LỤC MẠCH THẦN KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lục mạch thần kiếm - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Một cuộc giao hợp rất ly kỳ

Ðoàn Diên Khánh là người võ nghệ cao cường mà lớn mật. Lão không sợ hãi gì, ngang nhiên đi vào trong nhà.

Vương phu nhân vì muốn bắt Ðoàn Chính Thuần mà xây dựng một trang viện rất lớn. Qua cổng trang rồi đến một cái sân rộng trồng toàn hoa trà.

Dưới ánh trăng tỏ, hoa lồng bóng nguyệt trông rất là tao nhã, ngoạn mục.

Ðoàn Chính Thuần thấy cảnh hoa trà được xếp đặt xinh tươi như hồi còn ở với Vương phu nhân tại Cô Tô thì trong lòng chua xót, khẽ nói:

- Té ra... té ra... đây là chỗ ở của... A La...

Vương phu nhân cười lạt hỏi:

- Ngươi còn nhận ra ta được ư?

Ðoàn Chính Thuần khẽ đáp:

- Nhận rõ lắm!

Ðoàn người lục đục tiến vào trong nhà.

Nam Hải Ngạc Thần đẩy hai cỗ xe lớn trong chứa những người bị bắt tiến vào sau cùng.

Trong một cỗ xe có Thư Bạch Phụng, Chung phu nhân, Tần Hồng Miên và Nguyễn Tinh Trúc là bốn vị thiếu phụ đứng tuổi.

Còn cỗ xe thứ hai giam Phạm Hoa, Tiêu Ðốc Thành, Ðổng Tư Quy, ba gã công thần nước Ðại Lý.

Cả bảy người đều bị Ðoàn Diên Khánh điểm huyệt và giao cho Nam Hải Ngạc Thần cùng Vân Trung Hạc giải đi.

Mấy người này chỉ còn miệng lưỡi hò hét mắng chưi chứ không phản kháng được chút nào nữa.

Ngoài ra còn bọn phu xe, phu lừa thì lưu lại ngoài trang để trông nom xe cộ và lừa ngựa.

Nguyên Ðoàn Chính Thuần phái Ba Thiên Thạch cùng Chu Ðan Thần đi hộ tống Ðoàn Dự qua Tây Hạ cầu thân rồi, sau tiếp được chỉ dụ của Bảo Ðịnh đế sai sứ đưa đến truyền cho Ðoàn Chính Thuần phải lên đường về Ðại Lý ngay để lên ngôi Hoàng đế, vì Bảo Ðịnh đế đã xuất gia đầu Phật tại chùa Thiên Long rồi.

Hoàng gia nước Ðại Lý tôn sùng Phật pháp. Trải mấy đời, vua chĩa đều lánh ngôi cao để đầu Phật làm sư.

Ðoàn Chính Thuần tiếp được chỉ dụ trong lòng rất là thương cảm, nhưng không lấy gì làm lạ.

Trấn Nam vương liền đưa cả Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc từ từ đi về hướng Nam.

Dọc đường, Trấn Nam vương đã được bọn quần nữ cung Linh Thứu báo cho hay là có tay đối đầu lợi hại đặt nhiều cạm bẫy khắp nơi và xin Ðoàn Chính Thuần phải gia tâm đề phòng.

Ðoàn Chính Thuần cùng bọn Phạm Hoa thương nghị và đều nghĩ ngay tới kẻ đối đầu lợi hại này là Ðoàn Diên Khánh không sai. Ai cũng biết lão là tay ghê gớm khó lòng địch nổi chỉ nên lánh đi là hơn.

Ðoàn Chính Thuần có biết đâu tin tức đó chính A Bích lượm được của nữ tỳ Vương phu nhân rồi đưa ra. Nhưng A Bích không hiểu rõ đầu đuôi.

Dọc đường, quả nhiên có bố trí cạm bẫy thật, nhưng không phải để hại Ðoàn Chính Thuần.

Ðoàn Chính Thuần liền thay đổi đường đi thành ra Vương phu nhân xếp đặt bao nhiêu chỗ mai phục đều vướng cả vào người Ðoàn Dự, còn Ðoàn Chính Thuần thì lại gặp phải tay Ðoàn Diên Khánh.

Sau trận đánh ở bến Quan Âm gần nhà trạm Long Phụng, Ðoàn Chính Thuần toàn quân bị thua liểng xiểng.

Hoa Hách Cấn bị Nam Hải Ngạc Thần đánh bật xuống sông chết mất xác. Còn ngoài ra đều bị Ðoàn Diên Khánh bắt được, điểm huyệt đưa về phía Nam.

Mộ Dung Phục sai bọn Ðặng Bách Xuyên, Công Dã Càn coi dữ bên ngoài trang. Chính gã điềm nhiên trở thành chủ nhân sai bảo đầy tớ khoản đãi tân khách.

Vương phu nhân nhìn bọn Thư Bạch Phụng, Tần Hồng Miên không chớp mắt và thấy trong bốn người này mỗi người đều có một vẻ quyến rũ. Tuy họ không giữ vẻ đài các nhưng kêu bằng hồ ly hay tiện nhân cũng cảm thấy có điều không ổn.

Phu nhân tự nhủ:

- Những người này mình thấy còn thương huống chi lão già kia!

Ðoàn Dự ở phòng bên nghe thấy nói phụ thân cùng mẫu thân đều đến đây cả và đều lọt vào tay cường địch. Chàng vừa vui mừng vừa lo sợ.

Bỗng nghe Ðoàn Diên Khánh lên tiếng:

- Vương phu nhân! Sau khi đại sự thành tựu rồi, tại hạ giao Ðoàn Chính Thuần để mặc phu nhân xử trí. Còn thằng lỏi Ðoàn Dự bây giờ ở đâu? Vương phu nhân giơ hai tay lên vỗ ba cái.

Hai tên thị tỳ đến trước cưa khom lưng đợi lệnh.

Vương phu nhân nói:

- Ðem gã tiểu tử ra đây!

Ðoàn Diên Khánh ngồi trên ghế bành giơ tay trái ra vỗ vào vai Ðoàn Chính Thuần.

Nên biết rằng Ðoàn Diên Khánh rất sợ phép Lục mạch thần kiếm của Ðoàn Dự.

Lão vẫn nghi ngờ Vương phu nhân cùng Mộ Dung Phục thi hành nguỵ kế cho Ðoàn Dự ra đối phó với lão. Lão còn sợ Vương phu nhân và Mộ Dung Phục không thành thực và Ðoàn Dự võ công ghê gớm. Cọp sổ lồng rồi thì thật khó lòng chế phục được. Lão liền nắm lấy vai Ðoàn Chính Thuần là để Ðoàn Dự lo cho tính mệnh phụ thân không dám giở trò gì nữa.

Bỗng nghe tiếng bước chân vang lên. Bốn ả thị tỳ khiêng Ðoàn Dự ra đặt giữa nhà, chân tay chàng đều bị trói bằng gân bò, miệng lại bị nhét đầy hạt vải. Mắt chàng bị che bằng tấm khăn đen, người ngoài trông thấy không hiểu chàng còn sống hay đã chết.

Ðoàn phu nhân là Thư Bạch Phụng thất thanh la gọi:

- Dự nhi! Rồi bà toan nhảy ra cướp lấy cậu con yêu quý.

Vương phu nhân vươn tay ra đẩy vai bà quát lên:

- Hãy ngồi yên đó.

Ðoàn phu nhân bị điểm huyệt rồi, khí lực mất hết. Bà bị đẩy một cái ngã ngay xuống ghế rồi không nhúc nhích được nữa.

Vương phu nhân nói:- Thằng lỏi này bị ta đánh thuốc mê rồi. Gã tuy còn sống nhưng chưa khôi phục được trí giác. Diên Khánh Thái tử! Ðiện hạ phải chứng nghiệm xem có đúng gã không hay là bắt lầm người.

Ðoàn Diên Khánh gật đầu đáp:

- Ðúng thế! Vương phu nhân cho là bẫy Tuý nhân phong đốt chàng, sức thuốc rất lợi hại... nhưng phu nhân có biết đâu là trong mình Ðoàn Dự có Chu Cáp Thần Công, nên chàng chỉ mê đi chẳng bao lâu đã hồi tỉnh lại. Có điều người chàng bị trói và ở vào hoàn cảnh đau khổ thì cũng chẳng khác gì thần trí bị mê Muội.

Ðoàn Chính Thuần gượng cười hỏi:

- A La! Nàng bắt Dự nhi làm chi vậy? Huống chi y lại không phạm tội gì với nàng.

Vương phu nhân hắng giọng mà không trả lời. Phu nhân không muốn thổ lộ tâm tình lưu luyến Ðoàn Chính Thuần trước mặt mọi người mà cũng không nỡ thốt ra những lời oán ghét.

Mộ Dung Phục sợ Vương phu nhân lửa tình ngày trước bốc lên làm hư hỏng đại sự của mình, liền nói:

- Sao Vương gia lại bảo y không đắc tội với tệ cô mẫu. Y... quyến rũ biểu muội tại hạ là Vương Ngọc Yến, làm nhơ bẩn tiết sạch giá trong. Cô mẫu! Hạng người này chết là phải lắm...

Gã chưa dứt lời thì Ðoàn Chính Thuần cùng Vương phu nhân đều la hoảng:

- Sao? Y cùng... Ðoàn Chính Thuần sắc mặt lợt lạt nhìn Vương phu nhân khẽ hỏi:

- Có phải là con nhỏ đó tên gọi Ngọc Yến không?

Vương phu nhân tính nóng như lửa. Bà nhẫn nại đến bây giờ không nhịn được nữa, vừa khóc vừa oà lên vừa la lối:

- Con người bạc hãnh vô lương tâm kia! Ngươi hại ta chẳng kể làm gì, mà còn làm hại cả con gái ngươi nữa. Ngọc Yến... Ngọc Yến là cốt nhục của ngươi đó.

Rồi bà quay lại giơ chân ra vừa đá Ðoàn Dự vừa mắng:

- Mi thật là con quỷ hiếu sắc không bằng giống cầm thú, mất hết cả thiên lương, đến em gái cũng chẳng chịu buông tha. Ta giận không đem mi ra chém nát như tương được!

Bà vừa đá vừa la mắng khiến mọi người trong nhà ai cũng kinh hãi.

Bọn Ðoàn phu nhân, Tần Hồng Miên đã biết rõ tính nết Ðoàn Chính Thuần nên hiểu ngay y cùng Vương phu nhân tư tình với nhau sinh ra con gái là Vương Ngọc Yến gì gì đó.

Bọn Ðoàn Diên Khánh, Mộ Dung Phục chỉ nghĩ một chút là hiểu rõ ngay. Chỉ có Nam Hải Ngạc Thần vốn là người ngu độn nên không hiểu gì. Hắn thấy Ðoàn Dự nằm đó liền giơ tay ra đẩy vào vai Vương phu nhân quát lớn:

- Ối! y là sư phụ ta. Mi đá sư phụ ta thì có khác gì đá ta. Mi mắng sư phụ ta là loài cầm thú thì ra ta cũng là cầm thú ư? Mụ đàn bà điên rồi này! Ta phải moi gan móc ruột mi mới được.

Ðoàn Diên Khánh vội nói:

- Nhạc lão Tam! Không được vô lễ với Vương phu nhân! Thằng lỏi họ Ðoàn này là quân vô sỉ tiểu nhân. Gã lừa gạt để ngươi kêu bằng sư phụ. Ngày nay nên trừ khư gã đi, không thì còn mặt mũi nào mà trông thấy người giang hồ nữa?

Nam Hải Ngạc Thần cãi lại:

- Y là sư phụ tiểu đệ thật, chứ không phải lừa gạt tiểu đệ, sao lại giết y được?

Hắn vừa nói vừa đưa tay ra cởi trói cho Ðoàn Dự.

Ðoàn Diên Khánh nói:

- Lão tam! Ngươi chớ có hồ đồ làm bậy. Lấy "Ngạc chủy tiễn" ra bổ vào đầu thằng lỏi cho chết đi!

Nam Hải Ngạc Thần lắc đầu quầy quậy đáp:
- Không được! Không được! Lão đại! Bữa nay Nhạc lão tam không thể nghe lời lão đại, mà nhất định phải cứu sư phụ!

Nam Hải Ngạc Thần nói xong, dùng sức giật mạnh định làm cho đứt sợi gân bò.

Ðoàn Diên Khánh giật mình kinh hãi, nghĩ thầm:

- Ðoàn Dự mà được cởi trói, gã thi triển phép Lục mạch thần kiếm thì không còn ai chống nổi gã nữa. Ðừng nói hư hỏng việc lớn mà tính mệnh mình cũng khó bảo toàn.

Trong lúc cấp bách, lão vung trượng đâm tới sau lưng Nam Hải Ngạc Thần. Cây trượng đâm suốt từ sau lưng ra tới trước ngực.

Nam Hải Ngạc Thần thấy sau lưng đau nhói, rồi đầu trượng thò ra trước ngực. Lão kinh ngạc chẳng hiểu ra sao, quay đầu lại nhìn Ðoàn Diên Khánh như để hỏi lão tại sao lại hạ độc thủ giết mình?

Ðoàn Diên Khánh, một là tính tình hung dữ, hễ ra tay là độc địa, hai là lão sợ phép Lục mạch thần kiếm, chỉ lo Nam Hải Ngạc Thần cởi trói cho Ðoàn Dự.

Tuy lão không có ý giết Nam Hải Ngạc Thần, không ngờ ngọn trượng đâm vào chỗ trọng yếu. Lão thấy Nam Hải Ngạc Thần nhìn mình thì có ý hối hận nhưng chỉ thoáng qua một cái, lòng hối hận lại tiêu tan. Lão giựt mạnh rút cây cương trượng ra, rồi lớn tiếng gọi:

- Vân lão tứ! Ðem xác y đi mai táng. Vì y không chịu nghe lời huynh trưởng nên phải chịu chết.

Nam Hải Ngạc Thần kêu to lên một tiếng, rồi ngã lăn ra. Sau lưng và trước ngực máu vọt lên như suối. Hai mắt lão vẫn trợn tròn xoe, thực là chết không nhắm mắt.

Vân Trung Hạc nắm lấy xác Nam Hải Ngạc Thần kéo đi. Tuy hắn cũng ở hàng tứ ác, nhưng vẫn ghét cay ghét đắng Nam Hải Ngạc Thần vì lão mấy phen ngăn trở những việc chọc gái của hắn. Võ công hắn thua kém không làm gì được, nên đành phải chịu.

Nay hắn thấy Nam Hải Ngạc Thần bị Ðoàn Diên Khánh giết chết, trong lòng khoan khoái vô cùng.

Mọi người thấy Nam Hải Ngạc Thần cùng phe đảng với Ðoàn Diên Khánh, mà chỉ một câu nói không hợp đã mất mạng liền, không khỏi hãi hùng. Hành động hung ác đó thật ít thấy trên thế gian. Ðứng trước tình trạng bi thảm, khủng khiếp này ai nấy đều phập phồng lo sợ.

Ðoàn Diên Khánh cười lạt, nói:

- Kẻ nào thuận theo ta thì được yên lành, mà phản nghịch ta ắt phải mạng vong.

Lão cầm cây cương trượng nhằm đâm tới trước ngực Ðoàn Dự.

Bỗng có thanh âm một người đàn bà lên tiếng ngâm nga: Ngoài chùa Thiên Long, Dưới gốc Bồ Ðề. Hành khất phương xa, Quan Âm tóc dài.

Ðoàn Diên Khánh nghe thấy bốn chữ "Ngoài chùa Thiên Long", cây cương trượng liền ngừng lại trên không. Nhưng khi nghe xong bốn câu, cây cương trượng không ngớt run lên, rồi từ từ lùi lại.

Lão ngoảnh đầu về phía sau thì chạm phải cặp mắt Ðoàn phu nhân. Lão thấy ánh mắt bà dường như có trăm nghìn lời muốn thổ lộ, trong lòng rất là chấn động.

Lão run run nói:

- Quan Thế Âm Bồ Tát!

Ðoàn phu nhân gật đầu khẽ hỏi:

- Ngươi... có biết thằng nhỏ này là ai không?

Ðoàn Diên Khánh tâm thần bối rối, dường như lão nhớ lại hình ảnh một đêm trăng tỏ hai mươi năm trước đây. Hôm ấy, Ðoàn Diên Khánh ở Ðông Hải trở về Ðại Lý. Khi đến ngoài chùa Thiên Long trên đường đi Hồ Quảng thì gặp cường địch vây đánh.

Tuy lão giết hết bọn địch song chính mình cũng bị trọng thương. Cặp giò bị gãy nát, mặt mũi tàn hủy. Cổ họng cũng bị lưỡi đao của địch nhân chém vào không nói ra tiếng được. Lão không còn ra hình người. Toàn thân đầy mùi ô uế. Những vết thương ruồi bâu, nhặng bay vù vù. Nhưng lão là Hoàng Thái tử nước Ðại Lý. Phụ thân lão bị gian thần giết chết. Giữa lúc hỗn loạn lão trốn đi. Sau học được võ thuật trở về. Ðoàn Diên Khánh biết Hoàng đế nước Ðại Lý là Ðoàn Chính Minh và cũng là đường huynh lão. Nhưng thực ra ngôi Hoàng đế không phải của Ðoàn Chính Minh mà là của lão mới đúng. Lão còn biết Ðoàn Chính Minh là người nhân hậu thương dân, rất được lòng người. Ngôi Hoàng đế mười mấy năm trời đã thành vững chắc khó lòng lay chuyển. Trong triều văn võ bá quan ai nấy đều ủng hộ đương kim Hoàng đế chứ chẳng một ai nhớ đến Hoàng thái tử triều đại trước. Nếu lão xuất hiện đột ngột tại nước Ðại Lý thì nguy đến tính mạng. Dù võ nghệ cao cường đến đâu cũng không chống nổi với muôn dân. Lúc này lão bị trọng thương thì dù chỉ một tên lính quèn cũng không địch nổi. Ðoàn Diên Khánh gắng gượng bước đi tới ngoài chùa Thiên Long. Lão chỉ còn cái hy vọng duy nhất là trông vào Khô Vinh đại sư giữ công bằng cho. Khô Vinh đại sư là em ruột phụ thân lão tức thúc phụ lão. Ðại sư cũng là thúc phụ Bảo Ðịnh đế Ðoàn Chính Minh. Khô Vinh đại sư là một bậc cao tăng đắc đạo. Chùa Thiên Long lại là tấm bình phong cho họ Ðoàn nước Ðại Lý, vì đây là nơi để các vị Hoàng đế muốn lánh mình làm tăng ra ẩn cư. Ðoàn Diên Khánh không dám xuất hiện trong thành Ðại Lý và phải vào cầu kiến Khô Vinh đại sư. Nhưng Tri khách tăng cho biết Khô Vinh đại sư đang ở vào thời kỳ toạ thiền và mới nhập định ba ngày. Không chừng mười ngày hay nửa tháng mới xong.

Tri khách tăng còn bảo Ðoàn Diên Khánh có việc gì thì biên thư để lại, hay để nhà sư vào bẩm rõ với phương trượng để hỏi xem đại sư phát lạc thế nào? Dù đối đãi với một kẻ ăn mày, người chẳng ra người, ma chẳng ra ma, mà Tri khách tăng cũng vẫn thủ lễ rẩt khiêm tốn.

Ðoàn Diên Khánh khi nào dám thổ lộ chân tướng mình. Lão liền lấy khuỷu tay chống xuống đất, bò đến gốc cây bồ đề để chờ chính Khô Vinh đại sư xuất hiện. Bề ngoài, lão là kẻ hèn hạ nhất đời lại là con người ô uế dơ bẩn. Nhưng thực ra lão lại là Hoàng Thái tử nước Ðại Lý mà ngôi Hoàng đế chính là của lão.

Lúc vầng trăng tỏ lên đến đỉnh đầu, thốt nhiên lão thấy một người đàn bà áo trắng từ trong đám mây mù đi tới... Giữa đám rừng hoang cỏ rậm, mù trắng mịt mờ, người đàn bà áo trắng tóc xoã xuống vai, dường như chân không chấm đất thoăn thoắt đi tới. Tuy nàng quay lưng về phía ánh trăng không nhìn rõ mặt, nhưng Ðoàn Diên Khánh cũng nhận ra đây là một con người tuyệt mỹ, lão không khỏi giật mình. Những lọn tóc rủ xuống che lấp cả ngũ quan chỉ còn thấy lờ mờ.

Ðoàn Diên Khánh không nhìn được mặt chỉ biết nữ lang mỹ lệ như tượng Quan Âm Bồ Tát, liền lẩm bẩm:

- Ðây nhất định là Bồ Tát hạ phàm để cứu nạn cho Hoàng đế. Thánh Thiên Tử có Bách Linh hộ vệ. Xin đức Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, bảo hộ cho trẫm lại lên ngôi báu. Trẫm nhất định dựng chùa tạc tượng cúng bái đời đời. Nữ lang từ từ đi gần lại. Lúc nàng chuyển mình, Ðoàn Diên Khánh chỉ nhìn thấy nửa mặt nàng trắng nhợt không chút huyết sắc.

Bỗng nghe nữ lang lẩm bẩm:

- Ta đem hết lòng hết ý đãi ngươi... mà ngươi chẳng để vào lòng. Ngươi đã có một người đàn bà, bây giờ lại có người khác. Thế là ngươi quên hết những lời minh thệ trước Bồ Tát ngày xưa rồi. Vậy ta đi tìm người khác, ta đi tìm người khác! Bọn đàn ông người Hán các ngươi toàn là hạng phụ bạc khinh bọn đàn bà Bái Di chúng ta như hạng mèo, như chó, như lợn, như bò. Ta nhất định phải báo thù và coi bọn đàn ông các ngươi không phải là người nữa. Những câu này nữ lang nói rất khẽ tựa hồ nói để mình nghe. Giọng nói đầy vẻ oán hờn.

Ðoàn Diên Khánh tự nhủ:

- Té ra đây là một nữ lang người Bái Di bị người Hán khinh khi, ra dạ phũ phàng. Nguyên người Bái Di và người Ðại Lý cùng một chủng tộc, đàn bà, con gái nhan sắc xinh đẹp, da trắng tóc dài hơn người Hán nhiều. Còn đàn ông bộ dạng yếu ớt, nhân số lại ít thường bị người Hán khinh khi lấn át.

Ðoàn Diên Khánh thấy nữ lang từ từ đi xa thì nghĩ thầm:

- Không phải! Ðàn bà con gái Bái Di tuy nổi tiếng là xinh đẹp, nhưng cũng không có vẻ thần tiên thế này! Huống chi mình bà mặc áo trắng nhẹ như sương. Người Bài Di làm gì có phục sức tinh nhã như thế? Ðây nhất định là Bồ Tát hiện thân. Mình chớ nên lầm lẫn.

Ðoàn Diên Khánh bị giày xéo đã nhiều, bây giờ lại không còn đường đất dung thân. Lão yên trí chỉ có Bồ Tát hiện thân mới cứu được lão ra khỏi hoàn cảnh khốn nạn. Lão thấy Bồ Tát bỏ đi liền cố sức bò theo và muốn lên tiếng gọi:

- Bồ Tát hãy cứu ta! Nhưng trong cổ họng chỉ ú ớ mà nói không thành tiếng. Nữ lang áo trắng nhìn thấy dưới gốc Bồ Ðề có tiếng động và thấy một đống lù lù, người chẳng ra người, thú chẳng ra thú đang chuyển động thân mình. Nàng nhìn kỹ lại mới nhận ra là một gã ăn xin đầy mình máu mủ, dơ dáy vô cùng. Những vết thương trên mặt, trên mình, trên tay, ruồi nhặng bám đầy, bay lên vù vù, và đều tiết ra mùi xú uế khủng khiếp.

Nữ lang kia trong lòng căm hận trượng phu đến cực điểm liền có ý tự khí cho thành người đê tiện để trả thù. Nàng trông thấy người hành khất hình thù khủng khiếp này, ban đầu cảm thấy rùng rợn muốn xoay người chạy trốn.

Nhưng rồi nàng tự nghĩ:

- Ta nên tìm một kẻ xú lậu ô uế nhất thiên hạ cùng y giao hợp. Dù cho ngươi là Vương gia, là Ðại tướng quân, ta lại càng nên giao hảo với gã hành khất ty tiện này để trả đũa ngươi một cách cay độc. Nàng không ngờ gì đến Ðoàn Diên Khánh là hoàng tộc. Nguyên lão trước kia tướng mạo khôi ngô anh tuấn, chỉ vì bị mười mấy tên cường địch vây đánh thành bị trọng thương mới ra nông nỗi này. Nàng không nói câu gì, từ từ cởi áo đến trước mặt Ðoàn Diên Khánh, chui ngay vào lòng lão, thò hai cánh tay trắng nõn như hoa trà ôm lấy cổ lão... Nếu Hằng Nga mà biết ra tất cũng lấy làm kinh dị. Không hiểu vì sao một vị phu nhân cao quý như thế mà đến giao tiếp với một lão ăn mày mình đầy mủ máu? Nữ lang áo trắng đứng dậy lâu rồi, Ðoàn Diên Khánh vẫn còn tưởng mình nằm mơ, chẳng hiểu là chân hay giả. Thần trí lão vẫn hồ đồ và cho đúng là Bồ Tát giáng trần. Lỗ mũi lão còn phảng phất ngửi thấy mùi thơm. Lão nghiêng đầu đi, lấy tay viết xuống đất bảy chữ: "Bà là Quan Thế Âm tóc dài!" để hỏi nữ lang thì thấy nàng gật đầu.

Ðột nhiên, mấy hạt châu nhỏ xuống bên dòng chữ, thì ra đó là nước mắt của nàng. Ðoàn Diên Khánh lại cho đó là mấy giọt nước cam lồ của đức Phật Quan Âm vẩy ra. Lão lẩm bẩm:

- Ðức Quan Âm hoá thân làm đàn bà để phổ độ chúng sinh bị trầm luân trong bể đục! Ðức Bồ Tát từ bi là thế! Người đàn bà áo trắng này nhất định là Quan Thế Âm Bồ Tát hoá thân rồi. Ðức Quan Âm đến đây để điểm hoá cho ta, là có ý bảo ta đừng thối chí. Ta không là kẻ phàm phu tục tử mà là chân mệnh Thiên tử.

Chương 147: Mưu đại sự xin làm dưỡng tử

Ðoàn Diên Khánh đang bị trọng thương và gặp lúc gian nguy, đột nhiên được vị Quan Âm tóc dài áo trắng xả thân để lão thoả mãn, lão cảm thấy tinh thần phấn khởi, tin rằng thiên mệnh đã về với mình, ngày sau tất được lên ngôi báu. Vậy những mối nguy nan trước mắt cũng không có gì đáng lo ngại.

Ðoàn Diên Khánh đang đầy lòng tự tin, chợt thấy trước mặt sáng loà.

Trời đã bình minh. Lão lại hỏi thăm biết Khô Vinh đại sử vẫn còn trong thời kỳ nhập định.

Ðoàn Diên Khánh quỳ xuống gốc cây Bồ Ðề cảm tạ đức Bồ Tát đã ban ơn đức cho. Lão bẻ hai cành bồ đề cắp vào nách, rồi lạng mình nhảy đi, không dám lẩn quẩn ở nước Ðại Lý nữa. Lão đi mãi xuống phía Nam cho tới khu Man Hoang hẻo lánh. Lão ở đây cố công tập luyện võ nghệ truyền gia.

Võ học họ Ðoàn nước Ðại Lý tinh thâm vô cùng. Nó lấy thuần tuý làm cốt mà không cần biến ảo phức tạp.

Năm năm đầu Ðoàn Diên Khánh điều trị thương thế cho lành. Ðoạn lão tập luyện lấy gậy thay chân. Lão lại đem môn "Nhất dương chỉ" chế hoá vào cây cương trượng, luyện thêm năm năm nữa, rồi mới hiện trên chốn giang hồ.

Bước đầu, Ðoàn Diên Khánh phải đi về miệt Lưỡng Hồ tiêu diệt hết kẻ cừu địch không để sống sót một mống. Thủ đoạn tàn ác của lão thực khiến cho người ta vừa nghe đến đã phải kinh hồn. Vì thế mà lão nổi tiếng là thiên hạ đệ nhất đại ác nhân.

Ðoàn Diên Khánh đã mấy phen lén lút trở về nước Ðại Lý, và lần nào cũng thấy ngôi vua của Ðoàn Chính Minh không thể nào lung lay được, nên lão lại đành bỏ đi.

Lần sau cùng gặp Huỳnh Mi Tăng cùng đánh cờ để đấu nội lực. Hôm ấy, lão đang nắm chắc phần thắng, chẳng ngờ đâu Ðoàn Dự xen vào khiến cho lão chuyển thành thế bại.

Lúc này, Vương phu nhân bắt được Ðoàn Dự, Ðoàn Diên Khánh đang phóng trượng để đâm chết chàng cho hết mối lo về sau, đột nhiên Ðoàn phu nhân ngâm bốn câu: Ngoài chùa Thiên Long, Dưới gốc Bồ Ðề. Hán h khất phương xa, Quan Âm tóc dài. Bốn câu mười sáu chữ này đọc lên thoảng nghe như không, nhưng đối với Ðoàn Diên Khánh khác nào sét đánh lưng trời.

Lão nhìn vẻ mặt Ðoàn phu nhân tự hỏi:

- Chẳng lẽ... Chẳng lẽ... bà này lại là vị Quan Âm ngày trước?

Bỗng thấy Ðoàn phu nhân từ từ đưa tay lên cởi búi tóc ra cho làn tóc mây đắp lên vai và rủ xuống trước mặt. Lão nhận ra chính bà là vị Quan Âm mà lão đã gặp dưới gốc cây Bồ Ðề ngoài chùa Thiên Long.

Ðoàn Diên Khánh không còn hoài nghi gì nữa, lẩm bẩm một mình:

- Mình cứ tưởng là Bồ Tát, té ra lại là Trấn Nam vương phi! Bây giờ Ðoàn Diên Khánh tuy đã biết rõ chân tướng, nhưng nhiều mối nghi hoặc lại nổi lên trong óc.

Lão tự hỏi:

- Tại sao Vương phi lại có hành động như vậy? Khi ấy ta là một kẻ ăn xin mình mủ máu mà sao lại lọt vào mắt nàng?

Ðoàn Diên Khánh cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi ngẩng lên nhìn thì thấy Trấn Nam vương phu nhân nước mắt chảy quanh, lão không cầm lòng được lên giọng ấm ớ hỏi:

- Ngươi muốn ta tha mạng cho con ngươi ư?

Ðoàn phu nhân lắc đầu đáp:

- Trên tấm kim bài nhỏ xíu đeo ở cổ y có khắc chữ ghi năm, tháng, ngày đã sinh ra y đó.

Ðoàn Diên Khánh ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi không xin ta tha y mà lại bảo ta coi tấm Kim bài đó là có ý gì?

Từ lúc Ðoàn Diên Khánh biết rõ chân tướng phu nhân và nhớ lại cuộc giao hợp dưới gốc cây bồ đề ngoài chùa Thiên Long, lão sinh kinh sợ và cảm kích Ðoàn phu nhân. Lão đưa đầu trượng ra để giải khai huyệt đạo cho bà rồi cúi xuống nhìn vào cổ Ðoàn Dự thì quả thấy một tấm kim bài nhỏ.

Một mặt kim bài khắc bốn chữ "Trường mệnh bách tuế".

Lão lại lật mặt kia lên coi thì thấy khắc một hàng chữ nhỏ: "Sinh ngày mười ba tháng mười một, năm Quý Hợi, nhằm năm Bảo Ðịnh đế thứ hai nước Ðại Lý."

Ðoàn Diên Khánh coi đến mấy chữ năm Bảo Ðịnh đế thứ hai thì trong lòng đã run lên, lẩm bẩm một mình:

- Tháng hai năm ấy ta bị kẻ thù vây đánh, người bị trọng thương, phải bò lê đến ngoài chùa Thiên Long. Trời ơi! Tháng mười một sinh ra gã này. Thế là vừa mười tháng. Chẳng lẽ mười tháng mang thai.. và gã này... là con ta ư? Mặt lão chằng chịt vết sẹo nên không nhìn rõ những nét kinh hãi. Song sắc mặt lợt lạt không còn một chút huyết sắc. Lòng lão cực kỳ xúc động.

Lão quay lại nhìn Ðoàn phu nhân thì thấy bà gật đầu lẩm bẩm:

- Thật là oan nghiệt! Thật là oan nghiệt!

Ðoàn Diên Khánh suốt đời chưa có mối quan hệ trai gái cũng chưa nếm mùi hoan lạc gia đình. Nay đột nhiên lão biết trên đời mình đã có một đứa con trai thì trong lòng vui mừng khôn tả! Lão cho là những danh lợi, hiển vinh trên đời, cả đến cơ nghiệp đế vương cũng không quý bằng có một đứa con. Lão nghĩ lại: vừa rồi suýt nữa phóng trượng đâm chết con mình mà may chưa kịp hạ thủ thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm, những muốn reo lên.

Choang một tiếng! Cây cương trượng trong tay lão rớt xuống đất.

Ðoàn Diên Khánh liếc mắt nhìn Ðoàn Chính Thuần thì thấy vẻ mặt y vẫn lờ mờ, hiển nhiên không hiểu gì đến mấy câu của phu nhân vừa nói.

Ðoàn Diên Khánh lại cảm thấy trong lòng kiêu hãnh vô cùng, nhưng muốn la lên:

- Dù người có làm Hoàng đế nước Ðại Lý mà ta không làm được cũng chẳng lấy chi làm vinh hạnh. Ta có con trai mà ngươi không, thế thì ta hơn ngươi nhiều lắm rồi.

Ðột nhiên đầu óc lão choáng váng, mắt tối sầm lại. Lão tự nhủ:

- Vì ta vui mừng quá mà phát ra hiện tượng này.

Bỗng nghe đánh huỵch một tiếng. Một người ngã lăn ra bên cửa.

Người đó chính là Vân Trung Hạc.

Ðoàn Diên Khánh giật mình kinh hãi la thầm:

- Hỏng bét!Lão giơ tay trái lên không, muốn vận kình lực hút cây cương trượng cho bật lên bên tay mình. Dè đâu lão vận nội lực mà không phát huy được. Cây cương trượng vẫn nằm im dưới đất, chẳng chuyển động chút nào.

Ðoàn Diên Khánh càng kinh hãi hơn, nhưng không để lộ ra ngoài mặt. Lão lại giơ tay phải ra vận động kình lực để hút lấy cây cương trượng nhưng nó vẫn nằm yên không nhúc nhích.

Lão đề tụ chân khí cũng không được.

Giữa lúc lão còn đang ngơ ngẩn chẳng hiểu đã bị người ngoài dở trò gì với mình bỗng thấy Mộ Dung Phục lên tiếng:

- Ðoàn điện hạ! Trong căn nhà bên kia cũng có một người muốn gặp điện hạ. Vậy xin điện hạ dời gót qua đó.

Ðoàn Diên Khánh nói:

- Mộ Dung công tử cứ đưa y đến đây!

Mộ Dung Phục đáp:

- Y không đi được, mời điện hạ qua đó!

Ðoàn Diên Khánh nghe Mộ Dung Phục nói mấy câu này thì đã hiểu ngay là có kẻ ngồi trong bóng tối để phóng thuốc mê mà chắc chính là Mộ Dung Phục không sai. Gã vốn sợ võ công mình lợi hại, còn e dè thuốc độc chưa đủ hại mình, nên không dám trở mặt.

Ðoàn Diên Khánh lại nghĩ thầm:

- Từ lúc vào nhà đến giờ mình để ý đề phòng cẩn thận, đã không uống một hớp nước trà, lại không ngửi thấy mùi gì khác lạ mà sao vẫn bị trúng độc kế của gã được? Hay là từ lúc mình nghe lời nói của Ðoàn phu nhân quá đỗi vui mừng, sao lãng đề phòng đến nỗi bị gã làm cho mắc bẫy?

Ðoàn Diên Khánh tuy tính tình hung ác, nhưng có khí độ kẻ cả. Lão đã thất cơ kém thế thì đành chịu thua chứ không cáu giận mắng chửi.

Lão chỉ lạnh lùng nói:

- Mộ Dung công tử! Họ Ðoàn nước Ðại Lý chúng ta không thạo dùng chất độc. Công tử nên lấy môn Nhất dương chỉ để đối phó với lão phu mới đúng. ý lão muốn nói: Họ Mộ Dung ở Cô Tô đã nổi tiếng về môn gậy ông đập lưng ông. Thế mà ngươi lại dùng độc để đối phó với ta thì không phải là người quang minh lỗi lạc.

Mộ Dung Phục tủm tỉm cười đáp:

- Ðoàn điện hạ là bậc cái thế anh hùng, há phải hạng tầm thường? Món "Hồng hoa hương vụ" này của tại hạ đã lấy ở nước Tây Hạ ngày trước và chỉ để thêm vào một chút đặng làm chảy nước mắt, sổ mũi, hắt hơi. Ðâu có phải là của nhà Mộ Dung ở Cô Tô chế ra.

Ðoàn Diên Khánh ngấm ngầm kinh hãi. Lão nhớ lại ngày trước, bọn cao thủ tại Nhất phẩm đường nước Tây Hạ đã dùng Hồng hoa hương vụ để đánh ngã bao nhiêu bang chúng Cái Bang rồi bắt sống hết. Lão được nghe chuyện này không ngờ bữa nay chính lão mắc bẫy. Ðoàn Diên Khánh nhắm mắt lại không nói gì nữa. Lão ngấm ngầm vận nội lực để trục hơi độc ra ngoài.

Mộ Dung Phục cười nói:

- Muốn giải chất Hồng hoa hương vụ mà vận công ngưng khí thì chẳng ích gì...

Gã chưa dứt lời, thì Vương phu nhân quát lên:

- Ngươi đánh thuốc độc làm ta cũng bị hại lây. Mau lấy thuốc giải mau ra!

Mộ Dung Phục đáp:

- Cô mẫu! Ðiệt nhi thật là đắc tội. Cô mẫu chờ một chút rồi điệt nhi sẽ giải độc cho cô mẫu!Vương phu nhân tức giận nói:

- Việc gì mà phải chờ một chút với chẳng chờ một chút. Lấy thuốc giải mau đi!

Mộ Dung Phục đáp:

- Thật là đắc tội. Thuốc giải điệt nhi không mang theo bên mình. Ðoàn phu nhân đã được giải khai huyệt đạo, nhưng lại bị Hồng hoa hương vụ làm cho mê đi. Trong sảnh đường, ngoài Mộ Dung Phục đã uống thuốc giải từ trước và Ðoàn Dự có Chu Cáp Thần Công trong người, còn hết thảy đều trúng độc.

Nhưng Ðoàn Dự đang bị đau đớn vô cùng. Từ lúc chàng nghe Vương phu nhân bảo Ðoàn Chính Thuần:

- Con người bạc hãnh kia! Ngươi làm hại ta chẳng kể làm chi, không ngờ ngươi lại hại đến chính con gái ngươi. Ngọc Yến... Ngọc Yến chính là cốt huyết của ngươi đó.

Thỡ khí tức xông lên tận cổ, cơ hồ ngất đi. Sau chàng lại nghe Vương phu nhân cùng Mộ Dung Phục đề cập đến mối tử tình giữa phụ thân chàng và bà ta, thì trong lòng ngấm ngầm kinh hãi.

Chàng lo rằng Vương Ngọc Yến cũng vào trường hợp như Mộc Uyển Thanh tức là em gái mình. Bây giờ Ðoàn Dự nghe chính miệng Vương phu nhân nói ra điều này, thì không còn hoài nghi gì nữa. Chàng tưởng chừng trời đất quay cuồng. Nếu chân tay không bị trói, miệng không bị nhét hạt vải, thì chàng đã kêu gào và chạy loạn lên như người điên rồi. Trong lòng đau khổ quá chừng, Ðoàn Dự cảm thấy tức ngực, lại không chuyển động được, chân tay chàng giá lạnh rồi dần dần cứng đơ.

Chàng cả kinh than thầm:

- Trời ơi! Bá phụ thường nói con người đã bị bại lực, thì nội công càng thâm hậu bao nhiêu càng nguy hiểm bấy nhiêu! Không chừng... mình bị bại lực rồi đây! Chàng cảm thấy khí lạnh chỉ trong chốc lát đã vào đến khuỷu tay, đầu gối...

Nhưng rồi chàng lại nghĩ:

- Nếu Ngọc Yến là em cùng cha khác mẹ với mình thì mối tương tử hoài bão bấy lâu bỗng tan ra như bọt nước. Mình có sống ở trên thế gian cũng chẳng còn chi là sinh thú. Mình có bại lực thành người phế nhân không còn biết gì nữa càng tránh được nỗi phiền não suốt đời. Sau chàng lại nghe mẫu thân nói những gì ngoài chùa Thiên Long, dưới gốc bồ đề... thì chỉ có Ðoàn phu nhân và Ðoàn Diên Khánh là hiểu ngầm với nhau, còn ngoài ra chẳng một ai hay biết. Ðoàn Dự đang lúc đau lòng muốn ngất đi thì câu nói của mẫu thân lọt vào tai chàng. Tuy chàng nghe rõ nhưng không bao giờ biết Ðoàn Diên Khánh là phụ thân mình. Ðoàn Diên Khánh ba lần vận nội tức, chẳng những vô hiệu mà trước ngực lại càng tức tối khó chịu như muốn nôn oẹ. Lão không nói gì mà không cử động chỉ nhắm mắt ngồi yên.

Mộ Dung Phục nói:

- Tại hạ khi nào dám uy hiếp điện hạ, có mọi người ở đây làm chứng cho điều đó. Trước hết tại hạ xin có lời tạ tội và kính cẩn khẩn cầu điện hạ một điều. Gã quỳ hai chân xuống, dập đầu lạy tận đất, tỏ ra rất kính cẩn.

Mọi người thấy Mộ Dung Phục đột nhiên thi hành đại lễ thì không khỏi kinh ngạc. Lúc này gã đã kiềm chế mọi mặt, tính mạng mọi người gã đều nắm trong tay. Dù gã có là người nghĩa khí giang hồ thì đối với Ðoàn Diên Khánh, một bậc cao thủ tiền bối, cũng chỉ vái một cái là đủ, hà tất phải khom lưng uốn gối dập đầu bái lạy?

Ðoàn Diên Khánh chẳng hiểu ra sao, nhưng thấy gã kính cẩn như vậy thì lòng căm hận cũng dẹp đi vài phần.

Lão nói:

- Người ta thường nói rằng: "Thi lễ với người là tất có sở cần điều gì". Công tử thi hành đại lễ như vậy, tại hạ không dám đương. Chẳng hay công tử có điều chi dạy bảo?

Trong lời nói của Ðoàn Diên Khánh, lão tỏ ra là người rất lịch sự.

Mộ Dung Phục đáp:

- Tâm nguyện của tại hạ đã được điện hạ biết rõ. Muốn phục hưng Ðại Yên không phải là công cuộc trong một ngày mà xong. Bây giờ tại hạ giúp đỡ điện hạ lên ngôi Hoàng đế nước Ðại Lý trước. Ðiện hạ lại không có con cái, nên tại hạ muốn bái điện hạ làm nghĩa phụ để chung lưng đấu sức làm nên đại sự, há chẳng lưìng toàn kỳ mỹ ư?

Ðoàn Diên Khánh nghe Mộ Dung Phục nói đến câu "Ðiện hạ không có con cái", bất giác liếc mắt nhìn Ðoàn phu nhân. Bốn mắt gặp nhau khác nào nói đến trăm ngàn điều. Ðoàn Diên Khánh cười khằng khặc không trả lời.

Lão nghĩ bụng:

- Giả tỷ ngươi nói câu này trước đây nưa giờ thì thật là lưỡng toàn kỳ mỹ nhưng hiện giờ ta đã biết là ta có con thì khi nào lại đem ngôi vua để truyền lại cho ngươi?

Mộ Dung Phục lại nói:

- Nhà Ðại Tống lấy được giang sơn của họ Sài đời Hậu Chu, ngày ấy Chu Thái Tổ là Quách Oai không người kế nghiệp, lấy Sài Vinh làm con. Sài Thế Tôn là tay hào kiệt đương thời, tài kiêm văn võ làm nổi oai danh cho nhà Hậu Chu. Họ Quách đời đời được hưởng tế tự truyền mãi về sau, hậu thế đều ca tụng việc này. Gương trước còn đó, xin điện hạ xét soi.

Ðoàn Diên Khánh hỏi:

- Công tử muốn ta thu làm nghĩa tử ư?

Mộ Dung Phục đáp:

- Chính thế!

Ðoàn Diên Khánh bụng bảo dạ:

- Bây giờ ta bị trúng độc đành phải miễn cưỡng nhận lời. Chờ giải độc rồi, ta sẽ giết gã đi là xong.

Lão liền hững hờ đáp:

- Như vậy thì công tử phải đổi lấy họ Ðoàn mới có thể làm Hoàng đế nước Ðại Lý được. Hoài bão phục hưng Yên quốc chưa hiểu thành bại thế nào, nhưng họ Mộ Dung từ đây tuyệt tự mà công tử cũng chịu ư?

Ðoàn Diên Khánh đã biết rõ mưu cơ của Mộ Dung Phục. Gã chỉ cần lên làm vua nước Ðại Lý rồi trong vài năm cho người thân tín nắm hết quyền binh, giết sạch bọn trung thân với họ Ðoàn rồi, gã sẽ khôi phục họ Mộ . Có khi gã còn đổi tên nước Ðại Lý thành Ðại Yên cũng chưa biết chừng. Lão đặt ra mấy câu hỏi này là mưu sâu lấy thoái làm tiến khiến Mộ Dung Phục tin lời không đem lòng nghi kỵ. Nếu lão ưng thuận ngay thì tỏ ra có ý không thành thực.

Quả nhiên Mộ Dung Phục ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi ngập ngừng:

- Cái đó...

Chương 148: Mộ dung phục mặt người dạ thú

- Bao tam ca! Việc đời nhiều khi ngoắt ngoéo, tam ca không thể hiểu được. Rồi tiểu đệ sẽ nói cho nghe.

Bao Bất Ðồng lắc đầu đáp:

- Không được đâu là không được đâu! Công tử gia! Bao Bất Ðồng tuy ngu xuẩn nhưng dụng ý của công tử cũng đoán ra được vài phần. Công tử muốn học Hán nhẫn nhục luồn khố để chuẩn bị ngày bay bổng. Công tử tưởng ngày nay đổi ra họ Ðoàn, sau này nắm giữ binh sẽ khôi phục lại họ Mộ Dung đồng thời đổi luôn cả danh hiệu nước Ðại Lý làm Ðại Yên để khởi binh đánh Ðại Tống, Ðại Liêu khôi phục lại giang sơn. Cuộc mưu đồ của công tử tuy lớn lao, nhưng thành ra kẻ bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa không khỏi tự thẹn với lương tâm và bị thiên hạ chê cười. Vậy cái ngôi Hoàng đế đó tưởng chẳng ngồi làm chi.

Mộ Dung Phục cố nén giận đáp:

- Bao tam ca nói quá lời. Sao lại bảo tiểu đệ là bất trung, bất hiếu, bất nhân, bất nghĩa được? Tam ca không nên ăn nói hồ đồ.

Bao Bất Ðồng nói:

- Bây giờ công tử nương nhờ Ðại Lý ngày sau lại đem lòng phản bạn, thế là bất trung! Công tử bái kiến Ðoàn Diên Khánh làm phụ thân, ở với họ Ðoàn cho đến già, sao lãng họ Mộ Dung, thế là bất hiếu! Giữ được hiếu đạo với họ Mộ Dung lại bất hiếu với họ Ðoàn. Công tử đi đến chỗ tàn sát quần thần Ðại Lý thế là bất nhân!...

Bao Bất Ðồng chưa nói hết lời, đột nhiên một tiếng binh vang lên.

Mộ Dung Phục đã phóng chưởng vào sau lưng hắn, rồi nói:

- Còn ta bán bạn bè để cầu vinh, thế là bất nghĩa!

Phát chưởng của gã phóng ra, kình lực âm nhu đánh vào đại huyệt Thần Ðạo, Linh Ðài và Chi Dương. Thật là một đòn trí mạng. Bao Bất Ðồng không ngờ mình đi theo Mộ Dung Phục từ thuở nhỏ đến giờ mà gã lại hạ độc thủ tàn nhẫn đến thế. Hắn ọc lên một tiếng, rồi miệng phun máu tươi ra, ngã lăn xuống đất chết liền.

Giữa lúc Bao Bất Ðồng lý luận với Mộ Phục, bọn Ðặng Bách Xuyên, Công Dã Càn, Phong Ba Ác đều đứng ngoài cửa lắng tai nghe.

Ba người biết rằng Bao Bất Ðồng nói thế là quá đáng, nhưng rất hợp đạo nghĩa.

Ðến khi Mộ Dung Phục phóng chưởng đánh Bao Bất Ðồng ba người giật mình kinh hãi, xông cả vào trong nhà.

Phong Ba Ác ôm lấy Bao Bất Ðồng, la gọi:

- Tam ca, tam ca! Tam ca làm sao vậy? Nhưng chỉ thấy Bao Bất Ðồng hai hàng nước mắt tuôn chảy xuống má.

Phong Ba Ác lại đưa tay sờ mũi thì thấy tắt hơi rồi. Gã biết Bao Bất Ðồng lúc lâm tử vì thương tâm quá đỗi mà ứa chảy nước mắt ra.

Phong Ba Ác lớn tiếng kêu:

- Tam ca! Tuy tam ca không còn hơi thở nữa, song vẫn muốn hỏi lại công tử: "Vì lẽ gì mà công tử hạ độc thủ giết ta?"

Gã nói xong, quay đầu lại trừng trừng nhìn Mộ Dung Phục đầy vẻ thù hận.

Ðặng Bách Xuyên cũng nói:

- Công tử gia! Tam đệ của chúng ta bản tính hay xung đột với ý kiến người khác. Công tử cũng đã biết rồi. Dù y có vô lễ với công tử, không giữ phận trên dưới, tưởng công tử chỉ nên trách mắng mà thôi. Sao lại nhẫn tâm hạ sát y?

Thực ra Mộ Dung Phục không phải bực tức Bao Bất Ðồng về tội vô lễ, mà gã căm hận họ Bao đã chẳng úy kỵ gì, đem chuyện mưu đồ trong thâm tâm gã nói huỵch toẹt ra. Như vậy gã sợ Ðoàn Diên Khánh không chịu nhận mình làm nghĩa tử để truyền ngôi cho nữa.

Hoặc lão có giữ lời hứa nhận mình làm con, phong ngôi Thái tử, nhưng cũng bố trí cẩn thận, thì việc mưu đồ Ðại Yên khó lòng thành tựu. Trong lúc cấp bách gã đành hạ độc thủ. Không thế thì cái mũ miện đã sắp vào tay lại bị gió quạt đi mất.

Mộ Dung Phục nghe lời Phong, Ðặng thì nghĩ thầm:

- Câu chuyện bữa nay đã lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Ðành là đắc tội với Phong, Ðặng chứ không thể để Diên Khánh Thái tử sinh lòng nghi hoặc được.

Gã nghĩ vậy, liền đáp:

- Bao Bất Ðồng nói năng hỗn xược, cái đó quan hệ gì? Nhưng ta lòng thành bái Ðoàn điện hạ làm dưỡng phụ, thế mà hắn lại dám ly gián tình phụ tử của chúng ta thì khoan thứ thế nào được?

Phong Ba Ác kêu to lên:

- Bao Bất Ðồng theo công tử gia mười mấy năm trời, xuất sinh nhập tư, mà công tử coi không bằng tên Ðoàn Diên Khánh ư?

Mộ Dung Phục vội la lên:

- Phong tứ ca bất tất phải nổi nóng. Ta lấy họ Ðoàn nước Ðại Lý là thật lòng quyết ý chứ không nghĩ ngợi gì khác nữa. Thế mà Bao Bất Ðồng lấy bụng dạ hẹp hòi của kẻ tiểu nhân để đo lòng đại lượng của người quân tử, nên bất đắc dĩ ta phải xuống tay. Công Dã Càn hững hờ hỏi:

- Công tử đã quyết định rồi, không thể vãn hồi được nữa ư?

Mộ Dung Phục đáp:

- Chính thế!

Ðặng Bách Xuyên, Công Dã Càn, Phong Ba Ác đưa mắt nhìn nhau rồi cùng gật đầu. Ðặng Bách Xuyên dõng dạc nói:

- Công tử gia! Bốn anh em tại hạ tuy chưa cùng nhau kết nghĩa đệ huynh, nhưng đã thề cùng sống chết, tình thân như cốt nhục. Chắc công tử cũng biết rồi?

Mộ Dung Phục chau mày đáp:

- Phải chăng Ðặng đại ca muốn báo thù cho Bao tam ca? Vậy ba vị cứ tiến lên đi, Mộ Dung Phục này đâu có sợ gì?

Ðặng Bách Xuyên thở dài đáp:

- Bọn tại hạ vốn là gia thần họ Mộ Phục khi nào dám động thủ? Cổ nhân đã nói: "Hợp ý thì ở, chẳng hợp ý thì đi". Bọn tại hạ không thể thị phụng công tử được nữa. Người quân tử tuy đã tuyệt giao nhưng không nói xấu nhau. Mong rằng công tử hãy suy nghĩ kỹ.

Mộ Dung Phục thấy ba người muốn phân ly, liền nghĩ bụng:

- Rồi đây mình đến Ðại Lý mà không được một tay tâm phúc thì thật khó bề hành động. Không lưu họ lại không xong.

Mộ Dung Phục nghĩ vậy, liền nói:

- Ðặng đại ca! Các vị đã không nghi ngờ lòng ta phản bội họ Ðoàn thì ta đối với các vị không có điều chi hết, cớ sao lại chia tay?

Ngày trước gia phụ đối đãi với các vị không có điều gì sái quấy mà các vị cũng nhận lời với gia phụ gắng sức hết lòng giúp ta. Bây giờ các vị bỏ đi há chẳng trái với lời hứa trước ru?

Ðặng Bách Xuyên mặt giận xám xanh đáp:

- Công tử không nhắc đến lão tiên sinh thì thôi, nhưng đã nhắc tới lão tiên sinh thì hành động nhận kẻ khác làm cha, đổi họ, phản quốc công tử đã nhìn nhận rồi, còn đối với lão tiên sinh thế nào được? Bọn tại hạ thực đã thề thốt với lão tiên sinh phò tá công tử để phục hưng nhà Ðại Yên, làm sáng tỏ danh tiếng họ Mộ Dung. Nhưng bọn tại hạ quyết không thể phò tá công tử để đi làm thịnh vượng cho nước Ðại Lý, nổi tiếng cho họ Ðoàn.

Mộ Dung Phục sắc mặt lúc xanh lè, lúc lợt lạt không biết trả lời thế nào nữa.

Bọn Ðặng Bách Xuyên, Công Dã Càn, Phong Ba ác đều xá dài tận đất, rồi nói:

- Xin bái biệt công tử!

Phong Ba Ác vác thi thể Bao Bất Ðồng lên vai, rồi ba người ra đi, không ngoảnh mặt lại nữa.

Mộ Dung Phục buông mấy tiếng cười khô khan, rồi nói với Ðoàn Diên Khánh:

- Nghĩa phụ soi xét cho: bốn người đó đều là gia thần của hài nhi, dù theo đã lâu năm, nhưng hài nhi vì muốn giữ lòng trung với họ Ðoàn nước Ðại Lý mà phải hạ sát một gã, đuổi ba gã đi. Hài nhi thân cô vào Ðại Lý đủ tỏ lòng trung có một, quyết chẳng đơn sai!

- Hay lắm! Hay lắm!

Mộ Dung Phục lại nói:

- Bây giờ hài nhi xin giải độc cho nghĩa phụ.

Gã thò tay vào bọc lấy ra cái bình nhỏ toan đưa cho Ðoàn Diên Khánh, nhưng nghĩ lại rằng: "Bây giờ mình giải chất độc Hồng Hoa hương vụ cho lão, rồi không thể uy hiếp được lão nữa." Từ đây trở đi mình phải xin xỏ cầu cạnh lão, không thể làm cho lão nể mình được. Ðáng giận là thằng lỏi Ðoàn Dự, mình phải giết hắn đi mới xong.

Gã rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ đánh soạt một cái, rồi nói:

- Công lao đầu tiên của hài nhi đối với nghĩa phụ là hạ sát gã tiểu tử Ðoàn Dự này để tuyệt đường nối dõi của Ðoàn Chính Thuần, khiến y phải truyền ngôi cho nghĩa phụ.

Ðoàn Dự tuy hai mắt bị bịt chặt cứng không thấy gì, nhưng Mộ Dung Phục nói sao chàng nghe rõ hết, chàng tự nghĩ:

- Ngọc Yến đã biến thành em gái mình rồi thì mình cũng chẳng sống làm chi nữa. Gã đâm mình chết càng hay.

Một là Ðoàn Dự muốn được chóng chết, hai là chàng tưởng mình bị bại lực dù muốn kháng cự cũng không còn sức nữa, chàng đành vươn cổ ra chịu chết. Ðoàn phu nhân thấy Mộ Dung Phục tay cầm trường kiếm thủng thỉnh tiến lại gần Ðoàn Dự thì lòng đau như cắt, la lên một tiếng:- Úi chao!

Ðoàn Diên Khánh nói:

- Hài nhi! Lòng hiếu thảo của hài nhi thật đáng khen, nhưng thằng lỏi này thật là khả ố. Gã đã nhiều lần đắc tội với ta. Bá phụ và phụ thân gã lại cướp ngôi của ta, làm hại ta đến thân tàn ma dại. Ta muốn chính mình ra tay hạ sát thằng giặc con này mới hả giận.

Mộ Dung Phục dạ một tiếng, rồi cầm trường kiếm đưa cho Ðoàn Diên Khánh nói:

- Trời ơi! Hài nhi thật hồ đồ, quên chưa giải độc cho nghĩa phụ.

Gã lại lấy chiếc bình nhỏ ra. Hắn liếc mắt nhìn trộm thấy Ðoàn Diên Khánh lộ vẻ đắc ý và tựa hồ đửa mắt liếc người khác.

Mộ Dung Phục là con người rất tinh tế mau lẹ. Gã nhìn theo ánh mắt của Ðoàn Diên Khánh, thấy Ðoàn phu nhân khẽ gật đầu. Nét mặt bà tỏ ra cảm kích và vui mừng.

Mộ Dung Phục thấy thế không khỏi sinh nghi, nhưng chẳng bao giờ gã lại nghĩ đến Ðoàn Dự là con Ðoàn Diên Khánh và Ðoàn phu nhân sinh ra. Ðoàn Diên Khánh thà hủy bỏ tính mạng mình, quyết không bao giờ để kẻ khác hạ sát đứa con bảo bối của mình. Còn ngôi hoàng đế hay gì gì đi nữa cũng chỉ là thân ngoại chi vật.

Mộ Dung Phục ban đầu nghĩ:

- Phải chăng giữa Ðoàn Chính Thuần và Ðoàn Diên Khánh ngấm ngầm cấu kết với nhau điều gì? Bọn họ dù sao cũng là người trong đại gia đình họ Ðoàn nước Ðại Lý.

Người ta thường nói: "Máu loãng còn hơn nước lã". Khi nào anh em họ Ðoàn lại coi người ngoài hơn người trong nhà bao giờ?

Sau gã lại nghĩ rằng:

- Kế hoạch ngày nay chỉ có một đường lối duy nhất là lập nên vài công lớn với Ðoàn Diên Khánh để chứng tỏ lời nói của mình là thành thực.

Gã liền quay lại hỏi Ðoàn Chính Thuần:

- Trấn Nam Vương! Sau khi vương gia về nước Ðại Lý rồi, chừng bao lâu thì lên ngôi hoàng đế? Vương gia ở ngôi bao lâu thì truyền lại cho nghĩa phụ tại hạ?

Ðoàn Chính Thuần hững hờ đáp:

- Hoàng huynh ta công lực thâm hậu, người rất khoẻ mạnh, ít ra còn ở ngôi hoàng đế ba chục năm nữa. Sau khi hoàng huynh truyền ngôi cho ta rồi, ít ra ta cũng phải ở ngôi ba chục năm. Khi đó Ðoàn Dự con ta đã tám chục tuổi, y làm vua vào khoảng hai chục năm. Như vậy là phải sau tám mươi năm...

Mộ Dung Phục ngắt lời:

- Vương gia đừng nói rỡn nữa! Ai mà chờ lâu thế được? Tại hạ gia hạn cho vương gia trong vòng một tháng phải lên ngôi hoàng đế. Sau một tháng nữa phải truyền ngôi cho Diên Khánh thái tử.

Ðoàn Chính Thuần đã nhìn rõ tình thế trước mắt, Ðoàn Diên Khánh cùng Mộ Dung Phục dùng mình làm bậc thang để trèo lên đế vị. Bao giờ mình nhường ngôi cho Ðoàn Diên Khánh rồi, bọn chúng mới sát hại. Bây giờ chắc họ chưa dám làm gì. Dù có địch nhân đến hại mình, bọn chúng cũng hết sức bảo hộ. Chỉ có Ðoàn Dự là rất nguy hiểm!

Ông cười ha hả, nói:

- Ngôi hoàng đế của ta chỉ có thể truyền cho con ta là Ðoàn Dự, dù truyền sớm truyền muộn cũng chẳng sao, nhưng muốn truyền cho người ngoài thì không được đâu!

Mộ Dung Phục nói:

- Chính tại hạ đã nghe vương gia ưng thuận truyền ngôi cho Diên Khánh thái tử, sao bây giờ vương gia lại cãi lời?

Ðoàn Chính Thuần đáp:

- Tại sao tai ngươi lại nghe thấy được? Ha ha! Diên Khánh huynh đệ! Con bồng ngựa bắt con ve sầu, ngờ đâu lại có con sẻ rình rập đằng sau. Té ra, lúc chàng tính kế thì vị Mộ Dung công tử này đã ẩn nấp nghe lỏm được với con mắt thèm thuồng.

Mộ Dung Phục run lên nghĩ thầm:

- Nguy rồi! Mình nói vậy là thất cơ! Thằng cha Trấn Nam Vương này thật là giảo quyệt, khó mà đối phó được với hắn.

Gã liền lạnh lùng nói:

- Ðược rồi! Ta hãy chém thằng lỏi Ðoàn Dự một nhát thử xem ngươi có truyền ngôi cho cái hồn ma của nó được không?

Gã nói xong, lại rút thanh kiếm ra.

Ðoàn Chính Thuần cười ha hả, nói:

- Ngươi coi Ðoàn Chính Thuần này là người thế nào? Ngươi giết y chẳng lẽ ta đành bó tay chịu để cho ngươi tuyệt diệt? Nếu ngươi muốn tuyệt diệt thì cứ việc giết ta đi.

Mộ Dung Phục ngần ngừ không quyết đoán. Lúc này mà gã muốn giết Ðoàn Dự thì chỉ giơ tay lên một cái là xong. Nhưng Ðoàn Chính Thuần sẽ vì mối cừu hận giết con, hắn không nghĩ đến tính mạng nữa. Không được hắn truyền ngôi cho thì cái ngôi hoàng đế khó mà lấy nổi.

Tay gã cầm thanh trường kiếm. Mũi kiếm chiếu ra những làn thanh quang xanh lè. Gã quay lại nhìn Ðoàn Diên Khánh để nghe lời chỉ thị.

Ðoàn Diên Khánh nói:

- Thằng cha này nói sao là làm được vậy. Nếu hắn uống thuốc độc tự tận hoặc đập đầu mà chết đi thì đại kế của chúng ta thành bọt nước. Ðược rồi! Thằng lỏi Ðoàn Dự này hãy để tạm đó đừng giết vội. Gã đã ở trong tay cha con mình, còn bay đi đằng nào được nữa? Ngươi hãy giải độc cho ta rồi sẽ tính. Mộ Dung Phục ngoài mặt vâng dạ, nhưng lại nghĩ thầm trong bụng:

- Vừa rồi Ðoàn Diên Khánh đưa mắt ra hiệu cho Ðoàn phu nhân là có ý gì? Mình chưa giải được mối nghi ngờ này mà đã đưa thuốc giải cho lão thì thật không ổn chút nào. Nhưng nếu mình còn ngần ngừ để lão tức lên cũng nguy khốn cho mình ngay.

Giữa lúc ấy Vương phu nhân lại la lên:

- Thằng nhãi Mộ Dung Phục kia! Ngươi bảo lấy thuốc giải cho ta trước, mà sao ngươi lại cứ đi nịnh nọt cái con người xấu như quỷ sứ mà ngươi nhận làm gia gia đó? Ngươi đừng trách ta, khi ta nóng tiết lên là thoá mạ ngay vào mặt cái người chẳng ra người... Mộ Dung Phục nghe nói rất trúng ý mình, liền quay lại nhìn Ðoàn Diên Khánh cười nói:

- Nghĩa phụ! Cô mẫu hài nhi tính khí cương cường. Nếu người có thốt ra câu gì đắc tội với lão nhân gia, xin lão nhân gia cũng nên nín nhịn châm chước. Ðể người khỏi tuôn ra những câu bất nhã, hài nhi giải độc cho cô mẫu rồi, lập tức hoá giải cho nghĩa phụ.

Nói xong y đưa bình thuốc giải cho Vương phu nhân.

Vương phu nhân ngửi thấy mùi thối tha rất khó chịu, toan cất tiếng mắng, nhưng thấy tứ chi khôi phục lại kình lực.

Sau một lúc thì cử động được như thường. Phu nhân đón lấy bình thuốc ngửi hoài.

Mộ Dung Phục cũng muốn kéo dài thời gian, nên cứ để yên chứ không ngăn trở.

Gã chăm chú ngó lén Ðoàn Diên Khánh và Ðoàn phu nhân.

Vương phu nhân được giải thuốc mê rồi, tay cầm bình thuốc nói:

- Ðiệt nhi! Mấy mụ đàn bà kia ta chán ghét chúng lắm, ngươi giết phứt đi cho rồi!

Mộ Dung Phục nghĩ bụng Ðoàn Chính Thuần không chịu nhường ngôi cho Ðoàn Diên Khánh. Bữa trước Diên Khánh thái tử cũng đã hăm dọa giết vợ con và tình nhân của hắn, hắn mới ưng chịu. Bây giờ cô mẫu lại đề cập đến vụ này, sao mình không thuận gió xuôi buồm để uy hiếp hắn một phen?

Gã liền cầm kiếm chạy đến bên Nguyễn Tinh Trúc, rồi quay lại hỏi Ðoàn Chính Thuần:

- Trấn Nam Vương! Cô mẫu tại hạ bảo giết y đi, vương gia nghĩ thế nào?

Ðoàn Chính Thuần trong dạ bồn chồn, không còn cách nào, liền quay lại nói với Vương phu nhân:

- A La! Từ đây sắp tới, nàng bảo làm sao ta nghe làm vậy. Chẳng lẽ giữa đôi ta mà nàng gây nên một mối cừu hận suốt đời ư? Nàng sai gã giết thị thì ta không còn lòng nào tử tế với nàng được nữa.

Vương phu nhân tuy máu ghen sôi nổi nhưng nghĩ lại lời Ðoàn Chính Thuần nói thiệt chẳng sai. Phu nhân hy vọng tăng thêm mối tình mặn nồng ngày trước, liền nói:

- Ðiệt nhi! Khoan động thủ, để ta nghĩ lại xem đã!

Mộ Dung Phục nói theo:

- Trấn Nam vương! Chỉ cần Vương gia ưng thuận truyền ngôi lại cho Diên Khánh Thái tử thì bao nhiêu chánh thất, thứ thiếp của Vương gia, tại hạ sẽ hết sức bảo toàn cho, quyết không để ai đụng đến.

Ðoàn Chính Thuần cười hà hà không nói gì.

Mộ Dung Phục nghĩ thầm:

- Lão này nổi tiếng là người phong lưu, lãng mạn. Hiển nhiên lão là phường tha thiết mỹ nhân hơn là non sông tổ quốc. Muốn bắt lão truyền ngôi thì cứ nhè bọn đàn bà của lão mà ra tay.

Gã liền trỏ mũi kiếm vào ngực Nguyễn Tinh Trúc nói:

- Trấn Nam vương! Chúng ta là nam tử hán, là đại trượng phu hành động mau lẹ, nói sao quyết giữ vậy. Vương gia ưng chịu thì tại hạ lập tức giải thuốc mê cho hết thảy rồi còn thiết yến tạ tội, đổi thù ra bạn. Há chẳng là một việc hay lắm ư? Còn nếu Vương gia không ưng thuận, lưỡi kiếm này sẽ đâm tới. Ðoàn Chính Thuần liếc mắt ngó Nguyễn Tinh Trúc, thấy nàng lộ vẻ khiếp sợ thì trong lòng thương xót vô cùng, nhưng lại nghĩ thầm:

- Ta có ngỏ lời ưng thuận cũng chẳng sao cả, nhưng tên gian tặc này muốn tâng công với Ðoàn Diên Khánh lại giết Ðoàn Dự ngay lập tức.

Vương gia không nỡ nhìn tình trạng khủng khiếp này liền quay mặt đi.

Mộ Dung Phục lại la lên:

- Tại hạ đếm một hai ba, nếu Vương gia không gật đầu thì đừng trách Mộ Dung Phục này tàn nhẫn.

Ðoạn gã cất tiếng đếm:

- Một, hai...

Ðoàn Chính Thuần quay lại nhìn Nguyễn Tinh Trúc thấy vẻ mặt thực đáng thương mà không biết làm thế nào.

Mộ Dung Phục lại đếm:

- Ba!... Trấn Nam vương! Vương gia nhất định không chịu?

Ðoàn Chính Thuần đang mãi nghĩ lại tình trạng lúc gặp Nguyễn Tinh Trúc ngày trước, đột nhiên nghe một tiếng rú:

- Úi chao! Mộ Dung Phục đã đâm thanh trường kiếm vào ngực Nguyễn Tinh Trúc. Vương phu nhân thấy da mặt Ðoàn Chính Thuần co rúm lại, tưởng chừng đau đớn hơn là lưỡi kiếm đâm vào mình y. Bà cũng không chịu đựng nổi, vội la lên:

- Ðiệt nhi! Mau cứu y sống lại! Ta không thực tình kêu ngươi giết y mà chỉ muốn hăm doạ những quân bất lương đó.

Mộ Dung Phục lắc đầu, nghĩ thầm trong bụng:

- Ðã kết mối thâm cừu thì giết thêm một người hay ít đi một người cũng chẳng có gì quan hệ.

Gã lại cầm trường kiếm dí vào ngực Tần Hồng Miên quát lên:

- Trấn Nam vương! Ngươi mang tiếng đa tình, đa nghĩa thật là uổng phí, không chịu cứu mạng cho tình nhân!

Gã lại đếm:

- Một, hai, ba...

Dứt lời, lại sột một tiếng! Thanh trường kiếm đã đâm chết Tần Hồng Miên. Lúc này Chung phu nhân sắc mặt lợt lạt, nhưng bà ráng trấn tĩnh dõng dạc nói:

- Mi muốn giết ai thì cứ giết, sao lại uy hiếp Trấn Nam vương làm chi? Ta là vợ Chung Vạn Cừu, chẳng có quan hệ gì với Trấn Nam vương cả. Ngươi đừng làm điếm nhục đến nhà họ Chung.

Mộ Dung Phục cười lạt đáp:

- Còn ai chẳng biết Ðoàn Chính Thuần? Bất luận là khuê nữ, gái goá hay gái có chồng, y cũng chẳng từ một ai.

Gã vừa nói vừa đâm chết Chung phu nhân.

Vương phu nhân ngấm ngầm đau khổ. Tuy bình nhật bà giết người không gớm tay, nhưng trong nháy mắt thấy Mộ Dung Phục giết ba người yêu của Ðoàn Chính Thuần thì trống ngực đánh thình thình, không dám nhìn Ðoàn Chính Thuần nữa và không hiểu mặt y khủng khiếp đến đâu.

Bỗng nghe Ðoàn Chính Thuần lên giọng êm dịu nói:

- A La nàng ơi! Nàng với ta đã có một đoạn tình thắm thiết mà đến bây giờ nàng vẫn chưa hiểu rõ lòng dạ ta. Trong thiên hạ dù không biết bao nhiêu là phụ nữ, nhưng ta vẫn yêu nàng nhất. Nay gã điệt nhi của nàng hạ sát ba người bạn gái của ta, ta cũng không lấy chi làm quan hệ, nhưng chỉ mong sao gã đừng đụng đến nàng là ta yên tâm.

Lời nói của Ðoàn Chính Thuần tuy rất dịu dàng nhưng Vương phu nhân sợ hãi vô cùng! Bà biết Ðoàn Chính Thuần giận bà đến cực điểm và y nói câu này là có ý khêu gợi Mộ Dung Phục lại giết mình. Bà vội la lên:

- Hiền điệt! Ngươi đừng tin lời y!

Mộ Dung Phục nửa tin nửa ngờ. Mũi trường kiếm đầm đìa những máu, lại tự nhiên dí vào trước ngực Vương phu nhân.

Vương phu nhân run lên nói:

- Ðoàn lang! Ðoàn lang! Chẳng lẽ Ðoàn lang giận ta thấu xương không làm cho ta chết không được ư?

Chương 149: Gặp nguy cơ đoàn dự nhảy lăng ba

Vương phu nhân biết Mộ Dung Phục tâm địa tàn nhẫn, thủ đoạn độc ác. Gã muốn thỏa đại nguyện thì còn kể gì đến tình cô cháu? Ðoàn Chính Thuần càng tỏ ra luyến tiếc mình thì Mộ Dung Phục lại càng uy hiếp.

Ðoàn Chính Thuần thấy vẻ mặt khiếp sợ của Vương phu nhân chẳng khác gì Nguyễn Tinh Trúc lúc lâm tử. Y nhớ lại mối ân tình tha thiết cùng phu nhân ngày trước thì nhũn cả ruột gan.

Y liền lớn tiếng mắng:

- Mụ già kia! Sao ngươi còn giở thói ghen tuông ngày trước làm hại tính mạng ba người bạn gái của ta? Nếu chân tay ta được tự do, ta quyết băm vằm ngươi ra làm muôn đoạn. Mộ Dung Phục ngươi đâm mạnh kiếm vào, còn để con mụ thối tha đó sống làm gì nữa?

Ðoàn Chính Thuần biết rõ càng thoá mạ Vương phu nhân bao nhiêu, Mộ Dung Phục càng không muốn giết cô mẫu bấy nhiêu.

Vương phu nhân cũng hiểu rõ nguyên nhân. Bà biết Ðoàn Chính Thuần giả vờ thương yêu mình là để Mộ Dung Phục giết mình đặng báo thù cho Nguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên, Chung phu nhân. Bây giờ y quay ra thoá mạ tức là đã tha thứ cho mình.

Nhưng hơn mười năm nay bà tưởng nhớ đến Ðoàn Chính Thuần, tâm thần bây giờ biến cải rất nhiều. Bà trông thấy ba người đàn bà chết lăn dưới đất. Thanh trường kiếm máu chảy đầm đìa dí vào ngực mình thì đầu óc bâng khuâng khôn tả.

Bà nghe Ðoàn Chính Thuần thoá mạ mình những câu cay đắng so với lời thệ hải minh sơn ngày trước thực khác nhau một trời một vực, nên bà không nhịn được dòng châu lã chã tuôn rơi hỏi:

- Ðoàn lang! Trước kia Ðoàn lang đối với ta thế nào chẳng lẽ đã quên hết rồi ư? Ðoàn lang không nghĩ gì đến ta nữa chăng? Nhưng ta vẫn một lòng thương nhớ Ðoàn lang. Chúng ta ly biệt nhau bấy nhiêu lâu, nay được trùng phùng đâu phải chuyện dễ dàng. Thế mà Ðoàn lang... không được câu nào tử tế với ta ư? Ðoàn lang ăn ở với ta sinh ra Ngọc Yến, Ðoàn lang có thấy y đâu không?

Ðoàn Chính Thuần ngấm ngầm kinh hãi, bụng bảo dạ:

- Thần trí A La không được sáng suốt nữa rồi. Nếu ta thổ lộ những lời ân ái ngày xưa thì nàng còn sống làm sao được?

Ông liền lớn tiếng quát:

- Tình nghĩa đến đây là hết rồi! Ta giận mình chẳng tát cho ngươi được vài cái để hả lòng căm phẫn.

Vương phu nhân khóc ròng kêu lên

- Ðoàn lang, Ðoàn lang!...

Ðột nhiên bà nhảy xổ về phía trước mũi kiếm của Mộ Dung Phục đâm sâu vào ngực.

Mộ Dung Phục đang lúc ngần ngừ không quyết, vừa muốn thu kiếm về vừa muốn đâm tới. Gã chỉ ngần ngừ một chút mà mũi kiếm đã đâm suốt ngực Vương phu nhân.

Mộ Dung Phục rút kiếm ra, máu tươi vọt lên như suối.

Vương phu nhân run lẩy bẩy nói:

- Ðoàn lang! Ðoàn lang giận ta đến thế ư?

Ðoàn Chính Thuần thấy lưỡi kiếm đâm vào chỗ nguy hiểm, biết rằng Vương phu nhân không thể sống được nữa, hai hàng nước mắt chảy xuống ròng ròng nghẹn ngào nói:

- A La! Ta thoá mạ nàng là bản ý muốn cứu tính mạng cho nàng. Bữa nay trùng phùng kể sao xiết nỗi vui mừng, có đâu còn căm hận nàng. Tâm ý ta vĩnh viễn như bông Mạn Ðà hoa ngày trước.

Vương phu nhân khoé miệng nở một nụ cười khẽ nói:

- Thế là hay lắm! Ta biết trong lòng Ðoàn lang vĩnh viễn có hình ảnh ta, không bao giờ phai được...

Tiếng phu nhân nhỏ dần đi rồi tắt hẳn. Bà nằm ngoẹo đầu ra, thế là hết đời một vị phu nhân nhan sắc khuynh thành!

Mộ Dung Phục lạnh lùng nói:

- Trấn Nam vương! Những người đàn bà mà Vương gia đã đem lòng yêu dấu đều vì Vương gia mà mất mạng. Chẳng lẽ cả vị nguyên phối phu nhân cũng vì Vương gia mà chết nữa chăng?

Gã vừa nói vừa dí mũi kiếm vào trước ngực Ðoàn phu nhân.

Ðoàn Dự nằm dưới đất đã nghe rõ Nguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên, Chung phu nhân và Vương phu nhân đều mất mạng dưới lưỡi gươm oan nghiệt của Mộ Dung Phục. Bây giờ gã lại dùng mẫu thân để uy hiếp phụ thân khiến cho chàng như lửa đốt.

Chàng chỉ muốn hét to lên:

- Không được hại mẫu thân ta! Nhưng trong miệng chàng bị nhét hạt vải nên không thốt ra lời được. Chàng cố sức cựa quậy mà chân khí trong người bị bế tắc, không sao nhúc nhích được.

Bỗng nghe Mộ Dung Phục nói:

- Trấn Nam vương! Tại hạ đếm một, hai, ba. Nếu Vương gia không chịu nhường ngôi Hoàng đế cho Diên Khánh Thái tử thì Vương phi lại mất mạng vì Vương gia!

Ðoàn Diên Khánh cũng la lên:

- Hãy khoan động thủ! Việc này cần phải suy tính kỹ đã!

Mộ Dung Phục nói:

- Thưa nghĩa phụ! Công việc bữa nay rất là trọng đại! Nếu Trấn Nam vương không chịu nhường ngôi cho nghĩa phụ, thì công cuộc của chúng ta hoàn toàn thất bại...

Ðoàn Chính Thuần ngắt lời:

- Ngươi muốn ta ưng thuận, thì phải y theo một điều kiện.

Mộ Dung Phục hỏi:

- Vương gia có ưng thuận thì ưng thuận ngay đi. Nếu không ưng thuận thì nói rõ. Ðừng dùng kế hoãn binh, ta không mắc lừa đâu. Vương gia muốn nói điều kiện gì?

Ðoàn Chính Thuần thở dài đáp:

- Ðời ta gây nên tội nghiệt đã nhiều. Nay chúng ta được cùng chết với nhau một nơi, cái chết đó cũng là đúng chỗ.

Mộ Dung Phục hỏi:

- Thế là Vương gia không ưng hay sao?

Mộ Dung Phục lại đếm

- Ba!...

Gã vừa dứt tiếng, thấy Ðoàn Chính Thuần không nghĩ gì đến mình nữa, toan rút kiếm ra đâm vào ngực phu nhân.

Ðột nhiên trên vai y bị vật gì đụng vào, không tự chủ được nữa, vội lùi lại. Y thấy người Ðoàn Dự từ dưới đất bật lên. Chàng cất đầu đập vào vai mình.

Mộ Dung Phục nhanh nhẹn né tránh sang bên, rồi nghĩ bụng:

- Thằng nhãi này đã bị "Tuý nhân phong" kiềm chế, rồi lại trúng chất độc Hồng hoa hương vụ. Cả hai chất độc làm cho gã hôn mê mà sao gã còn tung mình nhảy lên được?

Ðoàn Dự nhảy tung người lên không trúng Mộ Dung Phục lại đụng vào cạnh bàn.

Giữa lúc nguy cấp chàng không nghĩ gì đến sự đau đớn, hai tay hết sức cứa mạnh một cái. Không biết luồng khí lực ở đâu phát sinh mãnh liệt làm đứt tung dây trói bằng gân bò.

Nguyên lúc đầu Ðoàn Dự trong lòng đau khổ, nội lực phát tác ra khắp kinh mạch. Khi chàng nghe Mộ Phục toan giết mẫu thân, tình thế cực kỳ cấp bách. Chàng không nghĩ tới chuyện mình đã bị bại lực hay chưa, thử vận động chân khí thấy vẫn thông thuận như thường.
Lúc này trong lòng Ðoàn Dự lo lắng đến sự an nguy của mẫu thân, vừa nghe Mộ Dung Phục đếm tiếng ba, thì quên cả mình đang bị trói, tung mình nhảy về phía Mộ Dung Phục, thấy người mình lại cử động được.

Hai tay chàng thoát được trói buộc, bỗng nghe Mộ Dung Phục lớn tiếng quát:

- Thằng lỏi này gớm thật! Ðoàn Dự vung tay ra, trúng ngay "Thương đường kiếm" trong phép Lục mạch thần kiếm đâm mạnh về phía Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục đang cầm thanh bảo kiếm chặt sắt chém đá ở Mạn đà sơn trang, vừa thấy kiếm khí của Ðoàn Dự vọt ra, liền né người đi tránh khỏi, vung kiếm đâm lại.

Mắt Ðoàn Dự đã bị bịt chặt bằng tấm khăn đen, nhìn không thấy phương hướng Mộ Dung Phục.

Trong lúc cấp bách chàng muốn giơ tay lên xé tấm khăn bịt mắt ra, nhưng hai tay vẫn phải múa loạn lên, vì sợ Mộ Dung Phục tới gần.

Mộ Dung Phục nghĩ thầm:

- Hiện giờ tình thế rất là nguy cấp. Ta phải thừa lúc y không trông thấy gì giết y trước đi là hơn.

Nghĩ vậy gã liền ra chiêu "Ðại giang đông khứ" đâm lưỡi kiếm vào trước ngực Ðoàn Dự.

Ðoàn Dự đang lúc vung tay đánh loạn xạ, bỗng nghe tiếng kiếm vút tới veo véo, chàng vội vàng né tránh, nhưng mũi kiếm nhọn đã đâm trúng vào vai chàng.

Ðoàn Dự nhịn đau nhảy vọt lên không.

Binh! Ðầu chàng đụng vào trần nhà.

Nguyên Ðoàn Dự đã hút được nội lực thâm hậu của Cưu Ma Trí ở dưới giếng khô. Nội kình chàng tăng tiến không biết bao nhiêu mà kể! Chàng vừa tung mình lên cao mấy trượng, người chàng còn đang lơ lửng trên không, chàng nghĩ thầm:

- Mắt mình chẳng trông thấy gì, gã giết mình thì được, mà mình không biết đường giết gã, làm sao bây giờ? Gã giết mình chẳng kể làm chi, nhưng mình không cứu được mẫu thân cùng gia gia mới khổ chứ!

Chàng gắng sức cựa mạnh hai chân một cái. Sợi gân bò trói chân lại bị đứt tung.

Ðoàn Dự cả mừng lẩm bẩm

- Thật là tuyệt diệu! Hai chân mình được tự do, chi bằng mình thi triển phép "Lăng Ba Vi Bộ" để né tránh.

Ngày nọ ở trong nhà giã gạo ngoài thành Vô Tích, ta đã giả làm Lý tướng quân nước Tây Hạ, mình chỉ dùng phép "Lăng Ba Vi Bộ" mà thoát chết. Nghĩ vậy, chàng đưa chân trái chéo đi nửa bước, nghiêng mình chênh chếch lên tránh khỏi nhát kiếm của Mộ Dung Phục đâm tới, chỉ cách chừng nửa tấc.

Người ngoài đứng coi ánh kiếm xanh lè lấp loáng đang nhắm bụng Ðoàn Dự phóng tới. Thế mà chàng tránh hoài bằng một thân pháp cực kỳ xảo diệu. Dù lúc này mắt chàng có trông thấy mà không thi triển phép "Lăng Ba Vi Bộ" cũng nhất định không tài nào tránh thoát mũi kiếm độc ác này.

Mộ Dung Phục vung kiếm đánh rát mà thuỷ chung vẫn không đụng được vào mình Ðoàn Dự. Gã vừa nóng nảy vừa hổ thẹn, lại thấy Ðoàn Dự vẫn không rứt bỏ tấm khăn che mắt.

Gã không hiểu Ðoàn Dự vì tình thế cấp bách, trong lòng rối loạn chưa nghĩ tới hay là chàng có ý khinh khi trêu cợt gã, chẳng coi gã vào đâu.

Gã lẩm bẩm

- Ðối với một người bịt mặt chẳng khác kẻ đui mù mà mình không hạ được thì còn mặt mũi nào sống ở trên thế gian nữa?

Mặt gã đỏ ngầu cơ hồ toé lửa. Làn ánh sáng xanh lè lấp loáng, thanh trường kiếm mĩa tít lên tựa hồ như một trái cầu xanh lượn qua lượn lại trong nhà đại điện.

Chỉ trong khoảnh khắc, bọn Ðoàn Diên Khánh, Ðoàn Chính Thuần, Ðoàn phu nhân, Phạm Hoa, Ðồng Tử Quy đều bị làn kiếm quang quạt tới làm cho rét run.

Lông tóc trên đầu rơi rụng lả tả, tay áo rách tả tơi tung bay phất phới như bươm bướm. Ðoàn Dự ở trong vòng kiếm quang, chợt tả, chợt hữu, xiêu đông, vẹo tây, chẳng khác người đi tản bộ trong đình viện.

Thật là kỳ quái! Lưỡi trường kiếm của Mộ Dung Phục sắc bén là thế mà không sao cuốn đứt được một mảnh áo nào của chàng. Bộ pháp của Ðoàn Dự tuy ra vẻ ung dung, mà trong lòng chàng nóng nảy vô cùng.

Ðoàn Dự chân tiếp tục thi triển phép "Lăng Ba Vi Bộ", nhưng lòng chàng nghĩ thầm, mình chỉ thủ mà không công, mắt lại chẳng nhìn thấy gì. Giả tỷ gã phóng kiếm đâm vào mẫu thân hay gia gia thì biết làm thế nào?

Mộ Dung Phục cũng nghĩ rằng Ðoàn Dự mới là mối lo tâm phúc của mình, còn giết

được Ðoàn phu nhân hay không cũng chẳng quan hệ gì.

Gã thấy phóng kiếm đến dư trăm chiêu mà thuỷ chung cũng vẫn không đả thương được đối phương thì nghĩ thầm

- Thằng lỏi này có biết thuật nghe tiếng gió để tránh đòn. Bây giờ ta phải thay đổi cách đánh, dùng phép "Liễu nhứt kiếm pháp" ra chiêu thật lẹ không bật lên tiếng vang thì chắc gã không biết đường mà tránh. Gã nghĩ vậy, liền đột nhiên thay đổi kiếm pháp, từ từ phóng chiêu. Gã có biết đâu phép "Lăng Ba Vi Bộ" này là cứ theo quy củ bước chân của mình, không cần biết đối phương phóng kiếm mau hay chậm, nhẹ hay nặng cũng thế thôi. Kiếm phong bật lên tiếng hay không cũng chẳng quan hệ gì.

Ðoàn Diên Khánh là tay cao minh đã khám phá ra yếu quyết vụ này. Lão biết bộ pháp của Ðoàn Dự kỳ diệu, nhưng chàng bị rối trí không tới kéo khăn bịt mặt ra. Lão thấy Mộ Dung Phục ra chiều thong thả để che giấu kiếm phong thì trong lòng kinh hãi vô cùng, vội la lên

- Hài nhi! Ngươi phải hạ sát mau lẹ thằng lỏi này đi!

Nếu để gã kéo tấm khăn che mặt ra, e rằng cả ngươi lẫn ta đều chết về tay gã!

Mộ Dung Phục sửng sốt nghĩ thầm

- Lão này thật là hồ đồ! Nói thế thì có khác gì nhắc nhở cho Ðoàn Dự vứt bỏ khăn bịt mặt đi.

Quả nhiên câu nói này làm Ðoàn Dự tỉnh ngộ. Như người mơ mộng choàng tỉnh giấc, chàng thò tay lên kéo tâm khăn bịt mặt xuống, cặp mắt đột nhiên sáng loà, nhưng lại bị quáng ngay vì cả ngày mắt không mở ra. Thanh trường kiếm tới trước mặt Ðoàn Dự. Chàng đã không hiểu võ công lại kém tài ứng biến. Trong lúc kinh hãi, chân bước rối loạn bỗng nghe đánh sột một tiếng! Chân trái chàng đã bị trúng kiếm, chàng ngã lăn xuống đất. Mộ Dung Phục cả mừng, liền phóng kiếm đâm vào trước ngực.

Ðoàn Dự nằm lăn dưới đất phóng chiêu "Thiếu dương kiếm" phản kích, tuy chân chàng máu chảy đầm đìa, nhưng hai tay vẫn tung hoành kiếm khí theo phép Lục mạch thần kiếm.

Chỉ trong khoảnh khắc, Mộ Dung Phục tránh tả, né hữu cực kỳ hoang mang.

Ngày trước ở trên núi Thiếu Thất, gã còn chưa địch nổi Ðoàn Dự, bây giờ chàng lại

được Cưu Ma Trí dồn nội lực thâm hậu cho nên Lục mạch thần kiếm của chàng càng mãnh liệt phi thường! Mới có vài chiêu, đã nghe đánh keng một tiếng. Thanh trường kiếm của Mộ Dung Phục đã rời khỏi tay gã bay lên nóc nhà, đâm vào xà nhà đến phập một cái.

Mộ Dung Phục còn bị kiếm khí đả thương ở bả vai. Gã biết rằng còn chần chờ lại một lát, tất chết về tay Ðoàn Dự.

Gã thét lên một tiếng thật to, rồi nhảy qua cửa sổ dông tuốt.

Ðoàn Dự từ từ vịn vào ghế đứng lên cất tiếng gọi:

- Má má! Gia gia! Có bị thương không?

Ðoàn phu nhân nói:

- Hài nhi xé vạt áo buộc vết thương lại đã!

Ðoàn Dự đáp:

- Mẫu thân đừng lo! Hài nhi chẳng hề chi!

Chàng lại bên thi thể Vương phu nhân rút lấy bình thuốc trong tay bà đưa cho mẫu thân.

Ðoàn phu nhân hít mấy hơi giải được thuốc mê rồi, cầm bình thuốc đưa cho Trấn Nam vương.

Bà lại buộc vết thương cho Ðoàn Dự.

Ðoàn Chính Thuần chỉ bảo chàng cách giải huyệt đạo cho mọi người, rồi ngửi thuốc giải tiêu trừ chất độc Hồng hoa hương vụ. Chỉ có một mình Ðoàn Diên Khánh bị tàn phế ngồi trên ghế không nhúc nhích được.

Ðoàn Chính Thuần điểm chân phải xuống, tung mình nhảy lên đưa tay rút lấy thanh trường kiếm cắm trên xà nhà. Lưỡi kiếm này đã thấm máu tươi của Nguyễn Tinh Trúc, Tần Hồng Miên, Chung phu nhân và Vương phu nhân là bốn người đàn bà đã có lời ước hẹn trăm năm với y.

Ðoàn Chính Thuần tuy là người phong tình lãng mạn, đường tình chẳng chuyên chú vào một ai. Nhưng người đàn bà nào y đã quyến luyến thì vẫn cư xử một lòng thành thực. Ông hận mình chẳng thể móc được trái tim, cắt được da thịt mình để đưa cho người yêu.

Nên biết nước Ðại Lý là một nước man di ở ngoài cõi Nam, phong tục tập quán không giống Trung Nguyên. Về lễ giáo cũng như về tình phu phụ còn kém các bậc sĩ phu nhà Ðại Tống nhiều lắm.

Người khuê nữ trước khi xuất giá đối với chữ tiết trinh không phải là việc tối quan hệ. Vì thế mà ông tuy là người anh hùng nghĩa hiệp, đối với nữ sắc không cần phải giữ gìn cho lắm. Trên chốn giang hồ ông đã thiếu rất nhiều món nợ phong tình.

Ðoàn Chính Thuần thấy thi thể bốn người đàn bà nằm ngổn ngang dưới đất. Ðầu Vương phu nhân gối lên chân Tần Hồng Miên. Mình Chung phu nhân gác lên bụng Nguyễn Tinh Trúc.

Bốn người đàn bà này hồi sinh tiền đã nhiều phen vì y mà phải ôm mối tương tư sầu khổ, phần hoan lạc thì ít mà lo buồn thì nhiều. Sau cùng lại vì y mà chết bất đắc kỳ tử.

Lúc Nguyễn Tinh Trúc bị Mộ Dung Phục đâm chết, Ðoàn Chính Thuần đã quyết tâm chết theo để báo đáp hồng nhan tri kỷ. Bây giờ ông không còn nghĩ ngợi điều gì nữa.

Con trai là Ðoàn Dự đã đến tuổi trưởng thành lại tài kiêm văn võ. Nước Ðại Lý chẳng lo gì thiếu vị anh quân, nên y chẳng nghĩ đến việc làm Hoàng đế.

Y quay lại nói với Ðoàn phu nhân:

- Phu nhân! Ta đối với nàng thật nhiều lỗi lầm. Ta coi những người đàn bà này cũng như nàng và đem lòng thương yêu tất cả, ta yêu họ với một tấm lòng thành thật cũng như đã yêu nàng.

Ðoàn phu nhân la lên:

- Thuần ca!... Thuần ca không nên...

Rồi bà nhảy xổ vào lòng Ðoàn Chính Thuần.

Ðoàn Dự vừa rồi nóng cứu mẫu thân, đem hết tâm trí vào việc tranh đấu với Mộ Dung Phục. Từ lúc gã chuồn qua cửa sổ trốn đi, chàng mới hơi định thần lại. Chàng sực nhớ mình vừa bị bại lực không hiểu sao lại khỏi được ngay? Vừa nghĩ tới đây, toàn thân chàng lại mềm nhũn ra, muốn đứng dậy không được nữa.

Bỗng chàng nghe tiếng Ðoàn phu nhân rú lên vì Ðoàn Chính Thuần đã cầm kiếm đâm vào ngực để tự tử.

Ðoàn phu nhân vội rút trường kiếm ra. Tay trái bà bịt lấy vết thương vừa khóc vừa nói

- Ðoàn ca! Ðoàn ca! Dù Ðoàn ca có hàng ngàn hàng vạn tình nhân, thiếp vẫn yêu Ðoàn ca như vậy.Có lúc tiểu Muội nghĩ không ra mà căm hận Ðoàn ca... nhưng đó là việc đã qua...

Nhưng Ðoàn Chính Thuần đã đâm trúng vào tâm mạch chết ngay lập tức và không còn nghe lời Ðoàn phu nhân nữa.

Ðoàn phu nhân xoay kiếm lại toan đâm vào ngực mình, bỗng nghe Ðoàn Dự la lên:

- Mẫu thân, mẫu thân! Một là vì thanh kiếm dài quá, hai là vì tiếng gọi giật giọng của Ðoàn Dự nên bà phân tâm đâm trệch kiếm xuống dưới bụng.

Ðoàn Dự thấy phụ thân, mẫu thân đồng thời vung kiếm tự tử thì hồn vía lên mây, nhưng hai chân chàng tê dại không bước đi được. Chàng chống tay xuống đất vừa bò đi vừa gọi:

- Má má! Gia gia!

Ðoàn phu nhân nói:

- Hài nhi! Má má cùng gia gia cùng ra đi đây. Hài nhi tự liệu lấy mình!...

Ðoàn Dự khóc ròng nói:

- Mẫu thân! Mẫu thân không thể chết được! Còn gia gia con làm sao?

Chương 150: Đoàn công tử hồi triều tức vị

Ðoàn Dự đưa tay ra đỡ lấy đầu mẫu thân. Chàng toan rút thanh trường kiếm ra, nhưng lại sợ rút kiếm càng làm cho mẫu thân chóng chết nên ngừng tay lại.

Ðoàn phu nhân nói:

- Ngươi ráng mà học theo bá phụ để lên làm Hoàng đế.

Bỗng Ðoàn Diên Khánh lại lên tiếng:

- Mau lấy thuốc giải cho ta để ta cứu mẫu thân ngươi.

Ðoàn Dự cả giận quát lên:

- Trăm điều ngang ngửa đều vì lão gian tặc. Ngươi bắt gia gia ta để đến nỗi mẫu thân ta cũng phải thảm tử như thế này! Ta với ngươi có mối thù chẳng đội trời chung.

Dứt lời chàng đứng phắt dậy lượm một cây cương trượng ở dưới đất toan đập xuống đầu Ðoàn Diên Khánh.

Ðoàn phu nhân hoảng hốt thét lên:

- Không được!

Ðoàn Dự sửng sốt quay lại hỏi:

- Mẫu thân! Lão này là kẻ đại thù của nhà ta. Hài nhi phải giết lão để báo thù.

Ðoàn phu nhân vẫn thét lên:

- Không được! Không được! Ngươi không được phạm vào một tội đại ác...

Ðoàn Dự rất đỗi nghi ngờ, chàng ngập ngừng hỏi:

- Hài nhi... làm gì mà phạm tội đại ác?

Rồi chàng nghiến răng gầm lên:

- Không giết lão gian tặc này không được! Chàng lại giơ cây cương trượng lên.

Ðoàn phu nhân vội nói:

- Ngươi cúi gần xuống đây để ta nói cho mà nghe.

Ðoàn Dự cúi xuống ghé tai vào miệng Ðoàn phu nhân.

Bà thều thào nói:

- Hài nhi! Lão Ðoàn Diên Khánh đó mới thực là cha ruột của ngươi. Trượng phu ta không biết, tưởng ngươi là con y. Sự thực lão này mới chính là phụ thân. Ngươi chớ sát hại lão... mà mang đại tội giết cha. Trước nay ta vẫn không ưa lão, nhưng cũng không để ngươi phạm trọng tội được. Tội giết cha sẽ khiến cho ngươi sau khi chết rồi không được trở về thế giới tây phương cực lạc. Ta... không muốn nói cho ngươi hay để tổn thương đến thanh danh của trượng phu ta. Nhưng hiện giờ lâm vào tình trạng không nói không được.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng mà bao nhiêu diễn biến bất ngờ xảy đến! Nhất là Ðoàn Dự nghe mẫu thân nói mấy câu này, chàng tưởng chừng như sét đánh ngang tai.Chàng kinh hãi mắt trợn ngược, miệng há hốc ra, tựa hồ như không tin ở tai mình.

Chàng ôm lấy người mẫu thân nói:

- Mẫu thân ơi! Không phải thế đâu! Không phải thế đâu!

Ðoàn Diên Khánh lại giục:

- Lấy thuốc giải mau cho ta, để ta còn kịp cứu mẫu thân ngươi.

Ðoàn Dự thấy vẻ mặt mẫu thân mỗi lúc một suy nhược, lượm chiếc bình nhỏ ở dưới đất lên đưa cho Ðoàn Diên Khánh giải độc.

Ðoàn Diên Khánh khôi phục nội lực rồi liền lượm cây cương trượng cầm lên tay. "Véo véo" mấy tiếng! Lão đã điểm cách không vào xung quanh vết thương của Ðoàn phu nhân.

Ðoàn phu nhân lắc đầu nói:

- Lão không được đụng đến mình ta nữa đâu!

Bà lại bảo Ðoàn Dự:

- Ta còn muốn nói với ngươi vài lời nữa! Ðoàn Dự lại cúi xuống.

Ðoàn phu nhân thở hổn hển nói:

- Lão này và gia gia ngươi tuy cùng họ và ngang hàng nhưng cũng chẳng có tình huynh đệ gì với nhau. Vậy thì những đứa con gái của gia gia ngươi nào Mộc cô nương, nào Chung cô nương hay Vương cô nương gì gì đó, ngươi yêu cô nào thì cứ việc lấy cô ấy. Bọn người Hán nói những gì "đồng tính bất hôn" (cùng họ không lấy nhau được) những người Ðại Lý ta thì không câu nệ tiểu tiết đó. Chỉ có anh em ruột thịt là không được mà thôi. Ngươi có thích không? Ðoàn Dự hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi. Chàng còn lòng nào mà nghĩ đến vui thích hay không vui nữa.

Ðoàn phu nhân thở dài nói tiếp:

- Hài tử! Ta tiếc rằng mắt không được nhìn thấy con mặc áo long bào lên ngôi Hoàng đế... làm một ông vua con... nhưng ta biết rằng con sẽ là một ông vua xứng đáng..

Ðột nhiên bà giơ tay lên nắm lấy chuôi kiếm đâm mạnh vào.

Mũi kiếm suốt qua bụng ra sau lưng.

Ðoàn Dự kêu thét lên:

- Mẫu thân!... Chàng ôm chặt lấy mình Ðoàn phu nhân, nhưng bà đã từ từ nhắm mắt lại. Trên môi còn thoáng lộ một nụ cười.

Ðoàn Dự lại gọi luôn mấy tiếng:

- Mẫu thân! Mẫu thân!...

Ðột nhiên chàng thấy sau lưng mình tê đi. Tiếp theo mấy chỗ huyệt đạo trên đùi, bả vai đều bị điểm trúng.

Một thanh âm rất nhỏ lọt vào tai chàng:

- Ðoàn Diên Khánh mới đích thực là phụ thân ngươi. Vì muốn giữ thể thống cho Trấn Nam vương, nên ta phải dùng phép truyền âm nhập mật để nói cho ngươi hay. Mẫu thân ngươi vừa nói gì, ngươi đã nghe rõ rồi chứ? Nguyên lúc Ðoàn phu nhân nói chuyện với Ðoàn Dự tuy thanh âm đã thều thào rất nhỏ, nhưng Ðoàn Diên Khánh từ lúc được giải thuốc mê đều nghe rõ hết. Lão biết Ðoàn phu nhân đã tiết lộ bí mật về vụ xuất thân của Ðoàn Dự.

Ðoàn Dự gạt đi:

- Ta chẳng nghe thấy gì hết, ta chẳng nghe thấy gì hết! Ta chỉ biết có gia gia và mẫu thân ta.

Ðoàn Diên Khánh tức giận nói:

- Chẳng lẽ ngươi không chịu nhận ta?

Ðoàn Dự đáp:

- Ta không nhìn nhận. Ta tin thế nào được?

Ðoàn Diên Khánh nặng lời:

- Bây giờ tính mạng ngươi đang ở trong tay ta. Nếu ta muốn giết ngươi thì chỉ giơ tay lên một cái là xong. Huống chi ngươi đích thực là con ta, cái tội kẻ làm con không nhìn nhận phụ thân không phải là đại tội bất hiếu hay sao?

Ðoàn Dự không còn nói sao được nữa. Chàng biết những lời mẫu thân mình đều là sự thực. Những hơn hai chục năm trời chàng đã kêu Ðoàn Chính Thuần là phụ thân. Mặt khác, y đối với chàng vẫn một lòng tự ái, khi nào đột nhiên chàng đi nhận người chưa có một chút liên quan nào làm cha được? Hơn nữa, gia gia và mẫu thân chàng có thể nói là đã bị hại về tay Ðoàn Diên Khánh. Chàng nhìn nhận Ðoàn Diên Khánh tức là nhìn nhận kẻ thù làm cha, lại càng khổ tâm lắm.

Chàng buồn bực vô cùng, nghiến răng nói:

- Lão muốn giết thì giết. Ta không thể nhìn nhận lão được.

Ðoàn Diên Khánh lại càng tức giận.

Lão lẩm bẩm:

- Mình tuy có con mà con không chịu thừa nhận thì cũng chẳng khác gì không con.

Tính hung dữ lại nổi lên. Lão cầm cây cương trượng toan đâm xuống lưng Ðoàn Dự. Những đầu trượng mới chạm vào áo chàng, bất giác lòng lão lại mềm nhũn ra.

Lão buông một tiếng thở dài lẩm bẩm:

- Ðời ta thật cay đắng vô cùng! Trên đời chẳng có một ai là thân nhân. Nay mình biết được là có đứa con đâu phải là chuyện dễ dàng. Thế thì nỡ lòng nào lại đang tay hạ sát? Gã nhận cũng hay mà không nhận cũng vậy. Bề nào gã cũng là máu huyết của mình.

Sau lão lại nghĩ:- Ðoàn Chính Thuần chết rồi, ngôi Hoàng đế nước Ðại Lý đương nhiên là do con ta thừa kế. Thế là ngôi vua lại quay về trực hệ của phụ thân ta. Tuy ta chẳng làm Hoàng đế, nhưng cái mộng ta ôm ấp suốt đời cũng được kể là thành tựu.

Ðoàn Dự lại la lên:

- Lão muốn giết ta sao không hạ thủ mau đi?

Ðoàn Diên Khánh vỗ vào những huyệt đạo để giải khai cho chàng rồi vẫn dùng thuật truyền âm nói:

- Ta không thể nào giết con ta được. Ngươi đã chẳng chịu nhìn nhận ta thì dùng phép Lục mạch thần kiếm giết phứt ta đi, để báo thù cho vợ chồng Ðoàn Chính Thuần.

Lão nói xong ưỡn ngực ra để chờ Ðoàn Dự hạ thủ.

Lúc này Ðoàn Diên Khánh nổi lên bao nỗi bi thảm. Những nỗi bi thảm này nó đã chứa đầy trong lòng lão ngay từ lúc lão bị trọng thương đến thành tàn phế. Vì thế mà lão đã làm bao nhiêu điều tàn ác để phát tiết mối bi phẫn trong lòng. Bây giờ lão nghĩ lại suốt đời người chẳng làm nên trò gì thì đưa mình ra cho con giết đi để buông xuôi mọi sự.

Ðoàn Dự đưa tay trái lên lau nước mắt. Lòng chàng rất đỗi bâng khuâng. Chàng muốn dùng Lục mạch thần kiếm để giết con người đại ác, báo thù cho song thân. Những lời mẫu thân chàng lại nhắn nhủ bên tai: "Lão chính là cha ruột", thì khi nào chàng dám hạ thủ?

Ðoàn Diên Khánh thấy Ðoàn Dự giơ tay lên rồi lại buông xuống, buông xuống rồi lại giơ lên.

Lão liền cất giọng khàn khàn trách móc:

- Ðã là nam tử hán, là đại trượng phu thì hành động phải cương quyết. Ta không ngờ có đứa con rụt rè như vậy. Thật chết cũng không nhắm mắt.

Ðoàn Dự nghiến răng rụt về nói:

- Mẫu thân ta đã nói tất chẳng sai ngoa. Ta không giết lão nữa.

Ðoàn Diên Khánh cả mừng nổi lên một tràng cười ha hả. Lão biết Ðoàn Dự đã nhìn nhận mình, trong lòng rất lấy làm mãn nguyện. Lão chống đầu gậy xuống đất, rồi băng mình đi luôn chẳng thèm ngó đến gã Vân Trung Hạc đang nằm ngất xỉu lấy một lần cuối cùng nữa.

Ðoàn Dự trong lòng đau đớn, lại sờ đến mạch Ðoàn Chính Thuần và mẫu thân thì hai người đều tắt thở rồi, không còn cách nào vãn hồi được nữa. Chàng không giữ nổi đau đớn khóc oà lên...

Bỗng nghe phía sau có thanh âm thiếu nữ lên tiếng:

- Xin Ðoàn công tử bớt nỗi bi ai! Bọn nô tỳ đến chậm một chút không kịp cứu ứng. Thực là đáng tội muôn thác.

Ðoàn Dự ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy ngoài cửa sổ có bảy tám thiếu nữ đứng đó. Hai ả đi đầu tướng mạo giống nhau. Chàng nhận ra đó là bọn tỳ nữ tại cung Linh Thứu của Hư Trúc. Những chàng không nhớ rõ ai là Mai kiếm, ai là Cúc kiếm.

Ðoàn Dự nước mắt đầm đìa vừa khóc vừa nghẹn ngào nói:

- Gia gia và mẫu thân bị người mưu hại chết rồi!

Hai ả này là Trúc kiếm và Cúc kiếm ở cung Linh Thứu.

Trúc kiếm nói:

- Ðoàn công tử! Chủ nhân tiểu tỳ được biết tôn đại nhân dọc đường gặp sự nguy biến, liền sai bọn tỳ tử dẫn mọi người đuổi theo tiếp viện. Không ngờ tới đây đã chậm mất rồi.

Cúc kiếm cũng nói:

- Vương Ngọc Yến cô nương bị cầm tù ở trong địa lao đã được cứu ra bình yên vô sự. Xin công tử an tâm.

Bỗng nghe đằng xa có tiếng còi pho pho vọng lại.

Trúc kiếm nói:

- Mai thư và Lan tỷ cũng đã tới đây!

Lại nghe tiếng vó ngựa vang lên.

Hơn mười người kỵ mã đã đến trước cửa. Hai người đi đầu là Lan kiếm và Mai kiếm. Hai ả bước lẹ vào trong nhà thấy dưới đất thây chết ngổn ngang thì tức mình dậm chân luôn mấy cái.

Mai kiếm nhìn Ðoàn Dự thi lễ nói:

- Chủ nhân tiểu tỳ ân cần gởi lời vấn an Ðoàn công tử và người rất hối hận về một việc lỗi ước với công tử nhưng đó là vì người ở vào một tình trạng bất đắc dĩ. Xin công tử lượng thứ cho.

Ðoàn Dự không hiểu hai ả nói việc gì.

Chàng nghẹn ngào đáp:

- Anh em chúng ta kết nghĩa chi lan đâu còn chuyện riêng tây. Gia gia cùng mẫu thân ta chết hết rồi, ta chẳng còn nghĩ đến chuyện gì nữa.

Lúc này Phạm Hoa, Tiêu Ðốc Thành, Ðồng Tử Quy đã ngửi thuốc giải độc và huyệt đạo cũng đã giải khai rồi.

Tiêu Ðốc Thành thấy Vân Trung Hạc vẫn nằm dưới đất thì nổi giận đùng đùng, cầm dao chém ngay một nhát. Thế là tên Cùng Hung Cực ác Vân Trung Hạc đầu một nơi, thân một ngả.
Phạm, Tiêu, Ðồng ba gã quỳ xuống, bên cạnh thi thể của vợ chồng Ðoàn Chính Thuần khóc lóc rất bi thảm.

Sáng sớm hôm sau, bọn Phạm Hoa ra ngoài thị trấn mua quan tài.

Ðến trưa thì quần nữ bộ Chu Thiên cung Linh Thứu đưa Vương Ngọc Yến, Ba Thiên Thạch, Chu Ðan Thần, Chung Linh tới nơi.

Bọn này sau khi bị đàn ong "Tuý nhân phong" đốt hiện giờ vẫn mê man chưa tỉnh lại. Ðoàn Dự vừa thấy Vương Ngọc Yến thì vừa đau lòng, vừa vui mừng.

Lúc này mọi người đã khâm liệm các thi thể.

Nơi đây cũng thuộc về bờ cõi nước Ðại Lý, Phạm Hoa liền truyền tin đến các châu huyện lân cận.

Các quan châu, huyện được tin vợ chồng Trấn Nam vương bị bạo bệnh mà chết ở địa hạt mình thì sợ hãi điếng người. Họ nghĩ rằng ít ra là không thể tránh thoát cái tội lười biếng chính vụ, thị phụng bề trên không được chu đáo.

Ai nấy cuống quít kêu gọi dân phu đến để chuyển vận linh cữu vợ chồng Trấn Nam vương về thành.

Vương Ngọc Yến, Ba Thiên Thạch, Chu Ðan Thần, Chung Linh sau khi tỉnh dậy lại khóc lóc bi thương một hồi tưởng không cần thuật cho rườm lời.

Quần nữ cung Linh Thứu sợ dọc đường lại xảy ra biến cố, liền đưa Ðoàn Dự về tới kinh thành nước Ðại Lý.

Vụ Trấn Nam vương tạ thế ở dọc đường được Thế tử đưa linh cữu về nước báo vào kinh thành Ðại Lý rất mau chóng. Trấn Nam vương có nhiều công trạng với quốc gia lại được lòng dân chúng.

Bá quan cùng trăm họ ra xa ngoài mười dặm nghinh tiếp. Tiếng khóc bi ai vang động một góc trời.

Ðoàn Dự vào thẳng nội cung báo cáo cùng bá phụ về nguyên nhân cái chết của phụ thân. Còn bọn Vương Ngọc Yến và đoàn người cung Linh Thứu thì được Chu Ðan Thần tiếp đãi ở nhà quân dịch.

Ðoàn Dự vừa vào nội cung đã thấy Ðoàn Chính Minh vì khóc nhiều mà hai mắt sưng húp.

Chàng toan lạy phục xuống, Ðoàn Chính Minh vội gọi:

- Hài tử! Bất tất phải thế!

Nhà vua ôm lấy chàng. Bác cháu lẳng lặng nhìn nhau một lúc.

Ðoàn Dự không dám dấu giếm đem hết việc ở dọc đường bẩm lại một lượt. Cả những lời Ðoàn phu nhân nói với chàng, chàng cũng không bỏ sót.

Chàng kể xong, phục lạy xuống đất nói:

- Gia gia đã không phải là cha ruột của hài nhi thì hài nhi đã thành một đứa con oan nghiệt, không dám ở lại trong cung nữa.

Ðoàn Chính Minh nghe chàng thuật chuyện cũng kinh tâm động phách.

Nhà vua thở dài lẩm bẩm:

- Oan nghiệt! Thật là oan nghiệt!

Rồi giơ tay ra nâng Ðoàn Dự dậy nói:

- Hài nhi! Vụ bí mật đó trên đời chỉ có ngươi và Ðoàn Diên Khánh biết mà thôi. Kể ra ngươi bất tất phải bẩm với ta. Thế mà ngươi cứ nói thẳng không giấu giếm gì, đủ tỏ lòng ngươi rất trung thành. Ta cùng gia gia ngươi đều không có con cái. Ðừng nói ngươi cũng là người họ Ðoàn, dù ngươi có khác họ ta cũng quyết ý lập ngươi làm thừa tự. Hơn nữa ngôi Hoàng đế này nguyên là của Diên Khánh Thái tử, ta trộm ở ngôi mấy chục năm trời trong lòng thường lấy làm hổ thẹn. Nay đức Thượng đế an bài như vậy thì thật là hay lắm.

Ðoàn Chính Minh nói xong, lột chiếc mũ vàng để trật cái đầu trọc lóc ra. Trên đỉnh đầu đã điểm chín vết tàn hương.

Ðoàn Dự giật mình kinh hãi la lên:

- Bá phụ!...

Ðoàn Chính Minh nói:

- Ngày lên chùa Thiên Long chống lại với Cưu Ma Trí, sư phụ ta đã làm phép thệ phát và truyền giới, người ban cho pháp hiệu là Thiện Trần. Việc đó ngươi cũng biết rồi. Ta vào đầu cửa Phật đáng lẽ phải truyền ngôi cho phụ thân ngươi ngay. Những vì khi đó y vào Trung Nguyên nên ta phải tạm thời quyền nhiếp đế vị. Nay bất hạnh y tạ thế ở dọc đường. Vậy hôm nay chính là ngày ta truyền ngôi cho ngươi.

Ðoàn Dự kinh hãi nói:

- Hài nhi nhỏ tuổi kiến thức nông cạn, lên ngôi lớn thế nào được? Hơn nữa, thân thế hài nhi lại mập mờ. Xin bá phụ... cho hài nhi được vào chốn thâm sơn mai danh ẩn tích.

Ðoàn Chính Minh gắt lên:

- Về chuyện thân thế ngươi từ nay không được nhắc đến nữa. Song thân ngươi đối với ngươi thế nào?

Ðoàn Dự nghẹn ngào đáp:

- Ơn sâu tựa biển, đức nặng như sơn.

Ðoàn Chính Minh nói:

- Thế thì được rồi! Ngươi muốn báo đáp ân đức song thân thì phải bảo toàn thanh danh cho người. Lên làm Hoàng đế, ngươi chỉ cần ghi nhớ hai điều: Một là thân dân, hai là nghe lời can gián. Ngươi bản tính nhân hậu, tất nhiên không có chuyện tàn ngược trăm họ. Có điều khi lớn tuổi, ngươi chớ ỷ mình, không làm điều vọng động, gây cuộc binh đao với lân quốc.

Trong hoàng cung nước Ðại Lý, Ðoàn Chính Minh đem ngôi vua truyền lại cho Ðoàn Dự và dặn bảo mọi điều.

Cũng trong thời gian này, trong hoàng cung thành Biện Lương nhà Ðại Tống bà Thái hậu là Cao Thị cũng bị bệnh nằm trong điện Sùng Khánh. Bà đang dặn dò hoàng tôn là Triệu Hú (tức Tống Triết Tôn):

- Hài nhi! Tổ tiên khó nhọc dựng nên cơ đồ và phải bao nhiêu công trình mới có được thiên hạ thái bình như ngày nay. Trước gia gia ngươi lên cầm quyền chính làm sôi động toàn quốc, gây nên đại biến. Hiện nay trăm họ được an vui nhưng nhớ tới những ngày khủng khiếp đã qua vẫn còn kinh tâm động phách. Ngươi có biết tại sao không?

Triệu Hú đáp:

- Hài nhi thường nghe Nhưng Nhưng nói là vì gia gia hài nhi tin theo lời Vương An Thạch thay đổi pháp độ cũ của nhà nước để đến nỗi muôn dân cực khổ.

Thái hậu nét mặt khô đét, máy miệng thở dài nói:

- Vương An Thạch là người có học vấn lại có tài năng chớ hắn không phải là kẻ vô dụng đâu. Những gia gia ngươi nóng lòng về việc trị nước. Dụng tâm của y thiệt là vì nước vì dân, có điều... Hỡi ơi! Y tính tình nóng nảy muốn thành công một cách mau lẹ thành ra hỏng việc. Dục tốc bất đạt là thế đó.

Bà nói tới đây lại nổi lên một trận ho rũ rượi.

Bà ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:

- Ðiều thứ hai nữa là y không chịu nghe lời trung thực can gián. Mọi người khen y là "Thánh Thiên Tử" thì không sao. Còn kẻ nào khuyên y mấy câu đừng làm việc gì bất lợi là y lập tức nổi nóng. Kẻ bị bãi quan, người bị phóng trục. Như thế thì còn ai dám đem lời ngay thẳng mà can gián nữa?

Triệu Hú đáp:

- Nhưng Nhưng! Ðáng tiếc là chí lớn của gia gia chưa được toại nguyện. Những ý hay phép giỏi của người đều giao cho bọn tiểu nhân làm hư việc.

Thái hậu nghe nói cả kinh run lên hỏi:

- Cái gì mà ngươi bảo là ý hay phép giỏi? ... Ai là tiểu nhân?

Triệu Hú đáp:

- Gia gia sáng lập ra phép "Thanh Miêu", phép "Bảo Mã", phép "Bảo Giáp" chẳng phải là lương sách cho quốc phù, binh cường ư? Căm hận thấy bọn hủ nho như Tư Mã Quang, Lã Công Trứ, Tô Thức làm hỏng đại sự.

Thái hậu gượng ngồi dậy nhưng chỉ ho rũ đi.

Triệu Hú đáp:

- Nhưng Nhưng tức giận làm chi, cần giữ mình cho khoẻ là hơn.

Thái hậu nghe lời khuyên đầy vẻ châm chọc của Triệu Hú thì bà cố bình tĩnh nói lại:

- Hài nhi! Trong vòng chín năm ngươi làm Hoàng đế... nhưng việc gì cũng do Nhưng Nhưng quyết định. Chắc là ngươi oán hận lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau