LONG HOÀNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long hoàng - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Cực phẩm đan dược

-Cuối cùng cũng xong!!!!

Lâm Phong thần sắc mệt mỏi nhưng trong lòng hắn rất vui mừng.

-Không ngờ lần đầu luyện đan lại có thể được như thế này,cũng là quá thất bại đi!!!

Lâm Phong nhìn mấy viên đan dược đang tỏa ra hào quang óng ánh nói.

-Hừ,sướng bỏ mẹ ra còn bầy đặt!!!

Băng Linh khinh thường nhìn hắn nói,trong lòng hắn vui mừng như thế nào nàng lại không biết

Người khác muốn trở thành luyện dược sư cũng quá khó,không chỉ cần có thiên phú,điều kiện, mà còn cần có tinh thần lực mạnh,mà cũng cần sự kiên trì với chính xác cao.

Những luyện dược sư khác muốn bấy nhiêu dược liệu mà luyện chế thành công đan dược thì cũng chỉ là khoảng 4 đến 5 viên,nhiều thì khoảng 6 đến 7 viên,thế mà hắn dĩ nhiên lại luyện chế ra được tận 12 viên đan dược mà hắn vẫn kêu là thất bại thì nàng cũng chịu rồi.

Chưa kể nhìn đan dược nàng cũng đoán được là phẩm chất cũng không thấp.

-Ngươi cũng khá đó,không làm chúng ta thất vọng...

Mặc dù Lâm Phong luyện đan có thêm cái thần khí cửu long đỉnh hỗ trợ nhưng cũng không thể không nói Lâm Phong cũng có thiên phú trong việc luyện đan.Băng Linh nghĩ.

-Sao,muốn trao thân cho ta rồi à?hắc hắc...Mặc dù ta phong lưu tuấn tú,anh tuấn phóng khoáng thật đó,sau này sẽ không ngừng có người muốn trao thân cho ta,nhìn cô cũng không tệ,ta miễn cưỡng đồng ý,mặc dù như vậy ta sẽ chịu thiệt thòi lớn nhưng cũng không có sao.

Lâm Phong mặt cười vô sỉ nói.

-Ngươi,đi chết đi,ai muốn trao thân cho ngươi...

Băng Linh thanh âm lửa giận nhìn Lâm Phong.

Rõ ràng nàng mới chỉ khen hắn có 1 chút mà hắn đã quá phận,mà kể cả nàng muốn trao thân cho hắn thì đấy chính là phúc 3 đời nhà hắn,thế mà dĩ nhiên hắn lại nói là chịu thiệt thòi lớn.

-Hắc hắc,bây giờ nàng có muốn thì ta cũng không đồng ý.

-Ngươi..ngươi làm sao có thể vô sỉ đến vậy...

Băng Linh tức giận nói.

-Thôi,muội muốn trao thân cho hắn thì cũng đừng có ở chỗ này chứ.

-Xem đan dược trước đã.

Hỏa Linh nhìn nhìn mười mấy viên đan dược nói,nàng cũng cảm thấy nó có chút bất phàm.

-Hừ,ai muốn cho hắn chứ.

Băng Linh cũng chả muốn đấu khẩu với Lâm Phong nữa,nàng cũng ngồi xuống dưỡng thần,nếu mà nói chuyện với Lâm Phong nữa sẽ khiến cho nàng có cảm giác muốn giết người.

-Ta có cảm giác hình như là thượng phẩm...

Mộc Linh nhìn nhìn mấy viên đan dược cũng nói.

-Có vẻ như vậy!!!

Lâm Phong cầm mấy viên đan dược lên khẽ ngắm ngía xung quanh.Mười mấy viên đan dược mầu trắng,tỏa ra linh khí nồng đậm khiến cho Lâm Phong kinh ngạc là dĩ nhiên linh khí trong này có vẻ là cao hơn cả thượng phẩm đan dược.

Mặc dù Lâm Phong chưa được nhìn thấy thượng phẩm đan dược bao giờ,trong Lâm gia cũng chả có viên thượng phẩm nào cả,nhưng hắn nghe nói là linh khí trong thượng phẩm đan dược cũng không có thể cao hơn viên này.

-Mộc Linh,nàng xem xem,ta cảm thấy nó không giống với thượng phẩm.

Lâm Phong đưa mấy viên đan dược lên trước mặt hỏi Mộc Linh,với đan dược thì Mộc Linh hiểu biết hơn hắn nhiều.

-Mộc Linh cũng khẽ đưa mắt lên nhìn mấy viên đan dược,nàng cũng thấy nó cũng không giống với thượng phẩm,phẩm chất với linh khí bên trong cao hơn,thượng phẩm với nàng trước cũng có gặp qua,phải nói là nàng đã dùng qua rất nhiều nhưng không thấy cái nào phẩm chất cao hơn cái này.

-Đây...đây dĩ nhiên là cực phẩm!!!

Mộc Linh thần sắc hoảng sợ nhìn mấy viên đan dược trước mặt.

Nếu như phẩm chất và linh khí bên trong cao hơn thượng phẩm thì cũng chỉ có cực phẩm mà thôi.

-Thật,là cực phẩm!!!

Hỏa Linh há miệng kinh ngạc,nàng cũng không ngờ lại là cực phẩm.

-Thật là cực phẩm,cho bọn ta xem với.

Đám Kim Linh cũng ngạc nhiên chạy tới xem.

-Đúng là cực phẩm,không ngờ ngươi lại có thể luyện chế ra.

Kim Linh cũng không ngờ tên này lại có thể luyện chế ra thứ này,mà lại còn là lần đầu luyện đan nữa.

Cực phẩm đan dược thì chưa có ai từng gặp qua,chỉ có nghe nói mấy thượng cổ đại năng mới có khả năng luyện chế ra.

Đã từng có rất nhiều môn phái thử luyện chế qua nhưng cũng chỉ là thất bại,bao nhiêu tài vật,dị thảo cũng là trắng tay.Những luyện dược đại sư luyện chế ra được thượng phẩm cũng là do nhận được truyền thừa hoặc là do măy mắn mới luyện chế ra được.còn cái này cực phẩm thì...Đã từ lâu cái thứ này không xuất hiện,chỉ có từ những thứ từ thượng cổ truyền lại mới có đề cập đến.Hạ phẩm trung phẩm thượng phẩm thì do tạp chất phân loại,càng ít tạp chất thì phẩm chất càng cao.Còn cực phẩm thì không giống,công hiệu nghịch thiên,tạp chất cực ít mà có khi còn không có tạp chất.

Cực phẩm đan dược chỉ tồn tại trong truyền thuyết nhưng mà bây giờ các nàng lại có may mắn thấy được.

-Chắc là có thể do cái này cửu long đỉnh cùng thiên đại khai sinh quyết của đệ,ta càng ngày càng không thể tưởng tượng được cái cửu long đồ này.

Kim Linh nói,nàng càng ngày càng mong chờ cái cửu long đồ này có thể cho nàng thấy được cái gì.

-Hăc hăc,cực phẩm...

Lâm Phong cũng không ngờ hắn lần đầu luyện đan lại ra được cực phẩm không khỏi khiến trên mặt hắn mừng rỡ.

-Mặc dù là cực phẩm nhưng đệ cũng đừng nên để lộ ra ngoài,cái này có thể mang đến tai họa.

Hỏa Linh nhìn gương mặt vui mừng của hắn cũng không khỏi cười thầm nhưng nghĩ đến cái gì đó khiến nàng không khỏi nhắc nhở Lâm Phong.

-Ừ,ta đã biết.

Lâm Phong trong lòng cũng hiểu rõ,hắn luyện chế ra được cực phẩm đan dược sẽ khiến nhiều người chú ý,không biết ngày nào hắn ra đường có bị người ta bắt về mổ ra nghiên cứu hay không.

-Thử xem dược lực thế nào?

Lâm Phong cầm 2 viên cực phẩm mà hắn luyện chế ra ném vào mồm.

2 viên đan dược vào mồm,linh khí cuồng bạo từ 2 viên đan dược khiến hắn kinh ngạc.

-Không ngờ dược lực lại mạnh đến vậy!!!

Thiên địa khai sinh quyết vận chuyển,dược lực từ 2 viên dần dần được luyện hóa chảy về phía đan điền khiến sắc mặt Lâm phong từ trắng bệch chuyển sang có chút đỏ.

Một lát sau dược lực được luyện hóa hết.

-Không ngờ lại được như vậy.

Lâm Phong trong người linh khí từ 2 viên cực phẩm đã khiến hắn khôi phục đến 7 8 thành,1 võ giả 9 hệ như hắn,linh khí khôi phục là vô cùng lớn,nhưng không ngờ 2 viên bạo linh đan này lại có thể khiến hắn linh khí tiêu hao khôi phục gần đỉnh phong.

-Thứ này không nên để người khác biết.

2 ngày sau.

-Hắc hắc, cũng nên rời khỏi rồi.

Lâm Phong thần sắc vui vẻ,dư âm từ 2 ngày trước luyện đan khiến hắn bây giờ vẫn vui mừng.

-Cười ít thôi,2 ngày nay ta thấy ngươi sắp cười đến rách cả miệng rồi!!!

Hỏa Linh cười cười.

Lâm Phong cũng kệ nàng,hắn đang dọc dẹp nơi này để chuẩn bị rời khỏi rồi.

Chương 22: Đạo tặc

Trong rừng.

Lâm Phong lúc này đang đối mặt với 1 con hổ đen.

Hắc vân hổ,nhị giai hậu kỳ đỉnh phong.

-Hừ,muốn giết ta?

Lâm Phong đang đi tìm dược liệu thì gặp ngay con hổ đen này.

Con hổ đen này nhìn Lâm Phong với ánh mắt bất thiện,nó đang canh giữ 1 cây tam cấp linh thảo đang đợi chín để cắn nuốt đột phá lên tam cấp yêu thú thì bị Lâm Phong trộm mất khiến nó vô cùng tức giận.

-Muốn nó?

Lâm phong chìa tay đang cầm 1 cây linh thảo đen xì ra đưa đến trước mặt.

-Gừ.......

Con hổ tỏ vẻ muốn khẽ gật đầu.

-Nghĩ gì,mỡ đấy mà húp.

Lâm phong khẽ rụt tay lại nhét cây linh thảo vào trong giới chỉ nói.

Đây là 1 cây ám mộc thảo tam cấp linh thảo,đây chính là dược liệu ám thuộc tính,mà muốn tìm kiếm dược liệu ám thuộc tính rất khó,nó chỉ sinh trưởng ở những nơi ẩm ướt và ít ánh sáng.

Lâm Phong đang đi tìm dược liệu thì gặp ngay cây linh thảo này thế là hắn trộm luôn,không ngờ còn bị yêu thú canh giữ phát hiện.

-Grao......

Con yêu thú gào lên tức giận,mống vuốt giơ cao,miệng há to ra nhảy bổ vào Lâm Phong.

Đây là linh thảo để nó đột phá tam cấp nhưng không ngờ bị tên nhân loại này trộm mất,chả những trộm mất còn giỡn mặt nó.

-Ta sợ ngươi sao!!!

Lâm Phong cổ tay khẽ run lên,chân long kiếm hiện lên trong tay,kiếm quang chém về phía con hổ đen đang lao tới.

-Ẩn sát kiếm,cho ta lên.

Lâm Phong khẽ gầm lên,ẩn sát kiếm 4 thức đầu khẽ hiện,kiếm quang mang theo kình phong sắc bén lao về phía con hổ.

Ẩn sát kiếm của hắn 4 thức đầu hắn tu luyện coi như là có chút thành tựu,Lâm phong bây giờ coi như mới chỉ phát huy được 4 thành uy lực.

Con hắc vân hổ thân hình khá to mà di chuyển nhanh nhẹn vô cùng,thấy 4 bóng kiếm cảu Lâm Phong bay tới khiến nó khẽ lui sang một bên,cái đuôi đánh về phía Lâm Phong.

-Dĩ nhiên tránh được,ngươi là con đầu tiên đó.

Lâm Phong thấy 4 chiêu kiếm của mình đâm hụt con hổ cũng khẽ giật mình.

Yêu thú nhị cấp hậu kỳ hắn giết cũng khá nhiều nhưng toàn là 1 chiêu đầu tiên,nhưng không ngờ con hổ này lại né được.

-Ầm..

Một tiếng nổ lớn vang lên,4 chiêu kiếm của Lâm Phong đam vào mấy gốc cây đại thụ lập tức bị xẻ thành nhiều mảnh.

Hổ đen thấy Lâm Phong né được chiêu của mình tức giận lao về phía Lâm Phong.

-Lần này thì ngươi không có may mắn như vậy nữa đâu.
Lâm Phong thấy con hổ lao về phía mình cũng cười lạnh.

-Ẩn sát kiếm,ám thuộc tính cho ta lên.

Lâm Phong kêu lên,4 chiêu ẩn sát kiếm lại hiện,linh khí ám thuộc tính trong người cũng khẽ vận chuyển,bao quanh Lâm Phong lúc này là một bóng đêm đen xì.

Hổ đen lao gần đến Lâm Phong thì cảm thấy bầu trời như tối sầm lại,khiến nó mất phương hướng lao thẳng vào một tảng đá lớn,tảng đá lập bị một lực lớn va chạm nổ tung vỡ vụn.

Mặc dù nó cũng là yêu thú ám thuộc tính mà bị chính ám thuộc tính của tên nhân loại này khiến nó mất phương hướng,khiến nó cảm thấyvô cùng khó hiểu.

-Ngươi làm sao bằng được máu huyết của Ám tỷ.

Từ trong bóng đen xung quanh vọng lên thanh âm của Lâm Phong.

Long tộc từ xưa đã là vạn thú chí tôn,thuộc tính của long tộc tu luyện cũng là đứng đầu trong thiên hạ,Lâm Phong có được máu huyết của Long tộc nên hắn cũng có được những thuộc tính đứng đầu trong thiên hạ.

Bốn chiêu ẩn sát kiếm lại hiện,đâm thẳng vào con hổ đen khiến nó thân thể bị chia làm nhiều mảnh,chết không nhắm mắt.

Lâm phong sau 2 lần thi triển ẩn sát kiếm đã khiến linh khí trong cơ thể hắn chỉ còn lại có 4 phần,2 viên đan dược vào miệng Lâm phong lập tức ngồi xuống khôi phục.

Một lát sau,Lâm Phong lúc này đã khôi phục được đỉnh phong.

Thiên địa khsi sinh quyết vận chuyển,linh khí từ trong cơ thể của con hổ được Lâm Phong hấp thu sạch sẽ khiến hắn lại có cảm giác muốn đột phá.

-Xong chưa,xong rồi thì rời khỏi đây thôi.

Thanh âm Hỏa Linh trong đầu nhắc nhở.

Lâm Phong cũng không chậm chễ vội vàng rời đi,chỗ đánh nhau này không lâu sau sẽ có yêu thú đến.

-Ta lại muốn đột phá rồi.

Lâm Phong đang nhanh chóng rời khỏi cảm thấy hắn sắp không nhịn được nữa mà đột phá rồi.

-Đăng trước có một hang động,nhanh vào đó.Hỏa Linh khẽ nhìn nhìn xung quanh nói.

Lâm phong cũng không đợi được nữa vội lao vào trong lập tức ngồi xuống luyện hóa linh khí trong người.

Công pháp vận chuyển,linh khí của con hổ trong người Lâm phong dần dần được hắn luyện chế thành của mình chảy về phía đan điền,khí tức của hắn lại nhanh chóng tăng lên.

Võ sư thất trọng sơ kỳ đỉnh phong.

Qua 2 canh giờ sau Lâm phong mới luyện hóa hết linh khí trong người,khiến hắn đột phá đến võ sư thất trọng sơ kỳ đỉnh phong,sắp đột phá đến trung kỳ.

Lâm Phong mở mắt cảm nhận cơ thể mình lực lượng mạnh mẽ khiến hắn khẽ mỉm cười.

-Lại tiếp tục công việc vậy.

Lâm Phong khẽ sửa sang lại mình 1 chút cũng nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

1 ngày sau.

-Soạt....soạt....

Lâm Phong lúc này đang hái một cây nhị phẩm linh thảo thì thanh âm như có người dẫm lên lá cây khô khiến hắn nhanh chóng nấp sau một bụi cây,khí tức khẽ ẩn giấu,lặng lẽ nhìn xem là ai.

Một lát sau một đoàn người gồm 7 người đang đi đến gần chỗ hắn ẩn nấp,trong đó có 6 nam 1 nữ.Đẫn đầu là một người trung niên gương mặt có 1 viết sẹo chỗ mắt,khí tức khẽ thả ra khiến Lâm Phong giật mình.

-Dĩ nhiên là võ sư cửu trọng đỉnh phong,sắp đến đại võ sư!!!

Mấy người đằng sau cũng khẽ thả ra khí tức của mình,2 người võ sư bát trọng,3 người võ sư thất trọng,một người lục trọng.Mà người võ sư lục trong kia chính là 1 cô gái.

-Dĩ nhiên là mĩ nhân,lại là siêu cấp mĩ nhân nữa chứ.

Lâm Phong nhìn cô gái khiến hắn giật mình,đây là 1 mĩ nhân,so với mấy long nữ chỉ kém 1 chút mà thôi,khí chất của long nữ chính là cao cao tại thượng,như tiên nữ vậy,còn nữ nhân này lại khiến cho người ta không nhịn được mà chảy máu mũi,vũ mị khiêu gợi.

-Ta cảm thấy nàng ta sẽ gặp phải chuyện không tốt đẹp gì.

Băng Linh nhìn gương mặt đang dàn dụa máu mũi của Lâm Phong khinh thường nói.

-Chuyện gì không tốt đẹp,hừ,gặp được ta chính là may mắn của nàng.

Lâm Phong cố gắng bịt mũi mình nói.

-Thế đệ định làm thế nào bây giờ,ta thấy trong giới chỉ của đệ vẫn còn mấy lọ xuân dược đó,có cần dùng không.

Hỏa Linh thanh âm chọc gẹo nói.

-Hừ,ta là người trong sáng làm gì cần phải dùng đến nó,lần này chúng ta sẽ làm một việc.

-Việc gì?

-Đạo tặc

Các nàng cũng khó hiểu không biết Lâm Phong định làm gì nhưng khí nghe đến thanh âm của Lâm Phong khiến các nàng trợn mắt.

ĐẠO TẶC.

Chương 23: Dong binh đoàn

-Đạo tặc,đệ đùa tỷ chắc.

Hoả Linh mặt mũi trợn ngược nhìn Lâm Phong,tên này làm gì không làm lại đi làm đạo tặc.

-Kệ hắn đi,nhìn máu mũi chảy ra thế kia thì chắc là lại đi cướp sắc rồi.

Kim Lim thanh âm khinh thường nói.

-Nào,thế định dùng cái gì,xuân dược hay là để ta bỏ thuôc mê cho???

Băng Linh 2 mắt long lanh nhìn Lâm Phong nói.

-Tất nhiên là xuân dược rồi,như thế này thì làm sao để chạy thoát được.Hê hê.

Lâm Phong cười dâm đãng nói,nhưng mồ hôi của hắn đầu chay xuống khi nghe thấy thanh âm này.

-Hả,Băng tỷ,tỷ tỉnh rồi à?sao mặt mũi ghê rợn thế kia,đứa nào chọc tỷ à,bảo đệ để đệ thiến nó!!!

-Vừa nãy ta vừa nghe thấy có người bảo dùng xuân dược đâu?

Băng Linh ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong nói.

-Thằng nào,ngon ra đây coi,ăn gan hùm rồi hay sao mà dám nói thế!!!

-Chắc là không có ai dám nói thế đâu,tỷ chắc nghe lầm rồi.

Lâm Phong mồ hôi lạnh bắt đầu chảy xuống,ngu gì mà đi nhận với bà cô này,nếu như nhận là hắn nói không biết bả có ý muốn giết hắn hay không.

-Thật sao,ta vừa rõ ràng nghe thấy mà.

Băng Linh ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong nói.

-A ha...ha...tỷ sao ánh mắt của tỷ bất thiện thế?đệ chính là ghét nhất mấy đứa háo sắc,nếu để đệ gặp phải,đệ nhất định sẽ mang hung khí gây án đến cho tỷ.

Lâm Phong nói.

-Ồ,thế à,nhớ lời đệ nói đấy nhé,ta hy vọng là đệ sẽ nhanh bắt được nó,hừ.

Băng Linh thanh âm hừ lạnh nói.nàng cũng chả muốn nới với cái tên này nữa,làm sao lại có người mặt dày đến vậy cơ chứ.

-Thôi,chắc là chả bao giờ muội tìm thấy nó đâu.

Kim Linh nhìn Băng Linh nói.2 người này cứ gặp nhau là lại đấu khẩu.

-Thế bây giờ ngươi định làm gì tiếp theo?

Kim Linh quay sang nhìn Lâm Phong nói.

-Đợi xem thế nào đã rồi tính tiếp.

Lâm Phong chăm chú nhìn vào đoàn người phía trước nói.

-Chuẩn bị cái...

Lâm Phong bắt đầu công cuộc hoá trang làm đạo tặc của hắn.

15 phút sau

-Coi như được rồi.

Lâm Phong nhìn nhìn quanh người nói.

Quang người hắn bây giờ mặc một bộ quần áo để lộ ra nửa vai,đằng sau đeo chân long kiếm,nếu như không xuất kiếm thì cũng không ai có thể biết được đó là thần khí.

Trên đầu hắn quấn một cái khăn che kín hết cả mái tóc,trên mắt thì là một cái kính hải tặc được hắn chế từ quần áo của mình,trên mặt là mấy cái hình xương cá được hắn vẽ lên.
-Giờ đến ta nhìn cũng chả nhận ra ta nữa,hắc hắc.

Lâm Phong mặt mũi hài lòng nhìn tác phẩm của hắn.

-Công nhận ta cũng có mắt thẩm mỹ ghê.

-Bệnh nặng quá rồi!!!

Kim Linh ngán ngẩm nói.

-Ngươi giờ không giống người nữa rồi,sau này ra đường có người hỏi thì đừng bảo là quen biết chúng ta.

-Hừ,đúng là không biết nhìn hàng,không nói với nàng nữa,kiếm chỗ trốn cái.

Lâm Phong từ từ tiếp cận gần với đoàn người,khí tức nhẹ nhàng biến mất như là một thể với tự nhiên vậy.

-Không biết là tin tức có thật không lão đại,ở đây có một gốc tứ phẩm linh thảo à?

Một gã thiếu niên khoảng chừng 20 tuổi,võ sư bát trọng nói.

-Theo như tin tức ta nhận được thì là thật.

Tên trung niên võ sư cửu trọng đỉnh phong nói.

Hắn từ lúc nhận được tin tức cũng là vô cùng cao hứng,nếu tìm

được linh thảo này thì hắn cũng có thể kiếm một khoản lớn.

-Nhưng ta nghe nói ở những nơi đó thì hay có yêu thú cường đại canh giữ,chúng ta liêu có thể đối phó được không.

Một tên thanh niên cũng khoảng 20 tuổi võ sư bát trọng nói.

Tứ phẩm linh thảo thì thường hay có yêu thú 3 4 giai canh giữ,với thực lực của bọn hắn bây giờ không thể đối phó nổi.

-Chúng ta đã có Tử Yên cô nương đây thì lo gì.

-Không biết cô nương có mang theo thứ đó không?

Tên trung niên cầm đầu nhìn nữ nhân duy nhất trong đoàn nói.-Đúng là mỹ nhân mà,nhưng mà không trêu trọc nổi.

-Có,đoàn trưởng không phải lo.

Nữ nhân thanh âm như để cho người ta đắm chìm trong đó nói,trong tay nàng khẽ cầm một cái túi,bên trong có vài cây dược liệu.

-Đó là gì vậy?

Mấy người đằng sau nhìn thấy đống dược liệu đó cũng hỏi.

-Thứ để đối phó yêu thú.

Tử Yên nữ nhân nói.

-Nếu như có thể xong việc thì ta có thể giúp đoàn trưởng tiến thêm một cấp mới.

-Vậy thì nhờ cô nương vậy.

Tên đoàn trưởng cũng cung kính với nữ nhân này,ở trong Phương Vân Trấn không ai giám trêu trọc vào cái nhân vật khủng bố này.

-Chuyện này càng xong nhanh càng tốt,mọi người nhanh chân lên nào,cố gắng đừng đụng chạm với yêu thú.

Tử Yên nữ nhân đông tác xoay người về phía sau cơ hồ khiến Lâm Phong xịt máu mũi đến chết,trước ngực phập phồng,vai trắng tinh cùng đôi chân thon thả hiện ra ngay trước mắt Lâm Phong

-Không nổi,chịu hết nổi rồi.

Lâm Phong cố gắng giữ yên lặng nhưng khi nàng gần đến hắn khẽ đụng vào một cành cây.

Soạt.

-Ai đó.

-A,ngươi là ai,muốn làm gì?

Tử Yên nữ nhân đang mải quay người để nhắc nhở mọi người thì trong bụi cây một thân ảnh lao ra nhanh cóng để tay lên cổ nàng khiến nàng giật mình.

-Hắc hắc,muốn làm gì,dĩ nhiên là cướp tiền rồi cướp sắc chứ còn gì nữa.

Lâm Phong thanh âm khàn khàn để người ta nổi da gà nói.

-Các hạ là ai,tại sao lại muốn gây sự với chúng tôi?

Trung niên đoàn trưởng nhìn Lâm Phong nói,hắn không ngờ rằng Lâm Phong chỉ là võ sư thất trọng sơ kỳ còn hắn là võ sư đỉnh phong rồi mà động tác của Lâm Phong vừa nãy hắn cũng nhìn không kịp.

-Làm gì,hắc hắc,cướp của giết người,khôn hồn thì mang hết những gì quý giá ra đây,ta sẽ để cho con đường sống,còn không thì ta sẽ thông hết.

Lâm Phong thanh âm khàn khàn không giống người nói.

-Vị đệ đệ này có thể thả lỏng tay cho ta không,tỷ tỷ đây sắp ngột thở rồi.

Tử Yên nữ nhân thanh âm thanh thuý vang lên bên tai Lâm Phong để hắn trong lòng một trận lửa nóng.

-Yêu tinh mà!!!!

-Nàng làm sao biết ta nhỏ tuổi hơn nàng mà gọi đệ đệ?

Lâm Phong thanh âm khó hiểu nói,sao nàng lại biết hắn ít tuổi hơn nàng.

-Hay là lộ rồi?

Chương 24: Tử Yên

-Hay là lộ hàng rồi?

Lâm Phong trong lòng nghĩ,hắn hoá trang đến chính hắn còn không nhận ra mình nữa tại sao nữ nhân này lại biết.

-Hắc hắc,muốn biết sao ta lại biết không?

Tử Yên thanh âm trong trẻo nói.

-Tại sao lại biết.

Lâm Phong cố gắng nghĩ lại xem mình đã lộ ra cái gì mà nữ nhân này biết.

-Hắc hắc,tại của đệ nhỏ quá nên ta mới biết.

Tử Yên khẽ nhìn xuống phần dưới của Lâm Phong nói.

-A ha ha,nhỏ!!!!

Hoả Linh thanh âm trêu trọc truyền vào tai Lâm Phong.

-Hừ,nói gì?

Lâm Phong thanh âm tức giận truyền vào.

-A,ta bị sước móng tay này các muội,có dũa không cho ta mượn?

-Hừ,

Lâm Phong khẽ hừ lạnh cũng không rảnh để ý đến các nàng nữa.

Lâm Phong nói.

-Á đù,khốn nạn,dâm nữ!!!
-Xin lỗi đi,nhìn thế thôi chứ chưa biết đâu,có muốn thử không?

Lâm Phong khuân mặt đen xì nói,hắn đã từng kiểm tra thằng em của hắn,đúng thật là rất có tiền vốn mà nữ nhân này lại nói là nhỏ.

-Hi hi,nếu như có cơ hội thì ta sẽ thử.

Tử Yên thích thú nói.

Theo như nàng biết thì hầu hết đạo tặc đều là những người mà không việc gì không làm,từ cướp của cho đến giết người.Nếu ngư rơi vào tay chúng không bị giết thì cũng là bị mang về làm trò mua vui cho chúng, với cả theo như nàng biết thì quanh Phương Vân Trấn này không có một nhóm đạo tặc nào.

Nhưng mà tên đạo tặc này dĩ nhiên lại đứng nói chuyện phiếm với mình,với cả kiếm của tên này cũng không có kề trên cổ nàng,chỉ còng tay qua thôi,hắn là không có ý định giết người.

Tên này không phải là đạo tặc,chỉ là đóng giả mà thôi.

Mà giọng nói của hắn vẫn còn non nớt,không giống với nhưng tên đạo tặc khác,chứng tỏ hắn ót tuổi hơn cả mình.

-Hay lắm dmm,thế có muốn thử luôn hay không?

Lâm Phong mặt méo mó nói.
-Muốn nhưng mà ta có chuyện rồi,để lúc khác được không?

Tử Yên khẽ quay người lại hai tay ôm lấy cổ Lâm Phong nói.

-Yên tinh mà!!!

Lâm Phong không khỏi nhìn vào gương mặt tuyệt mỹ của Tử Tên,mặt trắng trái xoan,đôi môi đỏ rực,mày liễu mắt phượng,hương thơm từ trong miệng nàng khẽ thở ra khiến Lâm Phong cảm thấy cả người bắt đầu nóng rồi.

-Đệ muốn thế này đến bao giờ nữa?

Tử Yên khẽ lắc mình muốn thoát khỏi Lâm Phong nhưng không nổi,bởi vì khí lực của hắn hơn nàng.

-Hắc hắc,giờ chưa được,ta mà thả nàng ra thì họ sẽ chụp ta thành cặn bã mất.

Lâm Phong đưa mắt nhìn về phía sau người đăng sau như đang muốn lao lên vậy.

-Ngươi,mau thả nàng ra!

Tên đoàn trưởng dẫn đầu quát lên,chính hắn là người bảo hộ nữ nhân này,nàng mà có chuyện gì chắc hắn đi bán muối mất.

-Sao,muốn ra tay?

Lâm Phong hai tai vẫn ôm lấy Tử Yên nói.

-Ngươi muốn như thế nào thì thả nàng ra.

Tên đoàn trưởng giọng khẽ trầm xuống nói nhưng tay của hắn đằng sau đang âm thầm vận chuyển linh khí,chỉ cần Lâm Phong thả nàng kia ta thì hắn sẽ ra tay ngay

Cho dù Lâm Phong võ sư thất trọng sơ kỳ có chút bất phầm nhưng với võ sư cửu trọng đỉnh phong của hắn thì cũng như là 1 trời 1 vực.

-Nói,các ngươi ở đây làm gì?

Chương 25: Trường Sinh Thảo (1)

-Nói,các ngươi ở đây làm gì?

Lâm Phong khuân mặt âm trầm nhìn đoàn người trước mặt,nếu như bọn họ là dong binh đoàn thì Lâm Phong còn có thể hiểu được,nhưng những người trước mặt này lại có huy hiệu của dong binh đoàn.

-Chúng ta ở đây có liên quan gì đến ngươi.

-Biết điều thì thả nàng ấy ra,ta có thể tha mạng cho ngươi.

Tên võ giả bát trọng thanh âm khinh thường nói.

Lâm Phong xuất hiện hắn cũng không cảm nhận được nhưng sau khi biết Lâm Phong mới chỉ là võ sư thất trọng sơ kỳ thì hắn cũng biểu lộ thái độ khinh thường,thất trọng với bát trọng tuy cách nhau 1 trọng nhưng khác biệt rất lớn.

-Tiểu huynh đệ,có gì chúng ta từ từ nói,nếu đệ thả nàng ra ta đảm bảo đệ có thể an toàn rời khỏi nơi này,thế nào?

Tên đoàn trưởng cũng lên tiếng,với 1 tên võ sư thất trọng tuy có chút bất phàm nhưng hắn cũng không để trong mắt,nhưng trong tay hắn bây giờ đang là Tử Yên,nàng có mệnh hệ gì thì hắn cũng chả sống nổi.

-Ồ,muốn ta thả nàng thì có thể đi khỏi đây,đoàn trưởng cứ đùa,ta mà thả nàng ra rồi chắc gì đoàn trưởng đã tha cho ta.

Lâm Phong thừa biết nếu hắn mà thả nàng ra kiểu gì cũng bị tất cả mọi người công kích,hắn cũng không sợ nhưng cũng phải đề phòng bất trắc.

-Vậy ngươi muốn thế nào?

Tên đoàn trưởng thanh âm cũng trở nên âm trầm nhìn Lâm Phong nói.

-Các ngươi ở đây làm gì?

Lâm Phong khuân mặt băng lạnh nói.

-Hừ,chúng ta ở đây làm gì thì có liên quan gì đến ngươi,ngươi dĩ nhiên muốn chết.

Tên võ sư bát trọng khẽ hừ 1 tiếng,khí thể kéo lên đến võ sư bát trọng áp thẳng đến Lâm Phong,hắn vô cùng tự tin với khí thế của mình cũng có thể áp bức Lâm Phong,đây cũng chính là cơ hội để hắn thể hiện trước mặt Tử Yên.

-Hừ,trò con nít thôi.

Lâm Phong linh khí trong người vận chuyển áp lại khí thế của đối phương,thiên địa khai sinh quyết của hắn chính là đỉnh cấp công pháp trên thế gian này,đối phó với những loại khí thế này hắn cũng không thèm quan tâm.

-Muốn chết!

Tên võ sư bát trọng cũng không ngờ khí thế của mình dĩ nhiên lại bị đối phương loại bỏ dễ dàng như vậy,đối phương kém hắn 1 trọng mà dễ dàng chống lại khí thế của hắn,trong người dĩ nhiên có bảo khí,khuân mặt của hắn hiện lên vẻ tham lam.

Cảm thấy như vậy cũng không chỉ mình hắn,tên đoàn trưởng dẫn đầu cũng cảm thấy,Lâm Phong dễ dàng bỏ qua khí thế của người mình chắc chắn là có bảo khí,hắn khuân mặt cũng tỏ ra vẻ tham lam nhưng cũng không giám ra tay trước.

-Ngươi lên thử hắn trước,cẩn thận đừng làm nàng bị thương.

Tên đoàn trưởng nói.-Vâng,đại ca.

-Ngươi đã không biết điều đừng trách chúng ta.

-Kinh thiên kiếm quyết,lên cho ta.

Tên võ sư bát trọng không biết khi nào trong tay đã thêm thanh kiếm,thanh âm hét lớn,thanh kiếm trong tay hắn khẽ run lên,bóng kiếm mầu vàng như chọc thủng không khí lao thẳng đến Lâm Phong.

Kinh thiên kiếm quyết là hắn 1 lần trong 1 di tích nhặt được,chính là huyền cấp hạ phẩm võ kỹ,kiếm có 4 thức nhưng hắn bây giờ cũng chỉ tu luyện đến thức đầu tiên,nhưng đối phó với Lâm Phong hắn cũng cảm thấy đã đủ rồi.

-Hừ,muốn chết!

Lâm Phong trên mặt cười lạnh nói.nhìn bóng kiếm đang lao đến trước mắt hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên,uy lực của chiêu kiếm này không nhỏ,dĩ nhiên là huyền cấp võ kỹ,ở trong Phương Vân Trấn rất ít người có được hạ phẩm võ kỹ.

Nếu như là võ sư thất trọng bình thường ở trước mặt chiêu kiếm này chắc chắn sẽ bị thương nhưng hắn là ai,hắn chính là Lâm Phong.

-Ẩn sát kiếm,lên cho ta.

Lâm Phong khẽ đẩy Tử Yên ra phía sau,hắn cũng không cần phải để ý đến nàng,nếu nàng mà có hành động bất lợi cho hắn thì sẽ có long nữ thông báo cho hắn.

Lâm Phong trong tay chân long kiếm,4 chiêu ẩn sát kiếm vừa hiện khiến không gian xung quanh như chìm vào bóng tối mờ mịt,ám linh khí trong người vận chuyển khiến hắn như hòa vào trong bóng đêm.

-DĨ nhiên là ám thuộc tính.

Không chỉ tên võ sư bát trọng giật mình mà đến cả Tử Yên lẫn tên đoàn trưởng cũng kinh sợ,võ giả ám thuộc tính rất hiếm,như trong nghìn người may ra mới có 1 người ám thuộc tính,mà võ giả ám thuộc tính chính là loại người khó đối phó nhất.Bóng kiếm kinh thiên kiếm lao thẳng về phía Lâm Phong nhưng như là chìm vào trong hư vô vậy.

-Hả,sao có thể như thế được,đây là chiêu thức gì?

Tên võ sư bát trọng cảm thấy hoảng sợ,hắn cảm thấy như nguy hiểm đang bao trùm xung quanh hắn vậy.

-Đấy chính là chiêu kiếm lấy mạng ngươi.

Thanh âm Lâm Phong từ trong bóng tối vọng ra khiến người ta cảm thấy như gặp tử thần vậy.

Bốn chiêu ẩn sát kiếm từ trong bóng đêm lao ra mang theo khí tức chết chọc lao thẳng về phía tên võ sư đang còn hoảng sợ kia,hắn có cảm giác như mình đang đối mặt với diêm vương vậy.

-Khoan đã,dừng lại.

Bốn chiêu ẩn sát kiếm của Lâm Phong đã đến trước mặt tên võ sư đang định chém hắn ra làm 4 khúc thì thanh âm của Tử Yên khiến Lâm Phong dừng lại,kiếm chiêu cũng tiêu tán trong không trung,nhưng mũi kiếm đã đến trước cổ họng của đối phương.

-Có thê tha cho hắn không?

Thanh âm của Tử Yên vang lên,mặt đẹp tỏ vẻ cầu xin nói.

-Tại sao?

Lâm Phong thanh âm lạnh lùng.

-Hắn là hộ vệ của ta,hộ tống ta đến đây,có thể tha cho hắn không.

Tử Yên nói.

-Có thể,nhưng cho ta biết nàng đến đây làm gì.

-Chúng ta đến đây để tìm một loại linh thảo.

-Tìm linh thảo gì?

-Trường sinh thảo.

Thanh âm của Tử Yên hơi nhỏ lại nhưng lọi vào tai Lâm Phong lại là một loại chấn động.

DĨ nhiên là Trường sinh thảo!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau