LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 6 - Chương 10

Chương 5

Nha Trang, 19/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Dịch Thần Hi nhấp miệng, không nói gì.

Bạn học bên cạnh an ủi: "Thần Hi, trong lều tối đen như mực, có lẽ Ngưng Phù cũng không nhìn thấy rõ, cậu đừng giận nữa nhé."

"Mình thật sự không cố ý, thực xin lỗi, thực xin lỗi...." Dịch Ngưng Phù cúi người xin lỗi, nếu Dịch Thần Hi không tha thứ, càng cho thấy cô lòng dạ hẹp hòi.

"Thần Hi, cậu nói gì đi."

Dịch Thần Hi dừng một chút, liền kéo túi ngủ ra, nhìn Dịch Ngưng Phù cười lạnh: "Đúng vậy, cậu đâu có cố ý đâu, là mình muốn gây khó dễ cho cậu, vậy được chưa?"

Lời vừa nói ra, những người có mặt trong lều trại đều sợ ngây người, tuy mọi người không quá thân nhau, nhưng cũng không ngờ rằng cô lại là loại người như vậy, Dịch Ngưng Phù vẫn khóc không ngừng, đã hơn nửa đêm, âm thanh nức nở ấy nghe thật sự đáng thương.

"Thần Hi, cậu dẫn Ngưng Phù ra ngoài đi WC trước đi."

"Để mình đi chung với cậu, buổi tối có chút nguy hiểm."

"Được." Một giọng nữ mềm yếu vang lên.

Dịch Thần Hi nghe, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, kéo lều trại đi ra trước hai người bọn họ.

- -------------

Một lúc sau, một bạn học đi theo ra, "Thần Hi, vừa rồi cậu thật quá đáng, Dịch Ngưng Phù không cẩn thận thôi mà."

Dịch Thần Hi liếc nhìn gương mặt bạn học: "Ừm." Cô lạnh nhạt trả lời, dừng một chút: "Cậu về ngủ đi, mình đi hóng gió một chút."

"Đã hơn nửa đêm rồi cậu còn hóng gió gì chứ."

"Tìm nơi yên tĩnh một chút."

Người bạn kia cũng đã mệt mỏi, bọn họ cắm trại bên ngoài, vẫn luôn có huấn luyện viên và giáo viên phụ đạo thay phiên nhau trực lúc nửa đêm, cho nên cũng không lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra.

"Vậy cậu đi một lúc rồi về ngủ đi nhé."

"Ừ."

- ------------

Bạn học đi rồi, Dịch Thần Hi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tràn ngập ánh sao, xoa xoa đôi mắt có chút chua xót của mình. Cô thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm cánh tay mình, tối nay lúc đi ngủ, Dịch Thần Hi mặc áo tay dày, tuy rằng trời nóng, nhưng vì đề phòng côn trùng...Cô quyết định chọn áo tay dài.

Nhìn chằm chằm một lúc, cô mới kéo tay áo bên trái lên, dưới ánh trăng nhìn khá rõ ràng. Dịch Thần Hi dừng một chút, vừa mới chuẩn bị kéo tay áo xuống, trước mặt liền xuất hiện một đôi giày oliu, là loại giày chuyên dụng cho quân huấn, hướng mắt lên trên, tiếp đến là một đôi chân dài thẳng tắp đập vào mắt, người tới mặc quân trang, biểu tình nghiêm túc nhìn cô: "Tối rồi sao em còn ngồi đây?"

Dịch Thần Hi trề môi, nói thẳng: "Ai cần anh lo?"

Hạ Xuyên cười một tiếng, ngồi xổm trước mặt cô: "Nếu không phải giáo viên phụ đạo của các em nói có một sinh viên không nghe lời trốn ra ngoài, ở đây ngắm sao, em cảm thấy anh sẽ rảnh rỗi mà quan tâm tới em sao?"

"Vậy anh đừng đi là được." Dịch Thần Hi bắt bẻ vô cùng lợi hại, bây giờ tâm trạng cô không thể cười nói được với ai cả, đối với Hạ Xuyên cũng vậy.

Hạ Xuyên dừng một chút, vừa chuẩn bị dạy dỗ cô, ánh mắt vô tình nhìn đến chỗ vết thương trên cánh tay chưa kịp che của cô, nhíu mày, anh liền kéo tay áo cô lên, nhìn đến mảng bầm tím lớn kia, Hạ Xuyên lạnh giọng: "Sao lại thế này, là ai làm?"

"Anh thấy rồi sao." Dịch Thần Hi cong cong khóe miệng, nét cười không tới đáy mắt: "Vậy thì sao, nếu anh biết là ai thì sẽ bắt họ chịu phạt sao?"

Hạ Xuyên nhíu mày: "Tùy tình huống."

Dịch Thần Hi cười: "Anh đúng là một huấn luyện viên tốt mà."

Hạ Xuyên ngẩng đầu nhìn cô, không muốn tranh cãi với cô nữa: "Đi với anh."

"Không đi."

Thanh âm bướng bỉnh, Hạ Xuyên rũ mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ửng của cô, "Đi thoa thuốc trước, nếu không muốn nhắc đến chuyện này nữa thì thôi."

"Không muốn thoa thuốc."

Hạ Xuyên: "..." Nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, Hạ Xuyên cười lạnh: "Tùy em."

Nói xong, anh thật sự không quan tâm đến Dịch Thần Hi nữa, liền bỏ đi, quay trở về lều trại của mình. Dịch Thần Hi nhìn bóng dáng của người nọ, nhỏ giọng nói thầm: "Anh nói thêm một câu sẽ chết à."

- --------------------

Không bao lâu, Hạ Xuyên lại quay lại, trong tay cầm thêm một tuýp thuốc mỡ, lạnh nhạt nhìn cô.

"Anh còn quay lại làm gì."

Hạ Xuyên cười cô: "Em đối xử với huấn luyện viên như vậy sao?" "Huấn luyện viên vô tình như vậy, còn muốn em đối xử như nào nữa chứ?"

Hạ Xuyên lắc đầu, cũng không so đo với cô, nhỏ giọng nói một câu: "Anh thoa thuốc cho em, sẽ hơi đau đấy."

Dịch Thần Hi chép miệng, nhẹ nhàng ừm một tiếng. Cô không sợ đau.

Ngón tay chạm lên cánh tay bị thương của cô, lạnh lạnh buốt buốt, Dịch Thần Hi ngẩng đầu nhìn Hạ Xuyên, vẻ mặt anh bình tĩnh, đôi mắt chuyên chú nhìn cánh tay mình, thỉnh thoảng còn nhíu chặt mày, Dịch Thần Hi nhìn, không tự giác mà mê mẩn.

"Được rồi." Hạ Xuyên ngẩng đầu, ánh mắt hai người đối diện nhau, anh cười khẽ, vỗ nhẹ đầu Dịch Thần Hi: "Nhìn anh làm gì?"

Dịch Thần Hi bĩu môi, nói: "Không nghĩ rằng huấn luyện viên cũng có lúc tình cảm như vậy."

Hạ Xuyên cầm tuýp thuốc mỡ dưới đất lên, nói: "Về ngủ đi."

"Không đi."

"Cãi nhau với bạn học sao?"

"Không phải."

Hạ Xuyên nhíu mày, nhớ tới chuyện vừa nãy, anh mới chợp mắt, còn chưa hoàn toàn ngủ say, giáo viên phụ đạo liền tới tìm anh, nói có một lều trại nữ sinh cãi nhau, có người chạy đi, nhưng đi không xa lắm. Lúc ấy Hạ Xuyên không cần suy nghĩ, nhanh chóng ngồi dậy, đi về hướng giáo viên phụ đạo nói, lúc ấy không biết vì nguyên nhân gì, anh liền cảm thấy người nữ sinh kia chính là Dịch Thần Hi, cho đến khi nhìn đến bóng dáng cô đơn kia, Hạ Xuyên mới hoàn toàn chắc chắn.

Thật đúng là cô ấy.

Hai người đều trầm mặc, Hạ Xuyên nhìn cô thật lâu: "Không trở lại sao?"

"Không về."

"Nếu không ngủ, em không có sức cho buổi huấn luyện ngày mai đâu."

Dịch Thần Hi ôm hai chân, gác cằm lên đầu gối, đôi mắt trầm tĩnh nhìn Hạ Xuyên, nhẹ giọng nói: "Nếu em vào đó nữa, cánh tay phải của em cũng sẽ biến thành như vậy, anh vẫn bắt em trở về sao?"

Hạ Xuyên nghẹn lời, trầm tư một lúc lâu, mới kéo một tay người kia lên: "Vậy cũng phải ngủ."

"Em không muốn đi!"

Hạ Xuyên câm nín, cũng mặc kệ sự giãy dụa của Dịch Thần Hi, kéo người đi về hướng nào đó, nhìn đến lều trại trước mắt, Dịch Thần Hi dừng lại: "Đây là đâu?"

"Chỗ ngủ của anh, tối nay em ngủ ở đây."

Dịch Thần Hi nhướng mày, ánh mắt nghi ngờ nhìn Hạ Xuyên: "Tốt vậy sao?"

Cô suy nghĩ, cố ý ghé sát người Hạ Xuyên: "Anh không sợ sáng mai lúc em bước ra khỏi lều trại của anh sẽ có tin đồn gì à?"

Hạ Xuyên lạnh nhạt nhìn cô, cười nhạo: "Không ngủ ở đây thì em về đi." "Ngủ,ngủ, em ngủ mà! Em sẽ ngủ ở trong lều trại của anh!" Dịch Thần Hi vội vàng trả lời, tốc độ trả lời nhanh đến mức Hạ Xuyên không thể nào phản bác được. Cô suy nghĩ, nhỏ giọng nói: "Có thể làm phiền anh... Lấy giúp em điện thoại qua đây được không?"

Hạ Xuyên: "...Ngủ."

Dịch Thần Hi bĩu môi, nói: "Ngủ thì ngủ, anh hung hăng như vậy làm gì?"

Cô đi vào trong lều trại, bên trong không có quá nhiều đồ vật, chỉ có một cái túi ngủ cùng một cái ba lô, vừa mới đi vào, Dịch Thần Hi liền quay đầu lại hỏi anh: "Vậy còn anh?"

"Anh ở bên ngoài, em ngủ đi."

"Ngày mai anh vẫn có tinh thần chứ?"

Hạ Xuyên cười như không cười nhìn cô: "Em cảm thấy sao?"

Dịch Thần Hi xoay chuyển tròng mắt, đột nhiên có chút tò mò: "Em nghe nói thể lực của quân nhân đặc biệt tốt, có thể không ngủ ba ngày ba đêm, thật sự như vậy sao?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên cười xấu xa nhìn cô: "Muốn biết sao?"

"Muốn nha." Cô chân thành gật đầu.

Hạ Xuyên nhìn đôi mắt lấp lánh trước mắt, suy nghĩ, ngay thời điểm Dịch Thần Hi tưởng rằng sắp nghe được đáp án rồi, Ha Xuyên lãnh đạm nói: "Không nói cho em."

Dịch Thần Hi: "...."

"Ngủ sớm một chút đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa." Nói xong, Hạ Xuyên cầm lấy cái áo khoác treo bên cạnh, bước ra ngoài kéo lại lều trại cho cô.

"Khốn!"

"Con gái không nói chuyện thô tục." Bên ngoài truyền tới một giọng nam trầm thấp.

Dịch Thần hi: "..." Cô trợn trắng mắt, tức giận Hạ Xuyên đến ngứa răng, nhưng lại không thể làm gì.

Cuối cùng chỉ có thể phát tiết trên túi ngủ của Hạ Xuyên, sau khi dùng nắm tay đánh đến thỏa mãn, cô mới hả giận.

Cô chui vào túi ngủ, mới vừa nằm xuống, Dịch Thần Hi mới cảm thấy có chút kì lạ... Hương vị mát lạnh trên người Hạ Xuyên, vẫn còn lưu lại trong chăn, thoang thoảng, không hiểu sao mặt cô liền đỏ lên.

Ở trong lều trại lăn vài vòng, Dịch Thần Hi mới vỗ vỗ gương mặt nhỏ của chính mình nói: "Bình tĩnh bình tĩnh, mình là con gái..."

Tay cô cẩn thận nắm lấy túi ngủ, nhẹ nhàng ngửi.... Thời điểm ngủ lại lần nữa, Dịch Thần Hi vô cùng vui vẻ.

- --------------------------

Tác giả có lời muốn nói: Tuy chương này không có gì đặc sắc, nhưng đã ngủ trong túi ngủ của anh Xuyên nha!! Rất nhanh sẽ ngủ chung với nhau rồi, vỗ tay!!

Khụ khụ khụ! Ở một khung cảnh khác.

Dịch Thần Hi vô cùng tò mò với thể lực của quân nhân, nhưng Hạ Xuyên vẫn không nói cho cô biết, rốt cuộc là tốt như thế nào.

Cho tới sau khi hai người quen nhau, Dịch Thần Hi trải qua vô số lần "chết đi sống lại" vào ban đêm, cô mới thật sự thừa nhận, thể lực của quân nhân thật sự tốt!!!

Vỗ tay!!!! Vỗ tay!!!!

Nhưng đối với thể lực của người khác, Dịch Thần Hi vẫn rất tò mò: "Có phải quân nhân nào thể lưc cũng tốt vậy không?"

Hạ Xuyên nhướng mày, cười xấu xa hôn cô: "Còn muốn biết thể lực của người khác?" Hạ Xuyên cố ý ma sát nơi nào đó trên người cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Xem ra anh vẫn chưa "giáo huấn" em đủ!"

Lúc sau, Dịch Thần Hi lại "chết" thêm một lần nữa, một câu cũng không thể nói ra, cô khóc thút thút nói: "Sau này em sẽ không bao giờ tò mò về thể lực của người khác nữa."

Hạ Xuyên: "Thật ngoan, biết thể lực của anh là được rồi."

Tối đó, nam thần thể lực tốt họ Hạ, bị đá xuống giường!!!

Hừ, cho anh khoe khoang!!!

- -----------------------------

Buổi huấn luyện yêu cầu sinh viên phải dậy lúc 6 giờ sáng.

Trời vừa mờ sáng, Dịch Thần Hi đã tỉnh giấc, vì đề phòng Hạ Xuyên bị sinh viên đàm tiếu, 5 giờ rưỡi cô đã dậy rồi, trở về lều trại của mình. Những bạn học khác vẫn còn đang ngủ, Dịch Thần Hi tắm rửa một chút, bỗng nghe tiếng gọi mình:

"Em lại đây."

Chương 6

Nha Trang, 19/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Dịch Thần Hi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Hạ Xuyên đã ăn mặc chỉnh tề, nhướng mày: "Huấn luyện viên, tối hôm qua anh không ngủ cả một đêm đấy à?"

"Ừ."

Ánh mắt Hạ Xuyên tỉnh táo, đưa thuốc mỡ trong tay cho cô, nhìn cánh tay đang lộ ra của cô, ban ngày nên mặc áo tay ngắn, chỗ vết thương trên cánh tay Dịch Thần Hi còn khủng bố hơn so với hôm qua, "Nhớ thoa thuốc vào."

"Em cảm ơn."

Hạ Xuyên dừng một chút, nhíu mày nhìn cô: "Em với sinh viên kia sao lại như thế này?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi cũng không thèm để ý nhún vai, nhìn Hạ Xuyên cười, nét cười lại không tới đáy mắt, lời nói ra mang theo cảm giác trào phúng: "Chắc là đời trước thiếu nợ, đời này phải trả."

Hạ Xuyên: "..." Nâng mí mắt, anh nghiêm túc nhìn Dịch Thần Hi, không hỏi nhiều nữa, chỉ dặn dò nói: "Buổi tối sẽ đổi lều trại cho em."

"Không phải anh nói không đổi sao?"

Hạ Xuyên nghẹn nghẹn, trừng mắt với cô: "Còn muốn đổi nữa không?"

Dịch Thần Hi xoay chuyển tròng mắt, nghĩ nói: "Không đổi cũng được, tối nay em lại tới lều anh ngủ tiếp, dù sao anh không ngủ ba ngày ba đêm vẫn được."

Hạ Xuyên: "..."

"Huấn luyện viên." Dịch Thần Hi đáng thương nhìn Hạ Xuyên, quơ quơ thuốc mỡ trong tay, cong cong khóe miệng chớp mắt: "Anh thoa thuốc giúp em được không?"

Giọng nói trầm thấp: "Tự mình làm đi."

"Tối hôm qua đều là anh giúp em, hôm nay sao lại không được."

Hạ Xuyên hừ một tiếng, cười như không cười: "Còn muốn anh thoa thuốc giúp em sao?"

"Muốn nha."

"Em cứ mơ đi." Hạ Xuyên liếc nhìn đồng hồ: "Chuẩn bị tập trung sinh viên rồi, em về đi."

"Em không về."

Hạ Xuyên câu khóe miệng gật đầu: "Vậy được." Giây tiếp theo, còi trong tay Hạ Xuyên vang lên, bén nhọn vô cùng. Khiến tai Dịch Thần Hi như điếc tới nơi, cô liếc mắt nhìn Hạ Xuyên, mắng: "Keo kiệt."

Hạ Xuyên nhìn bóng dáng bực bội rời đi, không tiếng động cười một cái.

- -------------

Buổi sáng tập hợp huấn luyện, bởi vì muốn hoạt động trong núi, tập luyện giống như trong thực chiến, tiến hành phân tổ, hai lớp sẽ đối kháng với nhau, lớp của Dịch Thần Hi trùng hợp được xếp đối kháng với lớp của Noãn Noãn. Sỉ số mỗi lớp đều không chênh lệch quá nhiều, ngoại trừ yêu cầu đối kháng, còn cần phải cõng bao đi đến mục tiêu chỉ định, hành trình núi bên này đến núi bên kia, khoảng thời gian là một ngày, trong ba lô mỗi người đều có sẵn lương khô.

Sau khi phân phát những vật phẩm cần thiết và dặn dò những điều cần chú ý, Hạ Xuyên nhìn mọi người một vòng, trầm giọng hỏi: "Đã chuẩn bị đầy đủ hết chưa?"

"Rồi ạ!"

"Có tin rằng mình sẽ chiến thắng không?"

"Có!" Nhiệt huyết mọi người đều tăng vọt, đồng lòng kêu lên.

Hạ Xuyên nhìn hết một lượt, trầm giọng nói: "Tôi ở điểm tập trung chờ các em."

"Rõ!"

Các sinh viên trong lớp cùng nhau xuất phát, đi về địa hình đã được dặn trước, bước vào trong rừng, cả lớp liền chia thành từng nhóm nhỏ, Dịch Thần Hi chung nhóm với Trương Bích Lam, cô híp híp mắt, nhìn thật kỹ địa hình trước mắt, rũ mắt nhìn bản đồ, chọn một con đường nhiều cây cối nhất.

"Thần Hi, chúng ta đi đường này sao?"

"Ừ."

"Cảm giác không an toàn lắm."

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười, quay đầu nhìn Trương Bích Lam nói: "Con đường nguy hiểm nhất chính là con đường an toàn nhất, con đường an toàn có rất nhiều người đi, nếu không muốn chết sớm chúng ta nên đi đường này."

"Vậy được, mình đi theo cậu."

"OK."

Hai người đi về hướng đã xác định, mọi nơi trong khu rừng này đều đã được gắn thiết bị theo dõi nên cũng không cần lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra.

Dịch Thần Hi dẫn Trương Bích Lam đi theo hướng con đường này, trên đường còn lấy được không ít tài nguyên như nước vào chocolate, cất tài nguyên, hai người đã đi được hơn nửa đoạn đường rồi nhưng vẫn chưa gặp được ai, con đường này thật sự quá hoang vắng, hoàn toàn không có dấu chân người.

Thời điểm hai người mệt mỏi quyết định nghỉ ngơi, liền ngồi trên cỏ, khoanh chân lại ngồi đó ăn đồ ăn vặt, hoàn toàn không biết sẽ có người nhìn thấy hành động của hai người mà sững sờ.

- -------------

"Đội trưởng." Có người nghi hoặc chỉ vào tuýp thuốc mỡ trong tay Dịch Thần Hi: "Đây không phải thuốc mỡ lần trước anh nói em chuẩn bị sao? Vì sao lại ở trong tay bạn học này rồi?"
Hạ Xuyên ngước mắt nhìn lại, vừa đúng lúc nhìn thấy Dịch Thần Hi lấy thuốc mỡ ra, ngoan ngoãn cởi áo khoác để bôi thuốc, anh câu môi cười một tiếng, xem ra vẫn còn biết nghe lời.

"Đội trưởng!"

"Chuyện gì?"

"Vì sao thuốc mỡ của anh lại ở trong tay bạn học này?"

Hạ Xuyên không chút để ý: "Tôi đưa đấy."

Huấn luyện viên khác: "Không thể nào?" Vài người đi lại đây, vây quanh Hạ Xuyên nhìn từ trên xuống dưới: "Không ngờ rằng đội trưởng của chúng ta lại là người như vậy nha."

"Đúng vậy, đội trưởng anh cũng thật quá đáng đi."

Hạ Xuyên nhíu mày, cười lạnh: "Bỉ ổi!"

Mọi người mồm năm miệng mười được một lúc, trong lúc nhất thời liền ồn ào đến không chịu được, đột nhiên có một người lên tiếng: "Mấy người không cảm thấy sinh viên này rất lợi hại sao? Quyết định chọn một con đường có nhiều chướng ngại vật như vậy để vượt qua."

"Có nha, lúc đầu tôi cảm thấy rất kinh ngạc khi cô ấy chọn con đường này."

"Lợi hại."

"Đội trưởng, có phải anh cho cô gái nhà mình đi cửa sau không vậy?"

Hạ Xuyên kéo kéo khóe miệng hừ một tiếng: "Biến." Anh ngước nhìn chăm chú vào hành động của Dịch Thần Hi, cửa sau có nhưng cô lại không đi, nhưng nghĩ đến gia cảnh của Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên liền cảm thấy hành động này của Dịch Thần Hi cũng không có gì kỳ lạ.

"Người ta tự thông minh thôi."

"Nha nha, giọng điệu tự hào như vậy là sao chứ?"

"Anh có quan hệ gì với cô ấy phải không đội trưởng?"

Vài người lại tiếp tục ầm ĩ, mà Hạ Xuyên, cho dù bọn họ nói như thế nào, tóm lại cũng không hề nhiều lời thêm câu nào.

- --------------------

Bên phía Dịch Thần Hi, sau khi nghỉ ngơi, cô cùng Trương Bích Lam tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên, Dịch Thần Hi im lặng, nhìn đến camera trước mắt, không tiếng động kéo Trương Bích Lam núp vào một góc, ánh mắt sắc bén nhìn về bóng dáng phía trước, từ phía sau lưng lấy ra túi đạn gỗ đã huấn luyện viên chuẩn bị sẵn từ trước.

"Thần Hi, cậu muốn làm gì?"

Dịch Thần Hi cười lạnh một tiếng: "Hả giận nha."

Trương Bích Lam kinh ngạc nhìn cô, chớp chớp mắt hỏi: "Đó là lớp bên cạnh sao?"

Dịch Thần Hi nhướng mày: "Ừ."

Cô lợi dụng vị trí của bụi cỏ, che lại chính mình, còn thuận tiện che giấu Trương Bích Lam: "Im lặng nhé." Động tác Dịch Thần Hi nhanh chóng, nhắm ngay vào một vị trí, sau đó bắn đi.

Ba tiếng vang lên, ba bạn học lớp kia bị loại. "Mẹ ơi, Thần Hi, cậu quá lợi hại rồi."

Dịch Thần Hi cong cong khóe môi cười: "Thường thôi, khi còn nhỏ mình hay chơi trò này."

Hai người vui mừng hết sức, nhặt đồ vật của những bạn học kia lên tiếp tục đi về phía trước... Đột nhiên, Dịch Thần Hi nhìn Trương Bích Lam hỏi: "Nếu lát nữa mình dùng đạn gỗ bắn bạn cùng lớp thì cậu sẽ cảm thấy thế nào?"

Trương Bích Lam ngẩn ra, ngước mắt nhìn cô: "Là người dẫm cánh tay cậu sao?"

"Cho là vậy đi."

Trương Bích Lam cổ vũ: "Ủng hộ cậu nha! Cô ấy cũng thật quá đáng, người bình thường nếu vô tình dẫm trúng cũng sẽ không tạo vết bầm nặng như vậy, cô ấy nhất định là dùng sức, đây chính là cố ý!"

Dịch Thần Hi nhíu mày, đã hiểu: "Cảm ơn cậu, lát nữa cậu không cần giúp mình, chỉ cần nhìn là được rồi."

"Được thôi."

Tiếp đó, Dịch Thần Hi chọn con đường mà Dịch Ngưng Phù nhất định phải đi qua, muốn nói cô hiểu ai nhất, đó chính là Dịch Ngưng Phù. Quả nhiên, chưa đến nửa tiếng sau Dịch Thần Hi liền nhìn thấy Dịch Ngưng Phù cùng với bạn học của cô ấy.

"Cậu định nhắm vào đâu?"

"Mặt."

Trương Bích Lam trừng lớn đôi mắt nhìn cô: "Có thể được sao? Lỡ bị phát hiện thì sao?"

Dịch Thần Hi nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía cây cổ thụ bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Mình trèo lên cây kia, cậu ở dưới này chờ mình đi."

"Lên cây sao?"

"Ừ." Dịch Thần Hi cười tự tin: "Tin mình đi." Dưới sự kinh ngạc của Trương Bích Lam, cô nhanh chóng trèo lên cây cổ thụ, tìm một vị trí thoải mái ngồi xuống, ở đây gió rừng rất lớn, không ai sẽ để ý đến những chuyển động của các nhánh cây.

Sau khi tìm được vị trí rồi, Dịch Thần Hi tìm kiếm Dịch Ngưng Phù, cười lạnh, tính cách của cô trước giờ không dễ dàng để người khác bắt nạt được mình, trước mặt Dịch Ngưng Phù cô nhường nhịn là bởi vì muốn chuộc tội với ba mẹ mình, nhưng cũng không thể quá đáng được một tấc lại muốn tiến một bước được. Mấy năm nay, cô cũng đã nhường nhịn rất nhiều rồi.

Dịch Ngưng Phù đang ngồi ăn chung với bạn học, đột nhiên trên môi truyền đến một trận đau đớn, cô a một tiếng, đồ vật trong tay rớt xuống.

Lại một lần... sườn mặt cô bị thứ gì bắn tới.

"Ai!" Dịch Ngưng Phù phẫn nộ nhìn xung quanh: "Đi ra cho tôi."

Bạn học cạnh cô cũng cảnh giác nhìn xung quanh, khẩn trương nói: "Ngưng Phù, như vậy có tính là cậu bị loại rồi không?"

"Hay là chúng ta mau chạy đi."

"Mặc kệ các bạn khác đi."

Vài người hoảng sợ bỏ trốn trước, Dịch Thần Hi bật cười, vừa đúng lúc đối diện với ánh mắt của Dịch Ngưng Phù, cô nhướng mày cười, giơ ngón giữa lên với Dịch Ngưng Phù, đắc ý càn rỡ.

- -----------

Hành trình kế tiếp, Dịch Thần Hi và Trương Bích Lam đi vô cùng thuận lợi, mặt trời vừa xuống núi, hai người đã đến nơi tập trung.

Phía trước đã có không ít bạn học đứng bên kia, mà Dịch Ngưng Phù đang đứng trước mặt Hạ Xuyên, khóc lóc kể lể về hành vi phạm tội của Dịch Thần Hi.

Hạ Xuyên nhìn người đang đi tới đây, khụ một tiếng: "Dịch Thần Hi, em qua đi."

"Cẩn thận một chút."

Dịch Thần Hi cho Trương Bích Lam một ánh mắt tin tưởng: "Yên tâm."

"Có chuyện gì vậy huấn luyện viên?"

Hạ Xuyên nhấp môi, ngữ khí nghiêm túc hỏi: "Bạn học này nói em trong quá trình tập huấn cố ý bắn bạn ấy bị thương."

Dịch Thần Hi nhướng mày, nhìn Hạ Xuyên sau đó mới quay đầu xem Dịch Ngưng Phù, đột nhiên bật cười ra tiếng: "Nha, sao môi cậu lại sưng như thế? thật giống với miếng thịt giăm bông, đẹp vô cùng."

Dịch Ngưng Phù chỉ vào cô, căm tức nhìn: "Dịch Thần Hi..."

"Gọi tôi làm gì?" Dịch Thần Hi bình tĩnh cười: "Tôi không làm gì với cậu cả, con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi bắn cậu bị thương?"

Cô dừng một chút, nhìn về Hạ Xuyên hỏi: "Huấn luyện viên, bạn ấy cũng không có bằng chứng, không thể vô duyên vô cớ đi bôi nhọ người khác như vậy chứ?"

—————

Lời của editor:

Gần đây mình hơi bận nên có thể sẽ trả lời cmt của các bạn chậm hơn so với bình thường, xin lỗi các bạn nhé T.T

Chương 7

Nha Trang, 22/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

"Có camera theo dõi."

"Đúng không?"

Hạ Xuyên nhìn huấn luyện viên mới vừa chạy tới bên cạnh mình, hỏi: "Tra được không?"

"Camera bên phía ấy không theo dõi liên tục được, vẫn còn đang cải thiện lại."

Hạ Xuyên ừ một tiếng, giọng điệu lãnh đạm: "Được rồi." Anh nhìn về phía hai nữ sinh: "Dịch Thần Hi sẽ không đến nỗi làm chuyện như vậy, hai người không thù không oán, vì sao em ấy lại cố ý bắn em bị thương?"

Dịch Ngưng Phù câm nín, không nói được câu nào.

Dịch Thần Hi cong khóe miệng cười cười, bình tĩnh: "Chắc cậu bị bạn lớp bên cạnh bắn đấy, xin cậu đừng tùy tiện bôi nhọ tôi như vậy." Cô cắn răng, ghé vào bên tai Dịch Ngưng Phù nói: "Giống như tôi vậy, cũng không hề nói xấu cậu mà, không phải sao?"

Nói xong, Dịch Thần Hi vô cùng đoan chính nhìn Hạ Xuyên: "Huấn luyện viên, em có thể đi được chưa?"

"Em về lớp đi."

"Rõ!"

Hạ Xuyên nhìn Dịch Ngưng Phù, an ủi hai câu sau đó liền rời đi.

- ----------------

Tối nay có một bữa tiệc náo nhiệt để chúc mừng kết thúc khoảng thời gian huấn luyện.

Dịch Thần Hi nhìn xung quanh một vòng, muốn tìm Hạ Xuyên, hỏi vài huấn luyện viên xung quanh mới đi về hướng lều trại kia.

"Huấn luyện viên." Cô gọi anh, không ai trả lời. Suy nghĩ, Dịch Thần Hi không gọi nữa, đi vào bên trong xem thử, nhưng lại không tìm thấy Hạ Xuyên, hết cách, cô đành phải vòng trở về, rõ ràng vừa nãy huấn luyện viên nói có thể Hạ Xuyên đang ở trong lều tìm đồ mà, Dịch Thần Hi tự hỏi vài phút, sau đó kéo cửa lều trại ra, bỗng cảnh tượng trước mắt đập vào mắt cô, cô hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Đôi mắt Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm khuôn ngực trần trụi trước mặt, nhìn từ trên xuống... Bỗng nhìn thấy cơ bụng tám múi trong truyền thuyết, khiến cô không thể nào di dời tầm mắt của bản thân.

"Chậc." Hạ Xuyên nhanh chóng phản ứng lại, lấy áo ném trên đầu Dịch Thần Hi, che đầu cô lại, Hạ Xuyên lạnh giọng: "Đôi mắt đang nhìn đâu đấy?"

Dịch Thần Hi bĩu môi: "Cũng không phải em cố ý mà."

Hạ Xuyên hừ lạnh một tiếng, lấy quần áo ở bên cạnh mặc vào, mới xoải bước đến trước mặt Dịch Thần Hi, lấy áo khoác ra nhìn chằm chằm cô: "Nếu không cố ý vậy em nhìn lâu như vậy làm gì?"

Giọng anh khàn khàn, âm điệu nặng nè, ý cười vô cùng bỉ ổi: "Sao nào, có vừa mắt em không?"

- ------------

Tác giả có lời muốn nói:

Dịch Thần Hi: Vô cùng hài lòng, nếu có thể sờ một chút sẽ càng hài lòng hơn.

Hạ Xuyên: Nghĩ cũng thật hay.

Dich Thần Hi: Bây giờ anh mạnh miệng đi, đến lúc đó... Anh cầu em, em cũng không sờ.

Hạ Xuyên:....

- --------------

Lều trại chỉ dành cho một người nên không gian vốn nhỏ hẹp.

Hạ Xuyên lại cao to, đứng một mình trong lều đã gần như lấp đầy cái lều rồi, cũng đừng nói tới có thêm một Dịch Thần Hi, không gian chật chội, khiến Dịch Thần Hi có thể ngửi thấy được mùi hương nam tính trên người Hạ Xuyên, cái loại hormone này đột nhiên sinh ra.

Giọng điệu chế nhạo của anh vẫn còn vang bên tai cô, Dịch Thần Hi dừng một chút, giả bộ ho một tiếng để khiến bản thân bình tĩnh lại một chút, dùng ánh mắt nhìn Hạ Xuyên từ trên xuống dưới, tự tin nhướng mày nói: "Cũng không tệ lắm nha, nhưng mà so sánh với nam thần của em thì còn kém xa."

Hạ Xuyên cười nhạo: "Nam thần của em là ai?"

Tròng mắt Dịch Thần Hi nhanh chóng chuyển động, cong khóe miệng cười: "Không nói cho anh biết."

Hạ Xuyên hừ lạnh, rũ mắt nhìn cô: "Tìm anh có chuyện gì?"

"Có nha." Dịch Thần Hi tỏ vẻ bình tĩnh: "Chuyện vừa rồi cảm ơn anh."

"Chuyện gì?" Hạ Xuyên nâng mí mắt, ngữ khí lãnh đạm.

Dịch Thần Hi cười nhẹ ra tiếng, nhìn Hạ Xuyên nói: "Em biết camera nhất định không hư, tuy rằng không biết vì sao anh lại làm vậy, nhưng vẫn thực sự cảm ơn anh."

Hạ Xuyên không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận. Chuyện vừa nãy, đúng là có chút thiên vị Dịch Thần Hi, vì sao lại làm như vậy, có lẽ vì hình bóng cô đơn tối hôm qua của cô, khiến Hạ Xuyên nhịn không được muốn quan tâm cô nhiều một chút.

"Được rồi, không có chuyện gì nữa thì ra ngoài đi."

"Được ạ."

Sau khi Dịch Thần Hi chào tạm biệt Hạ Xuyên, cũng tìm thấy bữa tiệc của lớp mình, cô ngồi chung với Trương Bích Lam, nhìn bạn học đang chơi lửa trại cách đó không xa, một lát sau Hạ Xuyên cũng lại đây, Anh vừa tới nơi, bầu không khí liền náo nhiệt hẳn lên, nữ sinh trong lớp tuy rằng cảm thấy Hạ Xuyên là một người vừa nghiêm khắc vừa đáng sợ, nhưng cũng đã kết thúc quân huấn rồi, nên trước khi trở về cũng phải giao lưu được một lần. Cho nên cả lớp vô cùng nhiệt tình với Hạ Xuyên, từng nữ sinh một vây quanh anh. Dịch Thần Hi ở bên ngoài nhìn thấy, bĩu môi cười lạnh: "Đúng là đào hoa mà."

"Ai?"

Dịch Thần Hi hất hất cằm: "Còn có thể là ai, là huấn luyện viên của chúng ta đó."

Trương Bích Lam bật cười, cọ cọ vào cánh tay cô: "Chẳng lẽ cậu không cảm thấy huấn luyện viên của chúng ta lớn lên rất đẹp trai sai? Tràn ngập hương vị đàn ông nha."

"Phải không?" Cô không để ý chút nào mà trả lời, ngữ khí chua lòm: "Mình không thấy đấy."

Trương Bích Lam buồn cười nhìn chăm chú vào cô, gió ban đêm khá lớn, hai người ngồi cạnh nhau nhìn sao trời: "Sao mình lại cảm thấy giọng điệu của cậu có chút bất thường vậy?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi ừ hử một tiếng, muốn nằm xuống bãi cỏ, nghĩ như vậy, cô cũng hành động luôn.

"Bất thường chỗ nào?"

Trương Bích Lam lắc đầu: "Mình không biết giải thích như thế nào, giọng cậu chua lòm, giống như đang ghen vậy."

Dịch Thần Hi phản bác: "Mình không có đâu." Cô ghen cái gì chứ. Quay đầu nhìn lại, bên cạnh Hạ Xuyên có rất nhiều bạn học nữ, quan trọng là Hạ Xuyên còn nở nụ cười, thật sự quá chướng mắt mà.

Hừ lạnh một tiếng, Dịch Thần Hi tiếp tục nói chuyện với Trương Bích Lam. Cho tới khi trở về lều trại, Dịch Thần Hi cũng không cảm nhận được giọng điệu chua lè của mình.

Tối nay cô đổi lều trại, ngủ chung với Trương Bích Lam, trước khi ngủ cô hỏi một câu:

"Bích Lam."

"Sao vậy?"

Cô gãi gãi đầu, giọng điệu có chút buồn rầu hỏi: "Giọng mình hôm nay chua thật à?"

Trương Bích Lam bật cười, vỗ vỗ bả vai cô: "Không có đâu, mình tùy tiện nói bừa đó mà."

"Phải không?"

"Ừ."

Một lát sau, Dịch Thần Hi đột nhiên nói: "Mình muốn ra ngoài ngồi một lúc, có chút không ngủ được."

"Cần mình đi chung không?"

"Không cần đâu, mình muốn đi một mình thôi."

Trương Bích Lam nhìn cô một lúc lâu, gật đầu: "Được thôi, nửa tiếng nữa cậu phải trở về nhé."

"Được mà, yên tâm đi."

Dịch Thần Hi kéo lều trại đi ra ngoài, buổi tối gió lớn, các bạn học đều đã đi ngủ rồi, chỉ còn lại huấn luyện viên thường trực và giáo viên phụ đạo. Dịch Thần Hi cầm điện thoại đi ra ngoài, tìm một cục đá ngồi xuống, cúi đầu nghịch điện thoại, thuận tiện chờ người.
- -----------------

Hạ Xuyên mới vừa đi một vòng trở về, liền nhìn thấy người ngồi ngay trước lều trại của mình, đôi mắt lóe lên, anh đi về hướng Dịch Thần Hi: "Lại không ngủ được sao?"

Dịch Thần Hi ngẩng đầu, đối diện với Hạ Xuyên: "Em không ngủ được." Dừng một chút, cô nhìn Hạ Xuyên hỏi: "Em có thể gọi tên anh không?"

Hạ Xuyên cười nhẹ nhìn cô: "Tùy em."

"Hạ Xuyên." Giọng Dịch Thần Hi rất nhỏ, cũng vô cùng mềm mại, ngày thường nhìn cô lạnh lùng vậy thôi, nhưng giọng lại mềm mỏng như một đứa trẻ vậy, thời điểm cô gọi tên anh, Hạ Xuyên giật mình một lát mới hoàn hồn.

Hầu kết chuyển động, Hạ Xuyên liếc nhìn cô, một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng vẫn còn non nớt chưa hoàn toàn trưởng thành, đôi mắt phượng cứ như vậy lẳng lặng nhìn anh, trong mắt có tia mê mang:

"Muốn nói gì với anh?"

Dịch Thần Hi suy nghĩ, nhỏ giọng nói: "Nếu một người muốn theo đuổi một thứ mình yêu thích thì phải làm sao?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên nhíu mày, ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô nói: "Tuy rằng không biết em đang rối rắm chuyện gì, nhưng nếu em cảm thấy mình thực sự muốn theo đuổi đến cùng, vậy cứ làm đi."

"Lỡ như không thể gánh vác được hậu quả thì thế nào?"

Hạ Xuyên cười nhạo, đôi mắt thâm thúy nhìn cô: "Em sẽ để bản thân gục ngã như vậy sao?"

"Sẽ không."Cô nói vô cùng kiên định và quả quyết.

"Vậy được rồi." Hạ Xuyên duỗi tay vỗ vỗ đầu cô, tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Mới chừng này tuổi mà trong đầu em suy nghĩ gì vậy chứ?"

"Em mười tám rồi! Anh cũng không lớn hơn em bao nhiêu đâu."

Hạ Xuyên cười một tiếng: "Ba tuổi đấy."

Dịch Thần Hi bĩu môi, tỏ vẻ không phục. Thật ra cô cũng không hiểu tại sao lại đi hỏi Hạ Xuyên vấn đề này. Chỉ là trong tiềm thức cảm thấy Hạ Xuyên nhất định sẽ đồng ý với cách làm của cô, sẽ nói cô tiếp tục kiên trì. Quả nhiên, kết quả đúng như những gì Dịch Thần Hi suy nghĩ.

"Ngày mai phải trở về rồi."

Hạ Xuyên quay đầu nhìn sườn mặt cô gái nhỏ bên cạnh, không thể không nói, Dịch Thần Hi lớn lên rất đẹp, ngũ quan tinh xảo, da thịt tuyết trắng, cho dù đã trải qua nửa tháng quân huấn, nhưng cô vẫn trắng sáng như cũ.

"Chúng ta đâu biết được chuyện gì sẽ xảy ra đâu."

Dịch Thần Hi lắc đầu, trầm mặc một lúc, đôi mắt nhìn chằm chằm anh, liếm môi hỏi: "Tối nay có nhiều cô gái hỏi số điện thoại anh không?"

Hạ Xuyên vui vẻ, nhướng mày nhìn cô: "Tò mò sao?"

Dịch Thần Hi tỏ vẻ thản nhiên lắc đầu: "Cũng không tò mò đến mức ấy, em chỉ muốn một số điện thoại mà thôi."

Hạ Xuyên: "...." Đối với suy nghĩ không theo lẽ thường của Dịch Thần Hi, anh không biết nên trả lời như thế nào.

"Anh có cho hay không?"

"Em muốn số anh làm gì?"

"Phương tiện để kết nối tình cảm nha." Dịch Thần Hi nói vô cùng hợp tình hợp lý, "Anh cũng nói em nên kiên trì với quyết định của bản thân, nếu em thành công rồi, vậy không được báo tin vui cho anh sao?"

Hạ Xuyên nghẹn họng, bất đắc dĩ nói: "Thật sự muốn số anh sao?"

"Muốn nha."

Hạ Xuyên gật đầu: "Em về ngủ trước đi, ngày mai cho em."

"Vì sao không phải là bây giờ?" Dịch Thần Hi tỏ vẻ không vui.

Hạ Xuyên từ mặt đất đứng lên, rũ mắt nhìn cô: "Ngủ trước, ngày mai nói."

"Lỡ mai anh đổi ý thì sao?"

"Sẽ không."

Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm anh, suy nghĩ cũng cảm thấy không đến mức như vậy, dù sao mục đích của cô cũng đã đạt được, trước mắt cô chỉ cần như vậy.

"Vậy đi." Cô vươn tay với Hạ Xuyên, mắt trông mong nhìn anh: "Anh có thể kéo em lên không?"

"Tật xấu." Hạ Xuyên cười nhẹ, nhưng cũng không từ chối, duỗi tay kéo cô lên. Bàn tay anh rất lớn, có thể bao lấy hoàn toàn bàn tay của Dịch Thần hi. Thời điểm hai bàn tay nắm lấy nhau, hai người đều không tự chủ được mà nhìn cổ tay, sau đó cực kỳ ăn ý mà tách nhau ra.

"Ngủ đi."

"Huấn luyện viên ngủ ngon."

Chương 8

Nha Trang, 22/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

"Ừm."

Một đêm mơ đẹp.

- -------

Hai ngày sau, kết thúc toàn bộ thời gian quân huấn, vừa đúng lúc hôm nay cũng là thứ sáu, sau nửa tháng bị cách ly với thế giới bên ngoài rốt cuộc cả lớp cũng được nghỉ ngơi.

Từ trường học về nhà rất gần, nhưng Dịch Thần Hi không định trở về. Không nghĩ tới, cũng không muốn trở về. Ngày quân huấn cuối cùng, Dịch Thần Hi cũng thuận lợi lấy được số điện thoại của Hạ Xuyên, cả người vui vẻ đến không chịu được.

Trình Noãn Noãn nhìn biểu cảm nhảy nhót đến vui vẻ này của cô cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Có phải cậu yêu thầm huấn luyện viên của cậu không vậy, chỉ một số điện thoại đã vui vẻ đến thế."

Dịch Thần Hi tỏ vẻ ghét bỏ với cô: "Không có."

Trình Noãn Noãn liếc cô một cái: "Biểu hiện của cậu quá rõ ràng, mình không tin đó không phải là thích."

Dịch Thần Hi cọ cọ cánh tay cô, nhỏ giọng nói: "Cũng không hẳn là thích, chỉ là đây là lần đầu tiên mình không ghét một người con trai, hơn nữa anh ấy lại cổ vũ mình kiên trì với chuyên ngành mình thích." Nói đến Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi đúng là có chút thiên vị, cũng có chút hứng thú. Đây chính là kiểu người mà Dịch Thần Hi yêu thích, quan trọng là tính cách anh còn vô cùng ấm áp.

"Muốn chuyển sao?"

Dịch Thần Hi gật đầu, nhìn Noãn Noãn nói: "Nhất định phải chuyển!"

"Cậu chuẩn bị đầy đủ giấy tờ chưa?"

"Vẫn chưa, tối nay mình sẽ hỏi giảng viên để chuẩn bị đầy đủ."

"Nhà cậu thì sao?"

Dịch Thần Hi cười cười: "Ngày mai mình sẽ qua nhà bà ngoại."

Cô chớp chớp mắt nói: "Ông bà ngoại chính là vũ khí bí mật của mình, chỉ cần hai người đồng ý thì ba mẹ mình nhất định không thể từ chối được."

"Vậy cũng được, vậy tối nay cậu qua nhà mình đi."

"Được thôi."

Hai người bàn bạc, sau khi chuẩn bị mọi thứ xong, chiều thứ sáu liền rời trường học, Dịch Thần Hi gọi điện thoại về nhà, nói không quay về, mẹ Dịch tuy rằng tuy rằng nhớ cô, nhưng cũng không ép buộc cô về nhà. Chỉ dặn dò hai câu liền ngắt máy.

Dịch Thần Hi và Noãn Noãn cùng nhau trở về nhà cô ấy, ngủ một đêm ở đấy, sáng hôm sau ăn xong bữa sáng, cô liền gọi xe qua nhà ông bà ngoại.

- ---------

Ánh mặt trời lan tỏa, cuối tháng chín thời tiết dần trở nên mát mẻ hơn nhiều, Dịch Thần Hi chỉ mặc một bộ đồ đơn bạc nên cảm thấy có chút lạnh.

Nhà bà ngoại có chút hẻo lánh, đường đi cũng không tốt, xe taxi nào cũng không muốn đi vào bên trong ngõ nhỏ ấy, Dịch Thần Hi xuống xe trước, mang theo đồ đạc đi vào sâu trong ngõ. Đi tới nơi, Dịch Thần Hi nhíu nhíu mày, cảm thấy có chút không đúng lắm. Đột nhiên, cô nâng chân đá về hướng người phía sau lưng mình, nhưng chưa kịp đá trúng, đã bị người ta cầm lấy cổ chân.

Hạ Xuyên cười nhìn cô: "Tính cảnh giác không tồi, nhưng mà lực có hơi yếu."

Dịch Thần Hi trừng mắt nhìn anh: "Còn không phải bởi vì đó là anh à." Cô kéo kéo chân mình, thân người có chút lung lay: "Anh mau thả chân em ra, em đứng không vững."

Hạ Xuyên thả cô ra, nhíu mày nói: "Quá yếu." Anh liếc nhìn đồ đạc trong tay cô, cầm lấy: "Sao lại mang nhiều đồ như vậy?"

Mắt Dịch Thần Hi sáng rực lên, cười giảo hoạt: "Bởi vì em muốn hối lộ ông bà ngoại nha."

Hạ Xuyên: "..."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện với nhau. Một lúc sau liền tới nhà bà ngoại của hai người, Dịch Thần Hi lấy một món đồ trong túi ra đưa cho Hạ Xuyên để cảm ơn: "Cảm ơn anh."

"Không cần."

Dịch Thần Hi suy nghĩ, nhìn anh hỏi: "Hôm nay anh ở đây sao?"

"Đúng vậy." Lần này Hạ Xuyên tới đây để thăm bà ngoại của mình, bây giờ mà không thăm thì không biết bao giờ mới có thể trở về.

"Vậy..." Đôi mắt Dịch Thần Hi sáng lên, hỏi: "Anh định ở với bà của một ngày sao?"

"Ừ, chiều mai phải đi rồi."

Dịch Thần Hi gật đầu, tỏ vẻ đã rõ, cô cúi đầu đi về hướng cửa nhà bà ngoại của mình. Đột nhiên, Dịch Thần Hi quay đầu nhìn Hạ Xuyên, hai mắt sáng lên hỏi: "Hạ Xuyên."

Lúc anh nhìn cô, Dịch Thần Hi liếm môi, chớp mắt hỏi: "Tối nay em gặp anh được không?"

Gió thổi nhẹ nhàng, nắng thu vào buổi chiều vô cùng ấm áp, chiếu vào mặt người còn ấm hơn.

Trong khu nhà bà ngoại Dịch Thần Hi, mỗi nhà đều có một khu vườn nhỏ, diện tích rộng lớn, trên tường còn có cây bìm bịp đang leo, thân cây mềm mại tinh tế, hoa nở ngập tràn. Chớp chớp mắt, cô nhìn Hạ Xuyên trong một khoảng cách ngắn ngủi. Bóng dáng anh thẳng tắp, chân còn dài hơn người thường, sau khi nghe Dịch Thần Hi hỏi, đôi mắt thon dài của Hạ Xuyên nhìn qua đây, híp mắt đánh giá cô một chút, không chút để ý, khóe môi nâng lên: "Gặp anh?"

Dịch Thần Hi bình tĩnh gật đầu: "Không thể sao? Buổi chiều rất nhàm chán nha, anh có quen đường ở đây không? Hay chúng ta cùng nhau đi dạo một chút?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên cười, ánh mắt bình tĩnh, nhìn cô ừ một tiếng: "Đến lúc đó lại nói."

Dịch Thần Hi: "...."

Cho đến khi Hạ Xuyên bước vào cửa, cô vẫn chưa có được đáp án của mình. Bẹp bẹp miệng, Dịch Thần Hi đẩy cổng nhà bà ngoại ra, hô to: "Bà ngoại! Con đã về rồi!"

Dịch Thần Hi đi vào trong phòng, vừa đúng lúc đụng phải bà ngoại đang chuẩn bị bước ra, bà cười tủm tỉm nhìn cô, giọng điệu cao vút: "Tiểu Bảo của bà về rồi à."

Dịch Thần Hi nghẹn ngào, bất đắc dĩ nhìn bà ngoại, làm nũng nói: "Sao bà ngoại lại gọi nhũ danh của con rồi."

Bà ngoại cười, duỗi tay nhận đồ của co: "Con vốn dĩ là Tiểu Bảo của bà, sao lại không thể kêu?"

Dịch Thần Hi: "..." Cô ôm bà ngoại cọ cọ, hôn mặt bà cười nói: "Vậy bà cứ gọi đi, nhưng có người ngoài bà không thể gọi con như vậy nha, con đã lớn như vậy rồi, cái tên ấy... Thật khiến người khác cảm thấy ngại ngùng."

Nhũ danh này cũng xem như là ác mộng của Dịch Thần Hi. Dù bị bạn bè trêu chọc rất nhiều lần, nhưng cô lại thích vô cùng. Từ nhỏ đến lớn, ông bà ngoại và ông bà nội đều yêu thương cô, chỉ là ông bà nội không ở cùng họ, Dịch Thần Hi liền nhớ đến hai ông bà, nhưng không nào gặp được. Cho nên cô và ông bà ngoại vẫn còn thân mật một ít.

"Ông ngoại đâu rồi ạ?"

"Ông đi rồi, nghe nói con qua đây nên đã sớm ra chợ mua chút đồ ăn rồi."

Mắt Dịch Thần Hi sáng lên, liếm liếm môi hỏi: "Có phải giữa trưa con sẽ được ăn tôm hùm đất không?"

"Đương nhiên rồi, chỉ cần con muốn, đều có thể nha."

Hai người ngồi nói chuyện phiếm với nhau, cô tâm sự mọi chuyện trên trời dưới đất với bà ngoại, bà ngoại Dịch Thần Hi năm nay đã sáu mươi tuổi, trên mặt cũng đã có nếp nhăn, nhưng thân thể lại tốt vô cùng.

"Đúng rồi bà ngoại."

"Làm sao vậy?"

Dịch Thần Hi chỉ về hướng cách vách nói: "Vừa nãy con trở về có đụng phải cháu ngoại của bà Dương, anh ấy cũng tới thăm bà ngoại của mình."

"Hạ Xuyên tới à."

"Dạ." Dịch Thần Hi cong cong khóe miệng cười, "Cháu ngoại bà Dương lớn lên khá đẹp trai."

Bà ngoại nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, một đôi mắt từ ái tràn ngập ý cười: "Con chỉ thấy Hạ Xuyên đẹp thôi sao?"

Dịch Thần Hi suy nghĩ một chút, nói nhiều hơn một câu: "Dáng người cũng khá tốt."

Bà ngoại bật cười, duỗi tay nhéo lỗi tai cô, mỉm cười hỏi: "Cho nên là?" Dịch Thần Hi trừng lớn đôi mắt lắc đầu: "Không có cho nên là, con chỉ là hâm mộ, quân nhân đều phải nộp cho quốc gia."

"Ba con cũng đẹp trai."

Dịch Thần Hi hừ lạnh một tiếng: "Soái cái rắm."

"Con gái sao lại nói thô tục như vậy."

Dịch Thần Hi ân hừ hai tiếng, ôm bà ngoại làm nũng: "Bà ngoại."

"Nói đi, hôm nay tới thăm hai vợ chồng già chúng ta là có chuyện gì?"

Dịch Thần Hi băn khoăn một chút, nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình, sau khi nói xong, trong phòng khách an tĩnh một hồi lâu, bà ngoại hỏi cô: "Nghĩ kỹ rồi? Nhiếp ảnh không phải là một nghề dễ dàng đâu."

"Nghĩ kỹ rồi ạ."

Bà ngoại nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, cười: "Được, thế quyết định chuyển đi, nhưng bà vẫn muốn hỏi ba mẹ con một chút, rốt cuộc là con quan trọng hay người kia quan trọng, thật là càng lớn càng hồ đồ."

"Tốt quá!" Dịch Thần Hi vui sướng trả lời: "Vậy bà ngoại gọi điện cho mẹ con đi, con ra đầu ngõ đón ông ngoại nha."

"Con đi mau đi."

Đã có được đáp án vừa lòng Dịch Thần Hi sung sướng đi ra cửa.

- ---------

Sau khi ở nhà bà ngoại ăn cơm trưa, Dịch Thần Hi hưởng thụ coi TV, mới đi ngủ trưa. Cả một ngày nhanh chóng trôi qua, chờ Dịch Thần Hi quay tới quay lui cũng đã tỉnh ngủ, trong nhà không còn một ai.

Chạng vạng tối mỗi ngày, ông bà ngoại của cô đều sẽ đi dạo một chút, thời tiết cũng tốt, hai người liền để lại giấy note cho cô rồi ra công viên.

Dịch Thần Hi lăn một vòng, cảm thấy có chút nhàm chán, liền đi qua nhà cách vách. Cửa lớn rộng mở, cô gõ gõ sau đó mới vào trong nhà.

"Bà Dương ơi?" Cô đi một vòng, cũng không thấy người, "Hạ Xuyên!"

"Ở đây." Giọng Hạ Xuyên lười biếng vang lên phía sau Dịch Thần Hi, cô cả kinh, theo bản năng quay đầu lại nhìn, liền thấy bùn đất trên tay Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi nhướng mày: "Anh đang làm gì vậy?"

"Anh trồng rau cho bà ngoại."

"Ồ." Dịch Thần Hi đi một vòng xung quanh Hạ Xuyên, giọng điệu có chút nghịch ngợm: "Mấy anh có phải quá toàn năng rồi không? Ngay cả trồng rau cũng biết?"

Hạ Xuyên cười, nhìn cô: "Tìm anh có chuyện gì?"

"Hẹn anh nha." Dịch Thần Hi nói nghiêm túc: "Ở nhà có chút chán, đi ra ngoài chơi không?"

"Anh không chán."

Dịch Thần Hi nghiêm giọng: "Anh đi hay không?"

"Anh đi thay quần áo."

Một lúc sau, hai người cùng nhau đi ra cửa. Thật ra Dịch Thần Hi cũng không có đích đến, cũng không biết nên đi đâu, cô chỉ là muốn ở chung với Hạ Xuyên một lúc thôi.

"Muốn đi đâu đây?"

Dịch Thần Hi xoay chuyển trong mắt, lắc đầu nhìn Hạ Xuyên: "Anh muốn đi đâu?"

Hạ Xuyên cười nhìn cô: "Không biết đi đâu còn tới tìm anh."

"Vậy phải xem anh muốn đi đâu nha, em sao cũng được."

"Đi tới phía trước đi."

"Được thôi."

Hai người đi về phía trước, mới vừa tới đầu ngõ, Dịch Thần Hi đột nhiên lôi kéo góc áo của Hạ Xuyên, chỉ vào tiệm trà sữa cách đó không xa nói: "Mời em một ly trà sữa đi."

Hạ Xuyên: "..." Anh rũ mắt nhìn ngón tay trắng nõn đang nắm lấy góc áo mình, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc: "Qua đó đi."

Thời điểm chạng vạng, tiệm trà sữa rất đông người, Hạ Xuyên dẫn Dịch Thần Hi qua đó, Hạ Xuyên vừa mới xuất hiện, bên cạnh liền có không ít nữ sinh nhìn qua qua đây, không hề ngại ngùng mà nhìn chằm chằm anh, khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao ráo, chỉ cần đứng ở nơi đấy, Hạ Xuyên cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Dịch Thần Hi nhìn, không nhịn được mà duỗi tay ôm lấy cánh tay Hạ Xuyên, kéo xong cô lại làm như chưa xảy ra chuyện gì, không quan tâm đến bầu không khí xung quanh.

Chương 9

Nha Trang, 29/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Hạ Xuyên cúi người nhìn cô, anh cười, cũng không hề so đo chút hành vi nhỏ này của cô.

Lấy được trà sữa, hai người tiếp tục đi về phía trước, Hạ Xuyên chuẩn bị dẫn Dịch Thần Hi đi xem hoàng hôn, ra khỏi đầu ngõ, có một bến cảng nhỏ, bên đó rất thích hợp để xem hoàng hôn.

"Hạ Xuyên." Mới vừa đi được một lúc, phía sau liền truyền đến một giọng nữ. Hạ Xuyên cùng Dịch Thần Hi theo bản năng quay lại nhìn, trên mặt của hai người có hai biểu cảm khác nhau.

- -----

Nhìn đến đám người cách đó không xe, Hạ Xuyên híp nửa mắt, nhìn Dịch Thần Hi nói một câu, sau đó đi qua bên kia: "Sao mấy cậu lại ở đây?"

Có người cười, trả lời vấn đề này của Hạ Xuyên: "Hôm nay là sinh nhật của Kỷ Tuyên nha, chúng mình tới tham dự sinh nhật, lúc trước có nhắn tin cho cậu, cậu nói cậu bận mà." Có người hất cằm về hướng Dịch Thần Hi hỏi: "Bận hẹn hò với cô bé kia sao?"

Vừa nói ra lời này, nam sinh xung quanh đều trở nên ồn ào hẳn. Chỉ mỗi Kỷ Tuyên và mấy chị em bên cạnh sắc mặt không hề thay đổi.

Hạ Xuyên bỏ một tay vào túi quần, cười, cũng không giải thích gì về thân phận của Dịch Thần Hi.

"Hạ Xuyên." Kỷ Tuyên nhìn anh, trong mắt tràn đầy hi vọng: "Cậu có muốn tham gia không? Dù sao cũng đã gặp nhau, bây giờ tụi mình định đi ăn."

"Đúng vậy, tối nay nhất định phải phạt cậu uống rượu, còn nói có việc bận nữa chứ."

"Đây chính là sinh nhật cuối cùng chúng ta có thể tham dự với nhau đấy, lần này đi rồi không biết bao giờ mới có thể gặp lại."

Nghe vậy, Hạ Xuyên trầm mặc một lát, mới nói: "Không được, mình đồng ý đi chơi với em ấy rồi."

Có bạn học cười xấu xa: "Vậy dẫn em ấy đi theo, dù sao cũng phải cùng nhau ăn một bữa chứ."

"Đúng vậy."

Mọi người đều đồng ý, ngay cả Kỷ Tuyên cũng nói: "Cậu cũng dắt bạn cậu theo đi, ăn một bữa thôi mà."

Hạ Xuyên nhấp môi, trầm ngâm một lát mới nói: "Để mình hỏi em ấy một chút."

- ----

Dịch Thần Hi vô cùng tò mò với đám người bên kia, nhưng trên mặt lại giả bộ bình tĩnh.

"Dịch Thần Hi."

"Dạ?"

"Bọn họ muốn cùng nhau đi ăn sinh nhật, em muốn đi cùng anh không?"

Dịch Thần Hi chớp mắt: "Đó là bạn học anh sao?"

"Ừ."

Dịch Thần Hi nga một tiếng, điểm chân nhỏ giọng hỏi: "Sinh nhật ai vậy? Là chị kia sao?"

Sắc mặt Hạ Xuyên không đổi, bình tĩnh gật đầu: "Muốn đi không, hay anh đưa em về nhà?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi dừng một chút, vội vàng lớn tiếng nói: "Em đi nha, anh không về nhà, vậy em cũng có thể không cần về, vừa hay em cũng rất tò mò với trường học của anh, nghe nói ở đó có rất nhiều soái ca mỹ nữ đúng không?"

"Vậy đi thôi."

Dẫn theo Dịch Thần Hi qua đó, mọi người liền như tre già măng mọc tiến lên bắt đầu chào hỏi cô, từ tên đến tuổi lại đến trường học, đều bị bọn họ tra khảo ra, Dịch Thần Hi cũng không giấu diếm chuyện gì, có thể nói được đều nói.

Đoàn người đi cùng nhau, trước tiên tìm một quán ăn lớn, khung cảnh lịch sự, có thể ăn nhậu chơi bời.

Dịch Thần Hi nhắn tin cho bà ngoại, liền an phận ngồi trên ghế, mà vị trí của cô... là bên cạnh Hạ Xuyên, phía bên Hạ Xuyên... Là vị thọ tinh kia.



Kỷ Tuyên đánh giá Dịch Thần Hi, đồng thời Dịch Thần Hi cũng đánh giá cô ấy, ánh mắt hai người đối diện nhau, không có ai ngại ngùng né tránh, mà Hạ Xuyên, ngoại trừ ăn cũng chỉ có ăn. Anh thờ ơ với bầu không khí xung quanh mình, có ai gọi anh, anh mới ngẫu nhiên đáp lại một hai câu.

Nhưng Dịch Thần Hi có thể nhìn ra, bạn học của Hạ Xuyên rất tôn trọng anh.

Một lát sau, cô duỗi tay kéo góc áo của Hạ Xuyên, cho anh một ánh mắt, Dịch Thần Hi liếm liếm môi, ghé vào tai anh nhỏ giọng hỏi: "Người ngồi cạnh anh có phải thích anh không?"

Hạ Xuyên liếc nhìn cô: "Im lặng."

"Có im lặng cũng không thể ngăn cản được trí tưởng tượng của em nha." Dịch Thần Hi lôi kéo quần áo anh, kéo anh về hướng mình: "Nãy giờ chị ấy vẫn luôn trừng mắt nhìn anh, có phải đang hiểu rằng em là bạn gái anh không?"

Hạ Xuyên cười như không cười, nói: "Em cảm thấy thế nào?"

Dịch Thần Hi bình tĩnh đối diện với ánh mắt của Hạ Xuyên, khụ một tiếng, nói lời trái lương tâm: "Chuyện này, em không nhận ra được nha." "Không cảm thấy được em là bạn gái anh sao?"

"Đúng vậy." Dịch Thần Hi đặc biệt thẳng thắn thành khẩn, chỉ là thời điểm nhìn vào đôi mắt thâm thúy của Hạ Xuyên có chút né tránh.

Hạ Xuyên rũ mắt nhìn cô, khi thấy được lỗ tai đỏ bừng cùng hai má ửng hồng của cô, anh liền vui vẻ. Trầm mặc một lát, Hạ Xuyên ghé sát tai cô, thanh âm trầm thấp, chọc cô hỏi: "Nếu em không cảm thấy, vậy tại sao mặt em đỏ vậy?"



Dịch Thần Hi sửng sốt, trong bầu không khí ồn ào, theo bản năng duỗi tay sờ lỗ tai của chính mình. Liền nghe được tiếng cười của người bên cạnh, cô mới biết mình đang bị lừa. Trừng mắt nhìn Hạ Xuyên một cái, Dịch Thần Hi cắn môi phản bác: "Ai đỏ mặt chứ!"

Hạ Xuyên nhướng mày, nhìn mặt cô càng ngày càng đỏ, giọng điệu gian manh trêu chọc thêm hai câu: "Em nhìn mắt anh xem."

"A?"

"Nhìn xem có thấy mặt em đang đỏ không?"

Dịch Thần Hi: "..." Cô theo bản năng nhìn Hạ Xuyên, đối diện với cặp mắt đào hoa thon dài của anh. Dịch Thần Hi như bị cuốn vào đôi mắt ấy, cứ như vậy mà bị hấp dẫn. Đôi mắt của Hạ Xuyên thật sự đẹp, ánh mắt mạnh mẽ, chỉ cần nhìn bạn liền khiến bạn không nhịn được mà kinh ngạc cảm thán.

Bị một đôi mắt như vậy nhìn, Dịch Thần Hi đúng là "Không biết che giấu chút tâm tư này thế nào", có chút chật vật, cũng có chút xấu hỏi.

Cô nhấp môi, yên lặng dời tầm mắt: "Em phải im lặng ăn cơm đây."

Hạ Xuyên nhướng mày, cười nhìn cô, cũng không tiếp tục trêu chọc nữa.

Kỷ Tuyên vẫn luôn quan sát tình huống bên này, nhìn hành động của hai người, tim chùng xuống, muốn trầm xuống đáy cốc. Sắc mặt cô càng ngày càng khó coi, thậm chí còn không thèm che giấu.

Bạn học bên cạnh nhắc nhở một chút, Kỷ Tuyên mới lấy lại tinh thần, thu hồi tầm mắt tiếp tục thất thần ăn bữa ăn.



Ăn nhậu xong, có người muốn đi ca hát, Dịch Thần Hi cũng không quen thuộc với người bên cạnh, cho nên liền tự giác tìm một vị trí ngồi xống, quan sát đôi "cẩu nam nữ" cách đó không xa.

"Hạ Xuyên." Kỷ Tuyên có chút thấp thỏm ngồi nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, hàm dưới anh căng chặt, sườn mặt vô cùng rõ ràng, dáng vẻ lười biếng, nhìn qua tưởng vô tâm nhưng thật sự vẫn đang để ý mọi thứ xung quanh. Bất luận là lúc nào, trong mắt người khác Hạ Xuyên luôn ở trong trạng thái lười biếng, nhưng trên thực tế, anh còn nghiêm túc hơn bất cứ một ai.

Hạ Xuyên liếc nhìn cô một cái: "Có gì sao?"

Kỷ Tuyên dừng một chút, lấy hết can đảm nhìn anh: "Có thể ra ngoài nói chuyện với mình chút không?"

Hạ Xuyên híp híp mắt, nhìn chằm chằm khuôn mặt căng thẳng của bạn học hỏi: "Không thể nói ở đây sao?"

"Ừm."

Khóe môi nâng lên một chút, Hạ Xuyên cũng không từ chối: "Đi thôi."

Hai người một trước một sau đi ra khỏi chỗ ngồi, những bạn học xung quanh đó nháo nhào lên hỏi: "Nha nha, hai người định đi đâu làm gì đấy?" "Chắc Kỷ Tuyên định tỏ tình với anh Xuyên."

"Mình cũng cảm thấy như vậy, giờ không tỏ tình thì không còn cơ hội nữa."

"Mình cảm thấy anh Xuyên sẽ từ chối thôi."

"Cậu cảm thấy cái rắm, Kỷ Tuyên đẹp như vậy, tại sao Hạ Xuyên lại từ chối chứ."



- ---

Dịch Thần Hi không hề thoải mái khi nghe những lời này, cho nên muốn ra ngoài hít thở không khí một chút. Thời tiết cuối tháng chín vô cùng tốt, bóng đêm tĩnh lặng, ánh trăng như nước, cô đi dạo bên ngoài một lúc, đang chuẩn bị đi qua ghế dài ngồi một lúc, chờ Hạ Xuyên rồi cùng nhau trở về.

Cô không muốn vào trong đó nữa, một là sợ nghe những điều mình không muốn, một nguyên nhân khác là cô không thoải mái. Cô đi về phía bên kia, chưa kịp tới ghế dài, liền bắt gặp hai người Hạ Xuyên.

Nhìn hình bóng hai người cách đó không xa, Dịch Thần Hi trốn ra sau một thân cây, cách không xa nơi đó, cô âm thầm đánh giá bọn họ... Thật ra chiều cao của hai người rất thích hợp, chênh lệch không quá lớn, bên nữ để tóc ngắn, khuôn mặt xinh đẹp, vô cùng xứng đôi với Hạ Xuyên.

Không biết hai người bên kia nói gì, một lúc sau Dịch Thần Hi liền phát hiện Hạ Xuyên nhíu mày, sắc mặt thay đổi... Chờ cô lấy lại tinh thần, cô gái đã chạy khỏi nơi đó rồi.

Hạ Xuyên liếc mắt nhìn, nhưng cũng không đuổi theo. Anh đi về hướng cô bé đang trốn sau thân cây, giọng điệu lãnh đạm: "Còn chưa ra sao?"

Dịch Thần Hi bĩu môi, nhìn về hướng nhà hàng hỏi: "Anh nói gì với chị kia vậy? Sao lại bị anh chọc tức mà chạy rồi?"

Đôi tay Hạ Xuyên đút trong túi quần, tư thái tùy ý. Đột nhiên, anh khom lưng nhích gần lại với Dịch Thần Hi, nhìn chằm chằm đôi mắt cô cười: "Sao giọng điệu em lại chua lòm như vậy?"

"Ai chua lòm?" Dịch Thần Hi ngửa đầu nhìn Hạ Xuyên, nhíu mày: "Vì sao anh lại cao vậy chứ?"

"Đừng nói sang chuyện khác."

Tròng mắt Dịch Thần Hi xoay chuyển, né tránh ánh mắt của Hạ Xuyên: "Có phải chị ấy vừa mới tỏ tình với anh không?"



"Ừm."

"Oa!" Dịch Thần Hi nhìn biểu cảm bình tĩnh của Hạ Xuyên, suy nghĩ hỏi: "Vậy anh trả lời thế nào?"

"Tò mò sao?"

"Có một chút."

Hạ Xuyên duỗi tay, vỗ vỗ đầu cô, cười lớn nói: "Em vẫn còn nhỏ, không nên tò mò như vậy."

"Chậc. Ai còn nhỏ chứ?"

"Em đó."

Dịch Thần Hi hất bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu mình của Hạ Xuyên, không phục chỉ vào ngực mình: "Em không phải trẻ con."

Hạ Xuyên nhìn hành động ấu trĩ của cô, bị chọc cười. Anh vỗ đầu Dịch Thần Hi, nhưng cũng không giấu diếm cô nữa: "Từ chối rồi."

"Vì sao nha?"

"Không vì cái gì cả."

Dịch Thần Hi bĩu môi: "Chị ấy lớn lên xinh đẹp như vậy, vì sao anh lại từ chối?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên dừng bước chân nhìn cô, nhướng mày hỏi: "Em lớn lên cũng khá xinh đẹp, nếu có người tỏ tình với em thì em sẽ đồng ý sao?"

Dịch Thần Hi a một tiếng, đôi mắt nhìn thẳng vào Hạ Xuyên, không hề né tránh, "Vậy phải xem đối tượng là ai nha."

Hạ Xuyên ngẩn ra, bị đôi mắt trong vắt của cô nhìn thẳng, theo bản năng né tránh. Tạm dừng một lát, Hạ Xuyên mới dùng giọng điệu giáo dục nói với cô: "Cô gái nhỏ muốn yêu đương rồi sao?"

"Gần giống vậy, cũng không hẳn là muốn, có đối tượng thì có thể rồi." Cô chớp đôi mắt, hỏi anh: "Anh từng có bạn gái chưa?"

Hạ Xuyên nhướng mày, cười nhìn cô: "Em không nhớ những lời anh nói sao?"

Dịch Thần Hi: "Không có nha, em chỉ là thuận miệng hỏi một chút, chuyện này cũng không thể hỏi sao?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau