LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 26 - Chương 29

Chương 26: Cứu Người

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


“Không biết hiện tại tình hình của Long Dương trấn thế nào rồi, ta phải nhanh chóng trở về”. Sau khi Diệp Thần hết hưng phấn, nghĩ tới tình hình của Long Dương trấn hắn khó tránh khỏi cảm thấy lo lắng.

Hắn ta một đường phi nước đại trở về, nhưng chính lúc sắp tới Long Dương sơn vô tình hắn nhìn thấy một bóng dáng màu tím nằm dựa vào hòn đá cách đó không xa, hắn bất giác dừng lại.

Diệp Thần tò mò đi qua, vừa nhìn thấy nữ tử váy tím nằm trên đất thì hắn liền ngẩn người. Hắn bị thu hút bởi gương mặt siêu phàm thoát tục của nữ tử kia.

Nhưng chỉ là trong chốc lát Diệp Thần đã phản ứng lại, suy đoán ra thân phận của Liễu Phiêu Tuyết.

“Nàng ta có phải là đồng bọn của những người kia không?” Diệp Thần suy đoán, nếu nàng ta là đồng bọn với họ, vậy nếu hắn giết người cướp đồ rồi bị phát hiện ra, chắc chắn hắn sẽ xong đời,

Nhưng trước đây hắn chưa hề nhìn thấy hình dáng của Liễu Phiêu Tuyết. Nếu như là cùng một bọn chắc hẳn phải xuất hiện cùng một lúc mới đúng, hơn nữa trên người Liễu Phiêu Tuyết có không ít vết máu, trên ngực vẫn đang chảy máu, bất giác hắn do dự.

“Cứu hay không cứu đây?” Diệp Thần khó xử, không cứu thì hắn không đành lòng nhưng nếu cứu rồi đến lúc mọi chuyện bại lộ, sợ là Diệp gia sẽ gặp phải tai họa.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần nhìn chằm chằm vào Liễu Phi Tuyết, sau đó nghiến răng quay người rời đi. Nhưng sau khi mới bỏ đi được vài bước, hắn liền dừng lại, hắn luôn cảm thấy mình bỏ đi như vậy quả thật không tốt. Dù sao thì hắn cũng không biết rõ rốt cuộc Liễu Phiêu Tuyết có phải là cùng một bọn với Lâm Phong, Vương Long hay không?

“Dù sao lúc đó cũng không có ai nhìn thấy. Cho dù nàng ta là cùng một bọn, nàng ta cũng không biết là ta làm đâu. Cứu người trước đã.” Sau khi Diệp Thần suy nghĩ một hồi, cuối cùng hắn quyết định cứu người.

Diệp Thần ôm Liễu Phi Tuyết đang hôn mê lên. Thân thể Liễu Phi Tuyết nhẹ bỗng, Diệp Thần ngắm nhìn khuôn mặt gần như hoàn mỹ của Liễu Phi Tuyết, trong lúc cơ thể tiếp xúc với nhau, tim hắn bất giác đập nhanh.

Mà lúc này, trên chóp mũi lại ngửi thấy được một mùi thơm thoáng thoảng, khiến cho khuôn mặt Diệp Thần có chút ửng đỏ. Cũng may mùi máu tươi kia khiến cho Diệp Thần tỉnh táo lại.

Diệp Thần lớn như vậy rồi, cũng chỉ có tiếp xúc thân thể với tiểu ma nữ Diệp Văn. Diệp Văn là muội muội của hắn, đương nhiên hắn không có ý nghĩ gì, nhưng đối với một nữ tử xinh đẹp lại xa lạ như vậy, Diệp Thần không tránh khỏi có chút khẩn trương.

Diệp Thần lắc lắc đầu, ném đi những suy nghĩ khác, một đường phi nước đại đến Long Dương trấn.

Đến bên ngoài Long Dương trấn, Diệp Thần lập tức liền ngây người. Bên ngoài có không ít xác yêu thú đang nằm, ngay cả bên trong trấn cũng có, hơn nữa không ít nhà cửa, kiến trúc đều bị phá hủy, người chết cũng không ít.

Diệp Thần vội vàng chạy về Diệp gia, bên trong Diệp gia cũng vô cùng hỗn loạn.

Để ngăn cản yêu thú, Diệp Phần, Diệp Lâm, Lăng Văn đều ra tay. Nhưng đám yêu thú này quá nhiều lại còn vô cùng cường đại, còn có yêu thú Luyện Khí Cảnh tầng sáu. Cuối cùng, nếu như không phải lão gia tử ba nhà Diệp, Triệu, Ngô ra tay còn không biết tình hình sẽ như thế nào?

Sau khi lão gia tử của ba nhà đã thoái ẩn cũng rất ít khi ra mặt, bọn họ đều đang dốc lòng tu luyện muốn đột phá cảnh giới, hiện tại lại không thể không ra tay.

Diệp Nam Thiên cũng xuất quan sớm, suýt chút nữa đã đột phá, hiện tại lại đi bế quan rồi.

Diệp Phần, Diệp Lâm, Lăng Văn cũng bị thương ở mức độ khác nhau. Diệp gia cũng có không ít người bị tử thương. Mặc dù tình hình nhà bọn họ tốt hơn so với hai nhà Triệu Ngô, nhưng cũng là lần tốn thất lớn nhất trong mấy năm nay.Diệp Thần đưa Liễu Phiêu Tuyết cho hạ nhân chăm sóc, kêu người tìm đại phu điều trị. Sau đó phát xuống từng bình linh dược đã được pha loãng.

“Thần nhi, con đã đi đâu?” Lăng Văn lo lắng hỏi.

“Con nhìn thấy yêu thú đều đến Long Dương trấn, liền đi lên núi hái thuốc. Con biết hiện tại có thể dùng.”

“May mắn có linh dược của Thần nhi bằng không thương thế của chúng ta muốn tốt hơn cũng phải cần tốn không ít thời gian.” Diệp Phần an ủi nói.

“Mấy ngày nay yêu thú thường xuyên tập kích. Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì tốn thất sẽ rất lớn.” Diệp Lâm than thở nói.

“Cũng may chúng ta có linh dược của Thần nhi. So với hai nhà Triệu Ngô cũng đỡ hơn không ít.” Đây là chỗ Diệp Phần cảm thấy được an ủi nhất.

“Cha mẹ, các người nghỉ ngơi cho tốt đi. Tối nay sẽ không có chuyện gì đâu.” Diệp Thần an ủi nói.

Diệp Thần tự mình đến bên cạnh Liễu Phiêu Tuyết, vết thương trên người Liễu Phiêu Tuyết đã được nha hoàn lau sạch sẽ, cũng đã thay một bộ quần áo sạch.

Diệp Thần lấy một bình linh dược ra chậm rãi rót vào miệng Liễu Phiêu Tuyết.

“Nhị ca, nàng ta là ai?” Diệp Văn chạy tới tò mò hỏi.

“Nhặt được ở trên núi.” Diệp Thần nhìn Liễu Phiêu Tuyết, hiện giờ nàng đã thay một bộ quần áo khác, sau khi lau xong càng lộ ra vẻ siêu phàm thoát tục.

“Nàng ta là một nữ tử, tại sao lại ở trên núi? Còn bị thương nặng như vậy?” Tiểu ma nữ nghiêng đầu tò mò hỏi.

“Ai biết chứ, đợi sau khi nàng ta tỉnh lại muội đến hỏi đi.” Diệp Thần hờ hững cười nói.“Ta mới không hỏi đâu.” Tiểu ma đầu liếc mắt nói.

“Nhị thúc bị thương muội cũng không đi thăm, còn chạy đến đây làm gì?” Diệp Thần nói:

“Đã lớn như vậy nên hiểu chuyện đi, đi chăm sóc cha muội đi.”

“Biết rồi.” Diệp Văn không hài lòng kéo dài giọng, sau đó nhìn Liễu Phiêu Tuyết một cái, cười tinh quái nói: “Tỷ tỷ này đẹp như vậy có phải là nhị ca thích nàng ta rồi không?”

Diệp Thần sửng sốt, có chút ngượng ngùng, bất giác đỏ mặt, vờ như không nhịn được nói: “Ta nói muội nói mò gì đấy? Mau biến khỏi mắt ta.”

“Còn đỏ mặt, bị ta phải hiện rồi nhá? Ha ha...” Diệp Văn vô cùng đắc ý cười.

“Đi hay không?” Diệp Thần giả vờ dáng vẻ muốn đánh người cả giận nói.

“Dọa ai chứ? Đi thì đi.” Diệp Văn không thèm để ý, nàng biết chắc Diệp Thần sẽ không ra tay nên cười tinh quái sau đó chạy ra ngoài.

“Tiểu nha đầu gạt người...” Diệp Thần cười mắng một tiếng, quay đầu lại nhìn Liễu Phiêu Tuyết. Sau đó, hắn lắc đầu vứt bỏ suy nghĩ trong đầu, thở dài một hơi liền rời khỏi phòng, an bài cho nha hoàn chăm sóc Liễu Phi Tuyết.

Diệp Thần trở về phòng của mình. Trong một ngày đã xảy ra quá nhiều chuyện, hắn cảm thấy hơi mệt mỏi.

“Hiện giờ ta đã là tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn, hoàn toàn có thể tu luyện pháp thuật.” Tuy Diệp Thần hơi mệt mỏi, nhưng nghĩ tới hai loại pháp thuật, cảm giác buồn ngủ đã biến mất, không còn sót lại gì.

Hắn lấy ra hai loại pháp thuật, một loại là Phong Hành Thuật, một loại là Đằng Xà Thuật.

Phong Hành Thuật không phải là một loại pháp thuật công kích mà là một loại pháp thuật giống như bay. Thi triển pháp thuật này, có thể di chuyển một cách nhanh chóng, chân không chạm đất, đây là một loại pháp thuật dùng để chạy trốn cùng công kích không tệ.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Mà Đằng Xà Thuật là pháp thuật Cổ Xà, có tính công kích cực kỳ mạnh mẽ. Có thể ngưng kết linh lực thành một con Đằng Xà để tấn công, hơn nữa bản thân cũng có thể linh hoạt giống như rắn, nâng cao tốc độ công kích.

“Từ đây về sau, Diệp gia ta cũng có pháp thuật rồi.”

Trong mắt Diệp Thần là một mảng lửa đỏ, sau đó hắn chiếu theo phương pháp thần tiến vào bên trong Thái Cực Bát Quái đồ tiến hành diễn tập.

Diệp Thần một đêm không ngủ cứ mãi tu luyện hai loại pháp thuật này, cho đến buổi sáng ngày hôm sau, lúc này hắn mới dừng lại nghỉ ngơi.

“Ta đã học xong hai loại pháp thuật này rồi. Nhưng nếu muốn thi triển ra uy lực cường đại, yêu cầu đối với linh lực cũng cực kỳ cao. Với cảnh giới của ta hiện tại, có thể ngưng tụ ra Đằng Xà quá nhỏ.” Diệp Thần thở dài.

Giống như miêu tả ở trên, ngưng tụ Đằng Xà càng lớn, uy lực càng mạnh. Nếu như linh lực hùng hậu, có thể ngưng tụ ra nhiều con Đặng Xà phát động xuất kích cùng lúc, uy lực không chỉ lớn hơn gấp bội so với một con Đằng Xà.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 27: Ta Là Người Tốt

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Diệp Thần đi ra khỏi phòng để xem tình hình của Diệp Phần cùng Lăng Vân, vết thương của hai người bọn họ cũng đã tốt hơn rất nhiều Sau đó, Diệp Thần đi về hướng phòng của Liễu Phiêu Tuyết.

“Thiếu Gia!” Nha hoàn thấy Diệp Thần đi đến, vội vàng hành lễ.

“Tình hình của nàng ấy thế nào rồi?” Diệp Thần hỏi.

“Một mực không có tỉnh lại.” Nha hoàn đáp.

“Ta hiểu rồi, ngươi đi xuống bếp làm ít canh bồi bổ thân thể đi rồi mang lên đây.” Diệp Thần khoát tay, nha đầu cúi đầu lui xuống.

Diệp Thần đi đến bên giường của Liễu Phiêu Tuyết, chuẩn bị ngồi xuống. Liễu Phiêu Tuyết đột nhiên mở to mắt, đánh tới một chưởng. Diệp Thần giật mình ngã người ra phía sau, tránh né một chưởng kia.

“Cô nương làm gì thế?” Diệp Thần vội vàng hỏi.

“Ngươi là ai?” Liễu Phiêu Tuyết ánh mắt băng lãnh nhìn chằm chằm Diệp Thần.

“Ta là người tốt a” Diệp Thần nhìn thấy ánh mắt của Liễu Phiêu Tuyết mang theo địch ý, liền vội vàng giải thích nói: “Ngày hôm qua ta lên núi hái thuốc, phát hiện cô nương nằm trên núi liền hảo tâm đưa cô nương xuống núi chữa thương.”

Liễu Phiêu Tuyết bán tín bán nghi nhìn hắn, Diệp Thần nhìn thấy cô ta vẫn chưa tin, bèn nói: “ Nếu ta mang ý đồ xấu, thì sao phải chờ đến bây giờ?”

Liễu Phiêu Tuyết suy nghĩ một chút, lại nhìn thấy y phục trên người đã đổi thành một bộ khác sạch sẽ hơn, nhìn chẳm chằm Diệp Thần nói: “Lúc ta hôn mê, ngươi đã làm gì?”

“Ta cái gì cũng không làm a, chỉ là cho cô uống thuốc. Y phục trên người cô là do nha hoàn giúp cô thay ra.” Diệp Thần giải thích.

Liễu Phiêu Tuyết vẫn còn chút địch ý với Diệp Thần, nhưng trong lòng đã thả lỏng phòng bị hơn một ít, nói: “Ngươi vì sao lại cứu ta, chúng ta không thân lại không quen biết. Ngươi không sợ ta là kẻ xấu ư?”

“Ta vốn là người tốt a, nếu thấy chết không cứu thì sẽ day dứt không thôi. Hơn nữa, cô nương xinh đẹp như thế này không thể nào là người xấu được.” Diệp Thần cười nói.

Liễu Phiêu Tuyết cười lạnh một tiếng, nói: “Khi ấy ngươi có nhìn thấy ai nữa không?”

Diệp Thần lắc đầu: “Ta chỉ nhìn thấy mỗi cô nương, cô có phải còn đồng bạn cũng bị thương không?”

Liễu Phiêu Tuyết nhìn vào mắt Diệp Thần, không nhìn ra chút gian dối nào, nói: “Cám ơn ngươi đã cứu ta, ơn cứu mạng này lần sau ta sẽ báo đáp. Giờ ta có việc phải đi, cáo từ.”

“Vết thương của cô nương còn chưa khỏi mà!” Diệp Thần nói.

“Ta có chuyện quan trọng phải làm, nhất định phải rời đi.” Liễu Phiêu Tuyết lạnh lùng nói.

“Việc gì so với tính mạng của cô còn quan trọng hơn?” Diệp Thần cố ý hỏi.

Liễu Phiêu Tuyết nhìn chẳm chằm Diệp Thần, nói: “Đó là việc của ta, ngươi tuy rằng đã cứu mạng ta nhưng không có nghĩa là ngươi có thể xen vào việc của ta, ơn cứu mạng về sau nhất định sẽ báo đáp ngươi.”

“Cô nương đã khăng khăng muốn đi, ta cũng không có lí do để ngăn cản. Đây là thuốc trị thương, cô nương mang theo đi, chúng sẽ có ích khi cô bị thương.” Diệp Thần bất đắc dĩ thở dài, đưa một bình dược nhỏ cho Liễu Phiêu Tuyết.Liễu Phiêu Tuyết cũng không từ chối, cầm lấy bình dược nói một tiếng “ Đa tạ!”. Sau đó rất nhanh liền rời đi.

“Để ta đưa cô nương ra ngoài.” Diệp Thần đuổi theo, đưa Liễu Phiêu Tuyết đến cổng ngoài của Diệp gia.

Diệp Thần nhìn theo bóng dáng của Liễu Phiêu Tuyết dần biến mất trên đường lớn, thở dài nói: “Ngay cả danh tự còn chưa biết là gì a!” (Biên: ngươi không biết chứ ta đã biết rồi a)

“Nhị ca! Tỷ tỷ xinh đẹp kia đi rồi à?” Diệp văn xuất quỷ nhập thần xuất hiện bên cạnh Diệp Thần, nở nụ cười ý vị thâm trường hỏi.

Diệp Thần trừng nàng một cái, quay lưng bước vào nhà. Diệp Thần phỏng đoán, Liễu Phiêu Tuyết kia chắc là đi về Long sơn nhưng việc này cũng không liên quan gì đến hắn.

Diệp Thần quay về phòng dọn dẹp một chút liền đi đến khu vực tam giác. Trải qua trận tập kích của yêu thú vào ngày hôm qua, nhu cầu mua thuốc trị thương các tu sĩ của Trấn Long Dương kia chắc hẳn sẽ rất cao.

Quả nhiên khi Diệp Thần còn chưa đến đã có không ít người đứng chờ. Ngay sau khi Diệp Thần xuất hiện, bọn họ liền chen lấn nhau để mua thuốc trị thương, ai cũng sợ chậm chân sẽ không mua được thuốc tốt.

“Không nên chen lấn, hôm nay linh dược rất nhiều, từng người từng người một thôi!” Diệp Thần tươi cười, lấy ra linh dược bắt đầu giao dịch.

“Diệp thiếu gia, linh dược ngày hôm nay ta mua hết, ngài cho ta một cái giá đi!” Triệu quản gia, tay quấn băng gạt lại xuất hiện trước mặt Diệp Thần.

“Triệu quản gia cũng bi thương rồi à? Sao lại bất cẩn như thế chứ!” Diệp Thần mang theo chút châm chọc nói.

Triệu quản gia mặc dù lúc này rất tức giận nhưng cũng chỉ có thể gượng cười nói: “Là do lão phu thực lực yếu kém, số linh dược này Diệp thiếu gia ra giá đi!”

“Ta đây vốn là người tốt, một bình này liền đưa cho ngài, chúc Triệu quản gia sớm ngày bình phục!” Diệp Thần cầm lấy một bình linh dược đưa cho hắn, vẻ mặt chân thành nói.

Mặt Triệu quản gia biến sắc, nói: “Diệp thiếu gia, một bình này thì dùng được cho cái gì chứ?”

[Bạn đang đọc truyện tại ]
“Một bình này dùng không được à, vậy thôi quên đi!” Diệp Thần nghe xong không cao hứng đem bình dược thu lại.

“Ngươi!” Triệu quản gia biết hắn không chịu bán linh dược cho mình, đành phải tức giận rời đi.

Diệp Thần cười cười không thèm để ý, tiếp tục bán linh dược của mình.
Đại sảnh Triệu gia.

Triệu quản gia tay không trở về khiến Triệu Kim tức giận không thôi, hết quăng ghế lại đập chén, lửa giận ngập trời.

Triệu gia cùng Ngô gia sau hai lần bị yêu thú tập kích, thực lực bị diệt hơn một nửa, phần còn lại cũng chỉ toàn là thương binh.

“Nếu Diệp Thần không chịu bán, chúng ta phải đến Long Thành.” Ngô Thông siết chặt nắm đấm, đối với Diệp Thần hận thấu xương.

Triệu Kim ánh mắt băng lãnh, cả giận nói: “Ta nhất định phải phá hủy cả Diệp gia, tên vương bát đản Diệp Thần kia phải quỳ gối xưng tội trước mặt ta cầu xin sự tha thứ."

“Chúng ta giờ đây đang chịu tổn thất nặng nề, Diệp gia kia nhất định nhân cơ hội này chèn ép. Chúng ta phải nhanh chóng trở lại Long Thành.” Ngô Thông sắc mặt âm trầm.

“Đi,chúng ta trở về Long Thành!” Triệu Kim nộ khí trùng thiên.

Diệp Thần hôm nay bội thu, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Trên đường về, hắn lại gặp Liễu Phiêu Tuyết nằm trên đường.

“Cô nương! Cô nương! “ Diệp Thần vội vàng đỡ Liễu Phiêu Tuyết sắc mặt trắng bệch, không còn một tia huyết sắc ngồi dậy. Trên người cô là một đạo vết thương đang không ngừng chảy máu.

Diệp Thần khinh hãi không thôi, vội ôm nàng trở về Diệp gia: “Người đâu! Mau đến đây!”.

Diệp Thần hô to, kinh động không ít người trong nhà chạy ra.

“Chuyện gì đây?” Lăng vân thấy con trai bế một cô nương trên người có vết thương, kinh ngạc hỏi.

“Mẹ, chúng ta vào trong lại nói.” Diệp Thần tiến đến bên cạnh bà nói: “Mau mời đại phu đến, con cần một nữ đại phu.”

Diệp gia sau khi nghe Diệp Thần gào to đã bắt đầu bận rộn. Sau khi đại phu đến đã băng bó kĩ vết thương cho Liễu Phiêu Tuyết. Nhớ lại khi đại phu nhình thấy vết thương của Liễu Phiêu Tuyết đã bị dọa đến tay chân run rẫy, hãi hùng khiếp vía, không biết Liễu Phiêu Tuyết làm sao có thể kéo hơi tàn đến tận lúc ấy.

“Thần nhi, chuyện gì đã xảy ra chuyện gì vậy?” Lăng vân hỏi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp thần sau khi Liễu Phiêu Tuyết được băng bó lại, cho cô uống thêm một ít linh dược, thở dài đem mọi chuyên kể lại một lượt cho Lăng Vân nghe.

“Mẹ, mẹ không trách con đã tự ý mang người về chứ?” Diệp Thần hỏi.

“Con bị gì thế? Cô nương này bị thương nặng như thế nếu như không cứu giúp thì tâm địa quá sắt đá rồi!” Lăng Vân thoáng nhìn qua Liễu Phiêu Tuyết nói.

“Tỷ tỷ này lại bị thương nữa rồi à?” Diệp Văn sau khi nghe tin liền tức tốc chạy đến.

“Chắc là bị yêu thú đả thương.” Diệp Thần thản nhiên nói. “Hiện tại đã cho dùng linh dược, cũng không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, chỉ cần tịnh dưỡng thêm một thời gian ngắn nữa thôi.”

Chương 28: Huyết Xà Tôi Thể

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

“Sao lại bị thương nặng như vậy?” Sau khi mọi người đã đi ra khỏi phòng, Diệp Thần suy tư nhìn Liễu Phiêu Tuyết đang suy yếu nằm trên giường.

Hắn quyết định sẽ đến Long Dương sơn để điều tra cho rõ ngọn ngành.

Khi Diệp Thần đến Long Dương sơn, cả ngọn núi đã chìm trong tĩnh lặng, một tiếng thú gào cũng không nghe được. Tất cả tạo nên một cảm giác bức bối như đang kìm nén một cái gì đó.

Trên đường đi Diệp Thần không gặp phải bóng dáng của bất kì một con yêu thú nào. Hắn thong thả đi đến Long sơn, trong núi Long Sơn cũng đồng dạng chìm trong tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng hít thở nặng nề ngày trước cũng biến mất.

Lúc Diệp Thần cách cửa sơn động khoảng vài trăm mét cũng cảm nhận được một cỗ áp lực cường đại, cỗ uy áp này làm hắn có chút không thở nỗi.

Diệp Thần kinh hãi không thôi. Đúng lúc này, sơn động đột nhiên nổ tung, đất đá bay tán loạn. Toàn bộ Long sơn dường như đang rung chuyển, mặt đất bắt đầu xuất hiện những vết nứt khủng lồ. Diệp Thần cũng cảm giác bản thân mình không thể đứng vững được nữa.

Rống!

Đột nhiên từ trong hang động kia phát ra một tiếng rống kinh hồn, đinh tai nhức óc. Ngay sau đó, một đạo thân thể khổng lồ từ sơn động vọt ra.

“Cổ Xà hóa Giao thành công!” Diệp Thần nhìn chằm chằm thân ảnh to lớn đang bay lượn trên không trung, trong mắt mang theo một tia hâm mộ.

Hắn muốn ngao du khắp nơi, muốn trở thành kẻ cường giả quan sát chúng sanh.

Giờ phút này Diệp Thần mang bản thân mình ra so sánh với Cổ Xà, hắn bất quá cũng chỉ là một con kiến bé nhỏ so với loài vật to lớn uy vũ kia.

Cổ Xà hóa Giao, bay lên chín tầng mây, khí thế so với trước kia càng trở nên cường đại hơn rất nhiều, bao phủ toàn bộ Long sơn.Tất cả yêu thú trong Long sơn đều cúi đầu xưng thần, cúi rạp người xuống mặt đất, nơm nớp lo sợ.

Bên trong Long sơn xảy ra động tĩnh lớn như vậy, tự nhiên sẽ kinh động đến Long Thành. Bên trong Long Thành có rất nhiều người thất kinh, nhìn thấy một đạo thân thể to lớn mờ ảo đang bay lượn trên bầu trời Long sơn.

“Kia là rồng!” có người sợ hãi rống lên.

“Không phải rồng mà là giao!”

“ Bên trong Long sơn lại có giao...” trong Long thành phủ, một nam tử trung niên đứng chắp tay, trên thân tỏa ra một cổ khí tức uy nghiêm, nhìn chằm chằm lên khoảng không trên Long Dương sơn, kinh hãi không thôi.

Bên trong Long Dương sơn, Diệp Thần ngước nhìn Cổ Xà bay lượn một vòng sau đó nhất phi trùng thiên rời đi.
Diệp Thần kinh ngạc đến ngẩn người, mãi đến khi nghe được tiếng gào gú của yêu thú mới giật mình thức tỉnh. Không có uy áp của Cổ Xà, bọn yêu thú nhất định sẽ trở nên điên cuồng, nếu như không sớm rời khỏi nơi này thì sẽ không bao giờ rời đi được nữa.

Diệp Thần triển khai Phong Hành Thuật, nhanh chóng hướng về phía chân núi Long Dương.

Khi tiến vào phạm vi của chân núi Long Dương, Diệp Thần mới dám thở dài một hơi. Một mực ra khỏi Long Dương sơn, hắn mới triệt để trầm tĩnh trở lại.

Hắn vừa tiến về Long Dương trấn vừa nhíu mày suy tư, thật không hiểu nỗi vì sao Liễu Phiêu Tuyết lại bị thương. Yêu thú trong Long Dương sơn và ngọn Long sơn kia đều bị uy áp của Cổ Xà trấn áp không dám làm càn, tại sao còn có thể công kích cô nương ấy.

“Chẳng lẽ nàng bị Cổ Xà đả thương?” Đồng tử Diệp Thần co rút lại, hắn hít vào một ngụm khí lạnh.

Lúc Cổ Xà tiến hóa thường rất suy yếu, đặc biệt là trong thời kì mấu chốt càng trở nên suy yếu hơn hết. Cổ Xà đã qua thời kì mấu chốt nên đã dần qua thời kì suy yếu. Nhưng do bị chế trụ nên bây giờ mới có thể thoát ra được. Cổ xà qua giai đoạn mấu chốt sẽ trong vòng một đêm hoàn tất tiến hóa.

Có Phải Liễu Phiêu Tuyết vào lúc Cổ Xà suy yếu nhất đã vào Long sơn. Nhìn thấy Cổ Xà suy yếu liền muốn nhân cơ hội giết chết Cổ Xà?

Cổ Xà mặc dù nói là suy yếu nhưng uy lực không hề suy giảm, Liễu Phiêu Tuyết lại vừa mới trị thương xong, thương thế chưa khỏi hẳn, lại bị Cổ Xà đả thương xém chút nửa đã mất mạng. May mắn là cô nương ấy đã gặp được Diệp Thần ta, lại còn được cho uống linh dược nên mới mang được mạng từ quỷ môn quan trở về.

Bởi vì Cổ Xà bị suy yếu nên không có truy kích. Khi Diệp Thần đến cơ hồ đã khôi phục trở lại.

Diệp Thần sau khi về đến Diệp gia liền đến gian phòng của Liễu Phiêu Tuyết xem xét tình hình rổi mới trở về phòng mình bắt đầu tu luyện.

“Lượng huyết xà này, hay là ta dùng để rèn luyện thân thể đi.” Diệp Thần đem huyết xà từng chút một hòa vào trong nước sạch. Bên trong huyết xà tồn tại một thứ sức mạnh cường đại, trong nháy mắt đã đem nước sạch biến thành màu đỏ, sôi trào lên sùng sục.

Diệp Thần hít một hơi thật sâu, nhảy vào trong nước. Sau đó hắn liền cảm thấy toàn thần đau nhức lạ thường, hắn liên tục hít vào ngụm khí lạnh, gân xanh trên người bắt đầu nỗi lên chằn chịt. Cả cơ thể như muốn nổ tung ra.Diệp Thần cắn chặt răng, hai tay nắm chặt thành bồn. Đem thành bồn nắm chặt tạo ra mấy cái dấu tay sâu hoắm.

Diệp thần bắt đầu vận chuyển khí pháp, hấp thụ năng lượng trong nước. Huyết xà mang theo năng lượng cực đại, hấp thu chúng là một quá trình vô cùng khó khăn cùng thống khổ nhưng đồng thời đây cũng là một trong những phương pháp rèn luyện thân thể nhanh chóng nhất.

Trong quá trình hấp thu, cỗ năng lượng kia tựa như từng cái gai nhỏ đâm vào thân thể của Diệp Thần. Sau đó những cái gai này chạy tán loạn trong cơ thể hắn. Cuối cùng là đâm vào trong xương tủy hắn, thống khổ vô cùng.

Đây là một loại tra tấn, một loại cực hình, là cái loại cảm giác sống không bằng chết.

Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, muốn trở thành một Diệp Thần càng ưu tú, càng cường đại thì đây là một quá trình thống khổ không thể tránh khỏi.

Bởi vì, xác thịt chính là căn cơ. Nếu như thân thể không cường tráng, thì cho dù tính cảnh giác cao đến đâu,linh lực hùng hậu thế nào thì cũng không thể vô địch khắp thiên hạ.

Nếu như thân thể đủ cường tráng thì sẽ không sợ công kích từ đối thủ, điều này trong chiến đấu đã là một ưu thế không hề nhỏ.

Vả lại, Trong giới tu Chân cũng tồn tại bộ môn rèn luyện thân thể tu sĩ, xưng là luyện thể sĩ. Đồng thời phương pháp rèn luyện gọi là luyện thể thuật.

Khi thân thể tu luyện đến cực hạn, thì sẽ đạt đến cảnh giới kim cương bất hoại, không sợ bất kì công kích nào.

Thử nghĩ một chút nếu như tu luyện đến cảnh giới này, cho dù đối phương có linh lực cường đại, cảnh giới cao hơn mà không thể phá vỡ phòng tuyến vững chắc này thì có lợi ích gì? Không phá được phòng tuyến nhục thể, công kích lợi hại hơn đi chăng nữa cũng chỉ phí công vô ích.

Diệp thần nhẫn nhịn chịu đựng dày vò, thống khổ, ánh mắt kiên định không hề muốn lùi bước.

Một canh giờ trôi qua, Diệp Thần đã hấp thu hết huyết xà. Màu đỏ của huyết sắc trong bồn nước đã bị thay thế bằng chất lỏng sềnh sệt,tanh hôi từ cơ thể Diệp thần tiết ra.

Diệp Thần sau khi cơ thể được thanh lọc thì trở nên khoan khoái, dễ chịu.

“Mỗi ngày đều phải rèn luyện một phen, không thể nói trước là bản thân có thễ đạt đến trình độ nào nhưng chí ít nhục thể có thể cường đại hơn người thường.” Diệp Thần trong lòng vui ve tự nhủ.

“Ba!”

Cửa phòng Diệp Thần bị đẩy ra, Diệp Văn vừa vào đến cửa đã ngửi thấy một mùi hôi thối bốc lên, không chịu được đành che mũi lại nói: “Sao mà lại hôi như vậy chứ!”

Diệp Thần mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, trầm mặc nói: “Muội không học được cách gõ cửa sao?”

Diệp văn sau khi bận bịu đi ra ngoài hít vội mấy ngụm không khí trong lành, đối với Diệp Thần ở trong phòng kính nhi viễn nhi nói: “Ai biết huynh ban ngày ban mặt vậy đã tắm rửa, lại còn dùng cái thứ buồn nôn kia để tắm nữa chứ!”.

Chương 29: Bắt Đầu Chèn Ép

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Diệp Thần phất tay đóng cửa lại, rất nhanh liền mặc xong quần áo, đi ra cửa phòng, khẽ nói: "Ngươi yên tâm, loại đồ vật buồn nôn như vậy ta cũng sẽ để cho ngươi hưởng thụ một chút."

Diệp Thần nói xong liền lấy ra một bình xà huyết (máu rắn).

"Đây là thứ quỷ quái gì thế?" Diệp Văn trợn trắng mắt, tò mò hỏi.

"Đồ vật quỷ quái? Đây chính loại đồ vật mà cho dù có dùng đến Xích Tinh cũng không thể mua được." Diệp Thần mặt đen lại, nói: "Đây là máu của một con Cổ Xà đang hóa giao, có thể dùng để rèn luyện thân thể, ngươi mỗi ngày tắm rửa chỉ cần nhỏ lên hai giọt này, đến lúc đó bảo đảm ngươi sẽ có một làn da tinh tế tỉ mỉ, nhục thể tinh khiết a."

"Thật hay giả vậy?" Diệp Văn bán tín bán nghi nói.

“Vừa rồi, thứ đồ vật tanh hôi kia chính là tạp chất được xuất ra sau khi ta tắm rửa xong, ngươi đến lúc đó cũng sẽ có, nói không chừng so với ta còn nhiều hơn nữa a." Diệp Thần làm ra một dáng vẻ buồn nôn, sau đó cười ha hả rời đi.

"Bổn tiểu thư chắc chắn sẽ không có bẩn giống như ngươi vậy đâu!" Diệp Văn tức giận đến dậm chân, khẽ nói.

Diệp Thần đi tới gian phòng chữa thương của Liễu Phiêu Tuyết, nàng vẫn chưa có tỉnh lại, lần này bị thương quả thật là quá nặng.

Diệp Thần lại cho Liễu Phiêu Tuyết phục dụng thêm một bình nhị giai linh dược, vả lại, độ tinh khiết của bình dược này cũng tương đối cao.

"Ngươi nếu như nghe ta không đi, thì chắc cũng sẽ không bị thương nặng như vậy." Diệp Thần tự lẩm bẩm một tiếng, nếu như Liễu Phiêu Tuyết đi Long sơn muộn một chút thì chắc cũng sẽ không bị thương nặng như vậy.

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Đại sảnh Diệp gia.

Ba cha con Diệp Nam Thiên đều tỏ ra vẻ mặt tươi cười, bên trong tiên nhãn của Diệp Nam Thiên lóe lên một vòng tinh quang, lộ ra một loại khí tức cường thế lẫn uy nghiêm.

"Chúc mừng phụ thân xuất quan, thành công đột phá Luyện Khí Cảnh tầng bảy." Diệp Lâm kích động chúc mừng.

"Ha ha... Ta bị vây ở Luyện Khí Cảnh tầng sáu mấy chục năm, không nghĩ tới sẽ có một ngày được đột phá, may mắn này đúng là nhờ có Thần nhi a." Diệp Nam Thiên tâm tình cực kỳ tốt, cũng bởi vì đột phá mà khí sắc có biểu hiện là trẻ lại rất nhiều.

"Mấy hôm nay yêu thú bạo động đều là nhờ có linh dược của Thần nhi, nếu không thì Diệp gia chúng ta sẽ có cùng tình huống với hai nhà Triệu Ngô kia." Diệp Phần nghe được Diệp Nam Thiên tán dương Diệp Thần, hắn làm phụ thân đương nhiên sẽ lấy làm kiêu ngạo.

"Công lao của Thần nhi không thể bỏ qua!" Diệp Nam Thiên cười ha ha một tiếng, sau đó ánh mắt trở nên sắc bén, nói: "Ba nhà chúng ta trước kia thế lực ngang nhau, chỉ vì lão gia hỏa của hai nhà Triệu Ngô cùng ta có thực lực ngang bằng nhau, bởi vậy một mực tương hỗ giằng co (tựa như thế chân vạc, giằng co không có ai thắng thế cả), hiện tại ta đã đột phá cảnh giới, xem hai nhà bọn hắn còn có thể cùng ta tranh đấu như thế nào."

"Phụ thân, ta đề nghị lập tức xuất thủ, không nên để đêm dài lắm mộng!" Diệp Lâm không kịp chờ đợi, nói.

"Ta cảm thấy, chúng ta vẫn là nên giữ ổn thỏa của cả ba nhà, bởi vì cái gọi là chó cùng rứt giậu, con thỏ ép cũng cắn người, không thể nóng vội." Diệp Phần tính cách trầm ổn, không có vội vã nóng nảy như vậy."Phụ thân hiện tại cũng đã đột phá, hai lão gia hỏa của hai nhà Triệu Ngô kia sao lại là đối thủ của phụ thân? Đại ca, ngươi quá cẩn thận rồi." Diệp Lâm phản bác.

"Nếu như bọn hắn đã hết biện pháp, trễ như vậy sao không chịu chạy đi, nhưng nếu như bọn hắn đã có chuẩn bị, làm cho bọn hắn chó cùng rứt giậu đối với chúng ta cũng không có chỗ tốt." Diệp Phần nói.

"Bọn hắn bây giờ còn có hậu thủ gì?"

"Tốt, không nên tranh cãi nữa, đại ca ngươi nói không sai, chúng ta phải từ từ nuốt bọn chúng, như vậy cũng có lợi cho chúng ta củng cố địa vị." Diệp Nam Thiên cũng đồng ý suy nghĩ của Diệp Phần, nói: "Kể từ hôm nay, buông tay buông chân đi làm, chia binh hai đường, đồng thời đối phó hai nhà Triệu Ngô, bắt đầu chèn ép từ mặt tiền cửa hàng của bọn chúng tại Long Dương trấn.”

"Vâng." Diệp Phần cùng Diệp Lâm đều lĩnh mệnh lệnh rời đi, Diệp gia bắt đầu hành động.

Diệp Thần biết được Diệp Nam Thiên thành công xuất quan, cũng thật cao hứng. Diệp Nam Thiên thường xuyên đem Diệp Thần gọi vào hắn thư phòng.

"Gia gia, chúc mừng ngài đột phá." Diệp Thần cười nói.

"Đây đều là công lao của ngươi." Diệp Nam Thiên cười ha ha một tiếng, càng nhìn Diệp Thần thì càng thích, trong mắt lộ ra một loại từ ái chi sắc.

Diệp Thần khiêm tốn cười cười, nói: "Có thể vì gia tộc làm chút chuyện ta cũng thật cao hứng. Hiện tại gia gia đã đột phá nan quan (chuyện nan giải vì không thể đột phải), những ngày tháng yên lành của hai nhà Triệu Ngô cũng liền chấm dứt."

"Ta đã an bài cho cha ngươi cùng nhị thúc của ngươi đi làm rồi, hai nhà Triệu Ngô bị diệt vong chỉ là chuyện sớm muộn.” Lời nói của Diệp Nam Thiên cũng rất bình thản, không có bao nhiêu hưng phấn, tựa hồ cái này một mực là hợp tình hợp lý.

"Gia gia, chúng ta cũng nên cẩn thận hai nhà Triệu Ngô kia cuối cùng sẽ làm ra tình huống chó cùng rứt giậu." Diệp Thần cẩn thận nói.
"Ngươi a, không hổ là nhi tử của cha ngươi, hai người các ngươi đều cùng nghĩ đến một chuyện." Diệp Nam Thiên cười ha hả nói.

Diệp Thần cười cười, sau đó một mặt đứng đắn mà nhìn Diệp Nam Thiên, nói: "Gia gia, gần đây vận khí của tôn nhi tương đối tốt, trên núi gặp được một người chết, từ trên người hắn lấy được không ít đồ tốt."

Diệp Nam Thiên nhìn Diệp Thần kia một mặt nghiêm chỉnh, liền biết những món đồ vật đó không hề đơn giản.

Diệp Thần đem hai thanh phi kiếm ra, lại đem Đằng Xà Thuật cùng Phong Hành Thuật đặt ở trên bàn sách, Diệp Nam Thiên sau khi thấy, sắc mặt liền đại biến, vội vàng đi đến cửa thư phòng xác định bên ngoài không có ai, đem hết tất cả cửa sổ đều đóng lại.

"Đây đều là những đồ vật lấy được từ trên thân người chết kia?” Hô hấp của Diệp Nam Thiên bắt đầu trở nên dồn dập, nhịp tim không thể khống chế được nữa.

Diệp Thần gật đầu, nói: "Hai thanh phi kiếm này đều là pháp khí, tuyệt đối bất phàm. Có hai quyển pháp thuật này cùng với phi kiếm, hoàn toàn có thể tăng chiến lực của gia tộc chúng ta lên gấp nhiều lần, từ nay về sau, Diệp gia chúng ta cũng là một gia tộc có pháp thuật."

Bên trong con mắt của Diệp Nam Thiên lửa nóng phập phồng, nhìn chằm chằm phi kiếm cùng pháp thuật, suy nghĩ, nói: "Thật sự là trời phù hộ Diệp gia ta a."

"Gia gia, ta còn từ trên người hắn lấy được một cái túi Càn Khôn, bên trong còn có không ít Linh Tinh, đến Cam Tinh cũng có." Diệp Thần lại lấy ra một cái túi Càn Khôn, nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Nam Thiên lắng nghe, mở to hai mắt nhìn, hô hấp càng ngày càng gấp gáp, Diệp Thần cho hắn quá nhiều vui mừng, tùy tiện bên nào đều có thể làm cho hắn tim đập nhanh hơn, khó mà khống chế.

Vị này là ai mà có nhiều đồ vật như vậy, nếu như xuất ra, liền ngay cả đại gia tộc của Long thành cũng sẽ phải điên cuồng để mà giành lấy.

Diệp Nam Thiên liền tranh thủ thu những đồ vật này vào, nhìn chằm chằm Diệp Thần, cực kì nghiêm túc nói: "Thần nhi, những chuyện này nhất định phải giữ bí mật, nếu như mà truyền đi thì nhất định Diệp gia ta sẽ gặp phải tai ương."

"Ta hiểu rõ." Diệp Thần gật đầu nói: "Nhưng nếu như Diệp gia chúng ta thực lực tăng lên, thì sợ gì những người bên trong Long thành kia? Sớm muộn cũng có một ngày Diệp gia chúng ta không chỉ làm bá chủ của Long Dương trấn, mà sẽ còn chiếm cả Long thành, độc bá một phương."

"Thật là chí khí! Ha ha..." Diệp Nam Thiên kích động phá lên cười, hắn cảm thấy cực kì hưng phấn.

Mặc dù những món kia có thể mang đến tai nạn cho Diệp gia, nhưng là chỉ cần giữ bí mật tốt, vậy sẽ khiến Diệp gia nhanh chóng lớn mạnh.

Diệp Thần cười cười, hiện tại trong toàn bộ Diệp gia chỉ có Diệp Nam Thiên là mạnh nhất, chỉ có đem chiến lực của Diệp Nam Thiên tăng lên thì mới có thể độc bá một phương.

Diệp Phần cùng Diệp Lâm đã bắt đầu bắt đầu chèn ép hai nhà Triệu Ngô, chỉ cần tạm thời cắt đứt mạch máu kinh tế của hai nhà Triệu Ngô, như vậy thì hơi tàn của hai nhà Triệu Ngô làm sao chống lại?
Đại sảnh Triệu gia.

"Diệp gia đã xuất thủ, hôm nay mấy gian cửa hàng của Triệu gia chúng ta đều bị Diệp gia quấy rối, còn đả thương một số người của chúng ta." Triệu quản gia sắc mặt khó coi nói.

"Cửa hàng của Ngô gia bọn ta cũng bị đả kích." Ngô quản gia sắc mặt âm trầm, nói: "Hiện tại chỉ có thể gọi gia chủ của chúng ta trở về, đến lúc đó cùng gia chủ của Long thành hợp tác, để xem Diệp gia còn làm sao để mà phách lối nữa."
Like + comment nào!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước