LỜI NÓI DỐI CỦA VỢ (KHỦNG HOẢNG HÔN NHÂN)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lời nói dối của vợ (khủng hoảng hôn nhân) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Rất thoải mái

Khi Cao Văn Cường nghe thấy việc bên ngoài căn phòng này có máy ghi hình, suýt nữa hắn sợ đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nếu như ban nãy không khống chế được mà làm gì gì đó với Kỳ Duyên ở bên ngoài, chẳng phải sẽ bị người ta quay lại hết sao?

Nếu như đoạn video đó rò rỉ ra mà để người quen thấy được, sau này hắn biết sống kiểu gì nữa?

"Ai lắp máy quay ở đây? Họ quay mấy thứ này để làm gì? Nếu cô biết trước là có máy quay, sau còn đồng ý làm ở đây, lẽ nào cô không sợ bị quay được à?"

Cao Văn Cường hỏi liền tù tì mấy câu hỏi, hắn có chút lo lắng rằng Kỳ Duyên muốn mình thả cô đi sớm nên mới cố ý nói dối để lừa hắn.

"Em bị ghi hình từ lâu rồi, thành thói quen luôn rồi. Chỉ có điều trong lòng vẫn không cảm thấy thoải mái, cho nên muốn hỏi anh có cần đổi địa điểm khác không. Em biết ông chủ như anh lần đầu đến đây, nếu lần này không lọt vào máy quay, lần sau đến chơi cứ đổi địa điểm khác là được, không ảnh hưởng gì đến anh, mong anh không nói chuyện này ra ngoài, nếu không em sẽ gặp rất nhiều phiền phức."

Sau khi giải thích xong, Kỳ Duyên hỏi tôi với vẻ mặt rất chân thành: "Ông chủ, những điều cần nói em đã nói hết với anh rồi, anh có thể cho em đi sớm hơn một chút không?"

Cao Văn Cường không nói gì, ngược lại, hắn đang nghĩ, nếu như những gìKỳ Duyên nói là thật, vậy có nghĩa là Nguyễn Huyền Châu cũng bị quay lại rất nhiều lần rồi?

"Ông chủ, các vị khách trước đó cũng chỉ hỏi thăm tình hình của chúng em vài câu khi mới đến, nhưng không ai chấp nhất như anh. Vì thế em đoán anh đến đây còn có mục đích khác. Em sẽ coi như không biết chuyện này, em phục vụ cho anh xong, anh cho em đi sớm một chút, được không? Điều này không gây ra tổn thất gì, cho cả anh và em." Kỳ Duyên lại lên tiếng.

Cao Văn Cường nghe thấy thế liền khựng lại.

Rõ ràng Kỳ Duyên đang uy hiếp hắn, khiến hắn cảm thấy vừa tức vừa buồn cười.

Nhất là sự thông minh của đối phương khiến hắn hơi bất ngờ.

"Được." Cao Văn Cường suy tính một chút rồi đồng ý: "Hôm nay tôi không cần cô phục vụ, cô cho tôi số điện thoại, đợi lần sau nếu cô thấy tiện thì bù lại cũng được. Nếu như cô không đồng ý thì tôi cũng không còn cách nào khác."

"Em có thể cho anh số điện thoại, nhưng quy định của chỗ chúng em là không được phép cho số điện thoại, nên anh không thể nói ra, được chứ?"

Cao Văn Cường gật đầu đồng ý ngay.

"Được, vậy để em giúp anh mặc quần áo." Kỳ Duyên đỡ Cao Văn Cường lên khỏi bồn tắm, giúp hắn lau khô nước trên cơ thể, hầu hạ hắn mặc quần áo.

Đợi khi Cao Văn Cường mặc đồ xong, Kỳ Duyên mới bắt đầu lau vết nước đọng trên người và mặc quần áo.

Cao Văn Cường ở bên cạnh lấy điện thoại ra, len lén mở chế độ quay video, quay hết toàn bộ quá trình Kỳ Duyên mặc quần áo.

Sau đó, Kỳ Duyên đưa số điện thoại của mình cho Cao Văn Cường. "Ông chủ, em có quen anh không?" Trước khi rời đi, Kỳ Duyên dò hỏi.

"Chuyện này không quan trọng." Cao Văn Cường lạnh nhạt trả lời.

Kỳ Duyên hiển nhiên có vẻ thất vọng, nhìn Cao Văn Cường thật chăm chú rồi mới rời khỏi phòng tắm.

Cao Văn Cường cũng theo cô rời khỏi phòng tắm, nhưng hắn không đi thang máy ngay mà đến khu vực cầu thang bộ, gỡ bỏ mặt nạ, đi thêm mấy tầng nữa mới vào thang máy, ra khỏi khách sạn, tìm một nơi phù hợp để chờ đợi.

Từ vị trí này có thể quan sát được cửa khách sạn và lối ra của bãi đỗ xe dưới lòng đất, chỉ cần Kỳ Duyên ra khỏi khách sạn, hắn có thể nhìn thấy ngay.

Hắn biết Kỳ Duyên biết rất nhiều chuyện, nhưng cô ấy không nói với mình.

Cho nên hắn định theo dõi Kỳ Duyên, xem xem rốt cuộc có chuyện gì khiến Kỳ Duyên gấp gáp như thế. Một khi làm rõ được chuyện này có nghĩa là hắn nắm được điểm yếu của Kỳ Duyên. Sau này nếu tìm Kỳ Duyên lần nữa, hắn không tin là đối phương sẽ không nói cho hắn biết những gì hắn muốn biết.

Mười mấy phút sau, Kỳ Duyên ra khỏi khách sạn.

Lúc này cô nàng đã thay bộ đồ lúc trước ra, chỉ mặc một chiếc áo len rộng rãi cùng quần bò ôm sát, trông rất trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, khiến người ta hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng cô ấy làm cái nghề này.

Kỳ Duyên lên một chiếc taxi, Cao Văn Cường cũng vẫy xe đi theo cô, hai chiếc xe một trước một sau đến trước cửa một nhà hàng đồ Tây.
Cao Văn Cường ở bên ngoài quan sát, sau khi bước vào, Kỳ Duyên ngồi xuống đối diện một chàng trai, rồi hai người nói nói cười cười bắt đầu gọi món.

Chàng trai kia trông có vẻ chỉ trạc tuổi Kỳ Duyên, động tác của đôi bên rất thân mật, Cao Văn Cường đoán ngay họ là một cặp tình nhân.

Cao Văn Cường thầm nghĩ, mình cũng không bận gì, cứ ở bên ngoài đợi thôi.

Chưa được bao lâu, điện thoại của hắn đã vang lên, Dung gửi voice chat tới: “Anh ơi, anh có hài lòng với dịch vụ từ streamer của chúng em không? Em vừa hỏi streamer bên em, cô ấy nói bên dưới của anh không chỉ to lớn mà còn mạnh mẽ, khiến cô ấy thoải mái vô cùng.”

Cao Văn Cường thực sự bái phục phong thái lẳng lơ và khả năng nói dối không chớp mắt của cô nàng này, hắn trả lời lại: “Cũng coi như hài lòng, bao giờ tôi có thể đến lần nữa?”

Dung trả lời: “Hiện tại khách hàng càng lúc càng đông, streamer bên em không nhiều, phải sắp xếp luân phiên, phiền anh đợi chút nha, sắp xếp xong sẽ thông báo cho anh.”

“Hay là lần sau tôi tìm cô chơi, chơi cô chắc chắn vui hơn đám người dẫn chương trình kia nhiều.”

Cao Văn Cường không có việc gì để làm, cứ thế mà nói chuyện bậy bạ với Tiểu Mật.

“Được thôi. Nhưng Dung không có kinh nghiệm ở phương diện đó đâu. Anh lợi hại như thế, phải cẩn thận đó nha, đừng chơi nát Dung nhé.”

Dung cũng thẳng thắn nhắn lại.

Khi hai người họ đang nhắn với nhau câu được câu chăng, Cao Văn Cường nhìn thấy trên bàn ăn của Kỳ Duyên trong nhà hàng Tây kia có một chiếc bánh ga-to. Trông có vẻ như bạn trai của cô đón sinh nhật, thảo nào cô ấy cần về vội như vậy.

Nếu như đến sinh nhật bạn trai mà còn không có mặt, chắc hai người này chia tay được rồi.

Ăn cơm xong, hai người rời khỏi nhà hàng, đến khách sạn bên cạnh, hiển nhiên là đi đặt phòng ăn mừng rồi.

Cao Văn Cường không muốn quấy rầy họ, hắn bắt xe về nhà, định bụng ngày mai sẽ gọi điện thoại cho Kỳ Duyên để nói chuyện đàng hoàng. Hắn không tin rằng với những thông tin mà hắn nắm bắt được, Kỳ Duyên sẽ không nói sự thật với hắn.

Nửa đường về, hắn nhận được tin nhắn FacebookYến Trâm gửi tới, hỏi hắn đang ở đâu, có thời gian rảnh không.

Hắn không biết Yến Trâm muốn làm gì, nên nói vị trí của mình cho cô ta, đồng thời cũng nói rằng mình tạm thời không bận gì.

Yến Trâm lập tức gửi một tin nhắn khác tới: “Bây giờ tôi đang ở club Đế Hào, phòng 888, anh qua đây ngay lập tức!”

Chương 12: Luật chơi bên trong club

Cao Văn Cường hoàn toàn không ngờ Yến Trâm sẽ hẹn mình, trong đầu hắn không khỏi hiện lên cảnh tượng khi Yến Trâm quyến rũ hắn lần trước.

Tuy rằng hắn hơi khó chấp nhận khẩu vị nặng của Yến Trâm, nhưng xuất phát từ bản năng của một thằng đàn ông, hắn vẫn có những khao khát nhất định với cơ thể của cô ta.

Lần này lại nhận được lời mời, hắn không khỏi thấy lòng dạ sôi lên, phân vân không biết có nên đồng ý hay không.

Đúng lúc này, điện thoại của Cao Văn Cường lại vang lên, hắn cầm lên xem, Nguyễn Huyền Châu gọi tới.

Bị thằng đàn ông khác chơi đã đời rồi mới nhớ đến tôi à!

Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu Cao Văn Cường.

Tuy rằng hắn rất giận, cũng không thoải mái chút nào, nhưng sau cùng hắn vẫn nhận cuộc gọi.

"Ông xã ơi, em về đến nhà rồi, anh đang ở đâu? Sao vẫn chưa về nhà nà?" Trong điện thoại vang lên giọng dịu dàng ngọt lịm của Nguyễn Huyền Châu.

Cô nàng càng quan tâm Cao Văn Cường, Cao Văn Cường càng thấy mỉa mai.Hắn chỉ hận không thể ngả bài với Nguyễn Huyền Châu ngay lập tức, xé rách cái miệng giả dối của cô ta.

Nhưng sau cùng hắn vẫn nhịn được, dùng ngữ điệu bình thường để trả lời: "Anh đang nói chuyện với bạn, em về đến nhà thì ngủ trước đi, không cần đợi anh đâu."

Gác điện thoại rồi, Cao Văn Cường cảm thấy mình không có gì để băn khoăn cả.Đừng nói đến việc hắn chỉ đi tìm Yến Trâm, cho dù hắn thực sự làm chuyện gì đó cùng Yến Trâm, cũng đỡ hơn Nguyễn Huyền Châu rất nhiều.

Mang theo tâm lý hờn dỗi, Cao Văn Cường gọi xe đến trước cửa của club Đế Hào.

Hắn từng này tuổi rồi nhưng đây là lần đầu tiên đến những nơi như club.Nhìn cánh cửa cổng lớn được trang hoàng lộng lẫy và tráng lệ, hắn bỗng thấy rụt rè.

Với tầng lớp như hắn, tiền lương một tháng còn chưa đủ cho một lần hoang phí ở chỗ này.

Khi hắn muốn đi vào, có người chặn đường lại, hỏi hắn có thẻ hội viên không.

Cao Văn Cường thực sự không biết tí ti gì về chốn này, hắn đành phải gọi một cú điện thoại cho Yến Trâm. Qua điện thoại, Yến Trâm dặn dò nhân viên mấy câu mới có người dẫn Cao Văn Cường vào trong.

Suốt dọc đường, Cao Văn Cường cứ như bà lão Lưu lần đầu tiến vào đại quan viên trong Hồng Lâu Mộng vậy, không ngừng quan sát bốn xung quanh, nhìn thấy không ít trai xinh gái đẹp mặc đồng phục đi tới đi lui.
Khi đến phòng 888, khoảnh khắc nhân viên mở cửa phòng ra, thứ thu hút ánh mắt của Cao Văn Cường không phải nội thất và trang trí hào hoa bên trong mà là Yến Trâm đang chơi đổ xúc xắc uống rượu phạt cùng hai chàng trai mặc đồng phục.

Diện mạo và thân hình của hai anh chàng này đều thuộc hàng cực phẩm, quần áo mặc trên người giống với vài nhân viên mà Cao Văn Cường thấy ở bên ngoài, hiển nhiên cũng thuộc dạng trai bao.

"Đến rồi à, ngồi đi." Yến Trâm ngẩng đầu nhìn Cao Văn Cường một cái, nói một câu rất bình thản, không nồng nhiệt cũng không lạnh nhạt.

Cao Văn Cường gật gật đầu, tìm một góc sofa không ai ngồi để đặt mông.Chỉ có điều hắn không hiểu nổi, Yến Trâm đã gọi cả "bánh mì" cao cấp rồi, tại sao còn gọi thêm hắn tới đây.

"Có cần gọi vài cô gái vào chơi cùng anh không?" Yến Trâm đột ngột hỏi.

Cao Văn Cường nghe vậy, khựng lại trong giây lát, đến khi phản ứng kịp, hắn vội vã lắc đầu: "Không cần đâu..."

"Đã đến rồi thì cứ chơi đi." Yến Trâm nói rồi cũng không cho Cao Văn Cường thời gian để từ chối, cô nàng đã đánh mắt với anh chàng "bánh mì" bên cạnh, đối phương lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Cao Văn Cường từ lâu đã nghe nói các cô gái ở những club như thế này rất xinh đẹp.Bây giờ Yến Trâm bỏ tiền ra ép hắn phải chơi, chắn chắn hắn sẽ không từ chối.

Chỉ một lúc sau đã có người dẫn hàng loạt các cô gái ăn mặc giống hệt nhau bước vào. Họ xếp thành một hàng trước mặt Cao Văn Cường, từng người một bắt đầu giới thiệu bản thân.

"Anh cứ thoải mái chọn đi, chọn một người cũng được, chọn luôn hai người cũng được, nếu như không vừa ý ai cả thì bảo cậu ấy đổi tốp khác, đổi đến khi nào hài lòng mới thôi." Yến Trâm đột ngột lên tiếng, hiển nhiên cô ả thường xuyên ghé qua nơi này, rất am hiểu quy tắc nơi đây.
Cao Văn Cường biết những lúc thế này rồi mà còn từ chối thì rất giả tạo, hắn chọn luôn cho mình một cô gái theo kiểu em gái hàng xóm mà mình thích.

Cô gái này tự giới thiệu tên là Tiểu Nhã, sau khi ngồi xuống tự giác ngả vào lòng Cao Văn Cường, bắt đầu kính rượu hắn.

Cao Văn Cường ngẩng đầu liếc mắt nhìn Yến Trâm một cái, thấy cô ả tiếp tục chơi đổ xúc xắc với hai chàng trai kia, cũng không biết cô ả này gọi hắn tới làm gì. Hắn đành uống rượu cùng Tiểu Nhã, sau đó đặt tay lên vai cô gái này.

Qua vài lần thăm dò, Cao Văn Cường phát hiện ra Tiểu Nhã không hề cự tuyệt những động tác sờ mó của hắn, hắn cũng càng ngày càng to gan lớn mật hơn, sờ hết một lượt các bộ phận trên người cô.

Chưa được bao lâu, Cao Văn Cường chợt phát hiện ra bên phía kia hình như đã đổi luật chơi, ban đầu ai thua sẽ uống rượu, bây giờ đổi thành hai chàng trai kia thua sẽ cởi quần áo, Yến Trâm thua mới phải uống rượu.

Sau đó, một chàng trai trong số đó bị thua. Không biết Yến Trâm nói gì với cậu ta, hắn bỗng thấy cậu ta quỳ xuống bò một vòng trên sàn nhà như cún con. Sau cùng khi quay về trước mặt Yến Trâm, cậu ta học theo cún con sủa vài tiếng như lấy lòng.

Yến Trâm gật gật đầu, mặt mũi không có chút biểu cảm gì, lấy từ túi xách bên cạnh ra một xấp tiền mỏng, đặt lên mũi giày cao gót của cô ả.

Chàng trai đang quỳ trên mặt đất không nói năng gì, lập tức lè lưỡi ra, cuốn lấy xấp tiền kia rồi ngậm vào miệng.

Cao Văn Cường ở bên cạnh nhìn thấy cảnh ấy mà da gà da vịt nổi hết lên. Hắn cảm thấy mình không thể làm được những chuyện như vậy, cũng không thể hiểu nổi những người kia đang nghĩ gì.

Chàng trai còn lại cũng nhanh chóng bị thua, lần này Yến Trâm lấy ra một cái vòng, tròng vào cổ cậu ta, dắt cậu ta đi một vòng quanh căn phòng karaoke cao cấp, thỉnh thoảng cậu ta còn học theo cún con sủa vài tiếng để lấy lòng chủ nhân.

Cho dù Cao Văn Cường biết khẩu vị của Yến Trâm khá nặng, nhưng hắn không ngờ đối phương phóng túng quá đà đến mức biểu hiện được cả ở những nơi như thế này, khiến hắn không khỏi thấy líu lưỡi.

Hắn vốn tưởng Yến Trâm sẽ làm thêm vài hành động khẩu vị nặng hơn, không ngờ chỉ đến thế rồi hết, sau khi chơi một lúc, Yến Trâm bảo những người khác ra khỏi phòng.

Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi những cảnh tượng mà ban nãy mới thấy không, lúc này chỉ có hắn và Yến Trâm ở nơi này, Cao Văn Cường bỗng dưng thấy hơi căng thẳng.

"Qua đây ngồi!" Yến Trâm đột nhiên vỗ vỗ vào phần ghế sofa bên cạnh, mặt lạnh như tiền cất tiếng gọi.

Cao Văn Cường không muốn qua đó lắm, nhưng hắn lại thấy làm như vậy chẳng khác gì cho Yến Trâm thấy mình sợ cô ả, hơi mất mặt. Sau cùng hắn đành phải ngồi vào chỗ đó.

Sau khi tới gần, hắn mới phát hiện ra, có lẽ vì Yến Trâm đã uống khá nhiều rượu, mặt cô ta đỏ lừ, tản ra mùi hương phụ nữ rất nồng. Cộng thêm mùi nước hoa và mùi rượu mạnh trên người cô ta, tất cả những mùi này trộn vào nhau thành một thứ mùi như thuốc kích dục, khiến trái tim Cao Văn Cường bỗng chốc đập nhanh hơn.

Chương 13: Ám chỉ

Yến Trâm ngả lưng về phía sofa, hai chân dài vắt vẻo, thờ ơ lên tiếng: "Ban nãy anh cũng nhìn thấy rồi đấy, chỉ cần có tiền, có thể khiến những người ở đây vứt bỏ tôn nghiêm, làm bất cứ chuyện gì được sai bảo."

Cao Văn Cường cảm thấy đối phương đang ám chỉ mình điều gì đó, nhưng hắn không nói gì.

"Xã hội này chính là xã hội xem trọng tiền tài, anh cảm thấy nếu như anh có tiền, vợ anh sẽ phản bội anh sao?"

Yến Trâm đột ngột quay đầu nhìn về phía Cao Văn Cường, cất tiếng như thể đang tự hỏi và tự trả lời: "Không đâu! Nếu phụ nữ đã đi đến bước đường ấy, chẳng qua chỉ vì đồng tiền, để khiến bản thân mình được sống cuộc đời tốt đẹp hơn."

Cao Văn Cường vẫn không nói gì, hắn không biết nên nói gì.Bởi vì trên thực tế hắn không có tiền, cho dù bây giờ Yến Trâm chê cười hắn nghèo mạt hạng, hắn cũng không có cách nào phản bác cô ta.

Nhưng, hắn và Nguyễn Huyền Châu quen nhau bao nhiêu lâu rồi, hắn luôn cảm thấy Nguyễn Huyền Châu không phải kiểu người ấy. Cô ấy không hẳn quá coi trọng đồng tiền, cho nên hắn không cảm thấy Nguyễn Huyền Châu phản bội hắn vì tiền tài.

Chỉ có điều, ngoài lí do này ra, hắn cũng không nghĩ được lí do nào khác.

"Khoảng thời gian khi mới biết Cao Phi ngoại tình, tôi chỉ hận không thể giết chết anh ta luôn! Yến Trâm này cần gì mà không có? Anh ta dựa vào cái gì mà phản bội tôi? Nhưng sau này tôi cũng thông suốt, đàn ông vốn dĩ luôn mang cái "phẩm chất" này, quá coi trọng họ đồng nghĩa với việc tự rước bực vào người. Anh ta có thể phong lưu vui vẻ ở bên ngoài, vì cớ gì mà tôi không thể giống vậy?" Yến Trâm nói xong mấy câu này, cô ta bưng ly rượu lên, một hơi uống cạn.

Cao Văn Cường có ngu đần cỡ nào cũng hiểu được ý của Yến Trâm, chỉ đơn giản là muốn hắn nghĩ thoáng ra, và lên giường cùng cô ta.

Uống xong ly rượu đó, Yến Trâm nhìn Cao Văn Cường, đầu mày cuối mắt híp lại quyến rũ vô cùng, dường như đang nhìn phản ứng của Cao Văn Cường.

Lúc này đây, quả thực Cao Văn Cường có chút động lòng vì những câu nói kia. Một người phụ nữ như Nguyễn Huyền Châu có thể ra ngoài làm loạn, vì sao một thằng đàn ông như hắn phải kiêng dè nhiều thứ đến vậy?

Chỉ có điều mấy sở thích “đặc biệt” của Yến Trâm khiến hắn hơi băn khoăn, dù sao hắn cũng không rũ bỏ được thể diện và tự tôn của đàn ông. Hắn cảm thấy, từ quan điểm của hắn, mấy thứ ấy không liên quan gì đến tiền.

"Những chuyện tôi bảo anh điều tra, anh điều tra đến đâu rồi?" Yến Trâm đột ngột chuyển đề tài.

Cao Văn Cường kể lại một lượt những chuyện xảy ra trong hai ngày nay, cũng nói cả dự định ngày mai tìm Kỳ Duyên.

"Điều tra những thứ ấy có liên quan gì đến Cao Phi?" Yến Trâm nhíu mày hỏi lại.

"Tôi cảm thấy người trong công ty của anh ta đều do anh ta dụ dỗ, chưa biết chừng anh ta chính là ông chủ đứng phía sau. Nếu như cứ điều tra tiếp theo hướng này, chắc chắn có thể điều tra được thứ cô muốn." Cao Văn Cường cũng nói luôn với cô ta về suy nghĩ của mình.

"Vậy thì trước hết cứ làm theo cách này đi, bây giờ ngày nào tôi cũng cho người theo dõi anh ta, nhưng không điều tra được gì. Nếu bên phía anh có thể điều tra ra anh ta phạm pháp, tống anh ta vào tù bóc lịch vài năm cũng được đấy!"

Khi nói đến những từ cuối cùng, Yến Trâm nghiến răng nghiến lợi.Hiển nhiên oán hận của cô ta với Cao Phi đã chất chứa lâu lắm rồi.
Hai người im lặng một hồi, Yến Trâm vẫn có vẻ không tin lắm, cô ta hỏi lại: "Anh thực sự chưa có gì với cô Kỳ Duyên kia à?"

"Không có gì!" Cao Văn Cường quyết đoán lắc đầu như trống bỏi, chắc mười người thì có chín người không tin hắn chưa hề làm gì với Kỳ Duyên.

"Chắc không phải là chỗ đó của anh vô dụng chứ?" Yến Trâm dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Cao Văn Cường, còn liếc một cái về vị trí giữa hai chân hắn.

"Không phải..." Cao Văn Cường lúng túng cười cười, lần đầu tiên đùa kiểu này với một người phụ nữ không thân quen lắm khiến hắn cảm thấy không được tự nhiên.

"Vậy tối nay có muốn chứng minh cho tôi thấy không?" Yến Trâm vừa từ từ ngả đầu về phía Cao Văn Cường vừa nhìn hắn chằm chằm mà hỏi.

Tình huống đột ngột này khiến cơ thể Cao Văn Cường căng cứng lên, nhất là khi hơi thở nóng bỏng của Yến Trâm phả lên người hắn, khiến lòng hắn ngứa ngáy. Hắn tròn mắt nhìn Yến Trâm chằm chằm, sau cùng ma xui quỷ khiến thế nào mà gật đầu.

"Vậy thì đi thôi!" Yến Trâm hài lòng nở nụ cười, sau đó đứng dậy đi về phía cửa.

Cao Văn Cường cảm nhận được sự căng thẳng trước giờ chưa từng có, dường như trái tim hắn sắp vọt lên cổ họng, hắn từ từ theo sau cô ta.

Khi đến cửa club, lái xe đã đợi sẵn trước cửa từ bao giờ rồi.

Sau khi lên xe, Yến Trâm nhẹ nhàng tựa lên người Cao Văn Cường, đột nhiên cô ả cất tiếng hỏi: "Anh có biết vì sao tôi có hứng thú với anh không?"

Cao Văn Cường quả thực cũng muốn biết đáp án của thắc mắc này. Nhưng đằng trước còn có tài xế, khiến hắn cảm thấy vô cùng bối rối, hắn chỉ lắc đầu. "Bởi vì từ nhỏ tôi đã không bao giờ chịu nhận thua. Khi tôi biết được chồng mình có con đàn bà khác bên ngoài, tôi đã nghĩ rằng, nếu điều kiện của ông chồng cô ả kia không quá tàn tệ, tôi sẽ lên giường với chồng cô ta, trả hết cho cô ta. Cho nên, sau lần đầu tiên gặp anh, tôi đã có suy nghĩ này rồi." Yến Trâm ghé tới nói nhỏ bên tai Cao Văn Cường.

Lí do này khiến Cao Văn Cường hơi cạn lời, chắc cũng phải những người có thế có lực như Yến Trâm mới có suy nghĩ kỳ quặc như thế này.

Xe ra khỏi clun chưa được bao lâu, lái xe phía trước đột ngột lên tiếng: "Bà chủ, phía sau có người đang theo đuôi."

"Hừ, muốn bày mưu tính kế với bà hả!" Yến Trâm cười lạnh, sau đó ra lệnh cho lái xe: "Cắt đuôi chúng đi!"

"Bọn chúng chắc phải có mấy chiếc xe liền, rất khó để cắt hết tất cả." Lái xe ở đằng trước trả lời.

"Anh xuống xe trước đi! Lần sau tôi liên lạc lại với anh!" Yến Trâm im lặng một lúc rồi nói với Cao Văn Cường, sau đó yêu cầu lái xe dừng xe bên vệ đường.

Đốm lửa vừa mới nhen nhóm cháy lên trong cơ thể Cao Văn Cường bỗng chốc phụt tắt hết. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, khó khăn lắm mới có một lần hắn gom đủ dũng cảm để phóng túng với bản năng của bản thân, nhưng lại nhận được kết cục như thế này đây.

Nhưng nếu nghĩ kĩ lại, hắn vẫn thấy hơi sợ. Nếu như thực sự bị cuốn vào vòng xoáy tranh chấp của Yến Trâm và Cao Phi, chưa biết những kẻ lắm tiền nhiều của ấy sẽ làm gì với hắn.

Bắt xe về nhà, Nguyễn Huyền Châu đã ngủ rồi, trong nhà yên lặng như tờ. Một mình Cao Văn Cường bất tri bất giác nghĩ tới những ngày tháng hắn yêu đương cùng Nguyễn Huyền Châu, lại nhớ tới những lời Yến Trâm nói hôm nay, trái tim hắn vẫn nhâm nhẩm đau đớn, tận nửa đêm mới thiêm thiếp ngủ say.

Sáng hôm sau, vẫn chỉ có một mình Cao Văn Cường ở nhà.Hắn gọi cho Kỳ Duyên, hỏi xem hôm nay cô có thời gian không, ra ngoài thực hiện lời hứa ngày hôm qua.

Kỳ Duyên nói chiều nay có thời gian, sau đó hai người hẹn nhau ở một khách sạn.

Cao Văn Cường đến khách sạn đó đúng thời gian đã hẹn, đặt phòng, nhanh chóng nhìn thấy Kỳ Duyên mặc một bộ đồ thể thao màu trắng gõ cửa vào phòng.

Khoảnh khắc nhìn thấy Cao Văn Cường, Kỳ Duyên khựng lại, một lúc lâu sau mới kinh ngạc hỏi rằng: "Anh là chồng của chị Nguyễn Huyền Châu?"

Cao Văn Cường vốn đang định ngả bài vớiKỳ Duyên, không nghĩ tới việc che giấu thân phận của mình nữa, hắn gật đầu luôn.

Kỳ Duyên hiển nhiên có chút thấp thỏm và bất an, dường như không biết nên làm thế nào.

"Cô vợ Kỳ Duyên của tôi đi theo các cô đúng không?" Cao Văn Cường hỏi thẳng vào vấn đề.

Chương 14: Phát hiện mới

"Không có, tôi đã từ chức khỏi công ty trước rồi, không ở cùng chị Nguyễn Huyền Châu nữa." Kỳ Duyên lắc đầu phủ nhận.

Cao Văn Cường nhìn ra cô gái Kỳ Duyên này đang giả vờ hồ đồ, hắn cũng không vội, chậm rãi nói: "Cô biết chuyện tôi nói tới không phải chuyện này mà, tôi đang nói, cô ấy giống cô, cũng đang làm streamer đi khách."

"Hả? Chắc không đâu? Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, dù sao thì tôi cũng chưa từng gặp chị ấy ở chỗ đấy." Kỳ Duyên trả lời với vẻ ngạc nhiên.

"Tình cảm của cô và bạn trai chắc rất tốt nhỉ? Hôm qua vội vàng chạy đi chúc mừng sinh nhật cậu ấy, cô nói xem nếu như cậu ấy biết được chuyện cô đang làm, liệu cậu ấy có chia tay với cô không?" Cao Văn Cường nhìn chằm chằm vào Kỳ Duyên và hỏi.

Tuy rằng uy hiếp phụ nữ chẳng phải chuyện vinh quang gì, nhưng với tình huống như hiện tại, hiển nhiên Kỳ Duyên không định nói thật, hắn chỉ có thể dùng đến cách này thôi.

"Anh..." Khuôn mặt Kỳ Duyên lúc bấy giờ chỉ còn lại kinh ngạc và kinh ngạc, sau đó dần dần biến thành hoảng loạn: "Sao anh biết được chuyện này?"

"Cô không cần quan tâm làm sao mà tôi biết được, cô chỉ cần nói hết những gì cô biết cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không nói những chuyện của cô ra ngoài."

Cao Văn Cường liếc nhìn Kỳ Duyên, sau đó nói tiếp: "Nguyễn Huyền Châu có phải cũng tiếp khách qua hình thức streamer giống cô không? Tại sao các cô lại đi theo con đường này?"

"Người ở đó khá nhiều, tôi cũng chỉ gặp được một phần, nhưng thực sự chưa từng gặp chị Nguyễn Huyền Châu, cho nên không biết chị ấy có ở đó không. Còn về việc tại sao lại đi theo con đường này, là vì điều kiện kinh tế của bạn trai tôi không tốt lắm, tôi muốn kiếm thêm chút tiền, sớm mua được nhà, kết hôn với anh ấy, sau đó trùng hợp làm sao có người giới thiệu, cho nên mới..."

Nói đến đoạn sau, Kỳ Duyên đã vùi đầu xuống, dường như đang nói một chuyện gì đó rất khó mở lời.

Cao Văn Cường khựng lại, nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào.

Hắn tưởng rằng mình nắm được điểm yếu của Kỳ Duyên thì thể nào đối phương cũng nên tiết lộ một chút thông tin hữu dụng cho hắn.Bây giờ tất cả những gì hắn nghe được hoàn toàn không có tí tác dụng gì!

"Tôi có thể tra rõ ngọn nguồn đến tận khách sạn ngày hôm qua, cô cảm thấy tôi không biết gì nên muốn lừa dối tôi sao?"

Cao Văn Cường giả bộ không vui, hắn nói: "Tôi cảm thấy cô là người thông minh, tốt nhất là đừng dùng tiểu xảo với tôi! Các cô làm nghề này, là vì bị ông chủ Cao Phi trước kia của các cô dụ dỗ đúng không?"

"Không phải!" Kỳ Duyên đột ngột lắc đầu như trống bỏi: "Ông ấy chỉ hỏi tôi có muốn làm nghề này không, hơn nữa thường xuyên nói.Đúng lúc tôi cần kiếm nhiều tiền, nên động lòng với những gì ông ấy nói. Những gì tôi nói đều là sự thật, cầu xin anh đừng nói chuyện này ra ngoài, nếu không tôi và bạn trai tôi chắc chắn sẽ chấm dứt..."

Hai mắt Kỳ Duyên bắt đầu ngấn nước, hơn nữa trong ánh mắt tràn ngập cầu xin, có thể thấy được cô ấy rất yêu bạn trai của mình, cũng rất sợ phải chia tay.

Cao Văn Cường cũng mềm lòng, hắn cảm thấy lúc này đây có lẽ Kỳ Duyên sẽ không nói dối. Lẽ nào Nguyễn Huyền Châu cũng vì tiền mới đi đến bước đường như ngày hôm nay?

Cao Văn Cường không khỏi bắt đầu nghĩ theo chiều hướng này, cũng bắt đầu thấy đau lòng.

Hắn và Nguyễn Huyền Châu tuy rằng không đến mức túng thiếu, nhưng cũng không thể coi là dư dả hay có tiền có của. Khi mua nhà, hai bên gia đình gom góp lại để trả khoản đặt cọc ban đầu. Bây giờ vẫn luôn phải đóng tiền trả góp, hai người chưa mua được xe. Nếu như Nguyễn Huyền Châu muốn có cuộc sống tốt hơn, chắc cũng có khả năng làm những chuyện thế này.

Điều này cũng kiểm chứng cho một câu nói, tình yêu sau cùng vẫn bị hiện thực đánh bại.

"Vậy khi cô đi làm ở công ty trước kia, có biết Nguyễn Huyền Châu và Cao Phi có quan hệ nào khác không?" Cao Văn Cường lại hỏi thêm.

"Chuyện này thì tôi không rõ, nếu họ có quan hệ gì cũng không thể để người khác biết được. Nhưng tôi biết Cao Phi có mấy chiếc xe mà người khác không biết, nếu như anh muốn biết quan hệ của họ, có thể đi theo dõi mấy chiếc xe đó thử xem." Kỳ Duyên trả lời.

Cao Văn Cường nhíu mày lại, có vài chiếc xe mà người khác không biết?

Hắn ban đầu không biết Kỳ Duyên nói vậy là có ý gì, đến khi phản ứng lại mới hiểu ra khi Cao Phi đi làm những việc không để ai biết được kia, có thể hắn sẽ dùng những chiếc xe mà người khác không biết.Chưa biết chừng vì nguyên nhân này mà Yến Trâm vẫn chưa thể điều tra được bằng chứng Cao Phi ngoại tình.

"Cô nói hết biển số xe của mấy chiếc xe đó cho tôi!" Cao Văn Cường lập tức đòi hỏi. Lần này Kỳ Duyên không giấu giếm nữa, lập tức báo hết biển số xe của mấy chiếc xe kia.

Diệp Hoàng sợ mình không ghi nhớ hết được, hắn ghi cả điện thoại.

Đợi hắn viết xong, Kỳ Duyên mới nhìn hắn, thận trọng hỏi lại: "Anh trai à, tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi. Bây giờ tôi làm nốt hai lần phục vụ dang dở kia, anh đừng nói chuyện của tôi ra nhé, được không?"

Chủ đề đột ngột xoay chuyển khiến Cao Văn Cường bất ngờ không kịp trở tay, không khỏi liếc mắt nhìn Kỳ Duyên thêm vài lần.Tuy rằng không đến mức quá nở nang, nhưng trông vẫn đầy sức sống.

"Thôi khỏi đi, haizz!" Tuy rằng khá động lòng đấy, nhưng sau cùng Cao Văn Cường vẫn thở dài, từ bỏ cơ hội được Kỳ Duyên bù đắp hai lần phục vụ.

Cảnh ngộ của Kỳ Duyên khiến hắn thấy thương cảm, cho nên không nỡ lòng nào làm chuyện như thế với cô ấy.

Hơn nữa Kỳ Duyên có quen biết với Nguyễn Huyền Châu, Cao Văn Cường cứ cảm thấy nếu như hắn làm gì đó với Kỳ Duyên, hắn sẽ thấy không thoải mái.

"Vậy thì cảm ơn anh nhé." Kỳ Duyên hiển nhiên thở phào một hơi, nói như thể mang ơn hắn vậy.

Có thể nhìn ra, cô ấy không hề muốn làm chuyện ấy với Cao Văn Cường.

Cao Văn Cường cũng không nói gì, sau khi tỏ ý cho Kỳ Duyên rời khỏi đó, hắn lập tức gọi vào số điện thoại của Yến Trâm.

"Tìm tôi có việc gì không?" Thói quen nói chuyện của Yến Trâm vẫn không thay đổi, nhưng giọng điệu đã mềm mỏng đi rất nhiều, không còn lạnh lùng như trước nữa.

Cao Văn Cường đoán chuyện này có liên quan đến việc tối qua hắn đồng ý đi đặt phòng cùng Yến Trâm. Nhưng bây giờ hắn đâu còn tâm trí để suy xét chuyện này, chỉ mau chóng nói hết những chuyện Kỳ Duyên nói với hắn cho Yến Trâm.

"Thằng khốn nạn! Tôi cứ bảo làm sao mà lần nào cũng không tra được gì, hóa ra anh ta dám chơi trò che mắt với tôi!"

Yến Trâm nghiến răng nghiến lợi mắng một câu trong điện thoại, sau đó cô ta nói: "Chuyện này anh làm rất tốt, gửi hết biển số xe qua cho tôi, bây giờ tôi đang có việc, đến lúc đó có thêm tin gì tôi sẽ báo cho anh sau."

Cúp điện thoại, Cao Văn Cường lập tức gửi biển số xe sang Facebook của Yến Trâm, đồng thời cũng thở phào một hơi, có manh mối này rồi, chuyện Yến Trâm điều tra ra chứng cứ Cao Phi ngoại tình chắc sẽ nhanh thôi, hắn không lãng phí hơn sáu mươi triệu mà lúc đầu Yến Trâm đưa cho hắn.

Chương 15: Gái điếm hoàn lương?

Làm xong những việc này, Cao Văn Cường vốn định đến bên dưới công ty của Nguyễn Huyền Châu để theo dõi cô.Nào ngờ nửa đường Nguyễn Huyền Châu nhắn tin cho hắn, nói rằng hôm nay cô không cần tăng ca, hết giờ làm là đi mua đồ về nấu ăn, nhắn Cao Văn Cường về sớm một chút.

Cao Văn Cường đột nhiên thấy buồn bực, nếu như theo lời Kỳ Duyên nói, chỉ khi nào họ "đến ngày" hoặc không có khách nào chọn mới không cần "đi làm".

Mấy hôm nay Nguyễn Huyền Châu không phải "đến ngày", lẽ nào vì không có khách hàng chọn cô ấy?

Nhưng bây giờ mới bốn giờ hơn, khách hàng căn bản không chọn người từ sớm như vậy.

Lẽ nào trước đó Kỳ Duyên lừa hắn?

Cao Văn Cường nghĩ nửa ngày trời cũng không nghĩ ra được nguyên nhân, nên khôngnghĩ tiếp nữa. Hắn tìm một quán đồ uống nào đó ngồi đến đúng thời gian tan ca của mọi ngày mới quay về nhà.

Vừa mở cửa ra, hắn bỗng chốc ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, Nguyễn Huyền Châu đang quấn tạp dề đứng trong bếp nấu cơm.

"Chồng à, anh về rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, chỉ một xíu nữa là có thể ăn cơm ngay." Nguyễn Huyền Châu nghe thấy tiếng động, quay đầu lại cười với Cao Văn Cường.

Cô ấy cười rất vui khiến Cao Văn Cường nhìn vào mà thấy hốt hoảng, đã lâu lắm rồi hắn không thấy Nguyễn Huyền Châu cười vui vẻ như vậy, phảng phất như quay về với lúc họ mới kết hôn.

"Hôm nay không cần tăng ca à?" Cao Văn Cường bước tới vừa lấy bát đũa vừa hỏi.

"Anh còn mong mỏi vợ anh ngày nào cũng phải tăng ca chắc?" Nguyễn Huyền Châu lườm Cao Văn Cường một cái như quở trách.

"Đâu có!" Cao Văn Cường cảm thấy câu hỏi này của mình quả thực không thỏa đáng, vì thế hắn vội vã lắc đầu phủ nhận.

"Tha cho anh cái tội không dám đấy, nói cho anh biết nhé, đợt này em không cần tăng ca nữa." Nguyễn Huyền Châu đột nhiên cười nói.

Cao Văn Cường nghe vậy mà sững sờ.

Không cần tăng ca nữa, như thế không phải là cô ấy không cần ra ngoài đi khách nữa sao?

"Gần đây không bận nữa sao?" Cao Văn Cường vồn vã hỏi.

Nếu như Nguyễn Huyền Châu không cần đi "tăng ca", vậy thì chuyện hắn muốn điều tra Nguyễn Huyền Châu ngoại tình e rằng hơi khó nhỉ.

"Gần đây em ngày ngày tăng ca đâu phải lãng phí đâu, em đã thu phục được vài khách hàng, lấy được không ít phần trăm tiền hoa hồng, cho nên em tạm thời muốn cho mình thư giãn một chút, không liều mạng như trước nữa, tiện thể chuẩn bị cho chuyện sinh con." Nguyễn Huyền Châu trả lời.

"Em đó, nên nghỉ ngơi từ lâu rồi." Cao Văn Cường giả bộ vui vẻ, nhưng trong lòng hắn đã mất bình tĩnh lắm rồi.

Với tình hình hiện tại, có vẻ như Nguyễn Huyền Châu đã kiếm đủ tiền, chuẩn bị bước lên con đường hoàn lương rồi.

Dù sao theo quy tắc của phòng live stream "Chơi vợ người ta" kia, một streamer mỗi lần đón khách đã khoảng ba mươi mấy triệu, một tháng chắc cũng phải được chia cho vài trăm triệu.
"Chồng à, trước kia không phải anh muốn mua xe sao? Đợi em được nhận lương tháng này, chúng ta đến showroom 4S xem sao nhé." Nguyễn Huyền Châu lại nói tiếp.

"Đến lúc đó rồi tính tiếp." Cao Văn Cường không đồng ý ngay, nhưng cũng không từ chối.

Bây giờ hắn đã hơi tin những gì Kỳ Duyên nói trước đó, cô ấy nói chỉ vì tiền mới tham gia vào ngành công nghiệp này.

Xem ra Nguyễn Huyền Châu cũng có khả năng vì lí do này, hơn nữa nghe giọng điệu của Nguyễn Huyền Châu, chắc hẳn là muốn kiếm tiền mua xe, để họ sống cuộc sống tốt hơn nên mới theo ngành này.

Cao Văn Cường phiền muộn, cũng rất đau lòng.Hắn hận bản thân mình không có bản lĩnh, không kiếm đủ tiền để Nguyễn Huyền Châu sống tốt hơn, phải để Nguyễn Huyền Châu đi kiếm tiền theo cái cách chật vật này.

Hắn cảm thấy trái tim mình chưa khoan Dung đến độ có thể dùng tiền vợ mình kiếm ra bằng cách ấy để mua xe cho mình, hắn thà đi bộ mỗi ngày còn hơn.

Trong suốt bữa cơm, Cao Văn Cường luôn trong trạng thái lơ đãng, luôn phải miễn cưỡng cười cười nói nói. Ngược lại, Nguyễn Huyền Châu luôn tỏ ra rất vui vẻ, không ngừng gắp thêm đồ ăn cho Cao Văn Cường.

Ăn cơm xong, Nguyễn Huyền Châu đi tắm trước.Cao Văn Cường nghĩ ngợi, sau cùng hắn ra ban công gọi điện thoại cho Yến Trâm, muốn hỏi xem bên phía Yến Trâm có phát hiện ra điều gì không, xem xem có phải đột nhiên xảy ra biến động hay sự cố gì nên Nguyễn Huyền Châu mới không cần đi làm ở phòng live stream nữa.

Thế mà Yến Trâm nói, bên phía Cao Phi luôn dùng mấy chiếc xe kia, tạm thời không có phát hiện gì.

Cao Văn Cường lại tiến vào phòng live stream "Chơi vợ người ta", phát hiện phần live stream trong đó vẫn đang tiếp tục, số lượt xem cũng rất cao, không hề có vẻ gì là xảy ra sự cố.

Hắn nhắn tin cho Tiểu Mật: “Streamer mà lần trước tôi ngắm trúng hôm nay đã đi làm không?”

“Đi làm rồi chứ, nhưng hôm nay không lên live stream. Ông chủ, có phải anh nhớ cô ấy rồi không? Yên tâm đi, lần sau anh đến, em nhất định sẽ sắp xếp cô ấy cho anh.”

Dung vẫn dùng ngữ điệu như lúc trước để nói chuyện với hắn. Cao Văn Cường bỗng chốc mờ mịt, hôm nay Nguyễn Huyền Châu ở nhà suốt, làm sao có thể đi làm được?

Hắn lập tức hỏi ngay: “Cô không nhầm người chứ? Tôi nói đến người mà hai hôm trước bị mấy người đàn ông chuyền tay nhau chơi đến mức hai đầu gối trầy da tướm máu cơ mà!”

“Anh à, làm sao mà em nhầm được, em ghi nhớ rõ từng người các anh thích cô nào mà.”Dung trả lời như thế.

“Vậy hôm nay cô ấy đi làm lúc nào?”

Cao Văn Cường lập tức truy hỏi.

“Giống như lần trước anh đến thôi, hơn năm giờ chiều đã tới trang điểm và đi làm rồi.”Dung trả lời.

Bấy giờ Cao Văn Cường hoàn toàn rối loạn đầu óc, lẽ nào những gì hắn phát hiện được lúc trước chỉ là trùng hợp? Lẽ nào hắn luôn hiểu nhầm Nguyễn Huyền Châu sao?

Tuy rằng Cao Văn Cường hi vọng tình hình thực tế là như vậy, nhưng hắn không tin trên đời có chuyện trùng hợp như thế được.Rất có khả năng Nguyễn Huyền Châu phát hiện ra hắn đã biết đến phòng live stream đó nên nhanh chóng dứt ra, còn bắt tay với Dung lừa dối hắn, chứng minh sự trong sạch của cô ấy.

Nếu như thực sự như vậy, vậy thì trước mặt Cao Văn Cường là một con ngõ cụt, muốn tìm chứng cứ chứng minh Nguyễn Huyền Châu ngoại tình là điều không thể thực hiện được.

Bây giờ hắn chỉ có hai lựa chọn, một là ngả bài với Nguyễn Huyền Châu, bất kể cô ấy có thừa nhận hay không, hai người ly hôn.

Lựa chọn thứ hai là vờ như chưa phát hiện ra điều gì, hai người tiếp tục sống với nhau.Cao Văn Cường biết mình không nỡ bỏ Nguyễn Huyền Châu, hắn muốn chọn phương án thứ hai, nhưng hắn không qua nổi chướng ngại tâm lý của chính mình, đồng nghĩa với việc trong lòng hắn luôn có một cái gai nhọn, khiến hắn vô cùng khó chịu.

"Chồng em đang nghĩ gì vậy?" Nguyễn Huyền Châu đột nhiên xuất hiện trên ban công, ôm lấy Cao Văn Cường từ đằng sau mà hỏi.

Cao Văn Cường quay người lại nhìn Nguyễn Huyền Châu, hắn biết mình không đủ dũng cảm để nhắc đến chuyện li hôn, chỉ có thể lấp liếm qua loa: "Đang nghĩ chuyện công việc thôi."

"Được rồi mà, muộn thế này rồi, đừng nghĩ nữa, mau đi tắm đi, em lên giường đợi anh nhé." Nguyễn Huyền Châu hôn một cái lên mặt Cao Văn Cường, sau đó kéo Cao Văn Cường đi vào trong.

Cao Văn Cường đi tắm xong, Nguyễn Huyền Châu đã nằm trên giường, toàn thân chỉ mặc mỗi đồ lót, ý tứ của cô ấy quá rõ ràng rồi.

Hắn vừa nằm xuống, Nguyễn Huyền Châu đã ôm lấy hắn: "Chồng à, đợt này chúng mình phải cố gắng nhé, sinh một đứa con. Sau này có lẽ em phải dồn hết tinh lực vào công việc rồi."

Cao Văn Cường không tìm được lí do gì để phản bác, đành "ừm" một tiếng rồi đè lên người cô.

Ngày hôm sau, Cao Văn Cường cảm thấy không cần thiết phải theo dõi Nguyễn Huyền Châu nữa, cho nên hắn về công ty đi làm.

Hắn luôn băn khoăn có cần ngả bài với Nguyễn Huyền Châu không, đến lúc hơn một giờ chiều, hắn đột nhiên nhận được tin nhắn từ Yến Trâm: “Vợ anh cùng Cao Phi đi vào một khách sạn rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau