LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 11 - Chương 15

Chương 10

Nha Trang, 29/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

"Chưa có."

"Thật sự à!" Giọng của Dịch Thần Hi trong nháy mắt nhẹ nhõm hơn nhiều, cô sung sướng nhảy đến bên cạnh Hạ Xuyên, tung tăng nhảy nhót nhìn người bên cạnh, cảm khái nói: "Anh cũng đã năm bốn, vậy mà chưa từng yêu đương sao?"

Hạ Xuyên: "..."

Dịch Thần Hi cũng không quan tâm Hạ Xuyên có trả lời mình hay không, trên đoạn đường trở về, cô liên tục ríu rít nói chuyện, nói không ngừng nghỉ.

Lúc đến nhà, Dịch Thần Hi đột nhiên nắm lấy áo của Hạ Xuyên, hai người đối diện nhau.



"Còn chuyện gì nữa sao?"

"Ừm." Dịch Thần Hi nói: "Có phải ngày mai anh về trường không? Phải đi huấn luyện tiếp sao?"

Hạ Xuyên trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói: "Anh muốn đi tham gia tập huấn."

"Bao lâu nha?"

"Ba tháng."

Dịch Thần Hi a một tiếng, nói thầm một câu: "Lâu vậy sao?" Trên mặt cô lộ rõ biểu cảm vui sướng, nhưng vẫn cố kiềm nén.

Đôi mắt Hạ Xuyên lóe lên, ừ một tiếng.

"Là khảo hạch sao?"

"Cũng có thể xem như vậy." Vào thời điểm nghỉ hè Hạ Xuyên đã tham gia tuyển chọn một bộ môn, hiện tại đã năm bốn vừa đúng lúc tham gia tập huấn, nếu thuận lợi thông qua, có thể được lựa chọn đội ngũ quân đội. Mỗi quân đội có tính chất và nhiệm vụ khác nhau, nhưng đều có chung một mục tiêu là quân nhân vì quốc gia mà tồn tại!

Dịch Thần Hi tự hỏi vài phút mới ngẩng đầu đối diện với ánh mắt Hạ Xuyên, hỏi thêm một câu: "Vậy khi nào anh đi?"

"Buổi sáng sẽ về nhà một chuyến, buổi chiều liền trở về trường học, sau đó cùng đi với cả lớp."

"Như vậy sao?" Dịch Thần Hi dừng một chút, gật đầu" Em biết rồi." Cô rũ mi cười nhạt, sao đó mí mắt cong cong nhìn Hạ Xuyên: "Vậy anh mau vào nhà đi thôi, tối nay còn phải chăm sóc bà Dương thật tốt nữa."



"Ừ."

"Ngủ ngon."

Nhìn Dịch Thần Hi tung tăng nhảy nhót về nhà, Hạ Xuyên mới thu tầm mắt, xoay người vào trong.

- -----------

Sau khi Dịch Thần Hi về nhà tắm rửa, mẹ cô liền gọi qua.

"Mẹ."

Giọng mẹ Dịch ôn nhu nhẹ nhàng vang bên tai: "Tiểu Bảo."

"Sao vậy ạ?"

"Con quyết định đổi chuyên ngành rồi sao?"

Dịch Thần Hi dạ một tiếng, đung đưa chân: "Mẹ, con không thích ngành phát thanh viên, con cũng không muốn học chung với Dịch Ngưng Phù." Cô dừng một chút, nhỏ giọng nói một câu: "Cậu ta cứ tiếp tục ở nhà chúng ta đi, con không có ý kiến, nhưng con không muốn sống chung với cậu ta nữa, sau này cuối tuần con sẽ qua nhà ông bà ngoại, nếu mẹ nhớ con thì cứ qua nhà ông bà đi."

Mẹ Dịch thở dài, một lúc sau mới nói: "Được rồi, con đổi đi, phía Ngưng Phù để mẹ nói chuyện. Thật ra ba con cũng đồng ý rồi, lúc trước đúng là hết cách rồi mới ép buộc con như vậy, mẹ hy vọng Tiểu Bảo hiểu cho ba mẹ."

"Con biết rồi." Dịch Thần Hi mềm giọng nói: "Chúng ta không nói đến cậu ta nữa được không?"

"Được được được." Mẹ Dịch cười, nhẹ nhàng ôn nhu: "Nghe bà ngoại con nói, buổi tối con ra ngoài với cháu ngoại của bà Dương sao?"

"Đúng vậy, tụi con đi một lúc rồi về."

"Cảm giác thế nào, ở nhà bà ngoại rất vui sao?"

Dịch Thần Hi dạ một tiếng, đột nhiên nhớ tới chuyện gì, cô lăn trên giường một vòng mới ngượng ngùng mở lời: "Mẹ."

"Con nói đi."



Dịch Thần Hi suy nghĩ, nhỏ giọng suy nghĩ: "Thực xin lỗi, con lại tạo ra phiền toái cho mẹ rồi."

Mẹ Dịch bật cười, an ủi cô: "Con nói ngốc nghếch gì vậy, là ba mẹ không đúng, chúng ta xin lỗi con, do ba mẹ chưa suy nghĩ thấu đáo về chuyện của Ngưng Phù, bây giờ con muốn đổi chuyên ngành thì cứ đổi đi, không cần hỏi ý kiến ba mẹ đâu."

Dịch Thần Hi dạ một tiếng, hai mẹ con tiếp tục nói chuyện, một lúc sau mới ngắt máy.
Sau khi cúp máy, Dịch Thần Hi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, mới duỗi tay che mặt của chính mình. Qua hồi lâu, Dịch Thần Hi mới từ trên giường bò dậy, tìm một cái túi đựng món đồ mới tìm, đặt báo thức, sau đó mới yên tâm đi ngủ.

....

Nắng sớm mờ sương, đồng hồ báo thức mới vang lên một tiếng, Dịch Thần Hi liền bay nhanh ra khỏi giường, rửa mặt nhanh chóng ra cửa. Đứng trước cửa, trong tay cô vẫn còn cầm món đồ tối hôm qua mới tìm thấy. Chạy chậm ra cổng, Dịch Thần Hi tới nhà bên cạnh, vừa đúng lúc thấy bà Dương đang ngồi ở cửa: "Bà Dương ơi, Hạ Xuyên đâu ạ?"

Bà Dương cười tủm tỉm nhìn cô: "Con tìm thằng nhóc kia sao, nó vừa mới đi rồi."

"A?" Dịch Thần Hi kinh ngạc nhìn bà Dương, vội vàng hỏi: "Anh ấy đi lâu chưa ạ?"

"Khoảng ba phút, chắc giờ cũng tới đầu ngõ rồi."

Dịch Thần Hi ngỡ ngàng, nói câu cảm ơn liền chạy như bay. Tới khi cô thở hổn hển đứng ngay đầu ngõ, cũng không nhìn thấy thân ảnh của Hạ Xuyên. Dịch Thần Hi gãi gãi đầu, có chút buồn rầu nói thầm một câu, không phải nói tám giờ mới đi sao.

"Dịch Thần Hi." Phía sau truyền đến một giọng nam quen thuộc, chất giọng trầm thấp khàn khàn, mang theo từ tính.

Cô ngẩn ra, ngây ngốc nhìn qua đó, nhìn thấy người phía sau rồi, đôi mắt nhanh chóng sáng lên, vô cùng vui mừng: "Anh chưa đi sao?"

"Anh mua chai nước." Hạ Xuyên rũ mắt nhìn cô: "Tìm anh à?"

"Ừm." Dịch Thần Hi gật đầu, nhìn Hạ Xuyên chăm chú, khuôn mặt ưng ửng đỏ đưa đồ vật trong tay qua: "Tặng anh một món quà."

Hạ Xuyên nhìn đồ vật được gói kỹ càng: "Gì vậy?"

"Anh tới nơi hãy mở ra xem."

Hạ Xuyên ngẩn ra, nhoẻn miệng cười: "Được." Anh nhìn Dịch Thần Hi vẫn còn đang rối rắm cắn môi, trầm ngâm một lát hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"

"Có." Dịch Thần Hi ngửa đầu nhìn anh, hơi xấu hổ hỏi một câu: "Hạ Xuyên."

"Ừ?"



"Em có thể ôm anh một cái không?" Giọng cô nhỏ nhẹ, vô cùng khẩn trương, hai chữ cuối cùng chút run run.

Hạ Xuyên hơi giật mình, không nghĩ tới cô sẽ hỏi chuyện này. Anh cúi đầu nhìn cô gái đang khẩn trương, cong khóe miệng cười khẽ.

Tiếng cười kia vang bên tai Dịch Thần Hi, cảm thấy có chút khó xử, lại hơi mất mặt, cô đỏ mặt, cúi đầu tự hỏi, có nên tìm cái cớ cho qua không, nói cô chỉ giỡn thôi, Hạ Xuyên đột nhiên duỗi tay, lúc cô không kịp chuẩn bị đã ôm cô một cái.

Ngay chỗ chóp mũi đều là mùi hương của người trước mặt, quyến rũ, lôi cuối, khiến cô như chìm đắm vào đấy. Ôm khoảng ba giây, Hạ Xuyên buông cô ra, vỗ vỗ đầu cô, nói nhỏ bên tai cô: "Được chưa?"

Dịch Thần Hi chớp chớp mắt hỏi: "Nếu chưa được thì có ôm lại không?"

Hạ Xuyên: "...."

Tác giả có lời muốn nói:

Hạ Xuyên: Được một tấc lại muốn tiến một thước! Tiểu Bảo: Dù gì cũng không được gặp nhau trong ba tháng mà, ôm một cái như vậy sao đủ.

- --------------

Hạ Xuyên đi rồi, Dịch Thần Hi liền cắm rễ tập trung học tập. Cô tìm giáo viên xin đổi chuyên ngành, bởi vì Dịch Thần Hi có lý do chính đáng, trường học cũng không quá miễn cưỡng không cho đổi.

Có rất nhiều người nói rằng, nếu chọn phải một chuyên ngành mà mình không thích, vậy thì bốn năm tới, thậm chí là trong rất nhiều năm sau này, khi nhớ tới thời điểm ấy ai cũng sẽ hối hận. Đã là thứ mình không thích, có cưỡng ép cũng vô dụng. Trường Đại học S cũng hiểu đạo lý này. Việc đổi chuyên ngành còn dễ dàng hơn những gì Dịch Thần Hi tưởng tượng, không bao lâu sau đã xong rồi.

Ngoại trừ việc cô thay đổi lớp học, thì còn lại không có gì biến động.



Cô làm quen với bạn học mới, trầm mê với kiến thức chuyên ngành. Mẹ Dịch Thần Hi là nhiếp ảnh gia, thế nên từ nhỏ cô đã mưa dầm thấm lâu những kiến thức này, khi còn bé mẹ Dịch rất hay dẫn cô ra studio. Đấy là thời điểm Dịch Thần Hi cảm thấy vui vẻ nhất, cũng là khoảng thời gian cô hoài niệm nhất.

Sau này bởi vì công việc của ba, mẹ cô phải chuyên tâm ở nhà đảm đương công việc gia đình, chăm lo con cái, đương nhiên vẫn còn chụp ảnh, nhưng Dịch Thần Hi lại không cảm nhận được cảm xúc ngày xưa nữa. Sau này, Dịch Ngưng Phù tới, mối quan hệ giữa hai mẹ con vẫn tốt, nhưng không còn thân thiết như khi còn nhỏ nữa.

Từ nhỏ Dịch Thần Hi đã yêu thích nhiếp ảnh, cô vốn có kiến thức nền và kinh nghiệm đơn giản.

Đổi chuyên ngành rồi, ngày nào Dịch Thần Hi cũng cảm thấy thoải mái, tuy rằng cả ngày đều bận rộn, nhưng cô lại vô cùng hưng phấn, đây là thứ mà mình đam mê, cho nên phải nhiều thời gian đi nữa, cũng sẽ không cảm thấy mệt.

"Thần Hi." Noãn Noãn nhìn người đang ngắm điện thoại đến phát ngốc, gọi: "Cậu ngẩn người làm gì vậy?"

Mắt Dịch Thần Hi hơi lóe, ánh mắt nhìn Noãn Noãn có chút ánh sáng nhỏ, vô cùng hưng phấn kêu lên: "A a a a a Noãn Noãn, bên kia trả lời tin nhắn của mình rồi!" Cô nhảy từ trên giường xuống, phấn khích ôm lấy Noãn Noãn.



Noãn Noãn giật mình một giây, duỗi tay khống chế lại cơ thể bạn mình, có chút kinh ngạc: "Hạ Xuyên?"

"Đúng nha!" Giọng Dịch Thần Hi vang lên, không khó để nghe ra sự hưng phấn trong ấy.

Một tháng qua, cách mấy ngày cô sẽ nhắn tin cho Hạ Xuyên, nhưng không hề thấy tin trả lời. Tuy rằng lúc đi Hạ Xuyên có nói trong thời điểm huấn luyện sẽ tịch thu toàn bộ điện thoại, nhưng Dịch Thần Hi cũng không nghĩ rằng dù chỉ là một lần cũng không cho. Tin nhắn cô gửi đi như đá chìm đáy biển, cho đến vừa nãy, cô mới tỉnh ngủ cầm di động xem thử, lại nhận được tin nhắn của Hạ Xuyên, tuy rằng chỉ ngắn gọn ba chữ: [Chúc mừng em.]

Nhưng cũng đủ làm cô cảm thấy vui vẻ.

Noãn Noãn nhìn tin nhắn di động của cô, cũng vui vẻ thay cô: "Hay quá, mình biết cậu vui mừng, nhưng có thể buông mình ra không, cổ mình sắp bị cậu cắt đứt rồi."

Dịch Thần Hi: "...À." Trên mặt cô vẫn nở nụ cười, buông cánh tay đặt trên cổ Noãn Noãn ra, rũ mắt tiếp tục nhìn tin nhắn của Hạ Xuyên, suy nghĩ, Dịch Thần Hi nhanh chóng nhắn lại: [Anh lấy được điện thoại rồi sao?]

Hạ Xuyên trả lời nhanh hơn cô nghĩ: [Hôm nay được nghỉ nửa ngày, có thể cầm điện thoại để gọi điện báo bình an về cho gia đình.]

Dịch Thần Hi nhìn thời gian trên điện thoại, đã 11 giờ 58, bởi vì cuối tuần nên cô ngủ trễ, một giấc liền tới bây giờ. Gãi gãi đầu tóc lộn xộn, Dịch Thần Hi nhíu mày trả lời tin của Hạ Xuyên: [Khi nào thì kết thúc nghỉ ngơi?]

Hạ Xuyên: [12 giờ, còn hai phút nữa.]

Dịch Thần Hi: [.......]

Mấy phút sau, khi Dịch Thần Hi nhìn lại điện thoại, cũng không thấy tin nhắn trả lời.

Noãn Noãn nghẹn cười nhìn cô, duỗi tay xoa xoa mặt cô an ủi: "Đừng thở dài, ít nhất anh ta còn có thể trả lời tin nhắn của cậu, mình đoán là bị thu lại rồi."

Dịch Thần Hi a a a vài tiếng, nhíu mày hỏi: "Vì sao mình lại ngủ nhiều như vậy chứ!"

Noãn Noãn nhún vai: "Tối hôm qua cậu còn muốn nói ngủ đến chiều, nếu không phải mình gọi cậu dậy ăn trưa, hẳn giờ này cậu vẫn còn ngủ."

Dịch Thần Hi: "..."

Không đáng yêu gì cả.

- -----

Sau khi thay quần áo, Dịch Thần Hi cùng Noãn Noãn đi xuống tiệm ăn trưa. Gió thu lạnh run, cây bạch quả trong trường đều đã phủ một màu vàng, theo gió rào rạt rơi xuống, khiến cho mặt đất tăng thêm màu sắc. Đạp lên những lá cây đó, còn có thể nghe được tiếng sàn sạt, rất dễ nghe, vừa dễ chịu vừa nhàn nhã.

Hai người không nhanh không chậm bước đi.

Noãn Noãn nhìn hàng lông mày còn nhíu chặt của Dịch Thần Hi an ủi: "Vẫn không vui à?"

"Không phải." Dịch Thần Hi dừng lại, nhìn Noãn Noãn nói: "Cậu nói xem Hạ Xuyên có ý gì?"

"Cậu cảm thấy thế nào?" Noãn Noãn nhìn cô.

Dịch Thần Hi lắc đầu: "Mình không biết." Cô cảm thấy Hạ Xuyên rất tốt với mình, nhưng loại cảm giác này không thể nói nên lời, khoảng thời gian trước Dịch Thần Hi mới biết được số điện thoại Hạ Xuyên cho cô không giống với những bạn học khác, theo như lời của bạn cô, dãy số bọn họ được cho có thể kết nối nhưng không có ai nghe máy, cũng không có tin nhắn trả lời, mà dãy số của Dịch Thần Hi lại có người nghe, cũng có tin nhắn trả lời, còn được ôm...

Cô nói nếu ôm không đủ thì sao, Hạ Xuyên tuy rằng từ chối cô, nhưng cũng đồng ý sẽ nhắn tin cho cô, còn tin nhắn vừa nãy, cũng đã thật sự trả lời rồi.

Chương 11

Nha Trang, 29/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Nghĩ tới đó, Dịch Thần Hi cảm thấy mình càng không hiểu Hạ Xuyên. Tuy rằng cô không rành lắm về chuyện tình cảm, nhưng đối với Hạ Xuyên... Cô vẫn hiểu tình cảm của mình. Nhưng Hạ Xuyên đối với cô, cô không thể nào hiểu được.

Noãn Noãn suy nghĩ, nhỏ giọng nói: "Mình cảm thấy anh ấy đối xử với cậu rất tốt."

Dịch Thần Hi gật đầu hỏi lại: "Có thể nào là vì bà ngoại mình không?"

Noãn Noãn trầm mặc lắc đầu, trong lúc nhất thời hai người không biết nói gì.

"Bỏ đi, ăn cơm trước đã, còn hai tháng cho cậu từ từ suy nghĩ lận mà."

"Ừ."

Hai người đi đến căn tin trường học để ăn trưa, vừa đến cuối tuần trong căn tin luôn nấu những món đặc biệt, thế nên không ít bạn học đều ở lại đây để ăn. Ăn cơm xong, hai người đi dạo ở bên ngoài.

Ánh nắng mặt trời thật sự rất đẹp.



- ------

Nhóm sinh viên huấn luyện mới.

Hạ Xuyên cùng bọn họ chính là sinh viên mới nhập doanh, lần này trường học lựa chọn tổng cộng 30 sinh viên, ngoài những sinh viên được chọn từ trường Đại học quốc phòng, còn hai mươi người nữa từ các trường học khác.

Đội nhóm gồm 50 người, đến cuối cùng chỉ có hai mươi người được chọn. Hạ Xuyên cùng họ tham gia tuyển chọn là bởi vì tương lai muốn là một binh chủng đặc công. Cho nên hiện tại bọn họ được huấn luyện cũng không khác những binh chủng đặc công chính thức là mấy.

Bọn họ tập luận không kể ngày đêm, thời gian huấn luyện mỗi ngày khoảng mười ba tiếng. Hạng mục huấn luyện rất nhiều, thả khiêu chiến đại. Thể năng xạ kích, kỹ năng binh chủng cùng tâm lý và chiến thuật,...

Rạng sáng bốn giờ, một tiếng còi vang lên khiến mọi người dù đang say giấc cũng phải bừng tỉnh, tất cả mọi người đều nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ, ba phút sau đã tập trung đầy đủ, toàn thể thành viên đều đã đứng thành một hàng ngũ ngay ngắn thẳng hàng.

Ánh sáng nhạt nhòa lấp lánh, trời vẫn còn tối, ánh sáng bình minh vẫn còn chưa hiện lên. Mọi chiến sĩ cũng đã chuẩn bị bước kì giữa kỳ tập huấn quan trọng.

Huấn luyện cả ngày, mồ hôi cả lớp đổ ra như mưa mùa hạ, tuy đã vào cuối thu, nhưng mồ hôi vẫn chảy từ trên trán xuống thẩm thấu vào áo quần, ai cũng đã thấm mệt, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn như cũ, đứng thẳng tắp thành một hàng.

"Tập hợp!" Đội trưởng huấn luyện nhìn cả lớp một vòng, trầm giọng nói: "Ngày mai bắt đầu diễn luyện thực chiến, cũng là để kiểm tra tiêu chuẩn của cả lớp trong khoảng thời gian huấn luyện cuối cùng này."

Những sinh viên bên dưới, ai nấy đều thẳng lưng, mắt nhìn thẳng.

"5 giờ sáng tập hợp ở đây, Hạ Xuyên ở lại, mọi người giải tán!"

Những người khác tản ra nhanh như chớp, Hạ Xuyên vẫn đứng thẳng tắp như cũ, ánh mắt sáng quắc nhìn đội trưởng huấn luyện đứng trước mắt.

"Mệt chứ?"

Hạ Xuyên chớp mắt, cả người tỏ vẻ mạnh mẽ: "Tôi không mệt."



Huấn luyện viên cười một tiếng, đá vào một chân anh: "Khoảng thời gian gần đây biểu hiện không tồi, chú cũng đã nói với ba cháu rồi."

Hạ Xuyên gật đầu, ánh mắt tuy có chút né tránh nhưng vẫn bình tĩnh: "Cảm ơn chú."

"Không cần cảm ơn, năng lực của cháu cũng đã đuổi kịp và vượt qua chú rồi." Dừng một chút, ông hỏi: "Cháu muốn làm bộ đội đặc chủng sao?"

"Dạ." Giọng nói trầm ồn mạnh mẽ.

"Cháu không sợ ba mẹ sẽ lo lắng sao?" Bộ đội đặc chủng lúc nào cũng luôn đặt bản thân vào tình thế nguy hiểm, cho dù là gặp chuyện gì, chỉ cần đó là nhiệm vụ của bọn họ, thì không được ngại ngần mà lùi bước, chỉ có thể đi tới.

Nghe vậy, khóe môi Hạ Xuyên gợi lên nét cười: "Chú nghĩ ba mẹ con là loại người này sao?"

Huấn luyện viên nghẹn lời, ông tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Còn một tháng nữa là về nhà rồi, cảm thấy thế nào?"

"Không có cảm giác gì ạ." Đây là lời nói thật. Đối với huấn luyện, Hạ Xuyên vẫn luôn thoải mái, anh không thấy khổ cũng không thấy mệt, mỗi một người đàn ông đều mang trong mình giấc mộng quân nhân, mà anh vừa đúng lúc cũng là một quân nhân, đây là giấc mơ của anh, sao anh có thể cảm thấy mệt được!

"Thằng nhóc này!" Ông nhìn Hạ Xuyên, lắc đầu, trong mắt tràn ngập sự tán thưởng. Ngoại trừ những lúc không đứng đắn, đầu óc hơi chậm (*), thì Hạ Xuyên tuyệt đối là một quân nhân tuyệt vời.

(*) mình nghĩ ý ở đâu là EQ thấp í.

Hạ Xuyên suy nghĩ một lát, nhìn người trước mặt hỏi: "Cháu có một chuyện muốn nói."

"Nói."

"Di động cháu hết pin rồi, trước khi đưa lại cháu nhớ sạc đầy pin giúp cháu." Sau khi nói xong, Hạ Xuyên cũng không cần ông trả lời, phất phất tay rất tiêu sái rời đi.

Người nọ dở khóc dở cười nhìn bóng dáng đáng đánh của Hạ Xuyên, mắng một câu: "Thằng nhóc thúi."

- -----------

Thời gian trong nháy mắt trôi qua, thu bắt đầu chuyển đông. Cành lá tươi tốt ở hai bên đường cũng trở nên xác xơ, khô khốc, nhìn qua giống như những người già ở độ tuổi xế chiều. Gió thổi qua, cũng không còn những chiếc lá vàng rơi xuống nữa.

Từ nhỏ Dịch Thần Hi đã sợ lạnh, mới vừa bước vào mùa đông, cô liền bọc bản thân cẩn thận như một cái bánh chưng để đi học.

Từ lần liên lạc đó với Hạ Xuyên, cô đếm đếm trên các đốt ngón tay, hai người đã dừng liên lạc được hai tháng rồi, Nói ba tháng sau sẽ trở về, vậy mà cũng chưa thấy nói gì. Giảng viên ở phía trước giảng bài, Dịch Thần Hi vẫn cúi đầu ngắm nghía điện thoại, thất thần đếm ngày. Đã 90 ngày rồi.

Cô tự hỏi một lát, quyết định nhắn tin cho Hạ Xuyên: [Anh còn chưa về sao? Không phải nói ba tháng à?]

Mới vừa gửi đi, bạn học bên cạnh liền đẩy đẩy cánh tay cô, nhỏ giọng nhắc nhở: "Thầy hỏi cậu kìa."

"A?" Dịch Thần Hi cả kinh, đứng lên theo bản năng, nhìn ánh mắt không hài lòng của giảng viên, cô mím môi.

"Em nói câu này xem."

Dịch Thần hi nhìn chằm chằm câu hỏi của giảng viên, không tốn chút thời gian nào đã đưa ra đáp án.

Sắc mặt không tốt của giảng viên rốt cuộc cũng giãn ra một chút, nhìn Dịch Thần Hi gật đầu nói: "Nhớ chú ý nghe giảng."

"Được ạ." Thời gian sau đó, Dịch Thần Hi cũng không dám làm việc riêng, hết sức tập trung nghe giảng bài và ghi chép.



Hai tiết buổi sáng cũng kết thúc, bạn cùng bàn với Dịch Thần Hi mò qua, vừa định gọi cô đi ăn cơm trưa chung, điện thoại trên bàn của Dịch Thần Hi vang lên tiếng leng keng, có tin nhắn tới. Tựa như tâm linh tương thông, Dịch Thần Hi nhấn mở điện thoại, nhìn vô.

Hạ Xuyên: [Mới lấy điện thoại được.]

Dịch Thần Hi cầm di động, trên mặt thể hiện sự vui sướng rõ ràng.

Bạn học bên cạnh nhìn cô với vẻ mặt nghi ngờ, hỏi: "Thần Hi, cậu có muốn đi ăn trưa không?"

Dịch Thần Hi cười tủm tỉm lắc đầu từ chối: "Mình không đi đâu, mình về ký túc xá trước đây." Cô nhìn pin điện thoại chỉ còn lại 10%, quay đầu nhìn về phía bạn học một chút: "Mình không đói bụng, cậu đi đi."

"Vậy được rồi."

Dịch Thần Hi cười cười, vội vàng trả lời Hạ Xuyên: [Anh về nhà chưa?]

Cô cúi đầu dọn dẹp đồ đạc trên bàn, cất toàn bộ vào trong cặp, sau đó vui vẻ mang ba lô rời khỏi phòng học. Vội vội vàng vàng chạy về ký túc xá, sạc pin, chuẩn bị nói chuyện phiếm tiếp.

.....

Hạ Xuyên dựa vào tay vịn lan can, nhìn tin nhắn tới cười một tiếng, đồng đội bên cạnh nhích lại gần, dựa trên vai anh để nhìn lén xem thử, lại bị anh linh hoạt né tránh. "Trốn gì chứ, anh Xuyên đang nhắn tin với ai vậy?"

Lông mày Hạ Xuyên khẽ nâng, cười như không cười nhìn người bên cạnh: "Tò mò?"

"Đương nhiên." Đồng đội đánh giá sắc mặt của Hạ Xuyên, nhịn không được tò mò hỏi: "Con gái nhà ai phải không? Chắc đây là bạn gái anh rồi!"

"Cái gì, anh Xuyên của tôi có bạn gái rồi?"

"Làm sao, có ảnh chụp không?"

"Anh Xuyên, cho tụi em mượn di động xem đi!! Có phải bạn gái hay không!" Mọi người trong ký túc xá đột nhiên vọt ra, toàn bộ vây quanh Hạ Xuyên mà dò hỏi.



Trong khoảng thời gian này, mọi người đều chán đến chết rồi, di động cũng bị tịch thu, mỗi ngày ngoại trừ lúc ăn cơm, thời gian ngủ không được vượt qua sáu tiếng, những lúc nghỉ ngơi, cả lớp cũng không có thời gian mà nói chuyện phiếm, đều phải giành giật từng giây để ngủ.

Cho đến hôm nay, sau khi nghe tuyên bố kết thúc huấn luyện, mọi người nhanh chóng lấy lại tinh thần, vây quanh Hạ Xuyên mồm năm miệng mười hỏi.

Hạ Xuyên giả bộ ho một tiếng, nhíu mày nhìn đám người nhiều chuyện bên cạnh, "Mọi người có biết bây giờ mọi người giống gì không?"

"Giống mấy dì trong căn tin đấy."

Mọi người: "Aida, sao anh Xuyên lại nói như vậy, không phải mọi người đang quan tâm anh sao?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên cười, giơ di động lên cao tránh khỏi tầm với: "Tránh ra, tôi đi dọn dẹp đồ đạc."

"Anh Xuyên, anh còn chưa nói cho tụi em đó có phải là bạn gái anh không."

"Không phải." Thanh âm lười biếng truyền đến. Hạ Xuyên để điện thoại vào trong túi, mới thu hồi tầm mắt nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc của bản thân, bọn họ rất ít đồ, chỉ cần một cái ba lô là có thể đựng đủ rồi.

"Đợi lát nữa sẽ có cuộc họp, không biết chúng ta sẽ bị phân phó đi nơi nào."

"Không làm đặc công thì cũng làm bộ đội."

"Ai, tôi không muốn rời xa anh Xuyên đâu."

Hạ Xuyên cười lạnh: "Đừng khiến tôi sợ cậu." Anh thoải mái dựa vào tường, một tay đút túi quần, một tay cầm điện thoại, sườn mặt lạnh lùng, mặt mày chuyên chú nhìn chằm chằm điện thoại, ngẫu nhiên cười một tiếng, chỉ là nụ cười ấy, không ai nhìn ra được là anh đang vui hay không vui, hoặc cũng có thể nụ cười ấy mang rất nhiều hàm nghĩa bên trong.

- ----



Sau một giờ chiều, nắng ấm dào dạt, Dịch Thần Hi chạy chậm về ký túc xá, về tới phòng cô không vội chui vào chăn, mà ngồi ở bàn học, sạc pin tiếp tục nhắn tin với Hạ Xuyên.

Dịch Thần Hi: [Khi nào anh về trường?]

Hạ Xuyên: [Buổi tối.]

Dịch Thần Hi: [Vậy mấy giờ anh đến nơi? Về chung với bạn học sao?]

Hạ Xuyên: [Ừ.]

Tròng mắt Dịch Thần Hi xoay chuyển, cô có rất nhiều điều muốn hỏi anh, nhưng trong nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu. Đột nhiên, cô nhìn món quà trên bàn học đến phát ngốc, cong cong khóe miệng cười một tiếng, rũ mi tiếp tục nhắn tin với anh: [Vậy anh có về nhà bà ngoại anh không? Em có thể tới trường tìm anh không? Lần trước có nói sẽ đưa quà sinh nhật cho anh, em đã mua rồi nhưng chưa tặng cho anh được.]

Hạ Xuyên trả lời rất nhanh: [Không qua đó, không thể.]

Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm tin nhắn của anh, không mấy vui vẻ bẹp miệng. Cô còn tưởng rằng anh cũng giống mình, chẳng lẽ do cô suy nghĩ nhiều? Cô cúi đầu nhìn màn hình tin nhắn, tự hỏi nên trả lời thế nào đây.

Nhưng không đợi cô trả lời, Hạ Xuyên đã gửi thêm một tin nhắn: [Anh đi tìm em.]

Ánh mắt Dịch Thần Hi sáng lên, đọc đi đọc lại mấy lần tin nhắn của Hạ Xuyên, mới sung sướng trả lời: [Em ở đây chờ anh!]

Hai người nói chuyện phiếm liên tục như vậy được một lúc, bên Hạ Xuyên liền có việc bận, Dịch Thần Hi cũng không để ý, tâm trạng cô rất tốt ngâm nga một ca khúc, vô cùng mong chờ lời hứa khi nãy anh nhắn.

Một lát sau Noãn Noãn trở về ký túc xá, nhìn thấy Dịch Thần Hi đang cầm điện thoại cười ngây ngốc. Chớp chớp mắt, Noãn Noãn tò mò tiếng lại gần nhìn, liền thấy một cái tên hiện lên trong tầm mắt: "Hạ Xuyên nhắn tin với cậu sao?"

"Đúng vậy." Hai mắt Dịch Thần Hi cong cong, lấp lánh nhìn cô: "Noãn Noãn."

"Ừ?"

Chương 12

Nha Trang, 29/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

"Chúng ta ra ngoài đi dạo phố đi."

Noãn Noãn nghẹn lời, nhìn cô hỏi: "Sao lại muốn đi dạo phố rồi?"

Dịch Thần Hi a một tiếng, cũng không giấu diếm gì với cô: "Hạ Xuyên nói muốn đến trường tìm mình."

Noãn Noãn cả kinh, kinh ngạc nhìn cô: "Thật sự? Khi nào anh ấy tới?"

"Anh ấy nói hôm nay sẽ về trường học, nhưng khi nào tới nơi thì chưa nói, chắc là ngày mai sẽ tới."

"Được rồi!" Noãn Noãn vội vàng trả lời: "Mua quần áo mua quần áo, lát nữa cậu ngủ một giấc, mình lên lớp xong sẽ về liền, sau đó chúng ta đi ra ngoài dạo phố."

"Được!" Hai người đồng lòng với cuộc hẹn chiều nay.

Buổi trưa hai người ở ký túc xá nói chuyện một hồi lâu, cho đến khi Noãn Noãn phải đi học, Dịch Thần Hi cũng chợp mắt nghỉ trưa một lúc.

Chạng vạng tối, hai người chuẩn bị xong để đi dạo tối thì mặt trời cũng đã lặn.



Hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành một mảng lớn màu cam đỏ lộng lẫy bắt mắt. Ban ngày trời rất nóng, cho nên buổi tối cũng không quá lạnh. Gió không lớn, Dịch Thần Hi cũng thích ứng được với thời tiết này.

"Ăn cơm trước hay đi dạo phố trước?"

"Đi dạo trước đi, khi nào muốn ăn thì ăn."

"Được."

Phía bên trái cổng trường học có một khu mua sắm, nơi đó có rất nhiều cửa hàng, bán quần áo, phụ kiện, còn có rất nhiều thứ nhỏ xinh khác đều tập trung ở nơi đó. Diện tích không nhỏ, có năm sáu nhóm người đang đi dạo, cũng có hai sinh viên đang đi dạo trong này.

Tuy rằng Dịch Thần Hi và Noãn Noãn không thường xuyên tới đây, nhưng cũng khá quen thuộc. Buổi chiều có rất nhiều bạn học tới đây mua sắm, đều là bạn trong trường, từ lúc hai người mới đi đến đầu phố, cũng đã gặp không ít người quen.

"Bắt đầu từ gian đầu tiên đi."

"Được."

Hai người tùy ý đi dạo, đi cả nửa ngày Dịch Thần Hi cũng không chọn được quần áo thích hợp.

"Mình cảm thấy không chọn được món nào cả."

Noãn Noãn nghẹn cười, vỗ vỗ bả vai cô nói: "Phía trước còn vài cửa hàng quần áo, tụi mình tới đó xem thử, mình nghe nói cửa hàng đó đồ khá đẹp." Hai người vừa nói, vừa đi vào.

Cửa hàng này có đa dạng trang phục, nhưng phần lớn đều thiên về phong cách thiếu nữ nhẹ nhàng. Noãn Noãn đi dạo một vòng, đột nhiên mắt sáng lên chỉ vào một cái váy ngắn màu cam ca rô, váy có họa tiết ca rô lớn, đuôi váy được thiết kế theo hình đuôi cá, nhìn qua vô cùng nữ tính.



"Thần Hi cậu thử cái này đi."

Dịch Thần Hi nhìn váy, mắt sáng rỡ, cô có đôi mắt của nhiếp ảnh gia, chiếc váy này rất đẹp, nhưng là... Cũng có thể không thật sự phù hợp với cô.

"Mình không thích mặc kiểu váy này, sẽ lạnh lắm."

Noãn Noãn nhỏ giọng nói bên tai cô: "Người cậu sẽ gặp là Hạ Xuyên đó, nam giới đều thích nhìn phái nữ mặc váy, thời tiết này cũng tốt, không lạnh đến vậy đâu."

"Thật sao?"

"Đương nhiên." Noãn Noãn không nói hai lời, nhanh chóng lấy váy đưa vào tay cô, thúc giục cô mau đi thử. Kết quả có thể nghĩ tới, vô cùng phù hợp với Dịch Thần Hi. Ngoại trừ mua một cái váy, Dịch Thần Hi còn cố ý mua thêm một cái áo lông và một đôi giày để phối hợp với cái váy.

Hai người đi dạo phố đại thắng trở về.

- -------------

Thời gian nhanh chóng trôi qua, buổi chiều tiếp theo Dịch Thần Hi liền nhận được tin nhắn của Hạ Xuyên, nói khoảng tầm 5 giờ sẽ đến trước cửa trường học của cô.

Sau khi kết thúc lớp học buổi chiều, cũng đã đến 5 giờ. Vừa tan học, Dịch Thần Hi liền vội vàng trở về ký túc xá, bộ dáng sốt ruột khiến một người bạn trong ký túc xá cũng phải hoảng sợ.

"Cậu làm gì vậy Thần Hi?"

Noãn Noãn bật cười giải thích cho cô ấy: "Hôm nay Thần Hi nhà chúng ta đi hẹn hò đấy." Cô ấy chỉ vào bộ quần áo: "Cậu thay đồ trước đi."

"Ừ."

Dương Ca - một người bạn cùng phòng khác vui mừng nhìn cô: "Cậu có trang điểm không?"

"Hả?"



"Sao cậu đi hẹn hò mà lại không trang điểm chứ, tới mình giúp cho!" Dương Ca là cô gái duy nhất trong phòng ký túc thích trang điểm, ngày nào đi học cũng sẽ cố gắng trang điểm rồi mới ra khỏi cửa, cho nên khi Dịch Thần Hi còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng trang điểm cho cô.

"Không có thời gian đâu." Dịch Thần Hi nhíu mày, cô sợ Hạ Xuyên phải chờ mình. "Không sao đâu." Dương Ca chỉ bảo cô: "Mình làm nhanh lắm, đừng gấp mà, đây là lần đầu tiên hẹn hò sao?"

Dịch Thần Hi trầm mặc, nhỏ giọng nói: "Cũng không hẳn là hẹn hò."

Dương Ca hiểu ra: "Là crush của cậu sao?"

"Ừm."

Dương Ca cười khẽ, mí mắt cong cong dặn dò Dịch Thần Hi: "Vậy càng phải trang điểm đẹp một chút, phải nhanh tay cướp người về trong tay!"

Dịch Thần Hi: "..." Khả năng này có vẻ khó.

Khoảng hai mươi phút sau, Dương Ca đã trang điểm xong cho cô. Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, mở mắt ra nhìn chính mình trong gương, cô bất ngờ, nhìn người xa lạ trong ấy. Cô định mặc một bộ quần áo đơn giản, nhưng lại chọn cái váy này, thêm vẻ mặt khi trang điểm nữa, trông có vẻ hơi long trọng.

Cô nhìn gương mặt trong gương, đôi mắt hơi rũ, nhìn lên làn môi đỏ thắm, vô cùng quyến rũ.

"Đẹp lắm!" Noãn Noãn đứng bên cạnh kinh ngạc cất lời khen: "Thần Hi, cậu mặc cái váy này rất hợp, tôn lên dáng người cao gầy nhưng ba vòng đầy đủ."

Dương Ca đứng một bên cũng đánh giá: "Đúng là rất đẹp." Cô ấy nhíu mày nhìn Dịch Thần Hi hỏi: "Vì sao cậu gầy như vậy mà vẫn có ngực?"

Dịch Thần Hi: "...." Cô chớp mắt, suy nghĩ một chút mới trả lời: "Có thể là do di truyền?"



Di động vang lên, Dịch Thần Hi cũng không nói chuyện với bọn họ nữa. Thả tóc xuống, liền cầm lấy túi và món quà vội vội vàng vàng chạy xuống cổng. Từ ký túc xá tới cổng trường học, khoảng cách không xa, vốn dĩ chỉ cần mười lăm phút, nhưng bởi vì mặc váy, Dịch Thần Hi tới đó cũng đã hơn mười lăm phút.

Dọc theo đường đi, cô cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, nói rằng đây chỉ là một lần gặp mặt đơn giản, không cần phải khẩn trương như vậy. Nhưng cho dù lặp đi lặp lại rất nhiều lần, cô vẫn không thể nào thuyết phục được bản thân, kiềm hãm được trái tim đang đập rất nhanh của mình.

Vừa đến cổng, Dịch Thần Hi liền nhìn thấy Hạ Xuyên cách đó không xa. Anh vô cùng thu hút sự chú ý của người khác, cho dù chỉ đứng trong một góc, cũng khiến người khác nhìn tới anh đầu tiên.

Hạ Xuyên dựa lưng vào vách tường, đứng lười biếng, trong tay còn đang chơi với cái bật lửa, một lát sau, anh cảm nhận được tầm mắt của Dịch Thần hi, bỗng ngước nhìn lại đây. Tầm mắt hai người vô tình giao nhau, ánh mắt Hạ Xuyên lấp lánh nhìn cô, đột nhiên khóe miệng cong lên.

Dịch Thần Hi đỏ mặt cúi đầu, chờ Hạ Xuyên đi tới.

"Xin lỗi, em đến muộn." Cô nhỏ giọng nói, hai mắt nhìn chằm chằm Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên ừ một tiếng, cười đánh giá cô, nhân lúc Dịch Thần Hi không kịp phòng bị, anh đột nhiên khom lưng tới gần, hô hấp hai người dây dưa bên nhau, cổng trường là nơi tụ tập rất nhiều người, điều này khiến Dịch Thần Hi không khỏi khẩn trương lên.

Lông mi cô run rẩy, vừa định lui về phía sau, một bàn tay Hạ Xuyên liền giữ cằm cô lại, khiến cô hơi ngửa đầu nhìn anh. Ánh mắt anh sáng như đuốc nhìn làn da trắng nõn, hơi ửng hồng của cô, nhìn xuống chút nữa liền thấy làn môi đỏ đang hé mở của cô, Hạ Xuyên híp mắt, nhẹ nhướng mày hỏi:"Em cố ý trang điểm sao?"

Giọng anh trầm thấp, có thể nghe được ý cười rõ ràng trong đó, trong mắt hiện lên sự xấu xa.

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, trước kia cô chưa bao giờ cảm thấy mình là thanh khống, cho tới khi gặp được Hạ Xuyên, thậm chí cô còn cảm thấy mỗi một câu mà anh nói ra đều dễ nghe đến không chịu được, trước đây Dịch Thần Hi luôn khinh bỉ Noãn Noãn, sao lại có thể đam mê giọng của một người đến như vậy. Cho tới bây giờ, cô mới hiểu được... Hóa ra âm thanh của một người, thật sự có thể khiến người khác mê muội đến vậy.

Thậm chí cô có chút trầm luân trong đó.

Đỏ mặt, Dịch Thần Hi trừng mắt nhìn Hạ Xuyên, ở cùng nhau trong doanh trại đã ba tháng, tựa hồ không cần dùng nhiều thời gian và sức lực để suy đoán, Hạ Xuyên cũng có thể biết được Dịch Thần Hi đang suy nghĩ cái gì.
"Anh buông em ra." Xung quanh đều là âm thanh ồn ào, Dịch Thần Hi cảm thấy xấu hổ, vẫn đang ở cổng trường mà.

Hạ Xuyên cười một tiếng, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của cô, đầu lưỡi chạm nhẹ vào môi mình, híp mắt tiến tới gần cô: "Mặc như vậy em không lạnh sao?"

Dịch Thần Hi đẩy cánh tay Hạ Xuyên ra, hừ lạnh: "Không lạnh." Cô ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt: "Anh đen hơn rồi."

Hạ Xuyên: "...Ừ."

Dịch Thần Hi đánh giá anh từ trên xuống dưới, thật ra Hạ Xuyên cũng không đen lắm, nhưng so với thời điểm trước kia, Dịch Thần Hi cảm thấy đen hơn, điều này khiến anh càng có mùi vị đàn ông hơn. Trước đây cô chỉ cảm thấy anh kiên cường hơn những người con trai khác thôi, nhưng cảm giác cũng không hề mãnh liệt, cho tới bây giờ, cô mới cảm thấy Hạ Xuyên thật sự mạnh mẽ hơn rất nhiều.

"Đen liền xấu một chút rồi." Cô bổ sung một câu.

Hạ Xuyên trầm giọng, liếc nhìn cô: "Ai xấu?"

Dịch Thần Hi cười giảo hoạt, nghịch ngợm chỉ tay vào chính mình: "Em em em, là em xấu."

Hạ Xuyên hừ cười nhìn cô: "Nói thật sao?" Nói xong, cũng không đợi Dịch Thần Hi trả lời, anh liền đổi đề tài: "Muốn ăn cái gì?"



Nghe vậy, tròng mắt Dịch Thần Hi xoay chuyển, mỉm cười hỏi: "Anh có bận gì không?"

"Không có." Hôm nay lớp Hạ Xuyên vừa trở về nghỉ ngơi, cũng không vội trở về trường học.

Dịch Thần Hi ừm một tiếng: "Vậy đi ăn lẩu đi, thời tiết lạnh như vậy rất thích hợp ăn lẩu." Nói xong, cô rất cẩn thận nhìn Hạ Xuyên: "Được không?"

"Ăn ở đâu?" Lời ít ý nhiều.

Dịch Thần Hi cố ý chọn một quán lẩu cách trường học rất xa, bởi vì muốn ở cùng Hạ Xuyên lâu một chút.

"Em muốn ăn ở đó sao?"

"Đúng vậy." Sắc mặt Dịch Thần Hi bình tĩnh trả lời: "Quán lẩu ấy có hương vị truyền thống, ăn cũng khá ngon, bây giờ qua đó chắc không cần phải xếp hàng đứng chờ."

Tầm mắt Hạ Xuyên như có như không nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười: "Được, tới đó ăn thôi." Anh thu hồi tầm mắt, duỗi tay muốn đón xe, bị Dịch Thần Hi ngăn lại.

"Chúng ta ngồi tàu điện ngầm qua đó đi, đi taxi rất lãng phí." Mặt cô không đỏ tâm không nhảy mà nói lời này, hoàn toàn quên mất trước giờ bản thân không bao giờ ngồi tàu điện ngầm hay phương tiện công cộng nào.

Hạ Xuyên cười nhìn cô, cũng không chọc thủng chút ý đồ này của cô, cúi đầu sảng khoái đáp: "Vậy thì đi tàu điện ngầm vậy."



Thời điểm 5 giờ chiều, vừa đúng lúc là thời gian tan học của học sinh, cũng là giờ tan tầm. Trên tàu điện ngầm có rất nhiều người, Dịch Thần Hi có một thẻ tàu điện ngầm, nhưng đã lâu rồi không dùng, lần này cũng không mang theo, cho nên chỉ có thể xếp hàng mua vé.

Hạ Xuyên cũng không để ý, hai người bình thản chờ lấy vé tiến vào tàu điện ngầm.

Một trước một sau, bên trong tàu điện ngầm cũng có điều hòa, Dịch Thần Hi cũng không cảm thấy lạnh, chỉ có tay có chút lạnh.

Hai người đợi một chút, mới nhẹ nhàng vào tàu điện ngầm. Trong tàu rất đông người, ngay cả chỗ nắm tay cũng không còn, Dịch Thần Hi bị người bên cạnh vô tình đụng vào, chuẩn bị té ngã, Hạ Xuyên nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy eo cô, sau đó vô cùng tự nhiên nắm lấy tay cô, kéo vào một góc.

Toàn bộ quá trình Dịch Thần Hi đều ngốc lăng nhìn bàn tay đang nắm lấy mình, lòng bàn tay Hạ Xuyên có vết chai, là do lúc huấn luyện để lại dấu vết. Ngón tay mạnh mẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé yếu ớt của cô, tựa như có một phản ứng hóa học xảy ra.

Cho đến khi dựa vào một góc, Hạ Xuyên buông tay cô ra, cúi đầu nhìn cô, đột nhiên cười nói: "Sao em lại dễ đỏ mặt như vậy?"

Dịch Thần Hi: "..." Cô trừng mắt nhìn Hạ Xuyên: "Là do em nóng thôi."

Hạ Xuyên nhìn áo lông mỏng manh của cô, khóe miệng nâng lên một nụ cười: "Vậy sao?"

"Vốn dĩ chính là vậy!"

Hạ Xuyên cũng không so đo với cô, không để ý đứng trước mặt cô, khoảng cách không xa không gần, hai người đứng đối diện nhau. Dáng người Hạ Xuyên rất đẹp, lại cao như vậy, khóe miệng như có như không luôn mang theo nét cười, mặt mày đẹp trai, làm nữ sinh bên cạnh không khống chế được mà nhìn anh, nhỏ giọng nói thầm.

"Anh ấy đẹp trai quá đi!"

"Cảm giác là một người rất mạnh mẽ, sống lưng thật thẳng, có chút giống quân nhân."



----------------

Lời của editor:

Xin lỗi đã để mọi người chờ cả một tuần nhé, do trong tuần mình bận quá chỉ có thể edit trước, chứ không beta kịp.

Nên mình quyết định sẽ thay đổi lịch đăng truyện: Chủ nhật hàng tuần (tối thiểu 4 chương <3)

Mong mọi người sẽ thông cảm cho mình nha ( ˘ ³˘)♥

Chương 13

Đà Nẵng, 05/04/20

Editor

"Đúng không, mình cũng cảm thấy vậy, nếu thật là quân nhân cũng không có gì quá kỳ lạ."

"Thật thích nha."

Hai nữ sinh ôm nhau, thảo luận hưng phấn, tuy đã cố gắng đè thấp giọng nói của mình xuống, nhưng Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên đều có thể nghe rõ ràng không xót một chữ.

Dịch Thần Hi liếc mắt nhìn hai cô gái kia, đột nhiên đá chân Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên không kịp phòng bị, rên một tiếng nhìn cô: "Em phát bệnh sao?"

"Đúng vậy." Dịch Thần Hi liếc anh: "Đồ đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt."

Hạ Xuyên: "....." Cười nhìn chăm chú vào đôi mắt cô: "Nhóc con."

Dịch Thần Hi: "..." Không thể nhịn được mà đá thêm chân còn lại, tức giận nhìn anh lặp lại: "Em mới không phải là nhóc con."

Hạ Xuyên cười nhạo, nhìn hai ống quần mình đều có dấu giày của cô, rồi lại nhìn chằm chằm cô, nhưng cũng không có phản ứng nào khác.

Bầu không khí quỷ dị giữa hai người cứ tiếp tục cho tới trạm tàu điện ngầm, tới nơi Dịch Thần Hi đến quán lẩu kia. Vào ngày mùa đông, lẩu chính là món ăn thích hợp nhất, Dịch Thần Hi vô cùng yêu thích món này, một tuần bảy ngày có thể ăn được năm nồi lẩu, cũng may thể chất cô tốt, ăn nhiều cũng không có vấn đề gì.

Hai người một trước một sau bước vào tiệm, Dịch Thần Hi hưng phấn gọi đồ ăn, sau khi chỉ món xong mới nhìn người đối diện hỏi: "Anh ăn vậy đủ không?"

Hạ Xuyên nghe những món cô vừa mới đọc, nhìn cô như đứa ngốc nói: "Em cảm thấy con trai có thể ăn nhiều hay ít?"

Dịch Thần Hi bĩu môi: "Sao em biết được, em nghe nói mấy anh ăn rất nhiều."

"Vậy là đủ rồi."

"Vậy được rồi ạ." Đưa thực đơn trả lại cho người phục vụ, Dịch Thần Hi chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ, quán lẩu ở tầng hai, vị trí bọn họ ngồi sát cạnh cửa sổ, có thể nhìn được ngọn đèn dầu dưới lầu, cùng dòng người lui tới.

Dịch Thần Hi nhìn vô tấm kính trên cửa sổ, nhìn người con trai đang cúi đầu châm trà, đôi mắt lóe lên. Có những lúc, chỉ cần một hành động nhỏ của Hạ Xuyên thôi cũng khiến cô cảm thấy rung động. Cô vẫn luôn thích quân nhân, cũng thích cảm giác an toàn mà Hạ Xuyên mang đến, cho nên cô không hề hoài nghi cảm xúc của mình.

Ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Hạ Xuyên một lúc lâu, cho đến khi Hạ Xuyên quay qua cười, Dịch Thần Hi mới thu hồi tầm mắt: "Ăn lẩu đi."

"Ừ." Hạ Xuyên cũng không hỏi ý cô là gì, hai người ăn ý tập trung vào nồi lẩu mới bưng lên.

Vừa nhìn thấy nồi lẩu, Dịch Thần Hi liền kêu lên một tiếng vui sướng, không quan tâm đến Hạ Xuyên nữa, tập trung "chiến đấu" với nồi lầu. Trong lúc ăn tối, hai người không nói với nhau quá mười câu. Lúc ăn uống no nê cũng là đã một tiếng rưỡi sau.

Hạ Xuyên đứng dậy đi tính tiền, hai người cùng nhau ra khỏi quán.

Vừa ra khỏi quán lẩu, Dịch Thần Hi liền cảm thấy lạnh. Từ trước đến nay cô luôn sợ lạnh, huống chi bây giờ đang là buổi tối, cô mặc đồ cũng khá mỏng manh, thật sự chỉ đẹp mắt, không hề giữ ấm chút nào.

Hạ Xuyên nhìn cô: "Lạnh sao?"

"Không có." Dịch Thần Hi khẽ ho một tiếng, nhìn phía trước: "Anh vội về sao?"

"Không bận lắm."

Mắt Dịch Thần Hi sáng ngời: "Chúng ta đi dạo một chút được không?"

"Được." Hạ Xuyên cười nhẹ, duỗi tay xoa tóc cô, cử chỉ thân mật: "Đi thôi."

Dịch Thần Hi nhìn bóng dáng Hạ Xuyên ở phía trước, duỗi tay sờ sờ đỉnh đầu của mình, đột nhiên ngây ngốc nở một nụ cười.

Thật ấm áp.

- ---------

Khung cảnh buổi tối rất đẹp, Dịch Thần Hi chọn nơi tập trung nhiều người để đi dạo. Đi được một lúc, cô muốn đi toilet, liền nói với Hạ Xuyên một tiếng, Dịch Thần Hi chạy đến một trung tâm thương mại gần đó, tìm được toilet.

Tới lúc cô bước ra, bên ngoài đang xảy ra một cảnh tượng vô cùng ồn ào. Mọi người xung quanh đều kêu lên: "Nhảy lầu, nhảy lầu kìa."

"Trời ạ, sao đến bây giờ vẫn chưa có ai tới."

"Rốt cuộc có bao nhiêu uẩn khúc trong lòng vậy chứ, lại chọn cách nhảy lầu."

"Gọi báo chưa?"

Xung quanh đều là âm thanh ồn ào, mồm năm miệng mười lọt vào tai.

Dịch Thần Hi theo tầm mắt mọi người ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt là một tòa nhà rất cao, được biết đến là tòa nhà cao nhất thành phố, mỗi ngày đều có rất nhiều người lui tới, nhưng bây giờ, trên mái nhà lại có bóng đen đang đứng.Tim cô không khỏi đập nhanh hơn, quay đầu tìm Hạ Xuyên. Không tìm được người, Dịch Thần Hi gọi điện thoại cho anh, gọi vài cuộc đều là trạng thái không ai nghe máy.

Cô nhíu mày, lôi kéo người bên cạnh hỏi: "Chào anh, anh có nhìn thấy một người đàn ông cao 1m88, mặc một cái áo khoác màu đen, nhìn rất đẹp trai không?"

Người đàn ông lắc đầu: "Không nhìn thấy."

Dịch Thần Hi kéo một người khác lại hỏi vài câu, rốt cuộc cũng có một người nhớ ra: "Có phải để tóc ngắn không?"

"Đúng vậy, anh có nhìn thấy anh ấy đang ở đâu không?"

Người nọ chỉ về hướng tòa nhà cao tầng nói: "Anh ta vừa nghe nói có người muốn nhảy lầu liền chạy qua đó rồi."

Dịch Thần Hi ngẩn ra, nói cảm ơn sau đó không hề chần chừ mà chạy đến cửa thoát hiểm của tòa nhà, cửa thang máy sẽ cấm không cho ai vào. Đúng lúc này, nhân viên cứu hộ đến, di tản mọi người xung quanh, để lại một khoảng đất rộng lớn.

Mái nhà không tính là cao, nhưng cũng không hề thấp. Hơn hai mươi tầng, đi bộ lên các tầng lầu đòi hỏi phải có sức lực khá tốt.

Đã đi được mười tầng lầu, Dịch Thần Hi mệt đến không chịu nổi. Cô cúi đầu nhìn váy của mình, không thể nào chạy thoải mái được. Đây là chiếc váy bó sát người, muốn leo cầu thang phải bò từng bước một, quá chậm. Suy nghĩ một chút, cúi đầu dùng tay trực tiếp xé tà váy của mình, giúp cho chân có thể thoải mái soải bước hơn, tiếp tục chạy lên trên.

Thời điểm cô đến mái nhà, nhân viên cứu hộ cũng đã đến nơi. Mở cửa, Dịch Thần Hi liền thấy người con trai cách đó không xa. Lưng thẳng tắp, không biết từ khi nào áo khoác đã bị quăng qua một bên, anh chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay màu đen đưa lưng về phía cô, gió trên sân thượng rất lớn, càng phác họa rõ nét thân hình anh hơn, mạnh mẽ rắn rỏi. Dịch Thần Hi nhìn thấy, đôi mắt lóe lên.

Ngay lúc mọi người vẫn còn do dự, người con trai ấy không hề chần chừ mà chạy ngay lên sân thượng.

Ánh đèn buổi tối không quá sáng, trên sân thượng càng mờ mịt hơn nữa, gió lạnh thổi tới từng cơn, trong thời tiết mùa đông lạnh thấu xương này, càng khiến lòng người thêm hốt hoảng.

Mặt Hạ Xuyên lạnh lùng nhìn cô gái cách đó không xa, anh định dùng những chiến thuật tâm lý trấn an đã học trước đó để giúp cô ấy bình tĩnh lại. Giọng anh trước giờ luôn trầm thấp, trong bóng tối ấy, mang thêm một chút chất khàn, mỗi một câu, một chữ đều được nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng lại đánh vào tâm trí con người.

Trên sân thượng ngoại trừ Hạ Xuyên, còn có không ít nhân viên đang làm việc ở đó, cùng một người đàn ông khác, thế nhưng, những người này chỉ dám đứng từ xa, không ai dám tiến lên. Cho đến khi đội cứu hộ đến, đội trưởng phòng cháy cùng Hạ Xuyên đứng cạnh nhau, cô gái nhìn thấy hai người tới càng ngày càng gần, dần dần lui về sau, tay nắm lấy lan can sân thượng.

"Các người đừng tới đây, nếu bước thêm một bước nữa tôi liền nhảy từ đây xuống!" Gió rất lớn, bên tai có thể nghe được rất rõ ràng lời cô gái ấy vang lại đây.

Dịch Thần Hi đứng ở cửa, cô cũng cảm thấy khẩn trương hơn, cô sợ hãi, cho dù là Hạ Xuyên hay cô gái kia. Cô sợ Hạ Xuyên tiến lên phía trước, cũng sợ cô gái kia sẽ ngã xuống.

Đội cứu hộ đứng xung quanh đều im lặng, mọi người đã làm xong công tác chuẩn bị. Đội trưởng phòng cháy đứng bên cạnh Hạ Xuyên cố ý dùng cách của mình để áp chế cảm xúc đang mất khống chế của cô gái: "Cô có thể xuống trước hay không? Cho dù xảy ra chuyện gì, tự sát cũng không phải là một lựa chọn tốt."

"Các người không hiểu." Cô gái thét lên phản bác một cách chói tai, cô cúi đầu nhìn về phía dưới, một bầu trời đen như mực, thỉnh thoảng sẽ có một hai ánh đèn lập lòe, khiến cô cảm thấy hoa mắt, chóng mặt. Cô thu hồi tầm mắt của chính mình, không dám nhìn xuống nữa. Nếu không phải đường cùng, ai sẽ lựa chọn cách tự sát này để kết thúc sinh mệnh của bản thân chứ.

Hạ Xuyên dừng một chút, liếc nhìn người bên cạnh, duỗi tay giơ thủ thế đặc trưng của bộ đội, đoàn người liền hiểu rõ hành động này. Các chiến sĩ phòng cháy đều hiểu rõ, hiểu anh muốn làm gì. Hạ Xuyên là người đi đến sớm nhất, vì muốn trấn an cảm xúc của cô gái, anh cố gắng tiến lên một bước, dựa gần sát vào lan can sân thượng. Anh chỉ cần ba bước nữa là có thể nắm lấy tay cô gái kia.

"Đừng tới đây! Nếu anh bước thêm một bước nữa tôi sẽ nhảy xuống!" Cô gái nhìn Hạ Xuyên, hét lên.

Hạ Xuyên không quan tâm đến gần thêm một chút, nhắc nhở cô: "Cô chỉ cần bước thêm một bước nữa, tính mạng của cô sẽ kết thúc." Giọng anh rất có từ tính, mang thêm một chút cảm xúc mê hoặc: "Hôm nay cô chọn cách nhảy lầu tự sát, đã nghĩ tới con trai của mình hay chưa?" Ánh mắt anh nặng nề, sâu không thấy đáy, tranh thủ lúc cô gái kia giật mình thì nhanh chóng tới gần.

"Cô có nghĩ tới không? Con trai cô đang ở nhà chờ cô về, bây giờ đứa bé ấy mới chỉ mấy tháng tuổi, cô có thể để con mình còn nhỏ như vậy mà không có mẹ sao..." Hạ Xuyên nói từng câu từng chữ, im lặng tới gần, lúc cô gái giật mình, anh nện một bước lớn, tiến thêm một bước.Chỉ một bước nữa, Hạ Xuyên đã có thể đụng tới cô gái kia. Thế nhưng, cô ấy phục hồi tinh thần lại, phẫn nộ nhìn Hạ Xuyên thét chói tai, "Đừng tới đây." Cô lùi một bước, chân dẫm vào khoảng không, toàn bộ thân mình liền ngã xuống.

"A..."

Hạ Xuyên nhanh tay duỗi ra, nắm lấy bàn tay ấy, nhưng sức gió rất lớn, cô gái từng chút từng chút rớt dần. Các chiến sĩ phòng cháy tiến lên, bắt lấy hai người. Nửa người Hạ Xuyên đều ở ngoài sân thượng, gân tay nổi lên, cánh tay dùng sức, bởi vì lực cản của gió, muốn dùng sức kéo người lên quá khó khăn, huống chi cô gái kia còn dùng sức giãy dụa.

Hạ Xuyên hít sâu một hơi, nói với người phía sau: "Giữ chặt chân tôi." Lúc sau, anh buông đôi tay đang chống giữ ở lan can ra, hai tay dùng sức, kéo cô gái ở giữa không trung lên. Từng chút từng chút một, tất cả mọi người đều dùng sức, trong một phút quay cuồng... Anh kéo người lên, chân rơi xuống đất, hơi dùng sức, kéo hai người từ người lan can trở về.

Hạ Xuyên rên một tiếng, cô gái kia cũng ngã trên người anh, toàn bộ phía sau lưng của anh đều tiếp xúc với sàn đất. Các chiến sĩ phòng cháy tiến lên đỡ người dậy.

Cô gái vẫn luôn khóc không ngừng, chiến sĩ phòng cháy bên cạnh nhanh chóng đưa người vào bệnh viên, chưa đến năm phút trên sân thượng chỉ còn lại Hạ Xuyên cùng vài chiến sĩ phòng cháy.

Đội trưởng phòng cháy nói lời cảm ơn với Hạ Xuyên: "Cậu có bị thương hay không?"

Hạ Xuyên lắc đầu: "Tôi không sao."

Người nọ tiếp tục hỏi: "Có muốn đến bệnh viện khám thử không? Hôm nay khá phiền toái, chuyện lớn như vậy, cũng may có người tự nguyện chạy lên cứu người."

Hạ Xuyên hơi gật đầu, cúi đầu chào người trước mặt: "Đây là nhiệm vụ thôi." Từ ngày anh quyết tâm phải làm quân nhân, Hạ Xuyên liền biết sứ mệnh của mình là gì.

Xả thân cứu người.

Người đàn ông cười, làm động tác chào kiểu quân nhân với anh.

Hai người nhìn nhau cười, ông ấy chỉ phía sau: "Cô gái kia chắc là bạn cậu phải không, lo lắng đến khóc rồi."

Nghe vậy, Hạ Xuyên mới nhìn Dịch Thần Hi đứng bên kia, chỉ thấy bóng dáng gầy yếu của cô, đuôi lông mày hơi nâng lên, anh dừng một chút, cười khẽ, không trả lời.

"Hẹn gặp lại."

- ---------

Từ sau khi cô gái kia được cứu, trái tim lơ lửng giữa không trung của Dịch Thần Hi mới thả lỏng trở lại.

Cô nghiêng người dựa vào vách tưởng, chỉ cảm thấy hai chân nhũn ra. Chỉ trong nháy mắt, trong đầu cô hiện lên rất nhiều suy nghĩ, nếu Hạ Xuyên không chú ý, nếu anh không có.... Vạn nhất anh không có... Dịch Thần Hi hoàn toàn không dám nghĩ tới hậu quả.

Cô hít sâu liên tục, cho đến khi trái tim bình tĩnh trở lại, mới từ từ đứng thảng người dậy. Tay vịn vách tường, muốn xuống lầu. Phía sau vươn tới một bàn tay, ôm lấy bả vai cô, kéo cô vào trong lồng ngực.

Một bàn tay dày rộng, cho dù cách một lớp quần áo Dịch Thần Hi cũng có thể cảm nhận được lòng bàn tay cực nóng ấy. Hơn nữa, đôi bàn tay vừa cứu một người từ bàn tay tử thần trở về.

Dịch Thần Hi không làm động tác gì, để Hạ Xuyên tùy ý ôm cô, vỗ nhẹ sau lưng cô. Hai người không ai nói chuyện, cô ngơ ngẩn nhìn màn đêm cách đó không xa, thời tiết tối nay không hề đẹp chút nào, không nhìn thấy dù chỉ là nửa vầng trăng. Một không gian đen như mực, khiến cô không thể nhìn thấy bất cứ hy vọng nào.

Hạ Xuyên ôm cô một hồi lâu, cho đến khi thân mình cô ấm áp hơn, anh mới buông cô ra.

Hai người đối diện nhau, Hạ Xuyên rũ mắt nhìn chăm chứ vào cô: "Dọa em rồi sao?"

Dịch Thần Hi nhấp miệng, nhìn chằm chằm anh, một lúc sau, cô mở miệng nói chuyện: "Buông em ra."

Giọng cô khàn khàn, không còn âm thanh mềm mại nũng nịu như ban nãy nữa. Lông mi run rẩy, khóe mắt Dịch Thần Hi còn đọng lại nước mắt trên đó.

Hạ Xuyên ngẩn ra, buông bàn tay ôm lấy cô ra. Dùng ngón tay lau đi nước mắt trên khóe mắt cô, bàn tay thô ráp đè trên da thịt mềm mại của cô, loại cảm xúc này khiến Dịch Thần Hi run rẩy, theo bản năng lùi về sau một bước.

"Dọa em thật rồi sao?"

Dịch Thần Hi lắc đầu, nghẹn giọng nói: "Em phải quay về."

Hạ Xuyên sửng sốt, vội vàng trả lời: "Để anh đưa em về." Thời điểm anh nói những lời này, hoàn toàn không quan tâm đến cánh tay đang trầy da đến thảm thương của mình.

Dịch Thần Hi nhìn, lạnh lùng ừ một tiếng mới xoay người đi về hướng thang máy, bước vào thang máy, cô đứng nép về một góc, hờ hững, hoàn toàn không giống với thái độ trước đây. Bầu không khí trong thang máy có chút quỷ dị, cũng không biết có phải do sự cố vừa nãy hay không, mà cả đoạn đường từ tầng cao nhất đi xuống dưới hai người cũng không thấy ai vào thang máy.

Trên đường phố lại trở về trạng thái náo nhiệt như ban đầu, người đến người đi, đèn đuốc sáng trưng.

Dịch Thần Hi gọi một chiếc xe gần đấy, hai người lần lượt bước vào, cô ngồi dựa vào cửa sổ xe, nói địa chỉ, sau đó không nói thêm câu nào.

Không lâu sau, hai người đến nơi Dịch Thần Hi nói, cô lạnh nhạt nhìn Hạ Xuyên, "Vào đi thôi."

Hạ Xuyên nhìn bệnh viện trước mắt, ngạc nhiên, duỗi tay xoa tóc cô, khoác chiếc áo khoác đen của mình lên vai cô: "Mặc vào."

Chương 14

Đà Nẵng, 05/04/20

Editor: Xiao He

"Không cần." Dịch Thần Hi từ chối, đưa áo khoác lại cho anh, vẻ mặt lạnh nhạt: "Anh vào bệnh viện đi, em trở về trường học."

Nghe vậy, Hạ Xuyên khẽ cong khóe miệng, cười như không cười nhìn cô: "Một mình em trở về trường học?"

"Ừm."

"Không cần anh đưa về sao?"

"Ừm."

Truyệ

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hạ Xuyên gật đầu: "Được thôi." Anh vẫy chiếc xe vừa mới bước xuống: "Anh đưa em về trước, sau đó sẽ đến bệnh viện." Đối với ánh mắt không đồng ý của Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên không hề để ý chút nào: "Hoặc là đợi lát nữa anh đưa em về, hoặc là bây giờ."

Đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi, nói từng câu từng chữ: "Để em về một mình, anh không yên tâm."

Hai người giằng co, ai cũng không muốn nhận thua.

Dịch Thần Hi bị gió thổi, cả người đều trở nên lạnh lẽo. Cô im lặng thật lâu, sau đó mới xoay người đi về hướng bệnh viện, cho dù có tức giận đến mấy, cô cũng không nỡ nhìn Hạ Xuyên... Không đi xử lý vết thương của anh.

Tìm được bác sĩ, bác sĩ liền xử lý vết thương cho Hạ Xuyên, hỏi anh còn chỗ nào bị thương nữa hay không, Hạ Xuyên cởi áo thun ra, toàn bộ phía sau lưng, bởi vì cọ xát với sàn nhà, đều đang rỉ máu, nhìn qua rất dọa người. Mà chỗ vết thương trên cánh tay, càng không cần phải nói, da bị rách toạt, máu vẫn không ngừng chảy ra, còn có những hạt cát nhỏ lưu lại trên cánh tay.

Dịch Thần Hi ngơ ngẩn nhìn những vết thương đó, nhắm mắt, không đành lòng nhìn tiếp. Bác sĩ dùng nước muối để rửa sạch miệng vết thương cho Hạ Xuyên, khi nước muối chạm vào vết thương, Dịch Thần hi có thể cảm nhận được sự đau đớn đó, thế nhưng, Hạ Xuyên như mất cảm giác vậy, vẻ mặt tự nhiên nhìn vết thương đang được làm sạch, sau đó thoa thuốc, lại mặc áo vào.

Truyệ

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Bác sĩ đưa đơn thuốc cho anh, dặn dò: "Mỗi ngày thoa ba lần, buổi tối tắm xong thì thoa thêm một lần nữa, ý chí của cậu nhóc này khá nhỉ, vết thương nghiêm trọng như vậy mà cũng không rên một tiếng."

Hạ Xuyên hơi mỉm cười: "Vết thương này không là gì đâu ạ."

Dịch Thần Hi ở phía sau hừ lạnh, không nói lời nào. Ở bệnh viện một lúc lâu, chờ tới khi hai người đi ra, đã là mười giờ tối, gió lạnh run.

"Đưa em về trường thôi."

Dịch Thần Hi không nói một lời, lạnh mặt bước lên xe. Từ bệnh viện về trường học không xa lắm, khi xe dừng trước cổng trường, Dịch Thần Hi cũng mặc kệ người phía sau lưng, lập tức xuống xe bước về cổng trường học, mới vừa đi không lâu, cánh tay liền bị người khác nắm chặt, cả người cô bị kéo một cái, Hạ Xuyên lại ôm cô một lần nữa.

Dịch Thần Hi giãy dụa, tay đấm chân đá muốn Hạ Xuyên buông mình ra.

"Anh buông em ra!" Giọng nói của cô vô cùng hung hăng, âm thanh của cô nghẹn ngào, cô vẫn luôn cố gắng áp chế cảm xúc của mình, không muốn mình gục ngã trước mặt Hạ Xuyên.

Truyệ

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Tay Hạ Xuyên nắm lấy tay cô, để cô tùy ý đánh mình, chờ một hồi sau cô không còn sức lực nữa mới nói: "Thực xin lỗi." Anh cúi đầu nhìn Dịch Thần Hi: "Anh biết em lo lắng cho anh, nhưng với tình huống như vậy." Anh không thể nào không đi cứu người.

Hạ Xuyên nhìn cô chăm chú, nói từng câu từng chữ: "Anh là một quân nhân."

Vì anh là một quân nhân, thế nên khi tình huống như vậy xảy ra, anh không thể nào trơ mắt đứng nhìn.

Cho dù biết việc cứu người hôm nay có khả năng nguy hiểm rất cao, Hạ Xuyên vẫn phải đi. Từ khi anh lựa chọn thi vào trường quân đội, từ khi bọn họ lựa chọn trở thành quân nhân, bọn họ liền biết sứ mệnh của bản thân là gì. Lúc trước bọn họ lập lời thề, vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí mình.

Cho dù là bao lâu đi nữa, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, đều sẽ không thay đổi, cũng sẽ không bao giờ quên.

Cứu người vốn là trách nhiệm của quân nhân!

Truyệ

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Từ cổng trường đến ký túc xá, có hai đường đi vào, một đường lớn, một đường nhỏ. Đường nhỏ sẽ tương đối gần hơn, nhưng lại đen như mực. Bởi vì Dịch Thần Hi có chút sốt ruột, nên chọn con đường này, bây giờ hai người đang đứng dưới một cây cổ thụ lớn, im lặng đối diện nhau.

Ánh đèn trong rừng cây nhỏ lúc sáng lúc tối, đèn đường vẫn chập chờn như vậy.

Gió buổi tối làm những tán cây rung sào sạt, tiếng động có chút rợn người. Dịch Thần Hi nhìn Hạ Xuyên, đối diện với anh. Biểu cảm anh vô cùng nghiêm túc, toàn bộ đều rơi vào đáy mắt cô.

Nghiêm túc, tập trung, những lời anh nói ra cũng rất có trọng lượng, cô đều biết.

Dịch Thần Hi đứng quá lâu, cũng không muốn nhìn anh nữa. Cô không biết mình nên nói gì, cô biết điều Hạ Xuyên làm là đúng, là chuyện vốn dĩ anh sẽ làm, nhưng cô không thể nào yên lòng, cũng không nhịn được mà giận dỗi, loại cảm giác tức giận này, cô không trách Hạ Xuyên, cô chỉ tức bản thân mình. Thậm chí cô còn nghĩ, nếu tối nay cô không đi tới nơi ấy, có phải chuyện đó sẽ không xảy ra hay không? Cũng có thể, nếu cô không đi toilet, có phải Hạ Xuyên sẽ không chạy lên ấy hay không?

Truyệ

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Nhưng tất cả chỉ là giả thiết. Có đôi khi vận mệnh chính là kỳ diệu như vậy, có thể bây giờ không gặp được, nhưng lần sau Hạ Xuyên lại gặp chuyện như vậy, nhất định anh vẫn sẽ chọn cách chủ động cứu người.

Dịch Thần Hi cắn môi, trong mắt luông trực trào nước mắt, tưởng chừng như sắp tuôn rơi. Không ai biết rằng thời điểm cô nhìn thấy Hạ Xuyên rơi nửa người ra ngoài sân thượng, loại cảm giác tim treo giữa không trung ấy, cảm giác không có chút tin tức gì, thật sự không thể nào chấp nhận được. Thời khắc ấy trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, chỉ cần Hạ Xuyên không có chuyện gì, thì cái gì cô cũng có thể làm.Thậm chí, Dịch Thần Hi còn nghĩ cô sẽ nguyện ý để Dịch Ngưng Phù bắt nạt mình, chỉ cần Hạ Xuyên không sao.

Cô đúng thật là rất thích anh rồi, thích đến điên rồi.

Rõ ràng hai người chưa gặp nhau nhiều lần, rõ ràng mối quan hệ này vẫn chưa đi đến đâu, nhưng lại thích anh đến vậy. Tình cảm thời niên thiếu ấy, luôn không thể nào hiểu được, nhưng lại vô cùng nhiệt huyết.

Ánh mắt Hạ Xuyên khóa chặt cô, "Em có lạnh không?"

Dịch Thần Hi cắn môi, trầm mặc thật lâu mới đẩy Hạ Xuyên ra: "Hạ Xuyên." Giọng cô khàn khàn, nghẹn ngào nói: "Em muốn về nghỉ ngơi trước."

Nghe vậy, Hạ Xuyên bất ngờ, nhìn chằm chằm cô thật lâu, sau đó mới ừ một tiếng, cảm xúc cô đang bất ổn, Hạ Xuyên cũng không nói thêm nữa. Chỉ có thể cho cô thời gian.

"Anh đưa em về ký túc xá." Anh cho Dịch Thần Hi một đường lui: "Đừng từ chối anh, nếu không anh không thể nào yên tâm được."

Lông mi Dịch Thần Hi run rẩy, gật đầu: "Được."

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Hai người một trước một sau đi về hướng ký túc xá nữ, cho tới khi nhìn thấy cô đi vào bên trong, Hạ Xuyên mới xoay người rời đi. Lúc anh quay người lại, Dịch Thần Hi liền bước ra khỏi nơi trốn, bước ra ngoài, nhìn Hạ Xuyên cho dù bị thương, nhưng bóng lưng vẫn thẳng tắp như cũ, chớp chớp mắt, rốt cuộc cô vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

Kiên cường cả một đêm, ở thời điểm chỉ còn lại một mình, cô mới buông lỏng bản thân, không thể nào nín được.

- --------------

Từ sau ngày hôm đó, Dịch Thần Hi không hề nhắc tới Hạ Xuyên, rốt cuộc cô cũng không chủ động liên lạc với Hạ Xuyên.

Cứ như vậy, trong chớp mắt liền tới cuối tuần. Chạng vạng chiều thứ sáu, trong ký túc xá chỉ còn lại Noãn Noãn và Dịch Thần Hi, hai người chuẩn bị ngày mai đi dạo phố sau đó về nhà, chiều này không muốn ra đường để chen chút với các bạn học lắm.

Noãn Noãn cẩn thận quan sát nét mặt của cô, ho khẽ, giọng Dịch Thần Hi liền vang lên: "Noãn Noãn."

"A?"

"Cậu muốn hỏi cái gì thì hỏi đi."

Noãn Noãn trầm mặc, kéo một cái ghế dựa qua, cúi đầu nhìn Dịch Thần Hi đang viết nhật ký, nhướng mày: "Hai ngày này cậu không liên lạc với Hạ Xuyên sao?"

"Không có."

Noãn Noãn nga một tiếng, ký ức về buổi tối sau khi Dịch Thần Hi trở về vẫn còn đọng trong ký ức cô, đôi mắt sưng húp như hạch đào, toàn bộ đều màu hồng, cô muốn hỏi, nhưng Dịch Thần Hi chỉ nói một câu liền khiến cô không thể nào hỏi nổi.

Cô nói: Chờ mình bình tĩnh lại hãy hỏi.

Cho nên mấy ngày nay Noãn Noãn vẫn luôn bức bí trong lòng, cũng không thể chủ động hỏi chuyện giữa cô với Hạ Xuyên, lúc ấy là do bị từ chối nên khóc hay là có nguyên nhân khác. Nhưng nghĩ đến việc Dịch Thần Hi khóc nức nở như vậy, Noãn Noãn liền cảm thấy đau lòng.

"Cậu tỏ tình với Hạ Xuyên rồi?"

"Vẫn chưa." Chỉ hai chữ nhưng lời ít ý nhiều.Noãn Noãn nhìn chăm chú vào cô: "Vậy tối đó hai người làm sao vậy, mấy ngày nay còn không liên lạc với nhau, còn khóc thành như vậy?"

Nghe vậy, Dịch Thần Hi xoay cây bút trong tay, vừa định cầm một món đồ nào đó nhưng lại quên mất, cũng không đặt bút xuống nổi nữa. Cô suy nghĩ một lát, nhìn Noãn Noãn hỏi: "Noãn Noãn, nếu người cậu thích không màng tính mạng đi làm một chuyện, tựa như cứu người, cậu sẽ thế nào?"

Noãn Noãn suy nghĩ thật lâu, đôi mắt ngập ngừng nhìn cô: "Vì vậy nên cậu nổi giận với Hạ Xuyên?"

"Không phải nổi giận." Dịch Thần Hi cũng không biết nên nói như thế nào, cô không giận Hạ Xuyên, cô chỉ giận chính mình.

Truy

Hãy tôn trọng công sức của editor!

Suy nghĩ, cô nói lại toàn bộ sự việc hôm đó với Noãn Noãn, sau khi nghe xong Noãn Noãn trầm mặc thật lâu, mới hỏi lại cô: "Nếu là cậu, cậu sẽ đi cứu người sao?"

Dịch Thần Hi: "Sẽ."

Cô biết rất rõ đáp án của mình, cũng biết điều Hạ Xuyên làm là đúng đắn, cho nên mới giận bản thân.

Noãn Noãn bật cười, vỗ vỗ an ủi bả vai cô: "Chính cậu cũng đã có đáp án của mình, vậy còn giận dỗi gì chứ?"

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Mình chỉ lo lắng thôi."

"Mình biết cậu lo lắng, nhưng công việc của Hạ Xuyên vốn dĩ gắn liền với hiểm nguy." Noãn Noãn dựa vào bàn, nhìn chằm chằm cô: "Thần Hi, nếu cậu vẫn muốn tiếp tục mối quan hệ này, vậy cậu cần phải chấp nhận những chuyện như vậy có thể xảy ra."

"Mình biết." Thật ra Dịch Thần Hi biết rất rõ, việc thích Hạ Xuyên có ý nghĩa như thế nào. Nhưng chuyện tình cảm không ai có thể khống chế được.

Noãn Noãn cười: "Vậy khi nào cậu đi tìm Hạ Xuyên?"

Dịch Thần Hi vừa mới chuẩn bị trả lời, ngoài cửa liền truyền đến tiếng đạp cửa, hai người liếc nhau, có chút kinh ngạc: "Ai vậy?"

Ngoài cửa truyền đến âm thanh quen thuộc, là Dịch Ngưng Phù: "Chị à, ba muốn chúng ta về nhà."

Dịch Thần Hi ngẩn ra, vội vàng đứng dậy, mở cửa phòng ký túc xá, nhìn người đứng trước cửa, mà ở phía sau Dịch Thần Hi... còn có một người nữa, là thư ký của ba cô.

"Chú Âu Dương, sao chú lại tới đây?"

Âu Dương cười cười, nhìn cô: "Đứa nhóc này, bao lâu rồi cháu chưa về hả, chú tới đây để đón cháu về nhà."

Dịch Thần Hi nhấp môi, nếu chỉ mình Dịch Ngưng Phù tới nói, nhất định cô sẽ không quay về, nhưng... Tình huống bây giờ không giống vậy, chú Âu Dương đã tới rồi, vậy có nghĩa là tối nay cô nhất định phải về nhà.

"Vậy chú chờ con một chút, con đi thu dọn đồ đạc."

"Được, không cần vội."

Dịch Thần Hi đóng cửa lại, cùng dọn đồ đạc với Noãn Noãn, không lâu sau bọn họ cùng nhau xuống lầu, trước tiên đưa Noãn Noãn về nhà trước, sau đó Dịch Thần Hi mới cùng hai người bọn họ về nhà.

- -------

Gió chiều hôm nay khá mạnh, mùa đông tới rồi, thế nên trời tới rất nhanh. Mở cửa xe một chút, gió lạnh thổi vào, khiến Dịch Thần Hi cảm thấy lạnh bất ngờ.

Cô nhìn đèn đường dần sáng bên ngoài cửa sổ, ánh đèn lúc sáng lúc tối, dừng một chút, Dịch Thần Hi cúi đầu lấy điện thoại ra, bên phía Hạ Xuyên không có chút động tĩnh nào. Bẹp bẹp miệng, Dịch Thần Hi mở lại lịch sử trò chuyện của hai người, thật ra chỉ có mình cô nói, lần nào Hạ Xuyên cũng trả lời rất ngắn gọn, lạnh nhạt bình tĩnh.

Đột nhiên Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm vào bốn chữ kia mà phát ngốc, là tin nhắn khi anh trở về.

"Anh tới tìm em.", chỉ bốn chữ này, bây giờ nhìn lại Dịch Thần Hi liền cảm thấy ngực ấm áp hẳn, tay cô dừng trên dòng chữ ấy, vừa định chủ động nhắn tin với Hạ Xuyên, Dịch Ngưng Phù đột nhiên nghiêng người qua: "Chị à?"

Dịch Thần Hi cả kinh, nhanh chóng cất điện thoại vào, ngược mắt nhìn cô: "Có việc gì?"

Dịch Ngưng Phù nhún vai: "Tối hôm bữa chị đi đâu vậy?"

"Hôm nào?"

"Là hôm kia đó." Dịch Ngưng Phù nhìn cô: "Em nghe bạn học nói hình như chị khóc, có phải chị đang yêu..." Lời chưa nói hết, đã bị Dịch Thần Hi đánh gãy.

Cô lạnh nhạt liếc nhìn Ngưng Phù một cái, cong khóe môi, không hề khách khí chút nào: "Liên quan đến cậu sao?"

"Thần Hi." Phía trước truyền đến một giọng trầm thấp.

Dịch Thần Hi bĩu môi, dạ một tiếng: "Chú Âu Dương, có thể cho chú xuống xe hay không, tối cháu sẽ về nhà sau." Cô cười tủm tỉm nói: "Trước mười giờ tối nay cháu sẽ trở về."

"Ba cháu đang chờ cháu ở nhà đấy."

"Tìm cháu có việc gì sao ạ?"

"Có."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi trong nháy mắt an tĩnh lại: "Vậy được."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau