LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Nhục thân chỉnh kiếm

Cạch...

Tiểu Linh nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn. Nàng không ngờ gã lại tra kiếm vào vỏ.

Tử Kiếm Thường Nhẫn chiếu cặp mắt lạnh lẽo vào Tiểu Quân rồi ngước lên nhìn Tiểu Linh :

- Khi y tỉnh rượu... Cô nương nói lại, Thường mỗ hẹn y tại “Hồ Lạc Thủy”. Tại hạ thực hiện sứ mạng của mình, nhưng không thể hạ thủ y trong lúc này.

Tử Kiếm Thường Nhẫn nói xong mấy lời đó, thản nhiên khoát thanh Huyết kiếm, rồi lặng lẽ đứng lên quay lưng thả bước đi ra ngoài.

Phàm khi chia tay, người bình thường phải ôm quyền kiếu từ, nhưng với Tử Kiếm Thường Nhẫn thì không. Bởi hắn không bao giờ là kẻ khách sáo, trái tim của hắn đã băng giá, lạnh lùng theo năm tháng với trò tiêu khiển chết chóc.

Thường Nhẫn đi rồi, Tiểu Linh mới thở phào một tiếng. Lần đầu tiên nàng đối mặt với một kiếm sát tử, mới thấm thấu đặng nỗi sợ hãi nẩy sinh trong suy nghĩ.

Tiểu Linh nhìn lại Tiểu Quân. Nàng nheo mày, lắc đầu vì không tin trên cõi đời này có một người như gã. Y hình như chẳng màng đến chuyện sống chết, hay ít ra y cũng biết được cá tánh của Tử Kiếm không bao giờ xuất thủ với người chờ chết như gã.

Tiểu Linh thở hắt ra một tiếng. Nàng đặt tay vào vai Tiểu Quân :

- Tiểu Quân...

Tiểu Quân nhỏm dậy, trợn mắt nhìn Tiểu Linh.

Tiểu Linh ngạc nhiên :

- Ngươi...

Y lắc đầu :

- Sao cô nương ngu như vậy chứ!

- Ngươi chửi ta ngu?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng... Ta chửi ngươi ngu đó... Một kẻ ngu nhất trong thiên hạ... Thế mà cũng đòi san bằng Tứ Hải quán.

- Tại sao ngươi chửi Tiểu Linh ngu chứ... Hừ ta lo cho ngươi mà bị ngươi chửi nữa à.

Tiểu Quân nhún vai :

- Cô nương chẳng biết gì hết. Chuyện dĩ lỡ rồi, nếu ngươi không ngu thì ta ngu. Nhưng xem chừng chính ngươi là người ngu.

Tiểu Linh nạt ngang :

- Im miệng... Biết vậy Tiểu Linh đã để mặc cho Tử Kiếm ra sát chiêu giết quách ngươi cho rồi.

Tiểu Quân cười khẩy một tiếng :

- Nếu như Tử Kiếm Thường Nhẫn xuất thủ giết ta lúc này, tất nhiên ta sẽ chết mà không bao giờ chết thiệt. Nhờ cái chết đó mà Tiểu Quân sẽ được loại ra khỏi danh sách những người hắn phải hạ thủ.

Tiểu Linh cau mày :

- Ngươi nói Tiểu Linh không hiểu gì cả. Chẳng lẽ ngươi biết Thường Nhẫn sắp giết ngươi, nên mới uống rượu say chờ chết à.

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng vậy đó... Nếu như Tiểu Quân không uống say mèm thì nhất định giữa tại hạ và Thường Nhẫn phải có một người chết. Tiểu Quân chết lại không muốn điều đó xảy ra.

Y thở dài một tiếng rồi nói tiếp :

- Cô nương tự nhiên lại cản tay hắn, giờ thì khó mà có được cơ hội thứ hai.

- Cơ hội gì?

- Tử Kiếm Thường Nhẫn một khi ra tay giết người tất phải uống bốn cân rượu để lý trí và tình cảm của y không còn dằn vặt sau khi tay nhuộm máu. Cô nương nên nhớ, Thường Nhẫn một khi rút Huyết kiếm thì chỉ có một ý niệm sát nhân, ý niệm đó biến y thành một sát thủ vô địch nên không một ai đỡ nổi một chiêu của gã, nên Tiểu Quân mới giả vờ say để hạ bớt ý sát nhân của y thôi.

Gã lắc đầu :

- Trong khi ta đoán chắc Thường Nhẫn sẽ ra tay thì cô nương lại bi bô khiến y không ra tay được. Mà kiếm thuật của Tử Kiếm tập trung chỉ có một chiêu mà thôi.

- Y chỉ có mỗi một chiêu kiếm à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng... Thường Nhẫn chỉ có một thức kiếm thôi, nhưng ngay cả Tiểu Quân, mặc dù đã có ba chiêu kiếm của Vũ Kình, Thiên hạ đệ nhất kiếm cũng chưa chắc giữ được mạng mình. Nàng biết rồi chứ?

- Chiêu kiếm của Thường Nhẫn lợi hại vậy sao?

- Không lợi hại thì Thường Nhẫn không là Tử Kiếm.

Tiểu Quân lắc đầu nhìn Tiểu Linh :

- Tiểu Quân muốn nhân cơ hội nay, giả vờ say để giảm ý niệm sát nhân trong khi Thường Nhẫn ra chiêu sát tử. Nhân dịp đó ta có thể tìm cách hóa giải chiêu kiếm độc nhất đó, thế mà nàng lại..

- Tiểu Linh lo sợ cho ngươi mà thôi.

Tiểu Quân đứng lên phủi tay :

- Ta đâu cần nàng lo. Mà cũng lạ thật, vừa mới đây nàng khăng khăng đòi cắt lưỡi Tiểu Quân, thế mà tự nhiên thay đổi đột ngột... Đã không đòi hạ thủ Tiểu Quân lại còn lo lắng cho ta nữa. Lý do gì vậy?

Y chỉ tay vào cánh mũi, hóm hỉnh nói :

- Bộ nàng thấy ta có chân diện mục mỹ nam tử rồi sinh lòng trắc ẩn sao.

Tiểu Linh trợn mắt :

- Ngươi... Ngươi nói xàm.

- Nói xàm... Ờ nói xàm thì đừng bao giờ xen vào chuyện của Tiểu gia đấy nhé.

Tiểu Quân chấp tay sau lưng thả bước ra ngoài.

Tiểu Linh theo chân gã :

- Tiểu Quân ngươi đi đâu vậy?

Tiểu Quân quay lại :

- Ta đi đâu thì mặc ta, nàng hỏi chi vậy. Ờ nếu nàng có muốn theo ta thì theo.

- Ngươi đi đâu?

Y vuốt mũi :

- Đến kỹ viện... Nàng có thích đến đó không?

Mặt Tiểu Linh ửng hồng :

- Đến kỹ viện?..

Tiểu Quân gật đầu :

- Nàng có thích đến kỹ viện không... Nơi đó vui lắm, ta thì có các mỹ nhân hầu hạ, còn nàng có nhã hứng thì kiếm... Kiếm...

Tiểu Linh quát lớn :

- Im miệng...

Tiểu Quân chìa mặt nói :

- Không đi thì thôi làm gì gắt gỏng như vậy. Nàng không thích đến Kỹ viện thì cứ ở đây chờ gã Đỗ Hạo Thiên sai người khác đến lấy mạng.

Y nheo mắt cười mỉm nói :

- Ở tại đây nhé... Nếu có tơ tưởng thì cứ qua thư phòng của Tiểu gia... Tiểu gia có để lại một bộ trang y cũ, cứ lấy bộ trang phục đó mặc, tất coi như Tiểu Quân ở cạnh nàng.

- Tiểu Quân ngươi...

Tiểu Linh vừa nói vừa vận chuyển nguyên âm toan tống một chưởng công thẳng vào phần trung đẳng của Tiểu Quân, nhưng ngọc thủ của nàng vừa dựng lên thì Tiểu Quân đã thoát đi rồi. Chỉ trong chớp mắt, bóng của gã đã mất hút, chẳng để lại dấu tích gì.

Tiểu Linh dậm chân :

- Tiểu Quân... Tiểu Linh thề sẽ hành hạ ngươi sống không ra sống, chết chẳng ra chết đó.Tiểu Quân rời Bách Đăng lầu, trổ khinh công thoát về phía đông Trường An.

Vừa ra khỏi cổng thành, Tiểu Quân băng đến bờ sông Hoàng Phổ. Y vừa đặt chân đến bến thuyền nan đang bồng bềnh trên dòng nước.

Tiểu Quân mỉm cười cúi xuống gỡ một miếng ván bắc làm cầu thuyền, thả xuống sông, rồi trổ khinh thuật thoát luôn lên mảnh ván đó.

Mảnh ván nhỏ bé xem chừng không thể đỡ nổi tấm thân vạm vỡ của Tiểu Quân, nhưng không, chân gã vừa chạm vào mảnh ván hai tay đã phát triển kình khí, đẩy miếng ván băng băng về hướng chiếc thuyền nan.

Còn cách chiếc thuyền hai trượng, y chỉ hơi đảo bộ một cái, thân pháp như con chim cút, cất lên khỏi mảnh ván và nhẹ hạ xuống giữa khoang thuyền.

Tiểu Quân vừa trụ thân vừa nói :

- Tiếng tiêu của Thất Thất tỷ tỷ nghe càng lúc càng hay càng khoáng đạt, có thể sau này nếu tỷ tỷ chết, không còn ai có được tiếng kêu thanh nhã như vậy trên cõi đời này nữa.

- Vừa gặp mặt, ngươi đã nói lời xúi quẩy. Bộ Tiểu Quân đệ đệ muốn Thất Thất này chết lắm sao vậy?

Tiểu Quân khoát tay :

- Thất Thất tỷ tỷ đừng hiểu lầm... Tiểu Quân này đâu bao giờ muốn như vậy... Thậm chí còn muốn tỷ tỷ sống hoài... Sống đến khi giang hồ không còn mạng nào nữa...

- Thất Thất không ham đâu... Một mình Thất Thất sống cô độc lắm... Chỉ cần ngươi chết, Thất Thất sẽ chết theo ngươi.

Tiểu Quân nhăn mặt :

- Ậy... Tiểu Quân sống đến trăm tuổi, Thất Thất tỷ tỷ cũng trăm tuổi, lúc đó tức cười lắm.

- Tức cười cái gì?

- Thất Thất không còn xinh đẹp nữa, mà hóa thành một lão bà lưng còng, tay chống trượng.

Y thở dài một tiếng :

- Điều đó không ai tránh được.

- Tất nhiên là không ai tránh được rồi, nhưng đến lúc đó chắc đệ phải...

- Phải làm sao...

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Không dám nhìn mặt Thất Thất tỷ tỷ nữa...

- Tại sao không dám nhìn tỷ tỷ?

Tiểu Quân nheo mày, suy nghĩ một lúc rồi nói :

- Xấu lắm... Mất công Tiểu Quân phải tìm hoài niệm trong kỹ viện.

Thất Thất trừng mắt nạt ngang :

- Tiểu Quân... Ngươi...

Gã bước lại bên Thất Thất :

- Tiểu Quân nói xa vậy chứ, bây giờ Thất Thất tỷ tỷ nhanh sắc chưa úa tàn mà.

Gã cười khẩy rồi bước đến ngồi bên Thất Thất.

- Tiểu Quân vẫn thấy tỷ tỷ là người đẹp mãi không già.

- Tiểu Quân thấy Thất Thất đẹp sao cứ bỏ đi hoài vậy?

- Chẳng lẽ cứ đeo bám tỷ tỷ mãi hay sao.

Gã đổi giọng :

- Thất Thất tỷ tỷ đã tìm ra được manh mối nào chưa?

Thất Thất gật đầu :

- Có manh mối rồi.

Tiểu Quân nhìn nàng :

- Hôn tỷ tỷ một cái.

Cùng với câu nói đó, y hôn phớt qua má Công Tôn Thất Thất. Nhận cái hôn của Tiểu Quân, Thất Thất khẽ nhắm mắt lại như thể nàng đang tận hưởng sự ngọt ngào nhất trong cuộc đời này.

Tiểu Quân nheo mắt, tủm tỉm cười, ghé miệng vào tai Thất Thất :

- Tỷ tỷ thích chứ.

Thất Thất bẽn lẽn :- Tiểu Quân đúng là một con quỷ khiến cho bao nhiêu nữ nhân hồn phi phách lạc chỉ vì ngươi.

- Tại nhi nữ thường tình chứ Tiểu Quân có làm gì họ đâu.

Thất Thất mỉm cười nhìn gã :

- Tỷ tỷ cũng là nhi nữ...

Nàng thở dài một tiếng.

- Thất Thất lại không được may mắn như những cô gái khác.

Tiểu Quân nắm tay Thất Thất :

- Tỷ tỷ đừng nhớ đến quá khứ nữa.. Bây giờ trên giang hồ, bất cứ ai nhắc đến “Băng Tâm Ngọc Nữ” đều tâm phục khẩu phục, mọp lưng sát đất. Tỷ tỷ là một nữ hiệp xuất quỷ nhập thần, cứu nhân độ thế, lẫm lẫm...

- Tiểu Quân đừng nói nữa.

Gã nhìn ra ngoài sông :

- Tỷ tỷ không cho Tiểu Quân nói thì thôi.

- Ngươi biết vì sao Thất Thất không muốn ngươi nói không?

- Vì sao vậy?

- Thất Thất là “Băng Tâm Ngọc Nữ” ai cũng tâm phục khẩu phục, nhưng ta vẫn thấy thiếu thốn.

- Tỷ tỷ thiếu cái gì. Nói ra đi, Tiểu Quân sẽ tìm cho tỷ tỷ.

- Thất Thất không nói được... Nhưng Thất Thất cô đơn lắm, Tiểu Quân biết không?

Nàng vừa nói vừa nép đầu vào ngực Tiểu Quân.

- Tiểu Quân hiểu Thất Thất không?

Tiểu Quân thở dài một tiếng. Y lơ đễnh nhìn dòng nước Hoàng Phổ.

Tiểu Quân khẽ nói :

- Tỷ tỷ...

Thất Thất ngước lên. Trong đêm tối đôi thu nhãn của nàng như hai vì sao đêm lóng lánh, như muốn nói với Tiểu Quân điều gì đó mà không thốt thành lời.

- Tiểu Quân.. Thất Thất nhỏm người, bâng quơ nhìn ra dòng sông Hoàng Phổ.

- Tiểu Quân coi xem trong túi này là cái gì?

Tiểu Quân đón lấy túi gấm, mở ra xem. Trong túi óng ánh một chất bột như bầy đom đóm bị nhốt tỏa ánh sáng lân tinh.

Y cau mày nói :

- Đan sa..

Thất Thất gật đầu :

- Đúng như vậy... Đây là Đan sa. Tất cả những quần thần của vương triều Đại Lý đều bị trúng độc Đan sa.

Tiểu Quân cau mày :

- Chẳng lẽ Quốc vương Đại Lý muốn tất cả mọi người trường sinh bất lão.

- Sự thể như thế nào, tiểu đệ nói cho tỷ tỷ biết được không.

Tiểu Quân thở dài một tiếng rồi nói :

- Phái Kim Sa ra đời từ rất lâu, sùng bái vàng và Đan sa.

Y nhìn lên trời thở ra, rồi nói tiếp :

- Theo Cát Hồng, Bang chủ phái Kim Sa, Đan sa là thần dược, có lợi vạn lần so với ngũ cốc, dược thảo, càng luyện lâu càng kỳ diệu. Vàng cho vào lửa, không bị diệt, chôn xuống đất không bị hủy. Uống hai loại này, con người còn trị được, thì cơ thể trường sinh có thể thực hiện được.

- Tiểu Quân có tin vào điều đó không?

Tiểu Quân nhún vai :

- Chỉ khi nào con người biến thành con rắn lột da may ra mới có thể trường sinh bất tử.

- Thế thì thuật luyện đan của Kim Sa phái chỉ có ngụy tạo.

- Tất nhiên rồi... Sinh tử bệnh lão kia mà, phái Kim Sa đâu thể đảo ngược điều đó.

- Thất Thất cũng nghĩ như Tiểu Quân.

- Phái Kim Sa đã thâm nhập vào Vương triều Đại Lý với thuyết luyện đan trường sinh bất tử. Rồi đến cái chết của Quốc vương.

Tiểu Quân nhìn Thất Thất :

- Tỷ tỷ... Tỷ tỷ nghĩ xem Đỗ Hạo Thiên có thuộc phái Kim Sa không.

Thất Thất trầm mặt :

- Tỷ tỷ chưa tìm hiểu điều này... Nhưng với cơ ngơi đại phú của y... Tỷ tỷ cũng có thể đoán chắc chắn Đỗ Hạo Thiên có quan hệ với Kim Sa phái.

- Có thể tỷ tỷ đoán đúng. Tiểu Quân cũng có tìm lai lịch của Đồng Mã Kỳ. Trước đây Đồng huynh đã từng là Phó bang chủ phái Kim Sa, nhưng lại đột ngột mất tích... Sự mất tích này Tiểu Quân chưa tìm ra nguyên cớ. Nhưng vừa rồi Đồng Tiểu Linh đã xuất hiện, và muốn san bằng Tứ Hải quán của Đỗ Hạo Thiên.

- Tỷ tỷ biết chuyện đó. Nếu như không có Tiểu Quân xuất hiện... Tỷ tỷ e...

- Tiểu Linh chưa có kinh nghiệm ngoài giang hồ, tỷ tỷ để mắt tới nàng dùm Tiểu Quân.

Thất Thất thở ra cúi mặt nhìn xuống khoang thuyền.

- Được.. Tỷ tỷ sẽ để mắt tới nàng.

Thất Thất ngước lên nhìn Tiểu Quân. Đôi thu nhãn của nàng buồn rười rượi. Nàng khẽ nói :

- Tiểu Linh đẹp lắm hả?...

Tiểu Quân tròn mắt, y cười mỉm rồi nói :

- Nàng đẹp lắm... Nhưng không thể so sánh với tỷ tỷ.

Tiểu Quân dứt lời cúi xuống hôn lên cánh mũi thanh tú của Thất Thất.

Y hôn xong liền đứng dậy :

- Tỷ tỷ... Tiểu Quân cần phải đến Tứ Hải quán.

Tiểu Quân nói xong, khẽ điểm mũi giầy băng xuống tấm ván. Y quay đầu lại nói :

- Tiểu Linh đang ở tại Bách Đăng lầu...

Thất Thất nói với theo :

- Tiểu Quân... Mỹ Hằng đang chờ ngươi ở khách điếm lão Túy Tiên Thượng Quan Nhượng đó.

Tiểu Quân nhún vai :

- Tại sao nàng cứ bám theo đệ mãi thế. Đệ đi đây, tỷ tỷ bảo trọng.

Chương 7: Cái chết của Đỗ Hạo Thiên

Trong bóng tối dầy đặc, nhưng Tiểu Quân vẫn nhận ra bóng ai đó ngồi trên tràng kỷ. Người đó ngồi, mặt nhìn ra ngoài cửa như đang chờ đợi ai đó.

Tiểu Quân thắc mắc :

- “Chẳng lẽ Đỗ Hạo Thiên thích ngồi trong bóng tối để suy tư. Hay gã có hẹn với người nào đó”.

Nghĩ như vậy, Tiểu Quân tằng hắng :

- A...

Sau tiếng tằng hắng đó, y nói :

- Đỗ gia ngồi một mình không thấy buồn sao?

Đỗ Hạo Thiên không đáp lời Tiểu Quân, thậm chí cũng chẳng hề có phản ứng gì sau câu hỏi của gã.

Tiểu Quân lặp lại lần nữa :

- Bộ Đỗ gia chết rồi hay sao mà không trả lời Tiểu Quân chứ?

Đỗ Hạo Thiên vẫn không có phản ứng gì.

Tiểu Quân thắc mắc mon men đến gần. Y dí mặt sát vào bên tai Đỗ Hạo Thiên.

- Y...

Tiếng kêu ngạc nhiên của Tiểu Quân vừa thốt lên khi phát hiện ra họ Đỗ chỉ còn là cái xác lạnh ngắt. Cùng lúc đó, có những âm thanh ám khí rít lên tợ bầy ong ập đến Tiểu Quân.

Ba đạo ám khí kết thành hình chữ phẩm từ ba hướng nhắm Tiểu Quân bắn xẹt tới, nhanh tợ tia chớp trời.

Chát... Chát... Chát...

Mặc dù bất ngờ, nhưng Tiểu Quân cũng kịp phản xạ cấp thời. Bộ pháp di chuyển theo thuật Di Hình Tướng, hai ống tay áo như hai chiếc vây cá giũ tròn, quất vào ba ngọn ám khí đó, đánh chúng rơi xuống đất.

Năm ngọn bạch lạp bừng cháy, ánh sáng tỏ khắp gian thư phòng của họ Đỗ.

Năm gã Ngũ tướng Tứ Hải quán tay cầm giá đèn, xuất hiện cùng với Bang chủ Cái bang Lập Cư và Giang Nam tứ hiệp.

Tiểu Quân tròn mắt nhìn những người đó.

Lập Cư chiếu đôi mắt ác cảm vào Tiểu Quân :

- Thì ra là Xảo Quỷ Tiểu Quân.

Lập Cư gằn giọng tiếp :

- Đỗ gia không thù không oán với ngươi, thế mà ngươi lại hành thích người. Hành động của ngươi đúng như lũ cướp cạn.

Lập Cư lắc đầu :

- Xảo Quỷ Tiểu Quân hành động bất minh, giết người trong bóng tối thế mà lại được thiên hạ tôn phong Giang hồ đệ nhất nhân.

Lập Cư vừa dứt lời, Tiểu Quân vuốt mũi đáp lại :

- Bang chủ nói Tiểu Quân ngửi không được.. Thối lắm.

Lập Cư nghe câu trả lời của Tiểu Quân, đỏ mặt, rít lên the thé :

- Chứng cứ rành rành, ngươi còn chối gì nữa? Chẳng lẽ Đỗ gia bị trúng gió chết à.

- Cũng dám lắm đó...

- Xảo ngôn... Ngươi có thể qua mắt được ai chứ không qua mắt được bổn Bang chủ đâu.

Tiểu Quân tròn mắt nhìn Lập Cư :

- Tiểu gia đâu cần qua mắt ngươi làm gì... Ngươi có mắt chứ đâu phải kẻ đui mù mà nói Tiểu gia qua mắt ngươi chứ.

Lập Cư nghiến răng ken két, chỉ tay vào mặt Tiểu Quân :

- Bổn Bang chủ hỏi ngươi... Vì sao ngươi lại sát tử Đỗ bằng hữu của Lập mỗ chứ?

Tiểu Quân chớp mắt nhìn Lập Cư :

- Bang chủ nói Tiểu Quân giết người?

- Không phải ngươi thì còn ai nữa?

- Bang chủ nói Tiểu gia... Vậy có thấy Tiểu gia ra tay giết người không?

- Trong thư phòng của Đỗ bằng hữu chỉ có mình ngươi mà thôi. Nếu ngươi không ra tay giết Đỗ Hạo Thiên thì còn ai chứ. Hừ... trên tay ngươi còn dính máu kìa.

Tiểu Quân xòe tay đến trước :

- Tay Tiểu gia có dính máu đâu. Nếu có chút máu chắc cũng không phải của Đỗ Hạo Thiên.

Tiểu Quân nhún vai nhìn lướt qua một lượt.

- Còn nếu như Bang chủ nói trong thư phòng của Đỗ Hạo Thiên chỉ có mình ta, thì xin nhìn lại. Không phải có mình Tiểu gia đâu, mà những mười người, không tính Đỗ Hạo Thiên đấy nhé.

Giang Nam tứ hiệp trợn mắt nhìn gã.

Nhứt Hiệp cau mày nói :

- Ý Xảo Quỷ nói có cả chúng ta nữa à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đỗ Hạo Thiên chết trong thư phòng này cùng lúc với sự xuất hiện của Bang chủ Cái bang, Ngũ tướng Tứ Hải quán, Giang Nam tứ hiệp và Tiểu Quân, nếu xét theo lời Lập bang chủ thì chúng ta ai cũng có phần hết. Giang Nam tứ hiệp có mặt ở đây cũng có phần nữa.

Nhị Hiệp Lục Tang nóng nảy nạt ngang :

- Xảo Quỷ... Ngươi đừng ngậm máu phun người. Chúng ta và Lập bang chủ đây là bằng hữu của Đỗ gia, còn năm vị huynh đệ này là người nhà của Đỗ gia, tất không ai ra tay sát tử giết Đỗ Hạo Thiên. Người giết Đỗ gia chỉ có thể là ngươi mà thôi.

Tiểu Quân quay lại cái xác Đỗ Hạo Thiên :

- Ê.. Đỗ gia.. Ngươi nghe người ta nói chứ? Nếu ngươi linh thiên thì hãy nói xem ai giết ngươi?

Lập Cư quắc mắt :

- Xảo Quỷ làm Lập mỗ tức cười quá. Chẳng lẽ Đỗ gia chết rồi mà vẫn có thể nói được sao?

Tiểu Quân liếc Lập Cư :

- Xem chừng chính Lập bang chủ mới là người giết Đỗ Hạo Thiên.

- Quỷ ngôn... Miệng lưỡi của ngươi chỉ ngậm máu phun người. Nam tử đại trượng phu dám làm dám chịu cớ sao lại đổ cho người khác.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Ai da... Ngươi nói nghe hay lắm. Thế ngươi có dám tự xưng là đại trượng phu không?

- Tất nhiên Lập mỗ là nam tử đại trượng phu. Có là đại trượng phu quang minh chính đại, nên Khất bang chủ mới nhường chức vị Chưởng môn Cái bang cho Lập mỗ.Điều đó thì quần hào đã biết rồi.

- Được... Khí phách... Vậy ngươi hãy cùng Tiểu Quân xét coi Đỗ Hạo Thiên chết bởi cái gì. Y bị chết bởi đao kiếm, chưởng ảnh hay độc môn.

Tiểu Quân ngoắc Lập Cư :

- Lại đây!

- Được... Lập mỗ sẽ cùng với ngươi khám nghiệm tử thi Đỗ gia.

Lập Cư bước đến bên cạnh Tiểu Quân. Lập Cư cầm giá đèn, soi xuống cái xác của họ Đỗ. Y quan sát dung diện của Đỗ Hạo Thiên, rồi từ từ kéo trễ trường y của tử thi.

Lập Cư bặm môi nhìn vào vùng thượng đẳng của Đỗ Hạo Thiên. Một bàn tay đỏ au hiện ngay chấn tâm họ Đỗ. Lập Cư quay qua Tiểu Quân :

- Huyết Ảnh thủ... Tuyệt công độc môn của Vô Cực phái. Ngươi cũng một thời là người của Vô Cực phái, còn chối gì nữa không?

Tiểu Quân nhìn ấn thủ chằm chằm. Y lẩm nhẩm nói :

- Huyết Ảnh thủ...

Lập Cư gằn giọng :

- Chứng tích đã rõ ràng.. Xảo Quỷ Tiểu Quân, ngươi không còn ngậm máu phun người nữa chứ?

Lập Cư thả chiếc trường y che lại bộ ngực của xác chết.

- Tiểu Quân... Ngươi tính như thế nào?

Tiểu Quân ngước mắt nhìn lên :

- Khoan... Chưa chắc Đỗ gia chết bởi Huyết Ảnh thủ. Coi đây nè.

Tiểu Quân cầm tay tử thi họ Đỗ. Bàn tay xác chết có lấm chấm những vết chàm đen kịt.

- Lập bang chủ hãy xem bàn tay của Đỗ gia... Những vết chàm này, rõ ràng Đỗ gia đã bị trúng độc Đan sa rồi mới chết bởi Huyết Ảnh thủ.

Lập Cư cau mày :

- Xảo Quỷ... Ngươi giở trò gì đây?

Tiểu Quân nhún vai :

- Tại hạ chẳng giở trò gì đâu mà chỉ muốn minh bạch thôi. Tại hạ trước đây có nghe nói Cái bang một thời đã từng kết thân với Kim Sa phái, tất phải biết chất độc Đan sa của Kim Sa phái chứ.

- Cuối cùng ngươi vẫn có ý gán họa cho Lập mỗ.

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại hạ không có ý bậy bạ vậy đâu, chỉ muốn minh bạch mà thôi.

Y vỗ vào thắt lưng của Lập Cư :

- Bang chủ... Chuyện đâu còn có đó, không thể nhất thời gán ép cho ai được. Phải không nào...

Tiểu Quân chợt ngẩng lên tròn mắt nhìn Bang chủ Cái bang Lập Cư :

- Y..

Tất cả mọi người đều giương mắt nhìn Tiểu Quân, bởi hàng động của y quá lạ lùng.

Nhứt Hiệp bước đến bên Tiểu Quân và Lập Cư :

- Xảo Quỷ Tiểu Quân... Có phát hiện gì phải không?

Tiểu Quân đặt hai cánh tay vào lỗ mũi, hít khìn khịt. Y chợt chìa mặt tới ngửi Lập Cư :

- Kỳ lạ... Thật là kỳ lạ!

Lập Cư gằn giọng :

- Kỳ lạ gì? Ngươi làm trò gì vậy?- Mùi từ người Bang chủ tỏa ra.

Lập Cư quắc mắt :

- Ngươi đừng có xàm ngôn.

- Ậy... Tại hạ nói có mùi kỳ lạ tất có mùi kỳ lạ mà... Tiểu Quân vốn đã luyện được hai cánh mũi có thể ngửi được độc chất cách xa trăm dặm.

Nhứt Hiệp nhìn gã :

- Ngươi luyện được tới đó sao?

Tiểu Quân hỉnh mũi :

- Tiểu gia còn ngửi được mùi độc chất... Đúng là Đan sa chi độc của phái Kim Sa.

Lập Cư trợn mắt, chỉ tay vào mặt Tiểu Quân :

- Ngươi... Ngươi dụng xảo ngôn nữa à?

Lập Cư vừa nói vừa vung tay thì đột ngột túi phấn Đan sa từ trong người gã rơi xuống đất.

Nhứt Hiệp nhìn túi gấm chứa chất độc Đan sa :

- Túi gấm chứa chất độc.

Tiểu Quân nhặt túi gấm đó lên. Y lắc đầu nhìn Lập Cư :

- Thì ra là Lập bang chủ...

Lập Cư nhìn túi gấm Đan sa trên tay Tiểu Quân, kinh ngạc :

- Sao.. Kỳ lạ như vậy?

Tiểu Quân nhún vai nói với Lập Cư :

- Bang chủ đã từng tự nhận là nam tử đại trượng phu, dám làm dám chịu, bây giờ đã có chứng cớ rành rành, Bang chủ chẳng lẽ không nhận.

Y thở dài một tiếng :

- Nghĩ cho cùng cũng đúng thôi. Nếu như Đỗ Hạo Thiên hóa thành cái xác không hồn thì Lập bang chủ lợi biết chừng nào?

Tiểu Quân ôm quyền xá Lập Cư :

- Chúc mừng Lập bang chủ...

Mặt Lập Cư biến sắc, xanh tái.

Tiểu Quân tròn mắt nhìn gã :

- Đỗ gia chết bởi Đan sa chi độc, việc này có lợi cho Lập bang chủ quá rồi còn gì. Lập bang chủ sắp phát tài sao lại sợ hãi như vậy.

Lập Cư quát Tiểu Quân :

- Im miệng...

Tiểu Quân nhếch hai cánh môi, lắc đầu nguầy nguậy. Y quay lại nhìn Giang Nam tứ hiệp và Ngũ tướng Tứ Hải quán :

- Các vị nghe đây Đỗ gia chết bởi Đan sa chi độc của Kim Sa phái, mặc dù chúng ta biết người sát tử là Lập bang chủ, nhưng Đỗ Hạo Thiên đã hại bao nhiêu người rồi, chết cũng được. Nhân dịp này cứ đổ hết cho phái Kim Sa, còn Lập bang chủ sẽ nắm giữ cơ ngơi của Đỗ gia... Bang chủ phát tài tất không thể quên bằng hữu chúng ta.

Lập Cư rùng mình :

- Ngươi...

Tiểu Quân nhìn Bang chủ Cái bang Lập Cư, cười khẩy rồi hồ hởi nói :

- Bang chủ đừng khách sáo nghe... Kể từ bây giờ Tứ Hải quán nổi tiếng Trường An thuộc về Bang chủ rồi... Chúc mừng... Chúc mừng!

Lập Cư bặm môi :

- Lập mỗ... Lập mỗ không phải là kẻ dụng Đan sa hạ thủ Đỗ Hạo Thiên... Ngươi ngậm máu phun người.

Lập Cư vừa nói vừa tràn bộ, trảo công vươn ra thộp vào yết hầu Tiểu Quân.

Trảo của Lập Cư vừa đến đột ngột dừng lại. Phía trước trảo công của Lập Cư, ngọn trủy thủ chém sắc như chém bùn đã chỉ mũi vào ngay giữa bàn tay của họ Lập.

Tiểu Quân nhướng mày nói :

- Sao... Bang chủ không thộp tiếp đi. Ngọn trủy thủ của Tiểu gia không cùn lắm đâu.

Lập Cư rút trảo công lại.

Tiểu Quân cười hề hề nói :

- Các vị bằng hữu... Lập bang chủ được của trời cho, nhưng xem ra chẳng muốn nhận lại còn tỏ vẻ sợ hãi nữa.

Y thở ra rồi nhìn Lập Cư, nghiêm giọng nói :

- Tất cả mọi người đây đều nghĩ đến Bang chủ, nhưng coi bộ Bang chủ không có chút hứng khởi. Thật ra có uẩn khúc gì, Lập bang chủ cứ nói... Có gì tại hạ và các vị bằng hữu đây sẽ giúp đỡ cho.

Lập Cư thở dốc, nghiêm giọng nói :

- Lập mỗ khẳng định lại lần nữa... Lập mỗ không bao giờ lấy Đan sa của Kim Sa phái... Và cái chết của Đỗ gia cũng không phải do Lập mỗ.

Tiểu Quân cau mày.

Nhứt Hiệp nhìn Lập Cư :

- Bang chủ không lấy Đan sa chi độc, cớ sao Đan sa chi độc lại có trong người huynh? Còn nữa... Đỗ gia chết bởi chất độc này... Thật ra Đỗ gia bị sát tử, Bang chủ có nhiều lợi, vậy mà Bang chủ lại tỏ ra sợ hãi như vậy. Lập bang chủ... Thật ra có uẩn khúc gì, hãy nói ra đi.

Lập Cư nhìn Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ Tiểu Quân... Nếu như ngươi quang minh chính đại thì hãy khẳng định lại đi... Lập mỗ không bao giờ chạm đến Đan sa chi độc của Kim Sa phái.

- Làm sao Tiểu gia chứng minh được bây giờ.

Tiểu Quân vừa nói hết lời thì từ ngoài cửa một thiếu nữ nhan sắc diễm trần bước vào. Nàng vận xiêm y màu hồng, tay cầm đôi kim châm.

Nàng vừa bước vào thư phòng của Đỗ Hạo Thiên vừa nói :

- Thúy Ngân Đài có thể chứng minh.

Chương 8: Thúy ngân đài

Tiểu Quân nghe Thúy Ngân Đài khẳng định như vậy, liền vuốt mũi xoa tay :

- Hay lắm... Cô nương có thể chứng minh, tất cô nương là người của Kim Sa phái rồi.

- Bổn cô nương không phủ nhận... Bổn cô nương là người của Kim Sa phái.

Lập Cư bang chủ nghiêm giọng, nhìn Thúy Ngân Đài nói :

- Thúy cô nương... Lập mỗ không phải là người lấy Đan sa chi độc của bổn phái.

Thúy Ngân Đài dời đôi thu nhãn chiếu thẳng vào đáy mắt Bang chủ Lập Cư :

- Bổn cô nương chưa khẳng định Bang chủ có lấy Đan sa chi độc hay không.

Nàng cầm hai cây kim từ từ đi thẳng đến Bang chủ Lập Cư.

Lập Cư thối lùi hai bộ khoát tay :

- Thúy cô nương... Lập mỗ bị người ngậm máu phun mà thôi, tuyệt nhiên không hề chạm tay đến Đan sa chi độc.

Thúy Ngân Đài mỉm cười. Nàng bất thần động thân, với một bộ pháp vô cùng ảo diệu, khiến ngay cả Tiểu Quân cũng phải lõ mắt nhìn :

- Hảo bộ pháp!

Lập Cư thất sắc sàng bộ qua bên trái. Y sờ tay khắp người tưởng như đã bị trúng đôi kim của Thúy Ngân Đài.

Thúy Ngân Đài quay lại nhìn Tiểu Quân, trên tay nàng đôi kim châm đã móc hai con mắt của xác chết.

Nàng giơ cây kim về phía Tiểu Quân :

- Tiểu Quân các hạ xem đôi mắt của Đỗ gia có màu gì?

Tiểu Quân nhìn hai tròng mắt trên hai cây kim của Thúy Ngân Đài :

- Màu đỏ sẫm.

- Nếu là màu đỏ sẫm, thì Đỗ Hạo Thiên không phải chết bởi Đan sa chi độc.

Tiểu Quân nhún vai :

- Y chết bởi cái gì cũng được... Chẳng quan hệ đến tại hạ.

- Vậy các hạ lý giải sao về ấn thủ trên vùng thượng đẳng của Đỗ Hạo Thiên.

- Tại hạ chẳng màng đến chuyện đó. Nếu Thúy cô nương có thắc mắc thì đến Vô Cực phái mà hỏi.

- Ngoài ấn thủ trên ngực Đỗ Hạo Thiên ra, còn túi Đan sa chi độc có ở đây. Đan sa là chất độc vô cùng lợi hại của Kim Sa phái, nếu luyện đúng đến thời hỏa sẽ trở thành thuốc trường sinh bất lão, nên quí vô cùng. Thế mà Đan sa lại có ở đây, giải thích như thế nào?

Tiểu Quân chỉ Lập Cư :

- Cô nương hỏi Lập bang chủ.

Thúy Ngân Đài nheo mày :

- Kim Sa phái không phải là chỗ không người. Ai muốn đến thì đến, ai muốn đi thì đi... Huống gì Đan sa chi độc được cất ở một chỗ không một ai có thể đến được. Lập bang chủ dù là Bang chủ Cái bang, một bang phái lớn của Trung Nguyên vẫn không đủ bản lĩnh lấy đặng Đan sa chi độc. Bổn cô nương dám khẳng định như vậy.

Tiểu Quân nheo mày :

- Thế thì ai có thể vào trong chỗ tuyệt địa của Kim Sa phái lấy đặng Đan sa chi độc.

- Các hạ còn hỏi Thúy Ngân Đài à?

Tiểu Quân hỏi ngược lại nàng :

- Cô nương biết người lấy hả...? Nếu vậy thì tốt quá.

Tiểu Quân quay lại Lập Cư, ôm quyền nói :

- Chúc mừng bang chủ... Bang chủ hết sợ rồi đấy nhé... Đã có Thúy cô nương chứng minh dùm Bang chủ... Tại hạ thấy chẳng còn việc gì ở đây nữa... Xin kiếu từ!

Tiểu Quân chấp tay sau lưng thong dong thả bước ra cửa.

Thúy Ngân Đài gọi giật lại :

- Tiểu Quân các hạ... Hãy dừng bước!

Tiểu Quân dừng bước quay lại :

- Cô nương có chuyện với tại hạ?

- Đúng... Bổn cô nương có chuyện với các hạ.

Tiểu Quân trố mắt :

- Tại hạ nghĩ chẳng có chuyện gì.

- Sao các hạ lại nói chẳng có chuyện gì. Tuyệt địa của Kim Sa phái không một ai trong giang hồ có thể đột nhập được, ngoài trừ một người.

Thúy Ngân Đài vùng tay, phủi hai con ngươi dính trên đôi kim châm xuống sàn gạch. Nàng thả bước từ từ tiến về phía Tiểu Quân.

Thúy Ngân Đài vừa đi vừa nói :

- Trong giang hồ người duy nhất có thể lẻn vào cấm cung, thậm chí vào cả kho tàng của Đức Kim Thượng, và còn lấy vò Bách Hoa chi tửu ngàn năm để thết đãi bằng hữu, chỉ có y mới có đủ khả năng vào tuyệt địa Kim Sa phái lấy Đan sa chi độc.

Tiểu Quân nhún vai :

- Nhân vật đó chắc phải có bản lĩnh siêu phàm, xuất quỷ nhập thần mới làm được chuyện đó. Thế Thúy cô nương có gặp y không. Nếu gặp cho Tiểu Quân xá một lạy gọi là Kiến kỳ thanh bất kiến kỳ hình.

- Hừ... Tiểu Quân các hạ muốn biết người đó không?

- Tại hạ đang mơ tưởng... Nhân vật mà cô nương vừa nói ắt phải lẫm lẫm liệt liệt...

- Y chẳng lẫm lẫm liệt liệt, cũng chẳng là đại hiệp, và cũng chưa bao giờ nhận là đại trượng phu, ngược lại y là một gã xảo quỷ có một không hai trong chốn giang hồ. Y đang đứng trước mặt bổn cô nương... Y chính là Tiểu Quân...

Tiểu Quân tròn mắt chỉ vào ngực mình :

- Ê... Thúy cô nương nói người xuất quỷ nhập thần đó là tiểu gia hả?

- Không sai... Chính ngươi... Nếu không phải là ngươi Thúy Ngân Đài sẽ tự đâm mù hai mắt mình.

Tiểu Quân bật cười khanh khách :

- Cô nương rất khí phách... Rất đáng mặt anh thư. Vậy tiểu gia mời cô nương thọc đui hai mắt cô nương đi.

Thúy Ngân Đài tròn mắt :

- Tiểu Quân ngươi dám nói như vậy à?

- Thì tại hạ đâu phải là người cô nương vừa nói. Nếu không đúng người cô nương vừa nói thì cô nương thọc mù hai mắt cô nương mà.

Thúy Ngân Đài nghiến răng, mặt ngập sát khí.

Nàng nghiêm giọng nói :

- Nếu như ngươi không có tên trong danh sách thần chết của Tử Kiếm Thường Nhẫn thì bổn cô nương đã lấy mạng ngươi rồi.- Vậy sao? Thế thì may mắn cho Tiểu Quân này quá. Thà tiêu mạng trong thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn còn hơn tàn phế mù lòa bởi đôi kim châm của cô nương. Tại hạ mù rồi, lại chẳng có mấy cảm tình với Lập bang chủ, y chắc chắn không cho đầu nhập vào Cái bang.

Tiểu Quân xoa bụng :

- Thế là đành chết đói, chết khát. Khổ lắm! Vậy tại hạ kiếu từ, để đến hồ Lạc Thủy, xin Tử Kiếm một chiêu đặng giã từ cõi đời này.

Y tủm tỉm cười xá Thúy Ngân Đài một cái :

- Đa tạ cô nương đã chỉ giáo.

Tiểu Quân nói xong thản nhiên chấp tay sau lưng thả bước ra ngoài. Y dừng bước ngay cửa, quay mặt lại, vừa tủm tỉm cười vừa nói :

- Thúy cô nương nói đúng đó... Tại hạ thèm rượu Bách Hoa chi tửu ngàn năm nên mới thâm nhập vào cấm cung tìm vò rượu quí. Nhưng tại hạ không thèm Đan sa chi độc để trở thành trường sinh bất tử đâu, do đó Tiểu Quân không mơ đến tuyệt địa Kim Sa phái.

Gã nói xong quay lưng bỏ đi tiếp.

Lập Cư bang chủ nói với Thúy Ngân Đài :

- Thúy cô nương, bây giờ mọi chuyện đã minh bạch.

Nàng quay lại nhìn vào mặt Bang chủ Lập Cư :

- Ngươi ngoan ngoãn thì sẽ được vinh hoa phú quí.

Nói xong, nàng phi thân ra ngoài, để mong bắt kịp Tiểu Quân.

* * * * *

Rời khỏi nhà của Đỗ Hạo Thiên, Tiểu Quân chẳng hấp tấp mà nhàn tản đi như người thích dạo đêm, ngắm nhìn trời đầy sao.

Tiểu Quân vừa đi vừa nghĩ thầm :

- “Lấy được Đan Sa chứng tỏ Thất Thất tỷ tỷ bản lĩnh võ công “Tục Hóa Cốt” đã luyện đến cõi thượng thừa rồi”.

Tiểu Quân vừa ra khỏi cổng thành được hai dặm hướng về hồ Lạc Thủy, bất ngờ dừng bước quay lại.

Vừa lúc đó Thúy Ngân Đài đã bắt kịp Tiểu Quân.

Y nheo mắt nói với nàng :

- Ý... Tiểu gia đi tìm cái chết mà cô nương cũng theo nữa à?

Thúy Ngân Đài buông luôn một câu thật nhạt nhẽo :

- Bổn cô nương muốn coi Xảo Quỷ Tiểu Quân, danh tiếng chấn động giang hồ chết như thế nào.

Tiểu Quân nhăn mặt :

- Chết mà cũng coi nữa... Có gì hay ho đâu?

- Người khác chết thì chẳng có gì đáng coi, nhưng Tiểu Quân xảo quỷ chết thì đáng coi lắm. Ít nhất bổn cô nương cũng biết ngươi chết cái miệng còn nói gì nữa không.

Tiểu Quân nhếch mặt nhìn nàng :

- Rủi tại hạ không chết thì sao?

- Dù bản lĩnh của ngươi có trời long đất lở, có thể nói là pho tàng thư sống duy nhất trên giang hồ nhưng chắc chắn không thể không chết bởi Tử Kiếm Thường Nhẫn.

- Coi bộ cô nương ca ngợi Thường Nhẫn quá đấy.

- Bổn cô nương có lý do để ca ngợi Thường Nhẫn.

- Lý do gì?

- Tử Kiếm Thường Nhẫn chỉ luyện có môn chiêu độc kiếm duy nhất để giết người. Chiêu kiếm đó Thường Nhẫn đã trui rèn trong mười năm, và đã kiểm chứng qua trăm cuộc đấu, chỉ chờ đến lúc này thôi.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Tội nghiệp cho Thường Nhẫn quá. Giết tại hạ không biết y sẽ được gì.

- Chỉ có hắn mới trả lời ngươi được thôi.
- Tiểu gia chết rồi, đâu còn nghe y nói được chứ.

- Sau này y chết... Y sẽ nói cho ngươi nghe.

- Chẳng cần nghe nữa. Đã làm ma rồi thì ai cũng như ai.

Tiểu Quân bất chợt nắm tay Ngân Đài.

Nàng rụt tay lại :

- Ngươi không được đụng vào bổn cô nương.

Gã trố mắt nhìn nàng :

- Ê... Đụng chút xíu mà giận dữ như vậy... Bộ quí lắm sao hả?

Ngân Đài quắc mắt :

- Bổn cô nương không muốn ngươi đụng là được rồi.

- Ờ thì không đụng. Tại hạ hỏi thật nghe! Phải cô nương đến cư gia Đỗ Hạo Thiên cốt để dẫn Tiểu Quân đến gặp Tử Kiếm Thường Nhẫn phải không?

- Đúng như vậy.

- Cô nương có thể cho tại hạ biết danh sách thần chết của Thường Nhẫn do ai trao cho y.

Ngân Đài lắc đầu :

- Ta không biết.

- Cô nương không biết mà lại đi đón Tiểu Quân. Nghĩ cũng lạ thật. Cái gì cô nương cũng biết, biết cả Tiểu Quân thâm nhập vào cấm cung lấy hảo tửu thết bằng hữu, vậy mà chuyện này thì không.

- Có biết ta cũng không nói.

Tiểu Quân tủm tỉm cười :

- Tại hạ sắp chết bởi Tử Kiếm rồi, cô nương cũng không nói được à. Thế thì bất công quá. Tiểu Quân chết mà chẳng biết mình chết vì cái gì! Làm ma mà cứ ấm ức mãi chắc biến thành quỷ.

- Ngươi biến thành quỷ mặc ngươi.

Tiểu Quân cau mày :

- Nếu tại hạ mà biến thành quỷ nhất định sẽ bắt cô nương về với tại hạ để có người hủ hỉ.

- Xảo ngôn!

- Xảo quỷ tất xảo ngôn chứ có gì lạ đâu.

Tiểu Quân gõ tay vào trán mình :

- Mà sao Tiểu Quân tự nhiên lại đi tìm cái chết chứ, mà chẳng biết mình chết vì cái nợ gì. Cần gì đi tìm, thôi thì trốn quách cho rồi, chẳng thèm gặp cái gã Tử Kiếm kỳ cục đó làm gì.

Tiểu Quân vừa nói dứt lời toan trổ khinh thuật Di Hình thoát đi, nhưng Ngân Đài đã gọi giật lại :

- Tiểu Quân.. Ngươi không tránh được đâu. Nếu như ngươi không đối mặt với Tử Kiếm Thường Nhẫn thì có một người sẽ chết thế ngươi.

Tiểu Quân thở hắt ra, quay lại nhìn Thúy Ngân Đài :

- Cô nương nói ai chết thế tại hạ?

- Bổn cô nương chỉ nói cho ngươi biết tới đây thôi. Có lẽ ngươi không nỡ để người chết thảm bởi độc kiếm sát chiêu của Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Ngân Đài vừa dứt lời thì Tiểu Quân bất chợt ngã về sau, tứ chi co rúm lạI, hai mắt trợn trừng, rồi từng cơn co giật trông thật là dị hoặc.

Ngân Đài nhìn gã trừng trừng :

- Tiểu Quân... Ngươi sao vậy... Ngươi bị sao vậy.

Tiểu Quân thều thào :

- Tiểu Quân... sắp chết! Tại hạ sắp tiêu mạng rồi. Cô nương....

Ngân Đài lắc đầu :

- Sao tự dưng ngươi bị như vậy. Nói đi... Ngươi đã bị trúng độc phải không... Ngươi bị trúng độc phải không...?

Tiểu Quân vặn người, nghiến răng ken két. Y gượng nói từng chữ, cố cho Ngân Đài nghe :

- Ngân Đài cô nương... Chắc tại hạ không kịp đến hồ Lạc Thủy... Cô nương giúp dùm tại hạ..

Ngân Đài nhìn gã lắc đầu :

- Không được! Sao kỳ vậy nè! Ngươi nói đi, bị trúng chất độc gì?

Mặc dù nàng khẩn trương như vậy nhưng tuyệt nhiên không hề đưa tay chạm đến mình Tiểu Quân.

Ngân Đài lấy từ trong thắt lưng ra một lọ tịnh bình, trút hai hoàn dược thảo, một đen một hồng, đưa đến trước mặt Tiểu Quân :

- Tiểu Quân, đây là hai hoàn dược “Long Hổ hoàn đan quyết” luyện theo thuật pháp lưỡng nghi, tứ tượng ngũ hành mà tạo thành, có thể trục bất cứ độc chất, hay phong hàn tà bệnh ra khỏi thân pháp ngươi. Hãy uống mau lên!

Tiểu Quân thều thào :

- Muộn quá rồi... Muộn quá rồi... Tại hạ không thể uống được nữa.

Gã nói xong đầu lật qua một bên, miệng mở toang hoác trông như đang bị ngộp thở.

Ngân Đài khẩn trương hơn :

- Tiểu Quân! Ngươi chết rồi à? Tiểu Quân, ngươi ráng uống “Long Hổ hoàn đan quyết” sẽ bình phục ngay thôi mà. Ta...

Mặc cho nàng nói, Tiểu Quân cũng chỉ trợn mắt, há miệng tứ chi co giật dữ dội hơn.

Ngân Đài lúng ta lúng túng :

- Ta biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ ta lại mớm thuốc cho ngươi sao? Đâu có được... Đâu có được... Ngươi không thể chết như vậy được, ngươi phải chết bởi độc chiêu sát kiếm của Thường Nhẫn mới đúng.

Ngân Đài thấy Tiểu Quân há miệng, không biết nghĩ sao bỏ luôn hai hoàn “Long Hổ hoàn đan quyết” vào miệng Tiểu Quân. Thuốc vừa tọt vào miệng gã đã bị phun ra, bắt Ngân Đài phải trổ trảo công thộp họng.

Tiểu Quân rùng mình, rú lớn :

- A... A... A... A

Tiếng rú thê thảm của y khiến Ngân Đài bối rối hơn.

Chương 9: Ngụy kế, xảo ngôn

Nghĩ mãi không còn cách nào để có thể cho Tiểu Quân uống hai hoàn dược thảo. Thúy Ngân Đài đành phải dùng miệng nhai thuốc nhuyễn ra rồi mớm cho Tiểu Quân.

Tâm trạng nàng ngượng ngùng e thẹn vô cùng, nhưng chẳng lẽ để cho Tiểu Quân chết sao, và nàng cũng chẳng biết hắn bị chứng phong hàn gì mà xảy ra tình trạng này.

Ngân Đài nhìn Tiểu Quân, nói :

- Bổn cô nương phá lệ lần đầu với ngươi đó.

Nàng nói xong ghé miệng xuống để mớm dược thảo vào miệng Tiểu Quân.

- A...

Hai cánh môi mọng đỏ, gợi cảm của Ngân Đài vừa áp vào miệng Tiểu Quân thì huyệt Vĩ Lư đã bị điểm. Nàng thốt khẽ một tiếng, cũng vừa lúc đó hai cánh tay Tiểu Quân đã quấn chặt tiểu yêu của Ngân Đài.

Y mở mắt nhìn nàng chằm chằm.

Ngân Đài thẹn quá, nhưng miệng đã lỡ ngậm dược thảo không thể thốt ra lời.

Tiểu Quân nhếch mép :

- Cô nương tính mớm Long Hổ hoàn đan quyết cho Tiểu gia phải không?

Ngân Đài lắc đầu.

Gã cười khẽ một tiếng, nói tiếp :

- Đừng làm bộ e thẹn mắc cỡ. Tiểu Quân nghe hết rồi.

Y ngồi lên, ôm ghịt Ngân Đài vào lòng :

- Gia nhân thơm quá... Thơm quá!

Tiểu Quân ghé miệng áp vào hai cánh môi mím chặt của Ngân Đài :

- Cho Tiểu Quân uống thuốc đi!

Ngân Đài lắc đầu.

Tiểu Quân cau mày, xỉa ngón trỏ vào trán nàng :

- Tiện nữ này không quang minh chính đại gì hết.

Y lắc đầu nhìn nàng, nói :

- Nắng mưa thất thường, lúc tiểu gia làm bộ trúng phong hàn thì sợ tiểu gia chết, giờ thì bày vẽ không cho tiểu gia uống linh dược.

Y chìa mặt sát vào mặt Ngân Đài :

- Ngươi không cho tiểu gia dùng linh dược thì ngậm thuốc làm gì? A... Chắc ngươi tiếc hai viên Long Hổ hoàn đơn quyết. Tiểu gia không cần đâu... Ngươi cứ giữ nó đi.

Tiểu Quân vừa nói vừa toan dụng nội khí bức Thúy Ngân Đài phải nuốt hai viên thuốc đó. Ngân Đài như đọc được ý niệm của Tiểu Quân, trợn mắt, phun luôn số thuốc mình đã nhai nhuyễn ra ngoài.

Nàng rít lên bằng chất giọng cay độc :

- Cẩu trệ... Giải huyệt cho bổn cô nương mau!

- A, giờ mới mở miệng đây...

Tiểu Quân ghé mũi vào miệng nàng :

- Thơm lắm... Không ngờ thuốc linh đơn lại thơm như vậy.

Tiểu Quân vuốt má nàng. Ngân Đài nghiêng đầu qua bên cố tránh hành động sàm sỡ của Tiểu Quân.

Nàng nghiến răng ken két :

- Tiểu Quân... Bổn cô nương không ngờ ngươi đê tiện như vậy.

Tiểu Quân sa sầm mặt xuống :

- Cái gì là đê tiện? Nàng còn làm bộ làm tịch nữa. Nếu như tiểu gia há hốc cái miệng thì nàng đã hôn ta rồi. Ôi cha ơi... nam nữ thọ thọ bất thân thế mà nữ nhi lại đi tìm nam nhân...

Gã hừ một tiếng, xỉa ngón trỏ vào trán Ngân Đài :

- Nữ nhân như ngươi đúng là không biết lễ giáo gia phong.

Gã đổi giọng ôn nhu :

- Ê... Hay ngươi thấy tiểu gia tướng mạo phong lưu, đúng là một mỹ nam tử nên có lòng muốn về với tiểu gia để nâng khăn sửa túi.

- Im miệng!

Tiểu Quân trừng mắt nhìn Ngân Đài :

- Ta nói không đúng sao? Nếu không đúng thì ngươi cho tiểu gia uống linh dược làm gì?

Ngân Đài cụp mắt xuống.

Tiểu Quân vỗ vào má nàng :

- Nè... Hãy mở mắt ra mà nghe Tiểu gia hỏi đây.

Ngân Đài mở mắt nhìn Tiểu Quân :

- Ngươi hãy giết ta đi!

- Tiểu gia giết nàng à?

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại sao ta lại phải giết nàng chứ? Không yêu thì thôi cớ sao nỡ nhẫn tâm giết một người đẹp như nàng.

Y vừa nói vừa cúi xuống hôn vào trán Thúy Ngân Đài :

- Một nụ hôn thắm đượm tình yêu.. Ôi, Tiểu Quân mi có một mụ ái thê xinh đẹp như thế này thì còn gì sung sướng cho bằng.

Ngân Đài nghe Tiểu Quân nói, mặt đỏ bừng vì thẹn.

- Tiểu Quân, ngươi trơ trẽn đến thế là cùng.

- Hừ... Thê thiếp mà dám chửi phu tướng như vậy thì thật không còn lễ giáo gì nữa.

Tiểu Quân đổi giọng thật nghiêm :

- Nè... Nghe tiểu gia hỏi này.

- Bổn cô nương không trả lời ngươi đâu.

- Ngươi không trả lời cũng không được.

- Ngươi bức ép nhi nữ đâu phải là đại trượng phu đứng trong trời đất.

- Tiểu gia có bao giờ nhận mình là đại trượng phu đâu.

Tiểu Quân dựng Ngân Đài đứng lên. Gã chắp tay sau lưng thối lại ba bộ nhìn nàng từ đầu đến chân.

Ngân Đài thẹn quá hỏi :

- Ngươi nhìn ta kiểu gì vậy?

Tiểu Quân gật gù :

- Tiểu gia đang định giá.

- Định giá... Thế nào là định giá chứ?

- Định giá là thế này. Phàm nữ nhân bình thường nếu đem bán vào kỹ viện ít ra được năm mươi lạng, còn nàng xem chừng thuộc hàng đại gia, đại phú, tiểu gia có thể lên giá hơn năm mươi lạng nữa.

- Ngươi... Ngươi tính bán bổn cô nương vào kỹ viện?

Tiểu Quân thản nhiên gật đầu :- Đầu tiên tiểu gia sẽ phế bỏ võ công của nàng... Rồi mới đem bán được.

- Tiểu Quân, hãy mau giết bổn cô nương đi!

Tiểu Quân lắc đầu :

- Tiểu gia giết ngươi để mất trăm lạng vàng sao? Uổng lắm... Không thể giết được đâu.

- Nếu ngươi cần kim lượng, hãy giải huyệt cho Ngân Đài, bổn cô nương sẽ cho ngươi ngân lạng.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Tiểu gia không ngu đâu. Giải huyệt cho ngươi, để ngươi dùng hai cây kim thọc mù mắt tiểu gia sao.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Thúy quỷ nữ! Ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất để giữ thân là hãy nói cho tiểu gia biết, tại sao ngươi muốn tiểu gia phải tỷ đấu với Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Ngân Đài lắc đầu :

- Ta không nói cho ngươi biết đâu.

Tiểu Quân trợn mắt :

- Ngươi không nói, tất chấp nhận chịu cực hình của tiểu gia.

Gã chắp tay đi tới đi lui, rồi dời nhãn vào thân cây gần đó :

- Tiểu gia có cách bắt ngươi phải nói rồi.

- Cách gì?

- Tiểu gia sẽ lột hết trang y của ngươi trói vào góc cây kia. Trời sáng, thiên hạ trong Trường An sẽ mục kiến một cảnh vô cùng hấp dẫn.

Gã chớp chớp mắt :

- Những gã nam nhân háo sắc chắc chắn sẽ chớp mắt liên tục! Biết đâu có kẻ còn rõ nước rãi vì giai nhân.

Ngân Đài bặm môi. Hai hàng lệ rịn ra khóe mắt. Nàng nấc khẽ một tiếng :

- Tiểu Quân! Ngươi làm vậy còn quá quắc hơn bán bổn cô nương vào kỹ viện nữa.

- Xem ra nàng sợ rồi. Thế thì nói đi. Nếu không nói đừng có trách tiểu gia đó.

- Bổn cô nương không nói được.

- Cứng đầu... Cứng cổ.

Tiểu Quân vừa nói vừa cắp ngang tiểu yêu của Nhân Đài đi thẳng đến cây bạch dương. Y đặt Ngân Đài đứng dưới gốc cây, tằng hắng nói :

- Thế nào! Cô nương có chịu nói cho tại hạ biết không?

Ngân Đài lắc đầu :

- Không.

Tiểu Quân lấy ngọn trủy thủ, hườm trước mặt nàng :

- Đầu tiên Tiểu gia sẽ cạo đầu ngươi.

Gã vừa nói vừa tháo dây lụa cùng những cành trâm cài tóc Thủy Ngân Đài.

Tiểu Quân nói :

- Tiếc thật! Mái tóc đẹp thế này mà bị cạo bỏ. Tiếc quá! Cái số của cô nương phải làm ni cô nên mới gặp Tiểu Quân.

- Ngươi làm vậy được sao?

Tiểu Quân ưỡn ngực :

- Tiểu gia đã muốn làm là làm. Đâu có ai cản được Tiểu gia chứ. Với lại tiểu gia làm việc này cũng vì thiên hạ mà thôi. Cho nàng qui y đầu Phật đỡ cho thiên hạ khỏi phải bị mù mắt.

Tiểu Quân nheo mày nói tiếp :

- Tiểu gia nói cho nàng biết, ngọc trủy thủ của tiểu gia sắc bén lắm, cạo không bao giờ chừa lại sợi tóc nào đâu.

Ngân Đài bật khóc :

- Tiểu Quân đừng đối xử với ta như vậy.

- Nếu nàng không muốn ta đối xử tệ thì nói cho ta biết, tại sao nàng muốn tiểu gia đấu với Tử Kiếm Thường Nhẫn.Ngân Đài lưỡng lự :

- Bổn cô nương nói ra sợ ngươi cũng không tin.

- Tiểu gia tin! Nhất định tin! Nếu không đúng như lời nàng nói, tiểu gia cũng có cách bắt nàng khai sự thật.

- Được! Ngân Đài nói! Nhưng trước tiên ngươi hãy giải huyệt cho ta đi.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Ê... Tiểu gia không có ngu đâu. Nàng nói trước! Tiểu gia sẽ giải huyệt sau.

- Ta sợ ngươi không tin.

- Ê... Nàng tưởng tiểu Gia là Tào Tháo chắc?

- Vậy ngươi nghe đây. Ngươi duy nhất giết được Tử Kiếm Thường Nhẫn là Xảo Quỷ Tiểu Quân. Ngược lại chỉ có Tử Kiếm Thường Nhẫn mới đủ bản lĩnh lấy mạng ngươi.

- Cô nương tâng bốc tại hạ quá đấy.

- Ngân Đài không tâng bốc đâu, mà đó là sự thật.

- Thế ai muốn Tử Kiếm Thường Nhẫn giết Tiểu Quân?

Nàng nhìn thẳng vào mặt Tiểu Quân :

- Thường Nhẫn sẽ trả lời cho ngươi biết.

- Cô nương không biết à?

Ngân Đài lắc đầu :

- Ngân Đài có tai như điếc, có mắt như mù, và có lưỡi cũng không được quyền nói.

- Cô nương có tai như điếc, có mắt như mù, có lưỡi không được nói, thế mà Tiểu Quân vẫn thấy đôi mắt cô nương sáng như hai vì sao, tai thính như tai thỏ, cái lưỡi lại nheo nhẹo. Vậy Tiểu Quân móc mắt, đục lỗ tai, cắt lưỡi cô nương cho rồi.

Tiểu Quân vừa nói vừa dí mũi trủy thủ vào hai mắt Thúy Ngân Đài.

Nàng nhắm mắt lại chờ ngọn trủy thủ của Tiểu Quân móc đôi thu nhãn của mình.

Tiểu Quân thở ra :

- Cô nương không sợ à?

- Ngươi cứ việc móc mắt Ngân Đài.

Tiểu Quân lại dí ngọn trủy thủ vào tai nàng.

Ngân Đài mỉm cười nói :

- Ngân Đài sẵn sàng rồi đó.

Tiểu Quân hừ một tiếng :

- Móc mắt, đục lỗ tai, cô nương không sợ. Vậy chắc có lẽ Thúy cô nương sợ câm.

Tiểu Quân vừa nói vừa đụng trảo công chịt lấy cằm Ngân Đài, gằn giọng nói :

- Le lưỡi ra!

- Cần gì làm như vậy... Cứ tặng một dao vào tim ta là xong.

- Ngươi cũng không sợ?

Y dí mặt vào mặt Ngân Đài

- Sao mỹ nữ như ngươi mà lì lợm quá vậy?

- Ngươi muốn chửi Ngân Đài sao cũng được.

- Hừ... Thôi được rồi... Nghĩ cho cùng ngươi cũng có lòng tốt với tiểu gia. Tiểu gia tha cho ngươi một lần đấy nhé, lần sau gặp ta nhớ tránh mặt.

Ngân Đài nhìn Tiểu Quân trừng trừng :

- Tiểu Quân! Ngươi suy nghĩ kỹ đi, nếu ngươi tha bổn cô nương lần này. Ngươi sẽ hối hận đấy. Ta sẽ đòi lại cái nhục hôm nay mà bắt ngươi trả giá đắt đó.

- Ngươi còn nói như vậy nữa à? Nhưng tiểu gia đã nói rồi, không bao giờ rút lời lại.

Gã chợt gõ vào trán mình :

- Nhưng... Hay... Tiểu Quân cũng tiếc lắm.

Y bất chợt ôm chầm lấy Thúy Ngân Đài, dí miệng vào tai nàng :

- Tiểu gia tiếc vì thấy nàng đẹp mà lại hận thù Tiểu gia. Hôn ngươi lần cuối, sau này có bị mù mắt cũng được.

- Tiểu Quân... Ngươi...

Mặc cho Ngân Đài phản kháng, Tiểu Quân vẫn dí hai cánh môi vào gáy nàng. Gã chắc lưỡi một tiếng rồi nói :

- Chu choa ơi... Thơm quá!

Dứt lời Tiểu Quân đảo bộ trổ luôn Dị Hình Tướng, thoắt một cái đã lướt đi, chỉ trong chớp mắt đã khuất dạng.

Sau cái hôn của Tiểu Quân, Thúy Ngân Đài còn thẹn thùng bỡ ngỡ. Nàng giật mình sực nghĩ Tiểu Quân chưa giải huyệt đạo cho mình, toan cất tiếng gọi, nhưng kịp phát hiện ra đại huyệt Vĩ Lư đã được giải khai rồi.

Ngân Đài cau mày nghĩ thầm :

- “Y giải huyệt cho mình vào lúc nào nhỉ?”

Nàng sực nhớ đến nụ hôn sau cùng của Xảo Quỷ Tiểu Quân, mặt hoa càng thẹn hơn.

- “Chẳng lẽ y giải huyệt đạo Vĩ Lư của mình chỉ bằng một nụ hôn? Y có thể chuyền hóa khí công qua hơi thở à”

Ngân Đài lắc đầu, bất giác đưa tay xoa gáy. Nàng còn đang trầm mặc suy tưởng về Tiểu Quân thì thấy xa xa một chiếc đèn lồng di chuyển trên quan lộ. Chiếc đèn di chuyển bập bềnh trông rất kỳ quặc, tưởng như nó là chiếc đèn ma của bọn Phán quan dưới Diêm phủ từ địa ngục chui lên trần gian để tìm bắt người.

Chiếc đèn lồng còn cách nàng non mươi trượng, Ngân Đài mới nhận ra người cầm đèn là một lão trượng, tóc bạc râu bạc, thần sắc uy nghi, trông ngỡ như một vị đạo sĩ ẩn tích lâu năm vừa hạ sơn ngao du thiên hạ.

Lão trượng đó tiến thẳng đến đối mặt với Ngân Đài. Lão từ tốn nói :

- Tiểu nữ có thể cho lão phu hỏi thăm một người?

- Lão trượng hỏi ai?

- Lão phu vừa từ trong thành Trường An ra và được biết Xảo Quỷ Tiểu Quân đi về hướng này. Lão muốn gặp y.

- Lão tiền bối hỏi Xảo Quỷ Tiểu Quân? Vậy xin hỏi đại danh quí tánh của tiền bối?

Lão vuốt chòm râu bạc :

- Một trăm năm nay lão phu chưa bước chân ra ngoài giang hồ. Còn một trăm năm trước lão chính là Thiên Sơn Quỷ Kiếm.

Ngân Đài tưởng như có tiếng sấm dội thẳng vào thính nhĩ mình. Nàng nhìn chằm chằm lão trượng, bán tín bán nghi nói :

- Lão tiền bối là Thiên Sơn Quỷ Kiếm?

- Tiểu nữ chắc không ngờ lão quỷ còn sống chứ gì?

Chương 10: Nặng tình nợ kiếm

Hồ Lạc Thủy.

Nếu chọn một phong cảnh nên thơ nhất tại đất Trường An, có lẽ chỉ có hồ Lạc Thủy là xứng đáng nhất. Mặt hồ rộng non trăm mẫu, cùng với hàng tùng bách bao bọc quanh cất tiếng reo đùa với những ngọn gió thu. Ngồi bên bờ hồ Lạc Thủy, ngắm nhìn từng đàn cá chép lượn lờ, và những gợn sóng lăn tăn thì bất cứ ai dù có mang tâm trạng nảo nề đến đâu cũng có thể trút bỏ phần nào sự u ẩn ấy xuống đáy hồ.

Tử Kiếm Thường Nhẫn ngồi bên một tảng đá, nhìn ra ngoài mặt hồ. Đôi mắt của y như chìm hẳn vào làn nước trong veo, để đi vào cõi hư ảo. Không biết Tử Kiếm Thường Nhẫn đang nghĩ gì, nhưng vẻ mặt của y không còn chút sát khí mà thay vào đó là những nét u tịch, ủ ê.

Với khuôn mặt này, với ánh mắt này, không một ai có thể nghĩ Thường Nhẫn là một tay kiếm sát tử vô địch trong thiên hạ, mà chỉ là một lãng tử cô đơn thích cảnh trầm mặc, cô tịch.

Trước mặt Thường Nhẫn, bầu rượu đã cạn hơn nửa, hình như y chỉ muốn nhìn những con cá vàng, những gợn sóng để cùng hòa nhập vào cõi cô tịch nên thơ của hồ Lạc Thủy.

- Một chiêu kiếm một mạng người.

Giọng nói thật thánh thót cất lên ngay bên cạnh, nhưng tuyệt nhiên y không nhìn lại mà cứ dõi mắt xuống mặt nước hồ Lạc Thủy.

Giọng nữ nhân đó lại thảng thốt cất lên như ngọc lưu ly va vào nhau :

- Uyên ương lìa đôi người bi lụy.

Thường Nhẫn vẫn đăm chiêu nhìn ra mặt hồ.

- Nàng muốn gì?

- Muốn thử kiếm của Thường Nhẫn.

- Kiếm của Thường mỗ không để thử.

- Để giết người?

- Đúng như vậy.

- Thanh Huyết kiếm kia đã giết bao nhiêu người rồi?

Thường Nhẫn lạnh nhạt nói :

- Không biết... Nhưng kiếm đã chuyển qua màu đỏ của máu, bởi nó đã dính quá nhiều máu.

Nữ nhân cười khẩy một tiếng :

- Có một người... Tử Kiếm Thường Nhẫn không bao giờ sát tử được.

- Tiểu Quân?

- Không sai.

- Tại hạ đang chờ y ở đây để lấy mạng y.

- Tôi không tin Tử Kiếm lấy được mạng của Tiểu Quân.

- Chưa một ai thoát được chiêu kiếm của Thường mỗ.

Mỹ nhân lắc đầu :

- Tiểu Quân là một ngoại lệ.

- Không có ngoại lệ nào cả.

- Nói như vậy thì Tiểu Quân cũng phải chết bởi Huyết kiếm à?

- Đúng như vậy... Nếu y không chết, Thường Nhẫn sẽ vĩnh viễn rời khỏi giang hồ.

Mỹ nhân ngồi xuống bên cạnh Tử Kiếm.

- Ta nói Tử Kiếm không giết được Tiểu Quân, và còn người thứ hai nữa Tử Kiếm cũng không bao giờ hạ thủ sát chiêu.

- Lần đầu tiên Thường mỗ nghe có người nói như vậy. Những người Thường Nhẫn không sát tử là những người không có trong danh sách sát nhân của Thường mỗ mà thôi.

- Nói nghe hay... Nhưng nếu có một người muốn thử kiếm chiêu của Thường các hạ... Các hạ có dám thử không?

- Ta đã nói Tử kiếm không phải để mang ra thử. Kẻ nào phải chết đã có trong danh sách của Thường mỗ.

- Có một kẻ đáng chết, nhưng nằm ngoài danh sách của Tử Kiếm.

- Người đó không đáng chết.

- Người đó rất đáng chết.

- Ai....

- Người đó Tử Kiếm rất quen mặt. Và mỗi khi thấy mặt người đó Thường Nhẫn chẳng còn là Tử Kiếm nữa.

- Thường mỗ không tin.

Mặc dù đối đáp với mỹ nhân, nhưng tuyệt nhiên Thường Nhẫn chẳng hề quay mặt lại xem dung diện người đang nói chuyện với gã. Y bàng quan tọa thị đến độ dửng dưng, lạnh lùng.

- Tử Kiếm không tin, nhưng lời ta nói không bao giờ là lời nói ngoa. Thường Nhẫn kiếm tử ngồi đây, ta đưa người đó tới.

Mỹ nhân đứng lên. Thường Nhẫn hỏi :

- Nàng cùng đến với y.

Mỹ Nhân lắc đầu :

- Y tự đến với Tử Kiếm. Ta muốn Tử Kiếm Thường Nhẫn gặp y trước khi dụng sát chiêu lấy mạng Tiểu Quân.

- Được...

Mỹ nhân bỏ đi. Một lúc sau có tiếng leng keng khua vào nhau. Một mỹ nữ nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, đôi thu nhãn u hoài, thân ảnh chẳng khác nào nhành liễu rũ xuất hiện.

Đập vào mắt Thường Nhẫn là sợi xích vàng óng ả xiềng hai chân người đó. Y cau mày, từ từ ngẩng lên.

Hai mắt Thường Nhẫn mở to hết cỡ tưởng chừng mí mắt của gã sắp toét để cặp con ngươi lọt ra ngoài.Mỹ Nhân nhìn gã bằng đôi mắt buồn. Nếu Tiểu Quân chạm vào nhân quang buồn mênh mông kia, nhất định cũng chịu lây cái buồn của mỹ nữ.

Thường Nhẫn nhìn nàng không chớp mắt :

- Ngũ Phương Đài...

Y đứng bật dậy toan ôm Vĩ Linh, nhưng nàng đã kịp lùi lại một bộ.

- Thường huynh... không được.

Nàng nhìn xuống sợi xích xiềng dưới chân :

- Phương Đài vẫn là tù nhân của người.

Thường Nhẫn bậm môi :

- Phương Đài... Huynh sẽ giải phóng cho nàng...

- Người chưa chết... Xích vẫn còn.

Thường Nhẫn thở dài một tiếng :

- Huynh biết... Nhưng chút nữa thôi, y sẽ chết bởi sát kiếm của huynh.

Phương Đài lắc đầu :

- Y vẫn còn sống mà đáng ra đã chết rồi.

- Huynh không thể giết y trong lúc y say rượu. Nếu Thường huynh giết y lúc đó, huynh sẽ không quên.

- Giết ai khác cần quên, nhưng giết Tiểu Quân không cần quên. Nếu Thường huynh không giết được Tiểu Quân thì hãy ra sát chiêu giết Phương Đài đi.

Thường Nhẫn lắc đầu :

- Không... Thường huynh sẽ giết gã. Thường Nhẫn này sẽ giết Tiểu Quân.

Tử Kiếm Thường Nhẫn như bị ma ám, quỷ nhập cứ rít lên the thé. Không hiểu hắn bị gì, nhưng chắc chắn tình trạng tinh thần của gã gắn liền với sự xuất hiện của Phương Đài. Có lẽ gã đã yêu nàng, một tình yêu mãnh liệt nhất, tình yêu đã sai khiến gã, và cũng chính tình yêu đó biến gã thành một kiếm thủ sát tử vô địch trong thiên hạ. Thế mới nói khi yêu người ta trở nên mù quáng mà có thể thành họa kiếp.

Phương Đài nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn, lắc đầu :

- Xem ra Thường Nhẫn kiếm thủ khó có thể lấy được mạng của Tiểu Quân.

Nàng bật cười. Những tiếng cười của nàng nghe vừa ai oán vừa thảm thê, pha trộn trong đó một nỗi niềm bất nhẫn. Vì sao nàng lại muốn giết Tiểu Quân. Hắn đã làm gì khiến Phương Đài căm thù đến tận xương tủy như vậy.

Phương Đài cắt tràng cười, thở dài một tiếng.

Cũng vừa lúc đó, hai gã lực lưỡng xuất hiện. Cả hai đồng loạt tiến thẳng đến Phương Đài, ôm quyền cung kính xá một cái :

- Quốc trượng... Chúng tôi sẽ thay thế Tử Kiếm Thường Nhẫn hành xử Tiểu Quân cẩu tặc, chỉ xin ngài gia ơn.

Thường Nhẫn tròn đôi mắt sát nhơn nhìn hai gã đại lực sỉ.

Phương Đài nhìn Thường Nhẫn, ôn nhu nói :

- Tử Kiếm Thường huynh có nghe nhị vị Hộ tướng Hình đường nói chứ. Có lẽ ta sẽ trao sứ mạng của Tử Kiếm cho nhị vị Hộ tướng Hình đường.

Tử Kiếm Thường Nhẫn quắc mắt, lạnh lùng nói :
- Khi Huyết kiếm chưa gãy thì sứ mạng Thường Nhẫn còn mang.

Cặp mắt của y lạnh lùng chiếu vào hai vị Hộ tướng Hình đường, cất giọng thật ôn tồn nói :

- Hai vị chặt gãy thanh Tử kiếm của Thường mỗ mới có thể đảm nhận sứ mạng của Thường mỗ.

Phương Đài gật đầu.

Nàng nhìn lại hai gã Hộ tướng Hình đường :

- Hai vị nghĩ thế nào?

Một người ưỡn ngực nói :

- Quốc trượng cho phép chúng tôi.

Phương Đài nheo mày quay lại Thường Nhẫn :

- Tử kiếm của Thường huynh lâu ngày chẳng thoát ra khỏi vỏ, chắc nó cũng không còn sắc nữa, nên tối qua mới để cho Tiểu Quân thản nhiên ra khỏi Bách Đăng lầu.

Thường Nhẫn tháo cây tử kiếm cầm bằng hai tay :

- Lúc đó ta không hiểu sao lại hành động như vậy. Nhưng... lần này... Ta sẽ...

Phương Đài mỉm cười :

- Muội khó tin vào sát kiếm của Tử kiếm rồi.

- Tử kiếm vẫn như hồi nào. Kiếm ra khỏi vỏ phải có máu mới trở vào.

- Hai vị Hộ tướng này sẽ kiểm chứng lời nói của huynh trước khi Tiểu Quân đến phó hội.

- Nàng không còn tin ta nữa à?

- Chưa một người nào trong danh sách thần chết gặp Tử Kiếm mà còn sống, ngoài trừ Tiểu Quân. Gã có bản lĩnh kinh thiên động địa mới khiến được kiếm nằm yên trong vỏ, thứ hai bản lĩnh của Tử Kiếm Thường Nhẫn không thể đối đầu với Tiểu Quân.

Thường Nhẫn nghiến răng ken két :

- Lỗi ở ta.

Y từ từ dời ánh mắt chiếu vào hai gã Hộ tướng Hình đường.

- Nếu trong danh sách thần chết có tên hai ngươi...

Phương Đài gật đầu :

- Danh sách thần chết có tên hai vị này, và cả tên của Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Nàng dứt lời, chắp tay sau lưng, thả bước bỏ đi.

Thường Nhẫn gọi giật lại :

- Phương Đài!

Phương Đài quay lại :

- Đây là lần gặp cuối cùng, cho đến khi nào Tử Kiếm Thường Nhẫn mang cái đầu của Tiểu Quân về, Phương Đài mới cho người hội kiến.

Tiếng xích khua leng keng, rồi từ từ im bặt nhường lại sự tĩnh lặng cho hồ Lạc Thủy.

Thường Nhẫn bặm môi, thở dài một tiếng.

Hai gã hộ tướng hình đường bật cười, một người chế giễu :

- Hữu danh vô thực... Tử kiếm chỉ có vẻ bề ngoài nhưng chẳng có gì là một sát kiếm vô địch cả.

Thường Nhẫn chớp mắt nhìn hai người đó :

- Hai người đã có tên trong danh sách tử thần.

- Ngươi cũng vậy.

Hai gã đồng loạt rút trường kiếm. Kiếm quang của hai Hộ tướng vừa ra khỏi vỏ, thì một ánh chớp đỏ au lóe lên rồi vụt tắt.

Hai gã Hộ tướng Hình đường vẫn đứng sừng sững. Hai thanh kiếm trên tay họ vẫn trong tư thế thủ thượng đẳng chuẩn bị phát động sát chiêu.

Trong khi đó Thường Nhẫn đã hoành Huyết kiếm cột lại sau lưng mình. Y ngồi xuống dựa lưng vào tảng đá, với tay cầm bầu rượu ngửa cổ nhấp một ngụm lớn.

Sự im lặng bao trùm mọi cảnh vật, và tiếng tùng reo ngỡ khúc nhạc của Diêm chúa cất lên để lôi kéo những linh hồn còn đi lạc trong cõi trần gian.

Trong không gian tĩnh mịch, nặng nề như vậy, đã một khắc trôi qua mà tuyệt nhiên hai gã Hộ tướng Hình đường vẫn chưa động thủ. Bất ngờ một chiếc bóng cà sa lướt qua sát bên hai người đó.

Bóng cà sa lướt qua rất nhẹ nhàng, và dừng trước mặt Tử Kiếm Thường Nhẫn, cũng đồng thời với hai cái thây ngã xuống đất, và hai chiếc thủ cấp rời khỏi cổ lăn tròn rơi xuống hồ Lạc Thủy.

Đại sư Nhất Phàm tay lần chuỗi hạt, miệng niệm Phật hiệu.

- A di đà Phật.. Người làm thiện, ắt được phước đủ, người làm điều ác, ắt gặp họa dữ.

Tử Kiếm nhướng mắt nhìn Nhất Phàm đại sư :

- Hãy đi đi... Thường mỗ không muốn nghe kinh Phật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau