LƯU HƯƠNG TỬ LỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lưu hương tử lệnh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lưu Hương cốc chủ

Tứ đại Thế gia: Nam Kinh Giang gia, Hà Bắc Lý gia, Giang Tây Tân gia và Đông Ngô Hứa gia, bốn họ này coi như rường cột võ lâm mà người ta quen gọi là “Đông Hứa”, “Nam Giang”, “Tây Tần” và “Bắc Lý” đang lúc cực kỳ hưng thịnh thì giông tố bỗng nhiên nỗi lên...

Giang hồ đột nhiên có một tân phái ra đời : Ngũ Phượng môn là một thế lực tuy âm thầm nhưng hùng mạnh, họ tung người lũng đoạn Tứ đại Thế gia, họ giả trang làm xáo trộn trong nội bộ của bốn nhà mà nạn nhân đầu tiên là cha con, anh em của họ Giang, cha con, vợ chồng họ Lý, họ giả dạng thét rồi không còn ai phân biệt giả chân vì đã có nhiều tên Lý Quang Trí, nhiều tên Giang Bộ Thanh, Giang Hàn Thanh... làm cho chính cha con, vợ chồng, anh em cũng khó mà nhận được đâu là giả, đâu là thật...

Sự việc phát sinh từ gia đình nhà họ Giang.

Giang lão tiên sinh Giang Thượng Phong đột nhiên ngã bệnh và chết một cách bất đắc kỳ tử, rồi lại bị trộm mất thây.

Giang bộ Thanh bị Hắc Kỳ lệnh chủ của Ngũ Phượng môn giả mạo, Giang Hàn Thanh bị bệnh tê liệt lạ lùng, nhưng sau cùng hắn thoát được cơn nguy, hắn lại tương kế tựu kế giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ xâm nhập Ngũ Phượng môn, khám phá được nhiều bí mật.

Ngũ Phượng môn có ba người đầu não gọi là Tam vị Cung chủ mà hình như họ đều là con gái, Đệ tam cung chủ lại nghiêng nhiều tình cảm về Giang Hàn Thanh, đã giải nguy cho hắn nhiều lần, làm cho ba phe đối địch phát sinh nhiều chuyện lạ...

Ngay trong lúc tình hình xáo trộn, giang hồ chợt có một lực lượng mới hình thành mệnh danh là “Lưu Hương cốc”.

Điều lạ thứ hai là người ta phát hiện là có rất nhiều nhân vật hoặc tuyệt tích giang hồ đã lâu, hoặc bế môn quy ẩn, nay bỗng nhiên xuất hiện trong lực lượng Lưu Hương cốc, trong đó có Thanh Phong đạo trưởng, vị thần y nổi tiếng võ lâm..

Hình như phe Lưu Hương cốc có nhiều thiện cảm với Tứ đại Thế gia và ngấm ngầm chống đối Ngũ Phượng môn.

Chuyện kỳ lạ hơn hết trong cuộc diện võ lâm hiện tại bất cứ môn phái nào, lực lượng nào, cũng đều có phe phái đối phương giả trang làm nội ứng, vì thế mà những chuyện bí mật nội bộ của họ tự nhiên bị tiết lộ một cách lạ lùng.

Họ bắt đầu không còn biết tin ai, những chuyện kín trong nội bộ vì thế mà bắt đầu thu hẹp dần dần nhưng vẫn không làm sao giữ kín, chính Giang Hàn Thanh đang đóng vai Hắc Kỳ lệnh chủ trà trộn vào Ngũ Phượng môn, nhưng lại bị họ phát giác, họ lợi dụng lẫn nhau bằng những cuộc đấu trí hư hư thực thực làm cho người trong cuộc cũng không còn dám tin mình.

Chuyện bắt đầu tại Vệ phủ, một cuộc đấu trí kinh hồn giữa các phe Giang Hàn Thanh, Lưu Hương cốc và Ngũ Phượng môn.

Hồi 1 Lưu Hương cốc chủ

Đêm tối trùng trùng, toàn Vệ phủ bốn phía đều vắng lặng...

Thanh Phong đạo trưởng đứng nhìn theo vị Đường chủ Lưu Hương cốc là Độc Nhãn Diêm La Đơn Hiểu Thiên và Phó đường chủ Cung Quan Võ đi khuất, ông ta nhè nhẹ khép cửa quay về...

Giang Hàn Thanh hé mắt sửa soạn ngồi lên, nhưng Thanh Phong đạo trưởng đã đưa tay chận lại và thấp giọng :

- Giang nhị công tử nói đúng, Quách Diên Thọ đã bị người ám toán, bấy nhiêu đó đủ thấy Vệ phủ đã có địch nhân tiềm phục..

Giang Hàn Thanh chận nói :

- Vãn bối có điều thắc mắc muốn thỉnh giáo đạo trưởng trước tiên...

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Giang nhị công tử cứ nói.

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ nhờ vào chút hư đanh của tiên phụ mà góp mặt với giang hồ, bây giờ vì đại nạn của gia huynh nên bị kéo vào chuyện phải trái võ lâm.. Điều mà tại hạ thấy rõ ràng là Ngũ Phượng môn lủng đoạn Tứ đại Thế gia âm mưu độc chiếm võ lâm, khiến cho nguy cơ đều khắp, nhưng còn Lưu Hương cốc? Họ là nhóm người lành hay dữ? Họ là môn phái hay Bang hội? Đạo trưởng vốn cùng gia phụ nhiều năm giao hảo, chẳng hay cái nhìn của đạo trưởng đối với Lưu Hương cốc ra sao?

Thanh Phong đạo trưởng nhìn sâu vào mắt Giang Hàn Thanh và khẽ gật đầu :

- Giang nhị công tử hỏi rất phải, Lưu Hương cốc không phải là tân phái mà cũng không phải là bang hội, họ là nhóm người có thiện chí quật khởi giang hồ với mục đích là để bảo trì chính nghĩa võ lâm...

Ông ta mỉm cười nối tiếp :

- Bần đạo trả lời như thế nhất định cho rằng vì chức vụ Tham tán của Lưu Hương cốc nên bần đạo bênh vực, có thể Nhị công tử khó tin.

Giang Hàn Thanh rúng động, hắn nghĩ thầm :

- “Như thế thì Thanh Phong đạo trưởng lại là người của Lưu Hương cốc...”

Thanh Phong đạo trưởng nói tiếp :

- Nhưng nếu bần đạo nói thêm một người thì chắc Giang nhị công tử sẽ tin...

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Đạo trưởng muốn nói ai?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Lệnh sư Trúc Kiếm tiên sinh.

Giang Hàn Thanh trố mắt :

- Gia sư cũng đã gia nhập Lưu Hương cốc?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Chẳng những gia nhập mà lệnh sư còn nhiệm chức là Đô tham tán..

Giang Hàn Thanh dường như không còn tin được.

Sư phụ của hắn đã thoát sức giang hồ lâu lầm rồi, nay bỗng nhiên tái xuất mà lại nhận chức vụ của nhóm Lưu Hương cốc?

Nhưng lời nói lại từ cửa miệng Thanh Phong đạo trưởng làm cho hắn muốn không tin cũng không thể được, Thanh Phong đạo trưởng cũng đã chẳng thoát tục từ lâu hay sao? Thế nhưng bây giờ ông ta cũng vẫn là trong những vị Tham tán của Lưu Hương cốc. Sư phụ của hắn cũng có thể chứ sao?

Hắn vội hỏi :

- Có thể thu nhập cả gia sư và Đạo trưởng, nghĩ chắc vị Lưu Hương cốc chủ không phải là nhân vật tầm thường, chẳng hay đạo trưởng có thể cho biết được chăng?

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Tự nhiên là được chứ sao lại không nhưng ngay bây giờ, vì cuộc diện hãy còn phức tạp, hơn nữa, Lưu Hương cốc chủ cũng còn nhiều việc chưa tiện công khai, bần đạo không thể nói nhiều hơn nữa, tin rằng không bao lâu tới đây Nhị công tử sẽ biết rõ ràng.

Giang Hàn Thanh làm thinh.

Bằng vào cách nói của Thanh Phong đạo trưởng, hắn biết không thể gọi thế được nữa, bằng vào trực giác, hắn cảm thấy vị Lưu Hương cốc chủ này có lẽ có mối dây quan hệ gì với hắn, nếu không nhất định Thanh Phong đạo trưởng không bao giờ có thái độ như thế.

Ngưng một chút như chờ đợi, Thanh Phong đạo trưởng nói tiếp :

- Nếu Nhị công tử không hỏi gì thêm, thì xin cho bần đạo biết qua về những tao ngộ đã qua.

Giang Hàn Thanh xét thấy không nên giấu diếm, hắn thuật rõ lại việc hắn giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ trà trộn vào Ngũ Phượng môn cho đến khi được mật lệnh đi đến miếu hoang báo cáo tình hình.

Chỉ riêng về chuyện tình cảm giữa hắn và Tam cung chủ Tôn Phi Loan, chuyện nàng thúc giục hắn đào tẩu, hắn không đề cập tới.

Thanh Phong đạo trưởng có vẻ hoài nghi, ông ta hỏi :

- Theo công tử nói thì khi nhận mật lệnh đến miếu hoang báo cáo với Nhị cung chủ thì có một lão già còng lưng cầm đèn dẫn lộ. Giọng nói người này rất quen, nhưng chẳng hay công tử có đoán được là ai không?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Trước sau người ấy chỉ nói có hai tiếng “Thêm nữa”, người ấy lại cố tình sửa giọng, cho nên tại hạ chỉ nhận ra giọng quen chứ không thể xác nhận được là ai.

Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm :

- Như vậy nhất định hắn là người quen của Nhị công tử, cho nên không còn nghi ngờ gì nữa, chính vì quen nên hắn cố tình sửa dáng, sửa giọng để cho không nhận ra hắn được.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Vâng, tại hạ cũng nghĩ như thế.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Như thế, Nhị công tử giả mang trọng thương với ý định như thế nào?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Khi giả Hắc Kỳ lệnh chủ thâm nhập Ngũ Phượng môn, tại hạ đã học được của họ ba đường kiếm gọi là “Thiên Phượng tam thức” cứ theo cách nói của tên Nhị cung chủ thì cho dẫu đến chân trời góc biển, họ cũng quyết đòi lại cho kỳ được ba thức ấy, nghĩa là họ phải thu tính mạng của tại hạ, vì thế đêm nay, sau khi tại hạ đột phá vòng vây chạy thoát, nhất định họ không khi nào buông tha, nếu họ biết thương tích của tại hạ trầm trọng, họ có thể truyền lệnh cho người cúa họ nằm phục trong Vệ phủ ra tay.

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Hay lắm, cũng nên thêm phần kế hoạch là phao tin thương tích thật nặng, nhưng bần đạo đã tận tâm cứu chữa nên không có gì nguy hiểm, họ nghe như thế thì họ mới gấp rút ra tay, vì họ không dám để cho Nhị công tử hoàn toàn bình phục.

Giang Hàn Thanh đáp :

- Vâng như thế chuyện này chỉ có tại hạ và đạo trưởng biết thôi, đừng cho Đơn đường chủ biết thêm.

Thanh Phong đạo trưởng cau mặt :

- Nhị công tử cho rằng...

Giang Hàn Thanh vội nói :

- Không, xin đạo trưởng không nên hiểu lầm, ý của tại hạ không phái là nghi ngờ Đơn đường chủ, nhưng chuyện bí mật càng ít người biết càng đễ thành công, nhất là theo tại hạ thì người của Ngũ Phượng môn tiềm phục ở đây, rất có thể là người thân tín của Đơn đường chủ.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Được rồi chuyện cứ thế mà làm, nhưng chẳng hay Nhị công tứ có cần chi đến bần đạo hay không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Nơi đây nhất định có người của Ngũ Phượng môn tiềm phục, trong khi Lý lão trang chủ còn đang hôn mê, rất cần người bảo vệ, riêng tại hạ thì có lẽ đủ sức ứng phó với họ.

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

-Đúng lắm, Lý trang chủ đang hôn mê làm cho Đơn đường chủ phải túc trực bên người, nhất định bọn chúng không dám vọng động, bần đạo sẽ âm thầm trợ lực nữa là chắc ăn.

Hai người bàn bạc với nhau nhưng họ đều dùng “Truyền âm mật ngữ” để đề phòng có người ở ngoài nghe lén, vì thế từ đầu đến cuối nếu nhìn vào chỉ thấy Thanh Phong đạo trưởng chẩn mạch cho Giang Hàn Thanh, khi trầm ngâm, khi cau mặt, chứ không ai biết hai người đang nói chuyện với nhau.

Sau cùng, khi câu chuyện chấm dứt, Thanh Phong đạo trưởng vỗ lên tất cả các trọng huyệt của Giang Hàn Thanh, coi như phương pháp bế huyệt cho tịnh dưỡng.

Giang Hàn Thanh nằm im nhắm mắt và bắt đầu rên siết.

Qua một lúc lâu, Thanh Phong đạo trưởng khẽ quát lên một tiếng, đưa tay vỗ mạnh lên đỉnh đầu Giang Hàn Thanh y như đang ra sức vận chuyền công lực cho người bệnh.

Giang Hàn Thanh cũng la lên một tiếng và từ từ mở mắt.

Họ cố làm cho kinh động bên ngoài..

Quả nhiên Độc Nhãn Diêm La Đơn Hiểu Thiên xô cửa bước vào lo lắng :

- Đạo trưởng, có chi nguy hiểm lắm không?

Thanh Phong kéo tay về thở phào :

- Cũng may bệnh trạng đã có cơ cứu vãn.

Đơn Hiểu Thiên mừng rỡ :

- Giang nhị công tử đã tỉnh được rồi à?

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Bần đạo cuối cùng đã truy được bệnh căn, nguyên nhân vì Nhị công tử một mình hỗn chiến đi đến kiệt sức thoát lực, kinh mạch bế tắc, ngay bây giờ thì bần đạo đã khai thông, bệnh tình không còn gì đáng gọi là nguy hiểm, chỉ có điều nguyên khí bị tổn thương nhiều quá phải có nhiều ngày tĩnh dưỡng mới mong bình phục.

Đơn Hiểu Thiên vòng tay :

- Công ơn đạo trưởng khiến cho tại hạ vô cùng cảm kích.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Đơn đường chủ quá lời, chúng ta đều là người nhà với nhau cả, đâu có chi mà Đơn đường chủ phải khách sáo như thế.

Ông ta ngửa mặt nhìn trời và nói tiếp :

- Bây giờ là đã canh tư, Đơn đường chủ cũng nên ngơi nghỉ.

Đơn Hiểu Thiên thở ra :
- Tại hạ phần lo cho bệnh tình của Nhị công tử, một phần còn có chuyện cần kíp, chuyện này chắc phải cầu viện nơi đạo trưởng.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Chẳng hay Đơn đường chủ có chuyện chi muốn bần đạo góp tay?

Đơn Hiểu Thiên nói:.

- Quách Diên Thọ hình như bị người ám toán, tại hạ định nhờ đạo trưởng đến xem giùm.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Bị ám toán như thế nào?

Đơn Hiểu Thiên đáp :

- Tại hạ thấy đôi mắt của hắn trì trệ, toàn thân không cử động được nên đoán chừng chứ không tìm thấy thương thế chi cả.

Thanh Phong đạo trưởng cau mặt :

- Đường chủ bảo trong mình hắn không có một vết tích gì cả à?

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Vâng, tại hạ đã kiểm nghiệm thật kỹ càng, thật là một chuyện quái lạ, tại hạ đã lăn lộn trong giang hồ bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy thủ pháp nào không gây thương tích mà lại mê man như thế ấy, chính vì thế nên tại hạ xin thỉnh đạo trưởng giúp xem đó là thứ nội công gì, Thanh Phong đạo trưởng suy nghĩ hồi lâu rồi đứng dậy nói :

- Được rồi chúng ta hãy đến xem.

Đơn Hiểu Thiên hỏi lại :

- Chẳng hay Giang nhị công tử có cần phải thế nào nữa không?

Thanh Phong đạo trưởng đã nghe Giang Hàn Thanh nói hai lần mật lệnh đều có thể do từ cửa sổ cạnh hoa viên, vì thế muốn dụ địch là phải đưa Giang Hàn Thanh trở về phòng.

Ông ta nói với Đơn Hiểu Thiên :

- Bần đạo đã điểm vào Thùy Huyệt cho Nhị công tử rồi, bây giờ Đường chủ nên cho người đưa trở về phòng riêng của Nhị công tử là xong,.

Đơn Hiểu Thiên đáp :

- Vâng, như thế là tiện lắm.

Ông ta trở ra gọi hai tên tráng đinh khiêng Giang Hàn Thanh trở về phòng.

Khi hai tên tráng đinh khiêng Giang Hàn Thanh đi, Đơn Hiểu Thiên đưa Thanh Phong đạo trưởng theo lên lầu.

Cô nữ tỳ Hương Lan nghinh tiếp và hỏi trong giọng lo lắng :

- Kính thưa tiền bối, chẳng hay Giang nhị công tử làm sao lại mang thương tích như thế?

Đơn Hiểu Thiên không trả lời mà lại bảo :

- Ngươi hãy mau mở cửa phòng.

Hương Lan không mở được, vì lúc ra đi Giang Hàn Thanh theo ngõ cửa sổ, bây giờ cũng phải vòng ra hành lang vào cửa sổ rồi mới mở được cửa ngoài.

Hai tên tráng đinh định đặt Giang Hàn Thanh lên giường và khiêng xuống.

Thừa lúc mọi người lo sửa soạn, Thanh Phong đạo trưởng quan sát chung quanh..

Quả đúng như lời Giang Hàn Thanh nói, nơi cửa sổ là ngay vườn hoa hậu viện, người mang mật lệnh đến đây nhất địch phải bằng con đường hậu viện.

Ông ta chầm chậm bước lại đưa tay bắt mạch cho Giang Hàn Thanh và nói với Đơn Hiểu Thiên :

- Bệnh trạng khá tốt rồi, chúng ta hãy đến xem Quách Diên Thọ.

Đơn Hiểu Thiên căn dặn Hương Lan canh phòng rồi cùng với Thanh Phong đạo trưởng xuống lầu.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Quách Diên Thọ cũng ở dãy này à.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Đây là dãy phòng dành riêng cho tân khách, hắn ở vào ngôi lầu thứ ba.

Thanh Phong đạo trưởng đi theo Đơn Hiểu Thiên và hỏi :

- Những người lo việc hậu phòng ở đây đều là thuộc hạ của Đơn đường chủ cả chứ?

Đơn Hiểu Thiên đáp :

- Nơi đây trừ tên quản gia Vệ Đức ra, không có ai là đàn ông cả, tại hạ mang đến tám người, còn lại những thị tỳ đều do Vệ phủ cung ứng.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Vị Phó đường chủ này là người ở đâu thế nhỉ?

Đơn Hiểu Thiên đáp :

- Hắn là người Nam Dương, truyền nhân của nhà họ Cung.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Có phải là chi nhánh của Thiếu Lâm không?

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Vâng, khi Cốc chủ đến Thiếu Lâm tự, Đại Giác thiền sư mở cho Cung Quan Võ theo giúp vì hắn là gia sư của ông ta.

Thanh Phong đạo trưởng hơi yên lòng về Cung Quan Võ, ông ta nghĩ đã là người Thiếu Lâm thì thật không có gì đáng nghi ngờ.

Hai người đi qua hai dãy hành lang, đến một phòng đèn đuốc sáng trưng, Cung Quan Võ đang thủ vệ nơi đó.

Thấy Đơn Hiểu Thiên đẫn đến một vị đạo nhân, hắn vội ra nghinh.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Thương thế của Quách Diên Thọ có biến đổi gì không?

Cung Quan Võ lắc đầu :

- Cũng vẫn y như thế.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Chúng ta hãy vào xem.Đơn Hiểu Thiên dẫn đường lên lầu, Cung Quan Võ nối theo sau đạo trưởng vào phòng thấy da mặt Quách Diên Thọ vàng như nghệ, hai mắt nhắm híp không động đậy hình như hắn không hề hay biết được mọi việc chung quanh.

Cung Quan Võ hỏi nhỏ :

- Đạo trưởng có thấy được hắn bị một thủ pháp gì không?

Thanh Phong đạo trưởng trầm ngâm một lúc :

- Có lẽ phải chần mạch rồi mới đoán được.

Ông ta bóp hai bên thái dương của Quách Diên Thọ rồi vạch miệng xem lưỡi, Quách Diên Thọ vẫn nằm yên bất động. Thanh Phong đạo trưởng cầm xem mạch hồi lâu rồi nói :

- Cứ theo mạch mà nói thì có chút ít hiện trạng trúng phong, nhưng một con người luyện võ nôi công thâm hậu như thế này, chuyện trúng phong đến mê man là chuyện chưa từng thấy và chắc không có thể.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Chắc đạo trưởng cũng xác nhận là do người ám toán?

Thanh Phong đạo trưởng chầm chậm bước lại ghế ngồi và khẽ lắc đầu :

- Kinh mạch tuy có yếu, nhưng nội phủ không có chứng tích bị tổn thương.

Cung Quan Võ hỏi :

- Hay là người bị hạ độc?

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Cũng không có thể, bởi vì có bị đầu độc thì cũng phải có triệu chứng, tình trạng bệnh nhân bây giờ nếu bị đầu độc thì đúng là chất độc đã hoành hành cho nên nhân trạng mới hôn mê, nhưng theo bần đạo xem thì không có chút gì gọi là bị hạ độc cả.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Theo cao kiến của Đạo trưởng thì Quách lão ca có thể bởi nguyên nhân nào?

Thanh Phong đạo trưởng làm thinh. Ông ta cứ ngồi vuốt râu tư lự chứ không hồi đáp.

Thật lâu, ông ta chầm chậm đứng lên nghiêm giọng :

- Bần đạo chỉ có một phương pháp có thể truy ra thương thế Đơn Hiểu Thiện vội hỏi :

- Chẳng hay đạo trưởng định dùng phương pháp chi?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Dùng chân khí bản thân điều hành tiếp vận kinh huyệt, khôi phục sinh mạch thì may ra có thể tìm hiểu được bệnh căn.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Phương pháp đó quá tốn hao chân khí.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Có như thế, nhưng nếu không thì không làm sao tra cứu bệnh căn.

Đơn Hiểu Thiên đắn đo hồi lâu, cuối cùng gật đầu :

- Đã thế, xin nhờ đạo trưởng...

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Xin nhờ hai người đỡ Quách thí chủ ngồi dậy mới có thể vận khí điều hành.

Đơn Hiểu Thiên nói với Cung Quan Võ :

- Xin Phó đường chủ giúp với tôi một tay.

Cung Quan Võ nói :

- Xin để cho gọi thêm một người Đường chủ nên đứng ngoài quan sát.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Phải lắm, cho gọi Trương Đắc Lộc.

Cung Quan Võ ra ngoài gọi, Trương Đắc Lộc bước vào cùng với Cung Quan Võ đỡ Quách Diên Thọ ngồi dậy.

Thanh Phong đạo trưởng ngồi xếp bằng trên giường, tay phải xòe ra ấn sát vào Linh Đài huyệt của họ Quách, ông ta nhắm mắt lại, tập trung tinh thần dồn chân khí lên tay từ từ chuyển nhận.

Đơn Hiểu Thiên và Cung Quan Võ theo dõi chăm chăm.

Không khí trong gian phòng như ngưng đọng lại.

Độ hơn nữa tiếng đồng hồ, Thanh Phong đạo trưởng rút tay về mở mắt, bước xuống giường.

Cung Quan Võ và Trương Đắc Lộc đỡ cho Quách Diên Thọ nằm trở xuống.

Cung Quan Võ vẩy tay ra hiệu cho Trương Đắc Lộc hỏi nhỏ Thanh Phong đạo trưởng :

- Chắc Đạo trưởng đã thấy được bệnh căn?

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Hình như thương thế tại “Đốc Mạch” đúng ngay Não Hộ huyệt.

Vừa nghe Thanh Phong đạo trưởng nói, sắc mặt Cung Quan Võ hơi biến đổi, nhưng chỉ thoáng qua, hắn lấy lại sự tự nhiên.

Đơn Hiểu Thiên tỏ vẻ kinh ngạc :

- Não Hộ huyệt vốn là cửa ngỏ của Dương khí đưa lên, nó là đầu mối tập trung mười hai kinh mạch, đó là nơi khống chế chí tử huyệt trong thân thể con người, cho dù cao thủ về điểm huyệt nếu không muốn giết người thì cũng không dám sơ xuất phạm vào nơi ấy.

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Hình như người kềm chế huyệt này không phải dùng thủ pháp thường tình mà có một cách gì đó cho nên họ điểm rất chính xác, nếu sơ hở thì cho dầu có vận chuyển kinh mạch cũng khó mà phát giác.

Ngưng một giây ông ta nói tiếp :

- Chính khi đưa chân khí lên đến đó, bần đạo chỉ nghe một đụng chạm thật nhỏ, nếu không thận trọng thì đã cho qua luôn chứ không thấy được chỗ đó bị ngưng trệ.

Toàn thể kinh mạch chỉ có một chỗ đó bị gợn lên một chút, còn ngoài ra tất cả đều thông.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Bây giờ đã biết rõ rồi, chẳng hay đạo trưởng có cách chi chữa trị?

Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu :

- Như Đơn đường chủ đã biết, Não Hộ huyệt là một nơi hiểm yếu, nó không thể áp dụng thủ pháp cẩu thả, bần đạo không nắm chắc hậu quả cho lắm nên không đám động tới.

Một vị được thiên hạ võ lâm tôn là bậc thần y, thế mà khi biết rõ bệnh trạng, vẫn vô phương cứu chữa, đủ thấy vấn đề vô cùng nguy kịch.

Mọi người im lặng nặng nề.

Qua một lúc khá lâu Thanh Phong đạo trưởng nói bằng một giọng dè dặt :

- Não Hộ huyệt bị thương, thần kinh có thể vì đó mà sai lạc, tình trạng cực kỳ nguy hiểm, theo bần đạo thì nên chế bớt vài kinh huyệt làm cách phòng vệ cho bệnh nhân qua hai tiếng đồng hồ, sau khi thấy không biến chứng thì họa may chữa được.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Xin đạo trưởng cứ tự tiện, cốt làm sao có thể hy vọng là được rồi.

Thanh Phong đạo trưởng hai tay đưa ra một lượt, nhưng những ngón tay của ông ta không chạm vào mình bệnh nhân, ông ta thi triển phương pháp “Lăng Hư Chế Huyệt” phong bế mấy trọng huyệt của Quách Diên Thọ, cả Đơn Hiểu Thiên và Cung Quan Võ đứng gần và hết sức chú ý nhưng vẫn không thấy được ông ta phong bế huyệt nào.

Bế xong huyệt cho Quách Diên Thọ, Thanh Phong đạo trưởng quay lại cười chúm chím :

- Có mặt Đơn đường chủ và Phó đường chủ, bần đạo thật đã làm chuyện múa rìu qua mắt thợ.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Đạo trưởng quá lời, chính phương pháp “Lăng Hư Chế Huyệt” của đạo trưởng đã làm cho tại hạ không làm sao nhận được.

Dòm dòm ra cửa sổ, thấy trời đã hừng sáng, Đơn Hiểu Thiên nói tiếp :

- Suốt đêm nay đã làm cho đạo trưởng không nghĩ được bây giờ xin mời đạo trưởng về phòng nghĩ đôi chút vì trời cũng sáng rồi.

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười.

- Người luyện võ thức trắng một đêm là chuyện quá thường, bây giờ xin Đường chủ phái cho hai người thủ hạ nơi đây để đề phòng bất trắc.

Hiểu ý của Thanh Phong đạo trưởng, Đơn Hiểu Thiên gật đầu và quay qua nói với Cung Quan Võ :

- Đạo trưởng nói đúng lắm, xin phiền Phó đường chủ cho gọi Tào Tứ đến đây và để hiệp cùng Trương Đắc Lộ canh giữ nơi này.

Cung Quan Võ trì hoãn có vẻ nghi ngại.

Tào Tứ vốn là thuộc hạ thân cận của Đường chủ, võ công và cơ trí của hắn đều vượt trội hơn tất cả, đáng lý nên thay người khác, để hắn bên cạnh Đường chủ phòng khi cấp thiết.

Đơn Hiểu Thiên khoát tay :

- Không sao, nơi này mới quan trọng, riêng huynh đệ sẽ tự chiếu cố lấy mình, xin Phó đường chủ cứ cho gọi hắn.

Nói xong, ông ta cùng với Thanh Phong đạo trưởng xuống lầu.

Lúc ấy trời đã sáng tỏ.

Trong vòng một ngày đi qua, Vệ phủ không có chi động tịnh.

Giang Hàn Thanh đã bắt đầu ăn uống rất nhiều.

Vệ thái quân được tin lo lắng cho người liên tiếp tới ngay phòng thăm viếng.

Tình trạng Lý Quang Trí vẫn hôn mê.

Mặc dù bên cạnh có Thanh Phong đạo trưởng và Độc Tẩu Chu Tiềm nhưng vẫn không có phương pháp cứu tỉnh.

Tại gian tịnh thất của Lý Quang Trí được Đơn Hiểu Thiên cho người canh gác nghiêm nhặt, không một người lai vãng.

Luôn cả Chu Tiềm, khi vào rồi cũng ở luôn trong ấy chứ không hề bước ra ngoài.

Trừ Thanh Phong đạo trưởng, Đơn Hiểu Thiên, Cung Quan Võ ra, không một ai được bén mảng, không một ai biết được cách chữa trị ra sao, không biết bệnh trạng có khởi sắc chút nào không?

Chương 2: Hai gã họ Hàn

Cơm tối xong xuôi, Thanh Phong đạo trưởng giắt thanh trường kiếm vào mình, nhẹ bước ra khỏi phòng, men theo bóng tối vòng ra phía ngoài mấy gian khách xá.

Khách Xá chia làm ba gian, bên trái là chỗ nghỉ của Giang Hàn Thanh, bên phải là gian của Quách Diên Thọ, gian chính giữa bỏ trống.

Bên sau của gian giữa này có một cái sân rộng, trong sân tàng cây sầm uất có một cây quế thật lớn, tàng lá sum xuê y như một cây lộng, cao vút khỏi nóc lầu.

Thanh Phong đạo trưởng nhún chân nhảy tót lên tàng cây quế, ngồi ở đây vừa kín vừa thấy suốt cả hai gian lầu của Giang Hàn Thanh và Quách Diên Thọ, thấy luôn một phần hậu viện của Vệ phủ, đúng là một chỗ mai phục lý tưởng.

Trời tuy đã tối, nhưng đêm hãy còn mới bắt đầu canh.

Vì lo ngại Giang Hàn Thanh đối phó không xuể với địch nhân nên Thanh Phong đạo trưởng cố đến sớm để dễ bề quan sát.

Có mặt ông ta tại chỗ thuận lợi như thế này thì nếu có xảy ra chuyện động tịnh gì, chẳng những có thể tiếp ứng dễ dàng mà còn có khả năng chận đường rút lui của đối phương.

Qua gần hết canh một, Thanh Phong đạo trưởng chợt thấy phía bên trái vòng tường Vệ phủ có một bóng vút lên, ban đầu ông ta không chú ý lắm vì trời còn sớm nên cho đó là bóng người của Đơn Hiểu Thiên cắt đặt tuần hành.

Nhưng khi bóng ấy bay lên bờ tường, với thân pháp “Lăng Không Hư Bộ” của đối phương làm cho ông ngồi bật dậy.

Nhất định không phải là thuộc hạ của Đơn Hiểu Thiên, vì với thân pháp này, luôn cả Đơn Hiểu Thiên cũng chưa chắc có được.

Thân ảnh bóng đen y như một con chim én, vừa thấy thoáng lên ở đầu tường bên trái thì đã lên khỏi nóc mấy gian nhà bên phải và chỉ trong nháy mắt đã mất hút ở phía sau.

Không thể để vuột mất. Thanh Phong đạo trưởng vừa bắt gặp bóng đen phía trước, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi cũng lại mất luôn.

Thanh Phong đạo trưởng dừng lại ngần ngừ.

Chỗ quan trọng hơn hết là nơi khách xá, nơi đây sự nguy hiểm có thể xảy ra cho Giang Hàn Thanh và Quách Diên Thọ, những nơi khác đã có Cung Quan Võ và Đơn Hiểu Thiên lo lắng, vả lại mục tiêu của kẻ địch đêm nay nhất định phải là phía trước nơi khách xá chứ không chắc ở phía sau.

Suy nghĩ chín chắn rồi, Thanh Phong đạo trưởng quyết định quay trở lại, nhưng ông ta chưa kịp quay mình thì chợt nghe hơi lạnh của mũi kiếm sau lưng, và một giọng lạnh băng tiếp liền theo :

- Bằng hữu muốn sống thì hãy đứng yên.

Thanh Phong đạo trưởng rung động.

Thân pháp của người này quả là đáng sợ, bằng vào kinh nghiệm và thính giác của ông ta, thế mà hắn đến sát lưng mà ông lại không hề hay biết.

Nhưng cho dầu thế nào đi nữa, cho dù thân pháp và thủ pháp con người ấy nhanh đến đâu, đối với một người như Thanh Phong đạo trưởng, muốn chế phục cũng không phải là điều dễ dàng.

Ông ta điềm đạm hỏi :

- Chẳng hay thí chủ có điều chi dạy bảo?

Cùng một lúc với câu hỏi, tiếng sau cùng chưa dứt thì cánh tay to rộng của Thanh Phong đạo trưởng vung lên, kèm theo đó là một luồng nội gia chân lực.

Bất cứ một món binh khí nào, bất cứ với một người nào, kể cả những đương kim cao thủ võ lâm, trừ trường hợp đương trường đối địch, còn trong trường hợp bất thình lình như thế nhất định không làm sao tránh được sức cuốn của cánh tay áo rộng của ông ta.

Nhưng một việc đã xảy ra ngoài ý nghĩ, một tiếng rít lên trong gió cánh tay áo rộng của Thanh Phong đạo trưởng bị rạch một đường và xém bị thương trong đường tơ kẽ tóc, đối phương sau đó nhảy ra ngoài gần một trượng.

Không phải giật mình vì đối phương phá được thế mình, nhưng Thanh Phong đạo trưởng giật mình vì cái thế đánh vừa phản công vừa tránh né mà có thể nói trong đời ông mới gặp lần thứ nhất.

Và bây giờ thì Thanh Phong đạo trưởng đã nhìn rõ người đối diện; hắn là một gã thiếu niên da phấn môi hồng, vóc mình mảnh khảnh, mình vận áo xanh.

Xem vào gương mặt. gã thiếu niên áo xanh chỉ khoảng hai mươi, có kém chứ không hơn, và chính điều đó càng làm cho Thanh Phong đạo trưởng giật mình.

Với bằng mấy mươi năm lên luyện, nội công có thể nói là đã đạt mức thượng thừa, thế mà lại có thể bị một gã thiếu niên phá được tay áo rộng, Thanh Phong đạo trưởng bất giác...

Tia mắt như sao của gã thiếu niên áo xanh chiếu thẳng vào mặt người đạo nhân tóc bạc phơ, mặt hắn có phần dịu lại, hắn tra kiếm vào vỏ và lên tiếng :

- Đạo trưởng có lẽ là “Bắc Hiệp sơn” Bạch Vân quan chủ?

Càng kinh ngạc hơn nữa khi nghe đối phương hài rõ danh hiệu của mình, Thanh Phong khẽ gật đầu :

- Đúng, bần đạo là Thanh Phong Tử. Chẳng hay thí chủ danh hiệu là chi?

Gã thiếu niên áo xanh giữ giọng lạnh lùng :

- Tại hạ tên Hàn Thiếu Sơn.

Tự nhiên, đối với Thanh Phong đạo trưởng, cái tên Hàn Thiếu Sơn vốn xa lạ vì ông ta chưa từng nghe Giang Hàn Thanh kể về chuyện ấy.

Ông ấy hỏi lại :

- Hàn thí chủ đang đêm xâm nhập Vệ phủ, chẳng hay có chuyện chi chăng?

Gã thiếu niên áo xanh đáp?

- Tại hạ đi tìm người.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Hàn thí chủ đi tìm ai?

Thiếu niên áo xanh đáp :

- Giang Hàn Thanh.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi :

- Chẳng hay thí chủ tìm hắn có chuyện chi?

Hình như bị hỏi riết làm cho khó chịu, gã thiếu niên áo xanh đáp hơi xẵng giọng :

- Tại hạ tìm hắn có chuyện, nhưng đạo trưởng hỏi mãi như thế không thấy chán à?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Giang nhị công tử bị trọng thương.

Thiếu niên áo xanh cau mày :

- Thương thế nặng lắm hay không?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Vì kiệt sức nên thoát lực.

Gã thiếu niên áo xanh thảng thốt :

- Thoát lực?

Hắn mím miệng một lúc và hỏi tiếp có vẻ nôn nóng :

- Đạo trưởng, chẳng hay bây giờ hắn nằm đâu, xin cho tôi đến xem một chút.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Thương thế của Giang nhị công tử trầm trọng, bần đạo đã gia công chữa trị, bây giờ người đang yên nghỉ, không ai được làm kinh động.

Thiếu niên áo xanh tỏ vẻ van lơn :

- Tại hạ nhìn qua thôi mà, đạo trưởng.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Chẳng những giữa Hàn thí chủ và bần đạo mới vừa gặp gỡ đêm nay, mà cho dầu Đơn đường chủ mà nếu chưa được bần đạo đồng ý thì cũng không thể vào nơi đó.

Thiếu niên áo xanh càng nôn nóng :

- Đạo trưởng cần phải như thế nào mới có thể tin tại hạ?

Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu :

- Không phải vấn đề tin hay không tin, nhưng vì thương thế của Giang nhị công tử quá trầm trọng, nên trong vòng ba ngày không dám làm kinh động.

Thiếu niên áo xanh trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật đầu :

- Được rồi, ba ngày sau tại hạ sẽ tới thăm.

Hắn cho tay vào lưng lấy ra một hoàn thuốc khá lớn, hắn dùng hai ngón tay kẹp trao cho Thanh Phong đạo trưởng và nói :

- Hoàn thuốc này có hiệu năng làm phục hồi nguyên khí cho những người bị thoát lực, xin đạo trưởng hãy cho Nhị công tử uống ngay, bệnh tình bình phục ngay.

Thanh Phong đạo trưởng tiếp lấy hoàn thuốc và hỏi lại :

- Chẳng hay hoàn thuốc này có tên không nhỉ?

Thiếu niên áo xanh lại trở về lạnh lùng :

- Đạo trưởng không xem thấy à?

Thanh Phong đạo trưởng cúi xuống nhìn thấy trên hoàn thuốc có mấy chữ vàng nho nhỏ “Thiên Cơ Vân Công đan”.

Ông ta rúng động.

Vì ông ta không lạ gì “Thiên Cơ đan” của Ngư Mụ.

Thế nhưng Thanh Phong đạo trưởng vẫn cố làm vẻ trầm ngâm :

- Thiên cơ vân công đơn này hình như bần đạo có nghe qua, hình như nó có lai lịch gì đó thì phải.

Thiếu niên áo xanh đáp :

- Tự nhiên là có lai lịch, nếu nó là thứ thuốc tầm thường thì tại hạ đâu phải lặn lội đến đây.

Thanh Phong đạo trưởng ngạc nhiên :

- Hàn thí chủ đã biết Giang nhị công tử thọ thương à?

Sỡ dĩ ông ta hỏi như thế là vì hành tung của Giang Hàn Thanh trong đêm rồi, ngoài những người của Ngũ Phượng môn, ngoài những người thân thiết của họ ra thì đâu có ai được biết?

Nhưng nếu bảo đây là người trong Ngũ Phượng môn thì làm sao giải thích?

Ngũ Phượng môn đã quyết thu hồi ba thức kiếm mà Giang Hàn Thanh đã giả trang học lấy của họ, nghĩa là phải nhất quyết thu lấy sinh mạng Giang Hàn Thanh, thì làm gì họ lại đem cho thuốc?

Hình như gã thiếu niên áo xanh không thích nói chuyện nhiều, trao hoàn thuốc xong là hắn quay mình :

- Tại hạ xin kiếu từ, ba hôm sau sẽ đến đây thăm hắn.

Câu nói chưa đứt, thân ảnh hắn đã vút ngoài xa.

Hoàn thuốc có tên “Thiên Cơ Vận Công đan” đã làm cho Thanh Phong đạo trưởng có nhiều nghi vấn, vì ông biết ngoài Ngư Mụ ra, không ai có thứ thuốc này.

Chính vì nghi vấn ấy nên ông quyết lòng theo dõi.

Nhưng Thanh Phong đạo trưởng lại thêm một phen kinh ngạc khi ông ta vượt tới đầu tường, vì bằng vào khinh công trác tuyệt của ông, thế mà chỉ trong nháy mắt, gã thiếu niên áo xanh đã bước xa gần hai mươi trượng.

Khi từ giã Thanh Phong đạo trưởng, gã thiếu niên áo xanh không có vẻ gì gấp rút, hắn phi thân trong tốc độ bình thường của kẻ dạ hành nhưng khi qua khỏi đầu tường Vệ phủ thì hắn bỗng vút đi như tên bắn.

Thanh Phong đạo trưởng định tận dụng thân pháp để theo bén gót nhưng ngay khi đó gã thiếu niên áo xanh vùng ngừng lại.

Không, hình như hắn bị người chận lại.

Thanh Phong đạo trưởng chú ý dòm theo, quả nhiên trước mặt gã thiếu niên áo xanh bây giờ có thêm người nữa...
Đã có nhiều kinh nghiệm, Thanh Phong đạo trưởng không tiến về hướng đó, ông ta vòng theo bóng khuất đầu tường, đến một tàng cây cách chỗ hai người khoảng trên dưới ba trượng, ẩn mình quan sát.

Nói đi vòng chứ thật ra bằng thân pháp của Thanh Phong đạo trưởng cũng chỉ là trong nháy mắt.

Đứng yên một chỗ khuất vào bóng cây, Thanh Phong đạo trưởng nhìn rõ người chận đường gã thiếu niên áo xanh và ông lại một phen kinh ngạc, vì người chận đường cũng là một gã trẻ tuổi áo xanh, tên này ăn vận theo lối thư sinh.

Nếu bảo gã thiếu niên áo xanh khi nãy là một gã con trai khôi ngô thì phải nói tên thư sinh áo xanh bây giờ là tuấn tú. Với cặp mày lưỡi kiếm, với cái miệng như cánh đào hồng, với gương mặt như vừng trăng sáng, hắn đã trội hắn hơn gã thiếu niên áo xanh khi nãy.

Hai người trông thật không khác gì nhau trong bóng đêm chập choạng, tuổi tác cũng xấp xỉ mà cách ăn vận cũng gần như một cách một màu, có khác chăng là gã thiếu niên áo xanh bây giờ không có món binh khí nào cả.

Bị chận thình lình, gã thiếu niên áo xanh gằn giọng hỏi :

- Các hạ là người của Nam Bình Vệ phủ?

Tên thư sinh áo xanh lắc đầu :

- Không.

Gã thiếu niên áo xanh hỏi :

- Các hạ là người của Lưu Hương cốc?

Tên thư sinh áo xanh lại lắc đầu :

- Không.

Gã thiếu niên áo xanh có vẻ bực :

- Thế thì các hạ chận ta lại làm gì?

Tên thư sinh áo xanh đáp :

- Muốn cùng các hạ nói vài ba câu chuyện.

Gã thiếu niên áo xanh gằn giọng :

- Ta với các hạ vốn chưa từng quen biết thì có chuyện gì mà nói?

Tên thư sinh áo xanh cười nhẹ :

- Trước lạ sau quen, đã gặp mặt nhau thì lo gì không quen biết

Gã thiếu niên áo xanh đùng đùng :

- Nhưng ta không thích.

Tên thư sinh áo xanh cười :

- Các hạ không thích thế mà ta lại thích.

Thanh Phong đạo trưởng lấy làm lạ, ông ta không hiểu tên thư sinh áo xanh là ai, hình như cố tình gây sự với tên thiếu niên mang kiếm.

Gã thiếu niên áo xanh gặn lại :

- Các hạ nghĩ rằng có thể ngăn chận được ta à?

Tên thư sinh áo xanh lơ đãng :

- Thì cũng phải thử rồi mới biết chứ.

Tuy không có cảm tình với một tên nào, nhưng Thanh Phong đạo trưởng chợt đâm lo...

Ông ta đã biết qua kiếm pháp của gã thiếu niên áo xanh khi nãy, cho nên không biết tên thư sinh áo xanh này có thể cản hắn được chăng?

Gã thiếu niên áo xanh cười nhạt, hắn nhích mình lên và tràn sang bên phải...

Thân pháp của hắn thật nhanh, chính Thanh Phong đạo trưởng chú ý mà khi hắn lướt lên, ông ta nhìn không muốn kịp.

Nhưng điều làm cho ông ta kinh ngạc hơn nữa là không thấy tên thư sinh áo xanh nhích bước, thế nhưng khi gã áo xanh vừa dùng lại thì hắn đã có mặt trước rồi.

Hắn cười nói tự nhiên :

- Ta biết các hạ sẽ đi sang hướng này.

Gã thiếu niên áo xanh không nói, hắn khẽ động thân mình, khi tên thư sinh áo xanh chưa nói hết câu thì thân ảnh hắn vượt ra ngoài gần hai trượng.

Nhưng khi hắn vừa chạm chân xuống đất thì tên thư sinh áo xanh cũng đã có trước mặt hắn rồi.

Hắn vẫn cười nói như không :

- Các hạ vẫn chậm mất một giây.

Luôn hai phen bị chặn, hình như gã thiếu niên áo xanh nổi nóng, hắn rên hừ hừ trong miệng :

- Tốt!

Hắn nhấc mình lên và chỉ thấy hắn nhấc mình lên thôi, bóng hắn vụt như tẽ ra làm năm sáu bóng, mỗi bóng hướng về một hướng khác nhau...

Tự nhiên, hắn đâu phải là Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký?

Đâu phải khi cần thì bứt một “nắm lông” để biến hóa nhiều hình?

Đó chỉ là một thứ khinh thân, một phép phi thân thật nhanh, nhanh đến mức tạo thành ảo giác, người đối diện có thể thấy nhiều chiếc bóng xuyên qua vút lại, khó lòng phân biệt đâu là hình thật, đâu là hư ảnh?

Thanh Phong đạo trưởng trố mắt, nói lầm bầm trong miệng :

- “Ngư Long Bá Biến”... Đúng là môn hạ của Ngư Mụ chứ không còn gì nữa.

Giống y như những luồng khói rẻ ra vì gió xé, chỉ thoáng một cái, thân ảnh của gã thiếu niên áo xanh lên đến sáu bảy bóng và mỗi bóng theo một phương hướng khác nhau.

Đã hiểu biết đó là thân pháp “Ngư Long Bá Biến” và nhãn quang của Thanh Phong đạo trưởng không phải dễ bị hoa, thế nhưng ông ta vẫn không làm sao phân biệt.

Nói thì chậm, nhưng sự việc xảy ra thật nhanh, sáu bảy cái bóng vừa nhoáng lên là mất hút hẳn, gã thiếu niên áo xanh còn lại một mình và tên thư sinh áo xanh lại đứng chặn ngay trước mặt hắn cười chúm chím.

Đôi mắt của Thanh Phong đạo trưởng gần như không nháy và bây giờ ông ta buộc miệng kêu lên nho nhỏ :

- “Dĩ bất biến, ứng vạn biến”... cứ như thế này thì tên thư sinh áo xanh thân pháp cao hơn gã thiếu niên áo xanh nhiều lắm.

Nhưng rồi ông ta thắc mắc. Ông ta đã biết “Ngư Long Bá Biến” của Ngư Mụ nhanh đến mức làm cho người ta hoa mắt, trừ “Đông Hải song tiên” ra, có thể nói trên đời này không ai phá nổi, thế mà tên thư sinh áo xanh này lại đối phó như chơi.

Ông ta vốn biết phương pháp “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” nhưng trong trường hợp này mang ra sử dụng thì thật không tài nào làm nổi vì muốn đối phó, không phải mắt nhìn chân bước mà phải là có mắt dưới chân.

Chỉ riêng gã thiếu niên áo xanh thì biết rõ.

Thân pháp cuối cùng của hắn là “Ngư Chất Long Văn”, một cái nháy mắt, thân ảnh có thể chia làm tam hướng, nhưng hắn thấy mỗi hướng cũng đều có bóng của tên thư sinh áo xanh cuối cùng, khi hắn trụ lại thì đối phương cũng trụ lại bộ vị không sai một mảy.Cơn giận của gã thiếu niên áo xanh không còn dằn được nữa. Hắn rít lên một tiếng và cho tay lên đốc kiếm...

Y như chiếc mống bạc, thanh kiếm thoát ra khỏi vỏ vút thẳng vào yết hầu tên thư sinh áo xanh, sức nhanh của nó lăm cho Thanh Phong đạo trưởng hơi chóa mắt.

Tên thư sinh áo xanh cười nhẹ :

- Giận chi mà dữ thế...

Thanh Phong đạo trưởng tập trung nhãn lực, ông ta biết đây là giây phút quyết liệt và cuối cùng của trận đấu nữa chơi nửa thật, ông ta cố theo dõi những động lác của hai bên.

Tên thư sinh áo xanh thong dong nói chuyện như không và cùng một lúc cánh tay phải của hắn kéo lên thật lẹ, ngón tay trỏ và ngón tay giữa rẽ ra như mũi kéo xáp đúng vào mũi kiếm của đối phương.

Cách đối phó thật là khủng khiếp vì mũi kiếm phóng tới quá nhanh và tự nhiên thật mạnh, cho dù cầm chiếc kềm sắt cũng chưa chắc đã nhận được, huống chi đó là hai ngón tay bằng thịt bằng xương.

Thể nhưng khi hai ngón tay của tên thư sinh áo xanh đưa lên thì ánh thép vùng tắt ngấm, mũi kiếm của gã thiếu niên áo xanh bị hai ngón tay kẹp cứng y như hắn phóng kiếm vào kẽ đá.

Đẩy tới không nổi, rút ra cũng không được, gã thiếu niên áo xanh nghiến răng hất mạnh cánh tay trái ngang trước mặt.

Rít!

Tiếng thép khua lên khô khốc, thanh kiếm bị cái phạt của bàn tay gãy đoạn...

Tên thư sinh áo xanh buông cho mũi kiếm rơi xuống đất, hắn cau mày :

- Giao hảo với nhau chứ đâu phải tử chiến mà lại làm như thế!

Gã thiếu niên quăng mạnh thân kiếm gãy xuống đất, mặt hắn đỏ gay, tức tối :

- Đúng là thứ đàn ông đốn mạt!

Cơn tức làm cho hắn buông ra tiếng chưởi ầm ĩ và chính tiếng chưởi vô lý ấy làm cho tên thư sinh áo xanh phải bật cười :

- Đúng, tại hạ là thứ đàn ông đốn mạt, còn các hạ không phải..., các hạ là... con gái?

Gã thiếu niên áo xanh đỏ mặt :

- Câm miệng lại, hãy báo danh tính đi Tên thư sinh áo xanh cười :

- Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, tại hạ tên là Hàn Thiếu Sơn.

Thanh Phong đạo trưởng giật mình :

- Sao lại... Hàn Thiếu Sơn?

Gã thiếu niên áo xanh hồi nãy cũng đã xưng như thế?

Gã thiếu niên áo xanh quắc mắt :

- À, quả là ngươi...

Thanh Phong đạo trưởng cau mặt.

Như vậy là họ có quen nhau?

Tên thư sinh áo xanh cười :

- Thì là tại hạ chứ còn ai.

Gã thiếu niên áo xanh bỗng hầm hầm :

- Ngươi không phải là Hàn Thiếu Sơn.

Thanh Phong đạo trưởng thiếu điều bật ngửa.

Như vậy không ai là Hàn Thiếu Sơn cả.

Nhưng Hàn Thiếu Sơn là ai? Tại sao cả hai lại cùng cố tình mạo nhận?

Tên thư sinh áo xanh gặn lại :

- Tại hạ có chỗ nào không phải là Hàn Thiếu Sơn?

Gã thiếu niên áo xanh gắt :

- Ta biết Hàn Thiếu Sơn, chính ngươi là người giả mạo.

Cả hai đều giả mạo rồi cả hai lại lột mặt của nhau, đúng là chuyện tức cười, Thanh Phong đạo trưởng không ngờ đêm nay lại gặp chuyện lạ lùng như thế.

Giá như cả hai đều có bộ mặt lão hồ ly thì chẳng nói chi, vì bọn ma giáo giang hồ thường hay mạo danh nghĩa của người khác để làm càn làm bậy, đằng này mặt của hai tên này búng còn ra... sữa, thế sao họ lại làm chuyện kỳ cục như thế ấy?

Xem dáng cách của tên thư sinh áo xanh thì y như là hắn muốn giỡn chơi.

Chỉ có gã thiếu niên áo xanh là giận dữ.

Thư sinh áo xanh cười :

- Hổng phải thì thôi... Nhưng các hạ vừa rồi đã chẳng giả mạo đấy à? Đừng quên rằng tại hạ cũng là người quen của hắn đây nghe.

Bây giờ Thanh Phong đạo trưởng mới thật là giật mình.

Bằng vào lời lẽ của tên thư sinh áo xanh thì vừa rồi chuyện xảy ra giữa ông ta và gã thiếu niên áo xanh, hắn đã nghe thấy cả.

Gã thiếu niên áo xanh chừng như cũng kinh ngạc, hắn hỏi :

- Ngươi... ngươi là ai?

Tên thư sinh áo xanh cười :

- Các hạ không biết ta, nhưng ta rất biết các hạ.

Gã thiếu niên áo xanh cười nhạt :

- Biết ta? Ngươi biết ta là ai?

Tên thư sinh áo xanh cười :

- Nếu tại hạ đoán không lầm thì các hạ là Tam cung chủ.

Gã thiếu niên áo xanh quát lớn :

- Cuồng đồ, câm họng lại.

Hai tay hắn tung một lượt, cả một vùng ánh sáng bừng lên như pháo bông.

Thanh Phong đạo trưởng buột miệng kêu lên khe khẽ :

- Phượng Vũ Long Lân!

Thứ ám khí mà mười mấy năm về trước từng làm rúng động giang hồ, thứ ám khí nổi danh bá đạo của Ngư Mụ, một mụ già nổi tiếng ác ma.

Tên thư sinh áo xanh hất tay lên :

- Thù oán chi mà độc thế!

Từ trong ống tay hắn bắn ra một vừng ánh chớp xanh xanh trong y như một giải lụa án ngữ toàn thân hắn...

Nhiều tiếng khua nhỏ vang lên, bao nhiêu ám khí của gã thiếu niên bắn ra đều tắt phụt.

Vừa tung ám khí, gã thiếu niên áo xanh vừa nhún mình lao ra khỏi vòng chiến thật nhanh.

Tên thư sinh áo xanh thu kiếm lại, nhìn theo nói với :

- Tam cung chủ cứ thong thả, xin miễn cho tại hạ chuyện tiễn hành.

Ba tiếng Tam cung chủ vừa thoát ra cửa miệng của tên thư sinh áo xanh, Thanh Phong đạo trưởng đưa mắt nhìn theo hướng đi của gã thiếu niên áo xanh, tia mắt ông ta có vẻ sửng sốt.

Gã thiếu niên áo xanh là người của Ngũ Phượng môn?

Ông ta còn đang ngơ ngác thì tên thư sinh áo xanh đã vòng tay chào về phía ông ta :

- Xin phiền đạo trưởng chuyển lời đùm cho Giang hiền đệ mọi sự phải cẩn thận.

Nói xong, hắn quay mình thong thả bước đi.

Không ngờ chỗ ẩn của mình mà đối phương lại thấy quá rõ ràng như thế.

Thanh Phong đạo trưởng vội kêu lên :

- Tiểu thí chử, xin dừng lại!

Thư sinh áo xanh dáng đi xem thật chậm, thân ảnh hắn y như giòng nước chảy, im và thật lẹ.

Thanh Phong đạo trưởng ngẩn ngơ.

Bóng tên thư sinh nhỏ dần và mất hút.

Thanh Phong đạo trưởng lầm thầm trong miệng :

- “Xúc Địa Thành Thốn”... thứ khinh công tuyệt học đã thất truyền... bằng vào tuổi ấy làm sao hắn lại có trình độ võ học siêu phàm như thế...

Tuy không cao ngạo, nhưng với mấy mươi năm từng trải giang hồ. Thanh Phong đạo trưởng vẫn tự cho mình biết nhiều hiểu rộng, thế nhưng bây giờ đứng trước sự việc lạ lùng làm cho ông ta thấy mình chợt cảm thấy y như một kẻ mới đặt bước vào giang ho lần thứ nhất.

Tại làm sao cả hai gã thiếu niên đều tự nhận là Hàn Thiếu Sơn? Và Hàn Thiếu Sơn là nhân vật như thế nào?

Giang Hàn Thanh xâm nhập Ngũ Phượng môn, mạo học của họ ba đường tuyệt kiếm, tự nhiên họ phải thu hồi... Hai bên đã trở thành sinh tử. Nếu gã thiếu niên áo xanh quả là Tam cung chủ thì đáng lo lắng cho thương thế của Giang Hàn Thanh? Tại sao lại mang “Thiên Cơ đan” cứu hắn?

Ngoài “Thiên Cơ đan” ra, hắn còn biết “Ngư Long Bá Biến” và môn ám khí đoạt mạng “Phượng Vũ Long Lân” của Ngư Mụ ngày xưa, như vậy giữa Ngũ Phượng môn và Ngư Mụ có liên hệ gì?

Tên thư sinh áo xanh với một trình độ quá cao như thế làm sao ông ta lại không thể nhìn ra vấn đề?

Vấn đề xảy ra y như cuốn tơ rối trong đêm, không làm sao có thể mò được mối đầu.

Có thể là người đã mệnh danh là “Chu Điểu Ngũ Sứ”, người đã dẫn đường cho hắn đến gặp Nhị cung chủ hôm rồi.

Sau khi cho Hương Lan lui xuống, Giang Hàn Thanh tắt đèn dùng gối mền phủ ngay ngắn trên giường cho giống một người nằm và hắn nhảy lên cây xà ngang núp kín chờ kẻ địch...

Chương 3: Bạn thù lẫn lộn

Thời gian quá chậm đối với người chờ đợi.

Canh hai đã lần lượt trôi qua.

Giang Hàn Thanh nằm trên cây xà ngang đã trọn một canh rồi.

Hắn bất đầu nôn nóng.

Ngay trong lúc mà hắn gần như không còn nhẫn nại nổi nữa thì chợt nghe một tiếng động thật nhẹ bên cửa sổ.

Tiếng động nhẹ quá, nhẹ đến mức giống như tiếng động của một con chuột bò ngang.

Nhưng đối với sự nôn nóng của Giang Hàn Thanh, tiếng động đó không phải nhỏ, hắn xem như một sự biến chuyển cả ngôi lầu.

Tiếp liền theo, một bóng người nhỏ thó, mặc áo đen, che mặt khăn đen thoáng vào cửa sổ y như một bóng ma.

Chỉ bằng vào lối nhấc thân lên của hắn, Giang Hàn Thanh nhận ngay hắn là một nhân vật không phải tầm thường và bằng vào vóc dáng đó, hắn nhận ra ngay Chu Điểu Ngũ Sứ Bóng đen vừa thoáng vào cửa sổ là đi ngay lại giường của Giang Hàn Thanh, hình như hắn rất quen thuộc với gian phòng này lắm.

Điều làm cho Giang Hàn Thanh tức cười thầm là dáng đi của hắn, một tay đưa ngang lên ngực, một tay hạ thấp trong tự thế ứng chiến, rõ ràng tuy biết chắc người nằm trên giường đang đau nặng, thế mà hắn vẫn không dám tự nhiên, chứng tỏ hắn vô cùng cẩn thận.

Chờ cho hắn gần đi bên giường, Giang Hàn Thanh nhổm lên nhắm ngay sau lưng hắn lao xuống theo thế “đà điểu xớt mồi” nhưng.....

Nhưng, thật là ngoài sức tưởng của Giang Hàn Thanh, hắn không ngờ hắn lại thính tai và phản ứng quá nhanh, hắn quay mình lại thật nhanh và hai tay tống ra một lượt. Đúng là “tiên phát chế nhật”, hắn đánh đòn trí mạng.

Giang Hàn Thanh rúng động, hắn biết người áo đen công lực không phải tầm thường, hắn áp dụng ngay thế “thiên cân trụy” và vươn năm ngón tay xỉa tới...

Chỉ phong rít xé vào trong gió tạo thành những tiếng “re re” khủng khiếp, người áo đen hoảng hốt, vội vàng tràn mình qua tránh hẳn một vòng.

Không chờ cho hắn trụ thế, Giang Hàn Thanh vung tay tấn công luôn, nhưng đột nhiên người áo đen vụt nghiêng mình, thân ảnh của hắn chợt biến ca nhiều bóng khác...

Giang Hàn Thanh không biết đó là “Ngư Long Bá Biến”, hắn hơi ngạc nhiên nhưng vẫn biết đó là một lối khinh thân kỳ diệu nên vội vàng vung cả hai tay, mười ngọn chỉ phong xé gió bay ra...

Hai người âm thầm giao đấu, không ai chịu lên tiếng, hình như người áo đen rất sợ kinh động người trong Vệ phủ.

Chỉ phong lặng lẽ của Giang Hàn Thanh làm cho người áo đen phải thối lui sát vách...

Không chừa cho đối phương có cơ phản công, Giang Hàn Thanh sấn tới luôn...

Thình lình người áo đen vùng nhấc bỗng mình lên lộn nhào tới hai vòng, vừa thoát khỏi tầm khống chế của chỉ phong, cả hai tay hắn đẩy ra một lượt.

Thế chiêu vừa phát, chưởng phong đã cuốn tới ào ào, trong khi thân mình của người áo đen còn đang lơ lửng trên không, đúng là lối đánh gây cho lưỡng bại câu thương, tự nhiên là hắn thấy không tài nào thoát được, chỉ còn cách đánh liều.

Giang hàn Thanh cười nhẹ, tay phải hắn kéo lên một vòng hóa giải chưởng lực của đối phương, tay trái tung ra thật nhanh, nhắm thẳng vào “thiên đột huyệt”.

Chưởng thế đang tung ra với lối đánh hết mình không làm sao thu lại kịp, người áo đen chỉ còn cách bật ngửa ra sau lộn một vòng mới tránh được ngón chỉ hiểm nghèo.

Nhưng lần này thì hắn đã lâm vào thế hạ phong rõ rệt, vì khi tránh đòn bằng lối lộn ngược thân mình, chẳng những không còn có thể tấn công mà nguy hiểm hơn nữa là cũng không làm sao phòng ngự...

Giang Hàn Thanh nhích lên quát lớn :

- Ngã xuống...

Chân phải Giang Hàn Thanh tung ra một cước thật nhanh tông ngay vào mông đít người áo đen, hắn dội tung lên văng bắn vào sát vách.

Không cho đối phương có thì giờ đề kháng, Giang Hàn Thanh lao vút theo, vươn tay điểm xuống, chỉ phong xẹt tới trúng ngay vào Triền Cơ Huyệt của người áo đen.

Hắn chưa kịp đứng lên là đã từ từ quỵ xuống.

Thêm hai lần nhoáng tay nữa, Giang Hàn Thanh đã hoàn loàn khống chế huyệt đạo tứ chi, người áo đen hoàn toàn tê liệt dựa nghiêng vào vách.

Giang Hàn Thanh giật phăng khăn đen bao mặt của mình và với tay giật luôn khăn của đối phương và hắn giật mình khựng lại.

Cung Quan Võ!

Người áo đen là Phó đường chủ Lưu Hương cốc.

Giang Hàn Thanh cười gằn :

- Hừ, không ngờ là ngươi Bị chế huyệt làm cho không cử động được, nhưng tia mắt của Cung Quan Võ vẫn chớp ngời ngời :

- Giang nhị công tử, đúng là tại hạ chẳng đoán sai.

Giang Hàn Thanh cười nhạt :

- Nhưng thật thì Cung huynh vẫn không ngờ?

Cung Quan Võ cười khẩy :

- Cũng có hơi ngoài ý nghĩ.

Hai người giao đấu không ai chịu lên tiếng, nhưng cái té của Cung Quan Võ sau cùng vẫn làm kinh động bên ngoài, Hương Lan lật đật chạy vô. Nhưng vừa tới cửa là nàng khựng lại.

Giang Hàn Thanh và Cung phó đường chủ, người nào địa vị cũng cao, nên nàng khựng lại chần chừ chưa biết nói sao cho phải.

Giang Hàn Thanh khoát tay :

- Phiền cô nương đi thỉnh Đơn đường chủ.

Cung Quan Võ cười nhẹ :

- Phải đấy, Hương Lan hãy thỉnh Đơn đường chủ đến đây.

Hương Lan cau mặt :

- Nhị công tử, chuyện làm sao thế?

Giang Hàn Thanh nói :

- Cô cứ thỉnh Đường chủ tới đây.

Hương Lan ngơ ngác bước ra.

Giang Hàn Thanh ngó Cung Quan Võ nói :

- Phó đường chủ bình tĩnh lắm đấy.

Cung Quan Võ nói :

- Giang nhị công tử đối phó tình thế cũng khá bình tĩnh có thua ai đâu.

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Tại hạ thật không làm sao tưởng tượng được, đường đường một vị Phó đường chủ như thế ấy mà lại là Chu Điểu Ngũ sứ của Ngũ Phượng môn.

Cung Quan Võ đáp :

- Còn nhiều chuyện mà các hạ còn chưa biết nữa đấy.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Chẳng hạn như thế nào?

Cung Quan Võ đáp :

- Khi Đơn đường chủ đến đây rồi ta sẽ nói.

Ngay lúc đó, Đơn Hiểu Thiên từ ngoài xăng xái bước vô.

Giang Hàn Thanh nhích lui ra :

- Hay lắm, Đơn đường chủ đã tới đây.

Vừa bước vào nhìn qua tình hình, Đơn Hiểu Thiên như đã hiểu phần nào, ông ta quay lại bảo Hương Lan :

- Ngươi hãy lui ra, nếu không có lịnh ta thì không một ai được tự tiện vào đây cả.

Hương Lan cúi đầu bước trở ra ngoài.

Thật ra nơi khách xá này đành cho Giang Hàn Thanh không một ai được bén mảng, nhưng Đơn Hiểu Thiên không muốn cho Hương Lan nghe chuyện nên ngầm bảo nàng lui.

Hương Lan xuống lầu rồi, Đơn Hiểu Thiên quay lại cười :

- Giang nhị công tử thương thế đã lành hẳn rồi à?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đa tạ Đơn đường chủ, tại hạ vốn chỉ bị thương xoàng nơi da thôi.

Đơn Hiểu Thiên ngạc nhiên :

- Công tử không phải bị thoát lực à?

Không đợi Giang Hàn Thanh trả lời, Cung Quan Võ bật cười ha hả :

- Đơn đường chủ tin rằng Nhị công tử bị thương nặng thật à. Làm gì có chuyện ấy? Chẳng qua Giang nhị công tử che mắt thiên hạ đấy thôi.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Che mặt? Sao lại có chuyện như thế ấy?

Cung Quan Võ nói :

- Bởi vì làm như thế cho người không chú ý mới có thể thực hiện được mưu độc chứ.

Giang Hàn Thanh rúng động, hắn cảm thấy con người này chẳng những trầm tĩnh mà cơ trí lại thật sâu.

Hắn nhìn Cung Quan Võ cười nhạt :

- Kể ra thì lời lẽ của các hạ cũng khá là bén nhạy đấy, nhưng cũng không làm sao che giấu được ai đâu.

Cung Quan Võ cười lớn :

- Đã có Đơn đường chủ đến đây thì còn chuyện đâu mà che giấu.

Là người kinh nghiệm có nhiều, bằng vào lời lẽ đối đáp của hai người, Đơn Hiểu Thiên đã đoán được phần nào câu chuyện, ông ta vội vàng làm ra vẻ giải hòa :
- Ở đây toàn anh em với nhau cả, có chi cứ nói thẳng là hơn, Cung phó đường chủ, hãy đứng dậy đi.

Cung Quan Võ cười :

- Đơn đường chủ không thấy sao, tôi đang bị hắn chế huyệt đạo tứ chi, làm sao mà đứng dậy?

Đơn Hiểu Thiên cau mặt, ông ta sữa soạn bước tới giải huyệt cho Cung Quan Võ thì Giang Hàn Thanh đã kêu lên :

- Khoan, Đơn đường chủ hãy chậm lại, hắn là Chu Điểu Ngũ Sứ của Ngũ Phượng môn đấy.

Đơn Hiểu Thiên vốn không biết Chu Điểu Ngũ Sứ, nhưng nghe Giang Hàn Thanh bảo là người của Ngũ Phượng môn, ông ta giật mình dừng lại :

- Nhị công tử bảo sao?

Cung Quan Võ cười lớn :

- Đơn đường chủ tin được hắn à?

Đơn Hiểu Thiên lựng khựng :

- Như thế này...

Cung Quan Võ nói :

- Đơn đường chủ đừng lo về tại hạ, hãy bắt hắn trước đi.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Sao?

Cung Quan Võ đáp :

- Đêm nay huynh đệ đã chứng thực một chuyện, cái tên gọi là Nhị công tử này chính là Hắc Kỳ lệnh chủ phụng lệnh Ngũ Phượng môn tiềm phục nơi đây.

Một người bảo là Chu Điểu Ngũ Sứ, một người bảo là Hắc Kỳ lệnh chủ, cả hai đều bảo đối phương là người của Ngũ Phượng môn làm cho Đơn Hiểu Thiên lúng túng, hết nhìn người này lại quay nhìn người khác.

Giang Hàn Thanh giận quá nhích tới :

- Cung Quan Võ, ngươi còn nói hàm hồ thì ta sẽ giết chết ngay.

Cung Quan Võ vẫn cười như không :

- Càng tốt, trong khi ta bị khống chế huyệt đạo, ngươi còn chờ gì nữa mà chưa chịu ra tay.

Tuy trong cơn giận dữ, nhưng Giang Hàn Thanh cũng đã kịp thời dừng lại, hắn cảm thấy không nên nóng giận trong lúc như thế này.

Đơn Hiểu Thiên không biết làm sao, ông ta ngập ngừng một giây rồi trầm giọng :

- Nhị vị cứ đổ tội cho nhau, nhưng không biết có chi làm bằng chứng?

Cung Quan Võ nói :

- Giang nhị công tử đã thừa nhận là giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ đột nhập vào hàng ngũ đối phương và lại vâng lệnh họ giả dạng Giang nhị công tử để trở lại đây, bằng vào lời nói tráo trở qua lại ấy đã khiến cho tại hạ hoài nghi từ lâu, đêm nay nhân lúc hắn mang trọng thương định vào đây khám phá, tại hạ đã đoán không lầm hắn đúng là Hắc Kỳ lệnh chủ.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Làm sao Cung phó đường chủ biết Giang nhị công tử thật là Hắc Kỳ lệnh chủ?

Cung Quan Võ đáp :

- Nếu Đường chủ không tin thì cứ xem vuông lụa đen mà hắn vừa cởi bỏ trên ghế kia thì biết. Bởi vì đã nói là mang trọng thương thế sao đang đêm lại mang lụa đen che mặt để làm gì?

Giang Hàn Thanh gằn giọng :

- Đừng quên rằng các hạ vào đây cũng che mặt bằng lụa đen đấy nhé.

Cung Quan Võ cười lớn :

- Đúng, tại hạ là Phó đường chủ, đối với bất cứ ai, tại hạ cũng có quyền theo dõi điều tra và vì để vạch chuyện âm mưu tiềm nhập của các hạ, nên tại hạ phải che mặt chứ sao.

Đơn Hiểu Thiên quay qua hỏi Giang Hàn Thanh :

- Nhị công tử bảo Phó đường chủ vốn là Chu Điểu Ngũ Sứ của Ngũ Phượng môn tiềm phục ở đây, vậy chẳng hay cớ chi làm bằng chứng không nhỉ?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Có, đây Đơn đường chủ hãy xem.

Hắn cho tay vào lưng lấy ra hai cái mật lệnh đêm qua trao cho Đơn Hiểu Thiên và nói :

- Đơn đường chủ hãy xem rồi sẽ biết.

Đơn Hiểu Thiên xem hai mật lệnh và tỏ ra vô cùng kinh ngạc :

- Như thế là nghĩa lý làm sao?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Đây là chuyện xảy ra tối hôm qua, khi Đường chủ chưa về tại hạ đã có báo cáo cho Phó đường chủ, chẳng hay Đường chủ có được báo lại hay không?

Đơn Hiểu Thiên quay lại Cung Quan Võ :

- Chuyện như thế này tại sao Phó đường chủ không báo lại?

Cung Quan Võ đáp :

- Tại hạ vốn không biết về chuyện đó, nếu hắn chuẩn bị mưu kế để ly gián giữa chúng ta thì Đường chủ cũng tin được hay sao?

Đơn Hiểu Thiên cầm hai tờ mật lệnh trên tay, trầm ngâm do dự một lúc, ông ta quay lại hỏi Giang Hàn Thanh :

- Chuyện giả mang thương tích đêm qua, tại sao Nhị công tử lại không cho tại hạ biết?

Giang Hàn Thanh đáp:.- Đêm qua, khi tiếp mật lệnh báo cáo, tại hạ nhận thấy người cầm đèn tuy đã tìm cách biến đổi giọng nói nghe quen thuộc nhưng tại hạ đã phảng phất nhận biết giọng nói của Cung phó đường chủ, chính vì thế tại hạ không tiện nói với Đường chủ, vì nếu công chuyện bị tiết lộ thì đại sự bất thành.

Cung Quan Võ cười :

- Giang Hàn Thanh, ngươi nói năng lấp liếm quá, giá như ngươi cho Đơn đường chủ biết trước thì chuyện này còn có thể xét lại, chứ bây giờ ngươi tự thêu dệt như thế thì e muộn quá đi chăng?

Đơn Hiểu Thiên vùng quay lại phía cửa sổ thét lên :

- Ai?

Một bóng người thoáng vào và lên tiếng :

- Bần đạo...

Vừa trả lời cho Đơn Hiểu Thiên, Thanh Phong đạo trưởng vừa quay lại hỏi Giang Hàn Thanh :

- Nhị công tử đã phát hiện được tung tích của địch rồi à?

Và ông ta làm bộ ngạc nhiên hỏi luôn Cung Quan Võ :

- Cung phó đường chủ bị thương sao?

Giang Hàn Thanh nói :

- Có đạo trưởng đến đây hay quá, xin đạo trưởng minh chứng cho chuyện đã qua.

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Tự nhiên, bần đạo sẽ rất công bình.

Và ông ta lại hỏi luôn:.

- Nhị công tử đã cho Đơn đường chủ biết chuyện hôm qua rồi chứ?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Vẫn chưa nói hết.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Chưa nói thì tự nhiên là Đơn đường chủ không làm sao biết được.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Vâng, bây giờ thì có thể nói lại rõ ràng.

Hắn bèn thuật lại tất cả những chuyện xảy ra đêm hôm qua cho đến bây giờ, nhưng vừa kể đến đó thì Cung Quan Võ đã chận lại :

- Đó là những chuyện bịa đặt, Đơn đường chủ đừng tin.

Đơn Hiểu Thiên cau mặt :

- Phó đường chủ nên im lặng, tin hay không, phải hay trái tại hạ tự đủ có khả năng xét đoán.

Tự nhiên với chức vụ tôn ty, Cung Quan Võ dầu không muốn cũng vẫn phái tuân lệnh làm thinh.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Được rồi... bây giờ thì bần đạo xin nói.

Ông ta thuật cho Đơn Hiểu Thiên biết chuyện đêm qua khi vào chẩn mạch cho Giang Hàn Thanh, hai người đã dùng truyền âm bí mật nói chuyện với nhau và cả hai sắp đặt kế hoạch lừa kẻ địch.

Đơn Hiểu Thiên gật gật đầu và khẽ liếc Cung Quan Võ.

Thanh Phong đạo trưởng lại nói thật rõ về chuyện bàn tới với Giang Hàn Thanh công chuyện dụ địch đêm nay, và chính đó mới là đầu mối chuyện bắt Cung Quan Võ.

Đơn Hiểu Thiên ngó Cung Quan Võ cười nhạt :

- Cung phó đường chủ đã nghe rõ rồi chứ? Như thế thì Giang nhị công tử đâu có chuyện gì khả nghi?

Câu nói đó bao hàm ý nghĩa: nếu Giang Hàn Thanh không có chỗ khả nghi thì tự nhiên chỗ khả nghi phải về phần Cung Quan Võ.

Cung Quan Võ hơi biến sắc, hắn vừa muốn nói thì Thanh Phong đạo trưởng đã chận trước :

- Đêm nay, vì để hiệp trợ Giang nhị công tử, nhưng vì canh vừa rồi có một chuyện thình lình xảy ra, vì thế nên lỡ chuyện ở đây...

Thanh Phong đạo trưởng chưa nói dứt thì Đơn Hiểu Thiên đã chận hỏi dồn :

- Đạo trưởng đã phát hiện tung tích địch nhân?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Chuyện đó có thì để nói sau, bây giờ nên giải quyết chuyện này đã, Giang nhị công tử là người trú ngụ tại đây xin công tử hãy kể lại cho biết.

Câu nói của Thanh Phong đạo trưởng cũng đã quá rõ ràng, ông ta bảo Giang Hàn Thanh kể chứ không hỏi Cung Quan Võ, như thế đủ chứng tỏ Cung Quan Võ là kẻ đáng hoài nghi.

Sau khi Giang Hàn Thanh kể lại.

Thanh Phong đạo trưởng nói với Đơn Hiểu Thiên :

- Chuyện đêm nay, theo bần đạo thì cũng là chuyện hiểu lầm.

Đơn Hiểu Thiên hơi lấy làm lạ, vừa rồi qua câu chuyện thuật lại của Giang Hàn Thanh và Thanh Phong đạo trưởng thì rõ ràng Cung Quan Võ là người đáng nghi ngờ, thế nhưng tại sao bây giờ ông ta lại nói ra như thế?

Nhưng vì vốn biết ông ta là người cơ trí nên Đơn Hiểu Thiên chỉ gật đầu theo :

- Vâng, xin theo cao kiến của đạo trưởng.

Thanh Phong đạo trưởng nhìn chầm chập vào Cung Quan Võ rồi lại quay qua nói với Đơn Hiểu Thiên :

- Thiếu Lâm quy củ nghiêm minh, Cung phó đường chủ lại từ Thiếu Lâm phái đến, thêm vào đó lại là tục gia sư điệt của Đại Giác chưởng môn, lẽ tự nhiên không phải là người có thể do Ngũ Phượng môn phái đến đây tiềm phục.

Câu nói của Thanh Phong đạo trưởng có hậu ý thắt một cái gút khá lớn, bởi vì khi đề cập đến Thiếu Lâm, đề cập Đại Giác chưởng môn là ông ta đã đặt ra một vấn đề trọng đại là khi phái người ứng viện cho Lưu Hương cốc thì người đó dầu là tục gia đệ tử, hắn đến đây cũng vẫn là đại biểu cho Thiếu Lâm.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Đạo trưởng nói đúng, Thiếu Lâm hàng ngàn năm nay vẫn là môn phái lãnh đạo võ lâm, chủ trì chính nghĩa, tại hạ cũng cảm thấy Cung phó đường chủ rất khó là người tiềm phục của Ngũ Phượng môn.

Nghe khẩu khí của hai người mà Giang hàn Thanh đâm bực.

Cho dầu là ai đi nữa, cho dầu là môn phái được trọng vọng như Thiếu Lâm đâu phải không có người sai quấy?

Thế mà giọng điệu của hai người thì lại hình như quá vị nể Thiếu Lâm, một chuyện vị nể không đúng chỗ...

Thế nhưng vì còn phải chờ xem thái độ cuối cùng, nên hắn cố nhẫn nại làm thinh.

Thanh Phong đạo trưởng nói tiếp :

- Nhưng chuyện đêm nay, sau khi duyệt xét tình hình, thì Cung phó đường chủ lại là người có hành động đưa đến sự hoài nghi to tát. Bằng vào sự việc xảy ra, không thể phủ nhận là có nhiều điểm chứng tỏ là người của Ngũ Phượng môn sai đến đây tiềm phục.

Bây giờ đến phiên Đơn Hiểu Thiên ngơ ngác.

Lối nói của Thanh Phong đạo trưởng thật khó dò, vừa rồi chính ông ta bảo là không có thể, thế nhưng bây giờ thì lại bảo là có thể. Ông ta không hiểu muốn giở trò gì?

Đơn Hiểu Thiên chớp mắt :

- Tại hạ chưa rõ ý đạo trưởng.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Không phải bần đạo nói chuyện hồ đồ, nhưng tại vì sự việc hơi phức tạp, vậy bần đạo xin nói rõ. Một khi phái người đến đây trợ lực, tự nhiên Đại Giác thiền sư thừa biết tính tình từng môn đệ của mình vì mọi hành vi của Cung phó đường chủ không phải cá nhân đơn độc mà là đại diện cho Thiếu Lâm, vì thế nếu không tường tận tâm ý, nhất định Đại Giác thiền sư không bao giờ đồng ý, như vậy nếu Cung phó đường chủ bây giờ là người tiềm phục của Ngũ Phượng môn thì có một cách giải thích khác.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Theo đạo trưởng thì có thể như thế nào?

Thanh Phong đạo trưởng gằn từng tiếng :

- Có thể người này giả mạo Cung Quan Võ.

Cung Quan Võ biến sắc mà Đơn Hiểu Thiên cũng tái mặt.

Nếu người này là Cung Quan Võ giả thì tất nhiên Cung Quan Võ thật đã bị hại.

Đơn Hiểu Thiên khẽ gật đầu :

- Lời của đạo trưởng rất hữu lý...

Và ông quay qua phía Cung Quan Võ trầm giọng :

- Tung tích của bằng hữu đã bại lộ rồi, thế mà còn chưa chịu khai ra sao?

Lời lẽ của Đơn Hiểu Thiên có tính cách khẳng định chứ không còn phải nghi ngờ.

Thế nhưng Cung Quan Võ cười như không :

- Lão đạo sĩ nói chuyện hồ đồ như thế mà Đường chủ cũng tin được sao? Tại hạ nếu không phải Cung Quan Võ thì còn ai vào đây nữa?

Giang Hàn Thanh gật gật đầu...

Chương 4: Những điều phát hiện

Theo dãy hành lang, Hương Lan thẳng đến phòng Quách Diên Thọ.

Trương Đắc Lộc bước ra cúi mình :

- Thuộc hạ ra mắt Phó đường chủ.

Hương Lan trầm giọng :

- Bản tòa có chuyện cần gặp với Quách Diên Thọ, ngươi hãy lui xuống.

Trương Đắc Lộc vâng lời lui xuống, Hương Lan bước vào khêu tõ ngọn đèn.

Nàng đi lại bên giường thấy Quách Diên Thọ nằm ngửa bất động, hai mắt nhắm nghiền.

Ước lượng đúng chỗ mà Thanh Phong đạo trưởng đã chỉ, nàng dùng hai ngón tay điểm trúng vào hai bên “Thiên Trụ huyệt” đồng thời vỗ mạnh vào huyệt Não Hộ của Quách Diên Thọ.

Quách Diên Thọ thở hắt ra một cái thật mạnh và mở mắt.

Vừa thấy Hương Lan, Quách Diên Thọ lặt đật ngồi dậy tuột xuống giường vòng tay :

- Phó đường chủ mới đến.

Hương Lan thấy hắn giữ y thái độ đề phòng, nàng biết tên này gian hoạt lắm nên vội bước tới nói nhỏ :

- Quách hộ pháp chưa biết cách xử sự cảnh nguy hiểm của chúng ta ra sao?

Quách Diên Thọ vẫn thản nhiên :

- Phó đường chủ bảo sao?

Hương Lan trầm giọng :

- Thời cơ đã gấp lầm rồi. Quách hộ pháp lại nghi ngờ đến cả bản tòa à?

Quách Diên Thọ cúi mình :

- Thuộc hạ không dám, chẳng qua đó là lệnh của sứ giả.

Hương Lan mừng thầm vì thấy hắn đã ló đuôi, nàng giữ giọng thật nghiêm :

- Đơn Hiểu Thiên đã có vẻ nghi ngờ Hộ pháp vì thế ta phải tạm dùng khổ nhục kế, tối hôm qua Thanh Phong đạo nhân không biết phép giải, lão lại bế Thiên Trụ Huyệt của Hộ pháp, mãi đến hôm nay lão mới cho ta biết.

Quách Diên Thọ kinh ngạc :

- Như vậy thuộc hạ đã bị hôn mê suốt cả mấy đêm ngày rồi?

Hương Lan gật đầu :

- Đúng như thế, hiện tại có tin khá cơ mật, bản tòa phải nhân danh tuần soát tìm cách đến đây.

Quách Diên Thọ hỏi :

- Chẳng hay sứ giả nghe được tin chi?

Hương Lan nói :

- Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí nhờ có Độc Tẩu Chu Tiềm và Thanh Phong đạo trưởng hiệp trợ giải độc, hiện tại đã hồi tỉnh lại, họ chuẩn bị đến Lưu Hương cốc, bây giờ bản tòa không có cách thông báo kịp, Hộ pháp lại không thể lưu lại đây được nữa, vì thế cho nên phải ra khỏi nơi này cho thật sớm.

Quách Diên Thọ bước tới hỏi nhỏ :

- Phải chăng họ cũng đã nghi ngờ sứ giả?

Hương Lan nói :

- Cũng chưa thấy triệu chứng nào.

Quách Diên Thọ nhìn ra ngoài cửa sổ và hỏi trống không :

- Bây giờ không biết đã giờ nào canh nào rồi nhỉ?

Hương Lan đáp :

- Gần đến canh tư rồi, Hộ pháp hãy đi mau.

Quách Diên Thọ vụt ngẩng mặt.

- Xin sứ giả hãy cho Đàn lệnh.

Hương Lan nói :

- Không cần...

Nàng nói chưa dứt tiếng thì Quách Diên Thọ vụt trầm giọng :

- Các hạ là ai?

Vừa hỏi, hắn vừa vung tay tống ra một chưởng.

Hương Lan lật đật tháo lui và gắt nhỏ :

- Quách hộ pháp...

Quách Diên Thọ nói :

- Các hạ không phải Cung Quan Võ.

Hương Lan đồi trở giọng bình thường cười nói :

- Quách hộ pháp thật hồ đồ, ta đã đến đây để trực tiếp chỉ thị mà Hộ pháp còn cho là ai thế. Đàn chủ không thể tới được.

Quách Diên Thọ lật đật vòng tay :

- Thì ra cô nương là thuộc hạ của Đàn chủ, tại hạ thất kính, xin cho biết Yên đàn chủ cô chỉ thị chi?

Hương Lan cười :

- Đàn chủ bảo ta là phải hạ ngươi.

Vừa nói nàng vừa vung tay quạt mạnh về phía Quách Diện Thọ và nhảy lui về hướng cửa sổ.

Biết nàng lừa thế thoát thân, Quách Diên Thọ nghiêng mình lách qua và phóng theo luôn.

Nhưng Hương Lan không phóng ra cửa sổ mà lại cứ thụt lùi tự nhiên bây giờ Quách Diên Thọ lại đến gần cửa sổ.

Hắn hầm hầm lao tới cả hai tay cùng tống ra một lúc...

Hương Lan không dám đỡ, nàng cứ thế lùi dần...

Quách Diên Thọ vừa hạ thủ xong là nhảy tháo trở lại bên giường, giở nệm lên.

Hương Lan cười hắc hắc...

- Kim Qua Chùy của ngươi, ta đã liệng xuống hoa viên rồi.

Quách Diên Thọ quay lại hầm hừ :

- Không có Kim Qua Chùy, ta vẫn kết liễu ngươi như thường.

Hương Lan cười :

- Hiện tại ngoài kia đã bố trí thiên la địa võng, cho dầu ngươi có tháp cánh cũng khó có thể bay đi.

Quách Diên Thọ nói :

- Cho dầu ta không thể thoát khỏi phòng này thì ngươi cũng phải chết.

Câu nói chưa dứt thì chưởng phong của hắn đã cuốn đến nơi.

Hương Lan biết chưởng lực của hắn vô cùng lợi hại, nàng lật đật tháo lui...

Ngay lúc ấy từ ngoài cửa sổ một bóng người lao vào phía sau lưng Quách Diên Thọ và lên tiếng.

- Cô nương đừng sợ, hãy giao hắn cho bần đạo.

Quách Diên Thọ biết đã lâm hiểm địa, hắn vung tay phất mạnh thêm về phía Hương Lan một chưởng và tung mình phóng ra cửa sổ y như một giải lụa đen.

Ngoài cửa sổ chợt có tiếng quát lớn :

- Ngã xuống!

Nhưng Quách Diên Thọ đã đề phòng, vì hắn biết thế nào ngoài cửa sổ cũng có người phục sẵn, hắn vừa lao ra là áp dụng ngay thể “Thiên Cân Trụy” trầm mình cho rơi nhanh xuống nóc nhà phía dưới và lăn đi mấy vòng là đã cách xa gần mười trượng và tung thẳng mình đứng dậy một cách lẹ làng.

Nhưng hắn vừa đứng dậy thì một chuỗi cười ròn rã đã nổi lên :

- Quách hộ pháp nên phải ngã...

Thân pháp của Quách Diên Thọ quá nhanh, từ trên cửa sổ hắn lăn mình xuống mái nhà phía dưới không đầy nháy mắt, nhưng chính vì quá nhanh như thế nên hắn không còn phản ứng kịp nữa, tiếng cười phát ra một lượt với chỉ phong là hắn ngã xuống ngay...

Từ trên nóc nhà hắn lại bị lăn luôn xuống đất.

Thanh Phong đạo trưởng lao vút tới hỏi :

- Giang nhị công tử đã hạ hắn được rồi à?

Giang Hàn Thanh quay lại mỉm cười :

- Hắn đã bị chế huyệt rồi.

Hương Lan cũng vừa tới, nàng cười nói :

- Nhị công tử nhanh quá.

Giang Hàn Thanh đáp :

- Nghe ám hiệu của cô nương, tại hạ đâu dám để cho hắn thoát.

Thanh Phong đạo trưởng vẫy tay :

- Chúng ta xuống đi.

Ba người vừa buông mình xuống đất thì Tào Tứ và Trương Đắc Lộc đã áp giải Quách Diên Thọ đến.

Mặc dù hắn đã bị Giang Hàn Thanh chế huyệt, nhưng bọn Tào Tứ vẫn cẩn thận trói thúc ké hai tay hắn ra phía sau lưng.

Hai người vẫn chưa biết Hương Lan giả trang Cung Quan Võ nên thủ lễ với nàng :

- Kính bẫm Phó đường chủ, chẳng hay xử trí tên này như thế nào?

Hương Lan cố nín cười :

- Hãy giải hắn đến trình Đơn đường chủ.

Hai người tuân lịnh, áp giải Quách Diên Thọ theo chân ba người thẳng về gian phòng của Giang Hàn Thanh.

Vào đến nơi, Hương Lan ra lệnh cho Tào Tứ và Trương Đắc Lộc lui ra, nàng dẫn Quách Diên Thọ thẳng vào phòng.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Quả nhiên hắn giả bị thụ thương à?

Hương Lan gỡ mặt nạ ra, nàng vuốt tóc cho suông và thuật tất cả chi tiết từ đầu đến cuối.

Đơn Hiểu Thiên gật gật đầu :

- Quả nhiên không sai dự liệu của đạo trưởng chút nào.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Chu Điểu Ngũ Sứ của Ngũ Phượng môn giả trang Cung Quan Võ, chính ra đã biết Đường chủ hoài nghi Quách Diên Thọ, cho nên dùng khổ nhục kế để cho mình bớt đề phòng, âm mưu của họ kể ra cũng thật là lợi hại.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Việc Cung phó đường chủ bị lâm nguy, đó cũng là một chuyện mà tại hạ có nhiều sơ suất.

Hương Lan xen vào :

- Cuối cùng khi bắt đầu tấn công tiểu tỳ, Quách Diên Thọ có hô giờ nào canh nào, có lẽ đó là ám hiệu.

Đơn Hiểu Thiên gặt đầu :

- Ngươi hãy giải huyệt cho hắn, ta sẽ nói chuyện với hắn, Hương Lan vâng lời giải khai huyệt đạo.
Quách Diên Thọ mở mắt ra thấy mình đang bị trói, hắn nhìn một lượt và nhắm mắt lại như không muốn nói gì.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Quách lão ca đã tỉnh lại rồi à? Huynh đệ còn khá nhiều việc muốn bàn với lão ca đây.

Quách Diên Thọ cười khẩy :

- Đã bắt được thì cứ giết đi, đừng mong khai thác gì ở ta cả.

Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Quách lão ca đã cứu được Lý trang chủ đưa về đến tận nơi đây, chính tại hạ vẫn còn ghi ơn ấy.

Quách Diên Thọ lạnh lùng :

- Lý Quang Trí là kẻ sắp chết đến nơi, các người không cứu được hắn đâu.

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Quách thí chủ đã lầm. Lý trang chủ bệnh tình tuy nặng, nhưng đã có bần đạo và “Độc Tẩu” Chu Tiềm góp sức thì đâu có thể gọi là bất trị?

Quách Diên Thọ hỏi :

- Bây giờ Đơn đường chủ định đối phó với tại hạ sao đây?

Đơn Hiểu Thiên đáp :

- Huynh đệ định cho lão ca yên ổn trở về.

Quách Diên Thọ cười khẩy :

- Đơn đường chủ rộng rãi đến mức ấy à?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Thật tình huynh đệ quyết định để lão ra đi, chỉ cho huynh đệ nhắn một lời.

Quách Diên Thọ hỏi :

- Đường chủ muốn thế nào?

Đơn Hiểu Thiên nôi :

- Trước đó, huynh đệ muốn biết ai là người lãnh đạo Ngũ Phượng môn tại Hàng Châu?

Quách Diên Thọ nói :

- Có Giang nhị công tử đây biết, Đại cung chủ, Nhị cung chủ và Tam cung chủ đều có mặt tại Hàng Châu, còn hiện thời thì tại hạ không làm sao biết được.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Được rồi, bất luận ai là người chỉ huy, tại hạ chi cần nhắn một lời.

Quách Diên Thọ nói :

- Đơn đường chủ nếu muốn thế thì cứ xin yên lòng, tại nhất định sẽ mang tin về đến.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Như thế là tốt lắm.

Quách Diên Thọ hỏi :

- Đường chủ muốn nói điều chi?

Đơn Hiểu Thiên vẩy tay.

- Hương Lan bước lại mở cánh cửa phòng bên trái.

Bên trong có một chiếc phản có thêm một cô gái khoảng mười tám, mười chín tuổi.

Quách Diên Thọ rúng động.

- Hắn chỉ biết Yên đàn chủ của Chu Tước đàn giả dạng Cung Quan Võ, nhưng hắn không ngờ lại là một cô gái nhỏ tuổi như thế ấy.

Bởi là Chu Tước vốn là cơ quan phụ trách những người làm chuyện tiềm phục trong lòng kẻ địch, họ tổ chức hết sức bí mật, gần như không ai được biết mặt ai, luôn cả người cũng không được biết luôn.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Quách lão ca không nói, tại hạ cũng đã biết rồi.

Nghĩ chắc họ cũng chỉ đoán mò nên Quách Diên Thọ vội hỏi :

- Đơn đường chủ muốn chi?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Tại hạ muốn nhờ Quách lão ca mang dùm tin ấy.

Quách Diên Thọ gặn lại :

- Xin Đường chủ nói rõ hơn.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Quách lão ca biết Cung phó đường chủ hiện ở tại đâu rồi chứ?

Quách Diên Thọ lắc đầu :

- Điều đó tại hạ không rõ.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Tất cả đều trả lời không biết, Quách lão ca quên rằng hiện tại các vị đang ở trong tay lão phu đấy chứ?

Quách Diên Thọ gặn lại :

- Đơn đường chủ định tra vấn đấy à?

Đơn Hiểu Thiên lắc đầu :

- Không cần phải làm chuyện ấy, vì Quách lão ca không nói nhưng cấp trên của Quách lão ca đã nói rồi.

Quách Diên Thọ giật mình.

Hắn nghĩ lời của Đơn Hiểu Thiên có thể là lời thật. Cho dù Yên đàn chủ của hắn là cấp chỉ huy, nhưng dầu sao tuổi hãy còn quá nhỏ, nhất định không làm sao có thể có thủ đoạn bằng kẻ già kinh nghiệm giang hồ như Độc Nhãn Diêm La...

Vì thế nên hắn vội nói xuôi :

- Nếu thế thì đã hay quá lắm rồi.

Đơn Hiểu Thiên bỗng trầm giọng :

- Quách lão ca ngụy trang, đầu nhập bản môn nhưng vốn là gian tế. Còn nếu nói cách khác là đã nhập bản môn rồi còn làm gian tế thì thuộc loại phản trắc, cả trường hợp đó đều bị cực hình...

Nói đến đây ông ta dừng lại một giây và nói tiếp :

- Nhưng tại Ngũ Phượng môn, các hạ bất quá chỉ là một chức Hộ pháp, vì thế tại hạ không giết.

Vừa nói, Đơn Hiểu Thiên vừa bước lại giải khai huyệt đạo cho Quách Diên Thọ và gằn giọng :- Về nói lại với người chỉ huy của các ngươi là trong vòng ba ngày, nếu không thả Cung phó đường chủ của ta về thì dư đảng của các ngươi tại Hàng Châu này sẽ không còn một mống, bằng như thả Cung phó đường chủ thì ta sẽ thả người này.

Giọng nói của Đơn Hiểu Thiên thật dữ dằn, và trong lời lẽ đã chứng tỏ là coi “Kim Giáp Thần” Quách Diên Thọ không vào đâu cả.

Quách Diên Thọ đỏ mặt vì bị sỉ nhục, hắn gầm gừ từng tiếng :

- Thả Quách mỗ vì muốn nhắn tin trao đổi chứ không phải là ân huệ. Các hạ hãy nhớ kỹ điều đó mai sau, nếu các hạ lọt vào tay ta thì kể như không có ân trước nghĩa sau.

Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Đâu có chuyện ân nghĩa ở đây, nếu Đơn Hiểu Thiên này mà lọt vào tay các hạ thì chỉ muốn xin cái chết.

Quách Diên Thọ hừ hừ trong miệng :

- Tốt!

Chỉ nói một tiếng rồi hắn vùng vằng bước thẳng ra ngoài.

Đơn Hiểu Thiên quát lớn :

- Tào Tứ, truyền lệnh cho các nơi, không được ai cản trở.

Tào Tứ vâng mạng lui ra hướng dẫn Quách Diên Thọ lìa Vệ phủ.

Chờ cho Quách Diên Thọ đi rồi, Đơn Hiểu Thiện nói với Thanh Phong đạo trưởng :

- Kế của đạo trưởng nhất định vẹn toàn.

Ông ta ngần ngừ nói tiếp :

- Kể cũng lạ, trước đây một tháng, Quách Diên Thọ tìm cách liên lạc với Cung phó đường chủ, ngỏ ý muốn đầu nhập bản môn, cứ theo Cung phó đường chủ nói thì mấy năm trước đã từng cứu sống hắn một lần, vì cảm ân tri ngộ ấy nên ngày nay hắn muốn cùng về một mối, cứ như thế thì lúc đó Cung phó đường chủ đã bị giả mạo rồi.

Thanh Phong đạo trưởng nhìn về phía cô gái Ngũ Phượng môn và hỏi :

- Nàng ấy có biết nhiều về nội bộ của ta không?

Đơn Hiểu Thiên lắc đầu :

- Chính Cung phó đường chủ cũng chưa biết được gì nhiều vì khi mang thơ của Phương trượng Thiếu Lâm đến đây thì gặp ngay tại hạ, lúc đó tại đây quá thiếu người nên tại hạ lưu Phó đường chủ lại, một mặt tại hạ báo cáo về Cốc chủ, vì thế, luôn cả Phó đường chủ cũng chưa về Lưu Hương cốc lần nào nên cũng chưa biết Cốc chủ là ai.

Giang Hàn Thanh nghe nói mới biết tổ chức Lưu Hương cốc hiện tại cũng còn hết sức bí mật, như vậy có lẽ rất nhiều người cũng còn chưa biết vị lãnh tụ của họ là ai.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi tiếp :

- Cô gái này giả mạo Cung phó đường chủ nay cũng đã hơn tháng rồi, trong vòng thời gian ấy, cô ta có thường nói chuyện với Đường chủ hay không?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Rất ít, gần như là cố tránh không nói chuyện nhiều, có lẽ sợ tại hạ khám phá, nhưng cho đến bây giờ tại hạ mới hay chứ trước đây thì không chú ý, vì Cung phó đường chủ là con người cũng trầm trầm ít nói như thế.

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Như thế thì tốt lắm.

Giang Hàn Thanh càng cảm thấy chuyện giữ bí mật về Lưu Hương cốc quả là vấn đề trọng đại, nếu không thì Thanh Phong đạo trưởng không đến nỗi như thế.

Đơn Hiểu Thiên nhìn ra cửa sổ cười nói :

- Trời cũng gần sáng rồi, chúng ta hãy ăn một chút ít rồi phải nghỉ ngơi lấy sức.

Ông ta quay qua bảo Hương Lan :

- Ngươi hãy cho sữa soạn thức ăn và dọn luôn lên đây.

Hương Lan vâng lệnh lui ra, Đơn Hiểu Thiên lại hỏi Thanh Phong đạo trưởng :

- Vừa rồi đạo trưởng đã phát hiện được chuyện chi?

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Đêm nay bần đạo gặp hai vị thiếu niên cao thủ, hình như có quan hệ với Giang nhị công tử.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Chẳng hay hai vị ấy là ai?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Bần đạo cũng không biết rõ, còn phải hỏi lại Nhị công tử.

Giang Hàn Thanh ngạc nhiên :

- Chẳng hay đạo trưởng đã gặp ai?

Thanh Phong đạo trưởng hỏi lại :

- Giang nhị công tử có biết một vị gọi là Hàn Thiếu Sơn chăng?

Giang Hàn Thanh sửng sốt :

- Hàn Thiếu Sơn vốn là tên giả của tại hạ, chẳng hay đạo trưởng nghe thấy ở đâu?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Như thế là lạ đấy, bần đạo có gặp hai vị thiếu niên cao thủ và cả hai đều tự xưng là Hàn Thiếu Sơn.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Sao lại có chuyện như thế nhỉ?

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Chẳng hay đạo trưởng gặp họ trong trường hợp nào?

Thanh Phong đạo trưởng không đáp mà lại hỏi Giang Hàn Thanh :

- Nhị công tử có biết Tam cung chủ của Ngũ Phượng môn không nhỉ?

Câu hỏi thật là đột ngột.

Giang Hàn Thanh rúng động, nhưng hắn lấy lại bình tĩnh ngay và khẽ gật đầu :

- Vâng, có biết.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi luôn :

- Người ấy là gái chứ?

Giang Hàn Thanh đỏ mặt gật đầu :

- Vâng.

Thanh Phong đạo trưởng hỏi tiếp :

- Nàng biết “Hàn Thiếu Sơn” là tên giả của Nhị công tử?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Điều này thì tại hạ không rõ, lúc đó vì cố giấu tung tích nên tại hạ lấy tên là Hàn Thiếu Sơn cùng với Tam cung chủ giao đấu cho đến khi bại lộ vừa rồi, Thanh Phong đạo trưởng gật gật đầu :

- Nhất định nàng đã biết “Hàn Thiếu Sơn” là Nhị công tử, bởi vì nếu không thì làm sao lại lấy tên ấy đang đêm mang thuốc đến cho công tử.

Ông ta lấy hoàn thuốc trao ra và nói tiếp :

- Đây là “Thiên Cơ đan” của Ngư Mụ, trong giang hồ đã xem thuốc này là thần dược, chuyên trị nội thương thoát lực.

Trong vòng ba năm về trước, thuốc này không phải là dễ tìm và cho đến ngày nay cũng như vậy, chỉ có môn đồ hoặc người thân tín của Ngư Mụ mới có thể có, vì thế bần đạo lấy làm lạ là tại sao Tam cung chủ Ngũ Phượng môn lại có và tại sao lại đem thứ thuốc quý giá này mà tặng cho công tử.

Giang Hàn Thanh đỏ mặt :

- Có phải đạo trưởng đối với tại hạ đã có chỗ hoài nghi?

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Không phải như thế, vả lại lúc đó nàng che mặt mạo danh Hàn Thiếu Sơn để trao thuốc, như vậy là cố nhiên không người nào được biết.

Ông ta ngần ngừ nói tiếp :

- Thuốc này là linh dược, bần đạo thấy công tử nên giữ để khi cần sử dụng về sau.

Giang Hàn Thanh tiếp lấy hồi thuốc và hỏi lại :

- Tại sao đạo trưởng lại biết người này là Tam cung chủ?

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Bần đạo làm sao biết được, chỉ nghe một vị thiếu niên áo xanh khác nói.

Giang Hàn Thanh cau mặt :

- Lại có một người khác nữa à?

Thanh Phong đạo trưởng nói :

- Bần đạo vừa nói, đêm nay bần đạo gặp lại hai vị thiếu niên cao thủ, vị áo xanh đến sau cũng tự xưng là Hàn Thiếu Sơn, người này võ công cao không lường được, bần đạo cũng không biết là ai.

Giang Hàn Thanh vụt hỏi :

- Như thế hai người ấy đã chạm mặt nhau?

Thanh Phong đạo trưởng thuật kỹ từ đầu đến cuối và ông ta chợt nhớ nói thêm :

- Sau khi từ giã, người thiếu niên áo xanh đến sau có nhắn báo với công tử một câu, hắn nói “Nhờ chuyển lời bảo Giang hiền đệ phải hết sức cẩn thận”.

Giang Hàn Thanh mừng rỡ :

- Như thế là Đổng đại ca rồi.

Thanh Phong đạo trưởng nói.

- Bần đạo cũng nghĩ đó là người quen của Nhị công tử, nhưng không biết vị Đồng công tử ấy lai lịch như thế nào, công tử có biết rõ không?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Khi trước, trúng phải độc chất của Ngũ Phượng môn, chính tại hạ đã nhờ vị Đồng đại ca ấy chữa trị cho khỏi, tuy đã kết làm bằng hữu nhưng thật thì tại hạ cũng không biết lai lịch người ấy như thế nào.

Nói chuyện tới đó thì cơm đã dọn lên, Thanh Phong đạo trưởng nói với Đơn Hiểu Thiên :

- Cứ theo những điều đã phát hiện thì mấy người gọi là Cung chủ của Ngũ Phượng môn có thể có nhiều liên hệ với Ngư Mụ. Chuyện này tuy Cốc chủ đã có nghe nhưng chắc chắn không biết về sự quan hệ trọng đại đó, nếu toan tính không thật sát thì lại có sóng gió nổi lên. Thêm nữa, Giang nhị công tử học được ba đường tuyệt kiếm của họ, đó là một chuyện không phải không quan trọng, vì thế bần đạo muốn đưa công tử về Lưu Hương cốc.

Tuy không biết nội tình của họ ra sao, nhưng nghe đến chuyện đi Lưu Hương cốc làm Giang Hàn Thanh có nhiều lo nghĩ...

Hắn không muốn cho họ bàn sâu vào chuyện nên vội khoác tay :

- Tại hạ đã có bàn với Đơn đường chủ là chỉ có thể lưu lại đây trong vòng đôi ba hôm thôi.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Trong lòng Nhị công tử bây giờ nôn nóng về chuyện lệnh huynh còn kẹt trong tay địch, chuyện này nếu tại đây không lộ chuyện, Nhị công tử chưa bị bại lộ thì hiện tại có thể thẳng đến Kim Lăng, nhưng bây giờ tình thế đã khác bọn Ngũ Phượng môn nhất định đã thông báo cho mọi người về chuyện Nhị công tử giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ, như vậy chẳng những Nhị công tử không còn cơ hội để giải cứu lệnh huynh, mà nếu xâm nhập vào cơ sở Ngũ Phượng môn thì tính mạng cũng rất khó bảo toàn.

Giang Hàn Thanh làm thinh ngồi suy nghĩ...

Chương 5: Độc tẩu chu tiềm

Ngẫm nghĩ hồi lâu, Giang Hàn Thanh hỏi lại :

- Đơn đường chủ nhận rằng chúng đang giăng bẫy chờ bọn tại hạ?

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Chuyện đó không thể đoán mà có thể đã rõ ràng như thế, vì chúng biết công tử đang nóng ruột về sự an nguy của lệnh huynh, chắc sẽ đến Kim Lăng tìm phương giải cứu, tự nhiên chúng sẽ không khi nào bỏ qua cơ hội, nhất định chúng sẽ mai phục đợi chờ.

Giang Hàn Thanh nhướng mắt :

- Chỗ lo ngại của Đường chủ thật đúng nhưng gia huynh hiện tại trong tay kẻ địch, tại hạ há lại sợ chúng hay sao?

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Nhị công tử hãy yên lòng, chuyện cứu vãn lệnh huynh tự nhiên không thể chậm trễ và đối với chuyện Lưu Hương cốc tập trung cũng nhằm vào chuyện giải cứu võ lâm đồng đạo, riêng về chuyện Nhị công tử học được “Thiên Phượng tam thức” thì quả là có quan hệ vô cùng, nó là cái gút giải quyết vấn đề giữa hai phe tà chính, vì thế, bần đạo muốn Nhị công tử đến Lưu Hương cốc để gặp lệnh sư, khi gặp người, tự nhiên công tử sẽ thấy rõ vấn đề quan hệ.

Giang Hàn Thanh phảng phất cảm thấy trong lời lẽ của Thanh Phong đạo trưởng còn chứa nhiều ẩn ý, nhưng nhất thời hắn nghĩ không ra nên vội hỏi :

- Đạo trưởng thâm cơ huyền diệu, tại hạ ngu muội khó nhận cho ra, chẳng hay đạo trưởng có thể nói rõ hơn chút nữa hay không?

Thanh Phong đạo trưởng mỉm cười :

- Chuyện này quan trọng lắm, khi gặp lệnh sư là Nhị công tử sẽ biết ngay.

Đơn Hiểu Thiên cũng cười nói tiếp theo :

- Đạo trưởng và Nhị công tử suốt đêm không ngủ, tại hạ muốn thỉnh nhị vị hãy tạm nghỉ đôi phút và tự nhiên tại hạ còn phải bàn thêm nhiều chuyện.

Vừa nói, Đơn Hiểu Thiên vừa đứng dậy.

Thanh Phong đạo trưởng cũng đứng theo lên :

- Đúng lắm, Giang nhị công tử nên nghỉ một chút rồi hẳn hay.

Giang Hàn Thanh biết Đơn Hiểu Thiên muốn chuyển vấn đề sang gút khác, hắn càng thấy băn khoăn, nhưng vì hai người đã đứng lên nên hắn cũng phải đứng lên.

Đơn Hiểu Thiên căn dặn Hương Lan cho thêm người canh cô gái Ngũ Phượng môn và chia tay cùng với Thanh Phong đạo trưởng để ra ngoài.

Giang Hàn Thanh trở về phòng, hắn cảm thấy nhiều vấn đề quá khó giải quyết.

Hắn cảm thấy Lưu Hương cốc bí mật quá, hình như có rất nhiều chuyện mà họ không thể cho người ngoài biết được.

Cái điều làm hắn băn khoăn nhất là việc sư phụ hắn gia nhập Lưu Hương cốc.

Ông ta là người được coi như đệ nhất cao thủ và đã gác kiếm nghỉ ngơi từ bao nhiêu năm qua, tại làm sao bây giờ lại bỗng gia nhập vào vòng phiền toái giang hồ?

Thêm vào đó lại còn chuyện Tam cung chủ Tôn Phi Loan nữa, có lẽ nàng đã được mật báo của Chu Điểu Ngũ Sứ rằng mình bị kiệt sức đến thoát lực, vì thế nên nàng mạo hiểm mang tặng linh đơn, nhưng điều làm cho Giang Hàn Thanh băn khoăn nhất là không hiểu tại sao Tam cung chủ lại biết được cái tên Hàn Thiếu Sơn bí mật của hắn.

Nhất định nàng phải biết hắn đã bịa ra cái tên như thế, nếu không thì không khi nào nàng mạo danh.

Hắn chợt nhớ lại lúc bị bại lộ trong ngôi cổ miếu, rõ ràng hắn bị Nhị cung chủ và Phi Cảnh đại sư đuổi bức, rõ ràng hắn thấy Tam cung chủ vung kiếm cản đường, nhưng không hiểu sao thanh kiếm của nàng lại chạm vào Nhị cung chủ.

Bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra, hắn chợt thấy Tam cung chủ đối xử với mình quá nhiều đặc biệt, nếu thật tình nàng quyết tâm ngăn bước chân hắn thì hắn không làm sao thoát được trong đêm rồi...

Bây giờ, Giang Hàn Thanh nhận thật rõ mối cảm tình mà hắn phải mang nặng trên vai!

Đứng dựa bên cửa, nhìn màn sương trắng đục ban mai, Giang Hàn Thanh cảm thấy nặng nề tâm tư, hắn thở dài lặng lẽ.

* * * * *

Có tiếng bước chân nhè nhẹ bên ngoài.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Ai đó?

Bên ngoài có tiếng người con gái trả lời :

- Tỳ nữ Tú Lan xin bái kiến Nhị công tử.

Giang Hàn Thanh bước ra hỏi :

- Cô nương có chuyện chi không?

Tú Lan đáp :

- Đơn đường chủ sai tiểu tỳ đến đây xem Nhị công tử đã dậy chưa.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Đơn đường chủ có bảo chuyện chi không?

Tú Lan đáp :

- Vừa rồi có hai vị khách xa, Đơn đường chủ bảo đến xem, nếu công tử đã dậy rồi thì thỉnh công tử đến khách xá.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Cô nương có biết hai người khách ấy là ai không?

Tú Lan đáp :

- Tiểu tỳ không được rõ, nghe nói hình như nhị vị ấy từ Kim Lăng đến.

Giang Hàn Thanh cau mặt.

Ai ở Kim Lăng? Nhất định là người quen, hay ít ra cũng phải có quan hệ gì đó, nếu không thì chắc Đơn đường chủ không bao giờ sai mời mình đến.

Thấy Giang Hàn Thanh cứ đứng trầm ngâm.

Tú Lan vội nói :

- Xin công tử ráng đợi cho tiểu tỳ mang nước rửa mặt vào.

Nàng quay ra một chút, mang vào một bồn nước vào.

Giang Hàn Thanh rửa mặt xong bèn theo chân Tú Lan thẳng đến đại sảnh. Vừa đến cửa thấy Đơn Hiểu Thiên đang ngồi nói chuyện với hai người, một là Lý Duy Năng, con trai lớn của Thiên Nhân Chưởng Lý quan Trí, hai là Quản Thiên Phát. Giang Hàn Thanh mừng quá lật đật bước vô.

Đơn Hiểu Thiên đứng dậy :

- Giang nhị công tử đã đến rồi.

Lý Duy Năng đứng lên quay lại vòng tay, nhưng hắn bỗng khựng lại...

Trên mặt Giang Hàn Thanh bây giờ vẫn còn hóa trang là Giang Bộ Thanh nhưng chỉ thoáng qua, Lý Duy Năng chợt nhớ ra, hắn cười cười :

- Lý gia đã mấy phen nhờ Giang huynh tương cứu, huynh đệ thật cảm kích vô cùng.

Giang Hàn Thanh vòng tay đáp lễ :

- Lý huynh quá lời, thật ra những công việc vừa qua đều do Quản huynh đây lo liệu.

Lý Duy Năng nói :

- Đệ đã nghe Quản huynh nói qua rồi, thật ra trong chuyến này nếu Giang huynh không mạo hiểm lật ngược thế cờ thì toàn cõi Giang Nam chắc đã nằm trong bàn tay khống chế của địch nhân.

Đơn Hiểu Thiên đưa tay :

- Chúng ta bây giờ đều là người nhà cả, xin thỉnh chư vị ngồi lại đàm đạo.

Ngồi lại xong xuôi, Giang Hàn Thanh hỏi Quản Thiên Phát :

- Quản huynh đến đây thật đúng lúc, đệ đang sốt ruột, chẳng hay tình hình Kim Lăng hiện tại ra sao?

Quản Thiên Phát chưa đáp thì Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Quản tổng quản chính đến đây để báo tin mừng cho Nhị công tử đó.

Giang Hàn Thanh cười :

- Chẳng hay Quản huynh có được tin chi?

Đơn Hiểu Thiên lại cũng cười nói :

- Chẳng những Quản huynh đệ đem tin rằng lịnh huynh Giang bộ Thanh đã thoát hiểm, mà toàn bộ cơ sở của Hắc Kỳ lệnh chủ tại Kim Lăng cũng đã bị quét sạch cả rồi.

Giang Hàn Thanh nhướng mắt :

- Sự việc đã tốt đẹp đến thế sao?

Quản Thiên Phát gật đầu :

- Đúng như thế, từ khi Nghiêm Hữu Tam tiền bối và Thiếu Lâm Giác Minh đại sư, cùng với Thanh Lương tự Giác Thắng đại sư, Trúc Am Vô Trần sư thái, đến Vạn Vật sơn trang ở Tô Châu, sau đó cùng với Nghiêm lão tiền bối thẳng đến Kim Lăng họp với huynh đệ và Lý công tử thanh toán bọn thuộc hạ của Hắc Kỳ lệnh chủ, cứu Giang đại công tử. Họp Tứ đại Thế gia kết minh hiệu triệu võ lâm đồng đạo Giang Nam dàn thành trận tuyến chống với bọn Ngũ Phượng môn.

Giang Hàn Thanh vui mừng ra mặt :

- Như vậy thì Giang Nam Tổng phân đàn Ngũ Phượng môn, nhất định sẽ bại vong.

Nhưng khi nói đến Giang Nam tổng hành dinh của Ngũ Phượng môn là Giang Hàn Thanh nhớ đến Tam cung chủ Tôn Phi Loan, bao nhiêu vui vẻ trong lòng hắn bỗng dưng tiêu tán hết.

Đơn Hiểu Thiên cười nói :

- Lão phu vâng lệnh chấp hành lệnh đường, công việc chính là tiếp trợ Tứ đại Thế gia, không ngờ chưa làm được mà bọn giặc nơi đó hoàn toàn bị đánh phá.

Ngay lúc đó một tên tỳ nữ bước vào cúi đầu trước mặt Đơn Hiểu Thiên :

- Bẩm Đường chủ, đạo trưởng thông báo ngay bây giờ có thể thỉnh Lý công tử đến thăm Lý lão trang chủ.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu nói với Lý Duy Năng :

- Thanh Phong đạo trưởng đã đồng ý, mình có thể vào viếng Lý trang chủ được rồi.

Ông ta đứng dậy nói luôn với Giang Hàn Thanh :

- Giang nhị công tử và Quản tổng quản có thể cùng đi một thể.

Lý Duy Năng đứng dậy vòng tay :

- Đa tạ Đơn đường chủ.

Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát cũng cùng đứng lên theo chân Đơn Hiểu Thiên ra phía hậu đường.

Đến mấy gian tịnh xá chợt có hai tên đại hán đứng cạnh vội vã bước ra vòng tay thi lễ :

- Thuộc hạ xin tham kiến Đơn đường chủ.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Ta đưa Lý công tử và Giang nhị công tử vào thăm Lý trang chủ

Tên đạo hán áo đen vòng tay :

- Xin Đơn đường chủ đợi cho một lúc, thuộc hạ về báo lại.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Được rồi hãy vào bẩm lại đi.

Giang Hàn Thanh ngạc nhiên, hắn biết hai đại hán áo đen này là thuộc hạ của Đơn Hiểu Thiên, thế nhưng tại sao họ lại còn phải xin lệnh ai nữa?

Nhưng hắn chợt nhớ ra là có lẽ Đơn Hiểu Thiên đã có nghiêm lệnh bất luận ai nếu không được Thanh Phong đạo trưởng cho phép thì không được vào đây, vì thế nên vị Đường chủ của họ phải tuân theo lệnh ấy.

Tên đại hán áo đen chưa bước vào thì từ trong có một thiếu nữ bước ra nói :

- Đạo trưởng thỉnh Đơn đường chủ và Lý công tử sang thư phòng chờ đợi Hai tên đại hán bước tránh ra, nhường khoảng giữa cho mọi người.

Đơn Hiểu Thiên mỉm cười vẫy tay cho cả bọn theo mình.

Vào đến thư phòng, tên tỳ nữ dâng trà.

Đạo trưởng thỉnh chư vị dùng trà. Đạo trưởng đang dùng kim châm thoát độc, xin chư vị ở đây chờ đôi phút.

Lý Duy Năng vừa rồi có nghe Đơn Hiểu Thiên bảo là có “Độc Tẩu” Chu Tiềm và Thanh Phong đạo trưởng hiệp sức chữa bệnh cho cha mình, bây giờ nghe nói Kim châm trục độc, hắn càng lo lắng hơn nữa, không biết khả năng của hai người có thể giải độc chất thâm nhập quá lâu trong cơ thể cha mình hay không.

Càng lo hắn càng nôn nóng, nhưng mãi một lúc lâu bức rèm mới lay động và một người con gái bước ra.

Nàng mặc bộ đồ đen bó sát mình, mặt che một vuông lụa, nhìn kỹ chỉ thấy đôi mắt long lanh chớp động.

Nàng bưng một chậu nước rải nhè nhẹ đều đều theo lối đi ngoài cửa bước vào và rải dẫn vào trong.

Không thấy được mặt nhưng bằng vào vóc dáng yểu điệu, bằng vào đôi tay trắng nõn nà, ai cũng có cảm giác nàng phải là một cô gái đẹp.

Giang Hàn Thanh nhìn nàng và đâm thắc mắc.

Bằng vào trang phục, hắn biết nàng không phải là người trong Vệ phủ như Hương Lan, Tú Lan, nhưng nếu thế thì nàng là ai?Cô gái cắm cúi lo công việc rải nước, nàng không nhìn ai cũng không nói đến ai, những người ngồi trong phòng không ai nói lời nào.

Qua một lúc khá lâu, chung quanh phía trước và luôn phía trong được cô gái rưới nước, nàng bước lại cuốn cao tấm rèm lên và quay lại nói với một giọng thật lạnh lùng :

- Các vị có thể vào được rồi đấy, nhưng nhớ đừng bao giờ đụng vào tấm rèm này.

Nói xong câu đó, nàng không chờ ai đứng dậy và cũng không chờ ai nói tiếng nào, nàng quay bước vào trong.

Giọng nói của nàng cũng khá đặc biệt, nói thật trong thật dịu nhưng âm hưởng lại làm cho người nghe cảm thấy lạnh băng băng...

Nhưng bây giờ thì không ai tiện nghĩ nhiều về chuyện đó.

Đơn Hiểu Thiên đứng lên ra hiệu cho tất cả theo mình.

Vừa bước vào, Lý Duy Năng thấy cha mình đang nằm dựa trên nhiều chiếc gối, vóc dáng như chỉ còn xương bọc da và vẻ mặt vô cùng hốc hác. Hắn chợt cảm thấy một luồng cay nóng xông lên mí mắt, hắn chạy lại quỳ thụp xuống.

Nhưng hai gối hắn chưa chấm đất thì một luồng tiềm lực từ dưới quật lên làm cho hắn không còn gượng nổi phải bật dậy đưa mắt nhìn ngơ ngác...

Cùng một lượt với tuồng tiềm lực đó, một giọng trầm trầm nổi lên :

- Đứng lên!

Lý Duy Năng nhìn vào thấy một người đứng trong góc tường cao lớn dềnh dàng, râu quai nón bó hàm, mình mặc áo đen trông vừa uy nghi vừa dữ tợn.

Lý Duy Năng giật mình, hắn biết luồng tiềm lực hất hắn lên là do chính tay người ấy.

Thanh Phong đạo trưởng cười nói :

- Lý công tử khoan bước tới, lệnh tôn tuy đã tỉnh, nhưng chung quanh giường chất độc từ trong người thoát ra hãy còn chưa tan, đụng vào người nguy hiểm lắm.

Lý Duy Năng hỏi :

- Nhưng chắc gia phụ đã tỉnh nhiều rồi chứ, đạo trưởng?

Thanh Phong đạo trưởng gật đầu :

- Đã tỉnh, nhờ Chu huynh tận tâm cứu trị trong vòng ba ngày, nay người đã dùng thủ thuật “Kim Châm Trục Độc” làm cho độc chất trong người của Lý trang chủ chỉ còn lại đôi ba phần, bây giờ tuy chưa tỉnh hẳn, nhưng nhờ “Tuyết Chi đan”, có thể trong chốc lát sẽ bình phục, bây giờ thì chưa nói được.

Lão già áo đen nói :

- Trong ba trăm sáu mươi mũi kim này, mỗi mũi phải lấy ra một giọt máu có độc chất, nếu không có Tuyết Chi đan thì lão phu cũng không dám dùng đến phương pháp ấy vì không có linh dược phục hồi thì người bệnh không làm sao chịu nổi.

Giang Hàn Thanh ngầm biết lão già áo đen đó là Độc Tẩu Chu Tiềm.

Cô gái áo đen khi nãy đang đứng rửa những mũi kim trong một cái chậu vàng, mũi kim cũng không ngắn lắm, mọi người tưởng tượng ba trăm sáu mươi mũi kim như thế mà ghim vào một con người thì không ai dám tưởng tượng.

Con người khi đã ghim kim rồi chắc sẽ như như con nhím.

Đơn Hiểu Thiên chớp con mắt, mỉm cười :

- Nhị vị thần y đừng khiêm nhượng, bằng vào thời gian trong ba ngày mà có thể cứu tỉnh Lý trang chủ thì nếu Hoa Đà có tái thế thì chắc cũng không làm hơn được.

Thanh Phong đạo trưởng cười :

- Đơn đường chủ nói thế thật bần đạo không dám nhận, lúc Lý trang chủ ở tại Bắc Hiệp sơn ngót nửa tháng trời bần đạo vẫn không làm sao cứu được.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Tại hạ quên giới thiệu với chư vị, đây là Độc Tẩu Chu Tiềm, còn đây là Lý công tử, con trai của Lý trang chủ, còn đây là Giang Nam Giang nhị công tử và Giang phủ Quản gia Quản lão đệ.

Lý Duy Năng lật đật quỳ xuống :

- Lão tiền bối đã cứu sống được gia phụ, xin nhận cho vãn bối này một lạy.

Chu Tiềm cau mày :

- Lý công tử hãy đứng lên.

Vốn biết tính tình của vị “Độc Tẩu” này nên vội đưa tay vẫy Lý Duy Năng :

- Thôi, công tử hãy đứng lên, chúng ta là người nhà với nhau cả, không cần chi phải khách sáo.

Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát bước ra vòng tay ra mắt Chu Tiềm.

“Độc Tẩu” Chu Tiềm chỉ lạnh lùng gật gật đầu chứ không nói tiếng nào.

Giang Hàn Thanh cảm thấy lão già này tính tình hơi kỳ cục, hình như ông ta không muốn giao thiệp với ai.

Bây giờ Lý Quang Trí đã tỉnh, ông ta chầm chậm mở mắt liếc chung quanh.

Thanh Phong đạo trưởng mừng rỡ kêu lên :

- Lý lão trang chủ đã tỉnh rồi.

Lý Duy Năng bước tới sát bên giường thấp giọng :

- Cha, trong người cha hiện tại đã thấy như thế nào rồi...

Lý Quang Trí gật đầu nhè nhẹ :

- Con đã đến rồi à?

Ông ta thở ra và nói tiếp bằng một giọng ngậm ngùi :

- Đã suốt một đời người, thật cha không ngờ lại có được ngày nay!

Lý Duy Năng hỏi :

- Những chuyện đã qua, cha đã có biết rồi chăng?

Lý Quang Trí gật đầu :

- Cha có nghe đạo trưởng nói qua rồi, Lúc ở Bạch Vân quan, đạo trưởng vốn chưa rõ, cho đến khi thấy chuyện hồ nghi thì mọi sự đã không còn cơ hội, chính đạo trưởng thiếu chút nữa cũng đã bị kế của Thanh Kỳ lệnh chủ.

Giang Hàn Thanh nhớ lại chuyện trước hắn nghĩ rằng nếu không phải chính miệng Lý Quang Trí nói ra thì chắc khó ai tin.

Lý Quang Trí nói tiếp :

- Lần này Quách Diên Thọ đưa cha đến đây là vì thấy cha không thể nào sống được, họ dùng cha để làm vật thủ tín với Đơn đường chủ để đột nhập nội bộ của mình, cũng may mà sớm phát giác kịp thời chứ nếu không tình hình tới đây sẽ còn nhiều bất lợi.

Ngưng một giây, ông ta lại hỏi Lý Duy Năng :

- Tên gian tế Ngũ Phượng môn giả mạo cha lúc cha bị bắt, con đã xử trí hắn như thế nào?

Nghe cha mình hỏi như thế, Lý Duy Năng biết ông ta chưa hiểu chuyện Trầm Di Nương là gian tế của Ngũ Phượng môn, nên vội nói :

- Những chuyện ấy nói chung con đã giải quyết xong rồi, khi nào cha hoàn toàn bình phục con sẽ tường trình cặn kẻ hơn.

Tuy nói không kể nhưng hắn cũng thuật lại đại khái từ lúc Quản Thiên Phát giả dạng Hoặc Thiên Khải khám phá âm mưu của bọn gian tế Ngũ Phượng môn, chỉ riêng về việc Trầm Di Nương thì hắn không nói rõ.

Lý Quang Trí gật đầu và quay lại hỏi :

- Hai vị này có phải là Giang nhị công tử và Quản tổng quản chăng?

Giang Hàn Thanh bước tới vòng tay :

- Vãn bối Giang Hàn Thanh và Quản Thiên Phát xin tham bái lão bá.

Lý Quang Trí nhìn chăm chăm vào hai người và khẽ gật đầu :

- Nhị vị hiền điệt tinh anh phát xuất, bây giờ quan hệ võ lâm trông cậy nhiều vào các cháu đấy.Giang Hàn Thanh cúi mình :

- Lão bá quá khen cho, thật tình vãn bối không dám nhận. Võ lâm ngày nay đã được hợp nhất nhưng cháu vẫn còn phải trông vào chư vị thúc bá dẫn đường chỉ lối.

Lý Duy Năng vội đem chuyện đại phá sào huyệt Ngũ Phượng môn tại Kim Lăng và chuyện Tứ đại Thế gia kết minh thuật lại.

Lý Quang Trí gật gật đầu tỏ vẻ vô cùng cảm động :

- Như thế thì tốt lắm, thật ra thì chuyện kết minh đó ta đã có ý muốn từ lâu, giá như thực hiện được trước đây thì cả vùng Giang Nam, Hoàng Hà sẽ không có chuyện đáng tiếc bấy giờ.

Thấy Lý Quang Trí vừa khỏi bệnh không tiện nói chuyện nhiều, Thanh Phong đạo trưởng vội lấy mắt ra hiệu cho Đơn Hiểu Thiên.

Đơn Hiểu Thiên cười nói :

- Lý lão trang mới khỏi cần tĩnh dưỡng, vậy xin mời Lý công tử và Nhị công tử cùng với Quản huynh đệ sang phòng bên đàm đạo, Lý Duy Năng ngần ngừ :

- Gia phụ chưa bình phục hẳn, có lẽ phải được có người thân cận phục thị.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Xin Lý công tử đừng lo chuyện ấy, về bệnh tình thì đã có đạo trưởng và Chu huynh đây lo liệu, còn chuyện phục thị thì đã có người trong Vệ phủ cắt đặt sẵn rồi, chúng ta có muốn cũng không làm được chi đâu.

Ông ta cười cười nói tiếp :

- Vả lại trong thời gian Kim Châm Trục Độc, nơi đây không có nhiều người chộn rộn, chung quanh phòng này đã bố trí phòng vệ bằng chất độc, chuyện ra vào của chúng ta không tiện lắm đâu.

Thanh Phong đạo trưởng tiếp lời :

- Đơn đường chủ nói phải đấy, Lý lão trang chủ có lẽ phải đến bốn năm hôm nữa mới có thể đi lại tự nhiên, trong vòng bốn ngày đó, Lý công tử không cần phải ra vào chi nữa.

Lý Duy Năng hỏi lại :

- Đạo trưởng có nói chất độc trong mình gia phụ đã trục ra hết bảy tám phần, tại sao lại phải lâu như thế?

Thanh Phong đạo trưởng đáp :

- Trong mấy ngày trước đây chất độc trong mình của lệnh tôn phát ra, trong máu toàn là chất độc, Chu Huynh đây phải áp dụng Kim Châm, thủ thuật này rất khó khăn, một ngày chỉ trục độc được một phần. Lấy được bảy tám phần chất độc trong máu ra cũng phải mất ngót mười ngày chứ đâu phải ít.

Lý Duy Năng vòng tay :

- Thật tình vãn bối không biết, trăm sự kính nhờ đạo trưởng và Chu lão tiền bối chiếu cố cho.

“Độc Tẩu” Chu Tiềm quay lại bảo con gái :

- Long Chu, hãy sửa soạn buông rèm.

Cô gái đang rửa kim, vội bước ra ngoài và quay lại nói :

- Xin chư vị hãy lui ra.

Giang Hàn Thanh không tiện nói ra, nhưng hắn biết ngay hai cha con của họ Chu khó tính lắm, họ hình như không chịu lễ độ hay khách sáo với bất cứ ai.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu cười :

- Thôi chúng ta hãy ra ngoài.

Vừa nói, ông ta vừa bước ra trước, đưa mọi ngươi trở về đại sảnh.

Gia nhân Vệ phủ đã thiết tiệc, hình như Đơn Hiểu Thiên đã có dặn trước, vì từ lúc Lý Duy Năng và Quản Thiên Phát đến đây, họ vẫn chưa dừng bữa.

Qua ba tuần rượu, chợt có một tỳ nữ bước vào thưa với Đơn Hiểu Thiên :

- Khai bẩm Đường chủ, Cung phó đường chủ đã về.

Tiếp theo là Cung Quan Võ bước vào.

Vì thấy có mấy người khách lạ nên Cung Quan Võ không tiện lên tiếng, hắn chỉ vòng tay chào Đơn Hiểu Thiên.

Đơn Hiểu Thiên đưa tay :

- May lắm, Phó đường chủ vừa thoát hiểm, tiệc cũng vừa mới bắt đầu, xin hãy cùng ngồi vào để vừa uống rượu vừa đàm đạo.

Đám tỳ nữ lật đật mang thêm chén đũa cho Cung Quan Võ Đơn Hiểu Thiên cười nói :

- Giang nhị công tử và Cung lão đệ đã biết qua, còn đây là Lý công tử ở Hà Bắc và đây là Quản lão đệ ở Giang phủ.

Chờ cho tất cả chào ra mắt nhau xong, Đơn Hiểu Thiên nói tiếp :

- Tất cả chúng ta đều là người nhà với nhau, chính việc phá vỡ bọn gian tế của Ngũ Phượng môn tại đây cũng vừa mới xong, vậy Cung lão đệ cứ nói thẳng những gì đã gặp chứ không cần giấu diếm.

Cung Quan Võ đặt chén xuống nói :

- Đường chủ đã không trách chuyện sơ xuất, đệ thật cảm tạ vô cùng, chuyện xảy ra ngoài sự tưởng tượng của mình, số là hơn tháng trước đây, khi bị kẻ địch bắt tại lữ điếm ở Giang Tây, mãi cho đến hôm nay được chúng tha về đệ vẫn không hiểu bị chúng giam giữ nơi đâu cả.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Bọn chúng có cật vấn Cung lão đệ gì không?

Cung Quan Võ đáp :

- Hình như chúng biết nhiều về tại hạ lắm, cho nên trong ba lần hạch hỏi, chúng chỉ xoay quanh một vấn đề...

Đơn Hiểu Thiên cười hỏi :

- Chắc chúng hỏi về lai lịch của Cốc chủ à?

Cung Quan Võ ngạc nhiên :

- Sao Đường chủ biết rõ như thế ấy?

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Lão phu chỉ đoán thôi, nhưng chúng cũng thừa biết có nhiều chuyện mà chúng không tìm hiểu nổi, chuyện quan trọng hơn hết của chúng nhất định là cố tìm hiểu cho kỳ được lai lịch của Cốc chủ, bởi vì ngay bây giờ trong giang hồ lực lượng mà chúng e dè nhất định là lực lượng của Lưu Hương cốc chúng ta, phần lớn là do chúng chưa biết rõ người lãnh đạo, đối với một vị Phó đường chủ như Cung lão đệ, tự nhiên chúng mong có thể tìm hiểu được về chuyện ấy.

Giang Hàn Thanh càng lấy làm lạ hơn nữa, vì cứ theo khẩu khí của Đơn Hiểu Thiên thì Lưu Hương cốc chủ quả thật là một nhân vật bí mật lắm, và có lẽ còn một vấn đề quan trọng khác nữa nên họ chưa dám công nhiên cho đối phương biết được hành tung.

Đơn Hiểu Thiên hỏi tiếp :

- Cung lão đệ có nhận được phương hướng nơi chỗ chúng giam giữ bấy lâu nay?

Cung Quan Võ đáp :

- Hình như thạch thất được thiết lập trong vòng một trái núi lớn lầm.

Đơn Hiểu Thiên gật gật đầu :

- Có lẽ chỗ chúng giam giữ Lý lão trang chủ và Giang đại công tử trước đây.

Cung Quan Võ nói :

- Tại hạ không biết rõ được đó là đâu, chuyện bị bắt cũng như được thả ra gần giống như nhau, trước khi thả ra, chúng đánh thuốc mê vào bữa cơm, mãi đến khi tỉnh dậy, tại hạ thấy mình đang ở tại đỉnh Nam Bình Sơn rồi.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Trong lúc thả ra, chúng có nói gì thêm với Cung huynh đệ hay không?

Cung Quan Võ lắc đầu :

- Không.

Như chợt nhớ ra, Cung Quan Võ cho tay vào túi lấy ra một phong thư :

- Lúc tại hạ tỉnh dậy và trước khi chúng cho đi thong thả, chúng có trao phong thư này, vì thấy để gởi cho Đường chủ nên tại hạ không xem.

Đơn Hiểu Thiên tiếp lấy, thấy ngoài bì đề “Kính chuyển Đơn đường chủ thẩm khấu”

Đơn Hiểu Thiên mỉm cười nói với Giang Hàn Thanh :

- Bọn họ trả lời và chắc chắn thúc mình như vậy.

Cung Quan Võ đưa tay ngăn không cho Đơn Hiểu Thiên xé thư :

- Xin Đường chủ hãy đề phòng.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Họ còn có con tin ở trong tay mình, chắc chắn không dám làm gì đâu.

Và ông xé thư ra thấy viết :

“Đơn đường chủ các hạ nhã giám,

Hộ pháp Quách Diên Thọ đã về, y theo hẹn ước phóng thích Cung phó đường chủ, mong các hạ y theo lời đã hứa, thắng bại thường tình, còn nhiều gặp gỡ ngày mai, Ngũ Phượng môn, Chu Tước đàn chủ kính thư.”

Con mắt của Đơn Hiểu Thiên chớp sáng ngời ngời, ông ta cười lớn :

- Ngày mai còn nhiều gặp gỡ, lão phu cũng đang đợi cái ngày mai ấy.

Ông ta trao lá thư sang cho Giang Hàn Thanh và nói tiếp :

- Giang công tử hãy xem khẩu khí của họ cũng khá là lớn lối đấy!

Đồng thời quay ra sau bảo đám thị nữ :

- Bọn ngươi vào bảo Hương Lan, bảo dẫn cô gái Ngũ Phượng môn đến đây.

Tên tỳ nữ vâng lệnh vào trong một lúc, Hương Lan dẫn cô gái bước ra.

Lẽ tự nhiên cô ta cẩn thận trói thúc cả hai tay cô ả.

Thấy dáng cách của cô ta ủ rũ, ai cũng biết mặc dầu đã trói tay nhưng Hương Lan vẫn cẩn thận còn khống chế huyệt đạo của cô ta nữa.

Hương Lan bước tới cúi mình :

- Tiểu tỳ tham kiến Đường chủ.

Đơn Hiểu Thiên khoát tay cho nàng lùi lại và nói luôn với cô gái Ngũ Phượng môn :

- Quý Đàn chủ đã bằng lòng trao đổi nên đã thả Phó đường chủ của ta về trước, bằng vào đạo nghĩa giang hồ lão phu cho phép cô nương ra về thong thả.

Và ông ta quay bảo Hương Lan.

- Ngươi hãy giải huyệt và mở trói cho cô ta.

Cô gái Ngũ Phượng môn ngẩng mặt lạnh lùng :

- Đơn đường chủ không sợ ta báo cừu về sau à?

Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Đã bằng lòng thả thì làm sao lại có chuyện sợ chuyện ấy được chứ?

Cô gái Ngũ Phượng môn chiếu tia mắt về phía Giang Hàn Thanh và giọng cô ta còn lạnh lùng hơn nữa :

- Giang Hàn Thanh, ngươi hãy nhớ cho kỹ, Yên Phi Quỳnh này suốt đời nguyện sẽ rửa cái nhục ngày nay.

Nói xong, cô ta ngang nhiên bước thẳng ra ngoài.

Giang Hàn Thanh cười nói với theo :

- Lỗi thì xin nhận vì không biết, nhưng chuyện oán thù thì tại hạ đâu có sợ làm chi?

Nói xong câu ấy, hắn bỗng giật mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau