LÒNG BÀN TAY SỦNG ÁI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lòng bàn tay sủng ái - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Nha Trang, 14/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Ba tháng mùa xuân, cả vùng đất như hồi sinh trở lại. Vạn vật sinh sôi, liễu lục hoa hồng, chiếu vào ánh mắt là một phong cảnh tưng bừng sức sống.

Gió nhẹ lướt qua mặt, gió xuân vỗ về chơi đùa ngọn tóc. Lúc chạng vạng, mặt trời chiều ngã về hướng tây, ánh nắng chiều tà chiếu trên cửa kính phòng làm việc, phản xạ ra từng tia nắng khác biệt, khiến người nhìn vào liền cảm thấy mê muội.

Tuy nói thời tiết đã ấm lại, nhưng vào thời điểm đầu mùa xuân, vẫn còn mang theo chút lạnh lẽo.

Hoàng hôn chìm dần vào những tầng mây, không còn ánh chiều tà, sắc trời cũng dần dần tối xuống. Dịch Thần Hi bận rộn cả ngày, công việc của cô đều đã hoàn thành xong, buổi sáng chụp trang bìa cho hai tạp chí, buổi chiều chụp poster tuyên truyền, còn chụp thêm quảng cáo tuyên truyền cho một nhãn hiệu.

Mới bước ra khỏi phòng làm việc, liền nhận lấy một trận gió lạnh, làn gió mạnh mẽ, khiến mặt cô trở nên lạnh giá.

Cô duỗi tay bọc chặt áo khoác trên người mình, nghe người bên cạnh lải nhải: "Công việc ngày mai rất quan trọng, em phải chụp quảng cáo cho hai nghệ sĩ tính tình khó nhằn, nên tối nay em đi tụ họp đừng uống quá nhiều." Nói xong, Lưu Uyển nhìn vào bộ trang phục bên trong áo khoác cô, nói thầm: "Em có muốn đổi một bộ đồ khác không, bộ này cũng quá tùy ý rồi."

Dịch Thần Hi nhíu mày, dừng bước chân nhìn lại trang phục trên người mình, quay đầu nhìn Lưu Uyển: "Chị Uyển, em chỉ tham gia một buổi đi chơi với bạn bè, không sao đâu."

"Buổi tiệc của Hướng Doanh Doanh vẫn nên chú ý tới bề ngoài một chút, nói không chừng có không ít truyền thông bên đó, tốt xấu gì em cũng nên trang điểm."

Dịch Thần Hi cong cong khóe môi cười: "Được rồi, trong cốp xe em còn một bộ lễ phục khác, đợi lát nữa em sẽ thay."

"Vậy được, em nhớ uống ít rượu thôi."

"Được ạ."

"Uống say thì gọi điện cho chị, chị đi đón em."

Dịch Thần Hi cười bất đắc dĩ, đối với tính cách như người mẹ này của quản lý cô đành bất lực: "Được, em đã nhớ, em đi trước đây."

"Chú ý an toàn."

"Dạ."

Dịch Thần Hi để món quà ở trong tay đặt trên ghế phụ, khởi động xe rời đi.

- --------

Biệt viện khuôn viên hoa hồng, ở giữa là một hồ nước, là địa điểm vui chơi yêu thích của giới nhà giàu. Thời điểm Dịch Thần Hi đến, bên trong đã ầm ĩ đến không chịu được, cô vừa mới đỗ xe vào, còn chưa đi vô đã nghe được âm thanh náo nhiệt từ bên trong truyền ra.

Hôm nay là buổi tiệc độc thân trước ngày kết hôn của bạn tốt của cô - Hướng Doanh Doanh, qua tới ngày mai, Hướng Doanh Doanh liền phải từ biệt hàng ngũ cẩu độc thân, đi vào cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Dịch Thần Hi quen biết cô ấy lúc học đại học, tuy rằng đã mấy năm không liên với nhau, nhưng từ khi cô trở về thủ đô, hai người thường xuyên gặp mặt, mối quan hệ tiếp tục duy trì, thế nên hai người cũng xem là khá thân thiết.

Cô đi vào, Hướng Doanh Doanh liền đi nhanh qua đón tiếp: "Sao giờ cậu mới đến?"

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, đùa nghịch mái tóc của mình một chút: "Có hơi bận một chút, chúc mừng cậu nha."

Hướng Doanh Doanh gật đầu, nhìn bộ đồ đen từ đầu đến cuối của cô, với dáng người gầy như vậy, không hề thích hợp với bầu không khí như bây giờ, "Sao lại mặc bộ đồ này đến đây rồi?"

"Hôm nay phải ra nước ngoài, mặc như vậy tương đối thuận tiện." Huống chi Dịch Thần Hi có thói quen mặc quần, dễ dàng hoạt động.

Hướng Doanh Doanh gật đầu, lôi kéo cánh tay cô nói: "Mọi người đều mặc lễ phục cả rồi, cậu lên lầu thay đồ với mình đi, lần trước mình nhìn thấy một bộ đồ, cảm thấy rất thích hợp với cậu."

"Không cần phiền phức như vậy đâu, mình cũng mang theo đồ của mình mà."

"Đừng, mình còn lạ gì cậu, từ trước giờ cậu không hề thích những nơi như vậy, quần áo mang theo chắc cũng bình thường thôi, bộ lễ phục của mình nhất định sẽ khiến cậu thích."

Cuối cùng, Dịch Thần Hi không còn cách nào khác chỉ có thể đi lên thay trang phục với Hướng Doanh Doanh. Không có biện pháp mà, ý kiến của cô dâu ngày mai là quan trọng nhất, hơn nữa đây còn là ý tốt của Hướng Doanh Doanh, cô không muốn từ chối quá gay gắt.
Bước vào phòng, Hướng Doanh Doanh liền kích động đưa bộ lễ phục ra, là một cái váy dài được xẻ tà một nửa.

"Mình cố ý chọn cho cậu, bọn họ nghe nói mình có quen biết cậu, đều nói muốn gặp cậu một lần." Hướng Doanh Doanh nhét bộ lễ phục vào tay Dịch Thần Hi, đẩy cô về hướng toilet, "Cậu thay đi, đợi lát nữa cùng mình xuống dưới."

Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm cái váy đỏ trong tay, trầm tư một lúc, mới xoay người đi vào phòng tắm.

Ba phút sau, Dịch Thần Hi bước ra khỏi toilet, Hướng Doanh Doanh nghe được tiếng vang, ngẩng đầu nhìn qua, trong mắt hiện lên một tia kinh diễm. Cô ấy nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi vài giây, cho tới khi người bước tới trước mặt mình, Hướng Doanh Doanh mới hoàn hồn, kinh ngạc cảm thán: "Mẹ ơi, cậu hợp với màu đỏ quá đó! Đợi lát nữa mặc cái váy này bước xuống dưới, không biết sẽ mê hoặc biết bao nhiêu người nữa!" Đi quanh Dịch Thần Hi hai vòng, cô ấy tiếp tục nói: "Quá đẹp, rất phù hợp với cậu!"

Dáng người Dịch Thần Hi khá cao ráo, cao 1m72, tỉ lệ cơ thể cân đối, chân lại vô cùng thẳng, còn đặc biệt trắng, phần xẻ tà trên váy, theo bước chân cô, đôi chân dài trắng nõn như ẩn như hiện, vô cùng quyến rũ, phần sau váy còn hở lưng, còn tôn thêm phần xương bướm cùng chiếc cổ thiên nga thon dài, kết hợp với khí chất của cô và ngũ quan tinh xảo, một đôi mắt phượng lúc nào cũng mang nét cười nhìn người khác, bộ dáng này khiến Hướng Doanh Doanh cũng phải động tâm.

Lúc đầu định làm tóc nữa, nhưng sau khi xõa toàn bộ tóc xuống, mái tóc xoăn dài càng làm tăng thêm vài phần mê hoặc.

"Cậu thay giày cao gót đi."

Dịch Thần Hi dừng một chút, cúi đầu nhìn giày của mình: "Cứ tùy ý đi."

"Đừng, thay đi." Hướng Doanh Doanh tìm một đôi giày cao gót ở trong phòng đưa cô thay vào, mới tiếp tục cảm khái: "Nhìn xem, đẹp hơn ban nãy nhiều."

Dịch Thần Hi: "...Cậu quá khoa trương rồi."

Hướng Doanh Doanh không cần suy nghĩ, liền đáp lại: "Mình không hề khoa trương chút nào, cậu đẹp như vậy, khó trách lúc trước Hạ Xuyên bị cậu làm cho thần hồn điên đảo." Vừa dứt lời, Hướng Doanh Doanh liền cảm thấy hơi thở của Dịch Thần Hi có chút thay đổi, cô ấy lùi về sau một bước, cười gượng nói: "Cái kia, chúng ta mau xuống đi, đợi lát nữa bạn bè của chồng mình cũng sắp tới rồi."

Sau khi nghe được cái tên quen thuộc, đôi mắt của Dịch Thần Hi chợt lóe, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục lại bình thường: "Bữa tiệc độc thân này mấy cậu còn làm chung với nhau sao?"

"Đúng vậy, đều quen biết với nhau cả, không thể nào tổ chức riêng được, nếu không thì dự tiệc của mình thì sao dự tiệc của anh ấy được?" Hướng Doanh Doanh nói như là điều đương nhiên, cô ấy cùng chồng là thanh mai trúc mã, cho nên bạn bè của hai người đều chơi chung với nhau.

Nghe vậy, Dịch Thần Hi không còn lời nào để nói. Thật ra cô cũng không hiểu lắm tiệc độc thân là như thế nào.

- -----------

Đi theo Hướng Doanh Doanh xuống lầu, vừa tới chỗ cầu thang, dưới lầu liền truyền đến tiếng kinh hô.

"Không tin được, đây là Thần Hi sao!"
Một bộ váy dài, nửa kín nửa hở, lay động lòng người, màu đỏ như lửa, kinh diễm tuyệt vời.

Lời nói vừa kết thúc, tất cả mọi người trong đại sảnh đều chuyển tầm mắt về hướng này, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi, cũng may cô đã quen với sự chú ý như vậy, ánh mắt lạnh nhạt, sắc mặt không đổi đi về phía trước, tiến về một góc phòng ngồi xuống.

"Hôm nay chị quá xinh đẹp rồi nha." Bên cạnh liền xuất hiện một cô bé, nhìn Dịch Thần Hi bằng đôi mắt cực kì hâm mộ.

Dịch Thần Hi cười đáp lễ, trong ánh mắt lộ vẻ xa cách có thể thấy được: "Là mọi người nói quá thôi."

"Không có đâu, bọn em đều cảm thấy chị Thần Hi như vậy mà."

Dịch Thần Hi cười, vỗ vỗ bả vai cô bé: "Cám ơn em."

Cô ngồi ở một góc sô pha uống rượu, bên cạnh đều là âm thanh ầm ĩ, Dịch Thần Hi nhíu nhíu mày, đối với tình cảnh ồn ào như này cô vẫn không hề thích ứng chút nào. Cô cúi đầu nhìn đôi giày cao gót không vừa bàn chân mình, có một loại cảm xúc muốn cởi ra. Mới vừa có ý tưởng này, còn chưa kịp thực hiện, Dịch Thần Hi đã bị người gọi lại.

"Dịch Thần Hi!"

Dịch Thần Hi ngẩn ra, dựa theo giọng nói quay đầu lại nhìn, nhìn đến người xuất hiện trong tầm mắt mình, cô híp mắt đánh giá: "Hứa Chấn Hoa?"

Hứa Chấn Hoa bưng ly rượu đến gần, đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Mới đầu mình còn tưởng là nhìn nhầm, không ngờ là cậu thật."

Dịch Thần Hi hơi mỉm cười: "Về khi nào vậy?" Hứa Chấn Hoa là bạn đại học của Dịch Thần Hi, mới tốt nghiệp liền đi du học, tính thời gian thì cũng đã 5 năm rồi hai người chưa gặp nhau.

"Mới trở về mấy ngày trước thôi." Anh mỉm cười, nhìn Dịch Thần Hi nói: "Vừa mới nghe mấy người bên kia nhắc đến cậu, mình còn tưởng là trùng tên họ thôi, không ngờ đúng là cậu."

"Nhắc đến mình?" Dịch Thần Hi nhướng mày: "Cậu nói bọn họ sao?"

"Đúng vậy, đều nói buổi tiệc hôm nay sẽ có một vị mỹ nữ nhiếp ảnh gia tham dự, mọi người đều muốn tới làm quen một chút, không nghĩ rằng sẽ là cậu."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi nhoẻn miệng cười, đổi chủ đề khác: "Khi nào cậu về nước?"

Hai người đứng giữa đám người nói chuyện phiếm, hồi còn đại học, quan hệ giữa Dịch Thần Hi và Hứa Chấn Hoa không tồi, trong lớp anh còn là lớp trưởng, làm việc vô cùng nghiêm túc, tính cách ôn hòa, khiến cho những người xung quanh cảm thấy vô cùng thoải mái.

5 năm không gặp, hai người trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, khiến Dịch Thần Hi không chú ý tới âm thanh xao động phía sau. Hứa Chấn Hoa tiếp tục hỏi về tình hình gần đây của cô: "Cậu nói xem vừa tốt nghiệp xong cậu liền bỏ chạy đi mấy năm, ngay cả bạn học cũng không hề có tin tức nào từ cậu."

Dịch Thần Hi ngẩng đầu, dừng một chút, hơi mỉm cười: "Mình trở về lâu rồi, lần họp mặt lớp trước còn tham gia mà."

"Vậy sao, mình chỉ nhìn đoạn hội thoại trong nhóm, hai năm trước cậu về rồi sao?"

"Ừm."

"Bạn trai cậu đâu, cũng trở về cùng cậu sao?" Nói xong, Hứa Chấn Hoa không nhịn được tò mò hỏi: "Hôm nay sao cậu ấy không đến cùng với cậu, nếu biết cậu ăn mặc như thế này, không chừng lại ăn nhiều thùng giấm chua lắm." Hứa Chấn Hoa vẫn chưa quên lần trước chỉ vì mình đi gần Dịch Thần Hi liền bị Hạ Xuyên giáo huấn cả ngày lẫn đêm.

Nghe vậy, ánh mắt Dịch Thần Hi mê mang nhìn anh một hồi lâu, trầm mặc.

"Cậu nói ai?"

"Bạn trai cậu đó."

Dịch Thần Hi trầm mặc một lát, khóe môi cười nhưng không hề thật lòng, nghiêng đầu suy nghĩ: "Hạ Xuyên à..." Cô như nghĩ ra, không tim không phổi mà cong môi đỏ, nhẹ nhàng nói: "Mình nhớ ra rồi, anh ta từng nói trừ khi đã chết, nếu không sẽ vẫn luôn yêu mình."

Hứa Chấn Hóa ngẩn ra, không hiểu ý của cô: "Vậy cậu ta..."

Dịch Thần Hi thản nhiên cười một tiếng, tựa như không hề để ý tới người này, cô bình tĩnh ném xuống ba chữ: "Đã chết rồi."

Chương 2-1

Nha Trang, 14/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Đột nhiên, phía sau truyền đến một tiếng vang lớn, Hạ Xuyên mặc một thân quân trang, phong thái đĩnh bạt như một cây tùng đứng ở phía sau cô, lời này vừa nói ra, cái ly trong tay anh đã bị bóp nát, pha lê rơi đầy đất. Những mảnh pha lê nhỏ đâm vào trong lòng bàn tay, nhưng anh lại không cảm giác được sự đau đớn ấy.

Hứa Chấn Hoa theo bản năng nhìn qua, từ bả vai Dịch Thần Hi nhìn về người kia, rối rắm một phen, không biết có nên nhắc nhở cô không, người đàn ông kia giống như xác chết vùng dậy vậy.

"Hạ..."

Dịch Thần Hi khẽ cười, không thèm để ý đến tình huống phía trong gương, tấm gương vô cùng bóng loáng, có thể phản xạ tốt người đàn ông đứng sau lưng cô, cô khẽ nhếch môi đỏ, cầm ly rượu nâng lên một chút, uống một hơi cạn sạch, sự khiêu khích trong ánh mắt vô cùng rõ ràng.

Tiếng pha lê khá rõ, Hướng Doanh Doanh nghe được tiếng động liền nhanh chóng chạy tới đây: "Đây là như thế nào..." Lời còn chưa nói xong, liền nhìn thấy người đàn ông đứng trong đại sảnh, Hướng Doanh Doanh ngờ ngợ gọi một tiếng: "Anh Xuyên?"

Hạ Xuyên mặc một bộ quân trang màu xanh oliu, sắc mặt lạnh lẽo khiến không khí xung quanh trầm xuống, mà trong lòng bàn tay anh, vẫn còn đổ máu, máu theo lòng bàn tay chảy xuôi xuống dưới, nhỏ giọt xuống sàn nhà trơn bóng, sắc đỏ chói mắt.

"Là anh." Giọng nói trầm thấp khàn khàn, trầm ổn nhưng có lực.

Hướng Doanh Doanh ngẩn ra, có chút kinh ngạc: "Anh trở về khi nào vậy?" Cô cúi đầu nhìn, vội vàng gọi người phục vụ tới dọn dẹp những mảnh pha lê nhỏ.

"Sao tay vẫn còn chảy máu rồi, anh mau đi băng bó đi."

"Không sao." Chỉ hai từ nhưng lời ít ý nhiều.

Hướng Doanh Doanh khụ một tiếng, liếc nhìn chồng mình một cái, để anh ấy dẫn Hạ Xuyên đi, nhân vật chính vừa đi, bầu không khí trong đại sảnh nhanh chóng khôi phục náo nhiệt, có rất nhiều người chưa từng gặp Hạ Xuyên, thế nên không khỏi có chút tò mò về anh.

Mọi người tụ tập với nhau, bàn tán sôi nổi.

Thanh âm ồn ào náo nhiệt lọt vào tai, biểu cảm của Dịch Thần Hi chưa từng thay đổi, vẫn giữ nét mặt như cũ, mặt mày không có chút ủ rũ nào, có lẽ là đã say rồi, đôi mắt của cô không còn trạng thái minh mẫn như mới đầu.

Hướng Doanh Doanh hắng giọng, đứng trước mặt cô, tác phong nghiêm túc, khiến cho hai MC ở trên hơi khẩn trương.

"Thần Hi."

"Ừ?"

Hướng Doanh Doanh gãi đầu, hơi xấu hổ nói: "Mình không biết hôm nay anh Xuyên sẽ tới."

"Ừm."

"Cậu có biết anh ấy về nước khi nào không?"

Dịch Thần Hi dựa vào quầy bar, ngẩng đầu nhìn người đàn ông mới thay quần đang bước ra, ừ một tiếng, "Không biết." Sao cô biết được. Ánh mắt hai người đối diện, Dịch Thần Hi bị thất thố liền tránh đi ánh mắt lạnh thấu xương của người kia, cúi đầu nhìn chằm chằm ly rượu vang đỏ trước mặt.Hướng Doanh Doanh nhíu mày nhìn chằm chằm cô: "Mình nghe nói anh ấy mới về chiều nay, sau khi báo cáo với bên phía lãnh đạo liền chạy qua đây, là tới tìm cậu đấy."

Sắc mặt Dịch Thần Hi thản nhiên, mặt mày trầm tĩnh: "Mình không biết."

"Nhất định là vì cậu." Hướng Doanh Doanh đưa lưng về phía ánh mắt bên kia: "Cậu không đi lên chào một tiếng sao?"

"Không đi."

Hướng Doanh Doanh sốt ruột: "Vì sao không đi, cậu sợ cái gì?"

Dịch Thần Hi ngước mắt, nhìn về phía người đàn ông được mọi người tôn sùng vây quanh, cho dù đã hai năm trôi qua, nhưng chỉ cần nhìn bóng dáng cô cũng có thể nhìn ra người ấy, cũng giống như anh vậy.

"Không phải sợ."

"Vậy cậu còn ngại gì? Cậu cũng chưa làm chuyện gì có lỗi với anh ấy." Hướng Doanh Doanh nhỏ giọng nói bên tai cô: "Hơn nữa mình thấy ánh mắt của Hạ Xuyên nhìn cậu có chút kì lạ, cậu nói xem không chừng tối nay hai người nối lại tình xưa đấy."

Dịch Thần Hi: "..."

Hai người là bạn tốt lâu năm, đối với chuyện giữa Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên, Hướng Doanh Doanh biết rất rõ: "Hạ Xuyên dung túng cậu thế nào, không phải cậu không biết, trước kia cho dù cậu có làm sai như thế nào, nhưng nếu cậu nhận sai, Hạ Xuyên nhất định sẽ quay đầu lại."

Cô chớp mắt nhìn Dịch Thần Hi, "Mình còn nghe những người khác nhắc đến chuyện Hạ Xuyên dung túng cậu thế nào ở chiến địa." Chuyện tình giữa bọn họ ở đại viện này ai cũng biết.

Dịch Thần Hi thất thần, nhớ tới chuyện Hướng Doanh Doanh vừa nói.
Lúc ấy... Hạ Xuyên đối với cô, đúng là rất dung túng, cũng vô cùng yêu chiều. Chuyện gì cũng theo ý cô, chỉ cần là chuyện Dịch Thần Hi muốn làm, Hạ Xuyên đều cố gắng duy trì vô điều kiện, giống như trước đây khi cô muốn bỏ đi, rời khỏi nơi này, Hạ Xuyên không hề ngăn cản, từ bỏ tất cả, cùng cô rời đi.

Thậm chí anh còn từng nói, Dịch Thần Hi chính là sự sống của Hạ Xuyên, là tính mạng của anh. Lúc Hạ Xuyên nói những lời này, Dịch Thần Hi cảm thấy ánh sáng đã biến mất rất lâu trong cuộc đời cô, rốt cuộc cũng xuất hiện lại một lần nữa, cô như lại được cảm nhận được sự ấm áp ấy.

————

"Thần Hi."

"Thần Hi cậu đang nghĩ gì vậy."

Hướng Doanh Doanh đẩy cánh tay cô, kéo cô từ dòng hồi tưởng trở về.

Dịch Thần Hi hơi giật mình, lẩm bẩm nói: "Suy nghĩ một chút chuyện thôi."

"Liên quan đến Hạ Xuyên sao?"

"Ừ."

"Lúc trước hai người vì sao chia tay, để bây giờ trở thành như vậy?"

Thân mình Dịch Thần Hi cứng đờ, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đi về hướng mình, bên tai vọng tới giọng nói của Hướng Doanh Doanh. Cô nhìn khoảng cách ngày càng gần nhau của hai người, trong đầu hiện lên khung cảnh lúc hai người chia tay.

Mưa to trắng xóa, xung quanh đều là tình cảnh hỗn độn sau chiến tranh, mặc kệ vết thương, người con trai khí chất cao lãnh ấy lần đầu lộ ra biểu cảm cầu xin với cô:

"Không thể ở lại sao?"

"Đúng vậy."

"Em đi rồi sẽ không thể trở về."

————————

Lời editor:

Chương này mình cắt thành hai chương nhỏ. Nửa đầu nói đến tình huống hiện tại, nửa sau nhắc lại quá khứ của hai người nhé.

Góc hỏi thăm:

Tình hình mọi người có ổn không? Mình hi vọng rằng sức khoẻ mọi người vẫn ổn, chúng mình cùng cố gắng nhé 🖤

Chương 2-2

Nha Trang, 14/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Bầu trời tháng sáu, nắng gắt như lửa. Dịch Thần Hi lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Xuyên, ở một ngõ nhỏ bên ngoài khu đại viện. Lúc ấy cô mới vừa cãi nhau với nhà mình một trận.

Nắng giữa trưa rất chói mắt, Dịch Thần Hi từ trong nhà chạy ra, hai mắt đẫm lệ chạy đến hướng cửa, đi về hướng ngõ nhỏ bên kia. Mới vừa đến đầu hẻm, cô liền thấy được một hình dáng thẳng tắp, nghiêm trang. Anh mặc một cái áo thun đen đơn giản, một cái quần jean đen, ánh mắt Dịch Thần Hi nhìn xuống, cúi đầu nhìn mắt cá chân lộ ra của anh.

Mắt cá chân của anh trắng nõn, cảm giác vô cùng gầy, nhưng lại cực kỳ gợi cảm, đây chính là điều hấp dẫn ánh mắt của Dịch Thần Hi nhất.

Cho đến khi Hạ Xuyên quay đầu nhìn lại, ho nhẹ một tiếng, cô mới cố gắng di chuyển tầm mắt khỏi mắt cá chân ấy, đối diện với tầm mắt người kia.

Mái tóc nam sinh vô cùng ngắn, mắt sáng mày kiếm, mũi cao thẳng tắp, đôi mắt thon dài, mặt mũi góc cạnh, con mắt thâm thúy có chút nghiền ngẫm nhìn chằm chằm cô, lên tiếng hỏi cô: "Cô gái nhỏ, em đang nhìn chỗ nào vậy?"

Dịch Thần Hi nhấp môi không trả lời anh, từ bỏ ngõ nhỏ này, xoay người chạy về hướng khác.

Đây là lần gặp đầu tiên của cô và Hạ Xuyên.

- ------------

Thời điểm Dịch Thần Hi đến nhà Trình Noãn Noãn đã khóc rối tinh rối mù, Trình Noãn Noãn an ủi một hồi lâu, cô mới ngừng được một lúc.

"Vì sao bọn họ lại không cho mình học chuyên ngành nhiếp ảnh chứ!" Dịch Thần Hi khàn giọng hỏi.

Trình Noãn Noãn nhíu mày, suy nghĩ hỏi: "Cậu ta muốn học chuyên ngành gì?"

Cô cười lạnh lùng: "Phát thanh viên."

"Vậy cậu... định thế nào?" Trình Noãn Noãn hỏi thật cẩn thận, năm nay hai người mới vừa thi tốt nghiệp, đang thương lượng xem nên lựa chọn ngành học nào.

Từ nhỏ Dịch Thần Hi đã thích nhiếp ảnh, nhà cô điều kiện tốt, do vậy từ bé đã tiếp xúc với những thứ này, chỉ cần cô muốn, đều có thể dùng tiền để mua, không thành vấn đề. Cho đến năm lớp 6, mọi thứ đều thay đổi. Trong nhà bỗng đưa về một cô bé bằng tuổi cô, từ đó về sau, Dịch Thần Hi không còn là công chúa nhỏ độc nhất vô nhị của Dịch gia nữa. Mọi chuyện đều phải có ý kiến của cô bé kia, ngay cả chọn trường cũng vậy.

Nếu Dịch Ngưng Phù muốn học một ngôi trường khác, Dịch Thần Hi cũng phải chọn như vậy, nguyên nhân là nếu học khác trường sẽ không dễ đưa đón. Với chuyện này, Dịch Thần Hi đều không để tâm, tính cách cô tuy nóng nảy, nhưng vẫn có thể nhẫn nhịn, đặc biệt là sau khi biết hoàn cảnh của Dịch Ngưng Phù, cô vẫn luôn nỗ lực bao dung, nói bao dung thì có hơi quá, tóm lại đối với Dịch Ngưng Phù, cô tuy không thích nhưng sẽ không bao giờ đụng tới.

Sau mấy năm ở chung, mâu thuẫn xuất hiện càng ngày càng nhiều, Dịch Thần Hi không thể nhịn được nữa liền làm ầm ĩ một lần, nhưng sau cuộc cãi vã ấy, cô vẫn phải đi xin lỗi. Từ đó về sau, cô đối với Dịch Ngưng Phù chính là thái độ người không phạm ta, ta không phạm người.

Cô cố gắng không để ý đến cô ta, Dịch Ngưng Phù ở phòng khách, Dịch Thần Hi nhất định ở trong phòng, ngoại trừ việc ăn cơm, những thời gian còn lại hai người tuyệt đối không chạm mặt nhau. Cho đến hôm nay, khi thành tích cô thi đại học được gửi đến, cô muốn học chuyên ngành nhiếp ảnh, nhưng lại bị bác bỏ.

Đơn giản bởi vì Dịch Ngưng Phù muốn học phát thanh viên, trong nhà liền hi vọng cô có thể đi học chuyên ngành này chung với cô ta.

"Mình không biết." Dịch Thần Hi uống một hớp nước đá thật to, như vậy mới có thể làm giảm được sự tức giận trong cô.

Trình Noãn Noãn gật đầu, ghé vào mặt bàn nhìn cô: "Mình cảm thấy ba mẹ cậu nhất định sẽ bắt cậu đi học phát thanh viên."

Điểm này Dịch Thần Hi biết rõ. Cô dừng một chút, cắn răng nói: "Chẳng lẽ bọn họ đã quên rằng mình mới chính con ruột của hai người sao?"

Trình Noãn Noãn lắc đầu, thở dài nhìn cô: "Đương nhiên là không quên rồi, nhưng bọn họ lại không thể từ chối được yêu cầu của Dịch Ngưng Phù." Trình Noãn Noãn chớp chớp mắt, nghiêm túc phân tích cho cô: "Từ nhỏ đến lớn, khi cậu ta làm nũng thì ba mẹ cậu liền không có biện pháp chống đỡ rồi, nhưng cậu lại không như vậy." Tính cách Dịch Thần Hi rất nóng, từ nhỏ đã là tiểu bá vương trong viện, nói cô đánh người thì có thể, nhưng bắt cô làm nũng thì không bao giờ.

"Hay là cậu cũng nhẹ nhàng thử một lần đi? Năn nỉ mẹ cậu?"

Dịch Thần Hi hừ lạnh một tiếng, "Mình không cần."

"Vậy cậu muốn làm sao?"

Dịch Thần Hi hít sâu một hơi, nhìn Trình Noãn Noãn nói: "Tối nay mình sẽ ở nhà cậu."

"Được thôi." Hai người là bạn học cấp ba, quan hệ đương nhiên là rất tốt, đối với yêu cầu ngủ lại này Trình Noãn Noãn không có ý kiến: "Đúng lúc mình đang cô đơn ở nhà."

Dịch Thần Hi ừ một tiếng, đem cằm gác trên một góc bàn học nhìn chằm chằm Noãn Noãn: "Cậu quyết định học chuyên ngành phát thanh viên đúng không?"

"Ừ."

Cô đau đầu xoa xoa mái tóc ngắn lộn xộn, "Ngày mai nói tiếp vậy."

"Được."

Hai người bọn họ giống nhau, đều không phải là kiểu người biết nấu cơm, Trình Noãn Noãn gọi cơm hộp, ăn xong, điện thoại Dịch Thần Hi im lặng cả một buổi trưa rốt cuộc cũng bắt đầu có động tĩnh.

- --------

Nửa tiếng sau, Dịch Thần Hi bị nước mắt của mẹ mình làm cho bất lực, nên phải trở về.

Vừa đến nhà, mẹ Dịch Thần Hi liền lôi kéo cô khóc thêm nửa tiếng, cô mới trở về phòng mình, mới về phòng không lâu, liền có người đẩy cửa bước vào.

Chương 3

Nha Trang, 18/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Dịch Ngưng Phù đối diện với tầm mắt lạnh nhạt của Dịch Thần Hi, mỉm cười nói: "Ba nói hôm nay sẽ nói tài xế chở chúng ta qua trường để điền nguyện vọng."

"Còn chuyện gì nữa không?"

Dịch Ngưng Phù cười thật ngây thơ, diện mạo của cô ấy thuộc loại thanh tú, ngũ quan không quá tinh xảo, nhưng lại tạo cảm giác ôn nhu như nước cho người khác, giọng nói cũng mềm mại: "Ba nói muốn chị điền nguyện vọng làm phát thanh viên giống tôi."

"Vì sao chị lại không muốn đăng kí chuyên ngành này chứ?"

Dịch Thần Hi nhấp môi, đôi mắt phượng lạnh lẽo nhìn Dịch Ngưng Phù, giọng nói khàn khàn: "Học trường nào?"

"Trường đại học S." Trên mặt Dịch Ngưng Phù vẫn luôn mang nụ cười ôn nhu, nhẹ giọng hỏi: "Chị có thể học chung một trường với em sao?"

Dịch Thần Hi cười lạnh một tiếng, đứng lên khỏi ghế sô pha, đi đến trước mặt Dịch Ngưng Phù, nhìn cô ấy từ trên cao xuống, so sánh với chiều cao một mét sáu của Dịch Ngưng Phù, chắc chắn là có ưu thế hơn người.

Khom lưng xuống, Dịch Thần Hi nhìn nụ cười trên mặt cô ấy, nhẹ nhàng cong khóe môi, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn: "Đương nhiên là có thể, chỉ cần là yêu cầu của em, có bao giờ chị phản bác sao?" Cô nhẹ giọng hỏi, Dịch Ngưng Phù kinh ngạc hết sức, Dịch Thần Hi dùng một tay đẩy người ra khỏi phòng mình: "Sau này không có sự cho phép của tôi, cô vào phòng tôi thêm lần nào nữa tôi sẽ đẩy cô thêm một lần!"

"Phanh" một tiếng, Dịch Thần Hi đóng cửa phòng bang lên một tiếng, khiến cho mọi người dưới lầu đều sửng sốt.

Năm phút sau, ba Dịch lên lầu, hung hăng dạy dỗ Dịch Thần Hi một lúc lâu. Ngày hôm sau, sau khi đăng ký nguyện vọng xong, Dịch Thần Hi liền đi qua nhà bà ngoại.

Ở chỗ này, Dịch Thần Hi lại thấy Hạ Xuyên thêm một lần nữa.

- ------------

Nhà bà ngoại của Dịch Thần Hi ở bên Nam Khu, từ nhỏ cô đã sống ở bên này, cũng quen biết rất nhiều hàng xóm quanh đấy.

Cho nên lúc bà ngoại nói cô qua nhà bên cạnh để mượn nước tương, Dịch Thần Hi vô cùng sung sướng chạy ra phía cổng, hướng về phía nhà người hàng xóm cách vách.

Bước vào nhà, Dịch Thần Hi liền lớn tiếng gọi lớn: "Bà ơi, bà ngoại con nhờ con qua đây mượn..." Lời nói còn chưa dứt lời, Dịch Thần Hi liền ngây ngẩn nhìn người con trai đứng ngay cửa, cô chớp chớp mắt, không thể nào phản ứng kịp.

Hạ Xuyên nhìn biểu cảm ngốc nghếch của cô, khác hẳn với sự vui vẻ ban nãy, nhướng mày nhìn chằm chằm cô, giọng điệu ngả ngớn: "Ồ, là em à."

Dịch Thần Hi nhíu mày, trừng mắt anh: "Anh là ai?"

Hạ Xuyên chỉ về phía sau: "Em tìm ai?"

"Bà Dương ạ."

Hạ Xuyên gật đầu: "Đó là bà ngoại anh."

Dịch Thần Hi nhìn chàng trai trước mặt, nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra được một người: "Anh chính là cháu trai học đại học quốc phòng của bà Dương sao?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên cong môi cười một tiếng, nghiêng người để cô tiến vào: "Em tới tìm bà anh có chuyện gì không?"

"Mượn chai nước tương ạ."

Hạ Xuyên: "..."

Anh quẹo vào phòng bếp cầm lấy chai nước tương đưa ra cho cô, "Bà ngoại anh vừa mới ra ngoài, em cầm lấy dùng trước đi."

Dịch Thần Hi gật đầu, "Em cảm ơn anh."

"Không có gì."

Hạ Xuyên dừng một chút, liếc nhìn cô, trong mắt nghiền ngẫm suy nghĩ: "Anh muốn nhắc nhở em một chuyện."

"Anh nói đi." Thái độ của anh với cô rất tốt, hơn nữa Hạ Xuyên lớn lên còn rất đẹp trai, thái độ của Dịch Thần Hi nhanh chóng vui vẻ lại, không có biện pháp mà, từ nhỏ cô đã không có sức chống cự với quân nhân.

Hạ Xuyên khom lưng tới gần cô, hạ thấp giọng nói của mình, nói bên tai cô: "Về sau em không nên tùy tiện nhìn chằm chằm chân của đàn ông như vậy, sẽ có chuyện đó."

Dịch Thần Hi: "!!!"

Cô đỏ mặt phản bác: "Ai nhìn chằm chằm chân anh chứ!"

Hạ Xuyên nhướng mày, nhắc nhở cô: "Lần trước ở đầu ngõ..." Lời nói còn chưa nói hết, Dịch Thần Hi - người nhìn chân đàn ông cả nửa ngày, thẹn quá hóa giận, liền đẩy chai nước tương lại vào người Hạ Xuyên, trừng mắt mắng anh: "Đồ lưu manh!"

Nói xong, cô cũng mặc kệ Hạ Xuyên ở sau lưng phản ứng như thế nào, nổi giận chạy đùng đùng về nhà.

Tối đó, Dịch Thần Hi ăn cơm tối cùng ông bà ngoại, bởi vì thiếu nước tương, màu sắc món ăn nhìn qua vô cùng nhạt nhão, ăn cũng không có mùi vị gì.

Dịch Thần Hi và Hạ Xuyên vốn dĩ không quen biết, bỗng dưng lại gặp nhau. Chỉ là từ sau ngày hôm ấy, Dịch Thần Hi không còn nhìn thấy Hạ Xuyên nữa, theo như lời bà ngoại của cô, hình như anh tới quân doanh rồi. Cô cũng không để ý, tiếp tục ở nhà bà ngoại chơi, ban ngày ra ngoài chơi, buổi tối đi bộ cùng hai người lớn tuổi, thoải mái còn hơn ở nhà mình.

Trong nháy mắt, đã tới tháng chín.

- --------------

Nắng ngày hè gắt gao, đặc biệt ngày khai giảng còn vô cùng nóng nực, chiếu vào từng người, giống như muốn nung chảy toàn thân vậy.

Dịch Thần Hi không đi cùng Dịch Ngưng Phù, cô cùng Trình Noãn Noãn tới trường học, nhưng điều khiến cô khó chịu nhất là, cô được phân cùng lớp với Dịch Ngưng Phù. Đối với Dịch Thần Hi mà nói, đây là một tin sét đánh.

"Thần Hi." Trình Noãn Noãn đẩy đẩy cánh tay cô, cũng thấy được cái tên kia, "Đừng buồn mà, đại học không giống cấp ba đâu, ngoại trừ chương trình học giống nhau, thì còn lại đều là do sinh viên tự quyết."

Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm cái tên kia, xoa xoa đôi mắt đang ửng đỏ của mình: "Điều mình lo chính là cậu ta cố ý như vậy."

"Không đâu, chuyện chọn lớp là vô tình thôi."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi sống không còn gì luyến tiếc nói: "Mình chỉ hy vọng, đừng phần chung ký túc xá."

Trình Noãn Noãn vỗ vỗ bả vai cô, nhỏ giọng nói: "Không đâu, nếu thật sự phải ở chung, chúng ta sẽ dọn ra ngoài ở."

"Được thôi."

......

Thủ tục nhập học không đơn giản, nhưng cũng không quá khó, không bao lâu sau Dịch Thần Hi cùng Trình Noãn Noãn đã hoàn thành, may mắn nhất chính là hai người ở chung ký túc xá, Dịch Thần Hi không ở chung ký túc xá với Dịch Ngưng Phù, đây là chuyện vui vẻ nhất Dịch Thần Hi cảm nhận được.

Dọn dẹp lại hành lý, trải giường đệm, hai người ra ngoài ăn cơm tối sau đó tách nhau về lớp, ngày đầu tiên nhập học, mỗi lớp đều phải thông báo quy định, thuận tiện nói đến chuyện đi quân huấn của ngày hôm sau.

Ngày thứ hai, sinh viên năm nhất đi quân huấn.

Bởi vì Dịch Thần Hi khá cao, tạm thời bị xếp phía sau, mọi người đều ồn ào nhốn nháo, vô cùng tò mò với vị huấn luyện viên sắp tới.

Nghe nói huấn luyện viên là sinh viên năm bốn đại học quốc phòng, còn rất đẹp trai, dáng vẻ vô cùng cao ráo, dáng người cũng tốt, còn có tám khối cơ bụng... Dịch Thần Hi đứng ở đằng sau nghe được, không tiếng động cong cong môi.

Những thứ này quân nhân nào cũng có, nhưng khuyết điểm duy nhất chính là... Tính tình của huấn luyện viên quân huấn không tốt, cô cũng không mong chờ lắm.

Đột nhiên, mấy bạn đang đứng xếp hàng cũng nhau bỗng hét lên, chỉ về hướng người mặc trang phục màu oliu: "A a a a a đó có phải là huấn luyện viên của chúng ta không?"

Giáo viên phụ đạo nhìn qua đó, dở khóc dở cười: "Đúng vậy."

Dịch Thần Hi nghe tiếng động xung quanh, cũng tò mò ngẩng đầu nhìn qua đó, vừa đúng lúc tầm mắt người đàn ông đối diện cũng nhìn qua đây. Nhìn thấy cặp mắt mang theo ý cười xấu xa kia, Dịch Thần Hi chật vật di chuyển tầm mắt mình.

Vì sao huấn luyện viên quân huấn của cô lại là anh chứ? Hạ Xuyên bước tới, khóe miệng gợi lên một nụ cười xấu xa, đôi tay rũ ở hai bên sườn, lười biếng đi tới, vừa dừng lại khóe môi liền thu lại nụ cười, cả người thoạt nhìn đứng đắn không ít. Đối diện với tầm mắt chính trực lạnh thấu xương ấy, khiến cho một đám sinh viên lần đầu tiên tiếp xúc với thể loại huấn luyện viên này ngao ngao kêu to.

Đặc biệt là nữ sinh, sự vui mừng trên mặt thể hiện rất rõ ràng, các cô hi vọng có huấn luyện viên đẹp trai, thật sự có rồi!!

Hạ Xuyên cong cong khóe môi, liếc nhìn xung quanh một vòng, gật đầu chào hỏi cả lớp: "Chào mọi người, tôi chính là huấn luyện viên quân huấn của các bạn, Hạ Xuyên..." Giọng Hạ Xuyên trầm thấp, nghe rất có sự hấp dẫn, mê hoặc người khác.

Dưới ánh nắng chói chang, nghe giọng nói của anh, khiến cho người khác có cảm giác muốn đi vào giấc ngủ.

"Hôm nay chúng ta chỉ học động tác nghỉ nghiêm đơn giản, lưng thẳng đứng..." Hạ Xuyên nói, đột nhiên ánh mắt lạnh lùng, nhìn về một học sinh nam mới vừa cử động thân mình: "Không phải tôi đã nói không được lộn xộn sao?"

Sinh viên cả lớp lặng ngắt như tờ, ngày đầu tiên đi học cũng chính là buổi sáng quân huấn đầu tiên, nhiều người đều chịu không nổi.

Thời gian tiếp theo, nhiệm vụ Hạ Xuyên đưa ra cho cả lớp không nhiều, chỉ là một ít hạng mục công việc bình thường trong quân huấn, thỉnh thoảng sẽ cho cả lớp mười phút nghỉ ngơi, Dịch Thần Hi bị nắng chiếu vào, mặt nhanh chóng đã bị ửng đỏ, nhưng cô vẫn đứng thẳng lưng, mọi động tác đều được thực hiện vô cùng tốt.

Hạ Xuyên không khỏi chú ý đến cô nhiều một chút.

Buổi sáng huấn luyện, mọi người đều thất thần, ai cũng sẽ có sai phạm, nhưng Hạ Xuyên nể tình là ngày đầu tiên nên cũng không yêu cầu quá gắt gao. Ít nhất là trong suy nghĩ của Dịch Thần Hi, yêu cầu huấn luyện của Hạ Xuyên có chút phóng khoáng, nếu không hẳn cả lớp đã mệt mỏi đến nỗi không nói nên lời mới đúng.

Nhưng ở khoảng thời gian huấn luyện tiếp theo, Hạ Xuyên càng thêm khó tính, khiến cho vài nữ sinh không kiên trì nỗi phải xin nghỉ, thật ra Hạ Xuyên vẫn rất kiên nhẫn, anh sẽ từng bước từng bước điều chỉnh lại động tác của từng người, đến trước mặt Dịch Thần Hi, Hạ Xuyên rũ mắt nhìn cô, cong môi cười: "Biểu hiện không tồi."

Dịch Thần Hi: "....."

- --------

Một ngày quân huấn rốt cuộc cũng kết thúc, đến buổi tối, vẫn là thời gian của huấn luyện viên.

Dịch Thần Hi nhận ra được một bạn học, Trương Bích Lam, hai người ở chung một ký túc xá, cho nên khá quen thuộc.

"Thần Hi, tới đây ngồi đi."

Dịch Thần Hi nhìn chỗ của Trương Bích Lam, có chút kinh ngạc: "Bàn đầu sao?"

"Ở phía sau đều bị chiếm hết rồi, chúng ta ngồi bàn đầu đi."

"Được thôi."

Dịch Thần Hi vừa mới ngồi xuống, Hạ Xuyên liền ngẩng đầu bước tới, vừa tiến vào ánh mắt đầu tiên anh nhìn chính là Dịch Thần Hi, hai người liếc nhau, Dịch Thần Hi chột dạ cúi đầu xuống, sau sự kiện nước tương lần trước, cô dám cam đoan Hạ Xuyên sẽ không quên, nếu không đã không nhìn cô cả ngày bằng ánh mắt quỷ dị như vậy.

Buổi tối tương đối nhẹ nhàng, huấn luyện chỉ nói chuyện phiếm với cả lớp, đây cũng là cách để rút ngắn khoảng cách giữa huấn luyện viên và học sinh, bạn bè trong lớp đều học chuyên ngành phát thanh viên, cho nên hỏi rất trực tiếp, cơ bản đều muốn những chuyện bát quái.

Từ tuổi của Hạ Xuyên, chiều cao, cân nặng, thành tích, đến chuyện trong trường quốc phòng, cái gì cũng hỏi tới, sau đó có một bạn nữ lá gan lớn liền hỏi: "Huấn luyện viên, thầy có bạn gái chưa ạ!"

Cả lớp đồng loạt nhìn về phía Hạ Xuyên, Dịch Thần Hi cũng không ngoại lệ, chủ yếu là cô có chút tò mò, người như Hạ Xuyên sẽ tìm mẫu bạn gái như thế nào.

Hạ Xuyên nhướng mày, nhìn mọi người: "Muốn biết sao?"

"Muốn ạ!"

"Chưa có." Hạ Xuyên cũng không thừa nước đục thả câu, liền nói đáp án cho cả lớp.

"Vậy huấn luyện viên thích người như thế nào?"

Hạ Xuyên cong cong khóe môi, đối diện với một đôi mắt vô cùng tò mò, chớp mắt nói: "Đẹp."

Mọi người: "Ài!"

"Huấn luyện viên, thầy cũng quá nông cạn rồi."

"Đúng vậy."

Cả lớp mồm năm miệng mười nói, nhưng Hạ Xuyên cũng không phản ứng mất, tiếp tục đùa giỡn với cả lớp.

Dịch Thần Hi chống cằm nhìn chằm chằm một lúc, mới thu hồi tầm mắt, nhỏ giọng nói thầm:

"Không tin."

"Bạn học này, em nói cái gì?"

Chương 4

Nha Trang, 18/03/20

Editor: Xiao He (Wattpad: He_Lazy_lazier)

Dịch Thần Hi ngẩn ra, đối diện với người đứng trước bàn học mình: "Sao ạ?" Cô giả bộ cái gì cũng không biết, mê mang nhìn Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên hơi nâng giọng: "Tôi hỏi em vừa nãy mới nói gì đó?"

"Cái gì em cũng chưa nói." Dịch Thần Hi nhìn thẳng vào đôi mắt anh, không hề né tránh.

Ánh mắt hai người đối diện, giống như có thể phát ra ánh lửa, cũng may cuối cùng, Hạ Xuyên cũng không làm khó dễ Dịch Thần Hi, không tiếp tục hỏi thêm nữa.

- ------

Sáng sớm hôm sau, cả lớp tiếp tục tập huấn, vừa tới nơi Hạ Xuyên liền cho mọi người chạy ba vòng mới tiếp tục học tiếp, đột nhiên Dịch Thần Hi bị điểm danh.

"Vâng ạ?"

Hạ Xuyên chỉ vị trí mình đang đứng, mặt mày lạnh lùng nói: "Bước về phía trước."

Dịch Thần Hi chần chờ một lúc, mặc kệ những ánh mắt tò mò phía sau, tiếp tục đi về phía trước: "Thầy muốn làm gì ạ?"

Hạ Xuyên chỉ vào cả lớp nói: "Buổi sáng cả lớp có nói rằng tôi không thể yêu cầu mọi người thực hiện giống chúng tôi được, mọi người không thể đạt chỉ tiêu của quân đội phải không?"

Cả lớp gật đầu.

Hạ Xuyên cười một tiếng, hất cằm về hướng Dịch Thần Hi: "Em làm thử tất cả nội dung vừa mới huấn luyện xem."

Nghe Hạ Xuyên nói xong, Dịch Thần Hi liền biết anh muốn làm gì, cô suy nghĩ, nhưng vẫn làm lại động tác, thao tác vô cùng trôi chảy, đặc biệt đẹp mắt, đúng tiêu chuẩn. Đến cuối cùng, Dịch Thần Hi khép hai tay lại, chào kiểu quân đội với Hạ Xuyên: "Báo cáo, nhiệm vụ hoàn thành."

Hạ Xuyên vừa lòng gật đầu: "Khá lắm, về đơn vị đi."

"Vâng!"

Dịch Thần Hi trở về vị trí của mình, bạn học đều bị cô làm cho sợ ngây người, hóa ra vẫn có người có thể hoàn thành tất cả nội dung trên mà vẫn đạt tiêu chuẩn và thời gian yêu cầu.

"Thấy được hết chưa?"

"Rồi ạ."

Hạ Xuyên trầm giọng hỏi: "Còn khó nữa không?"

Cả lớp lắc đầu, cùng kêu lên: "Không khó!"

Nội dung huấn luyện tiếp theo, quả nhiên tốt hơn nhiều so với lúc đầu. Cả lớp đều vui vẻ, càng ngày càng tiến bộ. Mà danh tiếng của Dịch Thần Hi, cũng bởi vì việc này mà truyền đi càng xa.

Nhưng cũng bởi vì vậy, mang cho Dịch Thần Hi không ít phiền não. Ví dụ như hiện tại, khoảng thời gian hai mươi phút nghỉ ngơi, cô mới vừa ngồi xuống nghỉ ngơi với Trương Bích Lam, liền có một bạn nam đi tới: "Chào cậu, xin hỏi cậu là Dịch Thần Hi sao?"

Dịch Thần Hi một tay cầm ly, một tay trống không, ngước mắt nhìn qua: "Đúng vậy, tìm mình có gì không?"

Người nọ hơi xấu hổ gãi gãi đầu: "Mình là Lý Tuấn, muốn tới làm quen một chút thôi."

Dịch Thần Hi gật đầu: "Cám ơn."

Lý Tuấn: "..."

Một lúc sau, Dịch Thần Hi nhìn cậu bạn kia vẫn còn đứng trước mặt, nhướng mày hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"

Lý Tuấn nghẹn họng, vừa muốn nói ra lại bị dọa đi rồi, vội vàng lắc đầu, chạy chậm về phía lớp của mình.

Mấy ngày nay Dịch Thần Hi gặp không ít tình huống như vậy, ai cũng muốn nói rồi thôi, làm cô vô cùng phiền não. Mà đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này chính là Hạ Xuyên.

- -------------

Thời gian quân huấn nhanh chóng trôi qua, nhát mắt đã đến giai đoạn cuối cùng của đợt huấn luyện, ở trường học bọn họ, ba ngày cuối cùng sẽ tổ chức một hoạt động ngoại khóa, huấn luyện viên sẽ dẫn sinh viên ra ngoài huấn luyện, toàn bộ sinh viên khóa này đều phải cùng nhau cắm trại.

Huấn luyện ở bên ngoài vất vả nhiều hơn so với trong trường, mọi người đều không muốn chịu đựng khó khăn nữa, ai cũng oán thán, không thể nào tiếp thu được chương trình huấn luyện như vậy, nhưng cho dù không muốn, cả lớp vẫn phải làm theo.

Cũng may thể lực của Dịch Thần khá tốt, sau một ngày huấn luyện, vẫn có thể tung tăng nhảy nhót.

Trong khoảng thời gian này, Dịch Thần Hi chưa từng nói câu nào với Dịch Ngưng Phù, ai cũng xem đối phương là không khí. Cho đến buổi tối, sau khi mọi người được phân đến từng lều trại, Dịch Thần Hi mới có phản ứng. Nhìn chằm chằm danh sách phân chia sinh viên trong tay, cô nhíu mày suy nghĩ, liền xoay người đi tìm người.

Lúc Dịch Thần Hi tìm thấy Hạ Xuyên, Hạ Xuyên vừa tập xong một trăm cái hít đất, mồ hôi chảy dài từ trán xuống dưới, đi vào bên trong áo thun màu xanh oliu, gợi cảm không chịu nổi, Dịch Thần Hi nhìn chằm chằm hầu kết chuyển động lên xuống của anh, có chút thất thần.

Thật con mẹ nó gợi cảm.

Hạ Xuyên cong khóe môi cười xấu xa, nhìn chằm chằm cô: "Lần trước là nhìn chân anh đến phát ngốc, lần này là nhìn hầu kết đến ngốc rồi sao?" Mặt Dịch Thần Hi đỏ lên, trừng mắt nhìn Hạ Xuyên: "Không có đâu, em đang tò mò xem anh đã làm loại vận động kịch liệt gì mà mồ hôi chảy ra nhiều như vậy."

"Hít đất."

Dịch Thần Hi nga một tiếng, "Thảo nào."

Hạ Xuyên lấy khăn lông treo trên nhánh cây bên cạnh xuống lau mồ hôi, mới quay đầu nhìn cô: "Tìm anh có chuyện gì?"

"Có nha, em vừa mới hỏi giáo viên phụ đạo, cô ấy nói danh sách phân chia tập trung là anh sao?"

"Đúng vậy."

Dịch Thần Hi cũng không giả ngốc, liền nói thẳng ra mục đích: "Em có thể xin đổi lều khác được không?"

Nghe vậy, Hạ Xuyên kinh ngạc nhìn chằm chằm cô: "Lý do."

"Chỉ không muốn ở lều này thôi." Dịch Thần Hi không muốn nói là do Dịch Ngưng Phù, tuy rằng cô với Dịch Ngưng Phù bất hòa, nhưng cũng không muốn tất cả mọi người đều biết. Cô nghĩ chỉ cần không quan tâm đến đối phương là được rồi.

"Không được." Hạ Xuyên không cần suy nghĩ đã từ chối yêu cầu của cô: "Đây là quy định."

"Vì sao lại không được?" Dịch Thần Hi nhíu mày, nhìn chằm chằm Hạ Xuyên.

"Đều đã sắp xếp xong, còn đổi như thế nào?"

Dịch Thần Hi nghẹn ngào, trừng mắt nhìn Hạ Xuyên nói: "Nếu em có thể tìm được người đồng ý đổi chỗ, cũng không được sao?"

"Không được, ngày đầu tiên cắm trại đã ưu tiên cho em, vậy các yêu cầu đổi lều trại của những bạn khác đều phải đồng ý sao?" Hạ Xuyên hỏi lại, với anh mà nói, tất cả mọi người, cho dù là anh đều không thể có sự khác biệt.

Dịch Thần Hi dừng một chút, không biết nói như thế nào. Cô có thể hiểu được suy nghĩ của Hạ Xuyên, nhưng cô thật sự không muốn ở cùng một chỗ với Dịch Ngưng Phù, khi ở cùng một chỗ rồi cho dù không có vấn đề lớn, thì nhất định sẽ có vấn đề nhỏ.

Trong chốc lát, cả bầu không khí im lặng, chỉ có âm thanh của gió đêm thổi qua, ánh sáng không tốt lắm, bị gió thổi qua, lúc sáng lúc tối.

Hạ Xuyên liếc nhìn chằm chằm Dịch Thần Hi một chút, có chút đau đầu: "Em khóc cái gì?"

Đôi mắt Dịch Thần Hi phiếm hồng, miệng trễ xuống nhìn Hạ Xuyên: "Đổi một lần cũng không được sao? Huấn luyện viên cũng không đến mức vô lý như vậy đi."

Hạ Xuyên nhìn đôi mắt đỏ của cô, bỗng có chút dao động với suy nghĩ của mình.

"Em cho anh một lý do thích hợp đi."

Dịch Thần Hi nhấp miệng, không nói lời nào, dùng một đôi mắt phượng ướt đẫm nhìn Hạ Xuyên, giống như một con mèo bị người khác vứt bỏ vậy, đáng thương đến không chịu nổi.

Dưới đáy lòng Hạ Xuyên thầm mắng một tiếng, gặp quỷ."Không có lý do chính đáng thì không thể đổi!" Nói xong, Hạ Xuyên lo mình không nhịn được sẽ đồng ý với cô, liền xoay người bỏ đi, nhưng Dịch Thần Hi cũng không phải là một người dễ từ bỏ như vậy, cố chấp đi theo phía sau Hạ Xuyên, khi nào anh chịu đáp ứng mới thôi.

Một lúc sau, Hạ Xuyên đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cô: "Còn muốn đi theo anh sao?"

Dịch Thần Hi gật đầu: "Anh đồng ý thì em sẽ không đi theo nữa."

Hạ Xuyên cười nhạo một tiếng, cười nhẹ: "Em xác định muốn đi vào với anh sao?"

Dịch Thần Hi không ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mặt đất giọng điệu kiên định: "Đúng vậy!"

Hạ Xuyên gật đầu, nhìn căn nhà đơn sơ trước mặt, đè thấp giọng cười nói nhẹ: "Anh sẽ nói em có mưu đồ quấy rối anh."

Dịch Thần Hi cả kinh, kinh ngạc nhìn anh.

Hạ Xuyên khoanh tay lại, nhìn bỉ ổi đến không chịu được, khóe môi nở nụ cười xấu xa vô cùng chướng mắt, nói rõ từng câu từng chữ: "Vậy mà lại muốn vào xem anh tắm rửa."

Giọng Hạ Xuyên trầm thấp, lời nói còn mang theo ý cười, mấy chữ ấy nhẹ nhàng lọt vào tai cô. Cô giật mình ngơ ngác một giây, ánh mắt kinh ngạc chưa kịp thu hồi, cứ như vậy lọt vào tầm mắt của Hạ Xuyên.

"Muốn nhìn sao?"

Dịch Thần Hi liền đỏ mặt, tuy rằng lá gan cô lớn, nhưng từ nhỏ đến lớn chưa hề gặp người nào dùng giọng điệu ngả ngớn ấy nói chuyện với mình, lập tức không cần suy nghĩ, cô hung hăng đẩy Hạ Xuyên một cái, tiếp tục mắng anh: "Đồ lưu manh."

"Lần thứ hai."

Dịch Thần Hi sửng sốt, không hiểu anh đang nói cái gì.

"Cái gì lần thứ hai?"

Trong mắt Hạ Xuyên tràn đầy ý cười, đôi tay đặt sau lưng, khom lưng nhìn cô, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm lỗ tai đỏ ửng của Dịch Thần Hi, cười nhẹ một tiếng: "Đây là lần thứ hai em mắng anh là đồ lưu manh."

Dịch Thần Hi: "..."

Hạ Xuyên dừng một chút, liếc nhìn cô một cái, ngữ khí lạnh nhạt: "Nghỉ ngơi sớm một chút, ở đây sau mười giờ sẽ không có nước nóng không có đèn, không thể làm chuyện gì nữa đâu."

Nghe vậy, Dịch Thần Hi lẳng lặng nhìn Hạ Xuyên thật lâu, nhẹ giọng hỏi: "Thật không đồng ý sao?"

"Không thể có ngoại lệ."

"Được." Cô không cố gắng thuyết phục nữa, xoay người rời đi, một chút cũng không lưu luyến.

Hạ Xuyên nhìn chằm chằm bóng dáng cô, kinh ngạc nhướng mày, anh còn tưởng Dịch Thần Hi sẽ kiên trì thêm một lúc nữa, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Hạ Xuyên nhanh chóng bỏ chuyện này ra sau đầu, đối với việc làm đội trưởng huấn luyện quân huấn lần này, anh không thể phá lệ vì bất cứ sinh viên nào, nếu hôm nay đồng ý với Dịch Thần Hi, nói không chừng ngày mai sẽ có nhiều bạn học lại đây yêu cầu đổi lều trại hơn.

Cho đến nửa đêm, giáo viên phụ đạo đánh thức Hạ Xuyên, anh mới kinh ngạc phát hiện đã xảy ra chuyện rồi.

- -------------

Dịch Thần Hi trở lại lều trại, nói hai câu với hai bạn học của mình, liền cầm quần áo đi tắm rửa, đến trước khi đi ngủ cô đều bình tĩnh, cô cùng Dịch Ngưng Phù cũng không xảy ra bất kỳ vấn đề nào, thậm chí không nói với nhau một câu.

Bên trong lều trại, mỗi người một túi ngủ, hai người bạn học kia là bạn thân, nên đã sớm tìm vị trí ngủ chung, Dịch Ngưng Phù ngủ ở cánh cửa thứ hai của lều trại. Tất cả mọi chuyện đều không có việc gì, cô không quan tâm đến Dịch Ngưng Phù, Dịch Ngưng Phù liền cảm thấy khó chịu.

Nửa đêm, Dịch Thần Hi đột nhiên bị đau tỉnh, ngay sau đó là một giọng nói xin lỗi quen thuộc, cô nghe liền cảm thấy sự trào phúng trong đó, cũng thấy vô cùng chói tai, Dịch Thần Hi liền ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Ngưng Phù: "Cậu con mẹ nó có bệnh phải không!"

Dịch Ngưng Phù yếu đuối xin lỗi: "Thực xin lỗi thực xin lỗi, mình không cố ý, mình chỉ muốn đi WC, không cẩn thận dẫm lên cậu, thật sự xin lỗi..." Cô ấy liên tục xin lỗi, âm thanh hai người liền đánh thức hai người bạn kia.

"Làm sao vậy?"

"Các cậu làm sao vậy?" Lưỡng Đạo mơ mơ màng màng khàn giọng nói.

Hai mắt Dịch Ngưng Phù phiếm hồng, rớt nước mắt nức nở: "Mình muốn đi WC, không cẩn thận dẫm lên cánh tay của Thần Hi rồi."

"Không có việc gì nữa sao?"

——————————-

Lịch đăng truyện:

Mình sẽ cố gắng duy trì đăng truyện vào 3 buổi: 3 - 5 - 7 (2 chương/ mỗi buổi).

Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện nhé ❤️

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau