LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 31 - Chương 35

Chương 30

03/05/20

Editor: Ji_en

Hạ Xuyên nhướng mày, nhìn cô đỏ mặt, trong mắt ngập tràn ý cười: "Mấy giờ ra ngoài đây?"

"Bây giờ đi." cô đã ngủ đủ, lúc này tinh thần rất tốt.

Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào cô: "Eo không đau? Có thể đi được rồi sao?"

Dịch Thần Hi nghẹn họng, trừng mắt nhìn Hạ Xuyên liếc mắt một cái: "Hay anh tiếp tục ôm em ra ngoài đi?" Tròng mắt cô xoay chuyển nói: "Nếu không anh cõng em đi?"

Hạ Xuyên: "......"

Chờ đến lúc hai người chuẩn bị xong, ra cửa cũng đã đến ba giờ chiều, thời gian không còn sớm nhưng cũng không muộn, ánh mặt trời buổi chiều vẫn còn chiếu, Dịch Thần Hi mặc quần áo mà Hạ Xuyên ra ngoài mua cho cô lúc giữa trưa, trùm kín mít.

Cái váy tối hôm qua...Hiện tại còn treo ở ban công nhà Hạ Xuyên, lay động theo gió.

Dịch Thần Hi muốn đi dạo cho nên Hạ Xuyên cũng không lái xe, liền nắm tay cô cùng nhau ra ngoài đi dạo, đến cuối cùng Dịch Thần Hi cũng không biết nên đi đâu, nơi cô muốn đi lại quá xa, thời gian căn bản không đủ, rốt cuộc hai người không chút do dự lựa chọn đi xem phim.

"Muốn ăn gì không?"

"Bắp rang bơ." Dịch Thần Hi dừng một chút, nhỏ giọng nói: "Còn muốn uống Coca." Đây là những món cần thiết khi đi xem phim, cũng là món cô thích. Suy nghĩ, Dịch Thần Hi kéo kéo quần áo Hạ Xuyên, ngước mắt đối diện với mắt anh, bất chấp nguy hiểm nói câu: "Anh mua một ly là được rồi, anh không cần uống Coca đâu."

Hạ Xuyên nhướng mày nhìn cô: "Vì sao?"

Dịch Thần Hi nghẹn giọng hỏi: "Anh không biết sao?"

"Ồ?" Hạ Xuyên cười nhẹ nhìn chằm chằm cô hỏi: "Biết cái gì?"

Dịch Thần Hi nhón chân, ghé vào tai Hạ Xuyên, toàn bộ hô hấp đều dừng ở lỗ tai anh, có chút ngứa, giọng cô rất nhẹ, giống gió nhau thổi tiến vào tai anh. Dịch Thần Hi vô cùng nghiêm túc nói: "Coca làm suy thận, anh không biết sao."

Hạ Xuyên: "............"

Anh nghẹn họng, duỗi tay chụp đầu Dịch Thần Hi, nhìn cô cười: "Xem mấy thứ này ở đâu?"

Sắc mặt Dịch Thần Hi bình tĩnh hừ một tiếng: "Em xem tin tức thì nhìn thấy."

Lúc sau, Hạ Xuyên bất đắc dĩ mua cho cô 1 ly Coca, còn mình mua ly nước cam.

Bộ phim đó Dịch Thần Hi vẫn luôn muốn xem, nội dung nói về tình yêu, mới ra rạp chiếu không lâu, mấy hôm trước cô còn nghe được không ít người nói rằng ai xem bộ phim này xong cũng đều khóc cả, Dịch Thần Hi sở dĩ muốn đến xem, chủ yếu là vì muốn xem cùng Hạ Xuyên.

Nghe nói bộ phim này giống nhiều cặp đôi hiện nay nên hy vọng có thể cùng người mình yêu xem để không tạo sai lầm như vậy khiến cho bản thân hối hận về sau.

Mở đầu bộ phim rất vui vẻ, về sau liền bắt đầu nặng nề, Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm màn hình, lông mi run rẩy, trong phòng cũng bắt đầu có tiếng nức nở truyền ra, Dịch Thần Hi nghe, theo bản năng quay đầu sang nhìn Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên cười khẽ, duỗi tay xoa tóc cô, chỉ có ánh sáng trên màn hình lớn phản chiếu xuống, nương theo ánh sáng, Dịch Thần Hi thấy khẩu hình lời nói của Hạ Xuyên.

Anh nói: Chúng ta sẽ không như vậy.

Nhân vật nam nữ chính trong phim, bởi vì hiểu lầm và áp lực cuộc sống mà chia tay, một người không muốn nói, một người lại không chịu hiểu, do đó đường ai nấy đi, không ai chịu thua ai, lúc còn trẻ không ai muốn quay đầu lại. Để rồi đến cuối cùng bản thân lại hối hận khôn nguôi.

Tiếng nức nở trong rạp chiếu phim truyền hết đợt này đến đợt khác, Dịch Thần Hi nhìn, tuy rằng cảm thấy cảm động nhưng rồi lại nghĩ loại chuyện này, hẳn sẽ không xảy ra trên người mình.Tuy rằng tính cách cô háo thắng, nhưng cũng không phải nữ chính trong phim mà Hạ Xuyên, liền càng không phải.

Giống như lời anh nói, Dịch Thần Hi cùng Hạ Xuyên, sẽ không như vậy.

Khóe miệng Dịch Thần Hi giương lên, nghiêng mắt đối diện với Hạ Xuyên.

Cô cúi đầu, nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau gật đầu: "Em cũng cảm thấy vậy."

Cô cảm thấy sẽ không như vậy. Mấy năm sau, tuy rằng hai người tách ra, nhưng cũng không giống với cảnh tượng trong bộ phim này.

Hạ Xuyên và Dịch Thần Hi, ở trước mặt người khác đều là hai người hiếu thắng, nhưng ở trước mặt đối phương bọn họ lại cam tâm tình nguyện vứt bỏ cái tôi của mình, nguyện ý nhận thua.

Không vì bất kỳ nguyên nhân nào khác, chỉ đơn giản vì đó là người kia.

Dịch Thần Hi nghĩ, nhón chân hôn cằm Hạ Xuyên, cười nói: "Vậy anh phải luôn đối xử tốt với em."

"Được."

Anh hứa hẹn, sẽ vẫn luôn đối tốt với cô.

Buổi tối gió lớn, Dịch Thần Hi mặc không nhiều lắm, mới từ rạp chiếu phim ra tới đã bị lạnh run bần bật.

Hạ Xuyên đem áo khoác của mình khoác lên vai cô, bao lấy cả người cô, anh đứng yên ở trước mặt Dịch Thần Hi, mặt mày chuyên chú thay cô cài từng cúc áo, từng bước từng bước, mặc vô cùng nghiêm túc.

Sau khi mặc xong, mới buông ra. "Được rồi."

Dịch Thần Hi ngẩng đầu, nhìn bản thân phản xạ trong mắt anh, đuôi lông mày đều nhiễm ý cười.

"Cảm ơn anh." Cô ngước mắt nhìn Hạ Xuyên: "Vậy còn anh, không lạnh sao?"

Hạ Xuyên cong khóe môi, đáp: "Anh không lạnh." Anh thuận thế nắm tay Dịch Thần Hi ra bên ngoài cửa.

"Đói bụng không, muốn ăn gì?" Không có khả năng hai người xem phim xong lại về nhà nấu cơm.

Dịch Thần Hi suy nghĩ giây lát, hỏi anh: "Ngày mai anh còn được nghỉ không?"

"Buổi sáng phải về một chuyến, còn có chút việc."

"Vậy buổi chiều anh trở về sao?" Ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên, ôm cánh tay Hạ Xuyên làm nũng.

"Trước khi ăn bữa tối hẳn có thể trở về." Hạ Xuyên cho cô một khoảng thời gian đại khái.

Dịch Thần Hi vội vàng nói: "Vậy lát nữa đi siêu thị, ngày mai anh nấu cơm cho em nhé?"

Hạ Xuyên mỉm cười nhìn cô, nhéo nhéo tay cô: "Được, đi ăn trước một chút gì, rồi đi siêu thị."

Hai người ở bên ngoài ăn một bữa cơm chiều cũng không tệ lắm mới cùng nhau đi dạo siêu thị, mua không ít đồ vặt trở về. Hạ Xuyên sắp tới không cần huấn luyện khép kín nữa cho nên mỗi tuần vẫn là có thể về nhà một chuyến. Tuy rằng bận, nhưng so với trước kia vẫn tốt hơn rất nhiều.

——

Sáng sớm hôm sau, 5 giờ sáng Hạ Xuyên dã dậy, hôn mặt Dịch Thần Hi mới đứng dậy rời đi. Anh vừa đi, Dịch Thần Hi liền tỉnh, ngơ ngẩn nhìn trần nhà thật lâu sau, cô mới xoa đầu, tiếp tục ngủ.

Ngủ một giấc ngủ đến 10 giờ, Dịch Thần Hi mới tỉnh. Hôm nay cô hẹn Noãn Noãn cùng nhau đi dạo phố.

Thời điểm hai người ở trong trường học đều lười, nhưng hiện tại đã chuyển mùa, Dịch Thần Hi mới kinh ngạc phát hiện mình không có quần áo gì để mặc, vừa lúc Noãn Noãn cũng cảm thấy như vậy nên hai người đồng lòng hẹn nhau chủ nhật hôm nay đi ra ngoài đi dạo phố.

Ban ngày ánh mặt trời chiếu ấm áp.

Dịch Thần Hi mặc một cái áo khoác nỉ, đứng ở của trung tâm thương mại chờ Noãn Noãn.Tuy rằng có ánh mặt trời, nhưng đứng bên ngoài vẫn có chút lạnh, cô tìm một quán cà phê ngồi xuống, điều cô không nghĩ tới chính là......Ở chỗ này lại gặp được người quen.

Lúc cô nhìn thấy người kia, người nọ cũng đồng thời thấy được Dịch Thần Hi, còn cố ý nhìn cô khẽ cười chào hỏi: "Dịch Thần Hi?" Người nọ đi tới, vẻ mặt nhu hòa nhìn cô.

Dịch Thần Hi hơi giật mình, trong nháy mắt cô còn tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác, không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp được bạn học cũ.

"Mục Phinh." Cô gật đầu: "Mình nhớ không lầm tên chứ?"

Mục Phinh lắc đầu, nhìn cô cười: "Đương nhiên là không, không nghĩ rằng đã nhiều năm như vậy không gặp, cậu vẫn không thay đổi." Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười.

Hai người bọn cô là bạn học cấp ba, lúc đi học quan hệ không tốt cũng không xấu nhưng tóm lại có ấn tượng, bởi vì Dịch Thần Hi cùng Mục Phinh thành tích học tập đều rất tốt, mỗi một lần nếu không phải Mục Phinh đứng nhất thì cũng chính là Dịch Thần Hi đứng đầu cho nên ấn tượng vẫn tương đối khắc sâu.

Chỉ là từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, Mục Phinh không còn liên lạc với ai trong khối, nên không có ai biết Mục Phinh đi nơi nào cho nên Dịch Thần Hi vừa mới nhìn thấy cô mới cảm thấy kinh ngạc như vậy.

Sao lại có thể gặp cô ấy ở chỗ này được?

"Sao cậu lại ở đây? Hiện tại thế nào?"

Mục Phinh cười, gật đầu ý bảo Dịch Thần Hi ngồi xuống: "Đang đợi bạn, cậu đang học đại học đi."

"Đúng vậy, cậu thế nào?"

Mục Phinh cười, nụ cười trên mặt có chút chua xót, "Mình không đi học, vẫn luôn đi làm công."

Dịch Thần Hi ngẩn ra, gật đầu: "Xin lỗi cậu."

"Không sao đâu, tớ đều quen rồi."

Hai người ngồi cùng nhau nói chuyện một lúc, Noãn Noãn liền tới. Dịch Thần Hi giới thiệu hai người bọn họ một chút mới chuẩn bị rời đi.

"Chúng ta trao đổi phương thức liên lạc đi." Mục Phinh đề nghị.

Dịch Thần Hi không từ chối, đều là bạn học cũ, trao đổi phương thức liên lạc cũng là bình thường.

"Được thôi." Hai người trao đổi phương thức liên lạc xong, Dịch Thần Hi mới cùng Noãn Noãn đi ra ngoài, cô không chú ý tới thời điểm cô cùng Noãn Noãn vừa rời đi, có hai người đàn ông ngồi xuống đối diện nói chuyện với Mục Phinh.

......

Noãn Noãn liếc mắt nhìn cô, có chút kinh ngạc: "Người vừa nãy là bạn học cấp ba ngày trước cậu nói sao?"

"Đúng vậy."

Noãn Noãn nhíu mày, có chút kinh ngạc: "Sao các cậu có thể gặp nhau ở chỗ này thế?"

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Mình không biết, chắc là duyên phận đi."

"......"

Noãn Noãn suy nghĩ một lát, mới nhỏ giọng nói: "Tớ cảm thấy ánh mắt cô ấy nhìn cậu cứ lạ lạ như thế nào ấy."

"Có sao?" Dịch Thần Hi đúng thật không chú ý tới, cô chỉ là cảm thấy đã nhiều năm không gặp bạn học, thời điểm gặp lại sẽ có một chút xấu hổ và xa cách, căn bản là không biết nói đề tài gì cũng may Noãn Noãn tới kịp thời, cô quẫn bách mới không có ngồi lâu.

"Có một chút, nhưng tớ không nói được ánh mắt kia có hàm ý gì."

Dịch Thần Hi suy nghĩ, nói: "Có thể do lâu rồi mới gặp lại, mặc kệ cô ấy đi, chúng ta đi dạo phố mua đồ trước."

Nghe vậy, Noãn Noãn ái muội mà nhìn cô chớp mắt: "Ừ tớ quyết định mua quà tặng cậu."

"Cái gì?"

"Anh Xuyên nhà cậu khẳng định sẽ thích."

Dịch Thần Hi: "...... cậu đừng có mua linh tinh."

Noãn Noãn nhướng mày, phi thường đắc ý hỏi: "Bây giờ cậu có muốn hay không?"

"Không cần."

Noãn Noãn nghẹn họng kéo Dịch Thần Hi đi về hướng cửa hàng nội y bên kia, vừa đi vừa nói chuyện: "Mua cái này đi, thế nào?"

Dịch Thần Hi nhìn cửa hàng trước mắt treo những bộ quần áo ấy...... Cô xem không nổi nữa, mặt nhanh chóng đỏ lên cũng không biết nghĩ tới cái gì.

Qua một hồi lâu, Dịch Thần Hi lẩm bẩm nói: "Cậu đây là muốn tớ tức chết sao?"

"......"

Cuối cùng, Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn hai người vẫn đỏ mặt từ cửa hàng bước ra.

Chương 31

03/05/20

Editor: Ji_en

"Đi mua quần áo cửa hàng khác đi."

"Ừ."

Hai người tiếp tục càn quét trong trung tâm thương mại, mắt thẩm mỹ Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn đều rất tốt, cũng không lo lắng thời gian, nên vẫn ở trong trung tâm thương mại từ từ đi dạo.

——

Lúc này, ở thành phố bên kia.

Khoảng thời gian trước nhóm Hạ Xuyên tập huấn rất nhiều nhưng giờ phải sắp xếp luyện tập lại lần nữa. Hai ngày gần đây bọn họ đều được nghỉ phép, có thể về nhà nghỉ ngơi, đến thứ hai mới trở lại huấn luyện bình thường.

Hạ Xuyên đã thể hiện hết tài năng của mình, danh sách những người ở lại đều đã có cho nên hôm nay ngoại trừ báo cáo một chút tình huống ở ngoài còn có rất nhiều nhiệm vụ mới được đưa ra.

Mới vừa phân chia xong, Hạ Xuyên đã bị Lý Nham kêu vào văn phòng, bảo anh dẫn dắt một người.

"Ai ạ?"

"Chu Tinh Vũ." Lý Nham híp mắt nhìn anh: "Các cậu là chiến hữu hẳn cũng quen biết đi."

Hạ Xuyên gật đầu, anh cũng khá quen thuộc với người này, nhưng tuổi của cậu ta có hơi nhỏ, hình như là mười chín tuổi hai mươi tuổi, tốt nghiệp cấp 3 liền vào bộ đội tham gia quân ngũ, dùng súng giỏi nhưng tính cách kiêu ngạo khó thuần rất khó để quản lý.

Vậy mà có rất nhiều lãnh đạo thích những tên nhóc như vậy, tính tình ngạo mạn hay không không quan trọng chỉ cần là người lợi hại tất cả đều không thành vấn đề.

"Em dẫn cậu ta?" Hạ Xuyên có chút kinh ngạc: "Cậu ta vào thẳng đội chúng ta?"

"Đúng vậy." Lý Nham suy nghĩ giây lát đưa tư liệu về Chu Tinh Vũ cho anh: "Lần trước trong lúc thi đấu tên nhóc này biểu hiện rất xuất sắc được lãnh đạo nhìn trúng, liền ném tới đội chúng ta, muốn cho hắn được huấn luyện thật tốt về sau chắc chắn là một nhân tài."

Hạ Xuyên gật đầu: "Vậy được, khi nào thì người tới?"

"Ngày mai có thể gặp."

"Không thành vấn đề."

Hai người thương lượng công việc, đột nhiên điện thoại trong văn phòng vang lên, Lý Nham nhanh chóng bắt máy, nghe được đầu bên kia nói ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hạ Xuyên nói: "Kiêu ca xuất hiện."

"Ở đâu?" Hạ Xuyên vội vàng hỏi.

Lý Nham cúp điện thoại cầm lấy còi bên cạnh nhanh chóng nói: "Có người nói nhìn thấy Kiêu ca mang theo thuộc hạ nhập cảnh vào trung tâm thành phố."

"Chỉ là bóng dáng? Có cả trợ thủ đắc lực?"

"Đúng vậy, hai người cùng nhau xuất hiện, vậy tên Kiêu ca nhất định cũng đến đây." Tài liệu mấy năm nay bọn họ thu được chỉ cần Kiêu ca trợ thủ đắc lực cùng xuất hiện thì Kiêu ca nhất định đi ở giữa. Đây là chuyện đương nhiên.

Lý Nham thổi còi, mọi người tập hợp, xuất động nhiệm vụ.

Theo tin tức nhận được mục tiêu được xác định ở tòa nhà lớn tại trung tâm thành phố, thuộc hạ của Kiêu ca từng xuất hiện tại đó, đội Hạ Xuyên khoá chặt mục tiêu, tuy bọn họ không thấy được khuôn mặt thật của Kiêu ca, nhưng bọn họ rất quen thuộc hai tên thuộc hạ kia.

——

Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn đi dạo phố, đến 5 giờ hai người bọn họ liền tách ra. Lúc cô về đến nhà cũng mới 6 giờ, mặt trời chiều ngã về tây, chân trời bị nhiễm ánh đỏ lộng lẫy bắt mắt.

Về đến nhà, Dịch Thần Hi cất dọn đồ đạc xong mới bắt đầu vào phòng bếp nấu cơm, cũng không biết mấy giờ Hạ Xuyên mới trở về, cô chuẩn bị trước nguyên liệu nấu ăn, còn lại chờ Hạ Xuyên trở về thì tính tiếp.

Thời gian tí tách trôi đi, đến 7 giờ tối, Hạ Xuyên vẫn chưa trở về, nhắn tin không có người trả lời, điện thoại cũng không có người nghe. Dịch Thần Hi nhíu mày nhìn chằm chằm di động có chút lo lắng.

Những tin nhắn cô gửi đều như đá chìm đáy biển, cho đến 8 giờ tối, vẫn không có ai trả lời.

Lúc này tại toà nhà trong trung tâm thành phố, lại lâm vào một mảnh hỗn loạn. Nhóm Hạ Xuyên vừa đến nơi này, trên tầng cao nhất đột nhiên bốc cháy, người bên trong tòa nhà toàn bộ đều chạy tán loạn tạo ra tình cảnh rối ren.

Mọi người đều chen chúc chạy ra, nhân viên hiện trường lâm trạng thái vào hoảng loạn, hoàn toàn không nghe lời chỉ huy.

"Bình tĩnh một chút."

"Đừng chạy,mọi người đừng vây xem."
"Kéo dải cảnh báo!"

"Vâng!"

Hạ Xuyên cùng Lý Nham cầm bộ đàm, hai người chạy lên lầu, nơi cháy là một cái kho hàng, phía dưới năm tầng là trung tâm mua sắm nhỏ, hướng lên trên là office building.

Kho hàng để chồng chất thùng giấy nên bắt lửa rất nhanh. Không bao lâu lửa lớn ngập trời, nhân viên không có ai bị thương nhưng lại tạo thành hỗn loạn.

Biểu cảm Lý Nham nghiêm túc, nhìn Hạ Xuyên: "Chúng ta mặc thường phục, bọn chúng vậy mà dám ở chúng ta trước mắt nháo loạn như vậy." Anh ta cong cong khóe môi, cười nhạo: "Xem đã đến thời điểm chỉnh đốn lại thành viên trong đội rồi."

"Thu đội!"

Hiện trường đã được khống chế tốt, mọi việc còn lại đều giao cho phía phòng cháy chữa cháy.

......

Thời điểm Hạ Xuyên về nhà, trong phòng một mảnh đen nhánh.Anh ấn công tắc trên tường, đèn trong phòng bật lên. Hạ Xuyên dừng một chút, vừa mới chuẩn bị đi vào trong phòng, bước chân đột nhiên chững lại, anh nhìn chăm chú vào người nằm trên sô pha, thần kinh đang căng chặt, vừa nhìn thấy cô nháy mắt thả lỏng.

Anh cúi đầu, duỗi tay xoa đầu Dịch Thần Hi, nhìn chăm chú vào khuôn mặt lúc ngủ của cô nhỏ giọng nói xin lỗi.

Vừa dứt lời, Dịch Thần Hi liền tỉnh lại, mở con ngươi nhập nhèm nhìn anh, hai người trầm mặc đối diện nhau, Dịch Thần Hi duỗi tay câu lấy Hạ Xuyên cổ, hướng vào lồng ngực anh cọ cọ ôn nhu hỏi: "Anh về rồi."

"Ừm." Hạ Xuyên đem người ôm lấy, thấp giọng nói: "Có nhiệm vụ đột xuất, xin lỗi em."

Dịch Thần Hi cong khóe miệng: "Không sao mà." Cô nhìn chằm chằm Hạ Xuyên: "Anh có bị thương không?"

"Không có." Tay Hạ Xuyên nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng cô hỏi: "Sao em không vào phòng ngủ, bên ngoài lạnh lắm."

Dịch Thần Hi hàm hồ trả lời: "Em ở chỗ này chờ anh trở về."

Cô muốn khi anh vào đến phòng có thể thấy cô. Thế nên cô quyết định ngủ ở trên sô pha phòng khách, để Hạ Xuyên vừa liếc mắt một cái là có thể nhìn đến, như vậy có thể khiến anh an tâm một chút.

Hạ Xuyên sững người, siết chặt cô vào lòng.

"Em ăn cơm chưa?"

"Vẫn chưa. Em đói bụng."

"Để anh nấu cơm."

"Vâng." Dịch Thần Hi mi mắt cong cong cười hôn cằm anh: "Anh cũng chưa ăn sao?" "Chưa."

Trong phòng bếp đèn đuốc sáng trưng, một đôi tình nhân bận rộn trong phòng bếp, tài nghệ của Hạ Xuyên không tồi, tuy rằng ít khi làm nhưng vẫn tương đối quen ngược, so với Dịch Thần Hi thì tốt hơn.

Cô giúp Hạ Xuyên xắn tay áo, ban đêm bên ngoài gió lớn nhưng phòng bếp lại rất ấm áp.

Dịch Thần Hi xắn tay áo xong, từ phía sau ôm eo Hạ Xuyên, cọ cọ, đột nhiên nhớ tới những tin nhắn và cuộc gọi không ai hồi đáp của mình, có một chút ủy khuất.

Cô trầm mặc một hồi, mới rầu rĩ nói: "Em nhắn tin anh không trả lời."

"Thực xin lỗi." Lúc ấy anh ném di động ở văn phòng Lý Nham, trở về mở lên mới nhớ tới cầm lấy di động, vội vàng phóng xe về nhà.

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, nhón chân hôn anh: "Lời xin lỗi của anh được chấp nhận."

Hạ Xuyên cười, cúi đầu mút khóe môi cô, đem người ôm lên, làm chân cô quàng ở eo, cúi đầu hôn xuống.

Ánh nến bị gió thổi lay động, ánh đèn lúc sáng lúc tối, có chút mông lung.

Dịch Thần Hi ngồi ở trước bàn ăn, cúi đầu nhìn bát mì trước mặt, đã hơn nửa đêm lại không thể nấu cơm cho nên Hạ Xuyên làm hai tô mì. Đồ ăn trước mặt nhìn không tồi, trong chén Dịch Thần Hi còn có 2 quả trứng gà rán chín bảy phần.

Tuy rằng chỉ là một tô mì, nhưng nhìn qua lại dị thường phong phú. Hạ Xuyên từ trong phòng bếp bước ra, nhướng mày nhìn cô: "Sao em chưa ăn?"

"Em chờ anh." Dịch Thần Hi đem đôi đũa đưa cho Hạ Xuyên, cong hạ khóe miệng nói: "Đây là lần đầu tiên anh nấu ăn cho em." Lần trước, hai người hoặc ăn cơm hộp hoặc là đi ra ngoài ăn.

Hạ Xuyên cười nhéo mặt cô, mặt mày nhu hòa: "Nếu em thích về sau có thời gian chúng ta ăn cơm ở nhà."

"Được ạ." Dịch Thần Hi vui sướng đáp lời, cô kẹp lên mì sợi ăn một ngụm, híp mắt tán thưởng: "Ăn ngon ghê."

"Cố ý khen anh đi."

"Đương nhiên không phải nha." Dịch Thần Hi cười, đem sợi mì trong chén mình gắp lên đưa tới bên miệng Hạ Xuyên: "Thử một chút."

Hạ Xuyên cúi đầu ăn xong.

Trù nghệ anh không thể nói tốt nhưng cũng không thể nói dở, trên cơ bản với thân phận Hạ Xuyên, chỉ cần có thể ăn được là được rồi anh cũng không có kén ăn, nhưng suy xét đến Dịch Thần Hi, tô mì tối nay có một chút hương vị tình cảm nên ngon hơn trước.

Hai người an tĩnh ăn. Đến cuối Dịch Thần Hi ăn không hết đồ ăn còn lại trong bát, Hạ Xuyên nhìn không nói hai lời liền ăn hết.

Dịch Thần Hi há miệng thở dốc, vẫn chưa nói cái gì. Quân nhân đều không thích lãng phí đồ ăn, bọn họ nhìn không chấp nhận được.

"Vừa ăn xong bụng có chút căng."

Hạ Xuyên ừ một tiếng: "Về sau ăn không hết đều đưa cho anh."

Dịch Thần Hi cười, hỏi: "Vậy nếu anh không có mặt thì em cho ai ăn."

Hạ Xuyên liếc mắt nhìn cô một cái: "Nếu anh không ở bên, em liền gọi ít một chút, đừng lẵng phí đồ ăn."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi gật đầu đáp lời: "Được ạ."

Ăn mì xong, cô liền có tinh thần một chút không còn mệt. Lúc đợi Hạ Xuyên nằm ở trên sô pha cũng ngủ hơn một tiếng, tinh thần kỳ thật còn khá tốt. Cho nên vẫn còn sức lực nói chuyện với Hạ Xuyên.

Nằm ở trên giường, Dịch Thần Hi cử động, đột nhiên hỏi: "Tối nay anh vội gì vậy?"

"Không xem TV sao?"

"Em không."

Hạ Xuyên kể lại mọi chuyện, Dịch Thần Hi a một tiếng: "Hôm nay em còn tới trung tâm mua sắm đó đấy."

"Khi nào?" Hạ Xuyên khẩn trương hỏi.

"Buổi chiều nha, lúc giữa trưa còn ngồi ở đối diện uống cafe cùng Noãn Noãn rồi đi dạo phố, sau đó buổi chiều mới đi tới nơi anh vừa nói." Nói xong, ánh mắt Dịch Thần Hi đột nhiên sáng lên, đôi mắt long lanh nhìn Hạ Xuyên nói: "Em có mua quà cho anh."

Chương 32

03/05/20

Editor: Ji_en

"Hửm?"

Dịch Thần Hi nhanh nhẹn từ trên giường bò dậy, vừa mới chuẩn bị xuống giường lại bị Hạ Xuyên ngăn lại.

"Ngày mai lại xem."

Dịch Thần Hi nhìn cánh tay dặt trên eo mình: "Anh có mệt không?"

"Có một chút." Hạ Xuyên duỗi tay xoa xoa ấn đường, ôm cô vào lòng, đỡ cổ Dịch Thần Hi, cúi đầu hôn xuống, "Vẫn còn sức?"

Bây giờ là nửa đêm, Dịch Thần Hi đã luyên thuyên cả một tiếng đồng hồ. Dịch Thần Hi duỗi tay câu lấy cổ Hạ Xuyên ừ một tiếng: "Em không mệt."

Hạ Xuyên cười nhẹ mút khóe môi cô: "Vậy chúng ta vận động trước khi đi ngủ?"

Dịch Thần Hi: "...... Không cần." Cô đẩy Hạ Xuyên, nhướng mày nói: "Anh không được dúng tục quá độ."

Hạ Xuyên nghẹn họng, dùng sức nhéo mặt cô, nhìn chăm chú vào cô nói: "Nếu sau này đến giờ hẹn mà anh vẫn chưa về nhà em cứ ăn cơm trước, không được để bản thân bị đói, biết không?" Anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô nói: "Có đôi khi sẽ có nhiệm vụ đột xuất, anh có thể sẽ không kịp báo cho em."

"Dạ." Dịch Thần Hi hiểu rõ, khi cô lựa chọn ở bên Hạ Xuyên đã biết mình và Hạ Xuyên không giống các cặp đôi khác, ngày nào cũng ở bên nhau, cũng không thể thường xuyên liên lạc. Những cái đó cô không để ý, chỉ cần là Hạ Xuyên, cô có thể chấp nhận tất cả.

Cô cười hôn yết hầu anh, còn cố ý mút một cái, cảm nhận được thân thể anh căng chặt, Dịch Thần Hi cười như tiểu hồ ly.

"Em vẫn luôn muốn hôn nơi này."

Giọng Hạ Xuyên khàn khàn, ánh mắt thâm trầm, hơi rũ mắt nhìn cô cười giảo hoạt: "Rất đắc ý?"

"Đương nhiên." Dịch Thần Hi dựa vào người anh, vừa mới chuẩn bị duỗi tay lên sờ, đã bị anh áp xuống dưới thân...... Hạ Xuyên hơi dùng chút lực, cô liền không thể trốn thoát, ánh mắt anh nặng nề nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi, một đường hôn xuống.

"Tự mình đốt lửa thì phải dập lửa."

Dịch Thần Hi: "......"

Gió thổi ngoài cửa sổ, thậm chí có càng lúc càng có xu thế lớn, mà trong phòng hai người...... Triền miên quấn quýt ở bên nhau.

Âm thanh nhỏ vụn mãi không dừng.

Dịch Thần Hi chủ động quyến rũ anh...... Nhưng lại thất bại.

Sau một lúc lâu, trận đánh lâu dài trong phòng mới dừng lại, căn phòng trở nên im lặng ngoài cửa sổ gió bắt đầu chậm lại.

(Xiao He: Đang beta đến đoạn này tôi tức quá:) Sao tác giả lại khiến tôi tức đến như vậy, thịt của tôi T.T)

——

Sáng hôm sau, Dịch Thần Hi có tiết học, thời điểm tỉnh lại Hạ Xuyên đã không còn trong phòng nhưng để lại cho cô chùm chìa khóa.

Cô vội vàng đi tới trường, sát đến giờ vào lớp mới đến nơi.

Trương Bích Lam đi trước mang sách vở cho cô, nhìn Dịch Thần Hi làm mặt quỷ cười không kiềm chế: "Thần Hi."

Dịch Thần Hi: "An tĩnh một chút, chuẩn bị vào lớp rồi kìa."

Trương Bích Lam: "......"

Cô mới vừa ngồi xuống không lâu, giáo viên đã bước vào lớp. Lớp Dịch Thần Hi đi học còn xem như tự do, những món đồ mà giáo viên nhắc cô cũng có thể hiểu được, Hạ Xuyên đặt rất nhiều tâm huyết vào chuyên ngành này.

Dưới lớp bạn học yên lặng nghe giảng, giáo viên đang nói về phối hợp màu sắc trong ảnh. Bọn họ học nhiếp ảnh, đối với màu sắc cùng bối cảnh cần phải chú trọng, mới có thể tạo ra bức ảnh đẹp.

Dịch Thần Hi nghe giảng, không tự chủ được xoa eo mình. Sáng nay lúc tỉnh dậy cô quả thực muốn giết Hạ Xuyên. Tối hôm qua thật là quá đáng mà...... Cô đã nói từ bỏ rồi, anh còn tiếp tục tiến tới. Lăn lộn đến sau nửa đêm, cô mới có thể đi ngủ.

Dịch Thần Hi cắn răng, tiếp tục xoa eo.

Trương Bích Lam nghi ngờ nhìn cô: "Cậu làm gì đấy?"

Dịch Thần Hi đỏ mặt ho, quay qua nhìn cô ấy: "Tớ có làm gì đâu, sáng nay đi xe bus nên có chút đau."

"A?" Trương Bích Lam kinh ngạc nói: "Không phải cậu nói qua nhà bạn trai sao?"

Dịch Thần Hi mặt không đổi sắc gật đầu: "Đúng vậy, nhưng Hạ Xuyên bận, ngày hôm qua cũng không về nhà."

Trương Bích Lam "......" Cô hơi đồng tình nhìn Dịch Thần Hi, vô cùng tiếc hận nói: "Mình còn tưởng rằng eo đau là vì làm cái kia."

"......" "Không có." Dịch Thần Hi kiên định, nhìn mắt Trương Bích Lam nói: "Tuyệt đối không như cậu nghĩ đâu."

Trương Bích Lam: "......" Cô còn muốn nói gì nữa nhưng vừa ngẩng đầu liền thấy giáo viên nhìn, nhanh chóng im miệng.

Học xong hai tiết đã là 12 giờ trưa, bụng Dịch Thần Hi lên tiếng biểu tình, cô từ nhà Hạ Xuyên chạy đến trường, đều là giành giật từng giây, không có thời gian nên cũng không chú ý tới có một phần ăn sáng trên bàn phòng khách kèm theo đó là giấy ghi chú.

Chuông tan học vang lên, Dịch Thần Hi liền kéo Trương Bích Lam chạy tới nhà ăn, hai người lấy cơm tìm bàn trong góc gần của sổ ngồi xuống, mới vừa ăn được hai miếng liền có khách không mời mà đến.

Dịch Thần Hi hơi giật mình, có chút kinh ngạc nhìn Dịch Ngưng Phù, nhíu mày.

"Tôi có thể ngồi chỗ này chứ?"

Dịch Thần Hi gật đầu: "Ngồi đi." Bên cạnh là vị trí không, cô không thể từ chối, ở đây là nhà ăn của trường không phải nhà mình, huống chi ở nhà cô cũng không để ý khi Dịch Ngưng Phù ngồi bên cạnh mình. Cô chỉ biết lơ đi.

Trương Bích Lam và Dịch Ngưng Phù cũng là bạn học, cô ấy liếc mắt nhìn Dịch Thần Hi, sau đó cúi đầu im lặng ăn cơm.

Dịch Thần Hi không để ý đến người bên cạnh, vẫn duy trì thái độ bình tĩnh ăn cơm.

Một lát sau, Dịch Ngưng Phù đột nhiên gọi cô: "Cuối tuần cậu có rảnh không."

Dịch Thần Hi dừng chiếc đũa, liếc mắt nhìn Dịch Ngưng Phù: "Có chuyện gì?" Biểu cảm cô lạnh nhạt, trên mặt không nhìn ra cảm xúc gì.

Dịch Ngưng Phù cười khẽ gật đầu: "Hai tháng rồi cậu không có về nhà."

"Ừ." Dịch Thần Hi cười: "Cảm ơn đã nhắc."

Cả một tháng nay cô chạy nhà chồng một lần, thời gian còn lại hoặc cùng Noãn Noãn về nhà, hoặc hai người ở lại trong trường học, nhẹ nhàng tự tại.

Dịch Ngưng Phù nhìn chằm chằm cô,ngừng một chút vô cùng bình tĩnh nói: "Ba bảo cậu cuối tuần này về nhà một chuyến."

Dịch Thần Hi cười nhạo, nói: "Nếu muốn tôi về thì đã gọi điện nhắc rồi còn cần gì đến cô nhắc nhở?"

Dịch Ngưng Phù dừng một chút, mím môi nói: "Cuối tuần có việc, cậu phải về nhà."

Dịch Ngưng Phù nhìn chằm chằm cô, qua thật lâu sau mới nói:"Tự nhìn xem cuối tuần là ngày bao nhiêu rồi hãy quyết định xem có về hay không."

Sau khi nói xong, cả bàn liền im lặng.

Dịch Thần Hi không còn tâm trạng ăn uống nữa, nói với Trương Bích Lam mấy câu, liền bưng khay cơm rời đi. Vừa ra khỏi nhà ăn,cô mới mở ra điện thoại xem giờ. Nhìn đến cuối tuần là ngày kia, lông mi cô run rẩy, duỗi tay che hai mắt của mình.

Trong khoảng thời gian này quá bận, cô lại quên mất ngày này.

Cúi đầu đi về hướng ký túc xá, khóe môi Dịch Thần Hi cười chua chát, vừa bất đắc dĩ, vừa hối hận. Cái ngày mà nhiều năm trước đã khiến cô áy náy lại đến rồi.——

Thời gian nháy mắt trôi qua, tối thứ sáu Dịch Thần Hi về nhà.

Lúc về đến nhà, hiếm khi cả ba và mẹ cô đều ở đây.

"Tiểu Bảo, con về rồi."

Dịch Thần Hi gật đầu, gọi một tiếng: "Ba mẹ."

Mẹ Dịch nhìn sắc mặt cô, nhíu mày: "Có phải con thấy không khỏe không?"

"Không ạ."

Mẹ Dịch liếc nhìn chồng, hai người đều lo lắng. Bà duỗi tay sờ trán của cô nhíu mày hỏi: "Sao lại nóng như vậy?"

"Con không sao." Dịch Thần Hi mím môi, nhìn hai người hỏi: "Ngày mai mấy giờ ra ngoài ạ?"

"6 giờ."

"Vâng."

Dịch Thần Hi cúi đầu chạy lên tầng, mới vừa tới nơi liền thấy Dịch Ngưng Phù đứng đầu cầu thanh, Dịch Ngưng Phù cười nhạo liếc nhìn cô: "Tôi còn tưởng rằng cô thật sự đã quên mất ngày mai là ngày gì."

Cô im lặng lẳng lặng nhìn Dịch Ngưng Phù nói từng câu từng chữ: "Tôi không quên, nhưng là......" Dừng một chút, Dịch Thần Hi lấy hết can đảm nói: "Chính cô có phải cũng nên suy nghĩ một chút nguồn cơn mọi chuyện là do ai không?"

Dịch Thần Hi cười lạnh nhìn màn đêm đen như mực ngoài cửa sổ, cong khóe môi cười nhạo: "Đúng là nhà họ Dịch thiếu nhà cô rất nhiều nhưng đã nhiều năm như vậy cô nháo loạn trong nhà tôi không kiêng nể gì, có phải cũng nên thu liễm một chút hay không?"

"Tiểu Bảo." Phía dưới truyền đến âm thanh của mẹ Dịch.

Dịch Thần Hi mím môi, nhìn chằm chằm Dịch Ngưng Phù nói: "Trước kia tôi không muốn so đo với cô vì cảm thấy cô còn nhỏ, tôi phải sám hối chuyện do bản thân làm ra, mà nhà họ Dịch nuôi cô cũng là chuyện nên làm." Dịch Thần Hi cười lạnh nói: "Nhưng cô có cần ngày nào cũng ở trước mặt tôi quá đáng như vậy không!"

Lời vừa dứt, mẹ Dịch lên đến nơi, bà đẩy Dịch Thần Hi vào phòng rồi mới nói chuyện với Dịch Ngưng Phù.

Thật lâu sau, Dịch Thần Hi nằm ở trên giường, nghe tiếng mở cửa, mẹ Dịch đi vào ngồi xuống xoa đầu cô, nhỏ giọng nói: "Lớn vậy rồi mà còn khóc nhè."

Dịch Thần Hi chôn mặt trong chăn, không nói chuyện.

Mẹ Dịch thở dài, xốc chăn cô lên, nhìn Dịch Thần Hi, có chút khó chịu, cũng có chút đau lòng hỏi: "Con nhớ đến chuyện hồi nhỏ sao?"

Cô trầm mặc thật lâu, mới duỗi tay ôm bà, nhỏ giọng trả lời: "Dạ."

Cô nhớ tới những chuyện trong quá khứ, mỗi năm cứ đến ngày này là thời khắc khiến cô đau khổ nhất, chuyện xảy ra ngày hôm đó đến nay vẫn còn khắc sâu trong ký ức cô. Khiến cô không quên được cũng không dám quên.

Dịch Thần Hi và Dịch Ngưng Phù quen biết nhau từ nhỏ. Ban đầu Dịch Ngưng Phù không phải họ Dịch mà là họ Trương. Từ lúc sinh ra hai người đã biết đến sự tồn tại của đối phương.

Ba Dịch Ngưng Phù là cấp dưới của ba cô, gia đình tương đối khó khăn, nhưng bởi vì ông ấy đã từng cứu ba Dịch Thần Hi nên nhà cô mang ơn với nhà họ. Khi còn nhỏ tuy rằng biết sự tồn tại của người kia, nhưng trước năm bảy tuổi Dịch Thần Hi chưa từng gặp Dịch Ngưng Phù.

Cho đến năm bảy tuổi, ba cô có nhiệm vụ phải đi vài tháng cũng không về nhà, mẹ Dịch nhớ lời chồng nói, khi đó mẹ Dịch Ngưng Phù phải nằm viện, Dịch Thần Hi nhớ là khi đó cần phải mổ nên vốn dĩ ba Dịch Ngưng Phù không cần phải đi, nhưng bởi vì nhiệm vụ nên không có biện pháp đành phải trở về đội, trong nhà Dịch Ngưng Phù không còn người thân nào khác cho nên mẹ Dịch liền mang theo Dịch Thần Hi đến chăm sóc hai người họ, khi đó cô mới quen với Dịch Ngưng Phù.

Thân phận hai người khác nhau như trời với đất, Dịch Thần Hi tuy rằng là công chúa nhỏ nhưng bởi vì biết chuyện nhà Dịch Ngưng Phù cho nên đối với người bạn này cũng khá tốt, thỉnh thoảng cũng sẽ có tính công chúa, nhưng nói tóm lại cô vẫn đối xử với Dịch Ngưng Phù không tệ.

Sau khi mẹ Dịch Ngưng Phù xuất viện, mẹ Dịch thỉnh thoảng đưa cô đến nhà Dịch Ngưng Phù, hai người chơi với nhau rất vui vẻ, đôi khi cuối tuần không được chơi với nhau còn có chút nhớ.

Hai đứa nhỏ chơi với nhau, ba mẹ ha bên đều không có ý kiến gì. Tuổi bọn họ bằng nhau, bình thường Dịch Thần Hi ở đại viện chính là một cái tiểu bá vương, chỉ khi ở cùng Dịch Ngưng Phù, mới có thể chăm sóc cô ấy. Mọi thứ diễn ra vui vẻ cho đến một ngày cuối tuần, cô vẫn nhớ rõ rõ rành mạch, là thứ bảy ngày 30 tháng 11.

Nửa tháng trước cô cùng Dịch Ngưng Phù hẹn nhau đi biển. Vì vậy dù là dự báo thời tiết nói ngày hôm đó có khả năng trời mưa, cũng không có thể ngăn cản bước chân hai người, lúc đó bọn họ đều vẫn còn nhỏ không biết rằng khi trời mưa không thể ra biển chơi.

Mẹ Dịch vì có công chuyện nên gửi Dịch Thần Hi giao cho bảo mẫu cùng mẹ Ngưng Phù rồi mới đi, đưa hai đứa nhỏ đi chơi biển chỉ có bảo mẫu Dịch Thần Hi cùng mẹ Ngưng Phù.

Bởi vì trời mưa, bờ biển không có quá nhiều người. Nhưng hai đứa nhỏ vẫn chơi vui vẻ, ban đầu mẹ Dịch không đồng ý cho hai người đi chơi vào thời tiết này nhưng không lay chuyển được hai người, trừ Dịch Thần Hi thì Dịch Ngưng Phù cũng muốn đi, cuối cùng hết cách, chỉ có thể dặn dò vài câu không được tới gần biển, hẳn cũng không có vấn đề gì.

Khi bắt đầu đi, trời còn chưa mưa.

Thời điểm đến nơi trời mới bắt đầu có mưa nhỏ sau đó mưa càng ngày càng to, nước cũng dâng lên cao hơn.

Dịch Thần Hi cùng Dịch Ngưng Phù chơi trên bãi cát đến khi trời mưa cũng không muốn trở về, còn muốn xây hai cái lâu đài cát. Sau đó mẹ Dịch không còn cách nào khác, trực tiếp ôm Dịch Thần Hi lên, muốn mang hai đứa trở về.

Mưa cùng gió lớn đột nhiên đánh vào khiến ô cầm trong tay bị thổi bay đi. Một trận gió lớn thổi qua, mẹ Trương ôm Dịch Thần Hi bị gió thổi nên lảo đảo thân mình, để Dịch Thần Hi đứng vững "Tiểu Bảo có thể tự đứng không? Ngưng Phù còn ở phía sau cô quay lại đón bạn ấy đã nhé."

Chương 33

10/5/20

Editor: Ji_en

Dịch Thần Hi gật đầu: "Được ạ, cô nhanh đón bạn ấy đi."

Lúc đó cô được bảo mẫu nắm tay quay về nhưng gió quá to không thể đi được.

Không ai nghĩ rằng, tuy dự báo thời tiết nói có mưa nhưng lại không ngờ mưa sẽ lớn đến như vậy. Bảo mẫu nhìn Dịch Thần Hi, hai người chầm chậm bước đi. Cho đến mẹ Trương ôm Dịch Ngưng Phù lại đây, Dịch Ngưng Phù vẫn còn khóc.

Lúc ấy Dịch Thần Hi không hiểu vì sao Ngưng Phù lại khóc, bọn họ nhanh chóng đi đến nơi an toàn.

Dịch Ngưng Phù vẫn khóc không ngừng, Dịch Thần Hi hỏi vì sao cô ấy khóc. Hóa ra là vì cô ấy làm mất lắc chân ba tặng khi chơi trên cát. Lúc đó, mẹ Trương muốn quay lại tìm nhưng trời mưa quá lớn nên quyết định đợi đến khi trời tạnh mới đi tìm.

Bọn họ vào nhà hàng gần đó ăn trưa, mưa bắt đầu nhỏ dần. Mẹ Trương giao hai người cho bảo mẫu trông, bà đi bao lâu, Dịch Thần Hi cùng Dịch Ngưng Phù liền ngóng trông bấy lâu, nhịn không được hai người quay lại bờ biển.

Lắc chân Dịch Ngưng Phù vẫn không thấy, mẹ Trương thấy hai người lại đây cũng không ngăn cản chỉ dặn chú ý an toàn.

Tới khi...... Dịch Thần Hi đi càng ngày càng xa. Sóng biến đập mạnh mẽ,sau cơn mưa sóng biển còn dữ dội hơn, sóng sau còn cao hơn sóng trước. Mắt cô nhìn dưới chân, quay đầu lại hô: "Con tìm được lắc rồi."

Nói xong cô liền ngồi xổm xuống nhặt cái lắc, ở ngay cạnh chân cô.

Tay vừa chạm xuống, sóng biển đánh tới, bằng mắt thường có thể thấy được Dịch Thần Hi đã bị sóng cuốn lấy, lúc đó mẹ Dịch Ngưng Phù không chút suy nghĩ chạy về hướng cô.

Dịch Thần Hi bị sặc nước, nước mắt chảy không ngừng......Cô không thể nói được gì, càng ngày càng chìm xuống. Đến khi được một bàn tay kéo lên, cô được đẩy lên, nhưng mẹ Dịch Ngưng Phù....Lại bị sóng cuốn vào trong biển lớn. Không thể nào nhìn thấy bóng người.

——

Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn trần nhà, thời điểm tìm được mẹ Dịch Ngưng Phù đã là hai ngày sau, nước biển tĩnh lặng, nhà cô điều động cứu viện để hỗ trợ việc tìm kiếm. Nhưng người đã sớm tắt thở.

Cũng từ lúc ấy, Dịch Thần Hi  tràn ngập áy náy đối với Dịch Ngưng Phù.

Khi còn nhỏ, cô vẫn luôn đều nhớ kỹ chuyện này, mẹ Trương vì cứu cô mới qua đời, cô đã hại chết một mạng người, nếu cô không kiên trì đòi đi biển, chuyện như vậy sẽ không xảy ra, nếu cô không đi tìm lắc chân, mọi chuyện sẽ không như bây giờ.

Bởi vì chuyện này, Dịch Thần Hi không thể nào mở miệng nói chuyện được trong vài tháng, về sau có thể nói tính tiểu bá vương cũng đã thu liễm dần.

Dịch Ngưng Phù không còn gặp lại Dịch Thần Hi, đến năm lớp 6, ba Dịch Ngưng Phù qua đời, nhà họ đón cô ấy về. Bởi vì áy náy, cho nên theo lời Dịch Thần Hi, cô vẫn phải luôn chịu đựng.

Ba mẹ Dịch cũng như vậy, ba Dịch Ngưng Phù tuy rằng không phải vì ba Dịch mà qua đời, nhưng đã từng đã cứu ông, chuyện này có một phần lỗi do ông,  tuy nói là nhiệm vụ, nhưng không thể phủ nhận rằng có liên quan đến bọn họ, mẹ Ngưng Phù vì cứu Dịch Thần Hi mà mất, cho dù như thế nào, nhà họ Dịch đều mắc nợ Dịch Ngưng Phù, mắc nợ cô ấy rất nhiều.

Cho nên khi Dịch Ngưng Phù đưa ra điều kiện vô lý, Dịch Thần Hi cùng ba mẹ cô đều đồng ý.

Không vì bất kỳ nguyên nhân nào khác, chỉ là vì bọn họ nợ cô.

Tuy rằng ngọn nguồn mọi chuyện không phải đều do Dịch Thần Hi, nhưng lúc ấy, bởi vì lời Dịch Ngưng Phù, nên cô nhận hết mọi trách nhiệm về mình, cho nên khi học đại học, cô đều nghe và làm theo những chuyện bản thân không thích.

Cho tới bây giờ, lời Dịch Ngưng Phù vẫn còn vang trong đầu cô.

—— Cô chính là yêu tinh hại người, nếu không phải vì Dịch Thần Hi cô, mẹ tôi sẽ không chết.

——nếu không phải vì nhà họ Dịch các người, tôi sẽ không phải đứa trẻ mồ côi cả ba lẫn mẹ.

—— Tất cả chuyện này đều là tại cô!

—— Dịch Thần Hi, cô hại chết mẹ tôi, nếu không phải do ba cô, ba tôi cũng sẽ vẫn còn sống, đều tại cô, tại cô hết!

——Vì sao cô chưa chết đi, rõ ràng cô chính là một con người xấu xa.

—— Vì sao cô còn sống chứ!

—— Tôi muốn tra tấn cô, ba cô đã nói, sẽ coi tôi như con của mình, tôi từng nghe được rằng bọn họ đều nuông chiều mọi thứ theo ý cô, tôi cũng muốn như vậy.

—— Tôi muốn cướp toàn bộ mọi thứ của cô, tất cả!

......

Dịch Thần Hi ôm eo mẹ mình, nước mắt mất khống chế mà chảy ra.

"Con xin lỗi, thực sự xin lỗi."

Mẹ Dịch nhìn cô mà đau lòng, nước mắt cũng không nhịn được mà khóc theo Dịch Thần Hi. Bà vỗ nhẹ lưng Dịch Thần Hi, nhẹ giọng trấn an: "Lỗi không phải do mình con, Tiểu Bảo, con không cần phải ôm hết mọi lỗi lầm về mình."

Dịch Thần Hi có sai, nhưng cũng không phải toàn bộ.
Ở độ tuổi kia đứa trẻ nào cũng tuỳ hứng như vậy. Chuyện kia đúng là hai người đều có lỗi, cũng không thể bắt cô ôm hết trách nhiệm về mình.

Mẹ Dịch vô cùng hối hận, nếu lúc ấy bà không đi công tác, đi theo chăm sóc hai người, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra.

Chuyện gì đã xảy ra, đều không thể quay lại, bạn có thể hối hận, nhưng lại không đền bù được.

Lúc ấy mẹ Dịch cũng thật sự áy náy với Dịch Ngưng Phù, một đứa trẻ, không còn người thân, cả ba và mẹ đều không còn, bọn họ thấy mà đau lòng,cũng vì áy náy nên nhận nuôi, bọn họ cho rằng nuôi một đứa trẻ hay hai đứa đều như nhau.

Ba mẹ Dịch có chung một tâm lý, đối con nhà người ta, nhất định đối xử tốt hơn con mình, sợ có chỗ nào không tốt, sẽ khiến Dịch Ngưng Phù không thoải mái, vì vậy mới ngó lơ Dịch Thần Hi, ở một mức độ nào đó, đúng thật là bọn họ đối xử với Dịch Ngưng Phù tốt hơn nhiều so với Dịch Thần Hi.

Nhưng kỳ thật, có ba mẹ nào mà không thương con mình, ba mẹ Dịch cũng như vậy, bởi vì Dịch Thần Hi là con mình, cho nên sâu tận đáy lòng bọn họ hy vọng cô sẽ hiểu chuyện, càng có thể tự hiểu rằng, không có gì là đáng trách.

Kết quả...... Không ai nghĩ rằng sẽ tạo thành cục diện bây giờ.

Mâu thuẫn giữa hai người càng ngày càng gay gắt, đến tận cấp ba, hai người tuy không thể hiện ở trước mặt cha mẹ, Dịch Thần Hi cũng không nói Dịch Ngưng Phù bắt nạt cô, giấu sách bài tập của cô, làm hỏng quà bạn tặng cô, chưa bao giờ Dịch Thần Hi nhắc tới những chuyện này.

Ba Dịch bận rộn công việc, mẹ Dịch tuy rằng không đi công tác, nhưng cũng không thể dừng xã giao. Tất nhiên sẽ có sơ sót với con cái, hơn nữa ban ngày hai người đi học, chỉ có buổi tối ở nhà, bọn họ càng không có chú ý tới.

Mâu thuẫn bùng nổ, quan hệ hai người càng ngày càng nghiêm trọng. Các cô không cãi nhau ở trước mặt người khác, lúc không có ai liền bắt đều tranh chấp.

Thật ra Dịch Thần Hi là một người nhẫn nhịn rất giỏi, nhưng đến cực hạn, cô cũng sẽ bùng nổ.

Nhưng mỗi lần đánh trả, Dịch Ngưng Phù sẽ dùng chuyện của mẹ trấn áp cô, khiến cô chỉ có thể nhịn Dịch Ngưng Phù, nhịn hết lần này đến lần khác. Cho tới bây giờ, cũng vẫn như thế.

——

Dịch mẫu duỗi tay xoa tóc cô, trong mắt tràn đầy đau lòng.

"Tiểu Bảo."

"Dạ?" Dịch Thần Hi ôm eo mẹ, cọ cọ: "Mẹ."

Bà cúi đầu nhìn đôi mắt hồng hồng Dịch Thần Hi, nghe cô nói: "Con biết kia chuyện là con sai, nhưng cả đời con cần phải như vậy sao?"

Mẹ Dịch cả kinh, nghe lời cô nói, cảm thấy ngực đau không chịu được. Tính cách của con mình, cô suy nghĩ cái gì, sao bà lại không biết.

Mẹ Dịch suy nghĩ, nhìn Dịch Thần Hi nói: "Mẹ không biết nói như thế nào,chuyện của Ngưng Phù, ba mẹ cũng sai, là do chúng ta không để ý tới cảm nhận của các con, tâm lý Ngưng Phù có vấn đề." Mẹ Dịch nhìn Dịch Thần Hi nói: "Mẹ sẽ nghĩ cách khuyên Ngưng Phù tiếp nhận trị liệu."

"Không thể đâu." Dịch Thần Hi buồn bã trả lời.

Thật ra đã từ rất lâu, nhà họ Dịch đã nhận ra tâm lý Dịch Ngưng Phù có vấn đề, cô ấy suy nghĩ mọi chuyện quá cực đoan. Cho nên lúc đó muốn mời bác sĩ tâm lý về trị liệu, nhưng Dịch Ngưng Phù dọa sẽ tự sát, nên chuyện đó không tiếp tục nữa.

Mẹ Dịch thở dài, duỗi tay xoa tóc cô, trầm giọng nói: "Chuyện quá khứ đã qua rồi, Thần Hi con cần phải cho chúng qua đi, ý mẹ không phải nói con quên đi, chỉ là không cần tạo áp lực tâm lý cho bản thân, con và Ngưng Phù đều là những đứa trẻ tốt, con bé vì chuyện của ba mẹ mà oán hận với chúng ta, mẹ có thể hiểu được." Bà ngừng một chút, nhìn Dịch Thần Hi nói: "Nhưng con không cần giống ba mẹ, con có sai, nhưng không cần phải nhường nhịn Ngưng Phù quá nhiều, trước kia là ba mẹ sai rồi, vẫn luôn cảm thấy con mạnh mẽ, nên quan tâm Ngưng Phù quá mức, lại xem nhẹ con."
"Không có đâu ạ." Dịch Thần Hi rầu rĩ nói.

"Mẹ muốn xin lỗi con, là ba mẹ làm không tốt." Mẹ Dịch ở trong phòng Dịch Thần Hi nói chuyện thật lâu, đến khi Dịch Thần Hi nói mệt, bà mới đi ra ngoài.

——

Mẹ Dịch vừa rời đi, Hạ Xuyên nhắn tin cho cô. Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn, bây giờ cô không có tâm trạng nói chuyện phiếm, đem điện thoại để trên tủ đầu giường, sau đó đi tắm rửa chuẩn bị đi ngủ.

Cô nghĩ, ngày mai trời lại đổ mưa rồi.

Mỗi năm cứ đến ngày này, đều sẽ mưa to, thời tiết âm u, đoán chừng đêm nay có mưa

Chờ Dịch Thần Hi tắm rửa xong, ngoài cửa sổ đã bắt đầu mưa, cô nhìn bầu trời đen nhánh ngoài của sổ. Vốn dĩ mỗi khi đến thời điểm này, cô khóc thì tốt rồi. Về chuyện của cô và Dịch Ngưng Phù, qua ngày mai sẽ khác, mọi chuyện sẽ quay trở lại ban đầu.

Ai cũng không thích ai.

Cô chuẩn bị sấy tóc, điện thoại đặt đầu giường vang lên, Dịch Thần Hi ngẩn ra, nhìn chằm chằm tên người gọi tới, mím miệng, vẫn tiếp điện thoại.

"Alo."

Hạ Xuyên nghe âm thanh khàn khàn của cô, dừng một chút hỏi: "Em bị cảm sao?"

"Không ạ"

"Vậy khóc ư?"

Dịch Thần Hi nắm chặt di động trong tay, nghe âm thanh trầm thấp bên kia điện thoại, nước mắt không khống chế được lại trào ra lần nữa.

"Không có." Cô cắn môi dưới, nghẹn ngào trả lời.

Hạ Xuyên nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, ánh mắt âm trầm "Hôm nay em về nhà à."

"Dạ."

Hai người không nhắc chuyện nãy nữa, một lúc sau Dịch Thần Hi ngắt cuộc gọi.

Cô sấy tóc xong chuẩn bị đi ngủ, xoay tới xoay lui cả nửa ngày, cũng không thể ngủ được. Cô thở dài, nhìn trần nhà chằm chằm,có chút thất thần. Về chuyện Dịch Ngưng Phù, có đôi khi cô rất muốn nhẫn nhịn, nhưng thật sự lại nhịn không được.

Cô biết mẹ cô ấy vì mình mà qua đời, khi còn nhỏ tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng sau khi lớn lên cô hiểu được. Cô không phủ nhận mẹ Dịch Ngưng Phù vì mình mà qua đời, nhưng Dịch Ngưng Phù cũng có lỗi trong đó, nếu không phải vì tìm lắc chân, có thể mọi chuyện sẽ không xảy ra.

Nói tóm lại, chuyện này, hai người đều sai. Không ai có thể trốn tránh trách nhiệm, cô đối xử tốt với Dịch Ngưng Phù, khi mẹ cô ấy qua đời, mấy tháng sau đó Dịch Thần Hi đều đi thăm Dịch Ngưng Phù, nhưng lần nào cũng bị Dịch Ngưng Phù đuổi đi, thậm chí có mấy lần...... Còn trực tiếp đánh cô.

Những chuyện đó, ba mẹ cô đều không biết, cô không nói ra, cũng không muốn nói, bởi vì cô cho rằng mình đáng bị như vậy, là cô sai. Nhưng sau này, Dịch Ngưng Phù vẫn không dừng lại, đến nhà cô rồi thì đối xử tốt với cô ở bên ngoài, nhưng sau lưng lại những chuyện quá đáng, mỗi lần cô phản lại, cô ấy đều nói với cô, là Dịch Thần Hi thiếu nợ Dịch Ngưng Phù, thiếu nợ nhà cô ấy.

Ép buộc cô chịu đựng nhiều năm như vậy......

Ngoài cửa sổ, đã tạnh mưa, nhưng gió vẫn lớn, cô nằm im nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, đột nhiên giật mình ngây ra một lúc, từ trên giường nhanh chóng ngồi dậy đi tới ban công.

Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn người ở trên cây, đối diện với cặp mắt thâm thuý của Hạ Xuyên, hoàn toàn ngây ngẩn cả người. Cành cây vì anh đứng trên đó mà lắc lư, trên lá vẫn còn giọt nước đọng lại do trời vừa mưa. Quần áo trên người Hạ Xuyên ướt sũng.

Anh nhìn cô chằm chằm không tiếng động nói: Mở cửa sổ.

Cô vội vàng mở cửa sổ ra, Hạ Xuyên dùng sức, trực tiếp nhảy vào ban công...... Nhánh cây lắc lư, cành lá va chạm, phát ra tiếng sàn sạt. Động tĩnh không nhỏ, nhưng trời ban đêm nghe thấy khá bình thường.

Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn anh, còn chưa có phản ứng lại.

"Sao anh lại......" Cô giật mình nhìn anh, há miệng thở dốc, muốn hỏi anh sao đến đây.

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm cô, giọng khàn khàn: "Em nói dối."

Cô ngẩn ra, nhìn anh: "Em đâu có......"

Hạ Xuyên vươn tay, ngón tay nhẹ nhàng xoa mắt cô: "Em nói không khóc, sao mắt lại hồng thế kia?" Giọng anh trầm thấp nhẹ nhàng khác hẳn mọi khi nói chuyện với cô.

Dịch Thần Hi ngước đôi mắt hồng nhìn Hạ Xuyên:"Sao anh lại đến nhà em?"

Hạ Xuyên ừ một tiếng, đem người ôm vào ngực mình, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Cảm giác được em gạt anh nên qua đây, xem có thử em nói dối anh chuyện gì." Anh cúi đầu, hôn mắt Dịch Thần Hi, vô cùng cưng chiều hỏi: "Ai khi dễ Tiểu Bảo nhà chúng ta hả?"

Chương 34

10/05/20

Editor: Ji_en

Âm thanh của anh nhỏ nhẹ, đôi mắt sáng nhìn cô, nước mắt Dịch Thần Hi vốn dĩ đã được kiềm nén, lại lần nữa tuôn rơi.

Hạ Xuyên rất ít khi có dáng vẻ này, trước mắt cô anh luôn có dáng vẻ hư hỏng quyến rũ, lúc nói chuyện đôi khi anh cũng có lúc vô tâm, có những lúc Dịch Thần Hi thậm chí còn cảm thấy, chuyện tình cảm của hai người, cô là người thích Hạ Xuyên hơn cả. Nhưng có đôi khi cô lại nghĩ, có lẽ do khác giới tính, Hạ Xuyên không phải là người giỏi thể hiện tình cảm.

Cô không ngại là người chịu thiệt trong cuộc tình này. Nhưng cho tới bây giờ, cô mới nhận ra điều ấy là sai lầm.

Cô trề môi, vẻ mặt ủy khuất nhìn Hạ Xuyên: "Anh bắt nạt em."

Hạ Xuyên dở khóc dở cười nhìn cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Nói bậy, sao anh dám bắt nạt Tiểu Bảo nhà ta chứ."

Dịch Thần Hi hừ lạnh, nắm chặt quần áo anh, dựa vào lòng anh cọ cọ: "Chính là anh, gần đây có phải anh rất bận không, vẫn không chịu gọi điện thoại cho em."

Hạ Xuyên - người vừa mới gọi cho cô nhưng không ai nghe máy, đối lời này...... Anh đành phải cam chịu. Dù sao bây giờ cô gái nhỏ đang không vui, cô nói gì chính là cái đó.

"Là anh không đúng, sau này nhất định sẽ thường xuyên gọi điện thoại cho em."

"Mỗi ngày đều gọi."

"Ừm." Anh đáp lời.

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, tiếp tục nói: "Phải dỗ dành em nữa."

Hạ Xuyên cười khẽ, cong khoé môi, hôn tóc cô nói: "Được, anh sẽ dỗ em mà." Anh nhìn Dịch Thần Hi, hơi hạ đôi mắt, duỗi tay lau nước mắt ở khoé mắt cô, mới thấp giọng nói: "Còn muốn khóc không?"

"Có một chút."

"Vào phòng nói, bên ngoài lạnh lắm, về phòng anh dỗ em."

"Anh nói nha."

Hai người vào phòng, Hạ Xuyên hôn cô một lúc, mới nghiêm túc hỏi: "Ở nhà bị bắt nạt sao?"

"Không phải." Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn anh, cô không dám bật đèn, chỉ dám mở đèn đầu giường, ánh đèn không sáng rõ, vẻ mặt Hạ Xuyên mơ hồ không nhìn thấy rõ, cô dừng một chút, mới thấp giọng nói: "Anh có muốn thay quần áo không?"

Cả người Hạ Xuyên đều ướt, quần còn đỡ, áo hoàn toàn ướt đẫm, Dịch Thần Hi vừa mới ôm anh, cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo. Cô mở máy sưởi, điều chỉnh cao hơn một chút, nhìn Hạ Xuyên nói: "Anh vào tắm đi rồi chúng ta lại nói chuyện."

Nghe vậy, Hạ Xuyên nhướng mày, cười khẽ nhìn cô: " Em xác định lúc này bảo anh đi tắm?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, không hiểu lời anh nói có ý  gì.

Hạ Xuyên nhắc nhở: "Đây là nhà em."

Dịch Thần Hi: "......" Cô dừng một chút, nhíu mày nhìn quần áo anh: "Nếu không tắm, vậy anh cởi đồ ra đi, mặc như vậy rất khó chịu." Cô thật sự không nghĩ đến chuyện khác.

Hạ Xuyên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, cười cười, biết cô không nghĩ nhiều, dùng sức xoa tóc cô, mới đi vào phòng tắm đem quần áo ướt cởi ra, phía dưới quấn khăn tắm của Dịch Thần Hi rồi đi ra, khăn rất lớn, có thể che kín những chồ cần che.

Cô lấy quần áo Hạ Xuyên, cẩn thận mang đến chỗ máy sưởi, hong khô cho anh.

Ngoài cửa sổ gió thổi, không biết từ khi nào lại tí tách tí tách từng giọt mưa nhỏ, nên hai người trong phòng không cần phải nói chuyện dè chừng, cũng không sợ người khác phát hiện.

Dịch Thần Hi ngước mắt nhìn Hạ Xuyên, vừa mới chuẩn bị nói chuyện, đã bị Hạ Xuyên đè ở trên giường hôn. Anh khẽ cắn đầu lưỡi cô, đè cổ tay cô trên đầu, ở trên môi cô lưu luyến hôn.

Một lúc sau, hai người mới thở dốc tách ra.

Hạ Xuyên duỗi tay ôm cô, ôm cô vào lòng: "Nói cho anh nghe đã có chuyện gì xảy ra?"

Dịch Thần Hi ngập ngừng, ngước mắt nhìn hắn: "Để lần khác em nói cho." Cô không sắp xếp được ngôn từ, cũng không biết nên nói chuyện này như thế nào với Hạ Xuyên.

"Nguyên nhân là vì em gái em?"

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Đây là vấn đề giữa hai người."

Hạ Xuyên ừ một tiếng: "Không muốn nói thì không cần nói, chờ đến khi sẵn sàng thì nói cho anh."

Dịch Thần Hi ngoan ngoãn gật đầu, bây giờ mới hỏi anh:"Sao anh lại tới đây? Không bị phát hiện à?"

Hạ Xuyên cười nhạo, cúi đầu nhìn chăm chú vào cô: "Em quá coi thường bạn trai của mình rồi."

"......"
"Vậy khi nào anh về?"

Hạ Xuyên hôn đôi mắt hồng của cô, thấp giọng nói: "Chờ đến khi em ngủ thì đi, sắp đến 2 giờ rồi, mau ngủ đi."

"Em không ngủ được." Cô chui vào lòng Hạ Xuyên, ôm eo anh cọ cọ. Dịch Thần Hi cảm thấy mình trúng độc của Hạ Xuyên rồi, nếu không tại sao khi ở cạnh anh, tâm trạng cô lại trở nên tốt hơn như vậy.

Cô suy nghĩ, ngước mắt nhìn anh: "Anh còn không nói cho em biết sao anh lại tới đây đâu?" Hạ Xuyên nhìn cô, từ cuộc điện thoại buổi tối, Hạ Xuyên liền cảm thấy cô đang khóc, Dịch Thần Hi rất kiên cường, tính cách cô Hạ Xuyên biết, chắc chắn sẽ không vì một chút việc nhỏ mà khóc, có thể làm cô khó chịu đến khóc như vậy, chắc chắn là chuyện trong nhà.

Hạ Xuyên biết một chút chuyện của cô, thời điểm nghe được âm thanh khàn khàn của cô, tim anh nhói đau. Không biết vì cái gì, lúc ấy liền nghĩ, nhất định phải đến gặp cô, thấy cô không có việc gì mới yên tâm.

Cho nên anh đến.

"Nhớ em nên đến thôi." Hạ Xuyên cố ý nói: "Còn không vui sao?"

"Có chút." Mí mắt đã đánh nhau, nhưng cô vẫn muốn cùng Hạ Xuyên nói chuyện.

Hạ Xuyên duỗi tay, vỗ lưng cô: "Ngủ đi, em ngủ rồi thì anh trở về."

"Vậy anh phải chú ý an toàn."

"Yên tâm."

Hai người nói chuyện, Dịch Thần Hi vẫn luôn không muốn ngủ, sau đó thật sự chịu không nổi, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ. Hạ Xuyên nhìn chăm chú khuôn mặt cô khi ngủ say, mới tắt đèn đầu giường, trong phòng một mảnh đen nhánh, yên tĩnh không tiếng động.

——

Dịch Thần Hi bị mẹ Dịch gõ cửa đánh thức, cô mơ mơ màng màng trả lời, theo bản năng duỗi tay sờ vị trí bên cạnh.

Không biết Hạ Xuyên đã rời đi từ khi nào, bên cạnh không còn hơi ấm, chỉ còn lại hơi lạnh, cô giật mình một lát, mới từ trên giường ngồi dậy, rửa mặt ra cửa. Bên ngoài vẫn còn mưa, mỗi năm đến ngày này, cả nhà cô sẽ đến nghĩa trang, thăm mẹ Dịch Ngưng Phù, năm nay cũng vậy, Dịch Thần Hi cầm ô đen trong tay, rũ mắt nhìn hình ảnh người phụ nữ trên bia mộ.

Thật ra mẹ Dịch Ngưng Phù là người ôn nhu. Bà đối xử với Dịch Thần Hi rất tốt, đối với mọi người xung quanh cũng vậy, đây cũng là nguyên nhân khiến cô áy náy, chuyện là do hai người sai, nhưng cô lại nhận hết lỗi về mình.

Đơn giản vì mẹ Trương đối với cô rất tốt. Cô muốn báo đáp một chút, cho nên mới dung túng việc làm của Dịch Ngưng Phù.

Nhưng về sau...... Cô sẽ không.

Khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, cả người cô nhẹ nhõm.

Từ nghĩa trang trở về, Dịch Thần Hi nhốt mình trong phòng một đêm, ngày hôm sau nói với ba mẹ một tiếng liền trở về trường học.

Trở lại trường học, Dịch Thần Hi vẫn chưa gặp mặt Dịch Ngưng Phù, cô cố ý tránh đi, mà bình thường cũng không gặp được, còn Hạ Xuyên......Sau đêm hôm đó, cô còn không kịp nói với anh thì Hạ Xuyên đã đi làm nhiệm vụ.

Ngày nào Dịch Thần Hi cũng vừa đi học vừa đi thực tập,cô không nhận nhiều công việc lắm, nhưng cũng không ít, có đôi khi cô sẽ đi chụp ảnh tạp chí, tuy rằng không bằng nhiếp ảnh gia chụp trang bìa nhưng coi như đủ sống.
Thời gian nháy mắt trôi qua, đã đến cuối tháng mười hai.

Noãn Noãn quay đầu nhìn người đang trầm tư trước máy tính, ho nhẹ: "Thần Hi"

"Hả?" Âm thanh rầu rĩ  trả lời.

Noãn Noãn ngập ngừng hỏi: "Lễ Giáng Sinh này cậu có về nhà không?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, quay đầu nhìn Noãn Noãn, suy nghĩ lắc đầu: "Chắc là không về đâu, mình nhắn tin không thấy Hạ Xuyên trả lời."

Noãn Noãn thở dài: "Vậy cậu có muốn cùng tớ trải qua ngày mai không?"

"Không cần đâu."

Noãn Noãn: "......"

Dịch Thần Hi phì cười, cong khóe miệng nói: "Tớ muốn qua nhà bà ngoại." Dạo này cô không có qua đó, sợ không đi lại bị bà ngoại mắng không có lương tâm.

Nghe vậy, Noãn Noãn nga một tiếng: "Vậy được, tớ còn định hẹn cậu ra ngoài."

"Ra ngoài làm gì, đi dạo phố sao?"

Noãn Noãn chống cằm nói: "Muốn đi chơi."

Dịch Thần Hi: "Tết Nguyên Đán thì đi."

"Ok." Chuyện đi chơi, cứ như vậy tuỳ ý hẹn. Lễ Giáng Sinh vừa lúc là thứ bảy, cho nên buổi chiều thứ sáu, Dịch Thần Hi liền thu thập đồ đạc chuẩn bị đi nhà bà ngoại.

——

Thời tiết càng ngày càng lạnh, Dịch Thần Hi mang cặp sách cúi đầu bước về phía cổng trường, thời điểm sắp tới cổng, trước mặt đột nhiên hiện lên một cái bóng người, chặn đường cô. Cô nhíu mày, dừng một chút hướng bên cạnh đi đến, người nọ tiếp tục đi theo bên cạnh cô.

Dịch Thần Hi ngước mắt muốn mắng người, vừa nhấc đầu cô liền ngây ngẩn cả người. Người mà đã lâu lắm rồi cô chưa gặp, lại lần nữa xuất hiện trước mặt cô.

Hạ Xuyên cười, ánh mắt vui vẻ nhìn chăm chú vào cô: "Không quen anh?"

Dịch Thần Hi một ngỡ ngàng, chớp chớp mắt: "Anh về khi nào?" Không phải lần trước Hạ Xuyên nói, có thể đi sẽ lâu sao. Khi anh ra ngoài làm nhiệm vụ, hai người cũng không phải không liên lạc với nhau, chỉ là rất ít.Cô nhớ rõ có một lần hỏi Hạ Xuyên, anh nói đtầmi cuối tháng mới về.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện, làm Dịch Thần Hi không kịp phòng ngừa.

"Vừa mới trở lại." Hạ Xuyên cười, duỗi tay cầm túi xách cô: "Bây giờ về nhà  hay đi đâu."

"Em qua nhà bà ngoại." Dịch Thần Hi nghẹn nghẹn, liếc anh một cái, ủy khuất nói: "Anh trở về sao không nói với em?"

Hạ Xuyên nhướng mày: "Tự nhìn di động, xem anh có báo cho em không?" Anh gửi tin nhắn cho Dịch Thần Hi, nhưng vẫn không thấy cô trả lời, cho nên mới tới trường tìm cô.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, cúi đầu lấy di động, đúng là có tin nhắn của Hạ Xuyên, còn có cuộc gọi nhỡ của anh.Lúc tin nhắn tới cô đang ăn cơm...... Nhưng cô đang bận chuyện khác, hoàn toàn không có thời gian xem di động. Làm xong việc, Dịch Thần Hi liền thu dọn đồ đạc, đã mấy tiếng rồi chưa không động đến điện thoại.

Hạ Xuyên nhìn chăm chú vào biểu cảm của cô, đè ép áp thanh âm hỏi: "Ai không nhắn tin cho em?"

Dịch Thần Hi nghẹn lời, trừng anh, giải thích: "Em không để ý, di động để chế độ im lặng."

"Không sao." Hạ Xuyên duỗi tay xoa tóc cô, nhẹ giọng an ủi: "Đưa em về nhà bà ngoại trước."

Dịch Thần Hi sửng sốt, có chút mất tự nhiên đá hòn sỏi dưới chân hỏi: "Anh không hiếu kì chuyện lần trước sao?"

"Có."

"Vậy anh còn đưa em qua nhà bà ngoại?" Dịch Thần Hi nói vô cùng ủy khuất...... Hạ Xuyên đã trở lại, ý định qua nhà bà ngoại đã không còn mãnh liệt nữa.

Hạ Xuyên cong môi, trong ánh mắt mang theo ý cười nhìn cô: "Không muốn qua nhà bà ngoại sao?" Anh sát lại gần cô, hơi thở phả trên mặt cô, làn da cô rất tốt, Hạ Xuyên đến gần cô mới có thể thấy được lỗ chân lông trên khuân mặt trắng nõn của cô.

Nhịn không được, Hạ Xuyên hướng về mặt cô thổi một hơi, vẻ mặt cười xấu xa: "Muốn về nhà với anh à?"

Anh cười khẽ hỏi: "Không chuẩn bị qua bà ngoại nữa?"

Dịch Thần Hi bị anh nói đến mức mặt đỏ bừng, tức muốn hộc máu liền muốn lấy lại túi của mình, thuận miệng phủ nhận: "Ai muốn về nhà với anh chứ."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau