LÔI ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi động cửu thiên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Hồng nhan tri kỷ

"Lâm thiếu gia, ngươi thật sự muốn vì Hứa Phong mà cùng Điền gia chúng ta đối nghịch sao?"

"Ta..."

Lâm Vân nhất thời nghẹn lời, không biết trả lời như thế nào, sa vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, bước chân hắn chậm rãi lui ra phía sau, mồ hôi trên người đã nhỏ xuống dưới mặt đất.

“Lâm Vân, ngươi đi đi.”

Lúc này, thanh âm nhàn nhạt của Hứa Phong vang lên, đôi con ngươi thanh tịnh nhìn Lâm Vân, không vui không buồn, phảng phất hết thảy sự tình giống như cùng hắn không có quan hệ.

Hứa Phong khiến cho Lâm Vân sững sờ, cũng làm cho tất cả mọi người sửng sốt.

“Hứa Phong, thật xin lỗi!”

Lâm Vân nhìn về phía Hứa Phong nói một lời xin lỗi, tại thời điểm trung niên nam tử phóng thích uy áp, hắn cũng cảm giác được một cỗ lực lượng khó mà kháng cự, mà cỗ lực lượng này vẫn chỉ là gia phó của Điền gia.

Thực lực Điền gia, không phải Lâm gia bọn hắn có thể chống lại!

Coi như Hứa Phong thiên phú rất cao, giá trị kết giao rất lớn, nhưng là đây cũng không đại biểu Lâm gia có thể không để ý tới Điền gia, dạng đại sự này, Lâm Vân cũng không có cách nào làm chủ.

“Không sao, ngươi đã trợ giúp ta rất nhiều, vũng nước đục này ngươi không cần lội vào.” Hứa Phong nhàn nhạt cười một tiếng, hắn đã sớm nhìn ra quyết định của Lâm Vân, đối phương còn đang bối rối, sợ là không biết nên mở miệng như thế nào.

Trên mặt Lâm Vân lộ ra một nụ cười thảm, hắn biết rõ, hết thảy những điều hắn làm lúc trước để kết giao với Hứa Phong đều uổng phí, nhưng mà hắn không có cách nào khác, hắn không thể lấy an nguy của Lâm gia đi cược.

“Đi thôi.”

Lâm Vân kéo Lâm Trung trên đất dậy, hai người nặng nề bước chân đi ra ngoài, triệt để thoát khỏi trận phong ba này, chỉ bất quá trong mắt mọi người, thân ảnh Lâm Vân lộ ra vẻ phi thường cô đơn.

Bất lực!

Lâm Vân nắm chặt nắm đấm, thân là võ giả, ai cũng không thích loại cảm giác bất lực này, không có thực lực liền không có cách nào quyết định vận mệnh của mình.

Chỉ có cường giả, mới có thể ở cái thế giới này không kiêng nể gì cả!
Sau khi Lâm Vân đi về, ánh mắt Hứa Phong đảo qua mấy người bên cạnh, tròng mắt của hắn thanh tịnh như thủy, không có bất kỳ ba động gì.

"Gia tộc đại hội hôm nay các ngươi đều giúp ta rất nhiều, ta không thể báo đáp! Các ngươi đi thôi, đừng để bị ta liên lụy!” Thanh âm của Hứa Phong rất nhẹ, không có bất kỳ cảm xúc hỉ nộ gì, lại cho người ta một loại cảm giác ngăn cách thật sâu, phảng phất lần từ biệt này, chính là vĩnh biệt.

"Hứa Phong, tỷ...” Hứa Thiên Tuyết lông mày nhíu chặt, khuôn mặt căng cứng, môi nàng khẽ mấp máy muốn nói điều gì, nhưng thủy chung nói không nên lời, nàng muốn trợ giúp Hứa Phong nhưng cũng không thể không để ý tới gia tộc.

“Hứa Thiên Tuyết, ngươi còn đứng ở đấy làm gì! Hứa gia chúng ta đã rút khỏi, ngươi nếu là tiếp tục đứng ở đó, ta chỉ có thể nói ngươi đại biểu là cá nhân ngươi, không phải Hứa gia chúng ta!” Hứa Hàn lạnh giọng quát.

Hứa Hàn vừa nói, tất cả Hứa gia đệ tử đều giật mình, nếu Hứa Thiên Tuyết lấy thân phận cá nhân trợ giúp Hứa Phong, đắc tội Điền gia, sợ là không có kết quả tốt.

Hứa Thiên Vũ sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh xuống, lập tức xông lên trước, vừa muốn nói cái gì, liền chỉ thấy Hứa Thiên Tuyết nở nụ cười...

“Tốt lắm! Hứa Thiên Tuyết ta đại biểu cá nhân ta đứng bên Hứa Phong, không có quan hệ gì tới Hứa gia!” Hứa Thiên Tuyết lập tức nhẹ nhàng nói, lúc trước nàng lo lắng chính là sợ liên lụy đến Hứa gia, hiện tại đã không còn nỗi lo này.

"Nhị tỷ!" Hứa Phong ánh mắt run lên, hắn không nghĩ tới, đến lúc này, vị đường tỷ thường bảo vệ mình này sẽ còn đứng về phía mình.

“Hứa Phong, đệ đừng có nói gì nữa, hết thảy sự tình hôm nay ta đều tận mắt chứng kiến, ta có quyết định của ta, ta biết ta đang làm cái gì!” Hứa Thiên Tuyết khoát khoát tay, ra hiệu Hứa Phong đừng nói gì nữa.

Lúc Hứa Thiên Tuyết nói chuyện, Tô Nhược Vũ đang đứng một bên trong mắt bỗng lóe lên một sự kiên quyết, nàng nhìn chằm chằm Hứa Phong một chút, chợt quay người đẩy phụ thân của mình ra.
“Nhược Vũ?”

Tô Minh Viễn con ngươi đột nhiên co rụt lại, vừa muốn nói cái gì, đã thấy Tô Nhược Vũ lắc đầu, thần sắc kiên định.

“Phụ thân, người là gia chủ Tô gia, vô luận như thế nào người cũng không thoát khỏi quan hệ với Tô gia! Tô gia không thể tham gia vào vũng nước đục này, nhưng mà Nhược Vũ có thể! Hiện tại ta đại biểu cá nhân ta, đứng bên Hứa Phong, ta không sợ Điền gia các ngươi!” Tô Nhược Vũ kiên quyết nói, lập tức đi tới bên cạnh Hứa Phong và Hứa Thiên Tuyết, cùng đứng chung một chỗ.

Hành động của Hứa Thiên Tuyết cùng Tô Nhược Vũ khiến cho Hứa Phong trong lòng cảm thấy ấm áp. Cường địch trước mắt, các nàng còn có thể đứng về phía mình, thậm chí còn có thể không tiếc đắc tội Điền gia, phần tình cảm này vô cùng đáng trân trọng.

Hành động của hai thiếu nữ này, nhất thời làm cho hai tên nam tử trung niên lo lắng.

Hứa Thiên Tuyết cùng Tô Nhược Vũ ngoài miệng nói vẻn vẹn đại biểu cá nhân hai nàng, đây là có thể đại biểu sao!

Nếu là hai người bọn họ xảy ra chuyện gì...

Hứa gia sẽ mặc kệ sao?

Tô gia sẽ mặc kệ sao?

Cái này căn bản là đem Hứa gia cùng Tô gia kéo ra ngoài, sau đó lại mang đến cho bọn hắn áp lực của Hứa gia cùng Tô gia!

Nam tử trung niên hung hăng trợn mắt nhìn Hứa Hàn một cái, còn nói đại biểu cá nhân, đại biểu cái đầu heo nhà ngươi ah!

Ngươi nghĩ đẹp vô cùng ah, muốn mượn chúng ta ra tay với Hứa Thiên Tuyết, như vậy Hứa Thiên Vũ sẽ để yên sao!

Bất quá, nếu như vẻn vẹn chỉ là Hứa Thiên Tuyết cùng Tô Nhược Vũ, bọn hắn còn không đến mức quá kiêng kị, thời điểm bắt Hứa Phong tận lực không làm thương hại đến hai nàng là tốt nhất.

Sợ là sợ Luyện Đan Sư Công Hội!

Hội trưởng Luyện Đan Sư Công Hội Ngao Nguyệt là võ giả Linh Nguyên Cảnh thất trọng, nếu như Ngao Nguyệt cũng dùng loại phương pháp này, vẻn vẹn đại biểu nàng cá nhân, hôm nay muốn mang Hứa Phong đi thì rất khó.

Tạm thời chưa nói thực lực bản thân của Ngao Nguyệt cường hoành, rất khó giải quyết, mà quan trọng là sau lưng nàng là Luyện Đan Sư Công Hội, là một con quái vật khổng lồ ah!

Chương 72: Vương Giai Kỳ quật cường

Nam tử trung niên cân nhắc đến vấn đề này, đám người Hứa gia cũng cân nhắc đến, trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều hướng về phía Ngao Nguyệt.

Nếu Ngao Nguyệt lúc này chịu đứng ra trợ giúp Hứa Phong, như vậy tất nhiên hắn sẽ vượt qua nan quan.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, trên mặt Ngao Nguyệt lộ ra một nụ cười quyến rũ, nàng đánh mông đi về phía trước một bước tới bên cạnh Hứa Phong.

Thấy vậy, đám đệ tử thế hệ trẻ tuổi Hứa gia lộ ra vui mừng, đa số bọn hắn không quá hi vọng Hứa Phong cứ như vậy bị mang đi.

Trái lại, tất cả trưởng lão Hứa gia thì là sắc mặt âm trầm, hiện tại đã nháo đến tình trạng này, nếu như Ngao Nguyệt tham dự vào, vậy muốn động thủ sẽ phiền toái.

Sau lưng Ngao Nguyệt là toàn bộ Luyện Đan Sư Công Hội, đắc tội với Luyện Đan Sư Công Hội thì không có kết quả tốt.

“Luyện Đan Sư Công Hội chúng ta không tham dự vào ân oán của Hứa Phong cùng Điền gia.” Khóe môi Ngao Nguyệt nhếch lên nụ cười quyến rũ, câu nói kia khiến cho mọi người đều chấn kinh cùng hoang mang, ngay cả Trương lão sau lưng nàng mặt mũi cũng tràn đầy khó hiểu...

Cái gì? Luyện Đan Sư Công Hội thối lui?

Thế hệ trẻ tuổi Hứa gia mở to hai mắt nhìn, không thể tin vào tai của mình.

Hứa Phong không phải vừa mới đánh bại Mộ Dung Kính trong luyện đan, chứng minh tiềm lực cùng thực lực của mình sao!

Hứa Phong không phải vừa mới được phong làm thủ tịch Luyện Đan Sư của Luyện Đan Sư Công Hội Càn Linh Thành sao!

Làm sao Luyện Đan Sư Công Hội lại mặc kệ?

Luyện Đan Sư Công Hội chẳng lẽ còn kiêng kị Điền gia sao?

Nhóm thế hệ trẻ tuổi Hứa gia lòng tràn đầy khó hiểu.

Các trưởng lão Hứa gia lại là vui vẻ ghê gớm, nhất là Hứa Hàn, hắn đúng là sợ Ngao Nguyệt sẽ nhúng tay vào chuyện này.

Hai tên nam tử trung niên của Điền gia cũng cười, nếu như Ngao Nguyệt không giúp Hứa Phong, vậy nơi này liền không còn vấn đề gì nữa.

Phóng tầm mắt nhìn tới, bên người Hứa Phong ngoại trừ Hứa Thiên Tuyết cùng Tô Nhược Vũ, thì chỉ còn lại cô nàng Vương Giai Kỳ nhìn có vẻ nhu nhược kia!Đôi mỹ mâu của Ngao Nguyệt hiện ra quang mang lấp lánh, sau khi nhìn thật sâu Hứa Phong một chút, liền lùi về phía sau mấy bước, cùng Hứa Phong kéo giãn khoảng cách.

Trương lão thở dài tiếc nuối, bất đắc dĩ thối lui ra, đứng ở bên cạnh Ngao Nguyệt. Sau khi trầm mặc sau một lát, lão vẫn không nhịn được mà nhẹ giọng thắc mắc: “Hội trưởng đại nhân, Hứa Phong thiên phú luyện đan cực cao, tương lai tất nhiên là trụ cột của Luyện Đan Sư Công Hội, chúng ta có thể dùng danh nghĩa hắn là thành viên của hội để giúp đỡ, chẳng lẽ Điền gia lợi hại như vậy sao?”

“Phi! Điền gia thì tính là thứ gì! Ta nếu là muốn giúp hắn thì như thế nào, nếu cùng Luyện Đan Sư Công Hội so sánh thì Điền gia ngay cả xách giày cũng không xứng!” Ngao Nguyệt khinh thường nói.

“Hả? Hội trưởng đại nhân, vậy vì cái gì mà không giúp Hứa Phong hả?” Trương lão không hiểu, Ngao Nguyệt không phải là coi trọng Hứa Phong sao?

"Vội cái gì, cứ chờ xem." Ngao Nguyệt ánh mắt lấp lóe, môi khẽ cười.

Sau khi Ngao Nguyệt thối lui, bên phe Hứa Phong chỉ còn lại Vương Giai Kỳ là chưa đưa ra lựa chọn.

Hứa Phong ánh mắt nhu hòa nhìn về phía Vương Giai Kỳ, nở nụ cười ấm áp, chợt nhìn về phía Ngao Nguyệt, nói ra: “Ngao hội trưởng, ta có một chuyện muốn nhờ, có thể giúp ta chiếu cố Giai Kỳ không?”

“Có thể.”

Ngao Nguyệt gật gật đầu, nàng đã sớm nhìn ra thiếu nữ này cùng Hứa Phong quan hệ không hề tầm thường, để nàng đến bảo hộ tự nhiên là không phải lo.

“Ta không muốn!”Lúc này, Vương Giai Kỳ đột nhiên mở miệng, nàng đột nhiên tiến về phía trước một bước, một phát bắt được cánh tay Hứa Phong, một đôi mắt đẹp lóe ra quang mang kiên định, không chút do dự nói: “Ta muốn ở cùng với ngươi!”

“Giai Kỳ, đừng làm rộn, nơi này rất nguy hiểm.”

Hứa Phong vuốt vuốt kiều đồn mềm mại của Vương Giai Kỳ, cố gắng chiếm chút tiện nghi vì biết đâu đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Ngoài ra, hắn làm ra quyết định cũng là vì bảo hộ nàng, không muốn để cho nàng bị cuốn vào trận phong ba này.

“Các nàng có thể đứng ở nơi này, vì cái gì ta không thể! Mệnh của ta là do ngươi cứu, nếu như ai muốn giết ngươi, nhất định phải bước qua thi thể của ta!” Vương Giai Kỳ kiên quyết nói, gương mặt xinh đẹp phớt hồng hiện ra vẻ quật cường nồng đậm.

Thiếu nữ thẹn thùng nhu nhược này bạo phát ra một mặt kiên cường nhất, chỉ vì thiếu niên này làm nàng cảm thấy an toàn!

"Hức!" Vương Giai Kỳ cắn khóe miệng, mỹ mâu chăm chú nhìn Hứa Phong, ma trảo của hắn vẫn chưa buông tha cho kiều đồn của nàng, nàng yêu kiều nỉ non một tiếng ôm chầm lấy hắn, nói tiếp:

"Đi theo bên cạnh ngươi, ta có một loại cảm giác an toàn trước nay chưa từng có!"

"Ngươi gặp nguy nan, ta sao có thể rời đi!"

"Chết có gì đáng sợ? Ta là người đã chết qua một lần, mệnh của ta đều là ngươi cứu, ta nguyện cùng sinh cùng tử với ngươi!"

"Giai Kỳ...!" Từng câu từng lời của Vương Giai Kỳ khiến trong lòng Hứa Phong ấm áp, thần sắc hắn trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, nàng khiến hắn rất cảm động. Một bên thì rưng rưng cảm động, mặt khác hắn không quên hưởng thụ cảm giác mềm mại đang dán vào trước người mình, ma trảo thì nhẹ nhàng du ngoạn trên kiều đồn và tấm lưng mềm mại của nàng.

"Hứa Phong, có cái gì đó trên người ngươi đang chọc vào bụng ta!" Vương Giai Kỳ chớp chớp đôi mắt trong như nước hồ thu, nàng ngước nhìn Hứa Phong, ngây thơ hỏi.

"Kiệt kiệt, đấy là vũ khí bí mật của ta!" Hứa Phong hạ thấp giọng cười nói, sắc mặt lộ vẻ dâm uế.

Một phen tâm tình của Vương Giai Kỳ, khiến đám người Hứa gia nhìn về phía Hứa Phong nhiều thêm vẻ hâm mộ.

“Tiểu mỹ nhân tinh xảo xinh đẹp như thế nguyện ý cùng ngươi đồng sinh cộng tử, ngươi cũng sống không uổng đời này!” Hứa Hàn sâu kín cảm thán nói.

Câu nói này, Hứa Hàn phát ra sự hâm mộ thật sâu từ trong nội tâm. Tràng diện hôm nay khiến chính trong lòng Hứa Hàn có chút không chắc, không biết nếu như đổi thành hắn rơi vào trường hợp như vậy, liệu có người chịu đứng ra giúp hắn hay không.

Chương 73: Phục dụng đan dược điên cuồng

“Không uổng công đời này sao? Ta đời này vừa mới bắt đầu, muốn ta chết không dễ dàng như vậy đâu!” Hứa Phong cười lạnh một tiếng.

Chợt ánh mắt của Hứa Phong đảo qua ba người còn sót lại bên cạnh mình. Nói đúng hơn là ba thiếu nữ, trên mặt các nàng đều là một vẻ kiên định quật cường.

“Cám ơn các ngươi!”

Hứa Phong nở nụ cười nhu hòa, nhìn mấy hồng nhan tri kỷ nguyện ý cùng mình sinh tử tương giao, hắn tự nhủ với mình rằng kiếp này chỉ có thể tận lực bảo hộ các nàng, không cho các nàng bị thương tổn!

Tô Nhược Vũ biến sắc nhìn về phía Vương Giai Kỳ, chứng kiến ma trảo của Hứa Phong đang loạn động, trong mắt ánh lên quang mang dị dạng.

Hứa Thiên Tuyết nhìn thật sâu Vương Giai Kỳ, lại nhìn tỷ muội tốt Tô Nhược Vũ của mình một chút, khẽ thở dài một tiếng, cảm thấy có chút đau đầu.

Trong lúc nhất thời, giữa đại sảnh chỉ còn lại bốn người, theo thứ tự là ba nữ một nam, nam đương nhiên là Hứa Phong, nữ theo thứ tự là Hứa Thiên Tuyết, Tô Nhược Vũ cùng Vương Giai Kỳ.

“Ba người các ngươi nghĩ thông suốt chưa? Nhất định phải cùng Điền gia chúng ta đối nghịch thật sao?” Nam tử trung niên thụ thương kia khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, ánh mắt lạnh như băng đảo qua ba thiếu nữ xinh đẹp, không khỏi cảm thán Hứa Phong tiểu tử này diễm phúc không cạn ah!

Hứa Thiên Tuyết, Tô Nhược Vũ cùng Vương Giai Kỳ đều không nói một lời, phân biệt đứng bên cạnh Hứa Phong, dùng hành động để chứng minh sự kiên định của các nàng.

“Hứa Hàn huynh đệ, ta cần Hứa gia các ngươi hỗ trợ chế trụ Hứa tiểu thư cùng Tô tiểu thư, chúng ta không muốn là địch của Hứa gia cùng Tô gia, không may ngộ thương sẽ không tốt! Về phần vị tiểu thư xinh đẹp kia, nếu đã muốn trở thành thi thể thì chúng ta không ngại lạt thủ tồi hoa!” Nam tử trung niên trong mắt lóe lên mục quang tàn nhẫn.

Nam tử trung niên vừa nói xong, sắc mặt của mọi người cũng thay đổi. Để Hứa gia đối phó Hứa Thiên Tuyết cùng Tô Nhược Vũ, thật sự là hảo thủ đoạn ah!

Hứa Thiên Tuyết còn tốt một chút, dù sao cũng là người Hứa gia, nhưng còn Tô Nhược Vũ, nếu như sơ sót một cái là Hứa gia sẽ đắc tội với Tô gia.

“Không thành vấn đề.” Thời điểm đám người còn đang cảm thán nam tử dụng tâm hiểm ác, thì Hứa Hàn đã trực tiếp đáp ứng.

“Vì Hứa gia, chúng ta liền đem nhị tiểu thư cùng Tô tiểu thư tạm thời kéo xuống, mọi người xuất thủ đều chú ý phân tấc một chút, chớ tổn thương hai vị tiểu thư!” Hứa Hàn đối với các trưởng lão nói.

“Rõ!”

Mấy trưởng lão này hiện tại đã là tên đã lên dây không phát không được, như thiên lôi sai đâu đánh đó, lúc này bọn hắn cũng không sợ đắc tội Hứa Thiên Vũ cùng Tô Minh Viễn, chỉ cần Hứa gia không bị Hứa Phong liên lụy, không bị Điền gia ghi hận, cũng đã là đại thu hoạch.

Hứa Phong lạnh lùng nhìn mấy vị trưởng lão Hứa gia hướng về phương hướng của mình đi tới, sau đó khẽ quay sang phía ba người con gái bên cạnh nói: "Các em, ai có đan dược gì đem hết ra đây!"

"Ta không có mang theo đan dược!" Vương Giai Kỳ lắc đầu, thần sắc lộ vẻ khó hiểu.

"Ở đây ta có một ít!" Hứa Thiên Tuyết ánh mắt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, bất quá nàng vẫn lấy ra mấy cái bình ngọc, giao cho Hứa Phong."Ta có...!" Tô Nhược Vũ vốn là luyện đan sư nên bên người thường mang theo khá nhiều đan dược, nàng liên tục xuất ra mấy bình đan dược, số lượng hơn hẳn so với Hứa Thiên Tuyết.

Hứa Phong vội chụp lấy, đem đan dược đổ hết ra lòng bàn tay. Số đan dược này đủ loại như Ngưng Khí Đan, Ích Cốc Đan, Hồi Khí Đan, Dưỡng Thương Đan, Trú Nhan Đan... Đa phần là đẳng cấp thấp, cao nhất cũng không vượt quá tam văn.

Trước ánh mắt chấn kinh của tất cả mọi người, Hứa Phong há miệng đem phả hết số đan dược thập cẩm vào, nhai như nhai lạc.

Tuy số đan dược này chỉ là phẩm chất thấp, nhưng số lượng cũng là tương đối nhiều, dùng lượng lớn cùng lúc như vậy rất dễ tạo thành linh khí tràn đầy, không cách nào hấp thu, tu vi không tăng mà còn giảm, có thể gây nguy hiểm tính mệnh.

Cho dù là hai tên nam tử trung niên Linh Nguyên Cảnh thất trọng cũng không dám liều mạng phục dụng như vậy, chứ nói chi là Hóa Khí Cảnh như Hứa Phong. Hành động của hắn trong mắt mọi người chính là không muốn sống nữa.

"Đồ ngu! Ngươi có biết phục dụng nhiều đan dược cùng lúc có năng lượng cuồng bạo đến như nào không? Đừng nói là ngươi, ngay ta đây e là cũng không tiêu hóa được! Hành động của ngươi đúng là ngu ngốc, tự tìm chết!"

Nam tử trung niên thụ thương cười nanh tranh, có lẽ giờ không cần bọn chúng động thủ, Hứa Phong cũng bị năng lượng cuồng bạo giày vò mà sống không bằng chết.

Bên cạnh, Hứa Hàn và đám trưởng lão cũng nhìn Hứa Phong đầy châm chọc, dường như bọn chúng đang muốn nhìn Hứa Phong sẽ trở nên thảm hại ra sao.

"Hứa Phong, ngươi đang làm cái gì vậy!" Hứa Thiên Tuyết, Tô Nhược Vũ, Vương Giai Kỳ thần sắc tràn đầy lo lắng, suy nghĩ đồng dạng như mọi người, dùng lượng lớn đan dược như vậy chính là rất dại dột.

"Không sao, đúng là đám năng lượng này cuồng bạo, nhưng muốn làm khó ta thì còn chưa đủ đâu!" Hứa Phong cười lạnh, hai tay kết ra vô số ấn pháp khiến người ta hoa mắt.
Hứa Phong không phải người bình thường, hắn tu luyện Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết, dựa vào lôi đình chi lực trong thân thể có thể đem dược lực bên trong đan dược mạnh mẽ trấn áp, đương nhiên, trấn áp được không có nghĩa là hấp thụ được. Mà hiện tại hắn không có thời gian để làm chuyện đó. Hắn cũng không muốn dùng đan dược để tăng cường thực lực, hắn chỉ muốn sự bùng phát trong thời gian ngắn. Trong khoảng thời gian đó, hắn muốn có sức mạnh sánh ngang với Linh Nguyên Cảnh.

Theo Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết vận chuyển, khí thế trên người Hứa Phong nhanh chóng tăng lên. Từ Hóa Khí Cảnh nhị trọng trong thời khắc này bỗng mạnh mẽ kéo lên, sánh ngang với Hóa Khí Cảnh bát trọng. Cơ thể hắn ngoài cảm giác làn da và cơ bắp có chút căng ra, thì hắn cũng không cảm thấy đau đớn gì.

"Chết tiệt, còn chưa đủ!" Hứa Phong cắn răng, với thực lực như vậy thì vẫn chưa đủ giải quyết nguy cơ trước mắt.

"Hứa Phong, tiếp lấy...!" Ngay lúc này, thanh âm của Ngao Nguyệt bỗng vang lên, chỉ lấy trong tay nàng xuất hiện một chiếc bình ngọc tinh xảo, ném về phía Hứa Phong.

Hứa Phong một tay bắt lấy bình ngọc, mạnh mẽ chấn nát, lập tức một cỗ đan hương làm cho tinh thần người ta sảng khoải bay ra, lan ra khắp đại sảnh.

"Trời ạ, đan dược này thuộc phẩm giai gì ah!" Tinh thần mọi người chấn động, tuy không biết đây là loại đan dược nào, phẩm giai gì, nhưng dựa vào đan hương tinh thuần như vậy hiển nhiên không thấp.

"Ngũ văn đan dược!" Ánh mắt Hứa Phong lóe lên nhìn năm đạo đường vân trên đan dược, cũng không lằng nhằng nữa mà trực tiếp cho vào miệng.

Theo đan dược tan ra, năng lượng hùng hồn như hồng thủy tràn ngập khắp tứ chi Hứa Phong, một luồng sức mạnh cũng ầm ầm dâng tràn. Năng lượng hùng hồn lan ra khắp toàn thân, cơ thể vốn gầy gò của hắn lấy một loại tốc độ mà mắt thường có thể thấy nhanh chóng bành trướng lên, từng khối cơ bắp nở ra chấn rách cả áo. Giờ đây, nửa thân trên của hắn xích lõa, lộ ra từng khối cơ bắp tựa như đao tước, rắn chắc và tràn đầy lực lượng, trông không khác gì người tập tạ lâu năm.

Khí tức của Hứa Phong lại một lần nữa ầm ầm tăng lên, bỗng chốc xông phá cửa ải Linh Nguyên Cảnh, thẳng đến Linh Nguyên Cảnh ngũ trọng mới dừng lại.

Nhưng sức mạnh đột nhiên bùng phát này rất dễ đạt đến cực hạn của sức chịu đựng. Một khi bị sức mạnh ấy xung kích, không chịu đựng nổi thì thân thể Hứa Phong sẽ như quả bóng bị bơm căng, không chịu được nổ tung. Hắn có thể cảm nhận được những cơn đau nhức trong kinh mạch, cơ bắp toàn thân căng cứng, da của hắn cũng đỏ bừng lên. Xong cơ thể Hứa Phong vốn trải qua lôi điện thối thể, thân thể mạnh mẽ hơn xa người thường nên trong thời khắc này vẫn có thể kháng cự được.

"Trấn áp!"

Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết điên cuồng vận chuyển, trong cơ thể Hứa Phong vang lên những tiếng sấm gầm trầm thấp. Trong đan điền, lôi đình Nguyên Lực tỏa ra, tựa như một tấm lưới lôi điện bao phủ lấy toàn bộ năng lượng cuồng bạo trong cơ thể hắn.

Rầm rầm!

Năng lượng cuồng bạo như đợt sóng triều xung kích lên tấm lưới, thế nhưng tấm lưới không chút dao động, bao chặt lấy chỗ năng lượng kia, cảm giác kinh mạch sắp nổ tung cũng tan biến đi nhiều.

Rắc rắc!

Hai tay Hứa Phong nắm chặt lại, hắn cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ trước nay chưa từng có, gương mặt hắn cũng dần hiện lên một nụ cười. Tuy chỉ là tạm thời, nhưng trong thời gian ngắn này hắn sẽ có sức mạnh sánh ngang Linh Nguyên Cảnh, thậm chí là còn thuộc vào bậc thang thứ hai.

“Ha ha ha!” Hứa Phong cuồng tiếu, đạp về phía trước một bước, đem ba thiếu nữ bảo hộ ở sau lưng. Hai mắt hắn lộ ra điện mang nhìn đám trưởng lão, nhìn Hứa Hàn, nhìn hai tên gia phó nam tử, lạnh giọng gằn từng chữ: "Chúng mày vào đây, bố mày cân hết!"

Chương 74: Chiến Hứa Hàn

Thanh âm Hứa Phong tràn đầy sát khí, phảng phất như có một loại lực xuyên thấu có thể rõ ràng truyền vào trong tai của mỗi người.

Ánh mắt mọi người tràn đầy vẻ chấn kinh nhìn chằm chằm Hứa Phong, ngay cả hai tên nam tử trung niên sắc mặt cũng đều tối sầm lại. Ai cũng không thể tin được Hứa Phong lại có thể trấn áp được năng lượng của số đan dược ấy!

"Hừ, Hứa Phong ngươi cho rằng dựa vào thực lực miễn cưỡng tăng lên đó có thể cứu ngươi sao!” Khi mọi người còn đang chìm trong kinh ngạc, thì Hứa Hàn là người đầu tiên phản ứng, hắn bước chân hướng về Hứa Phong đi đến.

“Cứ thử xem!” Hứa Phong cười lạnh một tiếng.

“Người si nói mộng, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Linh Nguyên Cảnh chân chính!” Hứa Hàn đột nhiên quát một tiếng, khí thế trên người tăng vọt.

Ông... Ông... Ông...

Theo Hứa Hàn tiến lên, khí tràng trên người hắn khuyếch ra từng đạo gợn sóng, Nguyên Lực mạnh mẽ dâng lên hình thành một tầng Nguyên Lực chiến giáp, chính là Linh Nguyên chi khải. Tu vi Linh Nguyên Cảnh ầm ầm bạo phát ra xung quanh, khiến nhiều người thực lực hơi kém một chút phải vội vã lui lại phía sau.

Nhiều người không khỏi âm thầm kinh hãi, Hứa Hàn là Linh Nguyên Cảnh tứ trọng, tại Hứa gia thực lực chỉ đứng sau Hứa Thiên Vũ. Theo suy nghĩ của đa số mọi người, tuy lúc này Hứa Phong là Linh Nguyên Cảnh ngũ trọng nhưng là gượng ép tăng lên, căn cơ không vững, không thể so sánh với Hứa Hàn đã bước vào Linh Nguyên Cảnh lâu năm. Đại đa số mọi người đều cho rằng, Hứa Phong lành ít dữ nhiều!

Hứa Phong phế đi hai mắt của Hứa Lâm, chuyện này đã khiến Hứa Hàn nổi điên. Hắn chính là vì muốn trừng phạt Hứa Phong mới đề nghị tổ chức gia tộc đại hội.

“Hứa Phong, một chưởng này, là ta thay Lâm nhi đánh!” Hứa Hàn giơ lên chưởng pháp mang theo Nguyên Lực cuồng bạo, trực tiếp hướng về đầu Hứa Phong oanh kích tới.

Chưởng kình khí thế rào rạt, cương mãnh bá đạo, ngay cả không khí đều bị chấn động vù vù, hiển nhiên là không hề lưu thủ một chút nào.

Tam nữ sắc mặt kịch biến, các nàng đều có thể cảm giác được rõ ràng một chưởng này lực đạo kinh khủng cỡ nào, trong lòng khẩn trương lo lắng không thôi.

Nhưng mà các nàng được Hứa Phong bảo hộ ở sau lưng, lại có một loại cảm giác an toàn không nói nên lời, phảng phất dù trời có sập xuống cũng có Hứa Phong đỡ lấy!Hứa Phong ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn nắm đấm hướng mình đánh tới, một điểm phòng ngự đều không có, giống như là không kịp phản ứng.

Cơ hồ là một nháy mắt, nắm đấm của Hứa Hàn liền oanh đến trước mặt Hứa Phong.

Bành!

Hứa Phong phát sau mà đến trước, vung quyền đánh trả, đón nhận một chưởng của Hứa Hàn!

Quyền chưởng tấn công, một đạo thanh âm khí bạo kịch liệt vang lên, lực lượng ba động kịch liệt lập tức hướng bốn phương tám hướng quét ngang đi, hai Linh Nguyên Cảnh cao thủ giao chiến, cho dù dư ba chiến đấu cũng không phải Ngưng Khí, Hóa Khí Cảnh võ giả có thể thừa nhận, nhiều người đều lui về phía sau để tránh bị vạ lây.

Hứa Hàn dưới lực xung kích mà bị đẩy lui ra ba bước. Còn Hứa Phong ngược lại chắp tay đứng ở tại chỗ, mục quang lộ ra chiến ý hừng hực.

"Chân chính là đây sao, cũng thường thôi!"
Hứa Phong thập phần khinh thường nói.

Hứa Hàn giận tím mặt, càng ở địa vị cao lại càng dễ dàng tự phụ, rất không may hắn chính là một người như vậy, hắn đường đường là gia chủ Hứa gia, làm sao có thể chịu được một tên tiểu bối khinh miệt như thế. Hứa Hàn lúc này quát lên một tiếng lớn, hướng Hứa Phong dốc sức mà đi, triển khai cận thân bác đấu, rõ ràng là hắn động nộ.

Bùm! Bùm! Bùm!

Lần này hai người trực tiếp cận chiến, lực lượng tràn đi càng cường đại hơn, dưới chân hai người liên tục xuất hiện một mảnh vết nứt dài hẹp giống như mạng nhện lan ra bốn phía.

Hai Linh Nguyên Cảnh cao thủ giao chiến, dư ba cùng với tiếng vang cự đại này mọi người trong đại sảnh có thể chứng kiến rõ ràng, bọn họ đều không khỏi rung động. Hứa Phong thực sự đã đem dược lực cuồng bạo trấn áp, tu vi còn tạm thời mạnh mẽ kéo lên Linh Nguyên Cảnh, thậm chí là Linh Nguyên Cảnh ngũ trọng, hơn hẳn Hứa Hàn một trọng. Tuy vậy lực lượng còn chưa đủ ổn định, nên cho dù hắn có hơn Hứa Hàn một trọng thì vẫn không thể chiếm thượng phong.

Hứa Phong cũng ý thức được điều này, dược lực dù sao cũng chỉ có hạn, đối chiến càng kéo dài lâu thì dược lực sẽ dần tiêu hao đi theo thời gian, đến khi dược lực tiêu hao hết hắn sẽ trở về tu vi Hóa Khí Cảnh ban đầu. Lúc đó, hắn sẽ lâm vào nguy cơ, chưa kể Hứa Hàn và đám trưởng lão, còn có hai tên nam tử trung niên đang như hổ rình mồi ah!

Nói đến hai tên nam tử Linh Nguyên Cảnh thất trọng kia, sau khi chứng kiến Hứa Phong có thể trấn áp được cỗ dược lực kia cũng rất kinh ngạc. Bất quá kinh ngạc chỉ duy trì trong chốc lát, bọn hắn cũng chỉ nhếch mép khinh thường. Bọn hắn là hai Linh Nguyên Cảnh thất trọng, chỉ cần một trong hai người bọn hắn cũng đủ để trấn áp Hứa Phong. Huống hồ tu vi Hứa Phong lúc này chỉ là tạm thời, đợi khi dược lực hết mà ra tay không phải là đỡ phí công nhọc sức sao. Hai tên nam tử trung niên cười lạnh quan sát Hứa Phong và Hứa Hàn giao đấu, giống như đang xem kịch vui, hoàn toàn không có ý tứ ra tay phối hợp với Hứa Hàn.

"Nếu như không triển khai thủ đoạn nhanh thì sẽ không còn cơ hội nữa." Hứa Phong ánh mắt khẽ xẹt qua một tia tinh mang, dưới hai chân nổi lên lôi điện cuồng bạo.

Xì xì xèo...

Lôi đình điện quang phát ra tiếng rít chói tai, chỉ thấy mũi chân hắn khẽ động, cả người giống như thuấn di biến mất ngay tại chỗ.

Dưới sự tăng phúc của tu vi Linh Nguyên Cảnh tạm thời, tốc độ của hắn tăng lên đến mấy lần, so với khi hắn miểu sát Điền Khải tăng lên đến mấy lần.

Phích lịch hoành không, điện quang lấp lóe kéo theo từng đạo tàn ảnh xẹt qua không gian, nương theo một đạo thiểm điện xé rách không khí, một đạo thân ảnh tựa như quỷ mị xuất hiện trước người Hứa Hàn, tốc độ nhanh như chớp, làm cho người ta không thấy rõ động tác.

Chương 75: Bạch bào lão giả hiện thân

Song quyền của Hứa Phong huy động liên tục, thình thịch oanh ra giống như mưa sa, trọng quyền mang theo lôi đình cuồng bạo liên tiếp hướng về Hứa Hàn oanh tới.

Thình thịch bùm bùm!

Hứa Hàn cũng không hề nao núng huy động quyền chưởng nghênh đón. Hai đạo thân ảnh va chạm, từng đạo dư kình lan ra bốn phía.

Hỗn Nguyên Kinh Lôi Quyết điên cuồng vận chuyển, lôi đình Nguyên Lực mạnh mẽ chảy đi khắp toàn thân, Hứa Phong càng đánh càng hăng, thân pháp cùng tốc độ ra quyền của hắn dưới sự tá trợ của lôi Nguyên Lực tăng lên rất nhiều lần, thân ảnh tựa như thiểm điện liên tục xuất hiện ở những phương vị khác nhau công kích Hứa Hàn. Người bình thường nhìn vào chỉ thấy từng đạo tàn ảnh của Hứa Phong xuất hiện bao vây xung quanh Hứa Hàn, giống như từng cái phân thân.

Hứa Hàn càng đánh càng biệt khuất, tiểu tử này thân pháp quá nhanh quá quỷ dị khiến hắn rất khó nắm bắt, ngoài ra tốc độ ra đòn của Hứa Phong so với Hứa Hàn càng nhanh hơn, nếu Hứa Hàn xuất ra mười quyền, vậy Hứa Phong có thể xuất ra nhiều hơn một quyền, mà một quyền kia căn bản không phải Hứa Hàn có thể tránh được. Điều đó khiến Hứa Phong dần dần chiếm thế thượng phong.

Bùm bùm!

Hứa Hàn liên tục trúng quyền, dù thân thể có Linh Nguyên Chi Khải nhưng quyền kình của Hứa Phong tựa như kinh lôi khiến ngũ tạng của Hứa Hàn như muốn đảo lộn, cả người lập tức liên tục liền lùi lại phía sau.

Oanh!

Hứa Hàn không địch lại lực lượng của Hứa Phong, liên tiếp bị đánh lui, đem vách tường sau lưng đụng ra một đại động hình người, khóe miệng trào ra máu tươi. Hắn hiện tại căn bản chính là một bao cát bị Hứa Phong ra quyền oanh kích, chỉ có thể bị động phòng thủ mà thôi!

Sắc mặt Hứa Hàn càng ngày càng tái, hắn đường đường là gia chủ Hứa gia, như thế nào có thể thua ở trên tay một hậu bối trẻ tuổi? Điều này khiến cho mặt mũi của hắn làm sao chịu được.

- Tuyệt Sát Chỉ!

Hứa Hàn giận dữ hét một tiếng, rốt cục phát ra tuyệt chiêu!

Một ngón tay của hắn điểm ra, đánh ra một đạo quang đoàn màu đen như mực, nhanh chóng biến thành một đầu lâu hắc sắc, mở ra miệng lớn dữ tợn hướng Hứa Phong cắn tới.

Chứng kiến một màn này, vẻ mặt Hứa Thiên Vũ cực kỳ kinh ngạc, không nghĩ tới Hứa Hàn đã tu luyện thành môn vũ kỹ này. Người khác có lẽ không biết Tuyệt Sát Chỉ lợi hại, nhưng hắn là gia chủ Hứa gia, có thể tiếp xúc với một ít vũ kỹ cao thâm của gia tộc, Tuyệt Sát Chỉ này đúng là một trong số đó.

Tuyệt Sát Chỉ, Nhân giai cao cấp vũ kỹ, lúc vũ kỹ vận chuyển, có thể làm cho võ giả phát huy ra lực công kích vượt qua một trọng cảnh giới.

Tu vi Hứa Hàn vốn là Linh Nguyên Cảnh tứ trọng, sử dụng Tuyệt Sát Chỉ đủ để đánh ra uy lực của Linh Nguyên Cảnh ngũ trọng thiên, hoàn toàn có thể miểu sát võ giả cùng cảnh giới.

Chứng kiến hắc lâu đang gào thét đánh tới, Hứa Phong hừ lạnh một tiếng, thân hình lao ra, lôi Nguyên Lực toàn diện phát huy, tốc độ của hắn nhanh hiếm thấy, chính xác như một đạo thiểm điện, nhanh hướng về phía hắc lâu một quyền oanh ra!

Bùm! Lôi quyền đánh ra, đầu lâu hắc sắc tan vỡ, hóa thành từng sợi hắc khí hướng bốn phía phiêu tán mà đi. Nhưng khi bị hắc khí tiếp xúc, vách tường, gạch đá lại bị chấn thành bột phấn, có thể thấy được Tuyệt Sát Chỉ này có được lực phá hoại cường đại cỡ nào.

"Cửu Thiên Lôi Đình Quyền!"

Hứa Phong lại là một quyền chém ra, chỉ thấy một đạo lôi điện từ nắm tay ầm ầm xuất ra, tựa như lôi điện giữa trời, tràn ngập khí tức cuồng bạo hủy diệt hướng Hứa Hàn bổ tới.

Hứa Hàn đồng tử co rút lại, hét lớn một tiếng, miễn cưỡng tìm được quỹ tích của Hứa Phong, tay phải đánh ra một chưởng nghênh đón.

Oanh!

Vô số tia ánh sáng trắng loạn rực, như quần xà nhảy múa, quấn quanh ở trên người Hứa Hàn khiến cho toàn thân hắn tê liệt run rẩy, Linh Nguyên Chi Khải lập tức tan vỡ, không cách nào duy trì trạng thái này nữa, sắc mặt tái nhợt phum ra một ngụm máu tươi!

Hứa Phong hừ lạnh, ra quyền càng gấp, mỗi một quyền oanh ra cũng như thiên thạch trút xuống đầu Hứa Hàn, uy thế bá tuyệt!

Oanh!

Hứa Hàn không kịp hét thảm, thủ cấp bị một quyền của Hứa Phong oanh bạo hóa thành huyết vũ bay đầy trời.

Thi thể Hứa Hàn không đầu lúc này vẫn duy trì thế đứng trong chốc lát, sau đó nặng nề đổ ầm trên mặt đất trước ánh mắt chấn kinh của mọi người, phát ra một tiếng "phịch" trầm thấp nhưng trong lúc này lại phi thường chói tai. Một đời gia chủ Hứa gia, chẳng ai có thể ngờ lại có kết cục thê thảm như vậy. Quá hung tàn!

Miểu sát cao thủ Linh Nguyên Cảnh như heo chó, trọng yếu là không vì đối phương là gia chủ mà nảy sinh thoái ý, đây là một người hậu bối có thể làm được trước gia chủ của gia tộc mình sao, hoàn toàn là không kiêng nể gì cả, tâm ngoan thủ lạt, sát phạt quyết đoán, nhân vật bậc này sao không làm cho người ta sợ hãi!

"Ha ha ha, xem ra ta vẫn còn xem thường ngươi! Hứa Phong, ngươi rất tốt! Phi thường tốt!"

Ngay tại lúc mọi người còn chưa hết kinh ngạc, thì một đạo tiếng cười sang sảng bỗng nhiên vang lên, giống như sấm dậy đất bằng khuyếch trương ra khắp nghị sự đường.

Chợt trước mắt mọi người hoa lên, một lão giả áo bào trắng bỗng nhiên hiển hiện.

Lão giả áo bào trắng râu tóc bạc trắng, khuôn mặt quắc thước, cho người ta một loại cảm giác tiên phong đạo cốt, chỉ thấy hắn cả người nhẹ nhàng, nhìn như chậm chạp, kì thực một nháy mắt thì xuất hiện ở trước người Hứa Phong.

Thời điểm mọi người ở đây đang cực kỳ rung động, lão giả áo bào trắng xoay người, đôi mắt hữu thần hướng nhìn Hứa Phong, sâu bên trong tràn đầy thâm thúy.

Hứa Phong đồng dạng nhìn chằm chằm ánh mắt của lão giả, ánh mắt thanh tịnh bình thản, phảng phất như lúc cách một tầng lầu các.

"Ra mắt tiền bối!" Hứa Phong cười nhạt một tiếng, hai tay ôm quyền hành lễ.

“Tốt, lão họ Hứa kia thật đúng là lão ô quy rụt đầu ah, khó trách nhân vật thiên tài như ngươi tại Hứa gia các ngươi sẽ bị cho là phế vật!”

Lão giả áo bào trắng đối với Hứa Phong gật gật đầu, trong mắt tràn đầy tán thưởng.

Tiểu tử này lúc trước không chỉ có thể phát hiện ra lão ở trên lầu ba nghị sự đường, mà tạo nghệ luyện đan cùng với võ đạo đều lộ ra thiên phú hơn người, phần năng lực này xuất hiện tại một thiếu niên mới mười lăm tuổi, rất đáng quý ah!

Ngoài ra, dưới sự chú mục của tất cả mọi người trên gia tộc đại hội, hơn nữa còn là nhân vật chính liên quan đến tất cả ân oán, thừa nhận nhiều mặt chỉ trích cùng áp lực, nhưng Hứa Phong lại còn có thể bình tĩnh ứng phó.

Trong bất tri bất giác, ấn tượng của lão giả áo bào trắng đối với Hứa Phong lại cao thêm rất nhiều.

Trong lòng lão âm thầm cảm khái, thiếu niên tên Hứa Phong này không thua gì bất kỳ một cái tiểu bối nào bên trong Bạch gia bọn hắn.

Trên thực tế, Hứa Phong từ sau khi vào cửa liền phát hiện ra lão giả áo trắng, đồng thời đem lực chú ý đều đặt ở trên người lão, Hứa Phong cảm nhận khí tức chỉ có Thiên Nguyên Cảnh cường giả mới có thể có trên người lão. Thực lực này, đặt vào Hứa gia là có thể cải biến chiến cuộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau