LỤC GIỚI PHONG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lục giới phong thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thái Cực Bát Quái Đồ

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Thời kỳ thượng cổ, Thượng Cổ Thiên Đình quản thiên địa với duy nhất chí bảo Phong Thần bảng, định giờ phong thần.

Hàng ngàn năm sau, đến thời kì của Đại Phá Diệt, Thần giới đại loạn, Thượng Cổ Thiên Đình rung chuyển, chúng thần đánh nhau để tranh đoạt Phong Thần bảng, một trận long trời lỡ đất diễn ra đã đem Phong Thần bảng đánh nát thành sáu khối, thất lạc thế gian, chẳng biết đi đâu...

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Đại lục Tiên Vũ, Triệu Long thành, Long Dương trấn.

“Ngô Thông ngươi, đây là ý gì?” Long Dương trấn, Diệp gia, một trong tam đại gia tộc trong đại sảnh truyền tới tiếng giận dữ.

“Có ý gì sao?” Trong đại sảnh, một người trung niên nam tử hừ lạnh nói: “Diệp Thần chỉ mới tu luyện được tới Luyện Khí Cảnh tầng hai, coi như là một cái phế vật, Lam nhi nhà ta há có thể gả cho một phế vật không thể tu luyện!”

“Ngươi nói ai là phế vật?” Diệp Phần sắc mặt trầm xuống, nhãn thần tràn đầy một cổ lửa giận.

“Diệp Thần dường như vĩnh viễn chỉ dừng lại ở tại Luyện Khí Cảnh tầng hai, lời hôn ước năm xưa coi như chỉ đến đây thôi! Chuyện cưới hỏi của Ngô gia ta cùng Diệp gia các ngươi cũng theo đó mà dừng lại thôi!” Ngô Thông hừ lạnhmột tiếng, bỗng tcó một tờ hôn ước được ném tới từ phía trước, nằm trên mặt đất.

“Ngô Lam là loại mặt hàng mà Diệp Thần ta vừa nhìn đã chướng mắt, may là ngươi hôm nay tới, cũng tiết kiệm ta đi một chuyến.” Tại bên ngoài cánh cửa chính của đại sảnh, Diệp Thần vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù chỉ là một thiếu niên, nhưng lúc này trên mặt không có nửa điểm gọi là non nớt.

“Buồn cười, một người tu luyện không có tương lai như ngươi lại dám khẩu xuất cuồng ngôn (DG: giống như nói lời không coi ai ra gì ấy)!” Ngô Thông cười khẩy nói.

“Diệp Thần ta đang tu luyện, dù có tương lai hay không đều không phải là quyền quyết định của ngươi!” Diệp Thần trịnh trọng nói: “Nhớ kỹ, hôm nay không phải do Ngô Thông ngươi hối hôn (DG: hối hôn = từ hôn hay hủy bỏ hôn ước), mà là Diệp Thần ta bỏ Ngô Lam!”

Ngô Thông sắc mặt tái xanh, quát lên: “Ngươi dám!”

“Ta sao lại không dám?” Diệp Thần không sợ hãi chút nào, “Diệp Thần ta không chỉ có dám, mà tiếp theo, Diệp gia ta còn tuyên bố cho cả Long Dương trấn về tin tức này.”

“Thần nhi nói không sai.” Lúc này, mẫu thân của Diệp Thần là Lăng Vân đi vào phòng khách, “Ngô Thông, ngươi xem Diệp gia ta là thứ gì? Nghĩ quan hệ thông gia liền quan hệ thông gia, nghĩ hối hôn liền hối hôn?”

“Diệp gia các ngươi nếu dám hủy danh dự của Lam nhi, Ngô gia ta sẽ không để yên cho các ngươi!” Ngô Thông tức giận đến xanh mặt, giận đùng đùng rời khỏi Diệp gia.

“Thần nhi, ngươi yên tâm, chỉ cần có ta thì người nào cũng đừng hòng khi dễ ngươi.” Lăng Vân nhìn Diệp Thần, trong mắt tràn đầy thương yêu.

“Mẹ, không ai khi dễ ta.” Diệp Thần cười nói.

“Ngươi đừng tưởng rằng mẹ không biết, hiện ở gia tộc có vài người cũng ở sau lưng ngươi mà chỉ trích, nếu không phải là sợ ta động thủ, bọn họ không chừng sẽ làm ra một chuyện gì đó nguy hại đến ngươi.” Lăng Vân ngâm nga.

“Lúc này đây chúng ta cùng Ngô gia nháo thành dạng này (DG: Ừm, có thể hiểu là gây sự quá mức ấy), đối với Diệp gia chúng ta cực kỳ bất lợi a.” Diệp Phần thở dài một hơi, lo lắng nói.

“Phần ca, lúc này người chịu ủy khuất lớn nhất chính là Thần nhi, cả gia tộc đều biết Ngô Thông đến để hối hôn, huynh để thế này thì về sau Thần nhi làm sao có thể ngẩng đầu trong gia tộc.” Lăng Vân bất mãn nói.

“Chuyện của gia tộc mới là đại sự!” Diệp Phần nghe được lời nói của Lăng Vân, trong đầu càng thêm phiền táo.

“Thần nhi là con trai huynh, nếu như huynh cũng không quan tâm đến nó, không phải những người khác sẽ cưỡi ở trên đầu nó sao?”

“Ai nói ta mặc kệ Thần nhi...”

Diệp Thần lắc đầu, tràng cảnh (Biên: khung cảnh) dạng này đã thấy lâu rồi nhưng không thể trách được, từ khi hắn tu luyện đến Luyện Khí cảnh tầng hai, và đến bây giờ vẫn không thể đột phá lên nổi (DG: bản con-vert “thủy chung vô pháp sau khi đột phá”), đã phải luôn thấy tràng cảnh dạng này rồi.

Ba năm trước đây, Diệp Thần là người được hàng trăm hàng vạn người trong gia tộc sủng ái. Thời điểm này có thể nói Diệp Thần là hi vọng của cả gia tộc, mười ba tuổi tu luyện đến Luyện Khí cảnh tầng hai, tốc độ dạng này, khắp Triệu Long thành cũng tìm không được mấy người.

Thế nhưng, trong ba năm tiếp theo, Diệp Thần chỉ dừng lại ở Luyện Khí cảnh tầng hai, không có có bất kỳ tiến bộ nào. Ba năm này, Diệp gia cho Diệp Thần sử dụng không ít dược liệu tiến hành phụ trợ cho việc tu luyện nhưng cũng không có bất cứ tác dụng gì. Cho tới bây giờ, hầu như tất cả mọi người cho rằng Diệp Thần chắc chắn dừng lại ở tại Luyện Khí tầng hai, tất cả đối với hắn bây giờ đã cảm thấy thất vọng rồi.

Thiên tài Diệp Thần nhìn hoàn toàn giống như là phù dung sớm nở tối tàn, tới cũng nhanh biến mất cũng nhanh.

Diệp Thần đi ra phòng khách, cuộc nói chuyện dạng này hắn đã nghe khá nhàm rồi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Này không phải thiên tài Diệp công tử của chúng ta sao? Nghe nói ngươi hiện tại bị từ hôn?” Diệp Thần đi ra phòng khách không bao xa liền gặp hai gã thiếu niên, một tên trong đó là thiếu niên mặc áo trắng châm chọc khiêu khích mà cười nói.

“Là đồ phế vật, đâu phải thiên tài gì, đổi lại là ta, ta cũng sẽ từ hôn.” Một gã thiếu niên khác cười khẩy nói.

“Hai người các ngươi là muốn bị đánh sao?” Mắt Diệp Thần trầm xuống, nhìn chằm chằm hai gã thiếu niên.

“Ngươi nghĩ rằng ta sợ ngươi sao? Nếu không phải mẹ ngươi giống như Mẫu Dạ Xoa, ta đã sớm đánh cho ngươi răng rơi đầy đất.” Thiếu niên áo trắng hừ lạnh nói.

“Ngươi dám nói mẫu thân ta?” Trong mắt Diệp Thần tràn ngập tức giận, một quyền trực tiếp tung ra, trên nắm tay linh lực chớp động, mặc dù không có Lăng Vân cường đại, nhưng lực lượng cũng cường đại gấp mấy chục lần so với thường nhân.

“Không biết tự lượng sức mình!” Thiếu niên áo trắng khinh miệt hừ lạnh, thân thể rất nhanh lóe lên, đồng thời hướng phía Diệp Thần một chưởng vỗ đi, tốc độ cực nhanh, xa và nhanh hơn Diệp Thần mấy lần.

Diệp Thần cả kinh, không kịp phản ứng, ngực bị dính một chưởng không nặng cũng không nhẹ, văng ra mấy trượng (DG: “trượng” gần bằng 4,7 m), cảm giác được ngực truyền tới một trận đau nhức, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu tươi.

“Mấy ngày trước Đại ca của ta đã thành công đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, ngươi cho rằng bây giờ và trước đây đều như nhau sao?” Một khác thiếu niên thanh y (DG: trang phục màu xanh, y = trang phục, thanh = xanh) đắc ý nói.

“Đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba?” Diệp Thần biến sắc, trong lòng càng thêm phẩn nộ.

“Sau này tốt nhất không nên trêu chọc ta, bằng không, thì ngươi hãy chờ coi kết cục của mình đi.” Thiếu niên áo trắng chỉ vào Diệp Thần vênh vang đắc ý mà hừ lạnh một tiếng, sau đó mang theo thiếu niên thanh y (DG: thiếu niên mặc đồ xanh) cười lạnh rồi tiêu sái rời đi.

Diệp Thần nắm chặt nắm tay, trong lòng cực kỳ biệt khuất (Biên: uất ức, tức tưởi), hắn từ dưới đất bò dậy, ra khỏi Diệp gia liền chạy tới phía sau núi Long Dương trấn, một mực chạy cho tới khi khí lực cạn kiệt mới thôi.

“A!” Diệp Thần lớn tiếng gầm thét, phát tiết tâm tình trong lòng. Mấy năm này, hắn từ một thiên tài được hàng nghìn hàng vạn người sủng ái, biến thành một cái một thằng phế vật không thể tu luyện thêm được nữa (DG: bản con-vert “vô pháp tu luyện phế vật”), hắn thấy được sự vắng vẻ của người nhà, rồi nhận phải vô số lời nhục mạ...

Nhìn sắc mặt của hắn cũng không có gì đặc biệt, nhưng nội tâm lại cực kỳ không cam lòng, đã từng vô số lần hỏi ông trời, vì sao lão Thiên (Biên: ông trời) cũng đùa cợt với hắn.

“Ta không cam lòng, ta không muốn phải sống như vậy đến cuối đời! Lão Thiên, sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy!” Diệp Thần xuất lực lượng toàn thân hướng lên trời rống to.

Nhưng mà, đúng lúc này, Diệp Thần thấy một cái bóng đen từ trên trời giáng xuống, chỉ trong nháy mắt, hắn không hề hay biết đấy là thứ gì.

Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Thần mở mắt, xung quanh mờ mịt, lúc này trời đã tối rồi, ở phía sau núi truyền đến từng đợt gầm gừ của dã thú.

“Vừa rồi trên trời rơi xuống vật gì mà làm ta hôn mê vậy?” Diệp Thần sờ sờ đầu, trên đầu không có gì tổn hại, hắn tìm tìm trên mặt đất nhưng không phát hiện gì hết, thế là mang theo nghi hoặc xuống núi.

Diệp Thần về tới Diệp gia, từng người từng người lặng lẽ đi về phòng của mình.

“Thần nhi.” Diệp Phần đứng trước cửa phòng Diệp Thần mà chờ hắn, bỗng thấy hắn mất hồn mất vía, có chút đau lòng kêu lên.

“Cha.” Diệp Thần kinh ngạc một chút, ngẩng đầu lên.

“Thần nhi, hiện tại sự tình này ngươi không cẩn phải đề ở trong lòng, nam nhi Diệp gia ta còn sợ không có thê nhi?” (DG: mình không rõ thê nhi là gì nữa, có lẽ là vợ chăng?) Diệp Phần vỗ vai Diệp Thần khích lệ nói.

“Ta không sao.” Diệp Thần cười cười.

“Ta với gia gia ngươi thương lượng một chút, việc tu luyện của ngươi không có chút tiến bộ, thẳng thắn lại giúp xử lý sản nghiệp của gia tộc (DG: OMG! Đó là lời ổng nói hay mình dịch sai thế. Bản truyenyy nè: “thẳng thắn lại giúp nhất khởi xử lý gia tộc sản nghiệp”) ngươi thông minh như vậy, tương lai năng nhất có khả định đạt được thành tựu.” Diệp Phần cười nói.

“Hết thảy đều là nghe sự an bài của cha.” Diệp Thần rất hiểu chuyện mà cười cười.

“Tốt, sáng sớm ngày mai đi theo ta.” Diệp Phần cười, sau đó rời đi.

Diệp Thần vào phòng, nằm ở trên giường, mệt chết được, bất tri bất giác liền ngủ thiếp đi.

Hắn trong giấc mộng, mơ tới chính mình khoanh chân ngồi bên trên một cái Thái Cực Bát Quái đồ, Thái Cực Bát Quái đồ đang hút linh khí của thiên địa để mà cung cấp cho hắn tu luyện, tốc độ tu luyện có thể sánh bằng trước đây, phải nói là nhanh gấp mấy chục lần.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần mơ mơ màng màng tỉnh lại, trong đầu vừa rõ ràng nhớ kỹ một giấc mộng đêm qua, rất chân thật, mơ hồ nghĩ là vừa mới xảy ra.

“Chỉ là một giấc mộng mà thôi...” Diệp Thần cười khổ một tiếng, “Từ nay về sau ta sẽ phải từ bỏ tu luyện, đi một con đường bình thường rồi...”

Diệp Thần vẫn như cũ có chút không cam lòng, hắn mở lòng bàn tay ra, thả linh lực ra, thế nhưng vào thời khắc này, Diệp Thần khiếp sợ nhìn lòng bàn tay mình, linh lực của hắn so với hôm qua đã hùng hậu hơn gấp mấy lần!

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Tại sao có thể như vậy?” Diệp Thần đại kinh, mở to hai mắt nhìn, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Sau đó, Diệp Thần nhớ lại giấc mộng tối hôm qua, cả người không khỏi run lên, “Chẳng lẽ không phải mộng?”

Diệp Thần lại nghĩ tới ngày hôm qua ở phía sau núi bị vật gì đó giáng xuống làm cho hôn mê, nhưng không có có bất kỳ tổn hại nào. Nghĩ tới những thứ này, Diệp Thần càng khó có thể tưởng tượng nổi.

Hắn bắt đầu nhìn vào cơ thể mình, nhìn kĩ đan điền (DG: đan điền = bụng) một thời gian, hắn mạnh cả kinh, tại đan điền bên trong hắn, lại có một cái Thái Cực Bát Quái đồ, so với trong giấc mộng của hắn giống nhau như đúc.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 2: Thánh Dịch

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Diệp Thần khiếp sợ nhìn Thái Cực Bát Quái đồ bên trong đan điền của hắn, này thì một cái Thái Cực Bát Quái đồ phong cách cực kỳ cổ xưa, không có ánh sáng gì, nhưng một mực lại hấp thu linh khí trong thiên địa.

“Tối hôm qua thật không phải là mộng?” Diệp Thần trừng mắt nhìn, có chút không rõ, “Ngày hôm qua ở phía sau núi, ta lẽ nào chính là bị thứ này đập cho hôn mê?”

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần nhìn kỹ Thái Cực Bát Quái đồ, trong lòng suy nghĩ Thái Cực Bát Quái đồ làm sao lại nhập vào đan điền của hắn, có thể lấy ra từ bên trong đan điền hay không.

“Ra!” Diệp Thần vận đủ khí quát một tiếng, nhưng Thái Cực Bát Quái đồ vẫn không nhúc nhích.

“Không cách nào để lấy nó ra, lẽ nào chỉ có thể tu luyện ở trong mộng?” - Diệp Thần nghi hoặc.

“Thùng thùng đông “ (Biên: là từ tượng thanh chỉ tiếng gõ cửa)

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, ngoài phòng truyền đến âm thanh của Diệp Phần, “Thần nhi, rời giường rồi sao? Ăn điểm tâm xong liền đi với ta, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đi làm quen một chút gia tộc có quyền thế.”

“Cha, ta hiện tại có chút khó chịu, không đi được a, chờ ngày mai ta lại cùng cha cùng đi ra ngoài.” Diệp Thần ở bên trong phòng ho khan hai tiếng nói.

“Ngươi khó chịu?” Diệp Phần vừa nghe liền đẩy cửa gian phòng của Diệp Thần mà đi vào.

Diệp Thần sửng sốt một chút, vội vàng ho khan hai tiếng, Diệp Phần bên cạnh vội hỏi: “Ngươi ngã bệnh?”

“Có thể là bên cạnh điểm phong hàn a (DG: chắc là nguyệt đạo gì đó), không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi.” Tròng mắt Diệp Thần đảo đảo qua lại, miễn cưỡng bài trừ vẻ tươi cười nói.

“Để ta đi nói với mẹ ngươi một tiếng, để cho nàng qua chăm sóc ngươi.” Diệp Phần nói.

“Cha, người cũng không thể nói cho mẹ, người cũng không phải không biết tính tình của mẹ, nếu như biết ta bị bệnh, không chỉ có ta muốn chịu tội, ngay cả cha ngươi cũng phải bị mắng.” Diệp Thần vội vàng kéo Diệp Phần nói.

Diệp Phần nghĩ có đạo lý, nhưng lại lo lắng cho Diệp Thần, Diệp Thần nhìn thấu tâm tư của Diệp Phần, cười nói: “Ta dầu gì cũng là tu sĩ, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi.”

“Ngươi nghỉ ngơi thật tốt, chờ ngươi khỏe lại ta sẽ nói cho ngươi về sự tình sản nghiệp của gia tộc.” Diệp Phần vỗ vỗ bả vai Diệp Thần nói.

“Ừ.” Diệp Thần gật đầu.

Sau khi Diệp Phần dặn dò hai câu, liền tiêu sái rời khỏi phòng.

Diệp Thần thở dài một hơi, tiếp tục nghiên cứu sự thần bí của Thái Cực Bát Quái đồ này.“Thôi, ta ngủ một giấc trước đã, dù có đúng hay không thì vẫn có thể tu luyện.” Diệp Thần nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, chỉ chốc lát đã ngủ thiếp đi.

Diệp Thần vừa ngủ liền bắt đầu nằm mơ, vừa mơ tới hắn ngồi trong Thái Cực Bát Quái đồ.

Diệp Thần trong lòng kinh hỉ (DG: vui mừng), “Thật vào được.”

Diệp Thần đứng dậy, bên trong Thái Cực Bát Quái đồ bắt đầu rục rịch, toàn bộ bên trên Thái Cực Bát Quái đồ dũng động một cổ linh khí hùng hậu, linh khí bốn phía không ngừng hội tụ đến nơi đây.

Diệp Thần tỉ mỉ quan sát, thấy được những linh khí này hội tụ đến bàn bên trên của Thái Cực Bát Quái, sau đó hướng phía hai cái lỗ trong Âm Dương ngư chảy vào, tại bên trong lỗ đó có vài giọt trong suốt sáng như trân châu tồn tại trong một loại chất lỏng.

“Đây là cái gì?” Diệp Thần cảm nhận được lực lượng vô cùng hùng hậu trong vài giọt chất lỏng, tuy rằng không biết là cái gì, nhưng do cảm giác cũng biết được đây nhất định là đồ tốt.

“Thái Cực Bát Quái đồ này tuyệt đối là một bảo bối tốt, nếu như tu luyện ở trong này một ngày, tuyệt đối bằng lực lượng tu bên ngoài vài tháng.” Diệp Thần có chút hưng phấn, nhưng sau đó trở nên thất lạc lên.

“Đây cũng có thể như thế nào đây? Ta vẫn không thể đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba.” Diệp Thần thất lạc lắc đầu, “Đáng tiếc bảo bối tốt như vậy, cứ như vậy mà ở trong tay ta thì vô cùng lãng phí.”

Trong lòng Diệp Thần tràn đầy sự buồn bực, vài giọt chất lỏng vô tình rơi vào mắt hắn, trong đầu linh quang lóe lên, bừng tỉnh đại ngộ nói: “Được rồi, tuy rằng bảo vật này đối với ta không có có tác dụng gì, thế nhưng chất lỏng này có lực lượng hùng hậu, nếu để cho cha mẹ dùng, có thể sẽ tăng được thực lực của bọn họ?”

Mắt Diệp Thần tỏa sáng, mặc dù hắn không có cách nào đề thăng thực lực của bản thân, nhưng nếu có thể trợ giúp Diệp Phần cùng Lăng Vân đề thăng thực lực, hắn cũng là thật cao hứng.

“Không biết thứ này có chỗ xấu gì không a, để ta dùng thử một chút, nếu như không có gì xấu, liền cho cha mẹ dùng.” Diệp Thần cười cười, lấy ra một giọt chất lỏng nuốt vào.
Tại đây, sau khi dùng một giọt chất lỏng, Diệp Thần lập tức cảm nhận được một cổ bàng bạc lực lượng rất nhanh tản ra tại trong cơ thể hắn, sáp nhập vào trong thân thể.

Sau đó, Diệp Thần cảm giác được lực lượng cả người đều bành trướng, kinh mạch cốt cách điều căng đau, giống như là muốn bạo liệt nhau hoặc như là có vô số con kiến đang gặm nhắm thân thể hắn.

“A!”

Diệp Thần rống lớn một tiếng, một tia máu đen tràn ra từ khắp lỗ chân lông trên người hắn, ô uế không chịu nổi, tanh hôi không gì sánh được!

Tại đây một cỗ máu đen ô uế từ từ đọng lại sau khi đi ra, Diệp Thần cảm giác được cả người có một loại cảm giác thư sướng (Biên: sung sướng) nói không nên lời, thật giống như được thoát thai hoán cốt một lần nữa.

“Lực lượng của ta vừa tăng cường...” Diệp Thần lại cả kinh lần nữa, cảm giác được linh lực của chính mình hùng hậu tăng lên không ít, hơn nữa trong lúc mơ hồ cảm giác được dấu hiệu muốn đột phá

Diệp Thần liền ức chế sự hưng phấn, hắn vừa nghĩ tới điều gì đó, lập tức lại phục dụng (Biên: sử dụng) thêm một giọt chất lỏng, một cỗ chất lỏng lại nhập vào cơ thể, lực lượng bàng bạc tản ra, đánh thẳng vào toàn thân hắn, như là một cổ nước lũ, trực tiếp đưa linh lực ba năm đã không đả động của hắn liền bành trướng ra mà phá hủy.

“Đột phá... Ta vậy mà đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba...” Diệp Thần tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý xong thế nhưng trong thời điểm xảy ra việc này, hắn vẫn kích động không thôi, không cách nào khống chế tâm tình mình.

Ba năm qua, hắn từ thiên tài vì không thể đột phá mà bị người mắng là phế vật, nhưng bây giờ hắn rốt cuộc đã thành công đột phá, một thiên tài Diệp Thần đã trở về, không bao giờ bị người khác dùng con mắt khinh thường giễu cợt nữa.

“Đây thật là thần dịch a, ha ha...” Diệp Thần cười phá lên mà nói, dường như nơi này còn lưu lại ba giọt chất lỏng đã trở thành chí bảo.

Diệp Thần khoanh chân ngồi bên trên Thái Cực Bát Quái đồ, dựa theo pháp quyết tu luyện hấp thu linh khí hùng hậu nơi này để củng cố cảnh giới của chính mình.

Qua một canh giờ, Diệp Thần ngừng lại, hắn có thể cảm giác được cơ thể mình tràn đầy lực lượng, loại lực lượng này so với trước cường đại gấp mấy lần.

Diệp Thần từ giấc mơ dần dần tỉnh lại, tâm tình kích động vẫn là việc không thể tu luyện nay đã bình phục, điều đầu tiên mà hắn muốn nhất chính là báo tin này cho Diệp Phần và Lăng Vân.

Ba năm nay, Diệp Phần cùng Lăng Vân quan tâm đến hắn không ít, mà cũng bởi vì hắn mà thường hay cãi nhau. Hiện tại hắn rốt cục đã đột phá, sự phiền não cũng không còn.

Diệp Thần đẩy cửa phòng và bước ra, vừa mới rời khỏi phòng, hắn liền cảm giác được không khí bây giờ khác xa so với không khí trước đây, không khí hiện tại mát mẻ hơn nhiều.

Diệp Thần không thể chờ đợi được khi hắn nói cho Lăng Vân việc hắn đã đột phá, thế là hắn liền thẳng đến hướng phòng Lăng Vân mà đi.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Ngay tại hành lang chỗ cua quẹo, Diệp Thần bởi vì hưng phấn quá sức mà không chú ý nên khi vừa quẹo ngõ đã đụng phải thiếu niên áo trắng và thiếu niên áo xanh, vừa lúc chân bọn họ va chạm nhau, bỗng hai người thiếu niên áo trắng và thiếu niên áo xanh bị đụng phải lui về sau mấy bước

“Ngươi không có mắt à!” Thiếu niên áo trắng mắng.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu.....

Chương 3: Bắt Đầu Lại Từ Đầu

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Thiếu niên áo trắng tên Diệp Hi là thúc phụ Diệp Thần, Diệp Lâm chi tử (Biên: con của Diệp Lâm/ để vậy cho câu nó hay), so với hắn lớn hơn vài tháng, thiếu niên áo xanh là Diệp Thiên đệ đệ của Diệp Hi.

“Phế vật! Ngươi không có mắt hay sao?” Diệp Hi vừa nhìn thấy Diệp Thần liền tức giận chửi ầm lên.

“Ngươi nói ai là phế vật?” Diệp Thần sắc mặt trầm xuống.

“Ta nói ngươi là phế vật đó thì sao? Ngươi không phục sao? Ngươi đánh ta a!” Diệp Thiên khinh ki (Biên: khinh thường) nở nụ cười.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Thình thịch!”

Diệp Thần không chút do dự nào, trực tiếp một quyền đánh ra, Diệp Thiên không có nửa điểm phòng bị, cứ như vậy bị Diệp Thần một quyền đánh cho văng mấy trượng.

Phốc!

Diệp Thiên che ngực, phun ra một ngụm máu, tức giận nhìn chằm chằm Diệp Thần, gầm hét lên: “Phế vật! Ngươi dám động thủ đánh ta!”

“Đánh ngươi thì thế nào?” Diệp Thần khẽ nói.

“Ngươi dám đánh đệ đệ ta, ta cắt đứt chân ngươi!” Diệp Hi cũng là một dạng bao che cho khuyết điểm của người khác, hùng hổ, liền bước một bước đến Diệp Thần để bắt đầu giáo huấn hắn.

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, linh lực tuôn ra, song quyền quang mang lóe lên, hướng phía Diệp Hi một quyền oanh khứ.

Diệp Hi trong lòng cả kinh, cổ linh lực của Diệp Thần so với hắn mạnh hơn rất nhiều, hai người va chạm, Diệp Hi trực tiếp ngã lui ra ngoài. Còn không chờ Diệp Hi từ trong kinh ngạc phục hồi lại tinh thần, thân thể Diệp Thần lóe lên, sau đó liền đi tới trước mặt Diệp Hi đánh ra thêm một chưởng.

Ành!

Thân thể Diệp Hi văng ra mấy trượng, ngực truyền tới một trận đau nhức, khó chịu không gì sánh được.

Nhưng trong lòng hắn càng kinh ngạc, ngày hôm qua ở trong tay hắn Diệp Thần còn không có sức để đánh trả hắn vậy mà hôm nay đã vượt qua hắn.

“Ngươi đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba?” Diệp Hi khiếp sợ nhìn Diệp Thần.

Diệp Thần đi tới bên cạnh Diệp Hi, lạnh lùng nhìn hai người Diệp Hi, nói: “Các ngươi nhớ kỹ cho ta, nếu như người nào kêu ta là phế vật, ta không ngại cắt đứt chân hắn! Còn có, Diệp Thiên, ta là nhị ca ngươi, ngươi nếu như lại vô lễ đối với ta, ta giáo huấn ngươi là chuyện đương nhiên.”

“Ngươi...” “Ca!”

Trong mắt Diệp Thiên tràn ngập lửa giận, vừa muốn nói gì đó thì Diệp Thần trực tiếp quạt tới một bàn tay, âm thanh thanh thúy không gì sánh được (Biên: ý nói âm thanh rất lớn), trên mặt Diệp Thiên xuất hiện một bàn tay in đậm năm ngón.

“Nhớ kỹ, ta là nhị ca của ngươi!” Diệp Thần nhìn chằm chằm Diệp Thiên, gằn từng chữ.

Diệp Thiên ôm cái bản mặt sưng đỏ, băng lãnh nhìn Diệp Thần, một câu cũng không dám nói

“Đại ca, chúng ta đều là người của Diệp gia, ta hy vọng sau này mọi người vì Diệp gia mà làm chút gì đó, chứ không phải tại đây mà ỷ mạnh hiếp yếu.” Diệp Thần nói vừa dứt câu, liền tiêu sái bước đi.

Diệp Hi còn đang đờ ra tại chỗ, hắn nghĩ thế nào cũng không thông, vì sao ba năm qua Diệp Thần không thể đột phá, quái nào lại có thể đột phá trong một đêm?

“Đại ca, mối thù này nhất định phải đòi lại!” Diệp Thiên bụm mặt lạnh lùng nói.

“Đồ ngu! Hiện tại Diệp Thần đã đột phá, chắc chắn gia tộc sẽ cực kì coi trọng hắn, sau này còn có thể dễ dàng động tới hắn, tùy tâm uy hiếp sao?” Diệp Hi mắng to.
“Mẹ!” Diệp Thần vọt vào gian phòng tinh tế (Biên: ý nói phòng đẹp) trong sân nhỏ, vừa vào tiểu viện liền hô to lên.

“Thần nhi, chuyện gì làm ngươi cao hứng như thế?” Lăng Vân từ bên trong gian phòng đi ra, tuy rằng tuổi đã thuộc tầm trung niên nhưng cũng vẫn như cũ “phong vận dư âm” (Biên: đi không ra tiếng).

“Mẹ, người xem!” Diệp Thần không có nói thẳng, chỉ là mở lòng bàn tay ra, sau đó phóng xuất linh lực của chính mình.

Huy động một lượng linh lực hùng hậu, lóe ra một cổ quang mang (DG: sáng rực rỡ/ do không biết để sao cho đúng nghĩa nên giữ nguyên thôi), bao trùm hoàn toàn tay Diệp Thần.

Lăng Vân vừa nhìn linh lực Diệp Thần, con mắt trợn thật lớn, qua nửa ngày vẫn không thể thốt ra nửa lời, sau đó viền mắt đã ươn ướt đứng lên (DG: lệ bắt đầu rơi rồi), “Ngươi đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba?” “Vâng!” Diệp Thần cố sức gật đầu, nhìn Lăng Vân kích động mà rơi lệ, cũng vì đau xót mà chóp mũi Diệp Thần, chua xót nói không nên lời.

Lăng Vân lấy một tay Diệp Thần ôm vào trong lòng, vừa kích động lại vừa cao hứng, “Thật sự là quá tốt, hài tử, ngươi cuối cùng cũng đột phá thành công!”

“Mẹ, xin lỗi, mấy năm nay làm cho hai người lo lắng, đều là Thần nhi bất hiếu.” Diệp Thần tự trách, nói.

“Đứa con ngốc, chuyện này cũng đâu phải lỗi của ngươi.” Lăng Vân cưng chiều mà sờ sờ đầu Diệp Thần, vui mừng cười nói: “Cha ngươi biết chuyện này chưa?”

“Ta vừa mới đột phá nên cha cũng chưa biết.” Diệp Thần cười nói.

“Ta đi trước nói cho gia gia ngươi biết, hắn biết rồi nhất định sẽ rất cao hứng.” Lăng Vân rơi lệ nói, ba năm, rốt cục có thể hãnh diện một lần.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, chuyện này rất nhanh toàn bộ trên dưới Diệp gia đều biết, nhất là gia gia của Diệp Thần, Diệp Nam Thiên vui vẻ không gì sánh được, lập tức kêu Diệp Phần cùng Diệp Lâm trở về.

Trong đại sảnh Diệp gia, Diệp Nam Thiên thần khí thanh sảng, tinh thần cực kì tốt, nụ cười luôn hiện hữu trên mặt.

“Hôm nay là một ngày cực kì trọng đại, Thần nhi rốt cuộc đã đột phá, đêm nay nhất định phải bày yến tiệc, vì Thần nhi chúc mừng một phen.” Diệp Nam Thiên cười ha ha một tiếng, ba năm lo lắng bây giờ cũng đã không còn.

“Nhất định hôm nay phải chúc mừng, Thần nhi vốn có thiên phú, nếu cứ như vậy mà kết thúc cuộc đời tu luyện, thì tổn thất lớn nhất chính là Diệp gia ta.” Diệp Lâm cười nói.

“Thần nhi, ngươi vĩnh viễn là người để ta và mẹ ngươi tự hào.” Diệp Phần vui mừng cười, tuy rằng vẻ mặt tương đối bình tĩnh, thế nhưng trong đầu lại gặp ai cũng muốn khoe về sự tài giỏi của con mình.

“Cha, ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng, tuyệt đối sẽ không để cho mọi người thất vọng.” Diệp Thần hăng hái, sự tự tin của ba năm trước, nay đã trở về.

Vào buổi tối lúc diễn ra yến tiệc, tất cả già trẻ trong Diệp gia đều tập trung lại một chỗ. Mặc dù cùng đang ở trong đại viên, nhưng vì đặc thù của cuộc sống, người một nhà rất ít khi ăn chung một chỗ. (DG: thật ra đoạn này mình cũng không rõ lắm, bản con-vert là: “Mặc dù đang đồng nhất cái đại viện, nhưng là trừ tất cả đặc thù cuộc sống, người một nhà rất ít khi ăn chung một chỗ”)

Diệp Nam Thiên đã yêu thích Diệp Thần từ khi Diệp Thần còn nhỏ, hiện tại Diệp Thần đã đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba, hắn cảm thấy hết sức vui mừng, uống không biết cơ mang nào là rượu.

Trong buổi tiệc đó, người không tự nhiên nhất chính là Diệp Hi cùng Diệp Lâm, hai người một mực không nói gì, hơn nữa trên mặt Diệp Thiên còn in đậm hình bàn tay năm ngón, cũng không dám nói là do Diệp Thần đánh, Diệp Hi đành phải ôm chuyện này để trong lòng không dám nói ra, sau cùng còn bị Diệp Lâm khiển trách một trận.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Hết buổi tiệc, Diệp Thần về gian phòng của mình, hắn đẩy cửa sổ ra, trăng sáng rọi vào đầu, vô số vì sao điểm xuyết trên bầu trời đêm, nhìn khung cảnh về đêm này, hồi tưởng sự tình, cảm thán không thôi.

Diệp Thần thở dài một hơi, hướng về phía trời cao trịnh trọng nói: “Kể từ hôm nay, Diệp Thần ta bắt đầu khởi điểm (Biên: xuất phát), tương lai ta tuyệt đối không chịu bầu trời này trói buộc, ta nhất định xông lên cửu tiêu (Biên: cửu tiên = chín tầng mây)!”
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 4: Nhục Nhã?

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Dịch giả có điều muốn nói: Hỡi các đồng đạo trên YY giới, dịch truyện cực khổ lắm, nếu được thì anh em nào có thể donate hoặc nói vài câu bình luận ủng hộ mình được không?????

THANKS!!!

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Trong lúc ngủ mơ, Diệp Thần khoanh chân ngồi tu luyện ở bên trong Thái Cực Bát Quái đồ, hắn cảm thấy tốc độ tu luyện ở đây nhanh hơn rất nhiều so với thế giới bên ngoài.

Chỉ trong khoảng sáu canh giờ, Diệp Thần có thể cảm giác được cơ thể mình từ Luyện Khí cảnh tầng ba sơ kỳ đã lên đến trung kỳ, đối mặt với tốc độ dạng này, Diệp Thần quả thực không thể lột tả được hết sự vui mừng của mình.

“Dựa theo tốc độ dạng này đi xuống, ta rất nhanh sẽ đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng bốn.” Diệp Thần cực kỳ hưng phấn, hơn nữa hắn phát hiện, thần dịch trong Âm Dương ngư lại thêm một giọt, biến thành bốn giọt.

“Lẽ nào loại thần dịch này mỗi ngày đều ngưng tụ ra sao?” Diệp Thần vuốt cằm suy tư đứng lên.

Sau hai ngày, trong Âm Dương ngư lại thêm hai giọt thần dịch, điều này làm Diệp Thần cảm thấy cực kỳ kinh ngạc và hưng phấn.

“Loại thần dịch này ẩn chứa một lượng linh khí cực kì cường đại, đến lúc đó nhất định phải để cho gia gia còn có cha mẹ dùng mới được,

giúp bọn họ đề thăng cảnh giới.” sự hưng phấn của Diệp Thần qua đi, hắn âm thầm gật đầu.

Bất quá, hắn cũng biết Thái Cực Bát Quái đồ là một bí mật không thể nói ra, nếu không tin tức này để lộ ra ngoài, toàn bộ Diệp gia đều đụng phải một tai nạn thật lớn.

Cho nên, hắn nhất định phải nghĩ một cái biện pháp để tự bào chữa, nói rõ lai lịch thần dịch.
Lúc này, trong đại sảnh Diệp gia, Diệp Phần cầm trong một tay một tấm thiệp mời, sắc mặt cực kì khó coi.

“Phần ca, sao sắc mặt khó coi vậy?” Lăng Vân đi đến đại sảnh nhìn thấy Diệp Phần buồn bực, quan tâm tiến lại hỏi.

“Triệu gia đưa thiệp mời tới, nói có đám hỏi giữa Triệu gia cùng Ngô gia.” Diệp Phần ngẩng đầu nhìn Lăng Vân, sắc mặt khó coi, mang theo một tia lo âu.

Lăng Vân cũng run lên, tuy rằng nàng là loại người không thích tiếp xúc bên ngoài (DG: mình cũng không rõ nữa, nếu dịch sai anh em thông cảm, bản con-vert là: tuy rằng nàng là loại nữ lưu hàng người), thế nhưng đối với toàn bộ tình thế trong Long Dương trấn, Lăng Vân vẫn là rất rõ ràng.

Nếu như Ngô gia cùng Triệu gia quan hệ thông gia, thì chắc chắn Diệp gia sẽ rơi vào thế bất lợi, đến lúc đó cục diện ôn hòa của ba đại gia tộc sẽ hoàn toàn thay đổi.

Quan trọng hơn là, Diệp gia cùng Ngô gia đã không còn hòa thuận, căn bản không khả năng có quay về đường sống.

“Ngô gia chỉ có duy nhất một nữ nhi, chẳng lẽ là Ngô Lam đi quan hệ thông gia?” Lăng Vân nói.

“Là Ngô Lam cùng Triệu Phong.” Diệp Phần nói: “Ngô Lam mới vừa từ hôn với Thần nhi nhà ta, nay lại cùng Triệu gia quan hệ thông gia, rồi còn đưa thiệp mời tới, đây không phải rõ ràng là muốn sỉ nhục Diệp gia chúng ta sao?”

“Thì chúng ta không đi, ngược lại sau này còn sẽ đối đầu sống chết với nhau.” Lăng Vân nói.
“Đi, tại sao không đi!” Lúc này, Diệp Thần đi vào phòng khách, mang theo một cổ ngạo khí (Biên: kiêu ngạo) nói.

Diệp Phần cùng Lăng Vân đều nhất thời sửng sốt, Diệp Thần cười nói: “Cha mẹ, là Diệp Thần ta từ Ngô Lam, vì sao chúng ta đi lại mất mặt? Hơn nữa bây giờ không giống như xưa, hài nhi giờ không còn là một phế nhân nữa, ta cũng sẽ nhất định làm cho Ngô gia hối hận không kịp.”

“Con trai ngoan, ngươi nói không sai, Phần ca, chúng ta đi, không chỉ có muốn đi, còn muốn đi với một cỗ khí thế thật lớn, không thể để mất mặt mũi của Diệp gia chúng ta được.” Lăng Vân sau khi nghe Diệp Thần nói xong, phấn chấn bùng phát mà nói.

Diệp Phần cũng hiểu được đạo lý này, tâm trạng liền tốt trở lại, mây đen trên mặt cũng tiêu tan biến thành mây khói, cười lớn: “Chắc chắn phải đi, không thể làm mất mặt mũi của Diệp gia chúng ta được. Thần nhi, ngươi đi cùng ta! Thừa cơ hội này cũng nói cho mọi người biết, Diệp Thần con ta không phải phế vật!”

[Bạn đang đọc truyện tại ]
Chuyện cưới hỏi giữa Triệu gia và Ngô gia trong phút chốc toàn bộ Long Dương trấn đều biết, rất nhiều người trong Long Dương trấn đều không khỏi kinh ngạc.

“Sớm nghe nói Ngô gia bởi vì Diệp Thần không thể tu luyện mà hối hôn, hai nhà xảy ra xung đột lớn nên giờ không còn hòa thuận nữa, bây giờ lại nhanh như vậy liền cùng Triệu gia đám hỏi, lẽ nào Ngô gia muốn cùng Triệu gia đối phó Diệp gia?”

“Ngô gia đây có ý muốn bẻ mặt Diệp gia à, không khí yên tĩnh thường ngay của Long Dương trấn giờ đây náo nhiệt hẳn lên.”

“Ba ngày sau sợ là sẽ có một trò hay để xem.”

Trong lúc mọi người đang bàn luận, rất nhanh đã trôi qua ba ngày, ngày này Trần gia đang giăng đèn kết hoa, tạo ra một khung cảnh sinh động, vui mừng.

Ba năm trước, thời điểm Diệp gia cùng Ngô gia quan hệ thông gia, Diệp gia cũng chỉ tiến hành nghi thức đính hôn đơn giản. Nhưng nay Triệu gia lại làm lớn như vậy, cố ý muốn làm cho Diệp gia phải mất mặt.

Triệu gia phát thiệp mời khắp nơi, mọi người đến chúc như muốn đem cánh cửa của Diệp gia đạp cho hư nát hết.

Diệp Phần cùng Diệp Thần mang theo vài tên gia đinh đến đây tặng không ít lễ vật, hai người đều nở nụ cười, không có hề có một chút gọi là mất mặt.

Mọi người đoán rằng trong tình huống này có một độ tương phản cực kì lớn.“Diệp gia làm sao lại vui vẻ như vậy, lần này Triệu gia rõ ràng là đang đánh thẳng vào mặt, lẽ nào Diệp gia không biết sao?” Có người nhỏ giọng bàn luận.

“Diệp Thần bị Ngô gia từ hôn, bây giờ còn có mặt mũi mà đi theo, đây là vò giấy sợ thủng sao?”

Tất cả mọi người nhỏ giọng bàn luận, đối với thái độ này của Diệp gia, nghĩ sao cũng không thể ra được, dựa theo tình hình chung, Diệp gia cũng là một trong ba đại gia tộc của Long Dương trấn, mặc kệ thế nào mặt mũi là điều quan trọng nhất, thế nhưng hiện tại Diệp gia làm như vậy, hoàn toàn là đi ngược lại với suy nghĩ của mọi người.

“Triệu gia cùng Ngô gia muốn thấy bộ dạng khó coi của chúng ta, chúng ta thì không thể để cho bọn họ dễ dàng thực hiện được.” Hai ngày này, Diệp Phần ngồi suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng hơn, thấy Triệu gia giăng đèn kết hoa náo nhiệt như thế, ngược lại là càng thêm bình tĩnh, một chút cũng không có tức giận.

“Điều hiện tại không phải là Triệu gia cho Diệp gia chúng ta khó coi, mà là chúng ta muốn cho Triệu gia cùng Ngô gia không còn mặt mũi gặp người khác nữa.” Diệp Thần cười nói.

“Triệu huynh, chúc mừng chúc mừng a.” Diệp Phần đi tới cửa nhà Triệu gia cười ha hả rồi chúc phúc, một chút cũng nhìn không ra là trong đầu Diệp Phần đang khó chịu.

Gia gia của Triệu tộc, Triệu Kim đang đứng tại môn khẩu (Biên: cửa ra vào) nghênh tiếp, đến lúc này Triệu gia có vẻ rất nhiệt tình, điều thứ hai là muốn chọc tức một Diệp Phần, và cuối cùng là mặt mũi của Diệp gia.

Nhưng lúc này Triệu Kim nhìn thấy Diệp Phần chuyện trò vui vẻ mà chúc phúc, đây cũng là điều làm Triệu Kim có chút trở tay không kịp, hoàn toàn ngoài ý muốn).

“Ha ha... Diệp huynh khách khí.” Triệu Kim lập tức cũng không biết phải nói cái gì, thật sự là quá đột nhiên, so với dự đoán của hắn phải nói là kém cách xa vạn dặm.

“Thần nhi, còn không mau gọi Triệu bá bá.” Diệp Phần khiển trách.

“Triệu bá bá khỏe.” Diệp Thần cười kêu lên.

Triệu Kim hiện tại cũng phản ứng lại, có gia chủ phong phạm cười nói: “Cháu hiện tại vẫn còn tốt?”

“Rất tốt, có thể ăn có thể uống còn có thể ngủ.” Diệp Thần cười ha hả nói.

Ánh mắt Triệu Kim lộ ra một thần sắc khinh thường, nhưng chỉ chợt lóe lên, cười nói: “Điều này cũng rất tốt, tuy rằng không có thể trở thành cường đại tu sĩ, sau này vẫn là có thể xử lý sản nghiệp gia tộc, điều này cũng có thể vì gia tộc mà cống hiến thật lớn.”

“Triệu bá bá nói rất đúng.” Diệp Thần mỉm cười gật đầu, cũng không có không thần sắc hờn giận gì.

Triệu Kim nhìn thấy Diệp Thần thần sắc không đổi, trong lòng mơ hồ có chút bất an, cũng không nhiều lời, cười nói: “Mời Diệp huynh vào bên trong.”

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Phần cùng Diệp Thần cũng cười thật lớn đi vào, sau khi Triệu Kim nhìn thoáng qua, lập tức khôi phục lại khuôn mặt tươi cười chiêu đãi cái tân khách (Biên: khách mời) khác.

“Ta cứ tưởng là ai tới, thì ra là đại thiên tài của chúng ta.” Lúc này, một người mang theo âm thanh châm chọc truyền tới, cực kỳ chói tai.
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu...

Chương 5: Xung Đột

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


“Thiên tài gì chứ, đó chỉ còn là chuyện của ba năm trước, hiện tại người khác cũng gọi hắn là phế vật, ha ha...” Mặt khác một đạo âm thanh tràn đầy sự châm chọc truyền tới khiến người nghe cực kì chói tai.

Diệp Phần cùng Diệp Thần nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai gã thiếu niên tầm mười sáu mười bảy tuổi mang theo sự châm biếm mà đi tới.

“Cha mẹ các ngươi không có dạy các ngươi như thế nào gọi là lễ phép sao?” Diệp Phần lấy thân phận trưởng bối mắng.

Hai gã thiếu niên lớn lên cũng cực kỳ tuấn lãng (Biên: đẹp trai [hai lai giống chó:kk], cũng là một trong những thanh niên đẹp trai tài giỏi trong Long Dương trấn, thiếu niên mặc thanh bào tên là Triệu Dương, đứa con thứ hai của Triệu Kim, thiếu niên áo trắng tên là Ngô Ý, chính là trưởng tử của trưởng tôn Ngô gia.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Diệp bá bá tốt.” Triệu Dương cùng Ngô Ý cũng đều là người linh hoạt, lập tức chắp tay hành lễ.

Tuy rằng người của tam gia luôn đối đầu với nhau như nước với lửa, thế nhưng trưởng bối dù sao cũng là trưởng bối, hơn nữa Diệp Phần thực lực Bất Phàm, bọn họ dù sao vẫn là tiểu bối đương nhiên là không dám lỗ mãng.

“Hừ!” Diệp Phần hừ lạnh một tiếng, nghiêng người đi qua, căn bản cũng không thèm để ý tới.

Triệu Dương cùng Ngô Ý cũng không cảm thấy mất mặt, đối phương không chỉ là trưởng bối mà còn là gia chủ Diệp gia, càng là tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng năm, trong lòng cho dù có tức giận, cũng chỉ có thể chịu đựng.

“Cha, ngài đi vào phòng khách a, nơi này sự tình giao cho ta thì tốt rồi.” Diệp Thần cười nhạt nói.

Dù sao Diệp Phần đối với Diệp Thần cũng tương đối yên tâm, thế là không nói gì thêm, liền hướng phòng khách mà đi vào.

Diệp Phần vừa đi, Triệu Dương cùng Ngô Ý cũng đều là nhất thời buông lõng, Triệu Dương cười khẩy nói: “Diệp Thần, ngươi tới đây làm cái gì? Muốn tới để tự rước lấy nhục sao?”

“Đương nhiên là tới tự rước lấy nhục rồi, da mặt phải nói cũng thật là dày quá đi a, ở Long thành sợ là cũng không có người thứ hai.” Ngô Ý cười lạnh nói.

“Ta nhớ kỹ ba năm trước, hai người các ngươi ở trong tay ta tựa hồ vừa vô hai chiêu đã gục? Thế nào? Ba năm, năng lực của các người cao hơn sao?” Diệp Thần mang theo ý vị nở nụ cười nói.

Triệu Dương cùng Ngô Ý sắc mặt nhất thời đều khó coi, lời nói Diệp Thần gợi lên chuyện của ba năm trước đây làm cho bọn họ không thể ngốc đầu lên khi nói về chuyện cũ.

Ba năm trước đây, trong toàn bộ người trẻ tuổi của Long Dương trấn thì Diệp Thần là người có tu vi tối cao nhất, sắc mặt Triệu Dương cùng Ngô Ý liền biến sắc, bị ép tới căn bản là không thể ngốc đầu lên được.

Thế nhưng, ba năm qua, tất cả bọn họ đều đã tiến bộ, cũng chỉ có Diệp Thần thực lực trì trệ không tiến, điều này làm hắn lập tức dương mi thổ khí (DG: chắc nó giống như dương oai khí phách gì gì đó, mình cũng không rõ nữa nhưng nói chung là “xạo ke”).

“Ngươi cho đây còn là ba năm trước sao? Hiện tại ngươi còn có tư cách gì nói chuyện trước đây?” Triệu Dương sắc mặt âm trầm nói.

“Phế vật, ba năm qua ngươi co đầu rút cổ ở nhà không chịu ra, chúng ta không có cách nào tìm ngươi tính sổ, nay ngươi lại dám tự tìm tới đây, dù năm đó ngươi đúng hay sai thì bây giờ chúng ta cũng tính luôn một lần?” Ngô Ý lạnh lùng nói.

“Tính sổ?” Diệp Thần nở nụ cười, “Các ngươi nhất định phải tính sổ sao?” “Thế nào? Ngươi không dám sao?” Triệu Dương khinh thường nói: “Ngươi nếu như sợ không dám ra tay thì cũng được, chỉ cần lát nữa trong lúc tiến hành lễ đính hôn, ngươi chỉ cần lớn tiếng nói ra ngươi là phế vật, điều kiện này thế nào, không thì, trừ phi ngươi không rời khỏi Diệp gia, chứ nếu ngươi rời khỏi Diệp gia thì ta gặp lần nào đánh lần đó.”

“Uy phong thật lớn a!” Diệp Thần cười lạnh một tiếng, “Các ngươi đã ngứa da, hiện tại ta liền cho các ngươi thả lỏng da, sẽ giống như ba năm trước đây.”

“Buồn cười, bây giờ bọn ta đã đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng ba, còn ngươi Luyện Khí cảnh tầng hai cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn (Biên: nói ra những lời ngông cuồng), thực sự là chưa thấy quang tài chưa đổ lệ (Nguyên văn: “không sợ gió lớn nhanh đầu lưỡi”).” Ngô Ý quát lạnh một tiếng linh lực trên bàn tay bắt đầu khởi động, bổ về phía Diệp Thần.

Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, sau đó nghiêng người, tốc độ cực kì nhanh, Ngô Ý bàn tay chém vào không trung, sắc mặt có một chút thay đổi. Ngô Ý cũng là tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng ba, chiến lực cùng tốc độ cũng đều không kém.

Hắn lập tức phản ứng kịp, trở bàn tay vừa bổ về phía Diệp Thần. Lúc này đây Diệp Thần không có né tránh, trên nắm tay linh lực bắt đầu khởi động, một quyền đánh ra, linh lực hùng hậu giống như hai con mắt thái dương chói lóa Ngô Ý cảm giác được liền cảm thấy cực kỳ chói mắt.

Thình thịch!

Chỉ là trong nháy mắt, Ngô Ý cũng cảm giác được một cổ lực lượng cường đại từ bàn tay Diệp Thần dâng lên, một thời gian thân thể hắn liền mất phương hướng lùi ra phía sau, hai cánh tay tê dại, yếu yếu run rẩy.

Ngô Ý sắc mặt đại biến, khiếp sợ nhìn Diệp Thần, kinh ngạc nói: “Ngươi linh lực làm sao sẽ mạnh mẻ như vậy? Chẳng lẽ ngươi đột phá Luyện Khí cảnh tầng ba?”

Ở một bên Triệu Dương cũng bị một màn vừa nãy làm cho kinh người, nhưng Triệu Dương cũng là người cực kì tự phụ (Biên: tự tin thái quá về bản thân, linh lực trong lòng bàn tay bắt đầu khởi động, đánh về phía Diệp Thần.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

Diệp Thần không hề tỏ ra yếu kém, linh lực dâng lên, liền vỗ ra một chưởng, cùng chưởng Triệu Dương va chạm vào nhau. Tại một khắc va chạm, Triệu Dương cảm giác được một cổ lực lượng mạnh mẽ hơn hắn rất nhiều đang vọt tới, làm cho hắn trong nháy mắt phải lui ra ngoài.

“Ra!” Lúc này, Ngô Ý từ trong khiếp sợ thanh tỉnh lại, quát to một tiếng, thúc giục một thanh đoản kiếm đâm về phía Diệp Thần.

Đây là vật thuật cơ bản nhất của tu sĩ, dựa vào linh lực cách không khống chế bản lĩnh vật thể. Đoản kiếm hướng phía Diệp Thần đâm tới, Diệp Thần cũng nghiêm túc, trong mắt lóe lên hàn quang, ống tay áo bên trong tuôn ra một thanh đoản kiếm đen kịt.Thình thịch!

Hai thanh đoản kiếm đụng vào nhau, khơi dậy một trận hoa lửa. linh lực của Diệp Thần so với Ngô Ý mạnh hơn rất nhiều, đương nhiên uy lực của sự công kích cũng mạnh hơn rất nhiều, vì vậy mà thanh đoản kiếm của Ngô Ý bị chấn động mạnh mà rút lui, rơi trên mặt đất.

Lúc này Triệu Dương cũng tế xuất một thanh đoản kiếm, linh lực bên trên bắt đầu khởi động, đoản kiếm phổ thông cũng biến thành quang mang lòe lòe.

Diệp Thần vung tay lên, đoản kiếm đen kịt xoay người một cái bay về phía đoản kiếm Triệu Dương, kịch liệt va chạm.

Ành!

Đoản kiếm Triệu Dương rơi trên mặt đất, đoản kiếm đen kịt trực tiếp hướng về phía Triệu Dương đâm tới.

Sắc mặt Triệu Dương nhất thời đại biến, phía sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!

“Dừng tay!” Lúc này, một tiếng hét lớn truyền tới, một lão giả nhảy ra ngoài, nhìn thấy một màn này cũng bỗng dưng sợ hãi.

Đoản kiếm đen kịt dừng rất chuẩn cách cổ Triệu Dương một tấc (bằng 1/10 mét), Triệu Dương đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, sợ đến ngồi bệt trên mặt đất.

Diệp Thần vung tay lên, đoản kiếm đen kịt thu vào bên trong ống tay áo.

Ngô Ý vừa rồi sợ cũng không hề nhẹ, nửa ngày cũng không có phản ứng.

Ở đây một số người cũng nhìn thấy ba người Diệp Thần xuất thủ, nhìn thấy một màn vừa rồi cũng đều nín thở, triệt để che lại.

Lão giả cũng vô cùng lo sợ, lấy lại bình tĩnh đem Triệu Dương đở lên, kiểm tra một phen rồi phát hiện không có có bất kỳ tổn hại nào về sau mới nhẹ nhỏm thở dài một hơi.

“Diệp thiếu gia, ý ngài là gì?” Lão giả là quản gia của Triệu gia, cũng là tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng bốn, lúc này mang theo khẩu khí chất vấn hỏi.

Diệp Thần thản nhiên nói: “Không có gì, vừa rồi hai người bọn họ cùng ta luận bàn một chút, ta xem bọn hắn tính tích cực thì cũng đáp ứng.”

“Diệp thiếu gia vừa rồi làm như thế là không hề ổn, nếu không có ta thì có lẽ thiếu gia nhà ta đã có thể xảy ra chuyện.” Lão giả gặp Diệp Thần dường như không có chú ý tới tình hình khi đó, trong mắt lóe lên một sự tức giận.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Ngươi yên tâm, lực khống chế tinh thần của ta rất chuẩn, bất quá cũng chỉ làm cho hắn sợ mà tè ra thôi, tuyệt đối sẽ không gặp để xảy ra một cái án mạng nào cả.” Diệp Thần mang theo sự châm biếm nhìn thoáng qua sắc mặt đang tái nhợt Triệu Dương mà nói.

“Ngươi...” Lão giả tức giận đến nỗi nói không thành lời.

“Hai người các ngươi lúc nãy không phải là cùng ta luận bàn sao?” Diệp Thần nhìn Ngô Ý cùng Triệu Dương, cười nói: “Ba năm trước đây khả năng của ta áp chế làm cho các ngươi không thể thở nổi, ba năm sau Diệp Thần ta có thể áp chế các ngươi không thể ngốc đầu lên được.”
Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau