LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Diệp Phần Xảy Ra Chuyện

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Lắm Muỗi

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


"Xem ra hiện tại vận may của ta thật sự đã tới, một vật quý báu từ trên trời rơi xuống đan điền của ta, bây giờ chỉ mất nửa khối Xích Tinh lại mua được một chiếc túi Càn Khôn, còn ai may mắn hơn ta nữa?" Diệp Thần không kiềm chế được kích động một hồi.

Nhưng, hắn cũng không giống như bộ dạng đắc ý hí hửng của ba năm trước. Dù sao trải qua ba năm thời kì thung lũng, tâm trí hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, hiểu rõ hơn, muốn đi được càng xa bò được càng cao thì càng phải khiêm tốn.

Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa. Đây là đạo lý từ ngàn đời nay.

Diệp Thần sau một trận vui mừng khôn xiết cũng trầm lắng xuống, hiện tại hắn may mắn thế nào, đạt được bao nhiêu bảo bối, nếu không nắm lấy cơ hội khiến cho mình càng trở nên mạnh mẽ, tất cả những thứ kia trong chớp mắt đều trở thành vô nghĩa.

Diệp Thần nằm trên giường, đang lơ mơ buồn ngủ, đột nhiên lại suy tư. "Mặc dù nằm mơ có thể gia tăng cảnh giới, nhưng cũng có phiền phức, không thể lần nào tu luyện cũng đều ngủ được?"

"Có thể dùng ý thức tiến vào bên trong không?". Ánh mắt Diệp Thần sáng lên, dựa vào gợi ý từ trong túi Càn Khôn lập tức bắt đầu thử.

Hắn nhắm mắt lại, dùng ý thức cảm ứng Thái Cực Bát Quái Đồ, vậy mà tiến vào bên trong Thái Cực Bát Quái Đồ thành công. Điều này khiến Diệp Thần mừng rỡ không thôi.

Diệp Thần lặp đi lặp lại thí nghiệm này mấy lần, có thể vào ra bất cứ lúc nào. Như vậy, sau này tu luyện không cần phải đi ngủ phiền toái như trước nữa.

"Cảnh giới của ta đã đạt đến giai đoạn giữa của Luyện Khí Cảnh tầng ba, cũng là thời điểm nên thăng lên một cấp bậc nữa." Diệp Thần suy tư, trước đó hắn lo sợ tự mình tu luyện quá nhanh, căn cơ bất ổn sẽ bất lợi về sau này, cho nên một mực áp chế không đột phá.

Chứ nếu không với tốc độ tu luyện bên trong Thái Cực Bát Quái Đồ và sự chống đỡ của thần dịch, hắn đã sớm có thể đột phá đến giai đoạn cuối của Luyện Khí Cảnh tầng ba.

Nhưng giữa Luyện Khí Cảnh tầng ba và tầng bốn là một nấc thang, tầng sáu đến tầng bảy là một nấc thang, tầng chín đại viên mãn đến Trúc Cơ Cảnh càng là một nấc thang lớn.

Cho nên, Diệp Thần cũng không nóng lòng đột phá, đây cũng là đặt nền móng cho sau này, là pháo đài để đột phá tầng bảy, thậm chí là để trở thành cường giả Trúc Cơ Cảnh.

Diệp Thần bắt đầu tu luyện, điên cuồng hấp thu linh khí tinh khiết, phóng thích toàn bộ khí tức ra, xung kích giai đoạn cuối của Luyện Khí Cảnh tầng ba.

Không đến nửa canh giờ, khí tức toàn thân của Diệp Thần tăng lên, lóe ra một tầng hào quang nhàn nhạt, thuận lợi thăng cấp đến giai đoạn cuối của Luyện Khí Cảnh tầng ba, linh lực lại hùng hậu lên không ít.

"Nhị thiếu gia, gia chủ mời ngài đến đại sảnh." Lúc này, có gia đinh gõ cửa nói.

"Ta biết rồi." Diệp Thần từ trong tu luyện tỉnh lại, ra khỏi căn phòng của mình, đi tới đại sảnh.

Trong đại sảnh, Diệp Phần, Lăng Vân, Diệp Lâm đều có mặt,. Sau khi Diệp Thần tiến vào đại sảnh, Diệp Hi, Diệp Thiên, Diệp Văn cũng đều lần lượt bước vào.

"Hôm nay gọi các ngươi tới là có chuyện quan trọng muốn nói với các ngươi." Diệp Phần thấy mọi người đã đến đông đủ, mở miệng nói: "Ta muốn đi Long thành một chuyến, ước chừng sáu bảy ngày mới có thể trở về. Hiện tại phụ thân đang bế quan, Lăng Vân, nhị đệ, chuyện trong nhà đều giao cho các ngươi toàn quyền phụ trách.""Phần ca, ngươi yên tâm, chúng ta sẽ quản lý tốt." Lăng Vân nghiêm túc nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Phần khẽ gật đầu, nhìn về phía mấy huynh muội Diệp Thần, nói: "Các ngươi tuy bây giờ còn nhỏ, nhưng tương lai cũng đều phải quản lý sản nghiệp gia tộc, cho nên các ngươi có thể hỗ trợ được những gì cũng đều nên góp một phần sức lực. Hiện tại gia gia của các ngươi đang bế quan, ta lại không có ở đây, đừng có gây chuyện, tất cả mọi thứ đều nghe theo sự sắp xếp của trưởng bối, nếu người nào không nghe lời, gây ra chuyện, tổn hại tới lợi ích của gia tộc, ta tuyệt đối không nhân nhượng."

"Vâng thưa đại bá!" Mấy người Diệp Thần, Diệp Hi đều gật đầu cung kính trả lời.

Diệp Phần dặn dò vài câu liền phải lên đường luôn, Lăng Vân dặn dò: "Ở bên ngoài phải hết sức cẩn thận."

"Ừm, việc trong nhà giao lại cho ngươi và nhị đệ, nếu như lần này có thể thành công, tương lai Diệp gia ta muốn đánh vào Long thành cũng không phải không có khả năng." Diệp Phần trịnh trọng nói.

"Đại ca, thuận buồm xuôi gió." Diệp Lâm nói.

"Ta đi đây." Diệp Phần lên ngựa, mang theo mấy tên gia đinh nghênh ngang rời đi.

"Mẹ, cha đi Long thành làm gì vậy?" Diệp Thần tò mò hỏi.

"Đi Long thành bàn chuyện hợp tác, nếu như có thể thành công, trong tương lại Diệp gia sẽ có khả năng đem sản nghiệp tiến vào Long thành, chứ không phải chỉ giới hạn ở Long Dương trấn." Lăng Vân nói.

Diệp Thần khẽ gật đầu, Long Dương trấn thật sự quá nhỏ bé so với Long thành. Muốn đi xa hơn thì không thể hạn chế ở Long Dương trấn nhỏ bé này được.
Trong thời gian mấy ngày Diệp Phần đi vắng, Lăng Vân cùng Diệp Lâm lo liệu việc nhà, quản lý việc trong nhà ngay ngắn rõ ràng, ngay cả Diệp Văn nghịch ngợm phá phách dưới sự nghiêm khắc của Lăng Vân cũng ngoan ngoãn không gây chuyện.

Diệp Thần mấy ngày nay đều đang tu luyện, hắn có một loại dự cảm, tương lai Diệp gia sẽ đối mặt với thế cục cực kì phức tạp, Muốn tiếp tục sinh tồn trong thế cục đó, phải có được thực lực siêu cường mới là vương đạo.

Khoảng bảy ngày trôi qua, dựa theo những gì Diệp Phần trước khi đi đã nói, khoảng bảy ngày là có thể trở về, nhưng đã đến ngày thứ bảy khi trời đã tối đen, Diệp Phần vẫn chưa về.

Lăng Vân đứng ngoài cổng của Diệp gia ngóng trông ra đầu phố, trong lòng có chút bất an.

"Mẹ, có lẽ là cha có chút chuyện làm trễ nải, khả năng muộn một chút mới có thể trở về, mẹ không cần lo lắng đâu." Diệp Thần tiến đến an ủi.

"Ta ở bên cha ngươi lâu như vậy, có thần giao cách cảm, từ sáng tới giờ trong lòng ta luôn có cảm giác bất an, sợ xảy ra chuyện gì đó." Lăng Vân cầm tay Diệp Thần nói.

"Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu…" Diệp Thần còn chưa nói xong, trong đêm tối liền truyền đến tiếng vó ngựa cộc cộc, một con ngựa cao lớn nhanh chóng xông về phía Diệp gia, trên lưng ngựa có một người nằm sấp.

"Đây là ngựa của cha ngươi…" Lăng Vân nhìn thấy có người nằm sấp trên lưng ngựa, trong lòng bồn chồn một chút, nhanh chóng đi về hướng đó, cuống cuồng kêu to: "Phần ca!"

Ngựa ngừng lại, người trên lưng ngựa ngã xuống, không ngờ chính là Diệp Phần, nhưng lúc này Diệp Phần đã hôn mê, máu me khắp người.

Diệp Thần kinh hãi, vội vàng ôm lấy Diệp Phần đưa thẳng vào Diệp gia, "Mau gọi đại phu, đại phu đâu rồi!"

Tin tức Diệp Phần bị trọng thương truyền khắp Diệp gia, mọi người đều khiếp sợ không thôi. Đêm hôm đó, toàn bộ gia đinh của Diệp gia đều bận bịu không ngừng nghỉ.

Trong phòng Diệp Phần đầy ắp người. Một lão đại phu đang xem bệnh cho Diệp Phần. Lăng Vân và Diệp Thần đều lo lắng không thôi.

Lão đại phu sau một hồi xem xét, vuốt vuốt mấy sợi râu, lắc lắc đầu, sắc mặc nhìn không được tốt. Lăng Vân liền vội vàng tiến đến hỏi: "Đại phu, tình hình Phần ca thế nào rồi?"

Lão đại phu nói: "Gia chủ bị thương rất nghiêm trọng, không chỉ mất máu quá nhiều, mà lục phủ ngũ tạng cũng đều bị thương tích…"

"Đại phu, như thế nào mới có thể chữa khỏi cho cha ta?" Diệp Thần không muốn nghe những nói nhảm này, ánh mắt lạnh lùng hỏi.

"Muốn chữa khỏi những vết thương của gia chủ cần một chút linh dược, thuốc phổ thông căn bản không có bất kỳ tác dụng gì." Lão đại phu cũng là bị ánh mắt của Diệp Thần hù dọa, vội vàng nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

"Cần linh dược gì? Ta đi tìm!" Diệp Thần nói.

"Tử Kim Huyết Linh Chi, Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo, Kim Chi Ngọc Diệp... Đây đều là linh dược, đương nhiên dùng Tử Kim Huyết Linh Chi cấp hai làm thuốc dẫn là tốt nhất." Lão đại phu nói.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 12: Lên Núi Tìm Thuốc

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


"Những thứ này đều là linh dược, hơn nữa còn là nhị giai linh dược, không có một tiệm thuốc nào bán loại này cả, trừ khi là đi Long thành.” Diệp Lâm nói.

“Hiện tại còn không biết rốt cuộc là người nào đã đả thương Phần ca, nếu như là có người chống đối với Diệp gia chúng ta, đi Long thành nhất định không an toàn.” Lăng Vân thần sắc lạnh lùng, hận thấu xương đối với người làm bị thương Diệp Phần.

“Long Dương trấn khẳng định là không có linh dược, không thể đi Long thành, đại ca tổn hại không biết làm sao?” Diệp Lâm sốt ruột nói.

"Có một chỗ có thể sẽ có khả năng có linh dược.” Lão đại phu vừa nhớ ra cái gì đó liền nói.

“Ở đâu?” Tất cả mọi người nhìn chằm chằm lão đại phu.

“Long Dương sơn.” Lão đại phu nói: “Long Dương sơn là long sơn phân chi, ở chỗ sâu trong Long Dương sơn nhất định có yêu thú, cũng liền có thể sẽ có được linh dược. Hơn nữa ở chỗ sâu trong Long Dương sơn cũng ít có người tiến nhập, đi Long Dương sơn tìm có lẽ sẽ có được một ít hy vọng.”

“Ta sẽ đi vào trong núi để tìm dược.” Diệp Thần xung phong nhận việc.

“Ở chỗ sâu trong Long Dương sơn nhất định sẽ có yêu thú, quá nguy hiểm, ngươi không thể đi được, để ta đi.” Lăng Vân nghiêm túc nói.

“Mẹ, cha hiện tại cần người chiếu cố, nhị thúc lại muốn xử lý gia tộc, các người đều không thể tách rời, chỉ có ta đi là thích hợp nhất.” Diệp Thần nói: “Long Dương sơn mặc dù có yêu thú, nhưng cũng đều là yêu thú đơn giản, cao nhất cũng chỉ là Luyện Khí Cảnh tầng ba, ta hiện tại đã đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng ba hậu kỳ, hoàn toàn có năng lực chiến đấu với một chút yêu thú đó, không có việc gì.”

Diệp Thần nói xong lời này cực kỳ có lý, Lăng Vân cùng Diệp Lâm đều không thể đi ra, hiện tại trong cả gia tộc cũng chỉ có Diệp Thần là có thực lực tiến nhập vào chỗ sâu trong Long Dương sơn.

Lăng Vân trong lòng vùng vẫy, có chút bận tâm.

“Mẹ, người cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ cầm linh dược trở lại cứu cha.” Diệp Thần nắm tay Lăng Vân bảo đảm nói.

“Ngươi nhất định phải cẩn thận.” Lăng Vân dặn dò.

“Ừ, việc này không nên chậm trễ, càng sớm tìm được linh dược càng tốt, ta cũng nên đi thôi.” Diệp Thần không hề đình chỉ lại thời gian, sau khi nhìn thoáng qua Diệp Phần đang bị trọng thương hôn mê, để cho lão đại phu vẽ hạ chút dáng dấp linh dược xong, liền vội vội vàng vàng đi ra ngoài.

“Nhị ca, ngươi phải cẩn thận a.” Diệp Văn chạy tới cửa hô lớn.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần rất nhanh đã chạy khá xa, đi tới bên trên Long Dương sơn nằm ở phía ngoài Long Dương trấn.

Trên núi một mảnh đen kịt, lâu lâu truyền đến từng tiếng gầm gừ của dã thú. Tại vòng ngoài Long Dương sơn cũng chỉ có một chút dã thú thuộc loại phổ thông, Diệp Thần căn bản không quan tâm, thẳng đến chỗ sâu bên trong.

Trong lúc Diệp Thần cố đi vào chỗ sâu trong Long Dương sơn, sắc trời cũng từ từ sáng lên, trên đường chân trời xuất hiện một ánh bình minh tuyệt đẹp.

Rống!

Đúng lúc này, trước mặt Diệp Thần đột nhiên nhảy ra một con Ngân Lang thân thể cường tráng, Ngân Lang này dữ tợn không gì sánh được, gầm thét xông về phía Diệp Thần.
Từ nơi này con Ngân Lang liền toả ra một khí tức mà Diệp Thần có thể phán đoán, đây là một con yêu thú đã đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng hai.

Diệp Thần quát lạnh một tiếng, vỗ túi Càn Khôn, thanh đoản kiếm đen kịt mang theo một lượng linh khí hùng hậu phóng ra, thẳng đến đầu lâu của Ngân Lang.

Phốc!

Đoản kiếm đen nhánh không chút huyền niệm (Biên: là nương tay ấy) chui vào bên trong xương sọ Ngân Lang, xuyên thủng đầu lâu, máu tươi văng khắp nơi.

Thân thể Ngân Lang cứng ngắc lại rơi xuống đất, phù phù một chút liền nằm ngã trên mặt đất. Diệp Thần cầm trong tay thanh đoản kiếm đem đầu lâu của Ngân Lang mở ra, đem nội đan bên trong lấy ra.

Nội đan là địa phương chứa đựng linh lực của yêu thú, tương đương với Linh Tinh, có thể dùng để luyện hóa mà tu luyện.

Diệp Thần sau khi đã lấy xong nội đan liền tiếp tục hướng thâm sơn đi đến, trên đường đi cũng đều cẩn thận tìm kiếm linh dược.

Phía đông đã lóe lên một vòng mặt trời đỏ, bầu trời đã triệt để sáng lên. Trong Long Dương sơn vạn vật cũng dường như thức tỉnh, tỏa ra một luồng khí tức phồn thịnh.

Diệp Thần tìm hồi lâu, cũng không có nhìn thấy loại linh dược mà lão đại phu nói tới, càng không khỏi thêm sốt ruột, không ngừng hướng chỗ sâu trong dãy núi mà đi tới.

Rống!

Cũng không lâu lắm, lại có một con gấu xám cao túc chừng một trượng gầm thét vọt ra, như muốn ăn hết tất cả nhân loại tiến vào lãnh địa của nó.

Diệp Thần thôi động đoản kiếm phóng ra ngoài, con gấu xám này là Luyện Khí Cảnh tầng hai đỉnh phong, nhưng so với Diệp Thần thì chênh lệch tới tận một cảnh giới (DG: haha tới tận một cảnh giới lận đó HAHA), nên liền bị Diệp Thần một kích chém chết, lấy đi nội đan.

Diệp Thần sau khi giết gấu xám xong, đi không bao xa, lại gặp được hai con Hổ Lang Thú Luyện Khí Cảnh tầng hai, hai con Hổ Lang Thú gào thét vọt tới, móng vuốt sắc bén mang theo một cỗ linh lực chộp tới Diệp Thần, muốn đem Diệp Thần ra mà mở ngực mổ bụng.

Thân thể Diệp Thần lập tức rút lui, đầu tiên là thôi động đoản kiếm thẳng hướng một con Hổ Lang Thú có khoảng cách gần hắn nhất, sau đó song quyền bên trên ngưng tụ ra một lượng linh lực nồng đậm, một quyền liền đánh về phía Hổ Lang Thú bên kia.
Phốc!

Con Hổ Lang Thú thứ nhất bị đoản kiếm đâm xuyên thủng đầu lâu, ngã trên mặt đất.

Bành!

Con Hổ Lang Thú thứ hai cùng Diệp Thần va chạm, thân thể to lớn bị chấn động liền bị đánh bay ra ngoài, Diệp Thần cũng phải lui về phía sau mấy bước mới đứng vững lại được.

"Không ngờ lực lượng của con yêu thú này lại cường đại như vậy!" Diệp Thần cảm thấy cực kì kinh động, biết không có thể cùng so đấu lực lượng với con yêu thú này nên liền đem đoản kiếm tế ra giết chết yêu thú.

Hổ Lang Thú muốn ngăn cản, nhưng thanh đoản kiếm lại uy lực mạnh mẽ, đưa móng vuốt của nó chặt đứt đi, trực tiếp chui vào bên trong cắt vỡ cổ họng của nó.

Sau đó Diệp Thần liền lấy đi hai viên nội đan, tiếp tục hướng chỗ sâu đi đến.

Nhưng đi không bao lâu, Diệp Thần lại gặp liền ba con yêu thú, trong đó mỗi một con đều là Luyện Khí Cảnh tầng ba trung kỳ, thực lực cực kỳ cường đại. Diệp Thần phải tiến hành một phen vật lộn cực kì chật vật mới có thể lấy đoản kiếm đem chúng ra chém chết.

"Tại sao lại nhiều yêu thú như vậy chứ?" Trong lòng Diệp Thần càng ngày càng cảm thấy có chút không đúng.

Trong Long Dương sơn mặc dù có yêu thú, nhưng cũng không có dày đặc như thế này a?

Diệp Thần bây giờ đã triệt để tiến vào chỗ sâu trong Long Dương sơn, hắn cẩn thận tìm kiếm, cuối cùng trời cũng không phụ người có lòng, rốt cuộc cũng đã tìm được loại nhất tinh linh dược mà lão đại phu nói tới —— Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo.

Tại khoảng cách Diệp Thần mấy trượng chi địa có một thứ gì đó nằm trên bề mặt đất trống, một gốc thực vật chỉ có chín chiếc lá đơn độc sinh trưởng. Gốc thực vật này dài hơn mười thước, bốn phía không có bất kỳ một thảm thực vật nào sinh trưởng, chỉ có một loại cây duy nhất khiến người ta cảm giác như là độc tôn nơi đây.

Diệp Thần mừng rỡ như điên, vội vàng xông tới. Ngay tại lúc này, truyền đến một tiếng rít lên, một con Hạt Hổ Thú gần đấy tức giận chạy vội tới.

Hạt Hổ Thú là một con yêu thú thân hổ đuôi bọ cạp, sau lưng là một cái đuôi bọ cạp đồng dạng một dây xích được làm bằng sắt hướng phía Diệp Thần mà đánh tới.

Thân thể Diệp Thần vội vàng lui nhanh về phía sau, đồng thời thôi động đoản kiếm thẳng hướng Hạt Hổ Thú mà bay tới. Con Hạt Hổ Thú này là một Luyện Khí Cảnh tầng ba hậu kỳ thực lực cùng cảnh giới so với Diệp Thần, lần đầu tiên Diệp Thần cảm thấy một cỗ áp lực mạnh mẽ như vậy.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Nói như vậy, tất cả linh dược đều sẽ có yêu thú thủ hộ, giữ lại để sau này cho mình hữu dụng (Biên: "mình" ở đây là mấy con yêu thú thủ hộ đó mấy đạo hữu). Rất rõ ràng, Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo chính là loại linh dược mà Hạt Hổ Thú phải bảo vệ.

Hạt Hổ Thú gầm thét, cái đuôi bọ cạp cùng thanh đoản kiếm liền va chạm vào nhau, khơi dậy một màn chiến đấu nảy lửa, truyền đến thanh âm ngày một thanh thúy, phảng phất cái đuôi bọ cạp có thể coi như là sắt thép đúc thành, tuyệt nhiên không thể phá vỡ.

Diệp Thần giật mình "Cái đuôi bọ cạp như vậy thế mà lại cực kỳ cứng rắn!"

Hắn rất nhanh liền điều chỉnh sách lược tác chiến, không thể dùng đoản kiếm cùng đuôi bọ cạp Hạt Hổ Thú va chạm, chỉ có thể tấn công nhược điểm của nó may ra mới có thể chém chết được.

Đuôi bọ cạp của Hạt Hổ Thú tựa như tia chớp đánh tới, thân thể Diệp Thần nhanh chóng lóe lên, cái đuôi bọ cạp liền đem mặt đất biến thành một cái hố to với đường kính ít nhất cũng rộng tầm ba thước.

Diệp Thần hét lớn một tiếng, liền nhanh chóng chạy thục mạng, di động vô cùng linh hoạt, đuôi bọ cạp không ngừng truy kích, trên mặt đất nhất thời liền lưu lại những cái cái hố với kích cỡ cực to.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 13: Bất Phàm Túi Càn Khôn

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Thân thể Diệp Thần di chuyển nhanh chóng, nhưng tốc độ công kích của con Hạt Hổ Thú này cũng không chậm, cái đuôi bọ cạp như trường tiên đâm tới, uy vũ đầy sinh lực. Diệp Thần liên tục lăn lộn tránh né công kích của Hạt Hổ Thú, cùng lúc đó phóng thích linh lực để thôi động thanh đoản kiếm thẳng hướng đầu lâu của Hạt Hổ Thú đâm tới.

"Keng!"

Không thể không nói, con Hạt Hổ Thú này đích thật rất là khó đối phó, tốc độ phản ứng cực kì nhanh chóng. Diệp Thần mấy lần xuất thủ, tất cả công kích đều bị Hạt Hổ Thú chặn lại.

"Bành!"

Cái đuôi bọ cạp của con Hạt Hổ Thú lại một lần nữa đem mặt đất đánh ra một cái hố to, Diệp Thần lập tức ngã xuống, thân thể dính đầy bụi đất làm cho hắn có chút chật vật.

Yêu thú so sánh với nhân loại thì có thể thấy được cái ưu thế mà ông trời ưu ái đó chính là thể chất.

Tại cùng một cảnh giới, lực lượng cùng tốc độ của yêu thú đều vượt qua nhân loại, cho nên khi gặp được yêu thú có cảnh giới ngang nhau, nếu không có được niềm tin tưởng tuyệt đối, thì rất nhiều người là sẽ không thể ở chính diện mà giao tranh.

"Cây Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo này, ta nhất định phải đạt được!" Diệp Thần không thể nào từ bỏ, hắn cùng Hạt Hổ Thú giao tranh hồi lâu, xuất thủ hơn mười lần, nhưng cũng chỉ có thể đem cái đuôi bọ cạp của Hạt Hổ Thú đả thương được một chút, ngược lạii là làm cho Hạt Hổ Thú càng thêm phẫn nộ, công kích càng mãnh liệt hơn.

Diệp Thần miệng há to phì phò mà thở, "Linh lực tiêu hao quá lớn, nếu lại tiếp tục như thế, nhất định sẽ tiêu hao hết!"

Đột nhiên, trong đầu Diệp Thần linh quang lóe lên, liền nghĩ ra được một biện pháp cực diệu, lập tức xuất ra một bình chứa đựng thần dịch đã được pha loãng mà nuốt vào, thế là liền bổ sung thêm được một chút linh lực.

Cái đuôi bọ cạp của Hạt Hổ Thú lại đánh tới, Diệp Thần quát lạnh một tiếng, đem túi Càn Khôn ra ngăn cản trước người của hắn, cùng lúc đó liền phóng thích ra một lượng linh lực thôi động đoản kiếm thẳng hướng Hạt Hổ Thú bay tới.

Xuất thủ của Diệp Thần cơ hồ là đồng bộ cùng với công kích của Hạt Hổ Thú, nhưng tốc độ phản ứng của Hạt Hổ Thú có thể nói là cực nhanh, liền đem cái đuôi bọ cạp thu hồi lại để ngăn cản công kích của Diệp Thần.

Nhưng rất rõ ràng, Hạt Hổ Thú cũng không hề muốn thu hồi lại đuôi bọ cạp để ngăn cản đoản kiếm của Diệp Thần, bởi vì nó muốn sử dụng cái đuôi bọ cạp đó xuyên thủng đầu lâu của hắn.

Nhưng điều vượt quá dự kiến của Hạt Hổ Thú chính là, chiếc đuôi bọ cạp bén nhọn của nó cũng không thể đem cái túi Càn Khôn trong tay Diệp Thần đâm rách, chỉ có thể đánh bay Diệp Thần ra ngoài.

Thế nhưng, thanh đoản kiếm của Diệp Thần đã đánh tới nhắm ngay chính giữa mi tâm của Hạt Hổ Thú mà xông thẳng.

Phốc!

Thanh đoản kiếm đâm sâu vào bên trong đầu lâu của Hạt Hổ Thú, máu tươi phun ra, Hạt Hổ Thú không hề cam lòng, hai mắt mở to chăm chăm nhìn Diệp Thần, thân thể to lớn chậm rãi ngã trên mặt đất.

"Thật là đau a..." Diệp Thần mặc dù không có bị Hạt Hổ Thú đánh trọng thương, nhưng là bị lực lượng khổng lồ kia của Hạt Hổ Thú chấn động khiến hắn đau đến ứa ra mồ hôi lạnh.Diệp Thần nghỉ ngơi một chút, uống một bình chứa đựng thần dịch đã được pha loãng, sau đó mới từ từ khôi phục lại, nhìn thoáng qua túi Càn Khôn, hình dạng vẫn còn hoàn hảo không chút hề có một chút trầy xước.

"Cái này túi Càn Khôn thật là rắn chắc!" Diệp Thần cười cười, đứng dậy đi tới bên người Hạt Hổ Thú, đem đoản kiếm rút ra, đem nội đan lấy ra ngoài.

Nội đan của Hạt Hổ Thú oánh tinh sáng long lanh, ẩn chứa linh khí hùng hậu. Sau đó Diệp Thần liền hảo hảo thu nội đan, đi tới cây Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo trước mặt, cẩn thận từng li từng tí đem nó từ trong bùn đất rút ra.

"Đây chính là loại thuốc cứu mạng cha a." Diệp Thần hít sâu một hơi, đem Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo bỏ vào trong túi Càn Khôn, sau đó tiếp tục hướng phía trước đi đến, tìm kiếm các loại linh dược khác.

Trong núi sâu, tiếng gào thét của yêu thú phát ra liên hồi, tựa hồ so với lúc trước còn cuồng bạo hơn rất nhiều, Diệp Thần nghe những tiếng gào thét này, trong lòng cảm thấy cực kì kỳ quái.

"Những con yêu thú này hình như cực kì bất an, chẳng lẽ là có chuyện gì?" Diệp Thần trong lòng nghi hoặc, có cảm giác nếu như cố tiếp tục xâm nhập, có thể sẽ gặp nguy hiểm cực kì lớn.

Nhưng vì vết thương Diệp Phần, Diệp Thần khẽ cắn môi, tiếp tục đi tới, hắn không thể lùi bước được.

Lại đi về phía trước hơn một dặm chi địa, Diệp Thần cẩn thận tìm kiếm trên đường, nhưng vẫn như cũ, không thu hoạch được gì cả.

Linh dược như vậy không phải là loại thuốc phổ thông được phổ biến, muốn có là có, linh dược chính là hấp thụ linh khí trong thiên địa mà sinh trưởng, nếu là thời gian dài, liền có được khả năng thông linh thậm chí là còn có thể có được ý chí của riêng mình, cuối cùng còn có thể tu luyện thành yêu.

Linh dược cũng có phân chia đẳng cấp, tại bên trong Nhân Gian giới, linh dược được chia từ một đến chín giai, đẳng cấp càng cao, dược lực cùng địa linh khí ẩn chứa càng nhiều, hiệu quả càng tốt.

Vật như vậy đều là thiên tài địa bảo, nếu như có thể tuỳ tiện đạt được, giá trị cũng trở thành bình thường so với các loại dược thảo cũng không có gì khác nhau.

"Cuối cùng cũng tìm được một gốc Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo, thương thế của cha không thể kéo dài thêm được nữa, nhất định phải tìm được gốc Tử Kim Huyết Linh Chi." Diệp Thần nhìn xem chỗ sâu hơn trong đại sơn, trong mắt chớp động lên một vẻ kiên nghị.[Bạn đang đọc truyện tại ]

Lại hướng phía trước đi tới liền rời khỏi Long Dương Sơn tiến vào phạm vi của Long sơn, bên trong ngọn Long sơn yêu thú rất nhiều, lại có chút cường đại, cực kì hung hiểm. Nhưng cũng chính là bởi vì nhiều yêu thú, nên có thể nói rõ rằng bên trong linh dược cũng rất nhiều.

Nếu như tìm khắp Long Dương sơn cũng không thể tìm thấy Tử Kim Huyết Linh Chi, Diệp Thần liền quyết định mạo hiểm tiến vào Long sơn.

Diệp Thần ngồi ở trên một tảng đá nghỉ ngơi một chút, hắn cũng nhất định phải nghỉ ngơi, để có thể điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, nếu là gặp yêu thú có lực lượng cường đại, hắn liền có thể lấy trạng thái đỉnh phong ra để ứng đối.

Diệp Thần nhìn túi Càn Khôn một chút, lần này hắn thu hoạch hơn mười hai viên nội đan yêu thú, cường đại nhất chính là viên nội đan của Hạt Hổ Thú. Linh khí của viên nội đan này cơ hồ tương đương với một viên Xích Tinh.

Bất quá lúc Diệp Thần xem xét túi Càn Khôn, đột nhiên nhảy dựng lên, mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên, "Nội đan của ta đâu? Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo của ta đâu?"

Diệp Thần còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, nhưng hắn vẫn cẩn thận kiểm tra túi Càn Khôn một lúc bỗng nhiên lại phát hiện, trong túi Càn Khôn có không ít chất lỏng, loại chất lỏng này ẩn chứa một lượng linh khí vô cùng hùng hậu.

"Đây là chuyện gì a? Chẳng lẽ tất cả nội đan đều hóa thành chất lỏng hay sao? Thậm chí ngay cả Cửu Diệp Tục Mệnh Thảo cũng biến thành chất lỏng." Diệp Thần mở to hai mắt nhìn, hắn nhìn thấy có một ít chất lỏng không chỉ có ẩn chứa linh khí mà còn ẩn chứa dược lực cường đại.

Diệp Thần từ trong kinh ngạc chậm rãi lấy lại tinh thần, trở về trạng thái lại bình tĩnh, trong đầu nhanh chóng đem toàn bộ sự tình gỡ ra một lần.

"Chẳng lẽ cái túi Càn Khôn này không phải là một cái túi Càn Khôn bình thường? Có thể đem linh thạch, nội đan cùng linh dược và những đồ vật có linh khí đều có công năng tự động chuyển hóa thành linh dịch?" Diệp Thần cuối cùng cũng đưa ra được một kết luận như vậy.

Để ấn chứng (kiểm chứng) cái kết luận này, Diệp Thần đem một chút đá vụn ném vào trong túi Càn Khôn, qua hồi lâu, tảng đá vẫn là tảng đá. Sau đó, Diệp Thần lại đem một chút dược thảo phổ thông ném vào, cũng không hè có bất kỳ cải biến gì cả.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần sờ cằm lên suy tư, cảm thấy suy đoán của mình nhất định không sai.

"Xem ra ta đã dùng nửa khối Xích Tinh để mua về một cái chí bảo chân chính." Cõi lòng Diệp Thần đầy sự mừng rỡ.

Có một cái túi Càn Khôn dạng này, hắn liền có thể không cần tốn một chút sức lực để đem linh thạch chuyển hóa làm linh dịch tiến hành tu luyện.

Đương nhiên, hắn có thần dịch, linh dịch đối với hắn mà nói có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng những linh dịch này nếu như cho gia tộc dùng, vậy tuyệt đối có thể khiến thực lực của cả gia tộc nhanh chóng đề thăng.

Diệp Thần càng nghĩ trong lòng càng kích động, sau một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại, sờ cằm suy tư.

"Trước tiên ta phải kiếm một ít linh thạch, sau đó mới có thể đem linh thạch đổi thành linh dịch cho gia tộc tu luyện." Diệp Thần thở dài một hơi, hiện tại thứ mà hắn thiếu chính là linh thạch.

Diệp Thần suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn như cũ, đem ánh mắt nhìn về một nơi xa, lần này hắn nhất định phải đi vào Long sơn.
Cầu Thích, Cầu Doante, Cầu Kim Phiếu....

Chương 14: Đạp Phá Thiết Hài Vô Mịch Xử

Đi Mòn Giày Sắc Tìm Chẳng Thấy


Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Ngọc Thiện Đoàn

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:
Diệp Thần sau khi nghỉ ngơi liền tiếp tục hướng phía trước đi tới để mà tìm kiếm thêm linh dược.

Tiếng thú kêu kinh hoảng liên tiếp vang lên, làm tăng thêm vẻ xao động bất an, Diệp thần cũng thập phần chú ý động tĩnh phát ra từ bốn phía.

Rống!

Bất chợt, có một thanh âm giận dữ truyền tới, một con yêu thú loài Báo đánh về phía Diệp Thần.

Thân thể Diệp Thần cuồn cuộn nhảy về phía trước, đồng thời xuất ra thanh đoản kiếm, nhắm thẳng lấy cổ họng yêu thu mà bay tới.

Phốc!

Tốc độ công kích của Diệp Thần phải nói là quá nhanh, yêu thú căn bản là không có cách nào phản ứng kịp, cổ họng liền bị xuyên thủng, máu tươi tuôn ra, thân thể to lớn ngã xuống mặt đất.

Lúc Diệp Thần vừa định đem nội đan lấy ra thì cảm giác được một trận run rẩy từ mặt đất, phảng phất như có thiên quân vạn mã đang phi nước đại tới đây.

Rống! Ngao!

Đồng thời, tiếng yêu thú trong núi bất an rống lên.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Diệp Thần kinh hãi, nhìn về phía ở trong chỗ sâu, sắc mặt đại biến.

Hắn thấy được nhiều thân ảnh yêu thú mang vẻ thất kinh đang hướng về phía hắn mà chạy đến, như là đang bị cái gì đó truy đuổi.

Diệp Thần nhìn một cái, thấy chí ít cũng phải có hơn mười con yêu thú đang vọt đến, hơn nữa cảnh giới thấp nhất của mỗi một con đều Luyện Khí Cảnh tầng ba và Luyện Khí Cảnh tầng bốn.

Da đầu Diệp Thần có chút tê dại, nếu đúng là yêu thú Luyện Khí Cảnh tầng bốn thì hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Yêu thú tốc độ cực nhanh, Diệp Thần không kịp nghĩ nhiều lập tức nhanh chân bỏ chạy. Bất quá hắn cũng không có ý chạy trốn mà là hướng về phía bên cạnh chạy đi.

Tại một chỗ cách hắn mấy trăm trượng chính là một vách núi, vách núi này cũng không có quá dốc nên có chổ để đặt chân, ngoài ra còn có một gốc cây lớn rũ xuống.

Diệp Thần biết dù hắn có chạy thế nào, đều sẽ bị yêu thú đuổi tới, cho nên tránh phía dưới vách núi này là an toàn nhất.

Linh lực hai chân thả ra để lấy tốc độ nhanh nhất mà chạy tới vách núi rồi sau đó liền kiếm chỗ để đặt chân
Không thể không nói, Diệp Thần vận khí vô cùng tốt, bắt gặp được một vách đá ngay phía dưới chân núi, vách đá này cũng không nhỏ liền có thể dung nạp từ hai đến ba người, hơn nữa còn có một gốc cây thùy phủ xuống.

Diệp Thần không suy nghĩ nhiều, hai tay lẳng lặng bắt được một gốc cây, thuận theo gốc cây mà leo xuống phía dưới, cũng bởi vì mặt đất rung động nên hắn sợ tảng đá bất ổn mà rơi xuống.

Phía dưới là vực sâu không thấy đáy, ngã xuống tuyệt đối là tan xương nát thịt.

Trên trán Diệp Thần đổ mồ hôi hột, hắn nhìn thoáng qua dưới chân, vực sâu không thấy đáy.

Tiếng thú rống không ngừng truyền tới, cách hắn càng ngày càng gần, hơn nữa mặt đất rung động cũng càng ngày càng kịch liệt, Diệp Thần rút ra phán đoán, những yêu thú này nhất định là từ nơi này đi qua.

Diệp Thần ngắm nhìn bốn phía, vách đá dựng đứng, căn bản là không có chỗ nào đặt chân.

Nhưng mà, đúng lúc này con mắt Diệp Thần sáng ngời, tại một chỗ cách hắn ba trượng có một đóa hệ rễ huyết hồng, thân thể hiện lên tử sắc kim linh chi phảng phất mọc bên trên vách đá dựng đứng.

“Tử Kim Huyết Linh Chi” Diệp Thần liếc mắt một cái liền nhận ra được, hắn mừng rỡ không thôi, lẫm bẩm nói: “Thật không nghĩ đến tìm mòn gót vẫn không thể thấy, thế mà giờ lại có được toàn bô, thậṭ không uổng thời gian a, ha ha...”.

Tử Kim Huyết Linh Chi chính là nhị giai linh dược a, giống như những linh dược khác, dược liệu này nhất định sẽ có yêu thú theo dõi, hơn nữa còn là yêu thú có thực lực bất phàm.

Diệp Thần vừa mừng rỡ xong liền nghĩ tới đây thì không khỏi cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không thể nghi ngờ gì nữa, đây chính là dại dột mà xông vào địa bàn nguy hiểm a.

Bất quá Diệp Thần vẫn quan sát tỉ mỉ bốn phía của vách đá nhưng cũng không có phát hiện bất kì yêu thú gì, cũng không hề có khí tức gì phát ra.

“Lẽ nào yêu thú bảo vệ Tử Kim Huyết Linh Chi cũng bị hù mà bỏ chạy?” Diệp Thần hai mắt sáng lên, lại càng hưng phấn mà nói: “Vận khí của ta thực sự là ngày càng tốt a”.

Hiện tại yêu thú vừa lúc không có, Diệp Thần cũng không muốn lãng phí thời gian, nên liền bắt đầu nghĩ biện pháp để xuống lấy Tử Kim Huyết Linh Chi.

Tử Kim Huyết Linh Chi cách Diệp Thần khoảng ba trượng, khoảng cách này khá dài, hơn nữa còn không có điểm dừng chân, nếu cứ như vậy mà đi thì quá nguy hiểm.Diệp Thần suy tư một phen, đầu tiên là thuận theo gốc cây bò lại gốc Tử Kim Huyết Linh Chi bên trên vách đá, sau đó lại tìm tới một gốc dây leo cột vào bên trên một gốc cây cổ thụ, thử độ vững chắc rồi liền đem cơ thể cột vào, thuận theo vách đá mà đi xuống.

Linh lực trong bàn tay thả ra ngoài, làm cho khả năng leo xuống của hắn càng thêm nhanh. Diệp Thần thuận lợi bò lại bên cạnh Tử Kim Huyết Linh Chi, áp chê nội tâm đang bị kích động của chính mình, lấy ra thanh đoản kiếm rồi bắt đầu đục viên thạch bích.

Loại linh dược này nhất định phải được bảo vệ tốt, không thể để linh khí thất thoát, đến lúc đó dược liệu giảm thì thật là lãng phí a.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần cẩn thận đục viên thạch bích bên cạnh, đem gốc Tử Kim Huyết Linh Chi bốn phía thạch bích lấy xuống, ngay cả tảng đá mang theo Tử Kim Huyết linh chi cũng đào lên.

“Rốt cuộc cũng tìm được ngươi, hiện tại cha đã ta được cứu rồi”.Diệp Thần nhìn Tử Kim Huyết Linh Chi mừng rở, đem bỏ vào túi càn khôn, sau đó leo lên vách núi.

"Tại sao yên tĩnh trở lại rồi?”. Diệp Thần sau khi leo lên vách núi mới phát hiện, toàn bộ Long Dương sơn triệt để yên tĩnh, không có bất kì một thanh âm gào thét gì của yêu thú cả.

Loại yên tĩnh này khiến tâm trạng Diệp Thần xuất hiện một nỗi bất an, hắn nhìn về chỗ sâu bên trong Long Dương sơn, cảm giác rằng nhất định là bên trong Long sơn nhất đinh có một vật gì đó mới khiến yêu thú khủng hoảng như vậy.

Diệp thần do dự một chút, nếu như bên trong Long sơn thật sự có vật gì đó vô cùng đáng sợ thì có thể khẳng định rằng nếu hắn đi vào chắc chắn sẽ đi đời nhà ma luôn a.

Quan trọng hơn là, phụ thân hắn vẫn chờ hắn đem linh dược trở về để trị thương.

Diệp Thần bồi hồi thật lâu, hắn liên tục nhìn về chỗ sâu, trong đầu một phen đấu tranh cuối cùng hai con mắt kiên định nhìn về chỗ sâu bên trong Long Dương sơn.

“Hiện tại, tất cả yêu thú đều bị hù chạy, vừa lúc có thể đi vào tìm kiếm một chút linh dược, đợi khi yêu thú trở về thì càng thêm nguy hiểm.” Diệp Thần cắn răng nói: “Chỉ có thể đánh cược một lần!”

Diệp Thần quyết định chủ ý, lập tức hướng phía bên trong chỗ sâu mà phóng đi.

Trong núi, tất cả yêu thú đều đã bị hù chạy, Diệp Thần một đường không có gặp bất kì một con yêu thú nào chặn đường. Hắn cẩn thận tìm kiếm linh dược, không cần phải lo lắng yêu thú công kích nên tốc độ sưu tầm linh dược nhanh gấp mấy lần bình thương.

Bất tri bất giác, Diệp thần đã nhanh chóng ly khai khỏi Long Dương sơn tiến nhậpvào phạm vi của Long sơn.

Lúc này, Diệp Thần phát hiện ra hai gốc linh dược giống nhau như đúc lẳng lặng chập trờn trong gió, hai gốc linh dược này có lá cây màu xanh lục, thân cây là kim sắc, theo chính lão đại phu nói thì nhất định đây chính là linh dược nhất giai, Kim Chi Ngọc Diệp.

“Linh dược vậy mà tới tận hai gốc, ha ha...” Diệp Thần kích động nở nụ cười, bắt đầu đào hai gốc cây Kim Chi Ngọc Diệp lên.

Bỏ hai gốc linh dược vào túi Càn Khôn, Diệp Thần phát hiện mùi mùi linh dược tản ra nồng đậm.

“Phía trước chính là Long sơn, nhất định ta phải đánh cược một lần!” Diệp Thần nhìn về phía trước, hít sâu một hơi không do dự chạy qua.

Diệp Thần li khai Long Dương sơn, tiến nhập vào chỗ sâu bên trong Long sơn, bất quá nó vẫn chưa được tính là chỗ sâu nhất.

Diệp Thần cũng không dám tới quá gần bên trong chỗ sâu, mà là ở phạm vi bên ngoài nơi này mà tìm kiếm linh dược, chỉ cần kiếm được thêm vài cọng thì hắn liền có thể trở về.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Chương 15: Tiếng Hít Thở Nặng Nề

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: Ngọc Thiện Đoàn

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Long sơn không thể so sánh được với Long Dương sơn, Long sơn chính là một sơn mạch lớn nhất bên ngoài Long thành, phân ra nhiều nhánh. Có thể nói, Long sơn chính là nơi tập trung rất nhiều ngọn núi.

Yêu thú trong núi đều là từ Long sơn phát triển ra, những con thực lực yếu đều bị đuổi ra khỏi Long sơn đi về phía các nhánh, yêu thú ở các nhánh vô cùng kính nể, e sợ yêu thú ở sâu bên trong Long sơn, không dám bước vào lôi trì nửa bước.

Mà đối với yêu thú ở sâu bên trong Long sơn cường đại thế nào, toàn bộ Long thành không ai biết được, cũng không ai dám bước vào trong đó, cho dù là thành chủ của Long thành cũng vậy.

Lúc này, yêu thú bên trong Long sơn không hiểu sao đều bỏ chạy, Diệp Thần bắt được cơ hội tiến vào trong Long sơn bắt đầu tìm kiếm linh dược.

Trong chốc lát, Diệp Thần liền phát hiện ra hai gốc nhất giai linh dược, tuy rằng không biết là loại dược liệu gì nhưng căn cứ vào tình hình hắn tìm kiếm linh dược lúc trước có thể thấy, xung quanh không có bất kỳ thực vật nào sinh tồn, duy nhất chỉ có mình nó, nhất định là linh dược.

Diệp Thần đào nó lên ném vào túi Càn Khôn, túi Càn Khôn lại luyện hóa nó thành chất lỏng, đây là chứng minh tốt nhất rồi.

“Long sơn đúng là Long sơn, linh dược càng nhiều hơn Long Dương sơn.” Trong lòng Diệp Thần hưng phấn, vội vàng tìm kiếm ở bên trong Long sơn.

Hồng hộc...Hồng hộc...

Diệp Thần tiến vào sâu bên trong Long sơn, hắn loáng thoáng nghe được có tiếng hít thở, tuy rằng chỉ loáng thoáng nghe được nhưng Diệp Thần vẫn cảm giác được tiếng hít thở có vẻ cực kỳ nặng nề, giống như là có vật gì đó đè lại khiến cho không thở nổi.

Trong lòng Diệp Thần thoáng động, trở nên cảnh giác, không dám lại tiếp tục tiến sau hơn nữa, hắn lấy tiếng hít thở làm trung tâm tìm kiếm linh dược ở xung quanh.

Hắn là đi tìm kiếm linh dược không phải là đi thám hiểm, cho nên hắn chỉ cần tìm được một ít linh dược xong là có thể đi về.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Hồng hộc...Hồng hộc...

Tiếng hít thở không ngừng truyền tới, Diệp Thần bắt đầu không lưu tâm, chỉ lo tìm kiếm linh dược, khi hắn tìm kiếm một vòng, tìm được ba gốc linh dược nhất giai, dự định trở lại, hắn cảm giác được tiếng hit thở càng thêm nặng nề.

“Bên trong rốt cuộc có vật gì?” Diệp Thần nhìn vào sâu bên trong, trong lòng đột nhiên có một cảm giác muốn đi qua xem thử.

Nhưng rất nhanh hắn đã loại bỏ kích động đó, hắn không thể mạo hiểm như vậy được, nếu như chẳng may gặp phải nguy hiểm, mình mất mạng không nói làm gì, phụ thân cũng sẽ gặp nguy hiểm trong sớm tối.

Diệp Thần lắc đầu lẩm bẩm: “Hiện tại, ta phải đi về, nếu yêu thú trở lại, ta muốn đi cũng không được”.

Diệp Thần nhìn thoáng qua phía sâu bên trong, sau đó xoay người chạy về phía bên ngoài núi.

Lúc này đây, hắn không chỉ nhận được gốc nhị giai linh dược Tử Kim Huyết Linh Chi, còn nhận được thêm tám gốc nhất giai linh dược, đây đã là thu hoạch lớn.

Diệp Thần rất nhanh đã trở về Long Dương sơn, đến Long Dương sơn hắn trở nên rất cẩn thận, bởi vì yêu thú đều chạy ra ngoài, nêu như trực tiếp gặp phải lại thực sự phiền toái.

Nhưng điều làm Diệp Thần cảm thấy kinh ngạc là, hắn cũng không gặp phải một con yêu thú nào, rất thuận lợi rời khỏi Long Dương sơn.“Không đúng, có mùi máu tươi.” Diệp Thần ra khỏi Long Dương sơn, sau đó thân thể cứng đờ, một mùi máu tươi khó ngửi xộc vào mũi.

Diêp Thần đi về phía trước, phát hiện có không ít thi thể yêu thú, nội đan trong đầu đền bị lấy ra.

Ở trong thi thể yêu thú còn có một chút chân tay cụt của con người, cảnh tượng có phần đẫm máu.

“Thần nhi! Thần nhi!”

“Nhị ca, nhị ca đang ở đâu vậy?”

“Nhị thiếu gia...”

Diệp Thần nghe thấy có người gọi hắn, nghe giọng nói hắn phân biệt ra được trong đó có mẫu thân hắn còn có Diệp Văn, trong giọng nói tràn đầy sự sốt ruột.

“Mẹ, tứ muội!” Diệp Thần biết bọn họ nhất định là đang lo lắng, vội vã la lên một tiếng, ý bảo mình còn sống.

“Là giọng nói của nhị ca, nhị ca còn sống!” Diệp Văn nghe được giọng nói Diệp Thần, vừa rồi còn có vẻ lo lắng trong nháy mắt lại trở nên cao hứng.

Lăng Vân cũng thở phào một hơi, vội càng chạy tới chỗ của Diệp Thần.

“Thần nhi, con không sao chứ?” Lăng Vân nhìn Diệp Thần từ trên xuống dưới cẩn thận quan sát một hồi.

“Nhị ca, nhị ca không có bị thương chứ?” Diệp Văn cũng quan tân hỏi.

“Ta rất khỏe, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?” Diệp Thần nghi ngờ hỏi.
“Chúng ta cũng không biết vì sao những con yêu thú này lại đột nhiên xông ra khỏi Long Dương sơn công kích Long Dương trấn, ba gia tộc lớn chúng ta cùng tu sĩ Long Dương trấn liên thủ giết hết tất cả những con yêu thú này.” Diệp Văn nói.

“Nếu như ta không có đoán sai, sâu bên trong Long Dương sơn chắc hẳn đã xuất hiện biến cố gì đó, mới dẫn tới những con yêu thú này mất đi lý trí.” Lăng Vân kiến thức rộng rãi lại nói ra vấn đề then chốt.

“Là bên trong Long sơn xảy ra biến cố, chắc là có yêu thú cường đại nào đó khiến cho những con yêu thú này cảm thấy bất an.” Diệp Thần nhớ lại tiếng hít thở nặng nề từ bên trong Long sơn truyền tới, trong lòng suy đoán hẳn là có liên quan tới việc này.

“Thần nhi, con không có việc gì là tốt rồi.” Lăng Vân cũng không muốn miệt mài theo đuổi theo chuyện bên trong Long sơn có cái gì, điều này không có bao nhiêu liên quan tới bọn họ, bọn họ không có khả năng đi vào nơi đó.

“Ta tìm được Tử Kim Huyết Linh Chi, phụ thân được cứu rồi.” Diệp Thần gật đầu cười nói.

“Thật sao? Vậy thì tốt quá.” Lăng Vân vui mừng, thở phào nhẹ nhõm.

Vì không muốn chậm trễ việc trị thương cho Diệp Phần, mấy người Diệp Thần cũng không nói nhiều, trực tiếp trở về nhà, mời lão đại phu tới.

“Thật sự tìm được linh dược nhị cấp Tử Kim Huyết Linh Chi sao?” Lão đại phu cũng không nghĩ tới Diệp Thần thật sự có thể tìm được, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Diệp Thần gật đầu nói: “Ta đã luyện hóa linh dược này thành chất lỏng.”

Diệp Thần đưa cho lão đại phu một cái bình, lão đại phu mở nắp bình ngửi một cái, một mùi thuốc nồng đậm xông vào mũi, làm cả người hắn run lên, trong nháy mắt cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Trong mắt lão đại phu nóng như lửa, nhưng chỉ một cái thoáng qua, lại lập tức nói: “Lấy thuốc này cho gia chủ dùng trước, ta lại viết mấy phương thuốc để tiến hành điều dưỡng, vài ngày nữa gia chủ sẽ khỏi thôi.”

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Vậy thì tốt quá.” Diệp Thần vui mừng không thôi, lấy chất lỏng Tử Kim Huyết Linh Chi cho Diệp Phần uống.

Tử Kim Huyết Linh Chi nhị giai có được lực cực kỳ cường đại, nhưng không quá nóng, chỉ chốc lát, sắc mặt của Diệp Phần đã có khí huyết, thoáng ửng hồng.

Lăng Vân cùng Diệp Thần thấy vậy đều cao hứng, Lăng Vân nói: “Thần nhi, thật cực khổ cho con.”

“Đây là điều con nên làm.” Diệp Thần cười nói.

“Hiện tại, phụ thân con đã không còn nguy hiểm, con cũng mệt mỏi rồi, nhanh chóng đi nghỉ ngơi đi.” Lăng Vân đau lòng nhìn Diệp Thần nói.

“Vâng, mẹ, người cũng nghỉ ngơi đi, ta thấy sắc mặt của người cũng không tốt.” Diệp Thần quan tâm nói.

“Ta lo lắng cho con và phụ thân con, hiện tại hai người không có chuyện gì ta cũng yên lòng, ta không sao.” Lăng Vân thản nhiên cười nói.

“Mẹ, ta đi nghỉ ngơi đây.” Diệp Thần gật đầu cười nói.

Lăng Vân gật đầu, Diệp Thần rất nhanh lại rời đi, sau đó về tới gian phòng của mình, đóng kín cửa sổ.

“Hiện tại, ở trong tay ta có nhiều linh dược như vậy, hoàn toàn có thể lấy ra mua được lượng lớn Linh Tinh.” Diệp Thần xoa cằm suy nghĩ.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau