LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 61 - Chương 62

Chương 61: Thoạt tử bỗng tồn sinh

Nhất Phàm đại sư, Đồng Tiểu Linh, Cúc Cúc, Sư Sư và Trân Trân cố trườn xuống sườn núi phía Đông.

Nhất Phàm đại sư thở hồng hộc. Lão sư nói :

- Chắc bần tăng khó mà xuống tới đất.

Tiểu Linh động viên đại sư :

- Đại sư ráng lên đi! Chúng ta xuống tới chân núi sẽ có cách rời khỏi chốn tử địa này. Chỉ còn vài mươi trượng nữa thôi.

- Lão nạp cảm thấy cạn kiệt sức lực rồi. Không còn chịu nổi nữa đâu.

- Không nổi cũng phải nổi mà.

Tiểu Linh đỡ lấy Nhất Phàm đại sư. Nàng nói với Sư Sư và Cúc Cúc :

- Nhị tỷ xuống trước đi! Tiểu Linh sẽ đỡ đại sư xuống sau.

Cúc Cúc gật đầu nhìn qua Sư Sư :

- Mình xuống chứ?

- Chúng ta xuống.

Nói xong hai người vận chuyển nguyên khí cạn kiệt sau cùng vào cước pháp, tay thì bấu vào vách đá thoăn thoắt trườn xuống chân núi.

Đặt chân xuống chân núi rồi, Sư Sư nói với Tiểu Linh :

- Linh muội! Đưa đại sư xuống đi.

Tiểu Linh gật đầu. Một tay bấu vào vách đá, một tay thộp ngang ống tay áo cà sa của Nhất Phàm đại sư.

Tiểu Linh nói :

- Đại sư bảo trọng.

Nàng dứt lời hất tay Nhất Phàm ra khỏi vách đá, thả luôn xuống phía dưới.

- A di đà Phật! Cứu độ cho đệ tử.

Nhất Phàm đại sư vốn đã kiệt lực, không còn chút chân khí để vận dụng khinh thuật nên rơi từ trên cao xuống chân núi. May mắn cho Nhất Phàm đại sư là Cúc Cúc, Sư Sư đã chờ sẵn bên dưới rồi.

Cúc Cúc dụng hết chân âm, băng mình lên đỡ lấy Nhất Phàm cản bớt đà rơi, rồi đến lượt Sư Sư. Mặc dù hai người cùng dụng hết phần nội lực cạn kiệt, và thân pháp của Nhất Phàm qua thời gian bị giam cầm độc chất hành hạ đã còm cõi như cây tre miễu nhưng vẫn khiến ba người ngã lăn dưới đất.

Mặt của Nhất Phàm đại sư úp luôn lên ngực Sư Sư. Nhất Phàm bật nhỏm dậy, miệng không ngừng đọc phật hiệu :

- A di đà Phật! Thiện tai! Thiện tai!

Sư Sư và Cúc Cúc bất giác bật cười. Hai người vừa cười vừa thở.

Tiểu Linh và Trân Trân cũng đặt chân xuống chân núi. Tiểu Linh thở phào một tiếng :

- Thế là chúng ta thoát rồi.

Cúc Cúc nhìn lên đỉnh núi :

- Không biết Ngũ Phương Đài bây giờ ra sao.

Trân Trân hậm hực nói :

- Không ngờ sự tình lại tồi tệ như vậy... Thánh Cô Ngũ Phương Đài thì cứu chúng ta, còn Thúy Ngân Đài thì hại chị em mình.

Cúc Cúc lắc đầu :

- Lòng người ai mà biết được... Nếu biết Thúy Ngân Đài có lòng lang dạ sói như vậy thì Cúc Cúc đã cho ả một chưởng rồi.

Tiểu Linh nhìn Đại sư :

- Đại sư... Chúng ta rời Thất sơn chứ?

- A di đà Phật! Bần tăng sợ chúng ta khó mà rời khỏi đây.

- Sao đi không được.

- Bần tăng đã bắt đầu khát nước... cơn khát này rất dữ dội mà không có Đan sa thì không thể lê nổi hai chân chứ đừng nói rời khỏi địa phận này.

Nhất Phàm đại sư vừa nói thì Tiểu Linh và Cúc Cúc, Sư Sư, Trân Trân bất giác nhìn nhau. Cả bốn người cũng cảm nhận cuống họng bắt đầu đắng ngắt, bởi cơn khát ập đến bất ngờ.

Tiểu Linh quệt mồ hôi trán :

- Chúng ta không có Đan sa...

Cúc Cúc bặm môi.

Sư Sư cúi đầu nhìn xuống.

Trân Trân thì ngước mặt nhìn lên núi :

- Chẳng lẽ lại trở về chốn lao tù sao?

Tiểu Linh giằng mạnh tay :

- Không.. Chúng ta đi... Có chết cũng đi... Có bị Đan sa hành hạ đến cháy gan, đoạn mạch cũng rời khỏi chốn này.

Nàng bước đến bên Nhất Phàm đại sư, xốc nách lão tăng :

- Đại sư chúng ta đi... Tiểu Linh tin chắc trên giang hồ vẫn có giải dược để trục Đan sa.

Nhất Phàm đại sư thấy Tiểu Linh tỏ nghị lực như vậy, cũng ráng gượng đứng lên :

- A di đà Phật! Chúng ta đi... Phật tổ sẽ phù hộ chúng ta.

Nhất Phàm đại sư vừa dợm bước đi. Vương Túc Lệ xuất hiện cùng hai mươi cao thủ Hình đường.

Nàng nhìn Nhất Phàm đại sư, Tiểu Linh, Cúc Cúc, Sư Sư và Trân Trân bật cười dòn dã rồi nói :

- Các người không đi được đâu.

Nhất Phàm đại sư sững sờ :

- A di đà Phật...

Tiểu Linh, Sư Sư, Cúc Cúc, và Trân Trân đồng loạt dàn thành hàng ngang đối mặt với Vương Túc Lệ.

Vương Túc Lệ chắp tay sau lưng thả bước tiến đến ba bộ :

- Ta khuyên các ngươi hãy quay trở lại đi.

Cúc Cúc thở mạnh. Nàng cảm nhận mắt mình bắt đầu hoa lên không còn thấy rõ Vương Túc Lệ nữa. Bất giác Cúc Cúc ngồi bệt xuống đất. Cúc Cúc vừa ngồi xuống tịnh công thì tới Nhất Phàm đại sư. Sư Sư gượng đứng nhưng hai chân cứ run bần bật. Trân Trân thì mồ hôi vã ra che mờ nhãn quang. Tay nàng bóp chặt lại để chịu đựng sự hành hạ của Đan sa.

Tiểu Linh thì nghiến răng ken két.

Túc Lệ thảnh nhiên nhìn những con người đang khổ sở đó. Nàng lạnh lùng nói :

- Sức lực của các người bị Đan sa thần thảo hút đến cạn kiệt ví như ngọn đèn hết dầu đang leo lét. Bổn hình chủ với tay phủi nhẹ một cái thì đã lấy mạng được rồi. Sao còn chưa ngoan ngoãn quì xuống chịu tội.

Tiểu Linh nghiêm giọng nói :

- Dâm phụ! Có bản lĩnh thì cứ ra tay! Chúng ta cũng không quay về chốn ô uế đó đâu.

- Nói hay!

Túc Lệ chỉ tay vào mặt Tiểu Linh :

- Thuận thì sống, chống thì chết. Người đầu tiên bổn Hình chủ lấy mạng để cho các người này sáng mắt là mi.

Túc Lệ vuốt mớ tóc mai lòa xòa dính trên trán. Nàng lấy từ thắt lưng ra một lọ tịnh bình màu lam ngọc đưa lên cao :

- Các người kia nghe đây... Trong các người, ai ra tay trước chặt cái đầu của ả thì bổn Hình chủ sẽ trao lọ tịnh bình Đan sa cho người đó.

Trân Trân run bắn toàn thân. Nàng quả thật không ngờ Vương Túc Lệ lại đanh ác như vậy. Ả muốn dùng Đan sa làm mồi nhử để các tỷ muội của nàng tàn sát lẫn nhau.

Trân Trân nghiến răng bước lên ba bộ.

- Ta sẽ lấy mạng Tiểu Linh.

- Tốt lắm... Hãy hành động đi.

Tiểu Linh biến sắc. Tình huống này thì quả là nàng không còn phương cách chi xử lý được rồi. Bình thời nàng là một người thông minh, nhưng sao hôm nay nàng cảm thấy u tối vô cùng.

Trân Trân nhìn Túc Lệ :

- Ta cần lọ tịnh bình kia trước?

Túc Lệ lắc đầu :- Không... Lấy cái đầu Tiểu Linh trước.

- Ta đâu tin vào lời nói của thị.

- Hừ! Tưởng qua mặt bổn Hình chủ được à? Có phải ngươi tính dụng xảo ngôn đặng có Đan sa, phục hồi công lực đối mặt với bổn Hình chủ tìm đường tháo thân.

Trân Trân thở ra :

- Thị đoán đúng ý của ta đó.

Trân Trân vừa nói vừa bất ngờ dựng song chưởng tống ra hai đạo kình Băng Hàn tập kích Vương Túc Lệ.

Hai đạo kình Băng Hàn của nàng phát tác ra nhẹ như gió thu đang chuyển qua gió đông, hiu hiu lạnh, khiến cho Túc Lệ bật cười dòn dã :

- Băng Hàn chưởng của người chỉ làm mát Vương Hình chủ mà thôi. Đến lượt ta trả lễ đây.

Túc Lệ vừa nói vừa dựng song thủ ngang ngực từ từ đẩy tới Trân Trân hai đạo nhuyễn kình xoáy hình trôn ốc. Mũi hai dòng xoáy kình nhọn hoắt như hai mũi khoan có thể san bằng mọi hướng ngại vật.

Trân Trân thấy hai đạo kình của Túc Lệ áp tới mình thừa biết tử thần đã đặt tay lên vai nàng.

Ầm...

Trân Trân chỉ thối lùi về sau ba bộ, ngồi bệt xuống đất đầu óc tối sầm, hai tai nghe những tiếng u u. Nàng ngỡ mình đã chết rồi.

Trân Trân buột miệng nói :

- Vĩnh biệt...

Nhưng khi mở mắt thì mới nhận ra vây quanh nàng là Cúc Cúc, Sư Sư, và Tiểu Linh.

Còn đối mặt với Vương Túc Lệ chính là Băng Tâm tiên tử Công Tôn Thất Thất.

Trân Trân mừng rỡ reo lên :

- Tỷ tỷ!

Thất Thất quay lại nhìn nàng :

- Muội muội hãy tịnh công ráng chịu qua thời khắc hành hạ của Đan sa... Để ả dâm phụ này cho tỷ.

Thất Thất dấn đến hai bộ đối mặt với Vương Túc Lệ.

- Túc Lệ! Thất Thất thỉnh giáo tuyệt nghệ của ngươi.

- Hừ... Băng Tâm tiên tử! Ngươi tưởng Vương hình chủ sợ ngươi sao?

Vương Túc Lệ nói mấy lời với Thất Thất rồi khoát tay ra lệnh cho bọn thuộc hạ đứng sau lưng :

- Bổn Hình chủ sẽ đấu với Băng Tâm tiên tử, còn các ngươi thu nạp mấy tên kia cho ta.

Thất Thất chột dạ.

Nàng nghĩ thầm :

- Tình hình này xem ra bất lợi cho mình rồi. Một mình dâm phụ mình có thể cản tay ả, nhưng mình không thể chia làm hai vừa đấu với Túc Lệ vừa cản tay mấy tên này.

Thất Thất nghĩ vậy tỏ ra lo lắng vô cùng. Nhưng tình thế đâu cho nàng còn thời khắc suy nghĩ nữa.

Túc Lệ đã dựng chưởng xông thẳng vào Thất Thất. Trong tình huống này, Thất Thất đâu còn cách chi khác ngoài ý niệm giải quyết cuộc đấu giữa nàng với Túc Lệ càng nhanh càng tốt. Không cần tránh né, Thất Thất cũng dựng ngọc thủ vận dụng Hấp Tinh đại pháp đến tầng tối thượng đón thẳng vào chưởng ảnh của Túc Lệ.

Ầm...

Vô hình chung vì sự nôn nóng, ngọc thủ của Thất Thất vừa chạm vào ngọc thủ của Túc Lệ đã hít chặt lấy nhau. Hai người trong lần chạm chưởng đầu tiên đã chuyển qua đấu nội lực.

Chung quanh hai người, những dòng nội khí tỏa ra quấn ghịt lấy họ. Tình thế này càng bất lợi cho nhóm của Nhất Phàm đại sư và Tiểu Linh hơn. Ngay cả Thất Thất cũng bất lợi nữa. Bởi trong lúc đấu nội lực với Túc Lệ, thì bất cứ một gã thuộc hạ nào cũng có thể lợi dụng thời cơ lấy mạng nàng từ phía sau.

Đất dưới chân Thất Thất từ từ phồng lên bởi oai lực của Hấp Tinh đại pháp, trong khi đó đất dưới chân của Túc Lệ lại lún sâu xuống, chứng tỏ ả cũng có thần công hộ thể.

Vẻ mặt hai người càng lúc càng căng thẳng tột cùng, bởi họ đã nhận ra sự ngang tài ngang sức, bên tám lạng, bên nửa cân và có đấu đến lực tàn sức kiệt thì cả hai cùng chết một lượt.

Túc Lệ mỉm cười :

- Băng Tâm tiên tử cũng chỉ có vậy thôi à?

- Ta và ngươi cùng chết.

- Mười tên thuộc hạ của bổn Hình chủ thanh toán lũ kia xong thì đến lượt Tiên tử làm sao Túc Lệ này chết được.

Quả đúng như Túc Lệ nói. Tình huống xảy ra như dầu sôi lửa bỏng, chỉ có kỳ biến nào đó mới thay đổi được tình thế cực kỳ bất lợi này mà thôi.

Mười gã Hình Sát đường dưới trướng Túc Lệ đồng loạt rút binh khí, như bầy sói dữ ào ào lao vào nhóm Nhất Phàm đại sư, Cúc Cúc, Tiểu Linh và Trân Trân. Bình thời, chỉ mỗi một Cúc Cúc thôi cũng đủ lấy mạng những tên thuộc nhân này rồi, nhưng lúc này họ giở tay giở chân không nổi, lại bị Đan sa hành hạ thì đâu còn cách gì ngoài việc nhắm mắt chờ chết.

Ảnh những cây quỷ đầu đao nhoáng lên tạo thành một màn lưới chết chụp xuống đầu Nhất Phàm đại sư và các nàng.

Reng...

Hai ánh chớp sáng ngời bất thần xuất hiện, xoay vùn vụt như chong chóng kẽ nhanh một đường vòng cắt tiện những thanh quỷ đầu đao đó.

Mười gã thuộc nhân Hình Sát đường thất sắc, trên đời này làm gì có thứ binh khí đó, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Tiểu Quân và Tiểu Hồng đồng loạt xuất hiện.

Tiểu Hồng vỗ tay :

- Thúc thúc thấy chưa “Tử Phương Thoa” chém sắc như chém bùn đó.

Trên tay Tiểu Quân là thứ binh khí kỳ quặc lạ lùng vô cùng. Nó tợ như vành trăng khuyết tỏa ánh sáng xanh lè.

Tiểu Linh mừng rỡ :

- Tiểu Quân... Tiểu Quân.

Tiểu Quân nhìn mười gã thuộc nhân Hình sát đường :

- Tiểu gia tha mạng cho các ngươi đó... Hãy đi đi, đừng quay lại Kim Sa phái nữa sẽ được sống.

Mấy gã thuộc hạ Hình Sát đường lưỡng lự. Bọn chúng đâu thể đi được, bởi phản bội Kim Sa thánh quân chẳng khác nào tự kết liễu đời mình vì không nhận được Đan sa.

Mười gã nhìn nhau, rồi đồng loạt quát lớn, bâu lấy Tiểu Quân.

Tiểu Quân cau mày :

- Các ngươi muốn chết!

Ảo sắc xanh rờn của Tử Phương Thoa lại nhoáng lên, không một tiếng la thảm, không một người nào kịp phát chưởng, tất cả đều trở thành những cái xác không đầu.

Vương Túc Lệ mặt biến sắc khi thấy oai lực của Tử Phương Thoa.

Tiểu Quân hỏi Tiểu Linh :

- Tiểu Linh... Thánh Cô Ngũ Phương Đài đâu?

- Thánh Cô cứu người rồi quay trở lại Kim cung.

Tiểu Quân quay lại Tiểu Hồng :

- Hồng nhi... Ở đây giải độc cho đại sư và những vị cô cô.

Tiểu Hồng gật đầu.

Tiểu Quân đưa mắt nhìn về phía Thất Thất và Vương Túc Lệ. Túc Lệ thấy chàng thả bước đến vẻ mặt đã căng thẳng vô cùng. Tiểu Quân vừa dừng bước, ả đã nói :

- Tiểu Quân! Nếu ngươi là quân tử hán đại trượng phu thì hãy đứng ngoài cuộc để ta và Băng Tâm tiên tử phân tài cao thấp.

Thất Thất nhìn Tiểu Quân rồi gật đầu :

- Đệ đệ đừng xen vào.

Tiểu Quân lùi lại một bộ.

Tiểu Hồng mặc dù đứng xa nhưng tất cả những gì Thất Thất và Túc Lệ nói đều lọt vào tai nàng.

Tiểu Hồng hỏi Nhất Phàm đại sư :

- Lão đại sư... Hai người đang đánh nhau kia, ai là người xấu ai là người tốt.

Đại sư vừa uống dược thảo giải độc Đan sa vừa nói :

- Băng Tâm tiên tử Thất Thất là người tốt. Còn ả đang đấu nội lực với Tiên tử là người xấu. Ả đã từng giết bao nhiêu người để thỏa tính cầm thú dâm loàn.

- Vậy hả! Để Tiểu Hồng giúp Thất Thất cô cô một tay.

Nhất Phàm lắc đầu :

- Đừng làm vậy... Băng Tâm tiên tử Công Tôn Thất Thất không chịu đâu.

Tiểu Hồng nheo mắt :

- Thất Thất cô cô không biết đâu.

- Điệt nữ dùng cách gì?

- Đại sư sẽ thấy thôi.

Tiểu Hồng bứt luôn mấy sợi tóc, se lại thành một chùm tơ đen mượt. Khi Tiểu Quân vừa quay lưng thì Tiểu Hồng vận nguyên âm thuần khiết, phát tác chỉ khí đưa lọn tóc vừa se thoát đi như một mũi ám khí.

Chùm tơ tóc của Tiểu Hồng làm ra không ghim vào chỗ nào khác trên người Vương Túc Lệ mà lại ghim ngay vào hai cánh mũi của ả.

Túc Lệ trợn mắt, há miệng.

- A...

Chính chùm tóc tơ của Tiểu Hồng đã khiến thị không thể điều hòa nguyên âm tỷ đấu nội lực cùng Thất Thất, chỉ một chút thời khắc gián đoạn thôi, thân ảnh Vương Túc Lệ đã bị Hấp Tinh đại pháp rút đến cạn kiệt chân khí trở nên khô đét, trông tợ cành cây mục cháy.

Ả quỵ xuống đất giẫy giụa, lăn lộn, cơ thể phát ra những âm thanh răng rắc. Túc Lệ nảy ngược, đầu bẻ ngược phía sau, hồn lìa khỏi xác.

Thất Thất ngạc nhiên vô cùng, nhìn Tiểu Quân chằm chằm :

- Tiểu Quân!

- Không phải đệ giúp cho tỷ tỷ đâu.

Tiểu Hồng vỗ tay :

- Thất Thất cô cô võ công siêu phàm quá.

Tiểu Quân liếc xuống cái xác Túc Lệ. Tinh nhãn của chàng nhận ra lọn tóc kết thành chùm còn dính trong mũi Vương Túc Lệ.

Tiểu Quân nhìn Tiểu Hồng buông một câu :

- Ngày xưa có Tiểu Hắc Tử, ngày nay có ai đây.

Thất Thất nói với Tiểu Quân :

- Tiểu Quân! Chúng ta mau lên Kim cung. Phương Đài... Thường Nhẫn chắc đang bị nguy.

Tiểu Quân nói với Tiểu Hồng :

- Hồng nhi! Con ở đây với lão tăng và các vị cô cô.

Tiểu Hồng phụng phịu :

- Không! Tiểu Hồng đi với thúc thúc...

Tiểu Quân lắc đầu :

- Không được! Trên kia nguy hiểm lắm. Không phải chỗ của con.

- Nhất Phàm đại sư đi với Xảo Quỷ.

Tiểu Hồng reo lên :

- Hay quá! Lão tăng cho Tiểu Hồng đi với nghe.

Tiểu Quân thở dài một tiếng nghiêm giọng nói :

- Nếu như có bất trắc, các vị để mặc Tiểu Quân rồi rời ngay khỏi đây, quay về Chung Nam sơn. Mọi người phải bảo trọng.

Chàng nhìn Tiểu Hồng :

- Nhất là Tiểu Hồng.

Thất Thất nắm tay Tiểu Hồng :

- Hồng nhi đã có tỷ tỷ. Đệ đệ đừng lo

- Vậy chúng ta đi!

Mọi người đồng tình quyết tâm kéo lên Thất sơn. Cùng lúc đó thì xuất hiện hai đạo quần hào kéo đến. Một đạo do những người Thiếu Lâm dẫn đầu, đạo thứ hai chính là quần hùng do Ngọc Quan Âm Mẫn Vĩ Linh làm chủ kỳ.

Ngọn Thất sơn, vốn trước đây đã từng là tuyệt địa võ lâm, nay bỗng trở nên rộn rịp vô cùng.

Chương 62: Gieo nhân gặp quả

Đỗ Hạo Thiên nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn chằm chằm. Gã ngửa đầu bật lên tràng cười kiêu thị :

- Tử Kiếm Thường Nhẫn! Ngươi đấy à... ha... ha... ha... ha.

Tử Kiếm Thường Nhẫn dấn đến ba bộ. Đôi mắt u hoài ngầu đục của gã đã nhìn thấy cái xác của Ngũ Phương Đài.

- Ngũ Phương Đài! Ngũ Phương Đài!

Đỗ Hạo Thiên chỉ xác Ngũ Phương Đài :

- Ờ... Ngũ Phương Đài đó! Ả chính là Ngũ Phương Đài một thị nữ ngu muội, dám chống lại bổn Thánh Quân... và sẽ bị bổn Thánh Quân ăn thịt. Nếu như người giết được ta... thì tâm nguyện của Ngũ Phương Đài là mang xác ả vào bí cung... À quên Kim cung.

Đỗ Hạo Thiên cắt ngang lời nói nhìn những thớ thịt trên mặt gã giần giựt.

Đỗ Hạo Thiên nói tiếp :

- Ngươi đến đây để chống đối bổn Thánh Quân à?

- Ta sẽ giết ngươi!

- Ha... ha... ha...ha...

Gã cắt ngang tràng cười cay độc, rồi nói :

- Bổn tọa tức cười quá. Thường Nhẫn! Ngươi giết được ta ư? Ngươi mà có thể giết được bổn tọa. Nếu ngươi giết được bổn tọa, thì đáng mặt là bá chủ võ lâm đó.

Đỗ Hạo Thiên nói dứt câu, lột phăng tất cả y trang kim bào của mình.

Thường Nhẫn thoáng nheo mày bởi thân thể trong suốt như ngọc lưu ly của Đỗ Hạo Thiên.

Đỗ Hạo Thiên ngoắc Thường Nhẫn :

- Nào, Tử kiếm Thường Nhẫn! Hãy lại đây giết bổn Thánh Quân.

- Thường mỗ sẽ giết ngươi.

Thường Nhẫn cầm đốc kiếm, vận dụng tất cả nguyên ngươn bản thân, từ từ dấn tới từng bước. Mỗi bước chân của Thường Nhẫn đều để lại dấu ấn trên sàn gạch. Vẻ mặt của Thường Nhẫn trang trọng đến cực độ.

- Đỗ Hạo Thiên! Ta sẽ giết ngươi!

Một ảnh chớp đã được tạo ra bởi thanh Huyết kiếm. Một vòng cầu huyết quang thi đúng hơn. Có lẽ đây là lần đầu tiên Tử Kiếm Thường Nhẫn dụng tất cả công lực của mình thi triển Huyết kiếm tử chiêu nên cả không gian tòa đại sảnh chấn động. Ánh cầu vòng huyết quang đó nhuộm đỏ mọi vật dụng trong tòa đại sảnh này.

Keng...

Thường Nhẫn lùi luôn ba bộ, trên tay y chỉ còn đốc thanh Huyết kiếm, phần lưỡi đã vỡ ra thành từng mảnh vụn.

Mặc dù hứng trọn một chiêu tử kiếm của Thường Nhẫn, nhưng Đỗ Hạo Thiên vẫn chẳng hề hấn gì. Vả chăng cái có thể có là những tia lửa nhoáng lên rồi vụt tắt, trong khi thanh Huyết kiếm đã vỡ nát làm muôn mảnh.

Tay kiếm Thường Nhẫn tê rần, tưởng chừng như hổ khẩu đã vỡ toang.

Đỗ Hạo Thiên gằn giọng :

- Ngươi khiến bổn tọa rát bỏng đấy. Đến lượt ta trả lễ đây.

Đỗ Hạo Thiên quát lớn một tiếng :

- Lôi Âm Thần.

Cùng với tiếng quát như sấm động đó, đôi tay xám xịt của gã đột ngột vụt vươn dài ra không sao có thể tưởng tượng được.

Đôi trảo công “Lôi Âm Thần” nhanh như cắt thộp vào hai bờ vai Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Đỗ Hạo Thiên bật lên tràng cười dữ dội, nghe tợ tiếng trú của loài quỉ dữ.

- Ha... ha... ha... ha...

Gã cắt tràng cười nói :

- Bổn tọa sẽ xé xác ngươi, ăn thịt ngươi. Tử Kiếm Thường Nhẫn, ngươi dám chống lại bổn tọa thì đáng bị ta tọng vào bụng rồi.

Thường Nhẫn giẫy giụa, nhưng không sao thoát khỏi đôi trảo công “Lôi Âm Thần”.

Đỗ Hạo Thiên rút hai cánh tay lại, cắp theo Thường Nhẫn về sát gã. Y chìa mặt :

- Bổn tọa sẽ ngoạm từng miếng thịt của ngươi.

- Đỗ Hạo Thiên... Ngươi điên rồi.

- Bổn tọa không điên đâu. Ai chống lại bổn Thánh Quân sẽ bị ăn từng miếng thịt.

Gã từ từ ghé miệng vào cổ Thường Nhẫn.

Thường Nhẫn lắc đầu :

- Ngươi là loài quỷ dữ.

Khi Đỗ Hạo Thiên vừa đặt miệng vào cần cổ Thường Nhẫn, thì Tiểu Quân và Thúy Ngân Đài xuất hiện.

Tiểu Quân thét lớn :

- Dừng lại tên quỷ dữ!

Đỗ Hạo Thiên giật mình, ngước đầu lên. Gã nhận ra Tiểu Quân cùng với Thúy Ngân Đài đứng ngay trước mặt mình.

Tiểu Quân đặt cầm nã thủ vào yết hầu Ngân Đài. Chàng gằn giọng nói :

- Đỗ Hạo Thiên! Nếu ngươi giết Tử Kiếm Thường Nhẫn thì Tiểu Quân sẽ bóp nát yết hầu sư muội ngươi.

Đỗ Hạo Thiên cau mày :

- Tiểu Quân! Ngươi hăm dọa ta đấy à?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Ta không hăm dọa ngươi đâu! Mà ta sẽ thực thi lời nói của mình đó.

Đỗ Hạo Thiên chớp mắt liên tục. Gã nhìn Tiểu Quân bằng ánh mắt của loài sói lang, rồi từ từ chuyển dịch lại Thúy Ngân Đài.

Đỗ Hạo Thiên nhếch mép cười ruồi, nụ cười của gã không sao có thể hiểu được ý nghĩa.

Đỗ Hạo Thiên nói :

- Xảo Quỷ! Ngũ Phương Đài đã chết nên Thường Nhẫn cũng sẽ chết, sau đó đến lượt ngươi. Tâm nguyện của Phương Đài là được an táng trong Kim cung. Nếu ngươi giết được bổn Thánh Quân nhớ đưa xác ta vào chung với Phương Đài nhé.

Y nhìn lại Thường Nhẫn :

- Ngươi có muốn nằm chung với bổn tọa và Thánh Cô không?

- Ngươi có chết cũng không đáng được chôn.

- Ha... ha... ha... ha...

Sau khi buông tràng cười khủng bố và gớm ghiếc đó, Đỗ Hạo Thiên gằn từng tiếng :

- Bổn tọa không được chôn với Thánh Cô thì chắc chắn Tiểu Quân đáng được nằm cạnh Thánh Cô chứ không phải là ngươi. Nếu không có Đồng Mã Kỳ, thì chắc chắn Thánh Cô Ngũ Phương Đài để trọn trái tim cho Xảo Quỷ chứ không phải là ngươi đâu.

Đỗ Hạo Thiên nói xong mấy lời đó, quay lại nhìn Tiểu Quân :

- Sư muội của bổn tọa cũng đáng yêu lắm đấy. Nếu ngươi không hưởng thì cứ việc hủy hoại đi.

Ngân Đài bặm môi. Nàng lí nhí nói :

- Tiểu Quân giết ta đi!

Tiểu Quân chưa kịp phán xử ra sao thì đôi trảo “Lôi Âm Thần” của Đỗ Hạo Thiên nhất bổng Thường Nhẫn lên.

Gã gằn giọng :

- Kẻ chống ta đều như thế này đây!

Xoạt...

Sau tiếng xoạt lạnh lùng khô khốc, Thường Nhẫn bị xé ra làm hai.

Tiểu Quân thất sắc. Chàng không thể nào tin được Đỗ Hạo Thiên có thể hành động như vậy.

Đỗ Hạo Thiên xé Thường Nhẫn làm đôi, vung tay quăng về hướng cái xác của Ngũ Phương Đài. Gã nhìn Tiểu Quân :

- Đến lượt ngươi!

Tiểu Quân buông một câu lạnh lùng :

- Ngươi không chết không được.

Chàng thả tay cầm nã thủ khỏi yết hầu Thúy Ngân Đài.

Tiểu Quân dấn lên một bộ, hai tay thủ sẵn đôi Tử Phương Thoa.

Đỗ Hạo Thiên vận “Lôi Âm ma công” đến cảnh giới tối thượng. Toàn thân gã trong suốt như ngọc lưu ly, và thêm màn sương trắng bao bọc. Trông gã bây giờ chẳng khác bộ khô cốt quái dị, lạ thường.

Tiểu Quân nghiến răng, quát lớn một tiếng :

- Song Long Xuất Hải!

Đôi Tử Phương Thoa từ tay chàng rít lên những tiếng sáo vi vu, rồi bay vụt về phía họ Đỗ.

Chát...

Những tia lửa nhoáng lên rồi vụt tắt. Tử Phương Thoa quay trở về tay Tiểu Quân.

Chàng thoáng một chút ngạc nhiên, bởi Đỗ Hạo Thiên vẫn đứng sừng sững, chẳng có một chút suy xuyển gì. Vả chăng chỉ có một chút khói trắng bốc lên từ chỗ va chạm.Tiểu Quân thối lui một bộ.

Đỗ Hạo Thiên gằng giọng.

- Ngươi đáng chết như gã Thường Nhẫn lắm.

Gã quát lớn một tiếng :

- Lôi Âm Thần!

Tiểu Quân đã chuẩn bị rồi, vừa thấy đôi tay quái dị tợ hai cánh tay xác chết vươn dài ra nhanh như chớp toan thộp vào vai chàng, thì Tiểu Quân đề khí vận dụng Di Hình tướng pháp thoát lên. Chàng chạy trên đôi tay quái dị của Đỗ Hạo Thiên, đồng thời phát tác Tử Phương Thoa tập kích vào yết hầu gã.

Chát... Chát...

Đỗ Hạo Thiên chỉ lùi một bộ, thu hồi đôi trảo công quái dị.

Gã buông một câu :

- Khá lắm... hay lắm...

Tiểu Quân không thể tưởng tượng được, Tử Phương Thoa cũng chẳng làm gì được gã quỷ dữ này.

Nếu Tử Phương Thoa không lấy mạng được Đỗ Hạo Thiên, thì trên đời này đâu còn thứ binh khí nào có thể thâm nhập vào họ Đỗ. Trong tình hình trước mắt, Tiểu Quân quả là chẳng còn con đường nào ngoài cái chết thầm chực chờ.

Chàng tiếp tục thi triển một tuyệt thức Đàn Chỉ thần công phối hợp với Tử Phương Thoa.

Chát... Chát...

Tiểu Quân vừa phát tác thế công thì thấy trước mặt mình đôi bản thủ xám ngoét vồ tới.

Tiểu Quân ngã người ra sau, đôi bản thủ Lôi Âm Thần lướt xoạt ngay trên khuôn mặt Tiểu Quân cách chưa đầy hai đốt tay.

Đỗ Hạo Thiên bất ngờ phóng vụt đến, dụng cước đạp xuống lồng ngực Tiểu Quân.

- Ngươi phải chết!

Tiểu Quân kịp lăn tròn qua bên, phạt luôn Tử Phương Thoa vào gót chân của đối phương.

Chát...

Những tia lửa nhoáng lên rồi nhanh chóng tan biến, nhưng ngay cả gót chân của Đỗ Hạo Thiên, Tử Phương Thoa vẫn chẳng có tác dụng gì.

Chân Đỗ Hạo Thiên đạp hụt Tiểu Quân, nện thẳng xuống sàn gạch.

Bình...

Cả gian đại sảnh như lọt thỏm vào vùng chấn động dữ dội khiến nó phải rung chuyển sau cái nện gót của họ Đỗ. Tiểu Quân biến sắc lăn tròn về phía cửa.

Đỗ Hạo Thiên gằn giọng nói lớn :

- Tiểu Quân ngươi có thể chạy thoát khỏi bàn tay bổn Thánh Quân sao?

Cùng với lời nói đó, Đỗ Hạo Thiên cong mười ngón tay rồi búng ra mười đạo chỉ đen kịt “Lôi Âm Thần”. Thế chỉ của Đỗ Hạo Thiên tiềm ẩn một sức mạnh di sơn đảo hải, san bằng mọi chướng ngại vật khi nó đi qua, đồng thời tạo ra một thứ âm thanh chói tai.

Tiểu Quân thấy thế chỉ của đối phương chỉ trong chớp mắt đã tập kích vào thân ảnh chàng, không cho chàng một kẽ hở có thể dụng Di Hình Tướng tháo thân. Nếu trúng mười đạo chỉ, thân ảnh chàng chẳng khác nào bị bằm ra thành mười khúc.

Trong tình thế không còn đường lùi, Tiểu Quân nghiến răng vận dụng tất cả công lực tu vi, phát tác mười đạo đàn chỉ thần công ngáng đỡ mười đạo “Lôi Âm Thần”

Ầm...

Đón thẳng mười đạo chỉ Lôi Âm Thần của Đỗ Hạo Thiên, thân ảnh Tiểu Quân bị nhấc bổng lên, bay luôn về phía sau va lưng vào vách tòa đại sảnh.

Bình...

Chàng gượng đứng lên trong đầu vang những tiếng u u, mắt hoa, chẳng còn nhận được đối phương đứng đâu nữa.

Đỗ Hạo Thiên bật lên tràng cười khằng khặc. Gã gằn từng tiếng :

- Tiểu Quân! Ta sẽ tọng ngươi vào bụng như đã từng ăn Đồng Mã Kỳ.

Tiểu Quân nghe Đỗ Hạo Thiên nói mà xương sống lạnh buốt. Không phải chàng là kẻ tham sinh sợ tử, mà thật ra chàng đang tưởng tượng Đỗ Hạo Thiên đang hóa thân thành con quỷ nhân có một không hai trên cõi đời này.

Hai cánh tay xám ngoét của Đỗ Hạo Thiên vươn dài ra toan thộp lấy bờ vai Tiểu Quân, thì Thúy Ngân Đài lướt ra đứng chắn ngay trước mặt chàng.

- Đỗ đại ca! Đừng giết Tiểu Quân...

Nàng lắc đầu, vừa nói vừa khóc :

- Đỗ đại ca! Muội van xin đại ca đừng giết Tiểu Quân.

- Ngươi cũng chống lại ý muốn của bổn Thánh Quân nữa à?

Ngân Đài lắc đầu :

- Muội không chống! Muội chỉ xin đại ca đừng giết Tiểu Quân thôi.

- Bổn tọa muốn ăn thịt gã. Tránh ra! Nếu không bổn tọa cũng sẽ phanh thây ngươi.

Ngân Đài rùng mình. Nàng không ngờ Đỗ Hạo Thiên lại có thể nói ra được lời đó.

Ngân Đài có biết đâu, một khi Đỗ Hạo Thiên đã dụng “Lôi Âm Thần” giết người, hắn sẽ bị mùi tử khí khiến cho thần trí say máu, hóa thành ác nhân gớm ghiếc nhất trên trần đời này.

Ngân Đài lắc đầu :

- Đại ca giết muội cũng được! Nhưng hãy tha cho Tiểu Quân.

Đỗ Hạo Thiên lườm hai con ngươi xanh rờn :

- Ngươi chống lại ý niệm của bổn Thánh Quân. Ta cũng sẽ phanh thây ngươi.
Gã vừa nói vừa toan phát động “Lôi Âm Thần” vỗ vào đỉnh đầu Thúy Ngân Đài.

Giữa lúc thập tử nhất sinh đó, có tiếng Sư Tử Hống cất lên ầm ầm. Cùng với tiếng Sư Tử Hống tuyệt công của Phật gia là tiếng ê a một bài kệ từ ngoài cửa vọng vào.

Vừa nghe những âm thanh êm dịu kia, không biết có oai lực gì mà Đỗ Hạo Thiên bất giác lùi luôn hai bộ. Đôi tinh nhãn ma quái trừng trừng hướng ra ngoài cửa.

Ngọc Quan Âm Mẫn Vĩ Linh trong tư thế ngồi kiết đà, là đà phiêu điêu như bậc thượng tiên đằng vân lướt vào trong tòa đại sảnh. Dung diện của Ngọc Quan Âm Mẫn Vĩ Linh trang trọng ngỡ như một pho tượng ngọc.

Nàng ê a cất tiếng niệm Tu La đại tụng, mặc dù lời kinh của Ngọc Quan Âm nghe thật êm tai, nhưng lại tiềm ẩn một nội lực vô biên mới khiến cho Đỗ Hạo Thiên phải dùng đôi quỷ thủ bịt hai lỗ tai.

Thân ảnh của gã đang trong suốt như ngọc, bất giác hiện lên những vết sướt sẫm màu.

Tiểu Quân nhìn những vết sướt đó chằm chằm. Chàng nghĩ thầm :

- “Trên người gã có mười hai vết sướt... chắc chắn những vết sướt sẫm màu kia do đao kiếm tạo thành”.

Tiểu Quân lắc đầu nghĩ ngược lại :

- “Gã đã luyện tới cảnh giới tối thượng, ngay cả Tử Phương Thoa cũng chưa chạm được vào thân thể gã thì đao kiếm nào làm sướt được da thịt của Đỗ Hạo Thiên. Chỉ có... Chỉ có... Càn Khôn kiếm khí của Ngũ Phương Đài”.

Chàng bặm môi nghĩ tiếp, trong khi Ngọc Quan Âm đã tụng gần hết bài Tu La đại tụng :

- “Ngũ Phương Đài! Có thể nàng dụng Càn Khôn kiếm khí để lại những vết tích cần thiết cho mình biết.”

Ngọc Quan Âm vẻ mặt càng lúc càng trang trọng. Nàng không ngờ với tuyệt đỉnh công phu của Chung Nam sơn, Tu La đại tụng mà Đỗ Hạo Thiên cũng chỉ chao đảo thôi. Nếu như Tu La đại tụng không làm gì được gã thì trên thế gian này đâu còn thứ võ công nào khả dĩ chống được “Lôi Âm Thần”.

Tu La đại tụng vừa dứt câu cuối cùng, Đỗ Hạo Thiên như bừng tỉnh khỏi cảnh giới ảo giác do oai lực Tu La khống chế thần thức.

Cũng vừa lúc đó, Tiểu Quân quyết định ra tay. Chàng quát lớn :

- Long Triều Vượt Sóng!

Hai ngọn Tử Phương Thoa bay vút ra khỏi đôi tay của Tiểu Quân, như hai đạo chỉ kinh hồn nhắm vết sướt mờ nhạt trên cơ thể họ Đỗ lao tới.

Rét... chát..

Đỗ Hạo Thiên nẩy ngược lên, rú lên tiếng kêu khủng khiếp, ngay cả tòa đại sảnh cũng rung chuyển ầm ầm.

Cơ thể Đỗ Hạo Thiên bị Tử Phương Thoa chém tách làm hai theo một đường sướt, Tử Phương Thoa quay ngoắt trở lại, theo ý niệm của Tiểu Quân điều khiển, xả chớp nhoáng mười hai thức nhất nhất đều theo những đường sướt nhàn nhạt ẩn hiện trên thân thể trong vắt của gã.

Mỗi lần Tử Phương Thoa xả xuống, thì một luồng khí đen lại bốc lên, tỏa ngợp mùi tử khí nồng nặc.

Ầm...

Đỗ Hạo Thiên đột ngột bể vụn ra từng mảnh nhỏ, rơi vãi khắp nơi. Chỉ còn lại duy nhất mỗi chiếc thủ cấp là còn nguyên vẹn.

Mặc dù còn mỗi cái thủ cấp, nhưng mắt gã vẫn chớp liên tục vì sự ngạc nhiên quá đỗi, bởi không ngờ nổi sao mình lại có thể vỡ nát ra như vậy.

Tử Phương Thoa đao ngoặt lại một lần nữa. Và lần này đôi Tử Phương Thoa như hai lưỡi tầm sét từ trên cao nện thẳng xuống chiếc thủ cấp của Đỗ Hạo Thiên.

Bình...

Chẳng còn một cái gì nguyên vẹn của họ Đỗ. Y đã luyện “Lôi Âm Thần” để dựng nghiệp bá vương, giờ thì cái y có là một cái chết không toàn thây.

Nhất Phàm đại sư niệm phật hiệu :

- A di đà Phật!

Ngân Đài nấc khẽ một tiếng.

Ngọc Quan Âm nhìn mọi người :

- Nhiệm vụ của ta đến đây là xong... ta quay về Chung Nam sơn và hy vọng đừng một ai đến quấy nhiễu núi Chung Nam.

Tiểu Quân bồi hồi nhìn Ngọc Quan Âm :

- Tỷ tỷ... Đa tạ tỷ tỷ đã giúp Tiểu Hắc Tử.

Ngọc Quan Âm mỉm cười :

- Ngươi có lòng với ta... ta phải đáp lại tấm lòng của ngươi.

Tiểu Quân cùng tất cả mọi người có mặt tại Kim cung làm lễ an táng Ngũ Phương Đài theo tâm nguyện của nàng. Tử Kiếm Thường Nhẫn cũng được chôn trước lối vào Kim cung mãi mãi làm người hộ tướng trung thành của Ngũ Phương Đài. Dù sao đó cũng là ý niệm mà Thường Nhẫn chẳng bao giờ bộc lộ cùng ai.

Tiểu Hồng chờ cho Tiểu Quân hành lễ tưởng niệm những người đã chết, mới lí nhí nói :

- Thúc thúc! Tiểu Hồng nghe nói thúc thúc có chiếc Lâu thuyền đẹp lắm phải không?

Chàng nhún vai :

- Nó đã chìm rồi... vĩnh viễn không bao giờ nổi lên nữa.

- Eo ôi...

Tiểu Hồng kiểng chân nói nhỏ vào tai chàng :

- Phía sau núi Chung Nam có một cây sao đã năm trăm năm. Thúc thúc cứ đến xin sư mẫu nhất định sư mẫu sẽ cho thúc thúc đóng một chiếc thuyền mới.

Tiểu Quân rùng mình :

- Thúc thúc lại xâm nhập Chung Nam sơn nữa à? Sợ quá!

- Sư mẫu còn dám cho thúc thúc mượn Tử Phương Thoa thì nhất định sẽ cho thúc Thúc cây sao đó thôi mà... Thúc thúc đóng thuyền cho Tiểu Hồng nhé.

- Hồng nhi lại đòi hỏi rồi. Được thúc thúc sẽ xin với sư mẫu.

Tiểu Hồng reo lên :

- Hay quá... Thích quá...

Đồng Tiểu Linh hỏi Tiểu Hắc Tử :

- Có gì mà Tiểu Hồng thích quá như vậy?

- Thúc thúc sẽ đóng chiếc Lâu thuyền cho Tiểu Hồng nè.

Tiểu Linh mỉm cười :

- Nếu đóng xong cho cô cô đi với được không?

- Được chứ! Nhất định là có Tiểu Linh cô cô, Cúc Cúc cô cô, Sư Sư cô cô, và Trân Trân cô cô nữa.

- Vậy chiếc lâu thuyền đó phải bự lắm.

- Phải bự rồi.

Thất Thất cùng với Ngân Đài tiến lại bên Tiểu Quân. Thất Thất nói :

- Đệ đệ! Tỷ phải đi đây.

- Tỷ tỷ tính đi đâu?

Thất Thất mỉm cười, rồi lí nhí nói :

- Ngọc Quan Âm Mẫn Vĩ Linh thỉnh tỷ tỷ và Ngân Đài cô nương đến Chung Nam sơn vui thú an cư một thời gian.

- Tiểu Quân cũng tính đến Chung Nam sơn đây.

- Đệ cũng đến núi Chung Nam nữa à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đệ đệ đến Chung Nam sơn theo sự thỉnh cầu của... của...

Tiểu Quân ngoắc Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng tiến lại bên chàng :

- Thúc thúc có chuyện gì vậy?

- Mình đi thôi.

Tiểu Quân nheo mắt với Thất Thất :

- Tiểu Quân sẽ chờ tỷ tỷ ở đó.

Chàng cùng với Tiểu Hồng trổ khinh công thoát đi, thì Tiểu Linh cũng tất tả rượt theo. Nàng vừa rượt vừa nói :

- Xảo Quỷ chờ Tiểu Linh với.

Tiểu Hồng truyền âm nhập mật nói với Tiểu Quân :

- Thúc thúc! Coi bộ Tiểu Linh cô cô...

- Hồng nhi đang tập nói sàm như thúc thúc ngày xưa đó à?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước