LƯU HƯƠNG TỬ LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lưu hương tử lệnh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Dưới hầm bí mật

Là một con người sâu hiểm, nên khi nghe tiếng động báo nguy, tiếng động mà Yên Phi Quỳnh định chắc là ai thì nàng lập tức có ngay phản ứng.

Nàng nhìn Tôn Phi Loan và cau giọng nói tiếp :

- Tam sư thư có biết tại sao tiểu muội lại hành động như thế này không, đó là tại vì trong Ngũ Phượng môn chỉ có mỗi một mình hểu muội là biết được tâm sự bí mật của chị, biết được chuyện chị và Gìang nhị công tử đã tha thiết yêu nhau, biết rõ ràng chị đã nhiều phen cứu thoát người tình.

Ngay đến hoàn thuốc linh ứng nhất mà sư phụ chỉ cho chị, chị cũng đã dâng cho Giang nhị công tử trị thương tích.

Một mặt nói, một mặt Yên Phi Quỳnh lắng nghe, rõ ràng sự nhận định của nàng quá đúng, bên sau đàng không xa, quả nhiên có người đang ngóng nghe.

Nàng mừng và nói tiếp :

- Ngũ Phượng môn đã có nội gián, một nội gián cực kỳ nguy hiểm, thế mà nực cười thay cho đại sư huynh, người lại đem cái tội danh phản kháng Kim lệnh, bội phản sư môn mà gán vào đầu tiểu muội.

Nàng ngưng lại một giây như để nghĩ thầm và nói tiếp :

- Thật ra thì đâu phải thế, chỉ vì tiểu muội căm hận Giang Hàn Thanh, lập mưu bắt sống cho được hắn để trừng trị cho đích đáng, không ngờ việc làm đó lại bị chụp vào đầu một cái tội tày trời.

Tuy có âm mưu làm hại Tôn Phi Loan, nhưng trong lòng đối với Giang Hàn Thanh nàng hãy còn nhiều lo lắng, nên nàng nói tránh đi.

Bây giờ Giang Hàn Thanh đã chết rồl, tiểu muội dầu có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không làm sao rửa sạch oan, khiến tiểu muội căm hận Giang Hàn Thanh, mà cũng căm hận Tam sư thư, vì thế cho dầu đêm nay Tam sư thư đã cứu tiểu muội, đã giết Quách Diên Thọ và Chu Ðiểu Thất Tinh, tiểu muội nhất định cũng không bao giờ chịu nhận lấy ân tình ấy.

Nàng ngưng lại cầm thanh kiếm trên tay, cười gằn nói tiếp :

- Nhưng thật ra thì Tam sư thư cũng đâu phải vì tiểu muội, chỉ vì Tam sư thư chưa biết Giang Hàn Thanh sống chết ra sao, vì thế nên Tam sư thư mạo hiểm vì phản Kim lệnh, chứ Tam sư thư đâu phải vì tiểu muội? Bây giờ sau khi trừ được Giang Hàn Thanh, còn lại là vấn để nội gián, chuyện đó là chuyện của Tam sư thư, tội đó không thể nào dung tha được, nhân danh đệ từ Ngũ Phượng môn, tiểu muội dầu thương cũng phải dứt tình, xin Tam sư thư hãy cố mà theo cho kịp Giang Hàn Thanh, đừng để hắn cô độc một mình.

Nàng đứng phất lên, trỏ mũi kiếm nhắm ngay giữa ngực Tôn Phi Loan đâm xuống.

Xoảng!

Thanh kiếm vừa mới nhấc lên, một viên đá từ đâu bay đến hất thanh kiếm dạt ra, làm cho Yên Phi Quỳnh hoảng hót thối lui hai bước.

Nàng đóng kịch thật tài tình nàng giả bộ mà nhìn vào như thiệt.

Một bóng người y như một làn khói xám vút tới đứng sững trước mất nàng : người đó là Nhị cung chủ.

Sự ức đoán của Yên Phi Quỳnh thật đúng và nàng hành động cũng thật hay.

Ðã biết trước như thế, nhưng Yên Phi Quỳnh cũng làm bộ giật mình kêu lớn :

- Nhị sư huynh.

Kinh Phi Sương nghiêm mặt :

- Ngũ sư muội, những điều mà sư muội vừa nói ra đã nghe rõ cả rồi bây giờ cả hai hãy theo ta về bái kiến Ðại sư huynh.

Vừa nói Kinh Phi Sương vừa vung tay giải huyệt cho Tôn Phi Loan và trầm giọng :

- Tam sư muội hãy theo ta.

Tôn Phi Loan lặng thinh cúi đầu bước theo Kinh Phi Sương bằng bước đi nặng nhọc.

Yên Phi Quỳnh cũng lặng lẽ bước theo, nàng tuy làm bộ sợ sệt nhưng trong bụng lại lầm thầm Giang Hàn Thanh, hãy cố mà thoát hiểm, bây giờ thì không ai làm chi nữa đâu, nếu may mắn thì ngày sau chúng ta còn gặp lại. Thật ra tuy vì ghen tức, vì độc hiểm, Yên Phi Quỳnh cố tâm ám hại Tôn Phi Loan, nhưng chính nhờ vào hành động của nàng làm cho Nhị cung chủ bỏ đi không tìm kiếm, nếu không, trong đêm nay mạng của Giang Hàn Thanh rất khó bảo toàn.

* * * * *

Trời đã sáng hẳn.

Xà cốc vẫn trầm trầm trong không khí tử vong.

Ánh nắng ban mai chiếu xuyên đầu cây kẻ lá, rọi xuống mặt đất những đóm vàng hoe.

Trong lùm cỏ bụi cây, những con rắn độc nằm lổn ngổn, con thì đã chết, con ngất ngư phơi bụng tênh hênh. Xà cốc, nơi nổi danh bất khả xâm phạm, bây giờ đã thành chỗ tiêu điều xơ xác.

Nhiều con rắn đã bắt đầu sinh thúi, mùi hôi nồng nặc bay lộng cả một vùng.

Trước thềm thạch thất còn y nguyên tám cái thây, Kim Giáp Thần Quách Diên Thọ và Chu Ðiểu Thất Tinh, nhung kẻ đã từng thét ra khói lửa, bây giờ cũng chung số phận với bầy rắn độc.

Từ đêm qua, sau khi Kinh Phi Sương dẫn hai người sư muội đi rồi thì Xà cốc trở về với núi rừng lặng lẽ, không ai nghe một tiếng động, không ai nghe tiếng phì phò của bầy rắn độc bò quanh.

Từ một nơi hung hiểm nhất trần gian, bây giờ bỗng trở thành nơi thanh tịnh nhất trong chỗ sâu hiểm của núi rừng.

Xà cốc, một nơi vốn không ai dám bén mảng, bây giờ giá như du khách có người lạc tới thì chắc chắn không ai còn nhận ra nơi đây là nơi kinh khủng nữa, có chăng cũng chỉ vì mấy chiếc thây ma và thây rắn nằm ngổn ngang ánh nắng trước núi đã có phần gay gắt.

Xà Cô Bà mang thân hình phi nộn đang theo con đường quanh co dẫn vào cửa cốc.

Bà ta đi có mỗi một mình.

Vừa vào gần tới, bỗng có năm con rắn to bằng bấp tay từ trong bụi bò ra, hình như chúng trốn kín dưới lớp cỏ rậm, bây giờ nghe hơi hám của chủ nhân nên mới ló đầu ra.

Chúng bò ra tới chân Xà Cô Bà là nằm phục xuống im lìm bất động y như năm con rắn chết.

Năm con rắn đầu hơi ngẩng lên thở hơi đỏ lòm, chúng nhè nhẹ ngoắt đuôi, dáng cách trông thật nản.

Là người nuôi dưỡng rắn từ thuở nhỏ, có thể nói là gần rắn hơn là gần người. Xà Cô Bà biết rõ cử động của từng con rắn một bà ta vừa thấy chúng là vội cười ngay :

- Không sao, những người đêm qua đều có Xà bài lệnh của ta, họ không khuấy phá gì nơi đây và bọn ngươi cũng không có lỗi gì cả.

Năm con rắn đầu hơi cất lên nhưng thân hình vẫn bất động.

Xà Cô Bà có vẻ ngạc nhiên :

- Chẳng lẽ trong cốc đã có gì không phải hay sao?

Năm con rắn ngốc đầu lên một chút nữa như muốn công nhận những ức đoán của Xà chủ nhân.

Xà Cô Bà khẽ gật đầu :

- Ðược rồi bọn ngươi hãy dẫn đường.

Năm con rắn quay đầu đi trước.

Xà Cô Bà theo sau, vừa xuyên qua một cụm rừng phía trước là bà ta nhăn mũi.

Hơi hám chết chóc đã bất đầu xâm nhập.

Bến phía, gần trăm con rắn bể đầu banh bụng nằm lăn lóc mùi hôi bốc lên nồng nực.

Xà Cô Bà tái mặt :

- Lạ nhỉ, hình như chúng bị một thứ chim to lắm, nhưng ở đây làm gì có thứ chim nào dám bén mảng.

Bà ta không làm sao biết được số rắn độc này đã bị con chim Bạch Hạc của Ðổng Nhược Băng mổ chết.

Vừa lầm thầm, Xà Cô Bà vừa cúi xuống vỗ về vào đầu con rắn đầu đàn :

- Ta biết rồi, các ngươi hãy trở về chỗ cũ đi.

Năm con rắn y lời lủi vào cỏ rậm.

Nhìn tám cái thây của bọn Quách Diên Thọ, Xà Cô Bà khẽ lắc đầu :

- Con gái lớn không chồng quả là nguy hiểm, Tam cô nương là con người ôn hòa nhất trong năm cô, thế mà chỉ vì tên con trai Giang Hàn Thanh, đã không nương tay đối với đồng môn thuộc hạ.

Bà ta cho tay vào lưng lấy ra một bình thuốc nhỏ, trong đó có thứ bọt trăng trắng, những cái thây được rắt thứ bột ấy lên trong giây phút tan thành những bãi nước vàng.

Bước vào trong lại gặp thêm hai cái thây của bọn Lý Trung Lương, bà ta lại rảy thuốc lên hủy diệt.

Bà ta lại lầm bầm :

- Hai cô con gái này thật là quá quắt, đàn ông con trai thiếu gì, vậy mà cứ xúm nhau dính lấy một tên, kết quả thật là khốn nạn.

Vừa nói lãm nhảm vừa bước thẳng ra sau nhà bếp, hình như bà ta đã đói tới nơi rồi.

Nhưng bà ta lại phải giật mình.

Ðống củi ngụy trang cái miệng hầm bí mật đã bị người vạt trống.

Miệng hầm bị giở, có nghĩa là nhất định là đã có người xuống đó.

Ðưa tay bấm vào nút sắt, Xà Cô Bà xoay trọn một vòng.

Tấm vĩ sắt từ từ hé rộng, một tay cầm bó đuốc, một tay vịn miệng hầm, Xà Cô Bà nhún chân nhảy xuống tận cùng đáy.

Dưới hầm bí mật cũng khá rộng, bóng tối lờ mờ, âm khí bốn bên tỏa ra rợn lạnh.

Khêu ngọn đuốc cho thật rõ, Xà Cô Bà chầm chậm bước về phía trước.

Dưới hầm bí mật vốn là chỗ chế thuốc của Xà Cô Bà, trên vách đá có nhiều hốc nhỏ, trong đó chất đầy những bình những lọ màu sắc khác nhau.

Dưới nền đá cũng là chỗ làm thuốc, hiện tại vẫn có nhiều thứ rễ cây, lá thuốc và có cả cái khay tán thuốc để dựa bên.

Ngoài ra, trên một chiếc sạp, còn có những dụng cụ làm thuốc đạt để lung tung không thứ lớp.

Nhưng rất lạ là Xà Cô Bà không hề để ý đến những thứ ấy bà ta cứ cầm cây đuốc đi mò theo hướng trước, hình như bà ta còn có một vật gì quan trọng hơn nhiều.

Tận cùng phía trong hầm là một cái ao nước đen sì óng ánh, Xà Cô Bà khom mình xuống đưa cây đuốc rọi khắp trên mặt nước, mùi hôi tanh từ dưới xông lên nồng nặc.

Mặt nước đen mờ trông như một tấm gương.

Xà Cô Bà khom mình dòm gần sát mặt nước, hình như bà ta đang tìm vật gì dưới đáy hồ.

Thình lình bà ta rướn mình tới, miệng bà ta cứ lầm bầm :

- Lạ quá, lạ quá.

Xà Cô Bà như không còn dằn được nữa, bà ta tay cầm đuốc men lần xuống bậc đá dưới ao nước.

Hình như bà ta đụng phải một vật mềm mềm dưới chân, nhưng bà không để ý, bà ta cứ bước ngang qua, đó là một thây người.

Lần xuống tận đáy ao, nước đã thấm thấp dưới chân, bà ta cố dòm ra xa, giữa hồ có một vật nửa nổi nửa chìm.

Ðó là một con rần to bầng bắp tay dài hơi hai sải, con rắn chết nổi lờ đờ.

Y như một cái bong bóng bị xì hơi, Xà Cô Bà dậm chân la lớn :

- Thôi rồi.. thôi rồi, ba mươi năm nay kể như đã toi công...

Bà ta đứng nhìn và lải nhải một mình :
- Tìm kiếm cho được một cặp, cho nhảy nhau lấy công ấp công nuôi.. Bây giờ gần thành công thì.. hủy diệt.

Chợt nhớ ra cái thây người lúc nãy, bao nhiêu sự giận dữ của Xà Cô Bà đổ trút vào người đó, bà ta quay trở lên nắm chặt chuôi đao nhắm ngay người ấy bửa xuống một nhát thật mạnh.

Nhưng thanh đao xuống được nửa chừng thì Xà Cô Bà chợt dừng ngay lại.

Bà ta lẩm bẩm :

- Không, không, hắn phải trả lại cho ta những gì đã mất.

Bà ta thở phào và nói tiếp một mình :

- May quá, chút nữa đã bỏ đi một món quí giá trên đời nhất định hắn đã rơi xuống đây và đã uống nhằm mãng xà huyết, nếu bây giờ thì máu hắn thì có lẽ còn hơn.

Bà ta ngắm nghía cái thây và gật gật đầu :

- Ðúng rồi, đúng rồi. Mãng xà đã chết, nhưng hắn uống nhằm huyết mãng xà, máu của hắn bây giờ nhất định trị được bệnh của Thái Thượng.. nhất định máu của hắn phải là hữu hiệu.

Và để cho mãng xà huyết không bị phân tán, Xà Cô Bà vội khom mình điểm nhanh vào người của cái thây nằm dưới đất, bà ta điểm luôn một hơi mươi hai trọng huyệt.

Xong xuôi, bà ta bồng xốc cái thây trở lên trên.

Ánh sáng phía trên rọi vào khuôn mặt người ấy làm cho Xà Cô Bà buột miệng kêu lên :

- Giang Hàn Thanh. Làm sao hắn lại xuống đây?

Rờ vào tâm mạch, thấy Giang Hàn Thanh hãy còn sống.

Xà Cô Bà gật gù :

- Khá lắm, may lắm.

Càng nhìn vào khuôn mặt tuấn tú của Giang Hàn Thanh hãy còn sống. Xà Cô Bà càng như đắc ý :

- Hắn khá đẹp trai, thảo nào bọn con gái xúm nhau giành giựt. Giá như hồi bốn mươi năm về trước thì nhất định ta cũng chẳng buông tha.

Ðặt Giang Hàn Thanh nầm yên xuống phản, Xà Cô Bà xoa xoa tay mỉm cười, bà ta không còn sợ đắc tội với Thái Thượng nữa, vì bà đã nghĩ ra chuyện có thể lấy huyết của Giang Hàn Thanh để thay thế huyết mãng xà trị bệnh hiểm nguy cho Thái Thượng.

Vì đã bao nhiêu năm nay, từ sau ngày Ngư Mụ tự xưng là Thái Thượng, vết thương của bà ta cũng không lành theo ý muốn, chỉ có huyết mãng xà nuôi đúng ba mươi năm theo một cách riêng thì mới có cơ may chữa được.

Chỉ còn mấy tháng nữa là đúng ngày lấy huyết, bất ngờ Giang Hàn Thanh lại làm cho hỏng chuyện.

. Ba mươi năm trước đây, Ngư Mụ còn là một trung niên thiếu phụ, bà ta không may có một nhan sắc vừa xấu vừa hung ác. Cái tên Ngư Mụ có lẽ vì đó mà phát sinh. Con người xấu vừa ác, lại thêm vào đó, thanh kiếm trong tay bà ta đã từng hạ không biết bao nhiêu hào kiệt anh hùng, cả hai phía hắc bạch giang hồ nghe tên là khiếp vía.

Cả vùng Trung Nguyên và Quan Ngoại, không người nào có thể qua nói hai chiêu với bà.

Cũng may là từ khi xuất hiện giang hồ cho đến khi mai danh ẩn tích chỉ vỏn vẹn có ba năm, nhưng trong ba năm đó cũng làm cho võ lâm rúng động.

Nghe nói bà mai danh ẩn tích vì bị một cặp thanh niên nam nữ đánh bại. Chỉ vì cặp thanh niên nam nữ này mà bà phải uất hận rút lui.

Xà Cô Bà này vốn là một thuộc hạ tâm phúc của Ngư Mụ. và vì cánh tay phải của Ngư Mụ bị tàn phế, bà ba bèn cố công nghiên cứu trong võ lâm, tìm ra được một thứ thuốc phối hợp với huyết mãng xà, thứ thuốc này có thể làm cho cánh tay lành trở lại.

Căn cứ theo bí truyền trong bí phổ, bà ta dùng chất mê dược làm cho hai con mãng xà giao cấu với nhau, rồi bằng một phương pháp đặc biệt, còn với những thứ thuốc và máu người dùng nuôi con mãng xà mới sinh cho đúng ba mươi năm, sau đó, dùng huyết con mãng xà ấy uống vào, tự nhiên cánh tay trở lại bình thường.

Nhưng “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” chuyện tình cờ là sau khi Yên Phi Quỳnh dụ Tôn Phi Loan đi rồi thì Giang Hàn Thanh tỉnh dậy, hắn đã được Bạch hạc giải độc, rồi được uống Thiên Cơ Vạn Công Hoàn nên ngủ một giấc ngót ba tiếng đồng hồ.

Khi tỉnh đậy, cơn khát đã làm cho hắn gần như mê loạn, hắn mò ra sau bép và tình cờ đụng phải cái núm hầm bí mật. Miệng hầm bày ra và hắn đi xuống luôn dưới ấy.

Vì bóng tối âm u, hắn lần mò xuống hầm và bị lọt xuống cái ao huyết nuôi mãng xà.

Hắn chưa kịp thoát lên thì lại bị con mãng xà quấn lấy. Bao nhiêu sức lực dồn lại, Giang Hàn Thanh vẫn không chống cự nổi, hắn bị con mãng xà quấn chặt gần nghẹt thở. Trong cơn nguy khốn, Giang Hàn Thanh nảy sinh ra một kế hay, hắn chụp lấy ngay cổ con mãng xà cắn mạnh, máu từ trong con mãng xà phun vọt vào họng hắn làm cho hắn hôn mê.

Dư lực còn lại, hắn rán trì chí và cứ như thế, hắn uống gần hết huyết con mãng xà to lớn rồi mới bò lên khỏi được miệng ao.

Nhưng hắn cũng chỉ lên được khỏi miệng ao là bất tỉnh.

Mãi cho đến khi Xà Cô Bà trở lại phát giác ra mọi chuyện thì cũng đã gần trọn một đêm, máu của mãng xà đã lưu thông huyết quản của Giang Hàn Thanh, sự hỗn hợp giữa huyết mãng xà và Thiên Cơ Vận Công hoàn làm cho sức hắn tăng trưởng cả một giáp thành công lực, giá như không gặp Xà Cô Bà thì chỉ cần mấy tiếng đồng hồ sau đó, hắn sẽ thoát khỏi nơi xà cốc.

Ðúng là việc may không bao giờ đến trọn.

Giang Hàn Thanh thoát chết vì Ðộc châm, lại được uống huyết mãng xà, thế nhưng hắn chưa tận dụng công lực vừa khôi phục thì lại bị Xà Cô Bà điểm huyệt.

Trong thạch thất bóng tối vẫn âm u, bốn phía không một tiếng động.

Giang Hàn Thanh được đặt trên chiếc phản, hắn vẫn còn trong trạng thái hôn mê.

Xà Cô Bà đi lại vòng quanh suy nghĩ.

Bà ta biết nếu mang Giang Hàn Thanh về cho bọn sư huynh muội Ngũ Phượng môn thì chắc chắn không làm sao hắn có thể đến tay Ngư Mụ, mà nếu như thế thì trách nhiệm của bà ta vẫn không sao tránh được về chuyện huyết mãng xà.

Bà ta thấy chỉ còn cách mang thẳng Giang Hàn Thanh về cho Ngư Mụ thì công lao của bà ta chẳng những không mất mà càng không sợ bị ai khiển trách.

Nghĩ xong diệu kế, Xà Cô Bà vào trong phòng thuốc lấy ra một cái rương, trong đó có đầy đủ dụng cụ hóa trang không bao lâu, bà ta đã làm cho Giang Hàn Thanh biến thành một cô gái đương xuân..

Ðứng ngắm nghía Giang Hàn Thanh một hồi, Xà Cô Bà bỗng bật cười :

- Bây giờ mang hắn ra so sánh với Tam cung chủ hay Ngũ cung chủ gì cũng đều ăn đứt.

Bây giờ thì Giang Hàn Thanh đã hoàn toàn như một cô gái, chuyện đi cả khoảng đường xa về dâng cho Ngư Mụ không còn là vấn đề khó khăn gì nữa.

Bà ta đắc ý bồng Giang Hàn Thanh đi thẳng ra ngoài.

* * * * *

Giờ ngọ đã qua mau.

Phía Bắc thành Nghiêm Châu, một tửu quán tuy không lớn làm nhưng cũng khá là phồn thịnh.

Gần bên ngoài cửa, một lão già ăn bận theo lối đạo sĩ có ba chòm râu dài dậm dột.

Trước mặt ông ta chỉ có đơn sơ một đĩa đậu phong rang và một bầu rượu, ông ta một mình nhấm nháp như đang chờ đợi người nào.

Tự nhiên, đối với nhà quán, một đĩa đậu phọng, một bầu rượu, không được họ xem là khách quí.

Thế nhưng phong thái của lão đạo sĩ thật ta quắc thước, đôi mắt ông ta sáng ngời và nhất là thái độ đối với bọn tiểu nhị cũng khá rộng rãi. Vì thế cho nên những kẻ trong quán không một ai dám có vẻ gì bất mản, mặc dầu thức ăn thức uống không bao nhiêu mà ông ta lại ngồi quá lâu giờ.
Nhất là trên lưng ông còn có một thanh trường kiếm, nó càng tăng vẻ uy phong, dáng cách đó đủ làm cho người ta kính nể.

Trong quán có bao nhiêu khách thảy đều tan cả, bao nhiêu chiếc bàn đã trống lần, thế nhưng lão đạo sĩ vẫn ngồi yên một chỗ nhâm nhi.

Ngay lúc đó, từ bên ngoài cửa quán lại có thêm một người nữa bước vào.

Một gã công tử mặc áo màu lam.

Gã có một vóc người tầm thước, thêm vào đó gương mặt khá khôi ngô, tay hắn cầm chiếc quạt luôn phe phẩy, dáng cách thật phong lưu.

Căn cứ vào phong độ của hắn, người ta đoán ngay hắn là một gã thanh niên vào bậc Thế gia.

Hai tên tiểu nhi vừa thấy gã công tử là bọn chúng đã vội vàng chạy ra nghinh tiếp :

- Xin thỉnh công tử an tọa.

Gã công tử áo lam đi ngay lại bàn lão đạo sĩ và lễ phép vòng tay :

- Tiểu nhân xin tham kiến đạo trưởng, có lẽ đạo trưởng đã đến lâu rồi.

Bằng vào câu nói ấy, ai cũng biết là họ đã hẹn với nhau.

Lão đạo sĩ đặt chén xuống, đứng dậy vòng tay :

- Lý công tử, bần đạo cũng mới đến đây thôi.

Cả hai cùng ngồi đối diện, họ hình như có chuyện bí mật nên đềuê lưu ý chung quanh.

Bọn tiểu nhị mang khay trà lên cười nói :

- Xin thỉnh công tử dùng trà.

Ðạo trưởng mỉm cười :

- Hãy sửa soạn thức ăn, hình như Lý công tử chưa dùng gì phải không?

Tên tiểu nhị cúi đầu vâng dạ lui xuống nhà sau.

Lý công tử gọi lại dặn thêm :

- Bên sau còn mấy vị nữa, bọn ngươi hãy chuẩn bị thức ăn và vài bầu rượu ngon đấy nhé.

Bọn tiểu nhị vừa lui xuống thì bên ngoài đã nghe tiếng vó ngựa khua rần.

Bọn họ gồm có sáu người.

Dẫn đầu là hai người vận trường bào cùng mang trường kiếm.

Phía sau bốn người, họ đều dùng binh khí cặp, một dùng song câu một dùng song côn, một dùng song kích và một dùng song tiên.

Những kẻ từng qua lại giang hồ đều nhận ra ngay đó là Yên Sơn song kiệt và Tứ hổ tướng của Hà Bắc Lý gia.

Nếu thế thì gã thanh niên cầm quạt hồi nãy nhất định là công tử Lý Duy Năng..

Thấy lão trưởng, Yên Sơn song kiệt vội vòng tay :

- Khang Văn Huy và Dương Sĩ Kiệt xin tham kiến đạo trưởng.

Lão đạo sĩ đứng dậy mỉm cười :

- Không dám xin mời các vị ngồi đàm đạo..

Yên Sơn song kiệt và Tứ hổ tướng Lý gia cùng ngồi vào một bàn.

Lý Duy Năng hỏi :

- Chẳng hay đạo trưởng đã có gặp Chu tiền bối chưa?

Lão đạo sĩ lắc đầu :

- Chuyện ấy quả thật có nhiều ẩn khuất, bần đạo và Chu lão huynh khi nghe tin vội chia tay tại Nghiêm Châu, và từ đó không nghe tin tức chi nữa cả, nhưng nhất định gần Chu lão huynh chắc chắn không khi nào bị hại vào tay kẻ địch.

Lý Duy Năng gật đầu :

- Vãn bối cũng nghĩ thế, riêng về Giang huynh, vãn bối cũng không tin có điều chi nguy hiểm, vì bằng vào sở học, Giang huynh có hơn vãn bối thập bội, nhất định cũng không thể nói ra điều đáng tiếc. Thế nhưng không hiểu tại sao không có tin vì.

Chỉ bằng mấy câu đối đáp, ai cũng có thể lão đạo sĩ đó là Thanh Phong đạo trưởng.

Từ lúc Chu Long Chu mất tích, họ chia tay nhau tìm kiếm, đến nay thì Chu Tiềm và Giang Hàn Thanh cũng mất tích luôn..

Chuyện đó đã làm cho Hành Lệnh đường chủ Ðộc Nhãn Diêm La Ðơn Hiểu Thiên đành phải bó tay.

Họ đã đùng kế điệu hổ ly sơn để phá vỡ sào huyệt của Ngũ Phượng môn tại Hàng Châu, trong đó có những nhà giam bí mật và Thánh Quả tự của Phi Cảnh đại sư.

Nhưng sau đó thì lại có chuyện xảy ra, trước hết là Chu Long Chu và kế tiếp là Chu Tiềm và Giang Hàn Thanh cùng chung số phận.

Chính vì thế cho nên trong vòng ba hôm nay, Ðơn Hiểu Thiên, Thanh Phong Ðạo Trưởng, Lý Duy Năng, Thần Phiến Tử và bọn Quản Thiên Phát đã phải dốc toàn lực ra tìm kiếm, thế nhưng vẫn bặt tâm vô tín.

Hôm nay, nơi tửu điếm này chính là chỗ họ hội diện với nhau.

Họ còn đang nói chuyện thì bên ngoài lại có thêm hơn mười người nữa, dẫn đầu là Ðộc Nhãn Diêm La Ðơn Hiểu Thiên, bên sau Cung Quan Võ và có thêm nhiều thuộc hạ.

Vào tới quán là Ðơn Hiểu Thiên đã lên tiếng trước :

- Ðạo trưởng và Lý công tử đã đến đây còn Thần Phiến huynh đâu không thấy?

Lý Duy Năng đứng dậy vòng tay :

- Gia sư có nói là phải đến khoảng xế chiều mới đến được nơi đây..

Cả đoàn người ngồi lại, họ bắt đầu trao đổi với nhau về những tin tức thu lượm được.

Tên quản lý tửu quán vừa mừng vì đông khách nhưng đồng thời cũng vừa lo ngại vì hắn biết đoàn người đông đảo này đều là những nhân vật võ lâm.

Tửu quán thường thường nhờ vào võ lâm hào kiệt, vì họ là những người chi tiền nhiều nhất, nhưng bất cứ quán nào, ít nhất là cũng một lần sạt nghiệp vì những chuyện náo động xảy ra.

Tuy nhiên, chuyện thua lỗ vì xung đột vẫn không làm cho quán nào bị tiêu tan, chính vì thế cho nên dầu có sợ cũng không ai dẹp quán.

Ngồi vào xong cả, Thanh Phong đạo trưởng mở lời :

- Trong ba đêm nay, chúng ta vẫn không phát hiện được vết tích nào cả, theo bần đạo thì có thể cá ba đều mất tích miệt Phú Xuân Giang.

Ðơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Làm sao lại có thể đoán được như thế?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Phía bên này tuy cũng có rừng rú, nhưng rừng không liên tiếp núi cũng không sâu, khó lòng cho Ngũ Phượng môn làm sao huyệt, chỉ có bên kia Phú Xuân Giang có rừng già thông về tới ven đồng, có nhiều chỗ chưa từng có dấu chân người, đừng nói chi đến chúng ta, mà cho dầu cố điều động mấy vạn anh binh cũng không làm sao lục soát cho nổi.

Ðơn Hiểu Thiên gật gật đầu :

- Ðúng, liên tiếp những giải núi trùng trùng từ Thiên Ðài sơn, Nhạn Ðăng sơn trở đi, đúng là chỗ mà chân người chưa bao giờ đặt tới, chúng ta muốn tim về hướng đó quả thật là chuyện mò kim đáy biển.

Lý Duy Năng cau mặt :

- Nhưng Chu lão tiền bối và Giang huynh làm sao lại lọt vào tay giặc?

Ðơn Hiểu Thiên đáp :

- Chuyện đó không thể giải thích bằng một câu đơn giản, khi mình đi tìm người thì địch dại gì không biết dùng người làm mồi để nhử mình vào chốn thâm sơn?

Ông ta vuốt râu cười nói tiếp :

- Chúng ta có nhiều người đây, nhưng nếu đơn độc một mình qua hướng đó thì bác rằng ai thoát được.

Thanh Phong đạo trưởng gật gật đầu :

- Rất có thể là như thế, bằng vào võ công của Chu huynh và Giang nhị công tử mà lại cùng mất tích, thế mà chúng ta lại không tìm ra được một dấu vết nào thì đủ thấy chúng đã dụ họ vào tận thâm sơn và bằng vào việc đó, rất có thể rồi đây chúng lại có thể dụ đến chúng ta.

Ngay lúc đó, chợt thấy một thanh niên mặc áo màu xanh từ ngoài cửa bước vào, mọi người nhìn nhận ngay đó là Quản Thiên Phát.

Ðơn Hiểu Thiên đưa tay :

- Quản tổng quản hãy ngồi đây rồi nói chuyện sau.

Hình như đường xa khát nước, Quản Thiên Phát uống luôn một hơi hai chén trà đầy rồi mới nói :

- Hôm nay tại hạ đến Thất Lý Long ở phía Tây Nhạn Môn quan, nơi đó tại hạ nghe được một tin.

Ðơn Hiểu Thiên chồm tới :

- Tin gì thế?

Quản Thiên Phát nói :

- Vùng phụ cận Ðông Tân Quan có một cái tiểu điếm, tuy nhỏ những cũng có vài gian phòng cho ngụ. Chủ quán Trương Lão Thực, lão vừa là chủ quán mà cũng vừa là tiểu nhị, nghe đâu lão ở đó đã mấy mươi năm, nhưng ba ngày trước đây thình lình lão ta mất tích.

Ðơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Lại có người mất tích?

Tất cả những người có mặt hết thảy đều lặng lẽ trầm ngâm.

Chương 17: Bỏ lỡ cơ hội

Hồi lâu, Cung Quan Võ hỏi :

- Chuyện tên chủ quán mất tích theo Quản huynh thì có liên hệ gì đến chuyện mất tích của Chu lão tiền bối và Giang huynh hay không?

Quản Thiên Phát đáp :

- Ban đầu tại hạ cũng cho rằng chuyện trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sau khi phát hiện một bãi nước vàng huynh đệ nhận ra là thứ “Hóa Cốt tán” mà người trong giang hồ thường dùng để làm tiêu thi thể, bãi nước ấy ngay trong phòng của Trương Lão Thực, điều đó đủ chứng tõ rằng Trương Lão Thực không phải mất tích mà bị hại vào tay một người trong giới giang hồ.

Ðơn Hiểu Thiên cau mặt

- Theo Quản lão đệ thì có thể Chu huynh và chẳng hiền điệt thường nghỉ trong tiểu điếm đó, nếu bọn gian sợ bại lộ khi chúng ta theo dõi, nên chúng giết Trương Lão Thực để bịt miệng phải không?

Quản Thiên Phát nói :

- Ðúng, tại hạ chính đã nghĩ như thế bởi vì Ðông Tân Quan là con đường duy nhất mà Chu cô nương nhất định phải đi qua.

Ðơn Hiểu Thiên gật gật đầu.

Quản Thiên Phát nói tiếp :

- Vì phát hiện được chuyện như thế nên tại hạ hỏi thăm chung quanh, nghe nói trước đó ba ngày, chỉ có hai tên buôn hàng nghỉ chân trong đó.

Ðơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Phải chăng hai tên thương buôn đó là bọn của Ngũ Phượng môn?

Quản Thiên Phát nói :

- Nghe nói hai tên thương buôn đó thường hay qua lại vùng, thêm vào đó tại hạ lại phát hiện trong ngôi miếu hoang cách đó mấy dặm có một vuông khăn đen của đàn bà, có thể đó là vuông khăn của Chu cô nương.

Vừa nói, hắn vừa móc vuông khăn đen đưa cho mọi người xem.

Ngay trong lúc đó, ngoài cửa quán chợt có hai người nữa nước vào, hình như đó là hai mẹ con, người mẹ đã khá già, còn cô con gái thì dung nhan tiều tụy nhưng không kém vẻ đài trang.

Cô con gái tuổi hãy còn nhỏ, nhưng hình như có bệnh, vì người mẹ dìu đi không vững.

Người mẹ dẫn con vào đặt ngồi trên ghế và thấp giọng :

- Con, nghe trong người con có khõe được chút nào chăng?

Người con gái hình như quá mệt mỏi nên nàng không thấy trả lời.

Bọn tiểu nhị bước lại hỏi :

- Lão bà cần dùng chi đó?

Lão bà đáp :

- Con tôi có bệnh, bây giờ đang trên đường về nhà, chỉ ghé mua vài cái bánh bao thôi.

Vừa nói, bà ta vừa móc mấy đồng tiền đặt trên bàn.

Hình như bà ta ít tiền, hoặc vì gấp quá nên không ăn gì cả.

Tên tiểu nhị nói :

- Bà hãy uống một chung trà đi rồi tôi sẽ gói bánh cho.

Hắn cầm lên rồi quay trở vào trong gói bánh.

Một lúc sau, tên tiểu nhị đem ra một gói trao cho lão bà bà ta nói nhỏ với tên tiểu nhị :

- Chú em nè, không biết chú em có thể làm ơn mướn dùm ta một cỗ xe chăng?

Tên quản lý hình như cũng là kẻ có lòng, hắn gọi bảo với ra :

- Tiểu nhị, hãy để khách đó cho ta, ngươi đi thuê dùm xe cho bà đi, tội nghiệp người ta đang đau mà.

Lão bà quay vào nhoẻn miệng cười :

- Ða tạ quản lý.

Ten tiểu nhị đi rồi, lão bà bưng chén trà bảo nhỏ :

- Con hãy uống một chút trà cho thấm giọng.

Bà ta vừa săn sóc cho con, vừa len lén đưa mắt nhìn về phía bàn của bọn Thanh Phong đạo trưởng dò xét.

Cô gái hình như bệnh khá nặng, cô ta không nói được câu nào.

Lão bà tặc lưỡi nói một mình mà dường như cố cho những người chung quanh nghe thấy :

- Tội nghiệp con tôi hết sức, bệnh chi mà bệnh hoài không hết.

Bọn Thanh Phong đạo trưởng không chú ý lắm đến chuyện mẹ con mụ già, họ đang chăm chú nhìn chiếc khăn đen, họ nhận đó là chiếc khăn của Chu Long Chu thường che mặt.

Thanh Phong mạo trưởng cau mày :

- Cứ như thế này thì rất có thể Chu cô nương đã bị bọn Ngũ Phượng môn bắt thật rồi.

Quản Thiên Phát mở gói ra lấy mũi độc châm trao cho mọi người xem và nói :

- Ðây là mũi độc châm, tại hạ lượm được từ dưới đất lại chỗ chiếc khăn, không biết có phải là vật của Chu cô nương hay không nữa?

Ðơn Hiểu Thiên cầm mũi độc châm do dự :

- Ðây là một thứ kim rỗng ruột, có thể là độc châm lợi hại!

Ông ta trao cho Thanh Phong đạo trưởng và hỏi :

- Ðạo huynh có thể nhìn ra vật này xuất xứ từ đâu không?

Thanh Phong đạo trưởng cầm xem và đưa vào mũi hít hít vồn mấy cái :

- Kim này chứa đựng một thứ nước độc có mùi hôi lạ lùng có thể là chai nước này chế ra từ nước giải của rắn độc.

- Lão bà ngồi bên kia uống nước, khi nghe Thanh Phong đạo trưởng nói câu đó làm cho bà ta rúng động, tay run đến đến nước bắn ra ngoài.

Bọn Thanh Phong đạo trưởng vẫn không để ý.

Cung Quan Võ nhìn cây kim độc và nói :

- Chu lão tiền bối dùng độc chất không giống thứ trong độc châm này, vì thế theo tại hạ thì vật ấy không thể là của Chu cô nương.

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Ðúng, nhìn cây độc châm này, bần đạo chợt nhớ đến một người.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Ðạo trưởng muốn nói ai?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Xà Cô Bà.

Lý Duy Năng cau mặt :

- Xà Cô Bà? Tại làm sao vãn bối không nghe tên bao giờ thế nhỉ?

Mụ già ôm đứa con gái ngồi chờ xe, những bây giờ thì hình như bà ta không còn ngồi vững nữa.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Ba mươi năm về trước, thủ hạ của Ngư Mụ có một người đàn bà chuyên nuôi rắn độc, người ấy gọi là Xà Cô Bà, người ấy thường mặc áo đen, nghe nói trong cổ tay thường đeo hai chiếc vòng xanh, nhưng theo bần đạo biết thì không phải vòng mà là hai con rắn độc. Từ lúc Ngư Mụ mai danh ẩn tích, Xà Cô Bà mất đi chỗ dựa, nên chỉ chuyên nghề nuôi rắn làm thuốc bán để kiếm tiền.

Quản Thiên Phát hỏi :

- Nhưng chẳng hay bà ấy ở đâu?

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Xa thì xa có thể xa muôn vạn dậm, nhưng gần thì cũng có thể trước mắt mình thôi.

Mọi người bất giác nhìn ra, mụ già có người con gái bệnh cũng vận bộ áo đen, bà ta nhìn ra ngoài có vẻ bất an, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trông đợi người mướn xe dùm.

Chuyện đó đối với mọi người cũng không có chi làm lạ, vì con bà ta mang trọng bệnh, nên bà ta gấp rút lên đường.

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Các vị đừng hiểu lầm, bần đạo muốn nói Xà Cô Bà hiện ở tại Mao Sơn, trong một hốc núi đâu gọi là Xà cốc, nghe nói từ khi bà ta về đó nuôi rắn thì nơi đó mới có tên, cứ theo người ta nói thì trong vùng đó không dưới hàng ngàn con rắn độc, có nhiều thứ rắn mà người ta không hề gặp không hề biết đến tên, nếu không có Xà Cô Bà trao cho vật kỵ thì không làm sao có thể vào Xà cốc được.

Lý Duy Năng trầm ngâm :

- Cứ theo vãn bối đoán thì trong miếu hoang đó. Ðộc châm của Xà Cô Bà thì Chu cô nương rất có thể bị Xà Cô Bà bắt mất, cũng có thể Giang huynh đã phát hiện tung tích nhưng không kịp thông báo cho mình biết để theo dõi và cũng có thể đã bị nguy hiểm nơi Xà cốc, vì thế chúng ta không nhận ra tin.

Quản Thiên phát hỏi :

- Theo đạo trưởng biết thì Xà cốc thì không còn có cách nào vào được hay sao?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Trong Xà cốc nơi não cũng toàn rắn độc, ngoài vật kỵ ra. Bần đạo nghĩ chỉ có mỗi một thứ có thể làm cho lấy rấn độc ấy phải tránh mà thôi.

Quán Thiên Phát hồi dồn :

- Vật ấy là vật chi?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Hùng Hoàng

Ông ta không đợi hỏi thêm, vội nói tiếp luôn :

- Người ta cũng còn gọi nó là Hùng Hoàng Tinh, vì cũng là Hùng Hoàng nhưng phải là thứ lâu năm, phải từ năm mươi năm trở lên, nó lóng lánh như hổ phách, bất cứ loại rắn độc nào cứ nghe hơi là phải tránh xa.

Lý Duy Năng thở ra :

- Như thế nó là bảo vật, dễ gì mình tìm cho được.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Lý công tử quên cây quạt của lịnh sư rồi à?

Lý Duy Năng trố mắt :

- Viên ngọc theo cây quạt của gia sư là Hùng Hoàng Tinh đấy sao?

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Ðúng, năm xưa, khi du ngoạn Miêu Cương, nghe đâu có một vị thầy thuốc nào đó tặng cho lệnh sư khối Hùng hoàng quí giá ấy.

Ðơn Hiểu Thiên gật gù :

- Thế nhưng sao cho đến bây giờ mà Thần Phiến huynh chưa tới nhỉ?

Lý Duy Năng đáp :

- Gia sư có nói trễ lắm là đến giờ mùi thì gia sư cũng tới, bây giờ có lẽ cũng đã gần đến đây rồi.

Ngay lúc ấy thì tên tiểu nhị đã đi thuê dùm cho mụ già một cỗ xe, hắn đi vào gọi lớn :

- Lão bà, xe đã có rồi đây, hãy kíp mà đi đi.

Lão bà mừng rỡ tạ ơn và quay lại nói với con gái :

- Hãy gắng đi con, có xe rồi, không bao lâu sẽ về đến nhà, rồi mẹ sẽ lo thang thuốc cho con.

Vừa nói, bà ta vừa đỡ đứa con gái ra xe, Như đã được tên tiểu nhị cho biết trước về giá cả và nơi đến nên tên đánh xe không hỏi han gì cả, khi hai mẹ con mụ già lên xe rồi thì hắn ra roi.

Trong tửu quán không ai nhận ra là Xà Cô Bà và đứa con gái mang bệnh ấy là Giang Hàn Thanh.

Bởi vì Xà Cô Bà đã hơn ba mươi năm không lộ diện giang hồ và vì bà ta cũng đã dị dung, thành thử đâu có ai có biết mặt trước kia bây giờ cũng khó lòng biết được.

Chỉ tiếc cho đám Thanh Phong đạo trưởng, bạn và thù chỉ trong gang tấc, thế mà họ vô tình để cho vuột khỏi tầm tay.

* * * * *

Xe đã đến Cự Châu

Tường thành cao vút đã án ngay tầm mắt.

Gã đánh xe vút roi cho ngựa chạy mau và khi đến mặt thành hắn lại cho xe chạy chầm chậm để quay lại hỏi :

- Lão bà, định đến nơi đâu?

Xà Cô Bà đáp :

- Thẳng đến Nam môn.

Tên đánh xe gằn lại :

- Sao lại phải đến Nam môn?

Xà Cô Bà cau mặt :

- Chẳng lẽ sang Nam môn là không còn phải Cụ Châu sao?

Tên đánh xe nhíu mày :

- Nhưng mà theo lời giao hẹn, thì chuyện mướn xe chỉ xảy ra tại Cụ Châu.

Xà Cô Bà cười :
- Lỗi đó là do tên tiểu nhị nói lầm. Thôi được rồi, ngươi cứ đánh đến chỗ rồi ta sẽ trả thêm tiền.

Tên đánh xe gật gù :

- Có thể chứ, nói thế còn nghe có vẻ thuận tai, tốt lắm, nhưng nhớ trả thêm đó nhé.

Gã hất mạnh cánh tay, cỗ xe chuyển ngoặt qua và thẳng xuống hướng Nam.

Xuyên qua nhiều khoảng đường lớn và dài, mãi một lúc khá lâu mới đến thành Nam, gã đánh xe quay lại hỏi?

- Lão bà, đến đâu nữa đây?

Xà Cô Bà đáp :

- Cứ đi thẳng tới.

Tên đánh xe nói :

- Tới nữa là Nam khu rồi đấy.

Xà Cô Bà cười :

- Nam khu không phải là chỗ người ở hay sao?

Tên đánh xe đáp :

- Không phải thế, tôi muốn nói là tới nữa thì xe không còn đi được.

Xà Cô Bà hỏi :

- Nhưng bây giờ còn có thể đi được chứ?

Tên đánh xe đáp?

- Nhiều nhất cũng chỉ chừng thêm mười mấy dặm là cùng.

Xà Cô Bà cười :

- Ngươi cứ việc đến tận cùng đi, nhà ta cũng ở ngay nơi đó

Tên đánh xe chửi thầm : Con mụ già này thật là kỳ cục tại làm sao không chịu nói trước mẹ đi cho được việc!

Chửi thi chửi thầm, thực tế thì hắn vẫn cứ cho xe đi tới.

Bây giờ thì đã rẽ vào con đường nhỏ gồ ghề.

Con đường này tự nhiên là không giống như quan lộ, nó vừa ngoằn ngoèo,vừa gập ghềnh, gập gửi, cỗ xe chao qua chao lại y như cái võng đưa.

Xà Cô Bà nhắm nghiền đôi mắt, hình như sự chòng chành của cỗ xe làm cho bà ta ngủ gà ngủ gật.

Ngọn roi của tên đánh xe cứ quất nghe trong tróc, thế nhưng con ngựa vẫn không thể nhanh hơn.

Tên đánh xe chửi thề ỏm tỏi :

- Mẹ họ, bộ hết cỏ trong bụng rồi sao chứ.

Hai bên đường rừng mỗi lúc một rậm thêm, đường càng vào sâu càng quanh co khúc khuỷu.

Cỗ xe nghiêng qua nghiêng lại rồi dừng hẳn.

Xà Cô Bà ngóng cổ ra hỏi :

- Tới rồi à?

Tên đánh xe lau mồ hôi, hắn có hơi đổ quạu :

- Lão bà, ai biết nhà của hắn ở đâu? Thôi, xuống xe đi, bây giờ đã hết đường rồi đấy.

Xà Cô Bà gật đầu :

- Tốt lắm.

Bà ta vén rèm lên cười hỏi :

- Ngươi có biết đây là đâu không nhỉ?

Tên đánh xe đáp :

Ðây là Học oa Khêu, đến chút nữa là Hồ Lãnh.

Xà Cô Bà hỏi :

- Tới nữa là gì?

Tên đánh xe đáp :

- Tới nữa là Ngư Thương sơn, sao lão bà chưa tới đó bao giờ à?

Xà Cô Bà cười, giọng cười nghe ớn lạnh :

- À có chứ, nhưng tùy tiện thì ta hỏi thế thôi, hỏi để thử xem ngươi có biết không mà.

Tên đánh xe cười :

- Làm cái nghề đánh xe này đâu có chỗ nào là không biết, biết mới có cơm ăn chứ, lão bà! Nhưng thật thì tài chỗ này,ta cũng chỉ mới tới lần thứ nhất.

Xà Cô Bà cười :

- Lần thứ nhất mà cũng có thể là lần sau cùng.

Tên đánh xe cảm thấy hình như cái mụ già này nói chuyện hơi.kỳ cục, nhưng hắn nghĩ từng cái tuổi đó, lại có thêm một đứa con bệnh nặng, có thể bà ta bắt đầu lẩm cẩm!

Xà Cô Bà cười cười nói tiếp :

- Giá như con gái của ta không mang trọng bệnh thì ta cũng không cho ngươi đến đây làm gì, bởi vì nơi này trước đây đã nổi danh là tử địa.

Tên đánh xe hơi ớn lạnh, nhưng mụ già đã nói luôn :

- Ðược rồi thôi thì ngươi hãy trở về, có lẽ suốt đời ta sẽ ghi nhớ ơn người.

Vừa nói, Xà cốc Bà vừa bồng Giang Hàn Thanh nhảy phóc xuống.

Việc bồng người và chuyện nhảy xuống xe của Xà Cô Bà làm cho tên đánh xe giật nẩy mình, vì khi nãy chính hắn đã phải đỡ người con gái, còn mụ già chỉ lên xe có một mình mà hắn còn vịn phụ, thế nhưng bây giờ thì khác, bây giờ bà ta vừa bồng con vừa nhảy xuống rất nhẹ nhàng.

Nhưng hắn chưa kịp thì mụ già nói :

- Ðây là một nén bạc đền công, ngươi hãy cầm về chi dùng.

Thấy nén bạc khá nhiều, có lẽ cũng đến bốn năm lượng, gã đánh xe lật đật nói :

- Không đâu, sao mà nhiều thế? Chúng ta đã có nói.

Xà Cô Bà nói như gắt :

- Ta không có thì giờ, hãy cầm lấy đi.

Tên đánh xa lộ vẻ cảm động, hắn đưa tay nhận nén bạc, bạc vào tay nghe lạnh băng băng, nhưng khi hắn vừa nắm lại thì nén bạc vùng động đậy.

Gã đánh xe chưa kịp nắm chặt nén bạc thì cỗ tay hắn bị nén bạc quặp ngang.

“Nén bạc” mà lại biết cắn người thì quả là chuyện lạ lùng, gã đánh xe hốt hoảng rảy xin lịa.

Nhưng hắn chỉ rảy được có hai cái là từ từ quị xuống, bọt mép hắn xùi ra dễ sợ.

Xà Cô Bà vẫy tay, nén bạc phóng trở lại chui vào tay áo.

Mang danh là Xà Cô thật là quá đúng, cho đến nén bạc cũng trở thành rắn độc, chỉ có điều con rắn độc mà có thể khoanh lại và màu da y như nén bạc thì quả là chuyện kinh người.

Nhìn cái thây của gã đánh xe co quắp dưới đất, Xà Cô Bà cười khe khẽ :

- Làm cái nghề đánh xe là phải thông thuộc nhiều nơi, nhưng ai bảo ngươi biết Ngư Thương sơn làm chi? Biết chỗ đó là phái chết.

Bà ta bồng xốc Giang Hàn Thanh phi thân lướt qua trũng núi vượt thông về hướng trước.Qua được bốn đỉnh núi thấp cao, phía sau lưng bây giờ chỉ còn là một giải khói lam nghi ngút, cây rừng khói núi tạo thành một khung cảnh lờ mờ hun hút về xa, đến một vùng cây cổ thụ chọc trời, hai bên vách đá dựng lên y như hai vách thành cao tận mây xanh, bên dưới càng vào Xa càng sâu xuống.

Phơi qua khỏi những núi đá nho nhỏ xen nhiều cổ thụ, nơi ấy không có lối mòn và nơi nào cũng giống như nhau, mãi đến tận đầu mới gặp một khoảng bằng phẳng, nơi đây bông có cỏ không có cây vì bên dưới là một phiến đá láng bóng như gương, có điều phiến đá này quá rộng, rộng đến hơn một mẫu đất.

Thẳng vào phía bên trái, một vách đá lại dựng lên và chính giữa có khuôn hình vòng cung. đúng là một cửa động, bên trên có khác sâu hai chữ “Long môn” thật lớn.

Xà Cô Bà bước lại gần cửa động, buông Giang Hàn Thanh xuống và đưa tay gõ mạnh vào một núm đá nhô ra.

Thật là lạ rõ ràng là núm đá, thế mà khi Xà Cô Bà đưa tay gõ vào lại nghe tiếng boong boong y như tiếng chuông đồng.

Tiếng khua vừa dứt, tấm vách đá từ từ vẹt ra, bày rõ một cửa động và khi cửa động vừa vẹt ra thì bên trong hiện ra hai lão già mặc áo vàng vòng tay thi lễ :

- Tưởng ai, không ngờ Xà Hộ pháp đã về.

Xà Cô Bà bồng xốc Giang Hàn Thanh lên và nói :

- Xin nhị vị không nên khách sáo với nhau như thế.

Lão già áo vàng chỉ Giang Hàn Thanh và hỏi :

- Vị cô nương này là ai thế

Xà Cô Bà đáp :

- Là người của Thái Thượng.

Lão già áo vàng cười :

- Xin lão Hộ pháp thông cảm, vì Long Môn là cấm địa, cho dầu vị cô nương đây là người của Thái Thượng, nhưng nếu chưa có lịnh của Thái Thượng thì tại hạ cũng không dám tự chuyên.

Xà Cô Bà gật gật đầu :

- Vâng, xin nhị vị không nên khách sáo, đã là cấm lịnh thì ta đâu dám miễn cưỡng..

Lão già áo vàng vòng tay :

- Xin lão Hộ pháp tha thứ cho, tại hạ phải trở vào.

Lão áo vàng vào trong một lúc, chợt có hai lão già khác đi ra, hai lão này tóc bạc phơ phơ và lưng có hơi khòm.

Xà Cô Bà nhận ra ngay lão già lưng công ấy là “Phi Ðà” Bàng Công Nguyên, người mà năm xưa đã một thời lừng danh trong hắc đạo giang hồ, hiện tại đảm nhận chức vụ Hoàng Y thị vệ Ðô thống.

Chỉ nghe chức vụ, người ta có cảm giác Ngư Mụ là một vị Hoàng Ðế đương triều.

Vừa thấy Xà Cô Bà, Bàng Công Nguyên cười ha hả :

- Lão Hộ pháp về đây nhất định là có công việc quan trọng, huynh đệ thật là thất lễ.

Và lão lại vòng tay nói luôn :

- Xin thỉnh lão Hộ pháp vào trong rồi sẽ nói chuyện sau.

Xà Cô Bà cười :

- Ða tạ, nhưng đi như thế này không biết có tiện chăng?

Bàng Công Nguyên cười :

- Lão Hộ pháp là cánh tay của Thái Thượng, lão Hộ pháp đã mang người đến thì đâu có ai dám nói chi.

Vừa nói ông ta vừa đứng nép một bên đưa tay ra hiệu mời vào.

Xà Cô Bà bồng Giang Hàn Thanh đi thẳng vào trong.

Thạch Ðộng này được ăn sâu trong lòng núi, bắt đầu là một con đường ngầm hơi hẹp, nhưng càng vào sâu thì hang núi càng rộng hẳn ra.

Vào được một khoảng xa nữa là gặp một giải thạch thất, bên trong đó là chỗ của cấm quân thị vệ, qua khỏi giải phòng đó là một tấm cửa sắt chắn ngang, nơi đó có hai tên cấm vệ bồng kiếm đứng bên ngoài.

Bàng Công Nguyên lên tiếng trước :

- Xin lão Hộ pháp vào phòng bên đây dùng trà, giải khát xong rồi sẽ hầu Thái Thượng.

Tự nhiên là một câu nói khéo, vì lão không bằng lòng mang người vào trong, lão còn phải chờ lịnh của Ngư Mụ.

Làm sao Xà Cô Bà lại không hiểu được ẩn ý của lão, nên bà ta cười đáp :

- Vâng xin Ðô thống cứ tự nhiên.

Bàng Công Nguyên cười :

- Có câu này tại hạ hơi tọc mạch không biết lão Hộ pháp có thể cho biết được không?

Xà Cô Bà hỏi :

- Chắc Ðô thống muốn biết người này chứ gì?

Bàng Công Nguyên gật đầu :

- Vâng, tại hạ muốn biết xem người đó là ai mà xem dáng cách lão Hộ pháp có phần quan trọng.

Xà Cô Bà cười :

- Chức lão Ðô thống cần xem vạn vật, được rồi, chuyện gì còn đó, còn tín vật thì chắc mụ già này không thể nào ngụy tạo

Vừa nói,bà ta vừa móc ra một tấm lịnh bài hình con cá trao qua cho Bàng Công Nguyên.

Ðúng là tín vật của Thái Thượng Ngư Mụ!

Bàng Công Nguyên cười ha hả :

- Xin lão Hộ pháp hãy thu lại cho, huynh đệ được lịnh trấn giữ tại đây nên không có cách nào làm khác hơn được, xin lão Hộ pháp lượng thứ cho. Bây giờ xin thỉnh lão Hộ pháp cứ tự nhiên.

Nói xong, ông ta vòng tay thối lui ra ngoài.

Xà Cô Bà bồng Giang Hàn Thanh đi thẳng vào trong.

Chỉ mấy phút sau là đi đến tận cùng con đường ngầm, trước mặt bây giờ là khoảng đất trống rộng mênh mông, cổ thụ cao ngút trời, nhìn qua y như một cái sân của một tòa nhà lớn.

Ðúng là một chỗ thần tiên, trong lòng núi trổ ra, lại gặp ngay thung lũng, chung quanh cây cối um tùm, chính giữa có khe có cầu, lại có những ghế đá dài dưới cành cây xanh tối nếu không vào bằng con đường hầm thì không ai có thể tưởng tượng đó là thung lũng trong giữa ngọn núi cao.

Nhiều mõm núi xoay quanh tạo thành một bức vách thiên nhiên, đứng dưới nhìn lên, cho dầu có cánh cũng không làm sao vượt khỏi.

Trong thung lũng ấy về phía bên trái có một giải thạch thất nhưng không phải là thứ thạch thất thấp lè tè như những thạch thất khác trong lòng núi, ở đây thạch thất được chạm trỗ thật xinh và cao vút y như những tòa biệt thự bên ngoài.

Từ xa nhìn vào, bên hành lang mênh mông của những gian thạch thất ấy, thấp thoáng thấy nhiều thiếu nữ ăn vận cung trang, xem y như cung nữ của triều đình.

Thật không ai tưởng tượng được trong vùng núi âm u này lại có người đẹp đẽ uy nghi như bậc mẫu nghi thiên hạ.

Có vào đây người ta mới biết danh xưng Thái thượng của Ngư Mụ thật không phải là dụng ý khoa trương.

Xà Cô Bà theo những cấp đá lên đến bình đài, bỗng thấy một mụ già cao cao đứng nhìn. Bà ta cười cười và vẫy vẫy tay.

Xà Cô Bà nhận ra ngay người đó là Quế Cô Bà, vị Tổng quản của Long Môn thạch phủ.

Quế Cô Bà nhìn Giang Hàn Thanh bà cười nói :

- Từ đại thư, đại thư đã quên cấm lịnh của Thái Thượng rồi à? Người đâu có cho ngoại nhân vào đây?

Như vậy Xà Cô Bà chỉ là danh hiệu, bà ta chính là họ Từ, có lẽ sau khi chuyên nghề nuôi rắn độc, người ta mới tặng cho biệt danh như thế ấy.

Xà Cô Bà cười :

- Chị có biết không? Người này không phải như những người thường đâu.

Quế Cô Bà ngạc nhiên :

- Cô ta là người của Thái Thượng à?

Xà Cô Bà cười hì hì :

- Chứ sao, đừng có nói lớn, nàng là người của Thái thượng đấy.

Quế Cô Bà cau mặt :

- Ủa, người mà Thái Thượng cần đến nhưng sao lại không nghe Thái Thượng nói nhỉ?

Xà Cô Bà cười bí mật :

- Huyết người này có thể trị lành cánh tay cho Thái thượng.

Quế Cô Bà gật gật đầu :

- Biết rồi, vậy cứ để nàng ta lại đây.

Xà Cô Bà ngạc nhiên :

- Thế còn Thái Thượng.

Quế Cô Bà nói :

- Thái Thượng đã bế môn nhập thất, trong ngày chỉ chừa một tiếng đồng hồ để gặp thuộc hạ thân tín mà thôi.

Xà Cô Bà gật gật đầu :

- Ðược rồi, thế thì tôi đợi Thái Thượng ra thất, tôi sẽ bái yết vấn an.

Quế Cô Bà gật đầu và vỗ tay nhè nhẹ.

Từ bên trong, hai thiếu nữ cung trang bước ra cúi đầu :

- Tổng quản có điều chi dạy bảo?

Quế Cô Bà chỉ vào Giang Hàn Thanh :

- Hãy đem người này giam vào nhà đá sau cùng.

Tên thiếu nữ cung trang cúi đầu :

- Bẩm Tổng quản, gian dưới chỉ còn có một và cũng đã có một người.

Quế Cô Bà chận ngang :

- Ta biết, cứ mang nó vào đó giam nó đi.

Hai tên thiếu nữ cung trang cúi đầu và quay qua nói với Xà Cô Bà :

- Xin lão Hộ pháp trao người ấy cho bọn tiểu tỳ.

Xà Cô Bà do dự nhìn Quế Cô Bà :

- Quế đại thư, đây là vấn đề quan trọng.

Quế Cô Bà cười :

- Không sao, đã đến Long Môn Thạch phủ rồi thì cho dầu ai có cánh cũng phải bó tay. Từ đại thư cứ yên tâm.

Xà Cô Bà gật đầu :

- Vâng, tôi biết, nhưng con người này có nhiều quan hệ lắm, chúng ta cần phải hết sức cẩn thận mới được.

Quế Cô Bà nhướng mắt :

- Hình như Từ đại thư bây giờ không còn tín nhiệm tôi nữa rồi đấy nghe.

Xà Cô Bà cười :

- Quế đại thư hiểu lầm rồi..

Quế Cô Bà hình như hơi giận :

- Thôi được rồi, nếu Từ đại thư thấy quan trọng quá thì có thể cứ ôm giữ người ấy ở đây chờ Thái Thượng vậy.

Xà Cô Bà lật đật cười mơn :

- Quế đại thư giận tôi à? Chị em đã cùng sống với nhau từ lúc nhỏ đến bạc đầu, đâu có chuyện gì mà lại không tin cẩn ở nhau.

Vừa nói vừa trao Giang Hàn Thanh cho tên thiếu nữ cung trang và nối tiếp :

- Tiểu cô nương, xin phiền mang vào thạch thất nghe.

Cô gái ngẩng mặt nhìn Quế cô Bà, thấy bà ta gật đầu, nàng mới chịu bồng Giang Hàn Thanh đi thẳng vào trong.

Chương 18: Tình thâm nghĩa trọng

Gian thạch thất tối om om.

Trong gian thạch thất không rộng lắm, chỉ vừa đủ đặt một cái giường cây và một cái bàn nho nhỏ để trà.

Trên giường có một nàng con gái nhắm mắt như hôn mê.

Trên đầu giường, một người con gái khác mặc áo màu lam, nàng ngồi cúi đầu và trên má hãy còn ngấn lệ.

Hai chân và hai tay của nàng đều bị xích bằng sợi dây lòi tói thật lớn làm cho những cử động của nàng thắt khó khăn.

Giang Hàn Thanh nằm trên giường, hắn vẫn còn hóa trang là một người thiếu nữ, có lẽ người ngồi ở đầu giường cũng nhận không ra.

Qua một lúc thật lâu, Giang Hàn Thanh cựa mình định dậy, mãng xà huyết bây giờ đã hòa tan vào huyết quản, hắn đã trở lại trạng thái bình thường và công lực có phần tăng trưởng hơn nhiều.

Cộng với mãng xà huyết là viên Thiên Cơ Vận Công đan, hai thứ linh dược hòa với nhau khiến cho nội lực của hắn khôi phục và tăng trưởng thật nhanh.

Xà Cô Bà tuy đã điểm chế huyệt đạo, nhưng điều mà bà ta không thể nghĩ tới được là khi mà mãng xà huyệt và Thiên Cơ Vận Công đan hòa trộn vào cơ thể, nội lực con người vận động không ngừng, chỉnh sự vận động đó đã làm cho huyệt đạo tự giải khai.

Vừa tỉnh dậy là thấy người thiếu nữ đang ngồi tiên đầu giường Giang Hàn Thanh vội kêu lên :

- Cô nương là ai?

Nghe giọng đàn ông của Giang Hàn Thanh, người thiếu nữ cũng giật mình :

- Cô nương là... đàn ông?

Nàng giật mình nhổm người lên làm cho tiếng lòi tói khua rổn rảng.

Giang Hàn Thanh càng giật mình hơn nữa hắn không biết tại sao người con gái này lại hỏi mình như thế và hắn nhìn chầm chập vào mặt cô gái như cố tìm xem nàng ấy là ai.

Hồi lâu, hắn vụt kêu lên :

- Tam cung chủ!

Giọng kêu hớt hải của Giang Hàn Thanh làm cho Tam cung chủ Tôn Phi Loan càng giật mình thêm, nàng ngờ vực ngập ngừng :

- Các hạ là ai?

Giang Hàn Thanh vì không biết mình đã bị Xà Cô Bà cải trang nên nghe Tôn Phi Loan hỏi thì hắn càng trố mắt :

- Tại hạ đây mà Tam cung chủ không nhận ra sao?

Tôn Phi Loan nhìn sửng sốt :

- Các hạ... công tử.

Hình như nàng đã có phần nhận ra, nhưng nàng quá xúc động nên không nói ra tiếng.

Giang Hàn Thanh chân nói :

- Tại hạ là Giang Hàn Thanh.

Tôn Phi Loan bật khóc :

- Hàn Thanh.. Giang lang mình đã chết hay còn sống?

Nước mắt nàng trào ra như xối và nàng nghẹn ngang không thể nói ra lời.

Giang Hàn Thanh ngơ ngác :

- Không lẽ mình đã chết thật rồi sao.

Tôn Phi Loan nghẹn ngào :

- Công tử trúng phải Thiên Tỵ châm. Ngũ sư muội tuy cố tâm vu hãm tôi nhưng.nàng thật tình yêu thương công tử, nàng bảo đã chôn cất công tử rồi.

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Không, tôi hãy còn sống.

Tôn Phi Loan thê thế :

- Ngươi là Giang nhị công tử thật sao? Chàng chưa chết thật sao?

Giang Hàn Thanh vuốt tóc nàng và cười đau đớn :

- Tam cung chủ, hãy định thần lại mà xem, chẳng phải tôi còn sống đây sao? Nhưng, nhưng tôi không hiểu ai lại hóa trang tôi ra như thế này đây.

Tôn Phi Loan ửng mặt :

- Công tử đã trúng phải Thiên Tỵ châm thì làm sao, làm sao lại còn sống được?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Thật là lạ quá hình như tôi đã mê man lâu lắm.

Chợt nhớ lại khi tỉnh dậy tại Xà cốc, Giang Hàn Thanh liền thuật lại chuyện đi lạc xuống hầm bí mật bị mãng xà cắn và cắn cổ mãng xà.

Tôn Phi Loan mừng quá nhoẻn miệng cười :

- Hay là mình nằm mộng đây chàng?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Không, nhất định không phải là mộng, sau khi đó tôi lại bị hôn mê, chắc chắn là tại uống phải xà huyết. lúc đó tôi nghe nội lực bành trướng, hình như có một tuồng tiềm lực lưu thông trong huyết quản.

Tôn Phi Loan lắng tai nghe và hồi lại :

- Bây giờ công tử cảm thấy nội khí như thế nào?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Sau đó bị hôn mê, và mãi cho đến bây giờ trong người ra trở lại bình thường.

Tôn Phi Loan nói :

- Ngũ sư muội chắc đã cho công tử uống Thiên Cơ Vận Công hoàn, nhưng cũng không chắc lắm. Nó vốn không có Thiên Cơ đan mà dầu cho có uống vào cũng không thể giải được độc xà.

Nàng ngẩng mặt lên và nói tiếp :

- Có thể công tử uống nhằm huyết độc xà, vì thế nên trúng vào nguyên tắc “lấy độc trị độc”..

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Không phải, lúc chưa xuống hầm bí mật, tại hạ đã cảm thấy trong người dẩy đầy nội lực, chứng tỏ độc chất đã tan rồi chứ không phải đợi đến lúc uống huyết mãng xà, bởi vì nếu thế lực chưa khôi phục thì làm sao tôi lại có thể chống cự được với mãng xà?

Tôn Phi Loan thở phào :

- Thật là lạ nhưng thôi, miễn công tử thoát chết là được rồi.

Năng nhìn bộ y phục con gái trong người Giang Hàn Thanh và bật cười nói tiếp :

- Nhưng tại làm sao bị người đổi y phục phụ nữ mà cũng không hay biết như thế?

Giang Hàn Thanh nói :

- Bị hôn mê luôn tới bày giờ thì làm sao mà biết được.

Tôn Phi Loan hỏi :

- Như thế thì công tử cũng không biết đây là đâu sao?

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Ðây là đâu thế?

Tôn Phi Loan cúi mặt :

- Ðây là Long Cung thạch phủ.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Long Cung thạch phủ là đâu?

Tôn Phi Loan buồn buồn?

- Là thạch động của gia sư.

Giang Hàn Thanh giật mình :

- Ðây là sào huyệt của Ngư Mụ?

Tôn Phi Loan buồn bã lắc đầu.

Giang Hàn Thanh nhảy phắt xuống giường, hai tay nắm mặt lấy vai của Tôn Phi Loan giật mạnh :

- Tam cung chủ cũng bị lịnh sư giam cầm nơi đây à?

Tôn Phi Loan ửng mặt cúi đầu :

- Bị Ngũ sư muội vu hãm, chứ tôi cũng chưa gặp được sư phụ.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Chứ ai bắt giang Tam cung chủ vào đây?

Tôn Phi Loan rơi nước mất :

- Nhị sư thư người bảo rằng tôi bội phản sư môn.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Nhị cung chủ nói như thế mà lịnh sư lại cũng tin sao?

Tôn Phi Loan đáp :

- Có nhân chứng là Ngũ sư muội.

Nàng thuật lại từ lúc gặp Yên Phi Quỳnh tại Xà cốc, cho đến khi gặp Nhị sư thư buộc trở về yết kiến sư phụ cho Giang Hàn Thanh nghe và vừa khóc vừa nói tiếp :

- Không ngờ công tử thoát được hiểm nguy, nhưng bây giờ bây giờ thì nếu có chết mình cũng được chết chung.

Nàng ngã vào lòng Giang Hàn Thanh nức nở.

Giang Hàn Thanh ôm lấy thân nàng, hắn bàng hoàng tìm lời an ủi :

- Phi Loan hãy nín đi, cho dầu lịnh sư là người như thế nào nhưng ít nhất người cũng phải biết đâu là phải trái.

Tôn Phi Loan lật đật đưa tay bụm miệng Giang Hàn Thanh :

- Anh đừng nói như thế, nếu trước mặt thái sư phụ mà mình cúi đầu nhận tội thì may ra còn có con đường thoát, chứ nếu luận lý với người thì nhất định phải chết nhanh hơn.

Giang Hàn Thanh bị giam giữ như thế này, trong lòng hắn bực tức vô cùng, nhưng khi thân hình mềm mại của Tôn Phi Loan dựa vào người hắn, hơi hương dìu dịu từ trong người tỏa ra làm cho hắn chợt nghe lòng mình như mềm nhũn, hắn nghĩ rằng sư phụ nàng như thế, nhất định rất khó mà phân phải trái.

Tôn Phi Loan nhìn người yêu mà lòng nàng đau như cắt, giọng nàng như muốn nghẹn ngang :

- Khi gặp gia sư, chàng hãy nhớ cho kỹ, chỉ có một lối thoát mà thôi.

- Lạy lục van xin cho chúng ta được thả phải không?

Tôn Phi Loan buồn bã gật đầu :

- Gia sư là con người rất thương những chàng trai trẻ tuổi khôi ngô, hình như bà ta vì muốn một đứa con mà không có được nên bất cứ gặp người trai nào anh ngô là nổi cơn hung ác, chính vì thế nên năm chị em chúng tôi lúc theo sư phụ thì người buộc phải cải nam trang, nếu chàng có thể xuống nước yêu cầu người thanh toán cho chúng mình thì tôi nghĩ chắc chắn là được việc.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Trong hoàn cảnh này, chúng ta có thể con đường nào để thoát hay không?

Tôn Phi Loan lắc dàu :

- Trốn thoát thì quả là một chuyện nằm mộng mà thôi, nơi đây được xem như là thiên la địa võng, cho dầu chúng ta có thể thoát khỏi Quế Cô Bà, nhưng rồi cũng không làm sao qua được Long Môn.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Long Môn là chỗ thế nào mà ghê gớm thế? Nơi đó giăng mắc nhiều cơ quan bí mật lắm hay sao?

Tôn Phi Loan nói :

- Chỗ này là chỗ thanh tịnh vô vi của gia sư, không có cơ quan mai phục.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Thế tại sao không thể thoái khói Long Môn?

Tôn Phi Loan đáp :

- Long Môn là một con đường ngầm trong núi, nơi đó được sự thống suất canh giữ của Hoàng Y Ðô thống Bàng Công Nguyên, người đã khét tiếng trong hắc đạo giang hồ hồi ba mươi năm về trước.

Giang Hàn Thanh hồi :

- Bàng Công Nguyên võ công cao lắm phải không?

Tôn Phi Loan đáp :
- Ba mươi năm về trước, Bàng Công Nguyên đã nổi tiếng trong giang hồ, bất cứ ai nghe đến danh hiệu “Phi Ðà” thì đã kinh tâm táng đởm, hiện tại, dưới tay ông ta còn có ba mươi sáu tên Hoàng Y thị vệ, họ cùng là bậc cao thủ thành danh năm xưa đã được gia sư thu phục sao bao nhiêu năm huấn luyện, gia sư đã nói rằng chỉ cần ba mươi sáu tên Hoàng Y thị vệ cũng đủ để quét sạch võ lâm.

Nàng ngần ngừ hồi lâu rối nói tiếp :

- Bình thường, trừ nam chị em chúng tôi ra, bất cứ ai muốn ra Long Môn đều phải được Quế Cô Bà cho phép và đưa lịnh cho ra cửa. Anh nghĩ xem, bằng vào sức của hai chúng mình, có thể thoát ra được hay sao?

Nàng nhìn Giang Hàn Thanh và mím miệng ngậm ngùi :

- Anh đã biết tình hình bên ngoài rồi, tự nhiên, cho dầu chúng ta có thoát ra khỏi được Long Môn, cũng không làm sao thoát khỏi tai mắt của Ngũ Phượng môn ở bên ngoài, vì bây giờ gần phân nữa bờ cõi võ lâm đã bị kiểm soát dưới tay của họ, chúng ta làm sao có chỗ để dung thân.

Giang Hàn Thanh mỉm cười :

- Dã tâm của Ngũ Phượng môn là thống lĩnh giang hồ, làm bá chủ vô lâm, nhưng bây giờ các chính phái và Tứ đại Thế gia võ lâm đã liên kết thành một khối để đối kháng, bây giờ lại thêm một lực lượng của Lưu Hương cốc, lực lượng này qui tụ thật nhiều cao thủ, đúng là một lực lượng đáng kể về công chuyện đối kháng với Ngũ Phượng môn, Phi Loan cũng đã biết rồi, tình hình hiện tại là tình hình bất lợi của Ngũ Phượng môn, chứ đâu phải lã lúc mà Ngũ Phượng môn dễ bề thao túng.

Tôn Phi Loan thoáng hơi sợ sệt, nhưng nàng không ngắt lời cứ lặng thinh nghe Giang Hàn Thanh nói tiếp :

- Vả lại Phi Loan cũng đã biết con người của tôi, cho dầu phải nát thây cũng không thể cùng Ngũ Phượng môn chung chạ, nói rõ hơn là cho dầu thinh thế ra sao, tôi cũng không thể cúi đầu trước Ngũ Phượng môn. Ðã thế, thì tại sao lại không thể mạo hiểm để tìm sinh lộ?

Tôn Phi Loan chảy nước mắt lắc đầu :

- Không thể nào thoát được, Giang lang, Long cung không phải là nơi mà chúng ta có thể phô trương sức mạnh, tôi xin chàng hãy cố hết sức nhẫn nại vì bản thân chàng cũng như vì tương lai cho cả hai ta, van chàng không nên đụng chạm đến gia sư, bởi vì từ trước đến nay, người có một điều xem như đại kỵ, điều ấy là : thuận thì sống, nghịch thì chết, điều ấy đã trở thành qui củ.

Nàng ngả vào lòng chàng, nước mắt như mưa.

Cho dầu một con người lòng sắt dạ đá thì trong hoàn cảnh này cũng không làm sao tránh được cơn xúc động.

Giang Hàn Thanh đứng lặng ngậm ngùi.

Thật lâu, hắn nghiến răng cương quyết :

- Không, Phi Loan, nàng hãy nhận thức cho rõ ràng cái mạng của một con người phải do mình nắm giữ, không thể trao vào tay người khác với ý thức mong chờ. Chính vì thế cho nên chi cần cố cơ hội là mình phải nắm lấy vào tay, quyết định không nên do dự.

Hắn ngần ngừ một lúc rồi nói tiếp :

- Và lại Phi Loan cũng đã biết tôi vốn là một con người bẩm sinh quật cường quen nết, tôi không thể cúi đầu xin lịnh sư khoan dung, riêng với Phi Loan nếu không bằng lòng thì mình tôi cũng phải thoát khỏi nơi đây mà thôi.

Phi Loan rơi nước mắt :

- Chàng nói đúng lắm, đại trượng phu cần phải có chí quật cường bất khuất, tôi không nên khuyên chàng cầu xin trước gia sư. Giang lang, tôi đã hân hạnh vì không chọn lầm người. Giang lang, chàng hãy đi đi, nhớ là khi xô cửa bước ra thì hãy rẽ sang bên mặt, em mong cho chàng được ơn trên phò hộ thoát khỏi cơn nguy phò hộ cho chàng thoát khỏi Long Môn. Giang lang, xin chàng đừng vì em mà tưởng nhớ, em phải đi trước rồi.

Nàng đưa tay quật ngược lên đầu bằng tất cả công lực của mình.

Giang Hàn Thanh giật mình, phản ứng của hắn thật nhanh, hắn chụp lấy tay nâng và ôm nàng vào lòng rơi nước mắt :

- Phi Loan, sao em lại làm thế. Phi Loan.

Tôn Phi Loan khỏc nức nở :

- Giang lang, chàng cứ để mặc em. Em không thể nào theo chàng được.

Giang Hàn Thanh nghiêm mặt :

- Phi Loan, nàng đã có dũng khí để tự hủy mình, chẳng lẽ lại không có được cái dũng khí đi tìm cái trong trong hoàn cảnh chết hay sao?

Tôn Phi Loan đưa hai tay đang khóa xiềng ra, nàng cười đau đớn :

- Giang lang, em làm sao đi được?

Ðúng rồi, bằng vào sự dính với sợi dây xích vào hai chân hai tay như thế thì nàng dầu muốn, cũng không làm sao đi được

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Không thể bứt đứt được sao?

Phi Loan lắc đầu :

- Làm sao bứt đứt được? Sợi dây này tuy không lớn lắm nhưng nó được tôi luyện bằng một thứ thép đặc biệt, cho dầu võ công cao đến đâu cũng không thể nào bứt nổi.

Giang Hàn Thanh đưa tay sờ vào lưng.

Hắn chớp mất lộ vẻ vui mừng.

Khi cải trang cho Giang Hàn Thanh, Xà Cô Bà chỉ cởi áo choàng ngoài, bên trong vẫn còn để y bộ đồ, vì thế thanh Song Long nhuyễn kiếm của Vệ thái quân thân tặng vẫn còn quấn trong người hắn.

Giang Hàn Thanh mở thắt lưng bung thanh kiếm ra tay.

Thanh kiếm ngời ngời, ánh thép lóe lên, những sợi dây lòi tói trên người của Tôn Phi Loan đứt rơi xuống đất.

Ðúng là thanh kiếm báu, một thanh kiếm chém suất như bùn.

Tôn Phi Loan sà vào lòng Giang Hàn Thanh, nàng vừa mừng vừa tủi :

- Giang lang, bất đầu từ giờ phút này, sống là người của nhà họ Giang mà chết thì cũng làm ma nhà họ Giang.

Nàng nằm trong lòng của Giang Hàn Thanh, mở đôi mắt nhìn chàng tha thiết.

Giang Hàn Thanh lắng nghe tim mình rộn rã, hơi hương người trinh nữ làm cho chàng ngây ngất.

Bây giờ chính là lúc vô thanh thắng hữu thanh.

Không ai nói với ai một tiếng nào, nhưng thật ra thì họ đang nói với nhau bằng thiên ngôn vạn ngữ.

Hai thân hình quyện sát vào nhau thành một khối.

Cả hai đều nghe tim mình rộn rã, điệp khúc yêu đương dào dạt dâng cao.

Trong thạch thất không khí chừng như ngưng đọng lại.

Nàng như một con cừu non ngoan ngoãn nép vào vòng tay âu yếm của chàng và lòng chàng bỗng nghe thương yêu dạt dào hơn bao giờ hết.

Thật lâu, Giang Hàn Thanh nhớ ra hoàn cảnh của mình, liền nói :

- Bây giờ thì đúng là lúc nên đi, thuận nhất là khi trời tối.

Tôn Phi Loan gật gật đầu :

- Ðúng rồi. nếu lúc sư phụ tỉnh dậy thì đầu mình có tháp cánh cũng không làm sao thoát khỏi.

Giang Hàn Thanh nắm tay nàng :

- Ði mau đi.

Tôn Phi Loan vuốt mớ tóc rối bời trước trán và nói :

- Giang lang hãy trao kiếm cho em.

Giang Hàn Thanh trao thanh kiếm cho nàng và nàng nói tiếp :

- Nhớ nhé Giang lang, khi ra khỏi cửa thạch thất này thì hãy rẽ sang bên phải, cứ như thế là đi thì sẽ đến bình đài, xuống bình đài là một chiếc sân rộng, chàng phải dùng thân pháp thần để thoát qua sân ấy mà ẩn ngay vào bụi rậm, chúng ta gặp nhau tại đó.

Giang Hàn Thanh ngạc nhiên :

- Phi Loan không đi chung sao?

Tôn Phi Loan nói :

- Ðộc Tẩu Chu Tiềm và con gái của người là Chu Long Chu bị giam trong một gian thạch thất trong thông đạo, thiếp phải đến đó để cứu hai người.

Giang Hàn Thanh nói :

- Nếu thế thì mình cùng đến đó cứu người.

Tôn Phi Loan lắc đầu :

- Những tỳ nữ có nhiệm vụ trong thông đạo ấy khó lòng biết được khi thấy thiếp nhất định không hô hoán. Nhân đó thiếp mới dễ đàng khống chế chúng để cứu người, chứ có chàng theo thì khó lòng hành động.

Giang Hàn Thanh hỏi :
- Còn các ngã mà tôi ra không có bọn tỳ nữ canh giữ hay sao?

Ton Phi Loan nói :

- Con đường chàng đi vốn là cấm địa, nó rất chật và là con đường tắt để đến Long Môn, nơi đó không có ai lai vãng cả.

Nàng thấp giọng nói tiếp :

- Chàng chỉ nên nhớ một điều là tuy không có ai ngăn cản, nhưng khi ra đó phải nhớ dùng khinh thân bước đi thật nhẹ và thật nhanh thì mới cớ thể đến Long Môn.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Nhớ rồi, Phi Loan cũng cố mà thận trọng.

Tôn Phi Loan nói :

- Ðược rồi bây giờ chúng ta hãy thoát ra cửa.

Nói xong, nàng đưa tay lên cái núm đá nhỏ ấn luôn hai cái.

Cánh cửa đá khua động và từ từ hé mở.

- Một tên tỳ nữ đứng canh bên ngoài, vừa thấy Tôn Phi Loan là tái mặt thối lui.

Tôn Phi Loan trầm giọng :

- Cẩm Văn, ngươi hãy lại đây, ta có chuyện muốn hỏi.

Tỳ nữ Cẩm Văn không đám trái lịnh, cô ta chầm chậm bước tới vòng tay :

- Tam cung chủ có điều chi dạy bảo.

Tôn Phi Loan hỏi :

- Ngươi có nhiệm vụ canh gác ta đấy phải không?

Cẩm Văn khúm núm :

- Tiểu tỳ không dám.

Tôn Phi Loan hỏi :

- Ðại sư huynh đã đến hay chưa?

Cẩm Văn đáp :

- Thưa không?

Tôn Phi Loan hỏi tiếp :

- Còn nhị sư huynh?

Cẩm Văn đáp :

- Ðã đi hồi hôm nay.

Tôn Phi Loan hỏi :

- Ngũ sư muội?

Cẩm Văn đáp :

- Ngũ cung chủ hãy còn tại đây, hình như người còn phải yết kiến Thái Thượng rồi mới đi.

Nghe nói Ðại sư huynh và Nhị sư huynh không có ở đây, Tôn Phi Loan mừng quá, nàng gật gật đầu :

- Thôi, được rồi ta cám ơn người đấy.

Nàng nói chưa dứt thì thân hình đã nhóng lên xẹt thẳng ra ngoài.

Cẩm Văn thấy Tôn Phi Loan phóng ra, trên mình không có sợi dây xích nào cả, nàng hết hồn hết vía, nhưng chưa kịp la là đã bị điểm vào trọng huyệt.

Tôn Phi Loan kéo Cẩm Văn bỏ vào thạch thất và vẫy tay nói với Giang Hàn Thanh :

- Giang lang, hãy đi đi, nhớ nhé, trong bụi cây rậm dưới bình đài, mình gặp nhau nơi ấy.

Giang Hàn Thanh gật đầu và tung mình băng vào thông đạo

Thông đạo thật sạch sẽ, cả bậc đá dưới chân và vách đá hai bên như được dùi mài thật kỹ, bóng loảng như mặt kiếng

Cách mỗi một trượng là có một ngọn nến lồng bao giấy bạc, ánh sáng tỏa ra hòa dịu, nếu không phải là tù nhân thì khung cảnh này quả thật đẹp mắt vô cùng.

Ði được một khoảng, quả nhiên gặp ngay ngả rẽ, Giang Hàn Thanh vội quẹo qua bên phải theo lời dặn của Phi Loan.

Cứ như thế mà đi; đúng là con dường này không có ai canh gác.

Giang Hàn Thanh chợt hơi do dự, vì con đường này sao lại có vẻ rộng rãi chứ không hẹp như Phi Loan đã nói, và nàng cho biết đó là con đường tắt, thế sao đi hoài vẫn chưa thấy tới Long Môn?

Ðang còn. suy nghĩ, Giang Hàn Thanh chợt thấy phía đầu thông đạo có hai tên tỳ nữ song song đi tới.

Tuy hãy còn xa, nhưng vì luôn luôn cảnh giác, nên Giang Hàn Thanh phát hiện ra ngay.

Có lẽ hai tên tỳ nữ không ngờ lại có kẻ lại dám vào cấm địa, nên hai người vừa đi vừa nói chuyện chứ không lưu ý để phòng chi cả.

Cũng may, phía trước không xa lại có ngã ba, Giang Hàn Thanh nhanh như cắt, nhún chân lao mình tới ngay ngã rẽ và nép sát vào vách đá.

Hai tên tỳ nữ cứ song song đi tới và lướt qua, hình như không hề hay biết là có biến động trong cấm địa.

Giang Hàn Thanh thấy hai ả qua rồi, rạng rỡ vội băng mình nhẹ bước đi nhanh tới trước.

Con đường này hình như không dài lắm mà cũng không có ngã rẽ, Giang Hàn Thanh nghĩ bụng chắc chắn là đã gần tới Long Môn.

Chỉ trong một phút là đến tận cùng thông đạo, quả nhiên, Giang Hàn Thanh thấy một khung cửa hiện ra.

Khung cửa được phủ bằng tấm rèm đá ngọc lung linh và chung quanh không có một bóng người.

Thật là ngoài sức tưởng tượng của con người, tấm rèm kết bằng đá quí và cứ cách khoảng những viên đá quí lại có một hạt châu bầng ngón tay. Chỉ bằng tấm rèm đó không thôi cũng đủ thấy chủ nhân ở đây giàu có hơn cả ông hoàng bà chúa.

Giang Hàn Thanh e ngại bên ngoài có người canh, hắn đưa tay phải lên hộ tiền thân, tay trái vén nhẹ tấm rèm.

Vừa nhẹ lách ra ngoài, Giang Hàn Thanh đứng lại sửng sốt.

Không phải bên ngoài mà lại là vẫn ở bên trong. Ðây không phải là một khung cửa thoát ra mà lại là khung cửa để vào một gian thạch thất.

Một gian thạch thất trang trí cực kỳ trang nhã.

Trên trần treo nhiều chiếc hoa đăng, không phải là thứ đèn lồng thường thấy mà nó là những “vú đá” thòng xuống, đã được người tu sửa, những chiếc đến vừa tự nhiên vừa lộng lẫy vô cùng đẹp đẽ.

Ngay giữa gian phòng có một chiếc phản bằng cây quí, bên trên trải nệm gấm thêu hoa.

Chiếc phản này khá đặc biệt, nó có thể dùng để nằm mà cũng có thể dùng để ngồi, bởi chân nó được uốn cong, phía trước có hai cái đôn bằng gỗ đàn hương, trên hai chiếc đôn có hai chậu hoa mùi hương phưng phức. Bốn bên phải trồng hoa Linh Chi, bốn bên trái trồng Thúy Diệp Lan, cả hai thứ đều là hãn hữu.

Trên chiếc phản có một lão bà mặc áo gấm, bà ta nhắm mắt y như đang nhập định.

Bà lão này hình dáng khá đặc biệt, tóc bà ta thưa thớt và sói trợt lên trên, mặt bà ta dài như mặt ngựa, hai lỗ tai nhỏ như tai chuột, da mặt trắng bệt và rỗ hoa mè.

Con người của lão bà này nếu chỉ nói chữ xấu cũng chưa đủ nghĩa, phải nói bà ta có tướng mạo thật dị kỳ.

Giang Hàn Thanh cực kỳ kinh dị, hắn chưa đứng yên là dợm thối trở ra..

Thình lình, hắn nghe bên tai có tiếng kêu thật nhỏ :

- Cô bà, cô là ai thế?

Giang Hàn Thanh vẫn không tin vào thính giác của mình, tiếng nói thật nhỏ gần giống như tiếng “Truyền Âm Nhập Mật” nhưng lại hết sức rõ ràng.

Hắn tin chắc tiếng nói ấy phát ra từ cửa miệng của lão bà này, nhưng hắn vẫn thấy mắt bà ta vẫn nhắm khít lại.

hắn buộc miệng hỏi lại :

- Bà là ai thế

Giọng nói nho nhỏ vang lên :

- Ngươi là con trai à? Sao lại cải trang làm gái?

Giang Hàn Thanh cố tập trung thính giác để xem tiếng nói ấy phát ra tự hướng nào, nhưng hắn không làm sao phân biệt được.

Hắn đảo mắt nhìn quanh thật nhanh, cuối cùng hắn biết chắc tiếng nói ấy xuất phát từ cửa miệng của lão bà này chứ không còn ai khác nữa, hắn cau mày gằn lại :

- Là con trai hay con gái thì mắc mớ chi đến bà chớ.

Mụ già vẫn nói bằng một cái giọng ri rỉ :

- Bé con mấy mươi năm nay, hãy còn có người nói trước mặt ta như thế, ngươi đáng gọi là kẻ to gan lắm đấy.

Giang Hàn Thanh bây giờ thì biết chắc giọng nói như muỗi kêu ấy đúng là giọng nói của mụ già ngồi trên phản, hắn nói :

- Tại hạ không biết lão bà là ai thì có chi đâu mà dám hay không dám.

Mụ già nói :

- Lạ nhỉ? Ngươi đã thấy ta rồi mà còn không biết ta là ai à?

Giang Hàn Thanh buột miệng kêu lên :

- Bà.. bà là.. là Ngư Mụ?

Mụ già chợt hơi nhăn mặt và bà ta từ từ mở mắt.

Giang Hàn Thanh chợt thấy từ trong hai con mắt của bà ta phát ra hai luồng sáng xanh như điện, đó là thứ nhãn quan mà hắn chưa gặp thấy bao giờ.

Mặc dầu cố trấn tĩnh, Giang Hàn Thanh cũng không sao tránh khỏi cảm giác hơi ớn lạnh.

Hắn tuy không quay ra chỗ khác nhưng gần như không dám nhìn không vào mắt bà ta.

Từ quang lực của đôi mắt ấy, Giang Hàn Thanh nhận ra con người này nội lực đã đến mức siêu thần nhập thánh.

Ngư Mụ hừ một tiếng lạnh lùng :

- Bé con, ngươi đã phạm thượng rồi đấy

Bây giờ Giang Hàn Thanh mới nhớ ra rằng khi nãy, vì tránh hai ả tỳ nữ nên hắn đã đi lầm vào con đường cụt dẫn tới thạch thất của Ngư Mụ, đúng là chỗ mà bà ta đang nhập thất

Thấy Giang Hàn Thanh đứng ngẩn ngơ, Ngư Mụ hỏi tiếp :

- Bé con, ngươi lâm sao vào được nơi đây?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tại hạ cũng không biết rõ, khi tỉnh dậy thì thấy mình nằm trong thạch thất, như thế, có lẽ thủ hạ của bà bắt tại hạ vào đây.

Ngư Mụ hỏi :

- Ngươi tên họ là gì?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tại hạ tên là Giang Hàn Thanh.

Ngư Mụ trầm ngâm hồi lâu rồi vụt gật gật đầu :

- À ngươi tên Giang Hàn Thanh à?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tại hạ là người đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, chẳng lẽ đến đây để gạt bà sao?

Tia mắt như hai mũi kiếm của Ngư Mụ xói không vào mặt Giang Hàn Thanh :

- Lão thân đã từng nghe Nhị a đầu nói qua, rằng ngươi đã lôi kéo con Tam a đầu của lão thân, sau đó lại còn muốn lôi kéo đến Ngũ a đầu của lão thân nữa, chuyện đó có thật như thế hay không?

Câu hỏi của bà ta, Giang Hàn Thanh không lấy làm lạ, nhưng hắn hơi giật mình khi thấy con người của mụ già này bình tĩnh lạ thường.

Chương 19: Hổ huyệt long đàm

Bấy giờ thì Giang Hàn Thanh mới nhìn thẳng vào mặt Ngư Mụ. Hắn nhận ra con người này quả nhiên lợi hại và câu hỏi của bà ta đã làm cho hắn bắt đầu lúng túng, nhưng hắn lấy lại bình tĩnh thật nhanh :

- Giang mỗ đường đường là một tu mi nam tử, há phải là hạ đẳng như Nhị cung chủ hay sao?

Ngư Mụ nhìn chằm chằm vào Giang Hàn Thanh hồi lâu rồi bà ta vụt vẫy tay :

- Bây đâu?

Bà ta vẫn nói bằng một giọng bình thường, nhưng Giang Hàn Thanh biết ngay đó là khẩu lịnh.

Quả nhiên, chỉ một giây sau, có tiếng bước chân nhè nhẹ tiếng người con gái bên ngoài :

- Khải bẩm Thái Thượng, tiểu nữ xin ứng hầu.

Ngư Mụ nói :

- Vào đây

Bức rèm động nhẹ, một tên tỳ nữ bước vào, thấy Giang Hàn Thanh trong lớp áo con gái, cô tỳ nữ hơi ngạc nhiên, vì cô ta không hiểu tại sao lại có người con gái trong tịnh thất của Thái Thượng, cô ta khẽ liếc hắn và quỳ xụp xuống :

- Thái Thượng có điều chi dạy bảo?

Ngư Mụ chỉ Giang Hàn Thanh :

- Ngươi hãy ra ngoài bưng vào một chậu nước cho hắn rửa lớp phấn sáp trên mặt đi.

Tên tỳ nữ vâng dạ lui ra, một thoáng sau cô nàng bưng vào một chậu nước đặt trên một ghế nhỏ và gắt gỏng với Giang Hàn Thanh :

- Thái thượng truyền cho ngươi rửa phấn sáp trên mặt, ngươi có nghe chưa?

Sực nhớ đã bị người cải trang làm con gái, Giang Hàn Thanh đỏ mặt bước nhanh lại rửa ngay.

Bây giờ thì gương mặt thanh niên tuấn tú của hắn trở lại bình thường và hình như Ngư Mụ có vẻ hài lòng, bà ta cười nói :

- Khá lắm, quả nhiên là ngươi có một nhân phẩm phi thường.

Y như một bà mẹ mợ hiền hòa nói với chú rễ cưng, Ngư Mụ cười cười :

- Bé con khá lắm, chưa lớn bao nhiêu tuổi mà luyện được võ công đến trình độ đó, quả là chuyện không phải tầm thường.

Thấy Ngư Mụ không phải hung ác như người ta đồn đãi, cũng không phải hung ác như bộ mặt của bà ta, Giang Hàn Thanh vội vòng tay thi lễ :

- Lão tiền bối quá khen.

Ngư Mụ nói :

- Lão thấy ngươi là một thiếu niên anh hoa đĩnh ngộ, căn cứ vào trình độ rèn luyện của ngươi quả là già dặn trước tuổi, không phải ai cũng thành tựu được như thế đâu, chàng hay sư phụ ngươi là ai vậy?

Giang Hàn Thanh trả lời :

- Gia sư là người được võ lâm biết đến khá nhiều.

Ngư Mụ hơi nhướng mắt :

- Trúc Kiếm tiên sinh cũng đã được đến mức ấy, “Bát thức Long Hình kiếm” của ông ấy khá lắm nhưng không làm sao truyền dạy cho người như thế đâu?

Nghe giọng nói người khác khinh nhờn sư phụ như thế, Giang Hàn Thanh hơi nóng mặt, hắn cười nhạt :

- Tại hạ cũng không nhìn ra được môn hạ của tiền bối có tài nghệ chi đáng kể.

Ánh mắt của Ngư Mụ chợt sáng ngời, nhưng bà ta lại cười :

- Ðúng là đứa bé quật cường, trong mấy mươi năm nay, ngoài ngươi ra, không một ai dám nói trước mặt ta như thế.

Bà ta quay lại bảo tên tỳ nữ.

- Hãy vào lấy cho hắn một chiếc áo choàng.

Tên tỳ nữ vâng lệnh lui ra.

Giang Hàn Thanh lại vòng tay :

-Ða tạ lão tiền bối.

Thấy hắn mặc áo chẻn của đàn bà mà dùng cung cách của đàn ông, Ngư Mụ bật cười :

- Bao nhiêu năm nay giang hồ đều xem ta là hung thần ác sát, bé con, ngươi xem ta có phải như thế không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Người ta thường nói nghe không bằng thấy, tại hạ cảm thấy tiền bối rất hiền từ.

Ngư Mụ lộ sắc vui ra mặt, bà ta cười hì hì :

- Bé con, ta tin rằng bằng vào đôi mất ngờ nghệch của ta không đến nỗi phải nhìn lầm ngươi. Ta đã bằng lòng ngươi đấy

Ngay khi ấy, tên tỳ nữ đã mang vào bộ áo choàng và một đôi giầy đàn ông.

Ngư Mụ nói :

- Bé con, ngươi hãy thay đổi đi, lão thân sẽ bàn chuyện với ngươi.

Giang Hàn Thanh y lời mặc áo choàng vào và thay đổi đôi giầy

Bây giờ thì con người hắn hoàn toàn đổi khác, lúc này thì hắn mới đúng là một gã thiếu niên tuấn tú hiên ngang.

Ngư Mụ chừng như thích thú lắm, bà ta bảo tên tỳ nữ :

- Trầm Hương, ngươi hãy pha trà cho hắn.

Tỳ nữ Trầm Hương có phần ngạc nhiên, cô ta không hiểu tại sao hôm nay Thái thượng của mình lại vui quá như thế, chuyện mà từ trước đến giờ, cho dù có tỏ ra thương yêu năm người đệ tử cách mấy, bà ta cũng chưa có thái độ như thê bao giờ.

Nhưng Trầm Hương vẫn không dám chậm trễ, nàng lật đật đi rót trà trên kỷ mang ra.

Ngư Mụ cười vui vẻ :

- Bé con, ngươi hãy ngồi xuống đó đi.

Giang Hàn Thanh y lời ngồi xuống.

Ngay lúc đó, phía ngoài chợt có tiếng tỳ nữ vọng vào :

- Bẩm Thái Thượng, có Xà Cô Bà xin vào ra mắt.

Tình thế nguy hiểm vô cùng, Xà Cô Bà mà vào đây thấy Giang Hàn Thanh thì nhất định chuyện mãng xà huyết sẽ bị lòi ra.

Ngư Mụ cau mày :

- Chuyện chi mà gấp thế? Bảo nó chờ ta một lát.

Và bà ta quay qua hỏi Giang Hàn Thanh :

- Bé con, năm nay ngươi được bao nhiêu tuổi?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tại hạ chưa đầy mười chín.

Ngư Mụ tính trên đầu ngón tay :

- Tam a đầu năm nay hai mươi, hơn ngươi một tuổi, Ngũ a đầu năm nay mười tám, nhỏ hơn ngươi một tuổi.

Và bà ta ngẩng mặt lên hỏi tiếp :

- Thế trong nhà ngươi hiện có những ai?

Giang Hàn Thanh bất đầu nôn nóng khi nghe Ngư Mụ nhắc đến Tôn Phi Loan, hắn đã cùng nàng ước hẹn tại bình đài, thế mà hắn lại kẹt nơi đây, thật là khốn đốn quá.

Thế nhưng hắn vẫn trả lời :

- Trong nhà hiện tại chỉ có gia huynh và tại hạ.

Ngư Mụ hỏi :

- Ngươi chưa có vợ à?

Giang Hàn Thanh đỏ mặt lắc đầu :

- Tại hạ niên kỷ hãy còn nhỏ quá.

Ngư Mụ hỏi :

- Ðã có hứa hôn chưa?

Giang Hàn Thanh lắc đầu luôn :

- Chưa.

Ngư Mụ cười :

- Như vậy thì tốt quá, như vậy thì quá tốt.

Bà ta chớp chớp mắt hỏi luôn :

- Bé con, ngươi có bằng lòng ở lại đây để học võ với ta không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tại hạ đã có sư môn, lão tiền bối có lòng tốt thì tại hạ xin nguyện ghi nhớ vào lòng.

Ngư Mụ gật gù :

- Tốt lắm, không thay lòng đổi dạ đúng là bậc tu mi nam tử nhưng lão thân không cần ngươi phải làm môn hạ, nếu ngươi bằng lòng lưu lại đây thì lão thân sẽ tận tình chỉ điểm, cam đoan không quá một tháng ngươi sẽ vượt qua tất cả.

Giang Hàn Thanh nói :

- Lão tiền bối có công tốt muốn tại hạ thành công, tại hạ cảm kích vô cùng, chỉ có điều..

Ngư Mụ cười và chân nói :

- Sở dĩ lão thân muốn lưu ngươi lại đây học võ, một là vì thấy ngươi là một đón kỳ hoa, nếu được người giỏi thành thật truyền dạy thì nhất định ngươi sẽ thành bậc siêu phàm; thứ hai là.

Bà ta không chịu nói hết câu mà lại cười híp mắt.

Giang Hàn Thanh nôn nóng sợ Tôn Phi Loan chờ đợi, hắn vội vàng đứng lên vòng tay :

- Nếu lão tiền bối không còn điều chi khác nữa thì xin cho tại hạ kiếu từ.

Ngư Mụ khoát khoát tay :

- Bé con, ngươi hãy ngồi xuống, lão thân còn có chuyện muốn hỏi ngươi.

Giang Hàn Thanh hỏi lại :

- Không hay lão tiền bối cỏ điều chi dạy bảo?

Ngư Mụ thấp giọng :

- Ngươi cùng Ngũ a đầu và Tam a đầu của ta thân thiết lắm phải không? Nói đi, ngươi thích đứa nào?

Giang Hàn Thanh thật không tưởng tượng được là Ngư Mụ lại hỏi mình như thế.

Hắn đỏ mặt ngần ngừ.

Nhưng chợt như nghĩ ra, hắn vội nghiêm mặt lại :

- Có lẽ lão tiến bói đã hiểu lầm, quả thật tại hạ đã có cùng với Tam cung chủ và Ngũ cung chủ gần gủi ít nhiều nhưng thật thì không phải vì chuyện quan hệ giữa nam nữ.

Như thông cảm tuổi trẻ e để. Ngư Mụ cười cười :

- Bé con, trước mặt lão thân thì người không nên mắc cỡ như thế, ngươi cứ nói thẳng rồi lão thân sẽ chiếu cố theo ý nguyện.

Giang Hàn Thanh đổ mồ hôi hột, hắn nói :

- Lão tiền bối, thật tình tại hạ không có ý như thế.

Ngư Mụ cười :

- Tuổi trẻ ai cũng như thế cả, thấy ai yêu nấy, đến chừng hỏi kỹ thì lại ấp a ấp úng. Thôi, như thế này nhé, ngươi cứ yên lòng ở đây, lão thân sẽ hỏi lại hai con nhỏ kia rồi hẳn tính.Giang Hàn Thanh lật đật nói :

- Lão tiền bối, quả thật tình đây là chuyện hiểu lầm.

Ngư Mụ cứ cười :

-Ðừng có lo, tuy Nhị a đầu bảo trọng ngươi dẫn dụ Tam a đầu và Ngũ a đầu, nhưng trước mặt lão thân thì không bao giờ có chuyện hiểu lầm như thế, tuy chúng nó không phải là con ta sinh ra, nhưng ta đã nuôi dưỡng và xem chúng như con đẻ, một khi ta đã đồng ý thì ngươi đã được xem như là con rễ rồi.

Bà ta không đợi phản ứng của Giang Hàn Thanh mà cứ cười cười nói tiếp :

- Ngươi cứ việc ở đây, bất đầu ngày mai, ta sẽ chỉ điểm võ công cho, ta nhất định không để cho ngươi nói rằng ta dạy con mà không dạy rể.

Cứ nghe vào lời lẽ và hơi hướm nói chuyện của bà ta, không một ai không nhận rằng Giang Hàn Thanh chắc mẩm đã là rễ của mụ rồi.

Giang Hàn Thanh đã quýnh. Hắn nghĩ rằng tranh luận với bà ta bây giờ là dại, không còn cách nào hơn là trì hoãn cầu mưu.

Chủ tâm đã quyết, Giang Hàn Thanh vội vã cúi đầu xuống thật sâu :

- Ða tạ lão tiền bối.

Ngư Mụ cười khoái trá :

- Tốt lắm, ngươi hãy ngồi xuống đó đi, lão thân sẽ cho gọi Tam a đầu, Ngũ a đầu đến đây hỏi qua rồi quyết định.

Giang Hàn Thanh hoảng hốt :

- Lão tiền bối.

Ngư Mụ vừa muốn ra lịnh cho tên tỳ nữ đi gọi, thấy dáng cách của Giang Hàn Thanh như thế thì nheo mắt hỏi :

- Gì thế? Có gì thế?

Giang Hàn Thanh nói :

- Lão tiền bối muốn hỏi Tam cung chủ và Ngũ cung chủ, thế mà vãn sinh ngồi tại đây thì bất tiện quá, tiền bối cho vãn sinh đi ra đó.

Thấy đáng điệu lính quýnh của Giang Hàn Thanh, Ngư Mụ bật cười :

- Cũng được, tránh ra ngoài cũng được.

Giang Hàn Thanh như trút một viên đá nặng trên vai, hắn vội vòng tay :

- Vản sinh xin cáo lui...

Ngư Mụ khoát tay :

- Khoan đã..

Bà ta mò trong mình lấy ra một vật, trao cho Giang Hàn Thanh và cười nói :

- Long cung là chỗ khó khăn lắm, không phải như bất cứ nơi nào, nếu đi lầm một chút là vô cùng nguy hiểm, ngươi hãy đeo vật này vào mình đi..

Giang Hàn Thanh tiếp lấy, hắn thấy đó là một khối ngọc chạm hình con cá, có dính theo một sợi lụa hồng, đeo ngang lưng như một sợi dây đai tuyệt đẹp.

Hắn cung lệnh vòng tay :

- Vãn sinh đa tạ lão tiền bối.

Ngư Mụ khoát tay :

- Ngươi hãy đi ra ngoài chơi một chút đi.

Y như một con chim được sổ lồng, Giang Hàn Thanh ra khỏi thạch thất băng mình đi thẳng, nhưng hắn vẫn không dám đi nhanh quá vì sợ bị nghi ngờ.

Qua khỏi một khúc quanh nơi thông đạo, hắn mới gia tăng chạy bộ chạy riết về hướng trước.

Qua được hai khúc quanh là thấy đại sảnh.

Trước sân, ngoài xa có hai cánh cửa bên ngoài đã thấy ánh sáng lộ thiên.

Giang Hàn Thanh lao nhanh qua đại sảnh, ra tới sân quả chiến nhận thấy bình đài.

Bây giờ là đang lúc nửa đêm, bốn phía dáng núi dựng lên một màu đen và bên dưới bình đài, đúng là có nhiều bụi hoa cao rậm.

Giang Hàn Thanh không dám chặm trễ, hắn phóng nhanh xuống hướng mà Tôn Phi Loan căn dặn.

Vừa xuống tới nơi là đã nghe tiếng nói nôn nã của Tôn Phi Loan :

- Làm sao mà lâu quá thế!

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Chu tiền bối và Chu cô nương có con được ra không?

Tôn Phi Loan than thở :

- Họ đang ở ngoài phía trước, từ nãy giờ trông Giang lang gần muốn chết.

Giang Hàn Thanh nói :

- Anh mới vừa gặp lịnh sư.

Tôn Phi Loan hoảng hốt :

- Sao? Giang lang đã đi vào tịnh thất à?

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Bây giờ không thể nói hết được đâu, chúng ta hãy kịp thoát khỏi nơi này đã.

Biết không thể nói nhiều, Tôn Phi Loan trao nhanh thanh nhuyễn kiếm cho Giang Hàn Thanh và nói :

- Chàng hãy theo thiếp cho mau.

Nói xong, nàng băng mình đi trước.

Giang Hàn Thanh quấn thanh nhuyễn kiếm vào mình và lật đật phóng theo.

Quả nhiên, hai cha con Chu Tiềm đã có mặt bên ngoài.

Tôn Phi Loan chỉ đưa tay ra hiệu và băng mình đi thẳng.

Hai cha con của Chu Tiềm cũng không dám hỏi, cứ chạy theo hướng của nàng.

Cả bốn người xuyên qua khỏi hoa viên, trước mặt khung cửa rộng.

Tôn Phi Loan dừng lại nói :

- Chư vị hãy theo sát sau lưng tôi, không nên nói gì cả, cứ để mặc tôi ứng phó.

Vừa nói vừa bước thẳng ra sái cửa.

Vừa tới bên cửa thì có hai lão già áo vàng song song bước ra cung kính :

- Ba vị đi sau lưng Tam cung chủ là ai thế?

Tôn Phi Loan trầm giọng :
- Họ là người trong Phân đàn Giang Nam của ta.

Lão già áo vàng cười :

- Xin Tam cung chủ tha thứ, bất luận là ai, có lịnh ban rằng muốn ra khỏi Long Môn thì phải có lịnh của Thái Thượng.

Tôn Phi Loan nói :

- Ta vâng mật lịnh của sư phụ đi công tác trọng yếu, các vị không nên làm mất thì giờ!

Lão già áo vàng vòng tay :

- Thuộc hạ không dám thế, nhưng.

Tôn Phi Loan vẫy tay cho bọn Giang Hàn Thanh :

- Ðến đây, các ngươi hãy đến ra mắt Bàng đô thống.

Vừa nói nàng vừa bước tới thêm mấy bước.

Giang Hàn Thanh và hai cha con Chu Tiềm nối gót theo sau.

Hai lão già áo vàng bên phía trái len lén nắm một sợi dây màu đen bên vách đá giật mạnh mấy cái.

Ðó là dây báo hiệu cho bên trong biết là có biến, khi giật sợi dây đó thì nơi thạch thất của “Phi Ðà” Bàng Công Nguyên có nhiều loạt chuông ra.

Tín hiệu báo cáo với Ðô thống cấm vệ rằng có việc mà hai người gác cửa không quyết định được.

Là người rất am hiểu sự thiết trí ở Long cung, nên khi thấy lão già áo vàng giật dây báo hiệu, Tôn Phi Loan biết ngay chúng báo cáo sự việc đến Bàng Công Nguyên.

Nhưng nàng không thể do dự được, tình thế bây giờ ra được hay không thì vẫn cứ phải liều.

Nàng đã hạ quyết tâm nên bình tĩnh lạ thường, mặc cho lão áo vàng làm gì thì năng cứ dẫn ba người đi thẳng về hướng trước.

Ðoạn đường đó không dài, chỉ nháy mắt là đến tận đầu.

Nơi đó đã có mốt lão già lừng gù tóc trắng bước lại vòng tay :

- Lão phu Bàng Công Nguyên xin tham kiến Tam cung chủ

Tôn Phi Loan lạnh lừng :

- Bàng đại thúc đã tiếp được mật báo rồi phải không? Thật không ngờ thủ hạ của đại thúc lại khinh nhờn tiện nữ đến như thế ấy.

Bàng Công Nguyên cười :

- Tam cung chủ hiểu lầm.

Tôn Phi Loan gắt giọng :

- Ta phụng mật lệnh của gia sư, bọn họ là người trong phân đàn Giang Nam của ta, chính ta đích thân đưa họ đi mà sao lại có chuyện giả mạo được?

Bàng Công Nguyên nhìn ba người của Giang Hàn Thanh và cười nói :

- Tam cung chủ đã nói thì làm sao giả được, thế nhưng thông hành qua Long Môn là phải cố thủ lịnh của Thái Thượng, điều đó chắc Tam cung chủ đã biết lâu rồi.

Tôn Phi Loan rúng động nhưng nàng cố làm ra vẻ thản nhiên :

- Bàng đại thúc muốn làm khó dễ tiện nữ đây chứ gì?

Bàng Công Nguyên đáp lời :

- Tam cung chủ quá lời, đó chẳng qua là trách nhiệm của lão phu.

Tôn Phi Loan nhường mắt :

- Bây giờ Bàng đô thống muốn gì?

Bàng Công Nguyên cười :

- Xin Tam cung chủ bớt giận, lão phu chỉ cần cho người đến xin thủ tục.

Tôn Phi Loan cười nhạt :

- Ta vâng mật lệnh của gia sư, chính Quế Cô Bà cũng không làm sao biết được, nếu Bàng đại thúc không tin thì cứ theo ta vào bái kiến gia sư vậy.

Giang Hàn Thanh đứng sái sau lưng Tôn Phi Loan, thấy tình hình căng thẳng, hắn chợt nhớ tới Ngọc Ngư của Ngư Mụ ban cho, vội vã mở dây đai trao cho Tôn Phi Loan và hỏi :

- Tam cung chủ, có cần trao tín vật ra không?

Tôn Phi Loan giật mình, nàng không hiểu tại sao Giang Hàn Thanh lại có ưu vật quan trọng này, nàng trầm ngâm và nói :

- Mật lệnh của gia sư cấm không cho tiết lộ..

Giang Hàn Thanh nói :

- Ý của thuộc hạ là nghĩ vi thời gian của chúng ta rất quí giá, và lại Bàng đô thống cũng không phải là người ngoài, nên có thể trao cho ông ta cho được việc..

Rồi hắn không đợi Tôn Phi Loan trả lời, hắn nhích lên gắt giọng :

- Bàng đô thống, thấy lịnh của Thái thượng mà hãy còn cản trở hay sao?

Vừa nói, hắn vừa chìa khối Ngọc Ngư ra phía trước.

Quả nhiên Bàng Công Nguyên nhận ra ngay.

Lão thấy tín vật của Ngư Mụ, tự biết bọn Tam cung chủ quả có vâng mật lệnh, nên cúi mình bước lui :

- Vâng, lại hạ xin tôn mạng.

Lão bước lại thêm mấy bước, đưa tay ấn vào núm đá, cánh cửa từ từ hé mở.

Lão vẫy tay ra phía ngoài :

- Hãy khai Long Môn, cung tiễn Tam cung chủ.

Hai lão già áo vàng ban ngoài nắm hai cánh cửa kéo thoát ra.

Ngay trong lúc ấy, thanh la từ trên nóc gác vụt nổi lên.

Ðó là tiếng thanh la do lịnh từ nội cung ban xuống, đó là tín hiệu đóng chặt Long Môn.

Hai lão già áo vàng vừa kéo cửa ra, chợt nghe tiếng thanh la vội vã khép nhanh cửa lại.

Phản ứng thật nhanh, khi vừa nghe tiếng thanh la, Tôn Phi Loan lật đật kéo tay Giang Hàn Thanh và gắt nhỏ :

- Ði mau.

Bốn người y như bốn khối lưu tinh cùng vút thẳng ra ngoài.

Bàng Công Nguyên tái mặt :

- Tam cung chủ hãy dừng lại.

Cùng một lượt với tiếng thét, lão phóng theo như chớp.

Ði đoạn hậu sau cùng, Ðộc Tẩu Chu Tiềm quay lại cười nhạt :

- Không đám để đưa xa.

Cánh tay áo rộng của ông ta phất lên, một luồng tiềm lực ập xông vào giữa mặt Bàng Công Nguyên.

Với danh hiệu “Phi Ðà” Bàng Công Nguyên tuy đang phi thân lưng chừng, nhưng ông ta phản ứng cũng thật nhanh, ông ta cũng phất ống tay áo lên y như Chu Tiềm, đồng thời né dạt sang bên trái.

Hai luồng tiềm lực chạm vào nhau.

Nhưng vừa chạm phải kình lực của Chu Tiềm, Bàng Công Nguyên biết đã chạm vào nguy hiểm, ông ta lật đật thủ thế và cho tay vào lưng lấy ra một bình thuốc cắn nút nhét nhanh vào miệng hai hoàn và vẫy tay quát lớn :

- Hãy đuổi theo và đề phòng độc chất.

Ra lịnh xong là ông ta từ từ nhắm mắt và đứng yên một chỗ dưỡng thần.

Rõ ràng trong cái phất tay của Chu Tiềm đã có chuyện hay về nghề nghiệp.

Lịnh của Bàng Công Nguyên vừa ra, hai bên cửa ào ào tuôn theo mười mấy người, bám riết theo bọn Giang Hàn Thanh.

Bọn Tôn Phi Loan lướt đi nhanh như gió, mười mấy tên thuộc hạ của Long Môn cứ bám sát theo sau, khinh công của họ quả xứng đáng là cao thủ trấn Long cung.

Tôn Phi Loan bảo nhỏ :

- Ðó là bọn Hoàng Y thị vệ, cứ để cho tôi đối phó.

Nàng quay nhanh lại, đưa ngang thanh trường kiếm :

- Hãy đứng cả lại.

Mười mấy tên Hoàng Y vội dừng chân lại vòng tay :

- Thuộc hạ xin tham kiến Tam cung chủ.

Cả mười mấy tên áo vàng đều bao mặt bằng khăn vàng, hình như chúng đã chuẩn bị sẵn để để phòng chất độc.

Tôn Phi Loan giận dữ :

- Các ngươi đuổi theo ta đấy à?

Tên Hoàng Y cầm đầu vội vòng tay :

- Thuộc hạ không dám.

Tôn Phi Loan gằn lại :

- Thế các ngươi định làm gì?

Tên cầm đầu đáp :

- Bàng đô thống đã ra khẩu lịnh đóng chặt cửa thông đạo, xin Tam cung chủ không nên cho người vượt qua.

Tôn Phi Loan cau mặt :

- Câm miệng lại, An Lý Ðạo, ngươi ngăn cản công vụ của ta là có ý muốn tạo phản phải không?

Tên cầm đầu vòng tay :

- Thuộc hạ chỉ tuân theo lịnh của thượng cấp, xin Tam cung chủ lượng thứ và chờ đợi giây phút.

Tôn Phi Loan trầm giọng :

- Ta vâng Ngọc lệnh của gia sư, chính Bàng Công Nguyên cũng đã khám phá Ngọc lệnh và cho phép khai môn, thì tại sao các ngươi đám cãi lại ta chứ?

Tên cầm đầu đáp :

- Nhưng cấm lịnh của nội cung là khi nghe tiếng thanh la thì lập tức phải bế môn chờ lịnh.

Tôn Phi Loan giận dữ :

- An Lý Ðạo, ngươi đám nói chuyện với bản Cung chủ như thế phải không?

An Lý Ðạo chưa kịp trả lời thì từ bên trong vụt lướt ra sáu ngọn đèn lồng màu lục.

Chương 20: Đại náo Long cung

Sáu ngọn đèn lồng vừa xuất hiện, tiếp theo là có một giọng lanh lảnh vang lên :

- Hoàng Y Vệ hãy nghe, Tam cung chủ tư thông với địch nhân, hãy bắt mang trở lại nội cung phục lịnh.

Rõ ràng là giọng nói của Ngũ cung chủ Yên Phi Quỳnh.

Tôn Phi Loan tái mặt nói nhỏ :

- Quế Cô Bà đã đến, Giang lang hãy lo đi trước, mọi chuyện cứ để cho thiếp đối phó.

Giang Hàn Thanh nghiến răng :

- Không, chờ xem họ làm gì ta được.

Tôn Phi Loan nhìn bốn phía và khẽ thở dài :

- Bây giờ thì chắc đi cũng không kịp nữa rồi.

Hai người chỉ nói có mấy câu thì sáu chiếc đến lồng đã lướt đến nơi, chỉ còn cách khoảng chừng ba trượng.

Dưới sáu ngọn đến lồng, có ba bóng người lướt tới.

Người đi bên phải là Quế Cô Bà, người bên trái là Xà Cô Bà và theo sáu là “Ngũ cung chủ” Yên Phi Quỳnh.

Bên sau nữa là sáu tên tỳ nữ cầm sáu ngọn đến lồng đứng giăng hàng chữ nhất, mười mấy tên Hoàng Y Vệ của làm hai hàng đứng tiếp theo sau rốt.

Bằng vào thế trận bày ra, Tôn Phi Loan biết ngay rằng cho dầu bốn người cao thủ hạng nhất võ lâm cũng không mong gì thoái khỏi chứ đừng nói bốn người của bạn nàng.

Tuy trong lòng bấn loạn, nhưng bên ngoài nàng cố giữ vẻ điềm nhiên không hề phát lộ một sắc thái sợ sệt nào.

Giang Hàn Thanh đã bước lên một bước. Hắn so vai cùng Tôn Phi Loan trong tư thế quyết cùng sống chết, chỉ bằng một cử chỉ đó thôi, lòng nàng cũng đã được an ủi khá nhiều trong lúc lâm nguy.

Quả đúng như Ngư Mụ đã khen, Giang Hàn Thanh xứng đáng là một con người dũng cảm, hắn không tuốt kiếm, hai tay chắp sau đít đứng thong dong như không có chuyện gì.

Hai cha con họ Chu đứng về bên trái, Ðộc Thủ Chu Tiềm hai tay vẫn rút sâu vào ống tay áo rộng, thái độ ông ta thật chẳng coi phe địch vào đâu.

Chu Long Chu tay phải lăm lăm thanh trường kiếm. Tay trái chống ngang hong, thái độ của nàng càng kêu ngạo hơn ai hết.

Cả hai bên đều giữ thế, tình hình căng như sợi dây cung đã lấp tên.

Thấy Giang Hàn Thanh và Tôn Phi Loan đứng sát vào nhau, Yên Phi Quỳnh nóng mặt, nàng không đợi Quế Cô Bà, nàng chỉ mặt Tôn Phi Loan :

- Khá lắm.

Và quay qua tên cầm đầu Hoàng Y Vệ, nàng quát lớn :

- An Lý Ðạo, có mặt Quế Cô Bà nơi đây, ngươi không bắt tên phản nghịch ấy cho mau còn chần chờ gì nữa?

Tôn Phi Loan gắt giọng :

- Ngũ sư muội, nói nàng phải thận trọng hơn một chút chứ.

Yên Phi Quỳnh cười nhạt :

- Thứ phản nghịch mà còn có thể buộc người khác nói năng thận trọng nữa à? Sao không xem lại mặt mình đã dầy đến mức nào rồi?

Tôn Phi Loan xanh mặt :

- Ngũ a đầu, hãy câm miệng lại.

Yên Phi Quỳnh bĩu môi :

- Làm gì ta chứ?

Quế Cô Bà lên tiếng :

- Ngũ cô nương, hãy để ta hỏi lại.

Và nhìn thẳng vào mặt Tôn Phi Loan, Quế Cô Bà nghiêm giọng :

- Tam cô nương, chuyện vừa rồi đã làm kinh động đến Thái Thượng, Tam cô nương hãy theo ta vào bái kiến.

Lời lẽ và thái độ của bà ta thật là hòa hoãn, nhưng ai cũng thấy rõ một sự cương quyết lạ lùng, sự cương quyết gần như sắt đá.

Tôn Phi Loan cúi đầu rơi nước mắt :

- Quế Cô Bà, tôi xin theo lịnh của Cô Bà, nhưng tôi xin một điều kiện, xin Cô Bà hãy thả hết những người này, bao nhiêu tội lỗi một mình tôi gánh chịu hết.

Xà Cô Bà chận nói :

- Tam cô nương, cô nương đã lầm rồi, Thái Thượng rất cần đến cái tên Giang Hàn Thanh lắm đấy.

Giang Hàn Thanh nhướn mắt :

- Giang mỗ đang có mặt tại đây, các ngươi muốn làm gì thì cứ tự nhiên hành động.

Tôn Phi Loan khóc lớn :

- Giang lang, đừng có nói gì cả mà. tôi đã sống từ nhỏ với Quế Cô Bà và nhất định Cô Bà sẽ giúp tôi thưa lại với sư phụ, xin chàng hãy đi đi.

Yên Phi Quỳnh cười gằn :

- Lưu luyến không rời nửa bước, chung tình quá há? Hay lắm, không ai thoát khỏi nơi đây đâu mà sợ.

Chu Tiềm cười mỉa :

- Bằng vào cái thứ trò chơi con nít của các ngươi, khi nào cần đi là lão phu đi ngay chứ có gì đâu mà khó hay không khó!

Quế Cô Bà hất mặt :

- Chu lão, hình như ông đến đây tìm Thái Thượng, bây giờ Thái Thượng đã ra tiếp khách, thế ông không định gặp người sao?

Chu Tiềm bĩu môi :

- Bây giờ thì không cần nữa, các ngươi bắt cóc tiểu nữ của ta, ta đến tìm Ngư Mụ để đòi lại, bây giờ ta đã gặp con ta rồi, chuyện gặp Ngư Mụ không còn cần thiết nữa.

Chu Long Chu thừa lúc họ đang nói chuyện,nàng bước lên khẽ níu áo Phi Loan :

- Tôn thư thư, không cần nói chuyện với họ nữa, chúng ta đi thôi

Nàng sợ Tôn Phi Loan nghe theo lời của họ mà trở vào, nên cố kéo tay để giữ lại.

Tôn Phi Loan rơi nước mắt nói nhỏ :

- Chu Muội, các vị hãy đi trước đi, tôi sẽ ở sau ngăn chận, tôi đã hứa với Quế Cô Bà là trở lại nên không thể nào đi được.

Chu Long Chu không chịu buông tay :

- Không được, chúng ta phải cùng thoát khỏi nơi đây.

Tôn Phi Loan lắc đầu :

- Làm sao có thể như thế được? Chỉ khi nào tôi bằng lòng trở lại thì chư vị mới đi được khỏi nơi đây.

Chu Long Chu cười nhỏ :

- Chị điên quá, đã thoát ra được tới đây, tội gì lại nghe lời họ mà trở về.

Một mặt nàng ra hiệu bằng mắt cho Giang Hàn Thanh, nhưng lại sợ hắn không hiểu nên nàng lại dùng truyền âm nhập mật nói :

- Công tử hãy cùng cha tôi đi đoạn hậu, tôi đưa chị Phi Loan đi trước.

Nói xong, nàng kéo vội Phi Loan đi thẳng ra ngoài.

Yên Phi Quỳnh như đoán được ý đồ, vội vàng thét lớn :

- Ðừng mong chạy thoát, hãy đứng lại ngay.

Giang Hàn Thanh tràn qua, chân ngay trước mặt Yên Phi Quỳnh :

- Ngũ cung chủ, xin niệm tình đừng bức bách..

Thấy Giang Hàn Thanh tay không đứng chắn ngang trước mặt, Yên Phi Quỳnh sợ thanh kiếm của mình phạm vào mình hắn nén vội thu lại lách ngang :

- Công tử hãy tránh ra.

Nhưng vẫn sợ gìang Hàn Thanh không chịu, tay trái nàng đưa lên chụp lấy bả vai của hắn.

Giang Hàn Thanh nghiêng mình tránh khỏi rồi cười nói :

- Ngũ cung chủ. hai người là thư muội với nhau, đáng lý phải thương nhau chứ sao lại bức bách nhau như thế?

Yên Phi Quỳnh nổi nóng :

- Còn nói thay cho nó nữa à? Có dang ra hay không?

Nàng liếc qua thấy Chu Long Chu đã kéo Phi Loan đi xa, nàng càng giận dữ.

Lại thấy bọn Hoàng Y thị vệ vì không có lệnh nên cứ đứng đờ ra đó, Yên Phi Quỳnh càng nổi nóng la lớn :

- Hoàng Y Vệ, các ngươi bị trời trồng đấy à? Có đuổi theo chúng cho mau không?

Chu Long Chu cười :

- Chúng nó thật là bị trời trồng lâu rồi, còn sắp chết nữa đấy.

Nàng vừa nói dứt lời thì hàng Hoàng Y thị vệ phía bên phải đã tiếp tục hết người này đến người kia ngã xuống.

Bọn ở bên phải vừa ngã xuống thì bọn bên trái cũng tiếp tục ngã theo, mười sáu tên Hoàng Y thị vệ của Long cung quả đúng là người chết.

Ðáng lý bọn Hoàng Y một khi đã bao mặt phòng hơi độc thì không thể ngã dễ dàng như thế, nhưng vì cách phòng bị của chúng chỉ có thể đối kháng với những thứ chất độc tầm thường, đàng này họ gặp phải Ðộc Tẩu Chu Tiềm thì sự phòng bị đó trở thành vô hiệu.

Quế Cô Bà tái mặt :

- Các người vào đây mà xem như chỗ không người thế à?

Ðứng cách bà ta khoảng chừng hai trượng, Ðộc Tẩu Chu Tiềm nghe hỏi bèn bật cười :

- Ðịnh ra tay à? Hay lắm, lão phu đang đợi nãy giờ đây.

Xà Cô Bà đột nhiên thấp giọng :

- Quế đại thư, hãy lo bắt giữ Giang Hàn Thanh trước đã.

Quế Cô Bà gật đầu :

- Như thế cũng được.

Xà Cô Bà lướt tới sát bên Yên Phi Quỳnh cười nói :

- Ngũ cô nương, cái tên tiểu tử ấy hãy để đó cho ta.

Thân thể bà ta xem có vẻ phục phịch, thế nhưng khi hành động thì lại nhanh nhẹn phi thường, bà ta chỉ nói một câu thì đã lướt tới sát cạnh Giang Hàn Thanh.

Chân vừa tới thì tay đã vươn ra, năm ngón tay của Xà Cô Bà y như năm móc sắt, bà ta vừa vươn tay vừa cười sằng sặc :

- Tiểu tử, hãy đưa tay chịu trói cho mau.

Thấy năm ngón tay của bà ta xé gió thật nhanh, Giang Hàn Thanh lật đật né ngang và thuận tay tung ra một chưởng.

Ðã từng nâng niu từng con rắn trong suốt nữa đời người, cử động và thân pháp của Xà Cô Bà gần như đã hòa đồng với rắn, cho nên khi thấy ngọn trảo của mình bị vuột và kình lực đối phương đã tấp tới bên mình, vội vàng phóng mình nhảy dựng lên y như một làn khói xám.

Tuy chưa biết Xà Cô Bà nhưng thấy thân pháp của bà ta quái dị, đã không tránh chưởng phong mà lại còn cứ lao mình tới làm hắn bật cười ha hả :

- Lão bà, coi chừng.

Tay phải hắn vừa thu về thì tay trái đã tung ra, một ngọn oai khí lạnh người ập thẳng vào thân thể của Xà Cô Bà, nhưng bà ta không tránh, bà ta ỷ mình cớ một thân pháp siêu nhân nên khinh thường tất cả.

Không dè một chú bé dưới mắt bà ta lại có thần lực kinh hồn như thế, đến chừng nhận ra sự bất ổn thì đã không còn kịp nữa.

Bình!

Một tiếng dội vang lên. thân thể phì nộn của Xà Cô Bà y như một bao cát bị hất tung ra xa, lăn lóc trên bãi cỏ, thế nhưng bà ta vẫn không bị mang trọng thương..

Có lẽ nhờ vào vóc thân no tròn của bà ta, cũng có thể nhờ vào cách thu thân thành chiếc cầu da như thế nên bà ta chỉ lăn mấy vòng rối tung mình đứng dậy như không. Tuy không mang trọng thương. nhưng Xà Cô Bà cũng phải tận dụng khí lực khá nhiều để tránh cú đòn thần tốc đó, nên khi đứng lên bà ta cũng phải thở dồn :
- Tiểu tử, khá lắm, nhưng rồi ngươi cũng phải nếm mùi lợi hại của bà đấy nhé.

Vừa nói, bà ta vừa rảy mạnh, cái vòng cẩm thạch, trong cổ tay của bà ta vuột ra bay tới.

Yên Phi Quỳnh liếc thấy thế hoảng hốt kêu lên :

- Cô Bà. Đừng hại hắn.

Xà Cô Bà cười khèn khẹt :

- Ðừng có nóng ruột Ngũ cô nương, cô bà không làm chết hắn đâu.

Lúc bấy giờ Chu Long Chu đã kéo Tôn Phi Loan chạy ra xa hơn tám trượng, nàng yên lòng quay đầu nhìn lại.

Ðúng lúc Xà Cô Bà vừa tung “vòng rắn độc” Tôn Phi Loan hớt hải kêu lớn :

- Giang lang, coi chừng rắn độc

Nhưng tiếng kêu vẫn chậm hơn hai con rắn, bên phải một con, bên trái một con, phóng thẳng vào người Giang Hàn Thanh.

Thủ pháp “ném rắn” của bà ta giống như như thủ pháp “Lưỡng Nghi Hoàn” của phái Võ Ðang, một thủ pháp cực kỳ hiểm độc.

Thế đó đối với Giang Hàn Thanh, vẫn không có gì nguy hiểm, nếu đúng là hai chiếc ngọc hoàn.

Bằng vào thủ pháp tuyệt luân của hắn, nếu đúng là hai chiếc vòng và ném theo “Lưỡng Nghi hoàn” của phái Võ Ðang là hắn bắt như trò chơi.

Chính vì thế nên hắn không có gì hốt hoảng.

Và tai hại là tiếng kêu của Tôn Phi Loan lại chậm hơn hắn rất nhiều, khi nàng vừa cất tiếng thì tay hắn đã đưa ra.

Hai chiếc vòng cẩm thạch vừa nằm vào tay của Giang Hàn Thanh thì vụt nhúc nhích mình sống động.

Khi Giang Hàn Thanh biết đó là hai con rắn thì hắn cũng vừa nghe tiếng của Phi Loan và cũng là lúc mà miệng con rắn độc đã ngoạm vào cổ tay của hắn.

theo đúng lối thông thường, khi con rắn độc của Xà Cô Bà đã ngoạm vào tay ai thì người đó ngã xuống hôn mê ngay và cho đến khi nào Xà Cô Bà huýt sáo, con rắn mới chịu nhả ra để phóng mình trở lại.

Nhưng lần này thì khác, khi Giang Hàn Thanh đưa tay bắt con rắn mà hầu tưởng chiếc vòng, đến khi con rắn há miệng ngoạm vào tay hắn, ai cũng tin chắc rằng hắn sẽ ngã xuống, không ngờ con rắn vừa há miệng là đã nhả ngay và Giang Hàn Thanh vẫn đứng ngay chứ không ngã xuống.

Nhận biết đó là rắn độc, Giang Hàn Thanh giận dữ, hắn không kể đó là chuyện nguy hiểm hay không, hắn nắm cả

hai tay bứt hai con rắn ra từng khúc và quăng xuống đất.

Xà Cô Bà đứng trùng trừng đôi mắt, da mặt bà ta trắng bệch, bà ta nhìn hai con rắn bị bứt đứt từng khúc mà tưởng chừng như ruột mình muốn đứt theo.

Thật lâu bà ta chợt cười khan :

- Giỏi lắm. bà đã quên rằng ngươi đã uống huyết mãng xà.

Vù!

Xà Cô Bà vẫy tay, từ trong ống áo lại vút ra một ngọn roi đen thẫm.

Ngọn roi nhầm vào đầu Giang Hàn Thanh giáng xuống.

Thấy đối phương đã dùng binh khí. Giang Hàn Thanh không dám giỡn ngươi, hắn thối ra sau một bước và rút nhanh thanh nhuyễn kiếm.

Keng!

Thanh nhuyễn kiếm bung ra, tiếng thép khua và ánh sáng tung ra chớp nhoáng.

Giang Hàn Thanh thét lớn :

- Hãy khoan, ta hỏi.

Xà Cô Bà thét lên :

- Hỏi cái gì?

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Tại sao bà biết tôi uống huyết mãng xà?

Xà Cô Bà nghiến răng :

- Gần ba mươi năm tâm huyết của ta mới có được con mãng xà quí giá thế mà huyết của nó bị ngươi uống hết, tiểu tử khôn hồn hãy theo ta vào bái kiến Thái Thượng ngay đi.

Yên Phi Quỳnh ngạc nhiên :

- Cô Bà, cái hầm bí mật sau bếp là chỗ Cô Bà nuôi mãng xà đấy à?

Xà Cô Bà gật đầu :

- Nó là thứ thuốc để cho Thái Thượng trị thương đấy, ta đã bỏ công gần ba mươi năm mới có. Ngươi xem tên tiểu tử ấy có ác hay không?

Càng nói tới chuyện ấy, Xà Cô Bà càng giận dữ, bà ta nghiến răng trèo trẹo :

- Tiểu tử, ngươi có theo ta vào bái kiến Thái Thượng hay không thì bảo.

Giang Hàn Thanh chợt biết đầu đuôi. Hắn nhớ lại chuyện lọt xuống hầm bí mật, nhớ lại chuyện bị mãng xà quấn và uống huyết mãng xà, hắn biết ngay trong cái rủi của hắn bỗng hóa thành cái may quá tốt.

Hắn cười và nói :

- Cần chi phải vào, vừa rồi tại hạ có gặp qua Ngư Mụ.

Xà Cô Bà thét lớn :

- Tiểu tử, ngươi dám gọi xách mé như thế à?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Tên như thế thì gọi như thế chớ có làm sao khác hơn được

Xà Cô Bà giận run :

- Gọi là Thái Thượng.

Giaig Hàn Thanh gật đầu :

- Ðược rồi Thái Thượng thì Thái Thượng, chính tại hạ có gặp rồi, khối ngọc này vốn của bà ta đấy.

Xà Cô Bà nói :.

- Lúc đó Thái Thượng còn chưa biết ngươi đã uống huyết mãng xà.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Nếu biết thì sao?

Xà Cô Bà nói :

- Ta không có thì giờ đâu mà nói chuyện với ngươi, ta hỏi ngươi có chịu trói hay là chờ Bà phải ra tay?

Giang Hàn Thanh nhướn mắt :

-Chứ vừa rồi đã chẳng ra tay rồi đó hay sao? Nhưng bà không phải là đối thủ của tôi đâu.

Xà Cô Bà quát :- Tiểu tử, ngươi phải chết.

Chiếc Xà Tiên trong tay bà lại vung lên, tiếng gió vù vù cuốn nghe rợn tóc gáy.

Nhờ uống huyết mãng xà, công lực gia tăng mà nhãn lực cũng rõ ràng lạ thường, mặc dù trong đêm tối nhưng hắn vẫn nhìn thấy rõ như ban ngày..

Hắn chợt nhận ra hình như ngọn roi trong tay Xà Cô Bà là con rắn sống.

Hình như tất cả binh khí, ám khí của bà đều là rắn.

Ðúng như hắn đã liệu, ngọn nhuyễn tiên trong tay Xà Cô Bà quả thật là một con rắn dị thường, những vảy trong mình nó cứng như kim khí, những binh khí tầm thường không làm sao chém đứt.

Con rắn dùng làm ngọn roi của Xà Cô Bà rất là lợi hại, nó là con rắn thật dài, chỉ cần ai chạm vào bằng tay hay bằng kim khí, lập tức sẽ bị nó quấn ngay.

Và khi đã bị nó quấn rồi, chỉ cần Xà Cô Bà giật mạnh một cái là món binh khí của đối phương sẽ vuột. Vì thế nên mỗi khi mà Xà Cô Bà đã sử dụng Xà Tiên là không người nào chịu nổi quá trăm chiêu.

Nhưng sự thật thì bà ta rất ít hay dùng đến, vì bất cứ ai khi bị bà ta quăng hai chiếc “vòng cẩm thạch” thì đã không còn.

Không có người nào thấy được ngọn Xà Tiên.

Thấy đầu ngọn Xà Tiên bay tới, Giang Hàn Thanh chú ý nhìn thật rõ mục tiêu, hắn dùng mũi kiếm nhắm ngay đầu ngọn roi chta tới..

Xà Cô Bà giật mình thu roi thối lui một bước, bà ta bây giờ mới thật hoảng hồn nhận thấy thanh kiếm trong tay Giang Hàn Thanh quả đã vượt đến mức tuyệt luân.

Giang Hàn Thanh không vội đuổi theo, hắn cười nói :

- Bây giờ thì bà có cần tại hạ bó tay chịu trói nữa chăng?

Xà Cô Bà nghiến răng :

- Tiểu tử! ngươi đừng vội ỷ vài chiêu kiếm pháp kha khá ấy mà lớn lối, ta thề không hạ được ngươi thì ta sẽ bõ luôn cái tên của ta từ bấy lâu nay.

Vừa nói, ngọn Xà Tiên lại vù bay tới.

Lần này thì trong gió lại nghe có mùi tanh ói.

Quả đúng ngọn Xằ Tiên đó là con rắn sống và có lẽ bây giờ nó đã mệt nên phì phò hơi độc.

Giang Hàn Thanh cười :

- Xà Cô Bà, cái gì cũng bầng rắn cả, chắc bữa ăn của bà ta cũng toàn là rắn?

Xà Cô Bà cười đanh ác :

- Tiểu tử, ngươi đã biết thì cố mà để phòng.

Bà ta nghiêng nghiêng mình như con vụ, ngọn xà tiên bây giờ bỗng linh động lạ thường.

Ngọn “roi rắn” ấy bây giờ không thẳng nữa, mỗi khi Xà Cô Bà tung ra một đòn, bất cứ nhầm vào đâu, nhưng khi tới sát đối phương thì đầu con rắn cứ quẹo theo những trọng huyệt, làm như nó đã được huấn luyện về cách tìm huyệt một cách khá thuần thục.

Giang Hàn Thanh ban đầu không nhận ra, hắn cứ tưởng ngọn roi con rắn đó do tay Xà Cô Bà điều khiển, mãi cho đến khi qua thấy chiêu, hắn mới giật mình.

Hắn đã phát giác ra chuyện đầu voi cứ uốn qua uốn lại ngay vào những trọng huyệt trên mình hắn.

Giang Hàn Thanh bắt đầu chú ý. Thanh kiếm trong tay hắn lơi dần. Thanh kiếm chậm lại và đôi mắt Giang Hàn Thanh tập trung vào ngọn roi, hắn nhắm thật kỹ..

Thình lình mũi kiếm của Giang Hàn Thanh đang thẳng chợt quặt ngang như lá me bay theo chiều gió.

Tách!

Cái đầu ba góc của “ngọn roi” con rắn trong tay của Xà Cô Bà bị tiện đi gần phân nửa. Con rắn mang thương tích vùng thun mình lại thành một vòng tròn, ngóc đầu lên và hất lên không.

Xã Cô Bà vung tay thật mạnh, nhưng con rắn vẫn cứ cuốn lại không chịu bung ra.

Xà Cô Bà giật mình dòm lại thấy đầu con rắn máu nhỏ xuống ròng ròng, bà ta giận dữ ném luôn con rắn vào trong bụi cây và hồng hộc quát tháo :

- Tiểu tử, ám khí của ta ngươi đã phá, bây giờ món binh khí còn lại của ta ngươi cũng phá luôn. Ta sẽ sống chết với ngươi.

Hai tay bà vươn thẳng ra, mười ngón tay như mười cái móc sắt nhắm thẳng vào mặt của Giang Hàn Thanh chụp tới

Quế Cô Bà trầm giọng :

- Tứ đại thư, hãy dừng tay lại.

Xà Cô Bà trụ bộ, mặt bà ta xám xanh :

- Quế đại thư, chuyện chi thế?

Quế Cô Bà điềm đạm nói :

- Thanh kiếm trong tay Giang Hàn Thanh là thanh kiếm chém sắt như bùn, hãy để cho ta đối phó với hắn.

Tự nhiên, ai cũng nghe thấy ẩn ý của Quế Cô Bà.

Bà ta nhận ra ngay là Xà Cô Bà không phải là đối thủ của Giang Hàn Thanh

Xà Cô Bà làm sao không biết ẩn ý đó. Sự thật thì bà ta cũng đã biết như thế rồi, nhưng vì sĩ diện nên bà ta phải liều như thế nay được Quế Cô Bà mở ngỏ, bà ta tự nhiên là phải nghe theo.

Bây giờ nếu giao đấu thì chỉ dùng sức thôi, chứ Giang Hàn Thanh đã uống huyết mãng xà, cho dầu rắn độc cách nào, bây giờ đối với hắn cũng thành vô hiệu.

Một con người sống nhờ rắn độc, chỗ dựa vững chắc nhất là rắn độc, bây giờ gặp một kẻ mà rắn độc không làm gì được tự nhiên là người chủ động cũng đã thất cơ.

Ngay lúc Xà Cô Bà vừa lui lại. thì chợt nghe một tiếng quát không lớn nhưng rền vang và một bóng người lao tới.

Mọi người xem lại thì nhận nay ra đó là “Phi Ðà” Bàng Công Nguyên.

Ông ta cầm chiếc búa hình mặt trăng thật lớn, xốc tới trước mặt Chu Tiềm, mặt ông ta hầm hầm :

- Ðộc Tẩu Chu Tiềm! May không chút nữa là ta đã bỏ qua cơ hội.

Ông ta như không xem Giang Hàn Thanh vào đâu cả, cứ mạnh bước thẳng tới trước mặt Chu Tiềm.

Giang Hàn Thanh sau khi chặt đứt đầu con rắn của Xà Cô Bà, hắn không thấy ai truy kích, cứ đứng chấp tay sau đít mỉm cười ngạo nghễ.

Ðó là qui củ của Trúc Kiếm môn hạ, bất cứ giao đấu với ai, khi người đó đã bị bại lui thì tuyệt đối không được truy kích.

Nhưng khi thấy Bàng Công Nguyên lướt tới, hắn tràn qua chân lại :.

- Họ Bàng, hãy dừng ngay lại.

Bàng Công Nguyên đứng lại cau mày :

- Ngươi muốn khiêu chiến với ta đấy à?

Giang Hàn Thanh mỉm cười :

- Ðúng như thế, nếu tôn giả có thể thắng được tại hạ thì sau đó sẽ hầu tiếp Chu tiền bối cũng đâu có muộn.

Bàng Công Nguyên cười gằn :

- Tốt lắm, ngươi đã tự lượng sức mình rồi chứ?

Quế Cô Bà vụt nói :

- Bàng đô thống hãy để tên tiểu tử ấy cho tôi.

Chu Tiềm lướt tới cười ha hả :

- Giang nhị công tử, cứ để lão ấy cho tôi. chính tôi rất muốn thỉnh giáo Hoàng Y Ðô thống thử xem bản lảnh đến mức nào đây.

Giang Hàn Thanh bước sang bên trái khoát tay :

- Cứ tới.

Băng Công Nguyên giận dữ :

- Nếu không có lời của Quế Tổng quản thì ta đã bằm ngươi ra làm trăm mảnh rồi.

Vừa nói, ông ta vừa hằn học bước tới phía Chu Tiềm.

Nghe Quế Cô Bà định ra tay, Tôn Phi Loan sợ sệt kêu lên :

- Giang lang, chàng không phải là đối thủ của Quế Cô Bà đâu cứ lo chuyện đưa người ra khỏi nơi này, hãy để cho thiếp đoạn hậu.

Quế Cô Bà chầm chậm bước tới hỏi :

- Tam cô nương, hình như ngươi muốn cùng ta giao đấu đó phải không?

Tôn Phi Loan ứa nước mắt :

- Nếu Cô Bà muốn ra tay thì tất hơn hết là hãy bắt tiểu nữ trước đi.

Giang Hàn Thanh vụt nhích lên :

- Tôn cô nương, Quế Tổng quản đã gọi đích danh tại hạ thì tại hạ phải lảnh giáo mới phải phép.

Quế cô Bà cười nhạt :

- Ngươi là người mà Thái Thượng đang cần, ta muốn hay không cũng phải mang ngươi trở lại.

Bà ta nói thật chậm, vẫy cánh tay đưa lên cũng thật chậm.

Chưởng thế của bà ta đã không có hơi gió mà cũng không nghe có tiềm lực trong đó, cánh tay đưa lên thật chậm và đẩy ra thật nhẹ.

Quế Tổng quán muốn bắt sống tại hạ, điều đó không dễ lắm đâu.

Hắn cất thanh kiếm vào mình, chứng tỏ rằng đối phương đã không dùng binh khí thì hắn cũng phong bao giờ muốn chiếm thượng phong.

Quế Cô Bà hơi ngưng tay và tự nhủ thầm :

- Khá lắm, võ công và nhân phẩm của gã công tử họ Giang này quả là có chỗ hơn người, chỉ tiếc.

Trong lúc bà ta suy nghĩ, tuy chưởng thế có phần hơi chậm hơn nhưng cuối cùng vẫn phải tới và Giang Hàn Thanh cũng đã dồn toàn lực để chuẩn bị đánh một đòn đối kháng.

Tôn Phi Loan khóc lớn :

- Cô Bà hãy giết tiểu nữ trước đi.

Thân ảnh nàng theo câu nói mà nhoáng lên, nhắm ngay vào vòng chưởng lực của Quế Cô Bà mà lao tới.

Yên Phi Quỳnh bĩu môi :

- Thật là cái thứ không biết xấu hổ, trước mặt Cô Bà mà còn dám làm cái trò dị hợm đó à.

Hình như sợ phạm thượng đụng đến Tôn Phi Loan nên Quế Cô Bà giật mạnh cánh tay cho đà chưởng dạt ra ngoài và thu tay trở lại.

Giang Hàn Thanh lật đật kéo Tôn Phi Loan ra và nói :

- Phi Loan, nàng ầm ĩ thế?

Ngọn chưởng của Quế Cô Bà tuy né tránh Tôn Phi Loan, nhưng chưởng phong vẫn còn y nhiên đẩy tới, vì thế, khi Giang Hàn Thanh vừa hỏi thì cảm thấy một nguồn kình lực đã tới bên mình.

Hắn lật đật đẩy Tôn Phi Loan sang một bên và tay phải hất lên thật lẹ.

Chưởng lực hắn vừa đẩy ra thì...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau