LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 41 - Chương 45

Chương 40

17/05/20

Editor: Ji_en

Sau đó có một ngày, ở Nam Sudan đột nhiên có cuộc chiến nổ ra bằng vũ trang của chính phủ và phe phản động tương đối nghiêm trọng, lúc đó đội ngũ Dịch Thần Hi cũng ở đấy, có hai bác sĩ bị thương, sau lần đó, bọn họ bắt đầu ở chung với quân nhân để giữ an toàn cho nhau, vì bảo vệ người tình nguyện và bác sĩ không biên giới, thế nên mọi người đều cùng ăn cùng ở với nhau.

Tình cảm của Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên rất ổn định, tuy rằng thỉnh thoảng cũng sẽ có cãi nhau, nhưng Hạ Xuyên vẫn luôn cưng chiều cô vô điều kiện.

Ngày xảy ra chuyện, khi ấy Dịch Thần Hi và Chu Ảnh cùng nhau ra ngoài làm phỏng vấn, hai người một người phóng viên một người là nhiếp ảnh gia, phối hợp rất ăn ý, thế nên bất cứ lúc nào có tin tức hay hành động gì hai người đều cùng nhau ra ngoài.

Ở nơi này Dịch Thần Hi học được không ít, lúc không có việc gì để làm, còn học Hạ Xuyên một số cách trốn thoát, vốn dĩ cô đã có chút kiến thức, hơn nữa lại được Hạ Xuyên chỉ dạy, thế nên tiến bộ rất nhanh chóng, huống chi hai người còn tập cách chỗ tập kết không xa, cho nên cũng khá yên tâm.

Sáng hôm ấy, Hạ Xuyên cùng Chu Tinh Vũ và hai đồng đội nữa ra ngoài tuần tra, lúc không có chiến tranh và bạo loạn thì nhiệm vụ hàng ngày của bọn họ là đi tuần tra để duy trì trật tự mỗi ngày, giữ gìn trị an.

Mỗi ngày 24 giờ bên ngoài khu đóng quân đều có bộ đội trang bị đầy đủ vũ khí thay phiên nhau tuần tra. Từ buổi sáng đến buổi chiều, Hạ Xuyên mới vừa dẫn họ đi tuần tra đến nội thành, đột nhiên nghe được tiếng súng, Hạ Xuyên lái xe, chạy nhanh đến nơi xảy ra chiến tranh.

......

Dịch Thần Hi và Chu Ảnh đang ở khu dân cư chạy loạn, lúc nghe thấy tiếng súng, cô bỗng cảm thấy bất an, nhíu mày nhìn về phía Chu Ảnh: "Chúng ta trở về đi."

"Được." Chu Ảnh cùng cô trở về, nhanh chóng xử lý tốt hiện trường, sắp xếp ổn thỏa cho dân tị nạn, hai người liền trở về.

Còn chưa tới cửa, Dịch Thần Hi liền cảm thấy càng ngày càng bất an trong lòng, cô giữ một người quen lại dò hỏi:"Hạ Xuyên đâu? Đội trưởng các cậu đâu?"

"Đội trưởng đi ra ngoài đi làm nhiệm vụ, bây giờ vẫn chưa trở về."

Dịch Thần Hi sửng sốt, theo bản năng chạy ra ngoài, cô không biết vì sao, hôm nay lại bất an đến vậy, hơn cả những ngày khác.

Chu Ảnh giữ cô lại, bình tĩnh nói: "Cậu muốn đi đâu?"

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Chu Ảnh, mình không yên tâm."

Chu Ảnh cũng lo lắng, dù sao tiếng súng bây giờ còn lớn hơn so với mấy lần trước. Nhưng cô vẫn duy trì sự bình tĩnh: "Vậy cậu qua đó có thể giúp được gì sao? Hạ Xuyên muốn bảo vệ cậu, cậu làm như vậy không phải là tăng thêm gánh nặng cho Hạ Xuyên sao?"

Chu Ảnh nhìn chăm chú vào cô, nhẹ giọng nói: "Điều chúng ta cần làm bây giờ chính là chờ đợi, cậu phải tin rằng Hạ Xuyên sẽ không xảy ra chuyện gì cả."

"Không." Dịch Thần Hi lẩm bẩm: "Dù cho tớ có tin tưởng như vậy, nhưng trong lòng tớ lại cảm thấy rất bất an." Đến đây đã nửa năm rồi, đây là lần đầu tiên cô xuất hiện cảm giác lo sợ bất an như thế.

Cô ngước mắt nhìn Chu Ảnh, lắc đầu nói: "Tớ cảm giác được sẽ có chuyện xảy ra, tớ muốn đi xem thử."

Chu Ảnh nhìn cô, hai người giằng co, không ai muốn từ bỏ.

Khi Chu Ảnh định nói sẽ đi cùng với cô, đột nhiên có người chạy trở về, là đồng đội đi cùng với Hạ Xuyên, cậu ấy sốt ruột tìm Trình Nguyên Phong: "Bác sĩ Trình đâu? Đội trưởng bị trúng đạn rồi."

Vừa dứt lời, Dịch Thần Hi nắm chặt tay Chu Ảnh, nháy mắt cả người không còn sức.

Chuyện vừa xảy ra trước mắt, Chu Ảnh nhanh tay lẹ mắt đỡ người Dịch Thần Hi, trong mắt tràn đầy lo lắng.

Cô cố gắng trấn an cảm xúc của Dịch Thần Hi, vội vàng nói: "Sẽ không sao đâu, bác sĩ Trình rất giỏi." Chu Ảnh dùng hết sức lực đỡ cô, nếu không phải dùng sức, lúc này hẳn Dịch Thần Hi đã ngã ngồi trên mặt đất.

Dịch Thần Hi miễn cưỡng đứng vững, đôi mắt cô vô thần quay đầu hỏi Chu Ảnh, nghẹn ngào hỏi: "Cậu ấy vừa mới nói cái gì? Hạ Xuyên trúng đạn?"

Chu Ảnh mím môi, không nói lời nào. Cô không có cách nào trả lời câu hỏi này, cũng biết trả lời thế nào. Huống chi Dịch Thần Hi đã nghe rành mạch, chỉ là trong tiềm thức không muốn tiếp nhận.

Trình Nguyên Phong vừa bị gọi ra, anh mới tắm rửa xong, quần áo cũng chưa kịp thay liền chạy ra tới, trầm giọng hỏi: "Người đâu."

Vừa dứt lời, ngoài cửa liền vang lên tiếng dừng xe, Hạ Xuyên và Chu Tinh Vũ dùng tay che lại chỗ trúng đạn, vết máu loang lổ, ở trong bóng đêm vô cùng rõ ràng.

Đập vào mắt Dịch Thần Hi vô cùng chi tiết.

"Chuẩn bị giải phẫu." Các bác sĩ còn lại không lãng phí một phút nào, chuẩn bị sẵn sàng bước vào phòng giải phẫu.

Nói là phòng giải phẫu, thật ra chỉ là một cái phòng nhỏ, để dự phòng. Trước đây từng sử dụng vài lần, nhưng những lần ấy, bầu không khí cũng không nghiêm túc như bây giờ.

Lông mày Trình Nguyên Phong nhíu chặt, nhìn người nằm ở trên giường, Hạ Xuyên trúng đạn ở eo, máu tuôn ra không ngừng, ý thức của anh vẫn còn khá tỉnh táo, nắm lấy tay Trình Nguyên Phong lẩm bẩm: "An ủi...Dịch Thần Hi thật tốt... Không cần... để cô ấy... Lo lắng..."

Mỗi từ anh nói, đều là từ kẽ răng truyền đến. Đứt quãng, rất mỏng, nếu không phải Trình Nguyên Phong hiểu rõ ý Hạ Xuyên, thì chắc anh sẽ không hiểu cậu ta đang nói gì.

Nghe vậy, Trình Nguyên Phong cười lạnh, động tác tay không ngừng, nhưng giọng điệu nói chuyện vô cùng lạnh nhạt: "Muốn để Dịch Thần Hi không lo lắng, cậu con mẹ nó sống tốt cho tôi."

Anh kiểm tra cánh tay Hạ Xuyên, nói với bác sĩ bên cạnh: "Cắt quần áo ra." "Vâng."

Trình Nguyên Phong tiếp tục nói: "Cũng may bị thương ở eo, nếu hôm nay trúng đạn ở ngay tim thì tôi đây cũng không cứu được."

Cho dù nói như thế, biểu cảm trên mặt Trình Nguyên Phong cũng không tốt chút nào.

"Thuốc gây tê."

"Bác sĩ Trình." Người bên cạnh ngập ngừng một chút nói: "Chúng ta đã hết thuốc gây tê rồi, mấy ngày trước xin còn chưa đưa qua đây."

"Mẹ kiếp." Trình Nguyên Phong nóng nảy chửi tục, trầm giọng hỏi: "Thuốc giảm đau thì sao?"

"Cũng không còn."

Trình Nguyên Phong hít sâu một hơi, vừa định muốn nói gì, Hạ Xuyên chịu đựng đau đớn, cắn răng nói: "Tôi có thể... Chịu được, lấy... Viên đạn ra đi." Không có gây tê anh cũng có thể chịu được.

Trình Nguyên Phong bình tĩnh nhìn anh: "Cậu chắc chắn? Đây không phải là chuyện đơn giản dùng dao cắt một chút là xong, chắc chắn cũng không hoàn thành trong nháy mắt." Muốn gắp viên đạn lấy, tuyệt đối phải cần đến nửa tiếng hoặc một tiếng, sau khi lấy ra còn phải khâu lại, không có thuốc gây tê hay giảm đau, thì bệnh nhân phải tự mình chịu đựng tất cả những sự đau đớn ấy.

Trình Nguyên Phong còn không dám nghĩ tới loại cảm giác đau đớn này.

Hạ Xuyên yếu ớt gật đầu, ở thời điểm này, anh cũng không quên nhắc nhở: "Nói... Tiểu Bảo yên tâm, tớ không sao."

Trình Nguyên Phong ngừng một chút, nhìn người đứng bên ngoài mành, lại cúi đầu nhìn đôi mắt Hạ Xuyên đã không còn chịu đựng nổi bắt đầu chậm rãi nhắm lại, sau khi nói với trợ lý bên cạnh hai câu, trợ lý liền nhanh chóng kéo mành ra chạy vội ra ngoài



Từ khi nhìn Hạ Xuyên cả người đầy máu, Dịch Thần Hi liền trầm mặc không nói, khác hẳn với bộ dáng ban đầu khi nghe được tin tức của anh, cô ngược lại rất bình tĩnh, sống lưng thẳng tắp, chắp tay trước ngực nhắm mắt.

Không biết cầu nguyện thì có được như ý muốn hay không, nhưng cô muốn cầu nguyện. Tựa như chỉ có làm như vậy, nội tâm cô mới có thể yên ổn hơn một chút, miễn cưỡng không còn hoảng loạn như ban đầu.

Chu Ảnh nhìn vẻ mặt của cô, lo lắng cô sẽ chịu đựng không nổi. Có chút đau lòng nói với Dịch Thần Hi: "Thần Hi, cậu đừng lo lắng quá nhiều. Tay nghề của bác sĩ Trình rất tốt, nhất định sẽ không sao."

Dịch Thần Hi hoàn toàn không nghe thấy những lời Chủ Ảnh vừa nói. Cô chỉ biết, Hạ Xuyên không thể có chuyện gì, cô chỉ còn một mình Hạ Xuyên thôi.

Bên cạnh có một quân nhân hung hăng nắm chặt tóc, trên mặt tràn đầy hối hận, đầu dựa vào tấm kính đánh liên tục vào đầu mình: "Đều do tôi đều do tôi, nếu không phải tại tôi đội trưởng cũng sẽ không trúng đạn."

"Tôi tình nguyện người trúng đạn là mình." Cậu ấy tự đánh chính mình, hối hận không thôi.

Thời điểm xảy ra chiến tranh, bọn họ muốn cứu nhân viên của Liên Hiệp Quốc, tuy không phải là đồng bào mình, nhưng đó là nghĩa vụ, là trách nhiệm của bọn họ.

Tiếng thét chói tai vang lên liên tục, nhóm Hạ Xuyên đến nhanh nhất, anh ngay lập tức đưa ra kế hoạch, phân chia mỗi người một công việc, yêu cầu mọi người hoàn thành đúng nhiệm vụ của mình. Cuộc đọ súng diễn ra bắt đầu do phe phản động, nhóm người ấy rất bất mãn với chính phủ, nên cứ cách một khoảng thời gian lại phát động một cuộc chiến, thể hiện sự phản kháng của bọn họ.

Thời điểm nghiêm trọng nhất là lúc bọn họ tiến đánh mấy thành phố của Nam Sudan, đó là lúc thương vong trầm trọng nhất.

Đội Hạ Xuyên không muốn xảy ra xung đột ở chính diện, mục tiêu quan trọng nhất của đội là cứu người, cho nên không hề ngại ngần bất chấp nguy hiểm phía trước.

Không lâu sau, khi có chi viện tới giúp đội của Hạ Xuyên, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng anh vẫn cẩn thận như cũ, Hạ Xuyên tránh tiếng súng thứ nhất vọt vào trong phòng đưa người đàn ông ra.

Đối thủ không yếu, nhưng anh rất bình tĩnh, từng bước ứng phó những tình huống xảy ra. Những người còn lại trong phòng đều trốn dưới gầm, giơ tay che lỗ tai lại.

Chu Tinh Vũ và một quân nhân khác yểm trợ anh hành động, Hạ Xuyên không hề nhẹ nhàng túm mấy tên quan chức kia ném ra ngoài.

Bên ngoài đã có người chờ sẵn, sau khi cứu toàn bộ nhân viên quan chức và bảo vệ họ an toàn rời khỏi đó, quân đội của Nam Sudan cũng vừa tới, nhóm người phản động kia cố ý khơi mào cuộc chiến chỉ để giáo huấn và cảnh cáo các nhân viên của phía Liên Hiệp Quốc.

Chuyện này cũng thường xuyên xảy ra, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm.

Vốn dĩ nhóm người phản động đều đã bị khống chế, họ đứng xếp thành hàng ở bên ngoài, Hạ Xuyên từ trong phòng đi ra, mới vừa đi được vài bước, ánh mắt anh sắc bén nhìn về hướng bên kia, nếu anh không nhầm, thì có một chấm đỏ vừa hiện lên.

Anh híp mắt nhìn, đối diện với vị trí chấm đỏ khi nãy chính là nơi trái tim của đồng đội anh, mà cậu ta còn đang đứng đưa lưng về phía kẻ địch, cũng đối diện với Hạ Xuyên, trên mặt còn mang theo biểu cảm sung sướng.

"Báo cáo đội trưởng, toàn bộ đã giải quyết......."

Hạ Xuyên lạnh giọng cắt ngang: "Nằm sấp xuống cho tôi!" Anh nói, móc súng ra chạy về hướng bên kia, tiếng súng vang lên.

Người kia đã bị Hạ Xuyên bắn trúng, nhưng Hạ Xuyên cũng bị bắn trúng vào vùng bụng



Ban đầu Dịch Thần Hi vẫn im lặng lắng nghe, cho đến khi cậu ta lại tự đánh chính mình thêm một lần nữa, mới nói: "Không đâu."

Đối với ánh mắt kinh ngạc của người thanh niên, Dịch Thần Hi cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, cô nói rõ ràng từng câu từng chữ: "Hạ Xuyên sẽ không hy vọng người trúng đạn người là các cậu, dù là ai anh ấy đều sẽ bảo vệ."

Bởi vì đây đều là đồng đội sát cánh bên anh, dù nhiều hay ít, thì khi trở về, nhất định không được mất đi người nào.

Đây là trách nhiệm và hy vọng của anh.

Dịch Thần Hi cúi người, đỡ người trước mắt đứng dậy, dịu dàng nói: "Bây giờ điều cậu cần làm không phải ở chỗ này oán trách bản thân hay hối hận vì những chuyện đã rồi, mà là hoàn thành những công việc còn lại, khi đội trưởng tỉnh lại, như vậy cũng có thể san sẻ một chút công việc với anh ấy."

Cô ngừng một chút nói: "Hạ Xuyên sẽ không hối hận khi cứu cậu, cũng hy vọng cậu đừng để anh ấy cảm thấy cứu cậu là chuyện vô nghĩa."

"Rõ!" Cậu ta đứng thẳng như cây tùng hướng Dịch Thần Hi chào theo kiểu quân đội.

"Nhưng có thể thông báo với tôi trước tiên sau khi đội trưởng thoát khỏi nguy hiểm không?" Lúc nói câu này, người thanh niên trước mặt cô, có chút nghẹn ngào.

"Được." Cô trả lời.

Tiễn người đi rồi, Dịch Thần Hi mới cảm thấy trái tim như bị đè nén lại lần nữa.

Chu Ảnh nhìn toàn bộ quá trình, lúc Dịch Thần Hi xoay người lại đây, nhịn không được hỏi: "Cậu thật sự không tức giận?"

Dịch Thần Hi lắc đầu, toàn thân vô lực dựa vào vách tường, cười khổ nói: "Sao có thể không tức giận được cơ chứ."

Nhưng cô không muốn Hạ Xuyên cảm thấy khó chịu và tự trách mình. Nếu bởi vì chuyện Hạ Xuyên chủ động cứu người, lại khiến đồng đội anh thêm phần áp lực tâm lý, như vậy trong lòng anh sẽ rất khó chịu.

Mà cô, không muốn Hạ Xuyên vì loại chuyện này mà lo lắng.

Cô không đành lòng.

Chu Ảnh nhìn biểu cảm của cô, vừa định nói gì, bên trong liền có người vội vàng chạy ra tới, sau khi nhanh chóng nói vài câu, Dịch Thần Hi thu lại cảm xúc đi vào theo.

Trình Nguyên Phong nhìn cô, nói ngắn gọn: "Thuốc gây tê và thuốc giảm đau đều không có, bây giờ anh phải lấy đạn cho cậu ấy, em nói chuyện với Hạ Xuyên, cố gắng đừng để cho cậu ấy ngủ, phải phân tán lực chú ý."

"Dạ được." Lúc này, Dịch Thần Hi không có thời gian đi lo lắng và hỏi lý do vì sao, cô chỉ muốn nhanh chóng làm theo lời Trình Nguyên Phong, phân tán lực chú ý của Hạ Xuyên.

Chương 41

01/06/20

Editor: Ji_en

Cuộc phẫu thuật vẫn đang tiến hành, âm thanh Dịch Thần Hi nhẹ nhàng vang lên trong phòng phẫu thuật đơn sơ.

Trình Nguyên Phong lo lắng cô không chịu nổi, cố ý bảo người khác che mắt cô lại, cho nên cô không thể nhìn thấy vẻ mặt Hạ Xuyên, chỉ có thể ngồi xổm bên người anh, móc lấy ngón tay của anh, thỉnh thoảng động đậy một chút.

Cô khẽ nói về chuyện bản thân, cùng với những chuyện liên quan đến Hạ Xuyên.

"Anh có biết không, lần đầu tiên em nhìn thấy anh ở đầu ngõ, liền cảm thấy người này chắc hẳn rất đẹp trai, bởi vì ngay cả mắt cá chân anh còn hấp dẫn được em cơ mà......"

Dịch Thần Hi cười khẽ, "Lúc đầu chưa nhìn thấy mặt anh, thứ thu hút ánh mắt em đầu tiên chính mắt cá chân của anh, đến khi nhìn thấy mặt rồi, em liền cảm thấy mắt nhìn người của mình thật tốt, quả nhiên anh rất đẹp trai, đẹp hơn nhiều so với trí tưởng tượng của em.

......

"Thật ra em cảm thấy mình hết bệnh rồi." Dịch Thần Hi nói đứt quãng, "Từ khi tới đây, tất cả cảm xúc tiêu cực của em đều không còn, tuy rằng hiện tại em chưa thể làm lành mối quan hệ với bọn họ, nhưng em cũng đã mở lòng hơn. Em không thể cứ sống trong bóng ma của quá khứ, tất cả đều đã qua rồi."

Cô nói: "Hạ Xuyên, anh nhất định không được xảy ra chuyện gì, còn có nửa năm nữa là chúng ta có thể về nước rồi." Dịch Thần Hi ngước mắt, cười nhìn anh: "Không phải trước đây anh luôn giận em vì sao chụp mấy người con trai khác lại đẹp như vậy sao, em hứa với anh, chờ tới khi chúng ta về nước, em sẽ không bao giờ chụp người khác nữa, chỉ chụp anh thôi, có được không?"

"Ưm." Một âm thanh khàn khàn khiến người nghe không rõ lắm.

Dịch Thần Hi nghe thấy được, cô tự trả lời: "Sau này em chỉ chụp mỗi một người con trai là anh thôi, cho dù có là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp rồi, thì em chỉ cảm thấy hứng thứ với việc chụp phong cảnh thôi, sau này chọn mẫu chụp người để lại cho anh, chúng ta quyết định vậy nhé."

"Anh nhất định sẽ không sao đây,anh còn muốn nuôi em mà, chúng ta đã hứa rồi."

"Được." Hạ Xuyên đã đau đến mức trên trán tràn đầy mồ hôi, miệng còn cắn khăn lông, âm thanh anh nói được truyền ra từ khăn lông, rất mỏng manh.

Nhưng khi cảm nhận được ngón tay Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên chủ động móc ngón tay, hứa hẹn với cô.

Em bảo đảm về sau chỉ chụp một người là anh.

Anh nhất định sẽ bình an vượt qua mọi chuyện, nuôi em, cùng em đi qua mọi khó khăn, đi qua xuân hạ thu đông.



Dịch Thần Hi không biết nói bao lâu, đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng, tay cũng không dám sờ loạn, chỉ nắm lấy ngón út Hạ Xuyên, ở bên cạnh anh.

Giọng cô từ mềm nhẹ đến khàn khàn, lại chậm rãi càng ngày càng thấp.

Thậm chí cô còn cảm thấy như một thế kỷ đã trôi qua, bên tai đột nhiên truyền đến âm thanh hưng phấn của Trình Nguyên Phong: "Thành công rồi!" Trình Nguyên Phong hít sâu một hơi, rũ mắt nhìn Hạ Xuyên, đã lấy ra viên đạn, miệng vết thương cũng băng bó xong rồi, anh gỡ khăn lông ra, nhìn Hạ Xuyên nói: "Còn sống không?."

Hạ Xuyên chớp mắt, tỏ vẻ còn sống.

Trình Nguyên Phong nhìn trạng thái của anh, nhanh chóng bổ sung vài câu: "Tuy rằng cuộc phẫu thuật thành công, nhưng hiện tại thuốc của chúng ta không đủ, cậu phải chú ý một chút đừng khiến miệng vết thương bị nhiễm trùng, tốt nhất nên thành thật ở trên giường bệnh nửa tháng rồi lại nói tiếp."

Dừng một chút, Trình Nguyên Phong lại nói: "Không được, ít nhất phải một tháng, đừng có lộn xộn, tôi làm ba ca phẫu thuật cũng không có lo lắng như hôm nay." Anh cười một thanh, nhìn Dịch Thần Hi nói, "Hay lắm, vừa làm bác sĩ ngoại khoa phẫu thuật vừa nghe chuyện tình yêu của hai người."

"Tuy rằng tôi không nghe rõ hai người đang nói cái gì, nhưng vẫn cảm thấy mình như cái bóng đèn vậy, được rồi em chăm sóc Hạ Xuyên cho tốt, tôi đi ra ngoài trước."

"Vâng."

Dịch Thần lấy bịt mắt xuống, điều đầu tiên cô nhìn thấy chính là đôi mắt còn mang theo ý cười của Hạ Xuyên.

Câu đầu tiên anh nói là: "Nhớ đấy, khi trở về chỉ chụp mỗi anh thôi."

"Được."

Dịch Thần Hi ngừng một chút, cúi đầu hôn lên khóe môi anh, nghẹn ngào  nói: "Cảm ơn anh."

Cảm ơn anh đồng ý thực hiện lời hứa, tiếp tục đồng hành với em.

Cuộc phẫu thuật kết thúc, Hạ Xuyên nằm trên giường bệnh một tuần, thuốc bị thiếu hụt của Trình Nguyên Phong đều đã được bổ sung, đưa cho Hạ Xuyên chưa trị, cũng đưa đến cho một số nơi khác.

Không bao lâu sau, miệng vết thương của Hạ Xuyên đã khép lại, tuy là như vậy, nhưng Dịch Thần Hi vẫn vô cùng lo lắng, mỗi lần Hạ Xuyên vừa ra ngoài làm nhiệm vụ, cô liền có chút lo sợ bất an, tóm lại chính là không yên tâm.

Hôm nay, buổi huấn luyện hàng ngày của đội Hạ Xuyên vừa mới kết thúc, Dịch Thần Hi liền nhanh chóng đi qua: "Anh có muốn nghỉ ngơi hay không?."

Hạ Xuyên cười cười nhìn cô, duỗi tay xoa tóc Dịch Thần Hi, ở trước mắt mọi người hôn cô một chút: "Anh không sao, đừng lo lắng quá."

Dịch Thần Hi nhíu mày nhìn anh: "Anh mới dưỡng thương được nửa tháng thôi."

"Thật sự không sao đây." Hạ Xuyên bảo đảm lần nữa: "Qua mấy ngày nữa anh có một ngày nghỉi, Chu Tinh Vũ đi tuần thay anh, em có muốn đi đâu không? Anh dẫn em ra ngoài chơi một chút?"

Nghe vậy, ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên, hai người đến đây đã nửa năm, nhưng vẫn chưa thể đi ra ngoài, cho dù là đi, cũng là đi riêng cả, suy nghĩ, Dịch Thần Hi nói: "Em muốn đi đến nơi em chưa bao giờ bước chân tới"Hạ Xuyên cười: "Được, đến lúc đó anh sẽ dẫn em đi."

Cô cong mi mắt mắt đáp, duỗi tay ôm lấy cổ Hạ Xuyên, nhón chân lên hôn: "Cảm ơn Xuyên ca." Thỉnh thoảng Dịch Thần Hi sẽ bắt chước người khác, gọi anh là Xuyên ca, nhưng mỗi lần như vậy kết cục đều không tốt.

Mà bây giờ, Dịch Thần Hi ỷ vào ban ngày ban mặt, cách đó không xa còn có đồng đội của anh, mới dám làm càn như vậy.

Quả nhiên, vừa dứt lời, Hạ Xuyên liền híp mắt nhìn cô, ánh mắt âm trầm, nhéo vành tai Dịch Thần Hi cắn răng nói: "Em thử gọi lại một lần nữa xem?"

Dịch Thần Hi nhướng mày, không sợ chết gọi lại: "Gọi thì gọi, Xuyên ca Xuyên ca Xuyên ca......" Cô càng nói càng lùi về sau nhiều hơn, tranh thủ lúc sắc mặt Hạ Xuyên chưa thay đổi, bỏ chạy nhanh như thỏ.

Hạ Xuyên nhìn người đã chạy xa, dùng đầu lưỡi chống quai hàm, trong mắt có ý cười không rõ ràng.

Ba ngày sau, Hạ Xuyên giữ đúng lời hứa mang theo Dịch Thần Hi ra ngoài, hai người cứ đi thẳng, không có mục đích nào, thời điểm đói bụng, hai người ăn lương khô, từ khi ở Nam Sudan, đây là ngày mà Dịch Thần Hi cảm thấy vui vẻ nhất.

Bên cạnh có Hạ Xuyên vẫn luôn chăm sóc cô, bình an đến vậy.

Lúc đến điểm dừng chân, hai người xuống xe, Dịch Thần Hi nhìn cảnh tượng cách đó không xa, nhịn không được ngậm ngùi: "Nơi này thật sự rất khổ."

Hạ Xuyên gật đầu: "Đúng vậy." Anh đặt tay lên vai cô, cùng nhau nhìn, trầm giọng nói: "Ở chỗ này không biết bản thân sẽ bị thương lúc nào, lúc anh không ở bên cạnh, em nhớ phải bảo vệ tốt chính mình."

Âm thanh trầm thấp vang lên bên tai cô, Dịch Thần Hi im lặng lắng nghe, lúc lâu sau khi nghe xong, Dịch Thần Hi cong khóe môi nhìn anh nói: "Anh cũng phải như vậy." Cô ngừng một chút nói: "Hạ Xuyên, anh hứa với em, nếu lần sau anh lại bị thương nữa, chúng ta liền về nước nhé?"

Hạ Xuyên ngẩn ra, cúi đầu nhìn chăm chú vào cô: "Tiểu Bảo."

Dịch Thần Hi vươn ra ngón tay, đè khoé miệng Hạ Xuyên, ánh mắt tập trung nhìn anh: "Anh đồng ý với em đi."

Hai người đối diện nhau, không ai muốn nhận thua, đến cuối cùng, Hạ Xuyên nhẹ giọng hứa hẹn: "Nếu vết thương nguy hiểm tới tính mạng, anh sẽ trở về với em."

"Vậy được, anh phải nhớ kỹ lời lời anh nói hôm nay."

"Em yên tâm, anh sẽ không quên."

"Không được." Dịch Thần Hi kiên trì nói: "Nếu anh lại trúng đạn nghiêm trọng như lần này, anh nhất định phải về nước cùng emc, bây giờ còn có Trình Nguyên Phong, nhưng nếu là anh ấy trở về rồi thì sao? Anh phải làm sao bây giờ?"

Hạ Xuyên sẽ thế nào,cô không dám nghĩ tới.

Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào cô, biết Dịch Thần Hi đang lo lắng cho mình, cho nên không hề do dự đồng ý. Anh cười nói: "Em cũng vậy." Ngừng một chút, Hạ Xuyên cúi đầu nói bên tai Dịch Thần Hi, hiếm khi nói được mấy lời âu yếm: "Em cũng phải nhớ kỹ, Dịch Thần Hi là sinh mạng của Hạ Xuyên."

Dịch Thần Hi sửng sốt, những lời nói này của anh khiến cô cảm thấy thật ấm lòng. Giống như mỗi ngày tỉnh dậy đều nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy sớm mai, ấm áp như vậy, cả người như lập tức tìm thấy hy vọng.

Hai người ở bên ngoài đi dạo một ngày, cho đến ban đêm mới trở về.

——Cách một ngày sau đó là hoạt động của quân nhân bảo vệ hòa bình với tình nguyện viên, mỗi một năm đều sẽ có một lần như vậy, ghép quân nhân với tình nguyện viên lại với nhau, giúp đỡ dân tị nạn.

Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên vốn ở bên nhau, cho nên làm cái gì cũng đặc biệt dễ dàng.

Đến buổi tối, mọi thứ đều náo nhiệt hẳn lên, người có thể khuấy động bầu không khí chỉ có Tinh Vũ,  tính tình cậu ấy hoạt bát, phối hợp ăn ý với Hạ Xuyên, cho nên cũng tương đối biết ít nhiều về chuyện của Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên.

"Khụ khụ, tối hôm nay, chúng tôi đã chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến."

Dịch Thần Hi nhướng mày, nhìn ngọn đuốc bên cạnh, nghẹn lời, được rồi, đúng thật là có ánh lửa, là một bữa tối dưới ánh nến.

Chu Tinh Vũ tiếp tục ở trên sân khấu dẫn chương trình: "Tiếp theo mời đội trưởng chúng ta lên sân khấu, nói vài câu! Xin mọi người cho một tràng vỗ tay."

Dịch Thần Hi phì cười, nhìn Hạ Xuyên đen mặt ngồi đối diện, cong cong khóe môi không tiếng động nói: Anh lên sân khấu kìa.

Hạ Xuyên mím môi, tuy không quá tình nguyện, nhưng vẫn đi lên, cầm micro trong tay Chu Tinh Vũ, ho nhẹ hai tiếng, âm thanh trầm thấp truyền khắp nơi, giọng điệu quyến rũ, gợi cảm.

Chu Ảnh nhịn không được ghé vào tai Dịch Thần Hi nói: "Ánh mắt chọn đàn ông của cậu khá lắm."

Dịch Thần Hi cười: Đương nhiên rồi."Cô vô cùng tự hào, người đàn ông ưu tú như vậy, là của chính mình.

Chu Ảnh cọ cọ cánh tay cô, buồn cười nói: "Cậu cũng quá tự hào rồi đấy."

Dịch Thần Hi hừ một tiếng: "Cậu không phải cũngđồng tình với tớ sao."

"Đúng là vậy."

Hạ Xuyên lên sân khấu nói khách sáo mấy câu, "buổi tối dưới ánh nến" được tổ chức chung với dân tị nạn, mọi người ăn rất sung sướng, tuy rằng chỉ là  đồ ăn đơn giản, không có thịt cá, nhưng ai ai cũng vui vẻ.

Nhiều năm sau khi nhớ lại ngày này, Dịch Thần Hi vẫn nhớ rõ như ngày đầu.

Ồn ào đến lúc về khuya, mọi người sôi nổi chuẩn bị trở về nghỉ ngơi. Dịch Thần Hi cùng Hạ Xuyên đi qua bên kia, là một nơi hoang tàn khá vắng vẻ, vừa mới đi qua, Hạ Xuyên liền duỗi tay nhéo cô, cắn răng hỏi: "Vừa rồi em cố ý."

Dịch Thần Hi giả bộ không hiểu anh nói gì, hỏi lại: "Em cố ý gì chứ?"

Hạ Xuyên cười khẽ, ghé vào bên tai cô hỏi: "Có phải em cảm thấy anh không có cách nào để bắt nạt em phải không?"

Dịch Thần Hi nhướng mày, khiêu khích nhìn Hạ Xuyên: "Vốn dĩ là......" còn chưa nói xong, nụ hôn che trời lấp đất liền rơi xuống. Dịch Thần Hi dựa vào cây đại thụ, bị người trước mắt đè ép xuống dưới, dùng sức liếm mút cánh môi cô, cạy hàm răng tiến quân thần tốc, cuốn lấy đầu lưỡi cô cắn nhẹ, dây dưa.

Trong lúc nhất thời, lửa nóng mà hai người vẫn luôn kìm nén, từ từ bùng cháy lên.

Dịch Thần Hi ôm lấy cổ Hạ Xuyên, kiễng chân đáp lại anh.

Hai người hôn không biết bao lâu, Hạ Xuyên mới rời khỏi cánh môi cô, dùng môi ướt át, mút vành tai cô, cảm nhận được cả người cô khẽ rung động, Hạ Xuyên cười trầm ra tiếng, âm thanh từ lồng ngực truyền ra, tê dại.

Dịch Thần Hi nghe thấy, lỗ tai không tự chủ đỏ lên.

Cô ngửa cổ, đôi mắt ươn ướt trừng Hạ Xuyên: "Anh làm gì thế?"

Hạ Xuyên hôn sườn mặt cô, một đường đi xuống, hàm hồ đáp: "Không phải em nói anh không có biện pháp bắt nạt em sao?" Hạ Xuyên cong khóe môi, ghé vào bên tai cô trầm giọng nói: " Anh có rất nhiều biện pháp để trừng phạt em."

Dịch Thần Hi: "......"

Hai người đứng dưới tàng cây hôn không biết bao lâu, nháo loạn một hồi lâu, trên người đều nổi lửa, giọng Hạ Xuyên khàn khàn vang lên bên tai Dịch Thần Hi, làm trái tim cô cũng tê dại theo.

"Về nhé?"

Dịch Thần Hi nuốt nước miếng, nhỏ giọng đáp: "Dạ được."

Rốt cuộc, Dịch Thần Hi bị Hạ Xuyên đưa về chỗ anh ở, Hạ Xuyên và Chu Tinh Vũ ở cùng một phòng, nhưng đêm nay Chu Tinh Vũ đã sớm nói với anh không về ngủ, cho nên...... Dịch Thần Hi không ngoài ý muốn ngủ lại chỗ Hạ Xuyên.

"Hạ Xuyên!" Dịch Thần Hi nhẹ đấm nhẹ lưng anh: "Anh nhẹ chút đi."

Hạ Xuyên cười khẽ: "Em nhỏ tiếng chút, bọn họ ngủ ở cách vách, hiệu quả cách âm không tốt đâu."

Dịch Thần Hi không thể nhịn được nữa, vươn chân đá anh: "Không phải do anh quá đáng sao?"

Hạ Xuyên nhướng mày, cố ý chạm vào người cô, khàn giọng hỏi: "Nếu anh không như vậy, em sẽ thích sao?"

Chương 42

01/06/20

Editor: Ji_en

"......"

Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi cảm thấy mình bị dày vò như sắp chết tới nơi. Đàn ông cấm dục lâu, thật đáng sợ mà, đây lại còn là một người đàn ông có thể lực tốt như vậy.

——

Từng ngày trôi qua, Dịch Thần Hi đều ở phụ cận Juba, cô chụp rất nhiều hình ảnh, thể hiện rất rõ nét khung cảnh của Nam Sudan hiện tại, phối hợp ăn ý với Chu Ảnh, đem tin tức gửi về nước.

Thời hạn một năm cũng đã tới, Dịch Thần Hi cảm thấy mình vẫn chưa làm được gì, mà thời gian lại trôi qua hết rồi.

Thời gian Hạ Xuyên ở Nam Sudan bị kéo dài, bởi vì một số lý do đặc biệt, phải kéo dài thêm một năm. Tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng Dịch Thần Hi cũng đồng ý, chỉ cần anh bình an, cô có thể ở lại thêm một năm nữa.

Anh có nói với cô, tuy rằng có chút khái quát, nhưng cô vẫn hiểu cho anh vì đây là công việc của Hạ Xuyên.

Chu Ảnh ở được một năm rưỡi liền về nước, khoảng thời gian làm tình nguyện của cô ấy cũng kết thúc, làm tình nguyện viên nhiều năm như vậy, đi qua rất nhiều nơi, cũng đã nhìn thấu nhân sinh, thế nên phải về nước rồi, giải quyết những chuyện còn lại trong nước

Đến ngày Chu Ảnh sắp rời đi, Dịch Thần Hi không bất ngờ nhưng cảm thấy có chút khó chịu.

Khoảng thời gian trước, bọn họ mới vừa tới đội của Trình Nguyên Phong, hiện tại Chu Ảnh đi rồi, ở nơi này, cũng chỉ còn lại một tình nguyện viên là Dịch Thần Hi.

"Chu Ảnh, mình không nỡ xa cậu."

Chu Ảnh cười, duỗi tay ôm cô: "Cậu và Hạ Xuyên còn chưa đến nửa năm nữa, tớ chờ hai người các cậu về, đến lúc đó uống rượu mừng nhất định phải gọi cho tớ."

Dịch Thần Hi cong khóe miệng, cười khẽ: "Yên tâm, đến lúc đó người đầu tiên mình gọi điện chính là cậu."

"Được."

Hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều lần thập tử nhất sinh, cho nên tình cảm rất khăng khít. Ở Nam Sudan này, không thể nào bình an mãi mãi, lúc Chu Ảnh và Dịch Thần Hi đi ra ngoài, cũng gặp được không ít chuyện ngoài ý muốn, nhưng mỗi một lần như vậy, Hạ Xuyên đều có thể nhanh chóng tìm được và cứu cô ra.

Nghĩ đến chuyện quá khứ, Dịch Thần Hi nhìn Chu Ảnh cười nói: "Chúng ta đã cùng nhau trải qua ranh giới sự sống và cái chết."

Chu Ảnh cười không ngừng, vỗ bả vai Dịch Thần Hi nói: "Sau này tớ không ở đây, lúc cậu đi ra ngoài hỗ trợ nhớ chú ý an toàn, có đôi khi một bức ảnh không bằng tính mạng của bản thân biết chưa?"

"Yên tâm đi."

Sau khi Chu Ảnh rời đi, sinh hoạt của Dịch Thần Hi cũng không thay đổi quá lớn,ngoại trừ việc thỉnh thoảng nói chuyện với người ở ngoài, đúng là không có gì khác lắm, cũng may Chu Tinh Vũ bình thường cũng hay tìm Dịch Thần Hi nói chuyện, thế nên thời gian trôi qua quả thực rất nhanh.

Thời gian nháy mắt trôi qua, còn một tháng nữa thôi là tới ngày Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên rời khỏi nơi này.

Bên phía Hạ Xuyên không có nhiệm vụ, cũng không có bất kỳ mệnh lệnh mới nào, đương nhiên cũng có những quân nhân khác ở lại bảo vệ nơi này nhưng Hạ Xuyên muốn quay về, anh đã tới đây hai năm, cũng đến lúc nên trở về rồi.

Chu Tinh Vũ và Hạ Xuyên, còn có mười người khác nữa là những quân nhân đã ở lại nơi này hai năm.

Một năm trước có điều lệnh, những người còn lại đều đã trở về, vốn dĩ ban đầu là một năm, chỉ là bởi vì một ít nguyên nhân đột nhiên xảy ra, khiến cho bọn họ phải ở lại hai năm, khi đội trở về, sẽ có một nhóm quân nhân duy trì hoà bình khác đến, tiếp tục bảo vệ Nam Sudan.

——

Càng đến gần lúc trở về, Dịch Thần Hi càng cảm thấy có chút bất an, nhưng loại bất an này, lại không biết diễn tả như thế nào. Tóm lại chính là cảm thấy không thoải mái, không thể nào an lòng được. Cô tự trấn an bản thân có lẽ vì mình quá kích động thôi.

Dù gì cũng đã ở đây gần hai năm, lâu rồi cô chưa gặp lại bạn bè mình.

Dịch Thần Hi đến Nam Sudan, gọi cho nhà không quá ba lần, hơn nữa mỗi một lần đều là gọi cho mẹ Dịch, còn ba Dịch cô chưa hề gọi lần nào, tuy rằng có một số việc, theo thời gian sẽ phai mờ, nhưng trong đáy lòng cô, vẫn chưa thể quên được ngày ấy, cô cần thêm thời gian để xóa nhòa cái tát kia, cũng quên đi những chuyện quá khứ.

Noãn Noãn gọi đến không ít lần, Dịch Thần Hi còn thương lượng với Hạ Xuyên một chút, khi trở về việc đầu tiên cô muốn làm đó chính là đi gặp Noãn Noãn, Hạ Xuyên cũng đồng ý.

Nháy mắt, nhóm Dịch Thần Hi chỉ còn một ngày cuối cùng, qua 24 giờ ngày hôm nay, bọn họ đã đến đây được hai năm, hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi, cần phải trở về.

Buổi tối, bởi vì bọn họ phải đi về, cho nên những quân nhân còn ở lại, cố ý tổ chức một bữa tiệc chia tay, nhìn những nụ cười trên mặt họ, Dịch Thần Hi không tự chủ được lấy camera treo trên cổ, chụp lại toàn bộ khung cảnh này.

Gương mặt tươi cười hạnh phúc ấy của bọn họ đều được lưu lại trong camera, tấm hình này tuy không có gì nổi bật, chỉ là khuôn mặt của những quân nhân bình thường. Nhưng đây là kỉ niệm của bọn họ, bữa tiệc tối nay kéo dài đến 11 giờ, mọi người mới nhớ ra ngày mai phải ra sân bay sớm, thế nên chuẩn bị tan tiệc.

Tuy nói là tan, nhưng mọi người vẫn chưa rời đi, người dân tị nạn ở khu phụ cận đều đến đây để chúc mừng.

Có rất nhiều người bên cạnh Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi vẫn luôn yên lặng đứng cạnh anh, nói chuyện phiếm với một người phụ nữ địa phương, tới nơi này hai năm, cô cũng học được chút ngôn ngữ.

11 giờ 50, còn có mười phút, nhiệm vụ nhóm Hạ Xuyên sẽ hoàn thành thành công, hiện tại, Chu Tinh Vũ và Hạ Xuyên đứng chung một chỗ, tiếp nhận sự trêu chọc của mấy quân nhân khác: "Đội trưởng, khi nào về em sẽ tìm anh uống rượu."

Hạ Xuyên cười: "Hoan nghênh, sau khi trở về chúng ta sẽ gặp lại."

Chu Tinh Vũ kêu một tiếng: "Vì sao không tìm tôi?"

Người nọ ghét bỏ nói: "Tìm cậu làm gì, cậu có thể mời tụi tôi ăn bữa tiệc lớn sao, chúng tôi là muốn uống rượu mừng của đội trưởng đấy, cậu có hiểu hay không!"

Vài người cười phá lên, Hạ Xuyên cũng tiếp nhận trêu chọc của mọi người, những lời bọn họ vừa nói, Hạ Xuyên nhất định có thể thực hiện được.

Đột nhiên, bầu trời vốn dĩ đen như mực, lại xuất hiện một vài máy bay trực thăng, ban đầu khoảng cách khá xa, không ai chú ý, phía Dịch Thần Hi tương đối an tĩnh, cho nên cô là người đầu tiên phát hiện ra, đột nhiên, cô cảm thấy kì lạ, nhịn không được ngẩng đầu nhìn, lúc nhìn thấy trực thăng bay càng lúc càng thấp, thậm chí áp sát mặt đất, cô hướng về phía Hạ Xuyên hô: "Hạ Xuyên."Âm thanh trong trẻo phát ra, rất nhiều thứ màu đen cũng được thả xuống, tiếng thót chói tai vang lên cùng lúc với giọng của Dịch Thần Hi....Nháy mắt, bầu trời vốn đen nghịt, lại có thêm một loạt tia sáng.

Mọi người vốn chuẩn bị tản ra, lại khẩn cấp đề phòng lần nữa.

Trên không trung bom được thả xuống không ngừng, hướng về phía mặt đất phá huỷ, Dịch Thần Hi bị người phụ nữ bên cạnh lôi đi.Cô nghe âm thanh kia càng lúc càng gần, sự sợ hãi trong lòng dần tăng lên.

Khói lửa lan tỏa, đột nhiên, trong không trung có âm thanh lượn vòng, giống như xẹt qua trên đầu. Bom đạn trên không trung bay vèo vèo, liên tục không ngừng rơi vào nơi đóng quân, đạn bắn khắp nơi, tiếng gầm rú thật lớn, trong nhất thời hiện trường trở nên thật hỗn độn.

Dịch Thần Hi bị người phụ nữ trước mặt đè nặng, người cô không thể động đậy, có đám cháy cách đó không xa, nhưng cô chỉ có thể trơ mắt nhìn những đứa trẻ hoảng loạn bỏ trốn. Cô giãy giụa muốn đứng lên, nhưng bị người phụ nữ vừa mới nói chuyện hung hăng đè nặng, ở trong góc, muốn đứng lên, lại tiếp tục bị đè nặng.

Dịch Thần Hi nóng nảy, trong lúc nhất thời quên mất dùng ngôn ngữ địa phương nói chuyện, chỉ lo lắng nói: "Cô buông tôi ra, tôi muốn ra ngoài."

"Bạn trai tôi ở bên kia."

"Cô buông tôi ra, không cần đè tôi như vậy."

Tiếng nổ mạnh vang lên liên tục, đột nhiên, Dịch Thần Hi nhìn, híp mắt, cô mơ mơ màng màng, giống như còn nghe được âm thanh Hạ Xuyên gọi mình.

Chiến tranh ở trong phút chốc xảy ra.

Tại nơi này, chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nhưng quy mô lớn như vậy, đây là lần đầu tiên Dịch Thần Hi nhìn thấy. toàn bộ cơ thể cô đều run rẩy...... Không phải là ngày cuối cùng sao, bọn họ sắp trở về rồi, nhưng vì sao...... Trong đêm cuối cùng, lại xảy ra loại chuyện này chứ.

Cô đưa mắt nhìn những gương mặt quen thuộc, hiện lên trong ánh lửa, trong ánh mắt cô còn mang theo tia hi vọng, nhưng bọn họ đều nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

Mấy ngày hôm trước, quân chinh phủ cùng phe đối địch đã bắt đầu xảy ra xung đột kịch liệt bằng vũ trang, thật ra mọi người đều biết, chiến tranh có khả năng sẽ xảy ra lần nữa, nhưng không ai nghĩ rằng, phe đối địch lại chọn quân doanh của quân đội Trung Quốc làm nơi phát động chiến tranh.

Tiếng súng nổi lên bốn phía, lửa đạn liên tục, khung cảnh ấy cô hoàn toàn không dám nhớ lại.

Miệng cô bị che lại, không cho phát ra một âm thanh nào, âm thanh khủng bố còn chưa kết thúc, cho đến một lúc sau, đạn pháo trên không trung mới dừng lại, nhưng trên mặt đất lại hỗn loạn vô cùng.

Quân doanh bị tấn công, còn có không ít người dân tị nạn ở địa phương bị thương, trong đó có hai quân nhân cũng bị bom đánh phía sau lưng, máu thịt lẫn lộn.

Biểu cảm Hạ Xuyên nghiêm túc, đầu tiên tập hợp những người bị thương lại với nhau, chữa trị từng bước một.

Nháy mắt Dịch Thần Hi được người phụ nữ kia buông ra, liền chạy về phía Hạ Xuyên: "Anh có bị thương không?"

Hạ Xuyên nhìn cô chăm chú từ trên xuống dưới, thấy cô bình an không có việc gì, duỗi tay xoa tóc cô: "Anh không sao, em hỗ trợ xử lý những người bị thương một chút nhé, anh liên lạc với cấp trên."

Dịch Thần Hi run rẩy cả người, tay cô run lên, nghẹn ngào trả lời: "Vâng."

Cả đêm nay, mọi việc đều thay đổi quá bất ngờ, mới vừa vui vẻ đấy vậy mà bầu không khí tang thương lại đột ngột xuất hiện.

Dịch Thần Hi ngồi xổm trước một đứa trẻ, băng bó cho em ấy, bé trai bị dọa khóc, một đôi mắt to đẫm nước mắt, ngơ ngẩn nhìn Dịch Thần Hi. Tuy cô cũng khó chịu, nhưng nhìn cánh tay đứa trẻ bị bom cắm vào, máu chảy đầm đìa, nhắm mắt lại, cô mới gọi bác sĩ lại đây xử lý.

Đêm nay là một đêm vừa bất thường vừa bất ổn.
Cho đến khi ánh nắng ngày mai hiện lên, mọi thứ mới trở lại sự yên lặng như ban đầu.

——

Dịch Thần Hi không ngủ cả một đêm, nhưng tinh thần vẫn còn tốt. Khi Hạ Xuyên lại đây, cô giật mình ngốc một lát, mới ngước mắt nhìn anh: "Làm sao vậy?"

"Tiểu Bảo." Hạ Xuyên ngừng một chút, nhíu mày nói: "Anh đưa em ra sân bay."

"Khoan đã." Dịch Thần Hi nhìn anh: "Sao lại đưa em ra sân bay? Vậy còn anh thì sao?"

Hạ Xuyên mím môi, trầm giọng nói: "Tạm thời anh chưa thể quay về, sau khi xử lý tốt mọi chuyện ở đây, anh sẽ trở về."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn anh, khó tin nói: "Cấp trên có điều lệnh xuống ạ?"

"Không có."

"Vậy vì sao anh không đi?" Dịch Thần Hi hiểu lý do nhưng không thể chấp nhận được: "Mấy hôm trước anh còn nói với em, cho dù xảy ra bất kỳ chuyện  gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau trở về, nhưng bây giờ thì sao!" Nói xong câu cuối cùng, Dịch Thần Hi có chút nóng giận.

Hạ Xuyên còn muốn nói gì nữa, Chu Tinh Vũ đã nhanh chóng chạy tới, nhẹ giọng nói: "Đội trưởng, có điện thoại."

"Đến ngay." Anh nhìn Dịch Thần Hi: "Anh đi nghe điện thoại sau đó lại nói chuyện với em."

Sau khi nhận cuộc điện thoại, cả một ngày hôm ấy, Dịch Thần Hi vẫn chưa gặp lại Hạ Xuyên.

Bom đạn tối qua chỉ là mới bắt đầu, sáng hôm nay, cuộc chiến giữa quân đội của chính phủ và phe đối địch đã tiến thêm một bước, tất cả mọi loại hình vũ khí đều được đưa ra chiến đấu. Nhóm Hạ Xuyên nhận được nhiệm vụ, phân chia bảo vệ dân tị nạn nơi đóng quân.

Suốt cả ngày, Dịch Thần Hi vẫn không nhìn thấy Hạ Xuyên.

Mà những âm thanh đó, vẫn vang lên không ngừng. Cô không rời đi, cuối cùng Hạ Xuyên đành phải sắp xếp người đưa cô ra sân bay, nhưng cô không yên lòng. Vẫn ở lại nơi này.

- -------

Phía Hạ Xuyên, bên cạnh việc phải bảo vệ dân tị nạn, còn cần ứng phó với vũ khí hạng nặng của nhóm quân nhân khác.

Đột nhiên, một tiếng vang lớn, Hạ Xuyên đứng ở phía sau bọn họ, mà sau anh, còn có hai đồng đội đang canh giữ ở nơi ấy, Hạ Xuyên hét lên: "Chạy mau!"

Nhưng lại không kịp.

Bọn họ gồm người và xe, đều bị đánh trúng, cả người nổ tung, chia năm xẻ bảy.

Hạ Xuyên ở cạnh Chu Tinh Vũ, cũng bị đánh bay lên. Bị bụi đất chôn ở phía dưới. Một lúc sau, Hạ Xuyên mới giật giật cơ thể, đầu óc anh mơ hồ, sau trận nổ kia, tuy không chết, nhưng phía sau lưng lại bị đánh đến không thể phân biệt đau là máu, đau là thịt...... Quần áo hoàn toàn rách nát, dính sát vào vết thương sau lưng, khiến cho không ai dám nhìn.

Nhưng anh cũng không để ý, bò về phía Chu Tinh Vũ đào cậu ta ra, Chu Tinh Vũ tỉnh lại, cười khổ một tiếng: "Đội trưởng, em cảm thấy mình sắp không chịu nổi rồi."

"Nói nhảm!" Hạ Xuyên hít sâu một hơi, dìu cậu ta chạy trốn về hướng bên kia: "Chỉ cần tôi còn sống, sẽ bảo vệ các cậu bình an trở về."

Chu Tinh Vũ hoa mắt chóng mặt, nghe vậy cười: "Em tin đội trưởng."

Tiếng súng càng thêm dày đặc, Hạ Xuyên và Chu Tinh Vũ duy trì cảnh giác, chờ đợi cứu viện.Địch nhân càng ngày càng nhiều, hai người đều trong trạng thái không tốt, cho đến khi...... Đồng đội của bọn họ tới rồi mới cùng nhau tham gia chiến đấu.

Tiếng súng liên tục, Hạ Xuyên và Chu Tinh Vũ phối hợp ăn ý, bắn chết những kẻ địch chạy về hướng này. Sứ mệnh của bọn họ là bảo vệ dân tị nạn, nhưng ở đây mọi người đều chạy loạn, họ chỉ có thể cố gắng bắn né người dân.

Đột nhiên, Chu Tinh Vũ hô to: "Đội trưởng, chú ý!"

"Phanh" một tiếng, Chu Tinh Vũ nhìn viên đạn xuyên qua, tiến vào thân thể Hạ Xuyên...... Hạ Xuyên ngã xuống.

Chu Tinh Vũ sửng sốt, nhìn người vừa bắn Hạ Xuyên bỏ chạy, cậu ta không hề chần chừ mà nả súng liên tục về phía người kia, trong miệng nói không ngừng: "Mẹ nó, mày dám bắn đội trưởng!"

"Mẹ kiếp, hôm nay nếu tao không giết hết tụi mày thì tao sẽ quỳ dưới chân cả lũ chúng mày."

......

Chu Tinh Vũ không thể khống chế được cảm xúc của mình nữa rồi, chiến trường ngày càng kịch liệt.

Ba phút sau, nhân viên cứu viện tới...... Hạ Xuyên cùng một đồng đội bị thương khác đều được nâng lên xe cứu thương.

——

Một ngày sau, Dịch Thần Hi đã đứng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật cả một ngày, hai ngày hai đêm rồi cô không được chợp mắt, đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng, vị trí bị thương lần này của Hạ Xuyên còn nguy hiểm hơn lần bị bắn đầu tiên, gần trái tim.

Chu Tinh Vũ và Dịch Thần Hi ngồi cùng nhau, cậu ta kể lại hết mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó cho cô, Dịch Thần Hi không nói một lời.

Vì cứu một đứa trẻ tị nạn đang chạy ra ngoài, anh lại để bản thân lâm vào tình cảnh này thêm một lần nữa.

Chương 43

01/06/20

Editor: Ji_en

Lần trước có Trình Nguyên Phong ở đây, nhưng lần đó cũng không có nguy hiểm, mà hiện tại...... Dịch Thần Hi không dám nghĩ tới, thời gian trôi qua lâu như vậy, Hạ Xuyên có được cứu sống hay không.

Cô ngồi xổm trên mặt đất, hoàn toàn không quan tâm những người đi lại bên cạnh.

Chu Tinh Vũ nhìn cô, có chút đau lòng nói: "Thực xin lỗi chị Thần Hi, tất cả do em, nếu lúc ấy em chú ý tới, đội trưởng sẽ không bị thương như vậy."

Thật ra tình huống lúc đó, không ai có thể nắm chắc được, chiến tranh tàn khốc, tất cả mọi người đều không biết chuyện gì sẽ xảy ra ngay sau đó.

Tàn cuộc bên ngoài vẫn chưa thu dọn xong, nhưng Dịch Thần Hi không muốn để tâm vào việc khác, cô chỉ muốn cuộc phẫu thuật của Hạ Xuyên thuận lợi, anh tỉnh  lại...... Và hai người sẽ về nước.

Không biết ngồi bao lâu, thời điểm bác sĩ ra, Dịch Thần Hi mới đứng lên, bởi vì ngồi xổm quá lâu, chân hơi tê, cô vừa mới đứng lên, cả người liền lảo đảo, phải có người bên cạnh đỡ lấy, cô mới đi được.

"Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ?"

Bác sĩ nhìn Dịch Thần Hi lắc đầu: "Viên đạn đã được lấy ra, nhưng vị trí quá gần trái tim, phải xem tình trạng bệnh nhân tỉnh lại thế nào, mặc dù có tỉnh lại......" Bác sĩ nhìn Dịch Thần Hi, có chút không đành lòng nói: "Sức khỏe của bệnh nhân có khả năng sẽ gặp nguy hiểm, điều kiện ở đây còn hạn chế, biện pháp tốt nhất là đưa bệnh nhân về nước."

"Dạ được, cảm ơn bác sĩ." Cô khàn giọng trả lời.

Mấy ngày này, Dịch Thần Hi đều ở bên chăm sóc Hạ Xuyên, cái gì cũng không làm, chỉ chờ anh tỉnh lại.

Thời gian tí tách trôi qua, bác sĩ đi khám cho những bệnh nhân khác, Dịch Thần Hi chăm sóc Hạ Xuyên.

Lúc Hạ Xuyên tỉnh lại, là buổi tối mấy ngày hôm sau...... ngón tay anh vừa động đậy, Dịch Thần Hi liền có cảm giác, vội vàng gọi bác sĩ đến, sau khi  kiểm tra, Dịch Thần Hi nhìn Hạ Xuyên, lời nói tới miệng, nhưng một chữ cũng không thể nói nên lời.

Hai người im lặng nhìn nhau, Dịch Thần Hi kiềm nén nước mắt ba ngày qua, bây giờ lại rơi xuống.

"Em khóc...... Cái gì."

Dịch Thần Hi lắc đầu, im lặng nhìn anh, chỉ nói một câu: "Về nước đi anh, chúng ta về thôi."

Cô không bao giờ muốn ở lại chỗ này nữa, trong nước đã phái nhóm quân nhân mới sang đây, lần này bọn họ có thể thuận lợi trở về.

Hạ Xuyên ngẩn ra, không trả lời Dịch Thần Hi. Mà Dịch Thần Hi, chỉ mong muốn về nước cùng Hạ Xuyên.

Mấy ngày sau sau, chiến tranh qua đi, mọi thứ coi như đã về lại trật tự ban đầu, vết thương của Hạ Xuyên cũng có chuyển biến tốt, nhưng lo lắng sẽ để lại đi chứng, Dịch Thần Hi vẫn không yên tâm, cho nên lại nhắc chuyện về nước lần nữa.

"Hạ Xuyên, chúng ta nên trở về Trung Quốc." Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh: "Ngày mai, có máy bay trực thăng quay trở về."

Hạ Xuyên ngẩn ra, nhìn chằm chằm cô, hầu kết chuyển động hỏi: "Thần Hi, nếu anh nói......"

"Không có khả năng!" Lời nói còn chưa hết, đã bị Dịch Thần Hi chặn lại,cô nhìn chằm chằm Hạ Xuyên, lắc đầu: "Không có khả năng, em sẽ không đồng ý." Mấy ngày nay, nếu Dịch Thần Hi còn không biết Hạ Xuyên nghĩ gì, cô cũng không xứng làm bạn gái của anh

Giọng điệu cô tràn đầy sự cầu xin: "Em về nước với anh không phải là chuyện tốt sao, nhiệm vụ của anh cũng đã kết thúc, có thể về nước rồi mà."

Hạ Xuyên lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn Dịch Thần Hi, từng câu từng chữ nói: "Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, nhưng các đồng đội của anh thì sao, chúng ta mất đi tận sáu người!" Anh ngừng một chút, lời nói có chút đau khổ nghẹn ngào: "Em bảo anh làm sao có thể về nước!"

Trong cuộc chiến này, đội Hạ Xuyên hi sinh sáu người, ngoại trừ những người có vết thương nhẹ ngoài da, còn lại đều trọng thương, dưới tình huống như vậy, Hạ Xuyên sao có thể để bọn họ ở lại rồi về nước.

"Vậy còn em thì sao hả?" Lời nói của cô có chút bất lực, nhưng vẫn nói với Hạ Xuyên: "Anh nghĩ đến đồng đội của anh, nghĩ tới dân tị nạn nơi này, vậy anh có từng nghĩ tới em không! Em không muốn trải qua một lần đợi chờ đau đớn nào như vậy nữa, năm đầu tiên, anh nói vì điều lệnh nên phải ở lại, được, em đồng ý, nhưng có phải anh đã quên là đã từng đồng ý với em, nếu anh lại bị thường thêm một lần nữa, anh sẽ về nước cùng em, cùng nhau trở về!"

"Những lời nói đó có phải anh quên rồi không!"

Hạ Xuyên bất lực nhắm mắt, anh chưa hề quên.

Nhưng anh không làm được.

Dịch Thần Hi tiếp tục nói: "Anh vì cứu một bé gái, liền khiến bản thân bị thương thành như vậy, vậy anh có biết hay không, nếu vết thương để lại di chứng, hay mấy ngày nữa lại có chiến tranh xảy ra nữa, anh thật sự muốn bỏ mạng tại nơi này sao?."

Hạ Xuyên nhìn trần nhà, không trả lời câu hỏi của Dịch Thần Hi.

Một hồi sau, anh mới nhẹ giọng nói: "Chiến tranh không biên giới, ai cũng cần được cứu."

Bất kể là đồng đội, hay là đứa bé kia, chỉ cần anh thấy sẽ cứu.

"Anh không có một chút hối hận nào sao?"

Hạ Xuyên cắn răng, nói: "Ừm." Anh ngước mặt, đối diện với Dịch Thần Hi: "Bọn họ đều là trách nhiệm của anh, anh không thể rời đi ngay lúc này."

Dịch Thần Hi nghẹn ngào hỏi: "Bọn họ là trách nhiệm của anh, thế còn em!"

Không khí trong phòng im lặng, trầm mặc.Một lúc sau, Dịch Thần Hi cười khẩy: "Vậy được, trách nhiệm của anh là lớn nhất, nếu anh đã kiên trì ở lại nơi này, em sẽ về nước, chúng ta chia tay." Hai chữ cuối cùng từ kẽ răng phát ra.

Hai chữ chia tay này đối Dịch Thần Hi mà nói, quá đau.

Hạ Xuyên trầm mặc nhìn cô một lúc, trong mắt tràn đầy cầu xin: "Một đường lui cũng không thể sao?"

"Đúng vậy." Dịch Thần Hi nhìn anh: "Ngày mai em đi, anh vẫn không theo em phải không?"

Ánh mắt Hạ Xuyên nặng nề nhìn cô, trong mắt hiện lên tia cầu xin, nhưng Dịch Thần Hi không trả lời.

Sau một hồi trầm mặc, Hạ Xuyên nói: "Anh không đi."

Dịch Thần Hi cười, nhưng nụ cười ấy không hề hạnh phúc một chút nào: "Được, anh không đi, tiếp tục ở lại nơi này. Chúng ta chia tay, về sau đừng gặp lại nhau nữa."

Hạ Xuyên trầm mặc, lời nói không chút do dự: "Ừm."

Cô rời khỏi nơi này an toàn, anh càng có thể tập trung chiến đấu. Dịch Thần Hi là áo giáp của Hạ Xuyên nhưng cũng chính là điểm yếu của anh.

Dịch Thần Hi nhìn anh, nở một nụ cười kiên cường, nức nở nói: "Tạm biệt." Nói xong, cô cũng không quay đầu rời đi một cách nhẹ nhàng, chỉ để lại một mình Hạ Xuyên.

————————————

Bên tai là những âm thanh ầm ĩ, đối với chuyện Hạ Xuyên xuất hiện, cùng với chuyện dây dưa với Dịch Thần Hi, mọi người đều vô cùng tò mò. Mọi ánh mắt đều hướng về người cô

Dịch Thần Hi giật mình một lát, mới hoàn hồn, đối diện với ánh mắt tò mò của Hướng Doanh Doanh, cô cong khóe miệng, uống ly rượu vang một hơi cạn sạch. Mới nhẹ nhàng nói: "Không có chuyện gì." Cũng chỉ là bất đồng quan điểm mà thôi.

Hướng Doanh Doanh lo lắng nhìn cô: "Được rồi, tớ cũng không nhắc chuyện kia nữa, dù sao mấy năm nay Hạ Xuyên ở bên đó cũng không yêu đương với ai, cậu cũng vậy, hai người các cậu đều còn tình cảm với đối phương, hòa giải là chuyện sớm hay muộn thôi."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi cười nhếch môi, hơi nhướng mày, không chút để ý nhìn Hướng Doanh Doanh, "Rất khó."

Hướng Doanh Doanh ngẩn ra, nhìn biểu cảm của cô, cũng cảm thấy khó khăn. Nhưng chuyện tình cảm, cho dù người khác nói thế nào cũng không có hiệu quả, quan trọng nhất vẫn là chính mình. Hướng Doanh Doanh suy nghĩ một lát, vỗ bả vai Dịch Thần Hi nói: "Đừng nghĩ nhiều, thuận theo tự nhiên đi, qua bên kia một chút, cậu đừng uống say nha."

"Ừ."

Nhìn Hướng Doanh Doanh rời đi, Dịch Thần Hi mới cúi đầu, tập trung nhìn ly rượu vang trước mắt, cảm thấy có chút lóa mắt. Cô nhìn chằm chằm hồi lâu, cho đến khi mắt có chút chua xót, mới nhắm lại, không đành lòng quay lại.

Chuyện năm đó vẫn còn rõ ràng trước mắt cô. Sau khi cô về nước, Nam Sudan còn xảy ra trận lũ lụt lớn nhất lịch sử. Dịch Thần Hi lúc ấy mới vừa về nước, nhìn đến tin tức, đều muốn phát điên rồi. Nhưng cô, không thể trở về nữa.

Cô ngồi trong một mình một góc, người chung quanh đều muốn đến gần, cũng nghĩ đến mặt mũi Hạ Xuyên và Hướng Doanh Doanh, cho nên sau đó chỉ có mình Dịch Thần Hi ngồi đấy.

Cả một buổi tối, cũng không ai lại đây nói chuyện một câu.

Xung quanh náo nhiệt thế nào cũng không liên quan đến cô.——

Trình Nguyên Phong một lúc nhìn Hạ Xuyên, một lúc lại nhìn Dịch Thần Hi, sau đó thở dài.

Anh  dùng khuỷu tay đẩy đẩy cánh tay Hạ Xuyên, nhỏ giọng hỏi: "Đã tới rồi sao không qua chào hỏi đi?"

Hạ Xuyên hơi nhướng mắt, thông qua kính pha lê trong suốt gần đó nhìn người ngồi phía bên kia, trầm giọng: "Ừm."

Trình Nguyên Phong cạn lời: "Không hiểu được sao hai người lại ra thế này, tớ nói cậu nghe, hôn lễ của tớ và Hướng Doanh Doanh, hai người không được làm ra chuyện gì đâu đấy."

"Yên tâm." Hạ Xuyên không uống rượu, trong tay cầm một ly nước trái cây, ngừng một chút, anh ngước mắt nhìn về phía Trình Nguyên Phong: "Chuẩn bị thế nào rồi?"

"Đều ổn cả." Trình Nguyên Phong cười cười, vừa nói đến chuyện hôn lễ, mặt mày đều nhu hòa: "Ban đầu mình còn nghĩ có thể uống rượu mừng của cậu và Dịch Thần Hi trước, nhưng lại không ngờ là các cậu lại uống rượu mừng của tớ cùng Doanh Doanh."

Nghe vậy, chớp mắt Hạ Xuyên hơi ngẩn ra, trước mắt hiện lên từng cảnh một.

——

"Hạ Xuyên." Dịch Thần Hi ôm lấy cổ anh, đứng ở trước mặt anh không hề nghiêm túc chút nào, nhảy tới nhảy lui, chọc cho anh chú ý.

"Làm sao vậy?"

"Hôm nay Chu Ảnh hỏi em, nói khi chúng ta trở về liền kết hôn à."

Hạ Xuyên cười, anh nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi, cố ý chọc cô: "Muốn kết hôn với anh à?"

Dịch Thần Hi đỏ mặt phản bác: "Không có nha, em chỉ thuận miệng hỏi thôi." Cô trừng mắt nhìn Hạ Xuyên, hừ lạnh: "Còn lâu em mới gả cho anh."

Hạ Xuyên cười không ngừng, trước cơn giận dỗi của cô, kéo cô ôm vào lòng: "Được được được, em không muốn gả cho anh, nhưng mà anh lại muốn cưới em, sau khi chúng ta trở về liền kết hôn có được không."

"Cũng không được." Dịch Thần Hi buồn buồn nhìn anh: "Vậy anh không cầu hôn em sao?"

Hạ Xuyên dở khóc dở cười nhìn cô: "Có, anh nhất định sẽ cầu hôn em."

......

"Hạ Xuyên!"

"Anh Xuyên."

Hạ Xuyên hoàn hồn, từng chuyện cũ rõ ràng hiện lên trước mắt, anh cúi đầu, xua tan những suy nghĩ vừa rồi, mới ngước mắt mỉm cười nhìn người mới tới, nừng một chút: "Đã lâu không gặp." Người đến là hàng xóm ở cùng một đại viện với Hạ Xuyên, lúc nhìn thấy Hạ Xuyên còn sốc, sau này mới tin đây là sự thật.

"Cậu trở lại thật rồi."

Hạ Xuyên cong khóe miệng, cười: "Mình đã về rồi."

"Còn đi nữa không?"

"Không đi nữa."

Không bao lâu sau, bên phía Hạ Xuyên có rất nhiều người vây quanh, mọi người đều rất kinh ngạc với chuyện anh quay về, cũng qua đây để chúc mừng.

Tối nay chủ yếu là tụ họp ăn chơi, cho đến 10 giờ tối mới giải tán.

Đầu Dịch Thần Hi choáng váng, nên định rời đi trước. Cô nói với Hướng Doanh Doanh một tiếng, liền đi ra ngoài.Cô lái xe tới đây, nhưng hôm nay lại uống rượu, cũng chỉ có thể goi xe về.

Phía sau có tiếng bước chân trầm ổn truyền đến, hòa vào với tiếng côn trùng xung quanh, vô cùng rõ ràng.

Cô nghe, im lặng cong khóe môi, trong mắt hiện lên ý cười mập mờ, Dịch Thần Hi cúi đầu suy nghĩ, chuẩn bị đi lấy xe, đột nhiên Hướng Doanh Doanh từ bên trong chạy ra, nhìn cô nói: "Thần Hi, cậu uống rượu rồi, hay tớ bảo tài xế đưa cậu về nhé?"

Hướng Doanh Doanh không chú ý tới dưới tán cây bên cạnh có người ở đấy, gió thổi phát ra tiếng sào sạt, cô ấy không phát hiện dưới tàn cây đen như mực vậy mà lại có người.

Dịch Thần Hi cười, gật đầu: "Có thể nha."

"Vậy được, cậu đứng đây đợi lát nữa đi, mình tìm tài xế rồi quay lại."

"Được."

Chương 44

01/06/20

Editor: Ji_en

Hướng Doanh Doanh chuẩn bị xoay người đi, liền thấy Hạ Xuyên đứng dưới tán cây, giật mình nhìn về phía Dịch Thần Hi...... Lắp bắp hỏi: "Hay là...... Anh Xuyên đưa Thần Hi trở về nhé?"

Dịch Thần Hi còn chưa kịp nói gì, Hạ Xuyên đã đồng ý

Hướng Doanh Doanh nhìn  hai người, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, Dịch Thần Hi bình tĩnh ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện, sau vài giây, cô cong khóe môi, nhìn Hướng Doanh Doanh nói: "Cậu về trước đi, ngày mai gặp."

"Vậy được."

Hướng Doanh Doanh vẫn có chút không yên tâm, đi mấy bước lại quay người nhìn bọn họ. Khi Hướng Doanh Doanh hoàn toàn khuất bóng, Hạ Xuyên đã đi tới chỗ Dịch Thần Hi, hai người im lặng nhìn nhau, ai cũng không mở miệng nói chuyện trước.

Qua một lúc, Dịch Thần Hi không chịu nổi gió lạnh buổi đêm, lạnh nhạt lấy chìa khoá xe ra, đưa cho Hạ Xuyên nói: "Làm phiền anh." Nói xong, cô cũng không đợi phản ứng của Hạ Xuyên, vòng qua đầu xe ngồi ghế sau. Đây hoàn toàn coi Hạ Xuyên thành tài xế.

Hạ Xuyên nhìn động tác của cô, cười khẽ một tiếng, mở cửa bước vào  xe.

——

Không khí trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở đan xen nhau, Dịch Thần Hi nghiêng đầu nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, xoa xoa ấn đường. Cô hạ cửa sổ xuống, khiến gió lạnh thổi vào, lạnh lẽo đến cả người đều phát run, Dịch Thần Hi mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo không ít.

Đêm nay gặp Hạ Xuyên, là điều mà cô không ngờ đến.

Cô suy nghĩ, lơ đãng ngước mắt nhìn kính chiếu hậu, vừa lúc đối diện với ánh mắt Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi chật vật dời tầm mắt, cho dù hai năm không gặp, dáng vẻ của anh vẫn như trong ấn tượng của cô, trừ việc anh nhìn trưởng thành hơn, phong thái lạnh lùng, cũng không có khác biệt quá lớn. Ngay cả đôi mắt kia, cũng giống như trước, sâu không thấy đáy, khiến người khác không biết anh đang suy nghĩ gì.

Hạ Xuyên nhìn bộ dáng của cô, cong khóe môi, tầm mắt hơi hướng xuống dưới, nhìn đến trang phục trên người cô, sau lại nhìn thấy làn da trắng như tuyết lộ ra ánh mắt càng thâm trầm. Anh dẫm mạnh chân ga, xe chạy như bay. Gió càng lúc càng lớn, Dịch Thần Hi có chút chịu không nổi, liền đóng cửa sổ lại, nhắn tin với Noãn Noãn.

Dịch Thần Hi: [Anh ấy về rồi.]

Noãn Noãn: [Ai? Ai đã về?]

Noãn Noãn: [Hạ Xuyên?]

Dịch Thần Hi mím môi, rũ mắt nhìn bàn phím nhắn trả lời: [Ừ.]

Noãn Noãn lập tức gọi điện đến, nhưng bị cô từ chối. Cô nhắn tiếp: [Nhắn tin đi, tớ đang ở trong xe.]

Noãn Noãn: [??? Sao ở trong xe lại không thể trả lời?]

Dịch Thần Hi:"...." Cô còn muốn nhắn tiếp, lại phát hiện đã sắp đến cửa khu chung cư. Bảo vệ nhận ra xe Dịch Thần Hi, cho nên khi nhìn thấy mặt cô, liền cười ha hả cho qua.

"Chỗ nào?"

"Đi lên một đoạn nữa."

Hai người tiếp tục duy trì trầm mặc, xe ngừng ở dưới tầng, Dịch Thần Hi xuống xe, Hạ Xuyên cũng xuống xe cùng, hai người im lặng nhìn nhau, sắc mặt vô cảm, ngước mắt nhìn Hạ Xuyên, nói với giọng điệu lạnh nhạt: "Cho tôi xin lại chìa khóa xe, cảm ơn hôm nay đã đưa tôi về."

Hạ Xuyên không trả lời, chỉ cười cười nhìn cô.

Dịch Thần Hi không chịu nổi sự chú ý này..., mới vừa đi một bước, cổ tay đã bị anh cầm lấy, lông mi cô run rẩy một chút, bàn tay người kia to lớn, ấm áp có lực, chạm trên cổ tay cô, khiến cả người cô ấm lên.

Đột nhiên, cô thấy người đàn ông trước mắt khom lưng nhìn chính mình, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Ai đã chết?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, nhếch cằm, khiêu khích nhìn anh, nói từng câu từng chữ: "Bạn trai cũ của tôi chết rồi."

Vừa dứt lời,cô liền bị Hạ Xuyên kéo cả người lại, người cô dán sát trên cửa ghế lái, Hạ Xuyên sức lực lớn, Dịch Thần Hi căn bản không thoát được, cô theo bản năng muốn đá, mà chân cũng bị anh giữ chặt.

"Hạ Xuyên!" Cô giãy giụa cánh tay gọi anh.

Đã lâu rồi anh mới nghe thây giọng cô, biểu cảm Hạ Xuyên có chút thả lỏng, Dịch Thần Hi vừa mới chuẩn bị mắng chửi người, Hạ Xuyên liền dùng sức giữ cánh tay trên đỉnh đầu cô, cả người bị đè chặt, nụ hôn che trời lấp đất rơi xuống.

Ban đêm, khu nhà khá yên tĩnh. Bây giờ đã là nửa đêm hơn một giờ đêm, mọi người đi dạo dưới toà nhà đều đã trở về.Trong khu nhà, thỉnh thoảng sẽ còn một hai tầng là sáng đèn, nhưng vẫn quá mức yên tĩnh.

Anh hung hăng hôn cô, liền cắn môi Dịch Thần Hi, cạy mở hàm răng, tiến quân thần tốc. Anh dùng sức cắn mút, mỗi một lần đều vô cùng dùng sức, câu lấy đầu lưỡi cô, như là muốn nuốt cả người cô vào người.

Không biết đã hôn bao lâu, Dịch Thần Hi cảm thấy đầu lưỡi đều đã tê rần, thở một cách khó khăn, cô muốn đẩy Hạ Xuyên ra, mới vừa dùng sức giãy giụa, Hạ Xuyên liền động một cái, ép sát người cô vào mình.

Ban đêm yên tĩnh, hô hấp hai người đan xen bên nhau, chóp mũi kề cận nhau, cả người Dịch Thần Hi hoàn toàn không nhúc nhích được.

Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn anh gần ngay trước mắt. Mấy năm nay, có đôi khi cô sẽ nghĩ, nếu Hạ Xuyên thay đổi quá lớn, mà cô lại không nhận ra thì làm sao bây giờ, hoặc là, Hạ Xuyên không nhớ ra cô là ai thì sao.

Vô số lần nghĩ ngợi, bao nhiêu đêm nhớ anh,nhưng trong một phút này...... Tất cả đều không còn quan trọng nữa.Mùi hương này, cái cảm giác, đã từng rất quen thuộc.

Dịch Thần Hi ngừng một chút, chậm rãi ôm cổ Hạ Xuyên, khiến anh ngỡ rằng bây giờ cô mới đáp lại, thì cô đột nhiên dùng sức, ôm cổ anh, cắn một cái trên môi anh, máu nhanh chóng chảy ra.

Mùi máu tươi tràn ngập khoang miệng hai người. Hạ Xuyên bị đau buông cô ra, đối diện với cô: "Em hận anh vậy sao?"

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, ngừng một chút, nhìn vết thương do mình tạo ra trên môi Hạ Xuyên, tiếp tục lặp lại lời vừa mới nói: "Không có yêu, thì sao có hận." Cô nhàn nhạt nói: "Hạ Xuyên, tôi không hận anh."

Bởi vì em không yêu anh, cho nên em không hận anh. đối với anh một chút cũng không hối hận.

Hạ Xuyên hiểu được ý cô, hai người đều không ngừng trầm mặc. Sau một lúc, anh nghẹn giọng nói: "Em vào nhà đi."

Sau một hồi trầm mặc, Dịch Thần Hi kiềm chế trái tim đang đập nhanh, nhẹ giọng trả lời: "Ừ"

Cô nhận lại chìa khóa Hạ Xuyên đưa qua, sống lưng thẳng tắp, kiên định đi vào cửa tiểu khu.

Cô không có suy nghĩ quay đầu lại, một khi đã quyết định, Dịch Thần Hi sẽ không mềm lòng. Cô sẽ không vì Hạ Xuyên còn đứng ở đó liền quay đầu lại, tuyệt đối không.

Hạ Xuyên vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt nóng rực. Nhìn bóng dáng cô rời đi, lại nhìn một mảng lớn da lộ ra trong không khí, trong bóng đêm làn da trắng như tuyết càng lộ rõ hơn,đến bây giờ vẫn rất hấp dẫn người khác.

Ánh mắt phía sau vẫn còn nhìn chăm chú, cho đến khi bước vào thang máy mới biến mất. Dịch Thần Hi dựa vách tường, cả người mềm nhũn, thang máy đi khá nhanh, không bao lâu liền tới phòng cô. Dịch Thần Hi không nhanh không chậm mở cửa vào nhà, bật hết công tắc đèn trong nhà.

Mở đèn lên, Dịch Thần Hi đi ra ban công, cúi đầu nhìn người vẫn còn đứng dưới kia, khoảng cách rất lớn, không biết có phải do tâm linh tương thông hay không, hai người liếc nhìn nhau một cái, đột nhiên cô không đứng nổi, ôm cánh tay liền ngồi xổm xuống.

Hơn hai năm rồi.

Anh rốt cuộc đã trở về.

———————-

Bóng đêm bao phủ khắp nơi, gió xuân lạnh buốt, khiến tim cô hoảng hốt.

Dịch Thần Hi ngồi xổm trên mặt đất một hồi, chờ đến khi cô đứng lên nhìn xuống, anh đã rời đi. Cô mím môi, quay đầu trở về phòng ngủ.

Mới vừa tiến vào phòng, còn chưa kịp thay quần áo, Noãn Noãn đã gọi điện đến, Dịch Thần Hi nghe máy, âm thanh khàn khàn trả lời.

Noãn Noãn ngẩn ra, sốt ruột hỏi: "Cậu khóc đấy à?"

"Không có." Dịch Thần Hi ung dung cởi quần áo, lễ phục màu đỏ, ở dưới ánh đèn đặc biệt rực rỡ, làn da trắng như tuyết cũng đặc biệt hấp dẫn ánh mắt người khác.

Noãn Noãn nghe lại thấy giọng cô không có chuyện gì, nhướng mày: "Đêm nay gặp phải? Vừa rồi là ngồi chung xe với Hạ Xuyên về sao?"
Dịch Thần Hi hơi ngừng một chút, mở loa ngoài, đặt trên giường, vừa cởi quần áo vừa trả lời: "Ở trong xe, anh ấy đưa tớ trở về."

"Không phải đêm nay cậu tham gia tiệc của Hướng Doanh Doanh sao, sao lại gặp được?"

"Ừ.

"Vậy bây giờ...."

Dịch Thần Hi cười, buộc lại tóc, cắn dây thun mơ hồ nói không rõ: "Ai về nhà nấy, mẹ ai nấy tìm rồi." Buộc tóc gọn gàng, cô thay quần áo mặc ở nhà rồi mới cầm di động đi đến bàn trang điểm, chuẩn bị tẩy trang rồi tắm rửa ngủ.

Kết thúc một ngày làm việc, hơn nữa lại còn gặp người kia, thể lực và tinh thần của cô đều đạt đến cực hạn.

Noãn Noãn nghe thấy, hừ cười: "Vậy là tốt nhất, cậu nghe tớ nói đừng tha thứ cho anh ấy nhanh như vậy, phải trêu đùa tra tấn một chút, cậu nhớ lại bộ dáng của cậu khi mới về nước xem, bây giờ nhớ lại tớ vẫn thấy đau lòng."

Dịch Thần Hi cười: "Được rồi, nghe cậu, tớ đi tắm rửa đã."

"Oke, có chuyện gì cho thì gọi điện thoại cho tớ, tớ vẫn luôn sẵn sàng."

"Được." Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm di động thật lâu, mới xoa xoa đôi mắt có chút chua xót ê ẩm, đi vào phòng tắm.Trong phòng tắm mờ mịt hơi nước, tắm xong, cả người trở nên nhẹ nhàng thoải mái, Dịch Thần Hi mới đi vô phòng bếp rót một ly nước ấm uống, chuẩn bị tiếp tục làm việc.

Ban đầu cô định ngủ, nhưng vừa nằm xuống cảm thấy vẫn còn tinh thần làm việc. Cô  lấy những bức ảnh chụp ban ngày copy vào máy tinh tiến hành chỉnh sửa, trở về từ Nam SuĐan, Dịch Thần Hi quay về thành phố S một đoạn thời gian, sau liền tới thủ đô, lúc ban đầu, cô đem tất cả ảnh chụp ở Namsudan tặng cho Tân Hoa Xã, Tân Hoa Xã có mời cô vào làm việc, nhưng Dịch Thần Hi từ chối.

Cô chỉ muốn những cái tấm ảnh đó được mọi người nhìn thấy, cũng không có ý định vào làm tại Tân Hoa Xã. Thời gian sau đó, Dịch Thần Hi làm việc tại một tạp chí khá nổi tiếng, bắt đầu chụp ảnh bìa cho báo,cô có phong cách chụp  độc đáo, không chưa đến mấy tháng, mọi người trong nghề đều biết đến danh tiếng của Dịch Thần Hi.

Một năm sau đó, Dịch Thần Hi tự thành lập văn phòng, công việc càng ngày càng bận, đến bây giờ mới đỡ, cô trở thành nhiếp ảnh gia độc quyền của mấy cái bìa mặt tạp chí, bận như thoi đưa, không ngừng chuyển động.

Nhìn hình ảnh thanh xuân dào dạt trong máy tính, Dịch Thần Hi thất thần, không thể tập trung được. Nhìn chằm chằm nhìn hồi lâu, cô gãi đầu, khép máy tính lại, vẫn trở về phòng ngủ.

Ngày mai còn có công việc, phải bắt buộc bản thân đi ngủ sớm.

Gió đêm vẫn thổi như cũ, từng cơn gió thổi ở bên ngoài xoay vòng, đều cấp thổi trở về. Đêm nay, sau nhiều đêm mấy ngủ, kỳ tích đã xảy ra, chỉ sau một tiếng Dịch Thần Hi đã chìm vào giấc ngủ rồi.

Những lo lắng, băng khoăn trong lòng như một con thuyền nhỏ lênh đênh, rốt cuộc cũng tìm được bến đỗ rồi.

———

Ánh nắng ban mai chiếu vào trong phòng, khi đồng hồ báo kêu lên, Dịch Thần Hi liền tỉnh giấc.

Hôm nay là hôn lễ của Hướng Doanh Doanh và Trình Nguyên Phong, cô là nhiếp ảnh gia, lúc đầu Hướng Doanh Doanh muốn cô làm phù dâu, nhưng nghĩ đến nếu cô làm phù dâu thì không thích hợp chụp ảnh nên hôm nay nhiệm vụ của Dịch Thần Hi coi là như nhẹ nhàng.

Đồng hồ báo thức kêu là 5 giờ sáng, vệ sinh cá nhân rồi xuất phát đến nơi vừa kịp thời gian, đã có nhiếp ảnh gia chụp lại toàn bộ hành trình, còn cô chủ yếu là chụp cho Hướng Doanh Doanh và Trình Nguyên Phong mấy bức ảnh riêng từng người là được.

Sau khi trang điểm thay quần áo, Dịch Thần Hi liền nhanh chóng ra ngoài, bởi vì gia đình hai người và bạn bè thân thích đều quen biết cô dâu chú rể, mọi người đều tụ tập ở biệt thự vùng ngoại ô để tổ chức hôn lễ.

Nơi đây có một khoảng sân rộng, ban đầu là biệt thự tư nhân nhưng vì hai người tổ chức hôn lễ, đặc biệt liền thuê lại chỗ này, khuôn viên rộng lớn, tầm nhìn tốt. Những ngày xuân gió thổi có chút lạnh.

Lúc Dịch Thần Hi đến, Hướng Doanh Doanh, Chu Ảnh và phù dâu đều đã ở trong phòng, cô mỉm cười, nhìn Hướng Doanh Doanh nói: "Chúc cậu trăm năm hạnh phúc."

Hướng Doanh Doanh quay đầu nhìn cô: "Tớ còn đang nghĩ bao giờ mới đến lượt cậu đây."

Dịch Thần Hi cười, ngước mắt nhìn Hướng Doanh Doanh, khen nói: "Hôm nay cậu thật đẹp, con gái trong ngày cưới đúng là xinh đẹp nhất."

"Ai ai ai, ý cậu nói trước đó tớ không xinh đẹp sao hả?"

Dịch Thần Hi nhướng mày, thong thả sửa sang lại camera cầm trong tay, trả lời: "Mình không có nói vậy nha."Cô nghịch camera, khi chuyên viên trang điểm cho Hướng Doanh Doanh, cô chụp cho cô ấy mấy tấm ảnh.

"Thần Hi, bọn tớ nữa."

"Tới liền đây."

Nhóm Dịch Thần Hi ở trong phòng lăn lộn hồi lâu, cho đến khi mấy người đàn ông lại đây để đón cô dâu, mọi người mới bắt đầu làm ầm ĩ.

Hôn lễ cử hành rất thuận lợi, hai người là thanh mai trúc mã, đã trải qua rất nhiều chuyện với nhau, Dịch Thần Hi đứng ở một bên nhìn cảnh này, cũng có chút cảm động. Chờ cô dâu chú rể xuống dưới mời rượu, nhiệm vụ của Dịch Thần Hi hôm nay mới xem như hoàn thành.

Cô thu camera lại, đã bị Chu Ảnh kéo tới một bàn ngồi xuống.

"Tớ nghe nói, Hạ Xuyên đã về rồi đúng không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau