LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bạo Động Tấp Nập

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Nụ cười trên mặt Ngô quản gia liền cứng ngắc lại, nói: "Hai mươi khối Xích Tinh một bình có phải quá mắc hay không?"

"Ba mươi khối Xích Tinh một bình." Diệp Thần duỗi ra ba ngón tay, tỏ ra một bộ mặt vô hại cười nói: "Chỉ có giá đó, trả giá liền thêm, Ngô quản gia nếu như cảm thấy quá đắt thì không cần mua nữa."

Sắc mặt của Ngô quản gia càng thêm khó coi, không nói thêm được cái gì, liền xoay người bước đi.

Ba mươi khối Xích Tinh một bình thật sự là quá hố, căn bản là không đáng giá.

Diệp Thần hừ một tiếng, không thèm để ý, trực tiếp trở về Diệp gia.

Đại sảnh Triệu gia.

Triệu Kim cùng Ngô Thông đều ngồi ở trong đại sảnh, Triệu quản gia cùng Ngô quản gia đều đứng bên cạnh chủ tử của mình.

"Hôm nay ta đi tìm Diệp Thần mua linh dược, hắn vậy mà lại dám mở miệng nói ba mươi khối Xích Tinh một bình, thật sự là quá hố mà." Ngô quản gia hận đến cắn răng nói.

"Hôm qua yêu thú bạo động, so với lần trước thì yêu thú cường đại hơn không ít, hơn nữa người của hai nhà chúng ta tử thương cũng không ít, muốn chữa trị bằng mấy loại thuốc phổ thông thì cần một lượng thời gian khá lâu, hiện tại thứ mà chúng ta cần đó chính là linh dược. Trước mắt, Long Dương sơn yêu thú bạo động, muốn lên núi tìm linh dược thì cực kì khó khăn, bây giờ Long Dương trấn cũng chỉ có Diệp gia là có được linh dược." Triệu quản gia nói.

"Long Dương sơn yêu thú bạo động, Diệp Thần kia như thế nào lại tìm được linh dược?" Ngô Thông không hiểu nói, kỳ thật trong lòng hắn hiện tại đang hối hận như điên, lẽ ra hắn không nên hối hôn với Diệp gia, nếu không thì chẳng phải là đã có một đứa con rể như Diệp Thần rồi sao, nếu như đúng là vậy thì chắc chắn là cả đời này hắn không còn phải buồn rầu vì chuyện gì nữa rồi.

"Diệp Thần bây giờ đã đột phá Luyện Khí Cảnh tầng bốn, tốc độ tu luyện cực nhanh, nhất định là có bí mật mà không thể cho ai biết." Triệu Kim sắc mặt âm trầm nói.

"Mà kế hoạch hôm nay là phải bàn xem làm sao để có được linh dược a." Ngô Thông nói.

"Hai nhà chúng ta đều phái ra mấy tên tinh nhuệ tiến vào Long Dương sơn, nhất định phải tìm được một chút linh dược." Triệu Kim vẫn là không cam tâm.

Ngô Thông suy tính một lát cũng đáp ứng.

Hai nhà Triệu Ngô đều là phái ra năm tên tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn tiến vào bên tả bên hữu của Long Dương sơn để tìm kiếm linh dược. Nhưng tiếc là vận khí của bọn chúng không được tốt lắm, yêu thú vẫn là nhìn chúng không được vừa mắt, vả lại còn có một lượng lớn yêu thú tiếp tục bạo động, xông về Long Dương trấn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Cư dân của Long Dương trấn lại hoảng sợ lần nữa, tam đại gia tộc lập tức xuất thủ, một ít tu sĩ cũng gia nhập chiến đấu, cùng yêu thú tiến hành chém giết.

"Hôm qua mới tới một nhóm, hôm nay tại sao lại tới thêm một nhóm nữa, trong Long Dương sơn cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?" Diệp Văn xem trận chiến ở phía xa xa mà nói.

Diệp Thần liền nghĩ đến tiếng hít thở nặng nề nằm ở bên trong ngọn Long sơn, hình như là nó vẫn cứ tiếp tục, Long Dương trấn sợ là không được an bình.

Tất cả tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn của Diệp gia đều tham gia trận chiến, nhưng con mạnh nhất trong đám yêu thú của đã đạt tới Luyện Khí Cảnh tầng năm, đại chiến cực kì kịch liệt, máu tươi chảy ra lênh láng.

Một cuộc đại chiến diễn ra, toàn bộ đều bị giết hết, mất đi nội đan, rất nhiều tu sĩ cũng chết thảm dưới nanh vuốt của yêu thú, chết không toàn thây.

Nhờ có linh dược của Diệp Thần chữa trị nên Diệp gia dù sao vẫn còn đỡ, những người bị thương hôm qua đều đã khôi phục, hôm nay lại tiếp tục tham gia chiến đấu. Diệp Thần vẫn dùng linh dược để cứu chữa cho họ.
Nhưng hai nhà Triệu Ngô thì không có được tốt như vậy, hôm qua vốn là tổn thất không ít, có rất nhiều bị trọng thương, đến hôm nay lại tử thương thêm không ít người nữa, loại tình huống này khiến hai nhà Triệu Ngô đều không thể thừa nhận nổi.

"Nếu như cứ tiếp tục như thế thì hai nhà Triệu Ngô chúng ta không bị Diệp gia tiêu diệt thì cũng bị bọn yêu thú giết chết hết." Triệu Kim sắc mặt khó coi, cực kì sốt ruột.

"Người của chúng ta được phái đi tìm kiếm linh dược cũng bị tử thương hơn phân nửa." Triệu quản gia đau lòng nói.

"Mau đi kiếm Diệp Thần để mua linh dược, dù có phải trả giá cao cũng phải mua về, trước hết phải vượt qua nguy nan này cái đã.” Ngô Thông cắn răng nói, đây cũng là bất đắc dĩ mới tiến hành.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần liền ra khu vực tam giác để bán thuốc, hôm qua có rất nhiều người bị trọng thương, nên liền đợi Diệp Thần ra bán thuốc để mà mua linh dược về chữa trị, vì lẽ đó mà Diệp Thần còn chưa có đến thì đã có hàng trăm người bu đông nghẹt xung quanh khu vực mà Diệp Thần thường hay buôn bán.

"Diệp thiếu gia, ta muốn một bình linh dược..."

"Ta cũng muốn một bình..."

Diệp Thần vừa đến, liền bị hàng chục người bao vây, từng người từng người đều ra xuất ra đủ loại Linh Tinh để mà mua linh dược.

"Tránh hết ra!" Lúc này, mấy đạo thanh âm thô bạo truyền đến, đem đám người đẩy ra, hai vị quản gia của Triệu Ngô vẻ mặt tươi cười đi tới trước mặt Diệp Thần.

"Hai vị đây là ý gì? Không cho ta làm ăn sao?" Diệp Thần bất mãn nói.

"Diệp thiếu gia nói đùa, chúng tôi tới chính là cùng Diệp thiếu gia làm ăn." Ngô quản gia cười nói: "Nơi đó của Diệp thiếu gia có bao nhiêu linh dược chúng tôi đều muốn mua."

"Nếu như các ngươi đều muốn như vậy thì bọn họ phải làm sao đây?" Diệp Thần nói.

"Bọn chúng nếu như có thể lấy ra nổi khối Xích Tinh mà bọn ta ra giá thì liền cho bọn chúng." Triệu quản gia nhìn thoáng qua những người khác, hừ lạnh nói.

"Tại sao các ngươi lại làm như vậy? Chẳng lẽ không muốn người khác sống hay sao?"

"Đúng đấy, các ngươi cũng quá bá đạo rồi..."Có không ít tu sĩ vì bất mãn mà nói to lên.

"Tất cả im miệng cho ta, nếu ai còn dám dài dòng nữa, ta sẽ không ngại để cho vết thương của hắn càng thêm nặng. Ngô quản gia sầm mặt lại, trong mắt hàn quang lập loè đảo qua tất cả mọi người.

Không có bất kì một tu sĩ nào ở đây dám cãi lại, tất cả đều âm trầm cúi đầu xuống, hai đại gia tộc của bọn hắn là tuyệt đối không thể đắc tội được.

"Thật sự là không có ý tứ, được rồi, ta ra giá một bình linh dược này là năm mươi khối Xích Tinh, nếu các ngươi muốn thì ta liền bán, còn không thì ta sẽ đem cho người khác." Diệp Thần cười cười, lấy sáu bình linh dược đem ra.

"Liền sáu bình?" Triệu quản gia nhíu mày, hắn đã dồn hết tâm huyết để chuẩn bị, nhưng là không nghĩ tới Diệp Thần chỉ có sáu bình.

"Linh dược nếu như có thể dễ dàng tìm được như vậy thì mất mớ gì các ngươi phải tìm đến ta?" Diệp Thần tức giận nói.

"Sáu bình bọn ta cũng muốn mua." Ngô quản gia sau một hồi liền bình tĩnh trở lại, không nói thêm một lời nào nữa, cực kì nhức nhối lấy ra ba trăm khối Xích Tinh, đem sáu bình linh dược mua về.

"Đi thong thả, không tiễn." Diệp Thần cầm ba trăm khối Xích Tinh cười ha hả nói.

Sắc mặt của hai tên quản gia nhà Triệu Ngô cực kỳ khó coi, giận đùng đùng rời đi.

Diệp Thần đợi sau khi hai tên quản gia của hai nhà Triệu Ngô kia đi về thì liền bắt đầu bày hàng lên vỉa hè, lấy ra hơn mười bình linh lược, cười nói: "Hôm nay chỉ còn bấy nhiêu thôi, mọi người xuất thủ phải nhanh a, chậm liền không có."

"Ta muốn!"

"Ta muốn!"

Những tu sĩ kia trong nháy mắt liền kịp phản ứng, như ong vỡ tổ dâng lên.

"Ghê tởm!" Hai đại quản gia của hai nhà Triệu Ngô biết mình bị lừa, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nuốt sống Diệp Thần.

Diệp Thần tự nhiên là không có đủ khả năng để đem tất cả linh dược bán cho địch nhân của mình, đây chẳng phải là quá ngu sao. Đương nhiên, Diệp Thần hiện tại đích thật cũng là không có nhiều linh dược, đại bộ phận đều là cho người trong gia tộc dùng hết.

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Hai ngày này, Diệp Thần đều chưa hề đi ra bên ngoài để bán thuốc, đem mình nhốt ở trong phòng tu luyện.

Nhưng mà, khi đêm đến, Diệp Thần cảm giác được đại địa đang chấn động, hắn lập tức vọt ra khỏi phòng, đi đến đường cái thì liền nhìn thấy xa xa có một nhóm lớn yêu thú đang từ Long Dương sơn lao xuống.

Rống! Ngao!

Yêu thú đang gầm thét, kinh động đến toàn bộ Long Dương trấn.

"Yêu thú lại tới!" Có người hoảng sợ kêu lớn lên.

Yêu thú cứ như thế mà tấp nập tập kích Long Dương trấn, người của Long Dương trấn bây giờ cũng đã sức cùng lực kiệt, có một ít mặc dù có lòng nhưng không có lực.

Diệp gia đã phái ra không ít tu sĩ ra ngoài Long Dương trấn, ngăn cản yêu thú xâm lấn Long Dương trấn. Một khi yêu thú tiến vào Long Dương trấn, Long Dương trấn tất nhiên sẽ dính phải một đợt tàn phá cực lớn.

"Yêu thú bạo động ngày càng đông, hiện tại Long Dương trấn sắp không chịu nổi nữa rồi, ta nhất định phải đi điều tra thực hư ra sao." Diệp Thần ánh mắt ngưng trọng, lập tức rẽ đường nhỏ hướng phía Long Dương sơn chạy đi.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 22: Cổ Xà Hóa Giao

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Ngọc Thiện Đoàn

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Trên Long Dương sơn, tất cả yêu thú đều lao vọt về Long Dương trấn, trên núi thậm chí ngay cả một con yêu thú cũng không có, Diệp Thần một đường rất nhanh đã đi tới chỗ sâu bên trong Long Dương sơn, tới gần Long sơn.

Diệp Thần vượt qua Long Dương sơn đi tới Long sơn. Giờ phút này, trong lòng hắn cũng cực kì khẩn trương, chậm rãi tiến về phía có tiếng hít thở nặng nề kia.

“Hồng hộc...Hồng hộc...”

Theo Diệp Thần không ngừng tới gần, tiếng hít thở nặng nề càng thêm rõ ràng, Diệp Thần nín thở, mồ hôi trên trán tuôn ra.

Diệp Thần sớm đã vượt qua phạm vi lúc trước hắn tiến vào, sau khi đi khoảng chừng hơn một cây số, Diệp Thần dường như cảm nhận được một áp lực đang đè nặng ở trên người hắn, khiến cho bước chân của hắn trở nên nặng nề.

Diệp Thần kinh hãi vô cùng, nhưng hắn không hề từ bỏ, hắn cắn răng đi về phía trước. Trên đường đi, Diệp Thần cũng không có quên tìm kiếm linh dược, hắn liên tục tìm được bốn cây linh dược.

“Bên trong ngọn Long sơn quả thật có không ít linh dược.” Trong lòng Diệp Thần mừng rỡ.

“Hồng hộc...Hồng hộc...”

Diệp Thần cảm giác được tiếng hít thở kia dường như đang ở trước mắt, mà lại lúc này nghe vào, tiếng hít thở kia nặng nề và gấp rút, giống như là bị thứ gì đó đè lại, không thở nổi.

“Nhị giai linh dược, Cổ Xà Mạn Đà La!” Diệp Thần vô cùng vui mừng khi nhìn thấy một gốc linh dược có hình dạng giống như một con rắn nằm trên mặt đất, phía trên mọc ra một bông hoa màu đỏ.

...

“Nhị giai linh dược, Tam Diệp Ngọc Lan!” Qua không lâu, Diệp Thần lại tìm được một gốc linh dược nhị giai, nhịp tim hắn cũng tăng nhanh hơn.

Linh dược nhị giai lại là vật cực kỳ hiếm có, hiệp tại Diệp Thần lại lập tức tìm được hai gốc linh dược này, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

“Hai gốc linh dược này đã đủ để chế luyện ra được lượng lớn dược dịch.” Diệp Thần vui tới phát điên.

Diệp Thần lại đi thêm chừng một dặm, hắn cảm giác được áp lực trên người đã càng lớn hơn, linh lực cũng bị ngăn chặn, khó mà phóng ra ngoài.

Diệp Thần có cảm giác, nơi phát ra tiếng hít thở nặng nề đã cách hắn cực kì gần.

Nhưng mà đúng vào lúc này, Diệp Thần đột nhiên nhanh chóng lóe lên, trốn đến dưới một tảng đá lớn, nín thở.

“Chúng ta đã điều tra rõ ràng, con Cổ Xà kia ở trên Long sơn, hiện tại khẳng định đã bắt đầu hóa giao, hiện tại là thời điểm nó suy yếu, chúng ta đi qua, tuyệt đối có thể giết chết nó.” Một âm thanh nặng nề truyền tới.

“Con Cổ Xà này thật giỏi chạy, để chúng ta đuổi lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ.” Lại có người mở miệng nói.

“Toàn thân của con Cổ Xà này đều là bảo vật, đặc biệt là máu rắn, sau khi dùng có thể khiến người ta đột phá rào cản, tăng cảnh giới lên.”“Con Cổ Xà khẳng định ngay phía trước, cách đây không xa, chúng ta phải hành động nhanh lên, nếu không người của Tử Hà tông đến, chúng ta sẽ gặp chút phiền phức.” Giọng nói nặng nề kia lạnh lùng nói.

Diệp Thần nghe được mấy câu này, trong lòng kinh hãi, hắn hiểu được nơi phát ra tiếng hít thở nặng nề kia là cái gì.

“Là một con Cổ Xà? Lại còn sắp hóa giao sao?” Tim của Diệp Thần đập thình thịch, từ trong Tàng Thư của gia tộc, hắn từng xem qua một vài ghi chép nói rắn có thể hóa giao, giao lại hóa thành rồng, sau đó trải qua chín kiếp mới có thể triệt để biến thành rồng.

Mà rắn hóa giao, ít nhất phải có năm trăm năm đạo hạnh, mà cần có kỳ ngộ cực lớn mới được. Nếu không, rắn vĩnh viễn cũng không có cách nào biến thành giao.

“Vương Long, các ngươi đuổi đến thật là mau.”

“Lâm Phong, mũi chó của các ngươi không phải cũng rất thính sao? Tử Hà tông chúng ta muốn có con Cổ Xà này.”

“Vậy phải xem các ngươi có số mệnh đó hay không đã!”

Trong lúc Diệp Thần đang kinh ngạc, cách đó không xa truyền đến mấy giọng nói, sau đó là tiếng đánh nhau.

Diệp Thần nhô đầu ra, nhìn thấy cách đó mấy trăm mét có hơn mười người đang hỗn chiến, mỗi người bọn họ đều có thực lực không yếu, chí ít Diệp Thần không cách nào cảm ứng được cảnh giới của đối phương.

“Bọn hắn đến đây đều là vì con Cổ Xà hay sao?” Diệp Thần len lén nhìn.

Phía trước, cuộc đại chiến diễn ra cực kỳ khốc liệt, từng thanh phi kiếm hóa thành từng đạo quang mang chém ra với uy lực cực kỳ lớn, cây cối va tảng đá xung quanh bị phi kiếm va chạm vào, tất cả đều nổ tung ra.

“Đó đều là pháp khí sao?” Diệp Thần mở to hai mắt nhìn, trong mắt đầy lửa nóng.

Ở Tu Chân giới của Tiên Vũ đại lực chỉ có cường giả Trúc Cơ Cảnh mới có thể luyện chế ra pháp khí, tu sĩ Luyện Khí Cảnh trở xuống sẽ không cách nào luyện chế ra. Bởi vậy, ở Long Dương trấn không có một thanh pháp khí nào, phần lớn mọi người đều dùng binh khí thông thường.
Pháp khí cùng binh khí thông thường kia có sự khác biệt cực lớn, pháp khí là do cường giả Trúc Cơ Cảnh trăm rèn ngàn rèn mới luyện chế ra được, lại hấp thụ linh lực nên có uy lực vô tận, binh khí thông thường căn bản không có thể so sánh được.

“Trong tay những người này đều là pháp khí, bọn họ khẳng định có lai lịch không nhỏ.” Diệp Thần bình tĩnh lại, cẩn thận quan sát, hắn rất cẩn thận, nếu như bị người ta phát hiện, hắn tuyệt đối chỉ có một con đường chết.

Phụt! Phụt!

Trong lúc kịch chiến, không ngừng có người bị chém giết ngã xuống. Có thể nói hai bên có thế lực ngang nhau, gần như là lưỡng bại câu thương.

“Vương Long, chúng ta tiếp tục đánh, cũng không tốt cho bất kỳ người nào, không bằng chúng ta chia đều Cổ Xà, ngươi thấy thế nào?” Đồng tử của Lâm Phong đảo một vòng, quát lớn.

“Ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng ngươi sao? Hôm nay Cổ Xà không phải là của Lạc Hà tông ta thì không ai có thể lấy được.” Vương Long quát lạnh một tiếng, tiếp tục xông lên.

Hai bên lại lần nữa khai chiến, chém giết lẫn nhau.

Phụt! Phụt.

Cuối cùng, hai người Vương Long cùng Lâm Phong đều bị công kích của đối phương làm cho trọng thương. Những người còn lại đều không chết cũng bị thương nằm trên mặt đất không bò dậy nổi.

Lâm Phong cùng Vương Long đều giãy dụa muốn đứng lên, ai giết chết đối phương trước, người đó lại có thể nhận được Cổ Xà.

Hai mắt Diệp Thần nhìn chằm chằm những pháp khí kia, nhìn những người kia gần như đã mất đi chiến lực, hắn nắm chặt nắm đấm, trong lòng đang giãy dụa.

Đây chính là một cơ hội của hắn, nếu như có thể nhận được những pháp khí kia, như vậy chiến lực của Diệp gia sẽ tăng lên gắp mấy lần, bên trong cùng giai gần như không có đối thủ.

“Đợi thêm một lát.” Tim Diệp Thần đập một cách mãnh lên, đây là một cái cơ hội cũng cần mạo hiểm một lần.

Cái này gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm!

Hai người Lâm Phong cùng Vương Long đều phóng ra linh lực sau cùng, phát động phi kiếm lao thẳng về phía đối phương.

Phụt!

Tốc độ của Lâm Phong muốn nhanh hơn một chút, phi kiếm của Vương Long còn chưa có đánh tới, phi kiếm của Lâm Phong đã xuyên thủng đầu của Vương Long. Thân thể của Lâm Phong lóe lên, phi kiếm của Vương Long lướt qua ngực của hắn, chỉ để lại có một vết thương.

“Haha... Vương Long, ngươi đấu với ta sao? Ngươi vẫn còn kém một chút!” Lâm Phong nhìn Vương Long ngã xuống, hắn ngửa mặt lên trời phá lên cười.

“Lâm Phong...” Bên phía Vương Long còn có khoảng hai ba người chưa chết, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, dốc hết toàn lực phát động phi kiếm lao thẳng về phía Lâm Phong.

Bên phía Lâm Phong cũng còn lại hai người, hai người này đều vọt ra, liều chết chiến đấu một trận. Cuối cùng, hai bên đều ngã xuống, chỉ còn lại có một mình Lâm Phong.

“Chỉ còn lại một người...” Nhịp tim Diệp Thần đập càng thêm lợi hại, hắn cắn răng một cái, lập tức từ phía sau tảng đá lớn xông ra, cùng lúc đó hắn ngưng tụ hết linh lực của toàn thân lại cùng một chỗ phát động đoản kiếm đâm thẳng về phía Lâm Phong.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 23: Đoạt Bảo

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Ngọc Thiện Đoàn

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Ánh mắt của Diệp Thần lạnh thấu xương, đoản kiếm hóa thành một luồng ánh sáng lao ra, Lâm Phong cảm thấy một sát cơ mãnh liệt, sắc mặt hắn lập tức đại biến.

Lâm Phong phát động phi kiếm về phía Diệp Thần, Diệp Thần đã sớm chuẩn bị tinh thần, biết Lâm Phong sẽ phản kích, bởi vậy vào lúc này đoản kiếm màu đen lại lao ra ngoài.

"Đồng thời phát động hai thanh phi kiếm sao?" Sắc mặt của Lâm Phong đại biến, đoản kiếm của Diệp Thần giống như tia chớp đánh tới, đã không cho phép hắn suy nghĩ nhiều hơn.

Ầm!

Thanh đoản kiếm thứ nhất cả Diệp Thần va chạm, bị chấn động đến mức vỡ nát.

Trong lòng Diệp Thần giật mình, âm thầm nói, đây chính là sự khác biệt giữa pháp khí cùng binh khí bình thường. Trong lòng hắn càng thêm kiên định, nhất định phải chém chết Lâm Phong, thu những thanh phi kiếm này vào trong tay.

Phi kiếm của Lâm Phong cùng đoản kiếm của Diệp Thần va chạm vào nhau, đồng thời, thanh đoản kiếm màu đen của Diệp Thần đã chỉ còn cách Lâm Phong không đến một trượng.

Lâm Phong lập tức dùng hết hết toàn lực nhanh chóng nghiêng người né tránh, đoản kiếm của Diệp Thần lưu lại trên thắt lưng của Lâm Phong một vết kiếm thật dài.

"Hỏng bét!" Diệp Thần kinh hãi, lần này ra tay không thành công, vậy hắn sẽ gặp phải nguy hiểm cực lớn.

Hắn theo bản năng nhanh chóng chớp động, cùng lúc đó uống cạn hai bình linh dịch bổ sung linh lực.

"Đồ khốn kiếp, ngươi dám đánh lén ta, ngươi nhất định phải chết!" Lâm Phong gầm thét, hắn không nghĩ tới lại còn một người muốn tập kích hắn, mà lại là một tiểu tử chưa ráo máu đầu.

"Là ai chết còn chưa chắc đâu? Bây giờ linh lực của ngươi đã cạn sạch, ta xem ngươi giết ta thế nào!" Diệp Thần không sợ hãi chút nào.

"Tiểu tử, ngươi là ai, chờ ta giết được người, ta nhất định sẽ tiêu diệt người của toàn gia tộc ngươi." Ánh mắt Lâm Phong lạnh như băng, tản ra ánh sáng làm cho người ta cảm thấy không rét mà run.

"Ngươi không có cơ hội đó đâu!" Diệp Thần nhanh chóng lắc mình một cái, trong tay nắm lấy một thanh phi kiếm gần hắn nhất, sau đó tập trung linh lực phát động thanh đoản kiếm màu đen công kích về phía Lâm Phong.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Tiến công chính là phòng thủ tốt nhất.

"Tiểu tử ngươi muốn chết!" Hai mắt của Lâm Phong trợn từng, mặc dù bị thương, linh lực tiêu hao rất lớn nhưng cảnh giới của Lâm Phong cao hơn Diệp Thần rất nhiều, hắn vẫn có đủ tự tin chém giết được Diệp Thần.

Diệp Thần lại lấy từ phía sau lưng ra một thanh đoản kiếm, lại xông về phía một thanh phi kiếm khác, đưa tay nắm lấy, trong lòng bàn tay hắn có linh lực tuôn ra, đồng thời sử dụng cả hai thanh phi kiếm.

"Đồng thời điều khiển ba thanh phi kiếm sao?" Lâm Phong kinh hãi.

Thanh phi kiếm của Lâm Phong cùng đoản kiếm của Diệp Thần va chạm vào nhau, mặc dù thanh đoản kiếm cứng rắn, nhưng vẫn không chịu nổi một đòn của thanh phi kiếm.

Đoản kiếm vỡ nát, Diệp thần điều khiển hai thanh phi kiếm nhanh chóng đánh tới, Diệp Thần uống liền hai bình linh dịch, linh lực hùng hậu phóng ra khiến uy lực của phi kiếm tăng mạnh.

"Pháp khí quả nhiên không có thể sử dụng bình thường được, linh lực tiêu hao thật sự quá lớn." Diệp Thần kinh hãi, nếu không phải hắn có linh dịch chống đỡ, chỉ sợ cũng không thể làm được chuyện đồng thời phát động ra hai thanh pháp khí.

Ầm!

Phi kiếm của Lâm Phong cùng một thanh phi kiếm của Diệp Thần đụng vào nhau, hoa hỏa văng ra khắp nơi. Đồng thời, một cái thanh phi kiếm khác lao về phía Lâm Phong, đồng tử của Lâm Phong co lại, muốn né tránh.
Nhưng vào lúc này, hắn đã trọng thương, linh lực cũng không còn thừa lại bao nhiêu, hành động cũng chậm hơn trước đó rất nhiều. Một lần chớp hiện này cũng không có thể hoàn toàn tránh thoát được, phi kiếm đâm vào bộ ngực hắn.

Vào lúc này, lực chú ý của Lâm Phong không cách nào tập trung ở trên phi kiếm, phi kiếm bị đánh bay ra ngoài, phi kiếm của Diệp Thần lại một lần nữa lao tới, đồng tử của Lâm Phong đột nhiên co lại, nhìn thanh phi kiếm đang nhanh chóng lớn dần ở trong tầm mắt của mình.

Phụt!

Chỉ thấy máu bay lên, yết hầu của Lâm Phong bị cắt ra một lỗ thật sâu, máu tươi phun ra.

"A..." Lâm Phong che lấy cổ họng, trong mắt mang theo sự không cam lòng cùng hoảng sợ nhìn Diệp Thần, thân thể chậm rãi ngã xuống.

Diệp Thần nhìn thấy Lâm Phong ngã xuống, thân thể cũng xụi lơ trên mặt đất, lúc này hắn mới phát hiện toàn thân mình đều đã ướt đẫm.

Hắn nghĩ cũng thấy sợ, nếu mình không thành công, như vậy người bị giết chết chính là hắn.

"Cầu phú quý trong nguy hiểm!" Diệp Thần tỉnh táo lại, ánh mắt trở nên càng thêm kiên định.

Hắn đứng dậy nhặt lên tất cả những thanh phi kiếm kia, tất cả có mười ba thanh phi kiếm. Mà mười ba người kia, trên thân mỗi người đều có một túi Càn khôn.

Diệp Thần thu tất cả túi Càn khôn lại, nhỏ máu nhận chủ từng cái một, sau đó tìm xem đồ vật bên trong.

Không nhìn thì thôi, vừa xem hắn lại giật mình.

"Rốt cuộc những người này có thân phận gì, làm sao lại có nhiều Linh Tinh như vậy?" Diệp Thần kinh hãi không thôi, gần như trong mỗi một cái túi càn khôn đều có gần trăm viên Xích Tinh.

Mà tròn túi Càn Khôn của Lâm Phong và Vương Long kia lại lần lượt có ba khối Cam Tinh, điều này càng làm Diệp Thần phải hít vào một hơi khí lạnh.

Người bình thường chỉ có thể tu luyện Xích Tinh, Cam Tinh đừng bảo là tu luyện, cho dù muốn nhìn thấy cũng rất khó. Toàn bộ Long thành sợ rằng ngoài phủ thành chủ khả năng có ra, các gia tộc khác tuyệt đối không có.

"Đây là cái gì?" Diệp Thần đột nhiên nhìn thấy trong túi càn khôn của Lâm Phong còn có một cái quyển sách tròn, hắn hiếu kì nhìn thoáng qua.

"Phong Hành Thuật!" Diệp Thần mở ra xem, lập tức mừng muốn phát điên. "Đây là pháp thuật!"
Tại Tu Chân giới, công phu quyền cước cùng phát động phi kiếm như vậy cũng chỉ là phương thức chiến đấu cấp thấp nhất. Pháp thuật có thể ngưng tụ ra pháp của thiên địa, thi triển công kích đáng sợ, uy lực phải cường đại hơn so với phi kiếm.

Trước đó, Lâm Phong cùng Vương Long thi triển hỏa long cùng thủy cầu chính là pháp thuật.

Nhưng thi triển pháp thuật sẽ tiêu hao linh lực cực kỳ lớn, cho nên dưới tình huống bình thường tu sĩ sẽ không tùy tiện sử dụng pháp thuật, trừ phi có đầy đủ linh lực để tiêu hao.

Diệp Thần xem những thu hoạch này, hắn càng cảm giác hôm nay mình mạo hiểm ra tay quá đáng giá.

"Bốn ngàn sáu trăm khối Xích Tinh, sáu khối Cam Tinh, lần này là đại phát tài a, ha ha!" Diệp Thần không nhịn được phá cười lên.

Kích động qua đi, Diệp Thần nghĩ đến Cổ Xà kia, hắn từ trong miệng mấy người Lâm Phong kia đã biết được, con Cổ Xà kia hiện ngay đang hóa giao, lúc này chính là thời điểm suy yếu nhất.

"Nếu như chém con Cổ Xà kia, vậy thu hoạch của ngày hôm nay lại càng lớn hơn, hơn nữa còn có thể giải nguy hiểm cho Long Dương trấn." Hai mắt của Diệp Thần phát sáng, hắn quyết định đi tìm hiểu tình huống trước đã.

Diệp thần đã biết con Cổ Xà kia hiện tại không thể động loạn, hắn cũng thấy thả lỏng hơn rất nhiều.

"Hồng hộc... Hồng hộc..."

Lúc này, tiếng hít thở nặng nề dường như ở ngay bên tai, Diệp Thần phóng tầm mắt nhìn tới, ngay cách hắn mấy trăm mét có một cái sơn động, tiếng hít thở kia chính là từ trong sơn động truyền ra.

"La Phong, các ngươi đừng mơ tưởng có được Cổ Xà!" Lúc này, ở chỗ khác của Long sơn, còn có hai bóng người xuất hiện.

Đây là một nam một nữ, nam tử một thân áo xanh, mũi cao thẳng, khí chất phi phàm. Nữ tử một thân váy tím bồng bềnh, mái tóc màu xanh tung bay trong gió, đôi mắt xinh đẹp kèm theo một tia ngạo nghễ, có một loại cảm giác siêu phàm thoát tục.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Liễu Phiêu Tuyết, nàng cảm thấy nàng là đối thủ của ta sao? Giờ phút này, đám người Lâm Phong sợ là đã chém chết Cổ Xà rồi." Nam tử áo bào xanh cười khẽ nói.

"Thực lực của Vương Long cũng không yếu hơn Lâm Phong, Lâm Phong bọn họ chưa hẳn đã làm được, hôm nay ta đánh bại ngươi trước lại nói sau." Nữ tử mặc váy tím kia quát lên một tiếng, trong tay có linh lực phun trào, nàng sử dụng một thanh phi kiếm đâm thẳng về phía nam tử áo bào xanh.

Nam tử áo bào xanh cười lạnh một tiếng, đồng thời cũng phóng ra linh lực, một thanh phi kiếm lao ra, chớp động ánh sáng màu xanh chói mắt. Hai thanh phi kiếm va chạm vào kịch kiệt, hiển nhiên linh lực của nam tử áo bào xanh hùng hậu hơn nữ tử váy tím.

Phi kiếm của nữ tử váy tím chấn động, lui lại lui, hoàn toàn bị áp chế.

"Thiên Thủy Thuật!" Nữ tử váy tím hét lớn một tiếng, trong không khí đột nhiên ngưng tụ ra hơn mười thủy cầu bay thẳng về phía nam tử áo xanh.

Ầm!

Trên không trung, thủy cầu nổ tung, sinh ra từng gợn sóng, đánh úp về phía nam tử áo bào xanh.

"Hỏa Xà Thuật!" Nam tử áo bào xanh không sợ chút nào, trong khoảng khắc đánh ra ba con Hỏa Xà, mỗi một con Hỏa Xà đều giống như một con mãng xà xông ra, khiến cho nước trong không khí đều bốc hơi.

Ba con Hỏa Xà xông về phía nữ tử váy tím, nữ tử váy tím kinh hãi, thân thể nhanh chóng lùi về phía sau, trong tay nhanh chóng ngưng tụ linh lực, quát to: "Thủy Vân Thuật!"

Hai tay của nữ tử váy tím vung lên, hơi nước trong không khí nhanh chóng ngưng tụ, tạo thành một dòng suối nhỏ bắn về phía ba con Hỏa Xà.

Ầm!

Thế lực của hai bên ngang nhau, hơi nước cùng Hỏa Xà đều bị hủy diệt, hai người đều bị sóng khí đẩy lùi về phía sau.
Hãy like + comment nhé các đạo hữu

Chương 24: Cổ Xà Bị Ghim Trên Mặt Đất

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


"Liễu Phiêu Tuyết, lâu không gặp, không ngờ chiến lực của nàng lại tăng lên không ít đấy." La Phong cười lạnh nói.

"La Phong, Liễu Phiêu Tuyết ta lần trước bại trong tay ngươi, lần này tuyệt đối sẽ không lại bị đánh bại nữa." Ánh mắt Liễu Phiêu Tuyết sắc bén, linh lực phóng ra, hét lớn một tiếng nói: "Thiên Thủy Vân Long Thuật!"

Trong không khí, hơi nước nhanh chóng ngưng tụ thành một con rồng nước, con rồng nước trong suốt lấp lánh, xông về phía La Phong.

"Pháp thuật dung hợp?" La Phong cảm nhận được áp lực cường đại, linh lực nhanh chóng phóng ra, hét lớn một tiếng, một rắn lửa to khỏe xông ra, cùng rồng nước va chạm vào nhau.

Ầm!

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Nước lửa giao hòa, hủy diệt lẫn nhau, tạo nên một chấn động lớn ở bên trong không trung, khiến một ít cây gỗ đá lớn xung quanh đều vỡ vụn ra.

Liễu Phiêu Tuyết khẽ quát một tiếng, ở trong quá trình quay ngược lại nàng lại phát động phi kiếm xông ra, trong mắt La Phong có tia sáng sắc bén lóe lên, phi kiếm hóa thành con rắn lửa cùng phi kiếm của Liễu Phiêu Tuyết va chạm vào nhau.

Ầm!

Cuộc chiến đấu vô cùng kịch liệt, hai người có thế lực ngang nhau, trong lúc nhất thời người này cũng không thể làm gì được người kia, cũng chỉ có hao tổn linh lực của nhau, xem linh lực của ai sẽ tiêu hao trước.

Diệp Thần đứng cách sơn động khoảng trăm thước nhìn chằm chằm vào sơn động, trong lòng hắn đang rầu rĩ, hắn không biết mình sau khi đi vào còn có thể sống sót đi ra hay không.

"Đánh cược một lần!" Diệp Thần cắn răng, cuối cùng bàn chân bước ra, đi về phía sơn động, hắn đi rất chậm, vô cùng khẩn trương.

Tim hắn cũng sắp nhảy ra ngoài, căn bản không cách nào khống chế được.

Khoảng trăm thước không dài, Diệp Thần rất nhanh đã đi tới cửa sơn động, hắn nhìn về phía bên trong sơn động, có một trận gió từ bên trong sơn động thổi ra.

"Phù phù... Phù phù..."

Tiếng thở hổn hển truyền đến, lại có một trận gió từ bên trong sơn động thổi tới. Diệp Thần kinh hãi, "Gió này chính là do con Cổ Xà này hít thở tạo thành sao? Như vậy phải cần có bao nhiêu lực lượng chứ?"

Diệp Thần một lòng thấp thỏm, chậm rãi đi về phía bên trong sơn động, lòng bàn tay hắn điên cuồng phun ra linh lực, chuẩn bị ra tay bất kỳ lúc nào.

Bên trong sơn động có hơi tối, nhìn không rõ. Sau khi Diệp Thần tiến vào, hai huyết quang giống như đèn lồng lóe lên, tản ra khí tức khiến cho người ta khiếp sợ tới cực độ."Phù phù... Phù phù..."

Tiếng hít thở nặng nề truyền đến, một trận cuồng phong thổi lên, thân thể của Diệp Thần không tự chủ được lui về phía sau.

"Đó chính là con mắt của Cổ Xà sao? Thật là khủng khiếp!" Diệp Thần kinh hãi không thôi, hắn cẩn thận nhìn chằm chằm vào phía trước, sau khi mắt thích ứng với bóng tối, tầm mắt của hắn trở nên rõ ràng.

Diệp Thần nhìn thấy được một thân thể to lớn nằm ở trên mặt đất, dài hơn mười trượng. Nhưng ở trên thân thể khổng lồ kia lại cắm một khối đá lớn, khối đá lớn ghim chặt ở trên mặt đất, cắm cách chỗ bảy tấc của con Cổ Xà có một chút, có thể nói đã cắm tới bảy tấc rưỡi.

"Cổ Xà bị ghim ở đây?" Diệp Thần mở to hai mắt, nhìn kỹ lại, ở chỗ vị trí bảy tấc của Cổ Xà mất đi một tầng da rắn, nhưng chỗ bị ghim xuống, da rắn căn bản là không mất xuống, bị hòn đá lớn kia ngăn cản.

"Là ai ghim Cổ Xà ở đây?" Diệp Thần kinh ngạc nghi ngờ, sau đó trong lúc vô tình ánh mắt nhìn thấy được ở trong sơn động có một bộ thi thể, đó là một nam tử, thi thể còn chưa mục nát, nhìn qua hẳn mới chết chưa lâu.

"Lẽ nào chính là bị hắn ghim xuống? Hắn đánh với Cổ Xà một trận, ghim Cổ Xà ở đây, Cổ Xà giết chết hắn?" Diệp Thần xoa cằm suy đoán, hiện nay cũng chỉ có một lời giải thích như vậy là nghe xuôi tai.

Lúc này, đôi con mắt đỏ ngầu như máu của Cổ Xà nhìn chằm chằm vào Diệp Thần, tiếng hít thở nặng nề thổi lên một trận gió to, một khí tức cường đại lan ra, cho Diệp Thần một áp lực rất lớn.

"Giúp ta thoát khỏi sự vây khốn, ta cho ngươi lợi ích!" Trong lúc bất chợt, trong đầu Diệp Thần truyền đến một giọng nói suy yếu lại trầm thấp.

Diệp Thần kinh ngạc nhìn Cổ Xà, Cổ Xà khẽ gật đầu, ngực Diệp Thần phập phồng lên xuống, có chút kinh hoảng nói: "Ngươi... Ngươi đang nói chuyện với ta?"

"Nếu như ngươi giúp ta thoát khỏi bị vây khốn, sau này ta sẽ báo đáp!" Giọng nói suy yếu trầm thấp này lại truyền vào trong đầu Diệp Thần.

Diệp Thần nhìn chằm chằm vào Cổ Xà, hắn không thể tin được Cổ Xà, nếu chẳng may hắn giúp Cổ Xà thoát khỏi sự vây khốn, Cổ Xà giết hắn thì phải làm sao bây giờ?"Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không giết ngươi, ta muốn giết ngươi, bây giờ cũng có thể giết được ngươi." Cổ Xà hình như nhìn ra được tâm tư của Diệp Thần, âm thanh truyền vào trong đầu Diệp Thần.

"Vì sao ngươi tin tưởng ta sẽ giúp ngươi thoát khỏi sự vây khốn mà không phải là tới giết ngươi?" Diệp Thần tò mò hỏi.

"Bởi vì ngươi không giết được ta!"

"Nếu như ta giúp ngươi thoát khỏi bị vây khốn, ngươi có thể cho ta cái gì?" Diệp Thần lấy lại bình tĩnh, hắn tin tưởng hiện tại Cổ Xà sẽ không ra tay với hắn, hơn nữa nếu như Cổ Xà muốn giết hắn, cũng đã sớm động thủ.

"Ta có thể cho ngươi máu Cổ Xà của ta, ngươi sử dụng nó rèn luyện thân thể, cũng có thể dùng đột phá rào cản, đây là trợ giúp cực lớn để ngươi đột phá Trúc Cơ Cảnh." Cổ Xà nói.

"Ngươi là bị hắn ghim ở chỗ này sao?" Diệp Thần hiếu kỳ nói.

"Ta bị Tử Hà tông cùng Hỏa Vân tông một đường truy sát đến nơi này, lão nhân này là một trưởng lão của Hỏa Vân tông có thực lực cường đại, hắn nhân lúc ta đang lột xác, dốc toàn lực tập kích bất ngờ ghim ta ở chỗ này, ta ngược lại giết chết hắn. Nhưng trong lúc ta lột xác, vô cùng suy yếu, không thể thoát ra được, nếu như là thời kỳ toàn thịnh hắn căn bản không thể gây thương tổn được cho ta." Cổ Xà tràn ngập sự căm hận nói.

"Ta có thể giúp ngươi thoát khỏi bị vây khốn, nhưng ta cần phải nhận được hồi báo trước đã." Diệp Thần cũng rất cẩn thận, hắn cũng không thể tin hoàn toàn Cổ Xà.

"Ngươi qua đây, ta cho ngươi trước một ít máu rắn." Cổ Xà yếu ớt nói.

Diệp Thần do dự một lát, nhìn chằm chằm vào Cổ Xà hồi lâu, hai con mắt của Cổ Xà này vẫn đỏ như máu.

Cuối cùng Diệp Thần cũng đánh cược một lần, đi về phía Cổ Xà, Cổ Xà nói: "Miệng vết thương của ta có máu rắn, ngươi lấy đi thôi."

Diệp Thần đi tới miệng vết thương, nhìn thấy được phía trên có một bãi máu rắn, máu rắn vẫn chưa khô, có một lực lượng cường đại điên cuồng phun ra. Vết thương của Cổ Xà đã đông lại, nhưng nhìn thấy vẫn khiến người ta phải giật mình.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần không do dự, dùng bình chứa máu rắn, hắn chứa được đủ năm cái bình. Chỉ có điều Diệp Thần lấy xong, có chút do dự, nói: "Người tới giết ngươi đã chết, tự giết lẫn nhau mà chết, người cuối cùng bị ta tập kích bất ngờ giết chết."

"Ngươi muốn nói cái gì?" Cổ Xà thản nhiên nói.

"Máu rắn này tuy rằng lực lượng cường đại, nhưng phần lớn lực lượng đã tiêu tan, căn bản không cường đại như vậy." Diệp Thần nói: "Không phải ta tham lam, mà ta cần gấp nâng cao thực lực. Ta cần phải máu tươi của ngươi, không cần quá nhiều, vài giọt là được. So với sự tự do cùng tính mạng của ngươi, vài giọt máu tươi chắc hẳn không tính là cái gì chứ?"

Trong ánh mắt của Cổ Xà có một sự tức giận, dù sao nó là một vị cường giả, một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn ở trong mắt nó chỉ là một con kiến hôi, nhưng bây giờ lại cùng nó nói điều kiện, khiến nó cực kỳ bất mãn.

Nhưng Cổ Xà cũng nhịn xuống, nói: "Máu tươi là căn bản, không có khả năng cho ngươi nhiều như vậy, tối đa một giọt cũng đủ ngươi sử dụng. Mặt khác, ta lại truyền cho ngươi một loại pháp thuật, ngươi thấy thế nào?"

Diệp Thần cảm nhận được Cổ Xà tức giận, biết mình không thể được voi đòi tiên nữa, vì vậy nói: "Được, vậy cảm ơn Cổ Xà tiền bối."
Hãy Like + comment để ủng hộ tinh thần nhá....

Chương 25: Thoát Khỏi Sự Vây Khốn

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


"Ngươi rất tham lam." Giọng nói của Cổ Xà có chút lãnh đạm.

"Cổ Xà tiền bối, tiền bối sẽ không giết ta sau đó chứ?" Diệp Thần cẩn thận, nhìn Cổ Xà nói.

"Ta còn khinh thường ra tay đối với một Luyện Khí Cảnh như ngươi." Cổ Xà hừ lạnh nói.

"Vậy thì mong Cổ Xà tiền bối cho ta máu tươi cùng với pháp thuật trước đã." Diệp Thần yên tâm lại, Cổ Xà cường đại, hắn không phải là đối thủ. Cũng chính bởi vì Cổ Xà cường đại, cho nên cường giả có sự cao ngạo cường giả, tất nhiên sẽ không tính toán với hắn.

Hắn đây là trước tiểu nhân sau quân tử, cũng là đề phòng Cổ Xà sau đó sẽ đổi ý.

Cổ Xà hừ một tiếng, mở miệng to như chậu máu, phun ra một cái quyển sách cuộn, Diệp Thần mở ra quyển sách cuộn, phía trên viết ba chữ lớn "Đằng Xà Thuật".

Sau đó, trong miệng Cổ Xà bay ra một giọt máu lớn chừng trái nhãn, giọt máu tản ra khí tức nồng đậm, bên trong ẩn chứa lực lượng vô cùng hùng hậu tinh thuần.

"Cổ Xà tiền bối, ta phải làm thế nào mới có thể giúp ngươi thoát khỏi sự vây khốn?" Diệp Thần mừng rỡ như điên, vội vàng thu máu tươi vào.

"Đập gãy tảng đá lớn này cho ta là được." Cổ Xà nói.

Diệp Thần nhìn tảng đá lớn trên thân của Cổ Xà, tảng đá này cần ba người vòng tay có khả năng ôm hết, Diệp Thần cẩn thận quan sát một hồi, sau đó nói: "Cổ Xà tiền bối, ta trước tiên thực lực rất thấp, lại không hiểu pháp thuật, cho nên cần phải từ từ làm, tiền bối nhẫn nại một chút."

"Bắt đầu đi." Giọng nói của Cổ Xà bình thản, không quan tâm, hình như những điều đó không quan trọng đối với nó.

Diệp Thần lấy lại bình tĩnh, tập trung linh lực, đồng thời phát động ba thanh phi kiếm cùng nhau công kích tảng đá lớn.

"Chỉ mới Luyện Khí Cảnh tầng bốn mà đã có thể đồng thời điều khiển ba thanh phi kiếm sao?" Trong lòng Cổ Xà vô cùng kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi nhìn Diệp Thần.

Cổ Xà tất nhiên hiểu rõ ràng, tu sĩ bình thường đều chỉ điều khiển một thanh phi kiếm, bởi vì điều khiển phi kiếm không chỉ là vấn đề linh lực, còn liên quan đến lực tinh thần của cá nhân.

Nếu như lực tinh thần không đủ cường đại, như vậy phát động hai thanh phi kiếm, cho dù linh lực cường đại mấy đi nữa, lực tinh thần không thể tập trung, cũng không có cách nào phát huy ra uy lực cường đại, hơn nữa ở thời điểm chiến đấu cũng không thể quan sát hết được tình hình xung quanh, đến lúc đó sẽ càng nguy hiểm hơn, khiến cho mình rơi vào cảnh túng quẫn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Ầm!

Ba thanh phi kiếm đụng vào trên tảng đá lớn, đá lớn chấn động, đá loạn bắn ra. Diệp Thần lại một lần nữa rút ba thanh phi kiếm ra, đụng vào trên tảng đá lớn.

Ầm!

Trên tảng đá lớn xuất hiện một cái lỗ lớn, Diệp Thần liên tiếp uống ba lọ linh dịch bổ sung linh lực, sau đó lại lấy ra ba thanh phi kiếm đánh tới đá lớn.Đá loạn bắn ra, trên đá lớn bị đập ra cái lỗ càng lúc càng lớn. Lại như vậy, Diệp Thần liên tục công kích tảng đá lớn năm lần, lúc này tảng đá lớn mới gãy ra.

Trên mặt của đá lớn có một phần sụp xuống, Diệp Thần sợ đá lớn nện ở trên thân của Cổ Xà, phát động ba thanh phi kiếm đánh vào tảng đá lớn, thay đổi vị trí tảng đá lớn rơi xuống, lúc này mới xác định sẽ không đập phải Cổ Xà.

"Cổ Xà tiền bối, tiền bối thử xem có thể thoát thân hay không." Diệp Thần lui về phía sau một chút nói.

Cổ Xà gào thét một tiếng, thân thể lắc lư, ở dưới thân thể to lớn lắc lư, sơn động đều chấn động, lại giống như muốn sụp xuống vậy.

Diệp Thần nhanh chóng lui về phía sau, Cổ Xà tuy rằng đã vô cùng suy yếu, nhưng lúc này cũng xuất ra toàn lực ép tảng đá lớn từ trong cơ thể hắn ra ngoài từng chút một.

Phụt!

Đá lớn bay ra, khẽ động tới vết thương, máu rắn rơi ra, Cổ Xà đau đến mức gào thét một tiếng, kinh thiên động địa.

"Chuyện gì xảy ra vậy?" Đang chiến đấu kịch liệt, La Phong cùng Liễu Phiêu Tuyết đều nhất thời kinh sợ.

"Ha ha, nhất định là Lâm Phong đang đối phó với Cổ Xà." La Phong lập tức phá lên cười, hắn tràn đầy lòng tin vào Lâm Phong.

"Thực sự buồn cười, nói không chừng là Vương Long." Liễu Phiêu Tuyết lộ ra sắc mặt khó coi, trong lòng nàng thực sự có chút lo lắng, công kích càng thêm hung bạo mạnh mẽ.

Hiện tại, hai người gần như đã tiêu hao hết linh lực, ánh mắt của La Phong âm u lạnh lẽo, nở nụ cười lạnh. "Liễu Phiêu Tuyết, nếu nàng đã muốn chết như vậy thì hôm nay ta sẽ thành toàn cho nàng."

La Phong lấy ra một viên đan dược, đan dược lóe ra ánh sáng, Liễu Phiêu Tuyết thấy vậy sắc mặt đại biến. La Phong nuốt viên đan dược này xuống, linh lực toàn thân lại đang nhanh chóng khôi phục, trong nháy mắt lại trở về trạng thái đỉnh phong.

"Hồi Linh đan!" Liễu Phiêu Tuyết kinh hãi không thôi."Hồi Linh đan có thể trong nháy mắt khiến cho linh lực của mình trở lại trạng thái đỉnh phong, hiện tại lấy tình trạng của nàng, còn đấu với ta thế nào!" La Phong phá lên cười đầy vẻ âm u lạnh lẽo.

Liễu Phiêu Tuyết thấy tình thế không ổn, lập tức thi triển Phong Hành thuật, chân không chạm đất nhanh chóng chạy trốn.

"Còn muốn chạy sao? Không dễ dàng như vậy đâu, để mạng ở lại chỗ này đi!" La Phong nở nụ cười dữ tợn lên, đồng thời chân không chạm đất đuổi theo.

Liễu Phiêu Tuyết tiêu hao linh lực cực lớn, triển khai Phong Hành thuật cần phải có linh lực chống đỡ, ở trên phương diện tốc độ nàng tất nhiên không có nhanh bằng La Phong, La Phong rất nhanh lại đuổi kịp.

"La Phong, ngươi muốn giết ta, ngươi cũng phải trả cái giá thật lớn!" Liễu Phiêu Tuyết bị ép không còn đường nào có thể chạy trốn, cắn răng hét lớn một tiếng, vận chuyển tất cả linh lực ngưng tụ ra một quả cầu nước có đường kính khoảng chừng nửa trượng, trong quả cầu nước có ánh sáng của phi kiếm chớp hiện.

Trong nháy mắt, La Phong đánh ra hai con rắn lửa với uy lực cường đại, cùng quả cầu nước va chạm vào nhau. Quả cầu nước nổ mạnh, phi kiếm từ trong quả cầu nước bay ra, xông về phía La Phong...

"Chúc mừng Cổ Xà tiền bối thoát khỏi sự vây khốn." Bên trong sơn động, Diệp Thần nhìn thấy Cổ Xà hoàn toàn rút thân ra khỏi đá lớn, cười chúc mừng nói.

Hiện tại, Cổ Xà vô cùng suy yếu, nhưng đã không bị tảng đá lớn khống chế, Cổ Xà có thể tiếp tục tiến hành lột xác thành giao.

Diệp Thần nhìn máu rắn rơi trên mặt đất, liếm môi một cái, mang tính thăm dò cười nói: "Tiền bối, máu rắn này ta cũng muốn lấy đi, nếu không sẽ lãng phí."

Hiện tại, Cổ Xà không có công sức để ý tới hắn, nó nhất định phải mau chóng lột xác, như vậy không những hóa giao thành công, còn có thể khôi phục thương thế của mình.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần thấy Cổ Xà không nói gì, coi như Cổ Xà thầm chấp nhận, sau đó thu lấy số lượng máu rắn vừa phun ra. Những máu rắn này ẩn chứa lực lượng còn hùng hậu hơn so với lượng máu rắn hắn nhận được trước đó.

Diệp Thần một chút cũng không buông tha, lấy luôn cả túi Càn Khôn của thi thể trong sơn động kia, chỉ đáng tiếc một thanh phi kiếm đã gãy, nếu không tuyệt đối mạnh hơn bất kỳ thanh phi kiếm nào hắn từng nhận được.

"Cổ Xà tiền bối, ngài hiện tại đã thoát khỏi sự vây khốn, ta lại không quấy rầy ngài lột xác nữa, cáo từ." Diệp Thần nhận được lợi ích tất nhiên không muốn tiếp tục ở lại chỗ này, chắp tay thở dài sau đó liền nhanh chóng chạy ra khỏi sơn động.

Trong lòng Diệp Thần mừng rỡ như điên, vội vàng chạy về phía Long Dương sơn, không dám dừng lại.

Đến Long Dương sơn, lúc này Diệp Thần mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mở ra một túi Càn Khôn vừa nhận được, bên trong có ánh sáng màu đỏ chớp hiện, khoảng chừng một nghìn khối Xích Tinh, còn có hơn mười khối Cam Tinh.

"Lần này thực sự là phát tài lớn rồi, ha ha..." Diệp Thần không nhịn được cười như điên.

Thực sự là cầu phú quý trong nguy hiểm, lần này mạo hiểm lên núi, thu hoạch thật sự rất lớn. Tổng cộng nhận được hơn năm ngàn khối Xích Tinh, hai mươi bốn khối Cam Tinh, điều này sợ rằng còn phải nhiều hơn số Linh Tinh do toàn bộ Diệp gia kiếm được trong một năm.

Quan trọng hơn chính là, hắn còn chiếm được mười ba thanh phi kiếm, mười hai lọ máu rắn, một giọt máu tươi của Cổ Xà, hai loại pháp thuật. Đây mới là vật đáng tiền nhất.

"Có mấy thứ này, Diệp gia ta còn sợ hai nhà Triệu Ngô liên thủ nữa sao? Lần này yêu thú tập kích Long Dương trấn, hai nhà Triệu Ngô khẳng định bị tổn thất vô cùng nghiêm trọng, như vậy bọn họ căn bản cũng không có bản lĩnh chống lại Diệp gia chúng ta nữa." Diệp Thần nở nụ cười.
Hãy Like + comment a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau