LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 16 - Chương 20

Chương 15

Đà Nẵng, 05/04/20

Editor: Xiao He

Cô không giãy dụa nữa, im lặng cả đoạn đường về nhà. Xe vừa mới dừng lại, Dịch Ngưng Phù liền bước xuống xe vào nhà, Dịch Thần Hi cố ý nán lại phía sau một chút, nhìn thư ký của ba mình hỏi: "Chú Âu Dương, chú còn chưa nói cho con biết vì sao ba con lại muốn gặp con đâu?"

Âu Dương cười, duỗi tay vỗ vỗ đầu cô: "Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là ông ấy nhớ con mà thôi."

"Gần đây ba con không ở nhà sao?"

"Ừ, con biết mà, công việc của ba con rất bận rộn." Âu Dương liếc mắt, nhìn chiếc xe ở bên cạnh, nhướng mày: "Trong nhà còn có khách."

"A?" Dịch Thần Hi kinh ngạc: "Bây giờ mà còn có khách sao? Hình như là ăn tối ở đây luôn ạ?"

"Chắc vậy." Ông chỉ biển số xe: "Từ thủ đô về đây, chắc là lãnh đạo trước đây của ba con."

Dịch Thần Hi: "...." Cô nhìn biển số xe, chu môi, "Thật lợi hại."

Âu Dương cười: "Mau vào đi, đã mấy tháng rồi con không về nhà."

"Vâng ạ." Dịch Thần Hi cúi đầu, cầm lấy ba lô của mình đi vào trong nhà, mới vừa tới cửa, bên trong liền truyền đến âm thanh làm nũng của Dịch Ngưng Phù, cô hừ lạnh một tiếng, đầu cũng không ngẩng lên, định bước lên cầu thang vô phòng.

Còn chưa tới cầu thang, Dịch Thần Hi đã bị gọi lại.

"Thần Hi." Ba Dịch trầm giọng gọi cô từ phía sau.

Thân hình Dịch Thần Hi cứng đờ, nắm tay thật chặt, hít sâu một hơi mới quay đầu lại, cười hỏi: "Có chuyện..."

Câu nói kế tiếp của cô, khi nhìn thấy người kia, liền kẹt trong cổ họng.

Cô chớp chớp mắt, nhìn người con trai đứng cách đó không xa, cặp lông mày đang nhướng lên, cô liền thất thần... Hạ Xuyên là khách của ba cô???

Hai người im lặng đứng đối diện nhau, Dịch Thần Hi ngơ ngác nhìn, không hề nghe được âm thanh nào khác.

Ba Dịch nhìn qua, hơi nghiêm túc nhíu nhíu mày, giơ tay về phía cô: "Lại đây chào bác Hạ đi con."

Cô giật mình một lát, mới cúi đầu đi qua, không chớp mắt nhìn người con trai đang ngồi cạnh ba mình, có chút khó tin sao Hạ Xuyên lại có thể ở đây, còn đang mỉm cười nhìn mình.

Ba Dịch không nhận ra được sự khác thường của cô, tâm trạng vui vẻ giới thiệu cô với hai người: "Giới thiệu cho con, đây là bác Hạ, khi còn nhỏ con đã từng gặp bác ấy rồi, bên cạnh là con trai bác ấy, Hạ Xuyên, vừa rồi Ngưng Phù có nói cậu ta là huấn luyện viên quân sự của hai đứa phải không?"

Dịch Thần Hi thất thần, không trả lời.

Ba Dịch ngước mắt nhìn cô, khụ một tiếng lớn gọi cô: "Thần Hi."

"A?" Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn ông, vội vàng phản ứng lại dạ hai tiếng, "Anh ấy đúng là huấn luyện viên của bọn con ạ." Cô không để ý lắm mà trả lời, đôi mắt dính chặt trên người Hạ Xuyên.

Ba Dịch tiếp tục ho nhẹ một tiếng, Dịch Thần Hi mới cúi đầu thu hồi tầm mắt mình, nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Con chào bác Hạ."

Ba Hạ cười lớn, mặt mày nhu hòa nhìn Dịch Thần Hi nói: "Thần Hi đã lớn nhanh như vậy rồi."

Ông nhìn Dịch Thần Hi, nhịn không được nói: "Con thật giống mẹ con, lớn lên nhìn rất đẹp gái."

Ba Dịch gật đầu, cũng không để trong lòng cười cười, quay đầu hỏi cô: "Con không chào anh Hạ Xuyên sao?"

Dịch Thần Hi cứng đờ, ngưng một chút mới quay đầu nhìn Hạ Xuyên, nhìn đến nét cười trong mắt anh, cô kéo kéo khóe miệng, cắn răng nói một câu: "Em chào huấn luyện viên ạ."

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau, Dịch Thần Hi cũng không hiểu đề tài của hai người lắm. Cô như ngồi trên đống lửa, cảm thấy không khí có chút ngột ngạt, ánh mắt Hạ Xuyên như có như không ngẫu nhiên dừng trên người cô, tràn ngập ý tìm tòi.

Dịch Thần Hi nhấp môi, ngồi một lúc mới kéo kéo góc áo ba mình, nhỏ giọng nói: "Con về phòng trước."

"Lát nữa con nhớ xuống ăn cơm."

"Được ạ."

Dịch Thần Hi đứng thẳng lưng, không nhanh không chậm rời khỏi tầm mắt của mọi người, vừa lên lầu cô liền chạy như bay, hướng về phòng mình, Dịch Thần Hi không hề dừng lại, tìm điện thoại của mình, nhắn tin cho Hạ Xuyên: [Vì sao anh lại đến nhà em????]

Sau khi tin nhắn được gửi đi, cô nôn nóng chờ đợi bên kia trả lời, nhưng không có kết quả. Vài phút sau cũng không thấy hồi âm, cô nôn nóng xoay xoay điện thoại, suy nghĩ một chút, Dịch Thần Hi liền gọi điện cho Hạ Xuyên.

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Di động trong túi run lên, Hạ Xuyên dừng một chút, đứng dậy đi ra khỏi phòng khách. Hạ Xuyên nhướng mày, nhìn ánh đèn của căn phòng trên lầu, đi ra sân vườn, bước tới một cây cổ thụ tươi tốt.

Chỗ ban công của Dịch Thần Hi, ngang tầm với cành lá xum xuê của cây cổ thụ, thỉnh thoảng sẽ có vài chiếc lá rơi xuống.

Điện thoại gọi được một lúc, Dịch Thần Hi nhịn không được liền alo một tiếng, giọng rõ vội vàng: "Vì sao anh lại đến nhà em?"

Hạ Xuyên ừ một tiếng, dừng một chút nói: "Em đang trong phòng sao?"

"A, ừ." Dịch Thần Hi trầm giọng: "Anh đừng nói sang chuyện khác chứ."

Hạ Xuyên cười khẽ, tiếng cười ấy khiến lỗ tai của Dịch Thần Hi cũng trở nên tê dại: "Anh cười cái gì?"

"Em ra ban công đi." Lời ít ý nhiều.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, kinh ngạc quay đầu nhìn ra hướng ban công, sau khi phản ứng lại, cô nhanh chóng đi ra ban công, nhìn ra ngoài, trong tầm mắt liền xuất hiện người con trai đang ngẩng đầu ở phía dưới.

Nhìn vào đôi mắt ấy khiến ngực cô căng thẳng hơn, còn cảm nhận được tim đập nhanh hơn rất nhiều.Di chuyển tầm mắt, một tay Dịch Thần Hi chống ở ban công, nhỏ giọng hỏi: "Sao anh lại tới đây nghe điện thoại? Ba em sẽ phát hiện đấy."

Hạ Xuyên cười: "Phát hiện cái gì? Phát hiện em gọi điện cho anh sao?" Anh từng bước từng bước đặt nghi vấn cho cô: "Hay là phát hiện mối quan hệ liên lút giữa hai chúng ta?"

Dịch Thần Hi không trả lời, im lặng nhìn xuống. Một lúc sau, cô mới đối diện với ánh mắt Hạ Xuyên, đổi đề tài: "Sao anh lại tới nhà em?"

"Anh đi cùng với ba anh."

Dịch Thần Hi: "Đây không phải là ý của em."

Hạ Xuyên cười, cố ý lập lờ: "Muốn biết sao?"

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Ừm."

"Vậy em trả lời anh, em còn giận anh không?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi bất ngờ, nhìn xuống nụ cười khẽ của anh, khoảng cách không quá xa, cô có thể thấy được ánh mắt tràn ngập sự ôn nhu trong đó. Anh đối với Dịch Thần Hi... Đúng là tốt hơn rất nhiều so với người khác.

Dịch Thần Hi vừa định trả lời, liền nghe được tiếng mẹ mình ở phía cửa: "Tiểu Bảo ăn cơm thôi con."

"Được ạ, con xuống liền."

"Phải ăn tối rồi, em xuống trước đây." Nói xong, Dịch Thần Hi cũng mặc kệ Hạ Xuyên có phản ứng hay không, nhanh chóng cúp máy, chạy xuống dưới lầu.

- -------

Bầu không khí trong phòng ăn rất náo nhiệt, hiếm khi nhà Dịch Thần Hi có khách đến thăm. Loại bàn ăn hình chữ nhật này có thể ngồi được rất ít người. Bởi vậy, khi Dịch Thần Hi đi xuống, chỉ còn lại một chỗ trống duy nhất, cô nhấp nhấp miệng, đành đi qua đó.

Đối diện Dịch Thần Hi là Dịch Ngưng Phù, bên cạnh cô là Hạ Xuyên.

Có rất nhiều món trên bàn ăn, trong đó có vài món là đồ ăn ưa thích của Dịch Thần Hi. Mọi người cùng nhau ăn tối, ba Dịch trò chuyện cùng với ba của Hạ Xuyên, hai người còn khui một chai rượu trắng, có lẽ đã lâu rồi không gặp, hai người đều không kiềm được sự vui vẻ của bản thân.

Dịch Thần Hi vẫn luôn duy trì sự im lặng của mình, cho đến khi bị kêu tên, cô mới dời lực chú ý của mình.

Ba Dịch: "Hạ Xuyên, con cảm thấy Thần Hi và Ngưng Phù thế nào? Là huấn luyện viên của hai đứa nhóc này, con cảm thấy sao?"

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Trong nhất thời, tầm mắt mọi người đều nhìn về Hạ Xuyên, Hạ Xuyên hơi mỉm cười, trầm giọng nói: "Đều rất tốt ạ..." Anh dừng một chút, liếc mắt nhìn người đang cúi đầu ở bên cạnh, tay chậm rãi duỗi xuống phía dưới bàn, cầm lấy bàn tay cô.

Cảm nhận được sự giãy dụa của cô, Hạ Xuyên hơi dùng sức chế trụ tay cô, mới ngước mắt nhìn ba mẹ cô, nghiêm túc nói: "Nhưng Thần Hi tốt hơn nhiều, rất có khí chất của chú, thời điểm huấn luyện vô cùng thông minh, lanh lẹ, hơn nữa còn hoàn thành tất cả các hạng mục."

"Phải không?" Ánh mắt ba Dịch sáng lên, vừa lòng nhìn Dịch Thần Hi: "Về phương diện này đúng là Thần Hi rất giỏi, chỉ là khá nghịch ngợm."

Ba Phụ cười lớn: "Con gái nghịch ngợm một chút mới tốt."Hai người bọn họ lại tiếp tục đề tài, mà tay Dịch Thần Hi vẫn chưa thể thoát được, bất lực... Cô duỗi tay nhéo Hạ Xuyên, cái này là khen ngược, bị anh bắt lấy nhược điểm.

Dịch Thần Hi khóc không ra nước mắt, cô liếc mắt nhìn vẻ mặt tự nhiên của Hạ Xuyên, cố sức giãy dụa ở dưới bàn, muốn tránh thoát khỏi bàn tay anh. Đến cuối cùng, thật sự là không còn biện pháp nào nữa, Dịch Thần Hi chỉ có thể đá chân anh một cái.

Hạ Xuyên hơi đau, ngước mắt nhìn cô một cái, mới bình tĩnh buông lỏng cổ tay cô, tiếp tục ăn tối.

Cả bữa tối nay Dịch Thần Hi đều cảm thấy bất an, ăn cơm sau, cô cùng mẹ Dịch thu dọn bàn ăn, sau khi dọn xong, Dịch Thần Hi không hề dừng lại mà chạy thẳng lên lầu, cho đến khi trở về phòng, cô mới cảm nhận được trái tim đang loạn nhịp của mình bình ổn một chút.

Duỗi tay sờ trái tim mình, Dịch Thần Hi cũng không biết Hạ Xuyên to gan như vậy... Dám trước mặt ba cô và ba của anh, lén lút nắm tay cô.

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Lúc này, Dịch Thần Hi hoàn toàn quên mất là do mình chủ động trước.

Cô duỗi tay che mặt, trước mắt đột nhiên hiện lên biểu cảm và lời nói lúc ấy của Hạ Xuyên.

Dịch Thần Hi vẫn luôn để ý chuyện này, không phải sự san sẻ yêu thương của ba mẹ dành cho Dịch Ngưng Phù, mà là họ luôn so sánh cô với Ngưng Phù, sau khi so sánh, số lần khen Dịch Ngưng Phù luôn nhiều hơn. Mà hôm nay, Hạ Xuyên lại khen cô vô điều kiện, anh vì cô mà làm điều ấy.

Trong đầu không ngừng lặp lại lời anh nói, cô rất tốt, cô so với Dịch Ngưng Phù còn tốt hơn. Ở trong mắt Hạ Xuyên, cô là tốt nhất.

Dịch Thần Hi nghĩ, ánh mắt tràn ngập nụ cười, cô lăn vào chăn, cố gắng không làm bản thân ngộp thở. Ở trong chăn một lúc lâu, Dịch Thần Hi mới đẩy chăn ra, nhắn tin cho Hạ Xuyên: [Anh và ba anh về chưa?]

Hạ Xuyên: [Anh đang ở trong xe, ba anh với ba em đang ở trong thư phòng.]

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

- ---------

Dịch Thần Hi lặng lẽ xuống lầu, thư phòng vẫn đang đóng chặt. Trong phòng bếp có ánh đèn, là mẹ Dịch và bác giúp việc đang rửa chén, còn Dịch Ngưng Phù hẳn đã sớm về phòng.

Cô cẩn thận bước chân mình, hướng ra ngoài cổng lớn.

Cho đến khi ra khỏi cửa, Dịch Thần Hi vẫn cảm thấy căng thẳng, đi về hướng bãi đỗ xe. Vừa đến buổi tối, bên bãi đỗ xe rất yên tĩnh, bởi vì chỗ này không quá rộng, thế nên chỉ đỗ xe nhà Dịch Thần Hi và xe của khách.

Cô kiềm hãm suy nghĩ trong đầu mình, nương theo ánh sáng đi qua đó.

"A..." Dịch Thần Hi hét một tiếng nhỏ, miệng bị một bàn tay to che lại, sau đó là một âm thanh quen thuộc vang lên: "Là anh."

Nhờ có ánh sáng, cô nhìn thấy người con trai trước mặt, chớp chớp mắt tỏ vẻ đã biết.

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên buông lỏng bàn tay ra, rũ mắt nhìn chăm chú vào cô: "Có sợ không?"

"Sợ cái gì?"

Hạ Xuyên cười, cong cong khóe miệng nhìn chằm chằm vào cô: "Em nói xem nếu ba em biết đã khuya rồi em còn chạy ra đây sẽ có phản ứng như thế nào?"

Dịch Thần Hi: "...Câm miệng." Cô không chút chần chừ, duỗi chân đá Hạ Xuyên, nhưng còn chưa đá trúng, mắt cá chân đã bị bàn tay anh nắm lấy.

Cách vải quần mỏng manh, Dịch Thần Hi có thể cảm nhận được lòng bàn tay cực nóng của anh. Độ ấm ấy khiến cô có chút không chịu nổi. Mặt đỏ lên, Dịch Thần Hi giãy dụa muốn Hạ Xuyên buông ra: "Anh buông em ra."

Hạ Xuyên cười, nhướng mày nhìn cô: "Sao em lại thích đá người như vậy nhỉ?

"Vậy sao anh cứ thích chọc em như vậy?" Hai má Dịch Thần Hi đỏ ửng, trừng mắt nhìn anh, cắn môi dưới, vô cùng khẩn trưởng: "Hạ Xuyên!"

Hạ Xuyên buông tay, lôi kéo cô đứng vào một góc.

Dựa vào ánh đèn mờ mịt, hai người đứng đối diện nhau. Gió ban đêm rất lớn, khiến Dịch Thần Hi run bần bật, thế nhưng...Trong lòng cô lại vô cùng ấm áp, thậm chí là có chút hừng hực.

Cô dời tầm mắt, có chút khẩn trương nói: "Anh đừng nhìn em như vậy."

Hầu kết Hạ Xuyên chuyển động, ánh mắt hơi tối. Im lặng sau đó mới nhẹ giọng hỏi cô: "Còn giận anh sao?"

"Nếu còn thì sao?"

Truyện chỉ được edit trên trang Wattpad của Xiao He. Yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác.

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên cười, duỗi tay nhéo lấy lỗ tai đang đỏ ửng có thể thấy bằng mắt thường của cô, đột nhiên khom lưng tiến gần đến môi cô... Hơi thở hai người đan xen, dây dưa lẫn nhau, Dịch Thần Hi khẩn trương lui về sau, cô nhìn khoảng cách giữa hai người hiện tại, chỉ cần cô nhón chân một chút... Là có thể hôn Hạ Xuyên rồi.

Nghĩ như vậy, Dịch Thần Hi liền hành động.

Chương 16

Đà Nẵng, 05/04/20

Editor: Xiao He 

Lúc cô nhón chân lên, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.

Dịch Thần Hi cũng không biết vì sao mình lại muốn hôn Hạ Xuyên, đây chỉ là một hành động vô thức. Cô muốn, thế nên cô chủ động.

Lần đầu tiên hôn môi, cô mới vừa nhón người một chút, môi hai người liền chạm vào nhau, chỉ một chút cảm giác ấy thôi, đã khiến Dịch Thần Hi phát ngốc. Trước đây cô cũng thường nghe các bạn trong phòng nói chuyện với nhau về tình yêu nam nữ, nhưng hoàn toàn chỉ là nghe nói, chưa có kinh nghiệm thực hành. Hóa ra hôn là như thế này.

Ánh mắt Hạ Xuyên tối lại, nhìn cô gái trước mắt, đôi mắt cô vô cùng sáng, nhưng hiện tại cặp mắt ấy đang được giấu dưới hàng mi mắt, toàn bộ đều được anh nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Anh vừa mới chuẩn bị duỗi tay chạm vào cổ cô, Dịch Thần Hi liền như chim sợ cành cong nhanh chóng trốn đi, Hạ Xuyên không kịp phản ứng, cô đã trốn vào một góc tối.

Hạ Xuyên mở miệng, vừa muốn nói chuyện với cô, liền có âm thanh truyền tới đây: "Có thời gian thì qua đây nhé."

Ba Phụ cười, gật đầu: "Nhất định rồi, tạm thời kế hoạch cứ như vậy đi, phía bên này làm phiền anh rồi."

Tru

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hai người nói chuyện với nhau, tiếng bước chân càng ngày càng gần. Anh dừng một chút, nhìn người đang trốn trong góc phòng kia, cong cong khóe môi, Hạ Xuyên vươn ngón tay cái, giả bộ lơ đãng cọ khóe môi mình, vô cùng tùy ý, nhưng lại cố tình... Khiến Dịch Thần Hi cảm thấy nhộn nhạo không chịu nổi.

Cô lui về sau, cố gắng giấu bản thân đi, cố gắng để không bị phát hiện.

Hạ Xuyên liếc nhìn động tác của cô, ho nhẹ một tiếng, mới quay đầu nhìn về phía hai người đàn ông phía sau. Ngay sau đó, ba Phụ lên xe, tối nay Hạ Xuyên không uống rượu, thế nên việc lái xe là trọng trách của anh.

Sau khi hai người ra khỏi đại viện quân khu, vẫn chưa nói với nhau lời nào. Một hồi sau, ba Phụ mới quay qua nhìn con trai mình, ngập ngừng một chút hỏi: "Hạ Xuyên."

"Ba nói đi."

Ba Phụ cười cười nhìn chằm chằm anh: "Con quen con gái chú Dịch sao?"

Hạ Xuyên hơi giật mình, nhoẻn miệng cười thừa nhận: "Đúng ạ."

"Vậy con biết chuyện hai cô con gái nhà bên ấy không?" ba Phụ kinh ngạc nhìn con trai. Trong lòng Hạ Xuyên suy nghĩ gì, ông rất rõ ràng, ông hiểu tính cách con mình. Hạ Xuyên tuyệt đối không phải là loại người chỉ vì anh là huấn luyện viên mà sẽ khen ngợi người khác. Thế nhưng tối nay, Hạ Xuyên lại vì Thần Hi mà nói chuyện, thời điểm so sánh giữa hai nữ sinh, anh lại hoàn toàn thiên về Dịch Thần Hi.

Tru

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên nhấp miệng, nhớ tới vết thương đỏ ửng trên cánh tay Dịch Thần Hi ngày ấy, lắc lắc đầu: "Con không biết rõ chuyện đó, nhưng..." Hạ Xuyên đột nhiên dừng lại một chút, trầm giọng nói: "Dịch Thần Hi cũng chưa từng làm sai chuyện gì."

Ba Phụ cười khẽ, liếc mắt nhìn con trai: "Hiếm khi thấy con như vậy."

Hạ Xuyên vẫn duy trì sự im lặng. Hai người cũng không nhắc lại chuyện nhà họ Dịch nữa, ba Phụ xoa xoa huyệt thái dương, ông có chút đau đầu nên nhắm mắt nghi ngơi. Còn Hạ Xuyên... anh nhớ tới cô gái dám chủ động nhưng nhanh chóng bỏ trốn kia, khóe miệng liền treo lên một nụ cười.

- ----------

Sau khi xe rời đi, Dịch Thần Hi mới cảm thấy hai chân tê dại, ngôi xổm nên chân không tiện duỗi thẳng. Trái tim cô khẩn trương, nhưng không giống với ngày Hạ Xuyên xông ra cứu người.  Cô nhìn thấy ba mình đã quay về nhà, mới chậm rãi dựa vách tường đứng lên.

Duỗi tay sờ đôi môi của mình, trong mắt Dịch Thần Hi lấp lánh nét cười.

Môi của Hạ Xuyên khác hoàn toàn với vẻ ngoài kiên cường thường ngày của anh.

Rất mềm, cũng vô cùng ấm áp.

Chỉ đáng tiếc, cô vẫn chưa kịp làm động tác tiếp theo... Người trong nhà đã đi ra. Dịch Thần Hi có chút tiếc hận, vừa định thở dài liền nghe được âm thanh trong phòng, cô hết hồn, lúc này mới nhớ ra mình đang ở nơi nào. Cúi đầu nhìn vị trí bản thân đang đứng, Dịch Thần Hi thật sự không biết nên làm gì bây giờ.

Mười phút sau, Dịch Thần Hi run bần bật cẩn thận bước đến cửa nhà, giả bộ tự nhiên bước vào. Vừa mới vào cửa, cô đã bị gọi lại.

"Con đứng lại." Phía sau truyền đến một giọng nam trầm thấp nghiêm túc.

Thân hình Dịch Thần Hi cứng đờ, quay đầu lại nhìn ba mình, vô cùng bình tĩnh nói: "Ba chưa ngủ ạ?"

Ba Dịch nhíu mày, nhìn cô: "Con ra ngoài khi nào vậy?"

"Con mới ra thôi." Dịch Thần Hi đi về phía ông, ôm cánh tay ông mà làm nũng: "Vừa nãy con ngủ không được, nên muốn đi dạo xung quanh một chút, ai dè lạnh như vậy." Cô duỗi tay chà xát cánh tay của mình, giọng điệu mang chút hương vị làm nũng: "Trễ vậy rồi sao ba chưa ngủ?"

Ba Dịch nhìn cô, dừng một chút hỏi: "Có mệt không?"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, "Vẫn ổn ạ."

"Có thể nói chuyện với ba không?"

Dịch Thần Hi nhấp môi, trầm mặc nhìn ông, gật đầu: "Được ạ."

........

Thời điểm Dịch Thần Hi quay về phòng cũng đã khuya rồi. Nói chuyện với ba xong cũng đã là nửa tiếng sau, cô cũng không còn chút sức lực nào.Sau khi trở lại phòng, Dịch Thần Hi mơ mơ màng màng tắm rửa rồi đi ngủ, điện thoại cũng không thèm nhìn, cho đến sáng hôm sau, Dịch Thần Hi mới nhìn thấy tin nhắn Hạ Xuyên gửi đến, liền nhớ lại hôm qua mình đã làm gì mà không trả lời tin nhắn.

Nhưng đã quá muộn.

- ----------------

Mấy ngày sau Dịch Thần Hi gửi rất nhiều tin nhắn cho Hạ Xuyên, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển.

Dịch Thần Hi trở về trường học, từ sau lần nói chuyện với ba mình, cô càng ngày càng không để tâm đến Dịch Ngưng Phù, lạnh nhạt hơn nhiều. Đương nhiên, cô cũng không có thời gian để chú ý đến Dịch Ngưng Phù, gần đây Dịch Thần Hi vô cùng tập trung vào việc nhiếp ảnh của mình, mỗi ngày đều mất ăn mất ngủ nghiên cứu làm sao để ảnh chụp có cảm xúc hơn.

Trình độ nhiếp ảnh của cô càng ngày càng tiến bộ, phong cách chụp hình và quay phim của Dịch Thần Hi rất khác biệt. Tuy cô là một người lạnh lùng, nhưng những bức hình của cô đều bao phủ một màu sắc ấm áp.

Lý do Dịch Thần Hi muốn đi theo nghề bởi vì muốn tất cả mọi người đều cảm nhận được thế giới ấm áp này, chứ không phải là sự lãnh cảm như họ thường nghĩ. Phong cách nhiếp ảnh của cô rất đặc biệt, thu hút rất nhiều sự yêu thích của những người xung quanh, ngay cả Noãn Noãn cũng khen cô chụp hình rất đẹp.

Tru

Hôm nay, Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn đang tập trung nhắc đến chuyện chụp hình, bạn cùng phòng thì đang lướt điện thoại. Đột nhiên Dương Ca la lên thất thanh: "Trời ạ, có người phát sóng trực tiếp nhảy lầu."

Dịch Thần Hi ngẩn ra, theo bản năng quay đầu lại nhìn: "Ở đâu vậy?"

Dương Ca đọc tên nguồn, Dịch Thần Hi liền tìm theo tên Dương Ca vừa mới đọc, tập trung nhìn màn hình trực tiếp trước mặt.

"Đây là phát sóng trực tiếp?"

Dương Ca lắc đầu: "Cảm giác không giống lắm, hình như là lúc trước phát sóng trực tiếp, bây giờ chỉ đang phát lại thôi." Cô nhìn Dịch Thần Hi, đột nhiên thở dài hỏi: "Cậu nói xem tại sao bọn họ lại dại dột như vậy, sao lại chọn cách nhảy lầu tự sát chứ?"

"Cuối cùng có nhảy không?"

"Không đâu." Trong mắt Dương Ca hiện lên ánh sáng: "Cuối cùng cũng có đội cứu viện xuất hiện, cứu người trở về rồi."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi cúi đầu, nhìn video clip đang chạy trên màn hình, hơi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Vậy là tốt rồi."

Chỉ cần không có người bị thương, vậy là tốt rồi. Anh ấy muốn bảo vệ đất nước này, muốn bảo vệ nhân dân, sẽ không bao giờ để những bi kịch như vậy xảy ra.

Noãn Noãn cọ cọ cánh tay cô, nhỏ giọng hỏi: "Nhớ Hạ Xuyên sao?"

Dịch Thần Hi nhoẻn miệng  cười, liếc nhìn cô ấy, duỗi tay ôm lấy bả vai Noãn Noãn hỏi:" Cậu nói xem bây giờ Hạ Xuyên đang làm gì?"

Noãn Noãn: "Không biết."

Sao cô biết được anh ta đang làm gì, ấn tượng của cô về Hạ Xuyên chỉ giới hạn trong... Là huấn luyện viên quân sự, là một người con trai đối xử rất tốt với Thần Hi, cũng là người mà Thần Hi thích.

Tru

Dịch Thần Hi quay đầu nhìn những tia nắng ngoài cửa sổ, thời tiết không tồi, đã dần ấm áp trở lại. Ngày nào cũng là một ngày đẹp trời, nhưng người kia vẫn chưa trở về.

Tối hôm ấy, Hạ Xuyên có nhắn tin cho cô.[Về phòng chưa? Sau này em đừng mặc mỏng manh như vậy mà chạy ra ngoài, trời lạnh lắm.]

[Về phòng thì nhắn cho anh một tiếng.]

5 giờ sáng hôm sau, trong điện thoại còn một tin nhắn nữa của Hạ Xuyên: [Có nhiệm vụ tập huấn mới, khi nào xong anh sẽ liên lạc với em.]

Noãn Noãn nhìn người đang thất thần trước mặt, có chút buồn cười: "Tiểu Bảo, hoàn hồn nha."

Dịch Thần Hi quẫn bách, tức giận trừng mắt nhìn Noãn Noãn một cái, ôm cô cọ cọ hỏi: "Cậu nói xem lần này anh ấy đi tập huấn gì vậy, sao đến giờ vẫn chưa trở về?"

Noãn Noãn nhún vai, trong mắt mang theo ý cười: "Chuyện này mình thật sự không biết nha."

Hai người liếc nhau, Dịch Thần Hi không mấy vui vẻ bẹp bẹp miệng, cô đã gửi tin nhắn ngủ ngon cho Hạ Xuyên mấy tháng liền, vậy mà anh vẫn chưa quay về.

- -------------

Nhiệm vụ hiện tại, là một người đã từng tham gia tập huấn đặc chiến như Hạ Xuyên cũng phải tiếng vào trạng thái đề phòng khẩn cấp.

Ngày đó sau khi nhận được nhiệm vụ, Hạ Xuyên không hề chần chờ chạy tới nơi tập trung, trước một ngày anh có nhận được tin nhắn của huấn luyện viên, anh đã trở thành một đội viên đặc chiến sơ cấp, mà hiện tại, bọn họ sẽ bắt đầu ra ngoài làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ lần này rất quan trọng.

Lần này làm nhiệm vụ cũng coi như là rèn luyện năng lực tác chiến thực tế của bọn họ.

Tru

Nhiệm vụ của bọn họ có liên quan đến một giao dịch ma túy. Nhận được tin tình báo, lúc này ở trong biên giới Vân Nam đang có một giao dịch ma túy diễn ra. Mà trùm ma túy lớn nhất Kiêu ca, cũng sẽ tới tham gia giao dịch này.

Kiêu ca người cũng như tên, vẫn luôn làm công việc buôn lậu ma túy này. Nhưng không ai có thể nắm được nhược điểm của hắn, mỗi một lần có tin báo, chuẩn bị đi bắt hắn, thì hắn lại có thể trốn thoát được. Đây là một tên thông minh, trong thời điểm hiện tại, có thể xem là một tên trùm buôn thuốc phiện vô cùng giảo hoạt.

Nhưng loại kinh doanh này lại vô cùng táng tận lương tâm, vì muốn kiếm tiền, thậm chí không tiếc phá hoại quốc gia và người dân vô tội.

Hạ Xuyên nấp trong rừng cây, phía dưới một mảnh cành lá xum xuê, tất cả mọi người đều nôn nóng chờ đợi, đã mấy tháng rồi, bọn họ theo dõi và đã nắm rất rõ hành tung của tên trùm thuốc phiện này, cũng biết hôm nay sẽ diễn ra một giao dịch mấu chốt quan trọng nhất, hôm nay Kiêu ca sẽ xuất hiện trong căn nhà nhỏ bằng trúc kia. Thành bại ngay thời khắc này, có thể bắt được người, thì những vất vả và khó khăn trước kia đều không uổng phí.

"Anh Xuyên." Phía sau truyền đến một âm thanh nho nhỏ.

Hạ Xuyên nhíu mày, nhìn qua đó. Anh ngồi im không động đậy, tiếp tục nhìn chằm chằm căn nhà trúc cách đó không xa, vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh gì.

Càng yên tĩnh, càng có cảm giác sắp có một trận sóng to gió lớn ập đến, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.

Người nọ đi tới, ngồi sát cạnh Hạ Xuyên: "Anh Xuyên, lỡ hôm nay tên kia không xuất hiện thì làm sao bây giờ?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên nâng khóe miệng, cười nhạo: "Không xuất hiện?"

Người nọ thất thần gật đầu: "Đúng vậy."

Hạ Xuyên lắc đầu: "Không có khả năng, giao dịch này vô cùng lớn, tôi vô cùng hiểu rõ tên này, hắn ta rất yêu tiền, đối với giao dịch này không dám để thuộc hạ làm đâu."

Người nọ còn muốn nói gì, Hạ Xuyên đột nhiên đè người xuống, "Giữ vững cảnh giác!"

Phía trước đột nhiên xuất hiện đoàn người, Hạ Xuyên híp híp mắt nhìn qua đó, ánh mắt trói chặt người đàn ông lạnh nhạt đi ở giữa. Trong mắt hắn hiện lên sự hung ác, chỉ tay với người ở sau tiến lên phía trước.

Tuy rằng Hạ Xuyên vẫn còn chưa tốt nghiệp, nhưng về phương diện tác chiến và sự quyết đoán, anh thậm chí còn xuất sắc hơn những quân nhân được rèn giũa nhiều năm khác. Rất nhiều người từng khen ngợi anh, sinh ra để làm người lãnh đạo, và anh cũng là một quân nhân bẩm sinh.

Lúc này Hạ Xuyên đảm nhận chức vụ đội trưởng, cũng bình tĩnh phát huy sở trường đặc biệt của mình, tuy bọn họ tạm thời chưa bắt được Kiêu ca, nhưng đã bắt được không ít những thuộc hạ xuất sắc của hắn, thu được không ít vũ khí.

Kiêu ca chính là mục tiêu cuối cùng của họ.

Thần kinh mọi người căng chặt, nghe chỉ huy tiến về phía trước.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động phía trước, Hạ Xuyên dẫn người từng bước tiến lên...

Càng ngày càng gần với căn nhà trúc, đột nhiên, một âm thanh rất nhỏ vang lên, lại làm cả đội đề phòng hẳn.

"Có người!"

"Trốn đi!"

"Đi mau."

Đoàn người nhanh chóng tiến lên, hai bên giáp nhau, thuốc súng bắt đầu lan tỏa. Hạ Xuyên bắt giữ những người bảo vệ vòng ngoài, mang theo người đuổi theo nhóm người đang chạy trốn.

Rừng cây cành lá sum suê, việc di chuyển rất khó khăn, hơn nữa đây lại là rừng cây nhiệt đới, có thể dễ dàng bắt gặp được một ít sinh vật nhỏ có độc tính. Đoàn người Hạ Xuyên đuổi theo, hai bên tiếp tục nổ súng.

Chương 17

Nha Trang, 12/04/20

Editor:

Beta: Xiao He

Mục tiêu của anh chỉ có một, chính là người đứng ở trung tâm, vừa mới liếc mắt nhìn anh.

30 phút sau, có người mắng một câu: "Khốn thật, lại để tên đó trốn thoát rồi."

Từ lúc đám người Hạ Xuyên truy kích đến bây giờ, bọn người Kiêu ca như đã có sẵn kế hoạch để chạy trốn rồi. Dọc theo đường đi bố trí không ít chướng ngại vật, trên đường bọn họ còn có người đợi tiếp ứng. Bởi vì là nhiệm vụ bí mật, phía Hạ Xuyên không có nhiều người lắm, nếu so sánh ra chỉ bằng 1/5 đối phương, nhưng hơn ở chỗ sức chiến đấu mỗi người đều rất khá. Chỉ là bọn họ cũng không nghĩ đến, Kiêu ca cũng đã chuẩn bị tốt đường lui cho mình.

Hạ Xuyên híp mắt, nhìn người nọ ở giữa không trung hướng chính mình dựng ngón giữa, âm thanh cười nhạo, đáp lễ một cái.

"Tình huống bên kia thế nào?"

Bên cạnh cóngười trả lời: "Anh Xuyên, tuy rằng chúng ta không bắt được Kiêu ca, nhưng thu hoạch không ít, toàn bộ số ma túy chúng ta tịch thu được cũng rất nhiều."

Nghe vậy, Hạ Xuyên bình tĩnh gật đầu: "Rút quân trở về."

"Rõ!"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Mấy ngày sau, nhiệm vụ lần này của nhóm Hạ Xuyên kết thúc. Tuy rằng không bắt được người, nhưng khiến cho đối phương bị tổn thất nặng nề, ít nhất trong một khoảng thời gian ngắn, số người ra ngoài làm loạn sẽ giảm rất nhiều. Mà đối với những nhiệm vụ thế này, người làm ra động tĩnh kia, sẽ dùng cách xử phạt thích đáng.

Đến nỗi người kia có bị đuổi khỏi đội bọn họ hay không, Hạ Xuyên không nhắc đến, đây cũng không phải là chuyện anh nên hỏi.

——

"Hạ Xuyên." Lúc này Lý Nham là người phụ trách chủ yếu, cũng là đại đội trưởng của bọn họ.

"Có." Hạ Xuyên quay đầu lại, nhìn về phía người tới: "Đội trưởng."

Lý Nham cười cười, vỗ bả vai anh, nhìn cách đó đội ngũ đang huấn luyện cách đó không xa: "Có phải cậu cảm thấy có chút thất bại không?"

Hạ Xuyên hơi giật mình, dừng một chút nói: "Cảm giác thất bại thì đương nhiên có, nhưng tinh thần chiến đấu càng mạnh mẽ hơn."

Lý Nham gật đầu, trong mắt tràn đầy khen ngợi nhìn anh: "Không tệ, chúng ta cần phải có loại ý nghĩ như vậy. Biểu hiện lúc này của các cháu rất tốt, cháu là tiểu đội trưởng, khả năng lãnh thật sự rất tốt." Lý Nham cùng anh thảo luận hành động lần này, thông báo xuống một ít mệnh lệnh.

Nói chuyện không biết bao lâu, Lý Nham càng ngày càng có cái nhìn khác với cấp dưới này của mình.

......

Lúc Hạ Xuyên rời khỏi đội đã là chạng vạng tối, từ phía Tây Song Bản Nạp trở về, tất cả mọi người đều bị tạm giữ lại. Cho đến buổi sáng mới được thả ra, hội nghị báo cáo xong mọi chuyện thì đã đến giờ này.

Hạ Xuyên ngồi bên trong xe, một tay để trên tay lái, một tay cầm di động nhìn, lúc nhìn thấy có hơn một trăm tin nhắn chưa đọc, Hạ Xuyên cười một tiếng, vừa mới chuẩn bị nhấn đọc, cửa xe đã bị người khác mở ra, đám người này dịch lại gần: "Anh Xuyên, anh đi đâu đó, cho tụi em quá giang một đoạn đi."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Đúng vậy, anh Xuyên dẫn tụi em đi cùng đi, đã lâu không được ra ngoài rồi."

"Anh Xuyên đãi một bữa được chứ! Mấy tháng rồi em không được ăn một bữa ngon lành."

Hạ Xuyên liếc mắt nhìn đám con trai mồm năm miệng mười nói chuyện, giọng cười nhạo: "Lên xe."

"Anh Xuyên của chúng ta quá đẹp trai!" Sáu chàng trai di chuyển lên xe, cũng may chiếc xe này có thể chở hết nhiều người như vậy. Nếu không, thật đúng là muốn mất mặt rồi

Hạ Xuyên mang đám người tới chỗ bọn họ yêu cầu, kỳ thật sau khi cởi bỏ quân trang, mọi người đều xấp xỉ tuổi nhau, thậm chí còn có người vừa tới tuổi thành niên. Thật ra trong nhóm Hạ Xuyên, chỉ có anh cùng một người nữa là sinh viên cùng trường, những người còn lại đều được tuyển từ trường khác.

Sau khi nhóm người ăn tối xong, cũng không có ý định kết thúc, chuẩn bị tiếp tục càn quét ở khu ẩm thực chợ đêm. Thật vất vả mới được ra ngoài điên loạn, còn có thể xâu xé Hạ Xuyên một lần, cả lớp đều không hề nhẹ tay chút nào.

Hạ Xuyên cúi đầu, nhìn thời gian: "Các cậu tới quán nướng đi, tôi còn có chút việc đi trước." Anh cười cười, "Hóa đơn tính hết cho tôi."

"Anh Xuyên đi đâu vậy? Không đi ăn cùng chúng em sao?"

Hạ Xuyên ừ một tiếng, chuyển động cơ tay: "Còn có việc gấp."

Mọi người thấy bộ dáng này của anh, cũng không có miễn cưỡng.

"Vậy anh đi nhanh đi, tụi này nhất định sẽ ăn đến mức làm anh suy sụp."

Hạ Xuyên cười nhạo: "Chú ý an toàn."

"Đã rõ!"

Sau khi Hạ Xuyên dặn dò bạn học của mình vài câu, mới lái xe rời đi.

——

Dịch Thần Hi gần đây buồn rầu đến nỗi đầu tóc đều rối bời, mỗi ngày cô đều ai oán nhìn di động, chờ đợi một tin nhắn trả lời, cho dù là một chữ, cô cũng sẽ cảm thấy an tâm hơn nhiều. Không biết vì cái gì, chuyện Hạ Xuyên ra ngoài huấn luyện, di động nộp lên, không có cách nào liên lạc với mình làm cô có chút lo lắng. Nếu là tập huấn còn tốt, nhưng hiện tại Hạ Xuyên là đang làm nhiệm vụ, ngày nào Dịch Thần Hi cũng lo sợ bất an.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hôm nay, Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn vừa ăn xong cơm chiều chuẩn bị về ký túc xá, còn chưa tới cổng ký túc xá, bạn cùng phòng liền gọi điện thoại cho cô: "ĐM, cậu có biết Dương Ca mình nhìn thấy gì không?"

Dịch Thần Hi thất thần hỏi: "Cái gì?"

"Có người muốn tỏ tình với cậu." "Hả?" Dịch Thần Hi sửng sốt, nhìn thoáng qua Noãn Noãn: "Cậu nói ai? Giả Chính Hào?"

Dương Ca đặc biệt hưng phấn nhìn dưới lầu đang bị phủ kín bởi ngọn nến, còn bày ra một bộ dáng đáng yêu: "Đúng vậy, ở bên dưới ký túc xá chúng ta, bày một hình trái tim, còn ôm hoa, trong tay còn cầm đàn ghi-ta, vừa rồi còn lớn tiếng kêu tên của cậu."

Dịch Thần Hi xấu hổ một trận, xoa xoa cánh tay đang nổi da gà của mình, kéo Noãn Noãn đi về phía đối diện, cách trường học càng ngày càng xa, cô trầm mặc: "Cái kia...... Tối nay mình không về ký túc xá có được không?"

Dương Ca xì cười: "Cậu muốn cũng có sao đâu? Để Giả Chính Hào ở dưới lầu chờ cậu một đêm ha, mình dám cam đoan, ngày mai việc này sẽ được truyền khắp trường học."

Dịch Thần Hi: "......"

"Có phải cậu đã sớm biết Giả Chính Hào có ý với cậu không?"

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, không biết nên giải thích như thế nào. Giả Chính Hào là bạn đại học của Dịch Thần Hi, nói chính xác là bạn cùng lớp, ngày thường cũng không biểu hiện quá tốt với cô, nên cô không quá để ý...... Trong ấn tượng của Dịch Thần Hi với cậu ta chính là thời điểm cùng nhau ra ngoài chụp ảnh, sinh viên trong lớp nhiếp ảmh bọn họ mỗi tháng đều sẽ tổ chức dã ngoại một lần, kết quả trong ngày đó...... Giả Chính Hào đột nhiên tỏ tình với cô, khiến Dịch Thần Hi sợ tới mức không chút suy nghĩ liền trực tiếp từ chối.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Nhưng ngày đó qua đi, Giả Chính Hào đột nhiên đối với cô đặc biệt tốt, mỗi ngày đều đưa cơm đưa trái cây, tuy rằng Dịch Thần Hi vẫn luôn từ chối, nhưng trong lớp ai cũng biết chuyện Giả Chính Hào theo đuổi cô.

Suy nghĩ một lúc, Dịch Thần Hi hỏi Dương Ca: "Cậu có thể nói với dì quản lý kí túc đuổi cậu ta đi không, mình không muốn trở về lại thấy mặt nhau."

Dương Ca cười đến không thở được: "Hôm nay dì quản lý không có ở đây nha."

Dịch Thần Hi: "..."

Đột nhiên, Dương Ca ai thanh: "Đệt, cậu đoán xem mình nhìn thấy gì."

"Cái gì?"

"Có một người đàn ông gọi Giả Chính Hào đi qua bên kia." Dương Ca vô cùng hưng phấn, dáng vẻ kích động kia Dịch Thần Hi đều có thể tưởng tượng ra được: "Mình thấy hình như là huấn luyện viên quân sự của cậu nha!"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, tay nắm chặt di động, vội vàng hỏi: "Thật sao?"

"Đúng vậy, siêu cấp giống."

Dịch Thần Hi ngực căng thẳng, cũng không biết là vì cái gì, cô cảm thấy người Dương Ca nói nhất định là Hạ Xuyên.

"Mình đến sân ký túc xá liền." Sau khi nói xong, Dịch Thần Hi cũng không nói với Noãn Noãn, trực tiếp chạy về phía sân ký túc xá.

Đoạn đường vốn dĩ dài 30 phút, Dịch Thần Hi chỉ cần hai mươi phút sau đã thở hổn hển đứng dưới lầu. Đám sinh viên tụ tập lúc đầu đều đã tản ra toàn bộ, vẫn còn đầy tàn tích lưu lại trên đất, chứng minh rằng lời Dương Ca nói là chính xác.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi sốt ruột tìm người, cô xoay hai vòng cũng không thấy được người mình muốn thấy. Vẻ mặt cô sốt ruột, không khó nhận ra cảm xúc của cô khá nặng nề. Tìm một hồi lâu, Dịch Thần Hi cũng không thấy được hình bóng quen thuộc, biểu tình vui sướng lúc đầu, nháy mắt liền biến mất.

Cô cúi đầu, giấu đi cảm giác mất mác nơi đáy mắt, cất bước đi về hướng ký túc xá, mới vừa đi được hai bước, tiếng chuông di động vang lên, Dịch Thần Hi tưởng là Noãn Noãn, cũng không thèm xem là ai gọi: "Alo."

"Quay đầu lại." tiếng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai.

Dịch Thần Hi ngẩn ra, tay cầm di động chậm rãi siết chặt. Trong lúc nhất thời, xung quanh chỉ có tiếng hít thở của hai người đan xen. Dịch Thần Hi dừng một chút, cất giọng hỏi: "Anh đứng ở đâu?"

Hạ Xuyên nhìn cô gái đứng cách đó không xa, cười nhẹ ra tiếng: "Ở phía sau em, tới đây không?" "Tới."

Tắt điện thoại, Dịch Thần Hi quay đầu nhìn về hướng anh. Bên dưới kí túc xá nữ sinh, có một cây đại thụ vô cùng tươi tốt, mà hiện tại...... Người mà cô thích, người đã lâu rồi cô không được nhìn thấy kia, đứng ở gốc cây, mỉm cười nhìn cô.

Từ nụ hôn hôm ấy đến bây giờ, hai người chưa gặp lại nhau, Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn Hạ Xuyên cách đó không xa, chỉ cảm thấy anh cao hơn trước một chút, lại cứng cỏi nghiêm trang hơn rất nhiều.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Kỳ thật giống như mỗi lần cách một thời gian dài không nhìn thấy Hạ Xuyên, cô đều sẽ cảm thấy Hạ Xuyên thay đổi đi một chút, nét hoang dã trên người anh càng rõ nét, nhưng vẫn khiến cả người anh càng trở nên thành thục trầm ổn. Hai loại cảm giác này, rõ ràng bài xích lẫn nhau, nhưng ở trên người Hạ Xuyên, lại hòa hợp đến kì lạ.

Hai người không lên tiếng mà nhìn nhau, Dịch Thần Hi cảm thấy bước chân của mình vô cùng nặng nề. Cô thậm chí còn có cảm giác không cất bước nổi.

Đuôi lông mày Hạ Xuyên mang theo ý cười, nhìn cô gái nhỏ cách đó không xa, từng bước đi về phía cô.

"Ngẩn người cái gì?" Hạ Xuyên duỗi tay, xoa xoa đầu tóc lộn xộn của cô một phen.

"Không có." Dịch Thần Hi ngốc nghếch trả lời, nhìn chằm chằm vào anh: "Anh trở về lúc nào thế?"

"Hôm nay."

"Ồ."

Hạ Xuyên cười khẽ, đưa tay cầm lấy tay cô, đi về phía bên kia.

——

Vào buổi tối, trong trường học có rất nhiều cặp đôi yêu nhau hẹn hò, cho nên cũng không ai để ý cặp đôi đang nắm tay này, chi đến bị Hạ Xuyên dẫn vào trong đình nghỉ chân, dựa vào chút ánh sáng mỏng manh, cả người Dịch Thần Hi mới xem như phục hồi tinh thần lại.

Cô ngơ ngẩn nhìn Hạ Xuyên, mím môi nói: "Anh véo em một cái đi."

Hạ Xuyên cười như không cười nhìn cô chăm chú, "Em xác định?"

"Ừm." Dịch Thần Hi thực nghiêm túc gật đầu, chớp chớp mắt, nhìn Hạ Xuyên như cũ vẫn còn đứng trước mắt mình, "Em có cảm giác như chính mình đang nằm mơ vậy."

Tuy rằng cô vẫn luôn ngóng trông Hạ Xuyên trở về, vậy mà khi người thật đứng ở trước mặt mình, Dịch Thần Hi lại cảm thấy không hề chân thật. Chủ yếu là lâu lắm không được nhìn thấy anh... Bây giờ gặp lại Hạ Xuyên, tất cả làm cho cô có cảm giác như giấc mơ trở thành sự thật vậy.

Tựa như một giấc mơ.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên cười, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào cô, hai người không tiếng động nhìn nhau. Đột nhiên, Hạ Xuyên hỏi cô: "Còn có một biện pháp giúp em xác nhận đây không phải là giấc mơ, có muốn thử một chút không?" Thanh âm của anh khàn khàn, mang theo ý vị nào đó không rõ cảm xúc.

Dịch Thần Hi lúc này làm gì còn có thể phát hiện những lời này của Hạ Xuyên còn mang theo một hàm nghĩa khác, có chút ngây ngốc gật đầu: "Muốn." Vừa dứt lời, âm anh của cô hoàn toàn biến mất.

Theo như lời Hạ Xuyên nói, một biện pháp nữa... chính là hôn cô.

Thời điểm Hạ Xuyên hôn cô, Dịch Thần Hi theo bản năng ưm một tiếng.

Dịch Thần Hi cứng đờ, đôi tay khẩn trương nắm lấy áo Hạ Xuyên, mấy ngón tay toàn bộ đều rối rắm tới quấn vào nhau. Môi của Hạ Xuyên so với trong tưởng tượng của cô, so với nụ hôn lần trước còn mềm hơn rất nhiều rất nhiều... Anh hơi dùng sức cắn môi dưới của cô, Hạ Xuyên thuận thế cạy răng cô ra, đầu lưỡi linh hoạt đi vào, hơi thở hai người hỗn hợp hòa quyện vào nhau.

Đầu lưỡi anh nhẹ liếm khóe môi cô, rồi sau đó cuốn đầu lưỡi cô cùng dây dưa...... Gắn bó như môi với răng. Một bàn tay thủ sẵn ở cổ cô, ngón tay hơi lạnh, dừng ở cổ làm Dịch Thần Hi chịu không được rùng mình một cái, thân mình bên này càng sát lại gần Hạ Xuyên.

Đầu lưỡi anh vẫn luôn bao phủ môi cô, triền miên quấn lấy nhau...... Dịch Thần Hi cảm thấy mình sắp không thở nổi. Bây giờ cô mới thật sự cảm nhận được những gì sách vở nói...... Hôn môi là sẽ làm người khác rung động.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Xung quanh đều là hơi thở nóng bỏng của hai người, hô hấp càng ngày càng khó khăn. Dịch Thần Hi vòng tay qua cổ Hạ Xuyên, nhón chân ngửa đầu tiếp đón nụ hôn của anh.

Lông mi cô run rẩy, nhắm mắt lại tiếp nhận sự chiếm đoạt của anh.

Anh chậm lại một chút, ngược lại rất có kiên nhẫn liếm đôi môi hồng hào của cô, ở mặt trên lưu luyến không thôi. Hô hấp Dịch Thần Hi dần dần ổn định, cả người vừa mới lấy lại tinh thần, Hạ Xuyên lại lần nữa hôn xuống...

Chờ đến lúc kết thúc, hai má cô ửng đỏ, trên mặt màu đỏ ửng vô cùng rõ ràng, đôi môi sưng đỏ, nhìn qua vô cùng mê người, tựa như một trái anh đào mộng nước, làm Hạ Xuyên nhịn không được mổ nhẹ lên.

Đầu lưỡi anh dời khỏi đôi môi, liếm liếm lỗ tai cũng đang đỏ hồng, cất giọng gọi một câu: "Dịch Thần Hi."

Dịch Thần Hi thân mình cứng đờ, không biết nên phản ứng thế nào. Giọng nói Hạ Xuyên quá khàn...... Giống như cảm giác sau nhi làm loại chuyện xấu kia, giọng nói của anh vốn dĩ đã trầm thấp và có từ tính như vậy, mà hiện tại... Dịch Thần Hi chỉ cảm thấy thanh âm của anh gợi cảm đến không chịu được, cô chỉ cần nghe, liền cảm thấy cả người đều bị anh làm cho tê dại mềm nhũn.

Dịch Thần Hi ôm cánh tay anh, cô đang khẩn trương.

"Anh đừng...... nói chuyện." Dịch Thần Hi đỏ mặt, ngăn Hạ Xuyên lại. Cô lo lắng, lỡ như Hạ Xuyên nói nữa, cô không nhịn được muốn hôn thì phải làm sao bây giờ.

Hạ Xuyên nhìn phản ứng của cô, cười nhẹ ra tiếng, thanh âm gợi cảm đến cực điểm, dán ở bên tai Dịch Thần Hi, như được phóng đại......Làm cô căn bản khó có thể thừa nhận.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up truyện trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Hạ Xuyên!" Cô tức muốn hộc máu đánh vào người đàn ông trước mặt, sóng mắt lưu chuyển trừng mắt anh: "Anh đúng là phiền mà." Nói xong, lại hờn dỗi, giống như cô gái nhỏ đang làm nũng.

Hạ Xuyên đem người ôm lấy, thật là không đấu lại cô, duỗi tay xoa xoa tóc cô, trịnh trọng chưa từng có, nói: "Anh đã trở về."

Chương 18

Nha Trang, 12/04/20

Editor: Xiao He

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, dựa trước ngực Hạ Xuyên cọ cọ, nhỏ giọng nói: "Em biết rồi."

Hai người ôm nhau, cũng không biết qua bao lâu, Hạ Xuyên đột nhiên kéo kéo lỗ tai cô, nhìn cô nói: "Chuyện bạn học vừa rồi là như thế nào?"

"Bạn học nào?" Dịch Thần Hi giả bộ nghe không hiểu, nhanh chóng đổi đề tài: "Lần này anh đi lâu như vậy, có bị thương hay không?"

Hạ Xuyên kéo kéo khóe miệng, trong mắt không hề có nụ cười, nhìn cô: "Em không biết?"

"Biết cái gì?" Dịch Thần Hi mê mang nhìn anh, thả lỏng cánh tay đang ôm Hạ Xuyên, sau đó lùi một bước: "Em thật sự không hiểu anh đang nói chuyện gì?"

Hạ Xuyên bước lên trước một bước, tiến gần về phía cô hơn, toàn bộ hơi thở đều tiếp xúc với mặt Dịch Thần Hi, có chút ngứa, cô vừa định duỗi tay ra để gãi một chút, nhưng Hạ Xuyên lại nhanh tay nhéo mặt cô, cúi người tới gần.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hơi thở hai người giao nhau, Hạ Xuyên nhìn biểu cảm khẩn trương trên khuôn mặt cô, đột nhiên cười nhẹ: "Em lo lắng gì chứ? Thật sự làm chuyện có lỗi với anh sao?" Lông mày anh khẽ nhếch, vẫn nhìn chăm chú vào cô.

Dịch Thần Hi liếc mắt nhìn anh, ra vẻ bình tĩnh: "Sao em có thể làm chuyện có lỗi với anh chứ." Cô cúi đầu, không muốn đối diện với đôi mắt thâm trầm có tia nguy hiểm của anh.

Ánh mắt ấy như đang phừng lửa lên vậy.

Cô ho nhẹ một tiếng, đột nhiên hỏi anh: "Sao anh về cũng không nhắn tin cho em?"

Hạ Xuyên ừm một tiếng: "Tới gặp em không phải tốt hơn sao?"

Dịch Thần Hi: "....Nói là vậy, nhưng khi anh có điện thoại rồi cũng phải thông báo cho em chứ."

Nghe vậy, Hạ Xuyên bất đắc dĩ cười: "Như vậy thì không còn bất ngờ nữa rồi."

"...Cũng đúng."

- -------

Đi theo Hạ Xuyên ra khỏi cổng trường học, Dịch Thần Hi liền nhìn thấy chiếc xe việt dã cách đó không xa, mắt sáng rực lên: "Anh lái xe này tới đây à?"

"Ừ, tạm thời sẽ dùng chiếc này."

Dịch Thần Hi cười vui vẻ, trên mặt biểu thị rất rõ ràng: "Em rất thích xe việt dã."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên cong khóe miệng nhìn cô, mở cửa chỗ ghế lái lấy một món đồ ra, thuận miệng hỏi: "Vì sao?"

"Lớn nha! Nhìn rất khí phách." Lý do Dịch Thần Hi thích xe việt dã rất đơn giản.

Hạ Xuyên cầm món đồ trong một tay, quay đầu lại nhìn Dịch Thần Hi, nhướng mày: "Em thích lớn?"

Dịch Thần Hi không hiểu ý trong câu nói của Hạ Xuyên, gật đầu lia lịa trả lời: "Đúng vậy."

Hạ Xuyên cười nham hiểm nhìn cô cười một cái.

"Anh cười cái gì?"

"Không có gì." Hạ Xuyên đưa đồ cho cô: "Quà lớn cho em này." Anh cố ý nhấn mạnh từ lớn, khiến cho Dịch Thần Hi ngốc ra nhìn anh.

"Cho em sao?"

"Ừ."

Mắt Dịch Thần Hi sáng lên: "Cái gì vậy ạ?"

"Về ký túc xá hãy xem."

"Hửm?" Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm anh: "Anh phải về rồi sao?"

Hạ Xuyên gật đầu, vỗ đầu cô: "Anh còn phải đi gặp người khác, tối nay không thể ở cùng em rồi."

Dịch Thần Hi trầm mặc, không nói.

Hạ Xuyên quan sát biểu cảm của cô cười nhẹ: "Ngày mai lại tới gặp em."

Anh dừng một chút, khom lưng ghé sát tai Dịch Thần Hi, khiến cô không khỏi khẩn trương một chút, ngay cả nói chuyện cũng bị lắp bắp: "Hạ... Hạ Xuyên." Dịch Thần Hi cảm thấy phải hỏi vấn đề luôn khiến cô băn khoăn mãi mới được.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Ừ?" Cố ý nâng âm cuối lên, cuối lòng người càng thêm xao xuyến.

Cô nhìn Hạ Xuyên, mím môi hỏi: "Mối quan hệ giữa chúng ta là gì vậy?"

Hạ Xuyên hơi giật mình, không ngờ cô sẽ hỏi vấn đề này. Anh ngừng một chút, trong lúc Dịch Thần Hi vẫn còn ngây ngốc, liền hôn lên khóe miệng cô: "Vì sao hôm ấy em lại hôn anh?"
"Oanh" một chút, mặt Dịch Thần Hi đỏ lên, trừng mắt nhìn Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên cười, tới gần cô, nghiêng nghiêng đầu, cúi đầu mút nhẹ vành tai cô, khẽ cắn một chút: "Em sẽ làm chuyện này với người khác sao?"

Loại chuyện này??

Hôn môi, hay là... chuyện khác.

Dịch Thần Hi cứng đờ, cô cảm nhận được trái tim mình đang đập nhanh không ngừng, nhanh hơn bất kỳ thời điểm nào khác. Nắm lấy áo Hạ Xuyên, ánh mắt cô tỉnh táo, long lanh nhìn anh, kiềm nén tâm trạng vui sướng của mình: "Hạ Xuyên."

Hạ Xuyên nhìn cô vui vẻ đột nhiên nói: "Giờ đưa em về, ngày mai lại tới đón bạn gái đi hẹn hò."

"A?"

Hạ Xuyên cọ cọ chóp mũi cô, cố gắng nén cười, nghiêm túc hỏi cô: "Vậy bạn gái có đồng ý không?"

Anh dừng một chút, bổ sung thêm một câu: "Cùng anh đi hẹn hò."

- -----------

Sau khi trở về ký túc xá, Dịch Thần Hi cảm thấy như mình đang nằm mơ. Cô ngốc lăng để món quà của Hạ Xuyên lên bàn, sau đó kéo ghế ra ngồi xuống.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Toàn bộ mọi người trong túc xá đều ở trong phòng, ngoại trừ Noãn Noãn và Dương Ca đang ở ngoài, một người bạn hiếm khi có mặt hôm nay cũng ở trong phòng. Ánh sáng trong phòng rất rõ, Dịch Thần Hi duỗi tay sờ khóe môi mình, cả người đều dựa vào ghế, ngơ ngẩn nhìn ánh đèn ấm áp màu cam vàng, có chút thất thần.

Sau khi Noãn Noãn tắm rửa xong liền nhìn thấy một cảnh tượng, Dịch Thần Hi ngây ngốc cười một mình, nhìn vô cùng ngốc nghếch. Ho nhẹ một tiếng, Noãn Noãn đứng trước mặt cô, khom lưng xuống: "Tiểu Bảo à."

Dịch Thần Hi: "...." Cô nháy mắt hoàn hồn lại, nếu nói điều gì là khắc tinh của cô, đó chính là nhũ danh Tiểu Bảo ấy. Dịch Thần Hi không thể nào thấm nổi nhũ danh của mình, người trong nhà gọi cô cảm thấy rất bình thường, dù gì đây cũng là thói quen, nhưng mỗi lần Noãn Noãn gọi, Dịch Thần Hi liền cảm thấy cái tên ấy ngu đần đến không chịu được.

Mắt trợn trắng nhìn cô ấy, Dịch Thần Hi ừ một tiếng, ánh mắt nhìn Noãn Noãn từ trên xuống dưới: "Mới tắm xong à?"

"Đúng vậy." Noãn Noãn ái muội nhìn cô: "Sao vậy?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm cô, đột nhiên phì cười, cô thật sự rất vui, nhịn không được muốn chia sẻ với cả thế giới: "Mình rất vui vẻ."

Noãn Noãn liếc cô một cái: "Sau đó thì sao?" Cô ấy lau tóc hỏi: "Hai người vừa mới đi đâu thế?"

"Chỉ ở trong khuôn viên trường thôi, khá gần với ký túc xá của bọn mình."

Nghe vậy, Noãn Noãn nhướng mày: "Ở đó tới tận một tiếng?"

Thời điểm hai người đi mới 8 giờ, bây giờ đã là 9 giờ rưỡi.

Dịch Thần Hi hơi xấu hổ gật đầu, cắn môi chớp chớp mắt: "Là...Ừ." Cô có chút chột da... Thật ra cô và Hạ Xuyên hôn nhau tận một tiếng lận, tuy rằng ngắt quãng, nhưng cô cảm thấy mình như đang đắm chìm trong mật ngọt vậy, không thể nào kiềm chế được.

Nhìn cô vui vẻ đến thế, Noãn Noãn nhỏ giọng hỏi: "Nhìn cậu thế này chắc là tỏ tình rồi à?" "A..." Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm cô ấy, tròng mắt xoay chuyển, vô cùng nghịch ngợm nói: "Xem như vậy đi."

"Vậy người ta nói thế nào?" Hai người ở trong ký túc xá vô cùng ăn ý, rất ít khi nói thẳng tên Hạ Xuyên, dù gì cũng chưa chắc chắn, Dịch Thần Hi cũng không muốn người khác tò mò về chuyện của mình và Hạ Xuyên.

Dịch Thần Hi đột nhiên vỗ vỗ gương mặt nóng rần rần của mình, nhìn Noãn Noãn nói: "Noãn Noãn à."

"Hửm?"

"Sau này mình có thể không giống cậu nữa đâu."

Noãn Noãn: "...Hở?"

Dịch Thần Hi nhướng mày, đắc ý nói: "Sau này cậu vẫn phải tiếp tục đơn phương mấy anh trai trong thế giới giả tưởng của cậu đi, còn mình..." Cô đứng lên, nhỏ giọng nói bên tai Noãn Noãn: "Mình đã không còn là cẩu độc thân nữa rồi."

Noãn Noãn: "..." Thể loại bạn như vậy, hình như nên nghỉ chơi rồi.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Không lâu sau, Noãn Noãn và Dịch Thần Hi ngủ cạnh nhau, hai người trốn trong chăn, tâm sự chuyện hôm nay.

Dịch Thần Hi lúc này thật sự rất thích Hạ Xuyên. Tình cảm thời thanh xuân của cô gái nhỏ bây giờ đang ở trong giai đoạn nảy mầm, có thể lay động đến mọi người xung quanh.

- ---------

Mặt trời vừa le lói, Dịch Thần Hi liền bò ra khỏi giường.

Tối hôm qua lúc trở về ký túc xá, Hạ Xuyên hỏi cô cuối tuần mấy giờ có thể đến, thường ngày Dịch Thần Hi nhất định sẽ ngủ đến tận giờ ăn trưa, nhưng trước mặt Hạ Xuyên, cô buột miệng thốt ra 8 giờ.

Cho nên bây giờ chưa tới 6 giờ rưỡi cô đã vội vàng ngồi dậy, cũng Noãn Noãn thường xuyên dậy sớm, trong phòng còn hai bạn học nữa, một người đã ra khỏi cửa từ lúc 6 giờ, còn Dương Ca từ tối hôm qua đến bây giờ còn chưa ngủ, cũng không lo sẽ bị Thần Hi đánh thức.

Cô tắm rửa sơ, trang điểm nhẹ, thời điểm Hạ Xuyên không có ở đây cô đã học cách tự trang điểm cho mình, Từ lần đầu trang điểm đi gặp Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi liền biết anh thích điều ấy, cô muốn nhìn thấy ánh mắt kinh diễm ấy của anh một lần nữa.

Mấy tháng này, kỹ năng trang điểm của Dịch Thần Hi càng ngày càng thành thạo, cũng tốt lên mỗi ngày. Chỉ cần nửa tiếng đã trang điểm xong, sau đó mới mở hộp quà. Tối hôm qua lúc nhận quà, Dịch Thần Hi không nghĩ rằng Hạ Xuyên sẽ tặng cho mình...Một cái váy.

Thương hiệu này Dịch Thần Hi khá quen thuộc, tuy rằng cô không thích mặc váy, nhưng mẹ cô vẫn sẽ mua cho cô, nên hiểu biết của cô về nhưng thương hiệu thời trang cũng không tồi. Hạ Xuyên chọn một chiếc váy màu đen, dùng để mặc hàng ngày, nhưng lại vô cùng tinh xảo, tay áo tuy dài nhưng rất thích hợp mặc trong mùa xuân.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Tối hôm qua lúc mở hộp, trong lòng cô liền nảy ra ý tưởng, hôm nay cô sẽ mặc váy này đi với Hạ Xuyên. Bởi vì thời tiết, cô vẫn hơi sợ lạnh, tuy rằng hiện tại là mùa xuân, nhưng vẫn còn chút khí lạnh của mùa cũ.

Kích cỡ của váy rất phù hợp với cô, mặc vào liền tôn dáng hẳn. Hơn nữa cô cùng trang điểm đặc biệt tinh xảo, nhìn qua càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Noãn Noãn liếc nhìn, cảm khái một câu: "Cải thìa nhà mình, rốt cuộc cũng bị người khác cướp rồi."

Dịch Thần Hi cong cong mi mắt nhìn Noãn Noãn hỏi: "Đẹp sao?"

"Đẹp." Noãn Noãn bình luận: "Eo cậu nhỏ thật, nếu mình là con trai cũng thích cậu."

Dịch Thần Hi: "..." Đỏ mặt ho nhẹ, nhỏ giọng nói: "Mình đi đây."

"Đi đi, hôm nay mình không quấy rầy cậu đâu."

.........

Thời điểm Hạ Xuyên đến trường học của Dịch Thần Hi, vẫn còn sớm. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, cảm thấy bản thân thật buồn cười, trước giờ anh không phải là một người bồng bột, có rất nhiều chuyện mà suy nghĩ và cách làm của Hạ Xuyên còn thành thục và chín chắn hơn người thường rất nhiều lần, duy chỉ đối với Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên mới có ngoại lệ một lần.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Bởi vì đây là lần hẹn hò chính thức đầu tiên, anh hồi hộp đến mức 5 giờ đã dậy, chạy vài vòng quanh sân thể dục, mới trở về tắm rửa thay quần áo, bởi vì sợ rằng sẽ kẹt xe, nên mới 6 giờ rưỡi Hạ Xuyên đã ra khỏi cửa.

Mà bây giờ.... Còn chưa đến 7 giờ.

Ngón tay nhẹ nhàng gõ tay lái, sau khi im lặng một lúc, Hạ Xuyên mới lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn Dịch Thần Hi gửi cho mình, đột nhiên Hạ Xuyên híp mắt, một tháng trước, Dịch Thần Hi đã nhắn một tin cho anh: [Hạ Xuyên, hôm nay có một bạn học tỏ tình với em, bạn ấy nhìn rất đẹp trai, siêu cấp trắng, còn là hình mẫu lý tưởng hồi cấp 3 của em.]

Bỗng nhiên, cửa xe bị người khác gõ cửa, Hạ Xuyên hạ cửa sổ xe xuống, quay đầu nhìn ra, sau khi nhìn thấy gương mặt của Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên hơi nâng mày, đẩy cửa xe ra đứng trước mặt cô.

Nhìn biểu cảm nghiêm túc của Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi liền cảm thấy nhát gan.

Cô bất an xoay tới xoay lui, không thể thích ứng được với ánh mắt này của anh. Dịch Thần Hi ngước mắt, mong ngóng nhìn anh: "Không lên xe sao?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên mở cửa, để cô bước lên trước.

Hai người lần lượt bước vô xe, sau đó Hạ Xuyên cau mày nhìn cô: "Em không lạnh?"

Chương 19

Nha Trang, 12/04/20

Editor: Xiao He

Dịch Thần Hi: "..." Cô cúi đầu nhìn váy của mình, có chút bất đắc dĩ: "Nếu anh thấy lạnh, vậy sao lại tặng váy cho em?"

Hạ Xuyên: "Sau này mặc cũng được mà." Đây mới là ý của anh, từ lần trước nhìn thấy Dịch Thần Hi mặc váy, Hạ Xuyên vẫn luôn nhớ rõ, nhưng nhìn thấy vẻ mặt buồn buồn của cô, anh cười, cong cong khóe môi nói: "Em mặc đẹp lắm."

"Thật sự?" Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn anh, có chút không tin, cô nghĩ rằng Hạ Xuyên chỉ đang an ủi mình thôi.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên bật cười, duỗi tay xoa đầu cô, dừng xe trước đèn đỏ, nhích lại gần Dịch Thần Hi, anh hôn xuống tai Dịch Thần hi, nói nhẹ bên tai cô: "Đương nhiên, vô cùng xinh đẹp."

Dịch Thần Hi nhanh chóng vui vẻ. Cô cảm thấy mình như đã trúng độc của Hạ Xuyên rồi, nếu không thì tại sao chỉ một câu nói của anh, liền khiến cô vui vẻ đến như vậy.

Hai người ngồi trong xe, im lặng một lúc lâu, Dịch Thần Hi mới nhìn anh: "Hôm nay chúng ta đi đâu vậy?"

Ngón tay Hạ Xuyên vô tình gõ gõ, một lúc sau mới hỏi cô: "Dẫn em đi trải nghiệm mới lạ, đi không?"

"Mới lạ thế nào?" Dịch Thần Hi tò mò.

"Tới rồi sẽ biết."

Dịch Thần Hi bĩu môi, cũng ngoan ngoãn không hỏi lại.

Bên trong xe vô yên tĩnh, Dịch Thần Hi cúi đầu chơi điện thoại, không để ý đến tầm mắt của Hạ Xuyên sẽ thỉnh thoảng nhìn cô, cho đến khi xe dừng lại, Dịch Thần Hi mới nhìn địa điểm trước mặt, ngây ra như phỗng.

Cô không nghĩ rằng Hạ Xuyên sẽ dẫn mình tới công viên giải trí.

Trước đây cô rất thường xuyên đi tới nơi này, nhưng đã lâu rồi cô chưa quay lại đây, những ấn tượng về công viên giải trí đã nhanh chóng phai nhạt trong tâm trí cô. Mặc dù sắp quên mất, nhưng tận trong đáy lòng cô vẫn rất yêu thích nơi này.

Hạ Xuyên đứng bên cạnh cô, cúi đầu nhìn chằm chằm biểu cảm của cô: "Thích không?"

Dịch Thần Hi gật đầu hỏi: "Sao đột nhiên muốn dẫn em tới đây vậy?"

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Nghe vậy, Hạ Xuyên im lặng một chút, đột nhiên nói: "Vốn dĩ không phải đi nơi này."

"A?"

"Hôm nay em mặc giống công chúa vậy." Trong mắt Hạ Xuyên tràn ngập nét cười, hình ảnh phản chiếu lại đều là bóng dáng dịu dàng của cô: "Anh cảm thấy công chúa thì hẳn nên ở trong lâu đài." Anh mỉm cười nhìn cô, làm một thế thân sĩ, hướng về cô: "Xin hỏi công chúa, hôm nay có nguyện ý để anh phục vụ em không?"

Giọng anh trầm thấp khàn khàn, ngữ điệu vô cùng nghiêm túc, không hề giống đùa giỡn chút nào.

Dịch Thần Hi ngây ngốc một hồi, mới hồi phục tinh thần lại, nhìn chằm chằm Hạ Xuyên, "Hạ Xuyên." Cô nhấp miệng, co quắp bất an: "Có phải anh biết chuyện gì rồi không?"

Hạ Xuyên cười, không trả lời câu hỏi của Dịch Thần Hi, hỏi: "Em không muốn vào sao?"

Dịch Thần Hi thành thật trả lời: "Muốn nha!" Sao có thể không chứ, từ sau lớp 6, Dịch Thần Hi đã không còn thời gian tới công viên giải trí. Trước đây, lúc nào cô cũng muốn tới công viên giải trí cùng ba mẹ mình, nhưng dần dần, loại mong muốn này đã biến thành hi vọng xa vời, Dịch Thần Hi cũng không còn ôm mộng tưởng này nữa.

Cho tới hôm nay.... Hạ Xuyên lại một lần nữa mang niềm vui đến cho cô, dẫn cô tới nơi mong ước của mình, thực hiện ước muốn nhỏ bé vẫn luôn ấp ủ trong cô.

Hạ Xuyên cong khóe miệng, nắm lấy bàn tay cô, mười ngón đan xen. nhìn cô tràn đầy sự cưng chiều: "Vậy hôm nay em hãy vui vẻ mà làm công chúa nhỏ của anh đi."

Dịch Thần Hi nghẹn ngào, trong mắt nổi lên chút chua xót, gật đầu: "Được ạ."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hai người nhanh chóng mua vé tiến vào, cuối tuần nên rất đông người, nhưng Dịch Thần Hi không hề cảm thấy phiền chán chút nào khi phải xếp hàng chờ đợi, được ở cùng với người mình thích, cho dù là một hàng dài như thế nào, Dịch Thần Hi cũng cảm thấy vui vẻ.

Cô nhìn bàn tay của hai người, sau đó nhón chân lên, hôn sườn mặt của Hạ Xuyên, đối diện với đôi mắt của anh, Dịch Thần Hi liếm liếm môi, nhỏ giọng nói: "Cám ơn anh."

Lời này có chút không liên quan, nhưng Dịch Thần Hi tin rằng anh sẽ hiểu được ý mình.

Hiển nhiên có thể thấy được, Hạ Xuyên đã hiểu. Anh nhướng mày, nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, cười nhẹ, thanh âm tê dại, ghé vào tai cô cười nói, giọng âm trầm nặng nề: "Không đủ."

Đột nhiên, ngay lúc Dịch Thần Hi không kịp phòng bị, anh liền hôn lên khóe miệng cô, Dịch Thần Hi còn ngơ ngác nhìn anh, Hạ Xuyên cố ý liếm môi, híp mắt...Bộ dáng kia,liền khiến cho Dịch Thần Hi mặt đỏ tai hồng.
"Thực ngọt."

Cô đỏ mặt, không dám nhìn Hạ Xuyên nữa.

Những địa điểm tiếp theo, hai người cũng không tham gia quá nhiều, Hạ Xuyên dẫn Dịch Thần Hi đi chơi, thật sự rất giống công chúa, cô chơi chung với những bạn nhỏ, bọn họ đều liên tục nhìn cô chằm chằm.

Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi quá ngượng, cảm thấy chơi vòng xoay ngựa gỗ quá nhiều rồi, liền kéo Hạ Xuyên qua chỗ bắn pháo hoa. Đến 8 giờ, nơi này sẽ bắt đầu bắn pháo hóa, vô cùng đặc sắc và lộng lẫy, pháo hoa tỏa sáng toàn bộ công viên giải trí.

Thời gian còn chưa tới, hai người đến quá sớm, liền quyết định đi dạo, đột nhiên... Dịch Thần Hi nhìn thấy một cặp đôi cách đó không xa, theo bản năng liếc nhìn Hạ Xuyên một cái, vô tình đối diện với đôi mắt nóng bỏng của anh.

Giây tiếp theo... Dịch Thần Hi bị kéo vào một góc núi giả, một nụ hôn mạnh bạo che trời lấp đất liền hạ xuống, có chút táo bạo.

Phía sau núi giả là một nơi hẻo lánh, rất ít người đi ngang qua đây.

Huống chi bây giờ còn sắp tới thời điểm bắn pháo hao, nên sẽ không có ai chú ý tới tình huống bên này, trong một góc khuất, căn bản không thể nhìn thấy rõ. Dịch Thần Hi không nhìn thấy được vẻ mặt của Hạ Xuyên, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của anh.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hô hấp hai người dồn dập, triền miên liên tục, tư thế hai người giống nhau. Dịch Thần Hi duỗi tay ôm lấy cổ anh, hơi nhón chân để anh hôn. Anh hôn vô cùng mạnh mẽ, mang theo chút tàn nhẫn, khiến cô không kiềm chế được "ưm" một tiếng, môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, khó thể kiềm nén được.

Một lúc sau, Dịch Thần Hi liền chịu không nổi.

Rõ ràng hai người mới chỉ nghiêm túc hôn nhau vào tối hôm qua, nhưng Hạ Xuyên giống như vô cùng quen thuộc... Kỹ năng thành thạo đến mức khiến Dịch Thần Hi phải cứng lưỡi.

Cô duỗi tay đẩy bả vai Hạ Xuyên, nhỏ giọng gọi anh: "Hạ Xuyên."

Hạ Xuyên ừ một tiếng, không chút để ý hôn vành tai cô, khàn giọng nói: "Anh đã muốn làm điều này từ lâu." Từ lần đầu nhìn thấy cô, anh đã muốn như vậy. Muốn đè cô ra hung hăn hôn lấy, không muốn để người khác nhìn thấy cô.

Dịch Thần Hi đặt tay lên vai anh, có chút ngơ ngác: "Muốn làm gì từ lâu cơ?"

Hạ Xuyên kiềm nén tiếng cười, hỏi lại: "Em không muốn như vậy sao?" Anh luôn nói chuyện trực tiếp như vậy, lúc nào cũng khiến Dịch Thần Hi vô lực phản bác, cũng không biết nên trả lời thế nào.

Vốn dĩ mặt cô đã ửng hồng, lại bị lời nói của Hạ Xuyên khiến cho đỏ bửng đến không chịu được. Ánh sáng chỗ núi giả không được tốt lắm, hai người không thể nào nhìn rõ vẻ mặt đối phương, mà Dịch Thần Hi cũng cảm thấy may mắn là không nhìn thấy, nếu không... Khuôn mặt đỏ bừng này sẽ khiến cô cảm thấy xấu hổ.

Rõ ràng cô là một người rất mạnh dạn, nhưng ở trước mặt Hạ Xuyên, cô luôn cảm thấy mình còn non nớt lắm.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Cô trừng mắt nhìn Hạ Xuyên một cái, đôi mắt ướt mê người ấy luôn nhìn cô. Tay cô đặt trên vai Hạ Xuyên, càng lúc càng chặt hơn, mà Hạ Xuyên cũng tùy ý cho hành động ấy, phối hợp với cô khom lưng xuống.

Dịch Thần Hi chớp chớp mắt, lông mi cong vút run rẩy, nghĩ đến chuyện tiếp theo mình định làm, cô liền cảm thấy khẩn trương. Đặc biệt là đối diện với ánh mắt của Hạ Xuyên, càng khiến cô khẩn trương hơn. Nhưng... Cô không muốn mình bị Hạ Xuyên đánh giá thấp.

Cô nhón chân, hôn lên môi anh, toàn bộ quá trình Hạ Xuyên không hề đáp lại, để mặc cho cô tự tung tự tác, hôn không hề có trình tự, nhưng lại khiến cho anh cảm thấy nóng lên. Cô càng dùng ánh mắt ngây thơ ấy nhìn anh, anh càng nhịn không được mà muốn làm chút gì đó với cô.

Lúc Dịch Thần Hi duỗi tay kéo cổ áo Hạ Xuyên, hôn xuống hầu kết của anh, Hạ Xuyên thật sự nhịn không được. Bàn tay giữ lấy cổ cô, một tay che chở sau lưng cô, hung hăng hôn xuống dưới...

Đột nhiên bên ngoài có giọng nói truyền đến, là cuộc nói chuyện giữa một bạn nhỏ với mẹ mình.

"Chúng ta chơi trốn tìm được không mẹ, mẹ tìm con nha."

Giọng người mẹ nhẹ nhàng ôn nhu: "Được, nhưng con không được chạy ra xa nhé."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

"Mẹ yên tâm, con chỉ ở gần đây thôi."

"Được rồi."

Âm thanh càng ngày càng gần, tiếng bước chân cũng càng gần hơn, thần kinh Dịch Thần Hi đều căng chặt, cả người khẩn trương vô cùng, cô đẩy Hạ Xuyên, nhưng bất động, Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi không có biện pháp, chỉ có thể duỗi tay đến tai Hạ Xuyên, nhìn ánh mắt âm u của anh, Dịch Thần Hi thở phì phò: "Có người kìa."

Hạ Xuyên ừ một tiếng: "Mặc kệ."

Dịch Thần Hi đẩy anh ra, trừng mắt: "Không được." Cô cảm thấy nếu bị người khác bắt gặp, tối nay cô không còn mặt mũi mà nhìn ai nữa.

Hạ Xuyên nhướng mày, trước cái nhìn chăm chú của Dịch Thần Hi, anh liếm liếm môi, hỏi lại: "Vậy sao em còn hôn anh?"

Dịch Thần Hi: "..."

Sao cô biết có người chứ. Đang rối rắm không biết trả lời thế nào, cậu bé liền chạy vào, ngước nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt, Dịch Thần Hi cứng đờ người, kinh ngạc nhìn cậu bé đối diện.

Bầu khí trong nháy mắt trở nên vô cùng xấu hổ, cậu bé chỉ vào hai người: "Có phải chị cũng đang chơi trốn tìm không ạ?"

Mắt Dịch Thần Hi sáng lên, ấn bàn tay đang lộn xộn của Hạ Xuyên xuống gật đầu: "Đúng đúng đúng, chị đang chơi trốn tìm với anh này, chị nhường chỗ này cho em nhé, chị ra ngoài trước."

Cậu bé mê mang, ngây ngốc gật đầu: "Được ạ."

Cậu bé vò đầu nhìn hai người đang chạy như bay trước mắt, không hiểu nói: "Vì sao mặt chị ấy lại đỏ như vậy chứ..."

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

- -----------

Sau khi ra khỏi công viên, Dịch Thần Hi không dám ngẩng đầu nhìn Hạ Xuyên. Cúi đầu sốt ruột đi về phía trước.

"Em chạy cái gì?" Hạ Xuyên trầm giọng nói, nhướng mày chăm chú nhìn cô.

Dịch Thần Hi ho nhẹ, giả bộ bình tĩnh: "Em phải về trường rồi."

"Anh đưa em về."

Đưa Dịch Thần Hi về trường học, sau khi nhìn cô đi lên lầu rồi Hạ Xuyên mới rời đi. Đối với buổi hẹn hò ngày hôm nay, hai người đều vô cùng thỏa mãn.

...........

Sau buổi hẹn hò ấy, Hạ Xuyên lại bận rộn, hai người đều cố gắng giữ liên lạc với nhau mỗi tối.

Cũng may Dịch Thần Hi cũng thông cảm cho công việc của Hạ Xuyên, tuy rằng có chút mất mát, nhưng cô càng thích thời điểm Hạ Xuyên tập trung vào công việc. Trong đầu cô luôn ghi nhớ câu nói của Hạ Xuyên, anh là một quân nhân.

Cho nên mặc dù cô và Hạ Xuyên không giống những cặp đôi khác, ngày nào cũng có thể quấn quýt lấy nhau, nhưng đối với Dịch Thần Hi mà nói, có thể được gọi điện cho anh mỗi ngày cũng khiến cô thỏa mãn rồi.

Ngay cả Noãn Noãn cũng cảm thấy bội phục khả năng của Dịch Thần Hi, một người bạn trai hiếm khi ở bên cạnh mình, vậy mà cô lại không hề oán trách.

Truyện chỉ đăng trên wattpad của Xiao He, yêu cầu không re-up trên các trang web khác. Hãy tôn trọng công sức của editor!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau