LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chuyên Bán Linh Dược

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Đêm đến, Diệp Thần liền lập kế hoạch đem bán thần dịch. Hắn nghĩ đến việc pha loãng số lượng thần dịch mình đang sở hữu thành nhiều phần rồi mang đi bán, như vậy chỉ cần một lọ thần dịch cũng có thể làm ra số lượng lớn thần dịch pha loãng.

Sáng ngày hôm sau, Diệp thần lại đến thăm Diệp Phần, mặc dù Diệp Phần vẫn chưa tỉnh lại nhưng khí sắc đã khá hơn rất nhiều. Diệp Thần lại cho ông uống thêm một phần Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo đã pha loãng.

Sau đó, Diệp Thần nhanh chóng rời khỏi Diệp gia, vội vã đi đến khu tam giác. Hắn tìm một bãi đất trống, trải một tấm vải trên mặt đất. Sau đó lại bày ra mười mấy cái bình nho nhỏ, trên mỗi cái bình đều có nhãn hiệu riêng, phía bên cạnh hắn còn dựng thêm một cây cờ ghi là: “Chuyên bán linh dược”.

Tại cái Long Dương trấn này không ai mà không biết đến thân phận hiển hách của Diệp Thần, nay hắn lại chạy đến khu vực tam giác này dựng lên một cái sạp vỉa hè sơ sài. Điều này quả thật là thu hút không ít ánh mắt tò mò của mọi người.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Đến đây, đến đây, mọi người đến xem các loại linh dược, thần dịch a, hiệu quả trị thương cực kì tuyệt vời a…” Diệp Thần bắt đầu gào to, không còn chút phong thái của một công tử thế gia.

“Đây không phải là Diệp Thần nhị thiếu gia của Diệp Gia sao? Sao lại chạy đến đây bán thuốc rồi!”

“Đúng vậy a, hiện tại cũng chỉ là một tên phế nhân còn muốn tự lực cánh sinh hay sao?”

“Loại linh dược hắn bán thật sự là thần dịch sao?”

Diệp thần gào to lập tức thu hút đám đông người qua đường, có rất nhiều người đến xem náo nhiệt, cũng có nhiều người vì thần dịch mà hiếu kì đến xem.

“Các vị hương thân, bằng hữu, thần dịch mà ta bán hôm nay, tuyệt đối là hàng thật. Nếu là hàng giả, ta đây một đền mười" Diệp Thần hào sảng rao to. “Nơi này ta có Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo, Kim Chi Ngọc Diệp, đây đều là những loại thuốc trị thương tích cực kì tốt, so với những loại thuốc thông thường ngoài kia tốt hơn gấp trăm lần.”

“Diệp thiếu gia, sao ngài lại đến nơi này bán thuốc vậy?” Có người tò mò hỏi.

“Dù sao ta cũng khá nhàn rỗi,đến đây kiếm thêm chút tiền cũng tốt. Mấy vị huynh đệ có muốn xem qua thuốc trị thương của ta không?” Diệp Thần cười hỏi mấy người đang đứng gần đó.

“Diệp Thiếu gia, thuốc của người có phải thuốc thật không đấy?” Một gã hán tử từ phía sau đoàn người chen lên, đứng trước mặt Diệp Thần hỏi. Trên người hắn còn quấn băng gạc chi chít, xem ra là bị thương không hề nhẹ 。

Diệp Thần nhìn thấy hán tử, nhãn thần bừng sáng, liền nghĩ ngay đến việc buôn bán.

“Hàng thật, giá thật. Hàng giả một đền mười.” Diệp Thần cầm lấy một bình Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo nói: “Đây gọi là Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo một bình hai khối Xích Tinh, bảo đảm ngươi chỉ cần dùng một bình thương thế trên người sẽ khỏi hẳn. Nếu như không hiệu quả ngươi đến tìm ta, ta đền cho ngươi hai mươi khối xích tinh.”

Hán tử có chút do dự, nhưng thương tích trên người hắn vốn do yêu thú gây ra, hắn dùng các loại thuốc trị thương thông thường không hề có hiệu quả. Nếu cứ tiếp tục như thế, vết thương sẽ khiến cho hắn chậm trễ không ít công việc.

“Hảo, nếu là thuốc của Diệp thiếu gia bán, tại hạ tin tưởng Diệp thiếu sẽ không lừa gạt người khác, tại hạ lấy một bình”. Hán tử cắn răng lấy ra hai khối Xích Tinh.

Diệp Thần hớn hở lấy một bình Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo đưa cho hán tử, rốt cuộc hôm nay hắn đã khai trương xong.

Hắn đã pha loãng Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo thành mười lăm bình. Bởi vì tạo hiệu ứng vật quý hiếm, hôm nay hắn chỉ lấy ra năm bình.

Bất quá do còn nhiều người còn ôm thái độ chất vấn về việc Diệp Thần đi bán thuốc nên ngoại trừ hán tử khi nảy, không có ai mua thuốc. Phần lớn người tụ lại xem là vì hiếu kì.Diệp Thần không hề có chút lo lắng về thuốc mình bán ra, bởi vì cái gọi là vạn sự khởi đầu nan, không thể một lần liền phát tài.

Thẳng đến giữa trưa, hán Tử mua thuốc lúc sáng hứng thú bừng bừng chạy đến chỗ của Diệp Thần, số băng gạt trên người hắn đã hoàn toàn được tháo bỏ. Hắn vô cùng cảm kích nói: “Diệp thiếu gia, thuốc của ngài thật là hữu dụng. Chỉ mới qua nữa ngày mà thương thế của ta đã tốt hơn rất nhiều”

Diệp Thần một chút kinh ngạc cũng không có, bộ dáng cứ như đã đoán trước được hắn sẽ đến, cười nói: “Về sau nếu có bị thương thì lại đến tìm ta, ta sẽ cho ngươi giá ưu đãi.”

“Vậy ta liền đa tạ ngài” Hán tử vui vẻ đáp.

Khi hán tử đến, thu hút không ít ánh nhìn, rất nhiều người tụ lại xem. Nhìn thấy cả người hán tử không còn miếng băng gạt nào, họ hết sức kinh ngạc.

“Vết thương của ngươi đã khỏi rồi sao?” Có người hỏi.

“Sau khi dùng thuốc của Diệp thiếu liền tốt hơn rất nhiều” Hán tử cười ha hả đáp lời người nọ.

“Thần kì vậy sao?”

“Đây không phải là thần kì,mà là thuốc của ta là thuốc thật, chúng so với thuốc trị thương thông thường thì dược tính mạnh hơn, hiệu quả tự nhiên tốt hơn nhiều lần. Hơn nữa, thuốc này còn tiếp thêm nội lực, có thể hỗ trợ tu luyện” Diệp Thần cười nói.

“Các vị, thuốc của Diệp thiếu tuyệt đối là thuốc thật, cứ yên tâm mua dùng” Vị hán tử kia vô cùng cao hứng, giúp Diệp Thần tuyên truyền.

Những người khi sáng còn do dự, lúc này đã thật sự động tâm.

“Diệp thiếu gia, ta muốn mua một bình Kim Chi Ngọc Diệp!”

“Diệp Thiếu cho ta một bình Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo” Lập tức có mấy người nhanh tay mua thuốc.
“Từng người, từng người một... không nên chen lấn!” Diệp Thần vui vẻ không thôi, một mình bận rộn vô cùng.

Không đầy nửa canh giờ sau số thuốc Diệp Thần mang đến đã bán gần hết sạch, chỉ dư lại hai bình.

“Hôm nay chỉ còn hai bình cuối cùng, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết” Diệp Thần gào to “Bán xong hôm nay thì không còn nữa đâu, ai muốn mua thì nhanh chân đến đây nào!”

“Diệp thiếu gia! hai bình này ta muốn mua ” một lão già cười cười, chạy đến.

Diệp Thần quan sát người vừa mới đến. Không phải ai khác xa lạ, là quản gia của Triệu gia. Người đến là khách, Diệp Thần cười nói: “Hai bình,tám khối Xích Tinh”.

“Tại sao lại đắt gấp đôi?” Triệu quản gia nhíu mày.

“Triệu quản gia cũng là người làm ăn, buôn bán, chẳng lẽ không hiểu vật hiếm thì quý sao? Nếu Triệu quản gia cảm thấy đắt thì có thể không mua. Ta xưa nay làm ăn không ép người khác.” Diệp Thần trưng ra vẻ mặt vô tội nói.

Triệu quản gia cũng không phải kẻ ngu ngốc liền biết hắn đang cố ý nâng giá, nhưng giờ phút này không còn cách nào khác, nói: “Đây là tám khối Xích Tinh, hai bình thuốc này thuộc về ta.”

“Chờ một chút, hiện giờ không phải là tám khối nữa mà là mười khối Xích Tinh.” Diệp Thần cười nói.

“Sao lại biến thành mười khối Xích tinh rồi?”

“Vừa rồi tám khối Xích Tinh ngài không mua, hiện tại thời gian đã qua, tự nhiên giá sẽ tăng. Mười khối Xích Tinh, ngài có mua hay không? Đợi một hồi, giá lại tăng thêm.” Diệp thần cười nói.

"Mua!" Triệu quản gia cắn răng nói.

Sau đó ông bỏ lại mười khối Xích Tinh, cầm lấy hai bình thuốc trở về.

Diệp Thần nhìn mười khối Xích Tinh cười lạnh một tiếng: “Ta không làm thịt người thì thịt ai?”

Diệp Thần thu dọn quán. Hôm nay bán được tổng cộng hai mươi lăm bình thần dịch, hết thảy kiếm lời được năm mươi sáu khối Xích Tinh. Đây cũng không phải là một con số nhỏ.

Diệp Thần vô cùng cao hứng quay về nhà, khi hắn vừa tiến vào cổng liền bị Diệp quản gia gọi vào đại sảnh, lúc này Lăng Vân và Diệp Lâm đang ngồi chờ trong đại sảnh.

“Mẹ, nhị thúc!” Diệp Thần đi vào đại sảnh kêu lên.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Ngươi hôm nay đến khu vực tam giác bán thuốc?” Diệp Lâm nhíu mày hỏi.

“Vâng ạ, sinh ý cũng không tệ lắm. Hôm nay con kiếm lời được năm mươi sáu khối Xích Tinh. Diệp Thần cười nói.

“Ngươi là thiếu gia nhà họ Diệp sao lại có thể đi buôn bán lề đường như thế? Nếu ngươi muốn buôn bán thì bọn ta có thể an bài ngươi đến cửa hàng, ngươi làm thế còn ra thể thống gì nữa Diệp Lâm nói.

“Ta lại thấy chuyện này cũng chẳng có gì to tát, thần nhi nhà ta tay làm hàm nhai, so với những công tử thế gia ngoài kia còn giỏi giang hơn gấp nhiều lần. Số Xích Tinh hắn kiếm ra vào ngày hôm nay còn nhiều hơn số Xích Tinh mà cửa hàng Diệp Gia chúng ta kiếm được trong một tháng" Lăng Vân vẫn chưa nhìn ra điểm bất cập, ngược lại còn cảm thấy kiêu ngạo lên tiếng.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 17: Diệp Phần Tỉnh Lại

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Iris Nguyen

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


“Đại tẩu! Thần nhi tay làm hàm nhai, tự mình kiếm ra Xích Tinh ta không hề phản đối. Nhưng không nhất thiết phải ra vỉa hè bày hàng như vậy. Nó hoàn toàn có thể mở một cửa tiệm nhỏ để kiếm Xích Tinh mà!” Diệp Lâm giải thích.

“Nhị thúc! Con chuyên bán linh dược, nếu như mở cửa hàng thì phải có nguồn hàng ổn định mà số linh dược của con có hạn. Hơn thế nữa, mở cửa hàng chi phí rất cao, giờ giấc phải cố định, con cảm thấy rất bất tiện. Con bày bán ở vỉa hè thì không có nhiều thứ phải lo lắng như thế, tùy tâm sở dục, không tốn chi phí lại có thể tùy ý thay đổi giá cả.”

Diệp Thần lại tiếp lời: “Khu vực tam giác dòng người khá đông đúc, con buôn bán ở đó cũng thuận tiện hơn. Còn về thân phận Diệp thiếu gia của con căn bản không quan trọng. Chẳng lẽ làm thiếu gia thì liền cao cao tại thượng? Nếu như không có Xích Tinh thì Diệp gia chúng ta có thể lớn mạnh như hiện tại sao?”

“Mẹ, trong tay con hiện tại có không ít thần dịch, nếu cho người trong tộc dùng để tu luyện thì tốc độ tu luyện nhanh hơn rất nhiều. Tổng thực lực của Diệp gia có cường đại thì mới không sợ liên minh của hai nhà Triệu Ngô kia.” Diệp Thần lấy ra không ít bình nhỏ, bên trong đều chứa thần dịch, hơn nữa còn là thần dịch thuần khiết. Số thần dịch này so với thần dịch do những người chuyên luyện linh dịch luyện ra thì tinh khiết hơn gấp mười lần.

Lăng Vân cùng với Diệp lâm đều bị ngây người, Diệp Lâm kinh ngạc hỏi: “Tất cả đều do con luyện ra sao?”

Diệp Thần nói: “Đây là chuyện bí mật, con không tiện nói ra. Nhưng mục đích chính con luyện ra thứ này không phải chỉ để kiếm Xích Tinh, mà còn để giúp cho người trong tộc dùng để tu luyện. Nếu dùng số dịch này thì tốc độ nâng cao cảnh giới sẽ tăng gấp mười lần.”

“Nhị đệ! Những thứ thần nhi làm đềulà vì muốn tốt cho gia tộc chúng ta. Bí mật của thần nhi ngoại trừ lão gia tử, Phần ca, ta và đệ ra thì không thể cho ai khác biết được. Nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài thì tai họa sẽ lập tức đổ xuống gia tộc chúng ta.” Lăng Vân nhìn Diệp Lâm thận trọng nói.

Diệp Lâm cũng ngưng trọng gật đầu: “Điều này tẩu không nhắc đệ cũng tự ghi nhớ, chuyện này ta nhất định giữ trong lòng, một câu cũng không nói ra."

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Mặc dù Lăng Vân có chút thành kiến với Diệp Lâm nhưng bà cũng biết những chuyện liên quan đến lợi ích của gia tộc, Diệp Lâm tuyệt đối sẽ thận trọng.

“Thần nhi những thứ này con đưa hết cho chúng ta, còn phần của con thì sao?” Lăng Vân lo lắng hỏi.

“Mẹ có nhớ thần dịch mà con cho người không?” Diệp Thần ý vị thâm trường cười nói.

Lăng Vân lập tức hiểu ra, nàng biết Diệp Thần nhất định có đãi ngộ không hề nhỏ. Nếu không thì tại sao chỉ sau ba năm thực lực của Diệp Thần đột nhiên tăng cao, cảnh giới trước kia không qua được bỗng nhiên đột phá.

“Vậy thì tốt rồi, con mau đi đi” Lăng Vân cười nói.

Sau khi Diệp Thần đi khỏi, sắc mặt Lăng Vân bỗng trở nên nghiêm túc, bà hướng về phía Diệp Lâm mà nói: “Diệp Lâm, mặc dù giữa ta về đệ có nhiều khúc mắt nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà, đều vì sự tồn vong của gia tộc mà phấn đấu. Thần nhi có liên quan mật thiết đến vận mệnh trong tương lai của gia tộc chúng ta, về điểm này chắc hẳn đệ cũng đồng ý với ta.”“Thần nhi, thiên tư xuất chúng, tự nhiên sẽ trở thành trụ cột tương lai của Diệp gia. Hi nhi nhà đệ so ra vẫn còn còn kém hơn rất nhiều.” Diệp Lâm không thể không thừa nhận.

“Hiện tại Diệp gia đang phải đối mặt với liên minh thông gia hai nhà Triệu Ngô, Phần ca lại đang gặp chuyện, tám chín phần là do hai nhà kia gây ra. Cho nên, cục diện trước mắt hết sức khó khăn, nếu như Diệp gia chúng ta không nhanh chóng đột phá, tổng hợp thực lực, thì việc Diệp gia bị hai nhà kia chèn ép đuổi ra khỏi Long Dương trấn, thậm chí là bị diệt tộc là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.”

Lăng Vân đối với những lời này cũng không quá ngạc nhiên, thận trọng nói “Không phải tẩu không tin tưởng ngươi, cũng không phải vì thần nhi là con trai ta mà ta nói như vậy. Nếu như gia tộc gặp bất trắc gì thì đối với mỗi người chúng ta cũng không phải là điều tốt đẹp gì. Cho nên, vì gia tộc, bí mật của thần gì tuyệt đối phải được giữ kín. Một khi Ngô gia và Triệu gia biết được, Diệp gia chúng ta liền triệt để tiêu vong.”

“Đại tẩu yên tâm, những đạo lí này ta đương nhiên hiểu được, Diệp Lâm ta cũng không phải là kẻ hồ đồ làm nên cái việc hủy hoại gia tộc, cái này đối với ta cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì.” Diệp Lâm thành khẩn nói.

“Hảo, có câu này của đệ, đại tẩu ta cũng an tâm” Lăng Vân cũng không nhiều lời, bà biết Diệp Lâm hiểu rõ đạo lí trong lời bà nói và biết bản thân hắn nên làm gì.

Sau đó, Lăng Vân chia phần lớn thần dịch cho Diệp Lâm, Diệp Lâm trong lòng mừng rỡ không từ chối cầm hết số thần dịch được chia cho.

Triệu Gia.

“Lão gia, đây chính là thuốc mà Diệp Thần bán cho ta, ta đã cho hiệu thuốc kiểm tra qua. Cái này đích thực là thuốc trị thương nhưng dược tính không còn thuần khiết, hình như đã bị pha loãng.” Triệu quản gia cung kính nói với Triệu Kim.

“Tiểu tử kia lấy chúng từ đâu được chứ?” Triệu Kim mở bình nhỏ ra ngửi ngửi, nhíu mày nói.

“Lần trước yêu thú ở Long Dương trấn nổi loạn, không ít yêu thú đã bị tiêu diệt. Yêu thú trên Long Dương sơn không còn, chẳng lẽ tiểu tử này nhân lúc đó đã lên núi hái linh dược?” Triệu quản gia nói.“Long Dương sơn tuy có linh dược, nhưng rất thưa thớt. Không lẽ vận khí của tên tiểu tử kia tốt như vậy?” Triệu Kim nặng nề nói: “Ngày mai tìm một số người đến Long Dương sơn, Diệp Thần hắn tìm được không lẽ chúng ta không tìm được.”

“Lão gia anh minh, nhưng vấn đề là tiểu tử kia làm cách nào đem số linh dược đó luyện thành thuốc. Đây cũng không phải chuyện mà người bình thường có thể làm được.” Triệu quản gia trầm tư nói.

Bị Triệu quản gia nhắc nhở một câu như vậy. Triệu Kim giật mình tỉnh ngộ, lông mày nhíu lại “Mấu chốt là, Diệp Thần bán thuốc do chính mình tạo ra, liệu có phải là ý của Diệp gia? Muốn đem linh dược luyện thành linh dịch thì ít nhất người đó cũng phải luyện qua cảnh giới tầng thứ năm. Người trong Diệp gia đạt tới cảnh giới tầng thứ năm này chỉ có bốn người. Mà Diệp Phần thì đang bị thương, liệu ai có thể luyện ra linh dược này?”

“Chuyện này, thật ra Diệp Thần kia có vấn đề, ba năm qua không hề có một chút động tĩnh nào, lần này đột nhiên quật khởi, điều này tuyệt đối có quẩn khúc.” Triệu quản gia lạnh lùng nói.

Triệu Kim suy tư gật nhẹ đầu, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. “ Tiếp cận Diệp Thần, nhất định phải điều tra rõ ràng chuyện gì đã xảy ra.”

“Vâng.”
Diệp gia, bên trong tiểu viện của Diệp Phần.

“Khí sắc của cha đã tốt hơn rất nhiều, vết thương trên người cũng đã khép lại, có lẽ rất nhanh sẽ tỉnh lại.” Diệp Thần ngồi bên giường của Diệp Phần, thở dài nói.

“Lần này cha con bị tập kích bất ngờ, cũng như cho chúng ta một lời cảnh tỉnh, Diệp Thần con cũng nên để tâm”. Lăng Vân dặn dò.

“Chờ cho cha con tỉnh lại, chúng ta liền biết kẻ tập kích là ai.” Diệp Thần cắn răng, trong mắt đầy hận ý.

“Khụ khụ,… “ Lúc này Diệp Phần ho khan hai tiếng, Diệp Thần cùng Lăng Vân nhanh chóng tiến đến.

Diệp Phần cử động mí mắt, cuối cùng chậm rãi mở mắt, lúc này ánh mắt có chút mơ hồ, phải mất một lúc mới rõ ràng trở lại.

“Cha, người tỉnh lại rồi.” Diệp Thần cùng Lăng Vân vô cùng cao hứng.

“Cha, rốt cuộc là ai đã tập kích người?” Diệp Phần được nâng dậy, Diệp Thần không thể chờ đợi thêm được nữa nên liền hỏi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Phần nắm chặt nắm đấm, trong mắt tràn đầy hận ý, nhưng lại lắc đầu nói: “Lúc bọn ta cách Long Dương trấn hơn năm mươi dặm liền bị tập kích. Bọn người đấy đều mang mạn che mặt, nên không thể biết bọn họ là ai.Thực lực của bọn họ cũng không tệ, nếu như Diệp Long không dùng mạng sống để hộ tống ta. Có lẽ, ta cũng không thể trở về.”

“Trong vòng phạm vi một trăm dặm của cái Long Dương trấn này chỉ có duy nhất ba ổ thổ phỉ nhưng chúng ta đều biết rõ chúng. Chúng tất nhiên không dám ra tay với Diệp gia chúng ta.” Diệp Thần phân tích. Hơn thế nữa, thế lực của Long Thành không nhất thiết phải cùng chúng ta đối đầu. Mối hiềm nghi lớn nhất đó chính là thế lực của hai nhà Triệu Ngô.”
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 18: Không Làm Thịt Ngươi Thì Thịt Ai

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


"Cũng không thể loại trừ khả năng bọn hắn cấu kết cùng Triệu gia và Ngô gia?" Diệp Thần ánh mắt lạnh lùng, không buông tha bất kỳ một khả năng nào.

"Thần nhi nói không sai, chờ thương thế của ta hồi phục, ta sẽ đi gặp tam đại sơn phỉ kia." Diệp Phần gật đầu, mang theo một cỗ tức giận.

"Cha,người cứ nghỉ ngơi đi đã, chờ người hồi phục lại rồi nói tiếp." Diệp Thần quan tâm nói.

"Vân muội, ta bị thương mấy ngày nay trong gia tộc không xảy ra vấn đề gì chứ?" Diệp Phần hỏi.

"Trong lòng của chàng lúc nào cũng chỉ có gia tộc, đến chừng nào chàng mới có thể quan tâm tới bản thân mình một chút, quan tâm tới ta cùng Thần nhi một chút chứ?" Lăng Vân lạnh mặt nói.

Diệp Phần cười xấu hổ nói: "Ta là gia chủ, gánh vác trách nhiệm tồn vong của gia tộc, đương nhiên không thể qua loa, hi vọng nàng có thể thông cảm cho ta."

"Được rồi được rồi, đừng giảng giải với ta về những đạo lý này nữa, chàng cứ nghỉ ngơi thật tốt, trong nhà chẳng có chuyện gì xảy ra hết, tất cả đều rất bình thường." Lăng Vân hừ một tiếng nói.

"Cha, mẹ, ta sẽ không quấy rầ hai người nữa, ta đi trước đây." Diệp Thần làm trò cười một tiếng, khuôn mặt ý vị thâm trường, nhưng lại khiến mặt Diệp Phần và Lăng Vân đều đỏ hết lên, cười ha ha chạy ra khỏi gian phòng.

"Tiểu tử này dường như là. muốn ăn đòn!" Diệp Phần cười mắng.

"Ta thấy chàng mới là người muốn ăn đòn!" Lăng Vân trừng mắt nhìn Diệp Phần.

"Nàng xem bộ dáng của ta bây giờ, nàng còn nỡ đánh ta sao?" Diệp Phần cầm tay Lăng Vân, đôi mắt sâu lắng chăm chú nhìn Lăng Vân, ngược lại khiến Lăng Vân có chút thẹn thùng đỏ mặt.

"Đáng ghét..." Lăng Vân mặc dù ngoài miệng nói chán ghét, nhưng thân thể lại ghé vào trên người Diệp Phần.

Ở khu vực tam giác, Diệp Thần lại bắt đầu bày hàng trên vỉa hè, cờ “Chuyên bán linh dược" ở bên cạnh cực kì bắt mắt.

Cả ngày hôm qua, rất nhiều người đều ôm trong lòng tâm lí thử mua linh dược một lần. Sau khi mua về dùng thử, không ít người có vết thương cũ đã nhiều năm không thể trị bỗng tốt lên, đều vô cùng mừng rỡ.

Hôm nay, Diệp Thần lại đến khu vực tam giác bày hàng lên vỉa hè, lại lần nữa bị người vây quanh.

"Diệp thiếu gia, dược này của thiếu gia không hổ là linh dược, hai khối Xích Tinh quả không oan uổng chút nào, vết thương cũ đã nhiều năm của ta cũng được chữa khỏi."

"Đúng vậy, ba năm trước ta đi săn ở Long Dương sơn, bị đầu của một yêu thú thương tổn tới nội tạng, ba năm đều không có cách nào chữa trị, làm hại thực lực của ta suốt ba năm qua không có cách nào tăng lên được, hiện tại liền khỏi hoàn toàn rồi."

"Diệp thiếu gia, lấy cho ta thêm hai bình linh dược nữa." Có người lấy ra bốn khối Xích Tinh cực kì sảng khoái nói.

"Được được, có ngay đây." Diệp Thần cười ha ha một tiếng, thu lấy Xích Tinh rồi cho hai bình linh dược.

"Có linh dược này, lần sau ta sẽ đi Long Dương sơn chém giết yêu thú cũng không cần sợ hãi nữa." Có người sau khi lấy được linh dược liền tràn đầy hưng phấn rời đi.

Hiện tại, linh dược của Diệp Thần bán rất hút hàng, chưa tới một canh giờ đã tiêu thụ hết hai mươi lăm bình Linh dược, còn có rất nhiều người muốn đều chỉ có thể chờ đợi ngày mai.

Diệp Thần sở dĩ không bán tất cả linh dược trong một lần duy nhất, chính là vì hắn muốn nắm mũi của khách hàng, chứ không phải khách hàng nắm cái mũi của hắn.Ta mỗi ngày liền bán ngần ấy, ngươi nếu không nhanh ra tay, vậy liền chỉ có thể chờ đợi sang ngày thứ hai. Cứ như vậy, với những người cần linh dược gấp, sẽ không chút do dự mà mua, những người khác sau khi biết tập tính này, cũng sẽ không còn do dự khi mua hàng.

Diệp Thần rất nhanh liền kết thúc công việc. Hôm nay mặc dù kiếm không nhiều bằng hôm qua, nhưng hiện tại hắn mới chỉ mới đánh ra chiêu bài mà đã như vậy, không sợ về sau không có người đến mua thuốc.

Tại Tu Chân giới, thuốc là nhu yếu phẩm. Bởi vì tu sĩ không ngừng đấu tranh, chỉ cần có đấu tranh, chắc chắn sẽ có thương tổn, muốn trị tổn thương đương nhiên phải dùng thuốc.

Có chút tổn thương khó mà chữa trị, nếu như chậm trễ trong việc chữa trị, có khả năng sẽ lưu lại di chứng, hoặc là cả đời này không thể tu luyện được nữa. Dược lực cường đại trong linh dược, ẩn chứa linh lực, chính là vật chữa thương tốt nhất.

Nhưng linh dược khó có được, cho nên lần này Diệp Thần bán ra thuốc, đương nhiên là cung không đủ cầu.

Triệu gia.

"Ai nha..."

"Đau..."

Bên trong Triệu gia, bảy tám người nằm trên mặt đất rên rỉ, sắc mặt Triệu quản gia cực kỳ khó coi hỏi: "Đây là có chuyện gì xảy ra?"

Một đại hán thụ bị thương tương đối nhẹ nói: "Triệu quản gia, chúng tôi đi Long Dương sơn để tìm kiếm linh dược, kết quả gặp được không ít yêu thú, chết mất mấy người, chúngtôiô cũng phải liều mạng mới thoát ra được."

"Trên Long Dương sơn có rất nhiều yêu thú sao?" Triệu quản gia kinh ngạc nói.

"Không biết trên Long Dương sơn xảy ra chuyện gì mà tất cả yêu thú đều nổi điên." Trong lòng đại hán kia vẫn còn sợ hãi nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Chuyện gì xảy ra?" Triệu Kim đi tới nhìn thấy cảnh tượng này, sầm mặt lại hỏi."Gia chủ, bọn hắn gặp được yêu thú, tổn thất lần này có chút lớn." Triệu quản gia vội vàng nói.

"Tại sao lại như vậy?" Triệu Kim nhíu mày, sau khi từ chỗ đại hán hiểu được toàn bộ sự tình, ngưng trọng nói: "Long Dương sơn ở đâu ra nhiều yêu thú như vậy? Chẳng lẽ là từ Long sơn chạy đến?"

"Gia chủ, Long Dương sơn không thể đi được nữa, vậy tổn thương của bọn hắn..." Triệu quản gia nói.

Triệu Kim nhìn thoáng qua, nói: "Bọn hắn đều là tinh nhuệ của Triệu gia, đương nhiên là phải chữa trị, bị thương nặng đến vậy, thuốc bình thường khó mà chữa trị được, chỉ có thể đi đến chỗ Diệp Thần để mua linh dược."

Triệu quản gia thở dài một hơi, lần này thật sự là mất cả chì lẫn chài.

Ngày thứ hai, Diệp Thần đi vào khu vực tam giác bày hàng lên vỉa hè, Triệu quản gia đã sớm chờ ở chỗ này, bởi hắn biết linh dược của Diệp Thần rất hút hàng, nếu tới chậm, chắc chắn không thể mua được.

"Diệp thiếu gia, linh dược hôm nay của ngươi ta sẽ lấy hết." Trên mặt Triệu quản gia nở nụ cười nói.

"Ngươi muốn nhiều linh dược như vậy làm gì? Muốn uống thay nước sao?" Diệp Thần nhìn Triệu quản gia mang theo một chút châm chọc nói.

"Diệp thiếu gia cứ nói đùa, Diệp thiếu gia muốn bán linh dược còn ta muốn mua, về phần dùng làm gì Diệp thiếu gia cũng muốn biết sao?" Triệu quản gia cười nói.

"Ta đương nhiên không xen vào chuyện của ngươi, chỗ này của ta có hai mươi lăm bình linh dược, tổng cộng là một trăm Xích Tinh, ngươi muốn lấy thì lấy." Diệp Thần cười cười nói.

Triệu quản gia biến sắc, nói: "Diệp thiếu gia, vì cái gì người khác mua chỉ mất hai khối Xích Tinh, đến lượt ta mua liền đắt gấp mười lần so với người khác? Diệp thiếu gia muốn làm ăn nhưng cũng không thể làm như vậy."

"Ta làm ăn không lừa già gạt trẻ, nếu ngươi cảm thấy giá cả không hợp lý có thể không mua, ta cũng không ép buộc ngươi." Diệp Thần không quan tâm, sau đó cất giọng gào to, "Hôm nay linh dược giảm giá đặc biệt, nửa Xích Tinh một bình."

"Linh dược giảm giá, nửa Xích Tinh một bình, nhanh đi mua." Có người hưng phấn hô to lên, không ít người đều chạy tới.

Khóe miệng của Triệu quản gia khẽ co giật, cắn răng quát: "Linh dược này của ngươi Triệu gia ta bao hết."

Những người vừa tràn đầy phấn khởi vừa thấy Triệu quản gia đều thức thời không dám tiến lên, chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Ta mua một trăm khối Xích Tinh." Triệu quản gia xuất ra một trăm khối Xích Tinh nói.

"Cho ngươi." Diệp Thần thu Xích Tinh về, cầm hai mươi bình Linh dược đưa cho Triệu quản gia.

Triệu quản gia ngây ngẩn cả người, "Sao chỉ có hai mươi bình? Không phải hai mươi lăm bình sao?"

"Vừa rồi ngươi định không mua, còn đuổi khách nhân của ta đi, ta đương nhiên phải tăng giá, nếu ngươi không mua thì thôi." Diệp Thần thờ ơ nhún vai.

"Xem như ngươi lợi hại." Triệu quản gia lại tốn thêm hai mươi lăm khối Xích Tinh mua nốt năm bình cuối cùng rồi giận đùng đùng bỏ đi.

"Không làm thịt ngươi thì thịt ai?" Diệp Thần cười lạnh, bắt đầu thu dọn đồ đạc về nhà.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 19: Lại Lên Núi

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Triệu gia.

"Thật là ghê tởm! Đây rõ ràng là đang cố ý nhằm vào chúng ta!" Trong đại sảnh, Triệu Kim biết được chuyện bọn hắn phải dùng một trăm hai mươi lăm khối Xích Tinh mới mua được hai mươi lăm bình linh dược thì tức giận đến xanh mét cả mặt mày.

"Diệp Thần kia thật quá ghê tởm, ta nhất định phải cho hắn một bài học!" Triệu quản gia cũng không nuốt trôi cơn giận này, hắn sống một bó tuổi thế này lại bị một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch tính kế, trong lòng sao có thể không giận.

"Lần trước lão tử không có giết chết hắn, lần này ta cũng không tin mình không thể giết chết hắn!" Trong mắt Triệu Kim lóe ra sát ý nồng đậm, "Ta sẽ chú ý quan sát tên tiểu tử kia, nếu có cơ hội thì liền lập tức xử lý hắn."

Mấy ngày nay, mỗi ngày Diệp Thần đều ra ngoài bán thuốc, toàn bộ Xích Tinh kiếm được đều để trong túi Càn Khôn luyện thành linh dịch. Trong túi Càn Khôn của hắn, linh dịch hiện giờ đã được nửa vạc nhỏ.

"Linh dược sắp bán hết, cũng đến lúc mình phải đi Long Dương sơn một chuyến để tìm một chút linh dược." Diệp Thần nhìn trong túi Càn Khôn chỉ còn hơn mười bình linh dược, liền quyết định chủ ý.

Nhưng khi Diệp Thần nhớ tới tiếng hít thở nặng nề bên trong ngọn Long sơn kia, trong lòng cũng có chút do dự, "Ta vẫn không nên mạo hiểm, trước tiên ta nên tăng cảnh giới để đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn sau đó đi vào cũng không muộn."

Diệp Thần tiến vào bên trong Thái Cực Bát Quái đồ, lấy ra một giọt thần dịch để phục dụng, linh khí cuồn cuộn trong cơ thể hắn khuếch tán ra bên ngoài, hùng hậu kinh khủng.

Diệp Thần vội vàng vận chuyển pháp quyết bắt đầu luyện hóa những linh khí này. Sau nửa canh giờ, Diệp Thần đã hấp thu hết lực lượng của thần dịch, có thể cảm giác được rõ ràng mình cách Luyện Khí Cảnh tầng bốn chỉ còn kém bằng một tờ giấy mỏng.

Đối với rất nhiều tu sĩ từ tầng ba lên tầng bốn có hàng rào rất lớn nhưng Diệp Thần gần như có thể không cần để ý đến.

"Chỉ cần lại phục dụng thêm một giọt thần dịch nữa liền có thể đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn." Diệp Thần có chút hưng phấn, lại lấy ra thêm một giọt thần dịch để hấp thu.

Sau một canh giờ, trong phòng Diệp Thần phun trào ra một cỗ lực lượng hùng hậu, khí tức của Diệp Thần nhanh chóng nhảy lên đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn.

"Ha ha, Luyện Khí Cảnh tầng bốn..." Diệp Thần vô cùng kích động, trong mắt lóe ra ánh sáng nóng bỏng.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần vấn an Diệp Phần, Diệp Phần hiện tại đã không còn gì đáng ngại, thần thanh khí sảng.

"Cha, mẹ, đây là bốn giọt thần dịch." Diệp Thần lấy bốn cái bình nhỏ ra, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Do sợ hai người sinh nghi, cho nên trước đó loại thần dịch mà ta cho hai người đều đã được pha loãng, còn đây là bốn giọt không bị pha loãng."

"Trước đó ta không nói, là bởi vì ta sợ điều này sẽ mang đến tai nạn cho gia tộc, nhưng bây giờ cha mẹ đều có nhu cầu tăng thực lực cấp bách, cho nên ta cũng không thể giấu diếm nữa." Diệp Thần mang theo suy nghĩ áy náy nói.

"Đứa nhỏ ngốc, thật ra ta và mẹ ngươi đều đã sớm đoán được, bí mật trên người của ngươi nhất định không thể để người khác biết." Diệp Phần dặn dò.

"Ừm." Diệp Thần gật đầu, "Thần dịch này đủ cho cha mẹ đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng sáu, chờ gia gia xuất quan, gia tộc bọn ta liền có thêm một tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bảy, cũng không cần sợ hãi hai nhà Triệu Ngô kia nữa."

"Được, Diệp Phần ta có những đứa con như thế này, kiếp này cũng đã đủ rồi." Diệp Phần cười ha ha một tiếng nói.

"Còn những linh dịch này đều đưa cho người tu luyện của gia tộc đi." Diệp Thần cười, cực kì vô tư dâng hiến hết thảy.

"Hài tử ngoan!" Diệp Phần có chút kích động.

"Ngươi bây giờ đang bán linh dược, hai nhà Triệu Ngô chắc chắn đều chú ý tới ngươi, ngươi nhất định phải cẩn thận." Lăng Vân xoa đầu của Diệp Thần, quan tâm nói."Ừm, ta sẽ cẩn thận." Diệp Thần cười gật đầu, sau khi nếm qua điểm tâm, Diệp Thần liền rời khỏi nhà tiến về phía Long Dương sơn.

Diệp Thần rời khỏi nhà, liền bị vài đôi mắt tập trung nhìn chằm chằm.

Trên núi Long Dương, Diệp Thần nhanh chóng chạy vào chỗ sâu trong Long Dương sơn.

"Rống!"

Trong núi, từng tiếng yêu thú gào thét liên tiếp truyền đến, Diệp Thần vẫn luôn có cảm giác nôn nóng bất an liền dừng bước lại, trong lòng càng kinh ngạc, "Tại sao lại có nhiều yêu thú như vậy?"

Diệp Thần thả chậm bộ pháp bắt đầu tiến lên nhưng sắp tới gần chỗ sâu trong Long Dương sơn, Diệp Thần liền cảm giác được đất dưới lòng bàn chân đang chấn động. Hắn nhanh chóng phản ứng, chạy về phía vách núi.

Ầm ầm!

Diệp Thần đi tới địa phương tránh né lần trước, cảm giác được đại địa đang run rẩy, Long Dương sơn dường như muốn sụp đổ.

"Ken két!"

Tảng đá dưới chân Diệp Thần bị chấn động đến mức lăn xuống, Diệp Thần kinh hãi nắm chặt lấy gốc cây.

Cạch!

Tảng đá dưới chân Diệp Thần triệt để lăn ra khỏi vách đá, tiến vào trong vực sâu. Diệp Thần nắm lấy gốc cây treo giữa không trung, trong lòng kéo căng, chỉ cầu mong gốc cây không bị đứt gãy.

Sau một lúc lâu mặt đất mới bình tĩnh lại, những yêu thú kia đều đã rời đi. Trên trán Diệp Thần đã sớm toát ra mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu, toàn thân cũng ướt đẫm.

"Nguy hiểm thật, may mà chúng ta chạy nhanh."
"Diệp Thần vừa rồi trốn đến bên bờ vực, bây giờ còn chưa có đi lên, chính là cơ hội tốt để động thủ."

Ngay khi Diệp Thần thở dài một hơi liền nghe được giọng nói của mấy người bên bờ vực truyền đến, trong lòng hắn giật mình, sau đó bên trong ánh mắt hiện lên một vòng hàn ý.

"Lại muốn giết ta sao!" Thần sắc của Diệp Thần băng lãnh, kinh lực trong lòng bàn tay hắn phun trào, nhanh chóng bò lên trên vách đá.

Ở trên vách núi có ba tên nam tử, bọn họ đang nhìn vách núi bên dưới.

Sưu!

Đúng vào lúc này, một đạo quang ảnh màu đen từ bên dưới vách núi xông ra, một nam tử còn không có kịp phản ứng, đầu liền bị xuyên thủng.

Hai tên nam tử ở hai bên đến khi tên nam tử này ngã xuống mới phản ứng lại được, trên mặt đều lộ vẻ kinh sợ.

Ngay sau đó, một thân ảnh từ bên dưới vách núi xông ra, lạnh lùng nhìn bọn hắn chằm chằm, "Các ngươi là ai? Sao lại muốn giết ta!"

"Giết!"

Hai tên nam tử kia nhìn thấy sự xuất hiện của Diệp Thần, liếc nhau một cái không nói gì, trực tiếp nhào về phía Diệp Thần.

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, linh lực trên đoản kiếm phun trào, sát ý hướng về phía một trong hai tên nam tử. Tên nam tử kia đồng dạng rút ra một thanh đoản kiếm, cùng đoản kiếm của Diệp Thần va chạm vào nhau.

Ba!

Hai thanh đoản kiếm va chạm, hoa lửa văng khắp nơi.

Hai tên nam tử này đều là tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng bốn, chiến lực không yếu hơn Diệp Thần. Lúc này, một tên nam tử khác nhảy đến, vung hai nắm đấm công kích hắn.

Diệp Thần hét lớn một tiếng, linh lực trên nắm tay phun trào, song quyền đánh ra, cùng nam tử kia kịch liệt va chạm, hai người đều lùi ra ngoài.

"Luyện Khí Cảnh tầng bốn!" Hai tên nam tử kia đều kinh hãi.

"Các ngươi là người của Triệu gia hay là người của Ngô gia?" Mặt Diệp Thần âm trầm nói.

"Điều này đã không còn trọng yếu, bởi vì ngươi lập tức sẽ biến thành một người chết." Âm thanh nam tử lạnh lùng nói.

"Thật sao? Vậy các ngươi thử một chút xem." Diệp Thần không sợ chút nào, phóng xuất ra linh lực hùng hậu, phát động đoản kiếm phóng ra ngoài.

Hai tên nam tử cũng đồng thời rút ra đoản kiếm, thẳng hướng về phía Diệp Thần.

"Một mình ngươi muốn đối phó với hai người chúng ta, ngươi cũng qua ngây thơ rồi." Một nam tử cười lạnh nói.

Diệp Thần vỗ túi Càn Khôn, lại thêm một thanh đoản kiếm được phóng ra. Diệp Thần đồng thời thôi động hai thanh đoản kiếm, cùng hai tên nam tử kia kịch chiến.

Trong lòng hai tên nam tử kia đều kinh hãi. Nếu một người phát động ra một thanh đoản kiếm thì không khó, nhưng nếu muốn phát động ra hai thanh đoản kiếm liền trở nên không còn dễ dàng như vậy. Điều này sẽ tiêu hao rất nhiều linh lực, lại yêu cầu tinh thần lực cực kỳ cường đại, nếu không ngược lại sẽ bị phản phệ.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 20: Thị Uy

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Diệp Thần một mình thao túng hai thanh đoản kiếm, linh lực hùng hậu không ngừng phun trào, hắn lập tức uống một bình linh dịch để bổ sung thêm linh lực.

Trên không trung, bốn chuôi đoản kiếm kịch liệt va chạm, hỏa hoa văng khắp nơi. Diệp Thần ở phía dưới bổ sung thêm linh dịch, linh lực lập tức cường đại, cứ thế thao túng đồng thời hai thanh đoản kiếm, không hề có chút biểu hiện rơi vào trạng thái hạ phong, ngược lại là làm cho hai tên nam tử kia hãi hùng khiếp vía.

"Tinh thần lực của hắn tại sao lại cường đại như vậy? Có thể đồng thời điều khiển hai thanh đoản kiếm!" Một nam tử kinh hãi không thôi, cảm thấy một cỗ áp lực đang đè ép cơ thể hắn.

"Hôm nay nhất định phải giết hắn, nếu không về sau có thể sẽ phải hứng chịu hậu hoạn vô tận!" Một tên nam tử khác mặc dù cũng cảm thấy kinh hãi, nhưng giờ phút này trong mắt hắn sát ý dạt dào, tuyệt nhiên sẽ không chịu buông tha cho Diệp Thần.

Song phương đều là điều khiển đoản kiếm để chém giết, linh lực của Diệp Thần tiêu hao gần hết, nhưng nhờ có linh dịch để bổ sung, nên căn bản cũng không cần phải lo lắng. Nhưng còn hai tên nam tử kia thì lại khác, bọn hắn nào có phải thổ hào như Diệp Thần để mà có thể phục dụng linh dịch, linh lực tiêu hao căn bản là không có cách nào bổ sung.

"Ta nhìn các ngươi có thể kiên trì tới khi nào!" Diệp Thần quát lạnh một tiếng, liên tiếp uống hai bình linh dịch, linh lực càng thêm hùng hậu, lực công kích của hai thanh đoản kiếm được tăng cường thêm rất nhiều.

Hai tên nam tử kia sắc mặt đại biến, linh lực của bọn hắn tiêu hao hơn phân nửa, lực công kích đang không ngừng hạ xuống, với lực công kích mãnh liệt của Diệp Thần, thanh đoản kiếm của hai tên kia không ngừng lùi lại, cuối cùng đã rơi vào thế hạ phong.

"Giết!"

Diệp Thần rống lên một tiếng, thanh đoản kiếm đen kịt lóe ra kỳ quang, mang theo một cỗ uy thế mà phóng ra, đem một thanh đoản kiếm của hai tên kia đánh cho bay ra ngoài, thanh đoản kiếm đen kịt hướng thủ cấp của hai tên nam tử kia mà bay tới.

Phốc!

Không một chút huyền niệm, thanh đoản kiếm của tên nam tử kia bị phá vỡ, đầu lâu bị xuyên thủng, máu tươi văng khắp nơi.

Còn lại một tên nam tử sắc mặt đại biến, Diệp Thần đồng thời thao túng hai thanh đoản kiếm thẳng hướng hắn đi tới, thanh đoản kiếm của tên nam tử kia cũng bị chấn động mà mất đi quang mang, rơi trên mặt đất.

Phù phù!

Nam tử kia quỳ trên mặt đất, vội vàng cầu xin tha thứ: "Diệp thiếu gia tha mạng a..."

Diệp Thần thao túng hai thanh đoản kiếm đứng trước mặt tên nam tử kia, gã bị dọa đến tái nhợt sắc mặt, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu chảy ra, thân thể không có cách nào khống chế mà run rẫy lên.

"Các ngươi là người của Triệu gia hay là Ngô gia?" Diệp Thần quát hỏi.

"Chúng tôi là người của Triệu gia." Nam tử không dám không nói thật.

"Thế tại sao lại muốn giết ta?"

"Chúng tôi chỉ là phụng mệnh làm việc... xin Diệp thiếu gia tha mạng a..."

"Phụng mệnh làm việc?" Diệp Thần cười lạnh, trong mắt sát ý lóe lên, hai thanh đoản kiếm đồng thời phóng ra.

Phốc!
Đầu của tên nam tử này lập tức vỡ ra, ngã xuống bên trong vũng máu.

Diệp Thần nhìn ba bộ thi thể đang nằm dưới đất, trong mắt lóe lên hàn quang lạnh lùng, "Triệu gia, các ngươi rốt cuộc nhịn không được liền muốn xuất thủ sao?"

Diệp Thần đem thủ cấp của ba tên nam tử kia cắt xuống, bỏ vào trong túi càn khôn, sau đó hướng về phía chỗ sâu bên trong Long Dương sơn mà chạy.

Hiện tại tất cả yêu thú đều đã rời khỏi Long Dương sơn, đây là một cơ hội cực kì tốt.

Diệp Thần tại chỗ sâu bên trong Long Dương Sơn tìm tòi hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một gốc nhất giai linh dược. Sau đó Diệp Thần chăm chú nhìn vào phía trong Long sơn, do dự một lát rồi liền hướng phía Long sơn mà đi tới.

Hồng hộc... Hồng hộc...

Diệp Thần lại nghe thấy một hơi thở nặng nề, trong lòng không khỏi bắt đầu nhảy lên, kinh nghi nói: "Tại sao âm thanh của hơi thở kia vẫn còn tồn tại? Lẽ nào trường hợp bao động gần đây của yêu thú có quan hệ cực lớn với tiếng hít thở kia?”

Diệp Thần đương nhiên có thể biết được, thực lực hiện tại của hắn vẫn còn quả yếu để có thể đi tìm hư thực chuyện này, vả lại hắn cũng không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.

Hắn điều chỉnh tốt lại tâm tình, bắt đầu xâm nhập dần dần, mặc dù những tiếng hít thở năng nề này khiến hắn cảm thấy bất an, nhưng là chỉ cần không tiến vào chỗ sâu nhất,thì sẽ không có nguy hiểm gì.

"Nhị giai linh dược, Tử Đà Lan!" Diệp Thần nhãn tình sáng lên, một đóa hoa màu tím mở ra cực kì tiên diễm, có một mùi thơm bay tới, làm lòng người không khỏi xuyến xao.

Diệp Thần trong lòng mừng rỡ, vội vàng đào lên. Nếu không phải tất cả yêu thú đều bỏ đi hết, thì tuyệt đối không có khả năng đạt được một gốc nhị giai linh dược dễ dàng như vậy.

Sau đó, Diệp Thần lại tìm khắp bốn phía nhưng cũng chỉ tìm được một gốc nhất giai linh dược, không còn thu hoạch thêm được gì nữa.

Diệp Thần lại nghe tiếng thở nặng nề kia, nhìn qua chỗ sâu, khẽ lắc đầu, sau đó nhanh chóng hướng phía bên ngoài núi mà bước đi.

Diệp Thần vừa rời khỏi Long Dương sơn, liền phát hiện có rất nhiều yêu thú cùng thi thể của con người, trong lòng không khỏi run lên, lập tức khẳng định rằng những yêu thú kia chính là xông ra từ Long Dương sơn.
Sau đó Diệp Thần tiến vào Long Dương trấn, thẳng hướng Triệu gia mà đi tới.

Diệp Thần đem ba cái thủ cấp ném ở môn khẩu (cửa lớn) của Triệu gia, rồi nghênh ngang rời đi, gia đinh trông coi môn khẩu của Triệu gia vừa nhìn thấy ba cái thủ cấp bay vào, sắc mặt nhất thời đại biến, vội vàng vọt vào đại viện.

Trong đại sảnh Triệu gia, ba cái thủ cấp được bày trên mặt đất, ở trên mặt còn có viết mấy chữ: Muốn giết ta không có đơn giản như vậy đâu.

"Ba tên Luyện Khí Cảnh tầng bốn đều bị giết hết, chẳng lẽ tên Diệp Thần kia đã đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn rồi?" Triệu quản gia sắc mặt khó coi.

Triệu Kim sắc mặt xám lại, hung hăng nói: "Quả thực là phế vật! Hắn đây chính là hướng Triệu gia ta mà thị uy sao? Đúng là quá phách lối mà!"

"Gia chủ, Diệp Thần tại sao lại có thể tu luyện nhanh như vậy chứ? Trước đó chỉ vừa mới đột phá Luyện Khí Cảnh tầng ba, bây giờ lại đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn, đây là loại tốc độ tu luyện gì đây?" Triệu quản gia quả thực là không cách nào tưởng tượng được.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Cứ tiếp tục như thế, thì chắc chắn Triệu gia ta sẽ gặp phiền toái, nhất định phải mau chóng giết hắn! Ngươi đi báo cho Ngô gia,tin tức này nói cho Ngô Thông, để hắn có thể đến đây mà thảo luận." Triệu Kim lạnh lùng nói.

"Vâng." Triệu quản gia nghe xong liền rời đi.

Diệp Thần về tới Diệp gia, hắn từ chỗ của Diệp quản gia mà thăm dò được, lần này có rất nhiều yêu thú đã tập kích Long Dương trấn, mặc dù số yêu thú đó đều đã bị giết hết, nhưng cũng không ít người bị thương, ngay cả Diệp gia cũng có rất nhiều người bị trọng thương.

Diệp Thần đưa một chút dược dịch được pha loãng cho Diệp quản gia đem xuống dưới để mà chữa thương cho những người bị thương trong Diệp gia, Diệp Thần vừa về tới gian phòng, khóe miệng liền lộ ra một vòng tiếu dung.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần liền đi tới khu vực tam giác để mà bày hàng lên vỉa hè.

Sự kiện yêu thú tập kích hôm qua, mặc dù có không ít người bị thương, nhưng cũng có người giết được yêu thú mà thu được một chút nội đan, nên ra tay cũng rộng rãi.

Linh dược của Diệp Thần hôm nay bán càng thêm hút hàng, chưa đến nửa canh giờ mà đã bán hết không còn một bình.

Ngay tại thời điểm Diệp Thần dự định dọn quán, một lão giả xuất hiện ở trước mặt Diệp Thần, hắn nhận ra được tên lão giả này, lão chính là quản gia của Ngô gia.

Ngô quản gia vuốt râu cười ha hả nói: "Diệp thiếu gia nhanh như vậy liền thu quán rồi sao?"

"Linh dược bán xong đương nhiên là muốn về nhà rồi? Chẳng lẽ ngươi muốn mua linh dược à?" Diệp Thần không có chút hảo khí mà nói.

"Ta biết Diệp thiếu gia vẫn còn có hàng tồn, không biết có thể bán chút cho ta không?" Ngô quản gia vẫn là cười nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Không có hàng, ngươi cho rằng linh dược tốt như vậy tìm khắp nơi đều có a." Diệp Thần khoát tay áo, không chờ lão ta phản ứng, liền chuẩn bị rời đi.

"Diệp thiếu gia nói giá đi." Ngô quản gia nói.

Diệp Thần liền ngừng bộ pháp, quay người lại nhìn Ngô quản gia, Ngô quản gia cười tươi như hoa, Diệp Thần cũng cười, nói: "Nếu như ngươi đã muốn như thế, vậy thì ta liền bán cho ngươi, một bình linh dịch giá hai mươi khối Xích Tinh, nếu như trả giá thì ta lại tăng chứ không hề giảm."
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau