LONG HOÀNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long hoàng - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ác Khánh đến nhà

-Phế vật,mau ra đây cho ta.

Bên ngoài nhà Lâm Phong truyền vào một tiếng quát lớn mang theo vẻ kinh thường.

-Phế vật!!!

-Thằng nào,ngại sống lâu quá rồi à?

Lâm phong trong phòng một mặt dữ tợn chửi ầm lên,dĩ nhiên giọng nói bên ngoài lại khinh thường hắn.

-Phế vật chính là phế vật,người không muốn sống nữa là ngươi đó.

Bên ngoài lại vọng vào một tiếng tức giận.

-Phế vật nói ai vậy?

-Phế vật nói ngươi đó.

-ừ,dĩ nhiên phế vật đang nói ta,hắc hắc.

Lâm phong trong phòng vọng ra tiếng cười lớn,dĩ nhiên cái trò này ở đây lại chơi được.

-Ngươi...muốn chết.

-Muốn chết nói ai vậy?

-Muốn chết là nói....hừ,tưởng ta ngu như vậy sao.

Thanh âm từ bên ngoài vọng vào mang theo vẻ tức giận,tên phế vật này dĩ nhiên lại dám chơi hắn.

-Sự thật là ngươi rất ngu mà.Ha ha.

Tiếng cười từ trong nhà truyền đến khiến cho thanh niên bên ngoài mặt mũi trắng bệch,giận đến thổ huyết.

-Ngươi,hôm nay chắc chắn phải chết.

-Người chết chính là ngươi đó,có giỏi vào đây.

Trong phong Lâm phong đang một mực tìm kiếm trí nhớ của mình,nhưng hắn cũng không tìm ra được trong Lâm gia ai có giọng nói quái dị như vậy.

-Tưởng ta không giám vào sao...

-Ta thách ngươi vào đấy,nói cho ngươi biết trong này có bẫy đấy,giỏi vào thử xem.

Thanh âm trong phòng lại vọng ra khiến cho mặt mũi thanh niên xám xịt,tên phế vật này dĩ nhiên thách thức hắn.

-ngươi nghĩ ta không giám?-thế thì vào đây.

-Ngươi ra đây.

-Vào đây.

-Ra đây.

-Vào đây.

-Ra.....

..............................................

-Ngươi lầy vãi,Thế con mẹ ngươi có vào không,không vào thì ta đi ỉa đây.

Lâm Phong rốt cuộc cũng không muốn nhây nữa,thanh âm lại vọng ra.

-Hỗn đản,muốn chết.

thanh niên bên ngoài nghe thấy dĩ nhiên lại phun ra một ngụm máu.Từ trước đến giờ không có ai dám nói chuyện như thế với hắn cả,tên phế vật này dĩ nhiên dám khinh thường hắn.

-Ngươi đã muốn chết nhaanh như vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.Các ngươi đứng ở ngoài này,không cho phép ai vào đây.

Thanh niên nói với 2 người phía sau mình,2 người tráng hán này lưng hùm vai gấu,khe thả khí tức ra mà đã đạt đến võ sư thất trong,trong Lâm gia cũng là một cao thủ mà lại đi theo người thanh niên này làm hộ vệ,dĩ nhiên người thanh niên này địa vị không bình thường.
-Thiếu gia,nhỡ như bên trong có cạm bẫy thật thì sao,ngài mà xảy ra chuyện gì lão gia sẽ giết chúng ta mất?

2 tráng hán khuân mặt lo lắng nhìn người thanh niên nói.

-Không có chuyện gì,chỉ là 1 tên phế vật không tu luyện được mạnh miệng thôi.

-Xong việc sẽ không thiếu phần của các ngươi.

Thanh niên vẻ mặt nhìn vào nơi Lâm Phong ở khinh thường nói.

-Tạ ơn thiếu gia.

2 tráng hán mặt mũi vẫn hơi lo lắng nhưng khi nghe đến chính bọn hắn xong việc lại được thưởng không khỏi kinh hỉ lên.

-Từ từ hãng vào,đợi ta ỉa xong thì vào,không có chơi đánh lén lúc ta đang ỉa đó.

Thanh niên đang định đạp cửa vào thì bên trong vọng ra thanh âm khiến hắn tức đến lộn ruột khiến hắn dơ chân lên đạp mạnh vào cửa

Bịch.

-Phế vật,lăn ra đây chịu chết.

Thanh niên vừa bước chân vào,một luồng khí tức cuồng bạo như bài sơn đào hải ập thẳng vào mặt khiến hắn không kịp phản ứng đã ăn ngay 1 chưởng vào đầu,thân thể lún sâu xuống sàn nhà,đầu óc nổ tung,máu bắn thẳng vào Lâm Phong khiến người hắn nhộm đầy máu huyết.

Thanh niên cũng không nghĩ đến rằng hắn dĩ nhiên là võ sư ngũ trọng lại bị 1 tên phế vật kinh mạch đứt đoạn,đan điền vỡ nát cho một chưởng đi luôn,nếu biết trước như vậy thì có cho hắn thêm tiền hắn cũng không giám vào a.Nhưng trên đời không có thuốc hối hận.

Thiên địa khai sinh quyết vận chuyển,Lâm phong đang tham lam hút lấy linh khí từ người thanh niên thoát ra khiến cho cảnh giới của hắn mơ hoof muốn đột phá rồi.

-Ồ,dĩ nhiên là Lâm Kính.

Theo như ký ức trong đầu Lâm Phong biết,Lâm Kính chính là đứa con trai thứ 2 của đại trưởng lão,ngày thường lúc cha con Lâm phong được mọi người ngưỡng mộ thì sau đít Lâm Phong lúc nào cũng có tên này chạy theo nịnh nọt,nhưng từ khi cha hắn chết thì tên Lâm Kính này chính là người sỉ nhục hắn nhiều nhất cũng là người đánh hắn nhiều nhất.

-Ngươi chết quá dễ dàng rồi,may cho ngươi là ta còn là người lương thiện đó.

Lâm Kính thân thể lún sâu trong đất,đầu óc vỡ nát mà hắn còn bảo lương thiện,thế này thì những người gian dâm cưỡng hiếp thì là người tốt rồi.

-Công tử.....

2 tráng hán ở ngoài đang vui vẻ nghĩ đến lúc xong việc công tử thưởng cho bọn hắn cái gì nhưng không ngờ bây giờ công tử của bọn hắn lại bị một tên phế vật đánh cho nát đầu,này mà lão gia biết thì chính bọn hắn sẽ đi theo luôn.

-Ngươi dám giết hắn,ngươi sẽ chết rất thê thảm.

2 người gào thét trong tay ngưng tụ võ kỹ lao thẳng đến Lâm Phong

Chương 12: Ác Khánh đến nhà (2)

2 người trong tay xuất ra võ kỹ cường đại nhất của mình lao về phía Lâm phong.

-Đại sơn chưởng.

-Hỏa viêm bạo.

2 luồng chưởng pháp hỏa thuộc tính với thổ thuộc tính cuồng bạo lao đến phía Lâm Phong.

Lâm phong trong mắt hiện lên sát ý,2 người này đã đạt đến võ sư thất trọng,1 người trung kỳ và 1 người hậu kỳ,2 người này chắc là đi theo bảo vệ cho Lâm Kính,nhưng khi Lâm Kính chết chắc ra tay trả thù.

-Hừ,chỉ bằng 2 người ác ngươi cũng muốn giết ta.

Lâm phong hừ lanh,tay xuất hiên chân long kiếm,kiếm vừa xuất hiện mang theo một tiếng rồng gầm rú khiến con người đầu óc sinh ra sợ hãi.

-Đây dĩ nhiên là huyền cấp binh khí,mà lại còn là cực phẩm huyền cấp.

2 tráng hán nhìn thấy tay Lâm phong xuất hiện một thanh kiếm không khỏi nhìn chằm chằm,ánh mắt tham lam,nếu như có thể thu lấy kiện binh khí này thì có khi bọn hắn có thể troát chết mà còn được trọng thưởng.

Phải biết rằng trong Lâm gia cao nhất cũng chỉ có Huyền cấp trung phẩm mà thôi,mà lại còn ở trong tay tộc trưởng.

Lâm Phong trong lòng cũng biết đây là thần cấp binh khí nhưng thực lực của hắn bây giờ còn quá yếu nên chỉ phát huy ra uy lực của huyền cấp cực phẩm àm thôi.

Nhưng đối phó với 2 tên này cũng đủ dùng.

Lâm Phong tay cầm kiếm khẽ múa,trên không xuất hiện 3 bóng kiếm hình chân long lao thẳng đến 2 chưởng kia,1 cái lao thẳng đến trước người tráng hán bên trái.

Tráng hán bên trái sắc mặt biến đổi,vội vàng né tránh bóng kiếm nhưng bóng kiếm quá nhanh khiến ngực hắn bị đâm trúng

-Phụt.

Quần áo tráng hán bên trái bị phá nát,trên ngực đã xuất hiện một lỗ máu khiến hắn mặt mũi trắng bệch,đã gần đất xa trời rồi.

-Nhị đệ.

-Một người.

Người còn lại thấy đệ đệ của mình bị 1 kiếm đánh thủng ngực không khỏi hai mắt đỏ lên gào thét.-Tiện chủng,ta sẽ khiến ngươi sông không được chết không xong.

Hắn trên tay linh khí cuồng bạo lập tức kết thành 1 chưởng ấn to lớn mang theo lực lượng bài sơn đào hải đánh về phía Lâm Phong.

Lâm phong tay kiếm khẽ giơ lên đỡ nhưng vì còn chưa thuần thục với vũ khí khiến hắn vẫn bị đánh trúng vào vai khiến Lâm Phong sắc mặt hơi trắng.May mà hắn còn phản ứng kịp không thì chưởng này đánh vào đầu chắc hắn cũng đi luôn.

-Này,ngươi bị ngu à,đã bảo không chơi đánh lén rồi mà,ít ra còn phải để ta chuẩn bị chứ.

Lâm Phong trong người đang cận chuyển thiên địa khai sinh quyết chữa thương,chắc bị gãy xương rồi.

Tráng hán trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ,1 chưởng của hắn như thế cho dù là võ sư bát phẩm cũng không giám mạnh kháng,nhưng với Lâm Phong lại chỉ bị thương nhẹ.Hắn trên mặt đang lộ ra vẻ khiếp sợ thì từ xa Lâm phong đã một kiếm lao về phía hắn

Kiếm mang theo kình phong cường bạo lao về trước người hắn khiến hắn không khỏi luống cuống chân tay vội ngưng tụ linh khí để chống đỡ nhưng thanh kiếm này đã xuyên thủng phong ngự và đam vào người hắn.Hắn 2 mắt không tránh khỏi sợ hãi nhìn ngực mình đã bị 1 thanh kiếm xuyên qua ra tận lưng.

-Ngươi,rõ ràng ngươi bảo....

-Không đánh lén chứ gì,thằng óc chó tin người vl,trong trận chiến thằng ngu mới không đánh lén.

-Trên đường xuống hoàng tuyền nhớ nhắc hắn là những gì trước kia hắn đối với ta như thế nào thì ta sẽ trả lại gia đình hắn đúng như thế.
Lâm Phong tay chỉ về phía xác Lâm Kính vẫn còn trong mặt đất nói.

Tráng hán mắt như lồi ra tắt thở chết.

Thiên địa khai sinh quyết vận chuyển,Lâm Phong tham lam hấp thu lấy linh khí từ 2 người thoát ra khiến cho hắn cơ mồ muốn đột phá rồi.

Ngồi xuống vận chuyển công pháp,trong người Lâm phong lúc này linh khí đã trở nên vô cùng cuồng bào như một dòng sông lớn vậy chảy khắp kinh mạch đan điền.

Khí tức của hắn lúc này đang dần dần được tăng lên.

Ầm....

Không qua bao lâu,trong người hắn như có cái gì bị phá vỡ,khí tức của hắn tăng lên nhanh chóng.

Võ sư ngũ trọng sơ kỳ.

Võ sư ngũ trọng trung kỳ.

VÕ sư ngũ trọng trung kỳ đỉnh phong.

Khí tức của Lâm Phong được tăng lên đến võ sư ngũ trọng trung kỳ đỉnh phong mới dừng lại,linh khí từ 3 người võ sư ngũ trọng và 2 võ sư thất trọng cũng chỉ khiến cho 9 hệ trong người hắn tăng lên đến được 1 canh giới mà thôi.Khiến cho hắn thất vọng không thôi.

-Chỉ tăng có 1 cảnh giới,thật là quá ít mà.

Lâm phong trên mặt lộ ra vẻ chán nản,nếu như để cho người khác biết hắn không qua mấy ngày mà tăng lên mấy cảnh giới như vậy không khỏi phỉ nhổ chết hắn rồi.

Sở dĩ vừa nãy hắn không dùng võ kỹ là vì hắn từ khi dung hợp máu huyết của 9 long nữ thì võ kỹ của hắn quá yếu,không đủ để hắn dùng.

-Sau này phải nghĩ cách moi võ kỹ từ mấy người tỷ tỷ tiện nghi kia vậy.

-Không biết nhan sắc của ta có thể dùng được không,ta chỉ sợ nếu như dùng nhan sắc của mình thì họ sẽ chết mê chết mệt mất.Không được,ta vốn không phải là sắc lang mà.

Lâm phong trong lòng không khỏi nghĩ đến lúc đó,trên mặt hắn máu mũi từ lúc nào đã chả ra khắp miệng.

Chương 13: Chọn võ kỹ (1)

-Ngươi,vô sỉ

-Sắc lang

-Lưu manh

-Biến thái...

.................................

Trong đầu Lâm Phong thanh âm của 9 long nữ vọng ra mnag theo vẻ khinh bỉ

-Hắc hắc,đó là sự thật mà.

-Ta cũng không khỏi nể phục người đã sinh ra ta,không ngờ họ lại có 1 đứa con tuyệt vời như vậy,chả những lương thiện mà còn đẹp trai nữa.Thật là ngưỡng mộ.

Lâm Phong gương mặt vô sỉ nói.

-Những lời ngươi nói là mơ tưởng hão huyền,nhìn lại ngươi đi,gương mặt vô sỉ hết phần người khác.

Long nữ thanh âm mang theo vô hạn khinh bỉ,hắn quá là vô sỉ rồi.

-Thôi,yêu ta không được bây giờ hận ta chứ gì.

-Haizz..càng yêu càng hận mà,nhưng không trách các nàng được bởi vì nhan sắc của ta thì nữ nhân nào cũng không kìm được long mình mà yêu ta thôi.

Lâm Phong sờ sờ mặt mình tỏ vẻ hài lòng với nhan sắc bây giờ.

-Các muội nói xem,hắn thật quá vô sỉ rồi.

Băng Linh không nhịn được mà đưa mắt nhìn các vị tỷ muội của mình.

-Hắn vô sỉ,nhưng bất quá ta vẫn thích hắn.

Hỏa Linh gương mặt hưng phấn nói.

-Đúng là người ta chọn mà,bao giờ cũng khác người.

-Tỷ...ta hết chịu nổi rồi.

Băng Linh gương mặt vặn vẹo nói.

-Kim tỷ,tỷ nói xem,hắn như vậy quá là vô sỉ đúng không?

Băng Linh ánh mắt nhìn Kim Linh,trong các vị tỷ muội chỉ có Kim Linh bao giờ cũng nhận xét đúng đắn,nhưng câu trả lời của nàng lại khiến Băng Linh như sôi máu lên.

-Hắn đúng là rất vô sỉ,nhưng theo ta thấy chắc hẳn muội cũng là thích hắn đi,từ trước đến giờ ta thấy muội có bao giờ chịu nói chuyện với con trai dù chỉ một chữ đâu.Kim Linh vẻ mặt vẫn rất lạnh lùng nói.

-Hừ,còn lâu ta mới thích hắn.

Băng Linh gương mặt trở nên băng lạnh nói.

-Ồ,thế lúc trước là ai nói muốn là nam nhân của ta thì phải như này như kia vậy,ai thế?

Thổ Linh bây giờ cũng nhảy ra nói.

-Ta nói thế chỉ là muốn khích lệ hắn thôi.

Băng Linh thanh âm mang theo vẻ chối bỏ những gì mình nói.Nhưng trong lòng nàng cũng không khỏi cảm thấy khi gặp hắn nàng lại có ý muốn nói chuyện với hắn.

-Chả nhẽ ta cũng thích hắn,phi phi,không được,ta không thể thích 1 người nam nhân""cực phẩm""như vậy được.

-Thôi,yêu chết ta đi còn bầy đặt,thôi thì ta miễn cưỡng chấp nhận tình yêu của tỷ vậy.

Lâm phong một mặt mang theo vẻ mất mát nói.

-Hừ,không muốn nói với ngươi nữa,nếu nói nữa chắc ta thắt cổ mất.

Băng Linh ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần,nếu nói chuyện với người như vậy nữa thì chắc nàng không chịu nổi mà muốn giết người mất.

-Thôi không nói nhảm nữa,biết vì sao chúng ta không cho ngươi võ kỹ không?
Thủy Linh một mặt yên tĩnh cũng nói.

-Vì sao?

Lâm Phong thanh âm hỏi,tại sao họ lại không truyền cho hắn võ kỹ.

-Vì võ kỹ của long tộc của chúng ta với đẳng cấp của ngươi bây giờ tạm không thể tu luyện được.

Thủy Linh nói.

-Chắc ngươi cũng biết võ kỹ cũng có chia phẩm cấp đi.

Lâm Phong không khỏi trong đàu nhớ lại,võ kỹ ở đây cũng được chia làm Thần,thánh,thiên,địa,huyền,hoàng 6 cấp,mỗi cấp cũng chia 6 phẩm.Võ kỹ chính là yếu tố quan trọng cho việc tu luyện sau này,tu luyện võ kỹ càng cao thâm thì sức chiến đấu càng mạnh mẽ.

Trong cuộc chiến nếu 2 người cùng cảnh giới mà người tu luyện huyền cấp võ kỹ chắc chắn sẽ có lợi thế hơn người tu luyện võ kỹ hoàng cấp.

Võ kỹ càng cao thâm càng khó tu luyện,liên quan đến lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc.

-Với cả bây giờ ngươi sau khi dung hợp máu huyết của chúng ta cũng đã có nửa thân thể của long tộc,chỉ cần ngươi tìm đến long châu là ngươi có thể trở thành long tộc chân chính,đến lúc đó ngươi mới có thể tu luyện võ kỹ của chúng ta.

Thủy Linh như giải thích nghi vấn trong long Lâm phong nói.

-Thế là bây giờ ta không thể tu luyện võ kỹ của long tộc được.

Lâm phong nói.

-Đúng vậy.

-Giờ hãy tạm tu luyện võ kỹ của Lâm gia đi.Hình như trong trí nhớ của tên thanh niên kia hình như có nói đến 2 tháng sau Lâm gia tộc nhân thí luyện thì phảo,ngươi xem.

Thủy Linh như nhớ đến cái gì nói.

Lâm Phong trong lòng cũng giật mình,hắn hấp thu linh khí của Lâm Kính cũng có 1 ít tri nhớ của hắn,hình như sau 2 tháng nữa Lâm gia sẽ có thí luyện cho tộc nhân.

Mà điêu hắn quan tâm nhất là có cả cường giả của Thiên Vân Tông tới chọn đệ tử,phàm những ai có tư chất thì sẽ được nhận vào làm đệ tử của Thiên Vân Tông,đó chính là thánh địa của tu luyện a.

-Thôi giờ không nghĩ nhiều nữa,đi tìm kiếm võ kỹ thôi.

Theo như Lâm Phong biết trong Lâm gia có một nới là võ kỹ các,chính là nơi cất chứa võ kỹ của các đời lâm gia,phàm là tộc nhân tu luyện đến võ sư sẽ được 1 lần vào tuyển chọn võ kỹ.

-Võ kỹ các,ta đến đây,ngươi đừng để ta thất vọng nha.

Lâm Phong sau khi sử lý thi thể của 3 người Lâm Kính thì đi đến chỗ võ kỹ các.

Chương 14: Chọn võ kỹ( 2)

Võ kỹ các.

Đây chính là thánh địa của tộc nhân Lâm gia,phàm là con cháu của Lâm gia thì có thể đến đây học võ kỹ,công pháp.

Lúc bắt đầu tu luyện thì có thể đến đây chọn 1 bản công pháp,khi đột phá đến võ sư thì có thể đến tu luyện võ kỹ.

Sau này nếu muốn vào tiếp thì cần phải có cống hiến to lớn cho gia tộc thì mới có thể vào.

Theo như Lâm Phong biết thì gia tộc thí luyện cứ 3 năm 1 lần,những người dưới 17 tuổi có thể tham gia,vượt quá 17 tuổi là không được.3 người đứng đầu có thể vào chọn cho mình võ kỹ hoặc công pháp.

Mà Lâm Phong lúc bắt đầu tu luyện cũng từng đến đây để chọn 1 bản công pháp viêm dương quyết,nhưng sau khi có được thiên địa khai sinh quyết thì hắn cũng bỏ luôn vì tốc độ tu luyện không thể bằng nổi thiên địa khai sinh quyết.

-Cuối cùng cũng đến.

Lâm phong sau khi đi 1 đoạn đường khá dài thì đã đến được võ kỹ các,theo như trong trí nhớ của Lâm Phong trước thì hắn cũng không có bị lạc đường.

-Ồ,to phết nhỉ!!!

Lâm phong khá kinh ngạc nhìn cái tòa tháp võ kỹ các này,tòa tháp khá cũ,tỏa ra khí tức khiến cho người ta không nhịn được phải cúi đầu kính trọng,toà tháp này có 3 tầng,cao cũng cỡ như 1 ngôi nhà 4 tầng ở kiếp trước,tỏa ra hào quang nhàn nhạt,cửa đại điện khá lớn,cỡ 4 sải tay của hắn.Trên nóc điêu khắc 4 con rồng,mà cũng không phải là rồng chân chính,chỉ là 4 con giao long đang quay đầu về đỉnh tháp,trên đỉnh tháp là 1 khỏa điêu khắc hồng ngọc to lớn.

Theo như hắn biết,cái võ kỹ các này đã có từ thời Lâm gia đời đầu tiên lưu truyền đấy bây giờ.

Lâm phong cũng chỉ thoáng kinh ngạc,rồi bước chân đến trước cửa đại điện.

-Ra mắt tiền bối,tại hạ muốn đến tuyển chọn võ kỹ.

Trước mắt Lâm phong bât giờ là một lão giả tóc hoa râm,râu trắng,thần sắc nhàn nhã nằm trên ghế,tay cầm cái quạt khẽ phe phẩy.

-Đạt tới võ sư có thể vào chọn 1 quyển võ kỹ,linh tinh trái với quy định thì sử phạt theo gia pháp của tộc.

Lão giả khẽ mở mắt,ánh mắt như nhìn thấy mọi vật nhìn Lâm phong nói.

-Tiểu tử đã biết.

Lâm phong trong lòng hoảng sợ,hắn trước mặt lão giả này như cái gì cũng không thể che dấu nổi,trong lòng một mảnh lo lắng nhưng trên mặt thần sắc vẫn bình thường.

-Không sao,lão già này thực lực mặc dù khá cao nhưng không biết được chúng ta đâu.

Giọng của Ám Linh vang lên khiến Lâm Phong trong lòng dịu xuống.

-Phóng ra khí tức của ngươi,hợp lệ thì được vào.

Lão giả trong lòng thầm kinh ngạc,tên tiểu tử này trước mặt lão mà thần sắc vẫn kiên định như vậy,trong long cũng chỉ thoáng kinh ngạc rồi nói.

-Tiểu tử biết.

Lâm Phong khẽ thả ra khí tức của mình,1 đoàng quang mang từ tay Lâm Phong xuất hiện khiến lão già khẽ gật đầu.

-Hợp lệ,có thể vào.

-Đa tạ tiền bối.

Lão giả gật đầu với Lâm Phong tỏ vẻ đồng ý,Lâm Phong hắn cũng không chậm chẽ bước chân nhanh đến cửa đại điện.
Cửa lớn mở ra,đập vào mắt Lâm Phong là 1 hàng dài giá để ngọc giản,có vài nghìn cái cũng chả chơi,ở trong lầu lúc này cũng có vài người đang đứng tìm hiểu võ kỹ của mình.

Lâm phong cũng nhanh chân bước vào mặc cho có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn lên người hắn.

-Tiểu tử này không tệ,mới 16 tuổi đã là võ sư ngũ trọng trung kỳ,sắp đột phá đến hậu kỳ,linh khí trong người hắn không bình thường,tinh thuần đến mức khó tin,cảnh giới mới có ngũ trọng mà chân khí dường như có thể so với thất trọng,thậm chí là bát trọng,hắn là người không bình thường.

Lão giả trong lòng nghĩ đến Lâm Phong không khỏi trên mặt lộ ra vẻ tán thưởng.

Trong võ kỹ các.....

-Ồ,đây không phải là phế vật Lâm Phong sao,sao hắn có thể vào đây.

-Lâm Phong,hắc hắc,một tên phế vật mà cũng muốn tu luyện võ kỹ.

-Chắc là liên quan đến cha hắn nên gia tộc muốn cho hắn cơ hội cuối cùng của mình.

.........................

Nhiều tiếng cười đàu trêu trọc vang lên truyền đến tai Lâm Phong nhưng hắn cũng không rảnh mà để ý,hắn đang bận tìm võ kỹ cho mình.

Hàng loạt ngọc giản võ kỹ hiện lên trong mắt Lâm phong,có đủ các loại thuộc tính luôn,nhưng những thuộc tính băng phong lôi ám thì hắn lại không thấy có nhiều,chỉ thỉnh thoảng nhìn được 1 2 cái thôi.Hắn cũng không có thích mà chọn mấy cái đấy,trong đầu hắn bay giờ là cả 1 kho võ kỹ khủng bố,đợi đến lúc nào đó thì hắn sẽ moi được thôi.

Đại sơn chưởng

Hỏa viên bạo

phong linh kiếm

Hầu tử trộm đào.

Liệt dương cước.
Phế nam thối.

V..v...

....................(T/g:chả biết nên viết tên võ kỹ kiểu gì,nghĩ ra gì thì viết thế thôi,sau này nghĩ tiếp.)

Hàng loạt võ kỹ lướt qua mắt Lâm Phong nhưng hắn cũng chả để vào mắt.

-Ồ,đây là cái ngọc giản gì?

Ở trong một góc đại điện,nơi đó có 1 cái ngọc giản bị cách ly với mấy cái khác,nằm một mình một góc khiến Lâm Phong không khỏi ánh mắt chú ý.

Trong đầu vọng ra thanh âm khiến hắn càng chú ý cái ngọc giản này.

-Lâm đệ,đồ tốt đó,ở trong này thì cái đó là đồ tốt nhất đấy.

Thanh âm của Ám Linh truyền vào đầu hắn khiên Lâm Phong không khỏi hiếu kỳ cầm cái ngọc giản này lên,cái này ngọc giản nhìn khá cũ kỹ.

-Cái này là đồ tốt gì?

Lâm Phong ánh mắt quét quanh ngọc giản nói.

Cái này ngọc giản bị quăng ở nơi này mà nàng còn nói là đồ tốt.

-Ngươi thì biết cái gì,đây chính là võ kỹ ám thuộc tính kiếm kỹ.

-Đưa tâm thần của ngươi vào thì biết.

Lâm phong cũng khẽ đưa tâm thần của mình vào trong ngọc giản.

Nếu như võ giả hỏa thuộc tính thì khi đưa tâm thần của mình vào ngọc giản hỏa võ kỹ thì cũng sẽ mở ra được ngọc giản.

Sau một lúc tìm hiểu thông tin trong ngọc giản,trên mặt Lâm Phong lộ ra vẻ vui mừng.

-Đây chính là võ kỹ ám thuộc tính,mà còn là huyền cấp nữa.

Trong Lâm gia những người có ám thuộc tính quá ít,hầu như là không có,nên chắc không ai mở ra được cái ngọc giản này lên mới vứt nó ở chỗ này.

-Thế mà lại tiện nghi cho ta.

Theo như thông tin trong ngọc giản,đây chính là Ẩn Sát Kiếm,võ kỹ không trọn vẹn,chỉ có 4 chiêu đầu,nếu như trọn vẹn thì sẽ là 7 chiêu.

4 chiêu đầu này uy lực có thể so với huyền cấp hạ phẩm võ kỹ,nếu như có đầy dủ 7 chiêu thì sẽ là huyền cấp cực phẩm võ kỹ.

-Ẩn sát kiếm,chính là ngươi rồi.

Lâm Phong trong tay nắm ngọc giản định rời đi nhưng ánh mắt của hắn lại chú ý đến 1 nơi,trên đó là một cái hộp nhìn khá cổ xưa.

-Đó là cái gì????

Chương 15: Thần bí ngọc giản

Ở trên một dãy hàng ngọc giản lộ ra mộ cái hộp gấm nhìn có cẻ khá cũ kỹ.

-Ồ,đó là cái gì?

Lâm phong khẽ đưa tay lên cầm cái hộp gấm.

Cái hộp này ở ngoài bao quanh là 1 tấm da hung thú nhỏ bao trọn lấy cái hộp,ánh sáng nhần nhạt tỏa ra khiến Lâm Phong có chút ngạc nhiên.

-Ám Linh,cái này nàng có thể nhìn ra là gì không?

Lâm Phong truyền âm vào cho Ám Linh.

-Có cổ quái,ta cũng không nhìn rõ được.

-Các tỷ muội có ai nhìn ra được cái gì không?

Ám Linh nhìn quanh cái hộp cũng không cảm giác được cái gì quay sang hỏi mấy người đằng sau.

Mấy người long nữ cũng xúm lại nhìn.

-Ta cũng chả nhìn ra cái gì.Nhưng được bao bọc như thế chắc cũng có thể là thứ bất phàm.

Thủy Linh nhìn nhìn cũng nói.

-Ta thì cảm giác cái này hơi quen quen,hình như đã nhìn thấy ở đâu đó.

Lôi Linh lúc này thanh âm khiến cho mọi người chú ý.

-Là gì vậy?

-Ta cũng không chắc lắm,nhìn khí tức nó tỏa ra khá quen thuộc thì cảm thấy thế thôi.

-Cứ đập nát ra thì biết là gì thôi.

Kim Linh vẻ mặt lạnh lùng khinh thường nói.

-Nói như nàng thì nói làm gì.Nhỡ đạp nát cái hộp thứ ở bên trong cũng nát thôi.

Lâm Phong vẻ mặt thương tiếc ôm lấy cái hộp nói.theo như những truyện hắn đã đọc truyên mạng thì những thứ đồ vật này toàn là những hàng khủng thôi.

-Thôi,không quản nó là gì nữa,mang về nói sau.

-Nhưng lão già bên ngoài nói là chỉ được chọn 1 thứ thôi mà.

Hỏa Linh nhắc nhở Lâm Phong.

-Không cần,lúc đó thì nhan sắc siêu cấp đẹp trai của ta có chỗ dùng rồi.

Lâm Phong vẻ mặt khinh bỉ nói.

-Chả nhẽ..ngươi..ngươi thích đàn ông?

Mộc Linh vẻ mặt ngạc nhiên nói.

-Bậy nào,ai bảo ta thích đàn ông,chỉ là theo kinh nghiệm của ta thì thường những người đẹp trai làm việc gì cũng dễ.

Lâm phong dơ tay lên vuốt tóc mình tỏ ra vẻ soái ca của mình nói.

-Hừ....

Băng Linh mặt lạnh khẽ hừ 1 tiếng..........................................................

Bên ngoài võ kỹ các.

-Đại nhân,đại nhân,ta ngưỡng mộ ngày như thao thao giang thủy,liên miên bất tận,ngài là người đẹp trai nhất mà ta từng biết,siêu cấp cường giả vô địch vũ trụ,mỹ nữ vây quanh như mấy,ngài khẽ mìm cười có thể làm cho nữ nhân không khỏi thầm yêu mến trong lòng,không kìm được mà muốn trao thân cho ngài.

Lâm phong vừa bước chân ra khỏi đại điện đa vội lao vào ôm lấy chân lão giả nhưng sùng bái thần tượng vậy,miệng thao thao bất tuyệt ca ngợi lão giả như lão là người có tất cả những thứ trên đời,tiền tài,sức mạnh,nữ nhân.....Khiến các long nữ một mặt đen xì trong lòng không khỏi buồn nôi về hành động của hắn.

-Vô sỉ,quá vô sỉ,siêu cấp vô sỉ.....

Lão già đang nằm trên ghế khẽ phe phẩy quạt mắt hiu hiu ngủ thì bất ngờ có người lao đến ôm chân hắn khiến hắn mộng đang mộng đẹp mà bị phá vỡ.Lão đang định đứng lên chửi rủa đứa nào phá lão thì nghe thấy thanh âm của Lâm Phong không khiến lão vẻ mặt khác thường.

-Thì ra là tên tiểu tử nhà ngươi.Muốn làm gì đó.

-Đại nhân,ta ngưỡng mộ đại nhân như.......

Lâm phong đang định ca ngợi lão thì lão vội nói.

-Dừng,những thứ ngươi định nói ta cũng biết,đó là điều mà ai cũng biết không cần tiểu tử ngươi nhắc,hắc hắc.

-Muốn cái gì nói luôn đi.

Lâm phong biết lão đã mắc câu rồi vội lôi cái hộp gấm lấy được ở trong võ kỹ các ra nói.

-Chính là thứ này,tiểu tử cảm thấy với nó có duyên nên định mang về nghiên cứu,ngày sau quay lại trả.

Lão giả nhìn cái hộp gấm ánh mắt mang theo vẻ cổ quái nhưng nhanh chóng hồi phục lại bộ dáng như cũ nói.

-Nếu như thấy nó với ngươi có duyên thì ta sẽ đưa nó cho ngươi,coi như là quà gặp mặt của chúng ta với cả những điều mà ngươi nói về ta thì đều là sự thật coi như ngươi không biết nói giối.Đúng nhất chính là cái:câumỹ nữ vây quanh như mấy,ngài khẽ mìm cười có thể làm cho nữ nhân không khỏi thầm yêu mến trong lòng,không kìm được mà muốn trao thân cho ngài.Ta thích,hắc hắc.

-Cảm tạ tiền bối.

Lâm Phong trong lòng không khỏi chửi rủa lão già này mà cũng có cùng sở thích với hắn,đều thích mỹ nhân cả khiến cho các nàng long nữ trong đầu một trận khinh bỉ.
-Các ngươi đúng là quá vô sỉ mà.

Băng Linh một mặt khinh bỉ nói.

Lâm phong tròng lòng cũng kệ nàng,nàng là người mà đấu khẩu với hắn nhiều nhất.Nhưng câu nói tiếp theo của Phong Linh lại khiến Lâm Phong một mặt khác lạ nhìn lão già.

-lão hình như vẫn là còn thân xử nam.

Lão giả thấy Lâm Phong ánh mắt nhìn mình khác lạ với lúc trước không khỏi cảm thấy như hắn đang trêu trọc mình vậy vội quát lên.

-Tiểu tử,ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì.

-Hắc hắc,tiền bối,người không khỏi vẫn là còn thân xử nam đi,hắc hắc.

Lâm Phong ánh mắt mang theo vẻ châm chọc nói.

-Ngươi...ngươi...sao ngươi biết ta vẫn là còn thân xử nam?

Lão già một mặt đen xì nhìn Lâm Phong thanh âm không khỏi mang theo nghi ngờ,thực lực của hắn,hắn cũng biết mà tên Lâm phong này lại có thể nhìn ra hắn vẫn còn thân xử nam không khỏi đánh giá Lâm phong.

-Tên này trên người có bí mật.

-Tiền bối vẫn còn là thân xử nam chắc là do người mỹ nữ vây quanh quá nhiều,nếu như muốn 1 người thì lại lo rằng người khác mang hận mình,vì yêu mà làm liều.Tiền bối không khỏi có lòng lo lắng cho mọi người,tiểu tử khâm phục.

Lâm phong giơ ngón tay cái lên miệng thao thao bất tuyệt nói.

-Ngươi..ngươi..chỉ được cái nói đúng,hắc hắc,quả thật ta đúng là suy nghĩ cho mọi người nên mới không làm như vậy.

Lão giả mặt mũi đen xì nhưng khi nghe được Lâm Phong nói mặt mũi không khỏi tự hào lên.

-Tiểu tử chỗ này có một ít ừm...ừ xuân dược,tiền bối có thể mang đi sử dụng,hắc hắc,chắc tiền bối cũng biết cách sử dụng đi,không cần tiểu tử đây phải hướng dẫn đi,hắc hắc.

Lâm Phong khẽ ghé lại gần tai lão giả nói,trong tay cầm sãn vài lọ thuốc xuân dược mà hắn kiếm được trên người tên Lâm Kính dúi vào tay lão già.

-Ngươi...ngươi...Bất quá cái này ta thích,hắc hắc.

Lão giả tay chỉ mặt Lâm phong như định đánh hắn nhưng tay lão vẫn kịp thu mấy lọ xuân dược vào khiến cho Lâm phong không khỏi trong long một trận ngạc nhiên,thực lực của lão già này quá cao thâm,trên mặt vẫn tỏ ra ý cười cười một cách vô sỉ.

-Hừm,chuyện này không được lộ ra ngoài không ta sẽ xử ngươi như gia pháp,chắc ngươi cũng biết phải làm gì rồi chứ.

-Ta đã biết,người yên tâm đi,hắc hắc,tiền bối cứ thoải mái.

Lâm phong tỏ ra ý biết điều tay khẽ chỉ cái lọ xuân dược trong lòng lão giả nói.

-Được,ngươi có thể trở về.

Lão giả tỏ ý biết,đưa tay phất phất ý bảo Lâm Phong có thể gia về.

-Tiểu tử cáo lui.

Lâm phong cũng co giò lên chạy nhanh đi sợ lão giả lại đổi ý.

Trong lòng Lâm phong lại vang lên tiếng chửi rủa của Băng Linh.

.....................................................................................................................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau