LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 26 - Chương 30

Chương 25

NT, 26/04/20

Edit+beta: Xiao He

Hạ Xuyên cười, không trả lời câu hỏi của cô. Mở cửa, kéo cô vào bên trong.

Cửa "phanh" một tiếng bị đóng lại, Dịch Thần Hi bị anh đè lên cánh cửa. Hai người bốn mắt nhìn nhau, cô mất tự nhiên liếm liếm môi, muốn tránh khỏi tầm mắt của Hạ Xuyên.

Trong phòng, ánh sáng mặt trời bao phủ toàn bộ khắp nơi.

Dịch Thần Hi định duỗi tay đặt lên vị trí trái tim của mình, nhưng còn chưa kịp động, đã bị Hạ Xuyên nắm lấy.

Anh cười nhìn cô, đuôi lông mày hơi nhướng lên: "Không đợi được à?"

Dịch Thần Hi nghẹn lời, đỏ mặt trả lời: "Ai không đợi được chứ?" Cũng không biết lấy dũng khí ở đâu, cô ngửa đầu nhìn Hạ Xuyên, nghiêm túc đánh giá biểu cảm của anh, ngón tay di chuyển trên mặt anh, từ giữa trán dần dần đi xuống, một chút cũng không ngại ngùng và e thẹn. Dịch Thần Hi ngửa đầu, có chút mệt mỏi.

"Anh cao thật đấy."

Hạ Xuyên cúi người, tiến sát tới gần cô. Cánh tay bị thương buông thõng ở một bên, dùng bàn tay lành lặn chạm cổ cô, lòng bàn tay thô ráp, khiến cho trái tim Dịch Thần Hi đập càng nhanh.

Hạ Xuyên cúi đầu, đối diện với cô. Ánh mắt anh sáng rỡ, nâng mi mắt, nhẹ nhàng thổi khí bên tai cô, cố ý đè thấp giọng, khàn khàn khắc chế: "Sao không tiếp tục?"

Giọng Hạ Xuyên luôn có một loại cảm giác dụ hoặc đối với Dịch Thần Hi. Chỉ cần anh trầm giọng một chút, cũng đã ảnh hưởng rất lớn đến cô, chứ đừng nói là hiện tại. Anh khom lưng, kề bên tai cô, lỗ tai vốn nơi nhạy cảm, Hạ Xuyên còn cố ý thổi khí vào tai cô.

Thân mình cứng đờ, Dịch Thần hi muốn chạy trốn, lại bị Hạ Xuyên giữ lại. Anh dựa càng ngày càng gần, chóp mũi chạm vào gương mặt Dịch Thần Hi, thỉnh thoảng còn dùng sức đè nhẹ xuống, hô hấp hai người đan xen nhau, bầu không khí trong phòng càng ngày càng ái muội, nóng dần lên.

Dịch Thần Hi không tự chủ được liếm môi, cô cảm thấy Hạ Xuyên cũng có thể nghe được âm thanh nuốt nước miếng của cô.

Giây tiếp theo, cô nghe tiếng cười Hạ Xuyên vang lên bên tai, cảm giác xấu hổ cùng thẹn thùng đột nhiên dâng trào, Dịch Thần Hi theo bản năng muốn đẩy người ra, nhưng chưa kịp hành động, Hạ Xuyên đã tìm thấy môi cô.

Nụ hôn lúc này của anh không giống trước kia, Dịch Thần Hi cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi. Những suy nghĩ không ngừng hiện lên trong đầu cô, anh dùng một tay che chở ót cô, hôn thật mạnh xuống, đầu lưỡi khẽ mở hàm răng cô, tiến vào, câu lấy đầu lưỡi cô dây dưa.

Dịch Thần Hi duỗi tay ôm người trước mặt, Hạ Xuyên muốn hôn cô, cô cũng vậy. Trong khoảng thời gian không thể nhìn thấy Hạ Xuyên, cô rất nhớ anh, muốn ôm anh, càng muốn hôn anh hơn, muốn biết anh có an toàn hay không, muốn biết hiện tại anh thế nào rồi. Thật ra tính cách của Dịch Thần Hi lúc nào cũng lo được lo mất, cô chưa bao giờ có cảm giác an toàn, cô đã quen tự mình kiên cường với mọi thứ xung quanh, nhưng sau khi gặp Hạ Xuyên, cô không tự chủ được mà trao sự an toàn của mình vào tay anh, yên tâm giao bản thân cho anh.

Hạ Xuyên hôn khóe môi cô, đè chặt người cô, dùng sức vừa mút vừa liếm môi trên, Dịch Thần Hi bị đau ưm một tiếng, duỗi tay đấm vào bả vai Hạ Xuyên.

Hai người tiếp tục nụ hôn mãnh liệt ban nãy, chia đều hơi thở cho nhau, hai người thở dồn dập. Mặt Dịch Thần Hi nhanh chóng đỏ lên, hai tròng mắt ướt dầm dề trừng Hạ Xuyên: "Em không thở nổi." Giọng cô mềm mại, ở trước mặt Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi không hề giống với bản thân mình trước đây.

Hạ Xuyên cười nhẹ, hôn lỗ tai cô ừm một tiếng: "Anh hôn chỗ khác cũng khiến em thở dốc thôi." Nói xong, Hạ Xuyên mút vành tai cô, Dịch Thần Hi run lên, cô cảm thấy mình không đứng nổi nữa rồi.

Chân mềm hẳn.

Cô căng thẳng lôi kéo quần áo Hạ Xuyên thật chặt. Để anh tùy ý hôn mình, xâm chiếm từng chút một.

Khi tách ra một lần nữa, Hạ Xuyên nhìn chằm chằm cô cười, khóe môi cong lên một nụ cười xấu xa, khiến Dịch Thần Hi da đầu tê dại.

Anh cố ý hỏi: "Anh nói đúng không?"

Dịch Thần Hi trừng anh, tức giận dậm chân, thẹn quá hóa giận mắng anh: "Còn không phải do anh quá lưu manh sao!"

Hạ Xuyên cười xấu xa, trầm giọng hỏi: "Có sao?." Nhìn khuôn mặt đỏ rực của Dịch Thần Hi, anh nhướng mày, nói: "Chuyện lưu manh hơn anh vẫn chưa có làm đâu."

Dịch Thần Hi nghẹn lời, một tay đẩy người ra, đi về phía sô pha. Cô cảm thấy nếu mình tiếp tục đứng ở đây, nhất định sẽ nghẹt thở mất.

Hạ Xuyên quay đầu lại, nhìn cô cười. Trong phòng bị ánh mặt trời lấp đầy, những tia nắng vụn vặt rơi trên mặt đất, có thể cảm nhận được nhiệt độ vô cùng ấm áp.

——

Hạ Xuyên ôm cô, ngồi trên đùi mình, cúi đầu cọ cọ tóc cô, nhẹ giọng hỏi: "Gần đây em học hành thế nào?"

"Vẫn tốt nha." Đối với phương diện học tập, Dịch Thần Hi rất nghiêm túc, mi mắt cong cong nhìn Hạ Xuyên, nâng khóe miệng nói: "Vốn dĩ sẽ ra ngoài chụp ngoại cảnh, nhưng vì lý do thời tiết, đành hoãn lại."

Cô cúi đầu nhìn cánh tay băng bó của Hạ Xuyên, trong mắt tràn đầy đau lòng: "Có phải vì cứu người nên tay anh mới bị thương không, mấy anh đã đi những đâu vậy?"

Hạ Xuyên duỗi tay xoa tóc cô, ôm cô vào lòng: "Đi rất nhiều nơi." Chỉ cần được chỉ đạo tới nơi nào, bọn họ liền không màng tất cả mà hướng về nơi ấy. Sau khi xử lý xong sạt lở đất bên huyện Lưu Vân, một bên khác liền xảy ra sạt lở đất núi, tạo ra vô số thương vong, bọn họ nhanh chóng tập hợp đội hình, chạy đi cứu viện. Cánh tay Hạ Xuyên cũng bị thương ở đó. Bởi vì lúc ấy vội vàng đi cứu trợ, vẫn luôn không có thời gian xử lý, chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, vết thương trên cánh tay đã sinh mủ, nhiễm trùng khá nghiêm trọng, cho nên mới biến thành như bây giờ.

Anh cũng không định nói cho Dịch Thần Hi biết, sợ làm cô lo lắng.

Hai người đang tâm sự, đột nhiên một trận lộc cộc lộc cộc vang lên trong phòng. Dịch Thần Hi đối diện với tầm mắt của Hạ Xuyên, hơi xấu hổ nhéo nhéo lỗ tai của mình.

"Em chưa ăn bữa sáng à?"

"Không......" Âm thanh ấy lại tiếp tục vang lên.

Hạ Xuyên mím môi, vô cùng nghiêm túc nhìn nàng.

"Em dậy trễ." Cô kéo góc áo Hạ Xuyên, đáng thương nói: "Vừa mới vừa đến phòng học em liền nhận được tin nhắn của anh." Câu nói kế tiếp, không cần Dịch Thần Hi nói Hạ Xuyên cũng biết.

Anh nhìn cô bất đắc dĩ, dùng sức nhéo mặt Dịch Thần Hi: "Muốn ăn cái gì?"

Mắt Dịch Thần Hi sáng rực: "Cũng sắp giữa trưa rồi, chúng ta cùng nhau ăn cơm trưa đi, ăn cơm hộp nhé?"

Hạ Xuyên hừ một tiếng, liếc xéo cô: "Ăn cái gì?"

"Ăn món gì cay thật cay đi, em thèm quá." Vừa nói xong, Dịch Thần Hi liền cảm thấy không đúng: "Tay anh không thể ăn cay đúng không? Hay chúng ta ăn cháo đi?"

"Không sao, em muốn ăn gì thì cứ gọi đi." Hạ Xuyên nói, cầm di động cho cô chọn món.

Trong khi chờ đợi đồ ăn giao tới, Dịch Thần Hi kể lại toàn bộ tình hình gần đây của mình cho Hạ Xuyên nghe, sau khi nói xong, ánh mắt cô long lanh nhìn anh: "Anh thì sao?."

Hạ Xuyên ấn người vào trong lòng, thấp giọng nói: "Em nhìn thấy gì thì đó là như thế."

"Giống trên TV sao?"

"Ừ."

Dịch Thần Hi nga một tiếng, chui đầu vào cọ cọ cổ anh, nhẹ nhàng nói: "Hạ Xuyên, anh đồng ý với em một chuyện được không?."

"Em nói đi."
Cô ngơ ngẩn nhìn vách tường trắng tinh đằng sau, lông mi run rẩy hạ, ôm cổ Hạ Xuyên hướng vào trong lòng ngực anh càng ngày càng sát hơn, nói rõ ràng từng câu từng chữ: "Sau này cho dù làm chuyện gì, anh đều phải bảo vệ chính mình thật tốt được chứ?"

"Đúng rồi, anh được nghỉ mấy ngày?"

"Ba ngày." Vì là tai nạn lao động, sắp tới cũng không có nhiệm vụ gì quan trọng, cho nên đơn vị cho Hạ Xuyên nghỉ vài ngày.

Dịch Thần Hi a một tiếng, kinh ngạc nhìn cánh tay anh: "Anh bị như vậy mà chỉ nghỉ có ba ngày?"

"Ừ." Hạ Xuyên cong môi nhìn cô: "Lát nữa đi ra ngoài với anh một chuyến?"

"Đi đâu?"

"Đến bệnh viện thay thuốc."

"Được nha."

——

Sau khi hai người ngủ trưa ở nhà, Dịch Thần Hi liền đi theo Hạ Xuyên tới bệnh viện.

Ánh nắng buổi chiều vô cùng gắt gao, cánh tay Hạ Xuyên lại bị thương, cho nên hai người đi taxi qua đó, đến cửa bệnh viện, Dịch Thần Hi không thể hiểu sao lại khẩn trương lên: "Anh báo cáo với em trước đi, rốt cuộc cánh tay anh có bị thương nghiêm trọng không?"

Hạ Xuyên bật cười, bất đắc dĩ nhìn cô: "Không nghiêm trọng đâu, chỉ thoa thuốc đơn giản thôi."

"Thật sự?" Cô bán tín bán nghi hỏi lại.

"Thật sự." Hai người vào trong bệnh viện, buổi chiều có rất nhiều người đến khám bệnh, Dịch Thần Hi cùng Hạ Xuyên đợi một hồi lâu, mới chờ đến lượt bọn họ.

Hai người đi vào, Dịch Thần Hi mày nhíu chặt nhìn bác sĩ tháo băng gạc trên cánh tay Hạ Xuyên, vừa mở ra, cô liền thấy được vết thương thật sự của anh, hoàn toàn không giống như những gì anh nói, vết thương vô cùng nghiêm trọng, nhìn qua đặc biệt dọa người.

Ngay cả bác sĩ cũng lắc lắc đầu thở dài: "Làm sao mà bị như vậy, lại để cho vết thương nghiêm trọng đến thế?"

Hạ Xuyên cười, nhìn Dịch Thần Hi nói: "Không nghiêm trọng."

Bác sĩ nhíu mày: "Có phải xử lý vết thương chậm trễ không?"

Hạ Xuyên nhàn nhạt gật đầu: "Lúc ấy không có thời gian, nên đành trì hoãn một chút."

Bác sĩ cười lạnh, nhìn anh răn dạy, đối với những bệnh nhân không biết quý trọng sức khỏe của bản thân, bác sĩ nào cũng không có thái độ tốt đối với họ, "Người trẻ bây giờ cũng quá vô tâm rồi, loại vết thương thế này sao có thể để lâu chứ, nhiễm trùng hết cả rồi, nếu tiếp tục vài ngày nữa, cậu có biết hậu quả là gì không?."

Dịch Thần Hi nghe bác sĩ răn dạy, nhịn không được phản bác một câu: "Bác sĩ, anh ấy là quân nhân." Cô nhìn bác sĩ, biểu tình nghiêm túc, nói từng câu từng chữ: "Mấy hôm trước vì cứu người nên anh ấy buộc phải kéo dài thời gian, không hề cố ý đâu ạ."

Tuy rằng cô nhìn thấy cũng đau lòng, nhưng cô không thể chịu đựng được người khác nói Hạ Xuyên như vậy. Biết là bác sĩ muốn tốt cho Hạ Xuyên, nhưng cô chính là không nỡ, người của mình còn chưa nỡ hung dữ như vậy, sao có thể để người ngoài làm thế chứ.

Bác sĩ ngẩn ra, nhìn chàng trai trước mắt có chút kinh ngạc, dừng một chút ông cười, vỗ vỗ bả vai bên kia của Hạ Xuyên nói: "Cậu nhóc này khá đấy."

Hạ Xuyên lắc đầu: "Không đâu ạ."

Dịch Thần Hi ở một bên nhìn nhíu mày, nhịn không được thò lại gần nhìn chằm chằm bác sĩ thay băng gạc: "Bác sĩ, một ngày anh ấy phải thay thuốc mấy lần ạ?"

"Tốt nhất là hai lần, buổi tối lúc tắm rửa nhớ chú ý đến vết thương, đừng đụng tới nước." Bác sĩ là một người đàn ông trung niên, thay thuốc cho Hạ Xuyên xong chỉ vào cô hỏi Hạ Xuyên: "Bạn cậu?"

Hạ Xuyên bật cười, cong khóe miệng đáp lời: "Dạ."

"Rất đáng yêu."

Dịch Thần Hi bĩu môi, hỏi thêm vài câu: "Khi nào tay anh ấy lành lại ạ?"

Bác sĩ: "Thay thuốc thường xuyên, nhớ chú ý vết thương, đừng để vỡ ra nữa, chắc tầm nửa tháng có thể khỏi hẳn."

Chương 26

NT, 26/04/20

Edit+beta: Xiao He

Dịch Thần Hi nâng mi: "Lâu vậy ạ?"

Bác sĩ gật đầu bất đắc dĩ: "Vết thương của cậu ta để quá lâu rồi." Bác sĩ nhìn Hạ Xuyên: "Có phải mấy hôm trước mới phát sốt không?"

Hạ Xuyên nhấp môi, đối diện với đôi mắt long lanh của Dịch Thần Hi, không đành lòng nói thật, nhưng lại không thể không thừa nhận, đúng là mấy hôm trước bởi vì vết thương bị nhiễm trùng mà anh bị phát sốt.

"Vâng."

"Bây giờ đo nhiệt độ cơ thể, có lẽ còn có chút sốt nhẹ."

Hạ Xuyên vâng một tiếng, cầm lấy nhiệt kế: "Cháu cảm ơn."

......

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Dịch Thần Hi không nói một lời, cầm túi thuốc lắc lư liên tục, cái túi màu trắng lắc qua lắc lại, làm cho Hạ Xuyên chóng hết cả mặt.

"Anh dẫn em đi xem phim nhé." Hạ Xuyên rũ mắt nhìn chăm chú vào cô, thật lâu sau mới hỏi.

Dịch Thần Hi dừng một chút, giọng điệu lạnh nhạt: "Em không đi."

Cô liếc nhìn Hạ Xuyên: "Chúng ta về đi."

Hạ Xuyên có chút đau đầu nhìn cô gái nhỏ đang giận dỗi, duỗi tay nắm lấy bàn tay Dịch Thần Hi, bị cô né tránh. Hạ Xuyên trực tiếp cầm lấy cô cổ tay, hơi hơi dùng chút lực, khiến cô phải quay lại đối diện với mình, giải thích: "Không phải anh cố ý gạt em, dù sao cũng hạ sốt rồi, nên anh không muốn làm em lo lắng."

Dịch Thần Hi nhấp miệng, vẫn yên lặng không nói lời nào. Sau khi nghe nói Hạ Xuyên còn phát sốt, cô liền trầm mặc hẳn đi. Rõ ràng hồi sáng mới đáp ứng cô sẽ bảo vệ bản thân thật tốt, vậy mà vừa mới hứa xong thì cô lại nghe tin này. Cô có chút chán ghét chính mình, ở bên Hạ Xuyên lâu như vậy, thế mà không hề phát hiện ra nhiệt độ cơ thể anh lại khác thường.

Thật ra cô không khó chịu việc Hạ Xuyên nói dối mình, nhưng liên quan đến thân thể thì đều cần phải cẩn thận. Vừa rồi lúc bác sĩ tháo băng gạc, cô liền nhìn thấy vết thương trên tay anh, bỗng cảm thấy nhói lòng. Dịch Thần Hi không phải là người bị hại còn cảm thấy đau, đừng nói tới Hạ Xuyên, anh mới thật sự là người bị thương. Vậy mà anh không để tâm tới, chủ động ôm hôn cô, còn ôm cô ngủ, lặng im không hề nhắc tới việc vết thương của mình nghiêm trọng như thế nào, cũng không nói bản thân vẫn còn phát sốt.

Làm cho Dịch Thần Hi còn tưởng rằng...... Nhiệt độ cơ thể đàn ông vốn dĩ cao hơn mình.

"Hạ sốt chỗ nào chứ?" Dịch Thần Hi tức giận phản bác một câu: "Vừa nãy bác sĩ còn nói anh vẫn sốt nhẹ đấy."

Hạ Xuyên dùng sức xoa xoa tóc tóc, kéo người ôm vào lòng, cong khóe miệng cười: "Cho nên em muốn chăm sóc người ốm sao?" Ngón tay anh thon dài nhéo nhéo lỗ tai Dịch Thần Hi, khom lưng tới gần cô, trong ánh mắt tràn ngập ý cười: "Cùng anh về nhà, được chứ?"

Nhìn Dịch Thần Hi bất động, Hạ Xuyên cố ý hạ giọng, nói bên tai cô: "Tiểu Bảo." Đối diện với ánh mắt khiếp sợ của Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên cười, cũng không hề cố kỵ đang ở trước cửa bệnh viện, hôn đôi mắt cô, anh khàn giọng, tạo cảm giác mê hoặc, lôi kéo suy nghĩ của cô.

"Anh......" Dịch Thần Hi không tin nổi trừng mắt với Hạ Xuyên.

Đậu má, nhũ danh của cô, chính là cái tên khiến cô cảm thấy xấu hổ đó sao?? Hạ Xuyên biết được từ khi nào?!

Cô quả thực là không thể tin được. Cô chưa từng nhắc tới cái tên này, đối với Dịch Thần Hi mà nói đây thật sự là một sự xấu hổ mà.

Chớp chớp mắt, Dịch Thần Hi trừng mắt với anh, toàn bộ vẻ kinh ngạc đều rơi vào trong mắt anh.

"Ai là Tiểu Bảo chứ!" Cô dậm dậm chân, không thèm phản ứng với Hạ Xuyên. Cái nhũ danh mất mặt này, có đánh chết cô cũng sẽ không thừa nhận.

Hạ Xuyên nghe xong, đuôi lông mày nhếch lên, cười xấu xa nhìn cô, ánh mắt sáng rỡ, cặp mắt thâm thúy như muốn khắc sâu cô vào trong ấy. Anh cầm lấy bàn tay đang đong đưa của cô, tiến tới từng chút một, mười ngón tay đan vào nhau.

Nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, Hạ Xuyên cố ý dùng cái giọng mà Dịch Thần Hi không thể nào chống cự được: "Tiểu Bảo." Anh nhìn Dịch Thần Hi cứng đờ, nghiêng người hôn lỗ tai mềm mại của cô, mút một ngụm, trầm giọng hỏi: "Đồng ý cùng anh về nhà nhé?"

Dịch Thần Hi nghe xong, đầu quả tim phát run. Sao có thể trả lời không chứ.

Dịch Thần Hi cảm thấy thân thể không còn là của mình nữa rồi, chỉ cần Hạ Xuyên dựa lại đây, cô liền có chút chịu không nổi, trái tim run rẩy, thân thể cũng mềm hẳn. Cảm giác như thể không có chút sức lực nào, anh như thế này, cô không thể nào giận dỗi được nữa.

Cô phát hiện mình không có biện pháp nào đối với Hạ Xuyên, muốn nổi giận nhưng lại không nỡ, cuối cùng chỉ có thể tự trách bản thân.

"Không được gọi em là Tiểu Bảo."

Hạ Xuyên cong khóe miệng cười, ôm cô vào lòng: "Nhưng anh thích thì phải làm sao bây giờ?."

Dịch Thần Hi hừ lạnh: "Em không thích."

Cô liếc xéo Hạ Xuyên một cái, đỏ mặt nói: "Đi về trước thôi."

"Được."

Thời điểm tan tầm, tình trạng kẹt xe vô cùng nghiêm trọng. Mặt trời vẫn chói chang như cũ, rọi xuống người vô cùng nóng nực, Dịch Thần Hi vẫn luôn không thích phơi nắng, cho nên nắm tay Hạ Xuyên nhanh chóng gọi một xe taxi, ngồi vào trong xe, cô híp mắt nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ, lộ ra thưa thớt cành lá rơi vào trên mặt đất, vài tán cây tươi tốt ở hai bên đường đã che đậy không ít ánh sáng. Cô thu hồi tầm mắt, nhìn đôi bàn tay đang nắm lấy của hai người, không biết vì sao, chỉ cần được Hạ Xuyên nắm tay, cô liền cảm thấy thật an tâm.

Rất nhiều năm sau, khi bọn họ một mình ở khu vực chiến tranh, cứ mỗi lần đến thời điểm tập kích, điều làm Dịch Thần Hi cảm thấy an tâm nhất chính là đôi tay của Hạ Xuyên, cho dù cô bị kẹt ở nơi nào, cho dù hai người tách ra bao lâu, cuối cùng anh cũng sẽ tìm được cô, sau đó nắm lấy tay cô cùng nhau về nhà, trở lại nơi an toàn.

Từ đầu đến cuối, Hạ Xuyên đều luôn ở bên bảo vệ cô, chưa bao giờ khiến cô mất đi cảm giác an toàn.

Sau này, khi Dịch Thần Hi nhớ lại tình huống ngày hôm nay, cô chỉ cảm thấy chua xót, đã từng có lúc, tình cảm giữa cô và Hạ Xuyên tốt như vậy. Chỉ cần Hạ Xuyên sốt nhẹ, cô sẽ không nhịn được mà đau lòng cho anh, nhưng sau này với những loại bệnh tật nhỏ nhoi đó, hai người đã không còn thời gian để quan tâm nhau nữa rồi.

Bọn họ của khi ấy, chính là lúc vô tư nhất, cũng là lúc mà tình cảm thăng hoa nhất.

......

Sau khi hai người về nhà đã là lúc chạng vạng, cũng tới thời điểm ăn tối.

Dịch Thần Hi định sẽ nấu cơm, nhưng Hạ Xuyên rất ít khi về nhà thế nên trong bếp không có đầy đủ dụng cụ để dùng, hai người hết cách, chỉ có thể ăn cơm hộp thêm lần nữa.

Sau khi ăn tối xong, Dịch Thần Hi bảo Hạ Xuyên đi tắm rửa.

"Anh đi tắm trước đi, lát nữa em thay thuốc cho anh."

Hạ Xuyên nhướng mày, khóe môi gợi lên một nụ cười xấu xa nhìn chăm chú vào chú: "Chúng ta nói chuyện chút đi."

"Chuyện gì?"

Hạ Xuyên dùng tay nâng cằm cô, khiến cho Dịch Thần Hi không thể nào trốn tránh tầm mắt mình, anh mím môi, hai người nhìn nhau thật lâu, Hạ Xuyên mới nói: "Xin lỗi, đã khiến em lo lắng rồi."

Dịch Thần Hi bẹp miệng, không muốn nghe lời xin lỗi của anh.

"Anh không cần xin lỗi em." Cô nhìn Hạ Xuyên, khuôn mặt anh vô cùng kiên định, thật ra lúc đầu, trên người Hạ Xuyên vẫn còn chút non nớt, nhưng hiện tại đã hoàn toàn biến mất những nét non trẻ ấy, chỉ còn lại sự rắn rỏi và từng trải, bên cạnh đó còn tràn ngập hormone nam tính quyến rũ của anh. Anh không lớn hơn cô bao nhiêu, nhưng lại suy nghĩ vô cùng chính chắn, nói nhiều lời nhưng cũng làm rất nhiều việc, đều này làm Dịch Thần Hi cảm thấy con người anh vốn không hề tương đồng với tuổi tác.

Nhưng cô cũng biết lý do đã làm nên dáng vẻ anh hiện tại. Không chỉ vậy, Dịch Thần Hi còn thích nhất chính là anh của bây giờ.

Cô nhìn Hạ Xuyên, vô tình mềm giọng, Dịch Thần Hi duỗi tay ôm lấy cổ Hạ Xuyên, không muốn anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, cô dựa vào bả vai Hạ Xuyên, nhỏ giọng nói: "Buổi sáng anh đã đồng ý với em, sẽ chăm sóc bản thân thật tốt."

Trái tim Hạ Xuyên căng thẳng, duỗi tay dịu dàng vỗ về cô: "Nhất định anh sẽ giữ lời."

Anh không muốn làm Dịch Thần Hi lo lắng, là một người con trai, có rất nhiều chuyện không cần phải nói ra. Vốn dĩ Hạ Xuyên cũng không phải là người giỏi ăn nói, thỉnh thoảng anh vẫn có thể nói vài câu chuyện cười, nhưng muốn anh nói những lời này, thật đúng là nói không nên lời. So với nói, anh càng thích làm hơn.

Hôn mái tóc của Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên nhỏ giọng thở dài.

Một lúc sau, Dịch Thần Hi đỏ mắt trừng anh: "Vậy anh đi tắm rửa đi, sau đó uống thuốc, em thay thuốc cho anh luôn." Hạ Xuyên bất đắc dĩ cười, vỗ nhẹ đầu cô: "Nghe lời em."

Trầm mặc một lát, Hạ Xuyên không biết tại sao lại đột nhiên muốn chọc cô: "Tiểu Bảo."

"Không được gọi em là Tiểu Bảo." Dịch Thần Hi tức giận, trừng lớn đôi mắt nhìn Hạ Xuyên. Cô ho nhẹ, nhìn chằm chằm Hạ Xuyên hỏi: "Sao anh biết được nhũ danh của em?"

"Anh biết lâu rồi." Hạ Xuyên nhìn cô nhăn mày, nhẹ giọng nhắc nhở: "Có phải bà ngoại anh thỉnh thoảng vẫn gọi em là Tiểu Bảo đúng không?."

Dịch Thần Hi: "......" Thật là cạn lời mà.

Bà Dương và ông bà ngoại của cô là hàng xóm đã rất nhiều năm rồi, thế nên vô cùng quen thuộc với nhũ danh của cô, thỉnh thoảng cũng sẽ gọi cô như vậy...... Đối với cách xưng hô này của người lớn tuổi, Dịch Thần Hi vẫn luôn để tùy ý họ.

Nhưng hiện tại chỉ cần nghĩ đến Hạ Xuyên đã sớm biết nhũ danh của mình, Dịch Thần Hi liền cảm thấy mệt tim.

Cô đỏ mặt, hai tròng mắt thuần khiết nhìn Hạ Xuyên: "Cho nên anh đã sớm biết?"

"Ừ."

"Vậy anh......"

Hạ Xuyên giống như đọc được hết suy nghĩ trong đầu cô, cọ cọ chóp mũi cô, còn thuận thế cắn trên mặt một chút: "Trước đây sợ em sẽ xù lông nên anh không dám gọi." Anh nhướng mày cười, "Không ngờ giờ gọi em vẫn xù lông lên như vậy."

Dịch Thần Hi: "......"

Thật sự quá mất mặt mà.

Nhưng cô rất thích Hạ Xuyên gọi mình như vậy. Suy nghĩ, Dịch Thần Hi chớp mắt nhìn anh: "Anh gọi thêm một lần nữa đi."

"Không giận à?"

Dịch Thần Hi hôn lên khóe môi anh, ừm một tiếng, vô cùng thành thật nói: "Bỗng cảm thấy nghe anh gọi thế cũng không quá khó nghe."

Hạ Xuyên cười, cúi đầu tìm khóe môi cô hôn xuống, trằn trọc liếm mút môi trên, như là muốn hút ra càng nhiều mật nước càng tốt. Sau khi hôn môi, giọng Hạ Xuyên hơi khàn khàn kiềm nén, nỉ non bên tai Dịch Thần Hi: "Tiểu Bảo."

Cô nghe xong, chỉ cảm thấy mấy đầu ngón chân đều cuộn tròn lại. Khó kiềm nén được.

Hai người không hiểu vì sao họ cứ hôn tới hôn lui mà không thấy chán. Có lẽ thời điểm yêu thương cuồng nhiệt, hôn thế nào cũng cảm thấy không đủ, chỉ muốn hấp thụ được nhiều thứ của đối phương càng nhiều càng tốt (*), không muốn rời xa nhau dù chỉ một phút giây. Tâm trạng của Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên hiện tại chính là như vậy.

(*): Không biết dịch sao cho hợp lý luôn:(

Chờ đến khi tách nhau ra, môi cô đã sưng đỏ không nỡ nhìn. Cả người Dịch Thần Hi đỏ bừng giống tôm luộc chín vậy. Cô thở dốc duỗi tay đẩy Hạ Xuyên, nghe âm thanh thô ráp của anh, chỉ cảm thấy...... Cơ thể nóng không chịu nổi, nhiệt độ cơ thể hai người đều hừng hực.

"Em đi toilet." Nói xong, Dịch Thần Hi cũng không đợi Hạ Xuyên trả lời, nhanh như chớp chạy tới toilet.

Hầu kết Hạ Xuyên chuyển động, đôi mắt híp lại nhìn bóng người biến mất sau cánh cửa, ngón tay thon dài chạm vào khóe môi đã bị Dịch Thần Hi phá nát, cười nhỏ.

Lá gan bé thật!.

——

Chờ Hạ Xuyên tắm rửa và thay thuốc xong cũng đã khuya rồi.

Dịch Thần Hi phải về trường học, mắt cô tràn ngập trông mong nhìn anh: "Mai em lại qua đây."

"Ngày mai em có tiết đấy."

Dịch Thần Hi bẹp bẹp miệng: "Vậy lên lớp xong em qua đây, vậy được chưa?"

Hạ Xuyên bất đắc dĩ cười, vỗ nhẹ đầu cô: "Giờ đưa em về trước, ngày mai anh đi đón em."

"Đừng." Dịch Thần Hi từ chối: "Tay anh cũng bị thương rồi, em tự mình về được mà."

Hạ Xuyên cũng không nói lời nào, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô.

Chương 27

NT, 26/04/20

Edit+beta: Xiao He

Rốt cuộc vẫn là Hạ Xuyên đưa cô về trường học, sau khi nhìn Dịch Thần Hi vào ký túc xá rồi Hạ Xuyên mới rời đi.

Mấy ngày kế tiếp, DịchThần Hi vừa học xong đều sẽ nhanh chóng chạy qua nhà Hạ Xuyên, cô không hề kêu than dù chỉ một câu. Mỗi ngày đều vui vẻ, ngay cả Noãn Noãn cũng nói trên người cô toát lên dáng vẻ đang chìm đắm trong tình yêu rất nồng đậm.

......

Khoảng thời gian ngọt ngào rồi cũng sẽ qua đi, ba ngày sau Hạ Xuyên phải về đơn vị. Tuy không phải huấn luyện chuyên nghiệp, nhưng huấn luyện cơ bản vẫn cần tiếp tục duy trì, mỗi ngày đều phải làm, chỉ cần một ngày không luyện liền cảm thấy xuống sức rất nhiều, cảm thấy không quen lắm.

Sau khi về đơn vị, Hạ Xuyên và Dịch Thần Hi ít khi thấy mặt nhau, nhưng chỉ cần gặp nhau hai người liền sến súa không chịu nổi, Noãn Noãn nhìn thấy còn nổi da gà. Noãn Noãn từng đi ăn chung với Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên một lần, nhưng sau lần ấy, cô không bao giờ muốn ra ngoài với hai người bọn họ nữa, bởi vì thứ cô ăn không phải là cơm, mà là cẩu lương của hai người đó!!!

Tháng sáu tới, thời tiết càng thêm nóng nực.

Thời điểm Hạ Xuyên tốt nghiệp Dịch Thần Hi cũng tới nhưng không dám lộ liễu quá nhiều, cô đứng nhìn từ xa, nhìn mọi người mặc áo quân nhân màu xanh oliu chỉnh tề, ngay ngắn, Dịch Thần Hi cũng cảm thấy xúc động.

Dáng đứng của bọn họ thẳng tắp, vững chãi như một cây tùng, sừng sững không bao giờ ngã. Khung cảnh ấy, thật khiến người khác rung động. Lúc tuyên bố tốt nghiệp, Dịch Thần Hi đứng ở một bên xem, cảm thấy cả người đều lâng lâng.

Rõ ràng cô không phải là quân nhân, cô cũng không phải là những người chuẩn bị tốt nghiệp ở bên kia, nhưng nhìn những khuôn mặt đó, nhìn sự kiên định trong ánh mắt bọn họ, cô cũng thấy nhiệt huyết sôi trào, nói không nên lời, chính sự cuốn hút mạnh mẽ ấy, cũng đủ lây động đến cô, đủ khiến cô khâm phục bọn họ hơn!

Tương lai, là thuộc về bọn họ. Quốc gia, nhân dân đều cần bọn họ bảo vệ.

——

Sau khi Hạ Xuyên tốt nghiệp liền phải bắt đầu tiến hành huấn luyện đặc thù. Tính cách Dịch Thần Hi tương đối đặc biệt, tuy cô không muốn Hạ Xuyên rời đi, nhưng sâu tận đáy lòng cô biết đây là trọng trách của anh, cho nên chưa từng giận dỗi anh vì những chuyện linh tinh.

Anh vừa đi, Dịch Thần Hi liền chui vào thế giới của chính mình, vùi đầu vào nghiên cứu chuyên ngành.

Giữa tháng sáu, Dịch Thần Hi cùng mọi người cùng nhau ra ngoài tác nghiệp, phong cách chụp hình của Dịch Thần Hi chụp rất tốt, được rất nhiều người công nhận. Mỗi ngày cô đều sẽ nhắn tin với Hạ Xuyên, nói một những chuyện xung quanh mình.

Hạ Xuyên đi tập huấn sẽ không được giao tiếp với bên ngoài, vài tháng thậm chí là nửa năm cũng không thể liên lạc. Dịch Thần Hi cũng đã quen rồi, tuy rằng nhớ anh, nhưng cô vẫn vô cùng hiểu chuyện, huống chi Dịch Thần Hi còn là một người vô cùng tự lập, không có bạn trai bên cạnh, cô cũng không hề sa sút, chỉ biết càng nỗ lực cải thiện bản thân hơn.

Chờ anh trở về.

Tay nghề của cô ngày một tốt hơn, trình độ quay chụp cũng ngày càng cao, thật ra giữa chụp phong cảnh và chụp người, Dịch Thần Hi chụp người tốt hơn, càng độc đáo hơn. Phong cách riêng vô cùng cá tính, học kỳ hai năm nhất, cũng đã có không ít tạp chí mời Dịch Thần Hi chụp bìa báo cho mình. Tuy rằng không phải là tạp chí nổi tiếng, nhưng Dịch Thần Hi dần dần cũng đã có chỗ đứng trong ngành.

Phong cách chụp người của Dịch Thần Hi vẫn luôn mang màu sắc ấm áp.

Cô muốn cho mọi người thấy thế giới này vô cùng ấm áp, vốn dĩ ban đầu là một concept khác, nhưng sau khi chụp xong ra hình, đều khiến người khác cảm thấy ngoài ý muốn. Thật sự rất ưa thích. Cuối tuần cô rất ít khi về nhà, hầu hết đều ở trong trường học, thỉnh thoảng sẽ nhận lịch chụp, liền ra ngoài.

Noãn Noãn cũng vô cùng khen thưởng tính cách này của cô, này tính cách...... Không ai thích mới là lạ.

"Thần Hi." Trương Bích Lam đột nhiên đẩy cửa ra.

Dịch Thần Hi ngước mắt, dời tầm mắt từ trong máy tính nhìn cô ấy: "Làm sao vậy?"

"Mình mới vừa nhận được thông báo."

"Chuyện gì?"

"Không phải sắp tới ngày kỷ niệm thành lập trường sao?" Trương Bích Lam thò qua tới, dựa trên vai cô xem nhìn ảnh chụp trong máy tính, Dịch Thần Hi đang chỉnh màu.

Dịch Thần Hi hàm hồ trả lời: "Mình biết nha, sau đó thì sao?."

Ánh mắt Trương Bích Lam sáng rực, nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi: "Yêu cầu làm lễ đó."

"Cái gì?"

"Yêu cầu làm lễ nha." Trương Bích Lam lặp lại lần nữa, "Nghe nói đến lúc đó sẽ có rất nhiều người tham dự, còn có không ít lãnh đạo với những đàn anh đàn chị từng tốt nghiệp ở trường."

"Ồ?."

Trương Bích Lam ho nhẹ: "Mỗi khoa đều phải có một người báo danh tham gia, cuối cùng sẽ sàng lọc lại."

Dịch Thần Hi vẫn bình tĩnh, tiếp tục trả lời: "Sau đó?"

"Khoa của chúng ta...... chọn cậu đấy."

Vừa dứt lời, Dịch Thần Hi cũng có chút phản ứng. Cô kinh ngạc nhìn Trương Bích Lam, hỏi lại: "Chọn mình đi làm lễ tân á?"

"Đúng vậy." Trương Bích Lam giải thích với cô: "Chủ yếu là do cậu khá cao, dáng người cũng tốt, thầy nói muốn tìm người từ 1m7 trở lên, cân nặng phù hợp......" Cô vừa nói xong một đống điều kiện Dịch Thần Hi liền sững sờ. Chớp chớp mắt, Dịch Thần Hi cúi đầu nhìn máy ảnh trong tay: "Nhưng không phải lúc trước đã nói mình chụp ảnh sao?"

"Đổi người rồi, mình cũng không biết sao cậu lại bị sắp xếp đi làm lễ tân."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi trầm mặc một lát, mới ừ một tiếng: "Còn phải đi tập dợt nữa đúng không?"

"Đúng vậy."

"Được rồi." Trường học đã sắp xếp như thế, cô cũng không có ý kiến gì...... Chỉ là kỷ niệm ngày thành lập trường là vào cuối thu, đến lúc đó có lẽ sẽ lạnh lắm.

"Phải mặc đồng phục rất xấu đúng không?"

Trương Bích Lam nghẹn lời, liếc cô một cái: "Cũng không xấu lắm, nghe nói năm nay làm đồ mới rồi, nhưng vẫn là sườn xám thì phải."

Dịch Thần Hi a một tiếng, không chút khách khí nói: "Trường học làm sao mà đẹp được, dù gì cũng cố gắng tiết kiệm chi phí mà thôi."

Trương Bích Lam: "......"

Dù bị chỉ định, Dịch Thần Hi vẫn nhớ kỹ nhiệm vụ của mình. Chỉ là cô không ngờ rằng...... Trong buổi kỷ niệm ngày thành lập trường, cô lại nhìn thấy người con trai mà mình vẫn luôn nhung nhớ.

Anh ngày càng trưởng thành mạnh mẽ hơn rồi. Lúc nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của anh, tầm mắt cô liền bị hấp dẫn theo.

Cho dù đã rất lâu không gặp nhau, Dịch Thần Hi vẫn có thể dễ dàng tìm thấy anh trong dòng người.

Kỷ niệm ngày thành lập trường vẫn luôn là chuyện mà trường học vô cùng quan tâm đến, mà năm nay lại kỷ niệm 90 năm ngày thành lập trường, vì thế trường học càng muốn làm náo nhiệt hơn một chút.

Những danh nhân nổi tiếng và các lãnh đạo đều được mời tới, thậm chí trường học còn mời không ít đàn anh đàn chị khóa trước về biểu diễn, nói chung là quy mô rất lớn, cho nên có thể nói, lần kỷ niệm thành lập trường này rất đáng để mong chờ.

Hơn nửa tháng trước, Dịch Thần Hi cùng mọi người vẫn luôn cố gắng luyện tập các loại tư thế và dáng vẻ. Buổi lễ có rất nhiều yêu cầu đặt ra, cần khoảng hai mươi người, mà nhiệm vụ của mỗi người đều không hề giống nhau.

Ngoài trừ việc làm lễ tân cho buổi lễ, kỷ niệm ngày thành lập trường còn cần rất nhiều bạn học khác hỗ trợ, tóm lại cuối mùa thu này, rất nhiều bạn học đều bận rộn bù đầu bù cổ.

Dịch Thần Hi chung nhóm với 5 bạn học nữa, nhiệm vụ của bọn họ là phải đứng chờ các vị lãnh đạo cùng mấy danh nhân tới để chỉ đúng chỗ ngồi của mỗi người, sau đó còn phải tặng quà, mà ở phía trước còn có vài người nữa đứng chào đón.

Sáng ngày kỉ niệm thành lập trường, mọi người đều tới sớm, tới phòng chờ bắt đầu trang điểm, tổng duyệt lần cuối thật kỹ càng, không được để xuất sai lầm, cho dù chỉ là một lỗi nhỏ.

Lần đầu nhìn trang phục diễu hành, dưới đáy lòng Dịch Thần Hi yên lặng thở dài. Thật quá khó coi rồi.

Cô biết trường sẽ thiết kế lại trang phục, nhưng nhất định không chịu chi nhiều tiền, mắt thẩm mỹ của cán bộ nhà trường lại khác với người trẻ bây giờ, sự thật chứng minh, đúng là như vậy. Bộ sườn xám này không khác mấy với những bộ trước đây, đều là màu đỏ, điểm khác biệt duy nhất chính là mấy hoa văn trên vải miễn cưỡng có thể xem là đẹp.

Cũng may những người được chọn làm lễ tân đều eo thon chân dài, dáng người cao gầy, mặc vẫn tôn dáng.
Lúc mọi người nhìn thấy đồng phục, không hẹn mà đồng lòng: "Thật khó coi."

"Sao trường học có thể cho tụi mình mặc đồng phục xấu như thế chứ!."

Dịch Thần Hi cong khóe môi cười một cái, đuôi lông mày cũng mang theo một chút ý cười. Chê thì cứ chê, sau khi chê xong mọi người vẫn thay đồ, vì chuẩn bị tổng duyệt lần cuối.

Buổi sáng và buổi chiều đều có mấy anh chị khóa trên xuống dạo một vòng để kiểm tra, buổi tối mới chính thức bắt đầu.

Lúc Dịch Thần Hi thay xong sườn xám bước ra, ngay lập tức đôi mắt của mấy bạn học đều dồn về phía cô.

"Sao mình lại cảm thấy Thần Hi mặc khá đẹp nhỉ?." Người bạn ấy cũng đang mặc sườn xám, nhịn không được mà khen cô.

Dịch Thần Hi cười, lắc lắc đầu nói: "Tụi mình giống nhau thôi mà."

"Hâm mộ đôi chân của cậu thật, thẳng ghê."

Dịch Thần Hi cười nhẹ, không trả lời. Thật ra mọi người mặc cũng tương đương nhau, nhưng vì Dịch Thần Hi tương đối trắng, gương mặt lại xinh đẹp, ở giữa một đám người mặc đồng phục giống nhau như thế, lại thấy nổi bật hẳn.

Tóc mọi người đều được búi lên, lộ ra đường cong cổ đẹp như thiên nga.

Sau khi trang điểm xong, Dịch Thần Hi nhờ người chụp giùm mình vài tấm hình, rồi gửi hai tấm cho Noãn Noãn, còn lại thì gửi cho Hạ Xuyên, dù sao thì còn lâu lắm Hạ Xuyên mới nhìn thấy được.

Noãn Noãn trả lời tin nhắn rất nhanh:【 oa oa oa oa oa Tiểu Bảo của mình là đẹp nhất!! Xuất sắc! 】

Dịch Thần Hi xì cười:【 Cậu khen giả quá đấy. 】

Noãn Noãn:【Hừ, miễn cậu đẹp nhất là được rồi, cậu rất hợp với sườn xám đấy, cậu không cảm thấy vậy sao? Vô cùng thần thái, mình mà là nam, nhất định sẽ muốn tán đổ cậu. 】

Dịch Thần Hi: 【...... May mà cậu không phải là nam, nếu không mình không thể nào đáp lại tình cảm của cậu rồi, vậy thì đáng thương lắm. 】

Noãn Noãn: 【Cậu im đi, cậu nói xem nếu Hạ Xuyên thấy cậu mặc bộ đồ này, có khi nào bộc phát thú tính không? 】

Dịch Thần Hi: 【Không đâu, anh ấy không phải là loại người như thế. 】

Cho đến buổi tối, Dịch Thần Hi nhìn thấy Hạ Xuyên, trải nghiệm được một chút chuyện giống như những gì Noãn Noãn nói, cô mới biết được mấy câu nói của mình tự vả như thế nào.

Nói vài câu với Noãn Noãn xong, Dịch Thần Hi liền cùng mọi người ra ngoài tập luyện, thời gian thoáng chốc trôi qua, nháy mắt liền đến buổi tối, mấy vị lãnh đạo và danh nhân cũng sôi nổi tới rồi.

——

Từng cơn gió lạnh cuối thu thổi tới, đứng trong vườn trường đúng là có chút lạnh. Huống chi bọn họ còn mặc một bộ sườn xám mỏng manh, chân váy sườn xám xẻ tà khá cao, lúc gió thổi qua, trực tiếp chạm tới phần da thịt lộ ra ngoài lạnh thấu xương.

Dịch Thần Hi đứng thẳng tắp, cảm thấy có chút lạnh. Nhưng vẫn cố gắng kiên trì, phải đứng cả đêm, cho dù không thích cũng phải cố gắng chịu đựng.

Cô vừa định xoa xoa cánh tay, bây giờ bên cạnh không có người, liền nghe thấy giọng nói từ ngoài cửa truyền tới. Bên cạnh còn có bạn học nhỏ giọng nói thầm: "Ai vậy?"

"Không rõ lắm, lần này mời nhiều người lắm, không ngờ rằng mọi người đều tới."

Dịch Thần Hi nghe xong cũng yên lặng gật đầu.

Đúng thật là, khách mời của lần kỷ niệm thành lập trường này có rất người người lạ, tóm lại cũng không biết vì sao họ được mời tới đây, dù sao tới là được rồi.

Dịch Thần Hi đang xuất thần nghĩ, đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng xao động, cô nâng mí mắt, trên mặt nở nụ cười nhìn về hướng cửa, bởi vì hầu hết tiếng xao động đều là do có khách mời bước tới.

Vừa nhấc đầu, cô liền ngây ngẩn cả người.

Bóng dáng đứng trong đoàn người...... Từ cái nhìn đầu tiên cô đã nhận ra rồi. Giống như có ma lực vậy, cô vậy mà có thể nhận ra anh trong đám đông ấy, còn chú ý anh hơn những người khác.

Anh ốm đi rồi, nhưng cũng rắn rỏi hơn, vẻ mặt tự nhiên, khóe miệng nâng lên một nụ cười ứng phó. Dáng người anh tuấn đĩnh bạt, nhanh chóng hấp dẫn không ít ánh mặt bạn học xung quanh.

"Ơ kìa, đây không phải là năm huấn luyện hồi trước sao?"

"Cậu nhìn xem có phải huấn luyện viên của Dịch Thần Hi không?."

"Phải không phải không?"

Bạn học bên cạnh cọ cọ cánh tay Dịch Thần Hi, lôi kéo cô hoàn hồn.

Chương 28

NT, 26/04/20

Edit+beta: Xiao He

Chuyện giữa cô và Hạ Xuyên cũng không có quá nhiều người biết, ngoại trừ trong khoa và giáo viên, thì những người còn lại cũng không biết rõ chuyện, cho nên lần này mọi người cũng chỉ xem Hạ Xuyên là huấn luyện viên tới tham dự thôi.

Dịch Thần Hi hoàn hồn, lông mi run rẩy, ừ một tiếng, cô vừa định thu hồi tầm mắt, Hạ Xuyên như cảm nhận được liền nhìn qua đây.

Tầm mắt hai người vô tình chạm nhau, cảm giác giống như bắn pháo hoa vậy.

......

Hạ Xuyên nhìn cô gái đứng cách đó không xa, nén cười, tầm mắt anh dời xuống, dừng ở đôi chân cô đang thoắt ẩn thoắt hiện. Cô mặc một cái sườn xám hơi dài, nhưng vẫn lộ mắt cá chân, mắt cá chân trắng tuyết cứ như vậy lộ liễu ra bên ngoài, hai bên sườn được xẻ tà, tuy không quá cao, nhưng cũng không hề ngắn. Làm hấp dẫn không ít ánh mắt người nhìn.

Dịch Thần Hi vốn gầy, vòng eo tinh tế, nhưng dáng người lại rất đẹp, chỗ cần lồi sẽ lồi chỗ cần lõm sẽ lõm, vô cùng đẹp mắt. Tuy rằng bên cạnh có không ít cô gái cũng mặc sườn xám, nhưng đại đa số ánh mắt người xem đều sẽ nhìn cô. Ánh mắt Hạ Xuyên sáng rỡ nhìn chỗ thoắt ẩn thoắt hiện kia, hầu kết chuyển động, chỉ cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa đang bị kiềm hãm, chỉ trực chờ xông ra.

Anh duỗi tay lấy chai nước khoáng trên bàn, vặn ra uống hết nửa chai, mới miễn cưỡng dập tắt ngọn lửa ấy.

Nhất cử nhất nhất động của anh đều khiến cô đỏ mặt, mấy cô gái ghé sát vào nhau, vô cùng kích động.

"A a a a a a thật là man, lúc anh uống nước hầu kết chuyển động lên xuống như vậy con mẹ nó gợi cảm." Bạn học đứng bên cạnh đỏ mặt nói.

Một người khác phụ họa: "Đúng vậy, cảm giác như nhất cử nhất động đều tràn đầy hormone, làm tớ chịu không nổi mà."

"Nếu không phải trường chúng ta không cho phép yêu đương, mình sớm đã xông lên xin số điện thoại rồi!"

"Ta cũng vậy!"

"Đi thôi đi thôi, huấn luyện viên đã tốt nghiệp rồi, lại không phải là giảng viên trường chúng ta, không ai quản đâu."

"Có hi vọng sao?"

Vài người ghé sát vào nhau nói chuyện, chỉ mỗi Dịch Thần Hi vẫn duy trì sự im lặng, cô nghe đoạn hội thoại bên cạnh, có chút muốn cười.

Người kia chỉ cần làm một động tác uống nước thôi đã vô cùng mê người, vô cùng gợi cảm.

"Thần Hi, sao cậu không nói gì?"

Dịch Thần Hi a một tiếng, cong môi nhìn qua, liếc nhìn anh, cô nhướng mày, mặt không đổi nói: "Đúng là rất soái."

"Lúc trước cậu là sinh viên trong lớp thầy ấy đúng không, tính tình thế nào?"

Nghe vậy, tròng mắt Dịch Thần Hi xoay chuyển, không nhanh không chậm nói: "Không tốt lắm."

"Hả?" Có người kinh ngạc nhìn cô: "Không tốt như thế nào?"

Dịch Thần Hi: "Tính tình rất khó ưa, có lúc sẽ mắng người khác, còn đánh nữa, hơn nữa mặt lúc nào cũng khó chịu như ai mắc nợ thầy ấy vậy."

Mấy bạn học bên cạnh: "......"

"Hay là từ bỏ đi."

"Đúng đúng, đánh người là không thể chấp nhận được rồi."

"Mình cũng thấy vậy."

Dịch Thần Hi nghe xong, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt.

——

Bữa lễ chính thức bắt đầu, đầu tiên MC bước lên sân khấu, giới thiệu lần lượt thân phận từng khách mời ở đây.

Vốn dĩ Hạ Xuyên sẽ không xuất hiện ở đây, đợt huấn luyện của anh vừa kết thúc, còn chưa kịp nghỉ ngơi vài phút, đã bị cử làm nhiệm vụ bất chợt, đáng lý trường học mời cấp trên của anh, nhưng bởi vì phía lãnh đạo có việc gấp, đúng lúc Hạ Xuyên phải tới báo cáo tiến độ luyện tập với ông ấy, còn chưa kịp đi vào đã bị bắt nhận nhiệm vụ rồi.

Bất đắc dĩ, Hạ Xuyên đành phải về ký túc xá thay quần áo, đi cùng với một vị cấp trên khác, tham gia kỉ niệm ngày thành lập trường đại học S.

Nếu nói không có mục đích riêng là giả, tuy rằng nhiệm vụ cấp trên đưa ra phải chấp hành, nhưng sở dĩ anh có thể thoải mái đồng ý như vậy, phần lớn lý do là bởi vì muốn gặp Dịch Thần Hi, đã nửa năm rồi hai người chưa gặp nhau, nói không nhớ chính là giả. Nếu hôm nay không đồng ý tham gia buổi lễ, chắc phải hai ngày nữa Hạ Xuyên mới được thả ra ngoài.

Huống chi giống loại nhiệm vụ này, nếu Hạ Xuyên kiên quyết không đồng ý, hoàn toàn có thể từ chối, tùy tiện tìm một đồng đội khác đang rảnh rỗi cũng được.

Chỉ là anh không nghĩ rằng, vừa vào cửa liền thấy được cô gái mà anh nhung nhớ, mặc một bộ sườn xám, lại cong đôi mắt mỉm cười với anh.

Người bên cạnh thỉnh thoảng sẽ nói vài câu với Hạ Xuyên, nói được hai câu, Hạ Xuyên trầm giọng đáp lại, câu gần đây nhất liên quan đến chuyện huấn luyện của bọn họ. Đợt tập huấn này còn khắc nghiệt và gian khổ hơn so với trước đây. Hai người trò chuyện, thỉnh thoảng sẽ nhìn trên sân khấu một chút.

......

Nhóm người Dịch Thần Hi được yêu cầu để ý đến vị khách ngồi hàng đầu, nhưng họ không có nhu cầu thêm nước hay trái cây gì.

Trong thời gian nghỉ ngơi, cô chán đến chết ngồi ở bên cạnh, di động cũng không ở bên người, Dịch Thần Hi cũng không hỏi được vì sao Hạ Xuyên lại xuất hiện ở chỗ này. Cô vừa mới chuẩn bị đứng dậy đi toilet, trước mặt liền xuất hiện một bóng người, là Giả Chính Hào.
Gần đây, Giả Chính Hào vẫn đối xử với Dịch Thần Hi giống như trước kia, sau lần tỏ tình thất bại ấy, tuy hai người vẫn còn gặp mặt nhau nhưng lại cảm thấy xa cách hơn trước một chút.

"Lạnh không?" Giả Chính Hào nhìn cô.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, nghe được lời này sau đó theo bản năng về phía Hạ Xuyên, chỉ là Hạ Xuyên không nhìn về hướng này, anh đang cúi đầu nói chuyện với người bên cạnh.

Dừng một chút, Dịch Thần Hi lắc đầu: "Mình vẫn ổn, cũng không lạnh lắm."

Giả Chính Hào cười khẽ, trong mắt mang theo ý cười: "Không phải cậu vẫn luôn sợ lạnh sao, bây giờ thì không à?"

Dịch Thần Hi không thể nói lại, lắc đầu: "Cậu tìm mình có việc gì không?"

"À, lát nữa kết thúc lễ cùng đi ăn đi?"

Dịch Thần Hi không chút suy nghĩ từ chối: "Không cần, mình không đói bụng."

"Mấy bạn học trong khoa đều đi cả, thầy nhờ mình qua đây thông báo cho cậu một tiếng." Giả Chính Hào nói nghiêm túc, giọng điệu bình tĩnh, giống như thật sự chỉ tới thông báo cho cô.

Dịch Thần Hi: "......" Cô trầm ngâm một lát, mới gật đầu: "Ăn ở đâu vậy? Đợi lát nữa sau khi kết thúc mình tự qua đó."

"Buổi tối 10 giờ tập hợp trước cổng trường, chúng ta đi ăn khuya, chiêu đãi mọi người luôn."

"Được." Dịch Thần Hi nhấp môi, ngước mắt nhìn cậu ta: "Nếu không có gì nữa thì cậu có thể đi rồi."

Giả Chính Hào im lặng, ánh mắt nặng nề liếc nhìn cô một cái, mới xoay người rời đi.

Dịch Thần Hi thở nhẹ một hơi, may mà Hạ Xuyên không nhìn thấy, tuy rằng giữa cô và Giả Chính Hào vô cùng trong sáng, nhưng cô vẫn cảm thấy chột dạ...... Nhìn xung quanh một vòng, Dịch Thần Hi nói với bạn học bên cạnh một tiếng, sau đó đi về hướng toilet.

——

Toilet gần sân khấu rất nhiều người, thế nên Dịch Thần Hi cố ý ra ngoài, cũng để hít thở một chút. Nếu cô còn ở trong đó nữa sẽ nông nổi mà kéo anh đi mất.

Một trận gió lạnh thổi tới, làm cơ thể lạnh phát run.

Trên sân trường cành khô và lá vàng rơi đầy đất, nương theo ánh đèn đường mờ mờ, Dịch Thần Hi đi ra sảnh lớn, theo đường nhỏ, chuẩn bị đi đến khu dạy học.

Từ sân khấu đến khu dạy học mất khoảng 5 phút đồng hồ, không xa không gần, cô cố ý đi vào con đường nhỏ kia, hai bên đường cây lá vô cùng tươi tốt, rất nhiều cây trong trường học đều được nhổ trồng tại đây, chúng cũng không theo quy luật biến hóa thông thường, cho dù là mùa xuân hạ hay là thu đông, cành lá vẫn sum xuê như cũ.

Cô mới vừa đạp lên lá cây, âm thanh sàn sạt dưới chân vang lên, Dịch Thần Hi ngẩn ra, nghe âm thanh phía sau chợt sửng sốt. Đột nhiên, khóe môi cô cong lên, đi về hướng bên kia, bên ấy có một rừng cây nhỏ, ở đấy ít người hơn, cũng dễ dàng ẩn nấp hơn nhiều.

Cô vừa bước tới, chỗ bả vai liền xuất hiện thêm một cánh tay, trong rừng cây nhỏ tối hơn so với bên ngoài, Dịch Thần Hi chỉ có thể dùng trực giác của thân thể để bước đi.

Giây tiếp theo, cô bị đè trên thân cây, phía sau lưng dựa vào một cây cổ thụ, trước mặt là một cơ thể vô cùng ấm áp. Hơi thở anh nặng nề, vang lên rõ ràng bên tai cô.

Dịch Thần Hi ngửa đầu, đôi mắt long lanh nhìn anh: "Hạ......" Tên còn chưa kịp kêu ra, cô đã bị bịt miệng.

Một tay Hạ Xuyên để sau ót cô, giúp cô không bị đụng vào thân cây, cúi đầu hôn xuống. Cơ thể cô lạnh lẽo, nhưng đôi môi anh lại nóng ấm vô cùng, toàn bộ cơ thể anh cũng vậy, lúc ôm hôn cô, đem toàn bộ nhiệt lượng trên cơ thể truyền qua cho cô, vây cô vào trong vòng tay mình. Hạ Xuyên hôn có chút mạnh mẽ, đã ôm cô lại cắn rồi lại gặm. Dịch Thần Hi bị đau liền đánh anh, anh cũng không buông ra, ngược lại dùng thêm sức mút khóe môi cô, câu lấy đầu lưỡi cô dây dưa, triền miên không thôi.

Hô hấp hai người càng ngày càng nặng, Dịch Thần Hi chỉ cảm thấy môi lưỡi đều không còn là của mình, lại tê vừa đau.

Tay nàng không tự chủ được ôm lấy eo Hạ Xuyên, làm hai người càng gần thêm.

Thân thể hai người chặt chẽ dán sát ở bên nhau, Hạ Xuyên dùng sức cắn môi cô, hơi hơi buông lỏng ra, trong ánh mắt thâm trầm có chút dọa người. Anh duỗi tay nâng cằm Dịch Thần Hi, để cô đối diện với mình.

Ánh mắt dừng trên làn môi sưng đỏ của cô, Hạ Xuyên chỉ cảm thấy nơi yết hầu càng khô khan nóng người hơn.

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, không dám đối diện với ánh mắt anh: "Sao anh lại......" Còn chưa nói xong, anh lại hôn thêm lần nữa.

Hai người ôm hôn không buông.

Tay anh thay đổi phương hướng, từ bên hông chậm rãi di chuyển vòng quanh eo cô, đè cô về phía sau, ôm sát cô vào trong lồng ngực mình...... Giờ cô mặc sườn xám, Hạ Xuyên cũng không thể làm gì cả.

Lúc tách nhau ra lần nữa, cả khuôn mặt Dịch Thần Hi đều là đỏ lên, nhìn người trước mặt, hờn dỗi liếc anh một cái: "Anh về khi nào vậy."

Giọng Hạ Xuyên trong bóng tối có vẻ càng khàn khàn kiềm nén: "Buổi chiều."

Dịch Thần Hi: "Vậy sao anh không gọi cho em?."

"Anh vẫn chưa nhận lại điện thoại."

Dịch Thần Hi: "......" Trừng mắt nhìn Hạ Xuyên, đột nhiên Dịch Thần Hi ngẩn ra: "Xong rồi xong rồi, bây giờ là mấy giờ?"

Hạ Xuyên lắc đầu: "Không biết." Anh ôm cô, đột nhiên dùng sức giữ đầu Dịch Thần Hi: "Vừa rồi em nói chuyện với ai?"

Dịch Thần Hi: "...... Không quen, không biết." Cô dùng sức đẩy Hạ Xuyên ra: "Em không thể nói chuyện tiếp với anh nữa, em phải trở về."

"Không đi toilet à?" Hạ Xuyên cười nhạo cô, nhưng cũng không so đo chuyện này với cô.

"......"

Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi vẫn phải vào toilet, mới đỏ mặt trở về sân khấu. Môi cô hơi sưng, nhưng cũng may là trời tối, tuy bạn học bên cạnh tò mò sao cô lại đi lâu như vậy, nhưng cũng không hỏi nhiều.

——

9 giờ hơn, buổi lễ hoàn toàn kết thúc.

Dịch Thần Hi bay nhanh trở về thay quần áo của mình, mới đi tới cổng trường tập trung đi ăn với bạn bè.

Cả một buổi ăn khuya Dịch Thần Hi vẫn luôn thất thần, ngay cả Trương Bích Lam nói chuyện cô cũng không chú ý tới.

"Thần Hi!"

"Hở?" Dịch Thần Hi hoàn hồn, kinh ngạc nhìn Trương Bích Lam, nuốt nước miếng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Lát nữa tụi mình cùng về ký túc xá đi, thời tiết này cũng quá lạnh rồi, cậu mặc vậy vẫn ổn chứ?" Trương Bích Lam nhìn quần áo trên người cô.

Dịch Thần Hi lắc đầu, chỉ chỉ điều hòa gần đó: "Có máy sưởi mà."

Trương Bích Lam thật cẩn thận ghé sát tai cô nối: "Đợi lát nữa chúng ta tìm đúng cơ hội trốn về trước đi, nghe nói là có thể đi được."

Mắt Dịch Thần Hi sáng lên, vô cùng kinh ngạc: "Thật không?"

"Thật mà."

"Được thôi." Cô còn đang mong về sớm đây.

Trương Bích Lam nghi ngờ nhìn cô: "Sao cậu vui thế?"

"Có sao?" Dịch Thần Hi cong khóe môi cười một cái, xõa tóc ra sau: "Cậu cứ nói quá."

Trương Bích Lam đánh giá cô một lúc, ra kết luận: "Là vô cùng vui vẻ mới đúng."

Dịch Thần Hi: "......"

Sau khi ăn xong, mấy bạn học khác còn muốn đi tiếp, Dịch Thần Hi cùng Trương Bích Lam xin về trước, ngày mai là cuối tuần, mọi người cũng không làm khó gì hai người.

Cô kiềm chế tâm trạng nhảy nhót của mình, cùng Trương Bích Lam trở về trường học, sau đó bước vô ký túc xá, Dịch Thần Hi cầm theo một ba lô lén lút ra ngoài. Cô đang rất phấn khích, loại cảm giác này tuy kích thích nhưng cô lại rất thích nó.

Chương 29

03/05/20

Editor: Ji_en

Lúc đứng dưới tán cây, Hạ Xuyên hỏi cô mấy câu, còn chưa kịp nói chuyện khác Diệp Thần Hi liền nhìn anh hỏi: "Lát nữa anh đi đâu vậy?"

Hạ Xuyên: "Đưa lãnh đạo về."

"Sau đó thì sao?"

Hạ Xuyên cười, híp mắt nhìn chăm chú vào cô: "Thế em nghĩ anh đi đâu?"

Dịch Thần Hi không chút suy nghĩ, buột miệng thốt ra: "Về nhà nha."

Cô ôm Hạ Xuyên cọ cọ, ủy khuất nói: "Đã nửa năm rồi em chưa gặp anh."

Hạ Xuyên ừ một tiếng, đôi mắt sâu lắng nhìn cô, duỗi tay xoa tóc cô, dùng sức ôm cô vào lòng mình, nhỏ giọng nói: "Lát nữa anh đến đón em."

"Vâng."

Dịch Thần Hi đi trong sân trường đen như mực, nghĩ đến đoạn đối thoại vừa nãy của hai người, khóe môi nâng lên trong ánh mắt mang theo tia cười.

Cô mới vừa đi ra đến cửa, liền thấy được chiếc xe jeep cách đó không xa, tầm mắt hơi dừng lại nơi ấy, Dịch Thần Hi bước nhanh đi qua, gõ cửa sổ xe, nhìn người bên trong mi mắt cong cong hỏi: "Soái ca, có nguyện ý cho em đi chung một đoạn đường không?"

Hạ Xuyên nhìn cô chằm chằm, sau khi thấy Dịch Thần Hi mặc váy, híp mắt, khàn giọng hỏi: "Cho em đi ké một đoạn đường thì có phúc lợi gì không?" Lúc anh nói ra lời này, vẻ mặt lạnh lùng, vẻ mặt cấm dục kia khiến trái tim Dịch Thần Hi nhảy thình thịch.

Cô gật gật đầu, cố ý nhìn anh bằng ánh mắt quyến rũ, không sợ chết nói: "Đương nhiên là có."

Hạ Xuyên xuống xe, đi đến ghế lái phụ mở cửa ra, để Dịch Thần Hi lên xe, sau đó mới trở lại ghế điều khiển.

Anh vừa lên xe, Dịch Thần Hi liền cảm thấy không gian bên trong trở nên chật chội hẳn.

Hạ Xuyên không vội lái xe rời đi, ngược lại bình tĩnh nhìn Dịch Thần Hi bên này, khóe miệng cong lên hỏi: "Không lạnh?"

"Không lạnh nha." Lòng cô ấm áp vô cùng.

Hạ Xuyên mỉm cười nhìn cô: "Ừ, không lạnh."

Rạng sáng, xe việt dã chạy băng băng trên đường vắng vẻ, cho đến khi xuống xe, tim Dịch Thần Hi đập càng lúc càng nhanh, cô không biết chuyện gì sẽ phát sinh, khẩn trương, nhưng cũng chờ mong.

Hai người xuống xe, về đến nhà Hạ Xuyên đã là 1 giờ sáng.

Dịch Thần Hi đứng trong thang máy, nhìn chằm chằm số tầng hiển thị trong thang máy, không biết vì sao cô lại cảm thấy chân mình có chút mềm. Rõ ràng vẫn chưa làm chuyện gì, nhưng chân vẫn mềm đến không chịu được.

Một trước một sau ra khỏi thang máy, Hạ Xuyên mở cửa, nghiêng người để cô vào trước, Dịch Thần Hi đi vào, Hạ Xuyên đi theo, cửa vừa mới đóng lại, Hạ Xuyên liền tắt đèn mà Dịch Thần Hi vừa mới bật.

Nháy mắt trong phòng đen nhánh một mảnh, chỉ có ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào.

Hô hấp hai người càng thêm dồn dập, Hạ Xuyên khom lưng tới gần cô, càng lúc càng gần hơn...... Hô hấp hai người đan xen lẫn nhau, gần trong gang tấc. Dịch Thần Hi đôi mắt lóe lên, Hạ Xuyên còn chưa hôn xuống, cô đã không nhịn được chủ động trước.

Cô duỗi tay câu lấy cổ Hạ Xuyên, nhón chân lên.

Tình hình chiến đấu của hai người...... chưa kịp chạm đã nổ.

Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên triền miên dây dưa bên nhau, ngoại trừ âm thanh của đối phương thì không còn nghe được bất kỳ âm thanh nào khác.

Ngoài cửa sổ ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào, làm cho hai người thấy rõ cảm xúc trên gương mặt đối phương hơn.

Đến bước cuối anh không có đi vào, trong nhà không có đồ vật kia (**), đối với cô mà nói cũng không tốt.

(**) BCS

Hai người ôm nhau thở dồn dập, lẳng lặng nghe tiếng tim đập của nhau, ánh trăng tĩnh lặng, tim vẫn đập thình thịch như cũ. Qua một lúc, Dịch Thần Hi mới bình tĩnh lại nhịn không được lại hỏi Hạ Xuyên: "Anh thật sự là lần đầu tiên à?"

Cái trình độ thuần thục này, cô cảm thấy hổ thẹn không bằng. Nghĩ đến chuyện vừa làm, Dịch Thần Hi liềnthấy mặt nóng bừng, cô quả thực khó có thể tin..... Đúng là thiên phú của đàn ông mà.

"Trời đất chứng giám" Hạ Xuyên hôn sườn mặt cô cười nhẹ nói: "Em là mối tình đầu của anh".

Dịch Thần Hi hừ lạnh: "Em cảm thấy không hề giống vậy đâu." Cô nói thầm: " Không phải Noãn Noãn đều nói lần đầu tiên của con trai lần đầu tiên chỉ từ năm đến mười phút sao!" Hạ Xuyên nghe xong dở khóc dở cười kéo Dịch Thần Hi lại hôn lên mặt cô, âm thanh trầm thấp hỏi:" Em còn cùng Trình Noãn Noãn thảo luận loại chuyện này?"

Dịch Thần Hi nghẹn họng, quay mặt đi có chút xấu hổ.Thật ra cũng không phải cố ý thảo luận, chỉ là có 1 lần Dương Ca xem tin tức bát quái đột nhiên nhắc tới chuyện này sau đó Noãn Noãn thuận miệng đáp một câu lại. Lúc sau cô liền tham gia thảo luận. Thuận tiện biết được một ít tin tức.

Bây giờ nghĩ lại, Dịch Thần hi cũng cảm thấy có chút không nói lên lời, vì sao lại nói loại chuyện này với các cô ấy. Đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ Noãn Noãn ái muội nhìn mình chớp mắt nói:

"Tớ cảm thấy với thể lực của Hạ Xuyên cậu có bị..."

Lúc đó cô nói tớ thích thể lực quân nhân của Hạ Xuyên, dáng người quân nhân, đương nhiên quan trọng nhất chính là giống như cô nói, cô thích khía cạnh khác của Hạ Xuyên chứ không phải vì anh là quân nhân, cô thích đó chính là bản thân Hạ Xuyên.

Đậu má, hiện tại cô có bao nhiêu hối hận lời nói lúc đó của mình. Với thể lực của anh cô thừa nhận không thể chịu nổi.

Dịch Thần Hi lắc đầu, duỗi tay ôm cổ Hạ Xuyên nói: "Hết sức rồi, em muốn đi tắm rửa" Thân thể dính dính, mồ hôi hai người đều dính ở trên người.

"Anh ôm em đi tắm rửa."

"Vậy anh không được làm chuyện xằng bậy."

"Sẽ không." Kể cả Dịch Thần Hi không nói, Hạ Xuyên cũng không có khả năng làm vậy. Hai người đều là lần đầu tiên, huống chi vừa nãy đúng là có chút xúc động, nhưng bây giờ ngẫm lại loại chuyện này như nước chảy thành sông. Tính cách hai người đều không phải kiểu ngượng ngùng, cho nên thuận theo tự nhiên cũng tốt.

Hạ Xuyên ôm Dịch Thần Hi bước vào phòng tắm rửa một lần, lúc trở lại ra còn thay mới ga giường, mới ôm ôn hương nhuyễn ngọc ngủ.

Dịch Thần Hi thật sự bị lăn lộn đến mệt mỏi, mới vừa nằm xuống không đến một lúc đã ngủ, Hạ Xuyên rũ mắt, nhìn chăm chú vào khuôn mặt trắng nõn của cô, đặt nụ hôn lên trán rồi mới ôm cô cùng nhau ngủ. Huấn luyện quân sự nửa năm, không có đêm nào Hạ Xuyên ngủ đủ giấc.

Bọn họ huấn luyện không thể than khổ, đây đều là chức trách của mình. Mọi người đều vui vẻ làm nhưng áp lực tinh thần cũng rất lớn.

Vì huấn luyện, cứ nửa đêm mỗi nhất định sẽ nghe một tiếng còi thổi lên một lần, có đôi khi rạng sáng 1 giờ, có đôi khi 3 giờ, tóm lại thời gian không xác định, đối với tiếng còi này, mỗi chiến sĩ đều có tính mẫn cảm nhất định. Bọn họ đã quá quen thuộc với âm thanh này.

Với thời điểm huấn luyện hiện tại, cứ theo lẽ thường sẽ phải tiến hành tuyển chọn sàng lọc, tất cả mọi người dùng toàn lực để học tập, chỉ vì mong muốn bản thân không bị loại.

Gió đêm hơi lạnh, Hạ Xuyên ôm người vào trong lòng, cánh tay không tự giác ôm chặt hơn nhiều. Cơ thể hai người dựa sát gần nhau, trái tim của bọn họ cũng vậy.

——

Bởi vì là cuối tuần, Dịch Thần Hi cũng không lo lắng đến chuyện rời giường, cô ngủ một giấc đến giữa trưa ngày hôm sau mới tỉnh. Lúc cô tỉnh lại, Hạ Xuyên đang ngồi ở đầu giường xem báo trong tay.

Ngoài cửa sổ ánh mặt trời tràn vào trong phòng, Dịch Thần Hi yên lặng hướng trong chăn rụt rụt thân thể của mình, lông mi run rẩy, nghĩ những chuyện tối hôm qua, cô liền cảm thấy thẹn thùng. Không tự chủ được kéo chăn che đi khuôn mặt đỏ bừng của mình.

Đột nhiên, tay cô đụng phải quần áo của mình...... Giật mình ngừng một lát, Dịch Thần Hi xốc lên chăn cúi đầu nhìn, trên người cô mặc...... Là quần áo Hạ Xuyên. Đỉnh đầu truyền tiếng cười nhẹ của anh, Hạ Xuyên dùng một tay kéo cô tiến gần đến ngực mình, hôn khóe môi cô, mỉm cười hỏi: "Tỉnh rồi?"

Dịch Thần Hi trả lời, vừa mới cử động thân thể, liền cảm thấy cả người như bị nghiền cán qua vậy, đau nhức không thôi. Cô rên lên, duỗi tay sờ eo của mình, ủy khuất nhìn Hạ Xuyên: "Eo đau."

Hạ Xuyên: "......" cúi đầu nhìn Dịch Thần Hi, hầu kết anh chuyển động, đôi mắt cũng trầm xuống, nhìn người mình thích nằm trên giường của mình, làm nũng với mình nói eo cô đâu, anh thiếu chút nữa liền nhịn không được.

"Anh xoa cho em?"

Dịch Thần Hi gật đầu, cảm nhận được bàn tay dày rộng đang xoa eo cho mình.

Một lát sau, mặt liền đỏ ửng lên, đầu nhỏ xù xù cọ cổ Hạ Xuyên, nhỏ giọng nói: "Nga."

Hạ Xuyên dở khóc dở cười nhìn cô: "Đi rửa mặt trước, anh đi nấu cơm."

"Trong nhà có đồ ăn sao?" Dịch Thần Hi trừng lớn đôi mắt nhìn anh.

Hạ Xuyên nghẹn họng, lắc đầu nói: "Không có." Đã nửa năm rồi anh không trở lại, tối hôm qua cũng không để ý tới, hai người liền đi ngủ rồi......Buổi sáng Hạ Xuyên buổi cũng dậy muộn, lâu rồi anh không có ngủ dậy muộn như vậy, sau khi tỉnh lại Dịch Thần Hi vẫn còn đang ngủ, tuy rằng anh đã dậy, nhưng cũng không rời đi, vẫn luôn chờ cô tỉnh.

Hạ Xuyên không hy vọng, khi tỉnh lại Dịch Thần Hi không nhìn thấy mình trước tiên. Tuy rằng đó là việc nhỏ, nhưng anh không muốn Dịch Thần Hi có cái cảm giác mất mát, thời điểm có thể cho cô, Hạ Xuyên nhất định sẽ cho, hơn nữa sẽ cho đủ.

Dịch Thần Hi cong khóe miệng cười: "Vậy gọi cơm hộp đi." Đôi mắt cô long lanh, nhìn chằm chằm Hạ Xuyên: "Buổi tối về nhà nấu sau?"

"Được." Hạ Xuyên duỗi tay xoa đầu cô: "Cả ngày hôm nay đều cho em."

Ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên: "Hay chúng ta ra ngoài hẹn hò đi?" Cô nghĩ, có chút ủy khuất nói: "Em còn chưa đi xem phim cùng anh đâu, các đôi yêu nhau đều hẹn hò ở đó."

Hạ Xuyên hôn mắt cô, ôn nhu trả lời: "Buổi chiều dẫn em đi ra ngoài đi một chút, buổi tối đi xem phim, thế nào?"

"Vâng." Dịch Thần Hi duỗi tay ra, mi mắt cong cong nhìn Hạ Xuyên, hành động trẻ con: "Ngoéo tay."

Hạ Xuyên dở khóc dở cười, nhưng vẫn làm theo cô, cùng cô ngoéo tay ước hẹn.

Cái thói quen này, sau này rất nhiều lần Hạ Xuyên đi làm nhiệm vụ, Dịch Thần Hi đều sẽ cùng anh làm, anh đều làm được hứa hẹn bình an trở về của mình.

——

Sau khi ăn cơm, Dịch Thần Hi liền nằm ở trên sô pha nói chuyện phiếm cùng Noãn Noãn, hôm qua Noãn Noãn về nhà cho nên lúc này mới biết được tối hôm qua cô không ở ký túc xá, gửi tin nhắn lại đây đều kích động đến không chịu được.

Noãn Noãn: [A a a a a a a ngày hôm qua cậu...... nháy mắt]

Dịch Thần Hi: [Câm miệng.]

Noãn Noãn: [Câm miệng cũng không khiến tớ ngừng suy nghĩ nha!! Mau tới nói một câu, hiện tại cảm giác như thế nào, an ủi an ủi cái loại cẩu độc thân này một chút!"

Dịch Thần Hi: [Không nói cho cậu, liền tiếp tục tưởng tượng đi.]

Noãn Noãn: [......]

Này mẹ nó có chút quá phận.

Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi bị Noãn Noãn làm phiền không chịu được, mặt đỏ ửng trả lời.

Dịch Thần Hi: [Lần trước nói chuyện rất đúng, thể lực của quân nhân đúng là rất tốt, tớ thực thích."

Noãn Noãn: [............ Tạm thời chúng ta tuyệt giao.]

Dịch Thần Hi nhìn, khóe miệng cong lên cười khẽ, lúc Hạ Xuyên cúi đầu nhìn qua, cô nhanh tay khóa máy, hoảng sợ nhìn người trước mặt, đỏ mặt hỏi: "Anh làm gì?"

"Em đang nói chuyện phiếm với ai?"

"Noãn Noãn nha."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau