LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 36 - Chương 40

Chương 35

10/05/20

Editor: Ji_en

Hạ Xuyên cong khóe miệng, nhìn cô gái nhỏ thẹn quá thành giận, cầm tay Dịch Thần Hi, lại bị cô né tránh.

"Ai cho anh cầm tay em." Âm thanh cô lạnh lùng, trong lòng hờn dỗi.

Hạ Xuyên cười, dùng sức nắm chặt tay cô, âm thanh mềm nhẹ: "Trước tiên lên xe đã, ở bên ngoài lạnh lắm."

Dịch Thần Hi vô cùng tức giận liếc anh một cái, giọng lạnh băng: "Lạnh thì lạnh, dù sao em cũng không muốn cùng anh về nhà." Lời này của cô, có chút lạy ông tôi ở bụi này(*).

(*): Đang giấu điều gì đó nhưng vô tình làm cho người khác biết.

Hạ Xuyên cười nhẹ, liên tục đáp lời: "Được được được, anh biết em không muốn về nhà với anh, em là muốn qua nhà bà ngoại, bây giờ anh đưa em đi."

Dịch Thần Hi: "......"

Cuối cùng cô vẫn lên xe, hờn dỗi cả đoạn đường, cũng không nói chuyện với Hạ Xuyên. Cô hết nhìn ngoài cửa sổ lại nhìn di động, nhưng vẫn không nhìn Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên dở khóc dở cười nhìn người đột nhiên tức giận, trong mắt đè nặng ý cười, mặt không đổi sắc lái xe, đưa cô đi nhà bà ngoại. Xe ngừng ở bãi đỗ cách nhà bà ngoại không xa, không lái xe vào.

Trong bãi rất ít người, hai người một trước một sau xuống xe.

Dịch Thần Hi xuống xe,một ánh mắt đều không cho Hạ Xuyên, buồn bực cầm túi xách đi, Hạ Xuyên cũng không đoạt túi của cô, túi rất nhẹ, cô hoàn toàn có thể tự cầm. Từ ngõ đi đến nhà đại khái hết mười phút đi bộ, Dịch Thần Hi cúi đầu giận dỗi, cô cảm thấy quá mức mất mặt, tuy rằng muốn cùng Hạ Xuyên trở về nhưng chút ý đồ ấy lại bị chọc thủng, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy thẹn.

Đến khi Dịch Thần Hi ngừng ở  cửa nhà bà ngoại, cô mới quay đầu trừng mắt nhìn người đi theo sau:" Anh đi theo em đến đây làm gì"

Hạ Xuyên nhướng mày, một tay đút trong túi quần, chỉ chỉ nhà bên cạnh: "Anh giống em, tới nhà bà ngoại."

Dịch Thần Hi: "......"

Suy nghĩ, cô hung hăng đá chân Hạ Xuyên, mới mở cửa nhà bà ngoại, trừng mắt liếc anh một cái: "Vậy anh đừng có tới tìm em."

Hạ Xuyên nghe tiếng đóng cửa, cúi đầu nhìn dấu chân ở ống quần, dở khóc dở cười lắc đầu. Đứng tại chỗ thật lâu sau, Hạ Xuyên mới đẩy ra cửa nhà bên cạnh, đi vào.

——

"Tiểu Bảo đã về rồi à."

Dịch Thần Hi giọng buồn buồn, thấp giọng trả lời: "Ông, con đã về" Cô ngước mắt nhìn ông ngoại, dừng một chút hỏi: "Bà ngoại đi đâu vậy ông?"

Ông ngoại cười cười, gương mặt hiền từ nhìn cô: "Làm sao vậy, ai chọc công chúa nhỏ nhà chúng ta không vui?" Ông vỗ vai Dịch Thần Hi, cười hỏi: "Vừa đến bằng cách nào?"

"Đi xe ạ." Dịch Thần Hi ôm cánh tay ông ngoại cọ cọ, không mấy vui vẻ nói: "Ông ngoại,con rất nhớ ông."

Ông ngoại cười: "Được rồi, bà ngoại con đi ra ngoài mua đồ, đợi lát nữa liền trở về."

"Dạ." Hai người ngồi cùng nhau, hàn huyên chuyện gần đây, sau đó Dịch Thần Hi trở về phòng, buổi tối ăn xong, cô cũng không ra khỏi nhà, nhốt mình ở trong phòng, hờn dỗi, tin điện thoại cũng chưa xem.

Suy nghĩ, Dịch Thần Hi chuẩn bị rửa mặt ngủ sớm một chút, cô quyết định nếu tắm rửa xong, người kia còn chưa gọi điện thoại...... Cô tiếp tục tức giận.

Mới vừa tắm rửa ra, Dịch Thần Hi liền nghe thấy được bên ngoài truyền đến âm thanh nói chuyện......Giọng nam quen thuộc, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Xoa tóc ướt một chút, Dịch Thần Hi rón rén đi đến phía sau cửa, lặng lẽ mở khe của, quan sát tình huống bên ngoài.

Âm thanh nói chuyện bên ngoài truyền đến.

"Tiểu xuyên sao lại qua đây vậy?"

Hạ Xuyên trầm thấp nói: " Cháu vừa về thăm bà ngoại."

Bà ngoại Dịch Thần Hi cười hỏi: "Cảm giác lại lớn lên không ít, qua mấy năm nữa bà gặp thì không nhận ra nữa rồi."

Hạ Xuyên cười, nhìn chung quanh một vòng: "Không có chuyện đó đâu bà, bà ngoại cùng ông ngoại thật là càng ngày càng trẻ."Anh ngừng một chút hỏi: "Thần Hi cũng đến đây hả bà?"

"Đúng vậy." Bà ngoại không nghĩ nhiều: "Bà nghe nói hai đứa quen nhau phải không?."

"Dạ."

Bà ngoại nhìn anh cười: "Sang đây tìm Tiểu Bảo hả, Tiểu Bảo ở trong phòng, để bà gọi nó cho."

Hạ Xuyên hơi ngại, mím môi nói: "Không cần phiền bà đâu ạ, con đi gõ cửa."

"Được,hai đứa ở nhà nhé, ông bà đi siêu thị mua chút đồ."

"Vâng."

Hạ Xuyên gật đầu, đưa hai người đi rồi mới gõ cửa phòng cô, Dịch Thần Hi cả kinh, nhanh chóng né tránh, cửa phòng không khóa, Hạ Xuyên trực tiếp đẩy cửa vào. Nhìn thấy người đưa lưng về phía mình, cong khóe miệng: "Anh vào nhé."

Dịch Thần Hi liếc mắt nhìn anh: "Ai cho anh tự tiện vào."
"Anh muốn vào " Hạ Xuyên cười, đến gần bên người cô, cúi đầu nhìn cô chăm chú: "Vừa tắm xong à?"

Dịch Thần Hi mắt trợn trắng: "Biết rõ còn hỏi."

"......"

Hạ Xuyên cười khẽ, duỗi tay nhận khăn tắm của cô, thay cô lau tóc, Dịch Thần Hi né tránh, vô cùng khẩn trương nói: "Anh đừng xằng bậy, đây là nhà bà ngoại."

"Ông bà đi siêu thị rồi."

Dịch Thần Hi nghẹn lời, trừng mắt liếc anh một cái: "Vậy cũng không được, lỡ đâu quay trở lại thì sao."

Hạ Xuyên dừng một chút, mắt nhìn chăm chú vào cô: "Sấy khô tóc trước rồi lại nói."

"Không cần đến anh." Cô cầm máy sấy, tự sấy tóc, nhưng vẫn bị Hạ Xuyên đoạt lấy. Âm thanh máy sấy vang lên trong phòng,D ịch Thần Hi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn người đứng ở sau lưng, mím môi.

Nhìn vẻ mặt chuyên chú của Hạ Xuyên, ngón tay xuyên qua tóc cô, cảm xúc có chút thay đổi. Tóc Dịch Thần Hi khá dài, sấy hai mươi phút mới khô nêncô không thích ngồi sấy tóc, tóc khô cả người cũng trở nên không thoải mải. Trước kia, cô chỉ đem tóc sấy một nửa rồi mặc kệ, nhưng Hạ Xuyên lại sấy vô cùng nghiêm túc.

Sấy xong, Hạ Xuyên còn thuận tay lấy lược, chải đầu giúp cô.

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy.

T

rong phòng an tĩnh một hồi, Hạ Xuyên trong ánh mắt mang theo ý cười, nhìn chăm chú vào cô: "Được rồi."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, ngước mắt nhìn anh: "Đến lúc anh phải về rồi."

Hạ Xuyên: "...... Thật không muốn muốn gặp anh à?"

"Thật sự." Cô cực kỳ nghiêm túc gật đầu.

"......"

Hạ Xuyên dừng một chút, mỉm cười nói: "Anh đi thật nhé."Nói xong liền buông lược trong tay, chuẩn bị ra ngoài, mới vừa đi hai bước, Dịch Thần Hi liền muốn gọi lại,nhưng nghẹn họng, chung quy vẫn không phát ra tiếng.

Cửa phòng đóng lại,cô nhìn ngoài cửa sổ, vươn chân đá cái bàn, đi dép lê, một cái đá này khiến cô đau điếng, Dịch Thần Hi nhe răng trợn mắt kêu, vừa mới chuẩn bị duỗi tay xoa chân, phía sau liền truyền đến tiếng cười  trầm thấp.

Cô kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Hạ Xuyên: "Không phải anh đi rồi sao?"

Hạ Xuyên cười, nhìn cô: " Nếu anh đi thật, chắc em còn muốn đá bàn lần hai."

Dịch Thần Hi hừ một tiếng, không hề nhìn anh.

Hạ Xuyên đem ly nước ấm cầm trong tay đưa cho cô: "Uống nước đi, anh nhìn xem chân có sao không."

Dịch Thần Hi rầu rĩ ừ một tiếng: "Đau."Cô cúi đầu, nhìn Hạ Xuyên ngồi xổm trước mặt, chạm đầu ngón chân cô...... Vừa rồi là thật sự dùng sức, mới vừa tắm rửa ra, cô cũng không có đi tất, ngón chân đá vào bàn gỗ, nói không đau là giả.Hạ Xuyên cúi đầu nhìn, động tác trên tay nhẹ nhẹ, thổi chân cho cô, ngước mắt nhìn cô: "Còn đau không?"

Dịch Thần Hi tiếp tục gật đầu: "Còn đau ạ."

Hạ Xuyên quan sát đến biểu cảm của cô, cong khóe miệng,nhìn chăm chú vào ngón chân Dịch Thần Hi, ngoài dự kiến của cô mà hôn xuống, Diệp Thần Hi cả kinh, vội vàng muốn rụt chân về: "Anh làm gì vậy!"

Cô không tin được nhìn Hạ Xuyên: "Anh không chê bẩn sao?"

Hạ Xuyên cười, cong khóe môi nói: "Đều là của em,sao có thể bẩn chứ."

Dịch Thần Hi hừ lạnh, liếc anh một cái: "Đừng cho rằng anh làm vậy em sẽ hết dỗi." Cô nghiêng đâu, không muốn nhìn Hạ Xuyên. Tóm lại trong lòng giống như đang đè nén một ngọn lửa, muốn phát ra, nhưng lại không nỡ làm vậy với anh.

Đã lâu rồi hai người không gặp, Dịch Thần Hi đúng là có chút nóng giận, nhưng không nỡ nổi giận với anh, cùng lắm chỉ là làm bộ làm dáng.

Hạ Xuyên nhướng mày nhìn cô: "Vậy hôn thêm vài cái nữa? Không tức giận được chứ?"

Dịch Thần Hi bĩu môi, trừng mắt nhìn anh, kiêu ngạo trả lời: "Vậy cũng không được." Cô chống tay, vừa mới chuẩn bị nói chuyện, cửa liền truyền đến tiếng mở cửa, hai người kinh hãi, Dịch Thần Hi vội vàng thu hồi chân, đi dép ngồi ở bàn trang điểm, thuận tay mở quyển sách, hướng ánh mắt nhìn Hạ Xuyên.

Bà ngoại đẩy cửa ra, nhìn thấy cảnh tượng...... Hai người ngồi cách nhau hơi xa, Dịch Thần Hi giống như đang hỏi Hạ Xuyên vấn đề nào đó, giọng điệu nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc khác.

Bà cười cười, nhìn hai người: "Tiểu Bảo cùng Tiểu Xuyên ra ngoài ăn trái cây đi, bà ngoại mới vừa đi siêu thị mua về."

Dịch Thần Hi vội vàng đáp lời: "Con ra liền."

Chờ Hạ Xuyên đi rồi, thần kinh căng chặt mới thả lỏng...... Cũng may bà ngoại không có hỏi nhiều, cũng không hỏi cô cùng Hạ Xuyên nói cái gì, nói lâu như vậy, cho đến khi nằm ở trên giường, Dịch Thần Hi mới duỗi tay che mặt, khống chế trái tim đang đập loạn xạ của mình.

Cô không quên, lời nói lúc Hạ Xuyên đi nói với mình.

—— buổi tối nhớ đem cửa sổ mở ra.

Cô còn chưa kịp hỏi mở ra làm gì, Hạ Xuyên đã rời đi.

——

Đêm khuya, âm thanh ngoài phòng khách đã im lặng. ông bà ngoại cô cũng đã về phòng ngủ. Qua một hồi lâu, cô nhìn chằm chằm di động xem thời gian, đã là nửa đêm 12 giờ. Rối rắm một chút, Dịch Thần Hi mới chuẩn bị nhắn tin cho Hạ Xuyên, liền nghe được thanh âm ngoài cửa sổ truyền đến, thực nhẹ, nhưng cô vẫn nghe được.

Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, mới vừa đi đến cửa sổ, Hạ Xuyên liền chống cửa sổ nhảy vào.

Dịch Thần Hi cả kinh, kinh ngạc xem anh: "Sao anh còn sang đây?"

Hạ Xuyên nhìn cô: "Không phải nói còn chưa hết giận sao."

Cô ngẩn ra, không hiểu ý của Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên cong khóe môi, trầm giọng nói bên tai cô: "Lại đây tiếp tục dỗ em." Anh nhéo nhéo lỗ tai Dịch Thần Hi, thấp giọng nói: "Anh đi rửa tay, em vào đi ngủ đi."

Dịch Thần Hi sửng sốt, mới chậm rãi trở về trên giường, tiếp tục nằm.

Lúc Hạ Xuyên đi ra, nằm cạnh cô, thấp giọng hỏi: "Có phải em lo lắng không?"

"Ừm." Dịch Thần Hi rầu rĩ trả lời, đấm nhẹ anh một cái: "Anh bắt nạt em."

"Xin lỗi em." Hạ Xuyên nắm lấy tay cô xin lỗi: "Ban ngày có chút hơi quá."

"Anh cũng biết à."

Hạ Xuyên cười, hôn trán của cô: "Ngủ đi, ngày mai dẫn em ra ngoài chơi."

"Đi đâu?" Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh, muốn biết đáp án.

"Ngày mai mới nói cho em, ngủ thôi." Hạ Xuyên hôn khóe miệng cô: "Muốn ngủ chưa?"

Dịch Thần Hi trở mình, ôm eo anh cọ cọ, nói: "Ngủ không được, anh nói cho em biết khoảng thời gian này làm gì được chứ."

"Được." Hạ Xuyên thanh âm trầm thấp, bởi vì hai người ở trong phòng, thanh âm càng trở nên khàn khàn, Dịch Thần Hi nghe xong, không biết ngủ quên từ khi nào.

Hạ Xuyên cúi đầu, nhìn chăm chú dáng vẻ khi ngủ của cô thật lâu sau mới hôn trán cô, ôm cô cùng ngủ. Sáng sớm ngày hôm sau, mọi người đều còn đang trong giấc mộng, Hạ Xuyên đã trèo tường mà ra, trở về nhà bà ngoại mình.

Lúc này bọn họ, bởi vì có tình yêu nên mọi cảm xúc và suy nghĩ đều tới rất nhanh. Tình yêu của tuổi trẻ, cảm xúc của con gái đều biến đổi thất thường. Dịch Thần Hi là người thiếu cảm giác an toàn, cho nên cô khát vọng Hạ Xuyên có thể cho cô càng nhiều tình cảm hơn.

Mà vừa lúc, Hạ Xuyên cũng vậy, anh cũng vô cùng quan tâm đến mối tình này, ngây thơ và mơ hồ, hai người đều là lần đầu tiên, nên có rất nhiều thứ không biết bao nhiêu là đủ.

Chương 36

10/05/20

Editor: Ji_en

Nhưng không thể phủ nhận rằng tình cảm giữa bọn họ cực kỳ nồng nhiệt, tựa như một cơn gió, mãnh liệt thổi tới, khiến người khác không kịp phòng bị. Hạ Xuyên sẽ nguyện ý dỗ dành mặc cho tính khí thất thường của cô, dù đã nửa đêm cũng sẽ nỗ lực trèo tường.

Chỉ vì muốn cô vui vẻ một chút, dỗ dành cô.

Mà Dịch Thần Hi, cũng sẽ mấy câu nói an ủi ấm áp này của anh mà trở nên vui vẻ hơn.

Tình cảm bọn họ theo dòng thời gian mà từ từ thay đổi. Thậm chí có rất nhiều thứ đã thay đổi khiến con người không ai ngờ tới, cũng không thể níu giữ lại.

———————

Thời gian trôi cực nhanh, mới nháy mắt mà Dịch Thần Hi đã là sinh viên năm bốn.

Cả một năm này, tình cảm giữa cô và Hạ Xuyên còn khăng khít hơn những cặp đôi khác, chắc bởi vì không thường xuyên gặp mặt, thế nên bọn họ quý trọng tình cảm này hơn bất cứ ai, cho nên dù đã ba năm đi qua, tình cảm hai người vẫn nồng nhiệt như lúc mới yêu, coi đối phương là sinh mệnh của mình.

Mỗi năm Hạ Xuyên đều đi phải tập huấn, có đôi khi ba tháng có đôi khi nửa năm, thậm chí lâu hơn, qua đợt tập huấn, bọn họ mới có thể gặp mặt, cho nên càng quý trọng những khoảnh khắc ấy hơn.

Tuy rằng Dịch Thần Hi cảm thấy hai người không thể thường xuyên liên lạc, cũng không thể bên nhau mỗi ngày, không giống các cặp đôi yêu nhau khác sẽ gặp mặt thường xuyên cùng đều đặn cùng nhau ăn cơm, nhưng cô có thể hiểu được công việc Hạ Xuyên, thỉnh thoảng cũng sẽ làm nũng, hờn giận một chút, Hạ Xuyên đều cưng chiều dỗ dành cô.

Yêu đương cùng Hạ Xuyên, cô biết tình cảm của hai người không thể giống người bình thường, nhưng đó đều là lựa chọn của bản thân, cho nên cô sẽ kiên trì tới cùng.

Cô và Hạ Xuyên yêu nhau, ngoại trừ mấy người bạn thân biết, thì còn lại không ai biết rõ. Mặc dù có lời đồn đãi nhưng không ai ngờ rằng Dịch Thần Hi có thể yêu Hạ Xuyên lâu như vậy.

Rốt cuộc có đôi khi mấy tháng liền đều thấy cô ở cùng Noãn Noãn và Trương Bích Lam, mọi người cũng tự cho rằng cô vẫn còn độc thân.

Xuân đi thu đến, thời gian không hề chờ đợi một ai.

Đến năm bốn, việc học của Dịch Thần Hi cũng sắp kết thúc, mùa thu qua đi thì cũng là lúc Hạ Xuyên phải đi tập huấn, anh lại sắp đi nữa rồi, Dịch Thần Hi cũng bắt đầu bận rộn, chuẩn bị di phỏng vấn. Tuy rằng Dịch Thần Hi chụp nhiều ảnh quảng cáo cho các tạp chí, nhưng nhiếp ảnh gia sẽ không phải ký hợp đồng, chỉ là tạm thời, cho nên vẫn cần tìm một công việc ổn định.

Noãn Noãn đã đi thực tập ở đài truyền hình, Dịch Thần Hi là người cuối cùng trong ký túc xá tìm việc làm, cô đã ký kết hợp đồng với một cái tạp chí, bởi vì có kinh nhiệm chụp hình, cho nên rất thuận lợi ký kết hợp đồng này.

Sở dĩ muộn mới tìm được việc là vì cô muốn tìm một công ty phù hợp với phong cách của mình.

Dịch Thần Hi cứ như vậy mà ký hợp đồng với tạp chí kia, bắt đầu chụp bìa tạp chí, chụp ảnh minh hoạ, không ngừng quay chụp, mỗi ngày đều làm việc bất kể ngày đêm, nhiếp ảnh không giống những nghề khác, ngành này yêu cầu nhiều kinh nghiệm thực tế, hiểu rõ hình ảnh và có linh cảm tốt.

Cũng may đã quen việc, nên Dịch Thần Hi hoàn toàn có thể tiếp thu được.

Cô thỉnh thoảng sẽ liên lạc với Hạ Xuyên một lần, tình cảm vẫn như cũ.

Hôm nay, Dịch Thần Hi mới vừa tan tầm chuẩn bị trở lại ký túc xá, liền nhận được điện thoại của Noãn Noãn, nói muốn ra ngoài ăn cơm với cô.

Trong thời gian thực tập, cô cùng Noãn Noãn ở chung với nhau, thỉnh thoảng Dịch Thần Hi sẽ qua nhà Hạ Xuyên, phòng của anh vẫn còn, lâu lâu trở về thì cũng có nơi để ở. Lâu lâu Dịch Thần Hi qua đó quét tước một chút. Cô chưa từng muốn về nhà, trong nhà có quá nhiều rào cản, mẹ Dịch sau khi nghe cô giải thích, cũng không ngăn cấm nữa.

Dịch Thần Hi chần chờ một lúc mới hỏi: "Chỉ mình cậu thôi sao?"

Noãn Noãn cười: "Đúng vậy, cậu mau tới đi, bên ngoài lạnh lắm."

"Được rồi tớ tới liền."

Sau khi hai người đi thực tập thì đều bận rộn, hiếm khi có thể gặp nhau ăn cơm.

Chẳng qua Dịch Thần Hi không ngờ rằng lúc đi ăn cơm cùng Noãn Noãn sẽ đụng phải Dịch Ngưng Phù ngồi cùng với bạn cùng lớp của cô. Vừa mới đẩy cửa đi vào, Dịch Thần Hi liền thấy Dịch Ngưng Phù, Noãn Noãn đương nhiên cũng thấy được.

Trình Noãn Noãn ngập ngừng một chút: "Đổi chỗ khác nhé?"

"Không cần đâu." Dịch Thần Hi cười cười nói: " Chúng ta ăn ở đây đi."

"Được." Noãn Noãn nhìn cô: "Lẩu ở quán này là ngon nhất."

Hai người nhìn nhau cười, chọn bàn cách xa Dịch Ngưng Phù, bắt đầu ăn uống.

Đang ăn, Noãn Noãn đột nhiên ngước mắt nhìn cô: "Khi nào Hạ Xuyên về?"

"Mình không biết, chắc còn một khoảng thời gian nữa." Dịch Thần Hi tính thử, mới hai thán thôi, ánh sẽ không về sớm thế đâu.

Noãn Noãn nga một tiếng, thở dài nhìn cô: "Tết Nguyên Đán hẳn anh ấy có thể về nhỉ?"

"Không chắc đâu."Dịch Thần Hi thở dài, buồn cười nhìn Noãn Noãn hỏi: "Cậu làm sao vậy, sốt ruột giùm tớ à?""Đúng vậy." Noãn Noãn nói: "Đau lòng cho cậu nha."

Dịch Thần Hi cười, cong khóe miệng.

Nồi lẩu toát ra hơi nóng, khiến tầm mắt trở lên mơ hồ, đến khi Dịch Ngưng Phù đứng ở trước mặt cô, Dịch Thần Hi nhíu mày, ngước mắt nhìn hỏi: "Có việc gì không?"

Hai người bọn cô mấy năm nay nước sông không phạm nước giếng. Từ chuyện lần trước, Dịch Thần Hi và Dịch Ngưng Phù chưa gặp nhau quá mười lần, ăn tết, ngày dỗ mẹ Trương...... Thỉnh thoảng về nhà cũng bắt gặp nhau.

Dịch Ngưng Phù cười nhìn cô: "Không có việc gì, tôi chỉ qua chào hỏi thôi."

Chuyện ngày hôm nay, Dịch Thần Hi không để ở trong lòng, cho đến một tháng sau, ba Dịch tự mình gọi điện thoại cho cô, cô mới biết được có chuyện xảy ra.

——

Gió lạnh lạnh thấu xương, thổi ở trên mặt, liền cảm thấy đau rát.

Dịch Thần Hi vẫn luôn sợ lạnh, nhưng nhận được điện thoại ba Dich, tuỳ tiện cầm một cái áo khoác liền vội vàng chạy về nhà. Cô còn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nghe giọng điệu ba cô, đã nhiều năm rồi cô chưa nghe thấy.

Cô lo sợ bất an nghĩ, có chuyện lớn gì lại khiến người ba luôn bận rộn của cô tự mình gọi điện thoại cho cô như vậy.

Dịch Thần Hi gọi xe taxi về nhà, mới vừa vào nhà, liền nhìn thấy ba người ngồi trong phòng khách. Cô nhíu mày, nhỏ giọng nói, "Ba mẹ, con đã về."

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, Dịch Thần Hi nhíu mày, hỏi: "Gọi con trở về có gì không ạ?"

"Không gọi điện thoại cho con thì mãi không trở về có phải không?"Ba Dịch lạnh giọng nói: "Dịch Thần Hi."

Dịch Thần Hi mím môi, không hiểu câu nói có ông có ý nghĩa gì.Sắc mặt cô không quá tốt, trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì ba cứ nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng."

"Được, nói thẳng phải không, ba muốn hỏi con vì sao con lại ở chung với đàn ông!" Ba Dịch gân xanh nổi trên trán, có thể biết được bây giờ ông tức giận cỡ nào, trước ánh nhìn chăm chú của Dịch Thần Hi, ông ném xấp ảnh cầm trong tay ra, ảnh chụp rơi tán loạn giống như hoa, lả tả rơi xuống bên chân Dịch Thần Hi.

Nhìn thấy ảnh chụp, cô hít sâu một hơi.

Dừng ở bên chân cô, trừ ảnh cô cùng Hạ Xuyên thân mật ở ngoài, còn có ảnh cô vào nhà Hạ Xuyên, người trong ảnh chụp không rõ ràng, nhưng chỉ cần là người quen, đều biết là cô.

Lông mi cô run rẩy, lùi về sau một bước.

Ba Dịch chỉ vào cô, hiển nhiên có thể thấy bao nhiêu tức giận: "Còn muốn ba nói thẳng ra sao?" Ông nhìn Dịch Thần Hi, từ khi nhận được ảnh chụp, lửa giận liền quay cuồng trong ngực, cho dù kìm nén như thế nào đều không thể áp chế xuống được. Truyện chỉ được đăng trên wattpad của Xiao He, hãy đọc truyện trên trang chính chủ để ủng hộ và tôn trọng công sức của editor.

Mẹ Dịch ở một bên sốt ruột nói: "Hai ba con có gì cứ từ từ nói chuyện." Bà vỗ ngực ba Dịch, nhìn Dịch Thần Hi nhíu mày, trong mắt tràn đầy vẻ không tán đồng: " Thần Hi, sao con có thể hồ đồ như vậy?" Bà dừng một chút nói: "Mẹ nghe Ngưng Phù nói đây là huấn luyện viên quân sự của các con, từ khi học quân sự hai đứa đã ở bên nhau hả?"

Bà tức muốn hộc máu nhìn Dịch Thần Hi: "Con cũng quá to gan rồi!"Dịch Thần Hi trầm mặc, không nói một lời im lặng nghe lời la mắng của ba mẹ.

Ba Dịch nhìn bộ dáng này của cô, càng nghĩ càng tức giận. Ông đột nhiên nghĩ đến hai năm trước, Hạ Xuyên và ba cậu ta đến nhà mình, biểu tình hai người lúc ấy, còn có Hạ Xuyên vì cô nói chuyện...... Nghĩ tới đây, ba Dịch cảm thấy huyết áp tăng lên, không khống chế được.

"Con nói đi, mới bao nhiêu tuổi mà đã đua đòi ở cùng đàn ông, Dịch Thần Hi có phải ba mẹ ngó lơ con nên con liền không biết liêm sỉ. Mới bao lớn, đã ở chung với đàn ông, lại còn là huấn luyện viên, con có biết điều đó có nghĩa là gì không, huấn luyện viên cũng chính là thầy giáo của con đấy." Ba Dịch tức giận,ông nói tiếp: "Con không nghĩ tới thanh danh bản thân, vậy có nghĩ tới thanh danh của Hạ Xuyên không?"

Trong phòng chỉ có âm thanh tức giận ba Dịch.

Ba Dịch nhìn cô, vẫn luôn ép hỏi: "Sao lại không nói? Lúc con làm những chuyện này có nghĩ tới cảm giác của ba mẹ không?" Ông chỉ vào Dịch Thần Hi: "Con có biết những bức ảnh này từ đâu ra không? Bọn họ trực tiếp gửi tới cửa đại viện đấy.Con nghĩ tới mặt mũi của ba mẹ không?......"

......

"Thần Hi." mẹ Dịch nhìn cô, trong ánh mắt cũng tràn đầy thất vọng, "Xin lỗi ba con đi."

Dịch Thần Hi nuốt nước bọt, ngước mắt nhìn hai người, đáy mắt cha mẹ tràn đầy thất vọng có thể thấy rõ ràng, cô dừng một chút hỏi:"Vì sao con phải xin lỗi?" Dịch Thần Hi cười nhạo:"Là bởi vì con yêu đương? Hay con cùng Hạ Xuyên yêu đương?"

Cô nói từng chữ một: "Con cùng Hạ Xuyên không cùng huyết thống, lại chẳng phải kẻ thù truyền kiếp, vì sao bọn con không thể yêu nhau?" Giọng nói cô lạnh lẽo, Dịch Thần Hi tức giận nhìn ba mình, âm thanh nghẹn ngào nói: "Con thích Hạ Xuyên, đây thậm chí còn là người con yêu, vì cái gì không thể ở bên nhau, vì cái gì tụi con không thể quen nhau?"

"Con còn mặt mũi mà nói......" "Bốp." Theo thanh âm rơi xuống, là một cái tát.

Một cái tát khiến Dịch Thần Hi ngốc tại chỗ.

Ba Dịch thật sự dùng sức, cả người cô bị lùi về sau vài nước, phía sau lưng đụng phải ngăn tủ, đau đớn một chút.

Một cái tát này rơi xuống, không chỉ có Dịch Thần Hi ngốc lăng, ngay cả mẹ Dịch cũng sửng sốt. Ngày thường ba Dịch đối với cô không nóng không lạnh, thậm chí có chút cứng nhắc, nhưng đó chỉ là bên ngoài, dù gì cũng là con gái ông, cũng là đứa con ông thương yêu nhất.

Cho nên một cái tát rơi xuống, ai cũng choáng váng.

Ngón tay Dịch Thần Hi run rẩy, gương mặt bên trái cô nóng rát, bởi vì cái tát kia, cô có thể cảm nhận được gương mặt đỏ lên, Dịch Thần Hi dùng bàn tay đè nửa bên mặt.

Cô ngước mắt, trong đôi mắt long lanh nước mắt,âm thanh khàn khàn hỏi: "Chuyện tình yêu của con lại khiến mọi người cảm thấy mất mặt vậy sao?"

Cô cười một tiếng, chỉ Dịch Ngưng Phù, cười lạnh hỏi: " Dịch Ngưng Phù nói con cùng Hạ Xuyên khi học quân sự ở bên nhau, cô ta nói cái gì hai người cũng tin sao?"

Cô tiếp tục lạnh giọng ép hỏi: "Có phải hay không Dịch Ngưng Phù nói con thường xuyên đánh cô ấy, ba mẹ cũng sẽ tin?"

Mẹ Dịch sốt ruột nhìn cô, vừa muốn nói chuyện, đã bị Dịch Thần Hi đánh gãy. Cô mỉm cười nhìn ba người trong phòng khách: "Đúng vậy, khi học quân sự con và Hạ Xuyên đã ở bên nhau." Cô nâng cằm, ánh mắt đầy châm chọc: "Hai người cảm thấy rất mất mặt phải không, cảm thấy con không biết xấu hổ là gì phải không?"

"Đúng vậy đấy." Dịch Thần Hi cười nhạo, nhìn chung quanh ba người: "Dù sao hai người cũng đã có con gái của mình rồi, cũng không cần tôi nữa."

Cô nói xong, liền thẳng tắp đi ra bên ngoài, bóng dáng cô độc, bộ dáng không quan tâm.

"Đứng lại." Ba Dịch nhìn bóng dáng cô, trầm giọng nói: "Hôm nay con dám bước ra khỏi cửa một bước, từ nay về sau đừng có trở lại cái nhà này nữa."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi sảng khoái trả lời: "Được thôi."

Nói xong, cô cũng không quay đầu lại sống lưng thẳng tắp, bước khỏi Dịch gia, ra cổng đại viện.

——

Thẳng đến đi ra khỏi đại viện, sau khi tới nơi hẻm nhỏ, cảm xúc Dịch Thần Hi vẫn luôn căng chặt, lúc này mới mất khống chế mà tuôn rơi.

Theo vách tường, cả người cô ngồi xổm xuống vòng hai tay ôm lấy chân.

Một cái tát của ba Dịch, còn ác liệt hơn so với bất kỳ câu chửi rủa nào, khiến trái tim cô tan thành mảnh vụn.

Đầu ngõ tối đen như mực,thời điểm này không còn ai đi ngang qua.

Dịch Thần Hi ngồi xổm trên mặt đất hồi lâu, cô khóc không ngừng, vùi đầu vào đầu gối, không màng trời rét, một người ngồi xổm tại chỗ rất lâu, mãi một lúc sau cô mới ổn định lại cảm xúc, không quay đầu lại đi thẳng ra đầu ngõ.

Khoảng cách giữa cô với nhà họ Dịch càng ngày càng xa.

Tối hôm đó trở về, Dịch Thần Hi phát sốt, Noãn noãn cố ý xin nghỉ mấy ngày chăm sóc cô, nhìn mặt Dịch Thần Hi gầy ốm, càng cảm thấy đau lòng.

Chương 37

17/05/20

Editor: Ji_en

Mấy ngày nay Dịch Thần Hi không nói một lời, ngồi một mình trong phòng, cũng không khóc, im lặng đến đáng sợ, mỗi lần Noãn Noãn nói chuyện với cô, thỉnh thoảng cô mới trả lời, không còn giống cô gái hoạt bát năng động trước kia chút nào.

"Thần Hi." Noãn Noãn nhíu mày, nhìn cô: "Cậu muốn ra ngoài cho khuây khỏa chút không?"

Dịch Thần Hi hơi ngẩn người, chớp mắt lắc đầu, "Không muốn lắm." Bởi vì phát sốt, mấy ngày nay cổ họng cô rất đau, lúc nói chuyện giọng khàn đến không chịu nổi.

Noãn Noãn nghe vậy liền cảm thấy khó chịu, duỗi tay ôm Dịch Thần Hi nói: "Tuy mình không biết lúc cậu về nhà đã có gì xảy ra, nhưng cho dù là chuyện gì, thì cũng đã là quá khứ rồi." Noãn Noãn vỗ nhẹ sau lưng cô, nhẹ giọng an ủi: "Những chuyện buồn cứ cho nó qua đi."

Điều các cô cần bây giờ là niềm tin, không thể sốt ruột, không thể để bản thân mất đi hi vọng.

Qua một đêm, Dịch Thần Hi thu lại tất cả cảm xúc, bắt đầu đi làm, bởi vì ốm, cô xin nghỉ phép 1 tuần. Cũng may bên tạp chí thông cảm cho cô, khi cô đi làm lại cũng không nói gì.

Ánh mặt trời tỏa nắng, cả người Dịch Thần Hi không còn chút sức sống nào, nhưng ở cạnh Noãn Noãn, nên tâm trạng cũng tốt hơn chút.

Ngày Hạ Xuyên trở về, cũng đã qua tết Nguyên Đán, sắp đến năm mới rồi.

Mới vừa tan làm ra khỏi công ty, Dịch Thần Hi nhìn thấy hình bóng anh đứng cách đó không xa, những áp lực và cảm xúc nặng nề trong nửa tháng qua, nháy mắt liền tuôn trào ra. Khóc như trời đất sụp đổ, khiến Hạ Xuyên sợ tới mức hoảng hồn.

Dịch Thần Hi gắt gao nắm chặt quần áo anh, chui đầu vào lòng ngực anh khóc, nước mắt khiến vạt áo trước ngực ướt một mảng, Hạ Xuyên dỗ dành như thế nào cô cũng không nín, cứ khóc mãi.

"Vì sao bây giờ anh mới trở về?"

"Sao lần này anh lại đi lâu vậy?"

......

Dịch Thần Hi nghẹn ngào hỏi, Hạ Xuyên nhíu mày, đáy mắt tràn đầy đau lòng, anh cẩn thận duỗi tay, xoa tóc cô, đem cô ôm vào lòng, nhỏ giọng dỗ: "Đừng khóc nữa, có chuyện gì thế em? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Anh mới vừa được tạm nghỉ, trong khoảng thời gian đi tập huấn, không cho phép mang điện thoại bên người, vừa ra Hạ Xuyên đã thấy tin nhắn lúc trước của cô nói tìm được công việc mới, sau đó anh không cần suy nghĩ liền lái xe lại đây.

Dịch Thần Hi không phản ứng, tiếp tục lôi kéo Hạ Xuyên quần áo khóc lóc.

"Hạ Xuyên."

"Anh ở đây." Hạ Xuyên ôm chặt cô, bây giờ cũng không hỏi cô vì sao nữa.

Dịch Thần Hi nức nở, khóc thở hổn hển, mặt đỏ bừng, Hạ Xuyên nhìn mà đau lòng, anh cúi đầu hôn đôi mắt hồng hồng của cô, giọng khàn khàn: "Không khóc nữa, lên xe trước đã nhé."

"Dạ."

Hai người lên xe, nước mắt Dịch Thần Hi mới tạm dừng một chút. Cô nhìn quần áo Hạ Xuyên bị mình khóc ướt một mảng lớn, nức nở một chút.

"Sao giờ anh mới về?"

Hạ Xuyên vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi em, có chuyện gì sao?"

"Ừm."

Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh, trầm mặc thật lâu sau sau mới nói: "Em không muốn ở chỗ này nữa, anh dẫn em đi được không?"

Hạ Xuyên ngẩn ra, vội vàng trả lời: "Được."

Lúc này anh cũng không hiểu ý của Dịch Thần Hi khi cô nói câu này là gì.

——

Cho đến khi hai người về nhà, Dịch Thần Hi nhẹ nhàng bâng quơ kể lại chuyện lần trước, Hạ Xuyên nhíu chặt mày, hoàn toàn không dám nghĩ tới những chuyện cô đã trải qua.

Anh sờ má trái Dịch Thần Hi, đau lòng hỏi: "Còn đau không?" Tuy rằng Dịch Thần Hi kể lại chuyện trong nhà rất nhẹ nhàng, nhưng Hạ Xuyên biết, đáy lòng cô ít nhiều cũng cảm thấy khó chịu.

Dịch Thần Hi nhìn như vô tâm, nhưng thật ra cô cần nhiều tình thương hơn bất cứ ai, bất kể là tình bạn tình yêu hay tình thân, đối với cô đều vô cùng quan trọng, ai cũng như nhau, cô đều quan tâm họ rất nhiều.

Nhà họ Dịch ngó lơ cô không phải ngày một ngày hai, ba mẹ có sai, nhưng cô nguyện ý tha thứ, nghĩ đến điều tích cực, không phải tính cách cô mềm yếu, mà là cô thiếu tình thương, cô thiếu cảm giác an toàn, cho nên trong tiềm thức, sẽ càng muốn được yêu thương hơn, chỉ cần ba mẹ đối xử với cô hơi tốt một chút, Dịch Thần Hi liền cảm thấy thỏa mãn. Hạ Xuyên không biết nên nói như thế nào với cô gái trước mặt, nhưng nhìn bộ dáng hiện tại của cô, lòng anh cảm thấy nhói đau.

"Không sao." Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh, đôi mắt ươn ướt, vừa mới khóc xong nước mắt vẫn còn chưa khô hết. Cô dừng một chút, cầm ly nước ấm Hạ Xuyên đưa qua uống một ngụm, tiếp tục nói: "Thật ra sau đó bọn họ có tới tìm em."

Trầm mặc một lát, Dịch Thần Hi nói: "Nhưng em không muốn gặp."

Một mình mẹ Dịch đi gặp cô, sau chuyện đó, bà cũng bắt đầu hối hận. Chuyện này phát sinh quá đột ngột. Nếu chỉ là đơn thuần là yêu đương, tình yêu đứng đắn, bọn họ sẽ không phản ứng lớn như vậy, nhưng đây lại không phải. Đối tượng chính là huấn luyện viên quân sự, lúc đó cô mới năm nhất, còn từng bị giáo viên gọi tới, nhắc nhở...... Những việc này, bọn họ đều không biết. Những thời khắc hai người ở bên nhau đều được chụp lại, lúc ảnh chụp được gửi, có thể biết được người sĩ diện như ba Dịch tức giận như thế nào.

Hơn nữa lúc ấy tính tình Dịch Thần Hi lại lì lợm, bướng bỉnh, hai người gặp mặt nhau, sẽ có chuyện xảy ra, chuyện này không hề lạ một chút nào.Sau khi nghĩ lại, ba Dịch hối hận về những lời đã nói ra và cái tát kia, nhưng lại không chịu nhún nhường nói xin lỗi, mẹ Dịch cũng hối hận, thật ra bọn họ cũng biết Dịch Thần Hi vẫn luôn để ý đến sự có mặt của Dịch Ngưng Phù, thậm chí còn cảm thấy hai người thiên vị Dịch Ngưng Phù hơn......từng chuyện chồng chất lên nhau rồi sẽ có một ngày bùng nổ.

Mà ngày đó, đã lặng lẽ xảy ra. Qua mấy ngày sau, mẹ Dịch đều tới tìm Dịch Thần Hi, nhưng cô làm như không thấy. Cô không muốn nói, cũng không tranh luận với bất cứ ai, càng không muốn gặp bọn họ.

Chuyện đêm đó đã làm vết nứt trong tim cô chưa kịp khép lại, lần nữa bị đánh tan thành nghìn mảnh nhỏ, không còn cách nào hàn gắn nữa.

Hoặc ít nhất, hiện tại là không thể.

......

Hạ Xuyên cúi mắt, nhìn chăm chú vào cô: "Vậy không cần để ý nữa." Anh duỗi tay ôm Dịch Thần Hi vào trong ngực, nhẹ giọng nói: "Khiến em chịu thiệt thòi rồi."

"Không có." Dịch Thần Hi kiên trì: "Đây là vấn đề của chính em."

Thật ra không liên quan gì đến Hạ Xuyên, cô cảm thấy quan hệ giữa mình với người trong nhà không thể nào tốt lên được. Chỉ cần Dịch Ngưng Phù còn ở đó một ngày, mối quan hệ này sẽ không thể nào thay đổi.

Dịch Thần Hi kéo áo Hạ Xuyên, cô hơi ngửa đầu ngẩn người nhìn trần nhà, nhỏ giọng nói: "Em không muốn ở lại chỗ này."

Hạ Xuyên ngẩn ra, có chút kinh ngạc: "Em muốn đi đâu?"

Dịch Thần Hi mím môi, nhìn Hạ Xuyên nói: "Em muốn đi đến nơi khác."Ở cùng thành phố, sớm muộn gì cô cũng có thể gặp lại họ, mà Dịch Thần Hi...... chưa muốn nhìn thấy bọn họ, không muốn thấy bất kỳ ai cả.

Cô sợ không khống chế được cảm xúc của mình, sẽ bùng nổ thêm lần nữa mất.

Hạ Xuyên ngừng một chút, vỗ nhẹ đầu cô, trầm giọng nói: "Vậy em muốn đi đâu, anh đi với em."

"Công việc của anh làm sao bây giờ?"

Hạ Xuyên cười, cong khóe miệng: "Công việc không quan trọng bằng em."

Dịch Thần Hi cười, tuy rằng biết lời nói này của Hạ Xuyên chỉ để dỗ mình, nhưng cô vẫn là nguyện ý tin tưởng rằng mình quan trọng hơn so với công việc của anh.

"Anh được dồn ngày nghỉ trong nhiều năm phải không?"

"Được."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng: "Vậy đến lúc tốt nghiệp, anh đi ra ngoài với em một chút được không?"

"Được."
Hạ Xuyên ôm cô, khi ôm cô vào người, anh mới cảm thấy khoảng trống trong lòng lấp đầy.

Sau khi Hạ Xuyên trở về, Dịch Thần Hi vẫn luôn ở bên này, mà Hạ Xuyên mỗi ngày đều sẽ trở về, buổi tối ở cùng với cô. Cảm xúc cô đang bất ổn, nửa đêm thường xuyên tỉnh giấc, sau đó khóc lóc. Hạ Xuyên là người đầu tiên phát hiện cảm xúc của Dịch Thần Hi khác thường, lúc anh biết liền đi hỏi bác sĩ, Dịch Thần Hi có quá nhiều cảm xúc tiêu cực, có lẽ đã tích góp từ bé, vẫn còn chôn tận sâu trong đáy lòng.

Lần này, không thể khống chế được nữa.

Mà biện pháp giải quyết tốt nhất, là đưa Dịch Thần Hi đến nơi cô có thể thả lỏng bản thân. Nói tóm lại, thành phố S không thích hợp với cô lúc này.

——

Sau khi Hạ Xuyên quay lại, tự mình qua nhà cô một chuyến.

Nhưng ba Dịch không gặp anh, anh bám riết không tha, mỗi tuần đều sẽ qua đó mấy ngày, cho đến nửa tháng sau, ba Dịch mới cho người để anh vào. Hai người nói chuyện gì, không ai biết, Hạ Xuyên cũng không nói với Dịch Thần Hi.

Nhưng Dịch gia đối Dịch Thần Hi, là thật sự nuôi thả, không quản lý nữa.

Dịch Thần Hi cũng không muốn những cảm xúc tiêu cực kia cứ quấn lấy cô, cô nhanh chóng tiếp nhận trị liệu, tuy rằng không thể tốt như trước, nhưng ít nhất cô cũng không thường xuyên mất ngủ, cũng sẽ không thức giấc nửa đêm nữa.

Cho đến có một ngày, Dịch Thần Hi ở nhà nhìn TV đến xuất thần, chờ Hạ Xuyên về đến nhà, mới phát hiện cô vẫn luôn ngẩn người, một câu cũng chưa nói.

"Làm sao vậy?" Hạ Xuyên tới gần cô, duỗi tay xoa đầu cô: "Đói bụng sao? Anh đi nấu cơm cho em ăn nhé?"

Dịch Thần Hi lắc đầu, ngơ ngẩn nhìn Hạ Xuyên hỏi: "Lời anh nói lần trước, anh còn nhớ không?"

Hạ Xuyên ngẩn ra, không hiểu ý cô lắm.

"Câu nào?"

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, ánh mắt kiên định nhìn anh, từng câu từng chữ nói: "Đưa em đi nơi khác." Cô nhẹ giọng hỏi: "Anh còn nhớ không?"

Hạ Xuyên sửng sốt hạ, gật đầu: "Đương nhiên, chỉ cần em muốn đi đâu, anh cũng sẽ đi cùng em."

Dịch Thần Hi chỉ vào bản tin đang phát trên TV, nghẹn giọng nói: "Gần đây em thấy rất nhiều tin tức, em muốn tham gia làm tình nguyện viên, anh dẫn em đi nhé?" Vừa dứt lời, Hạ Xuyên không khỏi kinh ngạc nhìn cô, theo bản năng nhìn hình ảnh trên TV.

Đó là nơi đang diễn ra chiến tranh ở châu Phi, lửa đạn liên tục, khói thuốc súng lượn lờ trên chiến trường, không ít gia đình phải lang bạt khắp nơi, đây là hình ảnh gần đây của một quốc gia bị chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Nửa tháng nay trên mạng cũng có rất nhiều tin tức liên quan được phát liên tục.

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm cô: "Em muốn đi nơi này?"

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Thật ra chỗ nào cũng được." Cô trầm mặc khẽ nói: "Chỉ cần rời khỏi nơi này."

Hạ Xuyên im lặng thật lâu, nhìn những hình ảnh về cuộc sống khó khăn và đau khổ trên TV, chỉ cảm thấy chua xót, anh nhìn Dịch Thần Hi không có sức sống, nhẹ giọng trả lời: "Vậy được, anh đưa em đi."

——

Mọi chuyện sau đó đều thuận lợi.

Hạ Xuyên đã đồng ý sẽ dẫn Dịch Thần Hi đi, vừa mới chuẩn bị xin chuyển nơi công tác, trong đơn vị liền muốn tập hợp một đội nhóm đến phía Nam thành phố Sudan gia để duy trì hoà bình, lúc ấy Hạ Xuyên suy nghĩ một lát, nghĩ đến ánh mắt khát vọng của Dịch Thần Hi khi nhìn TV, anh hỏi ý kiến Dịch Thần Hi, sau đó liền báo danh.

Cứ ngỡ rằng sẽ không được phê duyệt, nhưng bởi vì nhiều loại nguyên nhân, Hạ Xuyên thuận lợi thông qua. Cũng không nghĩ anh sẽ làm đội trưởng của cả đội để đi qua Nam Sudan, ngoài ra trong đội còn hai người nữa.

Ngay sau đó, Dịch Thần Hi đến đại sứ quán nộp hồ sơ, xin làm tình nguyện viên, nhưng quá trình phê duyệt khá chậm, chờ phê duyệt xong, cô đã tốt nghiệp một cách thuận lợi.

Nửa năm này, Dịch Thần Hi vẫn chưa gặp lại ba Dịch, trước khi đi một tháng, cô có gặp mẹ Dịch, hai mẹ con không nói gì, nghe Dịch Thần Hi nói muốn đến nơi có chiến tranh, mẹ Dịch chỉ dặn dò vài câu: "Con nhớ chú ý an toàn, có gì nhớ gọi cho mẹ hoặc ba."

Dịch Thần Hi mạnh miệng trả lời: "Dạ." Thái độ cô lạnh nhạt, mẹ Dịch cũng không biết nên nói gì, ngồi được nửa tiếng, hai người liền tạm biệt nhau, lúc sau Dịch Thần Hi còn qua nhà ông bà ngoại, rồi mới về nhà.

Tháng chín, một đoàn quân hợp thành với tổ nhóm đến Nam Sudan nhận được tin tức, ngày tin này được thông báo, cũng là lúc Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên cùng nhau cất cánh, tuy thời gian khác nhau, nhưng lại bay đến cùng một nơi, là phía Nam Sudan.

————————————-

Tuy rằng Dịch Thần Hi là tự nguyện, nhưng cô cũng yêu cầu đại sứ quán cung cấp thông tin cho mình, lấy một phần tư liệu.

Sau khi máy bay hạ cánh, chờ hoàn thành thủ tục xong, vừa mới kéo hành lý ra, Dịch Thần Hi đã bị hơi nóng phả vào mặt, nhiệt độ bên này quá cao, nhựa đường phả hơi nóng hừng hực, nhiệt độ như lan toả từ lòng bàn chân truyền đi lên. Nhiệt độ không khí thật sự là quá cao.

Tuy là mùa hè, nhưng cô mặc cũng không ít, trùm bản thân thật kín mịt, mặc quần jean áo thun, xuống máy bay, Dịch Thần Hi còn cố ý lấy một cái áo khoác mặc vào.

Dù vậy, cô vừa đi ra ngoài, vẫn nhận được không ít ánh mắt đánh giá của nhiều người, cô quá trắng, giữa một đám đông người da đen như thế, cô như người dị dạng, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt tràn ngập sự tò mò, còn có không ít ánh mắt khác thường của đàn ông khiến Dịch Thần Hi có chút không thoải mái. Suy nghĩ, cô lấy mũ ra, đội lên rồi đè thấp vành mũ, trầm mặc không nói đi ra ngoài.

Chương 38

17/05/20

Editor: Ji_en

Mới vừa đi chưa được vài bước, Dịch Thần Hi đã nhìn thấy người đến đón cô.

Cũng may không để cô đợi quá lâu, nếu không ở nơi không an toàn này, chưa nói đến Hạ Xuyên không yên tâm, chính cô cũng thấy bất an. Hạ Xuyên nhờ người tới đón cô, là một người đàn ông làm tình nguyện ở Châu Phi, nghe nói cũng là người Trung Quốc, điều này làm cho Dịch Thần Hi có chút bất ngờ. Cô còn tưởng rằng, ở bên này sẽ không gặp được người đồng hương nào.

"Xin chào, anh là Trình Nguyên Phong, Hạ Xuyên có nhờ anh đến đón em." Trình Nguyên Phong nhìn cô gái trước mắt, mặt mày ôn hòa.

Dịch Thần Hi cười, bắt tay với người trước mặt: "Chào anh, em là Dịch Thần Hi."

Hai người nhìn nhau cười, đem hành lý Dịch Thần Hi để vào trong cốp xe xong, Trình Nguyên Phong mới bắt đầu nói với cô những chuyện liên quan đến tình nguyện viên bên này, cũng như những điều cần lưu ý trong sinh hoạt.

Dịch Thần Hi im lặng lắng nghe, có chút kinh ngạc nhìn người bên cạnh: "Anh là bác sĩ không biên giới(*) ạ?"

(*): Bác sĩ không biên giới là một tổ chức phi chính phủ quốc tế do một số bác sĩ người Pháp thành lập vào năm 1971 với mục đích nhân đạo. Tổ chức này đưa ra những cứu trợ y tế trong các trường hợp khẩn cấp như thiên tai, dịch bệnh, nạn đói hay chiến tranh... Bác sĩ không biên giới còn có những hoạt động dài hạn như cứu trợ sau các thiên tai, trong các cuộc xung đột kéo dài hay giúp đỡ những người lưu vong. Tổ chức này đã được trao giải Nobel Hòa bình vào năm 1999.

"Đúng vậy." Trình Nguyên Phong cười cười, nhìn cô nói: "Anh và Hạ Xuyên lớn lên trong đại viên, cho nên không cần khách sáo với anh."

"A?" Cái này đến phiên Dịch Thần Hi tò mò, lần trước cô có nghe Hạ Xuyên nhắc tới, nói nhờ người tới đón cô, là bạn anh, mối quan hệ khá tốt, nhưng không biết hai người lại là anh em lớn lên trong cùng đại viện.

Trình Nguyên Phong cong khóe miệng, liếc mắt nhìn cô một cái: "Tò mò sao?"

"Có một chút ạ." Dịch Thần Hi nói: "Em nghĩ rằng những người lớn lên trong đại viện sẽ không tới đây làm tình nguyện."

Trình Nguyên Phong cười: "Bất kể chuyện gì, công việc nào đều sẽ có người làm. Giống như quân nhân, bọn họ cứu người, bảo vệ đất nước, thật ra cũng không khác chúng ta là mấy, mọi người đều là vì tín ngưỡng của bản thân mà làm việc."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

"Đúng rồi, tạm thời, em chỉ có thể ở chung một chỗ với nhóm tình nguyện của chúng ta, Hạ Xuyên là bộ đội, tạm thời chưa ổn định, cho nên em sẽ theo bọn anh một khoảng thời gian."

"Không sao đâu ạ." Dịch Thần Hi nhìn phong cảnh bên ngoài, nhẹ giọng nói: "Em sao cũng được."

"Trong nhóm cũng có phụ nữ, là phóng viên trên chiến trường, đến lúc đó em có thể làm quen một chút."

"Thật ạ?"

"Đương nhiên, cũng là người Trung Quốc."

"Vâng ạ." Bỗng nhiên, Dịch Thần Hi có một chút mong chờ với nơi này.

Juba(*) thật sự nghèo. Trên đường xe chạy thưa thớt, mới đi không bao lâu đã tới đại sứ quán, nơi này khá nhỏ, trông hơi bần cùng, hai bên đường là nhà cửa, nhà tối đa không đến năm tầng. Phòng ở chỉ nhìn từ ngoài đã cảm thấy nhỏ bé chứ đừng nói bên trong.

(*): thủ đô của Nam Sudan.

Trên vỉa hè có không ít người đi lại, bọn họ đều trùm kín mít, làn da đen như mực, chỉ có một đôi mắt lộ ra ngoài.

Đến đại sứ quán làm xong thủ tục đăng ký, Trình Nguyên Phong tiếp tục chở Dịch Thần Hi đi về hướng bên kia, không lâu sau, nhựa đường đã không có, xe chạy trên đường đất, mặt đường gồ ghề lồi lõm, Trình Nguyên Phong nói mấy hôm trước mới mưa nên đường như thế. Juba thuộc đới khí hậu rừng mưa nhiệt đới, độ ẩm cao, thường xuyên sẽ có mưa, mà hiện tại là tháng chín, vừa đúng là mùa mưa.

Trình Nguyên Phong cười cười nói: "Chuẩn bị tâm lý thật tốt nhé, hoàn cảnh nơi này kém hơn mười lần so với nước mình."

Dịch Thần Hi nhìn bụi đất mịt mờ ngoài cửa sổ, gật đầu: "Vâng."

Nhưng cho dù có chuẩn bị tâm lý tốt đến đâu, nhìn đến nơi bọn họ ở, Dịch Thần Hi vốn bình tĩnh cũng chấn kinh một chút.

——

Phòng ở trước mắt không phải là nhà bằng xi măng, mà là dùng lều dựng lên, Dịch Thần Hi ở trên đường thấy được không ít, nhưng không nghĩ rằng chỗ mình ở cũng sẽ như vậy.

Trong ánh mắt cô có chút bất ngờ, bị Trình Nguyên Phong thấy được.

Anh cười hỏi: "Em có thể thích ứng được không?"

Dịch Thần Hi: "Có thể ạ." Cô nói: "Có chút bất ngờ, nhưng khi em tới cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi, có thể chấp nhận được ạ." Thật ra trước khi đến, cô đã tìm kiếm thông tin, nhưng nhìn trên tài liệu và nhìn bằng mắt thật, vẫn là có sự khác biệt rất lớn.

"Khá lắm." Trình Nguyên Phong cười nhẹ: "Thành phố ở đây được biết đến là nghèo khó nhất cũng không phải chỉ là danh tiếng." Anh trầm giọng nói: "Em ở cùng một chỗ với bạn phóng viên kia đi, dù gì cũng là hai cô gái Trung Quốc, cũng sẽ dễ dàng nói chuyện với nhau hơn những người khác."

"Dạ được." Dịch Thần Hi suy nghĩ hỏi: "Có nhiều phụ nữ không anh?"

"Không nhiều lắm, thêm em nữa thì tổng cộng là năm người, nhóm của chúng ta có mười mấy người."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ: "Cảm ơn anh." Trình Nguyên Phong cười: "Bây giờ còn có tín hiệu, em có thể gọi điện cho Hạ Xuyên báo mình tới nơi an toàn rồi."

"Vâng."

......

Hạ Xuyên đến Juba ngoại ô Liên Hiệp Quốc, sau khi đóng quân cùng bộ đội, mọi người liền chỉnh đốn và nghỉ ngơi.

Mặc dù anh làm quân nhân đã từng đi qua không ít nơi cằn cỗi, nhưng vẫn khá kinh ngạc. Nam Sudan không thể dùng hai chữ bần cùng để hình dung, Ở đây rất loạn, nơi nơi đều có đạn dao..., trên người bọn họ còn mang theo vũ khí bí mật

Mục đích của nhóm người Hạ Xuyên khi tới đây cũng đã được cấp trên thông báo xuống.

Bên cạnh việc giữ gìn vật tư và tài sản của Liên Hiệp Quốc, bọn họ còn cần phối hợp với bên dân sự và cảnh sát để triển khai việc tuần tra theo tiến độ, nắm rõ được tình hình của nơi làm nhiệm vụ, tóm lại nhiệm vụ lần này không khó, nhưng cũng không hề đơn giản.

Bất kỳ lúc nào Nam Sudan cũng có thể xảy ra chiến tranh, tình hình quân sự ở quốc gia này thay đổi rất bất ngờ, vì vậy cần phải thật sự chú ý.

——

Khi Dịch Thần Hi nhận được điện thoại Hạ Xuyên đã là buổi tối, trên bầu trời, ánh sao lấp lánh, xa xa từng ngọn đèn dầu sáng lên, khiến cho một mảnh bình nguyên như có thêm hơi thở của con người.

Cũng may tín hiệu ở đây không tệ lắm, Dịch Thần Hi nhìn thông báo trên điện thoại, cũng yên tâm.

"Alo, anh thế nào rồi?" Giọng Dịch Thần Hi khẩn trương vang lên ở phía bên kia điện thoại.

Hạ Xuyên cười một tiếng: "Tiểu Bảo."

"Dạ?" Dịch Thần Hi đứng ở ngoài phòng, ngẩng đầu nhìn trời, tuy rằng Juba còn nghèo, nhưng ít ra bầu trời rất đẹp, nhìn bầu trời sao, khiến cô có cảm xúc lấy máy ảnh ra chụp hình.

"Em ổn không?" Hạ Xuyên ôn nhu hỏi, anh dựa dưới tàng cây, nghe âm thanh huấn luyện cách đó không xa, giọng to lớn, trầm ổn hữu lực.

Dịch Thần Hi trả lời: "Vẫn tốt ạ, bên em có thể làm quen được, bên anh thì sao, em nghe bạn anh nói, các anh còn phải đi tuần tra xung quanh nữa sao? Đến lúc đó nếu cần còn phải đi làm nhiệm vụ, bên đó có phải rất loạn không ạ, anh nhớ phải chú ý an toàn."

Hạ Xuyên cười khẽ, thấp giọng dỗ dành cô: "Yên tâm đi, bên này anh sẽ không có việc gì."

"Vậy được, anh không được xảy ra chuyện gì đâu đó." Dịch Thần Hi gằn từng chữ: "Em chỉ còn mỗi anh thôi."

Nghe vậy, Hạ Xuyên ngực căng thẳng, vội vàng an ủi cô: "Được rồi, anh đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì, đừng lo lắng cho anh, ở đây có chút loạn, buổi tối đừng ra khỏi cửa, em hãy cố gắng thích ứng với nhóm của Trình Nguyên Phong. Kinh nghiệm cậu ấy khá phong phú, có thời gian em cũng có thể tìm hiểu nói chuyện một chút."

Dịch Thần Hi nhỏ giọng đáp: "Yên tâm đi, em biết mà, em biết bản thân mình có bệnh."

Hai người nói chuyện một hồi lâu, cho đến di động hết pin tắt nguồn, Dịch Thần Hi mới quay về phòng ở, cô mới vừa đi tới cửa, liền thấy Trình Nguyên Phong đi cùng một người phụ nữ lại đây. "Thần Hi, lại đây cho giới thiệu với em một chút, đây chính là Chu Ảnh, phóng viên chiến trường."

Ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên, nhìn người trước mặt, mỉm cười gật đầu: "Xin chào, tôi là Dịch Thần Hi."

"Chào cô." Chu Ảnh đánh giá cô một chút, trêu chọc nói: "Đã dám đến nơi này thì đều là dũng sĩ, khá lắm khá lắm."

"Hai người nói chuyện đi, anh qua bên kia."

"Được ạ."

Trình Nguyên Phong đi rồi, Dịch Thần Hi và Chu Ảnh cùng nhau vào phòng, có lẽ là đã lâu rồi không gặp phụ nữ cùng quê hương, Chu Ảnh nói với Dịch Thần Hi rất nhiều, hai người cũng nhắc đến ấn tượng lần đầu tiên khi đến Juba, so với Chu Ảnh thì ấn tượng đầu tiên của Dịch Thần Hi với Juba tốt hơn nhiều so với tưởng tượng.

Ít ra còn có người cùng quốc tịch, sẽ an tâm không ít.

Nửa tháng tiếp theo, Dịch Thần Hi cũng coi như là hơi thích ứng với khí hậu nơi này, quen với việc bất chợt sẽ xuất hiện mưa to, còn quen với việc khi mưa to sẽ làm dột nhà. Ban ngày, cô đi theo nhóm Trình Nguyên Phong cùng nhau ra ngoài, bọn họ đi đến khu dân tị nạn, giúp đỡ những đứa trẻ khó khăn.

Mỗi lần Dịch Thần Hi nhìn thấy những đứa bé lang thang khắp nơi, hốc mắt liền cảm thấy ê ẩm. Ánh mắt những đứa trẻ lớn lên ở đây đều rất ngây thơ, ngơ ngác nhìn bạn, bạn sẽ cảm thấy rất đau lòng, các em ấy không nên chịu đựng những đau khổ kia. Ai cũng không muốn sinh sống ở đất nước này, ai ai cũng khát vọng về một thế giới hoà bình, nhưng không phải quốc qua nào cũng vậy.

Cô đột nhiên nhớ tới một câu nói trước đây.

—— chúng ta không phải sống trong thời đại hòa bình, chúng ta chỉ là may mắn sống ở một đất nước hoà bình.

Đúng vậy, cô là may mắn, sinh sống ở một đất nước hoà bình. Mà những đứa trẻ này, lại bị chiến tranh hủy hoại. Những đau khổ này, không thể kiện bất cứ ai, chiến tranh giết hại những người dân vô tội, bởi vì phe chính phủ và phe phản đối phát sinh xung đột, thế nhưng nhân dân lại bị ảnh hưởng bởi những hậu quả gây ra.

——

Khi Dịch Thần Hi nhìn thấy Hạ Xuyên, đã là nửa tháng sau

Bom đạn từ trên trời giáng xuống, tập kích Juba, lúc ấy Dịch Thần Hi cùng Chu Ảnh mới vừa đi ngủ, đột nhiên một tiếng nổ mạnh vang lên, Dịch Thần Hi cũng không nghĩ rằng đã xảy ra chiến tranh, mà Chu Ảnh lại ngồi dậy trước tiên, vội vàng nói với Dịch Thần Hi: "Mau đứng lên, chúng ta đi ra ngoài."

"A?"

"Chiến tranh bắt đầu xảy ra rồi."

Dịch Thần Hi cả kinh, nhanh chóng chạy theo Chu Ảnh ra ngoài. Trên bầu trời khói lửa mù mịt, tất cả đều biểu hiện cho việc chiến tranh đang diễn ra. Trong lúc nhất thời, người dân khủng hoảng, rối loạn hết lên. Mọi người đều tỉnh giấc, Trình Nguyên Phong dẫn theo bọn họ, tìm nơi an toàn để ẩn núp.

Trên đường lớn có rất nhiều gia đình và trẻ em, tiếng khóc tiếng thét đau đớn vang liên tục, hỗn loạn trong tiếng đạn, đặc biệt chói tai. Tiếng nổ quá lớn, khiến tất cả mọi người đều bừng tỉnh.

Nửa tiếng sau, tiếng nổ mạnh kết thúc. Nhưng đập vào mắt, là khung cảnh hoang tàn sau trận chiến, tất cả mọi người đều hoảng loạn, qua một hồi lâu, Trình Nguyên Phong mới cho mọi người ra ngoài, nhìn những người bị thương trước mắt liền thở dài.

"Cứu người thôi."

Dịch Thần Hi cũng gia nhập đội cứu thương, vốn dĩ cô không biết nhiều lắm, nhưng băng bó vết thương cơ bản vẫn được, ở đây cũng không phải là nơi bị tập kích nghiêm trọng, cho nên nhiệm vụ tối nay cũng khá nhẹ nhàng, ngày thứ hai, Trình Nguyên Phong dẫn theo đội ngũ, đi về hướng khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề hơn.

Mà Dịch Thần Hi, cũng thấy được Hạ Xuyên ở chỗ này. Cô vừa băng bó cho một đứa trẻ bị thương, đột nhiên nghe được âm thanh quen thuộc, tay run lên, cô theo bản năng quên mất người bên cạnh.

Nhìn thấy Hạ Xuyên mặc quân trang màu xanh đi vào, hốc mắt cô đều nóng lên. Đã nửa tháng cô không gặp anh, mỗi ngày sinh hoạt đều lo sợ bất an lo lắng cho anh, cho đến khi nhìn thấy người lúc này, Dịch Thần Hi mới chân chính cảm thấy an tâm.

"Hạ Xuyên." Cô băng bó xong cho đứa trẻ ấy, nhanh chóng chạy về phía anh.

Hạ Xuyên vội vàng đi tới, ôm cô, duỗi tay vỗ lưng cô trấn an, nhìn cô từ trên xuống dưới, nhẹ nhàng hỏi: "Em có sao không?"

"Em không sao." Dịch Thần Hi nắm chặt quần áo anh, vội vàng hỏi: "Vậy anh có bị thương không?" Cô nắm cánh tay Hạ Xuyên, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng.

"Anh không có chuyện gì." Hạ Xuyên duỗi tay vỗ vỗ đầu cô: "Khi chuyện xảy ra bọn anh liền đến đây, bên này tương đối nghiêm trọng, anh nghĩ bọn em chắc sẽ đến." Chuyện xảy ra tối hôm qua, nhóm Hạ Xuyên liền tiến vào trạng thái đề phòng khẩn cấp, nhưng bất đắc dĩ, vẫn tạo thành tình huống hỗn loạn như bây giờ

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, nghĩ đến mình khi nhìn thấy tình hình hôm qua, nhớ tới những người đã chết, những người bị thương, tối hôm qua nổ rất lớn, thời điểm sáng sớm nhìn thấy bọn họ, bị thương còn phải bảo vệ vết thương của mình. Cô liền khóc, run rẩy nắm chặt áo Hạ Xuyên, ngửa đầu nhìn anh, thở hổn hển nói: "Hạ Xuyên, anh hứa với em."

Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào mắt cô, nghe cô nói.

"Anh nhất định phải bảo vệ chính mình thật tốt, không được để bản thân bị thương." Cô nhẹ giọng hỏi: "Được không?"

"Ừ." Anh đồng ý cô.

Nhất định sẽ bảo vệ bản thân thật tốt, bảo vệ Dịch Thần Hi thật tốt, bảo vệ người anh cần phải bảo vệ. Đây là lời thề của anh, anh sẽ dốc hết sức hoàn thành.

Chương 39

17/05/20

Editor: Ji_en

Hai người đều bận rộn với công việc của mình, bởi vì tối hôm qua vừa có nổ súng xảy ra, nên ở đây là chịu ảnh hưởng trực tiếp, hậu quả rất nghiêm trọng.

Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên ở bên nhau, bắt đầu băng bó cho mấy em nhỏ, có không ít người đã qua đời, nhìn tình huống nơi này, Dịch Thần Hi bỗng nhiên cảm thấy đau lòng, cuộc sống này thật không dễ dàng, nghe tiếng khóc nức nở của những em nhỏ ấy, trái tim Dịch Thần Hi cũng cảm thấy đau xót.

Không chỉ trẻ em, ngay cả người lớn, cũng đều quá đáng thương.

Bọn họ đều là người vô tội, mà lúc này đây, cô lại không giúp gì nhiều cho bọn họ, nhìn bác sĩ và nhóm quân nhân ai ai cũng bận rộn, cô chỉ có thể dùng máy ảnh, lưu lại những sự kiện, hình ảnh đầy cảm xúc này vào từng tấm hình.

Chụp lại toàn bộ khung cảnh hỗn độn xung quanh, những bức tường đổ vách xiêu vẹo, tiến hành đưa tin tức.

Sau khi Dịch Thần Hi giúp đỡ băng bó những người bị thương nhẹ xong, mới bắt đầu quay phim chụp hình, mỗi một tấm hình, mỗi một bức ảnh đầy màu sắc nhưng đều lộ ra sự tuyệt vọng khốn cùng. Cô không biết nên diễn tả như thế nào, nhưng cô muốn cho cả thế giới thấy hình ảnh những người dân vô tội ở Nam Sudan, trên mặt bọn họ đều tràn ngập sự đau khổ và bi thương.

Nếu trên thế giới này, không còn có chiến tranh, thì thật tốt làm sao.

——

Đội của Hạ Xuyên nhanh chóng tiến vào trong khu vực chiến tranh, chuẩn bị nghỉ ngơi ở nơi này, dù không có nhà hay phòng ốc, bọn họ cũng cố gắng đáp ứng những nhu cầu thiết yếu, cứu viện cho người bị thương, thu xếp ổn thỏa từ trên xuống dưới, yêu cầu người dân chờ theo thứ tự.

Đây là yêu cầu duy nhất của phía bộ đội bọn họ, mong mọi người chấp hành.

Quân đội của Nam Sudan cũng gia nhập trong đó, cho đến buổi tối, bọn họ mới sắp xếp được một mảnh đất trống rộng lớn, dựng một cái lều lớn thật đơn sơ, để những phụ nữ bị thương và trẻ em có chỗ nghỉ ngơi.

Dịch Thần Hi đứng nhìn ở cách đó không xa, hốc mắt nóng lên.

Không biết từ khi nào Hạ Xuyên đã đứng bên cạnh cô, duỗi tay ôm lấy bả vai cô, dịu dàng nói: "Em đừng đau buồn như vậy."

Dịch Thần Hi hơi nghiêng người, dựa đầu trên vai anh, nghẹn ngào hỏi: "Vì sao ở đây lại rối loạn như vậy chứ?"

Hạ Xuyên trầm mặc thật lâu nói: "Có rất nhiều nguyên nhân tích tụ lại, trong lúc nhất thời không thể giải quyết ổn thỏa được."

"Vậy các anh thì sao?" Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh: "Các anh sẽ gặp những tình huống như vậy sao?"

Hạ Xuyên mím môi: "Cũng không hẳn."

Lúc chuyện còn chưa xảy ra, không ai chắc chắn rằng tai họa sẽ ập lên đầu mình, liệu mình có thể là người bị hại tiếp theo hay không. Ở nơi này, đúng là không ai ngờ. Mà điều Hạ Xuyên cần làm, ngoại trừ nhiệm vụ ở bên ngoài, còn phải bảo vệ những người đang có mặt ở đây.

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, nhìn những con người đã ngủ say trong chiếc lều ấy, không khỏi ngậm ngùi: "Bọn họ thật sự rất đáng thương."

Hạ Xuyên duỗi tay xoa tóc cô, kéo cô ngồi xuống ở một bên: "Gần đây em thế nào?"

"Vẫn khỏe ạ."

Hạ Xuyên nhìn cô chăm chú: "Em rất lo lắng có phải không?"

Dịch Thần Hi cười: "Đương nhiên." Cô ôm cổ Hạ Xuyên, cọ cọ ở nơi ấy, nói nhẹ nhàng: "Hạ Xuyên."

"Hửm?"

"Sau khi tới đây, em cảm thấy lòng em yên tĩnh hơn rất nhiều." Cô trầm giọng: "Em dường như không còn để ý đến những chuyện trước kia nữa, thật ra đôi khi em cảm thấy, hình như là em đã sai rồi, cứ vô tình đem lại nhiều áp lực cho bản thân mình, em không nên như vậy."

Hạ Xuyên im lặng nghe cô nói, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu, nghe Dịch Thần Hi nói những lời này, anh đột nhiên có loại cảm giác, đồng ý dẫn cô tới nơi này là một quyết định vô cùng đúng đắn.

"Em có gọi điện về cho nhà sao?"

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Không có." Ngoại trừ việc không còn muốn chuyển ra ngoài ở nữa, ngoài ra cũng không biết phải nói gì. Tuy rằng oán hận dưới đáy lòng đã dần dần biến mất, nhưng dù sao cũng là chướng ngại tâm lý nhiều năm như vậy, trong lúc nhất thời, cô không thể nào tha thứ hoàn toàn được.

Hạ Xuyên cong khóe miệng, "Vậy không cần gọi, em đừng tạo cho mình áp lực tâm lý quá lớn, Trình Nguyên Phong vừa mới nói với anh tình trạng của em đã khá hơn rồi."

"Em cũng cảm thấy như vậy." Trình Nguyên Phong là bác sĩ, cho nên có đôi khi sẽ tư vấn tâm lý cho Dịch Thần Hi, ngoài là bác sĩ ngoại khoa, anh ta cũng hiểu biết khá nhiều, tình trạng của Dịch Thần Hi không quá nghiêm trọng, lúc trước anh ta còn nói, không tới nửa năm, Dịch Thần Hi hẳn là có thể khỏi hẳn.

Ở quốc gia này, không cần tới bác sĩ, bệnh trầm cảm cũng có thể được chữa trị. Nhìn những gia đình phải lang bạt khắp nơi, những hậu quả sau chiến tranh, bạn sẽ không khỏi quý trọng thêm cuộc sống của mình, chỉ cần còn sống, những chuyện khác không còn quan trọng nữa.

Hai người ngồi nói chuyện thật lâu, Hạ Xuyên mới quay qua nhìn cô: "Em mệt sao?"

"Có một chút." Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh: "Anh phải đi về sao?"

"Không cần về cũng được, tối nay anh ở tạm chỗ này để quan sát."

"Những đồng đội còn lại của anh thì sao?" Vừa dứt lời, Chu Tinh Vũ liền chạy lại đây, Chu Tinh Vũ là đồng đội đi chung với Hạ Xuyên, lần tới Sudan này không phải là do duyên số, mà là do cậu ta ngưỡng mộ Hạ Xuyên, cho nên khi Hạ Xuyên xin tới nơi này, cậu ta cũng thuận thế xin luôn. "Đội trưởng!" Chu Tinh Vũ còn nhỏ tuổi, lúc cười rộ lên còn có thể nhìn thấy hai cái răng nanh, trước đây cậu ta đã từng gặp Dịch Thần Hi, cho nên khi gặp lại, chào hỏi rất tự nhiên: "Chị Thần Hi!"

Dịch Thần Hi cười nhẹ: "Hai người nói chuyện đi."

"Vâng."

——

Dịch Thần Hi nhìn hai người đang đứng cạnh nhau, trong mắt mang ý cười, đi về hướng lều, chuẩn bị đi thăm những người bị thương. Trình Nguyên Phong vẫn còn bận rộn phía bên kia, có rất nhiều người bị thương, có người bị thương rất nặng, vết thương nhìn vô cùng dễ sợ, Dịch Thần Hi lần đầu nhìn thấy liền chịu không nổi, bị Chu Ảnh đẩy đi chỗ khác.

Cô vừa qua tới đó, Chu Ảnh liền từ bên trong bước ra, chớp chớp mắt nhìn cô hỏi: "Người vừa nãy là bạn trai cậu à?"

Dịch Thần Hi cười, gật đầu: "Là bạn trai mình."

"Trước đây mình có nghe bác sĩ Trình nói hai người tới cùng nhau, không ngờ đó là sự thật."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng: "Nhưng anh ấy có nhiệm vụ của mình, còn mình lại là người tự do."

Chu Ảnh vỗ vỗ bả vai cô: "Không sao đâu, quân binh ở nơi này không quá khắt khe như trong nước, bọn họ có thể hành động tùy vào hoàn cảnh, những tình nguyện viên như chúng ta có thể thường xuyên hợp tác đi chung với họ, bởi vì đều là người Trung Quốc, cho nên làm quen cũng khá nhanh."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi tò mò nhìn cô ấy hỏi: "Sao đột nhiên cậu muốn làm tình nguyện viên vậy?"

Chu Ảnh cười thoải mái: "Năm đó thất tình, không thể thoát ra được, cuối cùng lại bồng bột báo danh đi châu Phi, mình đi rất nhiều nơi rồi, sau đó gặp được nhóm của Trình Nguyên Phong, mới xem như ổn định được."

Lúc vừa mới chia tay, Chu Ảnh lcó ý định tự sát, có ai ngờ rằng bạn trai lại lén lút với bạn thân của mình chứ, loại chuyện cẩu huyết này lại có thể xảy ra đối với mình, nhất thời không thể nào chấp nhận được, luẩn quẩn trong lòng, kết quả liền tới nơi này, sau khi trả qua rất nhiều chuyện, cô đã suy nghĩ thông suốt, lúc còn sống nhất định phải trân trọng cuộc đời này, đến thời điểm bây giờ... Cô chỉ muốn làm nhiều việc có ý nghĩa hơn.

Dịch Thần Hi giật mình, duỗi tay ôm Chu Ảnh: "Không sao, mọi chuyện đều đã qua cả rồi."

Chu Ảnh cong khóe miệng: "Mình nói cậu nghe, lúc trước mình ở Somalia từng bị bắt cóc, trong lúc bị thương, mình mới nhận ra trước kia chỉ vì thất tình mà muốn tự tử mới ngu ngốc làm sao!"

Dịch Thần Hi gật đầu: "Đúng vậy, phải trải qua rồi chúng ta mới nghĩ thoáng ra được."

Hai người nhìn nhau cười, duỗi tay ôm ôm lấy đối phương.

"Đúng rồi, bạn trai cậu ở đây bao lâu?"

"Tạm thời là một năm."

"Một năm sao, mình cũng trở về trong khoảng thời gian đó."

"Vậy sao?" Dịch Thần Hi cười nhìn cô: "Cậu ở đâu?"
"Thủ đô đó."

Dịch Thần Hi cười: "Bạn trai mình cũng ở thủ đô." Chẳng qua Hạ Xuyên ở gần trường đại học S.

Đôi mắt Chu Ảnh sáng rõ, vô cùng kinh ngạc: "Bác sĩ Trình cũng vậy, bạn gái anh ấy cũng thế."

"Anh ấy có bạn gái sao?" Chuyện kì lạ này khiến Dịch Thần Hi vô cùng bất ngờ, dù gì cũng là bác sĩ không biên giới, là một công việc vô cùng nguy hiểm...... Trong suy nghĩ của cô, Trình Nguyên Phong sẽ không có bạn gái.

Chu Ảnh cười to: "Đương nhiên là có, nghe nói người bạn gái này là thanh mai trúc mã của anh ấy, là một cô gái rất xinh đẹp, lần sau nếu có cơ hội có thể nói bác sĩ Trình giới thiệu cho hai người làm quen với nhau."

"Được thôi."

Hai người vui sướng nói chuyện ở dưới bầu trời đêm.

Một lúc sau Hạ Xuyên đi tới, chào Chu Ảnh một tiếng, mới dẫn Dịch Thần Hi đi về hướng khác.

——

"Ngủ một chút đi." Hạ Xuyên chỉ vào lều trại trước mắt, nhìn Dịch Thần Hi nói.

Dịch Thần Hi gật đầu, đi vào trong lều: "Nhóm của Chu Ảnh thì sao ạ?"

"Đã có sắp xếp cho bọn họ rồi, em yên tâm đi."

"Dạ."

Dịch Thần Hi ngủ, Hạ Xuyên ngồi ở một bên nhìn. Sau khi nằm xuống, Dịch Thần Hi cũng ngủ không được, nhịn không được muốn nói chuyện với Hạ Xuyên nhiều hơn.

"Hạ Xuyên."

"Hửm? Làm sao vậy?"

Dịch Thần Hi nhìn sao trời, lều trại của bọn họ vô cùng đơn sơ, vốn không có gì che đậy, nói là lều trại nhưng thật ra chỉ là căng một tấm bạt, để người nằm trên đó, bên cạnh còn có mấy nhánh cây được bao xung quanh, mỗi khi có gió thổi tới chúng sẽ phát ra tiếng xào xạt.

"Anh và Trình Nguyên Phong lớn lên cùng nhau à?"

"Ừ, quen nhau khi còn nhỏ." Hạ Xuyên lớn hơn Trình Nguyên Phong một năm, cho nên mới sẽ yên tâm giao Dịch Thần Hi cho anh ta chăm sóc.

Dịch Thần Hi nga một tiếng, nhịn không được hỏi: "Vậy anh có quen với bạn gái anh ấy không?"

"Có quen." Hạ Xuyên dừng một chút, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói với Dịch Thần Hi: "Em từng gặp rồi đấy."

"A?" Cái này đến lượt Dịch Thần Hi kinh ngạc, cô gặp bạn gái Trình Nguyên Phong khi nào chứ, vì sao cô không biết.

Hạ Xuyên cười nhìn cô: "Em còn nhớ Tết Âm Lịch năm hai không?"

"Nhớ nha" Năm ấy, cô đi theo Hạ Xuyên tới thủ đô, nói dối mọi người trong nhà, nói là đi ra ngoài du lịch với Noãn Noãn, cuối cùng hai người lại đi thủ đô, lúc ấy còn gặp bạn của Hạ Xuyên, đột nhiên ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên, kinh ngạc nhìn Hạ Xuyên hỏi: "Anh đừng nói với em, trong nhóm người mình gặp lúc ấy có bạn gái Trình Nguyên Phong trong đó nha?"

"Đúng vậy." Hạ Xuyên cười: "Là Hướng Doanh Doanh đó."

Điều này thật sự làm Dịch Thần Hi giật mình, "Anh vừa nói trong hai cô gái trong nhóm có một người là bạn gái anh ấy, em liền nghĩ ngay đến Hướng Doanh Doanh."

Hạ Xuyên cong khóe môi: "Ừ, hai người đó quen nhau lâu rồi."

Dịch Thần Hi suy nghĩ giây lát, cười nói: "Thật tốt."

Hai người nhìn nhau cười, Hạ Xuyên duỗi tay xoa tóc cô, trầm giọng nói: "Chúng ta cũng rất tốt mà."

Hai người dựa sát để san sẻ hơi ấm cho nhau, thật lâu sau, mí mắt Dịch Thần Hi bắt đầu khép lại, Hạ Xuyên nhìn mà đau lòng, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Em ngủ một chút đi, ta sẽ ở đây."

Cô nắm chặt Hạ Xuyên quần áo, ôn nhu hỏi: "Thật ạ?"

"Đương nhiên." Hạ Xuyên nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau nhẹ giọng nói: "Anh không đi, tối nay anh sẽ luôn ở đây."

"Dạ." Dịch Thần Hi mơ mơ màng màng trả lời, bất tri bất giác ngủ lúc nào không biết. Hạ Xuyên dùng bàn tay còn lại không có nắm tay cô, để trước mắt Dịch Thần Hi, thay cô che chắn cả một bầu trời lộng lẫy ánh sao.

Chiến tranh qua đi, ban đêm mọi thứ đều trở về yên lặng. Ngôi sao xen ra xem náo nhiệt, trong màn đêm u tối, như xuất hiện một tia sáng, giống như ánh sáng của ngày mới, chiếu rọi lên mọi người, cho bọn họ thêm hy vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau