LONG HOÀNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long hoàng - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thú Thần Quyết

-Các ngươi buông ta ra,ta phải giết hắn....

Băng Linh gương mặt hung dữ có ý định giết Lâm phong nhưng bị mọi người dữ lại.

-Hắc hắc,hắn đúng là vô sỉ thật.

-Bất quá ta vẫn thích.

Hỏa Linh gương mặt tuyệt mĩ cười nói.

-Hỏa tỷ,ngươi mà lại đồng ý với hắn.

Băng Linh hơi nguôi nguôi được cơn giận nhìn Hỏa Linh nói.

-Hắn vô sỉ mới đúng là hắn,hắn mà là chính nhân quân tử ta lại không quen.

-Bất quá bây giờ chúng ta cũng có thể làm được gì đâu,hắc hắc,ta thật mong đợi không biết chúng ta sẽ có thêm bao nhiêu tỷ muội nữa..

Băng Linh nói.

-Kim tỷ,tỷ nói xem.

Băng Linh nhìn Kim Linh nói.

-Không liên quan gì đến ta,ta cũng kệ,hắn thế nào ta cũng không quan tâm,chỉ cần hắn đừng trở thành loại đó thì không sao.

Kim Linh nói.

-Tỷ nói,chả nhẽ là...

Băng Linh khi nghe Kim LInh nói một mặt hoảng sợ khi nhớ đến cái gì đó.

-Chính là bọn chúng.

-Nhưng không phải trận chiến năm đó,bọn chúng đã bị diệt rồi sao.

Băng Linh nói.

-Chưa chắc,biết đâu vào một lúc nào đó bọn chúng sẽ lại xuất hiện.

Kim Linh khuân mặt thở dài,nàng không hi vọng gặp lại cái thứ đó nữa.

Trên đường về trong đầu Lâm Phong toàn là thanh âm nói chuyện của các nàng,hắn cũng chả quan tâm.Thứ mà hắn quan tâm bây giờ là cái thứ đồ vật trong cái hộp này là gì?

-Không ngờ hắn lại chọn phải ẩn sát kiếm,cái thứ đó chỉ có võ giả ám thuộc tính mới tu luyện được,chả nhẽ hắn cũng có thuộc tính ám,còn có cái thứ đồ vật kinh khủng kia nữa lại để hắn tìm được,không biết là phúc hay họa nữa,mong là phúc đi.

-Tên tiểu tử này cũng không có tệ lắm,hắc hắc.

Lão giả nhìn mấy lọ xuân dược trong tay mình cười quái dị.

-Hôm nay võ kỹ các đóng cửa sớm,mọi người mai vao tiếp.

Lão giả nhìn về phía võ kỹ các quát lớn.1 đoạn hào quang từ tay lão bắn về phía võ kỹ các khiến tất cả mọi người đang không hiểu gì thì bị đưa ra ngoài.

-Thưa trưởng lão,sao hôm nay lại đóng cửa sớm?

Một tên võ giả mặt như cá trê nói.

-Hôm nay ta có đại sự,đóng cửa sớm,các ngươi nhanh chóng trở về,mai quay lại.

Lão giả phất tay một cái cửa đại điện đóng vào rồi lăng không bay đi khiến 1 đám võ giả ở dưới một mặt chả hiểu gì.

-Sao lại như vậy?

-Hay là xảy ra chuyện gì rồi.
-Kệ đi,mai quay lại.

Một đám võ giả gương mặt khó hiểu quay đầu đi về.

......................................................................................

Trong phòng Lâm phong.

Lâm Phong vừa về đến nhà đã vội đóng cửa để tìm hiểu võ kỹ của mình.

-Cái ẩn sát kiếm này thế mà là võ kỹ không trọn vẹn,nếu có 7 thức thì ngon rồi,võ kỹ của Lâm gia cao nhất cũng chỉ là huyền cấp trung phẩm mà thôi.

-Thôi để sau đi,tìm hiểu cái này trước đã.

Lâm phong lấy ra cái hộp gấm nhìn đi nhìn lại thì chả thấy chỗ để mở cả.

-Chả nhẽ phải đập thật mới biết được cái bên trong?

Lâm phong cầm cái hộp đang định cho 1 chưởng thì giọng của Hỏa Linh vang lên.

-Ngươi thử nhỏ máu vào xem,xem thử có được không?

Hỏa Linh nhắc nhở.

Lâm Phong trên ngón tay khẽ cắn cái,từng giọt máu nhỏ trên cái hộp,khiến Lâm Phong chú ý là dĩ nhiên cái hộp này lại hấp thu máu của hắn.

-Cái này dĩ nhiên mà lại hấp thu máu của ta,làm sao giờ?

-Từ từ,đừng nóng,cứ để 1 lúc xem nào.

Thủy Linh nói.

Thấy thế thì Lâm phong cũng đành để cho cái hộp hấp thu máu huyết của hắn.

Mặt hắn lúc này càng ngày càng trắng rồi.

-Bao lâu nữa thì được?

Lâm phong mặt mũi trắng bệch tỏ ra vẻ mệt mỏi.Chưa qua bao lâu sau khi Lâm phong than thở,cái hộp cũng đã dừng hấp thu máu huyết của hắn rồi,xung quanh cái hộp lúc này tỏa ra hoàng quang thần bí chiếu sáng cả phòng.Cái hộp lúc này đang từ từ mở ra.

-Khí tức này dĩ nhiên là nó,chỉ có thể là nó thôi.

Kim Linh mặt mũi lạnh lùng nhưng lúc này cũng có vẻ kích động.

-Đúng rồi,là nó,thảo nào ta cảm thấy rất quen thuộc.

-Nó là gì vậy?

Lâm phong mặt mũi không hiểu hỏi.

-Ngươi dĩ nhiên vận khí quá nghịch thiên rồi,dĩ nhiên lại có được thứ này.

-Cái này chính là 1 môn võ kỹ của long tộc chúng ta,mà cũng không hẳn là của long tộc chúng ta,nó là sở hữu chung của 4 đại gia tộc yêu thú là Chân long,Bạch hổ,huyền vũ,Chu tước.

Hỏa Linh một mặt tỏ ra vẻ cảm thán,dĩ nhiên vận măy của tên này lại nghịch thiên đến vậy.

-Nói cái gì mà đệ hiểu đi.

Lâm Phong nói.

-Đây hẳn là Thú Thần Quyết đi,mà cũng không hoàn chỉnh,chỉ có 1 thức thôi.

Cái hộp lúc này đã mở hẳn ra để lộ ra 1 cái ngọc giản,ngọc giản này tỏa ra hoàng quang khí tức,xung quanh còn có 1 con rồng nhỏ bao bọc.

Lâm Phong chưa kịp quan sát tỷ mỉ thì trong đầu đã vọng ra thanh âm Hỏa Linh mang theo vẻ thúc dục nói.

-Nhanh mở tinh thần của ngươi ra để chúng ta kết giới,nhanh.

Lâm Phong không kịp hỏi cái gì cũng mở tinh thần của mình ra.

-Mở.Khốn long giới.

Cả chín người long nữ vội càng kết thủ ấn nhanh đến nỗi Lâm Phong không kịp nhìn ra cái gì thì xung quanh chỗ hắn ở đã kết thành 1 vòng hào quang bao bọc mọi thứ vào.

-Rống..

Cái ngọc giản kia vừa xuất hiện thì 1 tiếng gầm rống vang vọng căn phong cơ hồ khiến Lâm phong rách lỗ tai,từ xung quanh cái ngọc giản kia con rồng như sống dậy phát ra tiếng gầm rú rồi lao thẳng lên xuyên qua mái nhà của hắn lao thẳng lên trời.

Cong rồng đụng vào kết giới không lao lên được nữa.Qua một hồi lâu rồi cũng tiêu tán vào không trung.

-May mà có cái kết giới này không thì vỡ mồm.

Lâm phong trên mặt toát mồ hôi lạnh nói.

-Nếu như mà để người ngoài biết thì ngươi sẽ mang đến họa sát thân.

Hỏa Linh cùng mấy nàng thần sắc mệt mỏi nói.

-Thế là ta không thể tu luyện nó.

Lâm Phong thần sắc tiếc nuối đáp.

-Có thể,nhưng nếu ngươi thi triển ra chiêu này thì chắc chắn phải giết được đối thủ.

-Ừ,ta đã biết.

Lâm Phong tâm thần truyền vào cái ngọc giản,một lượng thông tin khổng lồ truyền vào đầu hắn khiến khuân mặt của hắn vặn vẹo.Qua một lúc tìm hiểu thông tin thì hắn mới biết võ kỹ khủng bố này là Chân Long Quyết,1 trong 4 chiêu của võ kỹ Thú Thần Quyết.Uy lựccó thể sánh ngang với võ kỹ địa cấp sơ giai,nếu tu luyện được cả 4 quyết thì uy lực chính là thần cấp võ kỹ.

Chương 17: Đại trưởng lão gây khó dễ

-Uy lực dĩ nhiên ngang với thần cấp võ kỹ.

-Không khỏi quá khủng bố đi.

Lâm phong trong lòng không khỏi cảm thán,dĩ nhiên hắn lại có được 1 bộ võ kỹ như vậy.

-Vận may của ta là quá nghịch thên đi.

Lâm phong trên mặt cười hắc hắc.

-Cái bộ võ kỹ này tuy uy lực to lớn nhưng ta nghĩ chắc các tộc khác cũng đang đi tìm nó đi.

-Cái võ kỹ này nên ít lộ ra thì hơn.

Hỏa Linh nhắc nhở nói.

-Muốn tu luyện bộ võ kỹ này trước tiên phải có máu huyết của chân long và biết được hình dáng thật của rồng.

Thủy Linh nhắc nhở Lâm Phong.

-Máu huyết thì ta có rồi.

Lâm Phong sờ sờ người mình nói,chính các nàng đã cho hắn máu huyết đi.

-Còn rồng thật....chả nhẽ ngươi định....

Thủy Linh như nhớ lại chỉ tay vào Lâm Phong nói.

-Phải làm thế chứ còn biết đi đâu tìm rồng nữa.

Lâm phong nói,chính trong người hắn bây giờ có tận chín con rồng đi.

-Hừ,nhìn thì được chứ không được bậy bạ đó.

Thủy Linh khẽ hừ lạnh,trừng mắt nhìn Lâm Phong.

-Thôi để mai đi,giờ tối rồi.

Lâm phong ngẩng đầu lên nhìn,bây giờ là sắp 7 giờ tối đi.

Lâm Phong xuống bếp tìm một chút đồ ăn,ăn thấy khá khá no rồi hắn cũng không có tu luyện mà nằm trên giường ngắm trăng.

Hắn mà tu luyện thì sẽ hấp thu tất cả các loại linh khí trong thiên địa,ở chỗ này là Lâm gia,nếu ai đó mà biết thì hắn sẽ gặp phiền phức lớn.

-Ta xuyên qua đây cũng gần 1 tuần rồi,giờ chắc ở kiếp trước vẫn đang xôn xao vì vụ cháy đó đi.

-Mà cũng nể thật,cháy mấy cái lận,chắc là cũng chỉ có ta hên mới có cơ hội sống lại ở chỗ này đi.

Lâm Phong nhớ lại kiếp trước khẽ than thở.Nếu ở kiếp trước với công việc tạp vụ quán karaoke như hắn thì không biết tương lai ra sao.

Ở một nơi khác trong Lâm gia,ở trong 1 cái đình viện khá xa hoa đang đứng là 2 lão già tóc đã bạc gần hết đang nói chuyện với nhau.

-Kính nhi đi đã cả ngày rồi àm còn chưa trở về,ta nghĩ là hắn đã gặp phải nguy hiểm gì đi.

Lão già bên trái khẽ nói.

Nếu Lâm Phong ở đây chắc chắn sẽ nhận gia đây chính là đại trưởng lão Lâm gia Lâm Thiên Thủ.

-Đi 1 ngày mà chưa có về là chắc đã xảy ra chuyện rồi,để mai ta phái người đến đó xem sao,hãy hi vọng là con trai của lão còn sống đi.

Lão giả bên phải hơi lùn,râu tóc cũng đã bạc gần hết,trên gương mặt là 1 bộ râu cá trê,nhìn cũng biết chả phải con người tốt lành gì.-Phế vật,chết cũng không có gì,nhưng ta sợ sẽ ảnh hưởng đến ke hoạch của chúng ta.

Lâm Thiên Thủ khẽ nói.

-Không sao,ta chuẩn bị cả rồi,cái mà ta lo lắng bây giờ chính là lão giả trong coi võ kỹ các của các ngươi đi,ta cảm thấy lão không có bình thường.

Lão giả béo lùn nói.

-Đến lúc đó ta sẽ nghĩ chân kìm chế lão,ngươi cứ việc làm tốt chuyện của ngươi đi.

Lâm Thiên Thủ nói.

-Yên tâm,Đế Nhất,Đế Nhị,mai hãy đến chỗ kia xem sao.

Lão giả béo lùn quay về phía sau nói.

-Vâng thưa chủ nhân.

Từ trong bóng tối vọng ra 2 tiếng khiến cho con người nổi da gà.

Sáng sớm hôm sau,Lâm Phong tỉnh lại,cũng như mọi khi,đánh răng rửa mặt,khẽ tìm kiếm 1 chút đồ ăn trong bếp,ăn khó no rồi hắn nghỉ ngơi 1 lát.

-Đến lúc tu luyện rồi đi.

Lâm Phong tay cầm 1 thanh kiếm,đây cũng không phải bảo vật gì cả,chỉ là 1 thanh thông thường binh khí mà thôi,trước kia để cho hắn luyện kiếm.

Lâm Phong trong đầu nhớ lại 4 thức của ẩn sát kiếm,4 thức phân biệt là chặt tay,chặt chân,xuyên ngực,xuyên hầu.4 thức kiếm chiêu nào chiêu nấy đều ác liệt cả.

Lâm phong tay nắm thanh kiếm trong đầu minh tưởng lại cách tu luyện của 4 chiêu bắt đầu huy kiếm,ẩn sát kiếm,kiếm như tên,kiếm ra là thấy mạng,không thì người chết sẽ là hắn.Lâm Phong bắt đầu huy kiếm.

Nếu như có người ở đây chắc chắn sẽ cười nhạo Lâm Phong không biết là đang tập kiếm hay là cái gì mà tư thế của hắn quá quái dị.Nhưng có ai biết rằng hắn đang lĩnh ngộ tinh hoa của ẩn sát kiếm.

Đến gần trưa Lâm phong vẫn là tập luyện 4 thức kiếm kia,1 lát sau hắn thu kiếm khẽ mỉm cười nói.
-Có vẻ như ta gần thông cái ẩn sát kiếm này rồi.

-Hả,có người đến?

Lâm phong đang định vào nhà nghỉ ngơi nhưng hắn cảm giác được có người đã đến gần chỗ hắn ở.

-Hình như là 2 người đi.

Lâm phong nhìn ra ngoài nói.

Không qua bao lâu 2 thân ảnh xuất hiện ở trong sân hắn.2 người nhìn cao ngang nhau,cả 2 người đều mặc áo đen,mặt mũi nhìn giống hệt nhau,chắc đât chính là 2 anh em sinh đôi.

-Các ngươi là ai?

Lâm phong nhìn 2 người nói.

-Có phải hôm qua Lâm Kính đã đến đây?

Đế Nhất nhìn có vẻ cao hơn Đế Nhị,cũng có chút béo hơn nói.

-Thì ra là người của đại trưởng lão đi,Lâm Kính,ta không biết.

Lâm phong mặt mũi không có chút nào vui vẻ nói,hẳn là vì thấy Lâm Kính hôm qua không về nên phái 2 người này đi điều tra đi.

-Hừ,không cần che giấu,hắn chắc hẳn là chết rồi đi.

Đế Nhất mặt mũi dữ tợn nhìn Lâm phong,tay khẽ vận chuyển võ kỹ lao đến Lâm Phong.

-Đại võ sư,ta không phải đối thủ của người này.

Lâm phong sắc mặt đại biến,người đến dĩ nhiên là đại võ sư.Hắn cũng không có nghĩ nhiều nữa,chưởng ấn đã đến trước mặt hắn rồi,khẽ vung kiếm đâm ra mấy kiếm trong ẩn sát kiếm mong để giảm đỡ uy lực của chưởng ấn này.

Phụt...

Mấy kiếm của Lâm Phong mặc dù giảm bớt được uy lực của chiêu này nhưng bụng của hắn vẫn dính chưởng khiến hắn miệng phun ra máu,sắc mặt trắng bệch.Hắn gương mặt dữ tợn nhìn Đế Nhất.

-Hừ,phế vật,đừng để chúng ta tìm thấy Lâm Kính không thì ngươi sẽ chết.

Đế Nhất khinh thường Lâm Phong quay ra nhìn Đế Nhị rồi 2 người biến mất ở ngoài xa.

-Đại trưởng lão,thù này ta Lâm phong sẽ trả lại ngươi gấp nghìn lần.

Lâm Phong khẽ đứng dậy gào thét,đúng là không có thực lực thì sẽ bị khinh bạc.

-Ta cần thực lực.

Lâm phong trong lòng gào thét,lúc này hắn không thể sống nhàn nhạ được nữa.

-Sẽ có một ngày ngươi sẽ hối hận khi đụng vào ta.

Lâm Phong ánh mắt nhìn về phía Lâm gia nói.

-Ngày đó sẽ không xa đâu.......

...........................................................................................

Chương 18: Lên núi tu luyện

Trong phòng Lâm phong.

Lâm phong đang ngồi trên giường,hai chân khoang lại,khẽ vận chuyển thiên địa khai sinh quyết,linh khí ở khắp nơi như có một lực hút vậy,chả qua bao lâu bao quanh Lâm Phong.

Lâm Phong vừa ăn một chưởng của Đế Nhất,nhất thời phần bụng bị thương không nhẹ,hắn vội vàng chữa thương.

Khiến Lâm Phong mặt mày khó chịu là thương thế của hắn cũng không có khôi phục được bao nhiêu phần.

Qua một lát,trong người Lâm Phong khẽ chấn động,cửu long đồ trong người hắn khẽ rung rung một cái,1 chất dịch lỏng mầu vàng khẽ chảy ra,chảy tới phần bụng của hắn khiến hắn sắc mặt đỏ hồng.

-Fuck you,cái này sao lại nóng vậy?

Lâm Phong trên mặt khó chịu,dĩ nhiên cái này chất lỏng mầu vàng chảy về phía bụng hắn khiến hắn cơ thể như ngồi trên đống lửa vậy.

-Đừng lộn xộn,nó đang chữa thương cho ngươi.

Hỏa Linh nhìn cái thứ mầu vàng kia nói.

Lâm Phong nghe được thanh âm của Hỏa Linh cũng một mặt nhịn xuống,nhưng hắn cũng không khỏi nghiến răng nghiến lợi.

-Ta cũng nên chuẩn bị luyện chế một ít đan dược chưa thương đi.

Lâm Phong trong lòng thoáng quyết định,sau khi tìm hiểu cái ngọc giản của dược thần kia hắn biết rất nhiều loại đan dược đi.

Trong đó có 1 loại đan dược mà hắn khá quan tâm,đó chính sinh cơ đan,đây chính là thánh dược chưa thương.Đây là đan dược không có cấp độ,phẩm cấp càng cao thì dược lực càng mạnh.

Nhưng cách luyện chế đan dược này hiện nay đã thất truyền,hiếm thấy có ai luyện chế được loại đan dược này.

-Dược liệu cũng không có khó tìm lắm.

Lâm phong quan sát các dược liệu và cách luyện chế,cũng không khó luyện lắm,còn dược liệu thì ở Phương Vân Sơn chắc là có.

-Chắc là nên đi đến đó một chuyến xem sao.

Lâm phong trong lòng thoáng nghĩ,hắn cũng nên rời đi một lúc rồi,vừa có thể tu luyện,vừa đi kiếm dược liệu luôn.

Không biết khi nào người của đại trưởng lão lại đến tìm hắn,nếu như bọn chúng mà tìm thấy đám người Lâm Kính thì lúc đấy hiểm họa không nhỏ.

Lâm Phong trong người thương thế đã dần như khôi phục như đầu,khiến hắn không khỏi vui mừng mà nhìn cái cửu long đồ này.

-Ngươi cũng không có tệ lắm.

-Chắc là để mai xuất phát thôi.

Lâm Phong nhìn lên trời,bây giờ hẳn cũng đã là giữa chiều rồi,nếu mà có đi đến được Phương Vân Sơn thì cũng là tối rồi,mà lúc tối ở trong rừng chính là địa bàn của ""Thần Chết"",không biết nhỡ ""Thần Chế""t mà nhìn thấy hắn không biết có tiền dâm hậu sát,tái dâm tái sát hay không.
Lâm Phong thoáng chuẩn bị mội thứ,những thứ cần thiết cho nhiều ngày xa nhà,thức ăn,nước uống đều chuẩn bị ngủ.Hắn cũng chả muốn làm gì nữa,đi kiếm cái gì ăn rồi đi ngủ.

.............................................

Ở trong 1 đình viện,nơi mà đại trưởng lão ở.

-Thưa chủ nhân,tiểu nhân đã đến đó nhưng không thấy tên Lâm Kính.

Đế nhất cùng Đế Nhị cung kính đứng trước mặt lão giả béo lùn,mà lúc này đứng bên cạnh hắn không ai khác chính là đại trưởng lão.

-Chắc là chết rồi,ông nghĩ sao?

Lão giả béo nhìn khẽ híp hai mắt nhìn Lâm Thiên Thủ nói.

-Phế vật,dĩ nhiên 1 tên phế vật mà cũng làm không song,chết là đáng,chúng ta cũng không nên làm gia động tĩnh gì nữa,cái đó lộ diện rồi,chúng ta phảo chuẩn bị bây giờ,không nên có thêm sai sót gì không đáng có.

Lâm Thiên Thủ nói.

-Các ngươi tạm thời không nên động đến tên kia,cứ để hắn sống thêm vài ngày đi.

Lão giả béo lùn nói với Đế Nhất cùng Đế Nhị.

-Thuộc hạ đã biết.

Đế Nhất cung kính rồi lui ra ngoài.

Sáng ngày hôm sau.Lâm Phong hôm nay dậy sớm hơn thường lệ,mọi thứ cần thiết hắn đều chuẩn bị từ hôm qua rồi.

-Chắc là đến lúc rồi.

Lâm Phong sau lưng đeo 1 cái bao to,bước chân đi ra khỏi Lâm gia.Hộ vệ Lâm gia nhìn thấy hắn cũng chả buồn ngăn cản,tên phế vật này dĩ nhiên bị bọn hắn coi như người thừa trong Lâm gia,bọn chúng cũng muốn Lâm phong rời khỏi Lâm gia,nhìn thấy Lâm Phong đi ra mừng còn không kịp.

Lâm Phong cũng chả thèm để ý đến chúng,hắn đi mua lấy 1 con ngựa,cũng chả là loại gì quý hiếm chỉ là ngựa bình thường thôi.Hắn cưỡi ngựa rồi biến mất ở trong tầm mắt của Lâm gia đi thẳng đến Phương Vân Sơn.

Qua gần nửa ngày hắn cũng đã đến được Phương Vân Sơn.Đây là một ngọn núi lớn,bao quanh lấy Phương Vân Trấn.

Lâm phong xuống ngựa rồi đi thẳng đến chân núi.

-To vãi chưởng!!!!

Lâm Phong khẽ nhìn dãy núi này nói.

Lâm phong cũng không có dừng lại lâu,hắn bắt đầu đi vào trong núi,nhưng hắn cũng chả dám đi quá nhanh,chỉ lởn vởn ở bên ngoài dãy núi.

Theo như hắn biết,Phương Vân Sơn này là nơi mà yêu thú tụ tật rất nhiều,ở bên trong còn có những thứ tồn tại khủng khiếp như là lục giai yêu thú.Võ hoàng cũng không giám đi vào quá sâu trong Phương Vân Sơn.

Mặc dù nguy hiểm nhưng độ hấp dẫn của Phương Vân Sơn lúc nào cũng lớn,khiến võ giả cũng mạo hiểm đi làm giầu trong này.Nơi đây những tài liệu của yêu thú cũng có thể kiếm được tiền,dược liệu cũng thế.Mà có khi may mắn được 1 cái dược liệu luyện chế tứ phẩm hay ngũ phẩm đan dược là kiếm lớn ngay.

Nguy hiểm nhưng cũng đầy kỳ ngộ.

Lâm phong cũng chỉ men men ở bên ngoài,hắn cũng không có đi vào sâu bên trong.Trên đường đi không có gặp yêu thú nhưng cũng có gặp 1 vài loại cấp thấp dược liệu,bán đi cũng chả được bao nhiêu nhưng luyện chế 1 ít cấp thấp đan dược là vẫn cần,hắn cũng không có từ bỏ mà thu vào luôn.

-Khoan đã,ta cảm thấy có yêu thú.

Hỏa Linh nhắc nhở.

Lâm phong đi được khoảng 2 3 tiếng,hắn đã bắt đầu đi gần vào bên trong,nhưng khi nghe được tiếng Hỏa Linh nhắc nhở hắn cũng khẽ dừng lại nhìn ngó xung quanh xem có yêu thú nào ở gần đây không.

Xoạt xoạt....

Vài tiếng như có cái gì đó dẵm vào là cây khiến Lâm Phong không khỏi quay đầu sang nhìn.

-Yêu thú...

Lâm Phong quay đầu lại nhìn thấy cũng có 1 đôi mắt trừng lớn nhìn hắn.

Con yêu thú cũng nhìn Lâm Phong khẽ gầm nhẹ như đang cảnh báo Lâm Phong đã đi vào địa bàn của nó.

Chương 19: Chém giết yêu thú

Yêu Thú.

-Ta có đi làm than đâu?sao đen dữ vậy.

Lâm Phong cả kinh,chưa gì hắn đã gặp yêu thú rồi.

-Chỉ là một con nhị giai hậu kỳ mà thôi,ngươi làm gì mà hốt hoảng vậy.

Băng Linh thanh âm khinh thường nói.

-Nhị giai hậu kỳ đỉnh phong thôi à?làm ta giật mình.

-Phong Linh Lang.

Lâm Phong nhìn nhìn con yêu thú này,đây là một con sói rất to,như con trâu vậy,lông trắng khắp thân,đôi mắt đên kịt nhìn Lâm Phong khẽ gầm gừ vài tiếng như cảnh báo hắn không được tiến thêm nữa.

-Muốn đuổi ta,nghĩ gì.

Lâm Phong cười cười nói.

-Đang muốn kiếm linh khí tu luyên,ngươi tự nhiện lại mang mạng đến.

-Ẩn sát kiếm...

Lâm Phong trong tay chân long kiếm,linh khí ám thuộc tính khẽ vận chuyển,xung quanh hắn bây giờ một mầu đen bao phủ,ẩn sát kiếm 4 chiêu đầu khẽ vận chuyển,Lâm Phong lao thẳng đến chỗ con sói.

Phong linh lang gầm lên tức giân,nhân loại nhỏ bé này dĩ nhiên lại tấn công nó,dơ lên móng vuốt của nó định chụp vào Lâm Phong.

Lâm Phong khẽ cười,hắn cũng chả thèm né,4 chiêu cắt tay,cắt chân,ngang bụng,xuyên ngực lần lượt đâm vào cơ thể con sói trắng.

Con sói thấy Lâm Phong đến gầm đang định dùng móng vuốt xé nát Lâm Phong nhưng trong nháy mắt nó cảm thấy như tay chân không thể cử động,thân thẻ đã bị chia thành nhiều mảnh,gục xuống 2 mắt trợn trừng nhìn Lâm Phong,nó không thể ngờ nhân loại này lại khủng bố đến vậy.

-Mẹ cha nó,còn đứa nào nữa,ra ông cân hết.

Lâm Phong khẽ thu kiếm nhìn thi thể con sói trắng hét lớn,đây là lần đầu tiên hắn chém giết yêu thú không khỏi trong người có cảm giác vi diệu.

-Hừ,chỉ là giết 1 con yêu thú nhị giai thôi.

Băng Linh khẽ hừ lạnh,hắn chỉ giết có được 1 con yêu thú nhị hiai thôi mà đã cảm thấy như hắn vô dịch rồi.

-Liên quan gì đến nàng.

Lâm Phong thần sắc thản nhiên nói.

Thiên địa khai sinh quyết vận chuyển,đoàn linh khí từ trong cơ thể con sói thoát ra được Lâm Phong triệt để hấp thu,hắn cảm thấy như mình lại muốn đột phá rồi.-Nhanh rời khỏi đây,trận chiến này sẽ lôi kéo thêm nhiều yêu thú đến.

Hỏa Linh khẽ nhắc nhở.

Lâm Phong cũng không chần chừ mà nhanh rời khỏi,lần theo dấu viết của phong linh lang,hắn đã tìm được nơi ở của nó.

Hang động này cũng không to lắm,chỉ khoảng cho 2 3 người ở.Lâm Phong vội chui vào trong động,khẽ ngụy trang của động một cái,hắn vội ngồi xuống vận chuyển thiên địa khai sinh quyết luyện hóa linh khí trong cơ thể.

Lâm Phong lúc này sắc mặt hơi khó chịu,không ngờ linh khí của con sói này lại cuồng bạo đến vậy,công pháp vận chuyển,linh khí của con sói trong người hắn dần dần hóa thành của hắn rồi chui vào trong đan điền.

-Đột phá...

Lâm Phong khẽ quát,linh khí trong người hắn xông thẳng lên cảnh giới võ sư lục trọng,khí tức của hắn dần kéo lên.

Võ sư lục trọng sơ kỳ.

Võ sư lục trọng sơ kỳ đỉnh phong.

-DĨ nhiên tăng đến võ sư lục trọng so kỳ đỉnh phong...

Qua một hồi lâu,Lâm phong mở mắt, trong lòng ngạc nhiên,linh khí của con sói này dĩ nhiên có thể để hắn tăng lên như vậy.

-Ồ,mùi gì thơm vậy?

Lâm Phong đang định rời đi thì cảm thấy như có hương thơm xông vào mũi.
-Ở đây có dược liệu.

Mộc Linh nói,đối với dược liệu thì nàng có cảm giác rất nhạy.

Lâm Phong nghe thấy thanh âm của Mộc Linh không khỏi nhìn về một chỗ của hang động,nơi đó có vài cây dược liệu đang tỏa ra linh khí nhàn nhạt.

-Dĩ nhiên lại là tam phẩm dược liệu,Phong diệp hoa.

Lâm Phong không khỏi ngạc nhiên,hắn dĩ nhiên gặp được tam phẩm dược liệu.

-Đây chính là dược liệu luyện chế tam phẩm đan dược bạo linh đan a.

Lâm Phong từ trong đầu biết cây dược liệu này chính là thứ dùng để luyện chế bạo linh đan,đan dược này có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện của đại võ sư.Hăn cũng không khách khí mà thu hết chỗ phong linh hoa này.

-Cùng gần tối rồi,tối này ở lại chỗ này vậy.

Lâm Phong thấy sắc trời gần tối,hắn cũng không muốn hoạt động về đêm.Ban đêm ở trong rừng chính là hiểm địa.

Lâm Phong từ trong giới chỉ lấy ra một ít lương khố,nước uống ăn cho qua bữa.

-Vừa nãy chạy nhanh quá không kịp xẻo vài miếng thịt chó rồi,lâu rồi không được nếm mùi vị cầy tơ 7 món a.

Lâm Phong miệng ăn lương khô khẽ nói.

-Cầy tơ 7 món là gì?

Băng Linh hỏi,tên này nói toàn những thứ mà nàng chả thể hiểu nổi.

-Một món ăn thôi.

Lâm Phong nói.

-Hừ.

Khẽ hừ một tiếng,Băng Linh cũng nhắm mắt dưỡng thần.

Sáng sớm hôm sau.

-Nên rời đi rồi.

Lâm Phong thu dọn 1 chút chỗ hôm qua ở rồi hắn cũng rời khỏi hang động.....

Chương 20: Luyện đan

Sau 2 ngày rời khỏi hang động.

Lâm Phong bây giờ cũng đã tiến vào khá sâu.Trên đường Lâm Phong cũng không quên đánh giết yêu thú,tìm kiếm dược liệu.Cảnh giới của hắn cũng tăng lên 1 cách chóng mặt,bây giờ đã là võ sư lục trọng đỉnh phong rồi.

Không phải lần nào tìm dược liêu Lâm Phong cũng thuận lợi cả,có lần hắn trộm 1 loại dược liệu tam phẩm mà bị tam cấp yêu thú đuổi giết làm hắn chạy trối chết,may mà có long nũ trong đầu nhắc nhở hắn mới thoát.

-Haizzz...ta cảm thấy ca cũng quá là đẹp trai đi,hắc hắc...

Lâm phong bây giờ đứng trước thi thể 1 con nhị giai đỉnh phong yêu thú cười quái dị..

-Hừ,có nhị giai thôi mà,sao ngươi quên cái con tam cấp yêu thú kia rồi.

Băng Linh khinh thường nói.

-Hừ,nàng thì biết cái gì,ta đẹp trai thế này thì làm sao nó nỡ giết,ta nếu chết rồi các thiếu nữ mĩ nhân trên đời này sẽ mất đi người chăm sóc.

Lâm Phong vẻ mặt khinh thường nàng nói nhưng trong lòng vẫn cảm thấy hoảng sợ,tý nữa là hắn bị chết yểu rồi.

-Vô sỉ.

Băng Linh nàng cũng chịu rồi,tại sao trên đời lại có người như hắn chứ.

-Ông trời thật không có mắt nhìn mà,sao lại sinh ra hắn chứ, sao không cho sấm sét đánh chết hắn cho rồi đi.

Lâm Phong cũng không có quản nàng nữa,hắn lại lên đường tìm dược liệu.

Qua 2 ngày tiếp theo.

Lâm Phong lúc này đang ở trong một hang động khá to,hắn đã ngụy trang kín cửa động rồi rồi,bây giờ trước mặt hắn là cả một đống dược liệu,hắn đang chuẩn bị luyện đan.-Đến lúc luyện đan rồi.

Lâm Phong trên đường đi tìm dược liệu cũng không khỏi học tập các thủ pháp luyện đan,hắn bây giờ tự tin mình có thể trở thành luyện đan sư rồi.

-Bây giờ chắc có thể luyện nhị cấp đan dược được rồi.

Lâm Phong nhìn đống dược liệu trước mặt nói,dược liệu hắn tìm được cũng kha khá,nhị cấp vài chục cây,tam cấp chỉ có hơn chục cây thôi.

-Tinh thần lực của ngươi bây giờ đã có thể nói so sánh với đại võ sư được rồi,nhưng cũng đừng có chủ quan,luyện đan không dẽ như ngươi tưởng đâu.

Hỏa Linh khẽ nhắc nhở.

-Đã biết,bắt đầu đi.

Lâm Phong cửu long đỉnh xuất hiện trong tay,hắn hơi vận chuyển hỏa hệ trong người,1 đoàn lửa nóng xuất hiện ở trên tay hắn,đây cũng không phải hỏa diễm gì lợi hại,chỉ là phàm hỏa mà thôi nhưng trong tay hắn có thiên địa khai sinh quyết cộng thêm máu huyết hỏa hệ của Hỏa Linh cũng khiến cho hỏa diễm của Lâm Phong mạnh hơn hỏa diễm của người bình thường vô số lần.
Từng cây dược luyện bắt đầu được hắn phân loại rõ ràng,đây chính là hắn định luyện chế đan dược tăng linh đan,nhị cấp đan dược.

Khi mà cửu long đỉnh đã đần chuyển sang thành mầu đỏ,Lâm Phong bắt đầu lấy lại bình tĩnh,hắn nhẹ nhàng thả dược liệu vào,Lâm Phong lúc này sắc mặt cũng trở nên hơi tái,mồ hôi chảy từ trên trán xuống,dược liệu khi vào lò đã bắt đầu trở nên héo,bị hỏa diễm đốt cháy,lúc này sắc mặt của hắn cũng đã tái nhợt,luyện đan hoa tốn của hắn không ít linh khí.

Sau 1 giờ,1 đoàn linh dịch bắn đầu chảy ra từ trong lò đan,dược liệu bị thiêu đốt hết,đây chính là tinh hoa của nó,Lâm Phong thấy vậy cũng bắt đầu nem những dược liệu khác vào.

Một ngày một đêm,chỉ có vài lần sơ ý bị hỏng thì nhạc thành cũng luyện chế thành công,hơn 10 linh dịch mầu sắc khác nhau được ra lò,Lâm Phong khuân mặt đã trắng bệch,khẽ điều tức 1 chút,thiên địa khai sinh quyết vận chuyển,linh khí khắp nơi tụ tập xung quanh Lâm Phong khiến mặt hắn mới hơi tốt 1 chút.

-Cái đầu tiên đã xong.

Lâm Phong nghỉ ngơi một chút,một láy sau tay của hắn lại di chuyển,phàm hỏa cường đại lại bao quanh lấy cửu long đỉnh,đây chính là bước cuối cùng dung hợp linh dịch lại với nhau mới thành đan dược.

Đây cũng là bước khó nhất,cũng dễ thất bại nhất,Lâm Phong khống chế phàm hỏa trong tay bao lấy những linh dịch kia,đây cũng không dễ,mà còn phải dung hợp chúng nó với nhau thì rất khó khăn.

Lâm Phong lúc này vô cùng bình tĩnh,phàm hỏa cố gắng bao lấy những linh dịch kia nhưng cũng may là những linh dịch này chỉ có thể chảy đi chảy lại ở trong lò.

Vài canh giờ sau,Lâm Phong cuối cùng cũng đã dùng phàm hỏa bao lấy hết toàn bộ những linh dịch kia,lúc này sắc mặt của hắn cũng đã trở nên tái nhợt.

Lâm Phong dùng phàm hỏa cho chúng dung hợp lại với nhau,múi dược liệu nồng đậm từ trong lò bay ra,Lâm Phong lúc này cũng chỉ có thể ngồi chờ thôi.

Nửa ngày sau,một mùi thơm từ đan dược trong lò bay ra khiến hắn kinh hỉ.

-Cuối cùng cũng thành công.

Lâm Phong nhìn 12 viên đan dược này vô cùng hài lòng.

T/g có việc gấp nên ngừng ở đây,tý nữa viết tiếp.......

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau