LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Xin Nhớ, Là Ta Bỏ Ngươi

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Ngô Ý cùng Triệu Dương dần bình tỉnh lại, trong lòng tuy rằng vẫn còn khiếp sợ Diệp Thần, nhưng lại dâng lên một đoàn lửa giận dữ.

“Ngươi vừa rồi có bản lĩnh mà giết ta a!” Triệu Dương gầm hét lên.

“Ngươi làm như ta không dám sao?” Mắt Diệp Thần vô cùng lạnh lùng, một cổ hàn quang chớp động, làm cho Triệu Dương cảm thấy cực kì sợ hãi.

Triệu Dương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn có một loại cảm giác, Diệp Thần tuyệt đối dám động thủ giết hắn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Quản gia Triệu gia ho khan một tiếng, nói bằng giọng bất mãn: “Diệp thiếu gia, nơi này chính là Triệu gia, ngài hôm nay là khách nhân, cũng là ngày vui của Triệu gia ta, ngài đến đây cũng là có thân phận khách mời, nhốn nhào ở chỗ này cũng không tiện, xin mời vào trong đại sảnh.”

Diệp Thần cười nhạt nói, căn bản cũng không có xem Ngô Ý cùng Triệu Dương ra gì, liếc mắt một cái, sau đó hướng phía phòng khách đi vào.

“Thiếu gia, ngài không có sao chứ?” Quản gia Triệu gia tâm vội vã quan hỏi.

“Không sao!” Mặt của Triệu Dương lúc này đây cũng ném lớn (DG: chắc nó có nghĩa là cái mặt giận mà to đùng lên ấy), trong lòng nín cơn tức giận, đùng đùng nổi giận mà tiêu sái rời đi.

Ngô Ý cũng không ngốc mà cứ lì lợm đứng ở đây, mang sự tức giận cùng thân thể đầy bùn đất mà tiêu sái bước đi.

“Diệp Thần như vậy mà một người lại đánh thắng hai người, lẽ nào hắn đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng ba sao?” Có một người khách kinh hãi không thôi, thật lâu sau đó cũng không thể bình tĩnh lại được.

“Làm sao có thể? Ba năm cũng không hề có một chút động tĩnh, hơn nữa đã bị người đời coi là phế nhân, làm sao sẽ đột phá?”

“Chứ vừa rồi Diệp Thần chiến đấu với trình độ và lực lượng vô cùng hùng hậu, tuyệt đối là đã đột phá.”

Cái tin này rất nhanh từ bên trong phòng khách truyền ra, rất nhiều người cũng đều khiếp sợ giống nhau, nếu chưa từng thấy qua màn vừa rồi thì người nghe còn hiểu lầm là người kia đang nói đùa.

“Chuyện này là thật sao?”

“Tuyệt đối là thật, ta tận mắt nhìn thấy, Diệp Thần một người đánh thắng cả Ngô Ý và Triệu Dương, vừa thiếu chút nữa là giết cả Triệu Dương, tuyệt đối là Luyện Khí cảnh tầng ba, chứ không thì tuyệt đối không thể lấy một địch hai như vừa rồi.”

“Vậy là sắp có trò hay để xem rồi, thảo nào Diệp gia như thế mười phần phấn khích tới tham gia dự lễ, nguyên lai là có chuyện như vậy.”

“Không biết Ngô gia bây giờ ra sao nữa.” Có người nhìn nói mà hả hê nở nụ cười.

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Diệp Thần đi vào phòng khách, ngồi trong đại sảnh có không ít khách mời, tuy rằng không thể so sánh được với tam đại gia tộc, nhưng cũng đều là nhân vật có uy tín cùng danh dự trong Long Dương trấn.
Diệp Thần xuất hiện, không ít người đều nhìn về phía hắn, có người lắc đầu thở dài, có người nhãn thần trào phúng, có người châu đầu kề tai nghị luận.

Trong đại sảnh, Ngô Thông ngồi ở hàng ghế đầu phía bên trái, Diệp Phần thì ngồi ở phía đối diện, Diệp Thần lại ngồi ở bên cạnh cha mình, ánh mắt rơi vào trên người Ngô Thông, khóe miệng hơi vung lên.

Đối mặt với ánh mắt của Diệp Thần, Ngô Thông hừ lạnh một tiếng, khẽ cười nói: “Có vài người cũng không biết tự lượng sức, còn có mặt mũi mà đi tới đây.”

“Có vài người da mặt cũng thật là dày như tường đồng vách sắt, Ngô Lam mới bị ta bỏ không bao lâu, liền vừa tìm nhân gia, thực sự là không biết liêm sỉ a.” Diệp Thần lắc đầu cảm thán nói.

Ngô Thông sắc mặt trở nên âm trầm đứng lên, Diệp Thần vừa nói như vậy, làm hắn không còn một chút thể diện nào, cả giận nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng là Ngô gia chúng ta từ hôn!”

“Từ hôn?” Diệp Thần cười cười, nói: “Diệp Thần ta đáp ứng từ hôn sao? Ngươi xem thử đây là cái gì?”

Diệp Thần lấy ra một tờ giấy trắng mực đen, mặt trên thanh thanh sở sở viết “Thư từ hôn”, tất cả mọi người đều thấy rõ, tuy rằng xem không biết rõ nội dung bên trong, thế nhưng bên trong lại có chữ ký của Diệp Thần.

“Lần trước ngươi đi được quá gấp, thư từ hôn còn chưa có lấy đi, hiện tại ta đã đưa tới đây rồi nè, bây giờ Ngô Lam có thể danh chính ngôn thuận cùng Triệu Phong đính hôn.” Diệp Thần đem thư từ hôn ném về phía Ngô Thông.

Ngô Thông sắc mặt tái xanh, một chưởng vỗ ra đem thư từ hôn chấn đất nát bấy, giận dữ nói: “Diệp Phần, ý người là gì?”

“Không có ý gì cả, ta đây cũng là vì muốn tốt cho ngươi, không thì đến lúc đính hôn lại bị người ta chê cười thì có lẽ sẽ không tốt đâu a.” Diệp Phần nhàn nhạt cười nói, còn Ngô Thông thì đang suy nghĩ tình hình mơ hồ trước mặt.

Mọi người tại đây đưa mắt cũng rơi vào tấm thiệp của hai nhà gia chủ trên người (DG: Ngô gia và Triệu gia), không ai mở miệng, chỉ là vui vẻ xem kịch, còn có người xem mà trong lòng cảm thấy có chút hả hê.

“Ngươi!” Ngô Thông tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái xanh, một câu nói cũng nói không được.

Bầu không khí trong phòng khách bỗng dựng trở nên trầm lại, tất cả mọi người đều trầm mặc, trong không gian yên tĩnh khiến mọi người có một loại cảm giác vô cùng quỷ dịTriệu Kim đi vào phòng khách, sắc mặt cũng khó coi, hắn đã nghe nói Diệp Thần cùng Triệu Dương có chút xung đột (DG: xung đột quá nhiều luôn í chứ), điều này đủ để nói rõ là hiện tại Diệp Thần đã đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, đây không phải là một chuyện nhỏ.

Vậy mà lúc này, Triệu Kim cảm nhận được bầu không khí trong đại sảnh, sửng sốt một lúc thì lập tức nhìn thấy sắc mặt khó coi của Ngô Thông, trong nháy mắt liền hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bất quá Triệu Kim là người đứng đầu một nhà, rất nhanh liền điều chỉnh tâm tình của mình, cười ha hả, nói: “Chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ là do Triệu gia ta chiêu đãi không chu toàn sao? Lễ đính hôn sắp bắt đầu, hiện tại tất cả mọi người muốn uống thì đều phải vui đùa hài lòng a.”

“Triệu huynh đây nói rất đúng, hôm nay là đại hỷ, mọi người nếu như chơi không được vui, chính là không cho Triệu huynh mặt mũi a.” Diệp Phần cười nói.

Lúc này, quản gia Triệu gia vừa đi vào phòng khách, lặng lẽ nói với Triệu Kim hai câu, Triệu Kim gật đầu, lão quản gia ho khan một tiếng, cất tiếng nói: “Lễ đính hôn chính thức bắt đầu...”

Nhưng mà lão quản gia tiếng nói còn chưa hạ xuống, Triệu Phong nổi giận đùng đùng đi vào phòng khách, xông thẳng Diệp Thần mà phi đến.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Diệp Thần, hôm nay ngươi có ý gì?” Triệu Phong chỉ vào mặt Diệp Thần mà mắng.

“Không có ý gì cả, ta tới chúc mừng cho ngươi, lẽ nào ngươi không hoan nghênh a?” Diệp Thần cười nhạt một tiếng, nói.

“Chúc?” Triệu Phong hừ lạnh nói: “Ta xem thật ra ngươi tới chính là để gây rối! Nơi này chính là Triệu gia, không phải là chỗ của Diệp gia ngươi, ngươi ở nhà ta mà dương oai tự đắc, dám đả thương đệ đệ ta, lại còn chửi bới vị hôn thê của ta, chuyện này ta nhất định phải tính sổ với ngươi.”

Diệp Thần đứng dậy, nhìn thẳng Triệu Phong, “Ngươi muốn như thế nào?”

“Hiện tại ngươi phải cho đệ đệ ta còn có Lam nhi một lời xin lỗi, bằng không ngươi đừng mơ mà ra khỏi Triệu gia được nửa bước!” Triệu Phong nhìn chằm chằm Diệp Thần, làm cho ít khách tới xem không khỏi khiếp sợ mà im lặng.

“Triệu Phong, ngươi dám!” Diệp Phần đứng lên cả giận nói.

“Cha, chuyện này không cần người đứng ra, ta tới “nói chuyện” với hắn một chút là tốt rồi, vì một hậu bối mà động khí (Biên: đánh nhau các kiểu) thì sẽ làm tổn hại đến thân thể của người a.” Diệp Thần cười trấn an Diệp Phần.

Diệp Phần hướng về phía Triệu Kim cùng Triệu Phong hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống.

“Triệu Dương là tự tìm đến ta, nhiều người ở đây đều có thể làm chứng cho ta. Còn về phía Ngô Lam thì tất cả lời của ta nói đều là thật, lời nói không có ý sỉ nhục, người đàn bà dâm đãng ấy chính là bị Diệp Thần ta bỏ đi, hiện tại để lại cho ngươi.” Diệp Thần nhún nhún vai hùng hồn mà cười nói.

“Diệp Thần, ngươi nói cái gì?” Lúc này, một thiếu nữ thân mặc quần đỏ đi tới, mang trên mặt vẻ tức giận nhìn chằm chằm vào Diệp Thần, nàng chính là Ngô Lam.

Ngô Lam lớn lên mặc dù chưa tính là nghiêng nước nghiêng thành, nhưng khí chất thì thật là tốt, tại toàn bộ trong Long Dương trấn nếu muốn tìm người sánh ngang hàng ngang vế thì cũng thật là khó a.

“Ta nói, mời nhớ kỹ, là ta bỏ ngươi!” Diệp Thần nhìn chằm chằm Ngô Lam, mỗi chữ mỗi câu nói xong đều cực kỳ rõ ràng, âm thanh trong đại sảnh cứ lượn lờ lượn lờ mãi không chịu tiêu tan.

Ngô Lam sắc mặt khó coi, mắt đầy phẫn nộ, Triệu Phong còn tực giận hơn, không thể kiềm được nữa liền quát to: “Diệp Thần, hôm nay nếu ngươi không chịu xin lỗi, thì trên đời này nếu có người thì chắc chắn sẽ không có ta!”
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 7: Cường Thế Trở Về

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Trong đại sảnh Triệu gia, theo nguyên bản của yến tiệc thì nên là một mảnh náo nhiệt cùng nhau vui vẻ ăn mừng nhất thời lại biến thành tình thế khẩn trương giương cung bạt kiếm.

Tất cả những người khách ở đây cũng không ai dám mở miệng, nín thở lẳng lặng nhìn tình thế đến cuối cùng sẽ như thế nào.

“Triệu huynh, đây chính là cách mà Triệu gia chiêu đãi khách nhân sao?” Diệp Phần bất mãn nói.

“Vậy theo Diệp huynh khách nhân chính là như thế sao?” Sắc mặt Triệu Kim lúc này cũng thay đổi, trong giọng nói đều là vẻ bất mãn.

“Các ngươi chửi bới nữ nhi của ta cũng chính là chửi bới Ngô gia, lại vừa đả thương Triệu công tử, đây chính là cách giáo dưỡng của Diệp gia sao? là cách đối nhân xử thế của Diệp gia sao?” Ngô Thông đứng dậy, gã vừa tìm được cách phản bác chuyện vừa rồi nên cười nói.

“Chung quy so với kiểu nịnh hót của Ngô gia ngươi thì mạnh hơn, chí ít chúng ta cũng đi được ngồi được, không thẹn với lương tâm!” Diệp Phần không chịu yếu thế nên liền phản bác.

“Nếu đây là sự tình của tiểu bối, chúng ta làm trưởng bối thì không nên nhúng tay vào chuyện này, để cho chính bọn nó tự đi xử lý a, cũng để cho chư vị nhìn xem Diệp gia công tử hiện tại là có bào nhiêu thực lực..” Ngô Thông nở nụ cười lạnh, bất quá lời này chứng tỏ rằng hắn đang suy tính gì đó, nghe thế sắc mặt của Triệu Kim liền biến sắc mà nói: “Ngươi mới vừa nói cái gì?”

“Nói cái gì là cái gì?” Triệu Kim sửng sốt một chút hoàn toàn là không có hiểu rõ ý tứ của Ngô Thông.

“Ngươi nói Diệp Thần đem Triệu Dương đi đánh?” Ngô Thông này mới phản ứng được sự khiếp sợ nhìn Triệu Kim.

“Không chỉ là Triệu Dương, còn nhi tử Ngô Ý của ngươi cũng bị hắn đánh.” Triệu Kim nhìn chằm chằm Diệp Thần hừ một tiếng.

“Cái gì?” Ngô Thông mở to hai mắt nhìn, hắn cảm thấy cực kì bối rối, nửa năm trước Ngô Ý đã đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba a, mà mấy hôm trước thì Diệp Thần vẫn chỉ là Luyện Khí cảnh tầng hai, thế quái nào sau vài ngày không gặp đã liền đột phá?

“Sự tình của vãn bối lúc này mà chúng ta nhúng tay vào nhất định là không thích hợp, nên để cho chính bọn nó tự giải quyết đi, chúng ta chỉ cần nhìn là được rồi.” Diệp Phần nhìn Ngô Thông đang khiếp sợ về tình hình trước mắt, thoải mái mà cười ha hả, lòng tự tin của hắn đối với Diệp Thần tròn vẹn mười phần.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Sắc mặt Ngô Thông tái nhợt lần hai, nhìn thoáng qua Triệu Kim, Triệu Kim liếc mắt nhìn hắn trong lòng chứa một đoàn lửa giận, rất muốn hung hăng nhục mạ Ngô Thông là một tên ngu ngốc!

Nhưng lúc này, đã phóng lao thì phải theo lao, còn bất hảo nói cái gì nữa.

“Ngươi nhất định phải cùng ta động thủ sao?” Diệp Thần mang theo bộ dáng ngoạn vị tươi cười nhìn Triệu Phong mà nói.

“Không tệ, nếu ngươi không chịu nói xin lỗi, ta nhất định sẽ đánh cho ngươi phải ân hận!” Triệu Phong cả giận nói. (DG: mịa, sao mấy tên tác giả TQ cứ thích dài dòng thế, bất quá ta thích:D)

Diệp Thần cười nói: “Nếu ngươi muốn động thủ thì đi ra ngoài, ta với ngươi quyết đấu một trận công bằng!”

Diệp Thần hướng phía ngoài bước ra, cũng không buồn nhìn Ngô Lam một cái. Triệu Phong đùng đùng nổi giận hướng bên ngoài phòng khách mà đi ra, tất cả khách khứa ở đây cũng đều tụ tập bên ngoài để xem trận quyết đấu. Vừa rồi la tu cùng Triệu Dương (la tu?? Ta đếch hiểu), thời điểm đại chiến với Ngô Ý cũng không có nhiều khách khứa nhìn thấy, nên hiện tại càng thêm mong đợi, định chứng thực một chút có thật hay không rằng Diệp Thần đã đột phá.

“Đừng nói là ta không cho ngươi cơ hội, chấp ngươi ba chiêu đấy!” Diệp Thần đứng chắp tay, khẽ cười nói.

Triệu Phong càng phẫn nộ, đây là một loại khinh miệt, hoàn toàn không coi hắn vào đâu, đây là chuyện mà hắn không thể dễ dàng tha thứ. (DG: hò dô, mau đánh đi)

Linh lực bên trong lòng bàn tay Triệu Phong bắt đầu khởi động, một cỗ lực lượng cực kì hùng hậu xuất ra, nhất thời đã đạt đến Luyện Khí cảnh tầng ba trung kỳ. Hắn phẫn nộ quát một tiếng về phía Diệp Thần, song chưởng liên tục đánh xuống, linh lực như hóa thành từng đạo kiếm khí, lực lượng vô cùng cường đại.

Thân thể Diệp Thần liên tục né tránh, lòng bàn tay cũng ngưng tụ ra đại lượng linh lực, một quang mang chói mắt liền xuất hiện trên bàn tay hắn, qua ba chiêu hắn liền chưởng lại một phát để phản kích, như là một thanh chuôi đao chém xuống.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Không thể không nói, Triệu Phong thực lực so với Triệu Dương hay Ngô Ý đều mạnh hơn nhiều, chí ít sẽ không bị Diệp Thần nháy mắt giết chết.

Thình thịch!

Một trận chiến đấu kịch liệt diễn ra giữa hai người, song chưởng va chạm, đều lui về sau mấy bước. Ở đây tất cả khách nhân đều vô cùng khiếp sợ, bọn họ đều là tu sĩ, ai cũng đã nhìn ra được Diệp Thần hiện tại không chỉ có đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, mà còn đã đạt tới tầng ba trung kỳ.

“Tại sao có thể như vậy?” Ngô Thông sắc mặt càng thêm khó xem, hoàn toàn là không dám tin tưởng.

“Vừa đột phá một cái tiểu cấp bậc, ba năm, quả nhiên là hậu tích bạc phát a.” Diệp Phần trong lòng kích động không thôi.

Triệu Kim sắc mặt âm trầm, kể từ khi xem cuộc chiến đến bây giờ, trong lòng hắn khó có thể biết được trận chiến như thế này Triệu Phong có thể thủ thắng hay không.
Diệp Thần song quyền luân phiên đánh ra, một đôi tay nắm linh lực chói mắt không gì sánh được, hùng hậu mà tinh thuần, hoàn toàn so với linh lực của Triệu Phong cường đại hơn rất nhiều.

Đây cũng là kết quả mà Diệp Thần tu luyện trong Thái Cực Bát Quái đồ, Thái Cực Bát Quái đồ hấp thu linh khí đều là cực kỳ tinh thuần, một chút tạp chất cũng không có, tự nhiên sẽ mạnh hơn so với những người khác.

Triệu Phong càng đánh càng kinh hãi, bị Diệp Thần cường đại thế cứ tiến công làm cho hắn không ngừng lui về phía sau.

Vừa rồi hắn cứ tưởng rằng Diệp Thần cũng chỉ là Luyện Khí cảnh tầng ba sơ kỳ mà thôi, chưa từng nghĩ đến, Diệp Thần cùng hắn đều là Luyện Khí cảnh tầng ba trung kỳ, hơn nữa linh lực và trình độ còn mạnh hơn so với hắn.

Triệu Phong bị làm cho vô pháp hoàn thủ (không có cách nào phòng thủ, đánh trả các kiểu), lập tức nhảy về phía sau, một thanh đoản kiếm tùy theo tuôn ra, lóe ra quang mang hóa thành một loại thiểm điện mà đánh tới.

Diệp Thần quát lạnh một tiếng, thanh đoản kiếm đen kịt trong ống tay áo bay ra, được linh khí hùng hậu bao vây, mang theo lực lượng cường đại cùng đoản kiếm Triệu Phong va chạm vào nhau.

Ầm!

Một thanh âm thanh thúy truyền đến, đoản kiếm Triệu Phong bị đẩy lui, Triệu Phong thả ra linh lực lần thứ hai thôi động đoản kiếm tuôn ra, thanh đoản kiếm đen kịt của Diệp Thần đột nhiên càng thêm hùng hậu, đem đoản kiếm Triệu Phong chấn đắc tét ra, “Ba” một tiếng rơi trên mặt đất vang lên.

Mà đoản kiếm đen kịt của Diệp Thần trực tiếp xông về Triệu Phong, Triệu Kim sắc mặt đại biến, mọi người cũng đều ngã hít một lượng kí, nín thở.

Đoản kiếm đen kịt cách một tấc trước mi tâm Triệu Phong liền ngừng lại, Diệp Thần khống chế tinh lực cực kì chuẩn xác khiến mọi người cảm thán không thôi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Triệu Phong sắc mặt tái nhợt, trên môi không còn lưu lại một tia huyết sắc, một giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu trên trán rơi xuống, trong cổ họng truyền tới tiếng kêu “càu nhàu”. (DG: hắc, không biết tên này có tè dầm không nữa)

Triệu Kim thở dài một hơi, tất cả khách nhân ở đây cũng đều thở dài một hơi, chỉ có Diệp Phần thần sắc bình tĩnh, lão thần khắp nơi. Hắn rất hiểu rõ con trai mình, cho nên căn bản không cần phải lo lắng.

“Ngươi thua! Ba năm trước đây ngươi không phải là đối thủ của ta, ba năm sau ngươi cũng như cũ không phải là đối thủ của ta. Mặc kệ lúc nào, Diệp Thần ta đều có thể áp được các ngươi không thể thở nổi.” Diệp Thần thanh âm không lớn, nhưng ở trong đầu Triệu Phong cùng Ngô Lam lại như bị thiên lôi bổ từng đợt, ầm ầm rung động.

“Một thiên tài đã trở về?” Rất nhiều khách tới cũng nuốt nước miếng một cái, mang theo con mắt nghi hoặc chăm chăm nhìn Diệp Thần.

Ngô Thông sắc mặt cực kì khó coi, hắn hôm trước từ hôn, hôm sau Diệp Thần liền đột phá, đây là hắn quá xui xẻo hay là do trùng hợp? Hay chỉ là do người Diệp gia giả ra để cố ý trêu chọc hắn mà thôi?

Cũng mặc kệ thế nào, quan hệ giữa Ngô gia bọn họ cùng Diệp gia đã triệt để cắt đứt không có khả năng phục hồi.

“Ta chúc các ngươi trăm năm tốt hợp (Biên: hạnh phúc)!” Đang lúc mọi người vẫn đang đờ người ra, Diệp Thần hướng về phía Triệu Phong cùng Ngô Lam cười nhạt nói, phát ra một câu chúc phúc, sau đó liền xoay người rồi rời đi.

Ngô Lam một trận đờ ra, không biết đang suy nghĩ cái gì. Triệu Phong tràn đầy uể oải, trận chiến này hoàn toàn thảm bại.
DG có lời muốn nói: Dạo này bận quá không có thời gian, lẽ ra hiện tại mình không có thời gian dịch chương này đâu mà do có bạn đã donate tận 5k TLT nên mình cố gắng để hoàn thành đấy

*) Cám ơn bạn Everstill đã donate 5.000 TLT cho truyện.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 8: Tiểu Ma Nữ

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Bốn năm ngày đã trôi qua kể từ khi Triệu Phong cùng Ngô Lam đính hôn nhưng trong toàn bộ Long Dương trấn vẫn còn đang say sưa bàn tán những chuyện mà Diệp Thần đã làm tại Triệu gia. Những chuyện này đã làm cho Triệu gia cùng Ngô gia hoàn toàn mất hết thể diện.

Đồng thời, tất cả mọi người đều hết sức bất ngờ vì thực lực cường đại của Diệp Thần. Thử hỏi xem tất cả các công tử trẻ tuổi trong cái Long Dương trấn này có ai có khả năng sánh với Diệp Thần?

Triệu Gia cùng Ngô gia muốn làm Diệp gia mất mặt, ngược lại là bị Diệp Gia tát cho vài tát đau đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong đầu Diệp Thần hiểu rõ tình thế của Long Dương trấn hiện nay. Hắn bày trò như thế, tuy rằng chỉ vì muốn xả giận trong lòng, nhưng đồng thời cũng vô tình thúc đẩy Triệu gia cùng Ngô gia liên kết đối phó với Diệp gia. Cho nên hắn phải nghĩ biện pháp làm cho Diệp gia trở nên cường đại hơn để có đủ khả năng ngăn cản được công kích của hai nhà kia.

“Nhất định phải để cho gia gia cùng phụ thân và mẫu thân đề cao cảnh giới!” Diệp Thần quyết định không thể kéo dài chuyện này thêm nữa, khi toàn thể Diệp gia cùng đề cao cảnh giới, Triệu gia cùng Ngô gia thế nào mà không lập tức làm lễ đính hôn.

Diệp Thần từ trong mộng lấy ra hai giọt thần dịch, sau đó pha loãng thần dịch đậm đặc với nước sạch. Tuy thần dịch bị pha loãng nhưng linh khí không hề bị biến đổi.

Diệp Thần cũng đã nghĩ xong một lí do thoái thác, sau khi cảm thấy dường như không còn vấn đề gì, hắn liền cất bước đi đến tiểu viện của Diệp Phần và Lăng Vân.

Lúc này đã là buổi tối, đúng giờ cơm tối, sau khi ăn cơm xong Diệp Thần cười nói: “Cha, mẹ, con có món đồ muốn đưa cho hai người.”

Diệp Phần cùng Lăng Vân liếc mắt nhìn nhau, cũng có chút tò mò mà nhìn Diệp Thần.

Diệp Thần đem sáu bình thần dịch đã pha loảng ra, nói: “Cha, mẹ, kỳ thực hài nhi có khả năng để mà đột phá Luyện Khí Cảnh tầng ba đều là dựa vào chúng nó.”

“Đây là cái gì?” Diệp Phần kinh ngạc hỏi.

“Đây là một loại thần dịch, ngày mà Ngô Thông hối hôn con đã phát hiện ra tại nơi sâu nhất trong Long Dương trấn. Lúc đó, tâm tình con thật sự không tốt, bất tri bất giác liền đi đến nơi này. Khi nhìn thấy một dòng suối, đang lúc khát nước liền uống vài ngụm, liền cảm thấy một nguồn linh khí hùng hậu rót vào trong người. Biết mình gặp phải bảo vật cho nên liền mang toàn bộ trở về.”

Diệp Thần dựa theo lí do thoái thác mà bản thân đã chuẩn bị sẵn tiếp tục nói: “Con sau khi sử dụng thứ thần dịch này liền đột phá. Lúc đó, con không dám nói ra cho mọi người biết bởi vì sợ khi tin này bị tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến nhiều phiền toái.”

Diệp Phần cùng Lăng Vân khiếp sợ nhìn Diệp Thần, Diệp Phần nói: “Chuyện con nói thật không?”

Diệp Thần ra sức gật đầu, bày ra bộ mặt vô cùng hợp tình hợp lí, làm cho người khác không thể nhìn ra là hắn đang nói dối.

Diệp Phần cầm lên một lọ thần dịch, mở nắp bình ra mà ngửi một cái, trong lòng khiếp sợ, “Linh khí thật là thuần khiết, đây quả thật là một loại thần dịch a!”

Lăng Vân cũng xác nhận một chút, cũng cảm thấy bất khả tư nghị (Biên: không có nghi ngờ).

“Đúng là hông thể nghĩ ra rằng Long Dương sơn lại còn có thần dịch dạng này! Thần nhi, đây đúng là phát hiện vĩ đại a.” Lăng Vân vui vẻ nói.“Bây giờ Triệu gia cùng Ngô gia đã triệt để liên kết, điều này đối với Diệp gia chúng ta mà nói cực kỳ bất lợi.” Diệp Thần cảm thán nói: “Nếu như lực lượng của Diệp gia chúng ta không đủ mạnh mẽ, căn bản là không có cách nào chống lại hai nhà Triệu Ngô, cho nên gia gia và cha mẹ, mọi người đều phải nhanh chóng đề thăng cảnh giới”

“Ngươi cho chúng ta thần dịch rồi thì ngươi phải làm sao?” Diệp Phần mặc dù có chút động tâm, thế nhưng thần dịch này cũng có quan hệ đến Diệp Thần tương lai, hắn không thể không thận trọng.

Diệp Thần cười nói: “Cha mẹ, hai người yên tâm, chỗ con còn nhiều lắm, vẫn đủ cho con dùng. Hiện tại gia gia và cha đều đang đến thời kì mấu chốt, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thì đến lúc đó việc đánh tan liên minh hai nhà Triệu Ngô là chuyện hoàn toàn đơn giản.”

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Phần sau khi nghe Diệp Thần nói đã có chút động tâm. Bọn họ chính xác là cần nâng cao thực lực, nếu không thì lấy cái gì để mà đi đối kháng với hai nhà Triệu Ngô?

"Con nói không sai, chỉ cần gia gia con đột phá, thực lực của tộc ta sẽ tăng lên đáng kể, đến lúc đó thì toàn bộ Long Dương trấn sẽ không ai dám đụng đến Diệp gia ta, chúng ta sẽ hoàn toàn độc bá trấn này.” Diệp Phần hăng hái nói: “Mấy năm nay, sỡ dĩ ba nhà có thể hình thành một cục diện "thế chân vạc" như vậy là do lực lượng ngang bằng nhau, không ai dám đụng đến ai. Nếu như gia gia con đột phá, tình huống sẽ liền thay đổi, loại cục diện hòa hoạn này nhất định sẽ triệt để bị phá vỡ.”

“Cha! Thần dịch người không cần để phần cho con, con còn trẻ, có rất nhiều thời gian để tu luyện.” Diệp Thần cười cười lại lấy ra bốn bình Thần dịch.

Diệp Phần nhìn chằm chằm mười bình thần dịch, ánh mắt nóng bỏng. Đây không chỉ đơn giản là thần dịch mà chính là bảo vật dùng để cải biến toàn bộ Diệp gia, đảm bảo sự hưng thịnh cho Diệp gia.

Diệp Phần không hề cự tuyệt, ngay lập tức cầm lấy thần dịch đi tìm Diệp Nam Thiên.

Đã một ngày trôi qua kể từ khi Diệp Nam Thiên tuyên bố bế quan, không xuất đầu lộ diện mà cũng không chịu để ai quấy nhiễu.

Diệp Thần thở dài một hơi, cuối cùng cũng có thể không gây ra bất kì hoài nghi nào cả.

“Ta có lẽ cũng nên tự nâng cao thực lực của bản thân a!” Sau khi về tới gian phòng của mình, Diệp Thần liền nằm lên giường bắt đầu ngủ (Biên: thằng này hài thật!).Hắn hiện tại mỗi ngày sau khi ngủ cũng đều tiến vào Thái Cực Bát Quái đồ tu luyện một cách rất tự nhiên. Linh Khí thuần khiết cuồn cuộn rót vào trong cơ thể Diệp Thần. Cơ thể Diệp Thần phát ra một loại cảm giác trang nghiêm cực kì đặc biệt.

“Giá! Giá!”

Trên đường lớn trong Long Dương trấn truyền đến từng tiếng quát nhẹ của nữ tử cùng thanh âm dồn dập của vó ngựa. Một con ngựa trắng rong ruổi trên đường phố khiến người đi đường nhanh chóng né tránh. Khi nhìn thấy thiếu nữ trên lưng ngựa, sắc mặt ai ai cũng đều đại biến, bộ dáng tựa như gặp phải nữ quỷ.

“Không xong rồi, tiểu ma nữ đã quay trở về…” có người tựa như phát điên hô toán lên.

“Làm sao mà mới đi chưa đầy ba tháng đã trở lại, không phải nói là muốn đi nữa năm sao?”

“Xong xong, những ngày bình lặng của chúng ta lại một lần nữa chấm dứt rồi...”.

Trên đường lớn bất luận là ông chủ, hỏa kế của các cửa hàng hay người qua đường đều cùng một mang vẻ mặt bất đắc dĩ, cứ như là ngày tận thế đã đến.

Con ngựa trắng dừng lại trước cửa chính của Diệp gia, thiếu nữ áo tím cầm roi ngựa trong tay liền trùng trùng tiến vào cửa chính thế nhưng hai gã gia đinh canh cửa sau khi thiếu nữ áo tím đi vào mới kịp phản ứng.

“Là tứ tiểu thư...”.

“Xong, tứ tiểu thư đã trở về rồi...”.

Khi hai gã gia đinh nhớ về một màn khi nảy cũng không thể không rùng mình một cái.

“Tứ tiểu thư…” Sau khi thiếu nữ áo tím tiến vào trong nhà, có rất nhiều gia đinh trong lòng đều cảm thấy hồi hộp, thiếu chút nữa đã phải tắt thở.

“Nhị ca!” Thiếu nữ áo tím xông thẳng vào bên trong tiểu viện của Diệp Thần.

Diệp Thần lúc này đang ở trong phòng riêng để mà ngâm mình thư giãn, hơn nữa loại nước để tắm cũng đều là thần dịch được pha loãng mà thành, có thể nói là xa xỉ đến cực điểm.

Đột nhiên Diệp Thần nghe có tiếng ai đó gọi mình, cũng không đợi hắn kịp phản ứng, cửa phòng liền bị đẩy vào một cách thô bạo, một thân ảnh màu tím trong chớp mắt lẻn đến ngay trước mặt hắn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“A!” Khi nhìn thấy thiếu nữ áo tím, cả căn phòng trong nháy mắt vang tiếng thét chói tai của Diệp Thần, thiếu chút nữa là bay cả nóc nhà.

"Nhị ca, huynh bị mất trí rồi à?” Thiếu nữ áo tím bịt kín hai lỗ tai lại, nét mặt đầy vẻ bất mãn mà nói.

"Ngươi đang làm gì thế hả? Ta đang tắm đấy, hiện tại còn không có mặc quần áo nữa, ngươi tiến vào tại sao lại không gõ cửa chứ, ngươi có biết là ta đang không mặc quần áo không?” Diệp Thần trừng hai mắt nhìn thiếu nữ áo tím, đến nói chuyện cũng không thể nói mạch lạc được.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 9: Khu Vực Tam Giác

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Thiếu nữ áo tím chớp chớp đôi mắt nhìn Diệp Thần, tỏ vẻ thất vọng mà nói: “Cũng không phải là muội chưa từng nhìn qua, mất mớ gì mà phải tỏ vẻ cơ chứ?”

Mặt Diệp Thần tối sầm lại, trong đầu mơ mơ màng màng nhớ chuyện năm xưa.

“Thế sao muội lại trở về?” Diệp Thần sau khi bình tâm lại liền hỏi.

“Ta vì nhớ huynh nên mới trở lại đấy” Thiếu nữ áo tím nở nụ cười để lộ một hàm răng trắng tinh, đôi mắt híp lại, cong cong như trăng khuyết, nói.

“Muội có thể để cho ta mặc xong quần áo trước được không?” Diệp Thần chăm chăm nhìn thiếu nữ.

“Huynh mặc vào đi, muội có cấm huynh mặc quần áo vào đâu nào.”

Hắc tuyến trên mặt Diệp Thần xuất hiện ngày ngày càng nhiều, “Muội không đi ra làm sao mà ta mặc được.”

“Có cái gì đặc biệt hơn người khác đâu? Nó cũng không phải là thứ hiếm lạ gì, nếu không chịu cho nhìn thì không nhìn.” cô gái chu mỏ một cái, thoáng nhìn qua Diệp Thần, hiện lên vẻ mặt đanh đá rồi xoay người rời khỏi phòng.

Diệp Thần cười khổ, đứng dậy mặc quần áo, vừa bước ra khỏi phòng liền bị cô gái kéo tay lại mà nói: “Nhị ca, cùng ta đi dạo một chút đi. Nhà bên ngoại đúng thật là cực kì nhàm chán, làm ta bức bối, khó chịu muốn chết.”

Nữ tử áo tím này vốn là Diệp Văn, con gái của Diêp Lâm. Từ thuở ấu thơ, Diệp Văn cùng Diệp Thần luôn luôn quấn quýt bên nhau, nửa bước cũng chẳng rời. Còn Diệp Hị và Diệp Thiên thì thân thiết với nhau hơn.

Về việc mà Diệp Văn có danh xưng là "tiểu ma nữ” thì Diệp Thần cũng có chút liên quan.

Chuyện là lúc bé Diệp Văn rất thích đi theo sau Diệp Thần vì nói cho đúng ra thì trong đám đồng trang lứa, cậu ta có uy thế mạnh nhất, Diệp Văn có thể cậy vào đó mà chỉnh đốn từng người trong đội ngũ. Ai trong thấy cô đều như là chuột thấy mèo, nhanh nhanh chạy trốn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Thôi được, dù sao cũng lâu rồi ta chưa có đi dạo phố. Xong rồi là không được phá phách nữa đâu đấy, nếu không sau này chính là muội sẽ phải tự lãnh lấy hậu quả a" Diệp Thần nói.

“Chắc chắn mà”. Diêp Văn kiên quyết.

“Có ma mới tin được lời muội nói” - Hắn liếc nhẹ Diệp Văn.

Diệp Văn nhẹ nhàng cười tươi mà đằm thắm, hàm răng trắng đều tựa như trái bắp xinh.

Diệp Thần rất nuông chiều cô, vì trải qua ba năm, mọi người đều không coi trọng hắn cho lắm. Riêng chỉ có mỗi Diệp Văn là một lòng bảo vệ và yêu thương hắn. Chỉ cần nghe được ai nói xấu Diệp Thần, cô tuyệt đối sẽ không buông tha.Lúc Diệp Thần uy phong nhất, bên cạnh hắn không nhất định chỉ có tiểu nhân. Nhưng khi trong tay hắn không còn có gì thì nàng vẫn trước sau như một, đối tốt với hắn, thể hiện được một tình cảm chân thành.

Hai người bước ra cửa. Diệp Vân tuy hoạt bát nhưng vẫn có nét ôn hòa, khác hẳn với những gì mà người khác nói về cô.

Ngoài đường tiếng của những thương buôn có to có nhỏ vang lên, những sạp hàng quán đều nơm nớp lo sợ, phải dè chừng, không dám nói chuyện lung tung. Dù chỉ có bán chút hoa quả họ cũng tình nguyện chủ động dâng cốt lấy lòng. (Biên: haizz, đúng là ma nữ)

“Tứ tiểu thư, ăn thử chút mứt hoa quả này đi, vị chua chua ngọt ngọt, ngon lắm ạ.”

“Tứ Tiểu thư à, cái này tại hạ vừa mới làm, mời tiểu thư nhận dùm nha...”

Đi hết một vòng, Diệp Văn tay xách nách mang, ôm không xuể phải nhờ Diệp Thần cầm phụ không ít. (Biên: ta cũng muốn như tiểu ma đầu này)

Những thứ mà mấy người thương gia thủ thỉ đưa cho Diệp Văn đều là hàng tốt.

Long Dương trấn nắm giữ ba đầu đường lớn, ba đầu đường này tạo thành một hình tam giác.

Khu vực tam giác không thuộc về quyền quản lí của bất kì một gia tộc nào cả và vì đây là khu vực chung nên tam đại gia tộc đều có sản nghiệp riêng ở nơi này.

Chính bởi vì đây là khu vực chung nên không cần phải giao nộp cống vật cho bất kì gia tộc nào nên các tiểu thương tập trung ở nơi này khá đông đúc, thương phẩm buôn bán cực kì đa dạng, muôn màu muôn vẻ, giá cả lại rất phải chăng, có thể gọi nơi này là một cái chợ nhỏ.

Khi còn bé, các thiếu gia của các gia tộc lớn rất thích tụ tập, chơi đùa ở nơi này. Nơi này còn là nơi tụ tập rất nhiều bảo vật cổ quái, có người ham mê đào bảo vật đến nỗi tổn hại pháp khí.

Khi Diệp Thần và Diệp Văn đến khu vực tam giác, nơi này đang hết sức sôi nổi. Tiếng tiểu thương rao hàng, tiếng người bắt chuyện ầm ĩ liên tiếp lọt vào tai mọi người nơi đó.“Đã lâu rồi không đến nơi này a...” Diệp Thần cười cười cảm thán. Kể từ năm thứ hai, khi tu vi của hắn không thể đột phá vào tầng thứ ba. Diệp Thần rất ít khi xuất môn nên cũng không thể có việc để mà hắn cố tình đến nơi này dạo chơi.

“Muội cũng mấy tháng rồi không đến đây, nơi này càng ngày càng náo nhiệt hẳn lên.” Diệp Văn sôi nổi, hoạt bát hệt như một con ma tước nhỏ.

Diệp Thần chậm rãi đi bên cạnh, dạo quanh khu vực tam giác. Trong tay hắn là một thanh đoản kiếm màu đen kịt. Thanh đoản kiếm này chính là thứ hắn tìm mua được tại nơi đây.

Đoản kiếm tuy chưa được tính là pháp khí, nhưng so với một số loại binh khí bình thường khác thì độ bền bỉ cao hơn rất nhiều. Chất liệu gỗ tương đối cao cấp, khi giao đấu cùng một số loại binh khí khác cũng chiếm được ưu thế khá lớn.

Diệp Thần đi vòng quanh khắp các ngõ ngách, sau cùng chọn dừng chân lại tại một cái sạp nhỏ của một ông lão. Ông lão tay cầm một tẩu thuốc, đang lười biếng dựa vào góc tường phơi nắng mà hút thuốc.

Diệp thần chỉ là thử vận may tìm đến, nào ngờ ba năm trôi qua ông lão vẫn ở chỗ này.

Ông lão thấy người đến liền lập tức lên tinh thần. Nhìn thấy Diệp Thần, miệng cười toe toét nói: “Diệp Thiếu gia vừa ý mặt hàng nào của lão phu thì lão đều giảm giá năm phần.”

Diệp Thần quét mắt nhìn hết một lượt tất cả các mặt hàng được bày bán trước mặt mình. Hàng hóa thì rất nhiều, nhưng cái lọt vào mắt Diệp Thần thì ngược lại một món cũng không có.

Diệp Thần lắc đầu nói: “Mấy thứ này của Lão đều là hàng phổ thông, mua cũng không có tác dụng gì nhiều!”

Ông lão vừa nghe xong lời Diệp Thần nói liền đưa mắt nhìn bốn phía, thần bí nói: “Diệp thiếu gia không biết chứ chỗ ta hai năm trước đã lấy được một món đồ. Từ đó đến nay ta luôn giữ bên mình, không dám lấy ra, sợ rước lấy phiền toái. Hiện tại, nể tình Diệp thiếu gia đến chiếu cố sạp nhỏ của ta, ta cũng không có giấu diếm làm gì nữa, chỉ cần Diệp Thiếu gia vừa mắt, ta cũng tuyệt đối giảm giá cho ngài năm phần!

Diệp thần nhìn dáng vẻ thần bí của lão cười nói: “Vậy lão liền lấy ra cho ta xem, nếu thực sự là bảo vật, ta đảm bảo một phân tiền cũng không trả thiếu cho lão.”

Ông lão mừng rỡ, vội vàng từ trong áo lôi ra một cái túi vải bẩn thỉu, cái túi hiện lên một màu kim sắc, chỉ dài hơn một thước, đường kính của miệng túi còn chưa đến một thước.

“Chính là cái túi này sao?” Diệp Thần nhíu mày nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Ông lão tiếp lời: “Diệp thiếu gia, cái túi này không có giống mấy cái túi thông thường đâu, tuy rằng với kiến thức hạn hẹp của già không thể biết được cái túi này có thể dùng làm gì nhưng ta đã thử qua, dùng lữa đốt nó, nó cũng không cháy, dùng dao cắt cũng không đứt. Nếu là túi vải thông thường gặp lửa sẽ hóa tro huống chi là dùng dao cắt.”

Diệp Thần nghe thấy thế cũng rất hứng thú, bán tín bán nghi hỏi: “Có thật thế không?”

“Nếu Diệp Thiếu gia không tin, ngay bây giờ ta sẽ cho Diệp Thiếu gia tận mắt chứng kiến.” Ông lão nói xong liền lấy ra một thanh đoản đao, dùng sức cắt cái túi vải, nhưng cái túi vẫn không bị hư hỏng gì, thậm chí ngay cả mộtvết đao cũng không thấy được. Sau đó ông lão lại dùng lửa thiêu cái túi, nhưng vải cũng không có chút phản ứng gì. Quả thật là vô cùng lì lợm, nước lửa cũng bất khả xâm phạm.

Diệp Thần nhìn theo một cách ngây dại, nếu đây không phải là pháp khí thì cũng là một bảo vật tuyệt vời a. “Cái túi này giá cả như thế nào" Diệp Thần lấy lại bình tĩnh liền hỏi.

“Nếu Diệp thiếu gia muốn lấy, thì một khối Xích Tinh là đủ rồi. Ngài thấy như thế nào?” Ông lão sau khi nghe ý Diệp Thần muốn mua túi liền cười ha hả nói.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 10: Túi Càn Khôn

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Xích Tinh, hay cách gọi khác là Linh Tinh, là vật phẩm tu luyện cần thiết của Tu Chân giới. Mỗi tu sĩ đều có khát vọng nắm giữ thật nhiều Linh Tinh để tu luyện.

Phàm là tu sĩ đều biết rõ, linh khí trong trời đất không hề phong phú, cực kì ít ỏi. Người bình thường không cách nào cảm ứng được, chỉ có tu sĩ mới có thể hấp thu luyện hóa. Nhưng do linh khí khá ít ỏi nên tốc độ tu luyện thật sự quá chậm.

Không biết từ lúc nào, có người phát hiện ra bên trong một loại khoáng thạch có linh khí vô cùng phong phú, có thể tiến hành luyện hóa hấp thu. Tốc độ tu luyện nhanh gấp nhiều lần so với hấp thu linh khí trong trời đất.

Bởi vậy, loại khoáng thạch này đã trở thành tài nguyên khiến các tu sĩ nghĩ đủ mọi cách để có được, hậu thế gọi nó là Linh Tinh.

Loại khoáng thạch này có bảy loại màu sắc khác biệt là đỏ, cam, vàng, lục, thanh, lam và tím. Linh Tinh màu đỏ được gọi là Xích Tinh, cứ thế mà suy ra. Nhưng linh khí ấn chứa trong Xích Tinh là thấp nhất, linh khí ẩn chứa bên trong Tử Tinh là phong phú nhất. (biên: mở rộng đây, Linh Tinh màu đỏ gọi là Xích Tinh, màu cam không có từ Hán Việt nên vẫn gọi là Cam Tinh, màu vàng gọi là Kim Tinh, màu xanh lá gọi là Lục Tinh, xanh da trời được gọi là Lam Tinh và tím được gọi là Tử Tinh)

Linh Tinh mà phần lớn tu sĩ sở hữu đều là Xích Tinh hoặc là Cam Tinh. Linh Tinh ở tầng cao hơn cực kì hiếm có, rất ít khi bắt gặp được chứ chưa nói tới việc dùng nó để tu luyện.

Nhưng mà, những người hậu thế trong khi tu luyện vô tình phát hiện ra một loại chất lỏng, ẩn chứa linh khí vô cùng phong phú, cũng chia ra bảy loại màu sắc, được gọi là linh dịch.

Linh dịch không cần luyện hóa, có thể trực tiếp cho vào miệng, tiến hành hấp thu trực tiếp bên trong cơ thể. Tốc độ tu luyện nhanh hơn rất nhiều so với Linh Tinh. Bởi vậy, rất nhiều tu sĩ càng khao khát muốn nhận được linh dịch hơn.

Đương nhiên, linh dịch khó nhận được hơn linh thạch. Không có ai đi luyện hóa linh thạch thành linh dịch, sau đó lại dùng linh dịch để tu luyện? Đây không phải là vẽ vời cho thêm chuyện sao?

Cho nên, linh dịch tự nhiên rất ít, cho dù là có, cũng đều bị những gia tộc và tông môn lớn trên Tiên Vũ đại lục giành độc quyền rồi. Những người khác gần như không thể có được.

"Một khối Xích Tinh quá đắt, nhiều nhất là nửa khối." Diệp Thần mặc dù có thần dịch, nhưng Linh Tinh hiếm có, cũng không thể không tiêu sài có chừng mực được.

Ông lão cười nói: "Diệp thiếu gia, túi vải này cũng không phải là bảo vật thông thường. Một khối Xích Tinh cũng không phải nhiều. Nếu như biết được công dụng, một khối Xích Tinh tuyệt đối không thể mua được."

Diệp Thần nói: "Ngươi cũng đã nói, chiếc túi vải này còn chưa biết tác dụng ra sao.Nếu như đem về không có cách nào sử dụng, chẳng phải là vô bổ rồi sao? Cũng lãng phí một khối Xích Tinh. Nửa khối Xích Tinh thôi, nếu đồng ý thì ta mua."

Ông lão làm bộ dạng lỗ vốn lớn phải bán phá giá nói: "Nếu Diệp thiếu gia đã thích như thế, vậy thì nửa khối Xích Tinh."

Diệp Thần lấy ra nửa khối Xích Tinh đưa cho ông lão. Ánh mắt của ông lão sáng rực, đã rất lâu rồi hắn không mở hàng, chứ đừng nói chi đến việc nhận được Xích Tinh.

"Sau này có đồ gì tốt cứ giữ lại cho ta, có thể ta sẽ cần đến." Diệp Thần cẩn thận cất chiếc túi vải đi, cười khẽ một tiếng nói.

"Được được được, nhất định sẽ giữ lại cho Diệp thiếu gia." Ông lão gật đầu lia lịa, mừng rỡ tột cùng."Nhị ca, nhị ca lại mua được đồ gì tốt vậy?" Sau khi Diệp Văn đi dạo quanh khu vực tam giác một vòng, mua được một chiếc chuông nhỏ màu đồng cổ thắt ở trên tay, đi trên đường vang lên những tiếng đinh đang.

"Mua được một chiếc túi rách." Diệp Thần cười nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Văn cũng không có để ý, vừa ăn kẹo hồ lô vừa nói: "Vừa rồi ta gặp được tên tiểu tử Triệu Dương. Hắn vẫn nhát gan như vậy, vừa nhìn thấy ta giống như chuột thấy mèo, đã chạy bán mạng.”

"Muội là tiểu ma nữ, ai dám trêu chọc muội." Diệp Thần chế nhạo nói.

"Ta đâu có phải tiểu ma nữ chứ, người ta ngoan thế này, hôm nay không có đi gây chuyện." Diệp Văn hất chiếc cằm nhỏ lên, đầy vẻ đắc ý nói.

"Được, muội ngoan nhất." Diệp Thần sủng ái xoa xoa đầu Diệp Văn, cười ha hả nói.

Sau khi đi dạo một vòng trên đường phố, hai người liền trở về Diệp gia. Diệp Văn vừa về đến nhà đã có gia đinh kinh hồn bạt vía chạy lại gọi Diệp Văn, nói là Diệp Lâm tìm nàng.

Diệp Thần một mình quay về phòng. Hắn lấy túi vải ra, tiến hành nghiên cứu thật kỹ một hồi.

Hắn dùng đoản kiếm vạch vạch mấy lần, rồi lại lấy lửa đốt nửa canh giờ, chiếc túi vải y nguyên như cũ không chút tổn hại.

"Xem ra chiếc túi vải này có lai lịch bất phàm, cho dù không có những công dụng khác, dùng để tiến hành phòng ngự cũng không tệ, đao thương nước lửa cũng không thể xâm nhập, tuyệt đối có thể ngăn cản những công kích thông thường." Diệp Thần suy tư gật đầu.
Chỉ có điều, Diệp Thần là một người tích cực, nếu là dùng chiếc túi vải này để phòng ngự vẫn luôn có một loại cảm giác không biết người biết của.

Diệp Thần đi ra khỏi phòng, đi tới một tòa lầu các. Đây là Tàng Thư Các của Diệp gia, bên trong có một ít tàng thư, có rất nhiều tàng thư giới thiệu một chút về những điều liên quan tới thế giới này, còn có một số giới thiệu về tri thức tu chân.

Lầu các này chỉ có một gia đinh trông giữ, chỉ cần là huyết thống trực hệ của Diệp gia đều có thể tùy ý ra vào đọc, chỉ là không thể lấy ra khỏi lầu các.

Diệp Thần rất ít khi đến lầu các này, ba năm trước đây Diệp Thần có chút tự mãn, gần như chưa từng tới nơi này. Thời kỳ tu vi của hắn không thể tinh tiến, hắn có ghé qua, chỉ là để tìm kiếm một số biện pháp để tiến bộ.

Cho tới bây giờ, Diệp Thần mới phát hiện ra những hiểu biết của mình về thế giới Tu Chân này thật sự là quá ít, có thể nói là kiến thức nông cạn. Dù sao Diệp gia cũng là một gia tộc tu chân, chí ít tài nguyên cũng phong phú hơn rất nhiều so với các tu sĩ khác ở Long Dương trấn.

Diệp Thần lật xem một chút tư liệu, một số đồ vật có tính thường thức đã rất quen thuộc của Tu Chân giới.

Trong nội dung những quyển sách này ghi chép, có một chương chỉ giảng đến một loại công cụ thường dùng của các tu sĩ trong Tu Chân giới, đó là túi Càn Khôn.

Túi Càn Khôn không thể công kích, nhưng bên trong có càn khôn. Bề ngoài chỉ lớn bằng bàn tay, hoặc có thể lớn hơn một chút, nhưng không gian bên trong lại lớn tới mức kinh người. Bình thường trong túi Càn Khôn cấp thấp chí ít đều có mấy mét vuông, trong túi Càn Khôn cao cấp là cả một thế giới thu nhỏ, chứa cả một dãy núi cũng không thành vấn đề.

Diệp Thần đọc được những điều này, ánh mắt sáng lên, "Lẽ nào chiếc túi ta mua được chính là túi Càn Khôn?"

Căn cứ vào những ghi chép trong sách vở, túi Càn Khôn nhất định phải nhỏ máu nhận chủ mới có thể sử dụng. Nếu chủ nhân đời trước còn sống, cần trước xóa ấn ký đó đi trước, tiến hành nhận chủ mới một lần nữa mới có thể sử dụng.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần khép sách lại, vội vàng quay về phòng của mình, đóng kỹ cửa sổ. Hắn đem túi ra, sau đó tự cắn ngón tay của mình, nhỏ một giọt máu tươi lên trên chiếc túi.

Diệp Thần căng thẳng tới mức tim đập thình thịch, con mắt không động đậy chú ý quan sát biến hóa của túi.

Giọt máu tươi nhỏ lên trên chiếc túi, trong nháy mắt biến mất không còn vết tích gì cả. Con ngươi của Diệp Thần co rụt lại, trong lòng vô cùng kích động.

Dựa theo những gì sách cô ghi chép lại, chỉ cần máu tươi có thể hòa vào túi Càn Khôn, như vậy biểu thị đã nhận chủ thành công, có thể sử dụng túi Càn Khôn.

Diệp Thần dùng ý niệm cảm ứng, quả nhiên là cảm ứng được một không gian, kích thước bên trong chỉ có mấy phương, trống rỗng không có gì hết.

"Không ngờ ta chỉ tốn nửa khối Xích Tinh liền có thể mua được một chiếc túi Càn Khôn, thật sự là lời to rồi." Diệp Thần mừng rỡ như điên, yêu thích chiếc túi Càn Khôn không nỡ buông tay.

Đừng nghĩ một chiếc túi Càn Khôn không có lực công kích, nhưng nó cũng là đồ vật mà vô số tu sĩ đều cần. Suy nghĩ một chút, nếu như có người muốn mang rất nhiều Linh Tinh đi xa, không có túi Càn Khôn thì sao có thể cầm được? Đồ vật ít còn được, nếu là quá nhiều, chẳng phải là càng thêm phiền phức sao.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau