LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Chỉ mành treo chuông

Ngôi cổ miếu nằm tọa lạc trên một khu đất trống. Nó không lớn lắm, nhưng vẫn có vẻ uy nghi thần bí. Thất Thất ngồi dưới mái hiên, dõi mắt nhìn vê hướng Thất sơn. Nàng đã được Tôn Tử tiên sinh đưa đến đây và dặn chờ đợi Tiểu Quân. Ánh mắt của nàng dõi qua làn nước mưa, ngong ngóng chờ đợi.

Một luồng gió mạnh thổi tạt những tia nước hắt vào mặt nàng, nhưng Băng Tâm Ngọc Nữ vẫn thờ ơ với những tia nước đó.

Nàng không biết tới bao giờ Tiểu Quân mới đến. Chàng có đến hay không, hay chẳng bao giờ đến. Thất Thất đã đối mặt với Thánh Cô Ngũ Phương Đài, nàng cảm nhận một điều, con người này có một hấp lực kỳ lạ. Hấp lực đó tiềm ẩn ngay trong nhan sắc, lời nói và phong cách, chính vì hấp lực đó mới biến Tử Kiếm Thường Nhẫn, một con người băng giá lạnh lùng thành tên nô bộc trung thành.

Thất Thất thở dài một tiếng, sực nghĩ đến Tiểu Quân. Nàng nhủ thầm :

- “Tiểu Quân giờ đã ra sao... Có như Thường Nhẫn không. Mình hy vọng Tiểu Quân không phải là Thường Nhẫn.”

Thất Thất vừa nghĩ đến đây thì thấy trong màn nước trắng xóa có bóng người đang lầm lũi tiếng về phía nàng. Dáng người đó trông có vẻ ủ rũ và thất thần.

Thất Thất bật đứng dậy :

- Tiểu Quân...

Tiểu Quân tiến đến đứng dưới mái hiên ngôi cổ miếu. Toàn thân chàng ướt đẫm.

Thất Thất cau mày :

- Tiểu Quân... Đệ làm sao vậy... Vào trong này nhanh lên.

Tiểu Quân nhìn Thất Thất :

- Tỷ tỷ...

Thất Thất toan đội mưa bước xuống nhưng Tiểu Quân đã khoát tay cản lại :

- Tỷ tỷ đừng đội mưa.

Chàng bước vào mái hiên.

Thất Thất nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Đệ bị sao vậy?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Đệ không sao đâu...

- Đệ đệ không sao thật a. Tỷ tỷ cảm thấy có gì không ổn trong đệ.

- Tỷ tỷ đừng lo cho Tiểu Quân.

Thất Thất lắc đầu. Nàng nắm tay Tiểu Quân kéo vào trong ngôi cổ miếu.

- Đệ đệ vào trong miếu đi... Ngoài này lạnh lắm.

Tiểu Quân theo Thất Thất vào trong ngôi cổ miếu.

Thất Thất nói :

- Đệ cởi đồ ra để tỷ tỷ hong lửa cho khô kẻo lạnh.

- Đệ muốn cảm nhận cái lạnh giá bên ngoài đặng sưởi cái lạnh bên trong.

Thất Thất nheo mày :

- Đệ nói thật đi... Đã có chuyện gì xảy ra với đệ rồi phải không?

Nàng nắm tay Tiểu Quân :

- Đệ đệ đã bị..

- Tiểu Quân chẳng bị gì đâu.

- Tỷ tỷ đọc được những ý niệm trong ánh mắt của đệ đệ. Nói cho tỷ tỷ nghe đi... Tỷ tỷ có thể giúp được cho đệ... Có phải chính Thánh Cô Ngũ Phương Đài khiến cho Tiểu Quân thất thần phải không?

Tiểu Quân nhìn nàng :

- Tiểu Quân cảm thấy mình vô dụng, Tiểu Quân vô dụng.

Thất Thất lắc đầu :

- Tiểu Quân mà vô dụng sao... Thất Thất không tin, nhất định không tin. Chẳng qua Tiểu Quân cảm nhận như vậy bởi một cú xốc nào thôi.

Nàng đặt tay lên vai Tiểu Quân :

- Đệ nói cho tỷ tỷ biết đi... Đệ đang gặp chuyện gì?

Tiểu Quân thở dài, rồi mỉm cười với Thất Thất :

- Tiểu Quân không có chuyện gì đâu... Tỷ tỷ đừng lo.

Đôi mày vòng nguyệt của Thất Thất khẽ cau lại :

- Phải chính Thánh Cô Ngũ Phương Đài khiến thần sắc và tâm trí của đệ đệ mất hết chăng?

Tiểu Quân bặm môi. Chàng thở dài một tiếng :

- Có lẽ đúng như tỷ tỷ nói thật. Ngũ Phương Đài đã lấy toàn bộ trái tim và khối óc của Tiểu Quân rồi.

Thất Thất quay nhìn ra cửa cổ miếu :

- Tỷ tỷ đã đoán đúng phải không?

- Tỷ tỷ đoán đúng... Sự thật là như vậy đó.

- Tỷ tỷ không ngờ Ngũ Phương Đài lại có sức mạnh ma quỷ như vậy. Hình như nam nhân nào gặp nàng nhất định đều để trái tim và khối óc cho nàng. Ngay cả Xảo Quỷ cũng vậy.

Nàng quay lại nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân có cần tỷ tỷ đến bí cung tử địa để thỉnh Ngũ Phương Đài đến đây không.

Tiểu Quân cau mày :

- Bây giờ Ngũ Phương Đài không còn là Thánh Cô nữa rồi.

- Cái gì... Đệ đệ chuyện gì đã xảy ra?

Tiểu Quân xoa trán mình. Chàng nhìn Thất Thất rồi thuật lại tất cả mọi việc.

Nghe hết câu chuyện của Tiểu Quân kể lại, dung diện Thất Thất thay đổi hẳn :

- Tỷ tỷ không ngờ Ngũ Phương Đài lại rơi vào tình cảnh như vậy.

- Tỷ tỷ... vì Tiểu Quân mà Ngũ Phương Đài phải mạo phạm với Đỗ Hạo Thiên.

Tiểu Quân lo cho nàng... Không biết bây giờ Ngũ Phương Đài và Tôn Tử tiên sinh ra sao. Ngoài hai người đó còn bao nhiêu sinh linh nữa...

Chàng lắc đầu :

- Tiểu Quân vô dụng.

- Tiểu Quân đừng hành hạ mình như vậy... Không ai trách đệ đệ đâu.

Nàng cởi áo ngoài của Tiểu Quân :

- Đệ chờ tỷ tỷ hong khô áo của đệ.

- Tỷ tỷ.. Thất Thất lắc đầu :

- Bây giờ là lúc Tiểu Quân cần bảo trọng hơn ai hết. Đỗ Hạo Thiên chỉ mong mỏi mỗi một điều là Tiểu Quân biến thành cái xác không hồn mà thôi. Nếu như Tiểu Quân còn sống ngày nào, thì họ Đỗ phải kiêng nể ngày nấy, không dám hí lộng giang hồ.

Nàng nhìn Tiểu Quân :

- Đệ phải giữ gìn sức khỏa mới đúng. Vận mạng võ lâm trông chờ vào bản lĩnh của Tiểu Quỷ.

Thất Thất nói xong, đến bên bệ thờ gom nhặt những cây củi khô, rồi đánh đá lửa châm mồi. Ngọn lửa bùng lên, ngôi cổ miếu ấm hẳn lại. Bên ngoài mưa cũng nhẹ dần.

Thất Thất hong chiếc áo của Tiểu Quân thỉnh thoảng lại liếc trộm chàng.

Nàng cảm nhận Tiểu Quân như một pho tượng bất động, thần trí chìm vào cõi hư ảo nào đó.

Nàng nghĩ thầm :

- “Có lẽ Tiểu Quân đang nghĩ về Ngũ Phương Đài. Cũng đúng thôi... bản tính Tiểu Quân là như vậy mà... Huống chi Thánh Cô Ngũ Phương Đài đối với Tiểu Quân lại nặng tình nữa.”

Tiểu Quân bất chợt quay lại nhìn nàng. Ánh mắt của họ chạm vào nhau.

Thất Thất khẽ cụp hai hàng lông mi cong vút.

Tiểu Quân nói :

- Mấy ngày qua tỷ tỷ như thế nào?

- Tỷ tỷ được Ngũ Phương Đài đối xử rất tốt.

Nàng không muốn nói cho Tiểu Quân biết buổi đầu mình diện kiến Ngũ Phương Đài.

Nàng nhìn Tiểu Quân :

- Phương Đài rất tốt với tỷ tỷ!

Tiểu Quân mỉm cười :

- Tỷ tỷ dấu đệ... Chắc chắn Phương Đài không đối xử tốt với tỷ đâu... Nàng lúc đó hành xử mọi việc vì chữ hận mà thôi. Tiểu Quân đoán chắc Ngũ Phương Đài đã cho tỷ tỷ uống nhuyễn cốt tán... Sau này nàng mới thay đổi chính kiến, hóa hận thành tình.

- Thất Thất không qua được cặp mắt của Tiểu Quân. Nếu không có Tôn Tử tiên sinh cưu mang. Thất Thất giờ chẳng biết như thế nào.

Chiếc áo Tiểu Quân đã khô, nàng trao lại cho chàng :

- Đệ vận lại áo đi kẻo lạnh.

- Tỷ tỷ lúc nào cũng lo lắng cho đệ.

- Trong cõi đời này, ngoài Tiểu Quân ra tỷ tỷ đâu còn ai thân thiết nữa.

Tiểu Quân vận lại chiếc áo đã được Thất Thất hong khô. Chàng nhìn Thất Thất nói :

- Tỷ tỷ... Bây giờ chúng ta tìm Tử Phương Thoa ở đâu.

Thất Thất đứng lên, tiến ra cửa cổ miếu.

Tiểu Quân bước theo chân nàng, Thất Thất quy lại :- Tiểu Quân rất cần Tử Phương Thoa phải không?

Tiểu Quân gật đầu :

- Nếu không có Tử Phương Thoa, Tiểu Quân khó mà phá được tà công Lôi Âm Thần của Đỗ Hạo Thiên.

- Theo như tỷ tỷ biết, chỉ ở núi Chung Nam mới hy vọng tìm được Tử Phương Thoa.

- Chúng ta sẽ lên đường đến núi Chung Nam.

Thất Thất nhìn thẳng vào đáy mắt của Tiểu Quân :

- Tỷ tỷ chỉ đoán mò thôi. Có đến núi Chung Nam chưa hẳn chúng ta đã tìm được Tử Phương Thoa. Cho dù có biết chắc Tử Phương Thoa trên núi Chung Nam cũng chưa hẳn đã lấy được.

- Vậy là sao?

- Trên núi Chung Nam có một vị ẩn sĩ không bao giờ chen vào chuyện giang hồ, nhưng người đó cũng không cho một ai lên núi Chung Nam.

- Chẳng lẽ vận mạng của võ lâm như chuông treo sợi tóc mà vị ẩn sĩ đó cũng không màng đến ư?

- Tỷ tỷ chỉ nói thôi mà.

- Đệ sẽ đến Chung Nam sơn. Nếu vị ẩn sĩ kia cho mượn thì tốt, bằng như không cho mượn Tử Phương Thoa, Tiểu Quân bắt buộc phải hành động thôi.

- Đệ mong mỏi có Tử Phương Thoa để cứu Ngũ Phương Đài?

- Tiểu Quân không dấu tỷ tỷ... Sự thật như vậy đó... Tiểu Quân không có Phương Đài giờ chẳng còn đứng đây đâu.

- Tỷ tỷ biết. Nhưng đi lúc này tỷ tỷ e bất tiện... võ công của đệ chưa phục hồi hẳn.

Hãy tạm thời dùng ngôi cổ miếu này làm nơi vận công điều tức phục hồi võ công, đến khi hoàn toàn bình phục, chúng ta hãy đến núi Chung Nam.

Tiểu Quân suy nghĩ. Chàng thở ra một tiếng.

Thất Thất đặt tay lên vai Tiểu Quân :

- Đệ đệ đừng lo lắng quá... Kẻ ác không bao giờ toại thành chí nguyện đâu.

- Tiểu Quân chỉ lo trễ quá mà thôi.

- Dục tốc bất đạt... Nếu như võ công của Tiểu Quân chưa hồi phục hoàn toàn mà lên núi Chung Nam, e chỉ nguy đến tính mạng của đệ.

Thất Thất nhìn Tiểu Quân :

- Tỷ cũng vừa mới phục hồi công lực thôi...

Thất Thất vừa dứt lời thì mười người bất thần xuất hiện ngay cửa ngôi cổ miếu.

Vừa thấy mười người đó, Tiểu Quân đã phấn khởi hẳn lên bởi họ là những bằng hữu của chàng.

Dẫn đầu là Trương Huyền Tổ và Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu. Đi cạnh Tây Môn Báu là Hạ Hầu Chưởng môn phái Tung Sơn, Hà Chỉ Chưởng môn phái Hoa sơn và Phàm Nhân Chưởng môn phái Thanh Thành. Ngoài năm người đó ra còn có năm gã đại hán sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.

Trương Huyền Tổ tiến thẳng đến trước mặt Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ!

- Trương chân nhân... Sao các người có thể rời thoát tử địa bí cung.

- Chúng ta nhờ Thánh Cô Ngũ Phương Đài... Không có Thánh Cô đâu ai có thể rời khỏi bí cung tử địa chứ. Trương bần đạo không ngờ đứng sau lưng Thánh Cô lại là tên Đỗ Hạo Thiên.

Tiểu Quân nhìn qua Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu :

- Chúng ta hội mặt đủ ở đây cũng tốt lắm rồi. Độc huynh tình hình tại bí cung tử địa như thế nào rồi?

- Bí cung tử địa bây giờ canh phòng rất cẩn mật... Tất cả mọi người đã khuất phục Đỗ Hạo Thiên rồi. Chỉ còn những người chúng ta mà thôi. Thoát ra khỏi vùng tử địa đó là may mắn lắm rồi.

Độc Vương Vô Ảnh liếc Trương Huyền Tổ :

- Nếu không có Thánh Cô chúng ta không biết như thế nào.

Tiểu Quân hỏi Trương Huyền Tổ :

- Ngũ Phương Đài bây giờ ra sao?

- Xảo Quỷ đừng lo. Thánh Cô tạm thời thất thế hơn Đỗ Hạo Thiên nhưng người vẫn có cách, sau này sẽ yểm trợ chúng ta.

- Tiểu Quân chỉ lo cho Phương Đài.

Trương Huyền Tổ bật cười giả lả :

- Tiểu Quân đừng lo. Thánh Cô tự lo cho mình được. Ví như chúng ta đây, nếu không có Thánh Cô quả thật khó mà đào thoát khỏi bí cung tử địa.

Trương Huyền Tổ nhìn sang Thất Thất :

- Ngọc Nữ Băng Tâm cũng được Thánh Cô giải thoát đến đây à?

Thất Thất gật đầu :

- Cứ cho là như vậy.

Trương Huyền Tổ nhìn lại Độc Vương Vô Ảnh :

- Lão độc... Thánh Cô gởi cho Xảo Quỷ vật gì.

Vẻ mặt Tiểu Quân phấn chấn hẳn lên.

Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu lấy trong thắc lưng ra một lọ tịnh bình. Y giơ lọ tịnh bình đến trước mặt Tiểu Quân, nói :

- Ngũ Phương Đài Thánh Cô bảo tại hạ trao chiếc tịnh bình này cho Xảo Quỷ. Trong tịnh bình này có chứa dược thảo dụng để truất tà khí Lôi Âm Thần.

Tiểu Quân đón lấy chiếc tịnh bình :

- Đa tạ Độc huynh đã mang vật đến cho Tiểu Quân.

Chàng vừa dứt lời thì đã nheo mày. Tiểu Quân nhìn lại lọ tịnh bình. Chàng giật mình bởi nhận ra lớp vỏ xù xì của chiếc tịnh bình tợ như vỏ trái mít.

Tiểu Quân thối luôn về sau hai bộ, đứng ngang với Thất Thất.

- Tỷ tỷ... coi chừng!Thất Thất cau mày nhìn chiếc lọ trên tay Tiểu Quân.

Tiểu Quân nhìn Trương Huyền Tổ :

- Trương đạo trưởng thật ra đến đây theo lệnh ai?

Vương Túc Lệ bước vào cổ miếu :

- Theo lệnh của Túc Lệ.

- Thì ra là Vương cô nương.

Vương Túc Lệ cười khẩy một tiếng, rồi nhướng mắt nói với Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Ngươi thử nhìn lại hai bàn tay của mình coi.

Tiểu Quân nhún vai :

- Khỏi cần nhìn. Tiểu gia cũng biết mình bị trúng độc.

Vương Túc Lệ mỉm cười :

- Nhưng Xảo Quỷ chưa biết đó là chất độc gì.

Tiểu Quân liếc Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu :

- Độc huynh chắc biết chất độc gì chứ?

- Đan sa phối hợp với Vô Ảnh Chi Độc.

Túc Lệ cười khẩy một tiếng :

- Tiểu quỷ nghe rồi chứ?

Nàng bước đến đối mặt với Tiểu Quân và Thất Thất :

- Xảo Quỷ biết Đan sa và Vô Ảnh Chi Độc lợi hại như thế nào rồi. Nếu đã biết thì hãy theo Túc Lệ về đầu phục Kim Sa giáo chủ. Túc Lệ bảo đảm sinh mạng cho Xảo Quỷ và Băng Tâm tiên tử.

Thất Thất nhìn Trương Huyền Tổ :

- Trương đạo trưởng đã đầu phục Đỗ Hạo Thiên từ lúc nào vậy?

Trương Huyền Tổ gục mặt nhìn xuống đất. Lão im lặng bởi sự thẹn thùng.

Thất Thất nói tiếp :

- Thất Thất không ngờ một trưởng lão Võ Đang, một chưởng giáo Độc môn, một Chưởng môn nhân Thanh Thành phái, Chưởng môn nhân Hoa sơn phái, Chưởng môn nhân Tung sơn phái thế mà cụp lưng cúi đầu khuất phục một tên ma đầu như Đỗ Hạo Thiên.

Trương Huyền Tổ ngẩng lên :

- Tiểu Quân và Thất Thất cô nương hãy theo Túc Lệ hộ tướng về đầu phục Kim Sa giáo chủ.

Tiểu Quân nạt ngang :

- Tầm bậy... Tiểu Quân không quen cụp lưng như các vị.

Trương Huyền Tổ lắc đầu :

- Chỉ có con đường đó hai người mới giữ được mạng sống của mình thôi.

- Chân nhân khẳng định chỉ mỗi một con đường đầu phục là toàn mạng à?

Chàng khoát tay :

- Không đâu.. Tiểu Quân này có rất nhiều cách để giữ mạng mình.

Chàng nhìn Vương Túc Lệ :

- Dụng độc để ép người thì đâu hay ho gì, phải không Vương hộ tướng. Nếu như các người có bản lĩnh thì hãy dùng bản lĩnh của mình bức ép Tiểu Quân đầu phục... Vậy có hay hơn không. Các ngươi vừa được tiếng, vừa được người.

Tiểu Quân xoa hai bàn tay :

- Với mười cao thủ đây thì Tiểu Quân chắc chắn thảm bại rồi.

Vương Túc Lệ cười khẩy một tiếng rồi nói :

- Đáng ra Túc Lệ và các vị đây sẽ dùng võ công bức tử ngươi, nhưng Giáo chủ đã phán lệnh, đối phó với Tiểu Quân Xảo Quỷ thì bất cần thủ đoạn.

- Ậy, thì ra các người cũng gờm mặt tiểu gia đấy chứ.

- Túc Lệ không cần nhiều lời với Xảo Quỷ.

Nàng vỗ tay ba tiếng. Ngay lập tức bốn gã đại hán vận võ phục huỳnh y khệ nệ khiêng đặt trước cửa cổ miếu hai chiếc áo quan.

Túc Lệ chỉ hai chiếc áo quan đó nói :

- Nếu như Xảo Quỷ không đầu phụ Đỗ giáo chủ thì hãy chui vào quan tài đi.

Tiểu Quân nheo mày :

- Tiểu gia chỉ có một mà tới hai cỗ áo quan. Chẳng hay cỗ áo quan nào của Xảo Quỷ vậy?

- Một cho Tiểu Quân, một cho Băng Tâm Ngọc Nữ Công Tôn Thất Thất.

Tiểu Quân quay sang Thất Thất :

- Tỷ tỷ... Kim Sa phái chuẩn bị đưa đám Tiểu Quân và tỷ tỷ đó.

- Họ muốn thì chúng ta phải chiều thôi.

Tiểu Quân truyền âm nhập mật nói với Thất Thất :

- Tỷ tỷ hãy đào thoát đi... Để những người này cho Tiểu Quân hành xử... Dù sao Tiểu Quân cũng đã trúng phải Đan sa rồi. Có đi cũng vô ích mà thôi.

Thất Thất căng thẳng hẳn lên. Nàng truyền âm nhập mật đáp lời Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Có chết thì chúng ta cùng chết chung.

- Tỷ tỷ còn trọng trách với giang hồ... hãy đến Chung Nam sơn cầu khẩn lấy Tử Phương Thoa.

Thất Thất lắc đầu :

- Tất cả bọn người này đã đầu phục ma đầu rồi. Chúng ta không cần đến Tử Phương Thoa nữa.

- Tỷ tỷ... Tiểu Quân đoán chắc họ cũng đã bị Đan sa khống chế rồi.

Thất Thất lắc đầu :

- Mặc kệ họ.

Nàng ngẩng lên đối nhãn với Vương Túc lệ :

- Các ngươi còn chờ gì nữa... Ra tay đi!

Vương Túc Lệ gằn giọng :

- Ả muốn chết... Lấy mạng ả cho bổn hộ tướng.

Mệnh lệnh của Vương Túc Lệ ban ra, Trương Huyền Tổ, Tây Môn Báu và ba vị Chưởng môn không thể không thi hành. Cả năm cao thủ thượng thặng của võ lâm đồng loạt xuất thủ.

Ba ánh chớp quang từ ba ngọn trường kiếm của ba vị Chưởng môn kết thành hình chữ phẩm công vào vùng thượng đẳng của Thất Thất, còn Trương Huyền Tổ thì dụng phất trần phóng ra một thức Nhứt Điểu Xung Thiên đánh vào hạ đẳng của nàng. Riêng Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu thì sử dụng đến độc công, từ hai ống tay áo giũ ra những âm thanh phần phật, chứng tỏ y đang dụng Vô Ảnh Chi Độc phủ lên người Thất Thất.

Một mình đương đầu với năm đại cao thủ nhứt đẳng võ lâm, Thất Thất chẳng hề nao núng. Bởi ý niệm của nàng là cùng chết với Tiểu Quân. Thất Thất ngã bộ về sau tránh ba thanh trường kiếm trong chớp mắt, đồng thời hữu thủ vỗ ngược về phía ngọn phất trần của Trương Huyền Tổ.

Bình...

Nàng hất được ngọn phất trần đó nhưng không thể tránh được những luồng độc khí vô hình vô sắc của Tây Môn Báu.

Tiểu Quân thấy Thất Thất đã động thủ, chàng không thể đứng yên. Bản thủ xoay tròn, Tiểu Quân thi triển năm đạo chỉ khí mạnh như năm lưỡi tầm sét công thẳng về phía Độc Vương Vô Ảnh Tây Môn Báu.

Đang phát động độc công thấy đàn chỉ thần công ào ào rít gió, kẻ thành năm đạo tầm sét công thẳng vào mình, Tây Môn Báu hoảng hốt phi thân né năm đạo chỉ kình đó.

Rét...

Tây Môn Báu đã nhanh, nhưng năm đạo chỉ của Tiểu Quân vẫn hớt gọn chéo y của gã, dư kình của đàn chỉ hất luôn Độc vương ra ngoài cửa cổ miếu.

Gã đổ kền xuống đất. Nhờ ngọn chỉ công của Tiểu Quân mà Thất Thất mới tránh được Vô Ảnh Chi Độc của Độc Vương Tây Môn Báu.

Vừa phát chỉ công, Tiểu Quân cảm nhận đầu óc mình tối sầm, mắt đổ hào quang, hai bàn tay nóng buốt, huyết lưu sôi sùng sục như sắp cô đặc lại.

Chàng ôm Đan điền lảo đảo.

Vương Túc Lệ lướt đến, áp sát vào Tiểu Quân :

- Bây giờ mới đến lượt ta.

Thất Thất thấy Tiểu Quân lâm vào tình thế nguy kịch nhưng không thể nào tiếp ứng được. Nàng liên tục bị ba ngọn trường kiếm và cây phất trần bức ép, chỉ biết đỡ chứ chưa công được chiêu nào.

Thất Thất vừa toan tràn bộ ứng tiếp Tiểu Quân thì ngọn phất trần của Trương Huyền Tổ cắt ngang trước mặt nàng. Không có vũ khí, Thất Thất nghiến răng vận dụng hết chân khí dụng tay đỡ ngọn phất trần của Trương chân nhân.

Bình...

Đôi ngọc thủ của Thất Thất tê buốt tưởng như chẳng còn sức nhấc lên nổi. Vừa lúc đó thì ba ngọn trường kiếm chia thành ba hướng đồng loạt tập kích vào nàng.

Thất Thất nghĩ thầm :

- “Thế cũng được... Mình và Tiểu Quân cùng chết.

Chương 52: Sát kiếm đuổi quần ma

Một chớp đỏ sáng rực lóe lên, ánh chớp đỏ đó tưởng như thoát ra từ dưới địa phủ vụt bay ngược lên không trung. Tất cả mọi người đều sững sờ.

Không khí trong tòa cổ miếu như cô đặc hẳn lại, mọi người ngửi được mùi tử khí.

Ba thanh trường kiếm của ba vị Chưởng môn đại phái đã bị gãy ngang, cây phất trần cũng chẳng hơn gì. Mọi người định thần mới nhận ra Tử Kiếm Thường Nhẫn đứng ngay bên cạnh Thất Thất và Tiểu Quân.

Thanh Huyết kiếm chĩa mũi xuống, cặp mắt cá chết của Thường Nhẫn đã trở lại sắc ma lạnh lẽo như hôm nào.

Vương Túc Lệ sửng sốt :

- Tử Kiếm Thường Nhẫn!

Thường Nhẫn nhướng đôi mày rậm rịt, từ đôi mắt cá chết của y toát ra cái nhìn lạnh lẽo vô hồn vô cảm.

Vương Túc Lệ gằn giọng nói :

- Thường Nhẫn... Ngươi dám chống lại Thánh cô Ngũ Phương Đài?

Tiểu Quân lúc này đã ngồi kiết đà dưới đất để vận công khống chế kịch độc.

Thường Nhẫn buông một câu lạnh như băng hàn :

- Thường mỗ không chống, nhưng không một ai được chạm đến Thất Thất và Tiểu Quân.

- Ngươi cứu hai người này thì đã chống lại Ngũ Phương Đài rồi.

- Vương cô nương về nói lại với Ngũ Phương Đài... Thường mỗ đã gởi lại nàng một cánh tay.

Thường Nhẫn nhìn Tiểu Quân. Gã thở dài một tiếng, rồi quay sang Thất Thất :

- Thất Thất cô nương... Chúng ta đi thôi!

Thất Thất cúi xuống tính xốc nách Tiểu Quân, nhưng Vương Túc Lệ đã nghiến răng gằn từng tiếng :

- Một mình Thường Nhẫn và Thất Thất đi thì được, nhưng phải để Tiểu Quân lại.

- Kiếm của ta gãy, mạng ta mất, Tiểu Quân sẽ thuộc về các người.

Sau câu nói của Thường Nhẫn, vẻ mặt Vương Túc Lệ đanh hẳn lại. Những nét kiều diễm lẳng lơ biến mất mà thay vào đó là một lớp sắc da ngập tràn sát khí.

- Thường Nhẫn... Ý ngươi quyết đấu với Túc Lệ à?

Nàng gằn từng tiếng :

- Ngươi quyết rồi à?

- Các người hãy quay về Kim cung đi.

- Hừ... Tử Kiếm... Ngươi tưởng có thể cản được Vương Túc Lệ này sao?

Nàng phi thân về sau bốn bộ, ra lệnh cho năm gã đại hán.

- Ngũ Sát đường... lấy mạng gã cho ta.

- Tuân lệnh Vương hộ tướng!

Năm gã đại hán đồng loạt rút xoạt binh khí. Trên tay những người đó là những ngọn quỷ đao kỳ quặc vô cùng.

Cả năm người đồng loạt múa quỷ đao đá tạo thành những đóa hào quang phát ra những âm thanh vi vu rờn rợn.

Áp lực của năm vòng kim quang chưa thực sự tấn công mà Thất Thất cảm nhận sát khí tỏa ra nặng nề vô cùng. Nàng âm thầm vận công để phối hợp với Thường Nhẫn.

Khi năm gã Ngũ Sát đường dấn lên một bộ, thanh trường kiếm trong tay Thường Nhẫn vẫn không hề nhích động. Trong khi đó Thất Thất đã tỏ ra căng thẳng tột cùng.

Nàng nghĩ thầm :

- “Không biết Tử Kiếm Thường Nhẫn có đủ bản lĩnh đối phó cùng một lúc với năm gã này không?”

Nàng liếc mắt chú nhãn vào thanh Huyết kiếm mà lo lắng.

- “Chừng nào ngọn Huyết kiếm kia sẽ xuất chiêu đây? Tại sao nó tịnh yên đến độ không hề thấy chút biểu lộ gì.”

Đôi tinh nhãn của Thường Nhẫn vẫn lạnh băng như cặp mắt cá chết không hồn không cảm.

Năm vòng Kim quang quỷ đao từ từ áp dần về phía ba người. Trang y của Thất Thất lẫn chéo y của Thường Nhẫn đã chịu áp lực của năm vòng kim quang.

Ngũ Sát đường quát lớn một tiếng :

- Vạn Đao Phân Ảnh!

Cùng với tiếng quát như sấm động đó, năm vòng kim quang đồng loạt ập thẳng vào Thường Nhẫn.

Đao đã nhập tất kiếm phải động. Một cái động duy nhất nhưng nhanh không thể nào tưởng được, một cái động duy nhất nhưng là cái động của uy lực chết chóc không sao lường được. Có lẽ cái tịnh vừa rồi của thanh Huyết kiếm là để chuẩn bị cho cái động này, một cái động xuất phát từ cái tịnh, rồi quay trở về với cái tịnh vĩnh cửu.

Ống tay áo phập phều của Thường Nhẫn không biết đã xuất ra từ lúc nào, nhưng nó đã đánh bật năm thanh Quỷ đầu đao, trong khi Tử Kiếm thì quét ngang một đường cầu vồng với độ chính xác không thể nào tưởng tượng được.

Thường Nhẫn đã trở về tư thế khoáng đạt của một kiếm thủ lạnh lùng và bất nhẫn trong khi Ngũ Sát đường đứng đực ra giữa tòa cổ miếu.

Vương Túc Lệ lẫn Trương Huyền Tổ, và ba vị Chưởng môn đồng loạt lùi lại.

Vương Túc Lệ lắc đầu :

- Ngươi...

Thường Nhẫn buông một câu lạnh nhạt :

- Hãy rời khỏi đây đi!

Thường Nhẫn dứt lời khẽ đảo bộ, kiếm tra vào vỏ.

Két..

Âm thanh kiếm khí như tạo thành một kình lực vô hình thổi vào năm gã Ngũ Sát đường. Năm gã đó ngã vật ra đất, cùng với những cái thủ cấp rơi ra khỏi cổ.

Một cái chết không thể nào tưởng tượng được, một cái chết mà trước đây Trương Huyền Tổ lẫn ba vị Chưởng môn đại phái đã từng run sợ bởi Ngại Tử Đột Quyết, nhưng lần này cái chết do Thường Nhẫn tạo ra còn nhanh hơn, khủng khiếp hơn. Mặc dù thủ cấp đã lìa khỏi cổ, nhưng năm gã Ngũ Sát đường vẫn còn chớp mắt liên tục, ngỡ như họ chưa biết đầu đã lìa khỏi cổ rồi. Thậm chí đôi mày còn cau hẳn lại bởi còn cảm giác đau đớn khi đầu nện xuống sàn cổ miếu.

Vương Túc Lệ biến hẳn sắc diện.

Trương Huyền Tổ thối về sau đứng ngang với Túc Lệ.

Túc Lệ quát Trương Huyền Tổ và ba vị Chưởng môn nhân :

- Tới lượt các ngươi cản gã lại.Trương Huyền Tổ và ba vị Chưởng môn biến sắc. Trương Huyền Tổ nói :

- Chúng tôi không phải là đối thủ của Tử Kiếm Thường Nhẫn.

- Các người cãi lệnh Vương Túc Lệ này à?

Phàm Nhân khoát tay :

- Có muốn cản gã lại, chúng tôi cũng không còn vũ khí.

Phàm Nhân vừa nói vừa cùng với Hà Chỉ, Hạ Hầu phi thân ra ngoài cổ miếu. Ai mà chẳng quí mạng sống của mình. Ba vị Chưởng môn Hoa Sơn, Thanh Thành và Tung Sơn cũng chỉ vì sự sinh tồn mà đầu phục Vương Túc Lệ, giờ đây họ lại đứng trước tử thần thì lòng ham sống càng dấy lên cao hơn. Không nói, mà cả ba cùng một ý nghĩ là thoát chạy để sống.

Thấy ba người đó bỏ chạy rồi, Trương Huyền Tổ lúng túng :

- Bần đạo cũng phải quay về bí cung thôi.

Vương Túc Lệ lạng người chắn ngang cửa :

- Lão đạo sĩ thúi cũng muốn đi nữa sao?

- Vương hộ tướng... Bần đạo không phải là đối thủ của Tử Kiếm.

- Hừ... Lũ các ngươi quá quí cái mạng bé xíu, sống chẳng đáng chút nào.

Túc Lệ vừa nói vừa bất thần thộp trảo vào yết hầu của Trương Huyền Tổ.

Năm ngón chỉ ngọc của nàng giựt mạnh, kéo theo một vòi máu phun ra xối xả.

Trương Huyền Tổ trợn trừng hai mắt, đưa tay ôm lấy yết hầu. Lão khọt khẹt nói :

- Bần đạo... Biết sẽ có... Sẽ có cái ngày này.

Trương Huyền Tổ gượng quay lại nhìn Thường Nhẫn rồi dời mắt xuống Tiểu Quân :

- Tha... thứ cho... Tha thứ cho...

Lão đổ gục xuống mặt gạch, hồn lìa khỏi xác.

Vương Túc Lệ chiếu hai luồng sát nhân vào mặt Tử Kiếm Thường Nhẫn :

- Những kẻ chống lại Kim Sa phái đều phải chịu số phận như vậy đó. Rồi một ngày gần đây chính ngươi cũng phải chịu chung số phận với lão đạo sĩ thúi này.

Nàng quay lưng phi thân ra ngoài cổ miếu. Túc Lệ đứng ngay mái hiên, quay mặt lại gằn từng tiếng :

- Dù các người có trốn khỏi giang hồ, Kim Sa phái cũng tìm đến các người.

Nói xong, nàng trổ khinh thuật thoát đi luôn.

Thất Thất sực nhớ đến độc công mà Tiểu Quân đã bị trúng vội vả nói với Thường Nhẫn :

- Thường huynh... Can ả lại...

Nhưng đã muộn quá rồi. Túc Lệ chỉ còn là cái bóng nhạt nhòa trong màn sương sớm đầy hơi nước.

Thất Thất cúi xuống Tiểu Quân :

- Tiểu Quân...

Thường Nhẫn ngồi xuống bên Tiểu Quân gọi khẽ :

- Xảo Quỷ... Xảo Quỷ...

Mặc cho Thất Thất và Thường Nhẫn lay gọi, Tiểu Quân vẫn nhắm nghiền hai mắt.

Những giọt mồ hôi to bằng hạt đổ tuôn ra phủ khắp khuôn mặt anh tuấn của chàng.
Thất Thất lay Tiểu Quân :

- Đệ đệ! Hãy tỉnh lại đi!

Nàng lau mồ hôi trên mặt Tiểu Quân.

Thất Thất ngước lên nhìn Thường Nhẫn :

- Thường Nhẫn các hạ... Làm sao bây giờ? Tiểu Quân đã bị trúng Đan sa thần dược của Đỗ Hạo Thiên và Vô Ảnh Chi Độc của Tây Môn Báu...

Thường Nhẫn cau mày :

- Xảo Quỷ trúng một lúc hai loại độc chất đó?

Thất Thất gật đầu. Nàng chỉ chiếc tịnh bình có phủ lớp vỏ bọc đầy những núm gai tua tủa.

- Họ dụng trò hạ đẳng đê tiện...

- Xảo Quỷ đã bị lừa... Dù là người thông minh cách mấy nhưng đâu phải lúc nào Xảo Quỷ cũng minh mẫn.

- Thường các hạ... Chúng ta đi tìm đại phu cho Tiểu Quân.

Thường Nhẫn gật đầu :

- Với hai thứ độc chất này không biết có vị đại phu nào có bản lĩnh để có thể giải độc cho Xảo Quỷ.

- Thất Thất nghĩ sẽ có người cứu được Tiểu Quân.

Nàng vừa nói vừa cúi xuống toan xốc nách chàng, nhưng Tiểu Quân thở ra một tiếng rồi mở mắt nhìn Thất Thất.

Thất Thất mừng rỡ :

- Tiểu Quân... Đệ đệ có sao không?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Tạm thời còn sống, nhưng không biết chết lúc nào.

Tiểu Quân đứng lên quay mặt nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn :

- Tiểu Quân chờ đợi... Cuối cùng Thường Nhẫn huynh cũng đã đến.

- Thường mỗ không thể không đến.

- Không có Thường huynh có lẽ Thất Thất tỷ tỷ mà Tiểu Quân đã rơi vào tay Đỗ Hạo Thiên rồ. Chúng ta mau rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nhất định Kim Sa phái sẽ truy sát chúng ta.

Tiểu Quân nhìn cái xác của Trương Huyền Tổ. Chàng thở dài ảo nảo :

- Tiểu Quân không ngờ Trương chân nhân phải chịu cái chết thảm như vậy.

- Chính Vương Túc Lệ đã lấy mạng lão chân nhân đó.

Thường Nhẫn buông một câu lạnh nhạt :

- Kẻ đi tìm cái sống thường nhận được cái chết trong sự hối tiếc những ngày mình đã sống.

Thường Nhẫn quay sang Tiểu Quân :

- Chiếc Lâu thuyền của Tiểu Quân đã bị bọn thảo khấu đốt mất rồi.

Tiểu Quân mỉm cười :

- Không sao... Nếu còn chiếc Lâu thuyền đó chưa chắc Thường Nhẫn Tử Kiếm đã đến đây kịp cứu cái mạng của Xảo Quỷ. Chúng ta đi.

Thường Nhẫn hỏi :

- Đi đâu?

- Đến Chung Nam sơn.

Thường Nhẫn cau mày :

- Đến Chung Nam sơn?

Thất Thất lắc đầu :

- Đến Chung Nam sơn làm gì? Lúc này đi tìm đại phu chữa trị cho Tiểu Quân là hay nhất.

Tiểu Quân nhún vai :

- Đệ đệ biết trong người mình như thế nào. Đừng mất thời gian nữa.

Chàng nhìn Thường Nhẫn :

- Thường huynh... Chúng ta không có nhiều thời gian đâu và Tiểu Quân cũng không phải hạng người tham sống sợ chết.

- Ý của Tiểu Quân, Thường mỗ thông cảm.

Thất Thất nhìn Tiểu Quân :

- Đệ đệ... Có cần thiết phải lặn lội đến Chung Nam sơn trong lúc đệ đệ bị trúng độc không?

Tiểu Quân nhìn Thất Thất :

- Tỷ tỷ... Ai cũng có một số phận... Tiểu Quân cũng có số phận riêng của Tiểu Quân.

Tiểu Quân vừa mới dứt lời thì tiếng nữ nhân trong trẻo như ngọc va vào nhau cất lên ngay bên ngoài cửa :

- Tiểu Quân nói đúng... Ai cũng có một ngôi sao định mạng riêng. Không một ai sinh ra trên cõi đời này chối bỏ được số phận của mình.

Thường Nhẫn vừa thoáng nghe giọng nói đó, đã trố mắt nhìn ra cửa. Hai cánh môi của gã hé mở.

Nàng...

Chương 53: Một người khó hiểu

Tiểu Quân vừa nghe giọng nữ nhân đã phấn chấn hẳn lên. Chàng buột miệng nói :

- Thúy Ngân Đài... Hay quá... Không ngờ nàng lại đến đây.

Tiểu Quân bước đến bên Ngân Đài :

- Tiểu Linh, Sư Sư, Cúc Cúc và Trân Trân đang ở đâu?

Ngân Đài nhếch mép :

- Tiểu Quân lo lắng cho những người đó à? Đừng lo lắng quá như vậy. Hiện nay họ đang ở một nơi rất an toàn.

Thất Thất nhìn Ngân Đài. Ánh mắt của nàng xoi mói như muốn đọc những ý niệm thầm kín trong đầu Ngân Đài.

Thất Thất hỏi :

- Sao Thúy Ngân Đài cô nương biết chúng tôi đang ở đây?

- Ngân Đài đã xâm nhập tử địa bí cung và biết được tất cả, nên mới đến đây.

Nàng nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn :

- Chính Ngân Đài đã hướng dẫn Thường Nhẫn kiếm thủ đến nơi này.

Thường Nhẫn quay sang Tiểu Quân, gật đầu :

- Chính Ngân Đài cô nương đã hướng dẫn Thường mỗ đến nơi này.

Ngân Đài nói tiếp :

- Tiểu Quân... Ngân Đài đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ rồi. Từ lương khô đến xe ngựa, chúng ta chỉ còn lên đường thôi.

Thất Thất nheo mày :

- Ngân Đài cũng biết chúng ta tính đi đến Chung Nam sơn nữa à?

Ngân Đài gật đầu :

- Thất Thất tiên tử không biết chứ tôi đã nghe tất cả rồi. Nếu như không đến Chung Nam sơn tìm Tử Phương Thoa thì dù cho có mười Tiểu Quân hay mười Tử Kiếm Thường Nhẫn cũng không ngăn được Đỗ Hạo Thiên độc bá võ lâm, nếu như gã tụ thành cảnh giới tối thượng “Lôi Âm ma công”, đao thương bất nhập, kim cương bất hoại.

Ngân Đài quay lại Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Chúng ta lên đường chứ. Ngôi cổ miếu này không tiện cho các người trú ngụ đâu.

Tiểu Quân nói với Thất Thất :

- Ngân Đài nói đúng đó. Chúng ta lên đường thôi, đừng để mất thời gian nữa.

Mọi người rời cổ miếu, xuôi về hướng Đông, đến một thị trấn cách tử địa bí cung độ ba mươi dặm thì mặt trời cũng đứng bóng.

Ngân Đài nói với Tiểu Quân :

- Chúng ta vào một tửu quán nào đó nghỉ ngơi, để tôi đi lấy lương khô vào xe ngựa.

Tiểu Quân gật đầu.

Thất Thất nhìn Ngân Đài :

- Thúy Ngân Đài cô nương đi một mình sợ gặp kình địch. Hay để ta cùng đi với cô nương vậy.

Thúy Ngân Đài mỉm cười :

- Thất Thất tỷ tỷ đừng lo... Trong giang hồ Ngân Đài đâu phải hạng nữ nhi ẻo lả.

Tiểu Quân nhìn Thương Nhẫn :

- Thường huynh ở lại đây cùng với Thất Thất tỷ tỷ, để Tiểu Quân đi cùng với Ngân Đài.

Thường Nhẫn lẳng lặng chẳng nói tiếng nào.

Thất Thất lắc đầu :

- Tiểu Quân chưa trục được Đan sa và Vô Ảnh Chi Độc, nên ở lại, để tỷ tỷ đi cho.

- Tỷ tỷ cứ lo cho Tiểu Quân hoài... Hãy lo lắng cho Thường huynh đây.

Ngân Đài khoát tay :

- Không cần đâu... Ngân Đài đi một mình được mà. Trong nửa khắc, tôi sẽ quay trở lại ngay.

Ngân Đài nói xong, quay lưng trổ khinh công siêu phàm thoát đi nhanh hơn một cơn gió thoảng.

Ngân Đài đi rồi, Thất Thất mới nói với Tiểu Quân :

- Đệ đệ, Tỷ tỷ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Linh cảm của tỷ tỷ cảm nhận có người nào đó đang lợi dụng chúng ta.

Tiểu Quân nheo mày :

- Ai lợi dụng chúng ta... Tỷ tỷ nghi ngờ Thúy Ngân Đài à?

Thất Thất gật đầu :

- Đúng như vậy. Tỷ tỷ cảm nhận vị cô nương này đang dấu một âm mưu gì đó.

Tiểu Quân bật cười khanh khách :

- Tỷ tỷ quá đa nghi rồi. Tào tháo mà sống dậy chắc phải nhận tỷ tỷ là sư mẫu của lão. Tiểu Quân biết Thúy Ngân Đài mà. Hành tung của nàng rất bí ẩn nhưng nhứt nhứt đều lo cho Tiểu Quân. Tại Thiếu Lâm Tự, nếu không có Thúy Ngân Đài, Tiểu Quân đã bị lão Lập Cư chôn dưới đống gạch vụn rồi.

Thường Nhẫn nhìn Tiểu Quân.

Thất Thất thở dài một tiếng :

- Tiểu Quân đã nhận định như vậy thì tỷ tỷ tin theo Tiểu Quân, đừng nói gì với Thúy cô nương đấy nhé.

- Tất nhiên đệ đệ sẽ không nói đâu.

Tiểu Quân quay lại Thường Nhẫn :

- Thường huynh, ước gì bây giờ chúng ta có một vò rượu năm cân để chén thù chén tạc nhỉ. Nghĩ cũng nực cười, có lúc rượu uống không hết, kén chọn từng vò rượu ngon đặc biệt, có khi chẳng có được một bầu rượu nhỏ để giải cơn thèm.

Thường Nhẫn vuốt thanh huyết kiếm :

- Có gì khó đâu... Trước mặt chúng ta là một kho rượu kia.

Tiểu Quân nghiêm mặt :

- Sợ chúng ta vào tửu điếm sẽ lộ hành tung.

Thất Thất tròn mắt :

- Ý... Tiểu Quân mà cũng sợ lộ hành tung sao?

- Tỷ tỷ không hiểu... Lúc này cũng giữ bí mật đến Chung Nam sơn càng tốt chứ có gì đâu.

- Đệ đệ mất nhuệ khí từ lúc nào thế?

- Ý tỷ tỷ... Thôi được.

Tiểu Quân nhìn Thường Nhẫn :

- Thường huynh... Chúng ta vào tửu quán chứ?

Thường Nhẫn gật đầu. Ba người kéo vào tửu quán ven đường. Tiểu Quân nhìn đảo qua một lượt, thấy trong tửu quán chẳng có bóng khách nhân nào, phấn khởi vô cùng nói với Thường Nhẫn :

- Thế này thì tốt quá rồi.

Tiểu Quân chọn chiếc bàn đặt ngay bên cửa sổ, từ chiếc bàn này có thể quan sát toàn bộ không gian bên ngoài. Chàng gọi gã điếm nhị bưng ra vò rượu năm cân.

Gã điếm nhị từ sau bếp tất tả bước ra. Y khúm núm nói :

- Khách quan dùng rượu gì ạ?

Tiểu Quân nhìn Thất Thất, rồi quay sang Thường Nhẫn, dời mắt lại điếm nhị.

- Tiểu gia nói thật, lúc này Tiểu gia chẳng có mang kim ngân theo, nếu như điếm chủ tin tưởng thì có thể bán thiếu cho Tiểu Quân năm cân rượu... Rượu gì cũng được.

Gã điếm nhị lưỡng lự.

Tiểu Quân dựng đôi chân mày lưỡi kiếm :

- Ê... Ngươi không tin Xảo Quỷ này à.

Gã điếm nhị nhìn chàng chằm chằm :

- Khách nhân đây là... là Xảo Quỷ Tiểu Quân... Chủ nhân lâu thuyền “Nghê thường vũ y khúc”

- Chiếc lâu thuyền đó đã chìm dưới dòng Hoàng Giang rồi.

- Mà có đúng khách nhân chính là Xảo Quỷ không?

- Chẳng lẽ ta là ai?

Thất Thất gật đầu với gã điếm nhị :

- Đúng vậy đó... Vị công tử này chính là Xảo Quỷ Tiểu Quân.

Gã điếm nhị reo lên :

- Tốt lắm... Tốt lắm rồi... Nếu đúng là Xảo Quỷ Tiểu Quân, tiểu nhân xin thết đãi...

Tiểu Quân nhướng mày với gã :- Sao điếm chủ lại muốn thết đãi ta?

- Tiểu nhân được Xảo Quỷ ghé vào quán là vinh dự lắm rồi đâu dám lấy kim ngân của người. Trong giang hồ đâu đâu cũng nghe danh Xảo Quỷ.

- Ngươi nói quá làm lỗ mũi Tiểu gia phình ra đấy. Thôi đừng tâng bốc nữa, nếu có lòng thì bán thiếu cho ta là tốt lắm rồi.

- Dạ dạ.. Tiểu nhân sẽ phục vụ Xảo Quỷ thật chu đáo.

Gã điếm nhị nói xong, lẫn luôn vào sau nhà, một lúc sau khệ nệ bưng lên một vò rượu năm cân. Gã đặt vò rượu xuống bàn :

- Đây là Bách Hoa tửu... Loại rượu ngon nhất mà Tiểu nhị có trong nhà, thỉnh Xảo Quỷ!

Tiểu Quân mở nắp vò rượu. Mùi hảo tửu bốc lên ngùn ngụt khiến hai cánh mũi của chàng phập phều.

Chàng nhìn gã điếm nhị :

- Chưa uống rượu mà ta đã cảm nhận rượu ngon như thế nào rồi.

Tiểu Quân bưng cả vò rượu rót vào ba cái chén. Chàng rót rượu đầy vun, nhưng khi bưng chén thì Thất Thất đã cản lại.

Nàng nghiệm giọng nói :

- Con sâu rượu của ngươi thôi thúc đến độ thần trí u mê à?

Nàng vừa nói vừa chớp mắt với Thường Nhẫn.

Thường Nhẫn bật đứng dậy, cầm luôn chén rượu của mình, đưa đến trước mặt gã điếm nhị :

- Tại hạ mời điếm chủ chén rượu đầu.

Gã điếm nhị nhìn Thường Nhẫn chằm chằm. Y ngượng ngịu nói :

- Các hạ sợ tiểu nhị bỏ độc vào trong rượu hả?

Y lắc đầu :

- Không ngờ tiểu nhân có lòng tốt lại bị người nghi ngờ.

Gã vừa nói vừa đón chén rượu đưa lên miệng uống cạn, rồi đặt chén xuống bàn.

Y chép miệng nói với Tiểu Quân :

- Ái chà... Bách Hoa tửu của tiểu nhân quả là ngon vô cùng. Vò rượu này tiểu nhân đã phải hạ thố đúng năm niên mới có được cái mùi này. Nếu như Xảo Quỷ và nhị vị đây sợ trong rượu có độc... Tiểu nhân mạn phép xin lại.

Tiểu Quân nhướng mày :

- Ê.. Tiểu gia có sợ đâu. Chẳng qua tỷ tỷ và Thường huynh quá cẩn trọng đấy thôi.

- Thế tiểu nhị kính Xảo Quỷ!

- Ha... Ha... Ha... Tốt lắm... Tốt lắm...

Tiểu Quân cầm chén rượu, chỉ một hơi uống cạn rồi đặt chén xuống bàn.

Chàng chép miệng :

- Ái chà... Rượu của điếm chủ quả là ngon.

- Xảo Quỷ quá khen đấy thôi, nhưng đem ra rượu tiễn đưa người chết thì lúc nào cũng ngon.

Thường Nhẫn vừa nghe gã điếm chủ nói, trừng mắt gằn giọng :

- Ngươi vừa nói cái gì?

Gã điếm chủ nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu nhân không nói ra, nhưng Xảo Quỷ vẫn có thể đoán biết. Bách Hoa tửu là thứ rượu để cúng tế những người sắp mang đi hạ huyệt.

Gã tiểu nhị rót thêm rượu ra hai cái chén nữa.

Thất Thất nhìn chằm chằm vào hai chén rượu. Nàng hơi sững sờ bởi câu nói của gã điếm chỉ nhưng lại thấy y tiếp tục rót rượu thì càng ngạc nhiên hơn.

Nàng hỏi gã :

- Trong Bách Hoa tửu có độc?

Gã tiểu nhị lắc đầu :

- Không... Trong rượu không có độc, nhưng Bách Hoa tửu dùng để đưa người chết vào huyệt thôi à.

- Ngươi nói vậy có ý gì?

- Dạ tiểu nhân chỉ nói theo đúng nghi thức.

Tiểu nhị vừa nói vừa quay lưng ra cửa hậu, lớn giọng ra lệnh :

- Đưa người đi!

Bốn gã đạo tỳ, đi cùng với Song tình khệ nệ khiêng vào một cỗ áo quan.

Thường Nhẫn đứng bật dậy :

- Các ngươi muốn...

Thường Nhẫn chưa nói hết câu thì tiếng của Ngũ Phương Đài vọng lên ngay ngoài mái hiên :

- Gã nói đúng đó... Xảo Quỷ đã dùng rượu cúng tiễn đưa người chết, nên y phải trở về cõi âm ty thôi.

Thường Nhẫn đanh mặt lại khi nghe chất giọng của Phương Đài :
- Ngũ Phương Đài!

Thất Thất căng thẳng hẳn lên :

- Thánh Cô!

Các thớ thịt trên khuôn mặt lạnh lùng của Thường Nhẫn run lên giần giật, tưởng chừng như y đang đứng trên một ngọn lửa đỏ cháy bừng bừng ngay dưới chân.

Gã điếm nhị nhìn Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ đã dùng rượu Bách Hoa tửu, vậy tiểu nhân thỉnh người vào áo quan!

Thất Thất nhướng đôi mày vòng nguyệt :

- Các người có thể bắt được Tiểu Quân chui vào chiếc áo quan này sao?

Gã tiểu nhị bình thản nói :

- Xảo Quỷ đã dùng Bách Hoa tửu rồi.

Tiểu Quân liếc Ngũ Phương Đài rồi dời mắt lại gã điếm nhị :

- Tiểu Quân mới dùng có hai chén mà... Chưa hết vò rượu ngon này, sao vội đưa Tiểu Quân đi chôn như vậy.

Gã điếm nhị nhìn Ngũ Phương Đài :

- Thỉnh Thánh Cô cho biết ý định.

Ngũ Phương Đài thở ra một tiếng :

- Cứ để Tiểu Quân dùng hết vò rượu đó.

Tiểu Quân vỗ tay reo lên :

- Các người nghe rõ rồi chứ?

Chàng dứt lời bưng luôn vò rượu năm cân ngửa cổ tu ừng ực. Tiểu Quân đặt vò rượu xuống bàn, đưa tay chùi miệng chép lưỡi :

- Rõ ràng rượu tiễn đưa người chết lúc nào cũng ngon hơn những loại rượu khác.

Chàng nhìn gã điếm nhị :

- Y... Mà hình như điếm chủ cũng có dùng Bách Hoa tửu phải không.

Gã điếm chủ gật đầu.

Tiểu Quân nheo mày, nhìn lại cỗ áo quan :

- Ái chà... hai người sắp đi xuống Âm ty mà chỉ có một cỗ quan tài... Có chật lắm không?

Chàng vuốt mũi nói tiếp :

- Tiểu Quân nói thật nhé... Tiểu Quân không muốn nằm chung với nam nhân trong một cỗ áo quan đâu.

Chàng nhìn lại Ngũ Phương Đài :

- Phải chi người dùng Bách Hoa tửu với Tiểu Quân là Phương Đài Thánh Cô, Tiểu Quân này sẵn sàng chui ngay vào trong chiếc áo quan này nằm chờ.

Phương Đài nghe Tiểu Quân nói nhưng không mở miệng đáp trả. Nàng chỉ cụp đôi mi cong vút, nhìn xuống đất.

Tiểu Quân lại bưng vò rượu uống tiếp. Chỉ hai lần bưng vò rượu đã vơi xuống phân nửa, chàng xoa tay vòng quanh vò rượu Bách Hoa tửu.

Gã điếm nhị dõi mắt chờ Tiểu Quân uống hết vò rượu năm cân, để đưa chàng vào cỗ áo quan.

Vừa lúc đó, có tiếng ngựa hí vang bên ngoài. Cùng với tiếng ngựa hí vang đó, hai mươi mũi tên tẩm dầu phầm phập ghim vào vách ngôi tửu quán.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Tiểu gia không muốn bị thiêu đâu.

Tiểu Quân vừa nói vừa quẳng vò rượu vào cỗ áo quan. Chàng điểm mũi giày phi thân qua cửa sổ.

Chỉ chờ có thế, Tử Kiếm Thường Nhẫn và Thất Thất đồng loạt phát chiêu công vào đối phương.

Thúy Ngân Đài điều khiển đôi tuấn mã sắc lông đen mượt kéo theo cỗ xe lao đến.

Nàng thét lớn :

- Tiểu Quân!

Tiểu Quân phi thân luôn lên chỗ ghế xà ích.

Chàng thét lớn :

- Tỷ tỷ... Thường huynh...

Thường Nhẫn và Thất Thất lướt ra ngoài nhưng hai người chạm mặt ngay với Thánh Cô Ngũ Phương Đài. Ngũ Phương Đài không màng đến Tiểu Quân mà hình như chỉ cốt chặn đường Thường Nhẫn và Thất Thất mà thôi.

Đối mặt với Ngũ Phương Đài, tay cầm kiếm của Thường Nhẫn run bần bật.

Gã trông tợ như một con bệnh đang lên cơn sốt.

Thúy Ngân Đài quất roi da vào mông ngựa. Tiếng ngựa hí vang lồng lộng.

Tiểu Quân nheo mày :

- Ngân Đài... Nàng tính bỏ...

- Không kịp nữa đâu.

Đôi tuấn mã chồm đến trước sau cái đánh roi lần thứ hai của Ngân Đài. Chúng nện vó phi nước đại, để lại phía sau những lớp bụi mù mịt.

Khi cỗ xe song mã đã mất hút rồi. Thường Nhẫn mới lấy lại được bình tâm. Y gằn giọng nói :

- Phương Đài... Nàng hãy tránh ra.

- Thường Nhẫn... Ngươi không dám xuất kiếm với bổn nương à.

Thất Thất thở hắt ra một tiếng, nhìn Phương Đài nói :

- Tử kiếm không dám động đến Thánh Cô nhưng Thất Thất thì khác.

Phương Đài nhìn nàng.

- Bổn nương thỉnh giáo Băng Tâm tiên tử.

Ngũ Phương Đài vừa dứt lời Thất Thất băng lại áp sát vào nàng. Đối mặt với Ngũ Phương Đài lần này, Thất Thất đã hạ quyết tâm lấy mạng Thánh Cô. Nàng vận công hết mười hai thành chân âm, tống ra một đạo kình âm nhu, nhưng tiềm ẩn bên trong sức mạng di sơn đảo hải, có thể đập nát một tòa nhà ba gian.

Kình khí âm nhu vừa chạm vào thân ảnh của Ngũ Phương Đài thì bị màn kiếm khí càn khôn chẻ nát thành những mảnh kình bé nhỏ. Kình lực của Thất Thất nhanh chóng tản mác thành những ngọn gió hiu hiu chẳng có chút dư lực gì, thậm chí cả xiêm y của Phương Đài cũng chỉ hơi lay động.

Ngũ Phương Đài chẳng hề phản công lại sau khi hóa giải nội kình âm nhu của Thất Thất.

Nàng còn khoanh tay trước ngực vẻ bàng quang như chẳng hề biết vừa rồi Thất Thất đã dụng đến mười hai thành chân âm tấn công mình.

Nàng còn cười mỉm với Thất Thất. Phương Đài quay sang Thường Nhẫn :

- Thường Nhẫn... Phương Đài đã lấy của ngươi một trái tim, một cánh tay, giờ ta gởi lại ngươi vị cô nương này.

Nàng nhìn lại Thất Thất :

- Một chưởng ta nhận của nàng xem như ta đền lại cho Thường Nhẫn. Bảo trọng!

Phương Đài quay lưng trổ khinh thuật bỏ đi. Nàng vừa thoát đi thì Song tình và mấy gã kia cũng lũ lượt kéo theo sau Phương Đài.

Thất Thất nheo mày :

- Tại sao Thánh Cô lại bỏ đi... Thất Thất không thể hiểu được.

Nàng bước đến bên cạnh Thường Nhẫn :

- Thường kiếm thủ... Chúng ta mau đuổi theo Ngân Đài và Tiểu Quân.

Thường Nhẫn lắc đầu :

- Họ đã đi xa rồi.

Thất Thất hỏi tiếp :

- Tại sao Thánh Cô không lấy mạng chúng ta hoặc dẫn độ về Tử địa bí cung?

- Nàng muốn gởi lại Thường Nhẫn một trái tim và một cánh tay.

- Hành tung của Phương Đài không sao hiểu được.

- Thất Thất nói đúng đó... Cuộc đời, ý niệm và hành động của Thánh Cô Ngũ Phương Đài là một dấu hỏi, không một ai có thể lý giải được.

Chương 54: Dâm nữ loạn tình

Phong Vân tiểu xá.

Gian tiểu xá tọa lạc trên một bãi bằng lưng chừng sườn núi Thất sơn, nằm về hướng Tây. Đó là tòa tiểu xá duy nhất được thắp những ngọn đèn lồng sặc sỡ mỗi lúc đêm về, và cũng chỉ có căn tiểu xá này được canh phòng nghiêm ngặt, mặc dù bất cứ tên thuộc nhân nào của Kim sa phái cũng đều biết đó chỉ là gian nhà của Vương hộ tướng Vương Túc Lệ.

Nhưng kể từ khi Túc Lệ thay Ngũ Phương Đài làm chủ tòa bí cung tử địa thì chỗ ở của nàng cũng thay đổi theo, đó cũng là cái lệ bình thường của kẻ tiến người lùi.

Bên ngoài Phong Vân tiểu xá, có hai hàng cung nữ đều vận võ phục, binh khí lúc nào cũng lăm lăm trên tay ngỡ như họ đang chuẩn bị đối mặt với một đại sát tinh lúc nào cũng có thể xuất hiện san bằng tòa tiểu xá.

Bên trong tiểu xá Phong Vân, lúc nào cũng có mùi xạ hương ngào ngạt, thứ hương thơm của giống chồn cái đến mùa giao hoan tỏa ra để dẫn dụ những con đực. Ngoài mùi xạ hương thơm nực đó, là những bức màn lụa trắng mỏng tanh, giăng phủ khắp nơi. Nếu bất cứ ai bước vào Phong Vân tiểu xá sẽ sự tưởng mình lạc bước vào một căn phòng the dành riêng cho những đôi tân lang và tân nương trong ngày giao cẩn hợp hôn.

Trong ánh sáng nhàn nhạt hắt ra từ bốn chiếc đèn lồng rọi lên những tấm lụa trắng là những bóng người đang dựng cuộc mây mưa có một không hai trong giang hồ. Cùng với những động tác gợi dục, dâm ô là tiếng rù rì, thổn thức của Vương Túc Lệ.

Thiên hạ đệ nhất dâm phụ Vương Túc Lệ giờ đây đã tạm thời quản lý vùng tử địa bí cung tất thị sẽ dùng quyền hạn để thỏa mãn tất cả cá tính vốn đã tiềm ẩn trong từng huyết mạch và trí óc của ả.

Tiếng thỏ thẻ, trong veo, và không thiếu phần gợi cảm của Túc Lệ cất lên :

- Chàng mãi mãi là người tình của thiếp nghe.

Tiếng nói ngọng nghịu của một gã nam nhân nào đó thều thào :

- Nàng đừng bỏ Giang Bạch này nghe... Mãi mãi Giang Bạch sẽ là nô bộc cho nàng.

- Thiệt không... Thiếp sợ rồi đây chàng sẽ quên thiếp. Nam nhân không bao giờ chung tình như nữ nhân đâu.

- Sao nàng nói vậy... Mặc dù Giang Bạch là đào hoa công tử nhưng được sánh duyên giai ngẫu với Thiên kiều dâm phụ thì cũng đáng lắm chứ.

Túc Lệ bật cười khanh khách. Tiếng cười của nàng nghe vừa dâm dật vừa cay độc, và có chút gì đó của loài quỷ dữ đang chực chờ thộp lấy mạng sống một con người.

Nàng thủ thỉ nói tiếp :

- Chàng hãy chửi thiếp là dâm phụ đi.

Giang Bạch lẻo nhẻo nói :

- Nàng là dâm phụ... Dâm phụ của ta... Người tình của ta.

- Chàng có thích ở mãi mãi bên thiếp không?

- Thích chứ... Có chết ta cũng muốn ở bên nàng.

Giang Bạch vừa dứt lời thì đã rú lên một tiếng thảm thiết vô cùng :

- A... A... A...

Sau tiếng rú thảm của Giang Bạch, Túc Lệ rù rì nói :

- Chàng muốn chết để được gần gũi thiếp sao lại thét lên như vậy.

- Đừng, đừng... Ta không...

Gã lại rú lên đau đớn hơn :

- A... A... A... A...

Sau tiếng rú thảm thê đó không gian trầm lắng trở lại, một sự im lặng đến rợn người. Không ai biết sau những bức rèm bằng lụa trắng kia chuyện gì đã xảy ra. Và Giang Bạch còn sống hay đã chết.

Tiếng chuông lắc leng keng. Cửa Phong Vân tiểu xá mở ra, hai ả cung nữ bước vào.

Vương Túc Lệ vén rèm :

- Mang hắn quẳng xuống giếng.

- Tuân lệnh Vương thánh nữ!

Hai ả cung nữ lôi cái xác trần truồng của Đào Hoa công tử Giang Bạch. Thấy cái xác của Giang Bạch, chắc chắn chẳng một gã nam nhân nào còn tơ tưởng ân ái với giai nhân dâm phụ Vương Túc Lệ.

Hai ả cung nữ mang xác Giang Bạch ra ngoài, thản nhiên quẳng xuống cái giếng đào sẵn cách gian Phong Vân tiểu xá chỉ độ hai mươi trượng. Họ đậy nắp giếng, rồi quay trở lại hàng vệ nữ đứng canh. Xem sắc diện của hai người đó đủ biết công việc này họ đã làm thường xuyên, không còn xa lạ gì nữa.

Tiếng chuông leng keng lại vang lên trên tiểu xá Phong Vân. Hai ả cung nữ như hiểu ý định của Túc Lệ. Họ lẳng lặng phi thân bỏ đi. Độ nửa khắc sau thì trở lại, nhưng không phải trở về bằng tay không mà theo sau họ là một hán tử trung niên vẻ mặt khá khôi ngô tuấn tú.

Một người nói với gã hán nhân đó.

- Công tử đứng đây.

Gã công tử đứng ngay ngoài mái hiên, cùng với một nàng cung nữ. Ả còn lại tiến đến bên ngoài cửa Phong Vân :

- Khải bẩm Vương thánh nữ... Chúng tôi đã mang Lý Lâm Kỳ, ngoại hiệu Phi Đao thuộc Giang Nam thập tướng đến bái kiến.

Giọng của Vương Túc Lệ cất lên nghe eo éo :

- Cho mời Lý Lâm Kỳ công tử vào.

Ả cung nữ quay lại chỗ Lý Lâm Kỳ :

- Vương nương Thánh nữ cho mời Lý công tử.

Lý Lâm Kỳ sửa lại trang phục rồi thong dong tiến lên bậc tam cấp. Y đứng ngay ngoài mái hiên, ôm quyền xá một cái :

- Tại hạ Lý Lâm Kỳ, ngoại hiệu Phi Đao Giang Nam thập tướng, xin diện kiến với Vương thánh nữ.

Cửa tiểu xá hé mở.

Lý Lâm Kỳ nhìn qua khe cửa. Mặt y thoáng chút căng thẳng đờ đẫn, bởi ngay trước mặt gã là một thân hình vệ nữ đầy nhục cảm.

Lý Lâm Kỳ phải rít một hơi thật sâu mới trấn tịnh tâm thần.

Vương Túc Lệ ôn nhu nói :

- Thỉnh Lý công tử vào tiểu xá của thiếp.

Lý Lâm Kỳ rít một luồng dương khí, rồi bước qua ngưỡng cửa tiểu xá.

Không biết Lý Lâm Kỳ nghĩ gì trước vẻ đẹp trần tục, lõa lồ của Vương Túc Lệ, nhưng ánh mắt của họ Lý cứ chằm chằm nhìn vào giai nhân không chớp.

Bên đây Vương Túc Lệ cũng chẳng khác gì gã họ Lý. Đôi thu nhãn của nàng sáng trong hơn khi đối diện với dung diện khả ái, khôi ngôi tuấn tú của Lý Lâm Kỳ.

Túc Lệ chớp mắt liên tục.

- Lý huynh chắc không thấy thiếp là kẻ sổ sàng.

Lý Lâm Kỳ lắc đầu :

- Không... Lý mỗ đã ao ước đến cái ngày này lâu lắm rồi.

Túc Lệ nhoẻn miệng cười :

- Thiếp hạnh phúc quá... Lý huynh làm cho Túc Lệ này cảm thấy lâng lâng vô cùng. Huynh có cần chút Đan sa thần dược không?

Lý Lâm Kỳ lắc đầu :

- Huynh đã có đủ Đan sa dùng đến ngày mai, chỉ mong được ân ái với Túc Lệ mà thôi.

Vương Túc Lệ chớp mắt. Đôi thu nhãn của nàng như lóe ra những khát vọng cuồng nhiệt đầy nhục tính. Nàng ngoắc Lý Lâm Kỳ :

- Chàng hãy đến đây với thiếp.

Lý Lâm Kỳ tiến đến bên Vương Túc Lệ. Đôi tay trắng nõn của Túc Lệ như đôi mãng xà, nhanh chóng quấn lấy cổ họ Lý. Nàng như chẳng còn cột sống mà nhũn ra nằm gọn trong lòng Lý Lâm Kỳ.

Túc Lệ thủ thỉ :

- Lâu lắm rồi thiếp mới có đặng một đấng lang quân như chàng.

Nàng thủ thỉ bằng giọng ngọt ngào khuyến dụ :

- Chàng hãy ôm chặt thiếp vào lòng đi. Thiếp thích lắm.

Lý Lâm Kỳ gật đầu, bất chợt một đốm sáng xuất hiện trên hữu thủ của họ Lý, và ngọn Phi đao đã chích mũi vào yết hầu Vương Túc Lệ.
Lý Lâm Kỳ đổi giọng, vừa cay độc vừa hăm dọa :

- Vương thánh nữ... Nàng có biết ngọn Phi đao của ta đã đặt vào yết hầu nàng rồi chứ?

Túc Lệ nhướng mắt :

- Tại sao chàng lại làm vậy. Thiếp đối tốt với chàng mà.

- Lý mỗ không phủ nhận nàng đã tốt với ta

- Thế tại sao chàng lại muốn giết thiếp... Thiếp có làm gì hại đến chàng không?

Lý Lâm Kỳ nheo mày :

- Nàng chưa đối xử xấu với Lý mỗ, nhưng ta muốn hỏi về một người Tần Tần Côn, sư huynh của ta đã được cung nữ đưa đến diện kiến nàng, sao không thấy quay trở về. Nàng hãy nói cho ta biết Tần Tần Côn đang ở đâu?

Túc Lệ bặm môi. Nàng hơi ưỡn người như muốn nâng cao đôi gò bồng đảo để áp vào người họ Lý.

Túc Lệ nói :

- Tần Tần Côn đại ca có lẽ đã đến gặp đại sư tỷ Ngũ Phương Đài rồi cũng nên.

- Ngũ Phương Đài?

Túc Lệ chớp mắt. Liền sau cái chớp mắt đó, hai giọt lệ long lanh rịn ra ngoài, từ từ lăn xuống gò má nàng.

- Ngũ Phương Đài tỷ tỷ đã từng hại Túc Lệ, giờ đây Túc Lệ vừa gặp được ý trung nhân lại bị hành tung của tỷ tỷ làm cho vạ lây.

Lý Lâm Kỳ thoáng lưỡng lự :

- Vậy Tần Tần Côn sư huynh của Lý mỗ không đến gặp nàng mà đến diện ngộ với Ngũ Phương Đài Thánh Cô?

- Có thể như vậy... Nếu như Tần Côn sư huynh của chàng đến diện kiến Ngũ Phương Đài tỷ tỷ, chắc Tần sư huynh khó bảo toàn được tính mạng.

Hữu thủ của Lý Lâm Kỳ khẽ run lên từng cơn một. Y thanh khẽ :

- Giang Nam thập tướng đã mất bốn nay lại thêm Tứ ca Tần Tần Côn nữa. Giang Nam thập tướng rồi sẽ ra sao?

Lý Lâm Kỳ vừa nói vừa khóc nấc một tiếng.

Túc Lệ mỉm cười, nói với họ Lý :

- Lý tướng công... Nếu như Tần Tần Côn đại ca bị sư tỷ Phương Đài bức tử... Túc Lệ sẽ trả thù cho chàng.

- Nàng có thể giết được Thánh Cô Ngũ Phương Đài sao?

- Vì tình yêu thiếp sẵn sàng làm tất cả...

- Thật vậy sao. Túc Lệ... Nàng hứa với Lý mỗ đi.

- Thiếp hứa... Nếu như Tần đại ca chết bởi bàn tay gian ác của Phương Đài Thánh Cô, Túc Lệ sẽ cùng với chàng lấy mạng Thánh Cô Ngũ Phương Đài.

Lý Lâm Kỳ nhìn thẳng vào đáy mắt Vương Túc Lệ :

- Túc Lệ... Nàng có thật lòng không?

- Chàng không tin thiếp sao?

- Chẳng lẽ vì Lâm Kỳ này mà nàng có thể giết sư tỷ của mình à.

- Không một ai trên đời này có thể lý giải hết chữ tình. Với lại tỷ tỷ đã từng bức nhục Túc Lệ kia mà. Nếu chàng đối xử tốt với thiếp, thiếp sẽ vì chàng.

- Nàng sẽ vì ta?

Túc Lệ chớp mắt :

- Nếu chàng không tin thì hãy lấy mạng Túc Lệ đi. Túc Lệ từ lâu đã yêu chàng rồi...

Nhưng...

Lý Lâm Kỳ thở dài một tiếng, ngọn Phi đao được tra vào thắt lưng.

- Túc Lệ tha thứ cho ta.

Túc Lệ chớp mắt, nhoẻn miệng cười :

- Thiếp bắt đền chàng đó.

Lý Lâm Kỳ thở dài :

- Ta không muốn đắc tội với nàng đâu... Chẳng qua vì ta ngộ nhận nàng đã hại Tứ ca Tần Tần Côn. Vì cái nghĩa kết giao huynh đệ đồng sinh đồng tử mà Lý Lâm Kỳ tí nữa đã hại nàng rồi.- Nếu chàng giết thiếp thì không còn ai giúp chàng trả được cái hận này đâu.

- Ta biết... Nhưng ta thà chết còn hơn sống mà ray rứt bởi cái chết của Tứ ca.

Túc Lệ dụi đầu vào ngực Lý Lâm Kỳ :

- Chàng đừng nói chuyện đó nữa... Thiếp sợ muốn chết luôn. Ông trời đày đọa Túc Lệ hay sao mà người mình tơ tưởng yêu đương nở đang tâm giết mình.

Nàng nấc khẽ một tiếng.

Lý Lâm Kỳ nghe tiếng nấc đó tỏ ra lúng túng vô cùng :

- Túc Lệ... Ta chỉ hiểu lầm nàng thôi.

- Giờ đây mà chàng còn lạnh nhạt với Túc Lệ à?

Nét ngài giai nhân của nàng sa sầm xuống :

- Chàng vẫn còn xa cách với người con gái đã yêu chàng.

Lý Lâm Kỳ lắc đầu :

- Không đâu... Chẳng qua ta vẫn còn lúng túng mà thôi.

- Lâm Kỳ... Thiếp muốn dâng hiến cho chàng, chúng ta trở thành phu phụ... Thiếp sẽ cùng chàng đến Thánh Cô sư tỷ hỏi cho ra sự thật.

Túc Lệ vừa nói vừa kéo Lý Lâm Kỳ xuống. Nàng chà xát hai cánh môi tham lam lên mặt Lý Lâm Kỳ. Đôi tay trắng nõn của nàng như cặp mãng xà quấn ghịt lấy cổ họ Lý.

Với sự đòi hỏi trao thân cuồng nhiệt của Túc Lệ, cộng với ý niệm trả thù cho Tần Tần Côn, Lý Lâm Kỳ không thể còn định tâm suy nghĩ gì nữa. Trong đầu gã chỉ còn mỗi một ý niệm chiếm hữu Vương Túc lệ đặng còn có cơ hội tiến cận Thánh Cô Ngũ Phương Đài trả thù cho Tứ ca.

Con ong tìm hoa, hoa hé nhụy. Hoa tỏa hương để ong say tình. Sự trao đổi đó bắt thời gian ngừng lại, không gian lắng đọng chỉ duy nhất còn tiếng thầm thì yêu đương nhưng Lâm Kỳ có biết đâu tử thần đã chờ hắn làm xong phận sự của một gã nam nhân đối với một nữ nhân nổi loạn.

Lý Lâm Kỳ chợt cảm nhận đại huyệt Thận Du của mình đau buốt, tứ chi bải hoải cũng là lúc Túc Lệ đẩy bật y qua một bên.

Vẻ mặt nhu mì, kiều diễm đầy tình cảm của nàng biến mất thay vào đó là những nét đăm đăm ngập tràn sát khí.

Lý Lâm Kỳ biến sắc :

- Túc Lệ... Sao nàng lại điểm huyệt huynh?

Túc Lệ xỉa ngón trỏ vào trán Lý Lâm Kỳ :

- Ngươi tưởng Túc Lệ thánh nữ này yêu thương ngươi à?

Nàng ngửa mặt bật cười khanh khách, rồi nhìn Lý Lâm Kỳ đang uể oải nằm dưới sàn Phong Vân tiểu xá.

- Ta chỉ muốn đùa giỡn với ngươi mà thôi.

- Nàng muốn gì?

Túc Lệ buông một câu lạnh lùng nghe mà gai cả cột sống :

- Muốn giết ngươi. Có được không? Ngươi đã hưởng thụ xong rồi, giờ thì phải đền lại chứ... Mà đền bằng cái mạng của ngươi kìa.

Lý Lâm Kỳ lắc đầu :

- Tứ ca cũng chết bởi tay yêu nghiệt Túc Lệ?

- Trước khi chết hắn cũng được hưởng như ngươi.

Lý Lâm Kỳ nghiến răng ken két :

- Lý mỗ... Lý mỗ đáng chết... Lý mỗ vô dụng. Trời ơi có mắt như mù, có tai như điếc, sao ta lại có thể tin vào lời yêu nghiệt, tin vào lời dâm phụ...

Túc Lệ cau mày :

- Ngươi còn than vãn gì nữa... Ngươi đã được tận hưởng những khoái cảm sung sướng nhất trên trần gian này rồi, giờ còn ân hận sao? Thế mà dám xưng là nam tử đại trượng phu.

Vương Túc Lệ ghịt tóc Lý Lâm Kỳ :

- Ngươi là Phi Đao trong Giang Nam thập tướng phải không.

- Yêu nghiệt... Giết Lý mỗ đi!

- Cần gì ngươi hối thúc như vậy.

Nàng chiêm ngưỡng vẻ khôi ngô tuấn tú trên gương mặt của họ Lý.

- Bộ mặt của ngươi cũng tuấn tú lắm đó.

Nàng thò tay vào mớ trang phục lấy ngọn Phi đao của họ Lý. Đưa ngọn Phi đao đến trước mặt Lý Lâm Kỳ.

- Ngọn tiêu đao này của ngươi chắc sắc bén lắm, và chút nữa nó đã ghim vào yết hầu của ta rồi.

Lý Lâm Kỳ nhắm mắt lại.

Vương Túc Lệ cau hẳn đôi mày vòng nguyệt :

- Ui cha ơi... Nam tử đại trượng phụ đứng trước cái chết mà không dám nhìn... Ta thất vọng quá.

Mặc dù nói như vậy nhưng nàng lại dùng hai ngón tay kéo ngược mi mắt của họ Lý lên.

- Ta không muốn thấy ai nhắm mắt đâu.

- Yêu nghiệt còn chờ gì nữa mà chưa ra tay?

- Ngươi khỏi hối thúc.

Vương Túc Lệ từ từ chích mũi phi đao vào yết hầu Lý Lâm Kỳ.

Nàng vừa chích vừa nói :

- Ngươi thấy thế nào?

- Hành sự đi!

- Cái gì cũng có thời gian. Ngươi hưởng thụ cũng cần thời gian, vậy chết cũng phải có thời gian chứ.

Nàng dứt lời nhấn ngọn phi đao vào đúng một đốt tay rồi từ từ kéo dọc xuống đan điền họ Lý. Động tác của Vương Túc Lệ ngỡ như tên đồ tể đang mỗ một con heo.

Lý Lâm Kỳ rên khẽ một tiếng :

- Ôi chao...

Vương Túc Lệ nghe tiếng rên của gã bèn nở một nụ cười thỏa mãn :

- Ta thích xem nam nhân chết như thế này.

Nàng vừa nói vừa cúi xuống liếm vào máu đang rịn ra từ vết rạch.

Cứ như thế, Vương Túc Lệ hành xử Lý Lâm Kỳ, và cuối cùng là một nhát phi đao ghim vào đan điền họ Lý. Lý Lâm Kỳ còn chút hơi tàn vẫn nẩy ngược người lên, biến thành một cái xác gớm ghiếc như những cái xác đã từng bước vào gian Phong Vân tiêu xá.

Vương Túc Lệ ngửa mặt nhìn xác Lý Lâm Kỳ phát ra tràng cười khoái trá và tự thị.

Tiếng cười của ả nghe rợn cả cột sống, và hiển nhiên bọn thị nữ bên ngoài đã biết, vừa rồi vị công tử họ Lý kia đã biến mất khỏi cõi đời.

Chương 55: Tình hận tâm trọc

Tiếng đàn tỳ bà réo rắt cất lên từ ngôi nhà bát giác, âm điệu của tiếng đàn đó nghe thật là não nề ai oán. Tiếng đàn như oán trách người nào đó, và cũng gợi cho người nghe một thân phận vốn đã chịu nhiều nổi xót xa đọa đày.

Nghe tiếng đàn này, chắc chắn không một ai cầm lòng nổi, và đương nhiên sẽ hòa cảm cùng với người tạo ra tiếng đàn uẩn khúc kia.

Trong tòa nhà bát giác, giữ vườn hoa khoe sắc, Ngũ Phương Đài lướt những ngón tay thon thả, thanh tú lên từng phiếm đàn để tạo những âm điệu trầm bổng ai oán. Nàng đang dùng tiếng đàn kia để oán trách ai, hay để than thân trách phận cho mình. Ngũ Phương Đài như chìm hẳn vào những cung bậc do mình tạo ra trên cây đàn tỳ bà. Ánh mắt của nàng như chập vào những cung bật trầm bổng đặng quên thực tại.

- Thánh Cô Ngũ Phương Đài thật là tài sắc vẹn toàn. Nhan sắc đã thoát phàm, nghê cầm kỳ cũng chẳng thua kém ai.

Nghe giọng nói của Vương Túc Lệ, Ngũ Phương Đài hạ tay khỏi cây đàn, từ từ quay lại.

Nàng nhìn Túc Lệ :

- Vương muội đến tìm tỷ?

Vương Túc Lệ gật đầu :

- Túc Lệ đến đây để tìm tỷ... Nếu không có việc đã không đến tìm. Tỷ tỷ đừng trách Túc Lệ đã phá ngang những thời khắc thoát tục của tỷ.

- Ta không trách Túc Lệ đâu. Và bây giờ Ngũ Phương Đài cũng không có quyền để trách.

Túc Lệ bật lên tràng cười nghe buốt cả thính nhĩ :

- Sao tỷ tỷ lại nhu nhược như vậy, không trách Túc Lệ được sao?

Hai mí mắt của Phương Đài cụp xuống :

- Nơi này đã thuộc về Túc Lệ rồi... Ta không còn là chủ nhân tử địa bí cung.

- Tỷ tỷ trách muội đó à?

Ngũ Phương Đài lắc đầu :

- Ta không trách. Túc Lệ làm chủ nhân vùng tử địa bí cùng này cũng được chứ có sao đâu. Bản thân ta cũng chẳng màng đến danh vị Thánh Cô nữa.

Túc Lệ mỉm cười bước đến đối mặt với Phương Đài :

- Tỷ tỷ nghĩ như vậy cũng được.

Nàng nhìn thẳng vào đáy mắt Phương Đài :

- Hôm nay chắc chắn tỷ tỷ không còn Đan sa thần thảo nữa phải không?

- Ta đang chờ người mang Đan sa đến. Nhưng đã quá thời khắc vẫn chưa có người mang đến.

Túc Lệ lắc đầu :

- Chẳng có ai mang đến cho tỷ tỷ đâu.

Ngũ Phương Đài tròn mắt :

- Sao vậy? Sao không mang Đan sa đến cho ta chứ? Túc Lệ... Muội muốn gì?

- Tỷ tỷ tự biết mà.

Phương Đài cau mày :

- Tại sao không mang Đan sa đến cho ta?

- Tỷ tỷ tự suy nghĩ coi vì sao hôm nay tỷ tỷ không có Đan sa thần thảo.

Ngũ Phương Đài bặm môi. Nàng quay lưng lơ đễnh nhìn những khóm hoa trước mặt :

- Ta biết rồi... có phải vì ta không giết Tử Kiếm Thường Nhẫn và Băng Tâm tiên tử Công Tôn Thất Thất nên Vương muội không cho người mang Đan sa thần thảo đến cho ta.

Túc Lệ cười khẩy một tiếng, chấp tay sau lưng bước đến bên cạnh Ngũ Phương Đài :

- Tỷ tỷ đã được lệnh tách Tiểu Quân ra khỏi Thường Nhẫn và Thất Thất, rồi giết ngay Tử kiếm và Băng Tâm tiên tử, sao tỷ tỷ lại không giết họ? Tỷ tỷ chống lại mệnh lệnh của muội à?

Phương Đài thở dài một tiếng :

- Ta muốn đền lại cho Tử Kiếm Thường Nhẫn một cánh tay và một trái tim.

Túc Lệ bật cười vang dội. Nàng cắt tràng cười đó, mặt đanh hẳn lại, gằn từng tiếng :

- Thánh Cô Ngũ Phương Đài mềm lòng rồi sao? Nếu như mềm lòng thì hôm nay sẽ được Vương Túc Lệ trui lại. Chính vì sự mềm lòng của Thánh Cô nên hôm nay mới không có phần Đan sa cho người.Ngũ Phương Đài quay ngoắt lại đối diện với Túc Lệ :

- Vương muội có thể xử với ta như vậy sao?

- Không có ngoại lệ riêng cho tỷ tỷ đâu.

- Túc Lệ... Ngày xưa Phương Đài coi ngươi như tình cốt nhục, cớ sao bây giờ ngươi đối với ta tàn nhẫn như vậy.

- Muội phải giữ môn qui của Kim Sa phái... Tỷ tỷ đâu có ngoại lệ để xóa bỏ môn qui đó.

Phương Đài thở hắt ra một tiếng :

- Nếu không có Đan sa, ta khổ như thế nào, muội chắc biết rồi chứ.

- Tất nhiên là biết, nhưng Đan sa không thể cho một kẻ phạm giới qui.

Túc Lệ chấp tay sau lưng thả bước ra mái hiên tòa nhà bát giác.

Phương Đài bước theo chân nàng.

Phương Đài nói :

- Túc Lệ... Muội cho tỷ tỷ một cơ hội tận nghĩa với người đã vì mình.

Túc Lệ quay ngoắt lại nạt ngang :

- Không có cơ hội đó đâu.

Túc Lệ buông luôn một câu lạnh lùng :

- Có công thì thưởng... Có tội thì trừng.

- Chẳng lẽ vì một chuyện cỏn con tha chết cho Thường Nhẫn và Thất Thất, muội tính hành xử ta sao. Muốn giết Thường Nhẫn và Thất Thất lúc nào cũng được, có khó gì đối với Phương Đài này đâu, nhưng ta cho họ một cơ hội sống mà thôi. Ta nghĩ bây giờ hai người đó chẳng còn con đường nào ngoài con đường mai danh ẩn tích. Nếu họ mai danh ẩn tích thì cũng chẳng khác gì đã chết kia mà.

- Muội chỉ muốn lấy cái đầu của Thường Nhẫn và Thất Thất chứ đâu muốn nghe tỷ tỷ nói gã và ả Băng Tâm tiên tử đưa nhau vào chốn thâm sơn cùng cốc để mai danh ẩn tích xây tổ uyên ương.

- Họ rời khỏi giang hồ thì coi như đã chết rồi.

Túc Lệ nghiến răng, gằn từng tiếng :

- Muội muốn thấy gã chết cơ. Và nếu có thể được Túc Lệ sẽ moi tim hắn mà ăn nữa kìa.

- Muội căm thù Thường Nhẫn?Túc Lệ quay ngoắt lại đối nhãn với Phương Đài :

- Đúng... Túc Lệ này căm thù gã...

Túc Lệ nhún vai :

- Tỷ tỷ biết vì sao Túc Lệ thù Thường Nhẫn không?

Phương Đài lắc đầu :

- Không biết..

- Vì tỷ tỷ đó.

Phương Đài hơi nheo mày :

- Vì Ngũ Phương Đài?

- Không sai...

- Muội đã yêu Thường Nhẫn?

- Đã yêu và đã thù. Trên cõi đời này không phải chỉ có mình gã là nam nhân, đúng không nào. Nhưng gã đã phụ tình Túc Lệ chạy theo bóng hồng giai nhân Ngũ Phương Đài. Bây giờ gã phải đền lại cái tội của gã chứ.

Phương Đài lắc đầu thở dài :

- Tỷ tỷ vì chữ hận... Muội vì chữ tình. Xem ra chữ tình chữ hận lúc nào cũng gắn bó với nhau.

Túc Lệ cười mỉm, nhìn Ngũ Phương Đài :

- Gã đã được tỷ tỷ tha mạng, thì đến lượt tỷ tỷ phải chịu tội dùm gã.

- Muội nhất định không trao Đan sa cho tỷ nữa à?

Túc Lệ nhún vai :

- Thế thì muội phải bỏ qua tất cả sao?

Phương Đài bâng quơ nhìn ra ngoài trời :

- Ta không ngờ có một ngày hôm nay. Vương muội hãy giết tỷ tỷ đi. Ta đền lại cái mạng cho Vương muội đó. Ra tay đi!

Túc Lệ nhún vai :

- Ai nỡ giết một trang giai nhân tài sắc vẹn toàn như tỷ tỷ.

Nàng mỉm cười, một nụ cười bí ẩn mà nham hiểm :

- Muội cho tỷ tỷ một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm phạm giáo qui. Đây là một ngoại lệ duy nhất để muội trọn tình với tỷ.

Phương Đài như người chết đuối vớ được mảnh ván trôi :

- Muội nói đi... Tỷ tỷ đang rất cần Đan sa thần thảo.

Túc Lệ nhìn Phương Đài gật gù :

- Hai khắc nữa Đỗ Hạo Thiên giáo chủ sẽ khai thông thạch môn.. Tỷ tỷ hãy nghinh đón người.

Phương Đài cau mày :

- Túc Lệ... Chẳng lẽ..

- Đan sa có hay không là tùy vào quyết định của tỷ tỷ.

Túc Lệ nói xong, thả bước rời tòa nhà bát giác để mặc Phương Đài ở lại một mình với bao nỗi trăn trở đè nặng.

Phương Đài cầm lại chiếc đàn tỳ bà. Những ngón tay thon mảnh của nàng dồn dập lướt trên những phiếm âm tạo ra những âm thanh dồn dập, vừa rộn rã vừa uất hận. Âm điệu đó là một sự xáo trộn giữa cái hận và cái ai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau