LÔI ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi động cửu thiên - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Phương pháp giải độc vô sỉ

Trong khu rừng rậm rạp, Hứa Phong ôm Tà Liên băng qua khu rừng.

Hứa Phong nghiêm mặt, bình tĩnh quan sát bốn phía, một khi phát hiện dấu vết phụ cận từng có ma thú hoạt động, liền thay đổi phương hướng, tránh đụng độ với ma thú.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, rừng rậm trong đêm khuya thỉnh thoảng lại truyền đến một tiếng thú rống ớn lạnh, một ít ma thú thích hoạt động ban đêm săn bắt con mồi.

Ban đêm, tầm mắt Hứa Phong bị ảnh hưởng, rất khó phân biệt cẩn thận khu vực nào an toàn, chỗ nào có ma thú hoành hành.

Một số loại ma thú đi săn vào ban đêm, thường sẽ không phát ra tiếng động gì. Bởi vậy, khu vực có ma thú tru lên khẳng định không an toàn, nhưng khu vực không có ma thú tru lên, có đôi khi cũng không phải là an toàn, thậm chí đầy rẫy hung hiểm hơn nữa!

Trải qua cuộc truy đuổi của bầy Thị Huyết Ma Lang, cộng thêm hơn ba giờ chạy, Hứa Phong không khỏi có chút mệt mỏi.

"Tìm một chỗ nghỉ ngơi một lát đi." Tà Liên ôn nhu thở nhẹ, từ bước chân Hứa Phong càng lúc càng nặng nề, động tác càng lúc càng chậm, nàng biết Hứa Phong sắp đến cực hạn. Hơn nữa, nàng cảm giác trong thân thể mình dần dần có chút không ổn...

"Được" Hứa Phong hít một hơi, bình tĩnh nói: "Ta tìm chỗ dừng chân."

Nói xong, hắn như viên hầu ôm theo Tà Liên nhảy lên một nhánh cây cổ thụ, muốn tìm chỗ để ẩn thân.

Đứng ở trên cổ thụ kia, Hứa Phong nhìn quanh bốn phía, đột nhiên hắn kinh ngạc ồ nhẹ một tiếng, sau đó hắn phi thân, chậm rãi di chuyển về phía một cái sơn động.

Cửa động không lớn, nhân loại có thể tiến vào, ma thú kích thước lớn lại vào không được.

Sau khi xác định không có ma thú bên trong, Hứa Phong và Tà Liên mới lần lượt lách qua cửa hang tiến vào.

Hứa Phong vung tay, một cỗ lôi quang nhấp nháy bao phủ trên cánh tay, mượn ánh sáng của lôi điện, Hứa Phong cẩn thận quan sát hoàn cảnh bên trong.

Thạch động này không sâu lắm nhưng khá rộng rãi, khô ráo, quan trọng nhất là không có dấu vết của ma thú từng cư trú.

Tà Liên đi phía sau Hứa Phong, nhưng khi nàng đi chưa được vài bước, cả người đã hơi nghiêng, trực tiếp ngã nhào về phía trước, dựa vào lưng hắn.

Hứa Phong kinh hãi, lôi quang trên tay chợt tắt, hắn vội xoay người lại đỡ nàng dậy, nhẹ giọng hỏi:

"Cô có sao không?"

"Ta... ta... ta trúng độc xà" Tà Liên phát ra tiếng hô hấp dồn dập, run giọng nói, cả người như mất hết khí lực, cánh tay nhỏ bé mềm nhũn đặt trước ngực Hứa Phong.

Hứa Phong nghe vậy cũng có thể hiểu được bảy tám phần vì sao Tà Liên lại biến thành như vậy, lúc trước mãng xà sắp chết phun ra một cỗ độc phấn, hai người Hứa Phong không may dính phải! Nhưng Hứa Phong vốn luôn đề phòng, lại có Lôi Nguyên Lực hộ thể nên đã kháng cự lại được. Nhưng Tà Liên e là đã trúng độc rắn.

Hứa Phong nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống, nhanh chóng tìm một phiến đá lấp cửa động lại, kiếm thêm một ít cành cây củi khô chất thành đống nhỏ trên mặt đất, sau đó điểm ra một tia lôi điện lên đám củi, tạo thành một đám lửa nhỏ rực hồng.

Thoáng chốc, bóng tối trong hang đã được xua tan.

Hứa Phong lại gần quan sát rõ tình trạng của Tà Liên, bất quá khi hắn vừa lại, Tà Liên đột nhiên hướng Hứa Phong nhào tới, giống như bạch tuộc cuốn lấy hắn, ánh mắt của nàng càng ngày càng nhộn nhạo xuân ý, dùng một đôi môi son điên cuồng hôn lên mặt hắn!

Xà có tính dâm, Hứa Phong khẳng định độc rắn khiến nàng mê loạn thần trí, mới khiến cho nàng sinh ra phản ứng như bây giờ.Hứa Phong có thể hoàn toàn cảm nhận được bộ ngực sữa của nàng đè ép trên lồng ngực của mình, hai luồng cao phong bị chen chúc đến biến hình, mềm mại co dãn kinh người! Mà bụng của nàng cũng liên tục ma sát hạ thân của hắn, cho dù vết sẹo khiến mặt nàng có xấu xí, nhưng dáng người của nàng vẫn cực kỳ mê người, có lồi có lõm làm cho hắn kìm lòng không được có phản ứng!

Hứa Phong điểm một chỉ mang theo lôi điện lên người Tà Liên, theo lôi điện có phần tê dại tiến vào, ánh mắt của Tà Liên cũng hiện ra một tia thanh minh.

Nàng lập tức vừa thẹn, vừa giận, vừa bi thương, phun ra một búng máu, khẽ dãy dụa muốn tránh thoát khỏi người Hứa Phong nhưng vô lực.

Hứa Phong cau mày, hiệu quả lôi điện lúc nãy của hắn chỉ có tác dụng làm cho thần trí tỉnh táo, chứ không thể loại bỏ hoàn toàn xà độc. Hứa Phong tin tưởng chỉ cần cho hắn thời gian, hắn sẽ khu trừ được độc tố cho nàng.

Nhưng hoàn cảnh hiện tại không còn nhiều thời gian nữa, cũng đã qua mấy canh giờ kể từ khi Tà Liên trúng độc. Loại độc này tuy không gây nguy hiểm tính mạng, nhưng nếu không giải kịp thời sẽ khiến cho nàng mất đi thần trí, trở thành dâm nữ vĩnh viễn, cứ thấy nam nhân là lao tới.

"Xem ra, cũng chỉ có thể thử cách này..."

Hứa Phong nhanh chóng hạ quyết định.

Hắn ôm lấy Tà Liên ngồi lên đùi mình, nhìn chằm chằm nàng.

"Ngươi muốn làm gì?"

Tà Liên theo bản năng dãy dụa muốn né tránh, gương mặt tràn đầy vẻ cảnh giác.

"Đương nhiên là giải độc cho ngươi ah!"

Hứa Phong dùng sức trợn nhìn nàng một chút.

"Giải độc cho ta?" Trên mặt Tà Liên vẫn như cũ đầy vẻ cảnh giác."Đương nhiên, nhìn ta đi, đưa lưỡi ra nào" Miệng Hứa Phong bất chợt ngậm lấy đôi môi thơm của Tà Liên.

"A... a..., ngươi gạt ta, không cần ngươi cứu."

"Nàng đưa lưỡi ra, ta sẽ thôi không cứu nữa." Hứa Phong đề nghị.

Tà Liên quả thật đưa lưỡi ra. Hứa Phong vội vàng nút vào trong miệng, tham lam hút nút. Nhưng hắn rất vô sỉ không hề thực hiện điều kiện trao đổi, trong đầu hắn giờ này chỉ tồn tại câu một nói từ kiếp trước "tầm này thì liêm sỉ gì nữa". Động tác của hắn càng lúc càng táo bạo, cởi phăng lớp áo giáp của nàng ra, song nhũ đầy đặn lõa lồ trở thành mục tiêu của Hứa Phong.

Đầu óc của Tà Liên bắt đầu hồ đồ, thân thể và phản ứng sinh lý đã rục rịch hoạt động. Khi bàn tay Hứa Phong chạm lên bộ ngực căng mịn của nàng, Tà Liên chỉ kêu ú ớ một tiếng rồi mặc cho Hứa Phong mặc sức tung hoành, đến cả váy da và nội khố bị tuột ra lúc nào mà vẫn hồn nhiên không nhận ra.

"A, sao lại thế này? Hứa Phong, dừng tay."

Tà Liên với thân thể đã lộ ra hoàn toàn dường như mới đột nhiên tỉnh lại, nhưng thân thể nàng lúc này đã bị Hứa Phong khiêu khích đến nóng bừng bừng. Mặc dù tay Hứa Phong không ngừng xoa nắn nhũ phong của nàng, song Tà Liên không hề có ý định gạt tay Hứa Phong ra.

"Xuỵt, không nên nói chuyện, phải tập trung tinh thần vào, ta sẽ giải độc cho ngươi" Vừa nói, Hứa Phong đã thọc một ngón tay vào trong mật huyệt lầy lội.

"A..." Khe sâu bị ngón tay xâm phạm, Tà Liên chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, nhịn không được bắt đầu rên rỉ, hai tay giãy dụa cũng dần dần không còn khí lực.

Ngay sau đó, Tà Liên liền cảm thấy trước của mật huyệt có một vật cứng không ngừng ma sát rồi đột nhiên chậm rãi tiếng vào, dưới hạ thân nàng bỗng nhiên có thêm một vật thô cứng khiến thân thể mềm mại run lên.

Một cảm giác kỳ diệu, đột nhiên từ trong thân thể nàng tràn ra, dần dần bao phủ lý trí của nàng...

Vật kia mạnh mẽ đâm sâu vào, đánh tan một lớp phòng tuyến, một tia tinh huyết chảy ra giữa hai chân. Tà Liên nhắm chặt mắt lại, khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt, nàng dùng tay che miệng, vật kia đâm sâu vào lại hô nhẹ lên "Ô ô".

Hứa Phong đầu óc lâng lâng như muốn nổ tung, bên trong nhục huyệt chật hẹp kinh khủng, lại ẩm ướt vô cùng, chỉ mới vừa đi vào mà cảm tưởng cây đại nhục bổng của hắn sắp bị nó mút khô mất.

Hứa Phong tạm không chuyển động để Tà Liên đỡ đau hơn, hắn khẽ ưỡn người, đôi mắt nhìn xuống nơi đang kết hợp bên dưới. Ngay sau đó hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên giọt nước mắt đang lăn trên vết sẹo tại nơi má nàng.

Tà Liên cả người run lên, mở mắt ra, trong mắt lộ ra một sự rung động khó che dấu. Nàng biết vết sẹo trên má của mình dọa người cỡ nào, thậm chí chính nàng cũng không muốn nhìn qua, ai cũng không muốn nhìn mặt nàng.

Nhưng mà không ngờ Hứa Phong dám hôn vết sẹo của mình, còn ôn nhu như vậy, ánh mắt nàng giờ khắc này bỗng tăng thêm một chút mông lung, lóng lánh. Hai tay nàng choàng qua cổ hắn, áp đôi môi mềm mại của nàng vào đôi môi hắn, chủ động "tấn công".

Hứa Phong một bên điên cuồng hôn ngấu nghiến đáp lại, tốc độ tiến vào ngày một nhanh hơn, phát ra thanh âm "ba ba" của xác thịt va chạm, cùng với đó là những tiếng ư ư hư hư vô cùng vô tận.

Bầu trời tối đen như mực, không trăng sao.

Đã hai tiếng trôi qua.

Trong hang động, dưới ánh lửa bập bùng, hai người vẫn còn quấn quýt lấy nhau.

Chương 97: Xà Hoàng Kim Thân Quyết

"A!" Tiếng thét thê lương chói tai từ trong hang động vang lên. Cũng khó trách, Tà Liên hư nhược tỉnh lại, mơ màng chưa nhớ ra đã có chuyện gì thì chợt phát hiện cơ thể không mảnh vải, hạ thân lại "hoang tàn" cơ hồ gần như không lành lặn.

Hứa Phong thì toàn thân cũng xích lõa, tiểu huynh đệ thì mềm oặt rủ sang một bên, ra vẻ cực kỳ thỏa mãn đang nằm ngủ dưới đất, khóe miệng còn chảy nước miếng. Tình huống này khiến mọi nữ nhân đều chỉ nghĩ đến một kết quả. Tà Liên cũng không ngoại lệ, nàng dần dần nhớ lại chuyện đêm qua, sắc mặt đỏ như táo chín.

"Bịch," Hứa Phong bị nàng đá cho một cái, mơ màng mở mắt ra. Chiến đấu vật lộn cả đêm, dù cơ thể của hắn có là trâu bò cũng không thể chịu nổi nên chìm vào giấc ngủ.

"Chuyện gì thế?" Hứa Phong lắc đầu, mí mắt nhướng lên, thấy ngay cơ thể nóng bỏng bắt mắt.

"Không được nhìn." Tà Liên cùng quẫn co người lại, nhất thời không tìm được y phục che người.

"Ngươi… ngươi làm gì với ta?" Tà Liên vừa giận vừa thẹn.

"Nói đơn giản là nàng trúng dâm độc, ta giúp nàng giải độc, hiểu chưa?" Hứa Phong nhe răng cười.

Tà Liên lúc đó vẫn chưa mất đi ý thức hoàn toàn, nàng vẫn nhớ những đoạn xấu hổ kia, cho đến khi mất hết ý thức đắm chìm trong khoái lạc. Hơn nữa mình đã bị phá thân, nhớ đến đấy thì không chỉ mặt ửng đỏ, mà mắt cũng nổi lên hơi nước.

"Chúng ta… cùng nhau…. Phải không…."" Giọng nàng nhỏ như muỗi kêu, nếu trong hang không yên tĩnh thì hắn gần như không nghe thấy.

"Cùng nhau cái gì cơ?" Hứa Phong liền giả ngu, vô sỉ hỏi lại.

"Ngươi không định chịu trách nhiệm." Sắc mặt nàng nhợt đi, cuống lên. Người ta cái gì cũng đã làm hết rồi, tiếp xúc thân mật với da thịt, lấy đi tấm thân xử nữ của nàng mà coi như việc đó chưa xảy ra.

Ngập ngừng một lát, Tà Liên mím môi, sau đó buồn bã nói: "Có phải vì ta rất xấu?"

"Không phải, nàng rất đẹp, rất hấp dẫn ah" Hứa Phong vốn định chêu đùa thêm chút nữa nhưng thấy mắt nàng đầy ai oán thì không đành lòng. Lòng hắn thoáng động, hạ quyết tâm. Nữ nhân này mang lại cho hắn lần đầu tiên biết mùi vị nữ nhân, tuy bắt buộc nhưng cũng để lại ấn tượng khó phai trong lòng, nếu đẩy nàng vào lòng nam nhân khác thì hắn tự nhận không được rộng rãi như thế. Đã vậy thì còn màu mè làm gì nữa?

Tà Liên chau mày nói: "Nghe ra thì ta miễn cưỡng ngươi."

"Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng. Hứa Phong cười hì hì, ánh mắt dâm tà nhìn ngắm cơ thể nàng. Chợt thân thể hắn nhanh chóng nhích lại gần nàng cực nhanh, hai tay chộp lấy "hai quả đào tiên" căng mọng không ngừng xoa nắn.

Tà Liên mặt đỏ lên, khẽ vùng vẫy xấu hổ: "A... Đại dâm tặc, hành hạ người ta còn chưa đủ hay sao."

"Hắc hắc, chưa đủ, vĩnh viễn chưa đủ" Hứa Phong cười dâm, chợt hôn mạnh lên môi nàng phát ra một tiếng "chụt" sướng tai.

"Tức chết ta thôi. Đại sắc lang." Khóe mắt hiện nụ cười thẹn thùng, chợt hay tay nàng vòng qua cổ hắn, lén đặt môi lên má hắn, sau đó mặt đỏ bừng vì thẹn thùng

Nàng không kiêu kỳ vô vị như nhiều thiếu nữ. Thích là thích, đối phương đã tiếp nhận mình thì giữ kẽ quá lại tự làm khó mình, chi bằng cứ tự do làm gì mình thích. Đương nhiên, hổ thẹn là việc khó tránh. "Vợ ngoan, dám trêu đại gia, mau lại đây để đại gia trừng phạt." Hứa Phong ngẩn ra rồi cười tà lao vào đối phương, trong động lại tràn ngập tiếng cười vui...

"Người hữu duyên, cười đùa đủ chưa!" Một lúc sau, bỗng nhiên một đạo thanh âm hùng hậu vang lên, rõ ràng truyền vào trong tai Hứa Phong cùng Tà Liên.

Người hữu duyên? Là kẻ nào đang theo dõi ta?

Hứa Phong lông mày nhíu lại, sắc mặt âm trầm, tâm niệm vừa động, không khỏi nghiêng tai lắng nghe.

Tà Liên sau sát nát giật mình cũng tạm trấn định lại, dù sao cũng là xuất thân dong binh vào sinh ra tử, tâm lý cũng trấn định hơn so người thường, nàng không nghĩ ra nguyên nhân, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc. Dù sao ở trong mắt nàng, rất nhiều chuyện, đều rất kỳ dị!

"Nơi này có truyền thừa đại trận, đã thật lâu chưa từng mở ra, ta Xà Hoàng đạo truyền thừa cực kì nghiêm ngặt, không chỉ có muốn phù hợp điều kiện, còn phải có khí vận mười phần, chúc mừng các ngươi, các ngươi tất cả đều hợp cách."

Âm thanh hùng hồn lại vang lên, Hứa Phong cảm giác phảng phất có một con mắt đang nhìn về phía mình, tựa hồ trên thân đã không còn bất luận bí mật gì có thể dấu.

Xà Hoàng đạo là cái gì?

Hứa Phong trong lòng suy nghĩ, hắn chưa từng có nghe nói qua tông môn này, có lẽ kiến thức chưa đủ hoặc không phải cái đại tông môn gì ah!

"Hồi sau ta sẽ giải thích một hồi, bất quá truyền thừa thì chỉ có một, đồng nghĩa chỉ một trong hai ngươi được nhận!" Âm thanh hùng hồn nói.
"Vậy cho nàng đi" Hứa Phong nhìn sang Tà Liên, không do dự nói.

"Ta không..." Không để nàng nói xong Hứa Phong đã ra cái dấu im lặng, sau đó nói:

"Thuyền theo lái, gái theo chồng, nàng phải nghe lời ta hắc hắc. Ta thiên phú cao, vẫn thích tự mình tu luyện hơn. Còn nàng thân nữ nhi cũng cần có thủ đoạn bảo vệ mình, và lại ta cũng không muốn sau này có kẻ nói nữ nhân của ta chỉ là bình hoa" Hứa Phong nhìn Tà Liên ôn nhu nói. Hắn vốn đã có Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết cùng ký ức truyền thừa, cốt tinh không cốt nhiều, tham thì thâm, đây là đạo lý tu luyện của hắn.

"Vậy nghe theo lời chàng" Tà Liên nhẹ giọng nói.

"Xà Hoàng đạo chiêu thu đệ tử ở một chữ "Duyên", ngươi có thể tới đây, nói rõ ngươi cùng Xà Hoàng đạo hữu duyên, cùng ta có duyên! " Bóng người màu vàng óng hiện lên, trong giọng nói mang theo một cỗ ngạo nghễ mạnh liệt.

Lúc này, bóng người màu vàng óng chớp động một chút, trực tiếp xuất hiện tại trước mặt Tà Liên, nâng lên một ngón tay, chỉ ngay tại chỗ mi tâm nàng. Một đạo ấn ký hình con rắn màu vàng hiện lên, ngay sau đó Tà Liên chỉ cảm thấy buồn ngủ, bất tỉnh đi. Kim quang từ ấn ký hình rắn màu vàng óng dần dần lan rộng, bao trùm toàn bộ thân thể nàng, ẩn chứa năng lượng ba động hùng hậu. Kim quang dần dần ngưng thực, biến thành một lớp màng bao bọc toàn bộ cơ thể nàng, khiến Hứa Phong không thể nhìn vào trong, bên trên có kim sắc hoa văn giống như da rắn.

"Truyền thừa gồm hai lễ vật, lễ vật thứ nhất, chính là Xà Hoàng Kim Thân Quyết, công pháp tu luyện cơ sở của xà hoàng đạo chúng ta!" Bóng người màu vàng óng thản nhiên nói.

Xà Hoàng Kim Thân Quyết!

Hứa Phong trong đôi mắt hiện lên tia kinh hãi, nghe danh tự hẳn là rất trâu bò a!

"Xà Hoàng Kim Thân Quyết là một loại pháp quyết luyện thể, từ bên trong đến bên ngoài thân thể đều được cường hóa, trước cường hóa cốt cách, lại từ cốt cách kéo đến cơ bắp, luyện tới đại thành có thể so với binh khí hình người!" Bóng người màu vàng tiếp tục ngạo nghễ giảng giải. Nhìn Hứa Phong, ánh mắt phảng phất như đang nói ngươi bỏ qua truyền thừa chính là một sai lầm.

- À thì ra là vậy!

Hứa Phong mặt không đổi sắc, luyện thể pháp quyết ít càng thêm ít, chỉ có số ít tông môn khổng lồ mới có. Bất quá Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết của Hứa Phong vừa tu luyện nguyên lực, lại vừa có thể thông qua lôi đình lực rèn luyện tế bào cơ bắp, tăng cường lực lượng, đạt tới mục đích cường hóa thân thể. Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết rèn luyện, liền đã khiến Hứa Phong cảm thấy thân thể rất cường hãn rồi! Chưa kể còn có thể tu luyện nguyên lực là chủ đạo, quả thực chính là công pháp nghịch thiên!

"Ngươi hẳn là cảm nhận được Xà Hoàng Kim Thân Quyết rất lợi hại đi! Bất quá, đây chỉ là pháp quyết trụ cột, phối hợp với võ kỹ Xà Hoàng Kim Thân Quyết càng thêm bá đạo!"

Bóng người màu vàng óng trên mặt hiện lên vẻ ngạo nghễ, hắn đối với Xà Hoàng Kim Thân Quyết có tuyệt đối tự tin, bất kỳ người nào có được Xà Hoàng Kim Thân Quyết, đều sẽ chấn kinh vạn phần!

"Cái lễ vật thứ hai, như ngươi thấy đấy, ta đã lấy xà hoàng lực lượng cường hóa thân thể của nàng, giúp nàng tu luyện, về phần có thể giúp nàng tới trình độ nào, thì nhìn xem nàng có thể kiên trì tới khi nào!"

Cường hóa thân thể?

Hứa Phong đối với bóng người màu vàng óng nói tới cái lễ vật thứ hai cường hóa thân thể lại cảm thấy hứng thú, hắn vốn chính là coi trọng thân thể tốc độ của vũ giả, nếu như thân thể có thể cường hóa, như vậy thực lực tất nhiên tăng gấp bội!

Chương 98: Truyền thừa hoàn tất

Bóng người màu vàng óng nhìn cái kén vàng, sau đó lập tức cười nhạt một tiếng.

"Đạo thống đã có truyền nhân, ta cũng sắp hoàn thành sứ mệnh của mình rồi... Tiểu hữu, cáo từ!

Bóng người màu vàng hai tay giơ cao, toàn bộ cơ thể màu vàng của hắn khẽ vặn vẹo một chút, trong nháy mắt vạn đạo Kim Quang từ trong cơ thể hắn bay lên. Những Kim Quang này như vô số những sợi tơ hội tụ tại cái kén bọc Tà Liên cách đó không xa, ẩn chứa năng lượng ba động hùng hậu. Khi tất cả Kim Quang đều hội tụ tại cái kén, bóng người màu vàng óng hóa thành vầng sáng lóe lên, dung nhập vào trong Kim Quang hội tụ tại cái kén.

Hứa Phong chắp tay cáo biệt một cái, trong lòng vừa có chút cảm thán sự ra đi của bóng người màu vàng, sau đó không khỏi rung động.

Đây là công pháp gì?

Hứa Phong có thể cảm giác được rõ ràng trong cái kén màu vàng kia tản ra ba động mạnh mẽ, vượt qua tu vi Hóa Khí Cảnh của Tà Liên rất nhiều.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, bất tri bất giác đã qua mười ngày...

Lúc này là giữa trưa, trong hang, Hứa Phong đang ngồi nướng cá, bên cạnh là cái kén màu vàng óng, lúc này kim quang càng ngay càng yếu ớt, chỉ có ánh lửa bập bùng soi rõ hoàn cảnh trong động.

- ư... ưmmm!

Bỗng nhiên thanh âm nữ tử vang lên, thanh âm vừa giống như rên rỉ lại giống như tiếng ngáp dài sau giấc ngủ. Hứa Phong không khỏi kinh hỉ nhìn sang, chỉ thấy cái kén từ từ tách ra, để lộ ra một nữ tử đang ngồi dậy.

Nữ tử không ai khác chính là Tà Liên, giờ phút này toàn thân nàng xích lõa để lộ ra những đường cong gợi cảm, da thịt màu đồng mềm mại tinh tế khiến Hứa Phong không khỏi nước dãi chảy ròng ròng.

"Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy người ta lõa thể bao giờ sao!" Tà Liên ngượng ngùng mắng.

Hứa Phong vô thức gật gật đầu, chợt ánh mắt không khỏi lộ vẻ chấn kinh:

"Nàng, mặt nàng không còn...! "Không còn gì cơ?"Tà Liên cũng hơi ngẩn ra, sau đó lấy tay đặt lên mặt mình, sau khi sững sờ một lát cũng không khỏi tròn mắt nhìn Hứa Phong kêu lên: "Vết sẹo... vết sẹo biến mất"

Hứa Phong gật gật đầu, đồng thời lộ vẻ say mê ngắm nhìn dung mạo nàng, mất đi vết sẹo khiến cho dung nhan của nàng không còn xấu xí nữa, mà trở nên cực kỳ xinh đẹp mỹ lệ, không thua kém những mỹ nữ mà hắn từng gặp. Thậm chí vóc người vưu vật của nàng còn nổi trội hơn so với các thiếu nữ mới lớn như Tô Nhược Vũ hay Uyển Dư.

Hứa Phong lấy ra một cái gương, gương này là trong giới chỉ của Vương Giai Kỳ lúc đưa cho hắn. Hắn đưa gương cho Tà Liên. Sau khi nàng ngây ngốc ngắm mình một lát thì không khỏi vui mừng chảy xuống hai hàng nước mắt, từ bé nàng luôn tự ti về vết sẹo bẩm sinh trên mặt, sau này lớn và vì cuộc sống khiến nàng ít khi để ý đến nữa, nhưng mà sẽ không có nữ nhân nào nguyện ý để dung mạo mình xấu xí như vậy cả.

"Hẳn là do tác dụng của Xà Hoàng Kim Thân Quyết, chúc mừng nàng" Hứa Phong cười cười nói.

"Ân, đúng vậy, Xà Hoàng Kim Thân Quyết cải tạo xương cốt, kinh mạch và cả da thịt nữa, cõ lẽ trong quá trình cải tạo làn da đã tạo nên sự lột xác, làm mất đi vết sẹo..." Tà Liên vui mừng giải thích dựa theo những hiểu biết đạt được từ truyền thừa. Bàn tay nàng nhẹ nhàng vuốt ve cảm nhận da dẻ của mình, giờ khắc này làn da nàng càng thêm mềm mại, trơn nhẵn, tinh tế.

Sau khi nghe nàng giải thích, Hứa Phong cũng đại khái hiểu phương pháp tu luyện Xà Hoàng Kim Thân Quyết cùng những công pháp khác hoàn toàn khác biệt. Không cần lộ tuyến vận hành Nguyên Lực, không cần vận dụng kinh mạch. Chỉ cần dùng Nguyên Lực để cường hóa cốt cách và cơ bắp là được rồi. Đẳng cấp dựa theo sự khác biệt màu sắc trong xương cốt để phân chia, theo thấp đến cao chia làm Xích, Cam, Hoàng, Lục, Thanh, Lam cùng Tử! Xích sắc thực lực tương ứng với Ngưng Khí Cảnh... Cứ như vậy mà đối chiếu lên.

Tuy sự khác biệt trong xương cốt không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng màu sắc sẽ được biểu hiện ra trong đôi đồng tử. Ánh mắt Tà Liên lộ ra Thanh sắc, Thanh sắc của Xà Hoàng Kim Thân Quyết tương ứng Thiên Nguyên Cảnh. Điều này khiến Hứa Phong không khỏi chấn động, phải biết hắn cũng có truyền thừa nhưng chỉ có truyền thừa ký ức. Mà Tà Liên lại được cả truyền thừa ký ức lẫn lực lượng. Trong vòng mười ngày tu vi bạo tăng từ Hóa Khí Cảnh đến Thiên Nguyên Cảnh, quả thật là quá nghịch thiên.

Đang lúc Hứa Phong cảm thán truyền thừa bá đạo, thì đột nhiên Tà Liên ôm chầm lấy hắn, cảm động nói: "Cảm ơn chàng, cũng là chàng đã đem truyền thừa cho ta..."

"Hừ, vớ vẩn, dăm ba cái truyền thừa sao có thể so được với nàng" Hứa Phong vuốt ve mái tóc Tà Liên xuống dọc tới lưng rồi lại đến bờ mông tròn trịa, đồng thời sắc mặt lộ vẻ dâm uế cảm nhận cỗ mềm mại đàn hồi từ hai tòa ngọc nữ phong bạo mãn kia đang ép vào ngực mình. Dưới sự vuốt ve của Hứa Phong, Tà Liên hơi thở dần trở nên gấp gáp, ánh mắt mê li lấp lánh nước. Hứa Phong có thể cảm nhận rõ hai hạt anh đào trên tòa ngọc nữ phong kia đã cương lên, đâm vào ngực mình. Hắn làm sao có thể chịu được nữa, thú huyết đã triệt để sôi trào, và thế là đè nàng ra...




Ban đêm trong sơn động, dưới ánh bếp lửa bập bùng, hai thân thể trần truồng như nhộng đang quấn lấy nhau cùng một chỗ, phát ra từng tiếng ba ba ba. Rõ ràng là một nam một nữ đang tiến hành "giã chiến".

Theo động tác nhấp nhổm cùng tiếng hơi thở trầm thấp của nam tử phía trên, nữ nhân phía dưới gắt gao cắn chặt răng, kiệt lực khống chế không để phát ra âm thanh xấu hổ, để rồi lại khó có thể khắc chế cảm giác sướng khoái như thủy triều xâm nhập khiến nàng phát ra từng tiếng rên rỉ câu hồn.

Nam tử chính là Hứa Phong, nữ nhân dĩ nhiên là Tà Liên. Hứa Phong dùng sức thọc vào rút ra cơ thể Tà Liên làm vang lên những tiếng "bạch bạch" dâm đãng. Dưới động tác mãnh liệt của Hứa Phong, bộ ngực Tà Liên giống như hai trái bóng mà nhảy nhảy lên.

Tà Liên âm huyệt d*m thủy nhiều đến nỗi chảy từ chỗ hai người giao hợp nhỏ xuống mặt đất, Hứa Phong mạnh mẽ thọc vào rút ra phát ra tiếng nước ì ọc dâm đãng. Hứa Phong còn ngại không đủ kích thích Tà Liên, hắn dùng tay xoa bóp hai vú căng mịn. Lâu lâu dùng hai ngón tay kéo đầu ti ra để kích thích nàng, hai đầu ti đỏ hồng ngạo nghễ mà dựng lên.

Tà Liên bị hắn đùa giỡn đến phê cả người, lại bị phía dưới đâm tới nơi mà nàng mẫn cảm nhất, nàng cảm nhận được mình sắp lên đến đỉnh. Hai chân nàng không khỏi kẹp chặt lấy eo hổ của Hứa Phong.

“To quá……A…… Quá sâu…… Ô a…… đừng.... dừng lại một chút.... Muội... muội muốn đi tiểu…… A……”

Tà Liên thân thể cao trào mà rên rỉ, âm huyệt mẫn cảm chảy càng nhiều dâm dịch ra thành vũng.

Mười ngày rồi chưa hưởng thụ cảm giác sung sướng này, Hứa Phong đã không chịu đựng được. Hắn sao có thể ngu mà dừng lại, mà thụt ra thụt vào với tốc độ cực nhanh như máy khâu. Một lát sau hắn mới bắn ra, đại lượng tinh dịch với tốc độ nhanh mà bắn vào tận tử cung của nàng làm nàng mới vừa cao trào xong, thân thể lại một lần run rẩy lên: "A a a a a a…"

Hứa Phong hai mắt chỉ có dục vọng, hắn vừa bắn xong lại cúi người xuống tham lam nút lưỡi Tà Liên, khiến nàng ú ớ rên rỉ, eo hông chuyển động như cái máy tiếp tục nhấp. côn th*t cùng âm huyệt giao nhau để lại một mảnh tiếng động dâm đãng truyền ra khắp động.

Sau một thời gian dài, thì Tà Liên cũng đã thiếp đi, gương mặt vẫn còn vương một tầng ửng hồng trông xinh đẹp động lòng người, hạnh phúc nép vào người Hứa Phong, cả hai cùng ngủ.

Chương 99: Lại gặp lần nữa

Sáng hôm sau, Hứa Phong lúc này mới cùng Tà Liên rời khỏi sơn động để tìm kiếm Thanh Tâm Thảo dùng để tinh luyện Long Tinh Thạch. Trong rừng rậm, hai thân ảnh một trước một sau nhanh chóng xuyên qua khiến động vật nhỏ xung quanh nhao nhao né tránh, thậm chí một chút sơ giai ma thú cũng không dám tới gần. Hai người đang tiến về phương hướng một tòa sơn phong tương đối cao.

Vù!

Vù!

Hai thân ảnh xuyên qua với tốc độ rất nhanh, dẫn đường chính là Tà Liên, theo sát sau lưng nàng là Hứa Phong. Tà Liên băng băng xuyên qua khu rừng, mỗi một bước đặt chân, đùi đẹp cường tráng của nàng đạp mạnh lên đất, đồng thể khỏe đẹp nóng bỏng đột nhiên bật ra mấy mét, giống như một con báo cái đang săn đuổi con mồi. Trong khi chạy như bay, vòng eo mảnh mai thon gọn cùng mông của Tà Liên chỗ váy ngắn dưới áo giáp đón gió tung bay, cái mông to vểnh cao có độ cong vặn vẹo mê người, tràn ngập co dãn thật kinh người.

Hứa Phong chạy ở phía sau thưởng thức, âm thầm tán thưởng không ngớt, thầm nghĩ dáng người Tà Liên quả thật là nóng bỏng như đã tập tạ, dù hắn đã thậm thụt qua nhiều lần vẫn không chán.

"Không nghĩ tới tố chất thân thể của chàng cũng không tệ!" Tà Liên không khỏi hé miệng cười cười. Ngoái đầu nhìn lại, trông thấy thần sắc hèn mọn vô cùng của Hứa Phong, nàng không khỏi chu môi hừ nhẹ một cái.

"He he he, nếu tối qua không vật lộn với nàng cả đêm thì tốc độ của ta có khi còn nhanh hơn" Hứa Phong cười đê tiện, hai người một đường chạy vội không có sử dụng bất kỳ Nguyên Lực gì, hoàn toàn dựa vào lực lượng thân thể.

"Nói vậy nếu như tối qua ta không bị chàng hành hạ khiến tiểu huyệt còn ê ẩm thì tốc độ của ta còn nhanh hơn đấy, hi hi!" Tà Liên tính tình cũng có chút hào sảng táo bạo hợp với một nữ dong binh, trực tiếp nói ra những vấn đề nhạy cảm ít nữ nhân nào dám nói, dù cho hoàn cảnh xung quanh cũng chỉ có hai người bọn họ. Qủa thật Hứa Phong mạnh mẽ như vậy khiến hạ thân của nàng cũng có phần ê ẩm, hơi sưng lên. Dù cho có là Địa Nguyên, Thiên Nguyên hay thậm chí là Thần Huyền Cảnh... thì chung quy thân thể nữ nhân vẫn có những chỗ hết sức nhạy cảm, mềm yếu.

Nhưng khi nghĩ đến cảm giác dục tiên dục tử kia, nghĩ đến thứ đồ vật thô to như cổ tay kia của Hứa Phong, thì Tà Liên không khỏi khẽ rùng mình một cái, hạ thân nàng lại có chút ẩm ướt, tốc độ có phần chậm lại chút ít.




Ào ào...

Theo hai người chạy như bay, tiếng suối nước chảy từ xa càng ngày càng đến gần, dần dần rõ ràng. Suối nước là nơi các loại linh thảo, linh hoa hay sinh trưởng, vậy nên hai người họ liền muốn qua xem.

Rống! Bành! Bành! Bành!

Bỗng ở phía khác chợt có tiếng thú rống lên, kèm theo đó là từng đạo tiếng đánh nhau kịch liệt truyền vào tai hai người, không khó để nghe được từ trong đó là có nhân loại đang cùng ma thú chiến đấu.

"Bên kia xảy ra chuyện rồi, chúng ta mau đi xem một chút." Thanh âm Tà Liên nhẹ nhàng vang lên, sau đó hai người trao đổi ánh mắt rồi lập tức thay đổi lộ tuyến, hướng về phương hướng phát ra tiếng đánh nhau.

Chạy về phía trước khoảng chừng hai, ba km lộ trình, khí thế từ nơi đó phát ra càng mạnh mẽ hơn, tiếng gầm gừ liên tiếp vọt tới. Rất nhanh, Tà Liên cũng đang đứng nấp trên một tán cây to lớn, mắt nhìn phía trước. Hứa Phong nhất thời cũng bị tình cảnh phía trước thu hút. Phía trước nguyên bản là một ngọn núi đá khá lớn thì lúc này nửa bên núi bị đào ra, lộ ra từng mảng, từng mảng nham thạch, phía trong chỗ bị đào ra lại có một cái cửa hang, hang động đen thui không thấy đáy. Thế nhưng vào lúc này, có rất nhiều người từ bên trong hang nhanh chóng vọt ra, hướng về xung quanh thoát thân.

"Ầm ầm!"

Trong khi những người này chạy trốn, hang động kia nhất thời nổ tung, nham thạch, bùn đất nổ tung bay tán loạn, ngay sau đó, tổng cộng có bốn bóng người chạy sau cùng từ bên trong vọt ra. Sau đó hướng về xa xa nhảy ra, lập tức trong miệng từng người phun ra máu. Ngay sau khi bốn người này vừa mới nhảy ra. Chỉ thấy từ bên trong huyệt động, một cỗ ngọn lửa màu xanh lục tràn ngập hủy diệt phun ra, phía trước bất kể là nham thạch hay là người nào xấu số, trực tiếp bị ngọn lửa bao trùm, toàn bộ đều bị hòa tan không còn một mống, trên mặt đất chỉ còn lại nhiệt khí hừng hực. Sau khi hỏa diễm phun ra, một đầu ma thú trên thân bốc lên ngọn lửa màu xanh lục hừng hực từ bên trong huyệt động chui ra. Mãnh thú toàn thân giống như lợn rừng nhưng dài đến năm sáu mét, cao khoảng ba mét, trên lưng lại có một đôi cách màu xanh lục. Trong miệng ngọn lửa màu xanh lục phun ra quyét ngang xung quanh, khiến cho lại có vài kẻ không may đến không kịp hét thảm mà hóa thành tro.

"Hỏa Dực Mãnh Trư, còn không mau dừng tay!"

Lúc này, dưới hỏa diễm cuồng bạo, một đạo âm thanh uy nghiêm từ phía trên trời cuồn cuộn truyền đến.

Chỉ thấy giữa bầu trời một đạo kiếm khí chẳng khác nào sao băng từ bầu trời, xuyên thẳng xuống công kích về phía ma thú. Lập tức núi đá lở ầm ầm, tro bụi nổ tung ra khắp nơi, kiếm khí mạnh mẽ khuyếch tán ra xung quanh, khiến ngay cả cây cối và núi đá cũng bị kiếm khí cắt chém thành nhiều đoạn.

"Rống!"

Hỏa Dực Mãnh Trư từ bên trong tro bụi nhảy ra, thân thể bay lên trôi nổi trên bầu trời, dưới hỏa diễm thiêu đốt lộ ra uy thế kinh người.

"Hỏa Dực Mãnh Trư? Cấp năm ma thú!"

Hứa Phong đang quan sát lúc này không khỏi hít một hơi khí lạnh, chỉ có cấp năm ma thú tương đương Thiên Nguyên Cảnh, cùng nắm giữ năng lực phi hành.

Giờ khắc này, nhìn thấy trận chiến này, Tà Liên cũng có chút không dám thở mạnh, dù sao thực lực truyền thừa của nàng chưa thể tiêu hóa hoàn toàn nên tối đa chỉ phát huy ra đến trình độ Địa Nguyên Cảnh mà thôi. "Là lão tổ đến rồi, lão tổ đến rồi."

Nhóm người còn may mắn còn sống sót trong lòng vui vẻ. Bọn họ biết, lão tổ đã đến nghĩa là có hy vọng xoay chuyển tình thế. Điền gia lão tổ bọn họ ở rất nhiều năm trước đã tiến vào trình độ Thiên Nguyên Cảnh, tọa trấn Điền gia cho tới nay, mới duy trì Điền gia hàng trăm năm mà vẫn đứng vững.

"Vèooo!"

Chỉ thấy, giữa bầu trời một đạo bóng người màu bạc cách bọn họ khoảng chừng 200 mét đang bay đến, phiêu phù trên không trung đối mặt với ma thú. Phía dưới mặt đất song song nơi bóng người màu bạc, lại là một ông lão thân mặc trường bào màu tím, lão giả áo tím dựa vào thân thể đạp bước trên các nhánh cây, cũng chớp mắt tới hội tụ với đám người.

"Đại trưởng lão!"

Lão giả áo tím vừa xuất hiện, đám người lập tức vui mừng hô một tiếng. Lão giả áo tím thân là Điền gia đại trưởng lão, thực lực của bản thân cũng đạt Địa Nguyên Cảnh bát trọng, ở Ưng Sơn thành cũng là tuyệt đỉnh cao thủ.

"Đại trưởng lão, ngài đã tới."

"Nơi này không chuyện của các ngươi, mau chóng rời khỏi, nơi này có lão phu cùng lão tổ là đủ rồi." Lão giả áo tím thản nhiên nói. Loại cao thủ này trong lúc quyết đấu, con cháu ở đây đơn giản là chịu chết.

Đám người trong lòng biết chuyện nghiêm trọng, lập tức đáp lời một tiếng, nhanh chóng hướng về hướng khác chạy trốn đi. Ngay vừa nãy dưới hỏa diễm của ma thú, bọn họ ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có chứ nói gì là hỗ trợ. Vì thế bọn họ cũng đều biết việc này nghiêm trọng.

"Rống!"

Hỏa Dực Mãnh Trư cảm thấy nhân loại trên bầu trời kia mạnh mẽ, đạt đến trình độ như nó đã có linh trí không kém nhân loại, nó hiểu dù có thể đánh bại nhân loại này, thế nhưng đây tuyệt đối là thắng thảm, thậm chí song phương sẽ lưỡng bại câu thương

"Yêu nghiệt, xem ngươi là ma thú cấp năm, tu luyện đến mức này cũng không dễ dàng. Tạm thời tha cho ngươi một mạng, mau mau rời đi!" Bóng người màu bạc trôi nổi trên không lạnh lùng nói.

Cẩn thận nhìn kỹ thì bóng người màu bạc lại là một nữ tử có mái tóc màu trắng nổi bật, nhưng da dẻ lại trắng mịn như ngọc, trên người vận một bộ váy dài màu bạc, cả người lộ ra khí chất thoát tục, tựa như thiên tiên. Người này chính là lão tổ mà đám người nhắc đến, thực lực tiến vào trình độ Thiên Nguyên Cảnh ngũ trọng. Theo tu vi của nàng dù cho là ở Minh Nguyệt quốc cũng là tồn tại hàng đầu. Dù sao dựa theo tương truyền, bây giờ lão quái vật tọa trấn Minh Nguyệt Quốc tu vi mới là Thiên Nguyên Cảnh bát trọng mà thôi.

"Là nàng!"

Khi Hứa Phong nhìn thấy nữ tử này đã cảm thấy quen mắt, sau khi ngẫm nghĩ một lát hắn liền nhận ra đây chính là nữ tử áo bạc đã giao chiến với mãng xà lần trước, cũng là nguyên nhân gián tiếp khiến hắn được làm "chuyện tốt" với Tà Liên.

Chương 100: Hỏa Dực Mãnh Trư cuồng hóa

"Rống!"

Hỏa Dực Mãnh Trư đáp lại lời của nữ tử bằng cách há mồm phun ra một ngọn lửa nóng cháy, dưới ngọn lửa màu xanh lục thiêu đốt không khí bùm bùm vang vọng, lập tức hướng về nữ tử bao trùm đến.

Đối mặt cỗ hỏa diễm đang kéo tới, sắc mặt nữ tử không khỏi lạnh lẽo. Cảnh giới của nàng so với Hỏa Dực Mãnh Trư xác thực cao hơn, thế nhưng muốn giết nó thì nàng cũng không dễ chịu gì.

"Phốc!"

Chỉ thấy, trước người nữ tử áo bạc năng lượng ngưng kết thành một thanh kiếm hư ảo, sau đó hướng về phía Hỏa Dực Mãnh Trư chém xuống. Mảnh hỏa diễm mênh mông kia dưới một chiêu kiếm nhất thời bị chém thành hai nửa. Sau đó ngọn lửa tán loạn khuếch tán ra xung quanh, thiêu đốt không ít cây cối thành tro tàn.

"Yêu nghiệt, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào, đi chết đi!"

Nữ tử trong cơn giận dữ nhanh chóng bắt quyết, hư ảnh kiếm chém xuống cũng phân rã ra, hình thành từng thanh kiếm ảnh thật nhỏ, quay xung quanh Mãnh Trư mà không ngừng công kích. Nhất thời kiếm ảnh bay đầy trời, sóng năng lượng khuếch tán. Trên người Hỏa Dực Mãnh Trư hỏa diễm màu xanh lục cũng thiêu đốt mãnh liệt thêm.

"Thực lực thật mạnh? Đây mới thật sự là cao thủ!"

Trận chiến này đối với Hứa Phong có sự kích thích rất lớn, giờ khắc này hắn mới biết mình vẻn vẹn vừa mới bắt đầu con đường tu luyện. Những cường giả Thiên Nguyên Cảnh này có thể bay liệng là lợi hại cỡ nào, một chiêu kiếm xuống, sơn băng địa liệt, bay lượn ngang dọc giữa đất trời. Đây mới thật sự là cường giả.

Hứa Phong sắc mặt chờ mong nhìn kiếm ảnh trên bầu trời, hỏa diễm cùng các loại võ kỹ, nhiệt huyết sôi trào mãnh liệt, trong lòng dần dần xuất hiện một chút minh ngộ, giống như mầm hạt giống đang muốn nảy mầm.

"Lão tổ, ta đến giúp ngươi."

Lúc này, bên dưới ngọn núi thanh âm già nua trầm ổn vang lên. Lão giả áo tím cầm kiếm, bước chân đạp xuống trên đất, thân thể giống như đạn pháo bắn lên cao, trong tay một chiêu kiếm hướng về dưới bụng Hỏa Dực Mãnh Trư mà đâm. Địa Nguyên Cảnh tuy rằng không thể phi hành, thế nhưng nắm giữ nguyên lực cực mạnh, dưới sự thúc đẩy của nguyên lực có thể dùng thân thể vọt lên.

"Cheng!"
Một chiêu kiếm đánh lén đâm vào bụng dưới Hỏa Dực Mãnh Trư. Bất kể là người hay là thú, dưới thân đều là chỗ yếu hại. Tuy rằng chiêu kiếm này làm nổi lên một tiếng giống như sắt thép va chạm lanh lảnh vang. Thế nhưng thương tổn đối với Mãnh Trư cũng không hề dễ chịu. Nó gầm thét thống khổ một tiếng, nơi bụng chảy ra huyết dịch cuồn cuộn. Ngay sau đó cự đuôi mang theo hỏa diễm như là vòi voi hướng về phía lão giả áo tím quất đến.

"Phốc!"

Hỏa Dực Mãnh Trư chuyển sang công kích lão giả áo tím, nhưng vừa lúc bị nữ tử áo bạc nhìn trúng cơ hội, chỉ thấy thân thể nàng đột nhiên đạp không đi tới trên đầu Hỏa Dực Mãnh Trư, mạnh mẽ đạp xuống. Dẫm nát phía bên trên đầu Hỏa Dực Mãnh Trư, trong nháy mắt trong miệng và mũi Mãnh Trư tràn ra chất lỏng xanh biếc.

"Rống!"

Đau đớn kịch liệt kéo tới, Hỏa Dực Mãnh Trư triệt để điên cuồng. Hỏa diễm thiêu đốt càng thêm sôi trào, từng lớp từng lớp lông mao cứng rắn trên người dần dần dựng thẳng lên như lông nhím, tròng mắt giờ khắc này chuyển thành đỏ như máu. Khí tức ác liệt cuồng bạo từ trên người Hỏa Dực Mãnh Trư đột nhiên bành trướng kéo lên, trước đó vẻn vẹn chỉ là ma thú cấp năm trung kỳ, thì hiện tại trình độ đạt đến cấp năm đỉnh phong. Hơn nữa bộ dạng cũng có biến hóa rất lớn, cái đầu cũng từ từ trướng to lên.

"Không được, cẩn thận... Là cuồng hóa!"

Nữ tử áo bạc sắc mặt đột nhiên biến đổi, một luồng dự cảm không tốt kéo tới. Sau khi ma thú cuồng hóa không có nửa điểm ý thức, ở trong mắt nó chỉ giết chóc, mãi đến khi tiêu diệt đối phương mới thôi. Dù cho thực lực bản thân nữ tử áo bạc mạnh hơn Hỏa Dực Mãnh Trư, thế nhưng sau khi Hỏa Dực Mãnh Trư cuồng hóa, không chỉ thực lực tương đương nàng, thậm chí còn mạnh hơn. Quan trọng là..., Mãnh Trư căn bản sẽ không e ngại sinh tử.

"Ầm ầm!" Nữ tử áo bạc vừa mới hạ xuống, nhất thời một cỗ khí thế bàng bạc trên người Mãnh Trư truyền đến, như sóng lớn lao về phía nàng, đồng thời kéo theo hỏa diễm mãnh liệt bao phủ đến. Đối mặt cỗ khí thế bá đạo mãnh liệt này, thân thể nữ tử áo bạc cũng khó tránh khỏi không bị bức lui.

"Lão tổ!"

Lão giả áo tím lập tức hô to một tiếng, bảo kiếm trong tay vung ra chém về phía Mãnh Trư.

"Cheng!"

Bảo kiếm cùng lông mao của Mãnh Trư va chạm sinh ra tiếng vang lanh lảnh như lúc nãy, đồng thời một luồng lực đàn hồi từ lớp da Mãnh Trư phóng ra, khiến vô số sợi lông mao sắc nhọn như mưa tên bắn về phía lão giả áo tím.

"Không..."

Lão giả áo tím chung quy là một võ giả Địa Nguyên Cảnh, mà Hỏa Dực Mãnh Trư đường đường là cấp năm ma thú. Bây giờ dưới cơn khát máu cuồng hóa, thực lực càng tăng lên mấy phần. Đối mặt với cơn mưa lông mao, lão giả áo tím không có lực lượng ngăn cản, Nguyên Lực hộ thể cũng bị xuyên qua, cả người bị bắn lỗ chỗ như tổ ong.

Đường đường là cao thủ Địa Nguyên Cảnh, chỉ một chiêu liền bị diệt sát!

"Rống!"

Giết chết lão giả áo tím, Hỏa Dực Mãnh Trư quay đầu truy tìm đối thủ còn lại. Thế nhưng nữ tử áo bạc thấy tình thế không ổn đã sớm trốn rất xa, nữ tử áo bạc kinh nghiệm phong phú, chỉ cần qua thời gian Mãnh Trư cuồng hóa là nó sẽ tiến vào lúc suy yếu. Đến thời điểm đó muốn giết con Hỏa Dực Mãnh Trư này đối với nàng mà nói vô cùng đơn giản.

"Rống!"

Hỏa Dực Mãnh Trư gào thét một tiếng, mau chóng đuổi hướng về phía khí tức nữ tử áo bạc. Hiện tại là so chiến tốc độ, bởi vì ở hôm nay chỉ một người có thể còn sống, ai kiên trì đến cuối cùng thì mới có thể còn sống. Một người một thú hướng về nơi sâu trong rừng rậm điên cuồng phi đi. Dần dần, xung quanh ngọn núi đá lại lâm vào hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại cây đổ đá nát vô cùng hỗn độn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau