LƯU HƯƠNG TỬ LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lưu hương tử lệnh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đại phá Tổng đàn

Hứa Kính Bá dừng lại khoác tay, đám Giang Bộ Thanh lùi lại, bóng người đó là hai tên đạo sĩ, một tên mặt vàng nghệ, một tên có hàm râu quai nón. Cả hai đều đeo trường kiếm, bốn con mắt ốc nhồi đăm đăm nhìn vào mặt Hứa Kính Bá mà không nói một câu.

Hứa Kính Bá đứng yên, ông lạnh lùng im lặng như không coi hai tên ấy vào đâu cả.

Tên đạo sĩ mặt vàng đứng hồi lâu như không thể dằn được nữa, hắn đứng hất mặt hỏi :

- Các hạ là ai? Tại sao đang đêm xâm nhập vào đây với mục đích gì?

Hứa Kính Bá cười gằn :

- Ngươi muốn biết thì hãy hỏi vật này.

Vừa nói xong là trong tay ông ta đã có ngay thanh đoản kiếm và mũi kiếm vụt rung lên bay thẳng vào mặt tên đạo sĩ, như chưa bao giờ gặp thế kiếm hung hãn như thế, tên đạo sĩ mặt vàng lật đật thụt lùi và rút phăng thanh trường kiếm quát lớn :

- Những anh em ta phía trước, có phải ngươi giết đó phải không?

Hứa Kính Bá cười khinh khỉnh :

- Ðúng lắm, nhưng rồi sao?

Vừa nói ông ta vừa vẩy tay lên, nhiều ánh sáng nho nhỏ từ trong tay ông ta xẹt thẳng vào mặt tên đạo sĩ.

Trong bóng tối của ban đêm, lão đạo sĩ có râu quai nón không biết thứ ám khí gì, hắn không dám đỡ gạt, hắn chỉ còn có cách nhảy sang bên phải.

Hình như Hứa Kính Bá cũng cố làm cho hắn nhảy tránh như thế, cho nên lão đạo sĩ vừa nhích chân thì mũi kiếm của ông ta cũng đã vèo theo.

Bằng thế kiếm Kinh Sơn Thái Ngọc. Hứa Kính Bá đã làm cho gã đạo sĩ không thể nào tránh đâu được nữa, hắn vạn bất đắc dĩ phải đưa thanh kiếm ra đón đỡ, thế nhưng Hứa Kính Bá đâu có để cho hắn đỡ gạt dễ dàng như thế, hắn vừa nhích kiếm thì ông ta đã quát to :

- Buông kiếm xuống!

Tiếng quát của Hứa Kính Bá hãy còn dư âm thì cánh tay phải của tên đạo sĩ có râu quai nón đã rơi xuống đất.

Y như một cơn gió lốc, thanh kiếm đang đà chặt xuống và khi cánh tay của tên đạo sĩ vừa rơi xuống thì thanh kiếm cuốn gió bay ngược trở lên.

Nó không lên thẳng mà vừa lên vừa lia ngang, chiếc đầu với mớ tóc như cái dụi thợ rèn của tên đạo sĩ bay luôn ra xa hơn nửa trượng.

Thủ hạ Ngũ Phượng môn, trừ hạng đầu mục tầm thường, còn những người có nhiệm vụ đều có trình độ võ công đáng kể, thế mà chỉ một cái hất tay, Hứa Kính Bá đã giết một tên như trở bàn tay, làm cho tên đạo sĩ còn lại hoảng hốt chực tháo lui để phi báo.

Nhưng một khi đã động sát thủ thì Hứa Kính Bá đâu có để cho hắn chạy một cách dễ dàng, ông ta quát lớn :

- Chạy đâu?

Vừa hỏi thì thanh đoản kiếm trên tay cũng vừa bay ra, một đạo tinh quang xẹt thẳng như một đám sao băng.

Tên đạo sĩ nổi nóng cười gằn :

- Lão tặc, ngươi tưởng bần đạo sợ ngươi à?

Lão quay hẳn mình lại và hất thanh trường kiếm lên thật mạnh.

Hai tiếng chạm nghe chát chúa, lửa nhoáng lên như hoa và thanh trường kiếm của lão đạo sĩ bị tiện ngang.

Tên đạo sĩ hoảng hồn, hắn nhún chân thật mạnh và lướt ra ngoài một trượng.

Hứa Kính Bá bật cười ha hả, cả người và thanh đoản kiếm tới như bay, tên đạo sĩ chỉ thấy hào quang lấp lánh sát bên mình và hắn vừa bật rú lên thì mũi kiếm đã xuyên ra tới sau lưng, máu phụt ra một với tưới đỏ ối trên mặt cỏ.

Bọn Giang Bộ Thanh và Hứa Trinh Tường phóng tới thì đoản kiếm của Hứa Kính Bá đã tra vào võ.

Hứa Kính Bá phủi tay cười :

- Cái bọn tay chân của Ngũ Phượng môn này cũng chẳng bằng ta vừa dứt tiếng thì chợt nghe từ trên tàng cây xa xa một giọng lạnh như băng :

- Các hạ nói như thế là đã đánh giá Ngũ Phượng môn quá thấp.

Hứa Kính Bá hơi giật mình, vì chỗ phát ra tiếng nói chỉ cách đó chừng hai truợng, và lẽ tự nhiên ìà tên đó cũng vừa mới tới, thế mà thính giác của ông lại không hay biết thì đủ biết khinh công của hắn cũng không phải loại tầm thường.

Ông ta vội váy tay lên, một đóm sáng xanh xẹt vút lên hàng cây và cất giọng quát to :

- Xuống!

Những đóm sáng vừa đến tàng cây là mất hút, có lẽ người trên đó đã đón bắt được rồi nhưng tuyệt nhiên không nghe tiếng động.

Hứa Kính Bá đứng yên, ông ta lần này không phát động, có lẽ ông ta biết đối phương không phải loại dễ hạ nên cố đợi chờ phản ứng.

Qua một lúc khá lâu, tiếng nói từ tàng cây lại phát lên :

- Còn gì nữa không? Sao các hạ lại không đem ra áp dụng cho hết mức?

Hứa Kính Bá đáp :

- Lão phu đánh một đòn không trúng đích thì không bao giờ đánh tiếp, đó là một thói quen, bây giờ thì bằng hữu nên xuống đây để ta thử với nhau vài chiêu, cái đó có lẽ hay hơn.

Tiếng trên tàng cây đáp lại :

- Có thể.

Một tiếng vù đi trong gió, bóng người từ tren tàng cây vút xuống, vút ngay xuống trước mặt Hứa Kính Bá.

Ðó là một lão già ốm nhỏ, mình vận đến vàng, da mặt lão ta nhờn nhợt nhưng đôi mắt lấp lánh như Kim Quang.

Nhìn vào đai đến, một thanh đao đeo lủng lẳng cán vàng nạm ngọc, Quản Thiên Phát giật mình kêu khe khẽ :

- Lãnh Diện Hoàng Y Tử Kim đao!

Hắn bước tới gần bên Giang Bộ Thanh kề tai nói nhỏ :

- Người đó là Lãnh Diện Hoàng Y Tử Kim đao.

Giang Bộ Thanh cau mặt :

- Lãnh Diện Hoàng Y Tử Kim đao? Hình như đó là một ngoại hiệu, thế sao không nghe nói đến cả?

Quản Thiên Phát nói :

- Ngoại hiệu của hắn vốn là “Lãnh Diện Nhị Lang”, hắn là một đại đao nổi danh vùng Tây Bắc, nhưng vì hắn chuyên mặc áo vàng, nên thiên hạ gọi hắn là Hoàng Y Khách, thêm vào đó hắn lại sử dụng cây Tử Kim đao, nghe đâu thanh đao này hắn có được từ một ngôi cổ mộ, chém sắt như bùn, cao thủ giang hồ thấy hắn là chạy mặt, người đời gọi hắn là Lãnh Diện Hoàng Y Tử Kim đao.

Những câu nói sau cùng Quản Thiên Phát nói hơi lớn, hình như hắn cố ý cho Hứa Kính Bá nghe thấy để đề phòng.

Hoàng Y Khách liếc về phía Quản Thiên Phát cười gằn :

- Biết rõ về ta quá thế?

Hứa Kính Bá cười khẩy :

- Hoàng Y hay Thanh Y gì cứ hễ gặp lão phu là chết.

Hoàng y Khách gằn giọng :

- Các hạ khẩu khí cũng khá là lớn lối, hãy xưng danh đi!

Hứa Kính Bá nói :

- Chuyện xưng danh đạo tính là chuyện không cần thiết đâu.

Hoàng Y Khách trừng mắt hất cây Tử Kim đao :

- Hãy đỡ thử ba đao rồi nói chuyện.

Quả đúng theo lời hắn nói, thanh Tử Kim đao nhoáng lên xả đủ ba đao. Nói ba đao, nhưng kỳ thật hắn chỉ vung một cái, gần giống như một chiêu ba thức và bất cứ đao nào cũng chém vào chỗ hiểm yếu của đối phương.

Ðã nghe Quản Thiên Phát ngầm cho biết, Hứa Kính Bá tự nhiên là đã đề phòng, ông ta chỉ lấy thực chiêu và nhún chân nhảy tránh ra ngoài.

Hoàng Y Khách cười lớn :

- Tránh nổi Ðoạt Mạng Tam Ðao của ta thì kể như các hạ cũng thuộc về có hạng, nhưng tại sao chưa đánh mà lui?

Hứa Kính Bá đứng cách hơn một trượng bật cười ha hả :

- Ngươi là một con người sắp chết thì lão phu đánh làm chi cho mệt?

Hoàng Y Khách giận run :

- Ngươi.

Tiếng “ngươi” của hắn phát ra chưa trọn thì hắn vùng ngậm miệng lại bật ngửa ra sau câm luôn!

Giang Bộ Thanh ngơ ngác :

- Sao kỳ thế nhỉ?

Hứa Doanh Doanh nói :

- Vừa rồi hắn vừa tiếp của cha tôi một đóa Thiên Nữ Hoa và cho đến bây giờ thì đóa hoa nở.

Giang Bộ Thanh hỏi :

- Ðến bây giờ mới nở nghĩa là sao?

Hứa Doanh Doanh cười :

- Ðó là một đón hoa tuy nhỏ mà lại đẹp, nhưng bên trong có máy bạt, khi bình thời thì nó không sao cả, nhưng khi ném ra thì lại rút cái chốt cơ quan, nhưng nó cũng không phải “nở” liền, nó có một thời gian nhất định, bên trong ruột nó có hơn mười mũi thép tẩm độc, chỉ cần một mũi chạm vào da thì cũng đủ đi đời.

Nàng cười cười nói và tiếp :

- Người trong giang hồ có một thói quen là khi bắt được ám khí của đối phương, thường hay lộn vào lưng để sau này nghiên cứu. Chính vì đánh đúng vào tâm lý bệnh ấy cho nên cha tôi mới sáng chế ra đón hoa Thiên Nữ ấy.

Giang Bộ Thanh tặc lưỡi :

- Ðúng là một thứ ám khí quá độ.

Giang Ðại tiên sinh vốn theo đúng theo con đường chính trực, ông ta chẳng những không dùng ám khí mà cũng không cho con dùng ám khí, chính vì thế cho nên khi nghe Hứa Doanh Doanh nói đến môn ám khí của Hứa Kính Bá là Giang Bộ Thanh ngán ngẩm. Nhưng trước mặt Hứa Kính Bá, trước mặt một người bạn thân của cha mình, hắn không dám để lộ điều bất mãn, hắn cười cười :

- Hứa bá phụ thông kim bác cổ, đã nghiên cứu và chế ra những thứ ám khí tinh vi, thật không ai bì kịp.

Mấy ngày hôm nay, cảm thấy con gái mình có nhiều cảm tình với Giang Bộ Thanh, nên ông ta cười nói :

- Ðúng là sinh cái thứ con gái cứ mang chuyện nhà ra nói với người ngoài, nhưng nhớ coi chừng cha hết vốn đó nghe con.

Hứa Doanh Doanh đỏ mặt cúi đầu :

- Cha kỳ quá hè... Giang đại công tử chứ ai đâu mà cha như thế.

Hứa Kính Bá cười lớn :

- Thôi được rồi, không người ngoài thì là người trong.

Lãa lại vẫy tay :

- Phượng Nghi môn đã ở trước mặt kia kìa, chúng ta vào chưa ai bước tới bước nào, thì chợt nghe cách đó mấy trượng có tiếng người nói lớn :

- Chư vị không cần đi nữa.

Hứa Kính Bá thét lớn :

- Kẻ nào cản đường?

Ngay khi ấy từ trong ven rừng có tám người mình vận đến từ tám hướng bước ra chầm chậm.Mỗi người trên tay đều cầm thanh kiếm ngắn. Họ dừng lại cách đó chừng ba trượng.

Bên sau tám người ấy còn có mấy mươi tên vệ sĩ, họ cũng kiếm ngắn chầm chậm bước theo hình trận thế, họ đi vô cùng trật tự, chứng tỏ họ đã được huấn luyện kỹ càng. Họ tiến lên thật nhịp nhàng và cũng thật nhanh, họ vây kín bọn Hứa Kính Bá vào chính giữa.

Quản Thiên Phát bước vội lên cúi xuống nhặt nhanh Tử Kim đao bên cạnh xác Hoàng Y Khách trao cho Hứa Kính Bá :

- Thanh đao này chém sắt như bùn, xin Trang chủ hãy thu dùng.

Hứa Kính Bá cười :

- Lão phu từ trước đến giờ không quen dùng, các hạ vốn là cao đệ của Hoài Dương phái, vậy các hạ hãy giữ lấy mà dùng cho có vẻ hợp hơn.

Hai người đang nói chuyện thì một tên đứng về phía phải của bọn tám người của Ngũ Phượng môn lên tiếng :

- Các ngươi đã bị vây rồi, còn chưa chịu buông binh khí chịu trói hay sao?

Giang Bộ Thanh nói nhỏ :

- Họ bố trí hình như là Bát Quái trận đồ.

Hứa Kính Bá vuốt râu cười nói với bọn Ngũ Phượng môn :

- Ðó là cái trò bày bố trận đồ chứ có gì phải đến độ bó tay?

Và ông ta lại hỏi :

- Trong số các ngươi ai là kẻ cầm đầu?

Tên đứng bên phải lên tiếng :

- Tám người của chúng ta, ai cũng là người cầm đầu cả.

Hứa Kính Bá hỏi :

- Các ngươi hãy báo danh đi? Tại Ngũ Phượng môn các ngươi đảm nhận chức vụ gì?

Tên đứng bên phải nói :

- Phượng Nghi môn Bát Tướng ngươi có nghe chăng?

Hứa Kính Bá cười :

- À thì ra đây là những kẻ chuyên nghề giữ cửa, như thế cũng tốt, lão phu đang làm nhiệm vụ tiên phong tiêu diệt Ngũ Phượng môn, các ngươi cản đường thì tự nhiên là tiêu diệt trước.

Tên đứng bên phải quát lớn :

- Lão thất phu, hãy báo danh đi.

Hứa Kính Bá gật đầu :

- Muốn biết thì lão phu cho biết rồi có chết, chắc các ngươi có nghe Hứa Kính Bá ở Vạn Vật sơn trang rồi chứ? Ta đây.

Tên đứng bên phải rúng động, hắn cau mày :

- Ðúng rồi, thảo nào. Không ngờ gặp kẻ danh chấn Giang Ðông.

Làm cho Hứa Kính Bá cười :

- Ðúng, đúng lắm.

Tên đứng bên phải nói :

- Tại hạ đã có nghe vị Hứa trang chủ của Vạn Vật sơn trang tinh thông lão luyện, vậy chẳng hay Hứa trang chủ có biết tên trận này chăng?

Hứa Kính Bá cười khẩy :

- Cái thứ Bát Quái trận pháp này có lạ gì mà lão phu không biết chứ.

Tên đứng bên phải hỏi tiếp :

- Hứa trang chủ có phá được chăng?

Hứa Kính Bá đáp :

- Ðã biết thì chuyện phá có khó chi?

Nói qua bao nhiêu câu, Hứa Kính Bá biết ngay tên đứng bên phải, đó là tên cầm đầu và ông ta nghĩ bắt giặc trước hết phải nắm tên đầu đảng, cứ bắt hoặc hạ tên này thì thế trận sẽ tan ngay.

Nghĩ là làm ngay, ông ta phất cánh tay bên phải, một luồng sáng trắng bay xẹt vào giữa mặt tên đứng bên phải ng thế trận.

Tên đứng bên phải cũng nhấc tay lên, thanh kiếm trong tay hắn đỡ lấy thanh đoản kiếm của Hứa Kính Bá, làm cho thanh kiếm dội trở về.

Hứa Kính Bá bỗng giật mình.

Bằng vào cái đỡ đó, ông ta cảm thấy kiếm pháp của đối phương đã quá tinh thông mà nội lực của hắn cũng chẳng kém hơn mình và chỉ một chiêu đầu là thế trận chuyển động ngay về bây giờ nhờ thế trận biến chuyển, bọn Giang Bộ Thanh mới thấy rõ bên ngoài có cả thẩy là sáu mươi bốn tên vệ sĩ của Ngũ Phượng môn.

Như vậy thì không còn lầm lẫn gì nữa cả, rõ ràng chúng án theo Bát Quái trận đồ.

Tất cả đều vòng thành một vòng tường vững chắc, tám người bên trong có bảy người bất động, họ chỉ chuyển biến theo hình thể bên ngoài.

Chỉ có tên đứng bên phải khi nãy là nhảy vào cuộc chiến, hắn nói :

- Hứa trang chủ hãy tiếp ta một chiêu.

Vừa nói, hắn vừa tung ra một kiếm.

Hứa Kính Bá không phản công mà lại dùng thanh đoản kiếm khoa kín trước ngực làm thanh thể hộ thân, ông ta cứ quay về phía tên múa kiếm.

Những người đứng sau Hứa Kính Bá đều lấy làm lạ, hình như cả hai người nói là giao đấu, nhưng không ai muốn đụng chạm vào ai.

Họ nhìn kỹ đối phương xử kiếm thật chậm, thế nhưng cái chậm đó liên miên bất tuyệt.

Hứa Kính Bá thì rõ ràng cố ý tránh không cho va vào binh khí đối phương, ông ta cứ giữ thế thủ, khoa kiếm tạo thành bức vách án trước ngực như lúc ban đầu.

Cả hai đều vẫn như thế, cứ mỗi khi hai thanh kiếm sắp chạm nhau thì họ lại cho trợt ra ngoài, thân người cũng theo đó mà tràn qua sát bên nhau.

Hứa Kính Bá vụt trầm giọng :

- Trinh Tường, hãy coi chừng.

Tên đang giao đấu với Hứa Kính Bá quả nhiên sau một vòng, hắn nhắm thẳng về phía Hứa Trinh Tường băng tới. Ðược cha mình lên tiếng, Hứa Trinh Tường vung kiếm chống lại khi tên ấy vừa mới tới, thế nhưng cũng như đấu với Hứa Kính Bá, hắn vẫn không cho kiếm chạm nhau, hắn lại nhắm về phía Hứa Doanh Doanh.

Bây giờ thì lối đánh của họ đã thay đổi, trong khi tên bên phải hướng về phía Hứa Trinh Tường thì tên thứ hai xông lên tung kiếm đánh vào Hứa Kính Bá.

Hứa Kính Bá vẫn khoa kiếm hộ thân, xoay thành một vòng qua bên trái.
Vừa tránh tên thứ hai thì tên thứ ba lại phóng kiếm lên, khi tên thứ hai khi nãy lướt khỏi Hứa Kính Bá là đâm về phía Hứa Trinh Tường.

Là bát quái, nhưng khi triển khai thì họ lại đánh theo “Liên hoàn tập kích”, những đường kiếm của họ y như muỗi nối tiếp theo nhau, nhưng khi Hứa Kính Bá, Hứa Trinh Tường và Hứa Doanh đánh luân chuyển với bọn Ngũ Phượng môn thì bên ông ta, bọn Giang Bộ Thanh, Quản Thiên Phát và đám bộ hạ cũng làm y như thế.

Hứa Kính Bá liếc về phía Giang Bộ Thanh và cười ha hả :

- Biết rồi chứ gì? Bát Quái liên hoàn đấy, bất cứ người chịu đối phương một kiếm thì phải thấy rằng kế tiếp sẽ luôn bảy kiếm, vì họ lấy Bát Quái làm cơ bản, nếu bị trúng một kiếm rồi là sẽ mang luôn bảy kiếm nữa, dầu chỉ mới ba bốn kiếm là đã ngã chết nhưng họ vẫn điền vào cho đủ số, nếu không thì trận sẽ loạn ngay.

Ông ta vụt trầm giọng :

- Biết rồi thì hãy phá mà ra!

Hứa Kính Bá vừa nói dứt lời thì một đạo kiếm quang đã tới ngang mày, ông ta vội vận dụng hậu phát tiên thanh đoản kiếm tung lên theo thế “Lãng Giang Diệt Tẩu” lần này không tránh nữa mà lại hai thanh kiếm đối đầu.

Tên phóng kiếm kêu lên :

- Hảo kiếm pháp!

Hai thanh kiếm chạm vào nhau văng lửa, tên cầm kiếm dạt tránh qua bên trái, nhưng Hứa Kính Bá không cho tên thứ hai lướt tới, ông ta nhảy lên tung nhanh thanh kiếm và quát lớn :

- Trinh Tường thủ họ tả dực.

Vừa thét ông ta lướt lên tung ra một kiếm thật nhanh.

Tên thứ hai vừa tới đã bị Hứa Kính Bá chận ngang, hai thanh kiếm lại chạm vào nhau và tên đó lánh sang bên trái.

Hứa Trinh Tường y theo nhanh chận ngang không cho hắn luân chuyển theo ý muốn.

Tên thứ ba vừa tới cũng bị Hứa Kính Bá tung kiếm cho chạm ngay đối diện, đồng thời ông quát lớn :

- Bộ Thanh thủ họ hữu dực.

Quả nhiên tên thứ ba vừa chạm kiếm với Hứa Kính Bá đã né sang bên phải, hắn gặp ngay Giang Bộ Thanh chận lại.

Hứa Kính Bá lại quát lên :

- Thiên Phát, Doanh Doanh hậu duệ, cùng một lúc tiến lên.

Ðám người của Giang Bộ Thanh y theo vị trí tiến lên rất nhịp nhàng và Hứa Kính Bá vụt chĩa mũi kiếm về hướng Tây Nam quát lớn :

- Ði vào Tử Môn, chuyển qua Kinh Môn, xuyên thẳng vào Thương Môn và trở ra đúng Sinh Môn, gặp ai nấy giết.

Tiếng “giết” chưa kịp ra khỏi miệng thì đám Ngũ Phượng môn có tên đã rú lên, trận pháp bắt đầu rối loạn.

Tất cả tám tên bên trong đã bị Hứa Kính Bá khống chế làm cho sự diễn biến hơi chậm chạp, nhưng bên ngoài, sáu mươi bốn tên vẫn còn y như thế, luân chuyển vòng tròn.

Kính Bá thét lên một tiếng, tay trái đã có thêm chiếc kim khí, tay phải thanh đoản kiếm loang loáng chiếu ngời.

Nhiều mũi kiếm vụt không theo thứ tự cùng phóng vào Hứa Kính Bá một lúc và chiếc vòng kim khí trong tay lại đưa về.

Chiếc vòng bị tiện ngang và một số nước đen ngòm từ chiếc vòng phun ra y như đám sương mù.

Nhiều tiếng thét thất thanh :

- Coi chừng độc thủy!

Nhưng đã muộn quá rồi, nhiều tiếng rú nghe rởn ốc và thây người ngã xuống.

Hứa kính Bá bậ t cười ha hả, thanh đoản kiếm bỗng vuột tay.

Sau cán kiếm có một sợi dây xích nhỏ và thanh kiếm bởi sự điều khiển của sợi dây xích đó tung hoành chu vi hơn một trượng.

Nhiều vết máu phụt lên, nhiều thây người ngã xuống, càng lúc càng nhiều.

Giang Bộ Thanh, Hứa Trinh Tường, Hứa Doanh Doanh, Thiên Phát, bốn thanh trường kiếm và một Tử kim đao như giữa bầy dê, máu bắn lên, thây người ngã xuống, thế trận mỗi lúc một loạn lên.

Hứa Kính Bá cho tay vào lưng lấy ra một chiếc ống đồng giống như ống sáo, ông ta vung ra thật mạnh.

Nhiều tiếng nổ chát tai, nhiều tia lửa lóe lên, nhiều thây người lại rạp xuống như sậy gãy, bọn thủ hạ của Ngũ Phượng môn còn lại dạt cả về hai ống đồng trong tay của Hứa Kính Bá là thứ đặc chế của ta có tên là “Lôi Hỏa thần châm” mỗi một bận vung lên năm khối lửa, trước những khối lửa đó là một mũi kim, bất cứ chạm phải vật gì, khi mũi kim bị dội thì khối lửa phía sau phát nổ.

Tên cầm đầu thế trận trúng phải một mũi, hắn lật đật nằm xuống lăn tròn, không ngờ càng lăn, lửa càng cháy mạnh, chất dẫn hỏa trong khối lửa là một chất đặc biệt, cứ chạm mạnh là càng bùng lên dữ dội, chỉ trong nháy mất, thây người trở thành ngọn đuốc.

Hứa Kính Bá vung tay ba lần, tám tên trong Bát Quái trận đồ, tám tên đầu não thi nhau ngã xuống.

Thế trận hoàn toàn bị loạn, bây giờ thì cuộc diện trở thành hỗn chiến chứ không còn trận thế gì nữa. Trong thế chiến hỗn loạn, chợt nghe một tiếng rú lên thê thiết, một tên vệ sĩ của Lưu Hương cốc đã bị trúng thương.

Giang Bộ Thanh vừa quay lại thì chợt thấy phía sau lưng của Hứa Doanh Doanh có một thanh kiếm âm thầm phóng tới hắn hoảng hồn nhún chân lao vút lên tung thanh trường kiếm đánh bạt thanh kiếm của đối phương, Hứa Doanh Doanh kịp thời quay lại, thanh kiếm trong tay nàng nhoáng lên, một tên vệ sĩ của Ngũ Phượng môn ngã xuống.

Nàng thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc, Hứa Doanh Doanh lướt tới sát bên Giang Bộ Thanh, nàng vô cùng cảm kích, giá như đừng phải ở giữa chốn đông người thì chắc nàng đã ngã mình vào lòng chàng để cho nhiệt tình hòa hợp với người yêu tha thiết của mình.

Càng ở sát bên nhau, dõng khí càng tăng thập bội, Hứa Doanh Doanh và Giang Bộ Thanh đâu lưng vào nhau, hai thanh trường kiếm loáng lên như giữa chỗ không người.

Ðám vệ sĩ Ngũ Phượng môn thi nhau ngã xuống như rạ.

Lúc bấy giờ Hứa Trinh Tường, Quản Thiên Phát cũng ào ào lướt tới, bốn người chung nhau một chỗ, ba thanh trường kiếm cùng một Tử Kim đao bay tới đâu là máu xối đỏ cả vùng.

Thế nhưng đám vệ sĩ của Ngũ Phượng môn tên nào cũng được huấn luyện kỹ càng, thanh kiếm trong tay họ vô cùng. Bây giờ thế trận tuy đã tan rồi, nhưng đám còn lại liều chết bao vây, bọn Giang Bộ Thanh vẫn còn kẹt giữa.

Hứa Kính Bá vẫn nắm chặt trong tay chiếc ống đồng, nhưng bây giờ trong thế đánh cài răng lược, ống đồng phát khó lòng sử dụng, ông đành phải dùng thanh đoản kiếm, nhưng không thể tung ra mà chỉ nắm trong tay.

Ông ta càng đánh càng động sát cơ, nhưng vẫn cứ kẹt mãi trong vòng vây không tài nào thoát được.

Bên ngoài đám vệ sĩ của Ngũ Phượng môn cứ liều chết vào, Hứa Kính Bá nổi nóng, ông ta đánh bạt ra luôn một kiếm và tay trái hất lên, chiếc vòng còn lại bắn ra một tia nước đen ngòm, đó là nước còn lại cuối cùng trong chiếc vòng kim khí.

Nhiều tiếng rú lên khủng khiếp, ba bốn tên vệ sĩ Ngũ Phượng môn lại ngã rạp xuống, số còn lại hoảng hốt thối lui.

Hứa Kính Bá thét lên một tiếng, ném nửa chiếc vòng còn lại làm cho hai tên nữa ngã theo, thanh kiếm bây giờ mới có thể đùng được, ông ta vung mạnh cánh tay, thanh kiếm

bay ra cuốn một vòng như con rối.

Nhiều tia máu lại bắn ra, chiếc ống đồng trong tay của Hứa Kính Bá lại được dịp phun ra ba lượt.

Những tiếng nổ và ánh lửa lóe lên, mùi khói, mùi thịt nực ra khét lẹt.

Nhiều tiếng rú thất thanh liên tiếp, vòng vây phía trước trống hẳn ra.

Nhiều tên giặc không còn liều được nữa, chúng nhún chân nhảy vọt ra xa, nhưng bây giờ thì Hứa Kính Bá không đợi được nữa, ông ta tràn mình lướt tới. Nhưng khi còn cách đám đó một khoảng xa thì ông ta chợt giật mình.

Những tên vệ sĩ không thấy cử động gì, thế nhưng chúng lại từ từ ngã xuống, ngã xuống mà không có một tiếng động nào chứng tỏ chúng bị tấn công.

Trong khi Hứa Kính Bá còn đang ngơ ngác thì mười mấy tên vây quanh Giang Bộ Thanh cũng như những tên vừa rồi, chưa ai đụng tới thế mà chúng lại thi nhau ngã rụp.

Chỉ trong khoảnh khác, số còn lại bao nhiêu cũng đều ngã xuống trước cặp mắt ngơ ngác của bọn Giang Bộ Thanh.

Không một ai biết được nguyên nhân.

Họ chưa biết sự việc xảy ra như thế nào thì từ phía ven rừng chợt nghe có tiếng cười ha hả và một đoàn người chầm chậm bước ra.

Dẫn đầu là Ðộc Tẩu Chu Tiềm, theo sau là Lý Duy Năng, Yên Sơn song kiệt và Tứ hổ tướng Lý gia.

Bên sau họ là đoàn vệ sĩ của Lưu Hương cốc.

Hứa Kính Bá dòm lại, trừ bọn Giang Bộ Thanh, Quản Thiên Phát và ba cha con của ông ra, còn tám vệ sĩ Lưu Hương cốc mang theo đều đã chết cả trong khi hỗn chiến.

Hứa Kính Bá thở dài, ông cảm thấy chưa vào Phượng Nghi môn mà đã làm hao tổn quá nhiều.

Ông ta vội vòng tay :

- Chu huynh đến kịp giúp cho một tay, nếu không, bọn này chắc cồn phải còn nhiều khốn đốn.

Chu Tiềm cười :

- Hứa Đại trang chủ đã phá Bát Môn trận không phải là đại công đầu à?

Hai người đang nói chuyện, thình lình những tên vệ sĩ Ngũ Phượng môn bị Chu Tiềm dù quăng chất độc hạ vừa rồi vụt lớp ngớp đứng lên.

Chu Tiềm cau mặt :

- Có phải Hắc Trượng Ông tới đó chăng?

Một giọng nói từ phía bên rừng phát lên lồng lộng :

- Chu huynh đã làm chúng ngã xuống, chẳng lẽ tại hạ chẳng thể làm cho chúng đứng lên được hay sao?

Sau câu nói, một lão già áo đen từ trong rừng chầm chậm bước ra, đúng là Huyền Võ đàn chủ Hắc Trượng Ông.

Bây giờ thì người ta phải gọi lão bằng một cái tên khác, vì cây hắc trượng của lão đã bị Ðổng Nhược Băng hủy diệt, lão không còn cây trượng để chống lộp cộp như xưa nữa. Chu Tiềm cười nhạt :

- Khá lắm, hắc lão huynh kể cũng cao minh đấy nhé.

Hắc Trượng Ông cười :

- Không dám, không dám.

Ông ta liếc về phía những tên vệ sĩ vừa cứu khỏi và vẫy tay :

- Hãy lui lại, Tứ cung chủ đã rút rồi.

Bọn vệ sĩ bại trận ủ rũ bái mạng rút đi.

Lúc bấy giờ vào khoảng canh hai, các đạo binh của Lưu Hương cốc lần lượt đến nơi ước hẹn.

Nhìn thấy tàn dư của chiến trường, nhìn thấy thây người nhuộm máu, Lưu Hương cốc chủ biết ngay kế hoạch du kích của mình hữu hiệu tại chỗ này, chứ còn đến Tổng đàn chắc chắn phải công khai giao chiến.

Ông ta quay lại hỏi Hứa Kính Bá :

- Hứa huynh đã đến sớm thế a?

Hứa Kính Bá thở ra :

- Ðến đây gặp ngay kẻ địch, tuy đã phá được thế trận của chúng nhưng huynh đệ không có khả năng nên đã làm hao tổn anh em ở Lưu Hương cốc.

Lưu Hương cốc chủ nói :

- Cứ như thế này thì bọn chúng đã có chuẩn bị sẵn rồi, nếu biết thế thì chúng ta không cần phải phân tán làm chi.

Ðang khi nói chuyện, chợt thấy từ trong Phượng Nghi môn đèn đuốc sáng choang, từ trong đó xông ra trước nhất là tám tên đại hán.

Cả tám tên đều mặc áo xanh.

Chương 32: Tứ cung chủ Ngũ Phượng môn

Tám tên đại hán lưng đeo đại đao, mỗi người cầm một chiếc đèn lồng màu xanh, trên mặt đèn để ba chữ Thanh Long đàn thật lớn, tiếp theo sau là bốn cô thiếu nữ, đầu quấn khăn xanh, vận áo xanh, lưng đeo song kiếm, cô nào cũng mày tầm mắt phượng, phong thái thật là tuyệt vời. Sau cùng là một gã thư sinh áo xanh, lưng đeo trường kiếm độ khoảng ngoài hai mươi tuổi, diện mạo thanh kỳ, thân hình mảnh mai, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ biết nàng gái giả trai.

Chưa ai nói ra, nhưng mọi người đều biết người đó là Tứ cung chủ.

Hắc Trượng Ông bước lên mấy bước đứng bên trái của Tứ cung chủ, bên phải là Bạch Hổ đàn chủ Cách Thiệu Ngũ. Những tên vệ sĩ đứng sau lưng. Họ là những tên vừa được Hắc Trượng Ông giải cứu.

Không ai nói một tiếng nào.

Ðảo mắt nhìn qua một lượt, Tứ cung chủ trầm giọng :

- Lý quan chủ

Trong những tên vệ sĩ vừa được Hắc Trượng Ông cứu thoát ứng tiếng bước lên.

Hứa Kính Bá chú mục nhỡn tên ấy, rõ ràng tên mà ông ta nghĩ là kẻ cầm đầu trong Bát Quái trận đồ.

Hắn bước lên có vẻ ngập ngừng sợ sệt.

Không nghe Tứ cung chủ nói gì, hắn bước lên vòng tay, cúi mặt :

- Thuộc hạ và chư huynh đệ.

Tứ cung chủ khoát tay :

- Quan chủ không cần nói, chuyện đêm nay ta đã biết cả rồi

Và nàng nghiêm giọng :

- Những vị từ Lưu Hương cốc đến đây, nhưng khi tới Phượng Nghi môn, Quan chủ đã có được thông báo rồi chứ?

Gã Quan chủ họ Lý cúi đầu :

- Bẩm, thuộc hạ đã được thông báo khi họ phá trạm đầu tiên.

Tứ cung chủ hỏi :

- Là một Quan chủ trấn giữ chỗ trọng yếu này Quan chủ đã có chuẩn bị đầy đủ để nghinh tiếp họ hay không?

Gã Quan chủ họ Lý lại vòng tay :

- Bẩm, thuộc hạ và chư huynh đệ đã chuẩn bị thật chu đáo, đúng theo qui củ của bản môn đã dạy.

Tứ cung chủ cau mặt :

- Thế nhưng trận đồ vẫn bị phá?

Gả Quan chủ họ Lý tái mặt.

- Bẩm vâng, nhưng thưa Tứ cung chủ, không phải tại bọn thuộc hạ sơ xuất.

Tứ cung chủ khoác tay :

- Ta biết, cho ngươi lui lại.

Gã Quan chủ họ Lý sợ sệt lui lại phía sau và Tứ cung chủ ngẩng mặt lên đảo mắt về phía Lưu Hương cốc.

- Chư vị đang đêm đột nhập, xin thứ cho Ngũ Phượng môn vì không biết trước nên sơ xuất trong chuyện nghinh tiếp, chẳng hay vị nào là Lưu Hương cốc chủ?

Ðang đêm đột nhập và vì không biết trước, câu nói thật khéo, Tứ cung chủ Ngũ Phượng môn đã trách khéo phe Lưu Hương cốc tấn công không minh chính.

Là một con người mà trọn đời hành động luôn luôn minh bạch, câu nói của Tứ cung chủ làm cho Lưu Hương cốc chủ hơi nóng mặt.

Ông ta vội vòng tay :

- Tại hạ là tệ chủ của Lưu Hương cốc và chư vị huynh đệ đến đây với mục đích viếng thăm.

Cung chủ cười nhạt :

- Hay lắm, chư vị từ xa đến đây vốn là thượng khách, xin vào trong dùng trà đàm đạo và rất mong chư vị cho Ngũ Phượng môn được cái vinh dự giữ trọng cái cương vị chủ nhân.

Lưu Hương cốc chủ cười :

- Không dám, chúng huynh đệ đến đây là để bái phụng huynh, tự nhiên đâu dám chối từ thịnh tình của chư vị.

Tứ cung chủ cười khẩy :

- Ðêm nay Ngũ Phượng môn được tiếp kiến chư vị Lưu Hương cốc, thật là một chuyện vinh hạnh vô cùng.

Lưu Hương cốc chủ vòng tay :

- Tại hạ hãy còn chưa biết xưng hô với tôn giả như thế nào cho phải?

Tứ cung chủ đáp :

- Tại hạ là Tiền Phi Sinh.

Cách Thiệu Ngũ nói liền theo.

- Bản môn Tứ cung chủ tự thân mình nghinh tiếp chư vị, cũng đã vừa đủ lễ rồi chứ?

Lưu Hương cốc chủ thầm nghĩ nếu như thế là quả đúng Nhị cung chủ và Ðại cung chủ không có mặt nơi đây.

Ông ta vòng tay cười nói :

- Như vậy đây là Tứ cung chủ thế mà tại hạ không biết, xin thứ cho điều thất kính.

Tứ cung chủ đưa tay theo tư cách chủ nhân :

- Xin thỉnh chư vị.

Sau cái vẫy tay của Tứ cung chủ, tám tên đại hán lập tức chia làm hai, bốn tên cầm đến đi trước dẫn đường.

Lưu Hương cốc chủ ngang nhiên bước tới và Tứ cung chủ cũng bước theo song song thật đúng với tư cách chủ khách cung nghinh, không một ai tỏ vẻ chi e dè sợ sệt.

Bạch Hổ đàn chủ Cách Thiệu Ngũ, Huyền Võ đàn chủ Hắc Trượng Ông cùng dang tay ra hai bên, nhường cho quần hùng Lưu Hương cốc đi chính giữa.

Cả đoàn người thẳng vào Ngũ Phượng môn.

Phượng Nghi môn là một cốc khẩu, do hai trái núi kẹp lại, không biết do thiên nhiên hay người sáng tạo mà hai trái núi châu vào nhau tạo thành một khung cửa vòng nguyệt, y như một trái núi do người khoét ruột để tạo thành một miệng hang.

Nhưng khi vào trong rồi mới biết đó không phải là miệng hang mà là thung lũng.

Bên trên khung cửa vòng nguyệt được khắc sâu vào đá ba chữ Phượng Nghi môn, nét chữ khắc thật sắc và thật sâu.

Qua khỏi cửa ngoài, bên trong vách núi dựng đứng dòm muốn trật ót nếu đứng phía dưới nhìn lên, người ta có cảm tưởng như hai vách núi mở rộng ra phía trên trong khi bên trên gần như giao lại.

Chính vì thế mà ngẩng mặt nhìn lên chỉ thấy mây kéo thành một vệt nhỏ dài theo chiều sâu của con đường hun hút.

Con đường kéo dài gần ba dậm, vách núi cứ dựng đứng lên cao và bên dưới không có một cọng cỏ nào, xem y như đi vào tuyệt lộ.

Ði vào tận cùng thì bên trong bỗng rộng ra.

Trong bóng đêm không nhận rõ tình hình, chỉ nhận thấy núi vây quanh như những tấm bình phong chọc trời, so le không đều nhau tạo thành một vòng cung thăm thẳm.

Bên trong vòng núi là một thung lũng rộng lớn, mặt đất bằng phẳng và nhà cửa san sát khắp nơi.

Tất cả đều xây dựng dựa theo thế núi, nhìn qua là thấy ngay công trình xây cất rất cam go.

Cung chủ Tiền Phi Sinh hướng dẫn Lưu Hương cốc chủ đi vào một con đường rộng lớn lát đá xanh trơn bóng, bên đường là hai hàng tòng rậm lá, gốc tòng trổ mọc, cũng là cổ thụ mà đã được người sửa soạn thẳng tắp y như tay trồng lấy. Cành tòng rậm xanh giao vào nhau làm cho con đường càng thêm tối, người ta có thể ước lượng nơi con đường này ngày không hề thấy bóng mặt trời.

Ði được một quãng khá xa, phía trước mặt thấy ánh đèn sáng chói, đó là một tòa nhà cao lớn, phía trước treo mươi chiếc đèn lồng cao vời vợi, chắc chắn đó là khách thính, Tổng đàn Ngũ Phượng môn.

Cả đoàn người đi vào một khoảng đất trống rất sạch và qua địa thế, dụng cụ, ai cũng biết ngay đó là diễn võ trường.

Qua khỏi diễn võ trường là đến hành lang của tòa nhà cao, phía lầu cao thấy có tấm khuôn biển để bốn chữ Uy Phượng Thiên Hạ, bốn chữ thếp vàng và nền sơn rực rỡ.

Trước cửa hai hàng võ sĩ gồm mười hai tên đeo đao lớn, họ đứng trong tư thế nghiêm trang, mắt họ nhìn thẳng tới trước trong vừa uy nghiêm vừa hung hãn lạ thường.

Tứ cung chủ Tiền Phi Sinh đưa Lưu Hương cốc chủ tới trước cửa, đưa tay chỉ vào và nói :

- Ðây là tệ môn Tổng đàn, Cốc chủ và chư vị là những người đến đây làn thứ nhất và cũng là những người thứ nhất được Tổng đàn nghinh tiếp từ ngày lập phái đến nay.

Tiền Phi Sinh cười cười nói tiếp :

- Những kẻ đứng bên kia lập trường của tệ phái mà có thể đến đây, có lẽ chỉ có chư vị chứ chưa có một người nào khác.

Nàng ngưng một giây như để lấy giọng và nói tiếp bằng một sắc mặt lạnh lùng :

- Bất luận như thế nào, chư vị đã đến tệ môn, vẫn là điều mà tệ môn lấy làm vinh hạnh, xin chư vị không phụ lòng nghinh đón.

Nói xong, nàng vòng tay một lần nữa rồi bước lên trước dẫn khách đi vào cửa.

Lưu Hương cốc chủ mỉm cười bước mạnh theo sau.

Tiếp liền là Tây Ly Tử, Trúc Kiếm tiên sinh và bọn Thần Phiến Tử lần lượt theo vào.

Qua khỏi sân lộ thiên rộng lớn là đến ngay đại sảnh.

Trong đại sảnh đến đuốc huy hoàng nhưng thật là vắng lặng.

Lưu Hương cốc chủ nhận ra ngay rằng bọn Ngũ Phượng môn đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Vào tới đại sảnh, Tiền Phi Sinh đứng lại vòng tay :

- Tiểu đệ đã mời Lưu Hương cốc chủ đến đây :

- Từ sâu trong giữa đại sảnh, có một giọng nói lạnh băng băng vang lên :

- Thỉnh họ vào.

Tiền Phi Sinh cúi mình :

- Tiểu đệ xin tuân mạng.

Nàng đứng thẳng mình lên, quay mặt trở vòng ra, vòng tay nói lớn :

- Ðại sư huynh thỉnh Cốc chủ và chư vị vào diện kiến.

Lưu Hương cốc chủ giật mình.

Ðại sư huynh mà nàng vừa nói phải chăng là Biên Phi Phượng?

Ngoài Biên Phi Phượng đã về tới đây và vẫn còn khỏe đến mức tiếp khách được sao?

Ông ta thận trọng dẫn quần hùng bước vào đại sảnh bên chính giữa, một chiếc ghế bành có lót da hổ, một người dong dỏng cao mặc đến gấm ngồi chễm chệ.

Quả đúng là Biên Phi Phượng.

Hai bên chiếc ghế nàng ngồi, hai tên thị nữ áo xanh bồng kiếm đứng hầu, ở bên trái cầm cây thước ngọc, ở bên phải cầm thanh trường kiếm trong thật giống như một vị bá vương.
Biên Phi Phượng ngồi bất động, đôi mắt như điện lạnh, nàng nhìn chăm chăm vào mặt Lưu Hương cốc chủ và nở một nụ cười khô khốc :

- Tại hạ đã liệu trước rằng Cốc chủ sẽ nhân cơ hội tại hạ bị thương mà cử đại đội nhân mã đến đây, chính vì biết như thế nên tại hạ đã chuẩn bị nghinh tiếp, nhưng nếu có điều chi sơ suất, xin Cốc chủ hãy thứ cho.

Rõ ràng trước mặt mọi người khi ở lại Thiên Tâm Bình, Biên Phi Phượng vì mang nặng nội thương trầm trọng.

Thế nhưng bây giờ đôi mắt nàng vẫn sáng ngời, không hề lộ một chút gì đáng gọi là người đang mang trọng thương. Ðiều ấy đã làm cho Lưu Hương cốc chủ đâm ra cẩn thận.

Ông ta thu lễ vòng tay :

- Ðại cung chủ thống lãnh thuộc hạ viễn chinh tệ cốc, trên phương diện của người lãnh đạo, tại hạ phải cố tình đáp lễ chính vì thế mà tại hạ phải thân hành đến quí môn, vả lại không mấy khi có được nhiều bằng hữu viếng thăm tệ cốc, nếu không nhân cơ hội đến viếng thì e rằng sau này không có dịp.

Ðúng là một người lãnh đạo quần hùng, Biên Phi Phượng vừa nói nhân dịp mang thương, ông ta trả ngay chuyện cần đáp lễ, câu nói rất lễ độ mà cũng thẳng thắn rằng đã có qua thì phải có lại chứ không phải chuyện thinh không.

Biên Phi Phượng cười nhẹ và đưa tay ra phía trước :

- Bất luận như thế nào, bất luận chư vị đến đây tập kích bản môn hay là tham quan sơn cảnh như chư vị đã nói, hôm nay chư vị đến đây, đứng trên cương vị chủ nhân, tại hạ tất phải thỉnh chư vị dùng trà, sau đó, nếu quả cần, chúng ta sẽ có điều lĩnh giáo.

Trong đại sảnh đã sắp sẵn bàn ghế, trên bàn đã đặt sẵn thức ngọt để dùng trà, rõ ràng họ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Khách ngồi vào bàn xong, mười mấy tên tỳ nữ tay bưng bình tay bưng chén sắp vào thứ tự.

Khói trà bay nghi ngút, hương thơm ngào ngạt.

Sắp đặt xong xuôi, tất cả tỳ nữ cúi đầu lễ phép lui vào.

Biên Phi Phượng trầm giọng :

- Gọi Lý quan chủ đến cho ta.

Bên ngoài nghe tiếng đáp :

- Thuộc hạ có mặt.

Và tiếp liền theo,một gã đại hán đến xanh từ ngoài bước vào cúi đầu trước tiệc :

- Thuộc hạ bái kiến Ðại cung chủ.

Biên Phi Phượng ngẩng mặt lên quét tia mắt lạnh lùng :

- Lý quan chủ, ngươi đã biết tội hay chưa?

Gã đại hán đến xanh run rẩy quì thụp xuống :

- Thuộc hạ đã biết tội mình.

Biên Phi Phượng vẫn lạnh lùng :

- Tốt lắm, Ngũ Phượng môn chưa từng có tướng bại binh, bây giờ hãy dẫn ra chém cho ta.

Bên ngoài có tiếng tuân lịnh và hai tên đại hán mang đại đao bước nhanh vào.

Thấy Biên Phi Phượng muốn chém gã Quan chủ họ Lý, Kinh Phi Sương vội vòng tay :

- Ðại sư huynh.

Biên Phi Phượng khoát tay :

- Không cần phải nói thêm.

Hình như Tứ cung chủ rất sợ Ðại sư huynh, nên sau câu Biên Phi Phượng là nàng đáp vâng một tiếng nho nhỏ rồi lùi lại.

Không biết nghĩ sao, nàng lại vòng tay :

- Tiểu đệ cảm thấy rằng.

Biên Phi Phượng chận ngang :

- Cường địch đã vào nội cảnh, Lý quan chủ bất tuân lịnh, ỷ vào Bát Môn kiếm trận có thể ngăn địch và xua quân ra trận để đến nỗi Bát Môn bị diệt hơn phân nửa, không đáng chết chém hay sao?

Trong khi hai người nói chuyện thì hai tên đại hán đã dẫn Quan chủ họ Lý ra ngoài, bây giờ, một trong hai tên ấy bước trở vào, trên tay hắn có bưng một cái mâm bước vào đứng giữa đại sảnh, hai tay đưa cái mâm lên cao và nói :

- Bẩm Ðại cung chủ, thuộc hạ hành hình hoàn tất, xin Ðại cung chủ khán tường.

Trên chiếc mâm, một cái đầu máu bê bết.

Biên Phi Phượng vẫn lạnh như băng :

- Hãy mai táng cho hắn.

Tên vệ sĩ cúi đầu bưng chiếc mâm trở ra ngoài.

Hứa Kính Bá vùng cười lớn :

- Hay, giết như thế là hay, Ðại cung chủ đã làm một chuyện mượn cớ thị uy, đã làm cho bọn thuộc hạ khiếp đảm, chỉ tiếc một điều là Ðại cung chủ hãy còn quên một chuyện.

Biên Phi Phượng hất mặt :

- Ta quên chuyện chi?

Hứa Kính Bá nói :

- Ngũ Phượng môn từ trước đến nay không có bại tướng nhưng chuyến viễn chinh Lưu Hương cốc, Ðại cung chủ đã chẳng mang thương tích về đấy hay sao? Và như thế thì, trên cương vị lãnh đạo nghiêm minh, Ðại cung chủ tự xử ra sao?

Bọn Tứ cung chủ, Cách Thiệu Ngũ và Hắc Trượng Ông cả thảy đều biến sắc sau câu nói của ông ta.

Ðôi mắt của Biên Phi Phượng bắn ra đầy sát khí, nàng nhìn Hứa Kính Bá đăm đăm.

Thế nhưng Hứa Kính Bá vẫn như không thấy.

Sau câu nói ấy, ông ta thản nhiên bưng chén trà đưa lên môi nhấp từng ngụm nhỏ.

Nhìn Hứa Kính Bá hồi lâu, ánh mắt đầy sát khí của Biên Phi Phượng từ từ dịu lại, nhưng giọng nói của nàng vẫn lạnh lùng :

- Quả đúng là ngữ khí của một Đại trang chủ, thế nhưng Hứa trang chủ cũng nên nhớ rằng tất cả chư vị ở đây không một ai không là bại tướng của ta, và khi các vị đã đến Bá Ðiểu Triều Dương này thì đừng mong ra về được giống như khi tới.

Hứa Kính Bá bật cười ha hả :

- Ðại cung chủ bằng vào thế gì mà lớn lối như thế? Chẳng lẽ bằng vào tòa đại sảnh này ư?

Lưu Hương cốc chủ nghe Hứa Kính Bá nói câu đó làm cho ông ta hơi chú ý.
Ông ta nghĩ rằng có lẽ Hứa Kính Bá đã nhìn thấy những cơ quan bẫy rập trong tòa đại sảnh này rồi, vì vị Trang chủ Vạn Vật sơn trang vốn nổi tiếng giỏi về khoa này lắm.

Biên Phi Phượng cười nhạt :

- Khá lắm, như thế nghĩa là Hứa trang chủ đã thấy được sự bố trí trong tòa đại sảnh này rồi?

Hứa kính Bá đáp :

- Sự bố trí quá tầm thường như thế này có chi đâu mà Ðại cung chủ phải khoa trương.

Biên Phi Phượng nói :

- Nhưng chỉ sợ Hứa trang chủ nhận lầm đấy chứ?

Hứa Kính Bá gặn lại :

- Sao lại gọi là lầm?

Biên Phi Phượng vẩy tay lên tòa đại sảnh chợt khua động, tất cả rung rinh y như một cuộc động đất, nhưng chỉ thoáng qua là yên tĩnh lại như lúc bình thường.

Ánh sáng cũng bật lên theo.

Biên Phi Phượng ấn động cơ quan làm cho rung chuyển, những ngọn đến trong đại sảnh, có lẽ được bọn thuộc hạ của nàng giấu vào một nơi nào đó, hoặc do cơ phận rút vào hộp đá, cho nên không thấy tắt mà tự nhiên tối đen. Bây giờ khi ánh sáng bật lên, tất cả đều y nguyên như cũ.

Biên Phi Phượng vẫn ngồi yên trên chiếc ghế bành bọc da, thân hình nàng không hề xê dịch, chỉ có điều những cửa ra vào trong đại sảnh không còn thấy nữa, chu vị đại sảnh hình như cũng nhỏ lại hơi nhiều.

Ðại sảnh vốn khuôn viên hình chữ nhật bây giờ bỗng thành hình bát giác, tám bức vách đen ngòm y như sắt và mỗi bức vách đều có một khuôn cửa, những cửa sắt đóng khít um.

Trong cái nháy mắt, tất cả nhìn lại Tứ cung chủ Kình Phi Sinh, Bạch Hổ đàn chủ Cách Thiệu Ngũ, Huyền Võ đàn chủ Hắc Trượng Ông và đám thuộc hạ Ngũ Phượng môn thảy đều không còn thấy bóng.

Trong đại sảnh chỉ còn có mỗi một mình Biên Phi Phượng, chiếc ghế của nàng ngồi đúng y chính giữa,bởi vì khi tòa đại sảnh còn như cũ thì chỗ ngồi cửa nàng hơi thụt vào trong, nhưng khi nàng ấn động cơ quan để biến thành tòa nhà bát giác rồi thì chỗ chiếc ghế của nàng đứng vào vị trí trung ương.

Hứa Kính Bá bật cười ha hả :

- Vẫn là Bát Môn trận thế, chuyện làm của Ðại cung chủ khiến cho tại hạ vô cùng thất vọng!

Biên Phi Phượng cười gằn :

- Và chính sự nhận định ấy đối với con người được xem là tinh thông, sự bố trí cơ quan bí mật của Hứa trang chủ cũng đã làm cho tại hạ thất vọng vô cùng!

Câu nói của nàng vừa dứt, tất cả những ngọn đèn trong đại sảnh bỗng nhiên tắt phụt, bốn phía tối đen.

Tây Ly Tử thét lên một tiếng, thanh kiếm trong tay đâm thẳng tới một đường khá lẹ.

Cùng một lúc, cánh quạt của Thần Phiến Tử cũng tung ra.

Trong bóng tối âm u, hai đạo ngân quang chớp nhoáng y như đường sét giữa đêm mưa, hai đạo ngân quang giao tréo vào nhau, thế nhưng cả hai cùng đánh vào khoảng trống.

Ngay trong lúc ấy, trong tòa đại sảnh vụt bựt lên tám ngọn đèn lồng, tám ngọn đèn bọc bằng lụa xanh rực rỡ.

Mọi người nhìn ngơ ngác, vì Biên Phi Phượng, luôn cả chiếc ghế bọc bằng da cọp của nàng không cánh mà bay đâu mất. Ngay chính giữa chỗ nàng ngồi khi nãy không chừa lại một dấu vết nào.

Lưu Hương cốc chủ cau mặt nhìn Hứa Kính Bá :

- Hứa huynh có nhận ra sự biến đổi này chăng?

Tần Nhân Khanh cười cười nói tiiếp :

- Bọn này đối với cơ quan bẫy rập thì hoàn toàn bí lối chỉ còn trông cậy vào một mình Hứa huynh thôi đấy nhé.

Thanh Phong đạo trưởng thấp giọng :

- Tòa đại sảnh bát giác này kín không lọt vào một chút chúng ta nên tìm cách thoát ra càng sớm càng tốt.

Trúc Kiếm tiên sinh gật gù :

- Ðối phương cố tình dẫn dụ chúng ta vào đây, đủ thấy chúng nó mai phục sẵn, bây giờ tất cả đều không nên di động, hãy chú ý thật kỹ càng mới được.

Thấy mọi người đều trông cậy vào mình, Hứa Kính Bá cảm nhận tình tình quá nghiêm trọng, ông ta cau mặt nói :

- Xin chư vị hãy để lão phu xem xét thật kỹ rồi mới có quyết định.

Vừa nói, ông ta vừa nắm chặt thanh đoản kiếm đi thẳng về khung cửa hướng Bắc, vừa tiến lên vừa quan sát từng chút một.

Hứa Trịnh Tường và Hứa Doanh Doanh thấy cha mình tiến lên cả hai lật đật tiến lên theo.

Hứa Kính Bá quay lại gắt lớn :

- Hai con không nên bước tới, cha đã có nói về Bát Quái trận đồ với hai con lâu rồi, cơ quan mai phục của nó biến lạ lùng và nguy hiểm lắm, hai con có theo cũng không phụ được gì đâu.

Trịnh Tường nói :

- Nhưng nếu có mai phục cơ quan mà một mình cha thăm thì là nguy hiểm lắm.

Hứa Kính Bá cười :

- Ðất ở đây hãy còn rộng lắm, giả như có chuyện đặt cơ quan cạm bẫy, phỏng chúng có làm gì cha được đâu? Bao nhiêu sở học của cha đã truyền cho con rồi, sao khi lâm trận con lại nghi ngờ khả năng của cha như thế?

Trịnh Tường lật dật lui lại cúi đầu :

- Con không dám thế.

Hứa Kính Bá bước đến khung cửa phía chính Bắc, ông ta dùng mũi kiếm gõ nhè nhẹ khắp chỗ và chú mục quan sát thật kỹ lưỡng.

Sau cùng, ông ta lại men lần theo từng khung cửa trong chu vi bát giác, nơi nào cũng xem xét thật kỹ càng và khi xem hết các khung cửa, ông ta quay trở lại trung ương.

Lưu Hương cốc chủ hỏi :

- Hứa huynh có tìm ra được vết tích nào không?

Hứa Kính Bá đứng lặng thinh, ngón tay cái của ông ta lần lần trên những ngón tay khác như đang tính toán một việc gì vô cùng phức tạp.

Hồi lâu, ông ta thở phào cười nói :

- Trong tòa đại sảnh này, ngoài tám cánh cửa thuộc bát môn và do cơ quan thao túng ra, còn thì hình như không có gì nguy hiểm.

Lưu Hương cốc chủ cau mặt hỏi :

- Theo Hứa huynh thì trong tòa đại sảnh này không có mai phục hay sao?

Hứa Kính Bá lắc đầu :

- Không phải thế, tại hạ chỉ nói không có mai phục, nhưng cách bố trí của họ cũng tinh tế lắm, bất ngờ nó cũng có thể trở nên hung hiểm hơn là mai phục.

Thần Phiến Tử nhướng mắt :

- Không biết Hứa trang chủ có thể nói rõ hơn một chút về sự bố trí ở đây chăng?

Hứa Kính Bá cười :

- Nếu nói chung trong tòa đại sảnh này thì có thể nói rằng không có gì, nhưng riêng tám khung cửa thì rất có thể có.

Bốn khung không phải là cửa thật, bốn khung cửa thật thì có thể có nhiều cao thủ mai phục, chúng ta không thể thoát thân bằng con đường ấy.

Ông ta vụt thấp giọng như muốn nói cho những người chung quanh nghe thấy mà thôi :

- Cũng may là vị Ðại cung chủ này thương thế chưa lành chứ nếu không thì chúng ta rất có thể đều chôn thây ở đây lắm!

Lưu Hương cốc chủ hơi biến sắc :

- Hứa huynh đã xem xét kỹ rồi đấy chứ?

Hứa Kính Bá nói :

- Ở đây có bốn khung cửa chính mà cơ quan đóng mở ở phía ngoài, trong vài ngày nữa đây tự nhiên là ta trở thành tù cấm cố và lúc bấy giờ, vì khát vì đói, công lực của chúng ta hao mòn, bằng vào thanh kiếm trong tay của vị Ðại cung chủ này, nàng không đặt mình vào tử địa hay sao?

Lưu Hương cốc chủ càng sửng sốt :

- Như thế là chúng ta không thể phá cửa mà ra hay sao?

Hứa Kính Bá lắc đầu.

- Khó rất là khó, chỉ có bốn cửa có thể ra vào, nhưng nó làm bằng thứ sắt thật dày, nếu muốn phá mà ra, đó là một chuyện mò kim đáy biển.

Hồng Liễm Phán Quan Nghiêm Hữu Tam nói :

- Nếu như thế thì chúng ta đành phải bị giam mãi trong này hay sao?

Hứa Kính Bá gật đầu :

- Gặp trừ trường hợp chúng bằng lòng để mình ra cùng chúng giao đấu để quyết định hơn thua, bằng không thì ta không làm sao ra được.

Tất cả mọi người nghe Hứa Kính Bá nói như thế thì đều nhìn nhau bằng đôi mắt vô cùng thất vọng.

Quản Thiên Phát vụt xạm mặt mắng lớn :

- Biên Phi Phượng, ngươi đúng là đàn bà khốn nạn, thứ bà ti tiện, nếu ngươi có bản lãnh thì hãy cùng với bọn ta quyết đấu để phân thắng phụ,chứ dùng ngụy kế co đầu rút cổ như thế thì đừng bao giờ tự xưng là Ðại cung chủ của Ngũ Phượng môn mà nên xưng là con Hồ Ly cái.

Là một người xuất thân từ phái Hoa Dương, nay lại là Tổng quản Nam Giang, thế mà trước mặt mọi người, trong đó có các vị lão tiền bối. Trước mặt hai người con gái, Quản Thiên Phát lại buông ra những lời mắng chửi thô bi tục tằn như thế, thật quả là một chuyện làm cho ai nấy thảy đều cau mặt.

Giang Bộ Thanh nhìn hắn vừa định dùng lời ngăn cản, nhưng hắn lại thấy Hứa Kính Bá mỉm cười nhìn mình khẽ gật gật đầu tỏ vẻ rất bằng lòng, khiến cho hắn đâm ra ngờ vực liền im lặng.

Ngay trong lúc ấy, chợt nghe tiếng Biên Phi Phượng thét lên :

- Quản Thiên Phát, ngươi hãy nhớ, người thứ nhất mà ta phảì giết chính là ngươi đấy.

Hứa Kính Bá lộ vẻ mừng, ông ta bước tới sát bên Trúc Kiếm tiên sinh kề tai nói nhỏ.

Quản Thiên Phát lại lớn giọng :

- Biên Phi phượng, thật ta lấy làm tiếc cho ai đó đặt cho ngươi cái tên Phi Phượng, đáng lý nên gọi ngươi là con chim cú mới phải hơn.

Hai người còn đang lời qua tiếng lại, thình lình Hứa Kính Bá nhún chân nhảy vút lên, thanh kiếm trong tay ông ta đâm thẳng vào trái châu, nơi hình chạm lưng long tranh châu trên cây xà ngang dưới đòn dông nóc nhà đại sảnh.

Chương 33: Giữa trận thu đồ đệ

Hành động của Hứa Kính Bá quá nhanh, mọi người vừa háy mắt thì trái châu trên khuôn chạm đã bị ông ta chém rớt xuống đất.

Hạt châu vừa bị chém rơi thì cả tòa đại sảnh bỗng nghe như tiếng y như sắt thép cọ nghiến vào nhau và bên trên tòa đại sảnh bỗng có một vật đen sì rơi xuống.

Mọi người chú mục nhìn lại thấy đúng là cái ghế bành da hổ mà Biên Phi Phượng đã ngồi trên khi nãy.

Nhanh như chớp, Trúc Kiếm tiên sinh lao mình phóng thanh kiếm xả ngay vào chiếc ghế.

Thân pháp đã nhanh mà thủ pháp lại càng nhanh, vì bây giờ người ta mới kịp nhìn thấy Biên Phi Phượng vẫn ngồi y trên chiếc ghế nhưng nàng cũng không chậm hơn, khi Trúc Kiếm tiên sinh vừa lao mình tới thì nàng đã như một cái đòn bật vút lên nóc tòa đại sảnh nhanh như kim khí hút vào đá nam châm, thanh kiếm của Trúc Kiếm tiên sinh vừa xả xuống chiếc ghế thì cũng vừa kéo theo Biên Phi Phượng như hình với bóng. Hai tiếng thép chạm vào nhau đinh tai nhức óc, đang đà khi phóng lên, Trúc Kiếm tiên sinh bị dội ngược lại rơi xuống đất.

Cũng may thân pháp của ông ta đã đến mức tuyệt đỉnh, cho nên vừa bị dội lại là ông ta dùng ngay thế Phiên Thân Trắc Diệp tà tà rơi xuống cách chỗ đám Lưu Hương gần một trượng.

Trên nóc tòa đại sảnh bị tốc một lỗ hổng khá to, bóng của Biên Phi Phượng phóng vút ra lỗ đó.

Hứa Kính Bá dậm chân :

- Tiếc quá.. tiếc quá...

Tây Ly Tử kinh ngạc :

- Như vậy thương thế của nó đã kể như không có gì nặng nữa.

Trúc Kiếm tiên sinh nói :

- Bằng vào nhát kiếm giao đấu với lão phu, đủ thấy tuy chưa hoàn toàn bình phục, nhưng thương thế của cô ta coi như đã giảm đến sáu bảy phần.

Nhìn lên cái lỗ trên nóc nhà, Hứa Kính Bá cười :

- Dầu sao, chúng ta vẫn tìm được một chỗ ra tương đối.

Ông ta vụt quay nhìn Quản Thiên Phát rồi cười và hỏi :

- Quản tổng quản cũng có học qua về môn thiết trí cơ quan à?

Quản Thiên Phát cúi đầu lễ phép :

- Vãn bối chưa được học.

Hứa Kính Bá chớp mắt ngạc nhiên :

- Thế sao Quản tổng quản lại nhìn ra mấu chốt cơ quan của tòa đại sảnh này?

Quản Thiên Phát nói :

- Vừa rồi vãn bối thấy Trang chủ nhìn kỹ dưới dất rồi lại ngẩng lên trần nhà, vãn bối nghĩ nếu như chiếc ghế của Biên Phi Phượng tụt xuống thì nhất định Trang chủ không bao giờ lại lộ vẻ kinh ngạc như thế và vì lẽ đó nên vãn bối mới lựa lời mắng thử, cốt để xem sự ức đoán của mình có trúng hay không thế thôi.

Hứa Kính Bá gật gù :

- Bất cứ chuyện gì, học giỏi đến đâu mà không chịu tìm tòi chú ý thì cũng hóa ra đần độn. Quản tổng quản từ gương mặt lão phu mà biết được Biên Phi Phượng được rút lên chứ không phải tụt xuống thì quả đã hơn người, đã thế nhưng tại sao Quản tổng quản lại biết cô ta vẫn còn ngồi trên chiếc ghế?

Quản Thiên Phát nói :

- Bốn phía vách này đều bằng sắt dầy, gió vẫn không lọt qua được tự nhiên, nếu ở bên ngoài nhất định không thể nghe chúng ta nói chuyện, mà Biên Phi Phượng là người hay ngờ vực, không khi nào nàng lại chịu bỏ qua câu chuyện bên trong của chúng ta. Vì nghĩ như thế nên vãn bối đoán ra chuyện ấy.

Hứa Kính Bá cười lớn :

- Quản tổng quản phân tích thật là chính xác, thật quả là kỳ tài trong thiên hạ, sau khi chúng ta thoát khỏi nơi đây lão phu muốn đem tất cả những gì sở đắc trong đời về chuyện bố trí cơ quan mà truyền lại cho Tổng quản, chẳng hay Tổng quản có hứng chịu chăng?

Quản Thiên Phát lật đật vòng tay cúi mình thật thấp :

- Trang chủ đã có lòng thương, vãn bối cảm kích vô vàn, có điều vãn bối đã thụ nghiệp Hoài Dương phái, ân của sư phụ, vãn bối không dám đơn phương can thiệp.

Lưu Hương cốc chủ vuốt râu cười :

- Thiên Phát, Hứa huynh thấy hiền điệt là người cơ trí, nên tiếc tài muốn truyền thụ sở học, đó là cái may mắn cho cháu nhất đời. Riêng về chuyện vì là môn hạ của Hoài Dương phái nên không chịu phản sư, đó là điều đúng là điều trung nghĩa với ân sư, nhưng hiền điệt học võ công tại Hoài Dương phái, còn tại Ðông Hứa, hiền điệt chỉ học bố trí cơ quan, hai chuyện đó chỉ có lợi là bồi bổ nhau chứ không hề xung đột, sau này, trước mặt Kim Ðiêu Quách lão ca, ta sẽ thay hiền điệt mà phân rõ về chuyện ấy.

(vì khi đầu nhập Hoài Dương phái cũng do Giang Ðại tiên sinh giới thiệu và gửi gấm). Cho nên khi nghe ông ta nói như thế Quản Thiên Phát lật đật cúi đầu :

- Vãn bối xin tuân mạng.

Và bằng một thái độ thành khẩn, Quản Thiên Phát quì thụp xuống chân của Hứa Kính Bá :

- Ðệ tử xin ra mắt sư phụ.

Hắn giữ đúng lễ nhập môn, lạy Hứa Kính Bá luôn tám lạy.

Chờ cho hắn làm đủ lễ, Hứa Kính Bá mới đưa tay đỡ dậy cười :

- Hiền đồ hãy đứng dậy, chúng ta hãy còn trong vòng nguy khốn, không nên quá lễ như thế.

Hứa Trinh Tường và Hứa Doanh Doanh đều nhỏ tuổi hơn nên cùng gọi Quản Thiên Phát là sư huynh, quần hùng cũng bước tới có lời kính mừng.

Hứa Kính Bá cười :

- Thôi, chuyện này chờ về đến tệ trang rồi sẽ có lễ đáp tạ chư vị đạo huynh, bây giờ chuyện cấp thiết là chúng ta nên trù hoạch kế sách đột xuất.

Lưu Hương cốc chủ gật đầu :

- Theo cao kiến của Hứa huynh thì bây giờ ta phải làm sao?

Hứa kính Bá chỉ lên trên nóc nhà và nói :

- Cái lỗ hổng đó chỉ một người chui lọt và nó cũng là con đường duy nhất để thoát thân, bây giờ tự nhiên chúng ta cần phải theo con đường duy nhất đó, nhưng có điều phải chú ý là trên đó nhất định phải có người canh thủ, họ có lợi thế là dĩ dật đãi lao, họ chỉ cần dùng chừng ba phần sức lực cũng đủ đánh ngã chúng ta trở xuống. Vì thế có lẽ chúng ta chỉ có mỗi một biện pháp là tương đối hữu hiệu.

Lưu Hương cốc chủ nói :

- Xin Hứa huynh để xuất để tất cả bàn luận cho kỹ càng.

Hứa Kính Bá nói nhỏ :

- Khi phóng lên, chúng ta phải làm cho người canh thủ bên trên bị bất ngờ, muốn thế, chúng ta phải áp dụng châm tiếp sức, từng người tiếp nối theo nhau, khi một người vừa phóng lên thì người khác tiếp liền theo, người thứ nhất tới nóc thì người thứ hai cũng đã lên hơn hai người nghĩa là nối nhau như xâu chuỗi. Ðề phòng khi người thứ nhất bị đánh bật, nhớ phải sà mình tạt xéo ra, để người thứ hai có chỗ thoát lên, cứ như thế cho đến khi ta được nhiều người nối tiếp, nhất định đối phương phải lâm tình trạng không kịp trở tay.

Ngừng một chút như để ước đoán tình hình, Hứa Kính Bá nói tiếp :

- Nếu như người thứ nhất thế kiếm lên được đắc thủ, thì người thứ hai sẽ dễ dàng hơn, trong trường hợp có người của chúng ta trên nóc thì tất cả sẽ lên được dễ dàng.

Ông ta nói tuy làm ra vẻ nhỏ nhưng ước lượng cho trên nhà vừa nghe được, và khi nói, ông ta lại dùng kiếm vẽ lên mặt đất. Chúng ta phóng lên bằng kiếm chứ không người, cố làm sao đừng cho ló đầu lên cho đến khi đánh hất được kẻ bên trên, chừng đó hẳn lao ra không.

Lưu Hương cốc chủ hội ý gật đầu :

- Phương kế tiếp sức của Hứa huynh thật là vạn toàn, chúng ta lên tiếp lối liên tục ấy, chắc chắn đối phương sẽ không giữ nổi.

Tây Ly Tử nói :

- Chúng ta cứ như thế mà làm, bần đạo không tin rằng không thể đánh bật được chúng nó.

Ông ta vừa dùng tay ra dấu và nói lớn hơn :

- Bần đạo xin khai lộ

Ông ta nhún chân thật mạnh, thân hình vút thẳng lên trên.

Cho đến khí lên gần tới, thanh kiếm trong tay ông ta với thế Nguyệt Vọng Vân Nghê đâm thẳng ra lỗ hổng đường thật mạnh.

Thân hình của Tây Ly Tử vừa nhóng lên thì Trúc Kiếm tiên sinh và Lưu Hương cốc chủ cũng vút lên theo.

Cả ba người, có thể nói là đương thế danh gia kiếm khách, thân pháp đã thần tốc mà kiếm thế cũng dũng mãnh vô song.

Thế nhưng, chỉ nghe ba tiếng tách tách tách khô khan ba thanh kiếm của ba người thảy đều gãy đoạn.

Ngay trong lúc ba người của Trúc Kiếm tiên sinh vừa rơi xuống thì Hứa Kính Bá đã phóng lên, tay phải ông ta vung ra hai đạo tinh quang, hai vệt sáng của ám khí nối nhau vút vào lỗ trống.

Một tiếng tách nữa vang lên lửa nhoáng, ám khí bị đánh bật văng một món, khi món thứ hai vừa tới thì tay trái của Hứa Kính Bá vút mạnh chiếc ống đồng, thì trong ống đồng năm đóm lửa xẹt ra.Cùng lúc ấy, từ trên mái ngói, tiếng của Biên Phi Phượng rú lên khiếp đảm.

Và tiếp liền theo, một vệt sáng xanh từ trên xẹt xuống, thanh kiếm thép ngời ngời cắm phập trên mặt đất.

Chắc chắn là thanh kiếm báu vừa rồi đã tiện ngang ba thanh kiếm của ba người của Trúc Kiếm tiên sinh.

Hứa kính Bá bật cười ha hả :

- Chỉ cần một hoàn lửa ấy thôi là cô ả cũng sẽ cháy luôn.

Vừa nói ông ta vừa nhổ thanh trường kiếm lên cầm lấy ngang tay xem xét và tặc lưỡi :

- Lôi Hỏa thần châm của huynh đệ bất cứ gặp phải vật gì là vật ấy cũng thành tro, nhưng thanh kiếm này lại có thể chuyển qua vùng lửa, đủ biết nó là một thanh kiếm báu.

Tất cả mọi người xô tới để nhìn cho kỹ vào thanh trường kiếm.

Thanh kiếm có một cái tua màu xanh, nhưng bây giờ thì thành tro, thân kiếm sáng xanh rờn rợn, không thấy chút gì gọi là bị khói táp vào.

Trúc Kiếm tiên sinh buột miệng kêu lên :

- Thanh Minh kiếm!

Hứa Kính Bá gật đầu :

- Trúc Kiếm đạo huynh quả không hổ là danh gia kiếm, trên chuôi kiếm này quả có khắc hai chữ Thanh Minh. Vừa nói, ông ta vừa chìa cán kiếm cho mọi người xem, quả thật nơi chuôi kiếm và giữa thân kiếm cũng đều có hai chữ Thanh Minh bằng chữ triện.

Tây Ly Tử nói :

- Thật là kiếm báu, ba thanh kiếm của chúng ta khi nãy nước thép cũng đâu phải tầm thường, thứ mà chỉ chịu một nhát đầu là đứt tiện.

Lưu Hương cốc chủ thở ra :

- Nếu Hứa huynh không phát xuất lôi hỏa thì bằng vào thanh kiếm này mà thủ chặt trên đó, tất cả binh khí của chúng ta nhất định không còn một mống, và chúng ta sẽ phải dùng chưởng lực mà thôi.

Hứa Kính Bá cười :

- Vừa rồi huynh đệ có nói cho đối phương nghe thấy là dẫn chúng lại gần lỗ hổng để phóng lôi hỏa, không ngờ làm cho ba thanh kiếm của ba vị đứt ngang.

Ông ta trao Thanh Minh kiếm cho Lưu Hương cốc chủ và nói tiếp :

- Kiếm này sắc bén vô song, chỉ tiếc là chưa lấy được võ nó, vậy xin Cốc chủ hãy tạm dùng.

Lưu Hương cốc chủ cười :

- Vì phòng hờ binh khí bị hủy diệt nên huynh đệ đã cho thủ hạ phòng sẵn hơn mười thanh kiếm tốt, huynh đệ thấy thanh kiếm này nên trao về cho Trúc Kiếm đạo huynh.

Tây Ly Tử gật đầu :

- Cốc chủ nói phải lắm, trong chúng ta, chỉ có Trúc Kiếm đạo huynh đáng được mệnh danh là đệ nhất kiếm gia, Thanh Minh kiếm này nên để cho Trúc Kiếm đạo huynh sử dụng, nó có thể là khắc tinh của Phi Phượng kiếm pháp, đạo huynh có thể dùng nó để tận diệt tà gian để bảo vệ đồng đạo võ lâm.

Trúc Kiếm tiên sinh không từ chối, ông ta cầm thanh kiếm và nói :

- Danh lợi đã không màng thì của báu đến đâu cũng thế thôi nhưng vì võ lâm mà tận diệt mà tận diệt tà gian, huynh đệ xin tạm thời nhận lấy.

Lưu Hương cốc chủ cười :

- Trong khi thanh kiếm này vô chủ.

Ông ta nói chưa dứt lời thì chợt nghe tiếng sắt nghiến vào nhau, cả tòa đại sảnh chuyển động như nghiêng đổ.

Mọi người giật mình nhìn lại thì bỗng thấy các khung cửa Ðông nam, Tây bắc, Ðông bắc và Tây bắc cùng mở toát ra.

Từ cánh cửa Ðông bắc, chầm chậm bước ra một đạo nhân vận đến màu lam, lưng đeo trường kiếm.

Lão đạo sĩ này có năm chòm râu dài đến ngực bạc phơ, lòng mày thật đậm và thật dài, dài phủ xuống gần mí mắt.

Ngoài đôi lòng mày rậm kỳ cục của ông ta, lão đạo sĩ này có gương mặt như vầng trăng sáng, đôi mất tinh anh phong độ thật đúng như một đạo sĩ.

Hình như lão đạo sĩ này là kẻ dẫn đầu để trấn trung ương khi ông ta bước ra thì bốn cánh cửa có bốn người xuất hiện.

Cửa Ðông bắc là một lão hòa thượng mặc đến màu tro, không thể biết rõ niên kỷ của lão này nhưng nhìn qua cũng biết lão này có niên kỷ rất cao, vì một người học võ mà răng đã rụng hết và da mặt y như võ cây không thể dưới số tuổi một trăm.

Ông ta không cầm binh khí, trên tay chỉ có một xâu tràng hạt, sau vị già có hai nhà sư, hai tay chấp trước ngực, cung cách thật trang nghiêm, họ có vẻ cung kính lão hòa thượng già. Có lẽ đó là tôn trưởng của họ.

Nhà sư ấy là Phi Cảnh và Huyền Cảnh đại sư.

Hai vị Hộ pháp của Ngũ Phượng môn, hai vị Hộ pháp này nhiều trọng vọng, thế mà lại đi sau và tỏ vẻ cung như hàng tôn trưởng như thế ấy. Ðủ biết hòa thượng già này có địa vị cao lắm trong Ngũ Phượng môn.Phía Tây bắc bước ra một vì trung niên thư sinh, người vận nguyệt bạch trường bào, tay cầm cây quạt trắng ngà, hắn là một con người mặt trắng không râu, hai môi mỏng ngậm lại khít rim, trông dáng cách hết sức ngạo nghễ, theo sau là hai tên đại hán cũng vận đến choàng xám, sắc mặt họ khinh khỉnh, có vẻ không coi ai ra gì cả.

Người này tuổi khoảng bốn mươi.

Phía Ðông nam bước ra hai người, một lão già áo đen và một bà già cũng mặc áo đen.

Hai người này râu tóc đều bạc trắng, cả hai đều cầm thiết trượng song song, trông dáng cách hết sức uy nghi.

Phía sau lão già và mụ già này chỉ có một người, người này là Huyền Võ đàn chủ Hắc Trượng Ông của Ngũ Phượng môn.

Phía Tây nam có một lão già khoảng độ năm mươi, mình khoát đến choàng đỏ, mặt ông ta cũng đỏ lòm, tay cầm trường theo sau ông ta có hai người, một là Bạch Hổ đàn chủ Cách Thiệu Ngũ, một nữa là lão già lùn nhỏ loát choát, chưa ai từng thấy mặt, nhưng cùng đi song song với Cách Thiệu Ngũ thì có lẽ cũng là một vị Hộ pháp của Ngũ Phượng môn.

Tất cả bốn cửa cùng mở một lượt, số người vừa kể cũng xuất hiện một lượt, Lưu Hương cốc chủ và quần hùng vừa thoáng thấy thì ai nấy đều sửng sốt.

Không ai có thể ngờ rằng Ngũ Phượng môn lại có thể thu nhập quá nhiều cao thủ Hắc đạo gia nhập như thế, chỉ bằng vào những người này không thôi, lực lượng của Lưu Hương cốc cũng khó bề chống đỡ, chứ đừng nói đến sự bao vây chặt chẽ và bẫy rập của tòa đại sảnh.

Vị đạo nhân mày bạc đứng chính giữa đảo mắt nhìn quanh và hỏi :

- Chẳng hay vị nào là Lưu Hương cốc chủ?

Lưu Hương cốc chủ vòng tay thủ lễ :

- Tại hạ là người tạm chỉ huy tệ cốc.

Hai tia mắt như điện của vì đạo nhân mày bạc chiếu thẳng vào mặt Lưu Hương cốc chủ :

- Nếu ký ức của bần đạo không xấu quá thì lúc bần đạo còn qua lại giang hồ, bần đạo cũng chưa từng nghe tên Lưu Hương cốc?

Lưu Hương cốc chủ cũng nhìn thẳng vào mặt vị lão nhân :

- Không Ðộng Bạch Mi chân nhân Lâm Thanh Vân trước đây ba mươi nãm trên giang hồ đã thanh danh hiển hách, các nhân vật võ lâm đương thời đã đem hai tiếng Bạch Mi của ông mà đặt thêm tên Không Ðộng đủ thấy danh vọng của ông ta đã làm nổi bật hắn môn phái Không Ðộng, và chính danh xưng ấy cũng đủ nói lên sự tôn kính của giang hồ dành cho ông ta.

Bạch Mi chân nhân mỉm cười :

- Ðúng lắm, có lẽ Cốc chủ đang đeo mặt giả phải không? Thật tình thì bần đạo vốn không thích nói chuyện với bất cứ những ai đeo mặt giả.

Lưu Hương cốc chủ gật gù :

- Ðạo trưởng đã nói thế thì tại hạ xin trình mặt thật để nói chuyện với nhau. Tại hạ tên thật là Giang Thượng Phong.

Vừa nói, ông ta vừa đưa tay gỡ chiếc mặt nạ đang đeo.

Bạch Mi chân nhân gật đầu :

- Thì ra đây là Kim Lăng Nam Giang, bần đạo quả là hân hạnh.

Giang Thượng Phong nói :

- Năm xưa đạo trưởng đã đạt đến danh vọng tột bực trong võ lâm, đã được võ lâm đồng đạo tôn trọng ngưỡng, thế không hiểu tại sao ngày hôm nay đạo trưởng lại cúi mình trước Ngũ Phượng môn?

Bạch Mi chân nhân lạnh lùng :

- Bần đạo đã được Thái Thượng ủy thác đảm nhiệm trọng trách Tổng hộ pháp Ngũ Phượng môn.

Ông ta đảo mắt nhìn quanh và nói :

- Bần đạo xin giới thiệu với chư vị những Phó Tổng Hộ.

Chỉ về phía lão hòa thượng thủ hạ cửa Ðông bắc, Bạch Mi chân nhân nói tiếp :

- Ðây là Ngũ Ðài sơn, Cổ Phật Tâm Ðăng đại sư.

Cổ Phật Tâm Ðăng vòng tay hướng về phía Bạch Mi đạo nhân cung kính :

- Bần tăng xin cám ơn Tổng hộ pháp dẫn kiến.

Cổ Phật Tâm Ðăng thủ lãnh Ngũ Ðài sơn vốn là sư thúc của Phi Cảnh và Huyền Cảnh đại sư, thật ra thì đương thời một vị hòa thượng già như thế và bằng vào sắc diện của Bạch Mi không giới thiệu thì cũng có thể đoán ra.

Bạch Mi chân nhân lại quay qua phía Tây bắc chỉ người thư sinh đến trắng :

- Ðây là Bạch Cốt Thần Quân, chưởng giáo Bạch Cốt môn, sau lưng ông là hai người sư đệ.

Bạch Cốt Thần Quân và hai sư đệ của ông ta xưng là Bạch Cốt tam sát hiện là những người vang danh trong Hắc đạo võ lâm, tất cả ở đây có người chưa biết mặt nhưng thảy đều biết tiếng.

Bạch Cốt Thần Quân cũng vòng tay cúi mình về phía Bạch Mi chân nhân.

Tiếp theo, Bạch Mi chân nhân lại chỉ lão già và mụ già đứng cửa Ðông nam :

- Hai vị này là Long Lăng Phượng trượng Hắc Y song hiệp, Ðiền thí chủ và Ðiền lão phu nhân.

Câu giới thiệu thật hay, vì ai cũng biết danh Hắc Y song hùng mà người đàn ông gọi là Ðiền Kết Tử, còn người đàn bà là Ðiền đại nương, tuy cùng một họ Ðiền, nhưng đó là một cặp vợ chồng.

Trong ba mươi năm về trước, họ cũng là tay hảo thủ của Hắc đạo võ lâm, tướng mạo của họ tuy về già càng thay đổi nhưng tính tình hung hãn của họ chẳng những đã không thay đổi mà lại càng tăng trưởng theo cái nghĩa gừng càng già càng cay.

Thế nhưng bây giờ Bạch Mi chân nhân lại từ Song hung giới thiệu thành Song hiệp, câu giới thiệu khéo léo ấy chẳng những làm cho cặp Song hung nở mũi, mà chính sư đệ của họ là Hắc Trượng Ông đang đứng sau lưng cũng nghe thấy lỗ mũi nở phồng lên.

Ðiền Kết Tử là tay chuyên môn dùng chất độc, còn Ðiền đại nương thì chuyên dùng Ðộc trùng, giang hồ nói rằng họ nhìn vào ai thì người ấy phải lăn quay ra chết. Nói tự nhiên là có lẽ thổi phồng một phần nào, nhưng cũng đủ làm cho người ta biết họ là tay lợi hại.

Ðiền Kết Tử cười cười :

- Tổng hộ pháp quá khen..

Câu nói quá khen có nghĩa là từ Song hung biến thành Song hiệp mà đương sự cũng đã thấy chính không là hiệp tí nào.

Ðiền đại nương cười khẹt khẹt :

- Tổng hộ pháp đã thếp vàng lên mặt bọn mình, chứ ông không thiên hạ cũng nhận là song hiệp đấy à?

Ðiền Kết Tử nhướng mắt :

- Tổng hộ pháp đã tiến cử cho bọn ta đấy, không ai nhận cũng là Song hiệp như thường.

Ðiền đại nương bĩu môi :

- Vừa rồi ông đã nói đêm nay trong số những người này, sẽ chọn một số trái tim của những người bạn trẻ tuổi làm thuốc bổ, thế mà có thể tước bỏ tiếng hung được sao?

Ðiền Kết Tử cau mày thấp giọng :

- Nói khe khẽ thôi chứ, bà chẳng cố tìm những kẻ tuổi mà võ công thâm hậu để uống huyết làm cho nhan sắc không phai đó sao? Bà lại kém gì tôi mà nói chớ?

Không để ý đến chuyện cãi cọ của cặp vợ chồng kỳ quái này, Bạch Mi chân nhân lại chỉ về phía lão già đến tía tại cửa Ðông nam rồi giới thiệu luôn :

- Còn đây là Côn Luân Phi Long kiếm khách Lục Hạo Xuyên.

Lục Hạo Xuyên cũng vòng tay váí về phía Bạch Mi chân nhân.

Thái độ của ông ta thật là trầm lặng, y như đang đứng nghiền ngẫm một vấn đề gì chứ không phải đang làm lễ.

Côn Luân phái tuy không thuộc vào hàng chín đại môn phái đương thời, nhưng cũng là một chính phái thành danh, thế nhưng vị Chưởng môn của họ lại đầu nhập làm phó trong hàng Hộ pháp của Ngũ Phượng môn, điều đó làm cho bọn người Lưu Hương cốc giật mình.

Chương 34: Quần ma giữ cửa

Trong Tam Quốc Chí diễn nghĩa, Thủy Cảnh tiên sinh đã nói một câu: Phục Long, Phụng Sồ, chỉ cần được một cũng có thể an thiên hạ, bây giờ trong số quần ma hiện tại, có thể nói một câu tương tự chỉ cần được một trong bốn tên ma đầu giữ cửa là cũng đủ để làm loạn võ lâm.

Giang Thượng Phong vòng tay :

- Giang mỗ ngưỡng mộ và ngày nay hân hạnh hội diện và tiếp theo, ông ta cũng giới thiệu phe mình.

Bạch Mi chân nhân cúi đầu :

- Chư vị đến Bá Ðiểu Triều Dương là không còn sinh nhưng nghĩ tình đồng đạo võ lâm, bần đạo xin phá lệ để thi xử với chư vị một lần.

Hai tia mắt của ông ta chiếu thẳng vào mặt Hứa Kính Bá nói tiếp :

- Chỉ riêng về Hứa trang chủ thì Ðại cung chủ đã có phán là sẽ do người thân tự giải quyết.

Hứa Kính Bá cười ha hả :

- Cứ theo cách nói đó thì Biên Phi Phượng hãy còn chưa bị thiêu chết và cô ta hận lão phu lắm phải không?

Bạch Mi chân nhân hỏi :

- Hứa trang chủ nói đúng và chính vì thế nên bần bạo khuyên Hứa trang chủ nên ngoan ngoãn bó tay chịu tội, đừng để Ðại cung chủ giận thêm.

Hứa Kính Bá hỏi :

- Ðạo Trưởng nói như thế có nghĩa là tại hạ nhất định phải chết chứ không có con đường nào khác?

Bạch Mi chân nhân gật gật đầu :

- Bần đạo nghĩ chắc chắn là như thế, vì một khi mà Ðại cung chủ đã muốn thế thì không ai có thể cải sửa được cả.

Hứa Kính Bá cười ha hả :

- Còn tại hạ khi mà chưa muốn chết thì bất cứ ai cũng khó làm cho tại hạ chết được, đạo trưởng nghĩ sao?

Bạch Mi đạo nhân nói :

- Ðại cung chủ đã truyền khẩu lệnh cho bần đạo, bảo bần đạo cần phải để cho Hứa trang chủ ở lại cho người sử dụng

Hứa Kính Bá cười :

- Cứ theo cách nói của Ðạo trưởng thì nhất định đạo trưởng sẽ bắt sống tại hạ cho kỳ được?

Bạch Mi chân nhân gật đầu :

- Ðó là ý kiến của Ðại cung chủ chứ không phải là ý kiến bần đạo, nhưng một khi Ðại cung chủ có ý kiến thì ý kiến đó phải được thi hành đến nơi đến chốn.

Giang Thượng Phong cười :

- Lối khẳng định của đạo trưởng hình như không đúng theo qui luật võ lâm, vì hiện tại chúng ta chưa động thủ thì làm sao biết được sự thắng bại về ai?

Bạch Mi chân nhân khẽ cau đôi mày bạc :

- Chư vị muốn động thủ à?

Ông ta làm như chuyện ấy là chuyện thế gian hy hữu.

Giang Thượng Phong cười :

- Con cá dù thả trong chậu, khi muốn bắt vẫn phải lấm tay, huống chi bọn này không phải là hạng dễ nghe một vài lời mà bó tay chịu chết.

Nhìn về phía Trúc Kiếm tiên sinh và Thần Phiến Tử, Bạch Mi chân nhân khẽ gật gật đầu :

- Ðúng. Trúc Kiếm tiên sinh và Thần Phiến Tử chắc chắn không bao giờ chịu để chết mà không có bạn.

Thần Phiến Tử cười lớn :

- Phải nói bọn này chưa hề biết sợ vấn để chết sống, bởi nếu sợ thì đã chẳng ngang nhiên đến chỗ này.

Bạch Mi chân nhân nhướng mắt :

- Ðạo huynh cho rằng chư vị có thể lâm trận được đấy à?

Thần Phiến Tử nhướng nhướng mắt :

- Tại sao lại không? Nếu không tin thì chúng ta có thể thử xem.

Bạch Mi chân nhân mở to đôi mắt :

- Ðạo huynh muốn cùng với bần đạo động thủ sao?

Thần Phiến Tử gặn lại :

- Ủa, đạo trưởng đã được ai gắn vào ngực bảng hiệu Bất Khả Xâm Phạm rồi sao. Không ai nói chuyện giao đấu với đạo trưởng được cả à?

Bạch Mi chân nhân làm thinh không nói.

Thái độ của ông ta vô cùng ngạo mạn xem như Thần Phiến Tử là một kẻ điên rồ.

Thần Phiến Tử vẫn giữ vẻ bình tĩnh :

- Xin mời đạo trưởng tuốt kiếm ra bần đạo muốn thử xem đạo trưởng danh có thực hay không.

Bạch Mi chân nhân cười mũi :

- Chưa vào quan tài tưởng mình chưa chết, đạo huynh đã muốn thế thì bần đạo chỉ còn cách phải nghe theo, nhưng bần đạo trước khi động thủ xin có lời nói trước.

Giang Thượng phong nói :

- Ðạo trưởng có cao kiến thì xin cứ việc nói ngay.

Bạch Mi chân nhân nói từng tiếng một :

- Bần đạo thành thật khuyên chư vị hãy đầu nhập Ngũ Phượng môn.

Giang Thượng Phong gặn lại :

- Tại làm sao đạo trưởng lại khuyên bọn này đầu nhập Ngũ Phượng môn?

Bạch Mi chân nhân nói :

- Bởi vì chư vị đã vào đến Bá Ðiểu Triều Dương thì không còn sinh lộ, tốt hơn hết xin chư vị hãy đầu nhập Ngũ Phượng môn để võ lâm khỏi phải mất mát những anh tài.

Giang Thượng Phong cau mặt :

- Nhưng nếu bọn này không chịu thì sao?

Bạch Mi chân nhân vẫn dằn từng tiếng một :

- Chỉ còn cái chết mà thôi.

Giang Thượng Phong cười lớn :

- Giang mỗ thật không thấy bằng cách nào mà bọn này phải chết tại nơi đây.

Bạch Mi chân nhân lắc đầu :

- Các vị đã không có cách nào thoát khỏi tòa đại sảnh này thì chỉ còn cái chết chứ làm sao khác được?

Giang Thượng phong nói :

- Cứ theo khẩu khí của đạo truởng thì bọn này nhất định là tuyệt lộ chứ không còn biện pháp nào nữa cả?

Bạch Mi chân nhân gật đầu :

- Ðúng như thế, vì vậy nên bần đạo mới khuyên chư vị hãy nên đầu nhập bản môn..

Tây Ly Tử quát :

- Lâm Thanh Vân, ngươi hãy câm miệng lại.

Bạch Mi chân nhân nheo mắt :

- Ngươi là Tây Ly Tử đấy à? Rất tiếc là bần đạo chưa hề nghe biết.

Tây Ly Tử cười lớn :

- Trước mặt bần đạo đừng có giở giọng bề trên, cái gốc gác của ngươi bần đạo đã biết quá rồi mà.

Tia mắt của Bạch Mi chân nhân nhìn xói vào mặt Tây Ly Tử và ông ta vụt kêu lên :

- Ngươi.. ngươi là..

Thần Phiến Tử bước lên hai bước, vòng tay nói với Tây Ly Tử :

- Ðạo huynh, chuyện trao đổi với lão này đệ đã định.

Cây quạt trong tay ông ta xếp lại chỉ vào mặt Bạch Mi chân nhân :

- Nhiều lời vô ích giải pháp hay nhất của chúng ta là hãy tranh tài cao thấp.

Tây Ly Tử cười :

- Gấp chi mà gấp thế. Bần đạo nghĩ tình đồng đạo Tam Thanh cho nên muốn khuyên hắn đôi lời để hắn có thì giờ hồi tâm tỉnh ngộ, không nên trợ Trụ vi ngược, trước mặt chúng ta là những người đại diện cho chính nghĩa, hắn hãy trở về cũng chưa phải là muộn lắm.

Bạch Mi chân nhân bĩu môi :

- Rất tốt.

Và ông ta quay qua nói với Thần Phiến Tử :

- Thần Phiến Tử, ngươi nóng thì cứ ra tay, bần đạo sẽ độ cho ngươi được đi sớm hơn những kẻ cùng đường.

Thần Phiến Tử nhếch môi :

- Rất tốt.Ông ta lập lại hai tiếng vừa rồi của Bạch Mi chân nhân và chỉ cây quạt nói luôn :

- Ðạo huynh có thể rút kiếm ra là vừa.

Bạch Mi chân nhân đáp :

- Ðến khi nào cần rút kiếm là bần đạo sẽ biết mà rút ngay, bây giờ thì chưa.

Bạch Mi Không Ðộng chức phận khá cao mà thanh thế cũng khá lớn trong võ lâm hiện thời, cho nên tuy biẽt võ công của Thần Phiến Tử cũng không phải tầm thường, nhưng ông ta vẫn giữ tư thế của người trên trước.

Thần Phiến Tử cười :

- Lâm đ*o nhân mà không rút binh khí thì cây quạt này của bần đạo cũng tạm thời giắt vào lưng.

Tay cầm quạt giắt vào lưng xong là tay phải đã ra ngay chiêu thế :

- Bần đạo xin lỗi nhé.

Tay ông ta vừa đẩy vừa vươn năm ngón trông như móc sắt và sẵn sàng xé gió bay vào giữa ngực đối phương.

Ðương kim võ lâm nếu luận về đả công phá huyệt thì phải nói Thần Phiến Tử là số một, vì thế, tuy cách xa Bạch Mi chân nhân đến năm sáu bước, nhưng khi chỉ phong phóng ra là đã nhắm vào ba trọng huyệt Tướng Ðài, Hoa Cái và Trắc Nhậm so với lối đánh bằng cây quạt cũng không kém phần nào.

Chỉ cần một chiêu đầu cũng đã thấy ngay hiệu lực.

Bạch Mi chân nhân thân hình bất động, thế nhưng cũng không dám coi thường, tay phải ông ta lật ngang năm ngón tay vươn ra chụp lấy Thần Phiến Tử, đồng thời tay trái đánh luôn hai chưởng.

Thần Phiến Tử nghiêng mình tránh khỏi chưởng thế của Bạch Mi chân nhân, đồng thời hạ nhanh tay phải xuống điểm ngược vào chưởng tâm của đối phương.

Bạch Mi chân nhân hừ hừ trong miệng, tay trái thay vì đánh đi bỗng đổi thế quạt ngang theo thế Hoành Tảo Thiên Quân.

Chiêu thế hiện tại tuy cũng y như thế, nghĩa là cũng dùng chiêu cũ, nhưng khi chuyển thế quạt ngang, chưởng lực bỗng gia tăng gấp bội.

Thấy đối phương chuyển thế quá nhanh và quá mạnh, Thần Phiến Tử hoảng hốt hít mạnh một luồng chân khí, nhún chân nhảy vọt lên và từ trên không quay trọn một vòng, quanh thân hình của Bạch Mi chân nhân, mười ngón tay từ trên chĩa xuống.

Trong chuyển biến bây giờ, thế đánh của Thần Phiến Tử quả đúng là chớp nhoáng, nhất là mượn thế mạnh từ trên đánh xuống, uy lực dũng mãnh vô cùng.

Bạch Mi chân nhân không quay đầu lại, ông ta chỉ nhích thân tới trước nửa bước, tay trái bắt từ dưới cuốn lên theo thế Long Vân Huy Phong

Thật là lạ, hình như Bạch Mi chân nhân đã ước độ được phương vị của Thần Phiến Tử khi mà đối phương vừa mới nhóng lên, cho nên khi ngọn chưởng của ông ta phóng lên là trúng ngay vào đà rơi xuống của Thần Phiến Tử.

Tiếp liền theo, chân trái của Bạch Mi chân nhân lại tràn đi nửa vòng, tay phải lại đưa lên. Ðứng ngoài trông y như tư thế của người đang khoa tay nói chuyện vì ngọn chưởng phóng ra quá nhẹ nhàng.

Thế nhưng những kẻ đứng ngoài đều là những tay bản lảnh tự nhiên họ nhận ra ngay thế đánh nguy hiểm nhất của đối phương, nó không phải tầm thường mà là chiêu thế cực kỳ quái dị.

Thần Phiến Tử vừa trân đà cho thân hình tà tà rơi xuống, chợt nghe một luồng tiềm lực từ dưới đưa lên y như một luồng gió thốc, ông ta không còn cách nào tránh kịp.

Ông ta giật mình vội hít thêm một luồng chân khí, vận dụng tuyệt đỉnh khinh công đạp vào không khí vút ngược thân lên gần hai trượng.

Tuy là cách tránh đòn nhưng khinh thân của Thần Phiến Tử trong lúc bất ngờ trông vô cùng đẹp mắt, khiến cho những người bên ngoài kể cả phe Ngũ Phượng môn cũng lphải tấm tắc khen thầm.

Và từ trên không vụt nghe gió mạnh rít lên, một vừng bán nguyệt đen ngời từ trên giáng xuống đầu Bạch Mi chân nhân y như lưới búa thiên lôi.

Thần Phiến Tử đã xòe cánh quạt.

Bạch Mi chân nhân trầm giọng :

- Hay lắm..

Ống tay áo rộng của ông phất mạnh trở lên.

Y như tiếng xé lụa giữa không trung, cả người cả quạt của Thần Phiến Tử lại giống như một trái cầu da bị dội bật thẳng lên không hơn hai trượng và khi thân hình rơi xuống đất ông ta vẫn còn phải thối lui hai ba bước mới đứng yên lại được.

Nhìn lại Bạch Mi chân nhân, ống tay đến rộng cũng đã bị đứt mất gần tới nách.

Lần này thì Bạch Mi chân nhân đã giận thật rồi, đôi mày trắng của ông ta dựng ngược lên, ông ta thét lên một tiếng nhảy dựng lên, hai tay vung mạnh theo thế liên hoàn.

Thần Phiến Tử cười lớn :

- Bạch Mi Không Ðộng cũng chỉ có thế thôi à?

Vừa cười, tay phải của ông ta vừa phất mạnh, đón lấy hữu chưởng của Bạch Mi chân nhân, đồng thời chân phải của ông ta bước tới hơn nữa bước, cánh quạt từ tay trái hất lên, vừa hất vừa xếp lại nhắm vào Kiên Tỉnh Huyệt của Bạch Mi chân nhân điểm tới.

Thế đánh song hành lần này nhanh như điện xẹt, một thế đánh gần như tận dụng tuyệt chiêu.

Bạch Mi chân nhân giận dữ :

- Thần Phiến Tử dám giỡn mặt với bần đạo đấy à?

Bây giờ thì lửa giận của ông ta đã bùng lên không còn dằn được nữa, ông ta lại nhảy phóng lên đánh mạnh cả hai tay.

Thần Phiến Tử cười ha hả :

- Bần đạo không xem thường nhưng cũng chẳng trọng lắm đâu.

Tay quạt, tay chưởng, ông ta lại cũng theo thế liên hoàn,cuộc chiến diễn ra đã tới hồi khốc liệt.

Ðúng như Thần Phiến Tử đã nói, ông ta không xem thường, nhưng cũng không sợ sệt, tuy có đề phòng nhưng vẫn giữ vững cách tấn công.

Cả hai vừa tận dụng thế tấn công, vừa thi triển khinh công mong làm cho đối phương hoa mắt, vì thế cho nên chỉ trong lấy mắt cả hai bóng người như quyện vào nhau, đứng ngoài khó lòng phân biệt đâu là Bạch Mi chân nhân, đâu là Thần Phiến Tử.

Bạch Mi chân nhân chuyên luyện Huyền Công, trình độ đã đến mức thượng thừa, càng đánh ông ta như càng hăng hơn, nhất là chưởng thế đánh ra quá lạ lùng, chỉ thấy bóng mà không nghe hơi gió.

Thần Phiến Tử đã thi triển tốt và khá tâm đắc về cánh quạt, người ta chỉ thấy bóng cây quạt nhoáng qua nhoáng lên như cánh bướm vờn hoa nhưng khác hơn Bạch Mi Không Ðộng ở chỗ cánh quạt của ông ta đã kéo theo những tiếng gió nghe vèo vèo.

Chỉ trong nháy mắt cả hai người đã đánh nhau ngoài trăm hiệp.

Tất cả những người đứng ngoài càng lúc càng nhận thấy công lực của Bạch Mi chân nhân mỗi lúc một tăng lên, còn Thần Phiến Tử tuy chưa thấy mòi thảm bại, nhưng những phút trôi qua càng yếu dần chứ không còn được như trước nữa.

Tình hình đó diễn ra rõ rệt, nếu trận đấu kéo dài thêm thì Thần Phiến Tử rất khó duy trì tiếp tục thêm.

Bốn hướng cửa, năm người Phó tổng hộ pháp vẫn đứng im lìm. Họ làm như cuộc đấu của Bạch Mi chân nhân và Thần Phiến Tử không ăn thua gì đến họ.
Có lẽ không phải là họ không thấy rõ, nhưng cho dẩu thế nào thì nhiệm vụ của họ không phải nhiệm vụ tiếp ứng mà là nhiệm vụ trấn giữ bốn khung cửa chính không cho một ai công phá.

Cho dầu cuộc chiến bên trong có diễn biến ra sao, đối với họ vẫn không thể nào thay đổi, vì họ thay đổi nhiệm vụ là cuộc bao vây bị phá ngay.

Lực lượng của Lưu Hương cốc họ biết rất rõ, họ chỉ nói bằng lời hống hách chứ thật sự họ vẫn e dè.

Bạch Mi chân nhân quả không hổ với danh hiệu Bạch Mi Không Ðộng, công lực của ông ta không còn ở mức của những cao thủ bình thường vì ông ta đã luyện đến mức càng đánh càng làm cho thể lực tăng lần lên chứ không thể nào bị giảm.

Vì thế chưởng lực của ông ta mỗi lúc mỗi mạnh và lẹ hơn thêm và chính Thần Phiến Tử biết hơn ai hết về sự tăng trưởng kinh người ấy.

Song phương đấu thêm vài mươi hiệp nữa thì tình thế nghiêng bất lợi cho Thần Phiến Tử hoàn tơàn.

Chưởng thế của Bạch Mi chân nhân bức Thần Phiến Tử phải xoay quanh, không thể nào còn có cơ hội phản công, Trúc Kiếm tiên sinh xốc Thanh Minh kiếm trong tay cười lớn :

- Xin Thần Phiến Ðạo huynh hãy nhường cho bần đạo.

Ông ta nói chưa dứt câu thì thanh bảo kiếm đã xé vào trong gió.

Bằng vào thân phận và danh vọng của Trúc Kiếm tiên sinh mà không giữ thể diện trong cuộc đấu, chắc chắn ông ta đã có sẵn chủ trương.

Và ngay khi ấy thì Tây Ly Tử cũng lên tiếng :

- Trúc Kiếm đạo huynh xin chậm lại, lần này thì phải đến phiên bần đạo đấy chứ.

Ngay như Trúc Kiếm tiên sinh, Tây Ly Tử nói chưa dứt lời thì thanh trường kiếm đã theo thế Phù Vân Xuất nhằm Bạch Mi chân nhân xả tới.

Cuộc diện đã hình thành ba đánh một, vì miệng tuy nói nhưng cả ba cũng không ai chịu lui ra.

Ngoài Thần Phiến Tử ra, hai vị đương kim danh kiếm cùng ra tay một lúc, kiếm khí rợn người.

Bạch Mi chân nhân nổi một tràng cười như chuông ngân, ông ta phóng thẳng mình lên và tiếng thép chạm nhau đến lúc Bạch Mi chân nhân tuốt kiếm.

Và cũng chỉ một kiếm thôi, ông ta đã đủ sức hất bạt hai kiếm của Trúc Kiếm tiên sinh và Tây Ly Tử trở về nguyên vị.

Trúc Kiếm tiên sinh giật nẩy mình.

Thanh trường kiếm của Tây Ly Tử tuy cũng là kiếm báu, nhưng so với Thanh Minh kiếm của Trúc Kiếm tiên sinh thì không thể sánh bằng, tự nhiên Bạch Mi chân nhân có thể hất ra, còn Thanh Minh kiếm chém sắt như bùn, tại lão đánh hất ra, đã va chạm vào mà không bị tiện?

Thật ra thì những ai cầm kiếm của Bạch Mi chân nhân thì có giá trị ngang hàng với Thanh Minh kiếm, nhưng vì ông ta khi hất thanh kiếm lên, bao nhiêu chân lực đã dồn vào thanh kiếm bằng ngỏ cánh tay, chính vì thế mà Thanh kiếm của Trúc Kiếm tiên sinh không làm sao tiện ngang cho được.

Ngay trong lúc Trúc Kiếm tiên sinh và Tây Ly Tử nhảy vòng chiến, cũng tức là lúc mà Lưu Hương cốc chủ Giang Thượng Phong ra hiệu cho quần hùng bắt đầu đột vòng vây.

Chỉ trong nháy mắt, bóng người lố nhố nhảy lên, ánh kiếm sáng ngời, họ chia làm nhiều cánh công phá bốn cửa trong tòa đại sảnh.

Giang Thượng Phong, Thanh Phong đạo trưởng, đối kháng với Ngũ Ðài sơn Cổ Phật Tâm Ðăng, người trấn giữ cửa Ðông bắc.

Thái Bình bảo chủ Tần Nhân Khanh, Hồng Liễm Phán Quan Nghiêm Hữu Tam đánh về phía Tây bắc của Bạch Cốt tam sát.

Trang chủ Hứa Kính Bá và Ðộc Tẩu Chu Tiềm nhắm và Long Lăng phượng trượng, Hắc Y song hung ở cửa Ðông nam.

Ðơn Hiểu Thiên, Cung Quan Võ đột phá cửa Tây nam do Phi Long kiếm khách và Lục Hạo Xuyên cố thủ.

Ngoài ra còn hai đạo nữa, một do Giang Bộ Thanh cầm đầu, gồm có Hứa Trinh Tường, Hứa Doanh Doanh và Quản Thiên Phát; một do Lý Duy Năng cầm đầu gồm có Nghiêm Tú Hiệp, Tần Tố Trân, Yến Sơn song kiệp và Lý gia tứ tướng.

Hai đạo này tùy cơ ứng biến tiếp hậu cho các mặt.

Thần Phiến Tử, Trúc Kiếm tiên sinh và Tây Ly Tử vẫn bám chặt vào Bạch Mi chân nhân.

Trọng điểm của họ là vị Tổng hộ pháp Bạch Mi chân nhân Lâm Thiên Vân, còn lại bốn cửa chỉ cần cầm chân đợi khi nào giải quyết được Trung ương, tức là giải quyết xong Bạch Mi chân nhân là giải quyết luôn bốn cửa.

Bởi vì không giải quyết được đối với Bạch Mi chân nhân thì cho dầu có phá được lực lượng ở cửa vào cũng không thể thoát. Vả lại, đối với những nhân vật trấn thủ bốn cửa đối với năm đại ma đầu khét tiếng này, lực lượng phân tán của Lưu Hương cốc hiện tại cũng không thể dễ gì giải quyết.

Trong bốn cánh, tương đối cánh của Hứa Kính Bá là mạnh nhất, và khi nghe nói đến chuyện cặp Song hung ăn uống máu người hồi nãy, ai cũng muốn khi vào trận là phải giải quyết ngay, giải quyết bằng cách quyết tâm tốc chiến.

Vì thế mà Hứa Kính Bá và Ðộc Tẩu Chu Tiềm ngầm ra hiệu với nhau. Họ thừa biết nếu chỉ bằng vào võ công và nội lực, đối với h người đã thành danh hơn ba mươi năm nay, họ không thể hạ được.

Thêm vào đó, một người chuyên dùng chất độc, một vị chuyên luyện độc trùng, bất cứ trong giờ phút nào, họ thấy cần là họ nhất định sẽ hạ độc thủ, họ không bao giờ biết gớm tay.

Mà đó là chuyên môn thì không làm sao đến nông nổi nên khi họ muốn tiên phát chế nhân hà muốn trừ được họ là phải dùng cách Phòng bất thắng phải làm sao trong một phút đầu phải hạ cho kỳ họ có ý định rõ ràng như thế, cho nên khi Trúc Kiếm tiên sinh và Tây Ly Tử nhảy vào vòng chiến là Hứa Kính Bá vội vàng vung cả hai tay một lượt.

Tay phải Tiên Nữ Tán Hoa Ðào, tay trái chiếc ống đồng Lôi Hỏa thần châm năm ánh lửa lóe lên xẹt thẳng về phía Song hung.

Nhưng Hứa Kính Bá đã nhanh mà Phượng trượng còn nhanh hơn nữa, ông ta vừa vung tay thì cây Phượng trượng đã đón ngay.

Nội lực của mụ ma đầu này quả kinh người, cây Phượng trượng chỉ mới đưa lên là hai món ám khí của Hứa Kính Bá bị hút ngay tức khắc.

Nhưng có một điều mà có lẽ mụ ta không nghĩ tới là mặc dầu hút được, nhưng đã hút là ám khí phải chạm vào đầu trượng, chạm vào đầu trượng là chuyện sẽ phải xảy ra.

Nghĩa là mặc dù hút được, nhưng Tán hoa đào và Lôi Hỏa thần châm vẫn nổ.

Chỉ nghe bùng bùng hai tiếng, năm đóm lửa bỗng hóa thành năm khối lửa và khói dậy mịt mù.

Những khối lửa cháy bừng bừng hai đầu cây trượng của Ðiền đại nương lần lần chụp xuống trọn người mụ ta.

Nhiều tiếng xèo xèo nổi lên, từ năm khối lửa lại tỏa ra thành nhiều đám lửa, nó bung ra bốn phía rộng hơn một trượng có dư.

Sự kiện đột biến thình lình quả đã làm cho bất cứ ai cũng không day trở kịp.

Chính Ðiền đại nương cũng không thể ngờ rằng cuộc đời oanh liệt ngót năm mươi năm trường lại phải khốn đốn một cách quá dễ dàng như thế.

Mụ ta không ngờ cây trượng đã từng hút mất không biết bao nhiêu binh khí của đối phương, thế mà bây giờ hút nhằm chất nổ.

Trong lúc những khối lửa từ đầu trượng lăn xuống, Ðiền đại nương hoảng hốt đưa hai ống tay đến rộng vừa phất vừa che phủ lấy đầu.

Nhưng khốn nổi chất dẫn hỏa này là thứ đạo chế công phu của Hứa Kính Bá đã tốn không biết bao nhiêu tâm lực, nó là thứ mà đụng đâu cháy đó, một thứ không thể nào dập tắt, hay nói khác hơn là càng dập nó càng cháy dữ dội hơn, chính vì thế cho nên khi Ðiền đại nương đưa hai ống tay đến lên, vừa che vừa dập thì những đóm lửa bùng lên thật mạnh.

Bằng vào chiêu thế Lưu Vân Phi Tụ, bằng vào nội lực kinh hồn của bà ta, nếu đổi lại là một thứ ám khí khác, cho lợi hại đến đâu, cho dầu tầm chất độc nguy hiểm đến hai ống tay đến của bà ta cũng rất dễ dàng phá nát.

Thế nhưng thứ ám khí này không phải thế, nội lực của ông ta càng mạnh, chiêu thế càng trúng đích, lửa càng cháy nhiều hơn.

Chỉ trong nháy mắt, thân thể của Ðiền đại nương bỗng biến thành cây đuốc.

Ðiền Kết Tử hoảng hốt, ông ta lật đật dùng ống tay đến chụp lửa trên mình của mụ, nhưng khốn nạn thay, ông ta lại cũng đi vào con đường của Ðiền đại nương, dập vào là lửa bắt vào ngay.

Nhưng nhanh trí hơn, khi lửa vừa mới liếm vào, Ðiền Kết Tử đã xé toạc giải đến tuột ra khỏi thân mình.

Ðiền đại nương chỉ rú lên được hai tiếng thất thanh là lăn xuống đất.

Cánh cửa phía đó bị vùng lửa dữ án khuất, cũng may là Hắc Trượng Ông vì đứng sát cửa nên không bị táp, nhưng bị vách lửa cản ngăn, ông ta chỉ đành rút sát nép vào cánh cửa đứng trơ bất động, nhìn người bạn đường bị cháy thành than, Ðiền Kết Tử giận đến căm hờn, lão gầm lên như cọp rống :

- Hứa Kính Bá, ta thề liều chết với ngươi.

Lão tung mình lên như con cọp đói, giang cả hai tay phủ xuống đầu Hứa Kính Bá.

Khi lão phóng mình lên thì thân mình thẳng đứng, nhưng khi lão chụp xuống thì tay chân lão co lại y như một con nhền nhện chụp mồi, đà xuống của lão cực kỳ kinh khiếp.

Hứa Kính Bá không dám chậm trễ, ông ta lùi lại một tay kiếm xốc mạnh lên trên.

Ðộc Tẩu Chu Tiềm kêu lớn :

- Hứa trang chủ hãy lui.

Và cùng một lúc với tiếng la, ông ta lao tới nhấn thân hình đang xuống của Ðiền Kết Tử xỏ ngang thanh trường kiếm.

Ðiền Kết Tử y như con thú say mồi, lão dang cả hai tay bốc mạnh vào hai thanh kiếm.

Khi hai tay chụp cứng vào hai lưởi kiếm rồi, thân hình lão ta mới chịu sà hẳn xuống. Vừa xuống, lão vừa thủ bộ chịu cứng thân mình.

Bây giờ thì mọi người mới thấy hai bàn tay của Ðiền Kết Tử có bao, không biết bao tay của lão ta bằng thứ bao gì? Xem thì mỏng nhưng kiếm bén vẫn không làm đứt được.

Thanh đoản kiếm của Hứa Kính Bá còn có một sợi dây xích, vì thế cho nên dầu bị giật thanh kiếm vuột tay, nhưng sợi dây xích vẫn còn dính chặt.

Thanh trường kiếm của Ðộc Tẩu Chu Tiềm vẫn giữ cứng trong tay, Ðiền Tử Kết chỉ nắm ngoài chót mũi.

Ba người bây giờ bỗng hình thành thế tam phân đỉnh túc, cả ba người đều vận lực dồn lên cả bàn tay, không ai chịu sút kém một ai.

Trong ba người, chỉ có Hứa Kính Bá là công lực có phần yếu hơn, nhưng trong trường hợp này, ông ta vẫn cố duy trì thêm vào đó nhờ có sợi dây xích nên cuộc dằng co cũng không đến nơi nào nguy hiểm.

Ðộc Tẩu Chu Tiềm đứng yên một chỗ nhìn thẳng vào mặt đối phương, sắc mặt ông ta đổi từ trắng đến ửng hồng, Ðiền Kết Tử râu tóc dựng lên trông y như một con sư tử hai mắt đỏ hoe, hai tay nắm chặt hai mũi kiếm và cười sằng sặc.

Có một điều là cây Long trượng của lão ta không đụng đất nhưng nó vẫn nép dẹp theo thân mình, y như toàn thân của lão có gắn nam châm hút đứng cây thiết trượng.

Giang Bộ Thanh đứng ngoài nhìn thấy thật rõ ràng, cũng nhận ra Hứa Kính Bá có phần yếu thế.

Hứa Trinh Tường và Hứa Doanh Doanh rất biết rõ tính cha, họ biết trong trường hợp này mà nếu một ai nhảy ra can thiệp thì lòng tự ái của ông ta bị xúc phạm làm ông tức tối thì hậu quả lại càng bất lợi hơn. Chính vì thế mà họ cứ đứng ngoài chăm chú theo dõi chứ không dám vọng động.

Nhưng chuyện kém lực cũng chưa làm cho mọi người phải lo vì dầu có kém hơn nhưng trong thế dằng co này Hứa Kính Bá vẫn còn đủ sức duy trì.

Cái làm cho mọi người thất sắc là màu sắc của hai thanh kiếm đột nhiên biến đổi.

Cả hai thanh kiếm vốn sáng ngời sắc thép, nhưng từ lúc bị Ðiền Kết Tử nắm cứng thì màu sắc thép ấy bỗng đổi thay. Vì trong sát nơi tay của Ðiền Kết Tử vụt y như có hai con rắn cuốn tròn hai thanh kiếm.

Nói là hai con rắn vì nó có dợn cuốn tròn, nó có một mầu xám bắt đầu khoanh lanh khoanh lần từ mũi kiếm chạy theo thân kiếm.

Vệt tím sẫm cứ như thế mà tiến lên.

Thanh kiếm của Hứa Kính Bá vốn đã ngắn mà vật ấy lại len tới nhanh hơn. Chỉ trong nháy mắt nó đã cuốn hai thanh kiếm và lần lần ăn vào sợi dây xích.

Sợi dây xích cũng vốn là màu thép trắng, nhưng bây giờ cũng bị cái vệt tím từ trong tay của Ðiền Kết Tử quấn tròn, thì ra sợi dây xích có khoan, y như con rắn độc.

Chương 35: Đại phá Từ Môn

Càng phút càng nhanh, sợi dây xích dài gần hai sải tay, bây giờ đã bị vệt tím bò lần tới, chỉ còn chừng non phân nửa.

Phần đầu của Hứa Kính Bá đã còn quá ngắn mà trong khi vệt tím ấy là chất độc khủng khiếp từ trong tay của Ðiền Kết Tử.

Bởi vì lão là con người chuyên dùng độc, và bây giờ nhìn vào đôi mắt gân đỏ nổi lên cuồn cuộn, bằng vào vết tím kỳ dị ấy, làm sao người ta không biết đó là độc chất?

Trong khi ấy, thanh trường kiếm của Ðộc Tẩu Chu Tiềm lại là một kỳ quan.

Bắt đầu khi luồng ánh tím từ trong tay của Ðiền Kết Tử bò ra thì từ phía Chu Tiềm cũng có một vệt bò ra tương tự. Chỉ có điều là màu sắc khác nhau.

Cái vệt phía Chu Tiềm không phải tím như bên Ðiền Kết Tử mà lại là một vệt xanh.

Vật xanh ấy cũng cuốn theo thân kiếm y như một con rắn lục khoanh tròn.

Hai vệt ấy bắt đầu cùng một lúc và tiến đều lên cùng một tốc độ, do đó, hai vệt ấy không có bên dài bên ngắn.

Nếu như thế mà tiến lên, hai vệt ấy nhất định sẽ châu đầu vào nhau và chừng ấy nhất định sẽ có nhiều chuyện lạ xảy ra.

Thế nhưng chuyện ấy lại không xảy đến. Hai vệt của hai người bò còn cách nhau chừng hai lóng tay là cả hai đều dừng lại.

Dừng lại như biến động ấy khiến cho người ngoài có cảm tưởng như là hai khoan đang cố sức xoay.

Càng xoay càng đậm thêm lên xoáy vào đôi mắt của hai người, ai cũng biết họ đang thi nhau về nghề nghiệp.

Hiện bây giờ, người ta nhận thấy họ đang ở mức cầm chân nhau, thêm thì giờ, chưa biết ai sẽ hơn ai và độc chất ai mạnh hơn ai, nhưng bây giờ thì chưa ai làm gì ai được.

Phía bên Hứa Kính Bá thì bây giờ đã thập phần nguy hiểm, vì vết tím của Ðiền Kết Tử không gặp sức phản kháng nên cứ bò tới đều đều.

Bây giờ thì chỉ còn chừng hai gang tay nữa mà thôi.

Bên ngoài bọn Giang Bộ Thanh đã hoảng hồn, thế nhưng chưa ai dám động.

Hình mọi người nghe Hứa Kính Bá vụt cười khan.

Giọng cười ông ta thật là dễ sợ.

Nhưng Ðiền Kết Tử chưa kịp chú ý thì ngón tay cái của Hứa Kính Bá vụt bấm mạnh.

Bựt!

Sợi dây xích đứt ra.

Vì nội lực hơn kém không nhiều lắm cho nên Ðiền Kết vẫn phải dùng sức thật nhiều để giữ vững thân hình không bị lôi ngả tới, cho nên khi sợi dây xích vừa đứt là lão ta bị mất thăng bằng.

Cũng may nhờ vào còn một tay trì kéo với thanh kiếm của Ðộc Tẩu Chu Tiềm nên lão chỉ bi hơi mất thăng bằng mà vẫn chưa bị ngã bật ra sau.

Nhưng chuyện nguy hiểm không phải ở chỗ đó, vì khi vừa làm đứt sợi dây xích thì tay trái của Hứa Kính Bá đã vung nhưng vẫn cứ cuốn tròn.

Từ trong tay ông ta, theo với chưởng phong, có một vật đen đen nho nhỏ.

Hứa Doanh Doanh đứng sát bên Giang Bộ Thanh, khi vừa thấy vật lạ từ tay của cha mình bay ra, nàng mừng quá nên không cờn có sự dè dặt nữa nên nàng kéo mạnh tay Giang Bộ Thanh và kêu nho nhỏ :

- Tích Lịch Tử!

Giang Bộ Thanh không biết Tích Lịch Tử là cái giống gì, nhưng hắn chưa kịp hỏi thì vật ấy đã trúng ngay giữa ngực Ðiền Kết Tử.

Giá như bình thường thì ám khí cũng không làm sao trúng Ðiền Kết Tử cho được, nhưng trong trường hợp này thì khác, một là vì đứng cách nhau quá gần, hai là vì còn trì kéo với thanh kiếm của Chu Tiềm, ba là vì sợi xích đứt làm cho lão mất thăng bằng, chính vì ba lẽ bất lợi ấy khiến cho lão lãnh trọn cái vật mà Hứa Kính Bá vào ngay trước ngực.

Một tiếng nổ vang chát chúa, lồng ngực của Ðiền Kết Tử bị banh ra, máu thịt, ruột gan của lão bị văng tung tóe khắp nơi giống như một vũng lầy bị người ta ném đá làm nước văng lên tùm lum.

Hứa Kính Bá ngửa mặt cười sằng sặc :

- Long Lăng Phượng trượng Hắc Y song hung cũng chỉ có thế.

Ông ta chưa nói hết câu bỗng loạng choạng thối lui ngã xuống đất.

Hứa Trinh Tường và Hứa Doanh Doanh hoảng hốt nhảy vút tới kêu :

- Cha!

Nhưng ngay khi ấy, hai người chợt nghe một luồng kình lực từ phía bên ngoài đánh ập vào, nhưng không nhắm hai người mà chỉ đánh dạt hẳn ra và tiếng của Ðộc Tẩu Chu Tiềm kêu lớn :

- Ðừng đụng vào mình Trang chủ.

Vừa nói ông ta vừa bước tới rút ra ba cây kim vàng phóng nhanh vào ba trọng huyệt trên mình Hứa Kính Bá.

Hứa Trinh Tường đã lấy lại bình tĩnh, nhưng nhìn cha mình ngồi bất động và da mặt lần lần nhợt nhạt, Hứa Trinh Tường thảng thốt kêu lên :

- Cha đã bị trúng độc rồi.

Hứa Doanh Doanh khóc lớn :

- Cha.

Nàng vừa gọi vừa chạy ra tới trước.

Ðộc Tẩu Chu Tiềm vội khoác tay :

- Trinh Tường, hãy kéo Hứa cô nương lại, Hứa trang chủ trúng độc không được đụng vào.

Hứa Trinh Tường kéo em lại và rơi nước mắt hỏi Chu Tiềm :

- Chu tiền bối, chẳng hay gia phụ còn cứu được chăng?

Ðộc Tẩu Chu Tiềm cau mày :

- Ngay bây giờ thì thật khó nói, sau khi đoạn kiếm, đáng lẻ Hứa trang chủ phải nhảy tránh ra, thế nhưng vì công, khiến cho công phu kỳ độc của Ðiền Kết Tử gần như toàn bộ nhiễm vào người Hứa trang chủ.

Hứa Doanh Doanh khóc lớn :

- Như vậy là cha tôi không cứu được?

Chu Tiềm lắc đầu :

- Lão phu đã biết mạch tâm của Hứa trang chủ hãy chờ uống thuốc giải độc rồi mới có thể quyết đoán được.

Phía cửa đó, lửa hãy còn bít lối, nhưng tiếng của Hắc Trượng Ông phía trong vẫn vọng lên :

- Chu lão tặc đừng nhọc công vô ích, Hứa Kính Bá đã bị Lục Soát thần công của sư huynh ta đánh phải rồi thì đừng mong cứu chữa mất công.

Ðộc Tẩu Chu Tiềm bĩu môi, nhưng ông ta làm thinh như không nghe thấy.

Hứa Kính Bá tuy đã giải quyết được một bên, nhưng ba cửa kia hãy còn đang quyết đấu.

Sự việc xảy ra cùng một lúc, nhưng đến bây giờ chưa có cửa nào có vẻ khả quan.

Trước hết là cửa Ðông bắc.

Cửa này do Ngũ Ðài sơn Cổ Phật Tâm Ðăng trấn giữ và lực lượng công phá gồm có hai người là Lưu Hương cốc chủ Giang Thượng Phong và Thanh Phong đạo trưởng.

Trong khi hai người ào tới, Cổ phật Tâm Ðăng vẫn đứng y một chỗ, sắc mặt ông ta có vẻ cay cú, không thấy lộ một chút biểu đồng tình.

Rất biết con người ấy không dễ gì giao đấu, nhất là khi đã lao tới sát trước mặt ông ta, thế nhưng ông ta vẫn đứng yên bất động, Giang Thượng Phong và Thanh Phong đạo trưởng không dám vọng động, hai người dừng lại cách ông ta năm sáu bước.

Giang Thượng Phong vội vòng tay :

- Ðại sư cứ cố thủ cửa này, trong trường hợp vạn bất đắc dĩ thì buộc lòng chúng tôi mới có lỗi mà thôi.

Cổ phật Tâm Ðăng chầm chậm mở tròn đôi mắt và cười sằng sặc :

- Lớn lối thế! Bần tăng trấn giữ cửa này, muốn qua chắc không được dễ, tốt hơn hết là nhị vị nên lui lại.

Giang Thượng Phong nói :

- Chúng tôi bị khốn đốn trong này, vì thế không thể ngồi một chỗ khoanh tay, xin đại sư rộng lượng mà không trách cứ.

Phật Tâm Ðăng lạnh lùng :

- Nhị vị đã quyết phá thì cứ thử xem.

Giang Thượng Phong lấy mắt về phía Thanh Phong đạo trưởng và cười nói :

- Ðại sư đã nói thế thì Giang mỗ xin lỗi vậy.

Ông ta nói thật chậm và thanh kiếm đưa lên cũng thật chậm.

Thanh kiếm từ từ đâm tới.

Cùng một lúc với Giang Thượng Phong, nhưng Thanh Phong đạo trưởng nhanh hơn mà cũng dữ dằn hơn, thanh trường kiếm trong tay ông ta vút tới như sấm sét.

Cổ Phật Tâm Ðăng vẫn đứng yên một chỗ chờ cho hai đường kiếm quang liếm xuống sát đầu thì ông ta mới bước mình qua nửa bước, ngặt là nửa bước chân kỳ dị, không ai thấy đó là lối tránh thế nhưng hai đường kiếm của hai vị đương kim cao thủ đều không làm sao trúng đích.

Chỉ cần nửa bước thôi cũng đã đủ hiển lộ công phu của Ngũ Ðài sơn, thứ công phu cao không lường được.

Giang Thượng Phong rúng động, ông ta lật đật lui lại hai bước nhưng cái lui của ông ta lại là một thế tấn công, vì khi nhún chân nhảy lên để lùi lại là ông ta đã tung luôn một thế Hà Mô Phan Thôi.

Thanh bảo kiếm bắt từ trên xả xuống, vừa xả vừa kéo ra sau, tiếng gió rít lên nghe véo véo.

Cùng trong một lúc, Thanh Phong đạo trưởng bước sang bên phải, thanh kiếm trong tay ông bắt từ bên trái quật ngược trở lên, bằng vào chiêu thế Ðảo Triệt Thiên La, thanh kiếm tung hoành tạo ra một vòng đai trắng xóa, Cổ Phật Tâm Ðăng cười khẩy :

- Khá lắm, thảo nào nhị vị lại không lớn lối trước mặt bần tăng, quả đúng là những đường kiếm phi phàm.

Vừa nói, nhà sư già của phái Ngũ Ðài sơn hai tay cùng cất lên một lượt.
Cánh tay đến rộng phía trái cuốn ngay thanh kiếm của Giang Thượng Phong, tay phải đưa lên vung xâu tràng hạt hất vào thanh kiếm của Thanh Phong đạo trưởng.

Chiêu thế Ðảo Triệt Thiên La của Thanh Phong đạo trưởng bao gồm ba biến thế, chính vì thế cho nên khi thấy Cổ Phật Tâm Ðăng vung xâu tràng hạt đón đỡ, ông ta đắc ý cười thầm và nghiêng hẳn mình qua kéo ngược thanh kiếm về bên phải, đồng thời đảo mạnh cánh tay bắt từ pha nách bên trái của có Phật Tâm Ðăng phía xéo bên trên.

Ðó là biến thế thứ hai, một biến thế thật nhanh và chuẩn bị cho thức thứ ba kế tiếp.

Thế nhưng thức thứ ba của Thanh Phong đạo trưởng không sử dụng kịp, vì khi thanh kiếm vừa phạt xéo lên chưa được nửa chừng thì đã chạm ngay vào xâu chuỗi hột.

Một tiếng khua chát chúa nổi lên, nhiều tia lửa bắn ra chóa mắt, Thanh Phong đạo trưởng cảm thấy một luồng tiềm lực kinh dị từ tư thế của xâu tràng hạt tấp thẳng vào mặt mình, ông ta hoảng hồn nhảy dựng lên và lộn nhào ra sau hơn ba thước.

Giang Thượng Phong rúng động, thay vì khi thấy ống tay đến rộng của Cổ Phật Tâm Ðăng cuốn tới với sức cực kỳ uy mãnh, ông ta phải thối lui để chuyển sang thế khác, nhưng khi nhận ra tình trạng nguy hiểm của Thanh Phong đạo trưởng, ông ta lại vội nhích lên, thanh kiếm trong tay vận dụng cả tiềm lực phóng luôn ba thức trong một chiêu, nhắm vào ba trọng huyệt Hoàng Cơ, Tương Ðài, và Cửu Cung của Cổ Phật Tâm Ðăng đâm tới.

Chỉ đánh một chiêu nhưng vì ba thức biến quá nhanh, cho nên khi Giang Thượng Phong vừa phóng kiếm ra thì ba luồng gió xé vào không khí bay tới cùng một lúc.

Chiêu thế vừa lạ lùng vừa hung hãn dị thường.

Cổ Phật Tâm Ðăng nheo mắt cười khà :

- Hay, hay lắm.

Vừa nói, nhà sư già đưa hẳn bàn tay khẳng khiu ra khỏi hai tay rộng, những ngón tay như que củi khô của ông ta lại và bung ra.

Trông vào tư thế của nhà sư, những cái búng của ông ta tung ra chiêu thế mà cũng không thấy gì đáng gọi là vận khí, thế nhưng ngay khi ấy lại nghe ba tiếng thép khua lên hn như cùng một lúc bởi ba thức trong một chiêu của Lưu Hương cốc Giang Thượng Phong và cũng trong khi ba tiếng khua lên là nhiều tia lửa lại bắn ra cùng một lúc, ba thức của Giang Thượng Phong đều bị những ngón lấy xương xẩu của Cổ Phật Tâm Ðăng búng trúng.

Thanh Phong đạo trưởng nhảy lui lại sau và khi thấy Giang Thượng Phong đột khởi thế công là ông ta quay lại, từ bên trái vung kiếm đánh luôn.

Sự việc xảy ra có trước có sau nhưng vì quá nhanh nên như cùng một lúc, ba tiếng thép vừa khua lên là Giang Thượng Phong cảm thấy tay cầm gần như tê điếng, thanh kiếm thiếu chút nữa là đã tuột văng.

Phía bên kia thấy chưởng phong rít mạnh,Thanh Phong đạo trưởng không dám đưa tay đối kháng, ông ta lật đật nhảy tránh ra ngoài.

Cổ Phật Tâm Ðăng bật cười ha hả, hai bàn tay của ông ta áp lại và vụt dang thẳng ra hai bên, với chiêu thế Song Tuyền Nhật Nguyệt. Chỉ một chiêu thôi nhưng nhằm đánh cả hai người.

Hai ngọn chưởng lực y như hai nguồn thác lũ ào ào tấp thẳng vào người của Giang Thượng Phong và Thanh Phong đạo trưởng.

Tống ra hai ngọn chưởng thì thân hình của Cổ Phật Tâm Ðăng cũng đã phóng theo, chỉ thấy thân ảnh nhoáng lên là ông ta đã đến ngay trước mặt Giang Thượng Phong, mười tám viên tràng hạt đã thành võ khí, nó nhoáng lên và dập thẳng xuống đầu Lưu Hương cốc chủ.

Giang Thượng Phong không còn cách nào tránh được, ông ta thét lên một tiếng, tay trái hất mạnh lên tiếp đón nguồn chưởng lực, thanh kiếm trong tay phải cũng hất liền theo và lưới thép chạm mạnh vào xâu tràng hạt.

Lần này thì chẳng những không tránh né mà Giang Thượng Phong lại vận toàn thân công lực, ông ta quyết tiếp nhận cả hai.

Ngọn chưởng của Cổ Phật Tâm Ðăng vốn là ngọn chưởng cách không, về khi phát ra ông hãy còn ở xa và nhất là khi thấy thân hình chấm dứt, cứ theo nguyên tắc cao thủ xấp xỉ với nhau thì bất cứ ai khi phá chưởng trong trường hợp đó cũng đều không thể dùng tận lực, chính vì thế nên Giang Thượng Phong đón tiếp vẫn được hiệu quả, ngọn chưởng của Cổ Phật Tâm Ðăng bị ông ta đã bắt ra và đồng thời hóa giải.

Thế nhưng xâu tràng hạt thì lại khác.

Thanh kiếm vừa nhoáng lên và vừa chạm nhẹ vào xâu tràng hạt là Giang Thượng Phong biết ngay chuyện chẳng lành, ông ta biết ngay ở xâu tràng hạt ấy đối phương đã dồn toàn công lực.

Từ ở thanh kiếm, Giang Thượng Phong nghe luồng cai khí chân nguyên cuồn cuộn đổ xuống thân mình y như một thớt đá từ trên đè xuống.

Kiếm ảnh chập chờn khi ông ta vừa hất lên chống đỡ bây giờ tắt mất, thanh kiếm chỉ còn lại một mình và xâu tràng hạt cứ từ trên ép xuống.

Giang Thượng Phong cố tận sức bình sinh th dưới chống đỡ!

Tiếng thép nổ bật thật dòn và Giang Thượng Phong vụt nghe tay mình nhẹ bổng.

Không cần nhìn, ông ta cũng có thể biết ngay rằng thanh kiếm đã gãy ngang.

Trong đường tơ kẽ tóc khi xâu tràng hạt theo thanh kiếm giáng xuống đầu. Giang Thượng Phong vùng hét lên một tiếng, nhún chân phóng lên bằng một cú đá sấm sét.

Một tiếng dội nghe khủng khiếp, bất cứ người nào,dầu là nhỏ thó nhất nhì trong võ lâm hiện đại, nhưng nếu bị một cú đá như thế ngay giữa bụng như Giang Thượng Phong đá Cổ Phật Tâm Ðăng thì nhất định cũng phải vỡ tung lồng bụng thân xác nhất định không còn nguyên vẹn, bởi vì cú đá này ông ta đã dùng tận lực bình sinh.

Nhưng với cái bụng của Cổ Phật Tâm Ðăng thì không như thế, cú đá của Giang Thượng Phong thật mạnh, nhưng khi chân chạm vào bụng đối phương,ông ta cảm thấy y như đá vào một bức tường bằng sắt. Nếu không có nội công thâm hậu thì chắc chắn chân phải của ông đã gãy lìa.

Toàn thân của Giang Thượng Phơng bị dội bỗng lên không văng tuốt ra ngoài một trượng, khi chân chấm đất, ông không còn gượng nổi mà phải ngồi xụm xuống.

Lý Duy Nãng và Yên Sơn song kiệt đứng gần đó hơn khi thấy Giang Thượng Phong bị nguy, cả ba vội vàng chạy đến.

Giang Thượng Phong khẽ nhìn họ một cái rồi nhắm nghiền hai mắt dưỡng thần.

Qua tình trạng đó, chứng tỏ ông ta đã bị chấn động nội thương.

Bị Giang Thượng Phong đá một đá, Cổ Phật Tâm Ðăng vẫn như không hề hay biết, cho đến chuyện nhìn về phía Giang Thượng Phong, ông ta cũng chẳng thèm nhìn.

Làm như chuyện đối với Giang Thượng Phong không thành vấn đề bận rộn, Cổ phật Tâm Ðăng nhún chân nhảy về phía Thanh Phong đạo trưởng.

Cách phi thân của ông ta thật là kỳ diệu, không phải nhảy phóng lên rồi theo thế sà hành, mà ông ta chỉ lướt đi cách mặt đất chừng độ gang tay rồi như bay về phía Thanh Phong đạo trưởng.

Khi cách còn chừng bảy tám bước, tay phải của Cổ Phật Tâm Ðăng lại nhấc lên.

Ông ta tung chưởng theo phương pháp Cách Không Ðả Hổ.

Khi ngọn chưởng vừa tung ra thì thân ảnh của ông ta cũng nhóng theo luôn, và khi ngọn chưởng chưa kịp đến thì thân hình của ông ta đến trước.

Lần này thì khác hơn lần trước khá nhiều, khi phát chưởng đánh một lượt hai người lúc nãy thì chưởng phong khua động ào ào, còn lần này thì y như cách khoa tay nói chuyện, không thấy ông ta dùng sức mà cũng không nghe hơi gió.

Thế nhưng Thanh Phong đạo trưởng cảm thấy ngay điều bất lợi, nhất là thấy Giang Thượng Phong thụ thương là tự biết công lực của mình hoàn toàn không có được phần nào so với đối phương, vì thế cho nên ông ta vội dựng đứng thanh kiếm lên ngang ngực và thối lui từng bước một.

Càng dè dặt, càng đi vào con đường nguy hiểm vì chính đó là cơ hội để cho Cổ Phật Tâm Ðăng hạ ngay sát thủ. Sát thủ đó là Âm Cực chưởng.

Ðối với người sư điệt là Huyền Cảnh đại sư, mà Âm Cực chưởng đã làm cho võ lâm chấn động, thế thì nội thương không phải nhẹ. Vị sư thúc Cổ Phật Tâm Ðăng này, Âm Cực chưởng càng lợi hại không làm sao tưởng tượng.

Âm Cực chưởng là một thứ bàng môn âm công, nó bay không hề nghe tiếng gió, thế nhưng khi trúng vào mình hơi lạnh dẫn ngay.

Thanh Phong đạo trưởng phát rùng mình, ông tay biết cơ nguy đã tới cho nên vội vàng nhún mình nhảy vọt ra sau, hai chân vừa chấm đất, ông ta sang thanh kiếm qua tay phải cho vào mình lấy ra một bình thuốc rồi cắn trút nhanh vào miệng.

Ðồng thời dụng công xung lên các trọng huyệt để ngăn không cho âm phong nhập nội.
Cổ Phật Tâm Ðăng không truy kích, lão ta quay trở về vị trí cũ, hai mắt lão hơi khép lại y như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra cả.

Trong khoảnh khắc hạ luôn hai cao thủ, nhưng Cổ Phật Tâm Ðăng hình sắc vẫn y nhiên bất động, không ai nhận ra là đã đùng sức, chừng như đối với hai cao thủ như Giang Thượng Phong và Thanh Phong đạo trưởng, ông ta hạ rồi còn dư lực và cú đá như trời giáng của Giang Thượng Phong ông ta coi như không có vậy.

Ngũ Ðài sơn Cổ Phật Tâm Ðăng là như thế đó.

* * * * *

Tấn công cánh cửa Tây bắc là Thái Bình bảo chủ Tần Nhân Khanh và Hồng Liễm Phán Quan Nghiêm Hữu Tam, trấn cửa là Bạch Cốt tam sát, là những người đã từng quen biết với nhau.

Tần Nhân Khanh vẫn trong bộ đến đạo nhân, tay trái ông cầm cây phất trần, tay phải đã có một thanh trường kiếm.

Nghiêm Hữu Tam tay cầm cặp Tử Kim Phán Quan bút, cả hai người chầm chậm bước đến cách bọn Bạch Cốt tam sát chừng năm sáu bước là dừng lại.

Bạch Cốt Thần Quân phe phẩy cây quạt nói với hai người sư đệ :

- Nhị đệ, tam đệ, khi chưa có lệnh ta thì cấm không được vọng động nghe.

Cả ba người, khi thấy Lưu Hương cốc phát động tấn công thì họ đã chuẩn bị thủ ngay binh khí.

Nhị Sát sử dụng Bạch Cốt trảo hình dạng giống y như bàn tay người, nó được làm bằng thứ xương bánh chè của người chết, tự nhiên, nó là thứ binh khí được trui luyện, nhưng không phải trui luyện như kim khí mà trui luyện bằng độc chất.

Tam sát cũng sử dụng binh khí bằng xương người, nhưng thứ không đẽo gọt, hắn cầm y nguyên một cái xương ống chân trắng toát.

Cả ba người luyện võ theo bàng môn, và đã xưng là Bạch Cốt nên binh khí của họ toàn bằng xương trắng.

Chính cây quạt của Bạch Cốt Thần Quân cũng bằng những thẻ xương khép lại, luôn cả những sợi chỉ kết những tấm thẻ xương trắng ấy, hắn cũng dùng bằng những gân người, thứ gân đã được chế biến đặc biệt nhó như sợi chỉ mà dẻo chắc hơn dây thép.

Là một Bảo chủ đứng vào hạng nhất nhì trong võ lâm mặc trong mình bộ đến nho sinh, lời lẽ của hắn cũng khá là nho nhã, nhìn dáng cách và giọng điệu thật không ai có thể nghĩ đó là tay lãnh tụ của Bạch Cốt môn, một môn phái giết người như ngóe.

Tần Nhân Khanh cười :

- Tần mỗ vốn sinh ra mộ đạo, thế nhưng chỉ mới mặc đến đạo bào trong vòng ba năm nay thôi.

Bách Cốt Thần Quân cười nhẹ và nghiêm giọng :

- Người mộ đạo là phải vì đạo, là phải thanh tịnh vô vi, là Bảo chủ đã ngộ đạo thì lại làm sao không lo cho mình xưng danh đạo giáo, lại dính vào vòng cương tỏa của Giang huynh đệ cùng với Tần bảo chủ kể ra cũng đáng gọi chỗ quen biết cũ, vì thế, tại hạ xin nói thẳng một lời.

Cuộc diện ngày nay chư vị đã đi vào tử địa không làm sao cưỡng chế được cả, cho nên tại hạ vì cho quen biết ngày trước, khuyên Bảo chủ nên buông binh khí để làm kế vạn toàn.

Tần Nhân Khanh mỉm cười :

- Tại hạ e rằng câu nói của thần quân đã sai rồi, vì Ngũ Phượng môn là mầm họa cho võ lâm, tại hạ dầu không có h vì đạo thì cũng vì võ lâm mà trọng nghĩa, chỉ có điều chỉ tiếc là một vị lãnh tự đại môn phái như thần quân lại làm chuyện trợ thì làm chuyện ngược ngạo như thế hay sao?

Bạch Cốt Thần Quân cười lớn :

- Phải thì sao? Tại hạ vì tình nghĩa cũ mà khuyên như thế, nghe hay không là tùy nơi chư vị.

Nghiêm Hữu Tam cười nhạt :

- Thái Bình bảo chủ chủ trương ai không đụng vào mình thì mình cũng không chạm vào ai, thế nhưng Ngũ Phượng môn lại dở tròn ma giáo, thừa lúc tại hạ vắng mặt để tập kích, xem thế thì liệu có thể nhẩn nhịn được không?

Bạch Cốt Thần Quân cười :

- Ðó là do quí bảo, chứ không phải tại Ngũ Phượng môn, bởi vì quí bảo hùng cứ Giang Nam, trong khi Ngũ Phượng môn thống lãnh cả đại giang Nam Bắc, như vậy vô hình chung sự có mặt mà không thần phục quí bảo là đối kháng, nếu quí bảo bảo rằng thiên đô về Tây bắc thì huynh đệ bảo đảm rằng sẽ không ai đụng vào quí bảo.

Nghiêm Hữu Tam cười mỉa :

- Bạch Cốt Thần Quân, ta cũng xin khuyên ông một câu, bây giờ ông ông cứ bảo vệ nhị vị sư đệ ra khỏi Ngũ Phượng môn trở về vùng Tây bắc thì huynh đệ cung xin bảo đảm rằng không một ai dám đụng vào Bạch Cốt môn.

Bạch Cốt Thần Quân xám mặt nhưng hắn không nói thêm một tiếng nào.

Tam sát thét lớn :

- Nghiêm Hữu Tam, trước mặt thần quân, ngươi dám buông những lời cuồng ngạo như thế phải không?

Nghiêm Hữu Tam trợn trừng đôi mắt, ông nhích từng bước một về phía Tam sát và bỗng cười ha hả :

- Tam sát, theo ngươi thì ta cuồng ngạo hay là bọn ngươi cuồng ngạo?

Tam sát tuy vẫn ỷ vào thế bộ ba nhưng trước sát khí bừng bừng của vị nổi danh Hồng Liễm Phán Quan, làm cho hắn giật mình thối lui hai bước và thét lớn :

- Họ Nghiêm kia ngươi muốn gì thế?

Nghiêm Hữu Tam cười gằn :

- Lão phu muốn cho bọn ngươi biết như thế nào là cuồng ngạo đây?

Tự nhiên cả đôi bên chỉ nói thêm như thế mà thôi, chứ họ cũng biết cuộc chiến đã đến lúc không thể nào dừng được, chẳng qua vì chút quen biết ngày xưa nên họ không muốn ra tay sớm, chứ hiện giờ ba cửa kia chiến trận đã đến lúc gay cấn nhất, thì cánh cửa này vô lý lại ngưng?

Bạch Cốt Thần Quân nhếch môi ngạo nghễ :

- Tam đệ, hãy lãnh giáo với Nghiêm bằng hữu đi.

Tam sát nhún chân nhảy ra, khúc xương ống trong tay hất lên :

- Nghiêm Hữu Tam, tình cố cựu như thế cũng đã đủ rồi, bây giờ thì chúng ta hãy nói chuyện với nhau bằng binh khí.

Vừa nói, thân ảnh của hắn nhoáng, khúc xương ống trong tay hắn đập thẳng vào bả vai bên phải của Nghiêm Hữu Tam.

Nghiêm Hữu Tam hít mạnh một luồng chân khí và thụt lui hai bước, ngọn Phán Quan bút bên tay trái đưa lên đỡ lấy khúc xương ống, đồng thời chân trái ông nhích qua một bên, chiếc Phán Quan bút bên tay phải thuận thế đánh bật một cái thật nhanh.

Khúc xương của ông đã bị Nghiêm Hữu Tam giữ cứng.

Tam sát không thể thu về để đỡ đổi bên tay phải nhoáng, ngọn bút cuốn tròn làm cho gió bỗng xoay theo như con trốt.

Trong nháy mắt, Nghiêm Hữu Tam đã đón đủ ba đòn như sấm sét làm cho Tam sát phải liên tiếp thối lui.

Tần Nhân Khanh vì chỗ quen biết quá nhiều với Bạch Cốt thần quân, nên ông không muốn ra tay sớm, ông ta chỉ đưa mắt nhìn cuộc đấu và chiếc phất trần cứ phe phẩy đứng im.

Bạch Cốt Thần Quân nhìn thẳng vào mặt Tần Nhân Khanh cười hỏi :

- Tần bảo chủ chắc cũng muốn thử sức đấy chứ?

Tần Nhân Khanh cũng cười :

- Vâng, tại hạ phụ trách tấn công Tây bắc, nhưng chúng ta vốn là chỗ cố giao nên tại hạ không muốn làm sớm đối với thần quân.

Bạch Cốt Thần Quân cười :

- Bảo chủ đã không nghe lời huynh đệ, đã không chịu buông binh khí thì chúng ta đành phải lãnh giáo với nhau thôi.

Và hắn quay qua Nhị Sát hất mặt :

- Nhị đệ, hãy lãnh giáo với Tần bảo chủ.

Nhị Sát cầm Bạch Cốt trảo bước ra vòng tay nói với Tần Nhân Khanh :

- Xin mời Bảo chủ.

Tần Nhân Khanh vẫn cứ đứng yên, thanh kiếm trong tay ông ta vẫn cắm mũi xuống đất, ông ta nhìn Nhị Sát mỉm cười :

- Vâng, xin Hạ huynh cứ ra tay.

Nhị Sát nhếch môi không nói, hắn bước thêm bước nữa và ngọn Bạch Cốt trảo vút qua..

Không, đó chỉ là hư chiêu, ngọn Bạch Cốt trảo trong tay hắn chưa đánh thật, hắn lại dùng tay trái, năm ngón tay co lại bấu tới y như mãnh hổ vờn mồi.

Và đây mới thật là độc chiêu của phái Bạch Cốt, nó là Âm Phong trảo.

Năm ngọn chỉ phong xé gió thẳng vào giữa ngực Tần Nhân Khanh trong khi tay phải của hắn cũng phát chiêu kế tiếp.

Thanh Bạch Cốt trảo trong tư thế Lãng Quyển Lưu Sa hông phải từ trên đánh xuống mà hắn lại quét ngang.

Tần Nhân Khanh cười lớn :

- Mới vào mà Hạ huynh đã muốn sát thủ rồi à?

Tay trái ông ta cầm cây phất trần phất mạnh đón lấy Phong trảo, tay phải xốc thẳng thanh kiếm lên theo thế Vân Hoành Vu Hiệp đón lấy cây Bạch Cốt trảo của Nhị Sát vừa đánh tới.

Dầu với một chiêu đầu, nhưng vì vốn đã biết nhau nên khi cả hai cùng vận toàn công lực, võ khí lấy động là cát bụi bị cuốn lên như con trốt.

Nhị Sát vừa tiếp chiêu đầu, chợt nghe toàn thân rung rung, hắn thối lui một bước cười gằn và cây Bạch Cốt trảo lại nhấc lên.

Lần này quả là hắn đã động sát cơ, ngọn trảo bằng xương trắng vụt như biến hóa, hắn sử dụng chìêu thế bàng môn tuyệt kỹ Qui Tiễn Phi Lân. Tuy cây Bạch Cốt trảo không như kim khí nhưng chiêu thế biến hóa của hắn cũng đã làm chớp nhoáng hoa mắt địch thủ.

Tần Nhân Khanh quay ngang thân kiếm trong thế Xuân Vân Sa Triển, hất cây Bạch Cốt trảo bằng thân kiếm sắt vào trong cán và nghiêng tay xốc xéo trở qua nhắm thẳng vào Chưởng Môn huyệt của Nhị Sát đâm vào thật mạnh.

Nhị Sát thấy đánh hai chiêu vẫn chưa chiếm được lợi thế, nên vội hạ mình xuống đánh tạt ngang mũi kiếm và lao ngay nhập nội tung luôn ba chiêu một lượt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau