LỜI NÓI DỐI CỦA VỢ (KHỦNG HOẢNG HÔN NHÂN)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lời nói dối của vợ (khủng hoảng hôn nhân) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Bị lừa à?

Cao Văn Cường hoảng hốt, lẽ nào tất cả suy đoán trước kia của hắn là sai hết. Nguyễn Huyền Châu không hề muốn hoàn lương, mà chỉ là chuyển thời gian làm việc từ buổi tối đổi sang ban ngày?

Nếu không ban ngày cô ấy cùng Cao Phi vào khách sạn làm gì? Không thể có chuyện bàn bạc công việc được rồi, căn bản bàn bạc công việc không cần đến khách sạn!

Hắn bỗng chốc có cảm giác bị lừa, ấn số gọi thẳng cho Yến Trâm.

Điện thoại vừa được kết nối, Cao Văn Cường đã trầm giọng hỏi ngay: "Chúng đang ở khách sạn nào? Bây giờ tôi qua đó ngay!"

"Anh qua đó? Tôi lấy được chứng cứ tôi đưa cho anh không phải cũng như nhau à?"

Yến Trâm hỏi ngược một câu, sau rồi cô ta đổi giọng: "Anh muốn qua đây cũng được thôi, nhưng đến lúc đó không được kích động."

"Được!" Cao Văn Cường đồng ý ngay, nhưng hắn không từ bỏ ý nghĩ đập cho Cao Phi một trận.

Hắn đoán rằng bất cứ thằng đàn ông nào cũng không dễ dàng gì bỏ qua cho thằng đàn ông vụng trộm với vợ mình.

Yến Trâm báo tên khách sạn cho Cao Văn Cường, Cao Văn Cường còn chẳng buồn xin nghỉ, hắn cứ thế chạy ra cửa, gọi taxi tới khách sạn kia.

Bởi vì khoảng cách không xa lắm, Cao Văn Cường chỉ mất chưa đến mười phút đã tới nơi. Sau đó hắn nhìn thấy Yến Trâm và một người đàn ông khác đang đứng ở cửa khách sạn.

"Chúng đang ở phòng nào?" Cao Văn Cường không thể nén được cơn giận mà hỏi, hắn chỉ muốn xông ngay vào căn phòng đó, bắt gian tại giường.

"Chỉ biết ở tầng nào thôi, không biết cụ thể là phòng nào, tôi đã cho người đi điều tra rồi." Yến Trâm trả lời, hai tay cô ả khoanh trước ngực, mặt mũi u ám, hiển nhiên tâm trạng của cô ta cũng không tốt đẹp hơn hắn là bao.

"Vậy thì đi tìm từng phòng một!" Cao Văn Cường vội vàng hỏi, nếu như đợi đến khi Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi xong việc, có tra ra được họ đang ở phòng nào cũng không có tác dụng gì nữa.

"Anh tưởng tôi không muốn thế chắc? Cả một tầng có mười mấy phòng, chưa đợi anh tìm ra thì khách sạn đó đã đuổi anh ra ngoài rồi! Anh tưởng rằng đây là khách sạn do gia đình anh xây chắc?" Yến Trâm tức giận lườm Cao Văn Cường một cái.

Đúng lúc này, có một chàng trai mặc âu phục vội vàng từ trong khách sạn chạy ra, đi tới trước mặt Yến Trâm mà nói với vẻ bất đắc dĩ: "Bà chủ, họ không dùng tên thật để đặt phòng, cũng không dùng danh nghĩa công ty, không tra cụ thể được là phòng nào. Kiểm tra camera giám sát không nhanh như vậy được.”

"Ý gì đây? Bây giờ không điều tra ra được?" Yến Trâm cao giọng trách mắng, hiển nhiên cô ta cũng sốt ruột lắm rồi.

Chàng trai mặc âu phục kia cúi đầu xuống, không dám nói gì nữa.

Vào lúc này, điện thoại của Yến Trâm đột ngột kêu lên.Sau khi bắt máy, sắc mặt cô ta thay đổi ngay, hỏi người ở đầu dây bên kia với vẻ không thể tin nổi: "Đã đi rồi sao? Thế người phụ nữ đến đây cùng anh ta thì sao?" Người ở đầu dây bên kia nói một câu gì đó, Yến Trâm cúp máy, mặt mày không cam tâm mà nói với Cao Văn Cường: "Cao Phi đã đi rồi, nhưng vợ anh vẫn ở trong khách sạn."

"Nhanh thế đã xong rồi sao?" Cao Văn Cường cũng không cam lòng mà hỏi lại.

"Cao Phi không thể nhanh như thế được, chắc chúng ta nhầm rồi, chúng không đến đây để làm chuyện kia, tôi đi trước đây, anh cũng đi làm việc của mình đi." Yến Trâm nói rồi quay người dẫn theo thuộc hạ chuẩn bị rời khỏi đó.

Cao Văn Cường không muốn đi luôn như thế.Hắn không cam lòng, hắn muốn đợi Nguyễn Huyền Châu ra khỏi khách sạn, xem xem có thể phát hiện ra rốt cuộc đối phương đến đây để làm gì không, chưa biết chừng sẽ có thu hoạch gì đó.

Nghĩ vậy, hắn gọi Yến Trâm lại, hỏi xem Nguyễn Huyền Châu đang ở tầng nào, hắn đi thang máy lên trên đó.

Ra khỏi thang máy, trước mặt Cao Văn Cường là một hành lang dài hun hút, hai bên toàn là phòng ốc, ở tận cùng có một cầu thang bộ.

Trên hành lang có rất nhiều máy quay, Cao Văn Cường cũng không dám làm gì, từ từ đi men theo hành lang.

Hắn vốn dĩ còn muốn thử xem có nghe được tiếng động trong phòng không, có phát hiện được điều gì không. Thế mà hiệu quả của cách âm ở đây vô cùng tốt, chẳng nghe được một tiếng động nào cả.

Sau cùng, hết cách, Cao Văn Cường chỉ có thể trốn ở cầu thang bộ, nhìn qua cánh cửa kính quan sát tình hình ở hành lang.

Đợi một hồi hơn một tiếng đồng hồ, rất nhiều căn phòng có người ra người vào, nhưng không thấy Nguyễn Huyền Châu xuất hiện. Cao Văn Cường đang nghi ngờ có phải cô ấy đã đi mất khi hắn đang ở trong thang máy hay không thì đột nhiên thấy một bóng dáng từ trong phòng bước ra, người đó chính là Nguyễn Huyền Châu.

Sau khi ra ngoài, cô nhìn quanh nhìn quất hay bên hành lang, trông có vẻ rất cảnh giác.

Cao Văn Cường vội vàng nấp về sau, qua một vài phút mới nhìn qua khe cửa, Nguyễn Huyền Châu đã đi tới trước cửa thang máy đợi thang máy, sau đó nhanh chóng vào thang máy mà đi mất.

Cao Văn Cường vốn định đuổi theo ngay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy không đúng lắm. Nguyễn Huyền Châu đến đây cùng Cao Phi, Cao Phi đã đi rồi, không thể nào có chuyện Nguyễn Huyền Châu ở trong phòng một mình, hắn muốn đợi thêm chút nữa.

Năm, sáu phút sau, từ trong căn phòng mà Nguyễn Huyền Châu vừa đi ra có thêm một người khác bước ra, lần này là một người đàn ông.

Gã này không có vẻ cảnh giác như Nguyễn Huyền Châu, sau khi ra ngoài, gã trực tiếp đến trước cửa thang máy.

Người đàn ông này trông có vẻ ngoài năm mươi, ăn mặc rất cầu kỳ, nhìn vào đã biết là người giàu có.

Cô nam quả nữ ở trong một căn phòng, không cần nghĩ cũng biết hai người này đã làm gì.

Dáng vẻ ban nãy của Nguyễn Huyền Châu hiển nhiên là vừa tắm xong, chắc chắn là vừa "làm" xong với người đàn ông này.

Xem ra cô ấy không hề hoàn lương, mà để xua tan tâm lý nghi ngờ của Cao Văn Cường, chuyển thời gian tiếp khách từ buổi tối sang ban ngày.

Cao Văn Cường càng nghĩ càng thấy tức, uổng công lúc trước hắn còn băn khoăn rốt cuộc có cần li hôn với Nguyễn Huyền Châu không, thế mà đối phương căn bản đang lừa gạt hắn.

Nếu như để hắn tìm thấy chứng cứ ngoại tình của Nguyễn Huyền Châu, chắc chắn hắn sẽ không hề do dự mà li hôn ngay.

Người đàn ông kia đang quay lưng với Cao Văn Cường để đợi thang máy, Cao Văn Cường bước ra từ cầu thang bộ, cầm điện thoại chỉnh thành chế độquay video.

Sau khi thang máy lên đến nơi, người đàn ông kia bước vào, quay người lại theo thói quen, Cao Văn Cường quay được ảnh chính diện khuôn mặt của ông ta.

Người đàn ông này hiển nhiên có quen biết với Cao Phi, cũng liên hệ với Cao Phi mới tới đây chơi Nguyễn Huyền Châu, nếu không làm sao Cao Phi phải đích thân đưa Nguyễn Huyền Châu tới đây.Đến lúc đó bảo Yến Trâm đi điều tra thân phận của người này, chưa biết chừng có thể thông qua gã mà tra ra gã liên lạc với Cao Phi để chơi Nguyễn Huyền Châu như thế nào.

Sau khi điều tra ra, lần này hắn sẽ không tự liên lạc nữa, hắn sẽ tìm một người bạn để liên lạc giúp hắn, như thế sẽ không để lộ sơ hở.

Chương 17: Uy hiếp?

Sau khi thang máy xuống bên dưới, Cao Văn Cường xem lại đoạn video mà mình quay, cũng khá rõ nét. Hắn gửi ngay cho Yến Trâm, cũng nói lại ý tưởng của mình cho cô ta.

Yến Trâm lập tức trả lời tin nhắn ngay, cô ta nói đây là một ông chủ lớn, tên là Hoàng Thiên Thành, cô ta sẽ tìm người nghe ngóng một chút, xem có tóm được Cao Phi hay không.

Làm xong hết những việc ấy, Cao Văn Cường phát hiện ra bây giờ hắn chỉ có thể chờ đợi, không còn việc gì khác để làm nữa rồi.

Sau khi về công ty, Cao Văn Cường không muốn về nhà. Hắn cứ ngồi đờ đẫn ở công ty, cho đến sau bảy giờ, hắn lại vào phòng live stream "Chơi vợ người ta", nhắn một cái tin cho Dung hỏi rằng: “Không phải tôi vẫn có thể chơi một lần nữa sao? Đã sắp xếp được thời gian chưa?”

"Anh đừng nóng vội mà, bên em đang sắp xếp." Dung trả lời.

Cao Văn Cường nghĩ ngợi rồi lại hỏi tiếp: "Gần đây tôi không có thời gian vào buổi tối, các cô có streamer nào đi làm vào ban này không? Ban ngày tôi tới."

"Không có đâu, streamer của chúng em chỉ đi làm buổi tối thôi, anh có thể đợi khi nào có thời gian rảnh vào buổi tối rồi liên lạc với Dung nhé." Dung trả lời như vậy.

Hiển nhiên Dung này đang nói dối mà không chớp mắt. Cao Văn Cường biết đối phương rất có khả năng đã nghi ngờ hắn rồi, nếu không làm sao Nguyễn Huyền Châu lại chuyển sang tiếp khách vào ban ngày chứ?

Bây giờ muốn điều tra theo manh mối phòng live stream này e rằng không thể được nữa, chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.

Sau khi rời công ty, Cao Văn Cường không gọi taxi mà đi bộ hai tiếng đồng hồ mới về đến nhà.

Khi hắn mở cửa ra, nhìn thấy phòng khách còn sáng đèn, Nguyễn Huyền Châu nằm trên sofa, dường như đã ngủ.

Chắc ban ngày bị người ta chơi cho rã rời rồi nên bây giờ mới nằm ngủ trên sofa sớm thế.

Cao Văn Cường oán hận nghĩ như vậy, vốn định bước tới gọi Nguyễn Huyền Châu dậy vào giường mà ngủ, kết quả khi đến bên cạnh cô, hắn phát hiện ra điện thoại của Nguyễn Huyền Châu rơi xuống đất, có lẽ cô ngủ thiếp đi trong lúc chơi điện thoại nên nó mới rơi xuống.

Hắn liếc mắt nhìn Nguyễn Huyền Châu, thấy cô không có dấu hiệu tỉnh dậy, hắn nhẹ nhàng nhặt điện thoại của cô lên, nhập mật mã trước kia của Nguyễn Huyền Châu, mở khóa được màn hình.

Trước kia Cao Văn Cường đã nghĩ tới việc kiểm tra điện thoại của Nguyễn Huyền Châu, nhưng sợ bị cô phát hiện, cho nên hắn chần chừ mãi không làm thế.

Bây giờ điều tra lâu như thế rồi mà không điều tra được bản chất, hắn lại càng nóng lòng muốn kiểm tra điện thoại của Nguyễn Huyền Châu.

Sau khi mở khóa, Cao Văn Cường cầm điện thoại, lặng lẽ đi ra ban công, mở nhật ký cuộc gọi. Hắn không phát hiện ra điều gì bất thường, có nhật ký cuộc gọi cho Cao Phi, nhưng rất ít khi liên lạc. Sau đó hắn mở Facebook ra, phát hiện có một tin nhắn chưa đọc, do Cao Phi gửi tới, thời gian gửi là mười mấy phút trước, chắc hẳn anh ta gửi tới sau khi Nguyễn Huyền Châu ngủ thiếp đi.

Nội Dung tin nhắn kia là: “Ông chủ Hoàng nói rồi, sau khi làm xong việc này, ông ấy nhất định sẽ để cô tự do.”

Cao Văn Cường khựng lại, chuyện này là chuyện gì?

Để Nguyễn Huyền Châu tự do là ám chỉ điều gì?

Lẽ nào Nguyễn Huyền Châu bị ép buộc, làm xong chuyện này mới tha cho Nguyễn Huyền Châu?

Ông chủ Hoàng có phải Hoàng Thiên Thành hôm nay ở cùng phòng với Nguyễn Huyền Châu không?

Cao Văn Cường bỗng chốc suy nghĩ rất nhiều, sau đó cũng không sợ bị Nguyễn Huyền Châu phát hiện, hắn mở thẳng khung chat ra, khiến tin nhắn chưa đọc biến thành đã đọc.

Hắn vốn định xem xem Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi nói những gì, kết quả khung chat chỉ có một dòng tin nhắn như thế, hiển nhiên Nguyễn Huyền Châu đã xóa hết đi rồi.

Cao Văn Cường quyết đoán xóa luôn dòng tin nhắn đó, sau đó kéo xuống dưới, phát hiện ra tất cả chỉ là lịch sử trò chuyện với bạn bè bình thường, không có gì khác lạ.

Hắn quay đầu nhìn Nguyễn Huyền Châu, cô vẫn nằm ngủ trên sofa, sau đó hắn lại xem vòng bạn bè của cô, không phát hiện ra chỗ nào không ổn. Sau khi hắn xem hết tất cả các phần khác trong Facebook của cô một lượt, đến cuối cùng mới phát hiện ra, gần như ngày nào Nguyễn Huyền Châu cũng rút mười mấy triệu tiền mặt từ Facebook.

Đây chắc hẳn là tiền cô ấy kiếm được từ công việc tiếp khách, một tháng ít nhất vài trăm triệu, chẳng trách cô ấy nói muốn mua ô tô.

Điều này hoàn toàn có thể chứng minh được, trước kia Nguyễn Huyền Châu toàn lừa hắn. Nếu như đây là tiền kiếm được từ nghiệp vụ của công ty, vậy thì một tháng chỉ phát tiền một lần mới đúng, không thể nào có chuyện mỗi ngày đều gửi.

Kiểm tra điện thoại xong, không phát hiện được chuyện gì khác, Cao Văn Cường nhẹ nhàng bước tới, đặt điện thoại bên cạnh Nguyễn Huyền Châu, còn hắn đi tắm.

Chuyện đã đến nước này, hắn cũng không muốn nghĩ xem rốt cuộc có phải Nguyễn Huyền Châu bị ép tiếp khách hay không.Cho dù đúng là như vậy, hắn cũng không thể tiếp tục sống cùng Nguyễn Huyền Châu được nữa.

Bây giờ hắn cứ nghĩ mãi, việc mà ông chủ Hoàng muốn Nguyễn Huyền Châu làm là việc gì? Lẽ nào giữa hai người họ tồn tại giao dịch gì sao?

"Chồng ơi, anh về từ bao giờ thế, sao không gọi em dậy, anh ăn cơm chưa?" Giọng nói của Nguyễn Huyền Châu đột ngột vang lên từ bên ngoài.

"Ăn rồi, em ngủ sớm đi." Cao Văn Cường trả lời qua quýt một câu, đợi khi hắn tắm xong và ra ngoài, Nguyễn Huyền Châu đã nằm trên giường ngủ thiếp đi rồi.

Trước khi đi tắm, Cao Văn Cường để điện thoại trên tủ đầu giường, hắn xem điện thoại của Nguyễn Huyền Châu xong cũng có chút đề phòng, nên cố tình đặt điện thoại nghiêng một góc bốn mươi lăm độ. Bây giờ góc độ đã thay đổi, hiển nhiên Nguyễn Huyền Châu đã động tới điện thoại của hắn, vì cả hai đều biết mật mã điện thoại của nhau.

Cũng may mà từ trước hắn đã có một thói quen, những thứ gì không muốn để Nguyễn Huyền Châu thấy, hắn sẽ quen tay xóa đi, sợ khiến Nguyễn Huyền Châu hiểu lầm. Những thứ trong thời gian gần đây hắn càng không thể để Nguyễn Huyền Châu phát hiện, hắn cũng xóa sạch luôn.

Hắn cầm điện thoại ra phòng khách, gửi tin nhắn Facebook cho Yến Trâm, nói về chuyện tin nhắn Facebook Cao Phi gửi cho Nguyễn Huyền Châu với cô ta, sau đó hỏi cô ta có điều tra được gì từ bên phía Hoàng Thiên Thành không.

Yến Trâm nói rằng cô ta đã tìm người nghe ngóng, Hoàng Thiên Thành luôn giữ hình tượng người đàn ông tốt, không có tin tức tiêu cực gì.Nhưng nếu đã biết giữa Hoàng Thiên Thành, Cao Phi và Nguyễn Huyền Châu có giao dịch, cô ta sẽ cho người theo dõi Hoàng Thiên Thành xem sao.

Cao Văn Cường bỗng chốc muốn cười nhạt mãi không thôi. Cái gì mà hình tượng người đàn ông tốt, chẳng qua chỉ là một đám ngụy quân tử mặt người mà dạ thú. Chưa biết chừng Hoàng Thiên Thành chính là ông chủ bí ẩn phía sau hậu trường của cái nhóm này. Nếu không làm sao có thể nói cho Nguyễn Huyền Châu tự do!

Sau khi nói xong những chuyện này, Cao Văn Cường vốn định đi ngủ, thế mà Yến Trâm lại gửi một tin nhắn khác tới: “Bây giờ tôi có thời gian, anh ra đây một lát đi.”

Cao Văn Cường thấy căng thẳng, Yến Trâm muốn gọi hắn ra ngoài để quyến rũ hắn sao?

Chương 18: Bao dưỡng

Tin nhắn này của Yến Trâm không phải như đang hỏi ý kiến Cao Văn Cường, mà gần như là một dạng mệnh lệnh.

Cao Văn Cường đờ đẫn nhìn dòng tin nhắn kia, trong lòng không còn thấy rạo rực nhiệt huyết như trước kia, ngược lại còn thấy không vực dậy nổi tinh thần.

Thời gian này, chuyện của Nguyễn Huyền Châu khiến hắn thấy hơi buồn bực. Nhất là khi điều tra bao nhiêu lâu như thế mà không tìm nổi chứng cứ xác thực càng làm hắn thiếu kiên nhẫn, căn bản không có tâm trí đâu mà đi quan tâm việc khác.

Hắn nghĩ ngợi rồi trả lời rằng: “Hôm nay không ra ngoài đâu.”

“Anh có ý gì vậy? Lần trước đã đồng ý rồi mà, bây giờ lại giở quẻ à?”

Yến Trâm trả lời ngay lập tức, cách một lớp màn hình mà Cao Văn Cường vẫn có thể cảm nhận được cơn giận của Yến Trâm khi nói câu này.

Dạng người có tính cách như cô ta, chắc chắn không cho phép người khác từ chối hay chống đối mình.

Trước mặt Yến Trâm, không hiểu sao Cao Văn Cường luôn thấy chột dạ, cũng không dám nói chuyện quá cứng nhắc, chỉ có thể giải thích rằng: “Không phải, chỉ là hôm nay thấy hơi mệt.”

Yến Trâm nhanh chóng gửi tin nhắn đáp lại: “Nếu tối nay anh không ra ngoài, từ nay trở đi chuyện này do anh tự điều tra, tôi sẽ không giúp anh nữa.”

Cao Văn Cường nhìn dòng tin nhắn mà lắc đầu cười khổ. Với tình hình như hiện tại, một mình hắn rất khó điều tra ra được cái gì trong thời gian ngắn, còn rất nhiều chuyện cần nhờ cậy sự giúp đỡ từ Yến Trâm.

Cho nên hắn căn bản không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bảo Yến Trâm gửi địa chỉ cho hắn, sau đó thay quần áo, ra khỏi cửa.

Khi ngồi trên taxi, Cao Văn Cường đã nghĩ rất nhiều.

Trước kia hắn luôn nghĩ, sau khi có Nguyễn Huyền Châu rồi, hắn sẽ không cùng người phụ nữ khác phát sinh chuyện gì có lỗi với Nguyễn Huyền Châu nữa.Bây giờ hắn hiểu ra rồi, cho dù Nguyễn Huyền Châu không phản bội hắn, chỉ cần Yến Trâm quyến rũ thêm vài lần, chắc chắn hắn sẽ xuôi theo cô ta.

Hắn đột nhiên nghĩ, có phải Nguyễn Huyền Châu cũng không thể chống lại sự mê hoặc của người đàn ông khác mới biến thành như vậy không?

Tình yêu mà hắn luôn tin tưởng và thờ phụng, sau cùng vẫn thua hiện thực xa hoa và đồi trụy.

Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ, Cao Văn Cường đến được địa chỉ mà Yến Trâm gửi cho hắn, là một quán bar.

Trong quán bar có tiếng người ồn ào và náo nhiệt. Khi Cao Văn Cường tìm thấy Yến Trâm, cô ta đang ngồi uống rượu một mình trên băng ghế dài, bên cạnh có kha khá đàn ông đang nhìn về phía cô ả, rõ ràng có ý đồ không tốt với cô ả.

Cao Văn Cường vừa ngồi xuống, Yến Trâm đã đưa cho hắn một chai rượu, sau đó nói với hắn bằng giọng hơi lè nhè say: "Nào, uống rượu cùng tôi."

Cao Văn Cường không từ chối, cầm chai rượu lên nhấp một ngụm. Yến Trâm tự nốc một hớp thật to rồi bắt đầu kể khổ với Cao Văn Cường: "Anh có biết bây giờ tôi khổ tâm thế nào không? Rất nhiều họ hàng của tôi vốn dĩ đã khinh thường cuộc hôn nhân của tôi và Cao Phi, bây giờ họ nghe nói về chuyện của Cao Phi, tất cả đều đang đợi chuyện hài của tôi, đợi được thấy tôi mất mặt..."

Tâm trạng của Cao Văn Cường cũng trở nên cay đắng. Nếu như để người xung quanh biết được chuyện của Nguyễn Huyền Châu, chắc chắn cũng sẽ có rất nhiều người chê cười hắn.

Nhất là với tính cách của Yến Trâm, cô ả càng không thể chịu đựng nổi chuyện này, cho nên Cao Văn Cường có thể hiểu được tâm trạng và áp lực hiện tại của Nguyễn Huyền Châu.

Sau khi nói một thôi một hồi, Yến Trâm tự chuốc mình thêm một chặp, rồi bắt đầu chửi mắng Cao Phi.

Cao Văn Cường hiểu ra được, lần này Yến Trâm gọi hắn tới chỉ đơn thuần vì tâm trạng không tốt, muốn tìm người để dốc bầu tâm sự thôi.

Bản thân hắn thời gian này cũng rất áp lực, sau vài ngụm rượu, cảm thấy sảng khoái hơn, hắn cũng từ từ uống nhiều hơn.

Chưa được bao lâu, điện thoại của Yến Trâm kêu lên, cô ta cầm điện thoại xem một lát rồi đưa nó tới trước mặt Cao Văn Cường.

Cao Văn Cường ngó tới, đó là tin nhắn của người khác gửi cho Yến Trâm, nói rằng đã tra ra được Hoàng Thiên Thành không có con cái, muốn bao dưỡng một người có thể sinh con trai cho ông ta.

Hai chữ "bao dưỡng" và "con trai" này bỗng chốc kích thích Cao Văn Cường.

Khi đem những chuyện xảy ra gần đây liên kết lại với nhau, hắn không thể không nghĩ rằng, Nguyễn Huyền Châu đã bị Hoàng Thiên Thành bao dưỡng rồi.Cô ấy muốn sinh con trai cho Hoàng Thiên Thành, bởi vì hai hôm trước Nguyễn Huyền Châu có nói với hắn rằng cô muốn có một đứa con.

Rất có khả năng là Nguyễn Huyền Châu đã mang thai con của Hoàng Thiên Thành, nhưng sợ Cao Văn Cường nghi ngờ, cho nên mới đột nhiên nói với Cao Văn Cường chuyện muốn có con. Cô ta muốn dùng chuyện này để ngụy trang, khiến Cao Văn Cường hiểu nhầm rằng đấy là con của hắn, sau đó sinh nó ra một cách thuận lợi. Nhưng Cao Văn Cường vẫn không hiểu được, đến lúc đó đứa trẻ được sinh ra, Nguyễn Huyền Châu giao nó cho Hoàng Thiên Thành, cô ấy sẽ ăn nói với mình thế nào đây?

Từ khi phát hiện Nguyễn Huyền Châu ngoại tình đến giờ, Cao Văn Cường chưa bao giờ căm phẫn như bây giờ.

Nếu như để Nguyễn Huyền Châu sinh ra đứa con của người khác ngay trong tầm mắt mình, sau đó đưa nó cho người khác, hắn sẽ biến thành trò hề của thiên hạ, cả đời không ngóc được đầu lên.

Hắn không thể nhẫn nhịn được nữa, lập tức đứng bật dậy, định đi tìm Nguyễn Huyền Châu chất vấn.

Cho dù không có bằng chứng Nguyễn Huyền Châu ngoại tình, hắn cũng muốn li hôn với Nguyễn Huyền Châu.

Hắn vừa mới đứng lên, Yến Trâm đã đột ngột kéo tay hắn và hỏi: "Anh muốn về nhà tìm vợ anh à? Anh không có chứng cứ, nếu như cô ấy không thừa nhận, anh làm gì được? Li hôn với cô ấy? Anh có nỡ làm vậy không? Nếu như anh nỡ, anh đã ngả bài với cô ấy từ lâu rồi, sẽ đợi đến bây giờ sao?"

Bước chân của Cao Văn Cường khựng lại.

"Ban đầu vì sao anh muốn điều tra chuyện này? Bởi vì anh yêu vợ mình, anh muốn có một lí do để bản thân anh hoàn toàn tuyệt vọng. Bây giờ anh không có chứng cứ, nếu như vợ anh nói với anh một đống lí do khác, rất có khả năng anh sẽ mềm lòng. Có thể sau này anh muốn tiếp tục điều tra chuyện này sẽ rất khó. Anh đã nhẫn nhịn bao nhiêu lâu như thế rồi, không đáng gì chút nhất thời này. Đã có manh mối Hoàng Thiên Thành rồi, tôi đảm bảo không bao lâu nữa sẽ điều tra rõ ràng được chuyện này. Nào, ngồi xuống uống rượu đi."

Yến Trâm kéo Cao Văn Cường ngồi xuống, Cao Văn Cường ngây ngẩn ngồi đơ ở đó.

Bởi vì Yến Trâm nói trúng tim đen của hắn rồi. Nếu như không có chứng cứ khiến hắn triệt để thất vọng, Nguyễn Huyền Châu giải thích thêm một thôi một hồi, hắn sẽ thực sự mềm lòng...

Bây giờ hắn chẳng làm được gì nữa, chỉ có thể uống rượu cùng Yến Trâm.

Sau khi uống hết vài chai rượu, mặt Yến Trâm càng lúc càng đỏ, nói chuyện cũng líu ríu không rõ ràng được nữa, khi cô ta muốn đi vệ sinh, đứng cũng không vững nữa.

Cao Văn Cường sợ cô ta ngã, chỉ có thể đỡ cô ta đi về phía phòng vệ sinh.

Đến cửa phòng vệ sinh nữ, Cao Văn Cường muốn buông Yến Trâm ra để cô ta tự đi vào trong, thế mà đối phương căn bản không chịu buông tay, kéo cổ hắn đi vào phòng vệ sinh nữ.

Có lẽ vì chuyện này ở phòng vệ sinh của quán bar cũng không có gì lạ, nên hắn và Yến Trâm không gây ra cảnh tượng gì bất thường,

Sau đó, Yến Trâm kép Cao Văn Cường vào một buồng vệ sinh, bắt đầu đi tiểu ngay trước mặt Cao Văn Cường.

Cô ta ngồi trên bồn cầu, có thể vì thực sự đã uống quá nhiều, đầu cô ta bắt đầu gục xuống, chạm vào phần giữa hai chân của Cao Văn Cường.

Chương 19: Bị chơi mạnh bạo rồi à?

Trước tình cảnh như thế này, Cao Văn Cườngkhông thể nào kiềm chế thêm nữa.Khi hắn đang băn khoăn có nên xuống tay hay không, Yến Trâm đi tiểu xong đột ngột đứng bật dậy, ôm cổ hắn mà hôn lên.

Hai người lúc này như cành củi khô gặp lửa cháy đượm, một khi đã cháy là không thể thu hồi được, hoàn toàn không thể dừng nổi.

"Ra bên ngoài tìm một nơi nào đó đi..." Dứt nụ hôn, Yến Trâm hỏi hắn qua đôi mắt mông lung.

Cao Văn Cường không hề do dự gì đã gật đầu đồng ý, sau đó đỡ Yến Trâm đã say nhũn như bùn đi ta bên ngoài.

Sau khi ra khỏi quán bar, lái xe của Yến Trâm đã đợi sẵn ở bên ngoài, Cao Văn Cường đỡ cô ta lên xe, cô ta ngoan ngoãn nằm trên đùi Cao Văn Cường như một con mèo con.

Tác dụng của chất cồn cộng với sự khiêu khích của Yến Trâm, Cao Văn Cường đã thấy lửa tình xông thẳng lên não, bàn tay không hề nhàn rỗi.

Qua một lúc, Cao Văn Cường phát hiện ra Yến Trâm vốn còn một chút phản ứng, giờ phút này đã hoàn toàn bất động. Hắn nhìn lại mới phát hiện ra cô ta đã ngủ mất rồi, lắc nhẹ vài cái cũng không có phản ứng gì.

Muốn gọi một người say khướt lướt thướt dậy là chuyện không thể làm được.Cao Văn Cường bỗng chốc tỉnh táo hơn rất nhiều, cộng với gió lạnh từ ngoài xe thổi vào khiến nhiệt độ cơ thể hắn hạ xuống một chút.

Hắn nghĩ ngợi một hồi, sau cùng Cao Văn Cường vẫn bảo lái xe dừng xe lại, mở cửa xe ra, bước xuống.

Với tình huống như thế, cho dù hắn có làm chuyện gì với Yến Trâm thì cũng chẳng thi thú gì, hắn về nhà luôn cho xong. Còn về phần Yến Trâm, hắn không cần lo lắng, chắc chắn lái xe sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cô ta.

Khi về đến nhà đã là mười hai giờ hơn, Cao Văn Cường khẽ khàng mở cửa, nhìn thấy Nguyễn Huyền Châu ngồi bó gối trên sofa, dáng vẻ như người mất hồn, không biết đang nghĩ ngợi gì.

Hắn vội bị tình dục bốc lên đầu, muốn trút bớt ham muốn, nhưng sau khi lên xe, bị gió lạnh trên xe thổi cho tỉnh táo hơn hẳn.

"Sao em vẫn chưa ngủ?" Cao Văn Cường vô thức hỏi một câu.

"Em dậy để đi tiểu thì phát hiện anh ra ngoài rồi, cho nên muốn đợi anh về, sau muộn thế này rồi mà anh còn ra ngoài làm gì? Anh uống rượu à?" Nguyễn Huyền Châu đứng lên, vừa đi về phía Cao Văn Cường vừa hỏi.

"Hôm nay sinh nhật bạn, bạn gọi anh đi uống vài ly." Cao Văn Cường tùy tiện đáp lời.

Hắn đang định tắm qua một cái rồi đi ngủ thì ánh mắt chợt lướt về phía Nguyễn Huyền Châu, nhìn thấy cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa như thể trong suốt, cộng thêm trên trong không mặc gì, đầy mê hoặc.

Ngọn lửa lúc trước bị Yến Trâm nhen nhóm lên chưa hoàn toàn bị dập tắt, hắn nhẫn nhịn đến mức khó chịu. Bây giờ nhìn thấy Nguyễn Huyền Châu như vậy, Cao Văn Cường chỉ cảm thấy nhiệt độ trong cơ thể mình đang tăng lên.

Cộng thêm cơn giận Nguyễn Huyền Châu mà hắn luôn phải nín nhịn trong lòng, lúc này đây Cao Văn Cường muốn xả giận.

Hắn bước tới, ôm cổ Nguyễn Huyền Châu, hôn thẳng lên đó. "Muộn thế này rồi, người anh toàn mùi rượu, mau đi tắm rồi ngủ đi!"

Nguyễn Huyền Châu dùng hai tay chống lên ngực Cao Văn Cường, không để hắn tiến lại gần, trên mặt cô còn lộ vẻ hơi chán ghét.

Cao Văn Cường căn bản không để tâm đến cô, đưa tay ôm eo cô kéo lại gần, sau đó lại thô lỗ đè lên một lần nữa.

"Được rồi, đừng quậy nữa, nghỉ ngơi sớm đi. Có lẽ vì thời gian trước tăng ca nhiều quá nên mấy hôm nay chu kỳ kinh nguyệt của em hơi rối loạn, thời gian này em điều chỉnh lại đã, sau đó chúng ta sinh một đứa con, được không anh?"

Nguyễn Huyền Châu ngẩng đầu lên, trong ánh mắt nhìn Cao Văn Cường có một tia cầu khẩn.

Cao Văn Cường bỗng chốc khựng đớ người.Ban ngày Nguyễn Huyền Châu ở trong khách sạn cả tiếng đồng hồ với Hoàng Thiên Thành, hiển nhiên đã làm rồi, bây giờ cô ấy nói chu kỳ kinh nguyệt hơi rối loạn?

Lẽ nào ban ngày bị người ta chơi mạnh bạo quá, cho nên bây giờ không muốn nữa?

Hơn nữa mấy hôm trước cô ấy nhắc đến chuyện muốn có con, bây giờ đột nhiên nói cần phải điều chỉnh lại, hiển nhiên đây chỉ là cái cớ.

Nhớ đến tin nhắn mà hôm nay Yến Trâm đưa cho hắn xem, Cao Văn Cường không thể không nghi ngờ.Nguyễn Huyền Châu muốn dùng thời gian này để mang thai con của Hoàng Thiên Thành, sau đó nói với mình là muốn có con, để hắn hiểu lầm rằng đứa trẻ đó là của hắn, như thế là có thể bưng bít lừa dối hắn.

Cao Văn Cường cảm thấy mình hoàn toàn bị người ta coi như thằng ngốc mà trêu đùa. Nếu như hắn không phát hiện ra manh mối, rất có khả năng giúp người ta dưỡng thai đứa con của thằng khác mà không hề hay biết.

Lửa giận trong lòng khiến hô hấp của Cao Văn Cường càng lúc càng gấp gáp, hai mắt găm chặt vào Nguyễn Huyền Châu. Hắn muốn mắng người, hắn còn muốn đánh người. Nhưng lí trí của hắn nói với hắn rằng không thể làm như thế được. Nếu như thời gian này Nguyễn Huyền Châu muốn mang thai con của Hoàng Thiên Thành, vậy thì chắc chắn hai người sẽ thường xuyên đi đặt phòng, đến lúc đó nhất định có cách để lấy được chứng cứ.

"Được, anh đi tắm một lát, em ngủ trước đi." Cao Văn Cường hít thở sâu vài cái, để cảm xúc của mình bình ổn trở lại rồi mới nặn ra một nụ cười, sau đó quay người đi về phía phòng tắm.

Sáng hôm sau, do ngủ rất muộn nên khi Cao Văn Cường tỉnh lại cũng đã khá muộn, Nguyễn Huyền Châu đã đi làm rồi.

Cao Văn Cường vốn định xin nghỉ phép mấy ngày, kết quả lãnh đạo công ty không phê chuẩn.

Hắn nghĩ ngợi, gửi tin nhắn cho Yến Trâm, nói suy nghĩ của mình với Yến Trâm, nhờ Yến Trâm giúp hắn tìm người trông chừng Nguyễn Huyền Châu.

Yến Trâm nhanh chóng trả lời: “Trước mắt những chuyện này có vẻ không liên quan lắm đến Cao Phi, coi như tôi giúp anh làm việc.Đợi khi mọi chuyện kết thúc, anh ở bên tôi vài ngày?”

“Được thôi! Nhưng, tôi muốn hỏi, tại sao cô cố chấp với tôi như thế?”

Cao Văn Cường trả lời. Vốn dĩ hắn đã không còn quá bài xích Yến Trâm, hai ngày trước nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chắc hai người đã phát sinh quan hệ rồi. Đến khi mọi chuyện được điều tra rõ ràng, hắn li hôn cùng Nguyễn Huyền Châu, càng không có gánh nặng tâm lý gì khi nảy sinh quan hệ cùng Yến Trâm.Chỉ có điều hắn khá tò mò, tại sao Yến Trâm cứ quấn lấy hắn không chịu nhả.

Chỉ vì hắn là chồng của Nguyễn Huyền Châu, cho nên cô ta nhất định phải ngủ cùng hắn?

“Những thứ quá dễ có được sẽ càng khiến người ta mất hứng thú.”

Yến Trâm trả lời như vậy.

Cao Văn Cường bỗng chốc thấy dở khóc dở cười, thực sự là vì ban đầu hắn từ chối Yến Trâm, cho nên cô ta mới thế này?

Người ta thường nói đàn ông là dòng giống phong lưu, nhưng xem ra chưa chắc phụ nữ sẽ không như vậy, chủ yếu là có điều kiện để phong lưu hay không thôi.

Vì có sự giúp đỡ từ Yến Trâm, Cao Văn Cường cũng không cần theo đuôi Nguyễn Huyền Châu nữa, hắn đi làm ở công ty cả một ngày, Yến Trâm cũng không báo thêm tin gì cho hắn.

Tan ca về nhà, Nguyễn Huyền Châu đã nấu xong canh, nói là giúp Cao Văn Cường bồi bổ cơ thể,để dễ dàng sinh đượcmột đứa con trai trắng trẻo mập mạp.

Cao Văn Cường vui vẻ nhận lấy, sau đó nên làm gì thì làm việc đó.

Đến chiều ngày hôm sau, Cao Văn Cường nhận được điện thoại của Yến Trâm, nói với hắn rằng người của cô ta theo dõi Hoàng Thiên Thành đến khách sạn lần trước.Nguyễn Huyền Châu cũng tới đó, cô ấy và Hoàng Thiên Thành vào cùng một phòng.

Chương 20: Ngả bài

Cao Văn Cường trước đó đã nghĩ đến chuyện thời gian này Nguyễn Huyền Châu và Hoàng Thiên Thành sẽ còn đi thuê phòng với nhau, chỉ có điều hắn không ngờ lại nhanh đến thế.

Sau khi nhận điện thoại, hắn lập tức chạy đến lối đi an toàn mà lần trước hắn giám sát Nguyễn Huyền Châu và Hoàng Thiên Thành. Nhưng Yến Trâm không ở đó, chỉ có hai chàng trai lần trước đi cùng Yến Trâm.

"Hai cậu chắc chắn là họ cùng vào một căn phòng chứ?" Cao Văn Cường vội vàng hỏi hai chàng trai kia.

"Đúng vậy, tôi theo Hoàng Thiên Thành đến đây mà, không được bao lâu thì vợ anh và một người phụ nữ khác cũng vào đó. Chúng tôi đã điều tra rồi, căn phòng này được Hoàng Thiên Thành thuê dài hạn." Một người có vóc dàng cao lớn trả lời rất chắc chắn.

Hai người phụ nữ, chơi tập thể à?

Cao Văn Cường cười lạnh trong lòng, hắn hỏi tiếp: "Vậy họ vào đó được bao lâu rồi?

"Khoảng hai mươi phút rồi."

Cao Văn Cường nghe dứt câu, căn bản không nghĩ ngợi gì nhiều, trực tiếp đi thẳng đến căn phòng mà lần trước Nguyễn Huyền Châu bước ra, chuẩn bị đi bắt gian tại giường.

Lúc đó, trong đầu hắn đã xuất hiện vô số căn phòng khi mình vào đó,Nguyễn Huyền Châu sẽ có khả năng phản ứng như thế nào, sẽ giải thích với mình, cầu xin mình tha thứ?

Hoặc sẽ cực kỳ thản nhiên, chủ động đề nghị li hôn?

Trước đó hắn đã tưởng tượng ra trong tình huống này Nguyễn Huyền Châu sẽ có phản ứng như thế nào. Bây giờ khoảnh khắc này đến thật rồi, hắn phát hiện ra trái tim mình rất đau đớn, hơn nữa hắn vô cùng căng thẳng. Mỗi bước chân hắn đi, hiển nhiên hắn có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh hơn vài phần.

"Đợi chút đã!" Khi Cao Văn Cường sắp đi đến cửa, chàng trai cao to kia đột nhiên gọi hắn lại.

"Sao thế?" Cao Văn Cường nhíu mày, quay đầu lại, mặt mũi nghi ngờ nhìn đối phương.

"Cầm cái này đi thẳng vào, quét xong thì nhanh chóng đưa lại cho tôi, tôi phải trả về." Chàng trai cao lớn đưa cho hắn một tấm thẻ phòng.

Cao Văn Cường nhận lấy tấm thẻ phòng kia, liếc mắt nhìn, bên trên không có số phòng cụ thể nào cả, chắc hẳn là loại thẻ tổng hợp có thể mở bất cứ phòng nào trong khách sạn kiểu này.

Hắn biết hai người kia là thám tử tư do Yến Trâm thuê, có thể làm được loại thẻ này cũng không có gì lạ.

Sau khi cầm thẻ phòng, Cao Văn Cường quét ngay, khoảnh khắc mở cửa, hắn cảm thấy trái tim mình sắp vọt lên tận cổ.

Chỉ là cảnh tượng trong phòng khiến hắn ngây ngẩn cả người, bởi vì căn phòng này giống như một căn hộ, trước mặt hắn chỉ là phòng khách, không thấy bóng dáng Nguyễn Huyền Châu và Hoàng Thiên Thành đâu cả. Liếc mắt nhìn xung quanh một vòng, Cao Văn Cường lập tức đi về phía một căn phòng trong đó.

Đây là căn phòng duy nhất trong căn hộ này, chắc chắn Nguyễn Huyền Châu và Hoàng Thiên Thành đang ở trong đó.

Khi đến cửa phòng, Cao Văn Cường nghe ngóng một chút, không hề có động tĩnh gì, hắn đưa tay ra định mở cửa, phát hiện cửa bị khóa trái, hắn lập tức giơ tay lên vỗ vài cái vào cánh cửa.

"Ai đấy?" Từ trong phòng vọng ra giọng nói trầm thấp của đàn ông.

Cao Văn Cường không nói năng gì, hắn chỉ gõ cửa thật mạnh. Trong đầu hắn bây giờ chỉ còn một ý niệm duy nhất, sau khi vào đó nhất định phải đánh cho Hoàng Thiên Thành một trận cái đã. Jắn đoán bất cứ thằng đàn ông nào nóng tính một chút đều sẽ làm như vậy.

Chỉ có điều mặc cho Cao Văn Cường gõ cửa thế nào, người bên trong cũng không chịu mở cửa. Cho đến khi hắn định phá cửa xông vào, Hoàng Thiên Thành mới quấn khăn tắm xuất hiện trước mặt Cao Văn Cường.

Cao Văn Cường đẩy Hoàng Thiên Thành ra, vội vã nhìn vào bên trong.

Theo suy nghĩ trước đó của hắn, giờ phút này đây đáng ra Nguyễn Huyền Châu phải nằm trên giường, quần áo xộc xệch, nhưng không hề có, trên giường không có ai cả.

Bên cạnh có phòng vệ sinh, Cao Văn Cường nhanh chóng đi tới mở cửa ra, vẫn không có ai cả.

Thám tử tư nói rằng Nguyễn Huyền Châu đã vào phòng này, Cao Văn Cường căn bản không chịu nản lòng. Hắn chắc chắn rằng Nguyễn Huyền Châu đang trốn đâu đó trong căn phòng này, cho nên hắn tìm hết trong tủ quần áo, gầm giường và bệ cửa sổ, nhưng không thấy ai cả, Lúc này thì Cao Văn Cường hoảng hốt thật sự, lẽ nào thám tử tư nhầm rồi?

"Cậu muốn làm cái gì? Cướp của à?" Hoàng Thiên Thành ở bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng. Gã nhìn Cao Văn Cường bằng gương mặt u ám, sau đó cầm điện thoại lên định gọi cho khách sạn.

Cao Văn Cường căn bản không nghĩ gì nhiều, hắn bước tới dồn Hoàng Thiên Thành vào tường, kìm giữ cổ của đối phương, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Mày giấu vợ tao đi đâu rồi?"

Hoàng Thiên Thành chẳng buồn liếc Cao Văn Cường một cái, thẳng thừng nói với khách sạn là có người muốn đánh gã, bảo khách sạn báo cảnh sát tới bắt người.

Cao Văn Cường thực sự tức đến mức muốn đánh người, đã ngủ với vợ hắn còn đòi báo cảnh sát đến bắt hắn!

Đúng lúc này, một vị thám tử tư khác luôn theo sau Cao Văn Cường xông tới ôm chặt Cao Văn Cường, vừa lôi hắn ra ngoài vừa xin lỗi Hoàng Thiên Thành: "Xin lỗi, bạn tôi đi nhầm phòng, làm phiền ông rồi."

Cao Văn Cường muốn phản kháng, khổ nỗi sức lực của người kia hơn hắn rất nhiều, trực tiếp lôi hắn ra khỏi phòng.

"Sao anh lại kích động như thế? Cho dù anh muốn bắt gian tại giường thật, nhưng nếu anh đánh người, ông ấy có thể kiện anh tội cố ý gây thương tích!"

Thám tử tư vội vã nói một câu như vậy rồi lôi Cao Văn Cường đến lối đi an toàn: "Mau đi thôi, đợi cảnh sát đến thì phiền phức lắm!"

Bị nói như vậy, Cao Văn Cường bỗng chốc bình tĩnh lại khá nhiều, hắn bỗng thấy hơi sợ, nếu như vì chuyện này mà ngồi tù thì không xứng đáng.

Tuy rằng không cam lòng, nhưng hắn vẫn phải theo hai vị thám tử tư rời khỏi khách sạn, sau đó hắn tức giận hỏi lại: "Chuyện này là thế này? Các anh đã nói vợ tôi vào phòng đó rồi cơ mà, tại sao bên trong không có ai?"

"Trước hết, anh không phải thân chủ của tôi, đừng dùng giọng điệu đấy để nói chuyện với tôi. Thứ hai, tôi và đồng nghiệp của tôi mỗi người theo dõi một người, cả hai đều có thể khẳng định rằng vợ anh đã vào phòng. Cuối cùng, về việc tại sao anh không tìm thấy người trong phòng, hiển nhiên trong căn phòng đó có thông đạo thông sang phòng khác mà chúng tôi chưa phát hiện ra. Khách sạn này là sản nghiệp của Hoàng Thiên Thành, dạng người có tiền như họ, không thể dễ dàng bị người khác bắt thóp như vậy được, chắc chắn sẽ chuẩn bị trước. Đây là việc mà chúng tôi không thể dự tính trước. Bây giờ tình huống có thay đổi, tôi phải báo cáo với thân chủ của mình, anh tự thu xếp cho tốt."

Thám tử tư nói xong, đi thẳng một nước, không buồn quay đầu lại.

Cao Văn Cường nghe xong mà hơi hoang mang lo sợ, hôm nay nháo nhào như thế, sau này hắn phải điều tra thế nào đây?

Bây giờ việc duy nhất có thể làm là ngả bài thẳng thừng với Nguyễn Huyền Châu, bất kể đối phương có thừa nhận hay không, cứ thế li hôn.

Sau khi buồn bã suy tư hồi lâu, Cao Văn Cường cuối cùng cũng quyết định, hắn không muốn tiếp tục thế này nữa, quá đau khổ rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau