LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Hí ngôn tự nhục, Mặt phấn tâm xà

Tiểu Quân không thể ngờ được gã Hắc y nhân che mặt này có thể thi triển “Lôi Âm ma công”, môn công phu bí truyền của Diên Hồng phái.

Vừa rồi chàng đã dụng đến chín thành công lực, phát tác đàn chỉ thần công.

Với công lực của Tiểu Quân và tuyệt chỉ thần công, thì khó có ai chịu nổi nhưng hắc y nhân đã dụng “Lôi Âm ma công” đỡ thẳng đạo chỉ kình của Tiểu Quân, y chỉ bị bức lùi một bộ.

Tiểu Quân toan tấn công tiếp đối phương, nhưng Hắc y nhân đã đảo bộ, thoắt một cái lắc vai đã ẩn mất vào trong hốc đá bí cung.

Tiểu Quân phi thân đến. Chàng càng ngạc nhiên hơn khi không còn nhận ra dấu vế của Hắc y nhân.

Tiểu Quân xoa trán :

- Lạ lùng thật!

Chàng dáo dác nhìn quanh :

- Vừa rồi Hắc y nhân đã dụng “Lôi Âm ma công” đỡ chỉ kình, y chỉ bị bức lùi nửa bộ, chứng tỏ gã chưa tụ thành môn thần công tà đạo ấy. Nếu như y tụ thành “Lôi Âm ma công”, đao thương bất nhập thì mình chẳng còn làm gì được gã cả.

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Hắc y nhân là ai vậy? Y quay trở lại thư phòng của Lập Cư làm gì?

Chàng sục nhớ đến hột xúc xắc bằng hạt dạ minh châu.

- “Có thể vì hột xúc xắc này mà gã quay trở lại thư phòng để lấy chăng?”

Tiểu Quân ngắm nhìn hột xúc xắc :

- Chắc chắn gã phải có quan hệ với hột xúc xắc nên mới quay trở lại tìm.

Tiểu Quân nghĩ đến đây, chuyển bộ băng trở về thư phòng của Lập Cư. Chàng vừa chạy vừa suy nghĩ :

- “Nếu Lập Cư không chết, nhất định sẽ biết chân diện mục của gã đó. Nếu như Lập Cư... Mình có thể hỏi Vương Túc Lệ”.

Tiểu Quân lẩm nhẩm :

- Vương Túc Lệ... Vương Túc Lệ có thể biết gã Hắc y nhân bởi vì...

Chàng cắt ngang lời nói ở đó, bởi những hoạt cảnh dâm ô mà Tiểu Quân đã chứng kiến giữa Túc Lệ và Lập Cư.

Chàng lắc đầu :

- Thị đúng là một dâm phụ lăng loàn nhứt trong thiên hạ.

Tiểu Quân quay trở lại gian thư phòng của Lập Cư. Chàng sửng sốt bởi nhận ra phía trước gian thư phòng của Lập Cư đã xuất hiện hai nàng thị nữ, tay cầm đèn lồng đứng hai bên chỉ chừa lối ra vào mà thôi.

Tiểu Quân cau mày.

Chàng chấp tay sau lưng thong dong tiến về phía gian phòng của Lập Cư. Tiểu Quân liếc hàng thị nữ, thấy sắc diện của họ lạnh lùng như những pho tượng đá.

Chàng hỏi ả thị nữ đứng ngay bậc tam cấp.

- Các người sao đứng đây?

Tiểu Quân vừa dứt lời thì nghe tiếng Thánh Cô Ngũ Phương Đài trong thư phòng cất lên :

- Tiểu Quân... Ngươi vào đây!

Tiểu Quân nhăn mặt :

- Ngũ Phương Đài!

Không còn né mặt Ngũ Phương Đài được nữa, Tiểu Quân bước lên bậc tam cấp mở cửa bước vào gian phòng của Lập Cư.

Đập ngay vào mắt chàng là cái xác của Lập Cư được đặt ngay chính diện, hai bên thắp hai cây nến trắng to bằng cổ tay.

Ngồi dịch một chút bên trái là Ngũ Phương Đài, sau lưng nàng là Vương Túc Lệ.

Bên phải Ngũ Phương Đài là Tôn Tử tiên sinh, đứng cạnh tiên sinh là hai gã biến thái Song tình.

Tiểu Quân xá Ngũ Phương Đài, rồi nói :

- Thánh Cô đêm nay không ngủ vì...

Ngũ Phương Đài chỉ cái xác Lập Cư :

- Bổn nương không sao ngủ được bởi cái chết của Lập đường chủ.

Nàng nhìn Vương Túc Lệ :

- Và cái nhục của Vương muội.

Tiểu Quân nhìn Vương Túc Lệ.

Ánh mắt của Tiểu Quân dừng lại điểm thẳng vào mặt Vương Túc Lệ. Chàng nghiêm trọng nói :

- Vương hộ tướng đã báo với Thánh Cô, Tiểu Quân bức tử Lập đường chủ và bức nhục cô nương?

Túc Lệ liếc Ngũ Phương Đài. Nàng bất thần bật khóc tấm tức, thình lình chỉ tay vào mặt Tiểu Quân :

- Tỷ tỷ, chính gã...

Tiểu Quân trố mắt :

- Tiểu Quân à... Sao Vương cô nương có thể trơ trẽn như vậy được chứ?

Nàng hất mặt với Tiểu Quân :

- Không phải ngươi thì ai chứ. Ta lơ đễnh tưởng ngươi vẫn còn bị Nhuyễn tán khống chế nên không phòng bị mới nông nỗi này.

Nàng nấc nghẹn, nhìn Ngũ Phương Đài thổn thức :

- Tỷ tỷ... Xảo Quỷ đã điểm huyệt Vương muội và Lập đường chủ. Lột hết trang y của muội và Lập đường chủ, rồi thẳng tay hành hạ.

Nàng quay lại Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Ngươi tự cho là trượng phu sao hành hạ người dưới ngựa quá đáng như vậy?

- Ta hành hạ nàng à... Ta lột trang y của nàng à... hay nàng chính là...

- Ngươi còn miệt thị ta... Tỷ tỷ... Hắn còn miệt thị tỷ tỷ là Thiên hạ đệ nhất dâm phụ của Phong Vân lầu.

Mặt Ngũ Phương Đài biến sắc, thẹn như quả đào chín.

Nàng nheo mày điểm tinh nhãn u uẩn đóng đinh vào mặt Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ... Có đúng vậy không?

Tiểu Quân khoát tay :

- Chẳng lẽ Thánh Cô tin vào những gì Vương thị nói à. Ả đã sống gần nàng tất nhiên nàng phải biết tính tình của Vương thị chứ.

- Ta biết Vương muội, và biết cả ngươi nữa.

- Thế thì Thánh Cô phải tin Tiểu Quân thôi.

- Ta tin ngươi một... Nhưng tin sư muội của ta mười. Chỉ ít, Vương sư muội cũng không phải là một Xảo Quỷ đa ngôn.

Tiểu Quân nhún vai :

- Thánh Cô đã nghĩ như vậy thì Tiểu Quân chẳng còn lời gì để phân bua cả.

Ngũ Phương Đài lạnh nhạt nhìn chàng :

- Trước khi hành xử ngươi... Bổn nương muốn biết...

- Thánh Cô muốn biết gì... Tiểu Quân thật sự có phu nhân chưa chứ gì?

Chàng vừa dứt lời, mặt hoa của Phương Đài sa sầm xuống :

- Bổn nương không cần biết điều đó, bởi bổn nương không phải là thiên hạ đệ nhất dâm phụ.

- Tiểu Quân đâu có nói nàng như vậy...

Chàng chỉ Vương Túc Lệ :

- Thiên hạ đệ nhất dâm phụ chính là Vương cô nương cơ...

Phương Đài cau mày.

Vương Túc Lệ quát lớn :

- Ngươi đừng ngậm máu phun người. Trước mặt tỷ tỷ của ta... trông ngươi giống con rùa rút cổ quá vậy.

- Y... Ta mà giống con rùa rút cổ hả... Hay là Vương cô nương. Mà thôi, Vương cô nương đã sợ Thánh Cô trừng trị Tiểu Quân cũng chẳng ép cò vào ngõ cụt.

Chàng quay lại Ngũ Phương Đài :

- Thánh Cô muốn biết điều gì?

- Ngươi đã được ai trao cho giải dược Nhuyễn Cốt tán.

Tiểu Quân giật thót trong bụng. Chàng nghĩ thầm :

- “Không ngờ Phương Đài lại hỏi về chuyện này. Nếu mình nói ra sự thật e rằng Tôn Tử tiên sinh khó mà giữ nổi cái mạng gìà.”

Nghĩ như vậy, Tiểu Quân cười xòa, vuốt mũi nói :- Thánh Cô không biết đấy thôi, chứ Nhuyễn Cốt tán thì Tiểu Quân đâu có xem ra gì. Nếu trước đây nàng biết được Tiểu Quân đã từng học thuộc độc kinh của Tây môn Kình thì khi Thánh Cô ngâm Tiểu Quân vào Nhuyễn Cốt tán, Tiểu Quân đã phát hiện nhanh chóng vận công bít hết mọi lỗ chân lông, khiến cho chất độc không thâm nhập được.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Tiểu Quân chỉ giả vờ trúng độc đặng chờ cơ hội mà hành sự thôi.

Ngũ Phương Đài thở ra :

- Ngươi đúng là gã Xảo Quỷ nhứt hạng trong giang hồ. Bổn Thánh Cô bội phục ngươi.

Tôn Tử tiên sinh nhìn Tiểu Quân. Ánh mắt của lão thầm nói với chàng những lời cảm tạ mà chỉ có Tiểu Quân mới hiểu :

Tiểu Quân hỏi Ngũ Phương Đài :

- Thánh Cô tính hành xử Tiểu Quân như thế nào ?

- Xảo Quỷ bức nhục Vương muội, sát tử Lập đường chủ. Bổn nương sẽ giao ngươi cho Vương muội phán xử.

- Giao tại hạ cho Vương Túc Lệ à?

Ngũ Phương Đài gật đầu.

Tiểu Quân khoát tay :

- Không được... Không được... Giao cho Thiên hạ đệ nhất dâm phụ này thì còn Tiểu Quân ra gì chứ. Tiểu Quân chắc tiêu tùng quá. Thánh Cô xử tại hạ đi.

- Ta đã nói rồi, một lời bổn nương nói ra không bao giờ rút lại.

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Vậy cũng được, nhưng trước khi Thánh Cô giao tại hạ cho Vương thị, Tiểu Quân muốn hỏi ả một điều.

- Ngươi cứ hỏi.

Tiểu Quân móc hột xúc xắc, chìa đến trước mặt Vương Túc Lệ :

- Vương cô nương chắc chắn phải biết chủ nhân hạt xúc xắc này chứ.

Vừa thấy hột xúc xắc, Ngũ Phương Đài trang trọng hẳn lên :

- Hột xúc xắc đó ở đâu ngươi có?

Tiểu Quân chỉ Vương Túc Lệ :

- Thánh Cô hỏi Vương muội của mình, thì ả chắc phải nói.

Phương Đài nhìn lại Vương Túc Lệ :

- Tiểu Quân nói vậy có ý gì?

Vương Túc Lệ nhìn chằm chằm Tiểu Quân :

- Ta không hiểu ngươi mang hột xúc xắc đó ra hỏi ta để làm gì, nhưng tỷ tỷ đã hỏi Túc Lệ phải trả lời.

Nàng quay sang Phương Đài, quỳ hẳn xuống :

- Tỷ tỷ... Hột xúc xắc đó là của Xảo Quỷ.

Tiểu Quân muốn nhảy đỏng lên :

- Nàng nói của ai?

- Của ngươi mà ngươi không dám nhận ư. Lúc ngươi bức nhục ta, chính mắt ta thấy hột xúc xắc này này trong người ngươi rơi ra. Tiểu Quân... Đồ trong túi ngươi... Ngươi còn xảo ngôn gạt người được sao.

- Trời đất ơi... Trên đời này sao có hạng người trơ trẽn như Vương cô nương chứ.

Chắc Tiểu Quân phải lột đồ nàng thật, đè ra đánh mươi hèo mới hả giận.

- Có tỷ tỷ ở đây... Ngươi còn muốn lột xiêm y của ta nữa à?

Nghe mấy lời nói trơ trẽn của Vương thị, máu trong kinh mạch Tiểu Quân sôi sùng sục. Lúc này chàng chỉ muốn dạy cho ả bài học nhớ đời là bẻ mấy cái răng của Túc Lệ.

Tiểu Quân nóng giận đến độ quên hẳn Ngũ Phương Đài đang có mặt tại hiện trường.

Đây là lần đầu tiên, Tiểu Quân cảm thấy nóng giận sôi sục như vậy.

Chàng quát lớn một tiếng, thi triển luôn thuật khinh thân di hình tướng.

Cùng với thuật pháp di hình tướng, trảo công cầm nã thủ của Tiểu Quân vươn ra thộp lấy yết hầu Vương Túc Lệ.

Chàng vừa tấn công vừa nói :

- Để tiểu gia coi thị có bản lĩnh như thế nào mà khua môi múa mép ngổ ngáo như vậy.

Thánh Cô Ngũ Phương Đài cau mày. Nàng đâu thể bàng quang tọa thị để Tiểu Quân rảnh tay công Vương Túc Lệ chứ.

Ngũ Phương Đài hừ nhạt một tiếng, sàng đến chắn ngang phía trước Vương Túc Lệ, đồng thời ngọc thủ dựng đứng đỡ thẳng vào thế cầm nã thủ của Tiểu Quân.

Bình...

Tiểu Quân thối lùi hai bộ, bên kia Ngũ Phương Đài cũng thối hai bộ. Nàng trố mắt ngạc nhiên, bởi không ngờ nội lực của Tiểu Quân mạnh mẽ như vậy.

Ngũ Phương Đài nhìn đối phương nói :

- Bổn nương không ngờ ngươi lại che dấu nội lực siêu phàm giờ mới bộc lộ.

Tiểu Quân thở hắt ra một tiếng, lắc đầu :- Tiểu gia không có ý định đối đầu với Thánh Cô.

- Đã xuất thủ rồi, đâu thể nói là không muốn đấu.

Ngũ Phương Đài vừa nói vừa vận hóa chân âm, tạo vầng kiếm khí che chắn toàn thân.

Tiểu Quân trang trọng hẳn lên. Chàng nghĩ thầm :

- “Bộ Ngũ Phương Đài quyết một trận sinh tử với mình hay sao, mà mới vào cuộc nàng đã dụng đến Càn Khôn kiếm khí”

Ngũ Phương Đài trổ luồng tinh nhãn điểm vào Tiểu Quân :

- Đỡ kiếm!

Ngũ Phương Đài vừa nói vừa phóng kiếm khí càn khôn từ mười đầu ngón tay. Một đạo kiếm khí, kết thành một màng lưới dày đặt chụp thẳng vào thân ảnh Tiểu Quân.

Tiếng khí kiếm nghe buốt cả cột sống. Tiểu Quân đâu dám xem thường tuyệt kỹ học của Kim đinh tự, một thời là thánh chí tôn của Võ Lâm Trung Nguyên.

Điểm mũi giày, chàng lướt về phía sau năm bộ.

Ngũ Phương Đài thấy Tiểu Quân thối lùi, liền gia tăng chân âm đến mười hai thành công lực, phát kiếm khí, qui tụ thành một vầng kiếm quang chết chóc truy bức đối phương. Vừa trụ bộ, Tiểu Quân chớp thấy trước mắt mình có vầng hào quang sáng ngời, biết ngay đó là khí kiếm của Phương Đài truy kích. Chàng giật thót một cái, ngã rạp xuống đất.

Rét...

Đạo kiếm khí cực kỳ sắc bén của Ngũ Phương Đài lia ngang qua trước mặt Tiểu Quân chỉ cách đúng một đốt tay, chém xả vào mái hiên phía trước.

Chát...

Cả mái hiên bị chẻ làm hai tưởng chừng như vừa hứng trọn một tia sét trời cực mạnh.

Tiểu Quân cong người bật dậy.

Ngũ Phương Đài buột miệng khen :

- Tiểu Quân giỏi lắm...

Tiểu Quân khoát tay :

- Dừng tay... Nếu nàng sử dụng “Càn Khôn kiếm khí” thì ta đâu phải là đối thủ của nàng.

- Nếu ngươi biết như vậy sao không quì xuống chịu chết trước mặt bổn nương.

- Ậy, ta chết được rồi, nhưng sợ chữ tín của Thánh Cô.

- Bổn nương đâu hứa với ngươi điều gì.

- Nàng đã nói với quần hào trong ba ngày cho Nhất Phàm đại sư suy nghĩ trước khi đưa Tiểu Quân về chầu diêm chúa là gì.

Ngũ Phương Đài sững sờ.

Nàng nhìn lại Vương Túc Lệ :

- Ý của muội như thế nào?

- Tùy tỷ tỷ... Tỷ tỷ quyết định thế nào muội nghe như vậy.

Ngũ Phương Đài quay lại Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ! Ngươi đã nhận ra “Càn Khôn kiếm khí” của bổn nương lợi hại như thế nào rồi. Bổn nương không bức tử ngươi để không bội ngôn thất tín, nhưng ngược lại ngươi phải để cho Vương sư muội của bổn nương bế huyệt, quản thúc ngươi.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Ái dà... Nếu Thánh Cô quản thúc thì Tiểu Quân này còn chút hy vọng để sống, chứ ả kia thì tiêu mạng rồi.

Chàng vuốt mũi :

- Thánh Cô quản thúc Tiểu Quân đi cho chắc ăn.

Ngũ Phương Đài lắc đầu :

- Ngươi đã bức nhục sư muội ta. Bây giờ thân thể ngươi nhơ nhuốc đâu thể gần bên ta được.

Ngũ Phương Đài dứt lời thở dài một tiếng.

Tiểu Qaân giờ có muốn phân giải cũng không được, bởi dù sao chàng cũng đã mang danh là Xảo Quỷ kia mà.

Tiểu Quân liếc Vương Túc Lệ :

- Nếu tiểu gia có điều kiện thì cắt lưỡi nàng ngay lập tức...

Ngũ Phương Đài nạt ngang :

- Mình làm mình chịu, có đâu ngươi lại hậm hực như vậy.

- Nếu Tiểu Quân đê tiện như vậy thì đã sẵn sàng đưa đầu cho Thánh Cô cắt bỏ rồi. Nhưng ta không thèm phân giải với nàng làm gì nữa... Rồi một ngày nào đó Thánh Cô sẽ biết được bộ mặt thật của Vương Túc Lệ.

Tiểu Quân xoa hai bàn tay :

- Thánh Cô... Tiểu Quân biết mình sắp chết bởi Vương Túc Lệ sư muội của Thánh Cô, nếu như Tiểu Quân còn là cái xác không hồn, xin Thánh Cô hãy cho quần hào Trung Nguyên rời khỏi tử địa bí cung này.

Tôn Tử tiên sinh nhìn Ngũ Phương Đài :

- Thánh Cô... Xin Thánh Cô ban ơn cho Xảo Quỷ!

Ngũ Phương Đài nheo mày, nhìn Tiểu Quân :

- Được... Nếu như ngươi chết... Ta sẽ để quần hào rời khỏi đây. Coi như oán thù của Diên Hồng được Tiểu Quân gánh vác mang xuống tuyền đài báo hiếu với song thân ta.

Tiểu Quân xá Ngũ Phương Đài :

- Đa tạ Thánh Cô... Nếu như Tiểu Quân có chết cũng thề làm hồn ma vất vưởng theo Thánh Cô hầu hạ người.

Tiểu Quân nhìn Vương Túc Lệ :

- Nào đến đây mà bế huyệt tiểu gia.

Chàng vừa nói vừa quay lưng lại Vương Túc Lệ.

Vương Túc Lệ điểm một nụ cười bí hiểm. Thị tiến đến sau lưng Tiểu Quân, vừa điểm huyệt vừa truyền âm nhập mật nói với chàng :

- Ta không đối xử tệ với ngươi đâu.

Khi Vương Túc Lệ điểm huyệt Tiểu Quân xong thì Ngũ Phương Đài cũng chuyển đổi sắc diện, nâng ngọc thủ ôm hai bên thái dương.

Vương Túc Lệ quay lại, nhận ra sắc diện của Ngũ Phương Đài biết ngay chứng bệnh nhức đầu của nàng lại tái phát, liền tiến lại bên nàng :

- Tỷ tỷ...

Ngũ Phương Đài nhướng mày nhìn Túc Lệ :

- Mỗi lần ta dụng đến tuyệt kỹ võ công “Càn Khôn kiếm khí” thì chứng bệnh rối loạn chân âm lại tái phát... Ta cần...

- Muội còn giữ thần dược...

- Tốt lắm.. Vương Túc Lệ lấy trong tay áo xiêm y ra một chiếc tịnh bình trao qua tay Ngũ Phương Đài.

Ngũ Phương Đài nói với Song tình :

- Đưa bổn nương về hậu cung!

Song tình xá nàng, vừa xá vừa nói :

- Tuân lệnh Thánh Cô!

Ngũ Phương Đài vừa ôm đầu vừa thả bước ngang qua mặt Tiểu Quân, làn thu thủy của nàng khẽ liếc chàng, rồi thở dài một tiếng.

Tiểu Quân bặm môi. Chàng hướng mắt về phía Tôn Tử tiên sinh, ôn nhu nói :

- Mong tiên sinh hộ vệ cho Thánh Cô.

Ngũ Phương Đài nạt ngang :

- Ta không cần Xảo Quỷ phải lo lắng cho ta.

Nàng nói bằng chất giọng bất nhẫn, rồi thản nhiên đi luôn ra ngoài thư phòng của Lập Cư.

Tôn Tử tiên sinh đến bên cạnh Tiểu Quân :

- Lão phu không giúp được gì cho ngươi, nhưng Thánh Cô thì lão phu phải xá thân vì người rồi. Xảo Quỷ đừng lo cho Thánh Cô.

Tôn Tử tiên sinh nói xong, liền bước thẳng ra ngoài theo sau Thánh Cô Ngũ Phương Đài.

Chương 47: Quỷ kế khai cung

Vương Túc Lệ đứng nhìn Tiểu Quân không chớp mắt. Nàng nghiêm giọng nói :

- Xảo Quỷ! Có bao giờ ngươi nghĩ đến cái ngày này không?

Tiểu Quân gật đầu :

- Có chứ

- Nghĩa là sao... Ngươi cũng nghĩ sẽ có ngày rơi vào tay Vương Túc Lệ này à?

- Đúng như vậy.

- Ngươi nghĩ như vậy, sao còn muốn chống đối Túc Lệ chứ.

Nàng cười khẩy một tiếng :

- Ngươi chỉ được cái xảo ngôn loạn ngữ thôi.

- Ê... Tiểu Quân không có xảo ngôn đâu. Ta hỏi thật cô nương nhé.

- Hỏi đi.

- Cô nương coi xem giữa Tiểu Quân và Lập Cư, ai hơn ai?

Tiểu Quân vừa nói vừa với tay rút tấm chăn đắp Lập Cư.

Chàng nhún vai :

- Cái gã họ Lập này vừa chột, vừa trọc, xấu xí vô cùng còn được cận kề giai nhân tuyệt sắc như Vương cô nương, thử hỏi Tiểu Quân, một mỹ nam tử trong thiên hạ, cớ sao lại không được thiên hạ đệ nhất dâm phụ Phong Vân lầu để mắt đến chứ.

Tiểu Quân vừa nói vừa quan sát Vương Túc Lệ.

Nàng nhìn Tiểu Quân chằm chằm :

- Xảo Quỷ đúng là Mỹ nam tử trong giang hồ.

- Vương cô nương không nói ra, Tiểu Quân cũng biết kia mà. Và tiểu gia cũng biết Vương cô nương còn ao ước được ân ái với tiểu gia nữa.

Túc Lệ cau mày :

- Ta ao ước ư... Hừ, chỉ nói ngoa mà thôi..

- Ậy... Tại Vương cô nương còn giữ kẽ với Tiểu Quân mà thôi. Nếu cô nương không để mắt đến Tiểu gia sao lại tự nguyện cho ta ngắm nhìn thân thể nàng nơi tòa thính lầu bát giác chứ.

Vương Túc Lệ thoáng tỏ vẻ thẹn thùng.

Tiểu Quân bật cười. Chàng cắt tràng cười đó, nhìn Vương Túc Lệ nói tiếp :

- Tiểu gia nói đúng tim của nàng chứ.

- Nhưng sao ngươi không để tâm đến Túc Lệ?

- Ai dám khẳng định ta không để mắt đến nàng chứ. Có nam nhân nào thấy mỹ nhân mà không để tâm đến đâu.

- Ngươi để tâm đến ta mà muốn giết ta à.

Tiểu Quân khoát tay :

- Thế mà nàng cũng nói được. Nữ nhân biết ghen, vậy nam nhân máu lạnh không biết ghen à?

Đôi mày vòng nguyệt của Túc Lệ nhướng cao hơn :

- Sao... Xảo Quỷ ghen à?

- Tất nhiên rồi... Tiểu Quân này không ghen không được. Ta thấy nàng ân ái với Lập Cư nên muốn trừng trị hắn cho dịu bớt cơn ghen tuông của mình thôi.

- Xảo Quỷ ghen với Lập Cư?

Tiểu Quân gật đầu :

- Ta không ghen sao được... Y xấu xí hơn ta, thế mà được nàng, còn ta thế này mà chỉ biết đứng nhìn thôi. Tiểu gia muốn nện cho gã thêm vài chục gậy nữa kìa.

Vương Túc Lệ bước đến gần chàng. Nàng lí nhí nói :

- Xảo Quỷ nói thật đấy chứ?

Tiểu Quân quay ngoắt qua cái xác của Lập Cư :

- Mẹ tổ thằng cha họ Lập này... Ngươi nói cái gì mà Vương ái phụ nghi ngờ ta chứ?

Tiểu Quân vừa nói vừa ký vào đầu Lập Cư :

- Ngươi chết mà còn sung sướng hơn cả tiểu gia đấy.

- Túc Lệ đâu có cảm tình gì với hắn. Xảo quỉ đừng ghen... Chẳng qua...

Nàng bỏ lửng câu nói ở đó.

Tiểu Quân nắm tay Vương Túc Lệ :

- Nàng nói thật không?

Vương Túc Lệ gật đầu :

- Túc Lệ nói thật đấy.

- Vậy à...

Tiểu Quân vừa nói vừa kéo Túc lệ nép vào người chàng :

- Hôm nay ta mới cảm thấy diễm phúc vô cùng.

Vòng tay của Tiểu Quân từ từ khít chặt lấy tiểu yêu của Vương Túc Lệ.

Túc Lệ cười mỉm, ánh mắt lẳng lơ, đờ đẫn.

- Thế mà trước đây chàng không nói với Túc Lệ.

- Ta có biết nàng thương ta đâu...

Tiểu Quân cười mỉm nói tiếp :

- Phải nàng muốn Thánh Cô giao Tiểu Quân cho nàng, để nàng có dịp gần gủi ta phải không?

Túc lệ nép vào bờ vai Tiểu Quân :

- Quả thật thiếp có ý đó.

- Bây giờ tiểu gia nằm gọn trong tay nàng rồi. Sao nàng không giải huyệt cho ta?

Túc Lệ đẩy khẽ Tiểu Quân ra :

- Nếu giải tỏa huyệt đạo cho chàng, Túc Lệ này đâu thể quản thúc chàng được. Đắc tội với Thánh Cô à.

- Dù nàng có giải huyệt đạo của Tiểu Quân... Ta cũng chẳng muốn gì hơn là được cận kề bên nàng.

Tiểu Quân vừa nói dứt câu, chợt đẩy Túc Lệ ra, nhãn quang nhìn lại cái xác của Lập Cư, Tiểu Quân chỉ cái xác Lập Cư trầm giọng nói :

- Hắn...

Vương Túc Lệ ngỡ ngàng :

- Chuyện gì vậy chàng?

- Hắn vừa mới nhúc nhích.

- Cái gì... Xác chết mà nhúc nhích được sao?

- Tiểu Quân vừa thấy gã nhúc nhích.

Vương Túc Lệ cau mày :

- Túc Lệ không tin... Làm sao mà xác chết nhúc nhích được chứ. Chỉ khi nào Lập đường chủ biến thành quỷ nhập tràng.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Có thể lắm chứ... Hắn có thể hoá thân thành quỷ nhập chàng cũng nên, bởi hắn chết nhưng hồn chưa đi đâu xa, lẫn quẫn quanh gian phòng này, tất thấy Tiểu Quân và nàng gần gũi nhau, cái hồn ấy nổi cơn ghen mà nhập vào cái xác trở lại biến thành quỷ nhập tràng.

Tiểu Quân hỉnh mũi, hít khìn khịt :

- Đúng rồi... Tiểu Quân đang ngửi thấy mùi ám khí, mùi ám khí tanh tanh, lành lạnh từ cái xác này bốc ra.

Tiểu Quân nắm tay Vương Túc Lệ :

- Chúng ta rời đây thôi... Tiểu Quân không thể nào chịu được cái mùi tử khí từ Lập Cư tỏa ra.

Tiểu Quân vừa nói vừa vỗ vào má cái xác Lập Cư. Đôi mắt tinh anh của chàng nhìn vào thái dương họ Lập. Một vết đdỏ ẩn hiện chỉ nhỏ bằng đầu đủa, chứng tỏ gã đã bị Hắc y nhân phóng ám khí.

Với thủ pháp dụng ám khí tà môn, chứng tỏ gã Hắc y nhân kia võ công vô cùng quán tuyệt không sao lường hết được.

Tiểu Quân ngước lên nhìn Vương Túc Lệ :

- Ta muốn đến tiểu xá của nàng.

Túc Lệ cười mỉm :

- Nếu như chàng thật lòng.

- Tiểu gia đang nôn nao thì đúng hơn.

Hai người rời thư phòng của Lập Cư. Vương Túc Lệ dẫn Tiểu Quân về tiểu xá của nàng, nằm phía sau Thất sơn. Bước vào tiểu xá của Túc Lệ, Tiểu Quân vươn vai, tỏ ra uể oải :

- Ui cha... Vào tiểu xá của Túc Lệ, Tiểu Quân cảm thấy phấn khởi hẳn lên. Rõ ràng vào nhà mỹ nữ khác hẳn nhà của một cái xác chết.

Tiểu Quân kéo Túc Lệ ép sát vào mình.

Chàng cười hì hì nói :

- Nàng thấy ta như thế nào?

- Chàng đúng là một mỹ nam tử... Còn Túc Lệ?

- Nàng đúng là Thiên hạ đệ nhất dâm phụ.

Tiểu Quân dí miệng sát vào tai Túc Lệ :- Ta muốn đi tắm một chút... Cái mùi ám khí của Lập Cư cứ đeo bám lấy Tiểu Quân.

- Được... Để Túc Lệ pha nước cho chàng.

- Ồ... còn gì bằng nữa.

Túc Lệ nguýt chàng :

- Nếu chàng ngoan ngoãn, thiếp sẽ giải huyệt cho chàng, bằng như không ngoan ngoãn thì thiếp sẽ hành hạ chàng đau đớn cho đến chết.

- Nghe nàng nói Tiểu Quân đã lạnh cả cột sống rồi, đâu dám chống đối nữa, huống chi bây giờ Tiểu Quân đã bị bế huyệt đoạn mạch, không có nàng bảo vệ thì ta tiêu mạng ngay.

Vương Túc Lệ chúm chím cười, chẩu hai cánh môi mọng hôn vào sống mũi Tiểu Quân :

- Chàng nghĩ như vậy rất tốt đó.

Túc Lệ vuốt ve chiếc cằm của Tiểu Quân :

- Lần đầu tiên thiếp mới được gần gủi một mỹ nam tử như chàng.

Nàng đứng lên lẩn ra sau nhà. Còn lại một mình, Tiểu Quân quan sát gian tiểu xá của Túc Lệ. Chàng tủm tỉm cười, nghĩ thầm :

- “Nghĩ cũng tức cười, ả này chủ ý quản thúc mình cũng chỉ để thỏa mãn cá tính của ả mà thôi!”

Tiểu Quân duỗi tay duỗi chân trông như chẳng có việc gì phải lo lắng cả.

Túc Lệ từ hậu xá bước ra :

- Tiểu Quân... thiếp đã pha nước cho chàng rồi. Thiếp còn chuẩn bị cho chàng nhiều thứ nữa.

- Tốt lắm... Tốt lắm...

Tiểu Quân đứng lên cùng với Vương Túc Lệ bước ra sau hậu xá. Đúng như Túc Lệ nói, nàng đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ từ nước nóng cho đến hảo tửu, kế bên bầu rưoợu còn có tịnh bình màu lam không biết trong đựng thứ gì.

Tiểu Quân thản nhiên trút bỏ y phục bước luôn vào thùng nước nóng. Chàng reo lên :

- Ai da... Thích thú quá... Nếu nàng quản thúc Tiểu Quân suốt đời như thế này, Tiểu Quân cũng chịu nữa.

- Miễn chàng ngoan ngoãn nghe theo lời thiếp mà thôi. Chúng ta sẽ trở thành một đôi tình nhân sáng giá nhất trong giang hồ.

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng... đúng...

Túc Lệ trút bỏ xiêm y, bước luôn vào thùng nước với Tiểu Quân. Nàng với lấy bầu rượu :

- Đây là Trạng Nguyên Hồng, một thứ rượu có một không hai trong thiên hạ.

Tiểu Quân nheo mắt :

- Bằng vò rượu Tửu tình để ngoài cầu thuyền luúc Tiểu Quân đến tử địa bí cung không ?

- Trạng nguyên tửu không thua kém đâu.

Túc Lệ mở nắp bầu rượu. Tiểu Quân giật luôn bầu rượu từ tay nàng, ngửa cổ uống ừng ực. Túc Lệ dằn lại :

- Chàng uống như vậy đâu thưởng thức hết cái vị tuyệt hảo của nó chứ... Hãy dùng thêm thứ này nữa, tinh thần sẽ sảng khoái vô cùng.

Túc Lệ vừa nói vừa lấy chiếc tịnh bình màu lam. Nàng mở nắp tịnh bình thản nhiên trút ra tay một nhúm bột màu trắng óng ả.

Vừa thấy thứ phấn trắng trên tay Vương Túc Lệ, Tiểu Quân đã muốn nhỏm hẳn lên :

- Đan sa...

Túc Lệ gật đầu :

- Chàng cũng biết Đan sa à?

- Biết, biết chứ...

Túc Lệ trút một nhúm bột phấn vào miệng, chép chép. Đôi mắt nàng lim dim như đang thoát hồn để chui vào või vô thần, vô cảm huyền ảo.

Nàng lí nhí nói :

- Chàng hãy ôm thiếp đi!

Tiểu Quân choàng tay qua vai Túc Lệ, rù rì nói :

- Ở đâu nàng có Đan sa vậy?

- Thiếp không nói đâu.

Túc Lệ vừa nói vừa quấn hai cánh tay vào cổ Tiểu Quân :

- Chàng ơi... Nếu chàng không ngoan ngoãn thì thiếp không cho chàng hưởng những gì thiếp đang có đâu.

Tiểu Quân tợp một bụm rượu.

- Tiểu Quân đang ngoan ngoãn đây nè.

Túc Lệ trút một nhúm Đan sa vào hữu thủ của nàng :

- Chàng hãy dùng nó đi... Kỳ diệu lắm.

Tiểu Quân nhăn mặt, chàng nâng cằm Túc Lệ :

- Đan sa của Kim sa phái... Sao nó lại ở trong tay nàng? Phải chăng nàng là người của Kim sa phái. Nói cho ta biết đi.

Túc Lệ chớp mắt :

- Chàng đừng hỏi thiếp nữa có được không.

- Ta không hỏi không được... Ta đã bị bế huyệt đoạn mạch coi như kẻ vô dụng, còn nàng đã trở thành ái phụ của ta. Nếu ta không hỏi hóa ra ta không để tâm với nàng sao.

Túc Lệ nhoẻn miệng cười :

- Chàng muốn biết lắm à?Tiểu Quân gật đầu :

- Nếu như ta không muốn biết thì đâu cần hỏi nàng làm gì.

Túc Lệ vuốt ve chiếc cằm của Tiểu Quân :

- Thiếp không phải là người của Kim sa phái, nhưng thiếp có Đan sa. Đan sa Túc Lệ có là do Lập Cư đó.

Tiểu Quân nheo mày :

- Diên Hồng phái có “Lôi Âm ma công” để luyện thần đan diệu dược. Kim sa phái thì có Đan sa thần thảo. Đối với Kim sa phái, Đan sa quí hơn mạng mình, đâu phải ai muốn cũng có được. Chỉ có người trong Kim sa phái mới được hưởng Đan sa mà thôi, nhưng nếu dùng Đan sa quá liều thì không tránh khỏi cái chết bất ngờ.

- Chàng nói đúng đó.

- Bây giờ Lập Cư chết rồi... Nàng lấy Đan sa ở đâu?

Túc Lệ nép đầu vào ngực Tiểu Quân :

- Không có Lập Cư thì thiếp có người khác...

- Hắc y nhân?

Túc Lệ gật đầu :

- Đúng vậy đó, ngay cả Lập Cư cũng thụ nhận Đan sa từ vị đại hiệp đó.

- Hắc y nhân là ai? Nàng có thể nói cho ta biết được không?

Túc Lệ lưỡng lự.

Tiểu Quân hối thúc nàng :

- Túc Lệ nói cho ta biết đi!

- Thiếp nói với chàng, chàng không được nói với ai nghe.

Tiểu Quân gật đầu :

- Ta hứa sẽ không nói. Nàng sợ lộ ra thì Hắc y nhân sẽ không trao Đan sa cho nàng chứ gì ?

- Đúng như vậy đó. Hắc y nhân mà biết thì thiếp không còn được trao Đan sa nữa.

Mà không có Đan sa thì ngay cả Ngũ Phương Đài Thánh Cô cũng...

Tiểu Quân trừng to hai con ngươi sững sờ :

- Nàng nói vậy có ý gì... Chẳng lẽ Thánh Cô cũng bị lệ thuộc vào Đan sa à?

- Không có Đan sa Ngũ Phương Đài tỷ tỷ sẽ bị chứng bịnh rối loạn, đảo ngược chân âm, khốn khổ lắm.

- Ai đưa Đan sa cho Thánh Cô Ngũ Phương Đài ?

Túc Lệ chỉ vào ngực nàng :

- Chính thiếp.

Tiểu Quân nhìn sâu vào đáy mắt Vương thị :

- Có phải chính Lập Cư đã gợi ý nàng trao Đan sa cho Thánh Cô.

Túc Lệ gật đầu :

- Làm gì mà chàng khẩn trương như vậy. Hiện tại dù chàng có biết được nhiều chuyện cũng chẳng làm gì được, bởi chàng bị quản thúc bằng lối điểm huyệt đoạn mạnh đặc công của Diên Hồng phái mà.

- Ta biết rồi... Nhưng còn muốn biết thêm một chuyện nữa. Hắc y nhân là ai?

Túc Lệ nhìn Tiểu Quân không chớp mắt :

- Chàng hỏi để làm chi?

- Nhất định y phải là người của phái Kim sa. Gã chính là Đồng Mã Kỳ... phải không?

Túc Lệ lắc đầu :

- Lôi âm ma nhân đó à ? Không phải đâu...

Tiểu Quân nheo mày. Chàng nghĩ thầm :

- “Đúng rồi... Không thể là Đồng Mã Kỳ được. Nếu là Đồng Mã Kỳ nhất định mình đã bị tán mạng bởi tà công lôi âm của gã rồi, còn Hắc y nhân thì chưa tụ thành thần công đó.”

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Không phải Đồng Mã Kỳ thì ai?

- Chàng làm gì khẩn trương như vậy.

Bất chợt Tiểu Quân đứng bật dậy :

- Đỗ Hạo Thiên... Đỗ Hạo Thiên... Chẳng lẽ...

Chàng bước ra ngoài thùng nước, khoát vội lại y phục, Túc Lệ chồm lên nắm chéo y của Tiểu Quân :

- Chàng đâu bỏ thiếp đi được... Chàng đang bị thiếp quản thúc mà.

Túc Lệ vừa nói vừa kéo ghịt Tiểu Quân trở lại thùng nước.

Tiểu Quân quắc mắt :

- Tiểu gia đâu còn thời gian đú đỡn với nàng nữa.

Túc Lệ thoáng lộ vẻ sửng sốt, bất nhẫn sau câu nói của Tiểu Quân. Hai gò má nàng chợt chuyển qua màu đỏ gấc vì thẹn vì giận.

Nhưng khi Túc Lệ vừa tính phóng chưởng đánh vào Tiểu Quân thì đã muộn rồi.

Huyệt thụy khê của nàng nhói buốt một cái, tay chân bủn rủn không sao nhấc lên nổi.

Túc Lệ ngạc nhiên vô cùng :

- Xảo Quỷ! Ngươi không bị bế huyệt đoạn mạch à?

Tiểu Quân vuốt mũi Túc Lệ :

- Tiểu gia dễ bị vậy sao? Ta nói cho nàng biết, lúc nàng điểm huyệt đoạn mạch Tiểu gia thì Tiểu gia đã âm thầm vận công chuyển đổi huyệt đạo.

- Ngươi làm được chuyện đó nữa à?

- Có gì đâu mà không được, nếu không được Tiểu gia đâu thể vận công.

Tiểu Quân xoa hai gò má Túc Lệ :

- Tiểu gia cám ơn nàng đã cho ta biết nhiều chuyện. Thiên hạ đệ nhất dâm phụ đáng được thưởng lắm.

Tiểu Quân vừa nói vừa cúi xuống hôn lên trán Túc Lệ. Chàng nhoẻn miệng cười trong khi Túc Lệ thì nhắm mắt bẽn lẽn.

- Chàng đừng bỏ thiếp mà đi.

Túc Lệ vừa dứt lời thì Tiểu Quân đã nhéo vào cánh mũi thanh tú của nàng.

- Ai da...

Túc Lệ trừng mắt.

Tiểu Quân xe cánh mũi Túc Lệ vừa cười vừa nói :

- Có thưởng cũng phải có phạt chứ. Đáng lý ra Tiểu gia phải may cái miệng của nàng lại nữa đó, nhưng Tiểu gia chỉ xỏ lỗ mũi của nàng thôi.

- Tiểu Quân... Ngươi... Túc Lệ đối xử tốt với ngươi... ngươi lại....

- À... Tiểu gia xuýt quên. Đúng rồi.. Nàng tốt với ta thật, đã tốt thì ta phải tốt lại.

Phàm nàng đã cùng với Lập Cư nên duyên tài sắc, chăn gối mặn nồng, chính vì cái chết của Lập đường chủ mà nàng uất hận Tiểu Quân. Để đa tạ thịnh tình của nàng, Tiểu gia sẽ đưa Lập Cư về đây hợp đôi với nàng trong cái thùng này.

- Ngươi... Ngươi tính đưa xác chết đó vào chung thùng với Túc Lệ à?

Tiểu Quân thản nhiên gật đầu :

- Phải như vậy rồi. Tiểu Quân nghĩ Lập Cư chắc phải mang ơn Tiểu gia lắm. Chết mà có người đẹp kề cận thì còn gì bằng nữa.

- Túc Lệ không muốn như vậy đâu... Ngươi đừng đưa cái xác Lập đường chủ vào đây.

- Ê... Lúc sống thì mặn mà ái ân, lúc chết lại sợ hãi sao? Tiểu gia thấy nàng xứng đôi với gã Lập Cư lắm mà.

Túc Lệ van nài :

- Ngươi đừng đưa cái xác đó vào tắm chung với ta.

- Tiểu gia không chuyển cái xác Lập Cư về đây không được. Ta muốn đền ơn nàng kia mà.

Tiểu Quân vừa nói vừa chắp tay sau lưng thả bước ra ngoài tiểu xá của Túc Lệ.

Túc Lệ hoảng hốt gọi theo :

- Tiểu Quân... Túc Lệ van ngươi đó. Túc Lệ đập đầu xin ngươi!

Mặc cho Túc Lệ kêu réo sau lưng. Tiểu Quân thản nhiên bỏ đi không thèm quay lại.

Vừa lúc đó tiếng mỏ canh ba cũng cất lên.

Chương 48: Sinh tử bất nhất

Tiểu Quân vừa đi vừa nghĩ :

- “Chẳng lẽ là Đỗ Hạo Thiên? Đỗ Hạo Thiên chết rồi kia mà. Không lẽ y chỉ giả vờ chết sao. Nếu y giả vờ sao Thúy Ngân Đài dụng kim thọc hai con ngươi của gã mà gã vẫn bình nhiên như một xác chết.”

Nghĩ như vậy, nhưng để giải thích thì Tiểu Quân như người đi trong đêm tối chẳng thấy chút ánh sáng mong manh nào.

Tiểu Quân lẫn nhanh vào một tàn cây khi chợt thấy hai chiếc lồng đèn tiếng về hướng chàng.

Khoảng cách giữa Tiểu Quân và hai chiếc đèn lồng đó từ từ rút ngắn lại. Chàng nhận ra đó là ai ả cung nữ của Ngũ Phương Đài.

Ngoài hai cây đèn lồng, trên tay hai ả cung nữ kia có hai vò rượu Tửu tình.

Tiểu Quân nheo mày suy nghĩ :

- “Ngũ Phương Đài có khách đột ngột trong đêm nay sao? Nàng thết khách bằng rượu Tửu tình, nhất định vị khách này rất gần gủi với nàng.”

Chờ cho hai ả cung nữ đó tiến qua trước mặt, Tiểu Quân mới dụng đến khinh thuật lẳng lặng theo sau. Đúng như chàng nghĩ, hai ả cung nữ dẫn chàng đến hậu cung của Ngũ Phương Đài. Trước cửa hậu cung là hàng đèn lồng ngũ sắc, trông như những con mắt khổng lồ canh gác cho Ngũ Phương Đài.

Hai ả cung nữ gác đèn lồng lên cây sào, rồi thẳng tiến lên bậc tam cấp.

Một người cất giọng trong trẻo, thanh tao :

- Thánh Cô... Chúng tôi đã mang Tửu tình đến.

- Để đó cho bổn nương.

Hai ả cung nữ đặt chiếc mâm có hai bầu rượu Tửu tình xuống chiếc bàn đá kê ngay bên cửa rồi lui bước ra ngoài.

Tiểu Quân đứng nhìn mà thắc mắc vô cùng. Chàng hối tiếc Ngũ Phương Đài không ra mở cửa để chàng có thể thấy được dung diện của người trong hậu cung. Càng thắc mắc, đâm ra chàng bị trí tò mò thôi thúc, dụng thuật di hình vô tướng băng đến bên tòa hậu cung.

Tiểu Quân thầm động viên mình :

- “Nhất định mình phải thấy được chân diện mục của gã này, có thể gã là Đỗ Hạo Thiên cũng nên.”

Tiểu Quân vừa nghĩ đến đây thì cánh cửa hậu cung mở ra. Ngũ Phương Đài trong bộ bạch y trông như tiên nữ nơi cung hằng vừa rớt xuống cõi trần. Phong thái của nàng vừa kiêu sa, khoáng đạt, nhưng không thấy sự trưởng thượng cao ngạo.

Ngũ Phương Đài bưng chiếc mâm có vò rượu Tửu tình.

Tiểu Quân nheo mày :

- “Thánh Cô Ngũ Phương Đài mà bưng rượu vào đãi người thì đích thị người trong phòng Ngũ Phương Đài Thánh Cô phải có chức cao vọng trọng trong giang hồ.” Tiểu Quân giật thót khi tinh nhãn như hai ánh sao đêm của Ngũ Phương Đài chiếu về phía chàng. Nàng vẫn bưng mâm rượu Tửu tình.

Tiểu Quân hồi hộp hẳn lên :

- Chẳng lẽ Ngũ Phương Đài phát hiện ra sự có mặt của mình à.

Chàng còn đang thắc mắc, thì nghe tiếng tằng hắng của Ngũ Phương Đài.

Sau tiếng tằng hắng đó, nàng cất tiếng ôn nhu nói :

- Nam tử đại trượng phu đến nhà nữ nhân mà núp núp, ló ló thì có đáng là nam tử không, hay là con rùa rút cổ.

Ngũ Phương Đài nhoẻn miệng cười, rồi nói :

- Tiểu Quân... bổn nương đã pha nước ấm cho ngươi tắm rồi đấy.

Tiểu Quân muốn nhảy đỏng lên sau mấy lời của Thánh Cô Ngũ Phương Đài.

Chàng đề khí, chắp tay sau lưng thản nhiên bước ra, tiến thẳng đến đối mặt với Ngũ Phương Đài.

Tiểu Quân xá nàng một xá :

- Đa tạ Thánh Cô đã có lòng tốt với Tiểu Quân.

Ngũ Phương Đài nhìn chàng :

- Tiểu Quân có muốn vào thư phòng của bổn nương không?

- Tất nhiên là rất muốn rồi, nhưng tiếc thiệt... Tiểu Quân không dám tắm đâu, bởi sợ Nhuyễn Cốt tán lắm.

Ngũ Phương Đài nhoẻn miệng cười. Nàng bước vào thư phòng, Tiểu Quân theo sau nàng. Ngũ Phương Đài khép cửa lại. Trong thư phòng của Ngũ Phương Đài mùi hương thoang thoảng từ bốn bức vách bằng goỗ trầm tỏa ra khiến Tiểu Quân ngây ngất.

Chàng cảm tưởng như gian thư phòng của Ngũ Phương Đài như thể trục bỏ tất cả những tạp niệm cho bất cứ ai bước vào.

Tiểu Quân khoan khoái vô cùng.

Ngũ Phương Đài chỉ chiếc đôn bằng ngọc thạch trắng :

- Mời Xảo Quỷ!

- Đa tạ Thánh Cô!

Ngũ Phương Đài ngồi xuống đối diện với Tiểu Quân.

Tiểu Quân cũng đối nhãn với nàng.

Ngũ Phương Đài nói :

- Chắc thùng nước ấm do chính tay Phương Đài pha không bằng sư muội.

Tiểu Quân khoát tay :

- Ậy... Làm sao Vương Túc Lệ bằng Thánh Cô được. Tiểu Quân mà được Thánh Cô pha cho một thùng nước tắm, có chết cũng nhanh chóng đi đầu thai để kế nghiệp thiên tử.

Ngũ Phương Đài bật cười khanh khách :

- Xảo Quỷ nghĩ như vậy đó à?

- Tiểu Quân nghĩ sao nói vậy thôi. Tiểu Quân hỏi thiệt nghe. Bộ Thánh Cô đã nghe và thấy hết mọi chuyện xảy ra tại Tiểu xá của Vương Túc Lệ?

Phương Đài gật đầu :

- Bổn nương nghe nhưng không thấy.

- Bây giờ thì Thánh Cô tin Tiểu Quân rồi chứ. A... mà tại sao Thánh Cô biết Tiểu Quân sẽ tìm đến đây?

- Vương Túc Lệ đâu thể giữ được chân ngươi. Nếu Túc Lệ giữ được chân Xảo Quỷ thì Xảo Quỷ đâu còn là Tiểu Quân.

Tiểu Quân vuốt mũi nheo mày :

- Nói vậy... Ngay từ lúc đầu Thánh Cô cũng có ý trao Tiểu Quân cho Vương Túc Lệ.

Ngũ Phương Đài gật đầu :

- Nếu như bổn nương muốn quản thúc Tiểu Quân thì chính tay ta sẽ điểm huyệt và thậm chí còn xích ngươi nữa kìa. Nhưng ta trao cho Vương Túc Lệ, bởi tin chắc Túc Lệ không bao giờ giết người và cũng không có đủ bản lĩnh để điểm huyệt cũng như dễ dàng bị Xảo Quỷ hí ngôn lừa gạt.

Tiểu Quân nhún vai :

- Thánh Cô làm vậy có mục đích gì?

Ngũ Phương Đài chớp đôi thu nhãn long lanh nhìn chàng. Nàng mở nắp vò rượu Tửu tình, rót ra chén :

- Xảo Quỷ thử xem Tửu tình của ta và Trạng Nguyên tửu của Vương muội, thứ rượu nào ngon.

- Nhất định là Tửu tình phải ngon hơn rồi.

Tiểu Quân vừa nói vừa bưng chén :

- Mời Thánh Cô!

Ngũ Phương Đài cụng chén với chàng. Tiểu Quân uống một hơi cạn hết số rượu trong chén rồi đặt xuống bàn.

Ngũ Phương Đài nhấp một ngụm nhỏ rồi nhìn Tiểu Quân nói :

- Xảo Quỷ không sợ trong rượu có độc à?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Nhất định là không rồi. Cần gì Thánh Cô phải hạ độc Tiểu Quân chứ.

- Nhưng cẩn thận vẫn hơn.

- Đối với Ngũ Phương Đài thì Tiểu Quân đâu cần thiết phải cẩn thận. Nếu có chết bởi tay nàng... Tiểu Quân cũng chẳng chút ân hận.

- Sao vậy?

- Nam nhân dễ nào được chết bởi thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, trên cõi đời này cũng nhiều đấng mày râu lẫm lẫm liệt liệt, nhưng vẫn có thể tự kết liễu đời mình vì một trang quốc sắc thiên hương. Ngay cả những bậc đế vương còn mất ngôi báu về tay mỹ nữ, thì Tiểu Quân nào đáng gì.

- Ngũ Phương Đài đẹp lắm à?

- Không một mỹ nữ nào sánh bằng. Dưới mắt tại hạ Thánh Cô đáng là Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

- Phương Đài thỉnh Xảo Quỷ một chén rượu tình!Tiểu Quân cao hứng, cầm chén tự rót rượu uống luôn.

Nàng nhìn Tiểu Quân uống rượu bằng đôi thu nhãn long lanh dấu tình.

Tiểu Quân đặt chén xuống bàn :

- Thánh Cô sắp xếp để Vương Túc Lệ quản thúc Tiểu Quân là có mục đích ?

Ngũ Phương Đài gật đầu :

- Dù Phương Đài không nói ra, Xảo Quỷ vẫn có thể đoán được.

- Nếu Tiểu Quân đoán không lầm, Thánh Cô vì Đan sa thần dược của Kim sa phái.

Ngũ Phương Đài nhìn Tiểu Quân khẽ chớp mắt. Nàng gật đầu :

- Đúng như vậy, Phương Đài cần có Đan sa.

Tiểu Quân nhìn nàng, chầm chậm lắc đầu :

- Không thể nào như vậy được, Ngũ Phương Đài... Nàng cầm Đan sa thật sao.

- Ta rất cần.

Tiểu Quân căng thẳng lên :

- Chắc chắn Thánh Cô biết sự độc hại của Đan sa chứ. Một khi đã dùng Đan sa thì thần trí không còn minh mẫn nữa, và nếu như không có Đan sa đau đớn còn hơn bị khảo hình.

- Phương Đài không có Đan sa không được. Chính vì Đan sa mà Phương Đài mới sắp xếp cho Vương sư muội quản thúc Xảo Quỷ. Với sự thông minh của Tiểu Quân, tất sẽ tìm cho Phương Đài biết Vương Túc Lệ lấy Đan sa từ đâu.

Phương Đài rót rượu ra chén :

- Tiểu Quân... Nếu như tìm được nguồn Đan sa cho bổn nương... Phương Đài hứa sẽ để cho tất cả lũ mạt nhân kia rời khỏi tử địa này, và không bao giờ nhắc đến mối huyết thù của Diên Hồng phái.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Ngũ Phương Đài... Hãy suy nghĩ lại đi.

- Xảo Quỷ đừng làm ta thất vọng.

Phương Đài vừa dứt lời thì cánh cửa thư phòng của nàng mở tung ra.

Phương Đài cau mày quay ngoắt lại :

- Ai?

Đứng ngay ngưỡng cửa là Vương Túc Lệ, sau lưng nàng là một người vận kim y, che mặt bằng vuông lụa xám.

Vương Túc Lệ nguýt Tiểu Quân :

- Không có Đan sa Thánh Cô không chịu nổi đâu.

Ngũ Phương Đài cau mày :

- Vương muội dám tự thân đến đây khi chưa thỉnh ý của bổn Thánh Cô à ?

Vương Túc Lệ bình thản như chẳng hề biết Thánh Cô Ngũ Phương Đài đứng trước mặt mình.

Nàng ôn nhu nói :

- Muội đến đây vì tỷ tỷ thì cần gì phải thỉnh ý chứ.. Tiểu Quân cảm nhận tình thế rất bất lợi cho chàng. Chàng tằng hắng nói :

- Vương cô nương mang điều lợi đến cho Thánh Cô, hay muốn biến Thánh Cô thành nô nữ của Kim sa phái?

Vương Túc Lệ mỉm cười với Tiểu Quân :

- Túc Lệ mang Đan sa đến cho tỷ tỷ, có gì mà Xảo Quỷ không bằng lòng chứ. Hay Xảo Quỷ chỉ muốn Thánh Cô Phương Đài tỷ tỷ đau khổ với chứng bệnh đảo loạn chân âm nguyên khí.

- Nàng nói thì hay, nhưng Tiểu gia vẫn đọc được mưu ma của nàng.

- Túc Lệ không muốn nói chuyện với Xảo Quỷ nữa. Một lần Túc Lệ đã biết bản chất của ngươi rồi.

Vương Túc Lệ nhìn Ngũ Phương Đài :

- Tỷ tỷ chắc đang cần Đan sa phải không?

Phương Đài im lặng, mặc nhiên đã thừa nhận câu nói của Vương Túc Lệ.

Túc Lệ mỉm cười, quay sang chỉ người vận kim bào :

- Nếu Tiểu Quân không tìm đâu ra thứ thần dược Đan sa cho tỷ tỷ thì Túc Lệ giới thiệu với tỷ tỷ vị huynh đệ này.

Phương Đài trổ hai luồng tinh nhãn điểm vào mặt người vận kim y che mặt :

- Người đó là ai ?

Kim y nhân giờ mới lên tiếng :
- Tại hạ là người ngưỡng mộ Thánh Cô lâu rồi, và lúc nào cũng muốn phục vụ cho Thánh Cô, cùng với Thánh Cô thống nhất các bang phái trong giang hồ, độc tôn đại giáo. Nếu như Thánh Cô cùng liên kết với tại hạ thì Thánh Cô cần bao nhiêu Đan sa tại hạ cũng có.

Phương Đài cau mày :

- Các hạ nói thật đấy chứ?

- Luyện thành Đan sa thần dược, ngoài tại hạ ra chẳng có ai luyện được đâu.

Tiểu Quân cướp lời Kim y nhân :

- Nói như vậy, Tiểu gia có thể đoán chắc các hạ là người của Kim sa phái.

Kim y nhân gật đầu :

- Xảo Quỷ nói rất đúng. Chỉ có Kim Sa phái mới luyện thành đan sa thần dược mà thôi.

Tiểu Quân nhìn Kim y nhân chằm chằm :

- Tiểu gia nghe giọng nói của các hạ rất quen.

- Tại hạ rất quen với Xảo Quỷ.

Kim y nhân nhìn Ngũ Phương Đài :

- Nếu như Thánh Cô muốn có Đan sa thần dược, thì liên kết với tại hạ... Để bảo chứng cho sự liên kết đó, Thánh Cô hãy lấy mạng Tiểu Quân.

Tiểu Quân cau mày :

- Thánh Cô lấy mạng ta à?

Kim y nhân gật đầu :

- Tiểu Quân không chết thì mục đích của tại hạ và Thánh Cô khó toại thành. Ngày nào còn Xảo Quỷ, tại hạ lẫn Thánh Cô ăn không ngon ngủ không yên.

Tiểu Quân cười khẩy một tiếng :

- Được rồi... Cứ cho các hạ đã nắm được cái lợi trước mắt đi... Nhưng trước khi Tiểu Quân chết cũng phải biết mặt các hạ chứ.

- Thánh Cô chỉ cần gật đầu đồng ý với kiến nghị của tại hạ.. Ta sẵn sàng cho Xảo Quỷ nhận ra chân diện mục của ta.

Tiểu Quân nhìn Ngũ Phương Đài. Chàng thấy vẻ mặt Ngũ Phương Đài pha trộn những nét phức tạp vô cùng. Trên khuôn mặt diễm trần kia có sự u ẩn, có nét lưỡng lự, và cả những nét bất nhẫn.

Tiểu Quân nghĩ thầm :

- “Ngũ Phương Đài nhất định đã bị lệ thuộc thần trí vào Đan sa của Kim sa phái rồi. Nhất định nàng sẽ vì chất Đan sa dược kia mà lấy mạng mình.”

Nghĩ như vậy, Tiểu Quân liền nói với Phương Đài :

- Nếu gã có Đan sa thần dược, Thánh Cô hãy nhận lời gã đi.

Ngũ Phương Đài nhìn Tiểu Quân rồi dời tinh nhãn qua Kim y nhân :

- Bổn nương sẽ nhận lời kiến nghị của ngươi khi nào ta thấy đặng Đan sa thần dược.

Kim y nhân cười khẩy một tiếng, nhìn qua Vương Túc Lệ :

- Đại ca phiền nghĩa muội.

Túc Lệ gật đầu. Nàng lấy một chiếc tịnh bình giắt trong thắt lưng, trao qua tay Ngũ Phương Đài.

- Tỷ tỷ hãy xem đi... Có phải đây chính là Đan sa không?

Ngũ Phương Đài mở nắp tịnh bình lên mũi ngửi. Đôi mắt của nàng sáng vụt lên trông tưởng như hai vì sao sáng trong đêm tối.

Ngũ Phương Đài ngửi một lần nữa, rồi đậy nắp tịnh bình lại :

- Đúng rồi... Đây đúng là Đan sa. Vương muội còn nhiều không ?

Vương Túc Lệ gật đầu :

- Tỷ tỷ yên tâm, Đan sa còn rất nhiều và không bao giờ thiếu phần của tỷ... Miễn tỷ tỷ đồng ý liên kết với đại ca của muội.

Ngũ Phương Đài liếc Tiểu Quân, rồi gật đầu :

- Được... Bổn nương đồng ý liên kết với các hạ.

- Thánh Cô quả thông minh, biết nhìn thấu mọi sự.

Kim y nhân nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Ngươi sắp chết rồi, ta không cần dấu ngươi làm gì nữa.

Kim y nhân vừa nói vừa mở chiếc khăn lụa đen che dung diện.

Tiểu Quân nhìn gã chằm chằm :

- Sự nghi ngờ của Tiểu gia quả không sai, các hạ chính là Đỗ Hạo Thiên.

Đỗ Hạo Thiên cười gằn, rồi tiến lên một bộ đối mặt với Tiểu Quân :

- Chắc chắn Xảo Quỷ lạ lùng lắm phải không. Ngươi cứ tưởng Đỗ Hạo Thiên này đã chết rồi chứ gì? Ta không chết dễ vậy đâu, người chết ở Tứ Hải quán là một người khác đeo mặt nạ của ta, và được Đỗ mỗ cho uống Đan sa thần dượt đến chết đấy thôi.

Tiểu Quân nhún vai :

- Tại sao ngươi lại phải giả vờ chết. Làm như vậy được ích lợi gì?

- Nếu Đỗ mỗ không chết thì đâu có ngày hôm nay. Đồng Tiểu Linh đã tìm đến Tứ Hải quán, và ngươi cũng đã tìm đến. Ta chết vì việc lớn, việc lớn tụ thành, Đỗ Hạo Thiên lại sống.

Đỗ Hạo Thiên cười gằn một tiếng :

- Còn ngươi chỉ có chết chứ không biết đường sống đâu.

- Tiểu gia muốn hỏi Đỗ quán chủ một điều nữa.

- Xảo Quỷ hỏi đi!

- Luật lệ do Đỗ quán chủ đặt ra tại quán Tứ Hải cốt để lấy mạng người cho Đồng Mã Kỳ luyện “Lôi Âm ma công?”

- Đỗ mỗ không chối.

- Tại sao Đỗ các hạ không luyện mà lại để Đồng Mã Kỳ luyện ?

Đỗ Hạo Thiên bật cười hăng hắc :

- Thánh Cô đâu cho Hạo Thiên này biết khẩu quyết luyện “Lôi Âm ma công”. Và Đỗ mỗ cũng không luyện làm gì. Bởi luyện “Lôi Âm ma công” sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, hoặc trở thành tên tù nhân vĩnh viễn trong bí cung. Nhưng nếu như Đồng Mã Kỳ tụ thành võ công tuyệt học “Lôi Âm ma công” truyền lại cho ta... Điều đó thì khác rồi đó... Đỗ mỗ có thể xưng bá nghiệp trong giang hồ Phương Đài nhìn sững Đỗ Hạo Thiên :

- Đỗ các hạ biết được bí truyền đó nữa à? Và các hạ muốn lấy chân ngươn tụ khí Lôi Âm ma công tất phải ăn thịt Đồng Mã Kỳ.

- Đúng như vậy. Mỗi đêm Đỗ mỗ ăn một miếng, do đó Đồng Mã Kỳ mới rú thảm trong đêm như vậy. Y chịu đau đớn chỉ vì một người mà thôi. Người đó chính là Ngũ Phương Đài.

Tiểu Quân hỏi :

- Đồng Mã Kỳ bị Đỗ quán chủ ăn thịt hết rồi à?

- Ta mới lĩnh hội được của họ Đồng bảy thành chân ngươn Lôi Âm ma công. Nhưng chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ lấy mạng bất cứ ai rồi, kể cả Tiểu Quân, một con tiểu long mà thiên hạ sùng bái. Huống chi giờ đây bên ta còn có Ngũ Phương Đài cô nương với tuyệt kỹ “Càn Khôn kiếm khí”.

Đỗ Hạo Thiên ngửa mặt cười khằng khặc :

- Ha... ha... ha...! Chí lớn của Đỗ Hạo Thiên này sắp thành, chỉ một cái với tay nữa thôi, thiên hạ võ lâm sẽ thuộc về ta.

Đỗ Hạo Thiên trừng mắt nhìn Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ Đỗ mỗ muốn thử võ công vừa mới tụ thành.

Đỗ Hạo Thiên vừa nói vừa vận nội công “Lôi Âm ma công”. Toàn thân gã như có lớp sương mờ bao phủ trông chẳng khác oan hồn sắp tụ hiình thành quỷ.

Đỗ Hạo Thiên vừa vận công vừa nói với Ngũ Phương Đài :

- Ngũ cô nương cùng phối hợp với tại hạ chứ?

Chương 49: Lôi âm thần

Trong tình huốn lưỡng đầu thọ địch, Tiểu Quân không khỏi lúng túng. Chàng nghĩ thầm :

- “Nếu như mình phải đối đầu một lúc với Đỗ Hạo Thiên và Ngũ Phương Đài, xem ra hôm nay Xảo Quỷ khó mà giữ được cái mạng nhỏ.”

Trong khi Tiểu Quân suy nghĩ thì Đỗ Hạo Thiên đã áp tới trước mặt chàng. Thân pháp của Đỗ Hạo Thiên như một bóng ma quỷ dị vô thường, đôi thủ công vươn ra trông như một thế cầm nã thủ nhưng đặc dị vô cùng, nhìn kỹ mới thấy nó tợ đôi khô cốt của loài quỷ đói ăn, chực bóp chịt lấy đan điền Tiểu Quân.

Tiểu Quân bặm môi, hừ nhạt một tiếng :

- Để tiểu gia thử coi Lôi Âm ma công của Đỗ các hạ đạt đến cảnh giới nào?

Vừa nói Tiểu Quân vừa tràn bộ, vận dụng đúng mười hai thành tu vi công lực bản thân, phát tác đàn chỉ thần công đón thẳng vào đôi cốt thủ của Đỗ Hạo Thiên.

Ầm...

Mặt Tiểu Quân tối sầm hẳn lại, hai bàn tay tê buốt như có bầy ong vò vẽ châm đốt.

Tiểu Quân liền tụt lùi luôn ba bộ.

Chàng không khỏi thất kinh bởi tà công của Đỗ Hạo Thiên tăng tiến và có sức mạnh di sơn đảo hải đến chừng đó.

Mặc dù tình thế bất lợi cho Tiểu Quân, nhưng bên đây, Đỗ Hạo Thiên cũng chưa hẳn đã hoàn toàn chiếm được thế thượng phong, thậm chí gã cũng lùi bộ như Tiểu Quân. Lớp sương nhạt bao phủ toàn thân thoáng tan mất, mãi một lúc sau mới tụ lại được.

Đỗ Hạo Thiên quát lớn :

- Thử với Đỗ mỗ một chưởng nữa!

Gã vừa nói vừa xoạc chân, tả thủ áp vùng đan điền, hữu thủ bất ngờ vươn tới. Cùng với cái vươn tay công đối phương, một đạo hắc quang từ tâm trung bàn thủ thoát ra, trông chẳng khác nào ngọn tầm sét đen sì bắn thẳng vào Tiểu Quân. Tiểu Quân cũng chẳng cần né tránh. Chàng quát lớn một tiếng :

- Nhứt Chỉ Xung Thiên.

Từ ngón trỏ của chàng, một đạo chỉ đỏ ối thoát ra đón đạo hắc quang của Đỗ Hạo Thiên.

Ầm...

Tiểu Quân rùng mình, cùng với cái rùng mình đó, toàn thân như chẳng còn chút cảm giác gì nữa. Huyết lưu nhộn nhạo, ngỡ như kinh mạch sắp đứt ra từng đoạn. Tiểu Quân rùng mình lần nữa, rồi phun luôn một vòi máu ra ngoài.

Chàng thở dốc :

- “Ôi chao... Lần này mình tiêu thật rồi.”

Đỗ Hạo Thiên sau lần đối chỉ với Tiểu Quân, hữu thủ cũng buông thỏng chứng tỏ gã cũng đã bị nội thương chẳng khác gì chàng.

Đỗ Hạo Thiên quay sang Thánh Cô Ngũ Phương Đài. Gã cất giọng ôn nhu nói :

- Thỉnh Thánh Cô!

Ngũ Phương Đài gật đầu. Nàng vận hóa chân âm tạo bức màn kiếm khí, nhìn Tiểu Quân chằm chằm.

Chạm vào ánh mắt khắc nghiệt của Ngũ Phương Đài, Tiểu Quân gần như biết chỉ một điều là tử thần đang chờ mình.

Ngũ Phương Đài quát lớn một tiếng :

- Nằm xuống!

Cùng với tiếng quát đó, một đạo kiếm khí sắc bién thoát ra từ hai ngón giữa và trỏ khép lại, tạo thành kiếm quyết.

Nhưng trước khi Ngũ Phương Đài phóng khí kiếm, đột ngột nàng xoay nửa vòng, kiếm khí do nàng phát tác không đánh Tiểu Quân mà bất ngờ lại chém xả vào Đỗ Hạo Thiên.

Rét...

Đỗ Hạo Thiên như đã có ý niệm chuẩn bị từ trước, vừa thấy Phương Đài xoay người cũng hoành thân lướt về bên tả, tránh làn khí kiếm của Thánh Cô trong đường tơ kẽ tóc.

Khí kiếm của Ngũ Phương Đài công hụt Đỗ Hạo Thiên, chém xả vào vách tiểu xá.

Chát...

Bứt vách bằng gỗ trầm bị chẻ làm hai ngọt lịm.

Vừa phát xong làn kiếm khí đó, Ngũ Phương Đài bất chợt lảo đảo, hai tay ôm đầu, thối luôn bốn bộ.

Đỗ Hạo Thiên ngửa mặt cười khằng khặc. Gã cắt tràng cười đó, nhìn Phương Đài nói :

- Tại hạ cũng đã dự tính chuyện này xảy ra rồi. Ngũ Phương Đài Thánh Cô không muốn có Đan sa của tại hạ à?

Ngũ Phương Đài không màng đến lời của họ Đỗ, nàng mở nắp tịnh bình toan trút Đan sa đổ vào miệng, nhưng Đỗ Hạo Thiên đã khoát tay :

- Thánh Cô đừng uống thứ phấn trong tịnh bình đó. Nó không phải là Đan sa đâu mà là Đoạn cốt tán đó.

Phương Đài giật mình, đưa tịnh bình lên mũi để ngửi. Nàng nuốt nước bọt, rồi quẳng tịnh bình về phía Vương Túc Lệ, buông gọn một câu lạnh lùng :

- Đồ đê tiện!

Đỗ Hạo Thiên cười gằn :

- Thánh Cô sao lại giận dữ như vậy?

Đỗ Hạo Thiên xoa hai bàn tay, nhìn Tiểu Quân rồi dời mắt lại Ngũ Phương Đài :

- Vừa rồi Đỗ mỗ chỉ mới dụng có bảy thành chân ngươn “Lôi Âm ma công” nhưng Xảo Quỷ đã bị nội thương rồi. Thánh Cô Ngũ Phương Đài sau khi thi triển “Càn Khôn kiếm khí” thì chân âm rối loạn. Bây giờ Đỗ Hạo Thiên này chỉ cần với tay ra là thộp được mạng của hai người.

Đỗ Hạo Thiên đổi giọng lạnh như băng giá :

- Đỗ mỗ cho Thánh Cô một cơ hội sau cùng... Nếu Thánh Cô cắt cái đầu của Tiểu Quân thì sẽ có Đan sa, còn như vì gã thì ráng mà chịu cực hình đau khổ, vừa bị loạn chân âm vừa bị ảo giác Đan sa hành hạ.

Ngũ Phương Đài ôm đầu thở dốc.

Tiểu Quân lúc này quả thật không sao còn giữ được tịnh tâm. Bụng dạ chàng rối bời. Nếu như Đỗ Hạo Thiên dụng Đan sa bức ép Ngũ Phương Đài nhất định nàng sẽ không chịu nổi cực hình khốn khổ do ảo giác mà sẽ lấy mạng chàng.

Đỗ Hạo Thiên nói tiếp :

- Thật ra bây giờ Đỗ mỗ cũng có thể lấy mạng Tiểu Quân nhưng Đỗ Hạo Thiên muốn cho Thánh Cô một cơ hội đó thôi.

Ngũ Phương Đài nhăn mặt. Đôi thu nhãn của nàng bắt đầu trở nên đờ đẫn, mất dần thần trí.

Ngũ Phương Đài nhìn Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ!

Tiểu Quân lắc đầu :

- Ngũ Phương Đài!

- Phương Đài không còn cách nào khác.
Phương Đài dấn đến một bộ, đôi mắt của nàng xa vời, như đang chìm vào cõi mộng nào đó.

Phương Đài thở dốc từng cơn một :

- Phương Đài phải lấy mạng Tiểu Quân.

Nàng từ từ gác chéo đôi ngọc thủ để chuẩn bị phát tác kiếm khí càn khôn.

Tiểu Quân lùi lại một bộ. Bây giờ, nếu như Phương Đài lấy mạng chàng thì quả là không còn sinh lộ giữ được cái mạng nữa.

Trong lúc thập tử nhất sinh, chợt một bóng người băng vào. Trên tay người đó là một hình nhân bằng rơm.

Tôn Tử tiên sinh chặn ngay trước mặt Ngũ Phương Đài :

- Thánh Cô... Giữ lấy tịnh bình Đan sa.

Tôn Tử tiên sinh vừa nói vừa quẳng một lọ tịnh bình cho Phương Đài.

Nàng chộp lấy chiếc tịnh bình của Tôn Tử tiên sinh.

Tôn Tử quay qua Tiểu Quân :

- Tiểu Quân hãy đưa Phương Đài thoát chạy đi.

Đỗ Hạo Thiên quắc mắc :

- Hừ... Lão Tôn Tử dám cả gan chen vào công việc của bổn giáo.

Đỗ Hạo Thiên vừa oói vừa thét lên một tiếng. Sau tiếng quát đó, tóc của gã như có kình khí vô hình dựng đứng lên rồi từ từ phủ chụp xuống che kín cả dung diện, chỉ chừa lại đôi mắt xanh, rừng rực.

Ngũ Phương Đài vừa trút Đan sa cho vào miệng, vừa quan sát Đỗ Hạo Thiên. Nàng vừa nuốt Đan sa vừa nói :

- Trời ơi... y đã luyện đến tầng thứ chín Lôi Âm ma công. Chỉ cần một tầng nữa thôi đao thương sẽ bất nhập, thân thể trở thành kim cương bất hoại.

Tôn Tử đứng chận trước Tiểu Quân và Phương Đài :

- Xảo Quỷ và Thánh Cô hãy rời đây đi... Để gã cho lão.

Đỗ Hạo Thiên nghiến răng ken két :

- Lão Tôn Tử có thể chống lại ta được sao? Mặc dù Đỗ mỗ này còn một tầng nữa mới tụ thành tuyệt công kỳ dị “Lôi Âm ma công”. Nhưng chỉ với bản lĩnh hôm nay thôi, lão cũng chưa phải là đối thủ của Đỗ mỗ.

Đỗ Hạo Thiên dứt lời, hữu thủ vươn ra. Cánh tay của gã bất chợt dài hẳn thêm một trượng, nếu không chứng kiến chắc không một ai có thể tin được trên cõi đời này có một môn công phu quái gở như vậy.

Tôn Tử tiên sinh quát lớn một tiếng, dụng luôn hình nhân làm mộc đỡ ngọn trảo công tà quái của họ Đỗ.

Bốp...

Hình nhân của Tôn Tử tiên sinh mặc dù bên ngoài bọc bằng rơm nhưng thật ra bên trong là một tấm khiên với những mũi lao đã được tẩm độc.

Sau âm thanh khô khốc đó, tấm khiên trên tay Tôn Tử bị bể làm hai, và những mũi lao lã chả rơi xuống đất. Tôn Tử lùi tiếp ba bộ, mắt trợn ngược ngạc nhiên vô cùng.

Lão không còn tin vào mắt mình. Tấm khiên làm bằng thép ròng thế mà vẫn không chịu nổi một đòn công của đối phương.

Đỗ Hạo Thiên bật cười khanh khách. Y chiếu ma nhãn vào Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ! Vừa rồi Đỗ mỗ chỉ muốn dụng sức mọn đùa giỡn ngươi để tạo cơ hội cho Thánh Cô, nhưng bây giờ Đỗ mỗ sẽ mở mắt cho ngươi.

Đỗ Hạo Thiên rít lên thật lớn :

- Lôi Âm Thần!

Cùng với tiếng quát đó, hai cánh tay của gã dài ngoằng ra như đôi mãng xà xám ngoét. Chúng kết lại với nhau, ngỡ như cặp mãng xà đang quấn quít giao hoan, rồi bất chợt hai cặp bản thủ to phình lên như hai cái niềng.

Từ hai cặp bản thủ đó, muôn vạn bóng ảnh thủ mập mờ thoát ra vỗ thẳng về phía Tôn Tử tiên sinh.

Đối mặt với cả một vùng ảnh thủ đó, Tôn Tử tiên sinh gần như rơi vào một rừng tay, không có lối né tránh.Đối mặt với thế công tà quái dị hoặc của Đỗ Hạo Thiên, Tôn Tử tiên sinh đâm ra lúng túng.

Tiểu Quân dù đang bị nội thương, nhưng đâu thể khoanh tay chứng kiến Tôn Tử tán mạng bởi võ công “Lôi Âm Thần”. Chàng nghiến răng vận dụng hết nguồn chân khí còn lại phát tác đàn chỉ thần công phối hợp với Tôn Tử tiên sinh.

Ầm... Ầm... Ầm...

Tiểu Quân ói luôn một ngụm máu tươi rưới khắp sàn tiểu xá. Trong khi đó Tôn Tử tiên sinh như cánh diều bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, quẳng mạnh về phía sau.

Tôn Tử va lưng vào vách tiểu xá.

Rầm...

Lão gượng ngồi lên.

Bên đây Đỗ Hạo Thiên vẫn chẳng hề tỏ ra xuống sức chút nào. Đôi ma nhãn của gã từ màu xanh chuyển sang màu đỏ trông càng khủng khiếp và ngập tràn sát khí thần chết.

Ngũ Phương Đài lướt đến thộp ngang lưng Tiểu Quân, cắp lấy chàng lướt ra ngoài cửa sổ.

Vương Túc Lệ chỉ Phương Đài :

- Đỗ huynh... Họ chạy kìa...

Đỗ Hạo Thiên vẫn không màng đến lời Vương Túc Lệ. Hắn đứng một lúc lâu, rồi khẽ rùng mình một cái.

Đỗ Hạo Thiên dời ma nhãn về phía Tôn Tử đang gượng đứng lên. Gã hừ nhạt một tiếng :

- Không có lão Đỗ gia đã lấy được mạng gã Xảo Quỷ đó rồi.

Y quay lại Vương Túc Lệ :

- Túc Lệ... Thu phục gã cho đại ca.

Túc Lệ gật đầu :

- Muội sẽ thu phục gã.

Túc Lệ lấy từ thắt lưng ra một lọ tịnh bình.

Nàng nói với Tôn Tử tiên sinh :

- Lão chắc biết trong tịnh bình này đựng thứ gì chứ?

Hai cánh môi của Tôn Tử nhếch lên. Lão lắc đầu :

- Thị muốn lão làm nô bộc cho Đan sa ?

- Ý đại ca của ta muốn như vậy.

Tôn Tử nhìn Đỗ Hạo Thiên :

- Đỗ Hạo Thiên... Ngươi đừng táng tận lương tâm như vậy.

Đỗ Hạo Thiên cười khẩy một tiếng rồi nói :

- Lão đã từng là hộ tướng hình đường của Kim Sa phái... chắc lão đã biết môn qui của Kim Sa phái.

- Lão phu không đắc tội với Kim Sa phái... Kẻ đắc tội chính là ngươi. Đồng Mã Kỳ do chính tay ngươi...

Đỗ Hạo Thiên nhún vai :

- Trong Kim Sa phái còn ai xứng đáng hơn họ Đỗ này chứ. Lão không phục ta à?

- Người như ngươi lão phu đâu có phục.

- Nếu lão không phục...

Đỗ Hạo Thiên dứt lời, liền băng đến áp sát vào Tôn Tử tiên sinh. Tôn Tử toan hoành thân để tránh cái chộp của gã nhưng nội lực của lão đâu còn để có thể thoát khỏi cái chộp chết người của họ Đỗ.

Đỗ Hạo Thiên vừa thộp vào thân ảnh Tôn Tử, rít lên bằng chất giọng tàn nhẫn :

- Ta sẽ xé xác kẻ nào không phục ta.

Cùng với tiếng nói tàn nhẫn và bất nhân đó, thì tiếng rú thảm thê của lão tiên sinh cất lên nghe thật rùng rợn.

Sau tiếng rú của Tôn Tử tiên sinh, lão đã bị Đỗ Hạo Thiên xé ra làm đôi rồi.

Đỗ Hạo Thiên quẳng cái xác của Tôn Tử tiên sinh, thở dốc một hồi rồi quay lại Vương Túc Lệ :

- Đưa Đỗ huynh về bí cung!

Vương Túc Lệ thấy vẻ mặt của Đỗ Hạo Thiên có phần ủ rũ, lo lắng hỏi :

- Đỗ huynh có sao không ?

Đỗ Hạo Thiên lắc đầu :

- Không sao đâu... Ta chỉ tốn hao quá nhiều chân khi Lôi Âm Thần khi chưa tụ thành hỏa hầu. Kể từ hôm nay Đỗ huynh sẽ bế quan luyện công đến tầng cuối cùng của Lôi Âm ma công.

- Đỗ huynh... Còn Tiểu Quân và Ngũ Phương Đài?

Đỗ Hạo Thiên mỉm cười :

- Tiểu Quân không thoát khỏi tay Đỗ huynh đâu, còn Ngũ Phương Đài nhất định phải quay trở về đây. Ngay từ bây giờ, huynh muốn giao cho muội một việc hệ trọng.

- Đại ca cứ nói... Muội sẽ hoàn thành sứ mạng.

Đỗ Hạo Thiên nhìn Vương Túc Lệ, gật gù ra vẻ rất ngưỡng mộ nàng :

- Vương muội thân phận là hộ tướng đường của tử địa bí cung tất biết cách cho tất cả những chưởng môn các đại phái đang có mặt ở đây dụng Đan sa thần dược.

- Túc Lệ sẽ hoàn thành sứ mạng Đỗ huynh giao phó.

- Tốt lắm... Nhưng trước hết hãy đưa đại ca về bí cung.

Chương 50: Tình ly biệt, nợ giang hồ

Ngũ Phương Đài cắp Tiểu Quân rời khỏi tiểu xá, băng trở ra ngoài tử địa.

Hai người dừng chân bên tòa nhà bát giác dùng làm nơi nghỉ chân mà mới ngày nào Tiểu Quân đã dừng bước.

Tiểu Quân hỏi Ngũ Phương Đài :

- Phương Đài... Chúng ta đi đâu đây?

Chàng sực nhớ đến Thất Thất :

- Phương Đài... Chúng ta đi về hướng Tây...

Phương Đài nhìn Tiểu Quân nói :

- Tiểu Quân... Ngươi đang bị nội thương trầm trọng, không thể đi ngay được đâu...

Để ta vận công giúp ngươi điều tức phục hồi khí lực.

Tiểu Quân khoát tay :

- Không sao đâu... Phương Đài dụng công lực chân âm giúp cho Tiểu Quân... Sợ...

Chàng thở dài một tiếng.

Phương Đài nhìn chàng :

- Xảo Quỷ đã bị nội thương bởi Lôi Âm Thần, nếu không sớm phục hồi công lực, dụng chân khí tẩy rửa ám khí ma công ra khỏi kinh mạch, ngươi không sớm thì muộn cũng bị tẩu hỏa nhập ma. Thần trí bất minh chẳng khác nào một xác chết biết thở.

- Lôi Âm ma công lợi hại như vậy sao?

- Phương Đài không nói ngoa đâu. Nhất thời do công lực của Tiểu Quân quá thâm hậu nên ám khí ma công chưa kịp lan tỏa nên ngươi không cảm nhận được nguy hại.

Nhưng nếu để lâu ám khí ma công của Đỗ Hạo Thiên sẽ theo huyết lưu thâm nhập vào thần thức, lúc đó có muốn trục ám khí ra cũng không dễ chút nào. Thậm chí Tiểu Quân có thể tán mạng bất cứ lúc nào nữa.

- Nhưng nếu dụng chân âm của Phương Đài... Tiểu Quân sợ.

- Sợ gì... Tiểu Quân đừng sợ... Phương Đài biết lúc này Đỗ Hạo Thiên cũng chưa màng đến Phương Đài và Tiểu Quân. Bởi lúc nãy gã đã dụng đến “Lôi Âm Thần” trong khi hỏa hầu chưa đủ đến cảnh giới tối thượng, đó là điều tối kỵ của kẻ luyện “Lôi Âm ma công”.

- Vậy họ Đỗ có bị gì không?

- Hắn phải bế quan luyện công.

Tiểu Quân đứng bật dậy :

- Vậy sao... Chúng ta quay trở lại...

- Ngươi muốn tự sát sao?

- Nhân cơ hội này không giết Đỗ Hạo Thiên, để đến khi y tụ thành cảnh giới tối thượng của Lôi Âm ma công, còn ai kềm chế được gã chứ.

- Nếu nghĩ như Tiểu Quân thì dễ quá... Đỗ Hạo Thiên mặc dù phải luyện công để đạt đến cảnh giới tối thượng “Lôi Âm Thần” nhưng công lực của gã lúc này vẫn có thể lấy mạng ngươi dễ hơn trở bàn tay. Bởi ngươi còn tệ hơn cả Đỗ Hạo Thiên nữa kìa. Ngươi tưởng ngươi vẫn còn nội lực như xưa sao.

Tiểu Quân thở dài.

Phương Đài nói tiếp :

- Nếu như Đỗ Hạo Thiên bế quan luyện công cũng đã sắp xếp tất cả rồi. Việc bây giờ, hay nhất là để Phương Đài dụng chân âm tinh khiết Càn Khôn kiếm khí giúp Xảo Quỷ phục hồi chân ngươn, rồi dụng chân ngươn đó tống ám khí âm ma ra khỏi huyết lưu. Việc giết Đỗ Hạo Thiên không phải một ngày một buổi có thể làm được đâu.

- Nhưng Tiểu Quân sợ.

- Sợ gì?

- Phương Đài dụng đến chân âm “Càn Khôn kiếm khí” nội lực sẽ bị đảo lộn nữa...

Phương Đài thở dài một tiếng :

- Phương Đài đã có Đan sa rồi... Phương Đài không ngại đâu.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Phương Đài dùng mãi thứ thần dược Đan sa đó nguy hiểm lắm.

- Phương Đài không còn cách nào khác.

Phương Đài vừa nói vừa bất ngờ phóng chỉ điểm vào tịnh huyệt của Tiểu Quân.

Tiểu Quân tròn mắt :

- Phương Đài... Nàng tính làm gì vậy ?

- Phương Đài đã quyết rồi... Không để lâu được đâu. Nếu còn chần chờ nữa...

Phương Đài e.. Tiểu Quân lắc đầu :

- Đừng mà... Tiểu Quân có chết, hay thần trí u mê cũng được... Tiểu Quân không muốn liên lụy đến nàng.

Ngũ Phương Đài nhìn thẳng vào hai mắt Tiểu Quân :

- Tất cả đều đã đi lỡ rồi. Dù Phương Đài không dụng đến chân âm Càn Khôn kiếm khí hỗ trợ nội lực cho Tiểu Quân thì cũng vậy thôi.

Nàng nắm tay Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Tiểu Quân chắc hiểu tấm lòng của Ngũ Phương Đài. Trong cõi đời này... Ai cũng có một nổi buồn, Phương Đài không còn cách nào khác hơn...

Nàng dứt lời vận hóa âm huyền công chuyển hóa thành “Càn Khôn kiếm khí”. Càn Khôn kiếm khí vốn là tuyệt học võ công của Kim Đinh tự, lấy thuần dương làm chuẩn, lấy chữ nhân làm đầu, dó đó “Càn Khôn kiếm khí” một khi dụng để hạ thủ kẻ đại địch thì sớm đưa đối phương về tử giới, nếu như dụng để cứu người nó cũng có chỗ đặc dị, ảo diệu, khó có môn công phu nào sánh kịp.

Sau khi vận dụng huyền âm chân ngươn tới cảnh giới cuối cùng, đỉnh đầu Ngũ Phương Đài toát ra một làn khói trắng mỏng mảnh. Thấy nàng vận dụng công lực như vậy cũng đủ biết muốn trục ám khí “Lôi Âm Thần” ra khỏi huyết lưu, kỳ huyệt đan điền của Tiểu Quân không phải dễ chút nào. Ngũ Phương Đài biết được điều đó bởi nàng là hậu nhân của Diên Hồng phái, chủ nhân Lôi Âm ma công.

Phương Đài áp đôi ngọc thủ vào đại huyệt Thiên linh cái của Tiểu Quân. Sắc diện nàng trông trang trọng vô cùng.

Mồ hôi từ từ tuôn xuống ướt đẫm ngọc diện của Phương Đài. Nữa khắc trôi qua, đỉnh đầu Tiểu Quân xuất hiện một luồng khói đen kỳ dị. Luồng khói đó từ từ tỏa lên cao, và bốc mùi tanh tưởi của tử thi. Nửa khắc tiếp theo làn khói đen mỏng tan biến mất và thay vào đó là luồng khói trắng nhàn nhạt tợ luồng khói đang tỏa ra trên thiên đỉnh của nàng.

Ngũ Phương Đài rút đôi ngọc thủ trở lại, thở hắt một tiếng, rồi đưa tay bưng lấy hai bên thái dương.Tiểu Quân thất kinh, choàng tay đỡ lấy bờ vai đang run rẩy của nàng.

- Phương Đài... Phương Đài...

Phương Đài bặm môi, gượng nói :

- Tiểu Quân...

- Tiểu Quân đưa nàng rời khỏi chốn này.

Ngũ Phương Đài lắc đầu :

- Không được đâu...

Nàng nhoẻn miệng cười rồi nói :

- Tà khí trong huyết lưu của Tiểu Quân mặc dù đã được huyền âm chân khí Càn Khôn kiếm khí trục ra ngoài, nhưng nhất thời Tiểu Quân chưa được dụng đến nội lực...

Mà phải liên tục vận hành huyết lưu qua ba khắc nữa mới đảm bảo tà khí Lôi Âm ma công trục hết ra ngoài.

Tiểu Quân gật đầu :

- Tiểu Quân biết... Tiểu Quân sẽ nghe theo sự chỉ dẫn của Phương Đài.

Nàng nhìn chàng nhoẻn miệng tạo nụ cười khắc khổ :

- Phương Đài mãn nguyện lắm rồi.

Phương Đài lấy tịnh bình trút hết phấn Đan sa còn lại đổ vào miệng. Nàng nhìn tịnh bình trống rỗng trong tay mình, rồi cương quyết quẳng nó đi.

Phương Đài buông một câu bi lụy :

- Thế là hết.

- Phương Đài... Tiểu Quân đưa nàng đi.

Phương Đài lắc đầu :

- Tiểu Quân đi đi... Phương Đài không thể đi được đâu.

- Phương Đài không đi theo Tiểu Quân, chẳng lẽ quay trở lại tử địa bí cung.

Phương Đài nhìn Tiểu Quân rồi gật đầu :

- Phương Đài bắt buộc phải quay trở lại.

Tiểu Quân tròn mắt :

- Phương Đài... bí cung tử địa đã thuộc về Đỗ Hạo Thiên rồi... Nàng biết chứ ?

- Phương Đài biết... Nhưng không còn cách nào khác hơn đâu.

- Tại sao Phương Đài phải quay trở lại tử địa bí cung chứ... Vì Đan sa thần dược à?

Ngũ Phương Đài gật đầu :

- Đúng như vậy đó... Không có Đan sa, Phương Đài chỉ là cái xác chết biết thở thôi. Không có Đan sa, Phương Đài không chịu nổi đâu.

Tiểu Quân lắc đầu :- Ngũ Phương Đài hãy theo Tiểu Quân đi... Tiểu Quân sẽ tìm đại phu hay nhất thiên hạ trị bệnh cho nàng.

Phương Đài lắc đầu :

- Một ngày không có Đan sa... Phương Đài chịu không nổi. Đau đớn lắm... Tiểu Quân hiểu cho Phương Đài.

Nàng gượng đứng lên.

Tiểu Quân nắm tay Ngũ Phương Đài :

- Phương Đài... Đừng quay trở lại tử địa bí cung... Nàng hãy tin vào Tiểu Quân...

Nhất định Tiểu Quân sẽ có phương thức trị bệnh cho nàng.

Phương Đài bất chợt nép vào bờ vai Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Tiểu Quân tốt với Phương Đài quá... Những gì Phương Đài đã hành xử... Tiểu Quân đừng để tâm nghe.

- Không để tâm gì hết cả... Chúng ta đi.

Ngũ Phương Đài đẩy chàng ra :

- Tiểu Quân hãy cười đi Phương Đài thích nụ cười của Tiểu Quân lắm đó.

Nghe nàng nói, Tiểu Quân cũng ráng gượng nhếch môi tạo nụ cười. Tiếng cười của chàng nghe tợ tiếng nấc nghẹn thì đúng hơn.

Phương Đài nhìn chàng chằm chằm :

- Nếu như trước đây... Phương Đài đừng nghĩ đến chữ hận.

Nàng nói xong, đột ngột nhón chân hôn vào má Tiểu Quân. Tiểu Quân không nén được tình cảm của mình, ôm choàng lấy tiểu yêu của Ngũ Phương Đài... Nhưng nàng đã đẩy chàng ra.

Nàng nghiêm giọng nói :

- Tiểu Quân... Nếu như Đỗ Hạo Thiên luyện thành cảnh giới tối thượng Lôi Âm ma công, đao thương sẽ bất nhập, chỉ một thứ duy nhất có thể đối phó với họ Đỗ mà thôi.

Nàng bóp tay Tiểu Quân thật chặt :

- Tử Phương Thoa. Chỉ có Tử Phương Thoa may ra có thể đối phó với Lôi Âm ma công.

Nàng nói xong lùi lại một bộ :

- Lúc nào Phương Đài cũng nhớ đến Tiểu Quân.

Nàng dứt lời, quay lưng dụng luôn khinh thuật siêu phàm lướt trở lại tử địa bí cung.

Tiểu Quân đâu thể để cho Phương Đài quay trở lại chốn tử địa đó. Chàng băng theo, nhưng Phương Đài như đọc được ý niệm trong đầu Tiểu Quân, nàng quay ngoắt lại :

- Xảo Quỷ! Ngươi theo bổn nương làm gì... Nếu ngươi còn theo Ngũ Phương Đài đừng trách bổn nương phải dụng đến Càn Khôn kiếm khí để lấy mạng ngươi. Bổn nương báo cho ngươi biết, vận mạng của võ lâm nằm trong tay ngươi đó... Hãy quay về đi!

- Phương Đài!

Phương Đài quắc mắt :

- Quay về đi!

Nàng vừa quát vừa toan vũ lộng Càn Khôn kiếm khí, nhưng Tiểu Quân đã khoát tay cản lại :

- Phương Đài, dừng tay lại đi!

- Ngươi muốn ta không động thủ phát chiêu, ngươi quay lại đi... Bổn nương đã nói là làm đó.

Tiểu Quân gục mặt nhìn xuống đất. Chàng cảm nhận trái tim mình nhói đau, và trong sâu thẳm như có một quả chùy đè nặng.

Tiểu Quân ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt Ngũ Phương Đài :

- Phương Đài hãy đi đi... Khi nào khuất bóng Phương Đài, Tiểu Quân sẽ rời khỏi đây.

Phương Đài thở dài một tiếng, cùng với tiếng thở dài đó từ khóe mắt hai giọt lệ long lanh như hai hạt ngọc rịn ra ngoài.

- Tiểu Quân... Vĩnh biệt...

Ngũ Phương Đài quay lưng, và chỉ thoáng trong khoảnh khắc ngắn ngủi bóng của nàng đã khuất dạng rồi.

Tiểu Quân ngậm ngùi thở ra nhìn lên bầu trời đêm đầy những vì sao đang mờ dần để nhường khoảng không trung lại cho ánh bình minh buổi sớm.

Chàng thở dài một tiếng. Tiếng thở dài của chàng ngỡ như vừa đánh mất một cái gì quí giá nhất trên cõi đời này. Chàng cảm nhận có một nổi buồn mênh mang, vô tận.

Nổi buồn ấy càng lúc càng nặng trĩu trong chàng.

- Phương Đài... Ngũ Phương Đài.

Ánh mắt của Tiểu Quân như dõi về cõi hư ảo mà chỉ có chàng mới biết mình đang dõi mắt nhìn về đâu.

Tiểu Quân quay bước, lặng lẽ đi như một gã lữ hành cô độc. Một tia chớp vụt lóe trên bầu trời, khi ánh dương quang lấp lửng thì cả bầu trời sụp tối lại bởi những cụm mây dầy đặc.

Tiếng sấm ầm ì, nghe ngỡ tiếng gầm của con quái vật nào đó, và chiếc lưỡi của nó là những tia tầm sét xé toạc không trung.

Mưa trút xuống.

Trong màn nước trắng xóa, vần vũ những ngọn gió lùa như muốn quét sạch tất cả mọi sự sống thì Tiểu Quân vẫn lầm lũi bước trong mưa và những luồng gió giật, mặc nhiên để chúng hành hạ chàng.

Không một ai có thể tin được, một Xảo Quỷ chưa từng biết đến nỗi buồn, biết đến sự đau khổ, thế mà giờ đây đang tự hành hạ mình trong lặng lẽ, âm thầm và cô đơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau