LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 46 - Chương 50

Chương 45

01/06/20

Editor: Ji_en

Dịch Thần Hi dở khóc dở cười nhìn Chu Ảnh: "Không phải cậu đã biết rồi sao?"

Chu Ảnh nghẹn lời: "Có biết cũng muốn hỏi cậu thử, xem cậu có ý định gì?"

Dịch Thần Hi trầm ngâm một lát, cố ý lạnh nhạt nói: "Không có suy nghĩ gì."

Chu Ảnh còn muốn nói tiếp, đột nhiên kêu vài tiếng, cọ cánh tay Dịch Thần Hi bảo cô ngẩng đầu, cô vừa mới ngước mắt lên liền đối diện với tầm mắt Hạ Xuyên......Anh mặc một bộ vest đen áo đeo sơ mi màu trắng, xuất hiện ở đây với vẻ mặt cấm dục.

Dịch Thần Hi nháy mắt giật mình, trong ấn tượng của cô chưa từng nhung nhìn thấy Hạ Xuyên mặc như vậy, anh là người vẫn luôn thích mặc những trang phục nhẹ nhàng thoải mái, hoặc mặc quân trang, dáng vẻ chỉnh chu như vậy là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Nhưng cho dù mặc loại trang phục nào, anh luôn khiến cho mọi người cảm nhận được sự nhiệt huyết của mình. Loại khí chất bẩm sinh này, làm người khác không thể bỏ qua được.

"Hoàn hồn đi."

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười, nhấp ngụm nước trái cây nói: "Mấy ngày nữa cậu có bận rộn không?"

Chu Ảnh: "...... Cậu đổi đề tài cũng quá gượng rồi đấy!"

Hai người bọn cô nói lặng lẽ nói ở bên này, Hạ Xuyên ở bên kia, bởi vì sự xuất hiện đột ngột của anh, một nhóm bạn thân đã lâu không gặp, ồn ào bắt anh uống rượu, trong nhất thời bầu không khí nhanh chóng náo nhiệt không ngừng.

————

"Anh Xuyên anh cũng thật quá đáng, trở về cũng không nói một tiếng, nếu không phải tối hôm qua em nghe A Phong nói, em cũng không biết anh đã trở lại."

"Đúng vậy, anh Xuyên phải tự phạt 3 ly thôi!"

Hạ Xuyên cười cười, trong mắt có tia ấm áp: "Được, anh tự phạt 3 ly." Anh sảng khoái uống hết mới nhìn một vòng chung quanh: "Thế nào, được chưa?."

"Được được được."

"Anh ở bên đấy sống thế nào?"Mọi người mồm năm miệng mười hỏi, vô cùng tò mò với chuyện bên đó. Phải biết rằng cả đại viện, có không ít người làm quân nhân, nhưng tự mình xin đến những nước như vậy giống Hạ Xuyên, lại còn ở lại nhiều năm như thế, thật sự quá ít. Từ nhỏ Hạ Xuyên đã có tiếng, chỉ cần là lời nói của anh, mọi người đều nghe theo.

Người anh này, cũng không phải là một người hoàn toàn nghiêm túc, thỉnh thoảng cũng sẽ nói đùa cùng mọi người, nói chung là một một người có hai tính cách khác biệt, lúc nên nghiêm túc thì nghiêm túc, thời điểm không cần nghiêm túc thì mấy lời thô tục cũng nói được. Tình cảm mọi người dành cho anh không giống với những người khác, vô cùng sùng bái, thế nên từ nhỏ Hạ Xuyên đã là loại con nhà người ta trong mắt mọi người.

"Vẫn tốt." Trên mặt anh mang theo ý cười, ngước mắt nhìn người đang cúi đầu cách đó không xa, nhìn chằm chằm cô thật lâu, anh mới thu lại tầm mắt.

Một nhóm đàn ông làm ầm ĩ lên, không khác phụ nữ là bao. Bên này cãi cọ ồn ào, cho đến có người đột nhiên nói: "Vì sao bàn chúng ta không có một người phụ nữ nào?"

"Đúng vậy, cái này quá không công bằng rồi."

Hướng Doanh Doanh vừa mời rượu phía người lớn xong qua đây, nghe vậy mắt trợn trắng nhìn bọn họ: "Không phải do các cậu quá ầm ĩ sao, tôi sợ dọa đến chị em tốt của mình thôi."

"Sợ cái gì chứ, cậu mau nói bọn họ qua đây đi."

"Chu Ảnh đâu, Chu Ảnh qua đây ngồi nào."

Chu Ảnh dừng một chút, kéo cánh tay Dịch Thần Hi: "Qua kia ngồi đi."

"Không đi."

"Đi thôi." Chu Ảnh nhỏ giọng nói: "Nghe tớ, cậu sợ cái gì, cùng nhau qua đi." Cuối cùng, Dịch Thần Hi vẫn bước đến, vị trí cô cách Hạ Xuyên không xa,đây là bàn hình chữ nhật, hai người trùng hợp ngồi đối diện nhau.

Ánh mắt giao nhau, khiến Chu Ảnh ngồi bên cạnh cũng có thể cảm nhận được đao kiếm nổi lên.

"Thần Hi." Có người quen chào hỏi với cô.

Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn, cong khóe môi: "Đã lâu không gặp."

Người chào hỏi với Dịch Thần Hi là ca sĩ Lương Hãn, hát khá tốt, Dịch Thần Hi từng chụp bìa tạp chí cho cậu ta một lần.

Lương Hãn nhìn Dịch Thần Hi, trong mắt tràn đầy ý cười, "Dạo gần đây rất bận sao?""Vẫn ổn, sao vậy?"

Lương Hãn ngừng một chút nói: "Muốn nhờ em chụp bìa album, không biết em có thể dành thời gian đi chụp không?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi nhướng mày nói: "Chỉ cần giá cả hợp lý đều có thể thương lượng được."

......

Hai người không coi ai ra gì nói chuyện với nhau, cũng không chú ý tới sắc mặt Hạ Xuyên khó coi tới mức nào, nghe thấy Lương Hãn tìm Dịch Thần Hi để chụp trang bìa, trái tim anh giống như bị đao cắt qua. Mím môi, Hạ Xuyên liền hỏi bên người bên cạnh: "Chuyện giữa hai bọn họ là như thế nào vậy?"

Người nọ không biết rõ chuyện của Hạ Xuyên với Dịch Thần Hi, nghe vậy cười cười nói: "Vậy mà cậu còn chưa nhìn ra tên nhóc Lương Hãn này muốn theo đuổi nhiếp ảnh gia sao, tớ nói cho cậu biết, ai cũng biết đến tên tuổi của Dịch Thần Hi đấy, cô ấy rất nổi tiếng trong nghề nhiếp ảnh, người bình thường hẹn cô ấy chụp hình đều phải xếp hàng."

"Cô ấy nổi tiếng trong giới nào chứ?" Hạ Xuyên kiềm chế sự tức giận trong lồng ngực, nhấp một ngụm rượu mới hỏi.

Người nọ nhớ lại một chút: "Giới giải trí nha, cô ấy chụp cho rất nhiều minh tinh là nam, nữ minh tinh cũng có không ít, nhưng nghe nói Dịch Thần Hi khá "mát tay" với minh tinh nam, chỉ cần cô ấy chụp ảnh cho idol nam nào, chưa đến ba tháng nhất định sẽ nổi tiếng." Giọng điệu người nọ vô cùng hưng phấn.

Nhưng những lời ấy lọt vào tai Hạ Xuyên, lại giống kim đâm.

Cô đã từng nói, sau này em chỉ chụp anh, bây giờ câu nói kia giống như sự châm chọc ở trong đầu anh khi nhớ tới vậy. Nghẹn một ngụm hờn dỗi, Hạ Xuyên ngước mắt nhìn về phía hai người cười nói đối diện, không thể nhịn được nữa chen vào một câu: "Cô Dịch có kỹ thuật chụp ảnh tốt như vậy khi nào chụp cho tôi một tấm được không?"

Nghe lời nói đột nhiên xuất hiện, ngón tay Dịch Thần Hi hơi động, ngước mắt cười tủm tỉm nhìn về phía Hạ Xuyên, hỏi: "E là anh đây chưa hỏi nguyên tắc khi chụp ảnh của tôi rồi."

Hạ Xuyên giật mình, hỏi lại: "Nguyên tắc gì?"

Người bên cạnh nhỏ giọng nói: "Năm trước Dịch Thần Hi đã công khai nói ngoại trừ nghệ sĩ trong giới giải trí, cô ấy sẽ không chụp hình cho người lạ, đặc biệt là đàn ông." Người nọ còn tiếp tục nói: "Nếu không trong đám cưới năm ngoái của bạn mình đã mời cô ấy tới chụp ảnh cưới rồi."

Hạ Xuyên cảm thấy ngực càng nặng nề hơn, như có một tảng băng đè lên khiến anh không thở nổi.

Anh cắn răng hỏi lại: "Vậy sao?."

Dịch Thần Hi khẽ cười, không chút khách khí gật đầu: "Đúng vậy, tôi không chụp cho người lạ."

"Chúng ta là người xa lạ?" Ánh mắt anh thâm thúy nhìn Dịch Thần Hi, trong đầu anh bây giờ chỉ có một ý nghĩ, muốn nhốt cô lại, hung hăng dạy dỗ một phen.

Hai chữ không thân này đi vào tai anh vô cùng châm chọc, cực kỳ chói tai. Hai người đã từng thân mật cỡ nào, hiện tại lại chỉ là những người xa lạ. Hạ Xuyên chỉ cần nghĩ đến chuyện này, liền cảm thấy hô hấp có chút khó khăn. Còn đau hơn cả khi trúng đạn, cảm giác càng đau khổ, càng khó chịu, thậm chí bức bối hơn gấp trăm ngàn lần.

Nghe vậy, cô ngước mắt đối diện cùng Hạ Xuyên, không có chút e dè, trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn nhu như cũ, nhưng lại nói ra những câu sắt đá vô cùng: "Chẳng lẽ không phải?"
Chung quanh gió thổi lạnh buốt, khiến trái tim Hạ Xuyên như đóng băng lại. Ánh mắt anh thâm thúy, nặng nề đối diện với cặp mắt hạnh của Dịch Thần Hi, cô có đôi mắt rất đẹp, khi nhìn chằm chằm ngươi khác thì sóng mắt sẽ chuyển động, cảm giác toàn thế giới đều thu vào trong mắt cô, tựa như hồ nước mùa thu, trong veo hút ánh nhìn của người khác.

Mỗi lần cô dùng đôi mắt kia nhìn Hạ Xuyên, anh đều chịu không nổi.

Hai người im lặng nhìn nhau, Chu Ảnh cảm thấy tình huống bất ổn, vội vàng ho khẽ pha vỡ bầu không khí giữa hai người, cô ấy cười ha hả nói: "Ai da, đây là hôn lễ của Doanh Doanh mà, chúng ta không nói chuyện này nữa." Chu Ảnh ngước mắt nhìn về phía Hạ Xuyên, cầm ly rượu để một bên nhìn anh: "Ly rượu này em mời anh Xuyên, cảm ơn anh chăm sóc em khi ở Nam Sudan."

Hạ Xuyên mím môi, đúng lúc đang bực bội trong lòng, cần ly rượu trên tay, uống cạn nửa ly rượu còn lại.

"Là chuyện nên làm thôi."

Thời gian tiếp theo mọi người tiếp tục ầm ĩ, giống như không ai để tâm đến chuyện Dịch Thần Hi đối địch với Hạ Xuyên. Dịch Thần Hi cũng không thể tránh khỏi việc uống rượu, tửu lượng cô bình thường, không tốt cũng không xấu. Nhưng hôm nay, cô muốn thử uống say một lần.

Cô vẫn luôn luôn dựng một bức tường thành cho trái tim mình, giờ phút này rốt cuộc có thể thả lỏng một chút.

Chu Ảnh nhíu mày, ghé mắt nhìn cô: "Cậu đừng uống nhiều như vậy, đợi lát nữa say thì làm sao bây giờ."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, nhìn chằm chằm ly rượu, cười khẽ: "Yên tâm đi."

Đến buổi chiều, Dịch Thần Hi đã có chút men say, cô dựa vào ghế nghỉ ngơi, xoa xoa mắt có chút nhức mỏi, vừa mới chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi, liền có người xuất hiện trước mặt.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, ngước mắt nhìn lên, cười: "Sao vậy, còn muốn nói chuyện chụp ảnh với em tiếp sao?"

Lương Hãn đưa trà giải rượu cho cô: "Không phải, hôm nay em uống nhiều rượu như thế, uống cái này cho tỉnh rượu."

Cô duỗi tay nhận, cười nói: "Cảm ơn, làm phiền anh rồi."

Lương Hãn cười rộ lên đặc biệt chói mắt, cậu ta chỉ lớn hơn Dịch Thần Hi hai tuổi, nhưng cả người lại toát ra khí chất thanh xuân tựa như ánh mặt trời ấm áp, cũng nhờ loại khí chất này mà mấy năm nay fans cậu ta mới nhiều vậy. Khi đưa trà giải rượu cho Dịch Thần Hi, cậu ta liền ngồi xuống bên cạnh cô.

Dịch Thần Hi thân mình cứng đờ, cúi đầu uống trà. Cố gắng uống hết ly trà giải rượu khó nuốt ấy, cô mới nhìn về phía Lương Hãn: "Còn có chuyện gì muốn nói với em nữa sao?"

"Có." Lương Hãn nhìn cô, ngừng một chút hỏi: "Ngày mai em rảnh không?"

"Hửm? Sao thế, muốn chụp ảnh vào ngày mai à?"

Lương Hãn lắc đầu: "Không phải, muốn hẹn em đi ăn cơm."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi ngừng một chút, cong khóe môi nói: "Vậy không được rồi, ngày mai em có buổi chụp hình, có lẽ sẽ bận đến chiều."

"Vậy cùng nhau ăn bữa tối."

Dịch Thần Hi hơi ngừng một chút, giả bộ không hiểu ý của Lương Hãn: "Buổi tối còn phải chỉnh sửa ảnh." Cô cười cười, liếc nhìn Lương Hãn: "Nếu còn muốn thương lượng chuyện chụp hình, anh có thể trực tiếp liên hệ với người đại diện của em."

Lương Hãn ngẩn ra, không nhắc đến chuyện ban nãy với Dịch Thần Hi nữa, ngược lại bắt đầu nói về vấn đề chụp hình, nhắc tới đề tài của mình, Dịch Thần Hi liền trả lời rất nhiều, hai người người nói chuyện rất vui vẻ, không để ý ánh nhìn của mọi người xung quanh.

————————

Tác giả có lời muốn nói"

Tiểu Bảo: "Đúng là không quen mà."

Anh Xuyên: "Mẹ nó, rốt cuộc là ai đồn em ấy được rất nhiều minh tinh nam săn đón hả?"

Lương Hãn: "Sự thật là vậy mà."

Chu Ảnh: "Tôi làm chứng."

Người qua đường: "Tôi cũng làm chứng."

Có rất nhiều người muốn cướp Tiểu Bảo của chúng ta đấy, hai người cứ tiếp tục đi, dù sao tôi cũng sẽ viết Xuyên ca ăn hành đến thoải mái.

Chương 46

07/06/20

Editor: Ji_en

Hạ Xuyên ngồi ở góc đối diện Dịch Thần Hi, đứng từ xa nhìn người ngồi trên sô pha, ban đầu ở đấy chỉ là một góc yên tĩnh, thế nhưng cố tình người bên cạnh cô lại không an tĩnh chút nào, hai người liên tục nói chuyện qua lại.

"Các cậu nói xem tên nhóc Lương Hãn kia có phải muốn theo đuổi con gái nhà người ta không?"

"Tớ cũng cảm thấy vậy, cậu ta coi trọng Dịch Thần Hi đã lâu, nhưng đóa hoa ấy mãi không nở."

"Chúng ta cá cược đi, xem Lương Hãn có thể theo đuổi được Dịch Thần Hi không?"

"Tôi cảm thấy có thể, phụ nữ mà, chỉ cần đàn ông nghiêm túc theo đuổi, chắc chắn sẽ thành công."

"Tôi cũng cảm thấy vậy."

"Anh Xuyên anh thấy thế nào?." Có người hỏi anh.

Hạ Xuyên cầm ly rượu trước mặt uống hết, híp mắt nhìn hai người bên kia, ném xuống một câu: "Không có khả năng." Nói xong, Hạ Xuyên cũng mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mấy người kia, đi thẳng đến chỗ Dịch Thần Hi.

Ngại day dưa trước mặt mọi người, anh không nói một lời đứng ở trước mặt Dịch Thần Hi kéo cô đứng lên.

"Anh làm gì đấy!" Dịch Thần Hi nhíu mày nhìn anh, trên mặt tràn đầy tức giận.

Hầu kết Hạ Xuyên hầu kết chuyển động, ánh mắt thâm thúy nhìn chăm chú vào cô, không nói chuyện.

Lương Hãn bên cạnh cứ như gà mẹ bảo vệ con cũng vội vàng đứng lên, nắm chặt cánh tay còn lại của Dịch Thần Hi, đối mặt với Hạ Xuyên: "Anh Xuyên, anh muốn làm cái gì?"

Hạ Xuyên cười lạnh nhìn chằm chằm Lương Hãn nói: "Cậu quản cái rắm?"

Anh vẫn cầm tay Dịch Thần Hi, cho dù ở ngay lúc này, Hạ Xuyên vẫn biết không nên dùng sức nắm chặt tay cô.

Làn da cô rất trắng, có đôi khi Hạ Xuyên hơi dùng sức liền để lại vết đỏ, trừ khi ở trên giường anh không khống chế được, thời gian còn lại Hạ Xuyên đều nhớ kỹ chuyện này. Hạ Xuyên cúi đầu nhìn cô, cắn răng nói: "Đi ra ngoài với anh?"

Dịch Thần Hi mím môi, cô không muốn phá hỏng bầu không khí hạnh phúc của Hướng Doanh Doanh, gật đầu trả lời: "Được." Cô ngước mắt nhìn về phía Lương Hãn, hít sâu một hơi nói: "Em và Hạ Xuyên ra ngoài có chút việc."

Nói xong, cũng không đợi người khác phản ứng, bóng dáng hai người liền biến mất ở trước mặt mọi người, cho đến khi ra khỏi đại sảnh, Dịch Thần Hi mới một gỡ tay Hạ Xuyên ra, nhíu mày liếc anh một cái: "Anh làm gì vậy?"

Hạ Xuyên cong môi, đè ép cả người vào Dịch Thần Hi: "Em nói chuyện cùng Lương Hãn rất vui vẻ?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi mỉm cười, mi mắt cong cong nhìn anh, nói vô cùng rành mạch: "So với lúc nói chuyện phiếm với anh thì vui vẻ...... Đau......" Câu nói kế tiếp, liền bị anh nuốt vào trong miệng.

Hạ Xuyên cúi đầu cắn lên môi cô, đem toàn bộ lời cô muốn nói chặn lại, anh hé miệng, khẽ cắn khoé miệng Dịch Thần Hi, dùng sức mút vào, cho đến khi nghe thấy cô kêu ưm một tiếng vì đau,anh mới buông ra. Nhưng lại tiếp tục cạy mở hàm răng cô, tiến quân thần tốc chui vào, câu lấy đầu lưỡi cô quấn lấy......

Dịch Thần Hi duỗi tay, đấm anh hai cái mà không có kết quả. Cuối cùng, không thể nhịn được nữa, chuẩn bị đá vào nơi nào đó, nhưng đáng tiếc là Hạ Xuyên như biết được động tác của cô, liền chế trụ chân cô, làm Dịch Thần Hi không thể nào nhúc nhích.

Hai người đều uống không ít rượu, thời điểm răng môi thân mật, mùi rượu nồng đậm lan tỏa, ngoại trừ hơi thở của đối phương, thì còn lại đều là mùi rượu, trong nháy mắt, có chút say lòng người.

"Hạ Xuyên......" Giọng nói cô nóng nảy, há miệng cắn môi anh, chân cũng tránh thoát được, đá Hạ Xuyên một cái, cú đá này, có thể nói là dùng hết sức lực.

Hạ Xuyên rên một tiếng, buông tha đôi môi, lại cắn vành tai cô, gằn giọng: "Em luôn đá nơi này, đá hỏng rồi đến lúc đó người khó chịu là em thôi."

"Buông tôi ra." Dịch Thần Hi trừng mắt nhìn anh, đỏ mặt không muốn nói đùa với anh.

Hạ Xuyên ngẩn ra, buông cô ra, nhưng lại chui đầu vào trước ngực cô cọ cọ, duỗi tay ôm cô, giọng nói mang theo sự khẩn cầu: "Em đừng giận anh nữa."

Cả người Dịch Thần Hi cứng đờ, nghe tiếng hít thở của anh, lúc bị anh ôm, trái tim đều đập thình thịch. Im lặng thật lâu,cô mới hơi cúi đầu, đẩy Hạ Xuyên ra, bình tĩnh nói: "Hạ Xuyên, em không có giận anh."

Hạ Xuyên ừ một tiếng, cắn xương quai xanh của cô, mút rồi mới ngước mắt nhìn cô: "Em nói chuyện với người đàn ông khác chính là cố ý chọc giận anh."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi bị anh làm cho tức đến bật cười, cô nhìn về nơi khác, hôm nay thời tiết thật đẹp, ánh mặt trời chiếu lên người rất ấm áp, đương nhiên có chút chói mắt, nhắm mắt lại, giọng nói Dịch Thần Hi lãnh nhạt nói bên tai anh: "Em không có quyền nói chuyện với người đàn ông khác?" Cô cười một tiếng, nhìn thẳng vào đôi mắt Hạ Xuyên nhắc nhở: "Anh nên nhớ kỹ, hiện tại giữa chúng ta đã không còn mối liên hệ gì, cùng lắm chỉ là quan hệ bạn bè cũ."

Lời cô nói như chọc thẳng vào sống lưng anh, khiến cả người đều khó chịu.

Hạ Xuyên ngước mắt nhìn cô thật lâu, hai người đều, cuối cùng anh vẫn nhận thua, cười khổ nói: "Là anh quá đáng rồi."

Chờ Hạ Xuyên rời khỏi, Dịch Thần Hi cũng không định đi vào, cô tìm cái ghế ngồi xuống, để gió thổi tỉnh rượu, giờ vô trong đợi cũng có chút buồn. Gió thổi không biết bao lâu, Chu Ảnh từ bên trong chạy ra, nhìn cô, đem ly nước ấm trong tay đưa cho cô, nói một câu: "Hạ Xuyên bảo tớ đưa cho cậu."

Dịch Thần Hi giật mình, vẫn nhận lấy.

Buổi tối nháo động phòng, bọn họ làm ầm ĩ lên, đến nửa đêm mới ngừng lại, tối nay Dịch Thần Hi uống không ít rượu, ban đầu Hướng Doanh Doanh muốn làm bọn họ ở lại đây, nhưng ngày mai còn có công việc, cho nên từ chối.

——

Mới vừa đi tới cửa, chuẩn bị gọi cho quản lý, bên cạnh liền có giọng nói: "Chị Thần Hi."

Dịch Thần Hi sửng sốt, kinh ngạc nhìn Chu Tinh Vũ, "Sao cậu lại ở đây?"
Chu Tinh Vũ cười vô cùng vui vẻ, duỗi tay ôm Dịch Thần Hi: "Em đã về rồi. "Cậu nói, chớp mắt nhìn Dịch Thần Hi: "Chị uống rượu à em đưa chị về nhà nhé?"

Tài xế đưa tới cửa là người quen, hơn nữa còn là người quen lâu năm, Dịch Thần Hi đương nhiên sẽ không từ chối.

Sau khi lên xe, Dịch Thần Hi nhìn cảnh đêm, lại nhìn nhìn Chu Tinh Vũ, cảm thấy cậu trưởng thành hơn trước rất nhiều, năm đó chỉ là một chàng trai trẻ với nụ cười đáng yêu, giờ đây đã rắn rỏi, phong cách cũng lạnh lùng hơn. Cười một tiếng, Dịch Thần Hi nhìn Chu Tinh Vũ: "Trở về rồi em cảm thấy như thế nào?"

"Thật tốt, vẫn là không khí trong nước thích hơn."

Dịch Thần Hi bật cười, cong khóe miệng: "Em không nói đùa đấy chứ? Không khí ở thủ đô có mát gì đâu?"

Chu Tinh Vũ cười hắc hắc, gãi gãi đầu: "Cho dù là ở nước ngoài bao lâu, vẫn cảm thấy ở nước mình thật tốt, tổ quốc mình là tốt nhất."

"Đúng vậy." Hai người ở trong xe nói chuyện rất vui vẻ, cũng không ai chú ý tới có một chiếc xe bám theo sau xe Dịch Thần Hi, nói chuyện phiếm với Chu Tinh Vũ trong thời gian ngắn này Dịch Thần Hi như được thả lỏng lại, hai người đang nói chuyện bỗng nhắc đến người nào đó.

Chu Tinh Vũ cẩn thận nhìn Dịch Thần Hi, ngập ngừng nói: " Chị Thần Hi."

" Hả? Làm sao vậy?"

"Chị và đội trưởng......" Cậu muốn nói lại thôi, muốn hỏi lại không dám hỏi.

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười, liếc mắt nhìn Chu Tinh Vũ: "Muốn hỏi cái gì có thể hỏi, chị có thẻ trả lời được sẽ trả lời."

"Được." Chu Tinh Vũ cười cười: "Em chính là muốn hỏi, chị và đội trưởng còn cơ hội nào không?"

Vấn đề này, Dịch Thần Hi thật đúng là không biết nên trả lời như thế nào. Suy nghĩ của cô và Hạ Xuyên không giống nhau, cô đã rời đi hai năm, còn cơ hội hay không đúng là tùy duyên.

"Không biết."

Chu Tinh Vũ nga một tiếng, cũng không nói gì nữa.

Không bao lâu, liền tới khu nhà Dịch Thần Hi ở, dừng xe ổn định rồi, Dịch Thần Hi nhìn bên ngoài, cong khóe miệng vỗ nhẹ bả vai Chu Tinh Vũ, buồn cười nói: "Cảm ơn đã đưa tôi về, chắc là có người đang đợi cậu ở bên ngoài, trở về đi."

Chu Tinh Vũ: "...... Vâng."

Dịch Thần Hi cười một cái, không nói thêm nữa xoay người vào thang máy...... Thật ra cô đã sớm phát hiện chiếc xe theo sát phía sau, chỉ là không muốn nói đến.

——

Đến cửa tiểu khu, một chiếc xe việt dã ngừng ở đó, Hạ Xuyên dựa lưng vào cửa xe, lấy điếu thuốc và bậc lửa ra. Anh có ngón tay thon dài,lúc kẹp điếu thuốc, luôn có sự hấp dẫn chế người, Chu Tinh Vũ vừa từ bên trong đi ra liền thấy được cảnh này, nhịn không được nói: "Đội trưởng, không phải anh cai thuốc rồi sao."

Hạ Xuyên trầm mặc ừ một tiếng, tay cầm thuốc lá run lên, tàn thuốc rơi xuống đất. Anh ngước mắt nhìn về phía Chu Tinh Vũ: "Cô ấy thế nào?"

"Vẫn tốt ạ." Chu Tinh Vũ nhìn anh: "Mọi người đi rồi?"

"Đi rồi." Hạ Xuyên ngước mắt nhìn khu nhà phía trước, nói: "Lên xe đi."
"Vâng." Chu Tinh Vũ tự giác đi đến ghế lái, vừa lên xe cậu liền nhìn Hạ Xuyên nói: "Em vừa mới hỏi chị Thần Hi"

Hạ Xuyên bất ngờ, không chút để ý ừ một tiếng: "Hỏi cái gì."

"Hỏi hai người còn khả năng không?" Chu Tinh Vũ hơi ghét bỏ nhìn anh: "Đội trưởng anh cũng quá khẩn trương rồi đấy."

Hạ Xuyên bật cười, hạ cửa kính xe xuống híp mắt nhìn bên ngoài, mới thở dài nói: "Có một chút."

Chu Tinh Vũ cũng không nói gì, truyền đạt lại câu Dịch Thần Hi cho Hạ Xuyên nghe, sau khi nghe xong, Hạ Xuyên nhìn khung cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ, nhìn đường phố thê lương, cười nhẹ.

Anh nhắm mắt suy nghĩ, còn tốt, ít nhất đáp án là không biết, chứ không phải là không có. Ít nhất như vậy có thể chứng minh, anh vẫn còn hi vọng.

"À đúng rồi." Chu Tinh Vũ đột nhiên quay đầu nghiêm túc nhìn Hạ Xuyên.

"Cái gì?"

Chu Tinh Vũ ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Ban nãy em ở trên xe, nghe lén được cuộc điện thoại của chị Thần Hi, nói trưa mai có hẹn đi ăn với một người đàn ông khác."Cậu nhìn chằm chằm Hạ Xuyên nói: "Hình như là đối tác, em có nghe lén một chút, người đó nói chuyện với chị Thần Hi vô cùng ôn nhu, còn dịu dàng gấp trăm ngàn lần so với anh đấy, đội trưởng à."

Càng nói càng hứng thú, Chu Tinh Vũ hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Hạ Xuyên, tiếp tục nói: "Chị Thần Hi cũng khá ôn hòa khi nói chuyện với người đó nha, còn gọi người ta là anh Phùng, không giống với lúc ở Nam Sudan, em cảm thấy chị Thần Hi lúc này dịu dàng hơn nhiều." Nói xong, Chu Tinh Vũ quay đầu nhìn về phía đội trưởng nhà mình hỏi: "Đội trưởng, anh thấy thế nào?."

"......" Hạ Xuyên im lặng một chút, trừng mắt nhìn cậu chửi: "Ôn nhu cái rắm!"

Hai lần gặp mặt, đều đá anh, dịu dàng chỗ nào???

Mẹ nó, anh vừa mới có chút hy vọng, lại bị dập tắt lần nữa.

Sáng sớm hôm sau, nắng sớm mờ mờ.

Bầu không khí sáng sớm khá trong lành, Dịch Thần Hi đã dậy từ sớm, thay trang phục thể thao liền chạy ra ngoài, lúc này người chạy bộ trong khu chung cư khá đông, mỗi sáng cô đều sẽ chạy vài vòng, xem như rèn luyện rèn luyện sức khỏe, cũng tạo thành thói quen.

Có đôi khi một thói quen đã hình thành, rất khó để thay đổi.

Mùa xuân,hoa trong tiểu khu đều nở, nở rộ cả một khu, một trận gió thổi qua, mùi hoa xông vào mũi, thấm vào ruột gan. Dịch Thần Hi chạy năm vòng liền chuẩn bị trở về, tắm rửa ăn xong liền đi tới nơi chụp ảnh.

Buổi sáng cô chụp cho hai trang bìa tạp chí, cho nên cô không tới phòng làm việc, trực tiếp đi đến chỗ hẹn.Từ khi mở phòng làm việc tới giờ, cô chụp cho không ít nghệ sĩ, hiện tại trong giới có không ít tạp chí đều hợp tác với cô. Mà người mẫu hôm nay là một cái minh tinh nam và một người mẫu sắp ra mắt của bìa tạp chí.

Lưu Uyển đến đây đón cô, cùng nhau qua đó.

Vừa lên xe, Lưu Uyển liền nhìn quần áo cô nhíu mày nói: "Có phải em quên trưa nay còn có việc gì không?"

"Việc gì?"

"Em quên mất buổi hẹn trưa nay với Phùng tổng à? Sao lại mặc như vậy" Lưu Uyển nhắc nhở.

Thật ra trang phục của Dịch Thần Hi cũng khá ổn, quần jean đơn giản và áo lông, cho dù ăn mặc đơn giản, cũng không che được dáng người cô, cặp chân chân dài kia càng được tôn lên bởi quần jean, nhìn thẳng tắp. Trên mặt có trang điểm nhẹ, tổng quan tạo cảm giác nhẹ nhàng thoải mái, có chút ôn nhu.

Nghe vậy, Dịch Thần Hi ngẩn ra, ngừng một chút mới cười nói: "Em không quên, tối hôm qua em vừa nhận điện thoại, nhưng không sao đâu, vốn dĩ hẹn đi ăn để bàn công việc, mặc thế nào cũng ổn miễn chuyên nghiệp là được."

Lưu Uyển kêu một tiếng: "Em tiếp tục giả ngu đi."

Dịch Thần Hi cong môi cười cười, không nói lời nào.

Lúc cô tới nơi chụp hình vẫn còn sớm, buổi sáng chụp trang bìa cho minh tinh nam, bây giờ là đầu xuân, cho nên chủ đề kỳ này của bìa tạp chí cũng liên quan đến mùa xuân, Dịch Thần Hi mới vừa đi vào, bảo nhân viên công tác đi mua hai bông hoa mang đến.

Cô và minh tinh nam thương lượng một chút, bảo ngậm một bông hoa ở trong miệng, còn lại thoải mái ngồi tạo dáng.

Điều chỉnh tốt tư thế, Dịch Thần Hi liền bắt đầu chụp ảnh, khi cô chụp cả phòng đều yên tĩnh, nhân viên công tác đều nhìn chăm chú nhìn vào cô, Dịch Thần Hi rất có tài năng trong lĩnh vực chụp hình, có đôi khi chỉ vì một tấm ảnh đẹp cô sẽ không ngần ngại mà quỳ trên mặt đất, chỉ vì muốn đạt được hiệu quả mà mình mong muốn.

——————-

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Xuyên: "Ha hả, ôn nhu? Ôn nhu với người đàn ông khác?"

Chu Tinh Vũ: "Em ăn ngay nói thật mà, chỉ truyền đạt lại một chút mà thôi."

Tiểu Bảo: "Anh dám có ý kiến?????"

Anh Xuyên: "Tác giả, cô còn như vậy, là muốn đánh mất tôi sao!!!"

Tác giả: "Không sao đâu, dù gì Tiểu Bảo cũng không cần cậu."

Chương 47

07/06/20

Editor: Ji_en

Sau khi chụp xong cho minh tinh nam, đến lượt mẫu nữ.

Toàn bộ buổi sáng Dịch Thần Hi đều bận rộn làm việc, ngay cả thời gian uống nước cũng không có, cũng may minh tinh nam kia chụp khá thuận lợi, mất hai tiếng cuối cùng cũng hoàn thành.

Anh ta nhìn ảnh Dịch Thần Hi chụp, đôi mắt hiện lên tia kinh ngạc, cười nói: "Không hổ là nhiếp ảnh thiên tài."

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười: "Cậu cũng đừng khen tôi, là do người mẫu quá đẹp thôi." Cô cong khóe miệng, ngẩng đầu nói: "Buổi chụp hôm nay không còn vấn đề gì nữa, chờ tôi chỉnh sửa xong sẽ gửi cho bên anh xem thử và chọn hình làm bìa tạp chí."

"Cảm ơn, cô vất vả rồi."

"Không có việc gì, chuyện nên làm." Dịch Thần Hi nhận ly nước Lưu Uyển đưa qua uống một hớp, vỗ vỗ tro bụi dính trên quần áo, mới chuẩn bị tiếp tục chạy tới nơi chụp hình tiếp theo.

Công việc sáng nay của Dịch Thần Hi khá thuận lợi, chờ đên khi kết thúc toàn bộ công việc đã là 11h30. Cô chậm rãi cất camera, ngước mắt nhìn về phía Lưu Uyển: "Chị Uyển, chị về phòng làm việc trước hay là đi ăn chung với em?"

Lưu Uyển cạn lời liếc mắt nhìn cô: "Em đi ăn với Phùng tổng, chị đi theo làm cái gì?"

Dịch Thần Hi trợn trắng mắt: "Có sao đâu chứ."

"Em không sao nhưng Phùng tổng có sao đấy."

"......" Dịch Thần Hi không nói nữa, Lưu Uyển đưa cô đến chỗ hẹn Phùng Thụy là được.

——

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu rọi, Dịch Thần Hi mới vừa lên xe liền nhận được rất nhiều tin nhắn, đều là sáng nay gửi tới, nhưng cả một buổi sáng cô không đụng tới điện thoại, nên không thể chú ý tới. Nhìn thấy mấy tin nhắn, cô không trả lời cười cười.

Chu Ảnh: [Trưa nay ăn cơm cùng Phùng Thụy hả, ăn ở đâu đấy?]

Chu Ảnh: [Hạ Xuyên gọi điện thoại cho tớ, hỏi những chuyện trong hai năm gần đây, còn hỏi anh Phùng là ai......Tớ cảm nhận được giọng điệu có chút nguy hiểm nha, Thần Hi cậu tự giải quyết cho tốt đi.]

Chu Ảnh: [Người đẹp à!! Xin cậu mau trả lời tôi, Hạ Xuyên đã gọi cho tớ ba cuộc điện thoại rồi!!!]

Chu Tinh Vũ: [Chị Thần Hi, trưa nay chị có bận không? Có muốn đi ăn cơm cùng bọn em không? Đúng lúc bọn em đang có thời gian nghỉ phép, những người từ Nam Sudan trở về hẹn nhau gặp mặt, chị muốn đến không?]

Chu Tinh Vũ: [Nếu buổi sáng chị không tới cũng được, vậy thì buổi tối?]

Dịch Thần Hi cười, tiếp tục nhìn xuống, thấy năm cuộc điện thoại của một số điện thoại vô danh, cô nhướng mày, khóe miệng cong lên nhắn lại cho Chu Ảnh và Chu Tinh Vũ mới cất di động.

Cô nhìn ngoài cửa sổ hồi lâu, đột nhiên hỏi Lưu Uyển: "Chị Uyển, có thể hỏi chị một vấn đề không."

"Chuyện gì?"

Dịch Thần Hi suy nghĩ một chút, mới cười nói: "Nếu chị có một người bạn trai cũ, hối hận trở về tìm chị, chị sẽ làm thế nào?"

"Hai người còn thích nhau sao?"

Dịch Thần Hi hơi giật mình, nhìn dòng người đi lại ngoài cửa sổ, trong nháy mắt giật mình, giọng nói nhẹ nhàng: "Hẳn là còn đi."

Lưu Uyển kinh ngạc nhìn chằm chằm cô nói: "Vậy còn tuỳ tình huống, người đàn ông kia làm chuyện gì có lỗi sao?"

"Ví dụ như....."

"Ngoại tình hay gì đấy."

"Không có." Cô kiên định trả lời.

Lưu Uyển cười một cái, nhìn Dịch Thần Hi: "Trong lòng em đã có đáp án rồi còn tới hỏi chị?"

"......"

Phùng Thụy hẹn Dịch Thần Hi ăn cơm tại một nhà hàng Tây ở trung tâm thành phố, Dịch Thần Hi không thích đồ ăn Tây lắm, nhưng cũng không ghét. Lưu Uyển thả cô xuống xe, còn thuận thế chớp chớp mắt với cô: "Đừng có vội trở lại phòng làm việc, buổi chiều em không có gì việc gì quan trọng đâu."

Dịch Thần Hi cạn lời, ừ một tiếng: "Khi về sẽ mua đồ ăn cho chị."

"À được."

Ngẩng đầu nhìn tên nhà hàng trước mắt, Dịch Thần Hi hít sâu một hơi, đi vào. Phùng Thụy thường hay tới nhà hàng này, công ty của anh ấy ở tầng trên, cho nên cũng khá thuận tiện, đa phần là Phùng Thụy đưa Dịch Thần Hi tới đây vài lần, chắc anh ấy cảm thấy Dịch Thần Hi thích ăn ở đây.

Mới vừa đi vào, Dịch Thần Hi liền thấy được Phùng Thụy ngồi ở cạnh cửa sổ, Phùng Thụy mặc một thân tây trang, trên mặt mang theo ý cười nhìn chăm chú vào cô.

"Xin lỗi, em tới muộn."
Phùng Thụy lắc đầu, đứng dậy kéo ghế cho cô, cười nhẹ nói: "Không muộn, là anh đến sớm."

Dịch Thần Hi nhẹ nhàng gật đầu, ngước mắt nhìn Phùng Thụy cười nói: "Phùng tổng hôm nay trông đẹp trai hơn không nhỉ?"

"Phải không?" Phùng Thụy nhìn chằm chằm cô: "Vậy sự đẹp trai hơn ngày thường của anh có thể làm nhiếp ảnh gia xinh đẹp này chụp cho anh một bức không?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, còn chưa kịp nghĩ ra nên trả lời thể nào.

Phùng Thụy không để ý nói: "Anh nói đùa thôi, không cần khẩn trương như vậy, anh biết quy tắc làm việc của em."

"Ừm." Cô cười một cái.

"Em chọn món đi."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, sau khi chọn xong, cô ngước mắt nhìn về phía Phùng Thụy: "Chuyện hợp tác lần trước của chúng ta......" Phùng Thụy là tổng giám đốc của một công ty đã lên sàn chứng khoán, anh có chụp mấy bìa tạp chí, đều hợp tác cùng Dịch Thần Hi.

Mà hôm nay cô đồng ý đi ăn cũng bởi vì sắp tới có một bìa tạp chí sắp đến kỳ, muốn gia hạn hợp đồng tiếp hay không, còn phải xem ý hai bên. Dịch Thần Hi muốn gia hạn hợp đồng, những chuyện khác chưa cần nhắc tới, nhưng ít nhất điều kiện bên Phùng Thụy rất tốt, hơn nữa doanh số mấy kỳ của anh rất cao, nói tóm lại hai người hợp tác là đôi bên cùng có lợi.

Thật ra ở đại học Dịch Thần Hi đã gặp Phùng Thụy, trong một buổi chụp hình của cô cho một tạp chí, người chụp là Phùng Thụy. Lúc ấy, vô tình nhìn anh không quá một lần, nhưng không quen thuộc, cho đến khi trở về mở phòng làm việc thì gặp lại. Dịch Thần Hi lúc này mới nhớ ra sự tồn tại của anh.

Phùng Thụy ngước mắt nhìn cô, mặt mày nhu hòa, giọng nói trầm thấp: "Em ăn trước đi, trong lúc ăn cơm không nói chuyện công việc."

"......được." Dịch Thần Hi cười cười.

"Gần đây em thế nào?"

Hai người nói về sinh hoạt hàng ngày, trên cơ bản đều là Phùng Thụy hỏi, Dịch Thần Hi trả lời. Không khí cũng coi là hoà hợp.

——

Bên kia, tối hôm qua Hạ Xuyên cùng Chu Tinh Vũ bàn nhau phá buổi hẹn của Dịch Thần Hi với người đàn ông khác, nhưng đều bị Hạ Xuyên bác bỏ.

Khi hai người bước vào nhà hàng, liền thấy được hai người đang ngồi ở bên cửa sổ nói chuyện vui vẻ, Hạ Xuyên nhìn một màn kia, ngực có chút khó chịu. Chu Tinh Vũ ở phía sau gọi: "Đội trưởng."

Hạ Xuyên hoàn hồn, nhàn nhạt ừ một tiếng, tìm vị trị cách Dịch Thần Hi không xa ngồi xuống, người phục vụ đi đến, giúp hai người chọn món.

"Đội trưởng anh muốn ăn cái gì?"

Hạ Xuyên quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, trầm giọng nói câu: "Tuỳ cậu."

"Cái gì cũng được?"

Hạ Xuyên cười: "Ừ, cái gì cũng được, hôm nay đội trưởng của cậu mời."
Chu Tinh Vũ cong khóe miệng cười: "Vậy được, em sẽ không khách sáo đâu." Cậu nhanh chóng chọn vài món mà mình muốn muốn ăn, mới quay lại hỏi Hạ Xuyên, "Đội trưởng anh ăn cái gì?"

"Giống cậu."

"Vậy được."

Hai người gọi món xong, Chu Tinh Vũ lặng lẽ quay đầu lại nhìn về phía Dịch Thần Hi, nhỏ giọng hỏi: " Có qua đó chào hỏi một tiếng không anh?"

Hạ Xuyên ừ một tiếng, muốn lấy thuốc là trong túi rai hút, nhưng lại nhớ ra đây là nhà hàng, không thể hút thuốc. Anh nhẫn nhịn, nhìn gương mặt đối diện cách đó không xa nói: "Không cần đâu."

Muốn phá chuyện tốt của Dịch Thần Hi, cũng không phải là cắn hai lần, đá hai chân là có thể giải quyết được.

Chu Tinh Vũ mơ hồ, tò mò hỏi: "Vậy đội trưởng anh tới đây làm cái gì? Không phải nói tới để bắt gian sao?"

Vừa dứt lời, Hạ Xuyên liền duỗi tay cầm lấy thực đơn trên bàn ném vào Chu Tinh Vũ, khẩu thị tâm phi (*) nói: "Bắt gian cái gì, anh chính là muốn đến đây nhìn, không yên lòng mà thôi. Ai biết người đàn ông kia nghĩ cái quỷ gì trong lòng." Anh hừ lạnh một tiếng: "Cô ấy cũng đâu có ngoại tình."

(*)Khẩu thị tâm phi: nghĩ một đằng nói một nẻo.

Chu Tinh Vũ nhìn sắc mặt Hạ Xuyên, rụt rè nhỏ giọng nói: "Em cảm thấy người đàn ông kia trong lòng không có quỷ, thật ra đội trưởng anh......"

Cậu trầm mặc, bất chấp tính mạng tiếp tục nói: "Nhìn sắc mặt anh, giống như là bạn gái của mình đang ngoại tình vậy, nghiến răng nghiến lợi có chút khủng bố." Chu Tinh Vũ đề nghị: "Hay là anh soi gương nhìn bản thân thử xem? Bây giờ mặt anh đằng đằng sát khí như vậy ai dám tới gần chứ."

"Câm miệng." Hạ Xuyên nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cậu: "Cậu nói thêm một câu nữa thì lát nữa về xem tôi xử cậu thế nào?"

Chu Tinh Vũ lập tức làm động tác khoá miệng, im lặng nhìn, không dám chọc giận đội trưởng của mình nữa.

Động tĩnh bên này hấp dẫn ánh mắt Dịch Thần Hi, cô mới vừa nói chuyện với Phùng Thụy, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, vừa nhìn lại liền đối diện với ánh mắt sắc bén của ai đó, tầm mắt hai người giao nhau, Dịch Thần Hi cong cong khóe môi, cầm ly rượu lên, nhìn Hạ Xuyên bên khiêu khích, đối diện với cặp mắt căm tức của Hạ Xuyên, cô uống cạn ly rượu, cười với Phùng Thụy một cái.

Phùng Thụy ngẩn ra, có chút thất thần nhìn cô, Dịch Thần Hi rất đẹp, trong giới tất cả mọi người đều biết, thậm chí còn có không ít người nói, Dịch Thần Hi không nên làm nhiếp ảnh gia, cô có thể đi làm nghệ sĩ, không cần kỹ thuật diễn, chỉ cần có gương mặt kia với dáng người là đủ rồi.

Nhưng cố tình, Dịch Thần Hi lại là nhiếp ảnh gia có tài.

Anh ngập ngừng một chút, cười nói: "Không phải lúc nãy không uống rượu sao, sao đột nhiên muốn uống rồi?"

Dịch Thần Hi gật đầu: "Ừ, bởi vì không có gì phải lo lắng."

Phùng Thụy cười: "Lo lắng cái gì? Sợ anh bán em sao." Anh ngừng một chút, nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi, có chút bất ngờ: "Sao đột nhiên cười vui vẻ như vậy?"

Đối với sự dò hỏi của Phùng Thụy, Dịch Thần Hi cười lắc lắc đầu, tiếp tục cười nói: "Vừa nãy có chút áp lực."

"Có chút, bây giờ thì không à?" Có đôi khi trực giác của đàn ông cũng chuẩn xác khiến người ta kinh ngạc.

"Ừ, đúng là rất vui vẻ." Cô cười, đối diện với tầm mắt Hạ Xuyên cong cong khóe môi nói: "Em gặp được một người đã lâu rồi chưa nhìn thấy."

Phùng Thụy không hiểu ý cô, ôn hòa cười cười cũng không hỏi lại.

Hai người tiếp tục dùng bữa, Dịch Thần Hi cố gắng bỏ qua ánh mắt nóng rực kia, nhưng không thể, làm cách nào cũng không thể ngó lơ anh được. Cô ăn được một lát thì dừng lại. Ngước mắt nhìn Hạ Xuyên, hai người im lặng nhìn nhau.

Phùng Thụy nhíu mày nhìn cô: "Ăn không ngon sao?"

"Không phải, hôm nay em ăn có chút nhiều." Dịch Thần Hi nhấp ngụm rượu, ngừng một chút nói: " Em vào toilet."

Nói xong, cô cầm túi xách để bên cạnh đứng dậy đi, Hạ Xuyên nhướng mày, nhìn Chu Tinh Vực đối diện đang cắm đầu ăn ném xuống một câu cũng đi theo. Phía sau nhà hàng là toilet, bên nam và nữ đối diện nhau, ở giữa là hai bồn rửa tay.

Dịch Thần Hi vào toilet, mới từ toilet đi ra tới liền nhìn thấy người đàn ông đứng ở bên cạnh, cô ngừng một chút,giả bộ không phát hiện vặn vòi nước ra rửa tay, nhìn như không chút để ý, nhưng thỉnh thoảng cô lại liếc mắt nhìn gương trước mặt, nhìn người đàn ông thoải mái dựa lưng vào vách tường.

Hôm nay Hạ Xuyên mặc đơn giản, cả người nhìn trẻ hơn không ít, ánh mắt cô chuyển động, cúi đầu chỉnh trang lại.

Hai người liền im lặng như vậy, ai cũng không mở miệng nói trước.

Có người bước vào tolet, có chút kinh ngạc nói thầm: "Đứng ở chỗ này làm cái gì không biết?"

Hạ Xuyên khụ một tiếng, quay đầu lại nhìn Dịch Thần Hi, thấy cô cầm son môi trong tay, nháy mắt có chút thất thần, tầm mắt anh theo động tác di chuyển của cô, nhìn cô dùng khăn giấy lau môi, lại tô thêm son, anh vẫn còn nhớ đôi môi kia mềm mại như thế nào.

Môi đỏ câu người, Dịch Thần Hi mím mím môi, cất son môi vào túi.

Hạ Xuyên vẫn luôn nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt u ám, hầu kết hơi chuyển động, ánh mắt anh càng thêm thâm thúy, nhưng vẫn khống chế tốt bản thân, cái gì cũng không làm.

Dịch Thần Hi cúi đầu, yên lặng trợn trắng mắt, cô thật xem thử anh có thể nhịn tới khi nào, đang suy nghĩ, phía sau liền truyền đến giọng nói trầm thấp quen thuộc, Hạ Xuyên cố gắng kiềm chế nhưng không nhịn được, giọng nói chua lòm bật ra.

Chương 48

07/06/20

Editor: Ji_en

"Trang điểm đẹp như vậy, là chuẩn bị đi hẹn hò tiếp sao?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi liếc mắt nhìn anh, lấy túi xách đi qua trước mặt Hạ Xuyên, ném xuống một câu: " Anh quản cái rắm?"

"......"

Hạ Xuyên hít sâu một hơi, đi theo bên cạnh, nhìn chằm chằm cô, Dịch Thần Hi so với trước kia, đúng là không khác nhau là mấy,chỉ là cảm xúc của cô bây giờ sẽ không lộ rõ ra như trước. Cô biết cách che dấu cảm xúc của mình, cho dù là không vui không thích, cô cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài.

Đi theo hai bước, Hạ Xuyên trầm giọng hỏi: "Buổi tối liên hoan, bọn họ đều muốn em đi."

"Liên hoan gì?"

Hạ Xuyên: "...... Đồng đội anh đều đã trở lại, đúng lúc trong thời gian nghỉ phép, chuẩn bị cùng nhau ăn một bữa cơm."

"Địa điểm." Lời ít mà ý nhiều, Dịch Thần Hi không hề cho Hạ Xuyên một chút thái độ tốt đẹp nào.

Hạ Xuyên khụ một tiếng: "Địa điểm vẫn chưa quyết, phòng làm việc em ở đâu, buổi tối anh qua đón em?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi nhịn không được nở nụ cười, cô bình tĩnh nhìn Hạ Xuyên, nhướng mày: "Anh biết rõ còn hỏi." Hạ Xuyên dám nói không biết phòng làm việc của cô, Dịch Thần Hi liền chặt đầu gửi cho anh.

Bị vạch trần Hạ Xuyên ngượng ngùng sờ sờ cái mũi của mình, ừ một tiếng: "6 giờ anh đón em."

"Được."

Vừa lúc cũng đi tới đại sảnh, Dịch Thần Hi không quan tâm Hạ Xuyên nữa, trở về vị trí của mình, Phùng Thụy cũng đã ăn xong, hai người nói chuyện một chút về công việc, cô liền chuẩn bị trở về, từ chối lời mời đưa về của Phùng Thụy, Dịch Thần Hi chờ Phùng Thụy lái xe rời đi, mới đứng ở đường chuẩn bị gọi xe taxi.

Một chiếc xe jeep màu đen dừng lại trước mặt, Chu Tinh Vũ hạ cửa kính xe xuống nhìn cô, cười tủm tỉm gọi: "Chị Thần Hi, em tiện đường có thể đưa chị về."

Dịch Thần Hi cong cong mi, nhìn người ngồi ở ghế sau, mỉm cười liền kéo cửa ghế phụ xe, ngồi lên.

Chu Tinh Vũ chớp mắt một cái, nhìn chằm chằm cô: "Chị không ngồi ghế sau sao......Ngồi sau an toàn hơn."

Dịch Thần Hi nhướng mày, liếc nhìn cậu: "Cậu không tin kỹ thuật lái xe của mình hả?"

"Không phải......"

"Vậy được rồi, cũng không phải chị chưa ngồi xe cậu, chị tin rằng mình ngồi ở đây cũng an toàn."

Chu Tinh Vũ khóc không ra nước mắt nhìn Hạ Xuyên ngồi ghế sau, bất đắc dĩ lái xe.

Một đường yên tĩnh, lúc Dịch Thần Hi xuống xe, Hạ Xuyên mới ngước mắt nhìn cô, nhắc nhở: "6 giờ tới đón em."

" Ừ."

——

Trở lại phòng làm việc, Dịch Thần Hi mới vừa ngồi xuống liền nhận được điện thoại của Chu Ảnh.

"Thế nào thế nào."

Dịch Thần Hi cạn lời, đổi sang dép lê mới hừ một tiếng: "Cái gì thế nào, vị trí nhà hàng cậu là nói cho Hạ Xuyên biết?"

"Đúng vậy." Chu Ảnh cười không ngừng: "Không phải tớ thấy Hạ Xuyên đáng thương sao, cho nên liền nói cho anh ấy. Cuối cùng Hạ Xuyên có đi lên đoạt người không."

"......" Dịch Thần Hi nghe, có chút bất đắc dĩ: "Đoạt người gì chứ, anh ấy là cướp sao, còn đoạt người." Suy nghĩ một chút, Dịch Thần Hi kể lại chuyện trong nhà hàng và trong xe với Chu Ảnh, sau khi nghe xong, Chu Ảnh cười chảy cả nước mắt.

"Cho nên cậu biết Hạ Xuyên ngồi ở ghế sau liền kéo cửa ghế phụ?" Chu Ảnh xì cười: "Vậy Hạ Xuyên chắc tức chết rồi."

Dịch Thần Hi xoa xoa giữa mày, ừ một tiếng: "Vẫn tốt, chỉ là vẻ mặt hơi tệ."

"Kết quả thế nào, Hạ Xuyên có nói gì không?"

"Không có." Dịch Thần Hi dừng một chút nói: "Anh ấy nhìn chằm chằm tớ cả đường, không nói một lời, có chút đáng sợ."

Chu Ảnh cười ha ha: "Buổi tối liên hoan cậu đi không?."

"Đi."

"Vậy được, đến lúc đó gặp mặt." Chu Ảnh suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: "Tớ đoán đêm nay kiểu gì cũng có trò hay của hai người để xem."

"Không có đâu mà tưởng bở."
Chu Ảnh liên tục nói: "Không không không, nhất định sẽ có."

Dịch Thần Hi: "......" Cô chuẩn bị nói tiếp, Lưu Uyển cầm theo một cái túi bước vào, nhìn về phía Dịch Thần Hi nói: "Vừa rồi có người đàn ông đưa đến đây cho em."

Cô ngẩn ra, nói với Chu Ảnh tối gặp lại liền kết thúc cuộc gọi.

Nhìn trước đồ ngọt cùng trà sữa trước mặt, lông mi Dịch Thần Hi run rẩy một chút mới hỏi: " Người đàn ông đó trông như thế nào? Mặt quần áo màu đen à? Trông rất cao?"

Lưu Uyển gật đầu, nhìn cô chăm chú: "Bạn em hay người theo đuổi?"

"Đều không phải." Dịch Thần Hi cong cong khóe miệng, đáy mắt cuối cùng cũng có chút ấm áp, "Xem như là người quen, lát nữa chị gửi cho em toàn bộ hợp đồng bên Phùng tổng với."

"Ký hợp đồng không thành công?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn cô, cười: "Chị không phải không biết Phùng Thụy là loại đàn ông thế nào, anh ấy cảm thấy bên chúng ta ra giá quá cao, cho nên em chuẩn bị xem lại hợp đồng năm ngoái, xem thế nào."

"Dù vậy thì danh tiếng em vẫn ổn định thôi."

"Đúng thế, cho nên đến lúc đó lại xem sao, không ký tiếp cũng chẳng việc gì, em bớt được một việc, nhưng vẫn có thể trả lương đủ cho mọi người."

"Thật ra." Lưu Uyển suy nghĩ lại hỏi: "Buổi tối những người trong giới có buổi gặp mặt, em muốn đi không?"

"Không đi, buổi tối em có việc."

Lưu Uyển không hỏi tiếp, xoay người đi ra ngoài cho tìm hợp đồng cho cô.

Cả buổi chiều, Dịch Thần Hi chỉnh sửa lại hình ảnh chụp hồi sáng, sau khi bàn bạc với đối phương liền gửi qua cho bên đó, buổi chiều cứ như vậy nhanh chóng trôi qua. Hợp đồng cô cũng không kịp xem, đành phải đem về nhà.

——

6 giờ đúng, xe jeep màu đen quen thuộc xuất hiện ở cửa phòng làm việc.

Vài nhân viên trong phòng nhìn ra, nhịn không được kinh ngạc xuýt xoa: "Trời ạ, chiếc xe kia cũng đẹp quá đi!!!"

"Cậu không cảm thấy người đàn ông kia rất man sao, cảm giác cánh tay rất mạnh mẽ."

"Rất đẹp trai phải không, cũng không biết là đến đây đón ai."

Dịch Thần Hi vừa xoa cổ bước ra khỏi văn phòng liền nghe được âm thanh thảo luận, cô dừng tay một chút, mới ra ngoài, Hạ Xuyên như cảm giác được, nhìn đến chỗ cô, cong môi cười.

Dịch Thần Hi sửng sốt, nói thầm một câu: "Trêu hoa ghẹo nguyệt."

Cô khụ một tiếng, nhìn mấy cô gái trong phòng làm việc nói: "Hết việc rồi thì liền tan làm đi, chị đi trước."
"Chị Thần Hi, ngày mai gặp."

......

Dịch Thần Hi cầm túi xách đi ra ngoài, Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt hai người đối diện nhau, Hạ Xuyên dời tầm mắt, nhẹ giọng nói: "Lên xe đi."

"Vâng."

Nhìn cửa ghế phụ mở sẵn trước mặt, Dịch Thần Hi nhướng mày, cũng không từ chối bước đến.

Hạ Xuyên vòng qua đầu xe, nhìn cô chằm chằm nhắc nhở: "Dây an toàn."

Sau khi cài xong, Dịch Thần Hi suy nghĩ một lát, vẫn là hỏi: "Những người ở lại đều trở về cả sao."

Hạ Xuyên nắm chặt tay lái, giọng có chút khàn khàn: "Ở nơi đó bốn năm mới trở về, chỉ còn tám người."

Dịch Thần Hi ngẩn ra, rõ ràng thời điểm cô trở về, còn có mười mấy người. Chớp chớp mắt, kiềm nén chua xót trong mắt lại, cô nhàn nhạt ừ một tiếng: "Hôm nay đều đến sao?"

"Ừ, nghe được em sẽ đến, mọi người đều cùng nhau tham gia."

Dịch Thần Hi kéo kéo khóe miệng, cười chua xót, nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ. Mặt trời đã ngả về tây, ở chân trời nhiễm màu đỏ ửng, hình ảnh này giống với ngày mà cô rời đi nhìn thấy, ngày đó cũng là lúc ánh hoàng hôn chiếu, cô liền rời đi.

Cô không biết sau này mọi người đã trải qua những gì để rồi bây giờ trở về chỉ có tám người. Trong lúc nhất thời, cô cảm thấy không khí bên trong xe tràn đầy áp lực khiến cô không thở nổi. Dịch Thần Hi quay đầu nhìn Hạ Xuyên: "Em mở của sổ nhé?."

"Ừm."

Hạ cửa kính xe xuống, gió lạnh thổi vào, Dịch Thần Hi mới cảm thấy thoải mái hơn không ít. Cô xoa xoa ấn đường có chút đau, không nói nữa. Tự mình điều chỉnh lại cảm xúc, thật ra...... Cô biết đâu là điểm mấy chốt của Hạ Xuyên, khi yêu đương với anh cô đã nghĩ đến chuyện như thế này, nếu có một ngày bắt anh chọn giữa bản thân và công việc, cô sẽ không bất ngờ khi anh không lựa chọn chính mình, bởi vì đây là lựa chọn của quân nhân.

Sứ mệnh và mạng của quân nhân đều thuộc về đất nước.

Trung với quốc gia trung với đảng.

Nhưng đây cũng là điều khiến Dịch Thần Hi yêu anh hơn một chút, quân nhân có sự nhiệt huyết, chuyện này không thể phản bác, lời thề của quân nhân đả động đến trái tim mọi người. Làm bạn gái quân nhân, khả năng chịu đựng phải cao hơn nhiều so những người khác.

Ban đầu Dịch Thần Hi cho rằng chính mình có thể chấp nhận được, thậm chí có thể hiểu cho anh nếu trong thời khắc quan trọng nào đó Hạ Xuyên lựa chọn bỏ rơi cô để cứu đồng đội mình, mà khi chuyện đó thật sự xảy ra, cô lại đột nhiên nhận ra, cảm giác này không dễ dàng chấp nhận như cô từng nghĩ.

Cô có thể chấp nhận việc Hạ Xuyên đi cứu người, nhưng cô không đồng ý việc Hạ Xuyên không coi trọng tính mạng bản thân.

Thấy cô thất thần, Hạ Xuyên liếc mắt nhìn cô, trầm giọng nhắc nhở: "Tới nơi rồi."

Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn qua, cong khóe miệng cười, địa điểm bọn họ thích liên hoan nhất, vẫn là quán ăn khuya này.

"Anh không thể mời bọn họ ăn một bữa tử tế sao?"

Hạ Xuyên nhướng mày, nói: "Là chính bọn họ lựa chọn, em đừng ghét bỏ là được."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi liếc mắt nhìn anh một cái: "Rau cỏ em còn ăn được, anh cảm thấy em sẽ ghét bỏ quán ăn này?"

"Đúng nhỉ."

Lúc hai người đến, những người khác đều đã ngồi ở bên ngoài, một bằng lớn bày đầy đồ ăn và bia, nhìn Hạ Xuyên và Dịch Thần Hi cùng xuất hiện, mọi người đều không hẹn mà cùng ầm ĩ hết cả lên.

"Chị Thần Hi."

"Đã lâu không gặp."

Dịch Thần Hi cười cười, chào hỏi với bọn họ: "Đã lâu không gặp."

Mọi người tiếp tục ồn ào, bị Hạ Xuyên nói một câu liền ngoan ngoãn ngồi ăn.

Chu Ảnh cười tủm tỉm nhìn hai người, khụ một tiếng: "Thần Hi tới chỗ tớ ngồi nè."

"Được."

Ngồi cùng nhóm quân nhân, Dịch Thần Hi có thể thả lỏng, bọn họ có thể thuận miệng nói mấy câu đùa, vô cùng nhiệt tình, chuyện gì cũng có thể nói được, đang nói đến chuyện ở Nam Sudan,Dịch Thần Hi chớp chớp mắt, có chút khó chịu trong lòng.

Thật ra có đôi khi cô nghĩ, lúc trước nếu cô không rời đi, mọi chuyện sẽ thế nào.

Hẳn là sẽ theo chân bọn họ cùng nhau trải qua trận ngập lụt kia, lại cùng nhau trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện. Hạ Xuyên như hiểu ý cô, ở phía dưới gầm bàn...... Lơ đãng nắm tay Dịch Thần Hi thật chặt, có chút dùng lực, nhỏ giọng nói: "Anh cảm thấy may mắn vì lúc đó em đã về."

Chương 49

07/06/20

Editor: Ji_en

Những chuyện sau khi Dịch Thần Hi rời đi, Hạ Xuyên không muốn cô trải qua một chút nào.

Sau khi cô đi chưa được một ngày, Nam Sudan mưa thường xuyên, bởi vì đây là quốc gia nghèo, không có nhiều biện pháp phòng chống lũ lụt, cho nên lũ cuốn nói đến là đến, không hề có dự báo trước.

Trước khi nước ngập khắp mọi nơi, tất cả mọi người vẫn còn trong trạng thái ngây ngốc.

Lúc đầu phe chính phủ và phe đối địch đều đã chuẩn bị vũ trang để bắt đầu cuộc chiến, nhưng vì lũ lụt, mà nghỉ chiến hoàn toàn.

Bọn họ lúc ấy dù có trang bị vũ khí đến mấy, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thiên tai xảy ra.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, không ai kịp phòng ngừa, dân tị nạn quá nhiều, bây giờ Hạ Xuyên nhớ lại cảnh tượng lúc ấy, đều cảm thấy đôi mắt có chút đỏ.

Khi ấy vết thương vẫn chưa lành, ngập lụt xảy ra anh bị đưa đến đại sứ quán, còn nhóm Chu Tinh Vũ, cho dù đã mất đi rất nhiều đồng đội,nhưng vẫn không quên, cứu càng nhiều người càng tốt, trợ giúp rất nhiều dân tị nạn.

Nước lan ra quá nhanh, nửa tháng sau, toàn bộ Juba bị ngập hơn phân nửa, dân tị nạn có mặt ở đấy trôi giạt khắp nơi, bởi vì không có nơi nào lánh nạn. Sau đó...... Hạ Xuyên thật sự không muốn nhớ lại những chuyện sau đó.

Quá thảm khốc, có đôi khi anh còn hy vọng những ký ức ấy không bao giờ xuất hiện nữa.

Nghe mọi người nhắc lại chuyện đó, bây giờ có thể cảm thấy rất bình thường, nhưng chỉ những người đã trải qua rồi mới biết sự việc ấy đau khổ thế nào.

......

Dịch Thần Hi muốn thoát khỏi tay Hạ Xuyên, nhưng lại bị anh gắt gao nắm chặt, cô dẫm chân Hạ Xuyên ở dưới gầm bàn, trừng mắt nhìn anh: "Anh buông em ra."

"Không buông."

Dịch Thần Hi cắn môi, đôi mắt tràn đầy tức giận, nhỏ giọng cắn răng gọi anh: "Hạ Xuyên!"

Hạ Xuyên cười nhẹ ra tiếng, ở sát bên tai cô đáp: "Anh ở đây."

"......"

Dịch Thần Hi mím môi trầm mặc, giãy giụa một hồi lâu, động tĩnh của hai người ở bên này cũng hấp dẫn ánh nhìn của những người khác, cô khụ một tiếng, cúi đầu, che giấu những biểu cảm trong ánh mắt, cô từ bỏ.

"Đừng nghĩ quá nhiều." Giọng Hạ Xuyên trầm thấp vẫn luôn ở bên tai, làm cô có cảm xúc khác thường.

Đã bao lâu rồi, hai người mới thân mật cùng nhau ngồi ăn như vậy, tay nắm chặt lấy nhau, sự ngọt ngào này đã lâu rồi cô chưa cảm nhận lại.

Dịch Thần Hi ngừng một chút, nhỏ giọng ừm một tiếng, cũng không quản bàn tay đang nắm chặt của Hạ Xuyên nữa, cúi đầu ăn.

Chiều hôm nay, Hạ Xuyên đã đưa trà sữa với đồ ngọt, nên bây giờ cô không quá đói, chỉ là muốn vui đùa cùng mọi người, những gương mặt tươi cười trước mắt cô, đều quá thu hút, bọn họ đều là những quân nhân ưu tú nhất.

Nghe bọn họ nói đến chuyện xảy ra lúc ấy, trên mặt mỗi người đều có chút khổ sở, là quân nhân, nên từ trước đến nay bọn họ không ngại gian khổ, gian nan nào cũng đã trải qua, nhưng điều bọn họ khó chịu nhất chính là không thể trở về cùng những đồng đội đã hi sinh.

Không khí trên bàn ăn đầy áp lực, cuối cùng vẫn là Chu Tinh Vũ không chịu nổi bầu không khí này, cậu lau nước mắt, nhìn mọi người ồn ào nói: "Mọi chuyện đã qua rồi, bây giờ chúng ta đều đã trở về, vẫn phải tiếp tục tiến lên phía trước, chị Thần Hi và chị Chu Ảnh đều có mặt ở đây, chúng ta uống rượu đi."

"Nào nào, mọi người cùng nhau uống rượu."

"Em kính chị Thần Hi và chị Chu Ảnh."

Dịch Thần Hi cười cười, cong khóe miệng, dùng tay trái cầm lấy một lon bia, mặt mày tràn đầy nhu hòa: "Là hai người chúng tôi nên kính các cậu mới đúng, mọi người vất vả rồi."

Chu Ảnh cũng vội vàng nói: "Ai cũng khó khăn cả, cảm ơn mọi người đã chăm sóc bọn tôi." Ngừng một chút, Chu Ảnh nói: "Cũng cảm ơn các cậu đã quay trở về."

Hai người bọn cô đều đứng lên, Hạ Xuyên cúi đầu, nhìn chăm chú bàn tay cô đang bị mình nắm lấy, cùng đứng lên, ai cũng gặp khó khăn, nhưng không một ai nhắc tới chuyện ấy, nhưng lúc này đây nhìn những gương mặt quen thuộc, những người bạn đã cùng mình trải qua rất nhiều điều, bọn họ không khỏi ngậm ngùi, nói nhiều một chút.

Sức ăn của quân nhân rất khỏe, Dịch Thần Hi đã sớm biết đến, nhưng nhìn một bàn đầy ắp trước mặt, hết một mâm lại một mâm thịt nướng bưng lên, cô thật sự bội phục. Nghĩ đến những chuyện đó, trong lòng Dịch Thần Hi cũng chua xót, không nhịn được muốn uống chút rượu.

Hạ Xuyên nhíu mày nhìn cô: "Uống ít thôi."

"Ai cần anh quản." Cô giận dỗi đáp lại.

Hạ Xuyên bất đắc dĩ xoa mi tâm, nặng nề nói: "Uống say rồi thì người khó chịu là em thôi"

Dịch Thần Hi lạnh lùng liếc mắt nhìn anh một cái: " Em vẫn muốn uống." Lâu lắm không có thả lỏng được như vậy.

Cuối cùng, Hạ Xuyên vẫn không quản được cô.

Chờ đến khi tan cuộc, mọi người đều say, Hạ Xuyên giúp bọn họ gọi hai chiếc xe, còn Chu Tinh Vũ đưa Chu Ảnh về nhà, sắp xếp xong, anh mới đỡ sâu rượu trước mặt đi.

——Trong tay Dịch Thần Hi còn nắm chặt một chai bia, không muốn buông tay.

Hạ Xuyên bất đắc dĩ nhìn cô, nhỏ giọng dỗ dành: "Em buông ra trước đi, đây là chai không mà."

"Em muốn uống tiếp." Hai má cô đỏ ửng, trong màn đêm đặc biệt thấy rõ, cô hơi híp mắt nhìn Hạ Xuyên, vươn tay ôm lấy cổ anh, lẩm bẩm nói: "Vì sao anh......"

Hạ Xuyên rũ mắt, im lặng chờ cô nói.

Dịch Thần Hi đột nhiên cười tự giễu, một câu cũng chưa nói xong, liền đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, có rất nhiều lời đã tới bên miệng rồi, nhưng lại không biết nói ra như thế nào.

Hai người một trước một sau rời đi, Hạ Xuyên nhíu mày nhìn thân người cô lung lay, nhanh chóng tiến lên dùng một tay ôm cô lại, nhìn chăm chú vào cô: "Anh đưa em về nhé?"

"Dạ." Cô không say hoàn toàn, chỉ đang giả bộ một phần thôi.

Hạ Xuyên đứng ở ven đường vẫy một chiếc xe, hai người lên xe sau đó đọc địa chỉ.

Vừa lên xe, Dịch Thần Hi liền có chút không an phận, cô nhìn người bên cạnh, trong lòng dâng lên sự xúc động, đầu nóng lên, cả người cô liền nằm bò trên lòng ngực Hạ Xuyên.

Cả người Hạ Xuyên cứng đờ, kinh ngạc nhìn cô: "Tiểu Bảo." Anh duỗi tay đẩy Dịch Thần Hi cách xa mình một chút, trên người cô trừ mùi rượu, còn có mùi hương thân thể thoang thoảng quanh mũi, trong lúc nhất thời làm anh hoàn toàn không phản ứng kịp.

Nhưng Dịch Thần Hi cố tình nằm trên lòng ngực anh, còn không an phận cọ cọ đầu nhỏ ở trước ngực, châm ngòi ngọn lửa trong lòng anh.

Đôi tay kia còn vuốt ve lung tung, ánh đèn bên trong xe lúc sáng lúc tối, ngoài cửa sổ lộ ra những hình ảnh loang lổ, ngẫu nhiên có một hai tia sáng len vào, hầu kết Hạ Xuyên chuyển động lên xuống, nhìn cô gái trước mặt, kiềm nén ngọn lửa trong lòng, chỉ còn một chút thôi sẽ bùng cháy lên.

Anh ấn bàn tay lộn xộn của Dịch Thần Hi, giọng nói khàn khàn.

"Em ngồi yên đi."

Dịch Thần Hi nhíu mày nhìn, ban đầu cô chỉ hơi say, nhưng bây giờ không khác những người đã say rượu là mấy. Hai tròng mắt ươn ướt, ủy khuất nhìn Hạ Xuyên, như là lên án anh, vì sao không cho cô sờ.

"Nóng quá." Dịch Thần Hi lẩm bẩm, dùng sức muốn thoát khỏi tay Hạ Xuyên, muốn sờ mặt và thân thể lạnh lẽo của anh, liền tự mình cọ nhiệt độ.

Tài xế ngồi phía trước thỉnh thoảng nhìn hai người một cái, chỉ cảm thấy khổ mà không thể nói...... Cặp đôi yêu nhau này cũng quá làm khó một tài xế già không thể về nhà ôm vợ lúc nửa đêm rồi...Suy nghĩ tới đây, tài xế già liền chạy nhanh, chỉ cầu nguyện có thể nhanh đến nơi họ muốn tới.

Mười phút sau, Hạ Xuyên bị Dịch Thần Hi sờ đến nóng hết cả người, nghe tài xế có chút nói lắp bắp nói: "Đến nơi rồi."

Anh vội vàng cởi áo khoác, cầm ở trong tay, thuận thế ôm Dịch Thần Hi, tính tiền sau đó mới kéo cô đi đến khu chung cư, bảo vệ đã quen mặt Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên cũng đã tới một lần, hỏi Dịch Thần Hi hai câu, hai người thuận lợi được cho vào.

Vào đến khu nhà, Dịch Thần Hi lại không an phận lần nữa..

Ôm Hạ Xuyên cọ cọ, không muốn đi về phía trước. Tóc cô dính trên cổ Hạ Xuyên, thỉnh thoảng tung bay theo cơn gió, khiến làn da anh có chút ngứa, lửa từ bụng lan tràn ra, lý trí của anh đã hoàn toàn biến mất khi phải đối mặt với cô.

Hạ Xuyên cảm thấy, sớm hay muộn mình cũng thua trong tay cô thôi Anh cắn chặt răng, dùng một tay ôm cô lên: "Đừng lộn xộn nữa, nếu không anh ném em xuống đấy."

Không biết có phải Dịch Thần Hi nghe hiểu hay không, cô rất ngoan ngoãn dựa vào lòng ngực Hạ Xuyên, không dám xằng bậy. Nhưng cô chỉ yên lặng được mười phút, vào đến thang máy, Dịch Thần Hi liền bắt đầu lộn xộn tiếp.

Cô cọ ngực Hạ Xuyên, hé miệng cắn cằm anh một ngụm, còn ngây ngốc cười: "Chỗ này của anh cứng quá." Cô nhíu nhíu mày, lại hôn chỗ khác của Hạ Xuyên, cô duỗi tay ôm lấy cổ anh, nhón chân lên hôn hầu kết anh...... Mới vừa hôn xong, chớp mắt một cái Hạ Xuyên liền cúi đầu hôn cô.

Ban đầu anh vẫn luôn chịu đựng, kiềm chế...... Người trước mắt là một con ma men, không thể làm bậy. Nhưng bây giờ...... Anh không thể chịu được sự kích thích của cô nữa.

Hai người ở thang máy hôn nhau, không gian kín trong thang máy nhất thời trở lên chật chội.

Hô hấp hai người đan xen triền miên bên nhau, dựa gần sát...... Tâm trí cả hai đều có chút hỗn loạn. Thang máy tới nơi, Hạ Xuyên đỡ bả vai cô, hai người ôm nhau ra thang máy, đứng trước cửa, Hạ Xuyên mới buông cô ra, giọng khàn khàn, ở bên tai cô hỏi: "Chìa khóa đâu."

Dịch Thần Hi mơ hồ đáp: "Trong túi xách."

Hạ Xuyên tìm ra chìa khóa, mở cửa ra. Mắt Dịch Thần Hi lóe lên, bị gió thổi cũng tỉnh táo không ít, cô ngước mắt nhìn về phía Hạ Xuyên, đôi mắt ướt dầm dề, đặc biệt quyến rũ.

"Hạ Xuyên." Cô nhỏ giọng kêu, vươn ra ngón tay nhéo cằm Hạ Xuyên một cái, giảo hoạt cười nói: "Muốn vào nhà em không?"

"......"

Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào cô, hầu kết chuyển động, cười nhẹ: "Hết say rồi à?"

Dịch Thần Hi lắc đầu, nhìn chằm chằm vào anh: "Nếu uống say, anh sẽ làm gì em sao?"

"Làm không được." Hạ Xuyên nhìn cô cười tự giễu, "Anh không muốn làm gì với một con ma men cả."

Nếu Dịch Thần Hi không đụng chạm thân thể anh, Hạ Xuyên đúng là không có ý xấu nào. Nhưng cô lại cố ý, toàn thân anh đều bị nhóm lửa, không kiềm nén được.

Nhưng chuyện tối nay anh làm, cũng chỉ trong giới hạn hôn cô, cho dù Dịch Thần Hi không tỉnh, Hạ Xuyên cũng sẽ không đi quá giới hạn. Mối quan hệ giữa hai người hiện tại chỉ có thể hôn môi. Nếu tiếp tục, Hạ Xuyên cũng không làm được, ánh mắt anh nặng nề nhìn Dịch Thần Hi, ngừng một chút nói: "Tỉnh rồi?"

Dịch Thần Hi dựa cửa, ngước mắt nhìn chằm anh: "Vào đi."

Hạ Xuyên lắc đầu, cong khóe miệng nói: "Em tỉnh rồi thì anh không vào nữa."

Nghe vậy, cô nhanh chóng sửa lại: "Chưa tỉnh."

"......"

Bóng đêm bao trùm mọi vật, mấy phòng ở xung quanh tiểu khu đều đang sáng đèn, ấm áp dào dạt.

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm cô thật lâu sau, cười thấp giọng nói: "Ừ, em chưa tỉnh."

——————-

Tác giả có lời muốn nói:

Viết cho mọi người một đoạn kịch:

Sau khi Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên yêu đương lại với nhau, cô phát hiện anh đã thay đổi rồi.

Ở Nam Sudan bốn năm...... Sau khi trở về nước, thể lực của anh còn mạnh mẽ hơn.

So với trước kia mà nói...... Bây giờ mới thật sự lợi hại.

Một ngày nào đó, Dịch Thần Hi xoa eo từ trên giường ngồi dậy, đúng lúc Hạ Xuyên thay quần áo, cô nhịn không được nhìn xuống dưới, nhìn chằm chằm anh vài giây, nói thầm một câu: " Sao thể lực anh lại trở nên tốt như vậy?"

Hạ Xuyên dừng một chút, rũ mắt nhìn cô đánh giá: "Là do thể lực em kém thôi."

"Nói bậy." Dịch Thần Hi liền tỏ vẻ không phục, cô cảm thấy bản thân khá tốt, "Thể lực em vẫn luôn tốt."

Hạ Xuyên gật gật đầu, không để ý ừ một tiếng: "Vẫn là quá kém." Tiếp tục nói: "Buổi tối anh sẽ vận động với em."

Dịch Thần Hi nói lắp một chút, trong đầu hiện lên những hình ảnh không phù hợp với thiếu nhi, chớp chớp mắt hỏi: "Loại vận động nào?"

Hạ Xuyên: "......"

Anh nhìn chằm chằm người còn nằm ở trên giường, cười cười đi tới chỗ cô, nói: "Vận động trên giường."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước