LONG HOÀNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Long hoàng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lâm Phong

A,ta đang ở đâu thế này.

Khẽ lắc lắc cái đầu vừa mới tỉnh lại sau hôn mê,hắn cảm thấy toàn thân đau nhức như muốn tê liệt,ánh nắng trói trang từ bên ngoài chiếu vào khiến hắn không nhịn được mà nhíu mày một cái.

Cả người Lâm Phong toát mồ hôi nhễ nhại,hắn choàng mở bừng hai mắt,không gian xung quanh là một mảnh xa lạ,hắn cảm thấy mình chưa từng biết nơi này.

Bên ngoài,mặt trời tròn vo đang treo trên cao,ánh nắng gay gắt nóng nực xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào người Lâm Phong khiến cho mồ hôi của hắn chảy như mưa.Nhìn cảnh vật xung quanh một cái,lúc này hẳn là giữa trưa.

A,đau vkl...

Cơn đau từ trong đầu và khắp toàn thân truyến đến khiến hắn phải kêu lên một tiếng thảm thiết.Lâm Phong cảm thất cả người hắn như bị một ngọn núi đè lên khiến hắn lập tức ngất đi một lần nữa.

Khi trời đã tối hắn mới tỉnh lại.gió từ bên ngoài thổi vào khiến hắn rùng mình một cái.Bên ngoà là một mặt trăng hình lưỡi liềm đang treo lơ lửng.

-Bây giờ hẳn là nửa đêm rồi.

Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ lẩm bẩm.

-A,sao vẫn còn đau vậy?

Lâm Phong đang định ngồi dậy thì cảm thấy đầu đau như búa bổ.không ngồi dậu nữa,hắn vội vàng tìm thông tin từ trong đầu,hình như trong đầu hắn có thêm một cái gì đó.

-A,xuyên việt,ta xuyên việt rồi ư,không có đùa chứ,nhân phẩm của ta tốt vậy sao?

Lâm Phong vội vàng mở to hai mắt nhìn xung quanh,nơi chỗ hắn đang nằm là nơi trước đây hắn chưa từng biết đến nhưng lại có một cảm giác quên thuộc,thêm với việc hắn đã từng đọc truyện xuyên việt trên mạng,Lâm Phong khẳng định hắn đã xuyên việt rồi.

Cái truyện xuyên viêt này tưởng chừng như không có thật,hắn trăm triêu lần cũng không ngĩ qua mà bây giờ chính hắn lại xuyên việt.

Nghĩ lại kiếp trước,Lâm Phong hắn cũng vừa mới tốt nghiệp đại học,cũng tìm được khá tốt,làm một nhân viên trong cửa hàng karaoke,việc làm cũng khá thoải mái.Trong khi đang thu dọn phong hát mà khách đã giả phòng,hắn vội vào thu dọn nhưng không ngờ bên ngoài chả hiểu vì sao lại cháy mà hắn lại đang ở trên tầng 9,không kịp chạy thế là bị thiêu sống luôn.Lâm Phong đã từng xem trên ti vi cũng đã từng có vài vụ cháy karaoke như chỗ hắn,không biết trước hắn còn có ai cũng xuyên không như hắn không?-Haiz.Lý do chết mắc khốn nạn.Kiếp trước thì không nói nữa tiền đò xa vời,tương lai mờ mịt.

Lâm phong nằm than thở,kiếp trước thì thôi không nói nữa,hắn cũng không phải ông nọ bà kia,tương lai mờ mịt.Chết rồi cũng tốt,được sống lại ở một nơi khác,người xuyên không,không một ai là có thành tựu quá thấp,không phải vương giả cũng là một bá chủ thế giớ,không thì là con nhà quý tộc hay là đại gia.Biết đâu hắn xuyên qua lại được như vậy.Nghĩ lại thì Lâm Phong hắn cũng không quá xui xẻo.

Xác định bị xuyên qua,Lâm Phong cũng không có cảm giác tiếc nuối hay hối hận gì cả,kiếp trước hắn cũng không phải người có chức có quyền,cũng không phải ông chủ,tiền đồ xa vời tương lai mờ mịt.

-Đây là nơi quái quỷ nào,sao ta lại xuyên đến chỗ này?

Lâm Phong đánh giá xung quanh,nắt đầu lục lọi ký ức trong đầu,một đoạn ký ức không phải của hắn.

Sau một lát thân thể mặt mũi hắn cứng đờ,Lâm Phong lại có cảm xúc muốn tự sát.Theo như hắn biết người xuyên không,không phải thiếu gia cũng la vương gia hoặc là công tử của một gia tộc lớn,ma bét nhất cũng là đại gia ba vợ bốn nàng hầu.

Mà người mà hắn xuyên qua cũng là một công tử của một gia tộc nhưng lại là hữu danh vô thực,khống quyền lợi tiếng nói gì trong tộc.Người thiếu gia này cũng tên Lâm Phong,năm nay vừa tròn 16 tuổi,hắn là con giêng,hắn có cha nhưng không có mẹ.Có lần hắn đã từng hỏi cha hắn về mẹ nhưng cha hắn chỉ cười cười không nói gì.

Cha hắn là Lâm Kình Thiên trước kia là một trong năm trưởng lão của tộc,là người có thiên phú tu luyện cao nhất,từng được chỉ định là tộc chủ đời kế tiếp.Lúc đó địa vị cha con hắn trong tộc cao ngất,ai cũng muốn nịnh bợ cha con hắn.
Nhưng từ lúc cha hắn chết,địa vị của hắn trong tộc tụt dốc thảm hại,từ một người được mọi người chạy theo nịnh bợ vội biến thành người nô bộc,sống cuộc sông không bằng nô bộc phải làm việc nặng nhọc cả ngày.

Lý do cũng chỉ vì vào năm 13 tuổi,Lâm Phong bị một đám người ám sát cũng chỉ vì lúc đó hắn bộc ta thiên phú tu luyện một cách đáng sợ.Hắn bị phế bỏ kinh mạch biến thành phế nhân,cha hắn Lâm Kình Thiên lúc đó rất tức giận truy tìm hung thủ khắp nơi nhưng bọn hung thủ biến mất như chưa từng xuất hiện vậy.Lâm Kình Thiên đã từng nghi ngờ đại trưởng lão của Lâm Gia là Lâm Thiên Thủ vì trong tộc chỉ có đại trưởng lão chống đối và gây khó dễ cho bố con hắn.Nhưng vì không tìm được chứng cứ chứng minh Lâm Phong bị ám sát là do đại truỏng lão phái đến khiến cha hắn không câm tâm mà bỏ qua,nhưng chắc chắn việc Lâm Phong bị ám sát là có liên quan đến đại trưởng lão Lâm Thiên Thủ.

Trong một lần cha của Lâm Phong nhân được tin tức có một loại dược liêu có thể cải tổ kinh mạch,có thể khiến cho hắn có thể tu luyện được,Lâm Kình Thiên đã vội vàng lên đường nhưng đó cũng là lần cuối Lâm Phong còn gặp cha mình vì chỉ lâu sau đó có tin báo về Lâm Kình Thiên vì tranh cướp dược liệu với người ta mà bị sát hại.Gia tộc lúc đó chẳng những không điều cha nguyên nhân cái chết của cha hắn mà còn giáng hắn xuống làm nô bộc làm việc ngày qua ngày.

Hôm qua cũng chỉ vì cãi lại con trai của đại trưởng lão mà hắn bị bọn chúng đáng cho gần chết rồi vứt về chỗ này nhưng không ngờ Lâm Phong chết thật lại để cho Lâm Phong này xuyên qua.

Nghĩ được mình xuyên không đã là một chuyển không tưởng rồi nhưng không ngờ Lâm Phong hắn lại lấy được một thân xác như vậy khiến hắn không biết nên vui hay buồn.Chắc là kiếp trước nhân phẩm của hắn không quá tốt.

-Nể mặt ta và ngươi cùng tên Lâm Phong,và từ bh ta cũng dùng thân thể của ngươi,nếu có cơ hội thì thù của ngươi ta sẽ báo hộ cho và sẽ tìm mẫu thân của người về và chăm sóc bà ấy như mẹ của ta.

Lâm Phong thì thầm nói.

Như là vừa đồng tình vừa cảm ơn,trong đầu Lâm Phong toát ra một cỗ trọc khí rồi tiêu tán trong không khí.

-Xem ra oán niệm của ngươi cũng sâu nhỉ.Yên tâm,ta nói được là làm được.

Lâm Phong ngẩng đầu lên nhìn và khẳng định lời hứa của mình.

Nhưng Lâm Phong không thể không nghĩ đến tình cảnh của mình lúc này.Bh hắn đang nằm trên giường,cái giường bằng gỗ khiến đau đau đớn và ê ẩm hết cả lưng,bh hắn đang cố dựa người vào thành giường,lúc trưa thì nắng như thiêu đốt còn đến đêm tại sao lại lạnh như vậy.Lúc này đây hắn cảm thấy đã tê cóng,người không còn bao nhiêu tri giác.

Lâm Phong cố gắng ngồi dậy nhưng hắn không khỏi chửi thề một tiếng,giờ đây chân hắn như không liên quan đến người vậy,hai tay đã bị gãy xương hắn không thể cựa quậy chứ đừng nói di chuyển.

-Lão Thiên à,muốn troll nhưng cũng đừng có đọc ác như vậy chứ.

Lâm Phong bất đắc dĩ nhìn lên trời mắng.Giờ hắn không muốn di chuyển nữa miễn cho cơn đau từ khắp cơ thể tra tấn,hắn nằm xuống nghĩ ngợi về những chuyện kiếp trước của hắn khiến hắn ngủ đi từ lúc nào không biết.

Chương 2: Huyền Vũ Đại Lục

Bên ngoài mặt trời đã treo cao,ắng nắng gay gắt như thiêu đốt mọi vật.

Trong phong Lâm Phong vẫn nằm trên giường ngủ,vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.trong giấc ngủLâm Phong gặp lại những chuyện mà kiếp trước mình phải trải qua từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi,từ khi sinh ra đến lúc chết đi hắn cũng không gặp phải chuyện bất trắc gì,Lâm Phong cảm giác như mình đang nằm mơ vậy.Khuân mặt hắn lộ ra nụ cười khổ.

Nghĩ lạiLâm Phong cũng cảm thấy sợ,mình xuyên việt thì cũng không làm gì,nhưng lỡ mà xuyên vào con gái thì không biết cuộc đời tiếp theo của hắn sẽ ra sao,không bằng chết thêm lần nữa cho rồi.

Nhưng may choLâm Phong là hắn xuyên vào một đứa con trai,mặc dù số phận ngườiLâm Phong xuyên vào cũng không tốt đẹp gì cả nhưng cũng khiến hắn cảm ơn trời đất không thôi.

Cảm thấy đầu óc choáng váng khiến hắn cảm thấy khó chịu nhưngLâm Phong biết là ký ức của hai người đã dung hợp hoàn toàn với nhau.

Theo thông tin từ trong đầu truyền vàoLâm Phong biết đây là Huyền Vũ Đại Lục,là một trong năm đại lục của Thiên Nguyên Đại Lục bao gồm Thanh Long Đại Lục,Chu Tước Đại Lục,Bạch Hổ ĐẠi Lục,Huyền Vũ ĐẠI Lục,nơi hắn sống là Huyền Vũ Đại Lục.

Theo như trong bí tịch đời trước ghi lại,Thanh Long,Bạch Hổ,Chu Tước,Huyền Vũ bốn đại lục vốn là một thể với Thiên Nguyên Đại Lục,nhưng sau trận chiến Người với Ma,Thiên Nguyên đại lục bị phân tách ra thành bốn nơi riêng biệt.Theo như trong bí tịch ghi lại,tên bốn mảnh đại lục bị tách ra khỏi Thiên Nguyên Đại Lục mỗi đại lục là một yêu thú thần thú đứng đầu của mỗi mảnh đại lục đó.Nơi có Huyền Vũ lấy Huyền Vũ Đại Lục,nơi có Thanh Long lấy Thanh Long,Bạch Hổ lấy Bạch Hổ,Chu Tước lấy Chu Tước.

Mỗi một đại lục ở đây đều khác với những nơi khác ở kiếp trước mà Lâm Phong biết,Thanh Long,Bạch Hổ,Chu Tước,Huyền Vũ bốn đại lục là nơi có phong trào luyện võ rất đong đảo,các loại tông môn lớn nhỏ, thế gia và các thế lực hầu như đan xen với nhau, ngay cả người bình thường cũng có căn cơ luyện võ,có điều thiên tư và sở học của mỗi người khác nhau nên phần nào đó hạn chế năng lực của họ.Chính vì thế bảo sao ở đây tưởi thọ con người so với ở trên Địa Cầu cao hơn nhiều.Người trăm tuổi,mấy trăm tuổi khẻo mạnh bình thường là chuyện quá đỗi bình thường luôn,nếu như thiên tư cao,tu luyện đến đến có chút thành tựu có thể sống mấy thăm tuổi thậm chí là nghìn tuổi cũng là chuyện bình thường.

Theo như trí nhớ dung hợp hoàn toàn,các loại tông môn lớn nhỏ, thế gia và các thế lực hầu như đan xen với nhau, ngay cả người bình thường cũng có căn cơ luyện võ cũng cóchút lý giải mơ hồ về nó.

Huyền Vũ Đại Lục là nơi mà các võ giả tu luyện linh khí,không có các loại ma pháp như trong tiểu thuyết,mà ở đây linh khí mới là chủ nhân.

Tại nơi này,yu luyện linh khí,dưới sự cố gắng của bao nhiêu thế hệ đã phát triển đến mức đỉnh cao,hơn nữa phạm vi tu luyện linh khí không ngừng mở rộng,đã truyền đến trong nhân gian khiến cho linh khí và con người càng trở nên quen thuộc.Do đó tầm quan trọng của linh khí là không thể thay thế ở nơi đây.

Ở đây linh khí cũng có hai dạng,1 là linh khí ở dạng hơi,2 là ở dạng rắn.Hơi tức là lúc nào xung quanh võ giã cũng đều có linh khí,nhưng tùy theo nơi mà độ nồng đậm của linh khí được các võ giả quan tâm,nơi càng đậm càng phê.Rắn tức là linh khi khi tụ tập ở một nơi nhất định nào đó mà ngưng tự ở dạng linh thạch,linh thạch thường có ở trong các mở linh thạch,nhưng hầu hết các mỏ linh thạch đề được các tông môn hay các gia tộc chiếm lấy để cho hậu nhân tu luyện,linh thạch cũng được chia làm 4 phẩm:hạ,trung,thượng,cực phẩm,hạ trung phẩm thì có quá nhiều tạp chất,hầu như võ giả chỉ dùng cho việc mua bán,chỉ có thượng với cực phẩm là được võ giả ưu thích dùng để tu luyện nhưng mà linh thạch kiếm được lại là quá khó khăn,chỉ có khi đầu nhập vào các tông môn hay gia tộc lớn thì mới có được linh thạch để tu luyện,mà cũng chỉ là được đến hạ hoặc trung phẩm linh thạch thôi.Còn linh khí thì không quá tạp chất nhưng mà linh khí ở Huyền Vũ Đại Lục là quá mỏng manh,kiếm được một nơi linh khí nồng đậm là quá khó.Chính vì thế mà võ giả ở đây so với cách đại lục khác là cách biệt một trời một vực.
Mà ở đây cảnh giới võ giả tu luyện cũng được chia một cách rõ ràng:Võ Đồ,Võ Sư,Đại Võ Sư,Võ Linh,Võ Vương,Võ Hoàng,Võ Tôn,Võ Thánh,Võ Đế.Ở nơi đây tu luyện đến Võ Linh cũng đã được coi là cao thủ,người người ngưỡng mộ,mà cũng chỉ trong các gia tộc lớn hay môn phái mới đủ tài nguyên đào tạo ra được.CÒn Võ Thánh hay là Võ Đế thì tư lâu chưa có xuất hiện.

Binh Khí,Công pháp và Võ kỹ ở đây thì được chia làm 6 giai:Thần,Thánh,Thiên,Địa,Huyền,Hoàng.

Mỗi một giai thì lại được chia làm 3 phẩm:Hạ,trung,Thượng.

Tu luyện võ kỹ cũng là nhân tố quan trọng quyết định thành tựu sau này,ví dụ như 1 người mà tu luyện võ kỹ huyền cấp chắc chắn sẽ mạnh hơn người cùng cấp tu luyện võ kỹ hoàng cấp.

Mạnh yếu được quyết định qua bốn thứ:

Đầu tiên là cảnh giới của võ giả,một võ giả cảnh giới Võ Giả thì có Thần cấp võ kỹ cũng không thắng được võ giả có cảnh giới Võ Sư.

Thứ hai là công pháp,nếu võ giả tu luyện công pháp cao hơn đối phương thì trong đánh nhau sẽ có lợi thế hơn.Cái thứ ba là võ kỹ.Đây là lỹ năng phát huy linh khí của võ giả.ở nơi đây võ kỹ cùng không ít,truyền lưu ra ngoài thì toàn là hoàng cấp,muốn có võ kỹ cao hơn phải gia nhập những gia tộc lớn hay là những tông phái.

Cũng có những người được kỳ ngộ nhận được võ kỹ của tiền nhân để lại,hoặc là có võ kỹ phù hợp với bản thân thì thêm công pháp sẽ phát huy ra được uy lực lớn hơn

CÒn cái cuối cùng là binh khí,cái này cũng như võ kỹ,đẳng cấp binh khí cao hơn thì đánh nhau có lợi thế hơn.Ở đây binh khí thì cao nhất cũng chỉ có huyền cấp,Thần Thánh cấp từ từ lâu không có.Ở những buổi đấu giá mà có xuất hiện binh khí hoàng cấp thì được võ giả tranh nhau đến vỡ đầu.

Ở trong lâm gia thì công pháp,võ kỹ,binh khí phẩm chất cao nhất cũng chỉ có huyền cấp,mà là gia chủ mới được tu luyện và sử dụng.

Theo như đại lục mở rộng thì cũng có theo nhiều chủng tộc theo vào,có man tộc,thú tôc,ám tộc.v.v

Bởi vì địa vực mở ra, nên có rất nhiều ẩn sĩ vô danh, tại lúc sinh mệnh kết thúc, có lẽ sẽ đem công pháp do mình sáng tạo để ở một nơi, chờ đợi người có duyên đến lấy.Ở đây có một câu nói mà mọi người lưu truyền:Nếu như người ngac xuống núi,không cần hoảng,đi về phía trước có khi sẽ giúp ngươi thành cường giả.

Cũng không phải là nói chơi,đã từ lâu cũng đã có nhiều võ giả gặp đường kỳ ngộ như vậy đã trở thành bá chủ một phương.CÒn với Lâm Phong bây giờ thì mục tiêu đấy còn xa lắm.

-Muốn làm bá chủ một phương đối với ta còn xa lắm..

Lâm Phong nằm trên giường ngán ngẩm không thôi.

Vì hôm qua nghỉ ngơi khá lâu nên bây giờ Lam Phong cũng miễn cưỡng có thể ngồi dậy được rồi.Đang định đi tìm cái gì đó để ăn thì hắn bỗng giật mình.

-Hình như trong người mình còn một cái gì đó?

Chương 3: Chữa Trị Cơ Thể

Lâm Phong trước kia cũng chỉ là con cháu chi thứ,lúc bé địa vị của hắn có thể cùng tộc chủ Lâm Thiên long ngang bằng nhau,chỉ vì hắn là con trai của Lâm Kình Thiên

Nhưng khi Lâm Kình Thiên ngã xuống thì địa vị của hắn càng ngày càng thẳng tắp tụt xuống,càng ngày càng lụi bại.

Mới đầu mỗi tháng hắn còn có thể lĩnh vài lượng bạc từ công việc quét dọn của mình,nhưng sau này vì bị cắt xén hết nhưng hắn cũng chả biết phải làm gì vì trong tộc Lâm phong vũng chả có tiếng nói gì,mà nói cũng chả có ai nghe một người như hắn cả.Có tháng hắn chỉ được 1 vài lượng bạc,có khi còn không có.

Không biết mấy hôm hắn không đi làm việc còn được lĩnh bạc không.

Đồ ăn hàng ngày có khi còn không lo được huống chi chuyện tu luyện.

Lúc cha hắn chết được tam thúc là Lâm Nhạc,tam trưởng lão với cả ngày xưa cũng là huynh đệ thân thiết của Lâm Kình Thiên mai táng ở sau núi,cũng giúp đỡ Lâm Phong rất nhiều.

Lâm Nhạc cũng biết nguyên nhân Lâm Phòng bị đánh nát kinh mạch biến thành phế vật,nhưng những năm gần đây Lâm Phong không có tu luyện,con đường tu luyện của Lâm Phong nhất định là không có thành tích.

Đây là thời kỳ tu luyện quan trọng nhất,đây là lúc mà cơ thể kinh mạch thành hình,lúc này mà Lâm Phong không thể tu luyện,mà có thể tu luyện đi chăng nữa thì cũng mặc định là không có thành tựu.

Cha của Lâm Phong là Lâm Kình Thiên đã mang đến cho Lâm gia bao nhiêu huy hoang nhưng từ khi Lâm Kình thiên chết,người trong tộc cũng không hỏi thăm lấy một câu mà lại đối xử với Lâm Phong như vậy.

Hắn đã bỏ lỡ năm năm tu luyện so với người ta,ta sẽ nõ lực gấp người khác 5 lân,10 lần,chỉ có như thế hắn mới đuổi kịp được những thiên tài khác.Hắn muốn bảo thù những ai đã bắt nạt hắn,khi dễ hắn,hắn còn muốn đi tìm mẹ của mình.

-Ồ,hình như trong người ta còn có thêm một cái gì đó?với cả hình như di chuyển cảm thấy thân thể không còn đau như hôm qua nữa.

Lâm Phong không khỏi ngạc nhiên,trên người hắn bây giờ cũng chả có gì ngoài bộ quần áo cũ nát,thêm cả tin tức trong đầu từ Lâm Phong cũ hắn cũng biết viết thương trong người là khá nặng,nhưng bây giờ đã đỡ hơn hôm qua rất nhiều.

Vội Vàng ngồi xuống cảm nhận cơ thể của mình,ý thức của hắn dần dần chìm vào trong đan điền,đan điền của hắn bây giờ như một đống hỗn độn vậy,nhưng ở giữa đan điền bây giờ đang lơ lửng một thứ nhìn như một bức tranh vậy,đang tỏa ra hào quang mầy vàng chạy khắp đàn điền với khinh mạch.

-A,hình như đan điền với kinh mạch của ta đang được dần dần chữa trị,nhưng tốc độ cũng không nhanh lắm,với quá trình chữa trị này chắc phải khoảng 3 đến 4 ngày mới xong.

Lâm Phong khuân mặt trở nên vô cùng kinh hỉ,với việc đan điền cùng với kinh mạch đang được chữa trị như thế này thì chẳng qua bao lâu nữa thì hắn coi như hồi phục và có thể tu luyện.

-Đến lúc đó tiên sư nó còn có ai dám động vào ta,còn có ai dám khinh bỉ ta,ta sẵnsàng diệt cả nhà nó.

Trong lòng Lâm Phong lúc này đang điên cuồng gào thét cùng với kinh hỉ vô cùng lớn khi hắn sắp có thể trở lại đỉnh phong một lần nữa.

Lâm Phong nhìn bức tranh này khiến hắn tại sao lại cảm thấy quen như vậy.Nghĩ ngợi một lúc lâu mới khiến cho Lâm Phong cảm thấy kinh ngạc.-Đây không phải là bức tranh mà ta mua ở kiếp trước ư?tại sao nó lại ở chỗ này?

Lâm Phong cảm thấy khó hiểu,bức tranh mà hắn mua từ kiếp trước bây giờ lại đang ở trong cơ thể hắn mà bây giờ còn đang chữa trị cơ thể cho hắn.Nghĩ lại thì bức tranh này là hắn mua của một bà ve chai,Lâm phong cảm thấy đẹp thế là bèn cò kè,mặc cả cuối cùng mua cái bức tranh đó với giá 100k,hắn vẫn cảm thấy mình bị lỗ nặng,chưa kịp mang về treo trong wc thì chết rồi xuyên qua nơi này mà bức tranh hắn mua cũng xuyên qua cùng luôn.Nghĩ lại 100k mà mua được một thứ như này thì không biết ra đường hắn có bị người khác chụp thành cặn bã hay không.

Lâm Phong bây giờ trên người có 2 đại bí mật

1 là hắn vốn là người không thuộc về thế giới này

2 là trong người hắn đang chấp chứa một thứ vô cùng kinh khủng

Chắc là lúc hắn bị thiêu chết thì bức tranh này bảo vệ linh hồn và mang trọng sinh vào người""Lâm Phong"" này.

Hắn cũng chả biết nên tức giận hay là vui mừng nữa,chắc là nên mừng rồi vì có nó hắn mới có thể sống lại và làm người thêm 1 lần nữa.

Nếu như để người khác biết trong người hắn có bảo vật như vậy màhắn còn không biết vui hay là mừng nữa thì nếu ý nghĩ có thể giết người thì chắc hắn đã chết ngàn vạn lần rồi

Lâm Phong bắt đầu đến gần gần với cái bức tranh này.Đến gần hắn mới nhận ra là mình so với cái bức tranh này là như một con kiến vậy.Cái đồ này to như thế nào hắn không biết nhưng với những gì kiếp trước với kiếp này hắn biết không có cái gì mà có thể to hơn cái bức tranh này được.

Lúc mua không để ý nhưng bầy giờ Lâm Phong mới tập trung ngắm nhùn cái họa đồ này,xung quanh bức tranh là 1 đường viềm mầu vàng nhìn khá bắt mắt và,chính giữa buwacs tranh là một hình ảnh phong thủy rất đẹp,hắn cũng cảm thấy giật mình không ngờ trên đời này còn có một bức tranh phong canh đẹp vậy,nhìn rất sống động như thực vậy.Có sông,núi,rừng,núi lửa,gió,sấm chớp.núi băng,có chỗ mà bóng đen bao trùm khiến hắn không nhìn ra được cái gì.Nhưng khiến hắn giật mình là thỉnh thoảng trong bức tranh còn có thêm cả những tiếng rồng ngâm vậy.

-What The Fuck,còn có cả rồng nữa à?

Lâm Phong ngạc nhiên không thôi,theo như trí nhớ từ đầu truyền đến hắn biết đại lục này không thiếu gì yêu thú,linh thú mà có khi thần thú cũng có mà đến cả những yêu thú mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra có khi ở đây cũng có,nhân loại bắt giết yêu thú,yêu thú cũng giết nhân loại,đó là điều quá đỗi là bình thường luôn.

-Nhỡ mà mấy cái thứ đó mà thoát ra khỏi họa đồ này thì không biết là ta có bị làm sao không?

Lâm Phong cảm thấy lạnh xương sống,mồ hôi chảy ra từ lúc nào không biết đã khiến lưng hắn 1 mảnh ướt đẫm.

Nhưng Lâm phong vội bác bỏ suy nghĩ của mình,nếu như nó đã cứu hắn và để hắn sống lại lần nữa thì cũng chả có lý do gì mà nó lại hại hắn cả,nếu mà muốn hại hắn thì cũng chả đợi đến bây giờ.

Nhìn bức tranh và những hình ảnh trong bức tranh cùng những tiếng gầm rống khiến hắn cảm nhận thấy được một tia hồng hoang khí tức.

-Cái này chắc chắn không phải thứ binh thường.

Lâm Phong quan sát xung quanh khẳng định cái bức tranh này không bình thường như những cái khác,nó chắc chắn là thứ không thuộc về thế giới này và nó chắc chắn cất giấu một bí mật to lớn.

Lâm Phong bắt đầu chậm rãi di chuyển tâm thần của mình đến gắn bức tranh,hắn cảm thấy như có lời kêu gọi mình vậy.Tâm thần của hắn bắt đầu từ từ tiếp xúc với bức tranh.

Ngay tai khi tâm thần tiếp xúc với bức tranh,Lâm Phong cảm thấy bức tranh trong đan điền như thức tỉnh vậy,vô số tiếng rồng ngâm lên,tiếng nước chảy,gió thổi,có cả núi lửa phun trào nữa,để cho đàn điền của hắn cũng bắt đầu loạn lên,linh khí mầu vàng quần cuộn không ngừng chảy ra tăng tốc đọ chữa trị kinh mạch với đan điền của hắn.

-Ồ.tốc đọ chữa trị đã tăng lên rất nhiều,này có khi đến 1 ngày là ta kinh mạch cùng đan điền có thể chữa trị như cũ.

Lâm Phong cảm thấy ngạc nhiên.

Bức tranh sau đó tỏa ra một đoạn hắc mang chui thẳng vào đầu hắn khiến đầu hắn đau như búa bổ.Cố gắng giữ vững tâm thần của mình lâm phong bắt đầy chậm dãi tìm hiểu trong đầu mình đoạn hắc mang kia.

-Ô,Cửu Long Đồ.

Tìm hiểu đoạn hắc mang kia khiên Lâm Phong Biết được cái thứ trong đan điền của mình kia được gọi là Cửu Long Đồ.

Chương 4: Cửu Long Đồ

Cửu long đồ

Lâm Phong không khỏi kinh ngạc,cái này mà được gọi là cửu long đồ,không biết có nguy hiểm gì không,nếu có thì tự là xong đời cmn luôn,với thiên tư như Lâm Phong thì trước khi chưa có bị biến thành phế vật thì cũng được coi như thiên tài,13 tuổi võ giả thấttrọng,trong Lâm gia thì được coi như là thiên kiêu chi tử,nếu như được thêm kỳ ngộ nói không chừng hắn cũng có cơ hội đột phá đến võ hoàng,không thì là đột phá đến đỉnh cấp võ vương là chuyện bình thường.

Ở một nơi như Lâm gia thì võ vương đã là đỉnh cấp cao thủ,nhưng đối với Huyền vũ Đại Lục mà nói thì cái gì cũng không phải,mà xung quang Huyền Vũ Đại Lục mà nói thì càng có những thứ cường đại hơn.

Từ lúc xuyên việt đến đây,Lâm Phong luôn nhớ những tháng ngày bị người khinh bỉ,chà đạp dưới chân,cuộc sống như vậy hắn làm sao muốn,Lâm Phong liều đánh cược một lần.

Cùng lắm là chết thôi.

Nếu như cái này là bảo vật,thì đó hẳn là một cái kỳ ngộ to lớn.

Lâm Phong tinh thần chậm rãi khôi phục đến đỉnh phỏng,những công pháp cơ sở trước kia tu luyện dần dần vận chuyển,hắn đã từng là một đời thiên tài,không lạ gì nếu như hắn có tu luyện công pháp.Mà với Lâm Phong bây giờ vận chuyển những công pháp đó cảm thấy thật dễ dàng như là hắn đã tu luyện mấy chục năm vậy.

Lâm Phong không khỏi vui mừng khi hắn đã bắt đầu cảm nhận đượclinh khí xung quanh,thỉnh thoảng còn có 1 tia linh khi,mặc dù nhỏ bé nhưng thẩm thấu qua da hắn chảy vào kinh mạch và đan điền.

Rạng sáng ngày hôm sau,toàn thân Lâm Phong đột nhiên chấn động,nơi đan điền bắn ra một luồng hoàng sắc quang mang chảy khắp kinh mạch và đan điền.

Lâm Phong không khỏi giật mình.

-Này,đây là linh khí,mà là linh khí tinh thuần nhất từ trước đến nay mà ta biết.

Lâm Phong không khỏi vui mừng,này kinh mạch và đan điền có thê chứa chấp linh khí thì chứng tỏ hắn đã khôi phục hoàn toàn.Từ đây hắn không còn là người mang cái danh hiệu phế vật nữa.

-Đây,đây là...ta đã đột phá đến võ giả bát phẩm,không phải là mơ chứ?

Lâm Phong hưng phấn đấm ra một quyền,quyền này cũng chả có gì đặc biệt cả,đây là võ kỹ cơ sở mà Lâm gia võ giả đầy tiên phải tu luyện,đấm ra một quyền khiến choLâm Phong cảm thấy lực đạo của mình đã nâng lên thêm một tầng cao mới,mạnh hơn võ giả thất phẩm không biết bao nhiêu lần.

Mà cái kinh hỉ to lớn này không phải ai khác chính là cửu long đồ trong cơ thể hắn mang lại.

Lúc này nơi bảo đồ lại bắn ra thêm 1 luốn hoàng sắc kim mang nữa,cửu long tháp bay đến nơi trái tim củaLâm Phong,phốc một tiếng rồi chui vào.

Sau một lát ở nơi trái tim hiện ra một cái hinh xăm cửu long tháp.

Lâm Phong đưa tay lên sờ sờ cũng có thể cảm nhận thấy.

Bỗng nhiên hai mắtLâm Phong tối sầm,đi thẳng đến một nơi thảo nguyên.

Nhìn quanh thảo nguyên nàyLâm Phong vô cùng chấn động,đay chính là hình về mà lúc trước hắn nhìn thấy ở trên cửu long đồ.Nơi đây có đầy đủ các yếu tố tự nhiên có thể tạo thanh một thế giới.

-Đây là nơi nào,hay là không gian bên trong của cửu long đồ?

Lâm Phong nghĩ nghĩ,chắc là như thế mà thôi.

Ầm Ầm

Một cổ cường đại uy áp đầy dẫy cả tiểu thế giới,Lâm Phong mặt mũi tràn đầy tái nhợt,Lâm Phong cảm thấy mình so với cổ uy áp này thì nhở bé như một con kiến,không thể nào bé hơn được nữa.

Không qua bao lâu,một luồng hoàng sắc quang mang từ đâu lại bắn tới,nháy mắt đã tới trước mặtLâm Phong.Lâm Phong muốn né tránh nhưng lại không thể bởi vì nó quá nhanh,Lâm Phong bây giờ cũng mới chỉ là võ giả bát phẩm mà thôi,đừng nói là võ giả,ngay cả võ linh hay võ vương cũng đừng mong né tránh.

AHét thảm một tiếng,luồng hoàng sắc quang mang bao phủ toàn thânLâm Phong

Vô số tin tức tràn ngập trong đầuLâm Phong khiến đầu hắn có cảm giác như vỡ ra.

Lâm Phong một mặ dữ tợn,gân xanh trên trán nổi lên,hắn ôm đầu lăn qua lăn lại trên mặt đất,một lát sau cả người đã ướt đẫm,nhìn chật vật vô cùng.

-Đây là cl gì thế,chả nhẽ lại muốn hại ta.

-không,ta không thể ngất đi,nếu lỡ như mà không có tỉnh lại thì chả phải ta phải chôn vùi ở đây sao.Không được,ta vừa mới sống lại không thể cứ như thế chết đi được.

-Ta còn phải báo thù,còn phải đi tìm mẫu thân.

-ta còn phải trở thành cường giả,một siêu cấp cường giả.

-Phế vật thì sao chứ,ai nói phế vật là không thể tu luyện được,chỉ cần cố gắng,ta tin tưởng ta có thể trở thành một siêu cấp cường giả,không thể chết ở đây được.

A a a a!!!!

Đã đến giới hạn của chịu đựng,Lâm Phong kêu lên 1 trận thảm thiết,hai mắt tối sầm,triệt để ngất đi.

Hai canh giờ sau lâm phong rên rỉ,chậm rãi tỉnh lại.

-Ta đây là??

Lâm Phong đứng lên ôm đầu trong mắt là một mảnh mê mang.

Lâm Phong nhớ lại những truyện phát sinh trước kia.

-Ta đây là không có chết,ta không chết,Hên,maymà có ông bà ông vải phù hộ.Lâm Phong chỉ biết ngoác miệng ra cười,hắn không có chết.

-Hình như trong đầu có thêm một cái gì đó.

Sau khi cái hoàng sắc quang mang kia biến mất,Lâm Phong cảm giác trong đầu có thêm rất nhiều tin tức.Khẽ kiểm tra một hòi tin tức trong đầu,Lâm Phong sắc mặt đại hỉ.

-đây chính ta đại cơ duyên của ta,không phải trượt chân ngã xuống núi mới có...Có cái Cửu Long Đồ này,sau này trở thành siêu cấp cường giả cũng là một cái đại trợ lực.

Cửu Long Đồ,Lâm Phong mới đầu chỉ biết tên của bức họa đò này là Cửu Long Đồ,nhưng không ngờ nó cũng có nhiều biến cố như vậy.Nhưng làmLâm Phong kinh hỉ chính là những tác dụng của Cửu Long Đồ mang lại cho hắn sau này.

Cửu Long Đồ,siêu việt thần khí chí bảo.

Ở đại lục này,binh khí cũng chia làm 6 phẩm:Thần,Thánh,thiên,Địa,Huyền,Hoàng.Mà cái Cửu Long Đồ này lại là siêu việt thần khí chí bảo.

Ở Huyền Vũ Đại Lục,binh khí cũng là 1 phần quan trọng của võ giả,nó cũng như công pháp vậy,nếu võ giả này dùng binh khí là huyền cấp thì chắc chắn sẽ mạnh hơn võ giả cùng canh giới dùng binh khí hoàng cấp.Mà đối với Lâm gia cao nhất thì cũng chỉ là huyền cấp,mà địa cấp cùng thiên cấp phải vào trong những siêu cấp gia tộc hay là siêu cấp tông môn mới có.Mà có khi nó còn là trấn tông chi bảo.

Thánh khí cùng thần khí đã lâu lắm rồi chưa có xuất hiện.

Mà cái Cửu Long Đồ này chính là thượng cổ đại năng lưu lại bảo vật,mà theo thông tinLâm Phong nhận được thì cái cửu long đồ này là do thời ký hỗn độn sơ khai mà thành,không phải do một luyện khí sư nào luyện chế ra.

Mà ở thời kỳ thượng cổ,siêu việt thần khí là rất hiếm,có thể nói là rất khó để có thể có một cái.

Theo những thông tin Lâm Phong nhận được thì cái cửu long đồ này đã từngcó lần lọt vào trong tay long tộc,nhưng theo một nguyên nhân nào đo,tin tức long tộc có trong tay cửu long đồ đã bị truyền ra ngoài.Do đó long tộc phải đón nhận sự vây công của rất nhiều chủng tộc khác.Tất cả cũng chỉ vì sự hấp dẫn của cửu long đồ là quá lớn.

Trước khi bị diệt tộc,Cường giả long thông đã dùng đại bí pháp của tộc,dùng chín cường giả long tộc mở ra không gian,mang theo cửu long đồ ra bên ngoài tránh không để loạt vào tay cũng chủng tộc khác.

Đọc đến đâyLâm Phong không khỏi cảm thấy rùng mình.Nếu như để cho người khác biết hắn trong người có cái này cửu long đồ chắc hắn ra đường chắc bị chụp đến thành cặn bã.Không chỉ ra ngoài mà có khi đang ngồi vệ sinh hắn cũng có thể bị chụp thành cặn bã,cái chết đó mới là khốn nạn.

Con người đều có số cả,có khi mình đi ra đường lại đá phải 1 tải tiền,đến lúc đó lại phải tiêu,khổ.Nhưng vớiLâm Phong thì cái cửu long đồ này vớiLâm Phong chính là hữu duyên.

Lâm Phong biết trên tay hắn bây giờ đang là cầm 1 củ khoai lang nóng,hắn chắc rằng bên trong cửu long đồ cất dấu 1 bí nật to lớn,Lâm Phong cảm giác được nếu như giả được bí mật lớn đó,nó sẽ mang đến choLâm Phong một cái bất ngờ hết sức to lớn.NhưngLâm Phong biết hắn bh trên người bí mật này là không để cho ai khác biết,kể cả thân nhân sau này,lộ ra ngoài là mang đến họa sát thân.

Lâm Phong bây giờ càng cảm giác cần lực lượng mạnh hơn nữa đến hắn có thể bảo vệ mình và người xung quanh mình.Lâm Phong càng nhìn càng mong chờ cái cửu long đồ này.

Tại nơi này,Cửu Long Đồ mới có thể chính thức phát huy tác dụng.

-Có cái này cửu long đồ,ta chắc chắn được định sẵn là siêu cấp cường giả rồi,lúc đó bá chủ nột phuong hay là vương giả thì cũng có thể thực hiện được.Mỹ nhân trên thế giới này định sẵn là của ta rồi.Ha Ha

Nghĩ đến có cái này cửu long đồ,ta có thể nắm trong tay số mệnh của mình.Mệnh củata do ta,không do trời.

-Ồ,tiểu nam nhân,ước mơ nhỏ bé ghê nha,muốn trở thành siêu cấp cường giả,thê thiếp đầy đàn thì còn lâu lắm.

Một giọng nói nữ tử thanh thúy như chuông bạc,có chút vũ mị,lười biếng vọng ra truyền đến taiLâm Phong đển hắn giật mình không thôi.

-Trong này ngoài hắn ra còn có người khác...

Chương 5: Cửu Thiên Long Nữ

-Ồ,tiểu nam nhân,mơ ước nhỏ bé ghê nha,muốn trở thành siêu cấp cường giả,thê thiếp đầy đàn thì còn lâu lắm.

Một giọng nói nữ tử thanh thúy như chuông bac,vũ mị,có chút lười biếng truyền đến tai Lâm phong để hắn giật mình không thôi.

-Vỡ mồm,trong này còn có người khácngoài ta?

Lâm phong sắc mặt đại biến,quay đầu nhìn xung quanh nhưng không phát hiện ra thân ảnh nào...

-Không cần nhìn nữa,chúng ta ở ngay trước mặt ngươi đây này..

Lâm Phong đang tưởng là mình ảo giác thì thanh âm lại truyền đến tai hắn.

-Ngươi là ai,tạisaolại ở trong này.

Lâm phong cố nắn sợ hãi trong mình,cố gắng làm cho thanh âm của mình bình tĩnh xuống.

-Ahihi,tâm tình của tiểu nam nhân ngươi không tệ nha,không bị dọa cho hoảng sợ.

Trong không trung lại vang lên một tiếng cười.

-Ngươi là ai,sao lại ở trong này,muốn cái gì ở ta.

Lâm Phong cố gắng hỏi đến mối quan tâm trong lòng.

-Ta là ai ngươi rồi sẽ biết,cũng phải cảm ơn người,không ngờ ngươi lại được cái lão gia hỏa này chọn làm người hữu duyên,nhờ có ngươi mà chúng ta bây giờ mới được thức tỉnh.

Cảm ơn ta,Lâm Phong không khỏi nghi hoặc,hắn đã làm được cái gì cho ai đâu mà được cảm ơn.Nhưng khi nghĩ đến một vấn đề...

-Cái what the fuck,chính mi đã đưa ta đến nơi này,mi là nguyên nhân của mọi chuyện.

Lâm phong giờ không khỏi như là một tên điên,không quản hắn là ai Lâm Phong chửi ầm lên.

-Sao giống lưu manh đầu đường xó chợ vậy.

Giọng nói mang theo vẻ cười cợt lại vang lên trong không trung.

-Mà nhắc mới nhứ,ngươi là ai.

Lâm Phong nhớ đến vấn đề trọng tâm của bây giờ ngẩng đầu lên hỏi.

-Muốn biết chúng ta là ai ư?chuẩn bị tinh thần nha,có lẽ ngươi sẽ bị giật mình đấy.

Giọng nói nữ tử lại vang lên.

Từ xa xa trên không chung bay đến 1 đạo quang mang nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể Lâm Phong.

-Đừng có phản kháng nó,chúng ta sẽ cho ngươi biết ta là ai.

Lâm Phong đang cố giãy dụa thì giọng nói lại vang lên,thấy thế hắn không phản kháng nữa.Hai mắt tối sầm lại,hắn bịa truyền tống đến một nơi.

Tại trước của một đại điện,Lâm Phong từ từ mởi hai mắt ra,xoa xoa hai mắt lâm phong hoảng sợ nhìn cái thứ trước mặt.Tại trước mắt Lâm Phong lúc này lúc này là một cái đại điện tỏa ra một cỗ hơi thở hồng hoang thượng cổ.

Cửa đại điện mở ra.một không gian lớn thạch thất xuất hiện trước mắt Lâm phong,trong đại điện khá to,có trải thảm,mà khiến cho Lâm phong chấn động,những tấm thảm này dĩ nhiên lại là da của hung thú.Đồ đạc trong đại điện đều tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.Lâm phong chắc chắn đay là những thứ đồ xa xỉ,hiếm thấy.

Lâm Phong trong lòng tán thưởng.

-Đây dĩ nhiên trang trí như là phòng của nữ nhân vậy?

Lâm Phong trong lòng cảm thấy ngạc nhiên,trang trí đại điện như là phòng của nữ nhân,chắc chủ đại điện này cũng là nữ nhân.

Khong qua bao lâu trước mắt Lâm phong hiện ra chín thaanh ảnh,càng ngạc nhiên hơn là dĩ nhiên là nữ nhân.

Chín thân ảnh đưa lưng về phía Lâm Phong để hắn không nhìn rõ mặt nhưng Lâm phong lại thấy,da người nào người nấy đều trắng như trứng gà vậy,mỗi người một mầu tóc khác nhau có đỏ xanh trắng vàng..đều dũ xuống ngang hông,người nào người nấy da trắng như tuyết,để lộ ra cánh tay,bắp chân trắng ngần,dáng người uyển chuyển,váy dài bó sát người càng làm lộ ra những đường cong lung linh.

-Ta phải dữ bình tĩnh trước những cái đùi gà trắng ngần kia.

Lâm Phong trong lòng cố gắng không để ý tới nhưng ánh mắt của hắn lại phản bội hắn,có dời được mấy cái cảnh khiến người ta xịt máu mũi tới chết kia đâu!!!

-không được,cứ thế này ta sẽ phải chết vì việc thiếu máu quá.

Lâm Phong vừa ôm mũi tròng lòng cố gắng một mảnh kiên định,cố rời mắt khỏi mấy cái giết người kiểu gián tiếp đó.

Cả chín người nữ tử cố ý đưa lưng về phía Lâm Phong

Nữ nhân tóc đỏ bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

-Ồ,16 tuổi võ giả bát phẩm,thiên phú coi như tạm được,đã từng trở là phế vật mà vẫn giữ được ý chí kiên định như vậy.-A,ngươi..người hình như là người không thuộc về thế giới này,người như là từ nơi khác đến vậy?

Giọng nữ tử lại thanh thúy vang lên,động tâm hồn nhưng khi truyền đến tai hắn lại như là sét đánh ngang tai.

Lâm phong vốn là người không thuộc về thế giới này,hắn là một người xuyên qua,đến từ địa cầu,mà chắc mọi người ở đây khi nghe đến nơi như địa cầu chắc là chả ai biết nó là ở đâu cả.

Nhưng dĩ nhiên nữ tử này lại có thế biết được hắn dĩ nhiên không là người thuộc về thế giới này.

Để Lâm Phong hoảng sợ không thôi,những nữ nhân này lại biết về xuất sứ của hắn,Lâm Phong định giữ bí mật này không nói cho ai cả,kể cả người thân sau này.

-Nữ nhân này dĩ nhiên lại biết.

-Ngươi rốt cuộc là ai.

Lâm Phong ánh mắt lạnh như băng nhìn nữ tử tóc đỏ hỏi,cái nữ nhân tóc đỏ này lại để cho hắn cảm giác như nhìn không thấu.

Phải biết rằng Lâm Phong sau khi dung hợp 2 loại ký ức thì thần hồn của hắn cũng khá cường đại nhưng nữ nhân này lại làm cho hắn cảm thấy như là hư không vậy.

-Tiểu đệ đệ không cần lo lắng,chả nhẽ sợ chúng tỷ tỷ ăn hết người sao.

Cả chín người nữ tử quay người lại

Lâm Phong trong nội tâm ầm ầm chấn động,đập vào mắt hắn là chín gương mặt tuyệt mĩ,ánh mắt sáng như trăng rằm,bờ môi đỏ mọng,cái trán sáng bóng trắng không tì vết,khuân mặt trái xoan,cái mũi đẹp như tạc tượng vậy,ước chừng cả chín người chỉ khoảng 19-20 tuổi,sóng mắt đẹp chăm chú nhìn Lâm phong,càng tăng thêm vài phần vũ mị.

Lâm Phong trong lòng sợ hãi thán phục,trong ký ức của hắn,hắn không biết còn có ai có thể so sánh với những nữ nhân này,kể cả những minh tinh kiếp trước chắc so sánh với những cái này nữ nhân thì cũng chỉ đáng xách dép thôi.

Lâm Phong trong lòng vô cùng bình tĩnh nhưng ánh mắt của hắn lại không nhịn được mà nhìn thêm mấy cái nữa.

-Chết tiệt,này không phải là cố ý giết người sao,ta phảibình tĩnh trước những cái vô hạn khiêu gợi đùi gà kia,này chả phải để người ta xịt máu mũi tới chết sao?

Lâm phong cố gắng bo mũi của mình để máu mũi không chảy ra,cố gắng di chuyển ánh mắt khỏi những cái vô hạn khiêu gợi kia nhìn vào nữ tử áo đỏ trước mặt mình.

Nữ nhân áo đỏ thấy Lâm Phong đang cố gắng dời ánh mắt của mình ra khỏi người của nàng,với nhan sắc của các nàng,nàng vô cùng cảm thấy tự tin,nhưng khi nhìn thấy Lâm Phong nhìn chằm chằm vào chân mình lại làm cho nàng trong lòng có cảm giác có một chút vui sướng.Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy,nếu như trước kia có người nào dám nhìn nàng bằng ánh mắt như vậy,chắc chắn nàng sẽ móc mắt của hắn ngay lập tức.

Thấy Lâm Phong như vậy,nàng lại cố ý ưỡn ngược,đưa chân lên để lộ gia cái vô hạn khiêu gợi kia khiến cho Lâm Phong đang cố gắng kiềm chế mình lại để máu mũi trào ra đỏ cả tay.

-Không chơi cái kiểu đấy nha,chết người đó.

Lâm Phong trong lòng thầm mắng,trên mặt lộ ra thần sắc khó chịu.

-Đệ đệ cũng đúng là một gã sắc lang nha.

Nữ nhân áo đỏ khẽ thu mình về,che đi cái vũ khí khiến người ta xịt máu mũi tới chết kia,nhấc chén trà lên nhấp miệng cái,mặt mũi tươi cười nhìn tiểu nam nhân trước mặt mình.-Chả nhẽ đệ đệ muốn ăn tỷ tỷ sao,dám không?

Nữ nhân áo đỏ đặt chén trà trên tay xuống,cố ý lại gần Lâm Phong,ngả người tựa vào người hắn.

Hương thơm xử nữ bay vào mũi của Lâm phong khiến hắn cả người bắt đầu nóng lên.Hắn cảm thấy trong người rất khó chịu.

-Tỷ tỷ chả nhẽ thật muốn t ăn ngươi sao?

Lâm Phong hứng thú nhìn nữ tử đang từa vào người mình hỏi.

-Nếu như có cơ hội.

Nữ nhân áo đó ngẩng đầu lên hỏi.

-Hắc Hắc,nếu như có cơ hội,thì ta sẽ ăn....

-Nhưng.....

-nhưng sao?

-Ta đẹp trai chứ không có dễ dãi.hắc hắc..

Lâm Phong cười một cách vô sỉ nói.

-Lưu Manh...

Nữ nhân áo đó thoát khỏi người Lâm Phong khẽ mắng,mình cũng chỉ nói đùa với hắn thôi mà hắn cũng dám trêu trọc mình,mà với nhân sắc của mình mà hắn cũng dám nói như vậy,làm như mình cầu xin hắn ăn mình vậy.

-Thôi,không muốn nói chuyện phiếm nữa,mà các cô là ai?

Lâm Phong nghĩ đến một vấn đề,hắn còn chưa biết lai lịch của những nữ nhân này.

-Ồ,muốn biết chúng ta sao,có vẻ như....

Nữ nhân nhoẻn miệng cười nói.

-Chả nhẽ muốn đệ ăn tỷ tỷ rồi mới nói cho đệ biết sao?

Lâm Phong miệng vô sỉ nói,hắn khẽ bước lên trước,thoáng đưa tay ôm nữ nhân vào lòng nhưng nữ nhân áo đỏ này khẽ xoay mình một cái đã tránh khỏi vòng tay của Lâm Phong,làm hắn phiền muộn không thôi.

-Ta là Hỏa Linh,còn họ lần lượt là Kim Linh Mộc Linh Thủy Linh Thổ Linh Băng Linh Phong Linh Lôi Linh Ám Linh.Tên của chúng ta được lấy theo thuộc tính của võ giả.Ví dụ như ta là Hỏa Linh thì thuộc tính tu luyện chủ yếu là hỏa thuộc tính,bọn họ lần lượt cũng như vậy.

Hỏa Linh chỉ tay về những nữ nhân đằng sau mình nói.

-What The Fuck,tên gì củ chuối vậy?

-Nói gì đó?

-Không,không có gì,tiếng địa phương thôi,nghĩ là ngưỡng mộ một ai đó,ừ đúng thế.

Lâm phong trong lòng cảm thấy vô cùng buồn cười,thế mà lại lấy thuộc tính mình tu luyện để đặt tên luôn.

-Còn về xuất xứ của chúng ta chắc cái này cửu long đồ đã cho đệ đệ biết đi.

Hỏa linh cười cười nhìn Lâm Phong nói.

-Chả nhẽ các vị tỷ tỷ là.....

Lâm phong trong lòng ầm ầm chấn đông,nếu nói như vậy thì chín vị mỹ nhân tỷ tỷ này là những người đó.

-Đúng,chúng ta chính là 9 vị cường giả đã dùng bí pháp mang theo cái cửu long đồ này bỏ trốn khỏi trận đại chiến đó.

Hỏa Linh nhìn Lâm Phong khẳng định nói.

-Thế các vị tỷ tỷ muốn gì ở đứa đệ đệ siêu cấp vô địch vũ trụ đẹp trai này?nói trước ta không phải người dễ dãi nha,không phải muốn ta là được đâu nha,ta yêu cầu cao lắm.

Lâm Phong khẽ vuốt toc mình tạo dáng anh tuấn ngời ngời nói.

Không đợi Hỏa Linh kịp nói,một người nữ nhân tóc xanh nước biển từ đằng sau vội bước lên đứng trước mặt Lâm Phong nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau