LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 21 - Chương 25

Chương 20

Nha Trang, 12/04/20

Editor: Xiao He

"Thần Hi."

Trong căn tin người đến người đi nườm nượp, Dịch Thần Hi và Noãn Noãn đã hẹn cùng nhau đi ăn trưa sau giờ tan học.

Cô ngước nhìn Noãn Noãn, nói với cô ấy: "Sao hôm nay cậu chậm thế?"

Noãn Noãn ừ một tiếng, chớp chớp mắt nhìn cô: "Gần đây cậu cảm thấy thế nào?"

"Cái gì mà thế nào?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Chuyện Giả Chính Hào ấy, cậu không biết sao?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, nắm lấy chiếc đũa trong tay thật chặt, "Chuyện trên Tieba à?"

"Đúng vậy."

Tuần trước Giả Chính Hào có tỏ tình với cô, ngày hôm sau đã nổi lên Tieba rồi, ai ai cũng thảo luận nhiệt tình. Đối với việc nữ chính không xuất hiện này, mọi người vô cùng tò mò, từ ngày thứ hai đi học, đã có không ít người chỉ chỉ trỏ về phía Dịch Thần Hi, nhưng ngoại trừ những chuyện liên quan đến Noãn Noãn và Hạ Xuyên, thì cô không quan tâm đến những vấn đề khác.

Đến nỗi bị chỉ trỏ nhiều như vậy, nhưng cô cũng không để ý tới.

Noãn Noãn liếc cô một cái, thở dài: "Mình biết cậu không quan tâm đến cái nhìn của người khác, nhưng tốt xấu gì cậu cũng nên giải thích một câu chứ, mình thấy người khác nói về cậu như vậy còn cảm thấy tức giùm cậu." Dịch Thần Hi không muốn giải thích, Noãn Noãn đành phải cãi nhau với bọn họ, cô không thể nào chịu nổi.

Dịch Thần Hi nghe xong, nhịn không được bật cười, cong khóe miệng nói: "Yên tâm đi, cậu không nói thì mình cũng định đi tìm Giả Chính Hào để nói rõ ràng."

"Thật sự?"

"Thật mà." Dịch Thần Hi vừa cười vừa nói.

Vốn dĩ cô định chiều nay sẽ gặp Giả Chính Hào, chuyện trên Tieba cũng không ảnh hưởng đến cô mấy, nhưng cũng không thể để mọi chuyện phát triển một cách quá đáng, huống chi mấy ngày nay Giả Chính Hào vẫn luôn tặng quà cho cô.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Tuy rằng cô chưa nhận lấy lần nào.

- ---------

Sau khi ăn trưa, hai người trở về ký túc xá nghỉ ngơi, buổi chiều không có tiết học, Dịch Thần Hi hẹn Giả Chính Hào ở sân thể dục.

Ánh nắng mùa xuân rất ấm áp, Dịch Thần Hi mặc áo thun và quần jean, vô cùng đơn giản, khoác một cái áo khoác mỏng, vô cùng tùy ý. Tuy rằng có chút lạnh lẽo, nhưng với kiểu người thích lộ mắt cá chân như Dịch Thần Hi, vẫn có thể chịu được.

Cô đứng dưới ánh nắng mặt trời gắt gao, dùng tay che bớt, mới đi về hướng bên kia.

Thật ra Giả Chính Hào không tệ, trắng nõn sạch sẽ, ở lớp cũng rất được hoan nghênh, biết đàn dương cầm, cũng biết đánh ghi-ta, tính cách khá tốt, nếu không phải vì lần này cậu ta tỏ tình với Dịch Thần Hi, cô cũng có ấn tượng tốt với cậu ta.

Nhưng điều đáng tiếc duy nhất chính là... Giả Chính Hào không phải gu cô. Cô thích người đàn ông kiên cường, chính trực như Hạ Xuyên, tuy rằng có chút hư hỏng, nhưng vẫn khiến cô thích thú vô cùng.

"Thần Hi." Giả Chính Hào nở nụ cười, vẻ mặt nhu hòa nhìn cô.

Dịch Thần Hi gật đầu, cong khóe miệng: "Sao cậu tới sớm vậy?"

"Mình sợ cậu chờ sốt ruột."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi im lặng, nhìn người trước mặt, nhấp miệng nói: "Chắc cậu biết lý do hôm nay chúng ta gặp nhau phải không?"

Giả Chính Hào cười, gật đầu: "Biết, cậu muốn từ chối mình đúng không." Biểu cảm của cậu ta không hề tự nhiên, nhưng giọng nói không thay đổi quá nhiều: "Từ lúc cậu không xuất hiện, mình biết là mình đã quá vội vàng rồi."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, suy nghĩ nói: "Cảm ơn cậu đã thích mình, nhưng cậu không phải người mà mình thích, rất xin lỗi." Với loại chuyện này, Dịch Thần Hi vẫn luôn quyết đoán, tính cách cô không phải là người dông dài, ngoại trừ việc tỏ tình với Hạ Xuyên, hiếm có chuyện gì có thể khiến cô rối rắm suy nghĩ nhiều cả.

Giả Chính Hào im lặng một chút, cúi đầu nhìn cô gái trước mặt, hỏi: "Cậu thích anh ta sao?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi ngẩn ra, không trả lời.

Giả Chính Hào nhìn phản ứng của cô, cười: "Cậu đang khẩn trương."

Dịch Thần Hi không nói lời nào, trầm mặc nhìn cậu ta, nhỏ giọng nói: "Mình không hiểu cậu đang nói chuyện gì, hôm nay gặp cậu mình cũng đã nói chuyện rõ ràng, sau này chúng ta chỉ có thể bạn học, không nên làm những chuyện khiến cả hai phải khó xử như vậy."

Sau khi nói xong, Dịch Thần Hi cũng mặc kệ Giả Chính Hào phản ứng thế nào, trực tiếp quay trở về ký túc xá.

Sau một giờ chiều, không có tiết học thế nên rất thích hợp ngủ trưa, nhưng Dịch Thần Hi không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào. Trong đầu cô đều toàn là câu nói của Giả Chính Hào... Cậu ta thế mà lại biết Hạ Xuyên.

Thật ra chuyện cô thích Hạ Xuyên cô cảm thấy bình thường, cô cũng không quan tâm người khác có để ý hay không. Nhưng điều cô lo lắng chính lỡ, lỡ chuyện này ảnh hưởng không tốt đến Hạ Xuyên, cô sẽ phải hối hận.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!
Những chuyện liên quan đến công việc của Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi đều rất cẩn thận. Cô biết rõ những quy định ấy. Thật ra hẹn hò với Hạ Xuyên cũng không có gì to tát, nhưng nếu thêm tội danh là huấn luyện viên của cô... Cô liền cảm thấy thấp thỏm bất an.

Suy nghĩ thật lâu, Dịch Thần Hi cẩn thận gửi tin nhắn cho Hạ Xuyên: [Anh đang bận sao?]

- ------

Gần đây Hạ Xuyên đều bận rộn huấn luyện, tuy rằng đã thông qua lần tuyển chọn đầu tiên, nhưng nhiệm vụ kế tiếp vẫn chưa rõ ràng. Mỗi ngày bọn họ đều tập luyện nghiêm túc như cũ, còn may mỗi tuần đều có một ngày để nghỉ ngơi. Hơn nữa, bởi vì chỉ huấn luyện thông thường, thế nên cấp trên cũng không quá mức quá khắt khe với bọn họ, ít nhất cũng không cấm liên lạc, mỗi ngày vẫn có thể cầm được điện thoại của mình.

Anh vừa mới từ sân huấn luyện ra, vành nón che khuất hơn nửa gương mặt anh, mồ hôi chảy theo sườn mặt xuống dưới, sau đó biến mất hoàn toàn vào lớp áo thun màu oliu. Mới vừa vào căn tin, Hạ Xuyên liền nghe thấy các đồng đội đang ồn ào náo nhiệt.

"Mẹ ơi, bây giờ sinh viên đều bạo dạn vậy sao?"

"Nữ sinh này cũng đẹp đấy."

"Đúng không, hình như là học sinh trong lớp của anh Xuyên, đúng không anh Xuyên?" Có người đột nhiên gọi tên Hạ Xuyên.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Anh dừng một chút, liếc mắt qua nhìn: "Cái gì?"

Người nọ đưa điện thoại tới, là bài đăng liên quan đến Dịch Thần Hi trên Tieba của trường học, màn hình điện thoại xuất hiện ảnh chụp, Hạ Xuyên theo bản năng híp mắt, đây là biểu hiện cho sự nguy hiểm của anh.

Anh nhìn chằm chằm hai người đang đứng đối diện nhau trong hình, chớp mắt, khóe miệng nâng lên một nụ cười: "Đây là cái gì?"

"Đây là học sinh bên lớp em, anh quên rồi à? Lúc chúng ta làm huấn luyện viên, em dẫn lớp này. Còn nữ sinh này thuộc lớp anh, hình như biểu hiện lúc ấy cũng không tồi." Người nọ càng nói càng hăng.

Hạ Xuyên tiếp tục ăn cơm, không chút để ý ừ một tiếng: "Sau đó thì sao?"

"Không có sau đó, chỉ cảm thấy hai bạn trẻ này thật xứng đôi, chiều cao và diện mạo đều rất đẹp." Người nọ nhìn Hạ Xuyên: "Anh nói đúng đi."

Đối diện với tầm mắt người nọ, Hạ Xuyên cười nhạo một tiếng, liếc mắt nhìn bức ảnh chói mắt kia, lạnh giọng: "Xứng cái rắm!"

- ----------

Ánh chiều tà chiếu rọi vào mắt, thời tiết tháng tư vô cùng tốt, tuy rằng thường xuyên mưa, nhưng một khi trời nắng, bầu trời liền trở nên xanh thăm thẳm, đặc biệt đẹp.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Sau khi Hạ Xuyên ăn cơm tối xong, những đồng đội khác cũng không hiểu được tâm trạng của anh, hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại tức giận rồi.

"Anh Xuyên." Lâm Lạc đặt tay lên vai Hạ Xuyên, nghi hoặc nhìn khuôn mặt đen xì của anh, hỏi: "Anh tức giận chuyện gì thế?"

Hạ Xuyên cười lạnh, liếc mắt nhìn hắn: "Tôi tức giận?"

"Đương nhiên!" Lâm Lạc trừng thẳng mắt, nhìn anh nói: "Vừa nãy anh mới chửi bậy đấy thôi."

Nghe vậy, Hạ Xuyên cười như không cười liếc hắn một cái, trầm mặc nói: "Gửi link Tieba vừa nãy cho anh."
Lâm Lạc: "Hả? Anh cũng tò mò mấy chuyện này sao?"

"Nhìn thử." Hạ Xuyên ném trả một câu, hất tay Lâm Lạc xuống, tiêu sái cầm ba lô trở về ký túc xá của bọn họ.

- -------

Mặt trời chiều ngã về tây.

Hạ Xuyên về ký túc cắm sạc điện thoại để khởi động lại máy, đứng chỗ hành lang, thoải mái dựa vào vách tưởng, rũ mắt nhìn chằm chằm điện thoại của mình. Mới vừa khởi động máy, tin nhắn của Dịch Thần Hi liền hiện lên. Bởi vì suy nghĩ đến chuyện mạng internet bên phía Hạ Xuyên thường xuyên yếu kém, vô cùng tệ, Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên đều liên lạc với nhau bằng tin nhắn, hoặc là gọi trực tiếp.

Nhìn thấy tin nhắn của cô, Hạ Xuyên cong khóe miệng, ngón tay nhanh chóng ấn lên di động: [Vẫn ổn.]

Dịch Thần Hi trả lời rất nhanh: [Ngày mai thứ sáu mấy anh có nghỉ không?]

Hạ Xuyên: [Chưa biết, tìm anh có gì không?]

Dịch Thần Hi: [Không có không có, em cũng không có chuyện gì để nói.]

Hạ Xuyên cúi đầu nhìn, đầu lưỡi chạm vào quai hàm, híp mắt. Anh vừa mới định trả lời tin nhắn của Dịch Thần Hi, bên kia tựa như con giun trong bụng anh, nhanh chóng gửi qua một tin nhắn ngọt ngào.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi: [Em chỉ nhớ anh thôi, chẳng lẽ anh không nhớ em sao?]

Hạ Xuyên: [Mai anh nghỉ, sẽ tới trường học đón em.] Tranh thủ tính toán một chút

..........

Hạ Xuyên đứng trong hành lang nói chuyện phiếm với Dịch Thần Hi, biểu cảm trên mặt khác hoàn toàn với khi ở trong căn tin, hơi thở nguy hiểm trên người anh cũng đã tản ra hoàn toàn. Đồng đội phía dưới nhiệt tình thảo luận.

"Cậu nói xem anh Xuyên đang có chuyện gì thế, sao cảm xúc có thể biến hóa lớn như vậy?"

"Ai biết được, hôm nay huấn luyện cũng không làm khó anh ấy mà."

"Cái gì, lúc huấn luyện anh ấy chỉ biết chỉnh chúng ta, đừng nói vì chuyện này sẽ giận chứ."

Lâm Lạc vuốt cằm, kề vai sát cánh cùng đồng đội, nhìn người con trai đang đứng chỗ hành lang, suy nghĩ một lát nói: "Hình như tôi biết một chút nguyên nhân đấy."

"Cái gì?" Vài tầm mắt nhanh chóng nhìn qua.

"Vừa rồi anh Xuyên nói tôi gửi link Tieba cho anh ấy, cậu nói xem, có phải anh ấy cảm thấy học sinh của tôi không xứng với học sinh lớp anh ấy nên mới tức giận không?" Lâm Lạc dùng kiến thức học cả đời của hắn để phân tích tâm lý Hạ Xuyên lúc này.

Mấy người bên cạnh: "Cậu im đi! Anh Xuyên của tôi không phải loại người như thế."

"Đúng vậy! Anh Xuyên không thích quan tâm chuyện người khác, tôi chỉ cảm thấy tâm trạng anh ấy không tốt, nên mới mắng người thôi!"

"Tôi cũng thấy vậy!"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Lâm Lạc: "...."

Mẹ nó, sao không ai bình thường cả vậy!

- -----

Sau khi hẹn với Hạ Xuyên xong, tâm trạng Dịch Thần Hi vô cùng tốt, liền mở ảnh chụp ra để chỉnh sửa.

Gần đây lớp bọn họ muốn ra ngoài chụp hình, có lẽ phải đi hơn nửa tháng, thời điểm bây giờ là giữa tháng năm, trăm hoa đua nở, các lớp nhiếp ảnh đều sẽ đi các nơi để chụp hình, tháng năm là thời gian thích hợp để chụp hình ngoại cảnh.

Dịch Thần Hi rất mong chờ lần chụp hình này, cô chưa đi nhiều nơi lắm, một là vì không có thời gian, hai là không có bạn đi cùng, thời điểm học cấp ba trong nhà cũng không yên tâm cho cô ra ngoài, dần dần, cô càng ít ra ngoài hơn. Mà bây giờ, bởi vì học chuyên ngành nên có thể đi ra ngoài để sưu tầm và học hỏi thêm nhiều kiến thức hơn, nên trong lòng Dịch Thần Hi cực kỳ mong mỏi chuyến đi này.

Cô đang chỉnh màu sắc trên các bức ảnh mấy hôm trước của mình, Noãn Noãn và Dương Ca đang nằm trên giường, Noãn Noãn nghe quảng bá, còn Dương Ca chắc đang lướt Weibo hoặc mạng. Ba người ở trong ký túc xá rất hòa thuận vui vẻ.

Đột nhiên, Dương Ca hét lên thất thanh: "Má ơi!"

Tay Dịch Thần Hi run lên, chỉnh màu hơi lố; lúc sau bình tĩnh lại, cô dựa vào màu sắc trước đó mà điều chỉnh lại tốt hơn, sau đó mới có thời gian nhìn Dương Ca: "Sao cậu kích động thế?

Dương Ca trừng mắt nhìn cô: "Cậu vừa mới đi nói chuyện với Giả Chính Hào phải không?"

————-

Lời của editor:

Mình vẫn tuyển thêm editor cho truyện nhé, bạn nào muốn tham gì cứ nhiệt tình liên lạc với mình nha ""

Chương 21

Editor: @vuky1808

Beta: Xiao He

"Đúng vậy." Dịch Thần Hi giật mình gật đầu.

Dương Ca mắng một tiếng, đem điện thoại đưa cho cô: "Cậu nhìn xem này, diễn đàn update nội dung mới, trên này mọi người đều nói cậu cùng Giả Chính Hào ở trong vườn trường hẹn hò linh tinh, nhưng phía dưới còn có tin nóng." Dương Ca nhăn mày nhìn cô, nhỏ giọng nói: "Còn có người nói cậu có bạn trai rồi, lúc trước còn thấy cậu lên xe của người đàn ông khác trước cổng trường......"

Không cần Dương Ca nói tiếp, Dịch Thần Hi cũng đã thấy được mấy nội dung trong đó, trừ tấm hình chụp cô cùng Giả Chính Hào mặt đối mặt đứng chung một chỗ, còn có ảnh cô cùng Hạ Xuyên lên xe ở trước cổng trường, đáng mừng chính là, này mấy tấm ảnh chụp này đều không thấy mặt Hạ Xuyên, chỉ thấy bóng dáng và một bên sườn mặt bị lộ ra cùng với chiếc xe.

Lầu một này vừa rồi mới đăng tải, thời gian hiển thị là 19h50.

Dịch Thần Hi nhíu mày, tiếp tục đi xuống xem, không ít bạn học đã ở dưới ăn dưa, hiện lên một hàng dài.

Lầu 2051: 666666* đây là ăn trong chén nhìn trong nồi sao?? Rốt cuộc thì ai là người đáng thương đây!

*: Đỉnh

Lầu 3000: ĐM, chẳng lẽ không ai phát hiện cái bóng kia rất đẹp trai sao, người này lớn lên chắc chắn đẹp nha, đứng chung một chỗ với nữ sinh này còn cao hơn một cái đầu, nhìn ra được phải tầm 1m85 trở lên!

Lầu 3001: Lầu trên lợi hại, tôi cũng đáng muốn nói về vấn đề này, dáng người này thật sự đẹp nha, chỉ có một cái bóng cũng có thể làm người ta cảm nhận được vẻ đẹp này, mặc áo thun đơn giản như vậy, cũng nhìn rất ra dáng, không thể không nói mắt nhìn người của nữ sinh này không tệ!

Lầu 3005: Nhìn thấy tấm hình, tôi chỉ muốn biết thời điểm cô ấy cùng người đàn ông khác hẹn hò, còn muốn bắt lấy bạn học Giả của chúng ta không buông sao?

Lầu 3010: 6666 bội phục bội phục, thật muốn biết mị lực của bạn học này lớn cỡ nào!

6666*: đỉnhhhhhh

......

Dịch Thần Hi trực tiếp kéo xuống, phát hiện cái topic này đã có đến gần 5000 bình luận. Cô nhấp nhấp môi, đem điện thoại trả cho Dương Ca, thấp giọng nói: "Chuyển tiếp bài này cho mình đi."

Dương Ca có chút lo lắng nhìn cô: "Cậu không sao chứ?"

"Không có việc gì." Dịch Thần Hi cười nhạo một cái: "Mình muốn xem thử, bọn họ còn có thể nói khó nghe đến mức nào."

Nằm lên giường ấm nghĩ một chút, nói: "Liên hệ với chủ tài khoản để xóa bài đã, bài viết của người này phát tán quá nhanh, có cảm giác như bên trong có người động tay động chân."

Dịch Thần Hi trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, suy nghĩ giây lát nói: "Mình hỏi chủ bài viết trước xem có đồng ý xóa bài không."

"Được."

Dương Ca mới vừa tính toán đem bài viết chuyển tiếp cho Dịch Thần Hi, đột nhiên giao diện lại biểu hiện nội dung không tồn tại. Cô kinh ngạc nhìn Dịch Thần Hi, ngây ra như phỗng: "Thần Hi, bài viết đã không còn."

"Cái gì?"

Dương Ca nói tiếp: "Là ai đã liên hệ người đó xóa bài?"

Dịch Thần Hi nhíu mày, "Không biết."

Cô nghĩ một lát rồi nói: "Chúng ta goi Giả Chính Hào hỏi thử."

"Cậu nhanh nhanh đi."

Sau khi hỏi, Dịch Thần Hi vẻ mặt mê mang hướng đôi mắt kia lắc đầu: "Không phải cậu ấy."

"CMN, vậy thì là ai?"

Dịch Thần Hi cũng vẻ mặt ngốc: "Không biết."

Buổi tối các cô thảo luận rất lâu, cũng không nghĩ ra được ai là người xóa bài viết. Tóm lại đến rạng sáng, Dịch Thần Hi cũng không còn để tâm chuyện mình xuất hiện trên diễn đàn, nội tâm treo lơ lửng trên không trung nháy mắt trở về.

Việc cô lo lắng nhất chính là chuyện lớn như vậy, thân phận Hạ Xuyên sẽ bị người khác đào ra. Nếu không có gì xảy ra, cô cũng an tâm rồi.

——

Thứ bảy, Dịch Thần Hi không đi đâu cả, ở ký túc xá nghiên cứu ảnh chụp của mình, cả cơm trưa cùng cơm chiều đều là Noãn Noãn đem về cho cô.

Nháy mắt hôm nay đã đến ngày gặp Hạ Xuyên, mùa hè càng đến gần, quần áo để Dịch Thần Hi lựa chọn mặc đi hẹn hò càng ngày càng nhiều. Gia cảnh nhà cô cũng không tệ lắm, cho nên ở phương diện mua sắm quần áo, quả thật một chút cũng không nương tay.

Noãn Noãn nói với cô rằng cái gì mà tình yêu làm cho phụ nữ trở thành bại gia nữ. Dịch Thần Hi trước kia không có sở thích mua quần áo mới, nếu có mua cũng sẽ không mua kiểu quần áo đặc biệt thục nữ, luôn là kiểu quần áo rộng thùng thình, đến nỗi dáng người còn không hiện rõ, mà hiện tại... Tất cả đồ đều là cái loại váy liền thân, mặc vào tuyệt đối sẽ lộ ra đôi chân dài cùng vòng eo nhỏ.

Noãn Noãn nhìn người vừa mới thay chiếc váy mới bước ra, chiều dài váy có thể chấp nhận, ở ngang đầu gối, dáng người Dịch Thần Hi cũng không bị làm cho béo hoặc chân ngắn, ngược lại càng tôn lên đôi chân thon dài của cô.

Đây là lần đầu tiên cô mặc kiểu váy trễ vai như vậy, có chút không quen lắm.

"Noãn Noãn."

"Sao nào?"

Dịch Thần Hi rối rắm chỉ vào vai: "Xương quai xanh đều bị lộ ra hết rồi."
Noãn Noãn nhìn qua, nhận xét: "Đẹp mà, xương quai xanh của cậu rất tinh xảo." Cô đè nặng thanh âm trêu chọc Dịch Thần Hi: "Buổi tối trở về, hy vọng cậu sẽ không mặc áo khoác của người không thể nói về nha."

Dịch Thần Hi: "..."

Trừng mắt liếc Noãn Noãn một cái, Dịch Thần Hi hết nói nổi: "Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi."

Mà cuối cùng, thời điểm Dịch Thần Hi trở về buổi tối, nhìn trên xương quai xanh của cô có một ấn ký, Noãn Noãn nhún vai tỏ vẻ, mình một chút cũng không nghĩ nhiều.

......

Lo lắng về chuyện trên Tieba sẽ xuất hiện lần nữa, Dịch Thần Hi cố ý không cho Hạ Xuyên xuống xe đón mình, tự đi tới cửa xe bên hông.

Vừa lên xe, Dịch Thần Hi cũng không nhìn mặt Hạ Xuyên, mà lại đưa mắt đảo quanh một vòng, không thấy có người nào phía sau, cô mới quay đầu nhìn Hạ Xuyên: "Chờ em có lâu không?" Mặt cô nhu hòa, lúc nhìn Hạ Xuyên trong mắt tràn đầy vui mừng.

Mắt Hạ Xuyên lóe lóe, nhìn cô hôm nay mặc váy ngắn, ánh mắt trầm đi: "Vì sao em lại thích mặc kiểu váy này?" Kiểu áo trễ vai này khiến da thịt lộ ra tương đối nhiều, Dịch Thần Hi vốn dĩ rất trắng, người cũng gầy, mặc vào đặc biệt gợi cảm, sẽ làm người khác không tự chủ được đem mắt nhìn chằm chằm vào vị trí kia.

Dịch Thần Hi dừng một chút, cúi đầu tự nhìn chiếc váy của mình, lại ngước mắt nhìn sắc mặt Hạ Xuyên, có chút kinh ngạc: "Anh không thích à? Khó coi lắm sao?" Không thể nào... Lúc cô mua nó, Noãn Noãn, còn có Dương Ca, cùng với nhân viên cửa hàng đều nói nó siêu hợp với cô nha.

Cô quan sát biểu cảm của Hạ Xuyên, vẻ mặt của anh không được tự nhiên, xem ra là nhìn cô không mấy vui vẻ, duỗi tay kéo kéo áo Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi nũng nịu một tiếng: "Nói nhanh nào, có phải thật sự khó coi không?"

Hạ Xuyên nhấp miệng, đôi mắt lóe lóe, thanh âm nặng nề âm thầm chuyển đề tài khác: "Trước dẫn em đi ăn cơm."

"Cũng được."

Hai người không ai nói gì, chuẩn bị đi ăn cái gì đó trước. Sau khi rời khỏi cổng trường một lúc, Hạ Xuyên đột nhiên đưa mắt nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sáng quắc: "Muốn ăn cái gì?"

"Gì cũng được ạ." Dịch Thần Hi hơi thấp thỏm nhìn anh, không chịu bỏ qua vấn đề chiếc váy, tiếp tục hỏi: "Cái váy này của em xấu đến mức khiến anh luôn có cái biểu cảm này sao?"

Hạ Xuyên thần sắc cứng đờ, mi mắt run run,nhìn cô chăm chú: "Đói bụng không?"

"Không..."

"Vậy thì tốt rồi." Hạ Xuyên trực tiếp đảo quanh tay lái, chạy sang một hướng khác. Xe vẫn luôn chạy thẳng về phía trước, Dịch Thần Hi cũng không biết Hạ Xuyên muốn mang mình đi nơi nào, lúc đầu cô có hỏi một câu, Hạ Xuyên nói đến sẽ biết, cô cũng không hỏi lại nữa.

Cho đến khi xe ngừng ở một chỗ tương đối rộng rãi, nơi đây dân cư thưa thớt, Dịch Thần Hi có chút không hiểu được Hạ Xuyên muốn làm gì.

"Anh định làm gì?" Cô nhìn người đàn ông đang tháo dây an toàn cho mình.

Hạ Xuyên không nói một lời, sau khi tháo dây an toàn của cô, trực tiếp đem cô ôm lên, làm Dịch Thần Hi khóa ngồi trên đùi mình, đối diện với đôi mắt tràn đầy kinh ngạc của cô, Hạ Xuyên cong cong khóe miệng, cố ý trầm giọng hỏi: "Hôm trước muốn nói chuyện gì với anh à?"

Dịch Thần Hi: "..." Suy nghĩ giây lát, cô nhỏ giọng trả lời: "Có."

Tuy rằng không biết nên nói như thế nào, nhưng Dịch Thần Hi cảm thấy vẫn nên nói chuyện kia cho Hạ Xuyên biết. Nàng muốn công bằng với Hạ Xuyên.

"Mấy ngày hôm trước... Anh có nhớ bạn học đã bày bỏ với em dưới lầu không...?" Dịch Thần Hi thật cẩn thận quan sát đến vẻ mặt Hạ Xuyên, từ từ kể, đem sự tình giải thích một lần rõ ràng.

Sau khi nói xong, ánh mắt cô nghiêm túc nhìn Hạ Xuyên hỏi: "Nếu cấp trên của anh biết, có phải sẽ ảnh hưởng tới anh không?"
"Có lẽ." Hạ Xuyên đôi mắt âm trầm, ngửa đầu nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đang nhìn mình.

"Sẽ ảnh hưởng thế nào?" Dịch Thần Hi vô cùng lo lắng nhìn anh, đôi mắt trong suốt không thấy đáy, có thể thấy được hình ảnh anh trong đó.

"Muốn biết?" Hạ Xuyên đè thấp thanh âm, thấp giọng hỏi: "Còn muốn biết váy đẹp hay không đúng không?"

Dịch Thần Hi theo bản năng gật đầu, đột nhiên, thừa lúc cô không kịp đề phòng, Hạ Xuyên đột nhiên hôn xuống, khẽ cắn cánh môi cô, hỏi: "Chuyện này làm em gấp vậy sao?"

"Đúng, thực sự nghiêm trọng đó, được không!" Dịch Thần Hi duỗi tay, đẩy bờ vai của anh: "Anh nói nhanh đi, có phải sẽ bị phạt nặng không?"

"Không có."

"A?" Dịch Thần Hi kinh ngạc: "Vậy anh mau nói bị ảnh hưởng gì?"

Hạ Xuyên nhìn cô, suy nghĩ nói: "Không cần lo lắng quá nhiều, đối với anh mà nói cũng không sẽ có gì nghiêm trọng."

Dịch Thần Hi không quá tin tưởng, chần chờ hỏi: "Thật sự?"

"Thật sự." Hạ Xuyên ngón tay thon dài ấn sau cổ cô, lòng bàn tay lớn cọ xát trên mặt, mang đến cảm giác hơi ngứa.

Dịch Thần Hi không an phận giật giật thân thể, vừa mới chuẩn bị rời khỏi cơ thể Hạ Xuyên, bị anh nhanh tay thay đổi tư thế... Đem lưng Dịch Thần Hi đè lên tay lái, cúi đầu hôn xuống...

Ánh mặt trời bên ngoài cửa xe, ngẫu nhiên sẽ có một hai tia năng chiếu vào, rất chói mắt. Dịch Thần Hi theo bản năng nhắm mắt, ngoan ngoãn để Hạ Xuyên ôm... Ôm ấp một hồi, Dịch Thần Hi đột nhiên cảm thấy không đúng lắm... Cô hơi hơi mở đôi mắt, nhìn người đang vùi đầu vào cổ cô hôn xuống, có chút kinh ngạc.

"Hạ...... Hạ Xuyên." Giọng cô run rẩy, khẩn trương kéo áo anh.

Hầu kết Hạ Xuyên chuyển động, ngón tay dừng ở xương quai xanh tinh xảo của cô, cố ý, hỏi: "Có biết vì sao anh không thích em mặc cái váy này chưa?"

Dịch Thần Hi nhìn đôi mắt thâm trầm như lửa của anh, run rẩy trả lời: "Biết...... Đã biết."

Tác giả có lời muốn nói:

Anh Xuyên: CMN, anh sẽ nhịn không được......

Tiểu Bảo: Trước khi quen nhau đều không nghĩ tới anh là dạng người này! (mà có phát hiện em cũng sẽ thích anh như cũ)

- ----

Ánh nắng bên ngoài rọi vào cửa xe, Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn Hạ Xuyên, tay vẫn gắt gao nắm chặt áo anh, khiến áo anh bị nhăn một mảng.

Hai người ở bên trong xe hôn không biết bao lâu, cho đến khi miệng tê dại, sắp không thở nổi, Hạ Xuyên mới buông ra cô ra, nhẹ mổ xuống khóe môi cô, không chút để ý, nhưng lại mang theo thái độ vô cùng nghiêm túc.

Âu yếm một hồi, Dịch Thần Hi đột nhiên duỗi tay chủ động ôm cổ anh, hai người ghé vào một chỗ, tiếp tục không coi ai ra gì hôn môi.

Thời điểm vừa mới yêu, đều sẽ cảm thấy thời gian không đủ. Không đủ thời gian để tâm sự cùng người mình thích, không đủ thời gian âu yếm với cùng người minh thích. Tình cảm tuổi trẻ, phương thức thể hiện càng là nhiệt liệt.

Dịch Thần Hi vẫn luôn là kiểu người chủ động, nếu muốn sẽ tự mình nắm lấy, cũng giống như cô thích Hạ Xuyên, muốn ở gần bên anh. Tuy rằng sẽ có lúc thẹn thùng, nhưng tình cảm của cô còn mãnh liệt hơn cả cảm giác thẹn thùng ấy, do đó cô luôn chủ động.

Mà Hạ Xuyên, tuy rằng biểu hiện thành thục hơn so người bình thường, cũng không giống một người trẻ tuổi sắp tốt nghiệp, mọi người đều có thái độ kính sợ với anh, nhưng ở trước mặt Dịch Thần Hi, anh không khác gì một chàng trai mới lớn, thể hiện dục vọng độc chiếm của mình.

Chỉ muốn độc chiếm một mình Dịch Thần Hi.

Hai người dây dưa ở bên nhau, ân ái không dứt. Lúc lâu sau, Dịch Thần Hi mới được buông ra, ngược lại vẫn quy củ ngồi đó, đỏ mặt nhìn Hạ Xuyên, hỏi tiếp vấn đề tài ban đầu: "Anh còn chưa nói sẽ bị ảnh hưởng hay không đâu."

Hạ Xuyên hạ mắt, nhìn chăm chú đôi môi hồng thuận của cô, qua một hồi lâu mới cất giọng trả lời: "Có, nhưng không lớn." Anh dừng một chút, duỗi tay nhéo gương mặt ửng hồng của cô, an ủi: "Không cần quá lo lắng, nếu như có vấn đề gì, anh cũng có thể giải quyết, biết không?"

Dịch Thần Hi khẩn trương nhíu nhíu mày, ngửa đầu xem anh: "Chính là... Chúng ta ở trên diễn đàn trường bị rất nhiều bạn học thấy được." Đột nhiên Dịch Thần Hi đôi mắt hơi nghi ngờ nhìn anh, thời điểm cô nói cho Hạ Xuyên biết chuyện trên diễn đàn, biểu cảm trên mặt anh giống như đã biết trước, cô ngơ ngẩn nghĩ, trong đầu hiện lên một cái suy nghĩ đáng sợ.

"Anh biết chuyện của chúng ta trên diễn đàn trường?"

Hạ Xuyên gật gật đầu: "Thấy được."

"Sao lại thấy được?" Dịch Thần Hi thật sự kinh ngạc, Hạ Xuyên như thế nào có thể bình tĩnh như vậy.

Hạ Xuyên cười một tiếng, hơi hơi dùng sức nhéo má Dịch Thần Hi: "Đồng đội của anh trước kia cũng học ở trường em, cậu ấy đưa anh xem."

Dịch Thần Hi: "..." Cô nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Huấn luyện viên đều nhiều chuyện vậy sao?"

"Vậy bài viết đêm đó...." Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm anh, đột nhiên nghĩ tới bài viết hôm nọ biến mất khó hiểu: "Cũng là anh xóa sao?"

Hạ Xuyên ừ một tiếng, thưởng thức lỗ tai cô, bởi vì vừa mới bị hôn có phần ửng đỏ, nhìn qua đặc biệt mê người. Hạ Xuyên sờ vô cùng vui vẻ, ánh mắt nặng nề nhìn chăm chú.

"Tìm người xóa bài giùm." Đêm qua anh thật ra anh không có chú ý tới, là Lâm Lạc đột nhiên la lên, nói trên diễn đàn update nội dung mới. Lúc ấy Hạ Xuyên theo bản năng liền click mở ra xem, đang xem đến ảnh hai người chụp cùng nhau, sau đó lại thấy những từ ngữ khó nghe, anh liền tìm người nhờ xóa bài.

Anh không ngại chuyện của mình cùng Dịch Thần Hi bị người khác biết, nhưng anh không thể nhìn người khác dùng loại từ ngữ đó mắng cô. Lại không nghĩ tới, Dịch Thần Hi cũng tự mình nhìn thấy rồi. Cho nên lúc cô vừa nói ra, sắc mặt Hạ Xuyên có phần trầm xuống.

Chương 22

Nha Trang, 19/04/20

Edit+beta: Xiao He

Dịch Thần Hi có chút giật mình, nhưng suy nghĩ lại, cô cũng cảm thấy bình thường.

Cô cong khóe miệng, không hề để ý đến chuyện trên Tieba, ngược lại mi mắt cong cong nhìn Hạ Xuyên, ánh mắt tràn ngập sự giảo hoạt: "Anh ghen tị?"

Hạ Xuyên cười lạnh, ôm cô ngồi lại trên đùi mình.

Dịch Thần Hi duỗi tay chạm vào áo anh, đôi mắt lóe sáng, lời nói chuẩn xác: "Nhất định là anh ghen tị rồi." Cô chống tay quan sát biểu cảm của Hạ Xuyên, cười càng ngày càng lớn: "Nếu không vì sao lúc nãy anh lại hôn em như vậy."

Hạ Xuyên: "..."

Liếc Dịch Thần Hi một cái, Hạ Xuyên cười: "Anh không ghen."

"Vậy nhất định là anh ăn giấm rồi."

Hạ Xuyên: "..." Dùng sức nhéo mặt cô, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ăn nước miếng em đó."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi: "..." Hoàn toàn hết nói nổi, cô trợn trắng mắt nhìn Hạ Xuyên, ồn ào nói: "Đói bụng, em đói bụng rồi, chúng ta mau đi ăn đi."

"Ừm."

Khoảng thời gian tiếp theo, hai người đi chung vào một cửa hàng đặc sắc, Dịch Thần Hi thèm ăn lẩu lắm rồi, Hạ Xuyên hết cách, đành phải dẫn cô đi ăn.

Sau khi ăn lẩu xong, hai người hẹn hò nhau thêm một lúc nữa, đến 9 giờ tối Hạ Xuyên mới đưa người về trường học, sau đó đi vòng vèo về nhà.

- ---------

Bóng đêm nặng nề, không hề có ánh trăng chiếu rọi. Sau khi Hạ Xuyên nhìn Dịch Thần Hi trở lại ký túc xá, mới quay đầu về nhà.

Nhà Hạ Xuyên không ở gần đây, bởi vì một số nguyên nhân, nơi này cũng có một căn nhà để ở tạm. Gần đây ba anh hay qua đây khảo sát, tối nay bất luận thế nào Hạ Xuyên cũng phải về nhà một chuyến.

Trong viện gió thổi vô cùng mạnh mẽ, nhìn qua giống như sắp có mưa dông kéo tới vậy.

Thời điểm giao mùa giữa mùa xuân và hạ, phía nam hay có nhiều đợt mưa kéo tới, hàng năm cứ vào lúc này, đều là thời điểm mà bọn họ cần phải cảnh giác nhất. Mà gần đây ba Hạ hay xuất hiện ở đây, cũng là vì lý do này.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Sau khi Hạ Xuyên đỗ xe xong, mới đi vào trong nhà. Trong nhà đèn đuốc sáng trưng, vừa đến cửa Hạ Xuyên đã nhìn thấy mẹ mình.

"Sao mẹ còn chưa ngủ ạ?"

Mẹ Hạ bưng một chén canh nấm tuyết từ phòng bếp ra, khi nhìn thấy con trai sắc mặt liền nhu hòa hơn rất nhiều: "Mẹ chờ con về đấy."

Hạ Xuyên cười, duỗi tay nhận chén từ trong tay bà: "Cho ba con sao?"

"Đúng vậy."

"Để con đem lên cho, thuận tiện con tìm ba có việc."

Mẹ Hạ gật đầu: "Mẹ vào phòng bếp làm thêm một chén cho con." Bà nhíu mày nhìn Hạ Xuyên nói: "Sao mẹ cảm thấy mới một tháng không gặp con lại gầy hơn thế này."

Bà nói xong cũng không quan tâm đến phản ứng của Hạ Xuyên, liền đi vào phòng bếp: "Con lên trước đi, sau đó xuống đây."

"Được ạ."

Hạ Xuyên rũ mắt nhìn chén canh nấm trong tay, nâng khóe miệng đi lên thư phòng. Gõ cửa, sau khi được đáp lại anh mới đẩy cửa đi vào.

Hai ba con liếc nhau, ba Hạ nâng mi, nhìn đồ vật trong tay con mình: "Con mới về sao?"

"Ừm."

"Tìm ba có việc gì?" Ba Hạ tiếp tục nhìn tài liệu khẩn cấp trong tay, thuận miệng hỏi. Ông hiểu con mình, nếu không có việc gì thì Hạ Xuyên sẽ không chủ động nói chuyện với ông.

Hạ Xuyên để chén canh nấm tuyết xuống bên cạnh, mặt mày trầm tĩnh, sắc mặt bình tĩnh ừm một tiếng. Anh gãi đầu, nhìn ba mình một chút rồi ngập ngừng nói: "Ba."

"Có việc cứ nói." Ba Hạ liếc nhìn anh, cười một tiếng: "Từ khi nào con trở nên giống mẹ con vậy?"

Hạ Xuyên xoa xoa ấn đường, suy nghĩ một lát mới hỏi: "Gần đây ba bận việc gì thế?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Mưa lớn gây sạt lở đất." Ông suy nghĩ, ngước nhìn Hạ Xuyên: "Nếu chuyện nghiêm trọng, mấy đứa phải tham gia cứu viện đấy."

Hạ Xuyên hiểu rõ: "Con biết, gần đây bọn con vẫn luôn tập luyện phương diện này rất nhiều." Cứ mỗi năm vào thời điểm này, mưa lớn gây sạt lở đất đều xuất hiện.
Ba Hạ gật đầu, nhìn anh một cái:" Chuyện này khiến con khó nói sao?"

"Cũng không phải." Hạ Xuyên cười nhẹ, nhướng mày: "Con không còn gì để hỏi nữa, con chỉ muốn tới thăm ba một chút, lát nữa còn phải về đội."

"Không ở nhà sao?"

"Sáng mai con có nhiệm vụ huấn luyện."

"Vậy nhớ nói trước cho mẹ con, bà ấy vì con nên mới tới đây." Giọng ba Hạ có chút ghen tị. Khiến Hạ Xuyên không kiềm chế được mà cười to.

"Con biết rồi."

Sau khi ăn xong chén canh nấm ở dưới lầu, Hạ Xuyên liền quay về đội. Anh đã suy nghĩ rất lâu mới về nhà để hỏi một chuyện, nhưng anh lại cảm thấy không quan trọng. Chỉ là Hạ Xuyên không ngờ rằng, chuyện mà anh lo lắng lại xảy ra nhanh như vậy.

- -------

Hôm nay là thứ năm, Dịch Thần Hi cùng bạn học đều bận rộn chuẩn bị cho buổi chụp hình ngoại cảnh. Trong khoảng thời gian này cô cũng rất bận. Dịch Thần Hi còn báo danh vào một cuộc thi tài, đến lúc đó phải đem tác phẩm của mình đi dự thi.

Tình yêu của Dịch Thần Hi đối với nhiếp ảnh không chỉ dừng lại ở đó, ngoại trừ những việc này, cô còn muốn có thể kiếm được tiền từ công việc này. Huống chi bây giờ mới chỉ bắt đầu, cô muốn mình phải ngày càng xuất sắc hơn một chút, Dịch Thần Hi vẫn luôn là một con người hiếu thắng, trước đây không ai ủng hộ cô theo đuổi chuyên ngành này, nhưng giờ cô đã học được rồi, liền muốn chứng mình bản thân, chứng minh rằng lựa chọn của cô không phải là một sai lầm.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Mấy nay cô bận rộn đến mức không có thời gian gọi điện cho Hạ Xuyên, chỉ có thể nhắn tin chúc ngủ ngon cho anh mỗi đêm.

Đột nhiên, Dịch Thần Hi nhận được điện thoại của Trương Bích Lam, nói cô qua văn phòng giảng viên một chuyến, cô mới cảm thấy có gì đó không ổn.

"Vì sao lại nói mình tới văn phòng?" Dịch Thần Hi vô cùng kinh ngạc, giảng viên phụ đạo của khoa vốn dĩ không có chuyện gì để nói với sinh viên mới đúng chứ.

Trương Bích Lam cũng tỏ vẻ mê mang: "Mình không biết, nhưng cậu không cảm thấy lúc cậu đi học buổi sáng mọi người đều nhìn cậu bằng ánh nhìn kì quái sao?"

Dịch Thần Hi hơi giật mình, cau mày nhớ lại, trong lớp cô luôn giữ thói quen độc lai độc vãng, chỉ quen với mỗi Trương Bích Lam, nhưng bởi vì hai người không ở chung ký túc xá, thế nên ngoại trừ những lúc đi học chung nói với nhau vài câu, thì thật sự không tiếp xúc gì mấy.

Mà gần đây cô quá bận, ngay cả Trương Bích Lam cô còn không để tâm tới, nói gì tới những bạn học khác.

Nhưng bây giờ ngẫm lại, đúng là buổi sáng khi cô đi học, lúc nào cũng có người xầm xì sau lưng cô.

"Đúng vậy." Dịch Thần Hi vô cùng bình tĩnh nói: "Mình qua phòng giáo viên trước rồi nói chuyện sau nhé."

"Có cần mình đi chung với cậu không?"

Dịch Thần Hi từ chối: "Không cần đâu, tự mình đi được rồi." Cô bỏ máy ảnh trong tay xuống, cầm di động đi về hướng phòng giảng viên.

Thời tiết khá âm u, Dịch Thần Hi nhíu mày nhìn bầu trời, có lẽ sắp mưa rồi. Sau khi đến văn phòng, Dịch Thần Hi nhìn thấy giảng viên chủ nhiệm hiếm khi xuất hiện của lớp mình và giảng viên phụ đạo, cô liền híp mắt.

Trận thế này... Không hề đơn giản chút nào.

"Em chào thầy." Giảng viên phụ đạo gật đầu, ngước nhìn cô: "Thần Hi em ngồi đi."

"Vâng ạ." Dịch Thần Hi nhấp môi, ngồi đối diện hai người, tuy rằng có chút khẩn trương, nhưng cô vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ hỏi: "Thầy tìm em có chuyện gì không ạ?"

Giảng viên phụ đạo và chủ nhiệm lớp liếc nhìn nhau, hai người nhìn trực diện vào Dịch Thần Hi hỏi: "Thần Hi, gần đây trong khoa có một số tin đồn về em."

Nghe vậy, trong mắt Dịch Thần Hi hiện lên tia kinh ngạc.

"Thầy nói tiếp đi ạ."

Giảng viên phụ đạo cũng không chần chừ, nói thẳng: "Mấy thầy cũng không quản được chuyện yêu đương của sinh viên mấy em, dù gì cũng đã học đại học rồi, đây cũng là chuyện bình thường hôi. Bây giờ mà không trải nghiệm thì sau này có lẽ sẽ tiếc nuối, em nói phải không?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi dạ một tiếng, không nói gì.

Giảng viên phụ đạo quan sát sắc mặt cô, sau đó đưa máy tính trong tay để trước mặt cô, để cô tự xem nội dung trên đó: "Gần đây thầy nhận được một số ảnh chụp liên quan đến tin đồn của em." Dừng một chút, cô nhìn Dịch Thần Hi hỏi: "Người mà em nắm tay ở trong ảnh, có phải là đội trưởng Hạ Xuyên không?"

Đây là lần đầu tiên Dịch Thần Hi cảm nhận được cảm giác bị lời nói làm cho đứng tim. Cô bị kinh hách không nhẹ.

Loại cảm giác này khiến cô cảm thấy khủng hoảng, vào thời khắc mà giảng viên nói những lời kia, thời điểm mà cô nhìn thấy tấm ảnh kia, tựa như bọt nước trong suy nghĩ của cô, không ngừng lan tỏa.

Không thể kiểm soát được suy nghĩ của bản thân, sự khó chịu tràn ra khắp lồng ngực, trải rộng toàn thân, Dịch Thần Hi cảm thấy tay mình có chút cứng đờ. Cô thậm chí không muốn chạm vào bàn phím, càng không muốn động vào con chuột bên cạnh, không muốn xem thử còn tấm ảnh nào khác không.

Cô sợ.

Cô sợ sẽ nhìn thấy được những chuyện cô đang nghĩ đến trong đầu, càng sợ nhìn thấy được những hình ảnh thân mật của mình và Hạ Xuyên ở chỗ này.

Nếu hai người chỉ nắm tay nhau, cô có thể giải thích được một chút. Nhưng nếu là chuyện khác... Dịch Thần Hi không thể nào giải thích được.

Lông mi run rẩy hạ xuống, mặt Dịch Thần Hi trầm hẳn, cô đang rơi vào trạng thái tự hỏi.

"Thần Hi." Giảng viên phụ đạo nghiêm túc nhìn cô.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, thoát ra khỏi suy nghĩ của bản thân, ngước mắt nhìn hai người ở đối diện, nhấp miệng: "Cô muốn hỏi chuyện gì ạ?"

Giảng viên phụ đạo nhìn cô chăm chú, trong mắt tràn đầy sự tò mò.

Thật ra hai hôm trước cô đã biết chuyện này, nhưng lúc ấy chỉ là biết, nghe được thì cũng nghĩ đó là tin đồn thôi. Cho nên cô cảm thấy đây là chuyện không thể nào. Dù gì thì cô gái trẻ tuổi nào cũng sẽ có ấn tượng tốt với huấn luyện viên quân sự của mình, trước đây đã từng có chuyện như vậy, nên cũng xem là bình thường.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Cho đến hôm nay khi nhận được hai mail có kèm ảnh chụp trong đó, cô mới thấy được đây chính là sự thật. Thế nên vô cùng lo lắng gọi người chủ nhiệm không bao giờ thấy mặt này tới, chuẩn bị để nói chuyện tốt với Dịch Thần Hi.

Chỉ là... Thái độ hiện tại của Dịch Thần Hi không quá rõ ràng, hai người đúng là không biết làm cách nào để nói ra những lời đã định sẵn trong đầu. Dịch Thần Hi chỉ là một cô gái trẻ, một khi nói sai, sợ rằng sẽ tạo áp lực tâm lý cho cô, nhưng không nói... Thì cũng không được.

Thật ra chuyện tình yêu giữa huấn luyện viên quân sự và sinh viên, dựa theo đạo lý mà nói thì không cần quản. Nhưng cũng không thể để mọi chuyện tùy ý phát triển quá đà được. Huấn luyện viên quân sự và sinh viên yêu nhau không phải là sai lầm, cũng không có quy định nào nói là không thể. Nhưng trước đây xuất hiện quá nhiều trường hợp như vậy, cuối cùng làm huyên náo ồn ào cả lên. Cho nên trường học không thể nào không quản.

Điều mọi người lo lắng nhất chính là, sợ sinh viên trường mình bị lừa dối tình cảm. Đương nhiên cũng không phải là ai cũng như vậy, nhưng phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh.

"Thần Hi, em quen với đội trưởng Hạ Xuyên sao?"

Dịch Thần Hi trầm mặc một lúc, gật đầu: "Trước đợt quân sự lần trước, tụi em đã quen nhau ạ." Trong đầu cô nhanh chóng lọc ra rất nhiều quy định, chuyện cô và Hạ Xuyên yêu nhau hẳn là không vi phạm kỷ luật, lý do chủ nhiệm tìm gặp cô, cô cũng nắm được đại khái.

Chủ nhiệm lớp có chút kinh ngạc, nhìn cô: "Hai người quen nhau từ bao giờ?"

"Nhà bà ngoại em và nhà bà ngoại của huấn luyện viên ở gần nhau ạ, hai người là hàng xóm." Cô nhẹ giọng nói, tốc độ không nhanh không chậm, không nghe được bất kỳ cảm xúc nào.

Giảng viên phụ đạo và chủ nhiệm lớp liếc nhìn nhau, ai cũng vô cùng kinh ngạc.

"Cho nên hai người biết nhau trước rồi?" Giảng viên phụ đạo dừng một chút, quan sát biểu cảm của cô: "Vậy lúc ấy em biết đó là huấn luyện viên của mình chưa?"

Dịch Thần Hi cười bất đắc dĩ: "Không biết, lúc em nhìn thấy huấn luyện viên còn bất ngờ nữa là."

.......

Lúc Dịch Thần Hi từ văn phòng bước ra, nụ cười vẫn luôn treo trên mặt liền thu lại. Cô híp mắt, suy nghĩ về những lời nói mà chủ nhiệm vừa mới nói với mình, trong mắt kiềm chế một cảm xúc khác.

"Thần Hi." Noãn Noãn sau khi nghe được cuộc nói chuyện của bạn bè xung quanh, liền vội vàng chạy qua đây.

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cời, nhìn người đang chạy tới: "Sao cậu lại tới đây rồi?"

Chương 23

Nha Trang, 19/04/20

Edit+beta: Xiao He

Noãn Noãn nhíu mày nhìn cô: "Cậu không sao chứ? Thầy tìm cậu chắc cũng là vì chuyện của Hạ Xuyên đúng không?" Cô hỏi thật cẩn thận, kéo tay Dịch Thần Hi ra ngoài: "Chúng ta về ký túc xá trước đi."

"Vừa đi vừa nói chuyện."

"Ừ."

Hai người nói chuyện một hồi lâu, Noãn Noãn kinh ngạc nhìn cô: "Cho nên là thầy cũng mặc kệ sao?"

"Ừ, thật ra bọn họ chỉ là muốn biết cụ thể chuyện là như thế nào thôi, thật ra trường cũng không có luật nào cấm hai tụi mình ở bên nhau, chỉ là giáo viên sợ mình bị mắc lừa, mà phía Hạ Xuyên..." Dịch Thần Hi xoa đầu, trong mắt tràn ngập sự lo lắng: "Hạ Xuyên có khả năng sẽ bị phạt."

"Vì sao?" Noãn Noãn cũng không quá hiểu chuyện này.

Hai người đi trong sân trường tràn ngập ánh mặt trời, Noãn Noãn níu cô ngồi trên một cái ghế đá đặt dưới bóng cây, nghiêm túc nghe cô phân tích.

Dịch Thần Hi ngửa đầu nhìn mặt trời chói mắt, theo bản năng híp mắt lại, cô ừ một tiếng: "Bên anh ấy nghiêm khắc hơn bên mình, phía chúng ta chỉ sợ sinh viên bị lừa, còn phía Hạ Xuyên thì không như vậy, bọn họ cho rằng tụi mình quen nhau qua đợt quân sự, chuyện đó có nghĩa là mối quan hệ giữa chúng mình là thầy trò, anh ấy là thầy, còn mình là học sinh." Cô dừng một chút, liếc nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Noãn Noãn, bổ sung một câu: "Có rất nhiều người không đồng ý chuyện tình cảm này, vì bọn họ chỉ xem đây là tình cảm nhất thời thôi."

Noãn Noãn: "..."

Cô suy nghĩ, cuối cùng hiểu ra.

"Bên kia biết không?"

Thần Hi ừ một tiếng, giọng bất cần: "Chắc vậy đi."

"Cậu biết ai gửi mail cho thầy không?"

Dịch Thần Hi cười khẩy một tiếng, nhìn Noãn Noãn: "Biết."

"Ai?"

"Cậu đoán xem."

Noãn Noãn: "..."

Bầu trời đêm tĩnh lặng, tối nào Dịch Thần Hi cũng gọi điện cho Hạ Xuyên, cho dù xảy ra chuyện như vậy, cô cũng không buông tay. Tuy rằng bạn học đều tò mò, hỏi cô rất nhiều, nhưng cô đều vứt ra sau đầu, tập trung hơn vào việc học của bản thân, vốn dĩ cô cũng không quá thân thiết với họ, nên sẽ không để tâm đến cái nhìn của người khác.

Chống tay dựa vào hành lang, Dịch Thần Hi ngửa đầu nhìn sao trời, nói: "Hạ Xuyên."

Hạ Xuyên khẽ ừm một tiếng, oán giận nói: "Em xong rồi à?" Vừa rồi anh gọi điện cho Dịch Thần Hi, chưa kịp kết nối đã bi ngắt máy.

Nghe vậy, Dịch Thần Hi cười hì hì, mi mắt cong cong đáp: "Em xong việc rồi, anh đang ở đâu vậy?"

"Sân huấn luyện." Hạ Xuyên đang vận động trong sân huấn luyện, duỗi tay xoa xoa cái cổ đau nhức của mình. Anh dừng một chút hỏi: "Giọng em lạ quá, có chuyện gì sao?"

Dịch Thần Hi giả ngu, a một tiếng hỏi: "Em thì có gì mà kỳ lạ chứ." Cô mềm giọng, nói nhỏ: "Chỉ là có chút nhớ anh, cuối tuần em phải ra ngoài mấy ngày, không được nhìn thấy anh rồi." Nói xong, Dịch Thần Hi cảm thấy vô cùng ủy khuất, "Cuối tuần này anh không được nghỉ à?"

Hạ Xuyên trầm ngâm một lát, vừa mới chuẩn bị nói chủ nhật đi đón cô, Lâm Lạc liền chạy tới, sốt ruột gọi anh: "Anh Xuyên!"

"Chuyện gì?" Giọng Hạ Xuyên trầm thấp, anh nhìn về hướng đó.

Lâm Lạc chỉ chỉ: "Đội trưởng gọi anh qua đó."

"Có chuyện quan trọng sao?"

"Đúng vậy."

Hạ Xuyên dừng một chút, nói với người trong điện thoại vài câu, sau đó ngắt máy, đi về hướng bên kia.

Tới văn phòng của Lý Nham, Hạ Xuyên thực hiện quân lễ, hô: "Báo cáo!"

"Vào đi." Lý Nham nhìn chàng trai trẻ, ánh mắt trầm xuống: "Cảm giác sắp tới thế nào?"

"Cũng tốt ạ." Hạ Xuyên trả lời trầm ổn, anh nhìn sắc mặt của Lý Nham, có chút kinh ngạc: "Anh tìm em có gì không?"

Mối quan hệ giữa anh và Lý Nham, tuy rằng là cấp trên và cấp dưới, nhưng ngoài ra cũng là tình anh em, tuy tuổi tác hai người cách nhau khá lớn, nhưng Lý Nham không hề chèn ép người khác, khiến cho Hạ Xuyên càng thêm tôn trọng, thế nên hai người luôn thẳng thắn với nhau, chưa bao giờ quanh co lòng vòng.

Lý Nham nhíu chặt mày, "Anh vừa mới nhận được cuộc điện thoại." Hạ Xuyên nhướng mày, không nói chuyện, chờ Lý Nham nói tiếp.

"Là từ trường học cậu tham gia huấn luyện lúc trước."

Mặt Hạ Xuyên rốt cuộc cũng có chút thả lỏng, anh nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Cậu đang yêu đương với sinh viên sao?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên dừng một chút, cuối cùng anh đã hiểu vì sao Lý Nham lại gọi anh qua đây rồi. Anh trầm mặc, gật đầu: "Chuyện đó.."

Lời vừa dứt, Lý Nham càng khẩn trương hơn, "Là sinh viên của cậu?"

Hạ Xuyên: "Là sinh viên trong đợt quân sự."

"Cậu có biết chuyện này có ý nghĩa gì không?" Giọng Lý Nham khá lớn, mặt đỏ bừng, phẫn nộ nhìn Hạ Xuyên, sốt ruột đi vài vòng: "Cậu có biết cậu đang trong giai đoạn khảo sát, nếu thuận lợi thì chưa tới ba tháng cậu có thể tiến thêm một bước nữa, rốt cuộc cậu lại nháo loạn ra chuyện này!"

Hạ Xuyên vẫn luôn im lặng, không nói lời nào.

Anh không thể nào phản bác được, chuyện anh và Dịch Thần Hi yêu đương là sự thật, tuy rằng không trái pháp luật, nhưng trong bộ đội đúng là không cho phép xảy ra chuyện tình cảm với sinh viên. Ít nhất là trước anh, chưa từng có. Huống chi Hạ Xuyên đang tham gia tuyển chọn, cuộc khảo sát này đối với anh mà nói, vô cùng quan trọng!

Lý Nham nhìn anh, trầm giọng: "Cậu định xử lý thế nào?"

Hạ Xuyên nhíu mày, cười hỏi: "Cái gì mà xử lý thế nào?"

Lý Nham hừ một tiếng: "Cậu định để mọi chuyện tiếp tục sao?"

"Ừm."

"Không sợ tiền đồ của mình sẽ bị ảnh hưởng bởi một cô gái sao?"

Hạ Xuyên cười: "Anh nghĩ em là người sẽ bị ảnh hưởng à?" Anh cúi đầu chào kiểu quân lễ với Lý Nham, giọng trầm ổn có lực: "Chuyện tình yêu này của em, phạt thì vẫn phạt, nhưng nếu bảo em thì không có khả năng."

- -----

Sau khi ra khỏi văn phòng Lý Nham, Hạ Xuyên đi đến sân thể dục. Hít đất hai trăm cái cùng với chạy hai mươi vòng, đây là trừng phạt đơn giản nhất của tối nay. Nhưng chuyện còn lại, cứ để sau này quyết định.

Quyết định của Hạ Xuyên không hề ngoài ý muốn chút nào.

Mười phút sau Lâm Lạc xuất hiện, cậu ta cau mày đi cạnh Hạ Xuyên, vô cùng kinh ngạc: "CMN, anh Xuyên!"

"Nói đi." "Em vẫn không hiểu vì sao hôm bữa anh mắng em! Hóa ra vì đó là bạn gái anh nha." Lúc Lâm Lạc nghe được tin tức này, vô cùng kinh ngạc. Trong lòng cậu ta, Hạ Xuyên giống như một cao tăng cấm dục vậy, thế mà cũng biết yêu đương rồi. Không chỉ mình Lâm Lạc cảm thấy bất ngờ, ngay cả những bạn học từng quen biết Hạ Xuyên cũng cảm thấy thần kỳ.

Chủ yếu là do đôi lúc thái độ của Hạ Xuyên vô cùng không đứng đắn, nhưng lại không hề nhiệt tình với con gái chút nào. Thỉnh thoảng anh vẫn sẽ nói vài câu thô tục với nam giới, nhưng đối với con gái... Vô cùng đúng mực. Ngay cả Kỷ Tuyên cùng khoa đã theo đuổi anh bốn năm, cũng bị đối xử cực kỳ đúng mực. Đột nhiên xuất hiện chuyện này, đúng là khiến người khác không ngờ tới.

Hạ Xuyên lãnh đạm liếc nhìn cậu ta, cười: "Bây giờ biết rồi?"

"Đương... Đương nhiên."

Hạ Xuyên nhướng mày, trầm giọng: "Cho nên sau này cậu CMN đừng ở trước mặt anh mà nói cô ấy xứng đôi với người khác."

Lâm Lạc: "..." Cậu ta chột dạ, thở phì phò nói: "Cô ấy xứng đôi với anh nhất, nam soái nữ mỹ, eo thon chân dài..."

Hạ Xuyên lạnh giọng: "Câm miệng."

Lâm Lạc yên lặng sờ mũi mình, nga một tiếng: "Anh Xuyên, em còn có chuyện khác muốn hỏi."

"Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!"

Lâm Lạc rối rắm một chút, suy nghĩ hỏi: "Khi nào anh định dẫn chị dâu đi ăn một bữa với tụi em?"

Hạ Xuyên cười nhìn cậu ta: "Muốn gặp cô ấy sao?"

"Ai cũng muốn ạ!"

Hạ Xuyên cười lạnh: "Vậy các cậu cứ tiếp tục mơ tưởng đi."

Lâm Lạc: "Đệt, tính chiếm hữu của anh cũng quá đáng rồi, tụi em chỉ muốn nhìn chị dâu một chút thôi mà, lúc trước ở trường em chưa kịp nhìn kỹ!"

Hạ Xuyên: "A."

Hai người đang chạy trong sân huấn luyện, Hạ Xuyên vừa định nói chuyện gì, đột nhiên tiếng còi khẩn cấp vang lên. Hai người liếc nhau, vô cùng kinh ngạc. Giây tiếp theo, hai người tựa như hai con báo, chạy như bay. Hướng về sân tập trung mà "phi" qua.

Khi tiếng còi này cất lên, đó chính lúc có chuyện trọng đại.

Biểu cảm của Lý Nham vô cùng nghiêm túc, nhìn những thành viên trong đội mình, vừa lòng gật đầu, trầm giọng tuyên bố: "Sắp tới sẽ có lũ lụt tại thôn Trần Gia huyện Lưu Văn, sẽ gây ra sạt lở đất, làm tắc nghẽn con sông, trong đó có rất nhiều người dân bị giữ chân lại. Nhiệm vụ lần này của mọi người là đi đi cứu viện nhân dân. Hiểu chưa!"

"Rõ!" Âm thanh đinh tai nhức óc, vô cùng kiên định!

Lý Nham vừa lòng gật đầu: "Hành động!"

Biểu cảm của mọi người vô cùng trang trọng, chào theo tiêu chuẩn quân lễ: "Rõ!"

- ------------------

Tại thôn Trần Gia huyện Lưu Vân, vị trí địa lý nơi này khá hẻo lánh. Nhưng lại là một thôn quan trọng, mỗi năm vào tháng sáu, tháng bảy, đều có mưa lớn ở phía Nam, có đôi khi lượng mưa quá lớn, vượt khỏi tầm kiểm soát của con người.

Loại thiên tai này, không thể nào tìm ra được giải pháp. Mà năm nay, mưa lớn còn tới sớm hơn dự tính.

Từ giữa tháng năm đã bắt đầu, huyện Lưu Vân nằm ở dưới thượng nguồn, đã chống chọi được một đợt mưa lớn rồi, không ngờ trong nháy mắt lũ bất ngờ ập tới, cuốn trôi không ít nhà cửa, còn có rất nhiều bị kẹt lại ở trong.

Ngoại trừ huyện Lưu Vân, còn có rất nhiều địa phương khác cũng chịu thiệt hại tương tự.

Đội chữa cháy cứu viện không đủ nhân lực. Cho nên liền phái người điều động thêm sự hỗ trợ.

Địa phương mà đội Hạ Xuyên chịu trách nhiệm chính là thôn Trần Gia. Dân cư ở đây khá đông đúc, mọi người đều chia thành nhiểu tiểu đội bắt đầu theo quy trình cứu trợ.

Lý Nham làm tổng chỉ huy, Hạ Xuyên là trung đội trưởng, thế nên thành lập một nhóm năm người tiến hành đi cứu viện.

Bọn họ muốn tìm những thôn dân bị kẹt dưới chân núi, hiện trường cứu viện vô cùng căng thẳng, mỗi giây mỗi phút đều không được buông lỏng, nhanh chóng tìm người. Hạ Xuyên lạnh lùng nhìn thế cục trước mặt, bên bọn họ chỉ có năm người. Địa thế hiểm trở, vì phòng ngừa nơi này sẽ sụp thêm lần nữa, nên mọi người đều dồn hết tinh thần và sức lực vào việc giải cứu.

Cách đó không xa có một ngôi nhà đang bị lũ lụt cuốn trôi, không thể nào nhìn thấy tầng trệt, anh híp mắt, đè thấp giọng: "Trên lầu hai có người, tôi và Lâm Lạc qua đó, ba người còn lại qua bên kia tìm tiếp, không được bỏ sót bất cứ ai!"

"Rõ!"

Chương 24

Nha Trang, 19/04/20

Edit+beta: Xiao He

Có hai người già bị nhốt trong căn nhà ấy hơn một ngày một đêm rồi, điều bọn họ cần làm ngay lúc này chính là không được lãng phí bất cứ giây phút nào, mau chóng đưa người tới nơi an toàn. Trên bầu trời vẫn còn những trận mưa nhỏ, Hạ Xuyên dẫn theo Lâm Lạc, mượn ngoại lực, nhảy tới mái nhà, nước đã bao phủ quanh hông, hai người lập tức hành động, cứu hai người đang mắc kẹt ở trong.

Nhưng sau khi cứu ra, thì làm cách nào để một người già có thể vượt qua chặng đường còn lại đây?

Anh nhíu mày, liếc nhìn Lâm Lạc đồng lòng cởi áo khoác ra, đưa cho hai ông lão mặc. Mím môi, Hạ Xuyên nhìn xung quanh một vòng, tìm kiếm một vùng đất cao hơn, chuẩn bị đưa hai người qua đó.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Không ai rõ ở dưới nước có thứ gì. Nhưng vì sự an toàn của người già, Hạ Xuyên hành động cùng với Lâm Lạc, nhanh chóng vượt qua dòng nước lũ, đưa người tới mảnh đất an toàn. Một lát nữa, sẽ có nhân viên cứu hộ tới đây, Hạ Xuyên trầm giọng nói: "Trước tiên phải chuẩn bị nước ấm và quần áo sạch sẽ cho bọn họ."

"Rõ."

Lâm Lạc lau đi nước đọng trên mặt, trận mưa vẫn chưa dừng lại, đột nhiên anh sững người, chỉ vào chân Hạ Xuyên hô: "Chân anh chảy máu rồi, nhanh băng bó lại đi."

Hạ Xuyên cười nhẹ, nhìn sóng nước cách đó không xa, híp mắt: "Không có thời gian đâu."

Dưới tình huống như vậy, bọn họ không còn thời gian và sức lực để quan tâm cho bản thân nữa. Nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ của bọn họ chính là cứu càng nhiều người càng tốt.

Sau khi công tác cứu viện được triển khai, có rất nhiều người đã được đưa tới nơi an toàn, tuy rằng vẫn còn mưa, nhưng ít ra, mọi người cũng đã nhìn thấy được một tia hy vọng. Trong lòng có hy vọng, thì tự khắc sẽ an lòng hơn rất nhiều.

- ------------------

Sau sự việc kia, mối quan hệ giữa Dịch Thần Hi và bạn học ngày càng xa cách hơn. Mail kia không phải do Dịch Ngưng Phù gửi qua, càng không phải do Giả Chính Hào gửi tới. Mà lại do một bạn học cùng lớp của Giả Chính Hào làm.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Sở dĩ cô ta muốn làm như vậy chỉ đơn giản là muốn mọi người biết được Thần Hi là loại người thế nào, muốn hấp dẫn sự chú ý của Giả Chính Hào.

Lúc ngồi đó Dịch Thần Hi đã nhớ kỹ địa chỉ mail người gửi, sau khi tìm hiểu một chút liền biết. Cô không muốn đi tranh cãi với loại người này, chỉ là không biết vì sao mà chưa tới hai ngày sau toàn bộ bạn học đều biết chuyện này. Mọi người biết thì đã sao, cô cũng chẳng bận tâm.

Rốt cuộc người gửi mail cho giảng viên lại bị bạn học cô lập. Dịch Thần Hi không chú ý tới chuyện này, nhưng Trương Bích Lam lại kể lại với cô.

Sau khi nghe được hai câu thì cô ngó lơ. Cuối cùng thì yêu đương cũng là chuyện của mình, không liên quan đến người khác.

Bây giờ điều cô tò mò nhất là, bên phía Hạ Xuyên sẽ giải quyết như thế nào. Tối đó gọi điện cho anh, cô cũng biết Hạ Xuyên đang làm nhiệm vụ.

Mấy ngày gần đây, trên mạng và trên TV đều tràn ngập tin tức, hình ảnh những quân nhân cùng nhân viên cứu hộ đều khiến người xem phải xót xa.

Không ai muốn chịu hậu quả của thiên tại. Thế nhưng không thể nào tránh được. Loại thiên tai này lại khiến người khác bất lực. Yêu cầu của bọn họ chính là, cho dù chỉ còn lại chút sức lực cuối cùng, cũng phải dùng để cứu người.

Dịch Thần Hi vô cùng lo lắng khi nhìn thấy những hình ảnh ấy.

Quá mệt mỏi, có đôi khi TV đưa tin, bọn họ vì tham gia cứu người trong cơn lũ lụt mà ngay cả thời gian ăn ngủ cũng không có.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Ngày đó, Dịch Thần Hi đang ăn cơm trong căn tin, còn thấy được một tin ở hiện trường đưa tin, vì cứu một ông lão bị kẹt lại, mà một quân nhân bất chấp đi chân trần trong nước, dù cho không thấy gì bên dưới, để đưa được người ra ngoài, đưa tới nơi an toàn. Sau đó, điều đầu tiên anh làm không phải là nhìn bàn chân đã dẫm mảnh vỡ đến đổ máu, mà chính là đi chăm sóc ông lão kia. Nhìn thấy tin tức này, càng khiến không ít người càng trân trọng những quân nhân này hơn.

Tinh thần của bọn họ, cùng với thể lực đều khiến cho tất cả mọi người khâm phục.

Dịch Thần Hi chua xót, nếu là Hạ Xuyên, anh cũng sẽ làm như vậy.

Đợt lũ này không biết khi nào mới kết thúc, bởi vì chuyện này mà đợt chụp hình dã ngoại của khoa cũng bị hoãn lại.

Thời điểm không thích hợp, huống chi địa phương mà họ định đi cũng vô cùng hẻo lánh, giáo viên trong trường lo lắng sẽ gặp tình huống tương tự, nên vì sự an toàn của sinh viên mà quyết định lùi lại toàn bộ kế hoạch.

Mỗi ngày thành phố S đều mưa, tuy rằng không lớn, nhưng những trận mưa liên tục nối đuôi nhau không ngừng, khiến cho lòng người cũng phiền loạn.

Hôm nay là thứ bảy, sắc trời âm u, nhìn qua giống như sắp mưa vậy.

Dịch Thần Hi ngồi trong ký túc xá, nhìn chằm chằm ảnh chụp trong máy tính, ngơ ngẩn đến phát ngốc.

"Thần Hi."

"Tiểu Bảo."

"Thần Hi."

Noãn Noãn hô vài câu, Dịch Thần Hi mới hoàn hồn, quay đầu nhìn cô, thần sắc uể oải: "Sao vậy?" Cô nằm trên bàn, không hề có chút hứng thú nào.

"Cậu sao thế?" Noãn Noãn lo lắng liếc nhìn cô, "Vẫn chưa có tin tức của Hạ Xuyên sao?"

"Ừ." Cô mở miệng nói: "Chưa gì cả."

Noãn Noãn thở dài, không biết nên nói cái gì.

Đã là một người nhà, một người bạn gái của quân nhân, thì nhất định phải có một tinh thần vững chắc.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Noãn Noãn kéo ghế dựa ngồi lại, vỗ vỗ bả vai cô an ủi: "Lát nữa cậu có ra ngoài ăn không?"

Dịch Thần Hi nhìn cô, lắc đầu: "Mình không muốn ăn." Thời gian tích tắc trôi qua, trong chớp mắt thành phố S mưa to không ngừng, rất nhiều địa phương đã không thể khống chế được lũ lụt.

Tin tức đưa lên ngày một tích cực, có rất nhiều người mắc kẹt đã được giải cứu. Có thể nói là vui mừng khắp chốn, đến nỗi cho dù những vật ngoài thân bị phá hủy, cũng không ai quan tâm đến.

Hôm nay, Dịch Thần Hi vừa đến phòng học, chuẩn bị học hai tiết từ 10 giờ đến 12 giờ, gần đây chất lượng giấc ngủ của cô vô cùng không tốt, gần đến sáng mới có thể ngủ được, cho nên khi tỉnh dậy cũng đã gần đến 10 giờ.

Mới vừa ngồi xuống, Dịch Thần Hi uống miếng nước, bụng lộc cộc kêu lên.

Trương Bích Lam quay qua đây, chớp mắt nhìn cô: "Thần Hi."

"Sao vậy?"

"Chiều nay cậu có bận gì không?"

Dịch Thần Hi nhìn cô ấy, cong khóe miệng: "Cậu định nhờ mình chuyện gì sao, để mình xem thử có kẹt gì không." Cô nói xong, liền khởi động điện thoại của mình.

Tối hôm qua, sau khi sạc xong cô cũng không mở máy lên. Mặc cho di động nằm đó cả một đêm. Cô chờ điện thoại khởi động, vừa nói chuyện với Trương Bích Lam.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Chiều nay cậu chụp hình cho mình được không?" Hôm nay thời tiết khá đẹp, mà Dịch Thần Hi thì chụp người hay chụp cảnh đều rất tốt, có phong cách độc đáo riêng.

Dịch Thần Hi cười: "Khi nào vậy?" Cô cúi đầu nhìn di động, nhận được vài tin nhắn, vang lên liên tục. Sáng sớm mà có nhiều tin nhắn như vậy thì đa phần đều là nhà mạng gửi mấy tin nhắn linh tinh, cho nên cô bỏ qua.

"Lúc chạng vạng đi, được không, lúc ấy hoàng hôn đẹp lắm..."

Trương Bích Lam tập trung nói, cũng không chú ý để biểu cảm của Dịch Thần Hi.

Dịch Thần Hi cong khóe môi, nhìn tin nhắn mới nhận, đọc đi đọc lại hai lần, trong ánh mắt cô mang theo ý cười nhìn Trương Bích Lam: "Bích Lam, hôm nay chắc không được rồi, mấy ngày nữa mình chụp cho cậu nhé?"

"Đương nhiên có thể rồi."

Dịch Thần Hi gật đầu, cầm điện thoại, để sách vở trên bàn đẩy về phía cô ấy: "Mình nhờ cậu một chuyện nhé."

"Cậu nói đi."

"Mình muốn trốn học, lát nữa cậu mang sách về cho mình nhé?" Nói xong, Dịch Thần Hi cũng không đợi Trương Bích Lam trả lời, cầm di động và cặp sách, cất bước chạy trước khi giảng viên vào lớp.

Cô nắm chặt điện thoại, tâm trạng vô cùng kích động. Lúc nãy cô nhận được tin nhắn của Hạ Xuyên, anh đã trở về. Anh về rồi!!!!

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi không biết diễn tả tâm trạng lúc này của bản thân như thế nào. Cô chạy nhanh xuống tầng, né giảng viên, lúc này mới gọi điện cho Hạ Xuyên.

Mới vừa gọi điện, cô đặt tay trên trái tim mình hi vọng nó sẽ đập chậm lại, cảm giác vui sướng này khó có thể miêu tả thành lời. Điện thoại vang lên một lúc, phía bên kia mới bắt máy.

"Alo." Dịch Thần Hi thật cẩn thận lên tiếng, sợ rằng người phía bên kia không phải là Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên cười nhẹ ra tiếng, giọng trầm thấp khàn khàn truyền tới, "Là anh."
Dịch Thần Hi ngẩn ra, vội vàng hỏi: "Bây giờ anh đang ở đâu? Anh về thât rồi sao, anh có bị thương không, em tới thăm anh nhé?"

Hạ Xuyên cong khóe môi, trong ánh mắt tràn ngập sự vui vẻ: "Anh ở nhà, đã về rồi, giờ anh đón em." Lúc nói chuyện với Dịch Thần Hi anh vô cùng kiên nhẫn, trả lời từng vấn đề một.

"Đừng, để em tự qua, em đến cổng trường rồi."

Hạ Xuyên cúi đầu, nhìn vào cánh tay đang băng bó của mình, ừ một tiếng: "Anh gửi địa chỉ cho em."

"Được ạ."

Dừng một chút, Hạ Xuyên hỏi: "Không phải buổi sáng có tiết sao, buổi chiều em tới cũng được."

Dịch Thần Hi há miệng thở dốc, giọng mềm mại: "Em không đi học."

Hạ Xuyên: "..."

"Em chỉ muốn đến nhìn anh cũng không thể sao, hôm nay chỉ có hai tiết, khi nào về em chép lại bài cũng được mà, em đi được chưa?"

Hạ Xuyên nhíu mày: "Em quay lại học trước đi, học xong anh tới trường đón em."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Không cần đâu." Cô không cần suy nghĩ mà từ chối nhanh chóng, vô cùng bướng bỉnh: "Dù sao anh cũng không cho em tìm anh, vậy em đứng ở cổng trường đợi cũng được."

Hạ Xuyên: "Nghe lời anh, em đi học đi, hai tiếng sau em có thể thấy anh rồi." Anh hạ giọng trấn an Dịch Thần Hi, dùng tất cả sự kiên nhẫn của mình để nói chuyện với cô.

Nhưng Dịch Thần Hi không hề dao động, nói thật, từ khi cô biết Hạ Xuyên trở lại đã không còn tâm trạng học hành nữa rồi. Cho dù có đi học, thì trái tim của cô cũng không ở nơi này. Suy nghĩ, Dịch Thần Hi làm nũng với anh: "Một lần thôi, được không anh?" Cô mềm giọng: "Em chỉ trốn một lần thôi, em bắt xe nhé."

Hạ Xuyên không có cách nào, chỉ có thể đồng ý với cô.

- ---------

Nơi ở hiện tại của Hạ Xuyên là chung cư ngay gần trường học, anh chỉ thuê phòng ở tạm. Cho nên Dịch Thần Hi cũng biết chỗ này, trước đây cô chưa từng tới đây, chỉ từng nghe anh nhắc qua.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor! Mới vừa bước xuống xe, cô liền nhìn thấy người con trai đứng trước cửa tiểu khu, mắt sáng rực, Dịch Thần hi nhanh chóng qua đó, nhìn chằm chằm cánh tay của Hạ Xuyên: "Tay anh bị thương à?"

Hạ Xuyên cúi đầu, nhìn vào cô gái đứng trước mặt, dùng cánh tay không bị thương còn lại xoa tóc cô, bất đắc dĩ hỏi: "Em ăn sáng chưa?"

"Em ăn rồi." Dịch Thần Hi cầm tay anh: "Anh còn chưa nói tại sao tay anh lại bị thương đâu." Cô nhíu mày nhìn Hạ Xuyên, đáy mắt tràn đầy lo lắng.

"Chúng ta về trước rồi nói được không."

"Dạ."

Hai người vô cùng nôn nóng bước vào bên trong, Hạ Xuyên nắm chặt tay cô, càng ngày càng chặt. Tuy rằng có chút đau, nhưng Dịch Thần Hi lại vô cùng thích cảm giác này.

Trong thang máy vẫn còn hai người nữa, Dịch Thần Hi không an phận gãi gãi lòng bàn tay Hạ Xuyên, cô không thể khiến trái tim mình bình tĩnh lại được, chỉ có thể nhìn những thứ bên ngoài để di tản lực chú ý của mình.

Cho nên không tự chủ được mà muốn nói chuyện một chút với người bên cạnh.

Hơn nửa tháng không gặp, cô nhớ Hạ Xuyên vô cùng. Muốn tiếp tục trêu đùa lòng bàn tay anh, lại bị Hạ Xuyên nắm chặt, anh trầm giọng: "Em đừng lộn xộn."

Dịch Thần Hi bĩu môi, nga một tiếng, tiếp tục cúi đầu nhìn số tầng hiện trên thang máy.

Cuối cùng mọi người trong thang máy cũng bước ra, chỉ còn lại hai người bọn họ bên trong. Dịch Thần Hi không nhịn được duỗi tay ôm Hạ Xuyên, chôn trước ngực anh mà cọ cọ, tay từng chút từng chút một hướng lên trên.

Vẻ mặt Hạ Xuyên không quá rõ ràng, cúi đầu nhìn cô, nhẹ giọng nhắc nhở: "Có camera đấy."

Dịch Thần Hi ngượng ngùng, yên lặng thả cánh tay đang định ôm cổ anh xuống, tiếp tục ôm eo anh.

"Sao thang máy lại đi chậm vậy chứ?" Cô nhỏ giọng nói thầm, tay không an phận chạm vào Hạ Xuyên.

"Sao tay anh bị thương thế, nghiêm trọng không?" Cô chớp mắt, một đôi mắt trong veo xuất hiện trước mặt Hạ Xuyên.

Ánh mắt anh tối lại, nhìn cô: "Không nghiêm trọng lắm."

Dịch Thần Hi bĩu môi: "Vừa nãy em hỏi anh còn nói không bị thương, nếu không phải em không tới thì anh sẽ không nói không."

"Không đâu."

Dịch Thần Hi hừ một tiếng, muốn nhìn cánh tay kia của anh, lại bị Hạ Xuyên né tránh.

"Tới rồi." Anh nhéo nhẹ tay cô, kéo người đi vào trong nhà.

Dịch Thần Hi vừa ra khỏi thang máy, cô híp mắt nhìn mật mã nhìn Hạ Xuyên: "Anh không sợ em thấy à?"

"Ừ." Hạ Xuyên cười, nói bên tai cô: "Lỡ che đi em tức giận thì làm sao?"

"Ai giận chứ!" Dịch Thần Hi tỏ vẻ không phục, cô có bao giờ nổi giận trước mặt Hạ Xuyên đâu chứ, không phải vẫn luôn giữ hình tượng tiểu bạch thỏ à.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau