LỜI NÓI DỐI CỦA VỢ (KHỦNG HOẢNG HÔN NHÂN)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lời nói dối của vợ (khủng hoảng hôn nhân) - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Một lần có thể kéo dài trong bao lâ

Cao Văn Cường vừa kích động lại vừa nghi hoặc, chấp nhận lời mời kết bạn của Yến Trâm.

Hắn không chủ động nói chuyện, định chờ xem thử Yến Trâm kết bạn với hắn là có chuyện gì. Nhưng sau đó thấy đối phương gửi sáu mươi triệu tới.

Thì ra Yến Trâm vẫn còn nhớ rõ chuyện này. Kết bạn với hắn cũng không phải vì còn có ý định gì với hắn.

Cao Văn Cường ngẫm nghĩ, nhận tiền rồi gõ hai chữ “Cảm ơn” gửi đi.

Yến Trâm cũng không đáp lại hắn. Trong lòng hắn bỗng cảm thấy hơi hụt hẫng. Xem ra đối phương chỉ đơn thuần muốn hắn tìm được chứng cứ Cao Phi ngoại tình mà thôi, chứ không có ý định gì khác.

Cho dù là vậy thì Cao Văn Cường cũng không có tâm trạng nào mà đi làm, dứt khoát gọi taxi đi tới công ty của Nguyễn Huyền Châu, định theo dõi Nguyễn Huyền Châu mấy ngày trước đã.

Đến bốn giờ chiều, Cao Văn Cường nhận được tin nhắn Facebook của Nguyễn Huyền Châu, nói là buổi tối phải tăng ca, bảo Cao Văn Cường tự giải quyết bữa tối.

Hắn lập tức tỉnh táo tinh thần.

Nguyễn Huyền Châu nói tăng ca, chắc chắn là ra ngoài làm cave rồi. Trước tiên là bị ai đó chọn trúng, sau khi được chọn thì có thể sẽ chơi trong phòng live stream, hoặc là được dẫn ra ngoài chơi.

Chỉ cần theo dõi cô ta thì chắc chắn sẽ lấy được chứng cứ ngoại tình!

Cao Văn Cường vẫn chờ đợi cơ hội này. Cuối cùng cơ hội đã tới rồi!

Đến hơn bảy giờ tối, người trong văn phòng đã ra về gần hết rồi, Cao Văn Cường vẫn không thấy Nguyễn Huyền Châu đi ra.

Cao Văn Cường phát hiện mình đã suy xét không chu đáo. Nếu Nguyễn Huyền Châu ngồi xe người khác rời đi từ bãi đỗ dưới tầng hầm thì hắn hoàn toàn không thể phát hiện được.

Hắn hơi thất vọng, nhưng cũng không rời đi mà đi thẳng tới cửa công ty Nguyễn Huyền Châu.

Cửa không khóa, Cao Văn Cường đẩy cửa đi vào, phát hiện trong văn phòng trống rỗng, chỉ có một mình Nguyễn Huyền Châu ngồi làm việc trước máy tính.

Cao Văn Cường thoáng sửng sốt. Theo lý mà nói, lúc này đã hơn bảy giờ rồi, Nguyễn Huyền Châu phải đến phòng live stream từ sớm mới đúng. Sao vẫn còn ở đây tăng ca?

Chẳng lẽ mình đã thật sự hiểu nhầm cô ta rồi?

Hay là do cô ta phát hiện mình đang nghi ngờ cô ta, nên đã cố ý diễn vở kịch này để thể hiện sự trong sạch của bản thân, khiến mình gạt bỏ hoài nghi?

Cao Văn Cường cảm thấy khả năng thứ hai có vẻ lớn hơn. Dù sao thì hai ngày nay hắn đúng là hơi lạ thường. Sau khi nhận thấy điều đó, Nguyễn Huyền Châu diễn một vở kịch cho hắn xem cũng là bình thường.

“Ông xã, sao anh lại đến đây?” Nguyễn Huyền Châu nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi.

“Dù sao thì anh về nhà cũng không có việc gì làm, nên mới nghĩ tới chuyện đến đây tìm em ăn cơm, sau đó cùng tăng ca với em.” Cao Văn Cường mỉm cười đầy yêu thương, sau đó đi tới nhẹ nhàng vuốt tóc Nguyễn Huyền Châu.

Lúc này hắn rất rõ ràng, muốn khiến Nguyễn Huyền Châu lộ ra sơ hở thì trước tiên phải khiến Nguyễn Huyền Châu tin rằng hắn không còn hoài nghi cô ta nữa. Cho nên hắn phải biểu hiện tự nhiên hơn nữa, đối xử với cô ta giống như ngày trước vậy.

“Anh ấy, cuối cùng cũng chịu quan tâm em một chút rồi.” Nguyễn Huyền Châu tựa đầu vào lòng Cao Văn Cường, hơi bất mãn làm nũng.

Cao Văn Cường cúi đầu hôn lên trán cô ta, sau đó nói bằng giọng áy náy: “Gần đây công việc của anh không được như ý muốn nên tâm trạng không tốt. Để bù đắp cho em, anh dẫn em đi ăn tiệc, được không?”

“Em có trách anh đâu mà. Chỉ cần sau này anh đừng lạnh nhạt với em là được. Ăn tiệc thì khỏi cần, phí tiền lắm. Đi chỗ nào ăn đại một chút đi, coi chừng đói quá hư hết dạ dày.” Nguyễn Huyền Châu nói rồi kéo tay Cao Văn Cường đi ra bên ngoài.

Trong khoảnh khắc ấy, Cao Văn Cường bỗng cảm thấy Nguyễn Huyền Châu vẫn chưa hề thay đổi, vẫn là người vợ am hiểu lòng người, chăm chỉ tiết kiệm như ngày xưa.

Hai người đi xuống một quán ăn dưới lầu, tùy ý ăn một bữa. Sau đó Nguyễn Huyền Châu trở lại công ty tiếp tục tăng ca. Cao Văn Cường ngồi xuống chỗ cách cô ta xa hơn một chút, lấy di động ra, tắt âm thanh đi, vào phòng live stream “Chơi vợ người ta”.

Nữ streamer hôm nay lại thay đổi, tuy rằng vẫn che mặt, nhưng dáng người cùng với làn da hoàn toàn không thua kém Nguyễn Huyền Châu chút nào.

Bởi vì còn sớm nên nữ streamer còn đang ve vãn. Cao Văn Cường nhìn một lúc, sau đó nhanh chóng gửi tin nhắn cho nhân viên quản lý: “Nếu bây giờ tôi tặng quà xong, sau đó lại gửi tiền đặt cọc thì tối nay có thể đến chỗ các cậu chọn người không vậy?”

“Không được đâu. Tụi em phải xét duyệt trước rồi mới có thể gia nhập vào tụi em được. Hơn nữa hôm nay nữ streamer bên tụi em đã được chọn hết rồi, cho dù anh được xét duyệt xong ngay trong hôm nay thì không còn kịp nữa đâu.”

Nhân viên quản lý nhanh chóng hồi đáp.
Cao Văn Cường giật mình, lại hỏi: “Nữ streamer hôm trước ấy, hôm nay cũng bị chọn mất rồi à?”

“Hôm nay cô ta không đến. Nếu đại gia thật sự muốn ngủ cô ta thì mau chóng làm theo quy định của tụi em, sau đó có thể gia nhập với tụi em sớm hơn.”

Nhân viên quản lý đáp.

Quả nhiên không nằm ngoài suy đoán của Cao Văn Cường. Hôm nay Nguyễn Huyền Châu cố ý không đến phòng live stream chính là vì muốn diễn vở kịch này cho hắn xem.

Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Nguyễn Huyền Châu, đúng lúc đối phương cũng đang nhìn hắn.

Khi ánh mắt đối diện với nhau, Nguyễn Huyền Châu nháy mắt hoạt bát, mỉm cười đầy thỏa mãn, sau đó cúi đầu tiếp tục làm việc.

Cao Văn Cường hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, đáp lại cô ta bằng một nụ cười mà mình cho là tự nhiên nhất.

Cao Văn Cường ngẫm nghĩ, cảm thấy lúc này đã không còn cách nào khác, đành phải lấy số tiền mà Yến Trâm gửi cho hắn, tặng quà đủ ba mươi triệu, sau đó chuyển khoản ba mươi triệu cho nhân viên quản lý làm tiền đặt cọc.

Thật ra thì hắn hơi lo mình sẽ bị lừa, nhưng đây là đã cách tốt nhất lúc này rồi.

Sau khi nhận được tiền, nhân viên quản lý nhanh chóng thu xếp một người tên là Dung kết bạn với Cao Văn Cường. Avatar của cô ta là một đôi chân dài mặc tất chân, nhìn rất quyến rũ.

Dung trực tiếp gửi một đoạn voice chat tới. Cao Văn Cường lấy lý do đi vệ sinh để vào toilet bật lên nghe. Giọng nói rất mềm rất ngọt: “Anh có thể báo kích cỡ của anh cho em được không?”

Cao Văn Cường hơi khó hiểu, hỏi ngược lại: “Kích cỡ gì cơ? Muốn cái đó làm gì?”

“Anh dễ thương ghê luôn á. Ngay cả cái này mà cũng không biết à? Thì là kích thước của anh chứ sao! Đây là yêu cầu của cấp trên, em chỉ làm theo quy định thôi. Hơn nữa nhất định phải chân thật đấy. Nếu không thì tới lúc phát hiện tụi em sẽ không trả tiền cọc đâu.”

Dung vẫn đáp lại bằng voice chat.

Sau khi nghe thấy lý do này, Cao Văn Cường không khỏi cạn lời, gửi kích thước đại khái cho cô ta.

Dung lại gửi voice chat tới ngay lập tức: “Ghê nha ghê nha, làm Dung ướt rồi nè. Thế một lần anh có thể kéo dài trong bao lâu?”

“Khoảng nửa giờ.” Cao Văn Cường đáp chi tiết.

“Wow, anh giỏi ghê ta! Khiến Dung không nhịn được muốn thử với anh một lần đó.”

Dung lại gửi cho hắn một đoạn voice chat vừa kinh ngạc lại vừa lả lơi.

Chương 7: Theo dõi

Trước kia Cao Văn Cường chưa bao giờ chat sex với người khác. Giọng điệu tràn đầy khiêu khích của Dung tuy rằng nghe có vẻ rất giả tạo, nhưng vẫn khiến hắn cảm thấy có chút mới mẻ, lại có điểm kích thích, gửi hai chữ “Được thôi” cho cô ta.

“Anh thẳng thắn ghê ta! Sau này có dịp Dung sẽ hẹn anh nha. Xét duyệt đã xong, chờ có kết quả rồi em lại báo cho anh. Không làm phiền anh nữa nhé.”

Sau khi đọc được tin nhắn mà Dung đáp lại, Cao Văn Cường không khỏi kinh ngạc. Xét duyệt đơn giản như vậy thôi à? Chỉ hỏi hai câu hỏi thôi sao?

Chẳng lẽ những ai có năng lực về chuyện ấy quá tệ thì đều không thể được xét duyệt à?

Cao Văn Cường thầm nghĩ như vậy.

Nếu là thế thì có lẽ hắn sẽ vượt qua sát hạch ổn thỏa thôi.

Không lâu sau, Nguyễn Huyền Châu đã tăng ca xong. Hai người cùng nhau về nhà.

Tắm rửa xong, Nguyễn Huyền Châu tựa đầu vào lòng Cao Văn Cường giống như trước kia, ôm eo hắn nói: “Ông xã, chờ em bận hết đợt này rồi tụi mình sinh đứa con đi.”

Trước kia Cao Văn Cường từng nhắc tới chuyện sinh con, nhưng đều bị Nguyễn Huyền Châu từ chối vì lý do bận làm việc. Hơn nữa lần nào cũng dùng biện pháp tránh thai.

Trước khác nay khác. Hiện giờ nhắc tới chuyện này, Cao Văn Cường cũng chẳng vui vẻ là mấy, ngược lại suy nghĩ miên man.

Nếu có con thì sau này có muốn ly hôn sẽ không dễ dàng.

Cao Văn Cường đang nghĩ phải từ chối thế nào thì bỗng nghĩ tới một chuyện rất đáng sợ, có khi nào Nguyễn Huyền Châu làm loạn ở ngoài, mang thai con của người khác nên muốn hắn đổ vỏ không đây?

Nếu không thì sao tự nhiên lại nhắc tới chuyện này?

Nhưng thế cũng tốt. Nếu sau này Nguyễn Huyền Châu sinh con, làm xét nghiệm ADN, đó chính là bằng chứng ngoại tình của Nguyễn Huyền Châu.

Vì không khiến Nguyễn Huyền Châu phát hiện sự khác thường của mình, Cao Văn Cường chỉ phải làm bộ như rất vui sướng nói: “Được đấy. Anh chờ em nói thế lâu lắm rồi!”

Nghe vậy, bàn tay Nguyễn Huyền Châu chậm rãi lần mò xuống dưới…

Hôm sau, Cao Văn Cường vẫn canh chừng dưới công ty của Nguyễn Huyền Châu.

Hắn cảm thấy hôm qua biểu hiện của mình khá là bình thường, có lẽ sẽ khiến Nguyễn Huyền Châu buông lỏng đề phòng, lòi đuôi cáo ra.

Đến hơn năm giờ chiều, Cao Văn Cường vẫn không có bất cứ phát hiện nào, lại bỗng nhìn thấy Nguyễn Huyền Châu rời khỏi công ty, sau đó bước lên một chiếc taxi.

Hắn lập tức vẫy một chiếc xe rồi theo đuôi.

Tuy rằng không biết rốt cuộc Nguyễn Huyền Châu đi đâu, nhưng Cao Văn Cường cảm thấy rất có thể là đến phòng live stream “Chơi vợ người ta” kia. Dù sao thì lúc này cũng sắp tới bảy giờ rồi.

Trên đường đi, Cao Văn Cường vừa phẫn nộ vì bị cắm sừng, lại vừa khẩn trương vì không muốn đối mặt với chân tướng. Thậm chí còn hy vọng rằng chỉ là mình đã nhầm rồi, mình đã hiểu lầm Nguyễn Huyền Châu, như vậy hai người sẽ tiếp tục trải qua tháng ngày êm đẹp cùng với nhau.

Taxi dừng trước cổng một khách sạn. Cao Văn Cường càng ngày càng cảm thấy suy đoán của mình là đúng, tim đập càng ngày càng nhanh.

Chờ đến khi hắn trả tiền xong, chạy đến đại sảnh khách sạn, bởi vì người trong khách sạn quá đông nên hắn đã không thấy bóng dáng Nguyễn Huyền Châu đâu nữa.

Hơn nữa khách sạn quá lớn, hắn không có khả năng tìm thấy Nguyễn Huyền Châu ở trong này.

Cao Văn Cường vừa bực bội vừa uể oải. Nhưng hắn lại không có cách nào cả, đành phải tìm một chỗ ở bên ngoài ngồi chờ, xem thử xem có phát hiện nào khác không.

Cứ thế ngồi chờ hơn một giờ, di động của Cao Văn Cường vang lên. Là tin nhắn Facebook của Nguyễn Huyền Châu, nói là tối nay phải tăng ca.

Tăng ca trong khách sạn?

Cao Văn Cường nghiến răng nghiến lợi nói.

Lúc này hắn đã hoàn toàn xác định, Nguyễn Huyền Châu chính là nữ streamer bị người ta chơi. Tia hy vọng duy nhất giấu tận đáy lòng hắn đã hoàn toàn tan biến.

“Ừ. Nhưng hôm nay anh quên mang chìa khóa nhà rồi. Lát nữa anh đến công ty em lấy nhé.”

Cao Văn Cường suy nghĩ thật lâu rồi mới đáp lại trên Facebook. Hắn chờ xem thử Nguyễn Huyền Châu sẽ giải thích thế nào.

Chờ một lúc thật lâu, Nguyễn Huyền Châu mới gửi tin nhắn lại: Lúc này em đang ở ngoài bàn hợp đồng với khách, không về công ty được. Hay là em nhờ người khác đưa chìa khóa cho anh vậy?

Cao Văn Cường lập tức trả lời: Không cần làm phiền người khác. Em cứ nói với anh bây giờ em đang ở đâu, anh qua đó lấy là được mà.

Hắn nhất định phải nghĩ cách khiến Nguyễn Huyền Châu đi ra ngoài, đến lúc đó lén lút theo dõi, chắc chắn sẽ tìm được manh mối.

Nguyễn Huyền Châu không từ chối nữa, nói cho Cao Văn Cường biết tên khách sạn, bảo Cao Văn Cường đến rồi báo cho cô ta biết.

Cao Văn Cường cúp điện thoại, trong đầu tràn đầy suy nghĩ như là bây giờ Nguyễn Huyền Châu đang làm gì? Chờ người khác tới chọn cô ta hay là đã được người khác chọn rồi, đang mua bán xác thịt?

Khoảng nửa giờ sau, Cao Văn Cường gửi tin nhắn Facebook cho Nguyễn Huyền Châu nói hắn đã đến cổng khách sạn.

Mười mấy phút sau, Nguyễn Huyền Châu vẫn không đáp lại. Cao Văn Cường chờ mất hết kiên nhẫn, đang định gọi điện thoại thì Nguyễn Huyền Châu lại bỗng gửi tin nhắn nói sẽ xuống ngay lập tức.

Lại mấy phút trôi qua, Nguyễn Huyền Châu vội vàng đi ra từ khách sạn. Vừa đi đến đã ôm lấy cánh tay Cao Văn Cường, nói bằng giọng áy náy: “Ông xã, vừa rồi em đang ký hợp đồng nên không rảnh xem di động. Đi, đúng lúc hôm nay làm xong một hợp đồng lớn, chúng ta đi ăn tiệc chúc mừng một chút đi.”

“Em không cần tăng ca nữa à?”
Cao Văn Cường hơi ngơ ngác. Tuy rằng hắn không tin lời nói của Nguyễn Huyền Châu, nhưng Nguyễn Huyền Châu không tăng ca thì kế hoạch của hắn sẽ đổ bể hết.

“Em còn tưởng phải dây dưa thật lâu mới khiến khách hàng đồng ý ký hợp đồng, không ngờ ông ta lại ký một cách dứt khoát như vậy, cho nên không cần tăng ca nữa.” Nguyễn Huyền Châu giải thích, sau đó ôm cánh tay Cao Văn Cường đi ra ngoài khách sạn.

Cao Văn Cường hoàn toàn không tin sẽ có chuyện trùng hợp đến thế. Rất có khả năng là Nguyễn Huyền Châu biết hắn đang cố ý thăm dò nên mới không cho hắn cơ hội để điều tra tiếp.

Lúc này hắn hơi hối hận vì viện cớ lấy chìa khóa để gọi Nguyễn Huyền Châu ra. Nếu Nguyễn Huyền Châu có lòng muốn đề phòng hắn thì việc điều tra sẽ khó khăn hơn rồi.

Nhưng giờ hắn cũng không tiện nói thêm gì, đành phải đi theo Nguyễn Huyền Châu rời khỏi khách sạn.

Thân thể hai người gần như kề sát bên nhau. Lúc trước Cao Văn Cường vẫn suy nghĩ chuyện khác nên không chú ý thấy trên người Nguyễn Huyền Châu có một mùi thơm rất nhạt.

Mùi thơm này không phải là mùi nước hoa, mà là dầu gội hoặc sữa tắm. Nhưng dầu gội cùng với sữa tắm trong nhà Cao Văn Cường đều không phải là mùi này.

Điều này chứng tỏ, Nguyễn Huyền Châu vừa tắm rửa trong khách sạn xong.

Kết hợp với manh mối phát hiện ra trước đó, trong lòng Cao Văn Cường đã rất rõ ràng, vì không khiến mình nghi ngờ, chắc chắn Nguyễn Huyền Châu đã bị thằng cha nào đó ngủ trước, sau đó mới xuống dưới tìm hắn để làm hắn yên lòng.

CHƯƠNG 8: THÔNG QUA XÉT DUYỆT

Lúc này, ngoài cơn phẫn nộ ra, Cao Văn Cường vẫn cảm thấy rất đau lòng.

Nhưng nếu đã chọn điều tra rõ chuyện này thì hắn chỉ có thể cố kìm nén mọi cảm xúc của mình, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra để ứng phó với Nguyễn Huyền Châu.

Cuối cùng, hai người cũng không đi ăn tiệc mà dưới sự đề nghị của Cao Văn Cường, tìm đại một nơi nào đó lót dạ.

Sau khi ăn xong, hai người đi đến dưới tòa nhà chung cư, đang tay trong tay bước vào trong thì di động của Nguyễn Huyền Châu bỗng vang lên.

Lúc cô ta lấy điện thoại từ trong túi xách ra, Cao Văn Cường liếc nhìn thì thấy trên màn hình di động hiển thị tên Cao Phi.

Cao Văn Cường vẫn chưa quên kẻ tên là Cao Phi này. Hắn ta là ông chủ của Nguyễn Huyền Châu, chồng của Yến Trâm.

Theo những gì mà Yến Trâm đã nói thì Cao Phi chính là đối tượng ngoại tình của Nguyễn Huyền Châu.

Nhưng về sau tại sao Nguyễn Huyền Châu lại làm live stream trong phòng “Chơi vợ người ta”, Cao Văn Cường không rõ ràng lắm, cũng không biết chuyện này có liên quan tới Cao Phi hay không.

Hiện giờ thấy Cao Phi gọi điện thoại cho Nguyễn Huyền Châu, lập tức gợi ra sự chú ý của Cao Văn Cường.

Nói không chừng giữa Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi còn tồn tại mối quan hệ không thể khiến người khác biết. Nếu nghe lén được nội Dung cuộc đối thoại của họ thì chắc chắn sẽ tìm được manh mối.

Nhưng Nguyễn Huyền Châu cầm di động nhìn thoáng qua, lại không nhấc máy mà bỏ điện thoại vào trong túi xách.

“Ai gọi thế? Sao không nghe máy?”

Cao Văn Cường thu hồi tầm mắt, làm bộ như khó hiểu hỏi.

“Số lạ, chắc là đa cấp rồi, không muốn nghe.” Nguyễn Huyền Châu đáp lại rất rõ ràng.
Cao Văn Cường không thể không bội phục tài nói dối của cô ta. Không phát hiện ra một chút khác thường nào luôn. Điều này cũng khiến hắn xác định rằng quan hệ giữa Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi vẫn còn chưa kết thúc, nói không chừng còn dan díu với nhau thường xuyên.

Không lâu sau, di động của Nguyễn Huyền Châu lại reo lên.

Lần này, cô ta hoàn toàn không lấy điện thoại ra mà trực tiếp cúp máy trong túi xách.

“Lại là dãy số đó à? Cứ nghe đi, nói không chừng là bạn bè em đổi số chứ không phải là đa cấp đâu.” Cao Văn Cường thuận miệng nói.

Nguyễn Huyền Châu nghe vậy ngớ ra một lúc, sau đó đáp lại ngay: “Kệ nó đi. Dù sao mình cũng sắp vào thang máy rồi, sóng điện thoại không ổn định đâu.”

Cao Văn Cường cũng không tiện nói thêm gì nữa. Hai người cùng nhau vào thang máy.

Vừa vào nhà, di động của Nguyễn Huyền Châu lại vang lên.

Cao Văn Cường đang nghĩ phải làm thế nào để Nguyễn Huyền Châu nhận cú điện thoại này thì đã thấy cô ta nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, cuối cùng lấy di động ra rồi đi đến ban công nói chuyện.

Cao Văn Cường cũng có thể đoán được sơ sơ ý nghĩ của Nguyễn Huyền Châu. Nếu lần này mà không nghe máy nữa thì có vẻ rất kỳ quặc, cho dù không có vấn đề gì thì cũng sẽ vẫn khiến Cao Văn Cường sinh nghi.

Không biết là cố ý hay vô tình, sau khi ra ngoài ban công, Nguyễn Huyền Châu lại tiện tay đóng cửa trượt bằng kính lại.

Cao Văn Cường ở trong phòng khách nên hoàn toàn không nghe thấy họ đang nói cái gì. Hắn rón rén đi vào phòng ngủ cách ban công gần nhất, không bật đèn mà đứng ở cửa sổ, loáng thoáng nghe thấy có tiếng đàn ông phát ra từ di động của Nguyễn Huyền Châu, hơn nữa giọng còn rất lớn, có vẻ rất tức giận.

Hắn không nghe rõ nội Dung là gì, chỉ nghe thấy hắn ta nói rất nhiều rất dài rồi mới chịu dừng lại.

“Em đã nói nhà em có việc nên về trước rồi mà. Cứ vậy đi, em cúp máy đây.” Nguyễn Huyền Châu nói xong câu này rồi cúp điện thoại luôn.

Nghe thấy tiếng cửa trượt vang lên, Cao Văn Cường nhanh chóng ra khỏi phòng ngủ. Lúc tới cửa mới phát hiện Nguyễn Huyền Châu đang đứng trong phòng khách, nhìn mình với vẻ mặt phức tạp.

Cao Văn Cường biết chắc hẳn cô ta đã phát hiện mình nghe lén cô ta gọi điện thoại. Không khí trở nên gượng gạo.

Hắn làm bộ như không biết gì cả, vừa đi tới chỗ sofa vừa ra vẻ quan tâm hỏi: “Điện thoại của ai thế? Chắc không phải là đa cấp đâu nhỉ?”

Nguyễn Huyền Châu không nói lời nào, đi đến bên cạnh Cao Văn Cường rồi ngồi xuống, nhìn Cao Văn Cường với vẻ nặng nề, sau một lúc lâu vẫn không lên tiếng.

Cao Văn Cường bị cô ta làm cho không hiểu ra sao, loáng thoáng đoán được đối phương có chuyện rất quan trọng muốn nói với mình, trong lòng cũng trở nên căng thẳng. Chẳng lẽ Nguyễn Huyền Châu định nói rõ mọi chuyện với hắn, sau đó đề nghị ly hôn?

“Ông xã, có phải là anh đang nghi ngờ em đã làm chuyện có lỗi với anh không?”

Nguyễn Huyền Châu đột nhiên nói thế khiến Cao Văn Cường trở tay không kịp. Thừa nhận cũng không ổn, mà không thừa nhận cũng không được, đành phải hỏi ngược lại: “Sao em lại bỗng nói thế?”

“Hôm nay ăn cơm, lúc anh đi tính tiền, em thấy chìa khóa nhà trong cặp văn phòng của anh.” Nguyễn Huyền Châu nói bằng giọng rất bình tĩnh.

Cao Văn Cường ngây ngẩn cả người. Hắn đã hoàn toàn quên mất chi tiết nhỏ xíu này, nhưng không ngờ lại bị Nguyễn Huyền Châu phát hiện.

Tuy rằng Nguyễn Huyền Châu không nói huỵch toẹt ra, nhưng rõ ràng là đang tỏ vẻ cô ta đã biết rõ ý đồ của Cao Văn Cường rồi.

Nếu Nguyễn Huyền Châu đã chủ động nhắc đến chuyện này thì Cao Văn Cường cũng không che giấu nữa, hỏi thẳng thừng: “Cho nên, em có lời nào muốn nói nữa không?”

Bất kể thế nào thì Cao Văn Cường đều phải nghe xem tại sao Nguyễn Huyền Châu lại phản bội mình.

Nguyễn Huyền Châu do dự một lúc rồi chậm rãi nói: “Anh biết đấy, ông chủ của chúng em là Cao Phi. Từ khi em vào công ty đến nay, hắn ta vẫn thường quyên quấy rối em. Có mấy lần lấy lý do công việc để gọi em vào khách sạn, muốn quấy nhiễu tình dục em, nhưng đều bị em từ chối. Từ đó hắn ta thường xuyên gây khó dễ cho em trong công việc. Cú điện thoại vừa rồi là do hắn ta gọi tới, trách em vừa ký hợp đồng xong không tiếp đãi khách hàng chu đáo, mắng em một trận.”

Vốn dĩ Cao Văn Cường còn tưởng cô ta sẽ thừa nhận mình ngoại tình, sau đó xin hắn tha thứ, hoặc là đề nghị ly hôn, hoàn toàn không ngờ rằng cô ta sẽ giải thích chuyện đó.

Cao Văn Cường hoàn toàn không tin lời của Nguyễn Huyền Châu, nhưng cũng không thể phản bác lại, đành phải ôm Nguyễn Huyền Châu vào lòng, làm bộ như đau lòng nói: “Thế sao em không nói với anh? Hoặc là nghỉ việc luôn cũng được.”

“Em không nói với anh là vì sợ anh suy nghĩ lung tung. Khách hàng của em đều ở công ty đó, không thể mang đi được. Nếu nghỉ việc thì chẳng khác nào phải bắt đầu lại từ đầu cả. Cho nên em nghĩ là chỉ cần hắn ta không quá đáng thì em nhịn chút cũng được.” Nguyễn Huyền Châu giải thích.

“Đồ ngốc. Sau này gặp phải chuyện như vậy thì nhất định phải nói với anh. Nếu làm việc mà không vui vẻ thì cứ nghỉ việc đi, anh nuôi em.” Cao Văn Cường cọ cằm lên đầu Nguyễn Huyền Châu an ủi.

Nguyễn Huyền Châu rúc vào lòng hắn nói: “Yên tâm đi, sau này em nhất định sẽ nói hết với anh, để anh khỏi phải nghĩ vẩn nghĩ vơ nữa.”

Cao Văn Cường ôm chặt cô ta vào lòng không nói gì, như thể đang hưởng thụ sự yên tĩnh sau khi “Tháo gỡ hiểu lầm”.

Cuộc đối thoại này khiến hắn bất ngờ, nhưng cũng chứng tỏ một điều rằng Nguyễn Huyền Châu vẫn tưởng rằng hắn chỉ nghi ngờ cô ta ngoại tình với Cao Phi, chứ không hay biết rằng hắn đã biết được sự tồn tại của phòng live stream “Chơi vợ người ta”.

Đối với hắn mà nói đây là chuyện tốt. Trong tình huống Nguyễn Huyền Châu không hề đề phòng, chỉ cần hắn vượt qua xét duyệt, gia nhập vào phòng live stream “Chơi vợ người ta” thì có thể vạch trần bộ mặt thật của Nguyễn Huyền Châu ngay lập tức.

Lúc tắm rửa, Cao Văn Cường đứng trong toilet vào app live stream kia, phát hiện Dung gửi một đoạn voice chat tới. Hắn mở ra nghe, đối phương nói với hắn rằng hắn đã thông qua xét duyệt của họ.

Trong lòng Cao Văn Cường không khỏi kích động, lập tức hỏi: “Thế khi nào thì tôi có thể đến phòng live stream của các cô để chơi streamer ở đó?”

“Ngày mai là có thể rồi!”

Dung nhanh chóng đáp.

Chương 8: Thông qua xét duyệt

Lúc này, ngoài cơn phẫn nộ ra, Cao Văn Cường vẫn cảm thấy rất đau lòng.

Nhưng nếu đã chọn điều tra rõ chuyện này thì hắn chỉ có thể cố kìm nén mọi cảm xúc của mình, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra để ứng phó với Nguyễn Huyền Châu.

Cuối cùng, hai người cũng không đi ăn tiệc mà dưới sự đề nghị của Cao Văn Cường, tìm đại một nơi nào đó lót dạ.

Sau khi ăn xong, hai người đi đến dưới tòa nhà chung cư, đang tay trong tay bước vào trong thì di động của Nguyễn Huyền Châu bỗng vang lên.

Lúc cô ta lấy điện thoại từ trong túi xách ra, Cao Văn Cường liếc nhìn thì thấy trên màn hình di động hiển thị tên Cao Phi.

Cao Văn Cường vẫn chưa quên kẻ tên là Cao Phi này. Hắn ta là ông chủ của Nguyễn Huyền Châu, chồng của Yến Trâm.

Theo những gì mà Yến Trâm đã nói thì Cao Phi chính là đối tượng ngoại tình của Nguyễn Huyền Châu.

Nhưng về sau tại sao Nguyễn Huyền Châu lại làm live stream trong phòng “Chơi vợ người ta”, Cao Văn Cường không rõ ràng lắm, cũng không biết chuyện này có liên quan tới Cao Phi hay không.

Hiện giờ thấy Cao Phi gọi điện thoại cho Nguyễn Huyền Châu, lập tức gợi ra sự chú ý của Cao Văn Cường.

Nói không chừng giữa Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi còn tồn tại mối quan hệ không thể khiến người khác biết. Nếu nghe lén được nội Dung cuộc đối thoại của họ thì chắc chắn sẽ tìm được manh mối.

Nhưng Nguyễn Huyền Châu cầm di động nhìn thoáng qua, lại không nhấc máy mà bỏ điện thoại vào trong túi xách.

“Ai gọi thế? Sao không nghe máy?”

Cao Văn Cường thu hồi tầm mắt, làm bộ như khó hiểu hỏi.

“Số lạ, chắc là đa cấp rồi, không muốn nghe.” Nguyễn Huyền Châu đáp lại rất rõ ràng.

Cao Văn Cường không thể không bội phục tài nói dối của cô ta. Không phát hiện ra một chút khác thường nào luôn. Điều này cũng khiến hắn xác định rằng quan hệ giữa Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi vẫn còn chưa kết thúc, nói không chừng còn dan díu với nhau thường xuyên.

Không lâu sau, di động của Nguyễn Huyền Châu lại reo lên.

Lần này, cô ta hoàn toàn không lấy điện thoại ra mà trực tiếp cúp máy trong túi xách.

“Lại là dãy số đó à? Cứ nghe đi, nói không chừng là bạn bè em đổi số chứ không phải là đa cấp đâu.” Cao Văn Cường thuận miệng nói.

Nguyễn Huyền Châu nghe vậy ngớ ra một lúc, sau đó đáp lại ngay: “Kệ nó đi. Dù sao mình cũng sắp vào thang máy rồi, sóng điện thoại không ổn định đâu.”

Cao Văn Cường cũng không tiện nói thêm gì nữa. Hai người cùng nhau vào thang máy.

Vừa vào nhà, di động của Nguyễn Huyền Châu lại vang lên. Cao Văn Cường đang nghĩ phải làm thế nào để Nguyễn Huyền Châu nhận cú điện thoại này thì đã thấy cô ta nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, cuối cùng lấy di động ra rồi đi đến ban công nói chuyện.

Cao Văn Cường cũng có thể đoán được sơ sơ ý nghĩ của Nguyễn Huyền Châu. Nếu lần này mà không nghe máy nữa thì có vẻ rất kỳ quặc, cho dù không có vấn đề gì thì cũng sẽ vẫn khiến Cao Văn Cường sinh nghi.

Không biết là cố ý hay vô tình, sau khi ra ngoài ban công, Nguyễn Huyền Châu lại tiện tay đóng cửa trượt bằng kính lại.

Cao Văn Cường ở trong phòng khách nên hoàn toàn không nghe thấy họ đang nói cái gì. Hắn rón rén đi vào phòng ngủ cách ban công gần nhất, không bật đèn mà đứng ở cửa sổ, loáng thoáng nghe thấy có tiếng đàn ông phát ra từ di động của Nguyễn Huyền Châu, hơn nữa giọng còn rất lớn, có vẻ rất tức giận.

Hắn không nghe rõ nội Dung là gì, chỉ nghe thấy hắn ta nói rất nhiều rất dài rồi mới chịu dừng lại.

“Em đã nói nhà em có việc nên về trước rồi mà. Cứ vậy đi, em cúp máy đây.” Nguyễn Huyền Châu nói xong câu này rồi cúp điện thoại luôn.

Nghe thấy tiếng cửa trượt vang lên, Cao Văn Cường nhanh chóng ra khỏi phòng ngủ. Lúc tới cửa mới phát hiện Nguyễn Huyền Châu đang đứng trong phòng khách, nhìn mình với vẻ mặt phức tạp.

Cao Văn Cường biết chắc hẳn cô ta đã phát hiện mình nghe lén cô ta gọi điện thoại. Không khí trở nên gượng gạo.

Hắn làm bộ như không biết gì cả, vừa đi tới chỗ sofa vừa ra vẻ quan tâm hỏi: “Điện thoại của ai thế? Chắc không phải là đa cấp đâu nhỉ?”

Nguyễn Huyền Châu không nói lời nào, đi đến bên cạnh Cao Văn Cường rồi ngồi xuống, nhìn Cao Văn Cường với vẻ nặng nề, sau một lúc lâu vẫn không lên tiếng.

Cao Văn Cường bị cô ta làm cho không hiểu ra sao, loáng thoáng đoán được đối phương có chuyện rất quan trọng muốn nói với mình, trong lòng cũng trở nên căng thẳng. Chẳng lẽ Nguyễn Huyền Châu định nói rõ mọi chuyện với hắn, sau đó đề nghị ly hôn?

“Ông xã, có phải là anh đang nghi ngờ em đã làm chuyện có lỗi với anh không?” Nguyễn Huyền Châu đột nhiên nói thế khiến Cao Văn Cường trở tay không kịp. Thừa nhận cũng không ổn, mà không thừa nhận cũng không được, đành phải hỏi ngược lại: “Sao em lại bỗng nói thế?”

“Hôm nay ăn cơm, lúc anh đi tính tiền, em thấy chìa khóa nhà trong cặp văn phòng của anh.” Nguyễn Huyền Châu nói bằng giọng rất bình tĩnh.

Cao Văn Cường ngây ngẩn cả người. Hắn đã hoàn toàn quên mất chi tiết nhỏ xíu này, nhưng không ngờ lại bị Nguyễn Huyền Châu phát hiện.

Tuy rằng Nguyễn Huyền Châu không nói huỵch toẹt ra, nhưng rõ ràng là đang tỏ vẻ cô ta đã biết rõ ý đồ của Cao Văn Cường rồi.

Nếu Nguyễn Huyền Châu đã chủ động nhắc đến chuyện này thì Cao Văn Cường cũng không che giấu nữa, hỏi thẳng thừng: “Cho nên, em có lời nào muốn nói nữa không?”

Bất kể thế nào thì Cao Văn Cường đều phải nghe xem tại sao Nguyễn Huyền Châu lại phản bội mình.

Nguyễn Huyền Châu do dự một lúc rồi chậm rãi nói: “Anh biết đấy, ông chủ của chúng em là Cao Phi. Từ khi em vào công ty đến nay, hắn ta vẫn thường quyên quấy rối em. Có mấy lần lấy lý do công việc để gọi em vào khách sạn, muốn quấy nhiễu tình dục em, nhưng đều bị em từ chối. Từ đó hắn ta thường xuyên gây khó dễ cho em trong công việc. Cú điện thoại vừa rồi là do hắn ta gọi tới, trách em vừa ký hợp đồng xong không tiếp đãi khách hàng chu đáo, mắng em một trận.”

Vốn dĩ Cao Văn Cường còn tưởng cô ta sẽ thừa nhận mình ngoại tình, sau đó xin hắn tha thứ, hoặc là đề nghị ly hôn, hoàn toàn không ngờ rằng cô ta sẽ giải thích chuyện đó.

Cao Văn Cường hoàn toàn không tin lời của Nguyễn Huyền Châu, nhưng cũng không thể phản bác lại, đành phải ôm Nguyễn Huyền Châu vào lòng, làm bộ như đau lòng nói: “Thế sao em không nói với anh? Hoặc là nghỉ việc luôn cũng được.”

“Em không nói với anh là vì sợ anh suy nghĩ lung tung. Khách hàng của em đều ở công ty đó, không thể mang đi được. Nếu nghỉ việc thì chẳng khác nào phải bắt đầu lại từ đầu cả. Cho nên em nghĩ là chỉ cần hắn ta không quá đáng thì em nhịn chút cũng được.” Nguyễn Huyền Châu giải thích.

“Đồ ngốc. Sau này gặp phải chuyện như vậy thì nhất định phải nói với anh. Nếu làm việc mà không vui vẻ thì cứ nghỉ việc đi, anh nuôi em.” Cao Văn Cường cọ cằm lên đầu Nguyễn Huyền Châu an ủi.

Nguyễn Huyền Châu rúc vào lòng hắn nói: “Yên tâm đi, sau này em nhất định sẽ nói hết với anh, để anh khỏi phải nghĩ vẩn nghĩ vơ nữa.”

Cao Văn Cường ôm chặt cô ta vào lòng không nói gì, như thể đang hưởng thụ sự yên tĩnh sau khi “Tháo gỡ hiểu lầm”.

Cuộc đối thoại này khiến hắn bất ngờ, nhưng cũng chứng tỏ một điều rằng Nguyễn Huyền Châu vẫn tưởng rằng hắn chỉ nghi ngờ cô ta ngoại tình với Cao Phi, chứ không hay biết rằng hắn đã biết được sự tồn tại của phòng live stream “Chơi vợ người ta”.

Đối với hắn mà nói đây là chuyện tốt. Trong tình huống Nguyễn Huyền Châu không hề đề phòng, chỉ cần hắn vượt qua xét duyệt, gia nhập vào phòng live stream “Chơi vợ người ta” thì có thể vạch trần bộ mặt thật của Nguyễn Huyền Châu ngay lập tức.

Lúc tắm rửa, Cao Văn Cường đứng trong toilet vào app live stream kia, phát hiện Dung gửi một đoạn voice chat tới. Hắn mở ra nghe, đối phương nói với hắn rằng hắn đã thông qua xét duyệt của họ.

Trong lòng Cao Văn Cường không khỏi kích động, lập tức hỏi: “Thế khi nào thì tôi có thể đến phòng live stream của các cô để chơi streamer ở đó?”

“Ngày mai là có thể rồi!”

Dung nhanh chóng đáp.

Chương 9: Chọn một người để chơi đi

Thấy tin tức mà Dung gửi tới, trong lòng Cao Văn Cường lại kích động. Hắn nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng có cơ hội bẻ gẫy cái sừng trên đầu rồi.

Nhưng tuy rằng kích động, hắn vẫn cảm thấy rất đau lòng. Hắn thật sự không dám đối mặt với kết quả cuối cùng. Hắn biết rằng mình vẫn còn yêu Nguyễn Huyền Châu, không nỡ lòng…

Sau một lúc ngẩn người, cuối cùng Cao Văn Cường vẫn hỏi Tiểu Mật: “Mai mấy giờ? Ở đâu? Người lần trước tôi chọn trúng sẽ có mặt chứ?”

“Yên tâm đi, ngày mai tất cả nữ streamer đều sẽ có mặt. Anh giai chắc chắn sẽ được ngủ với người mà anh coi trọng. Thời gian là sáu giờ, khách sạn Tây Hải. Anh giai đến rồi nhớ báo cho em đấy.”

Dung đáp.

Khách sạn lần này khác với lần trước. Chắc là do mấy người này sợ xảy ra chuyện nên mỗi ngày đều thay đổi địa điểm.

Cao Văn Cường thầm nghĩ.

Nguyễn Huyền Châu sẽ có mặt. Chỉ cần ngày mai vạch trần ngay trước mặt là có thể làm rõ mọi chuyện rồi.

Nghĩ đến chuyện này, tâm trạng của Cao Văn Cường trở nên càng ngày càng nặng nề, khiến hắn cả đêm không ngủ yên giấc.

Hôm sau, Nguyễn Huyền Châu vẫn đi làm như bình thường.

Cao Văn Cường càng ngày càng bội phục cô ta. Trong tình huống này mà mỗi ngày vẫn có thể làm bộ như không có việc gì cả. Còn hắn thì hoàn toàn không có tâm trạng để làm đi làm. Hắn ngẫm nghĩ, tiếp tục đứng chờ dưới công ty của Nguyễn Huyền Châu.

Hơn bốn giờ chiều, giống như những gì mà Cao Văn Cường đã đoán, Nguyễn Huyền Châu gửi Facebook nói mình phải tăng ca.

Hơn năm giờ, Nguyễn Huyền Châu bước ra khỏi công ty, ngồi lên một chiếc taxi, cũng giống như lần trước.

Cao Văn Cường gọi chiếc xe bám theo sau, lại phát hiện mục tiêu của Nguyễn Huyền Châu không phải là khách sạn Tây Hải.

Chẳng lẽ cô ta không đi đến chỗ đó?

Cao Văn Cường khó hiểu.

Nếu là vậy thật thì chẳng phải là mình đã thật sự hiểu nhầm Nguyễn Huyền Châu rồi hay sao?

Cao Văn Cường cảm thấy không có khả năng, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng không bám theo nữa mà trực tiếp bảo tài xế đi đến khách sạn Tây Hải, sau đó đứng ở nơi xa nhìn cổng khách sạn.

Mười mấy phút sau, Nguyễn Huyền Châu bước xuống từ taxi, xuất hiện ở trước cổng.

Cao Văn Cường đã đoán đúng. Có lẽ trước đó Nguyễn Huyền Châu đã phát hiện hắn đang theo dõi cô ta nên bảo tài xế đi đường vòng, muốn thoát khỏi hắn.

Cao Văn Cường hoàn toàn không để ý tới việc sau này Nguyễn Huyền Châu có đề phòng hắn hay không. Bởi vì hắn sắp sửa lột chiếc mặt nạ của cô ta ra, lộ ra dáng vẻ dơ bẩn nhất của cô ta. Hắn lấy di động ra nói với Dung rằng hắn đã đến, sau đó dựa theo chỉ thị của Tiểu Mật, đi đến tầng mười lăm.

“Là Lão Thấp đúng không?” Ra cửa tháng máy, một người đàn ông mặc vest đen ngăn Cao Văn Cường lại hỏi.

Lão Thấp là biệt danh của Cao Văn Cường ở trên trang web đó. Hắn gật đầu đáp lại.

Người kia đưa một tấm thẻ phòng cùng với mặt nạ cho hắn, sau đó nói: “Anh lấy thẻ phòng rồi vào phòng chờ, sẽ có người dẫn người tới đây. Còn mặt nạ, anh muốn đeo thì đeo.”

Sau khi vào phòng, Cao Văn Cường suy nghĩ một lát rồi vẫn đeo mặt nạ lên.

Đối với hắn mà nói, chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì cho cam, cho nên không muốn khiến người khác nhìn thấy bộ mặt thật của mình.

Một lát sau, Cao Văn Cường nghe thấy có tiếng động. Có người quẹt thẻ phòng đi vào.

Đi ở đằng trước là một người phụ nữ vóc dáng cao gầy, đội mặt nạ. Đằng sau cô ta là sáu bảy người phụ nữ, dáng người đều cực kỳ đẹp, hơn nữa đều đeo mặt nạ.

Người phụ nữ đeo mặt nạ gọi những người phụ nữ đằng sau đứng thành hàng, khách sáo nói với Cao Văn Cường: “Anh giai, streamer của tụi em đến rồi, anh xem thử thích ai, cứ chọn thoải mái đi.”

Cao Văn Cường vừa nghe thấy giọng nói này thì biết ngay cô ta chính là Dung lúc trước liên lạc với mình.

Nhưng hiện giờ hắn không tâm trạng để suy nghĩ những cái đó, vội vã nhìn lướt qua những người phụ nữ đeo mặt nạ kia.
Sau đó hắn lập tức ngạc nhiên, bởi vì Nguyễn Huyền Châu không nằm trong số họ.

“Còn những streamers khác đâu rồi?” Cao Văn Cường vội vã hỏi Tiểu Mật.

“Anh à, là thế này, tụi em đến từ căn phòng đằng trước. Người mà anh thích đã bị chọn mất rồi, cho nên không có mặt ở đây. Anh xem thử những streamers khác của tụi em đi, ngoại hình đều ngon, kỹ thuật cũng tốt, cam đoan phục vụ tận tình. Anh cứ chọn một người để chơi đi. Dù sao lần sau vẫn còn cơ hội đến đây chọn nữa mà.” Dung giải thích.

Cao Văn Cường hoàn toàn hết chỗ nói rồi. Thế mà lại bị người khác nẫng tay trên, vậy thì mình tới đây còn tác dụng gì nữa?

Nhưng hắn vẫn chưa hết hy vọng, lại hỏi tiếp: “Lúc trước tôi từng thấy có mấy gã đàn ông chơi chung một cô em luôn mà, không thì tôi chơi chung với người kia cũng được.”

“Xin lỗi anh nhé, trước đó tụi em đã nói rõ quy định với anh rồi. Điều kiện tiên quyết để live stream là người nam đó phải đồng ý mới được, không thì tụi em không thể bắt người khác phải làm live stream. Nhưng hôm nay người kia không chấp nhận live stream, hơn nữa tụi em làm live stream hằng ngày nên phải thay đổi hình thức liên tục, không phải lần nào cũng chơi NP. Cho nên hôm nay tụi em không thể thỏa mãn yêu cầu của anh được.”

Sau khi giải thích xong, Dung lại chào hàng với Cao Văn Cường: “Anh xem streamer của tụi em nè, mặt đẹp dáng chuẩn, anh cứ chọn một người đi. Chỗ tụi em á, thích chơi gì cũng được. Thế vai, cưỡng hiếp, SM cường độ thấp, hoàn toàn không thành vấn đề.”

Cao Văn Cường biết hôm nay muốn tìm được Nguyễn Huyền Châu là nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng sau khi nghe Dung nói xong, trong lòng lại bỗng chộn rộn, ngẩng đầu quan sát các nữ streamer trước mặt. Đúng là đều rất xinh đẹp.

Đột nhiên, Cao Văn Cường cảm thấy có gì đó là lạ. Trong đó có một nữ streamer tóc ngắn khiến hắn cảm thấy rất quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã từng thấy ở đâu.

Suy nghĩ mãi một lúc, Cao Văn Cường mới nhớ na ná hình như streamer này là đồng nghiệp của Nguyễn Huyền Châu thì phải. Trước kia khi đón Nguyễn Huyền Châu tan tầm, hắn đã từng gặp rồi. Sau này hình như là nghỉ việc.

“Cô ta đi!” Cuối cùng Cao Văn Cường cắn chặt răng, chọn nữ streamer tóc ngắn kia. Có lẽ, hắn có thể hỏi được chút gì đó về Nguyễn Huyền Châu từ miệng cô ta.

So với việc Nguyễn Huyền Châu phản bội, hắn càng muốn biết tại sao Nguyễn Huyền Châu lại phản bội hắn. Bây giờ có thể nói chính là một cơ hội.

“Anh thật là tinh mắt. Cô này tên là Kỳ Duyên, kỹ thuật nhất nhì ở chỗ tụi em. Thế anh có muốn làm live stream trong kênh của tụi em không? Chỗ tụi em có mấy kênh live stream lận, anh có thể chọn một cái.” Dung hỏi.

“Không cần đâu!” Cao Văn Cường đáp rất dứt khoát. Dù thế nào đi nữa thì hắn vẫn không thể tiếp nhận được chuyện này.

Dung không nói gì nữa, dẫn người rời đi, để lại Cao Văn Cường cùng với Kỳ Duyên ở trong phòng.

Kỳ Duyên thuộc tuýp nhỏ nhắn đáng yêu, nhìn rất thuần khiết. Cô ta mỉm cười ngọt ngào với Cao Văn Cường, sau đó chậm rãi đi tới.

Lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, Cao Văn Cường bỗng dưng cảm thấy khẩn trương, tim đập thình thịch như đánh trống.

Kỳ Duyên vừa đi tới đã vươn một tay ôm chầm lấy cổ Cao Văn Cường, sau đó chậm rãi hôn lên môi hắn, thể hiện sự quyến rũ và lả lơi hoàn toàn không hợp với bề ngoài của cô ta.

Cao Văn Cường không ngờ đối phương lại chủ động như thế, bởi vậy hắn nhất thời không biết phải ứng phó thế nào mới ổn thỏa.

Chương 10: Chụp lén

Thấy môi Kỳ Duyên càng ngày càng gần, đầu óc Cao Văn Cường không khỏi trống rỗng, hoàn toàn quên mất mình muốn tìm Kỳ Duyên để hỏi thăm tin tức, cứ ngơ ngác đứng đó.

Bởi vì Cao Văn Cường đeo mặt nạ nên cuối cùng nụ hôn của Kỳ Duyên rơi lên cổ Cao Văn Cường.

Cảm giác ấm áp khiến thân thể Cao Văn Cường cứng đơ.

Từ khi kết hôn với Nguyễn Huyền Châu tới nay, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc thân mật với người phụ nữ khác.

Ngay sau đó, xúc cảm ấm áp này kéo dài từ dưới lên trên, từ cổ Cao Văn Cường đi đến vành tai của hắn.

Vành tai là nơi nhạy cảm nhất của Cao Văn Cường, khiến thân thể hắn lập tức nổi phản ứng.

Hắn còn chưa kịp làm gì thì bên tai bỗng nghe thấy giọng nói thỏ thẻ của Kỳ Duyên: “Ông chủ, chúng ta đi nơi khác chơi được không?”

Cao Văn Cường cảm thấy không hiểu ra sao. Ở đây có phòng, tại sao lại phải đi nơi khác?

Hắn còn chưa nói gì thì môi của Kỳ Duyên đã rời khỏi thân thể hắn, sau đó mỉm cười tươi đẹp nói: “Ông chủ, chỗ tụi em có quy định là nếu khách hàng không làm live stream thì có thể dẫn tụi em ra ngoài. Anh có nơi nào khác thú vị hơn không? Tụi mình có thể đi ra ngoài chơi.”

Cao Văn Cường không hiểu cô ta có ý gì. Chẳng lẽ cô ta muốn chơi trò kích thích nên muốn đổi một căn phòng chủ đề các kiểu?

Hắn không có hứng thú với mấy thứ vớ vẩn đó. Mà quan trọng nhất là nếu đi nơi khác thì lại lãng phí mấy trăm ngàn, không cần thiết.

Cho nên hắn lắc đầu nói: “Không cần. Cứ ở đây đi.”

“Vâng.” Kỳ Duyên mỉm cười, nhưng nụ cười rõ ràng có chứa thất vọng, đặt thùng đạo cụ lên đầu giường rồi nói với Cao Văn Cường: “Ông chủ, tụi mình đi tắm rửa trước đã, em cởi quần áo cho anh nhé.”

Trước kia Cao Văn Cường chưa bao giờ trải nghiệm điều này nên hơi ngượng nghịu, cũng rất kích động, nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu.

Hắn cảm thấy cho dù hắn vẫn ân ái với Nguyễn Huyền Châu như ban đầu thì việc hắn tắm rửa chung với người phụ nữ khác cũng chẳng có là gì. Bây giờ hắn và Nguyễn Huyền Châu đều đã đi tới nước này rồi, hắn lại càng không cần phải kiêng dè làm chi cả.

Kỳ Duyên thấy Cao Văn Cường đồng ý, dẫn hắn đi vào phòng tắm, cởi quần áo cho hắn rất nhẹ nhàng, sau đó cũng cởi hết đồ của mình ra.

Cao Văn Cường vẫn hơi ngại ngùng, nhưng sợ Kỳ Duyên cười nhạo hắn nên không biểu hiện ra, mà làm bộ như rất thản nhiên quan sát thân thể của Kỳ Duyên.

Có thể nói là khá hoàn hảo, mỗi bộ phận đều rất cân đối.

Tiếp đó, Kỳ Duyên để cho Cao Văn Cường nằm vào trong bồn tắm, mở vòi ra bắt đầu xả nước, sau đó dò hỏi: “Ông chủ, có cần tháo mặt nạ ra không?” “Không cần.” Cao Văn Cường lắc đầu từ chối. Tạm thời hắn không muốn khiến người ta biết Dung mạo thật sự của mình. Huống chi hắn từng gặp Kỳ Duyên một lần, nói không chừng đối phương vẫn còn nhớ rõ hắn. Nếu truyền tới tai Nguyễn Huyền Châu thì sau này hắn muốn điều tra sẽ gặp khó khăn.

Kỳ Duyên không bắt buộc mà áy náy nói với Cao Văn Cường: “Ông chủ, quy định chỗ tụi em là thế này, có thể chơi hai lần. Nhưng hôm nay nhà em có chút việc nên em giải quyết bằng tay giúp anh một lần, sau đó lên giường giải quyết một lần, ý anh thế nào?”

Cao Văn Cường không đồng ý ngay lập tức mà nhớ tới chuyện hôm qua. Chẳng lẽ Nguyễn Huyền Châu cũng thương lượng với khách hàng là giải quyết nhanh chóng, sau đó lại đi xuống tìm mình à?

Hắn cảm thấy khả năng này rất cao, bởi vì thời gian ăn khớp.

“Nếu nhà cô có việc thì sao không xin nghỉ?” Cao Văn Cường làm bộ như bực tức hỏi.

Nếu Kỳ Duyên có việc muốn nhờ vả thì hắn muốn hỏi thăm chuyện gì cũng sẽ dễ dàng hơn.

“Chỗ tụi em muốn xin nghỉ chỉ có ba khả năng, thứ nhất là không có khách. Nhưng từ khi đi làm tới nay em chưa gặp tình huống này bao giờ. Thứ hai là không có người chọn tụi em, nhưng những lúc như thế thường thì tụi em sẽ được đưa vào một phòng live stream không có người, sau đó ông chủ sẽ tìm mấy người để làm live stream với tụi em. Loại thứ ba là tụi em tới kinh nguyệt, có thể nghỉ ngơi.” Kỳ Duyên bất đắc dĩ giải thích.

“Bình thường có việc mà cũng không được nghỉ, thế sao cô còn muốn làm ở đây?” Cao Văn Cường làm bộ như bất bình hỏi.

“Không còn cách nào khác, đều vì kiếm chút tiền mà thôi.” Kỳ Duyên đáp lại với vẻ cay đắng.

Cao Văn Cường bỗng cảm thấy đau lòng. Chắc cũng từng có người hỏi Nguyễn Huyền Châu câu hỏi giống vậy, Nguyễn Huyền Châu cũng từng đáp lại như thế.
“Thế sao cô lại bước lên con đường này?” Cao Văn Cường tiếp tục hỏi. Hắn cứ cảm thấy Kỳ Duyên từng là đồng nghiệp của Nguyễn Huyền Châu, bây giờ lại bước lên cùng một con đường, trong đó chắc chắn là gặp phải cảnh ngộ giống nhau.

“Vì kiếm tiền chứ sao.” Kỳ Duyên thuận miệng đáp.

Cao Văn Cường biết cô ta đang trả lời cho có, nhưng cũng đoán được không dễ gì mà moi ra đáp án được. Hắn đổi đề tài nói: “Vừa rồi sao cô lại hỏi tôi đi nơi khác vậy?”

“Không có gì, chỉ sợ ông chủ không hài lòng với hoàn cảnh nơi này, nên em mới hỏi thử thôi. Chuyện em vừa nói, ông chủ có thể châm chước cho em được không?” Lúc nói chuyện, bàn tay nhỏ của Kỳ Duyên đã bắt đầu lần mò trên người Cao Văn Cường.

Vốn dĩ ý định ban đầu của Cao Văn Cường cũng không phải là đến ngủ Kỳ Duyên. Nếu Kỳ Duyên nói chân tướng cho hắn thì hắn có thể cho cô ta rời đi ngay lập tức. Hơn đối phương không phối hợp nên hắn đành phải bắt ép đối phương.

“Trước kia cô từng làm việc ở công ty thương mại Phi Vận đúng không?”

Cao Văn Cường nhìn chằm chằm vào Kỳ Duyên hỏi. Công ty thương mại Phi Vân chính là nơi mà Nguyễn Huyền Châu làm việc. Hắn có thể thấy rõ nét bối rối cùng với khiếp sợ lóe qua trên mặt Kỳ Duyên.

“Đâu có đâu, ông chủ nhìn nhầm người rồi.” Kỳ Duyên phủ nhận, vẻ mặt tràn đầy vô tội.

“Nhầm người? Vậy thì ngày mai tôi tới công ty này tra xét thử xem.” Cao Văn Cường làm bộ làm dáng nói.

Động tác của Kỳ Duyên khựng lại, đề phòng nhìn Cao Văn Cường một lúc rồi mới nói: “Anh là ai? Muốn gì?”

“Tôi không có ác ý, chỉ cần cô trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi là được!” Cao Văn Cường đáp.

“Vậy anh phải tháo mặt nạ xuống để tôi xem thử anh là ai!” Kỳ Duyên yêu cầu.

“Không cần thiết!” Cao Văn Cường từ chối dứt khoát. Hắn không có khả năng đồng ý yêu cầu này. Lỡ đối phương nhận ra hắn rồi nói với Nguyễn Huyền Châu thì sau này hắn không thể điều tra ra chứng cứ Nguyễn Huyền Châu ngoại tình được nữa.

Kỳ Duyên thấy thái độ của Cao Văn Cường rất kiên quyết, rõ ràng hơi khó xử, do dự một lát mới van xin nói: “Ông chủ, em không biết anh đến đây có phải là có mục đích khác hay không, nhưng em có thể nói cho anh biết một bí mật. Xong rồi anh cho em về sớm, được không?”

“Cô nói trước xem thử là bí mật gì. Nếu tôi thấy hứng thú thì sẽ cho cô về sớm.” Cao Văn Cường đáp.

“Em muốn anh đổi nơi khác là vì căn phòng bên ngoài có giấu webcam, mọi thứ chúng ta làm đều sẽ bị ghi hình.”

Kỳ Duyên do dự một lát rồi nói: “Còn những thứ khác, em không thể nói cho anh biết được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau