LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Xảo ngôn lụy người

Nghe nữ nhân nói, Tiểu Quân chỉ nhún vai. Chàng xoa đầu Lập Cư :

- Tiểu gia không được nhìn, Lập bang chủ cũng không được liếc trộm đấy nhé.

Lập Cư chỉ hừ nhạt một tiếng.

- Tại sao Lập bang chủ hầm hừ như vậy, bộ Tiểu Quân này nói không đúng sao? Cái bang thường hay nhìn trộm người khác kia mà, bọn thuộc hạ Cái bang còn như vậy huống hồ là Bang chủ.

Tiểu Quân gãi đầu rồi nói với nữ nhân vận bạch y đứng sau lưng mình :

- Nữ nhân mà không cho nam nhân chiêm ngưỡng dung nhan phàm phải có nguyên do. Xin hỏi cô nương nguyên do đó là gì?

- Chẳng có nguyên do nào cả.

Tiểu Quân bật cười khanh khách :

- Chẳng có nguyên do nào à? Tại hạ không tin... Trên đời này làm gì có nữ nhân nào lại không muốn để nam nhân chiêm ngưỡng dung nhan của mình chứ... Ngoại trừ...

Tiểu Quân lưỡng lự, thở ra một tiếng rồi vuốt đầu Lập Cư :

- Lập bang chủ biết ngoại lệ gì không?

Lập Cư lắc đầu :

- Lập mỗ không biết gì hết.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Ai da... Coi bộ trong vùng đất thánh địa này có một ngoại lệ khác với ngoài giang hồ, hình như nam tử hán ở Thất sơn đều phải cúi đầu trước nữ nhân.

Câu nói vô tình của Tiểu Quân khiến nữ nhân đứng sau lưng chàng cất tràng cười tự thị tự mãn vô cùng. Thị cắt tràng tiếu ngạo đó rồi nói :

- Xảo Quỷ nói đúng đó. Tất cả nam nhân trong địa phận Kim giáo đều là kẻ nô bộc mà thôi.

- Vậy sao? Theo cô nương thì tất cả nữ nhân ở đây đều là La Sát nương nương.

Nữ nhân nạt ngang Tiểu Quân :

- Bổn cô nương cấm ngươi không được nói sàm bằng không chớ trách bổn cô nương.

- Cô nương không nhìn tấm liễn sơn son thếp vàng treo trên vách à. Tiểu gia đến thánh địa này với cương vị là thượng khách của Thánh Cô đấy.

Nữ nhân im lặng.

Tiểu Quân tủm tỉm cười, nói với Lập Cư :

- Lập bang chủ đây đúng là nô dịch của cô nương, nhưng Tiểu Quân thì khác... Đã khác Lập bang chủ, tất Tiểu Quân không bao giờ tuân thủ mệnh lệnh của cô nương.

Tiểu Quân vừa nói vừa quay ngoắt lại.

Đối mặt với Tiểu Quân không phải là một nữ nhân như trong trí tưởng tượng của chàng, mà là một trang giai nhân tuyệt sắc với khuôn mặt trái xoan, đôi mày vòng nguyệt, cặp thu nhãn long lanh, hai cánh môi như quả đào chín, và mái tóc đen nhánh.

Tiểu Quân thầm nghĩ :

- “Nhan sắc của ả quả là niềm ao ước của một nữ nhân trong chốn giang hồ.”

Nữ nhân cau mày nhìn Tiểu Quân.

Trong khi đó Tiểu Quân lại trợn ngược đôi mày lưỡi kiếm sắc nhởn như muốn thâu hết dung diện của nàng.

Nữ nhân bạch y buông lời cay độc :

- Ngươi dám nhìn bổn cô nương?

- Sao không dám chứ... Bộ nhìn là có tội sao? Một nữ nhân đẹp lộng lẫy như nàng thì không một nam nhân nào không muốn chiêm ngưỡng, huống chi Tiểu Quân là thượng khách nên lại càng muốn biết qua dung diện của chủ nhân.

Nữ nhân chớp mắt, lộ vẻ bất nhẫn :

- Ngươi nhìn rồi chứ?

- Nhìn rồi... Và bây giờ chẳng muốn nhìn nữa.

Đôi mày vòng nguyệt của nữ nhân thoáng chau lại, rồi nhanh chóng lấy lại sự bình thản :

- Ngươi nói vậy có ý gì?

Nàng lắc đầu :

- Ngươi vừa nói thích chiêm ngưỡng ta, vậy mà lại đổi ý không muốn nhìn vẻ kiều diễm của ta nữa..

Tiểu Quân nhún vai :

- Chẳng lẽ cô nương lại phải hỏi điều dễ hiểu như vậy sao?

Tiểu Quân thở ra một tiếng :

- Có gì mà không hiểu chứ?

Chàng xoa hai bàn tay trông tợ một gã điếm chủ kỹ viện nào đó chuẩn bị đon đả chào mời khách nhân :

- Để tại hạ giải thích cho cô nương biết nhé. Trước khi nhìn cô nương trong đầu tại hạ tưởng tượng nhan sắc của cô nương xấu ơi là xấu, xấu như một con quỷ dạ xoa từ dưới Diêm cung chui lên.

- Thế bổn cô nương có xấu không?

Tiểu Quân phì cười, rồi nói :

- Tất nhiên là không xấu rồi, ngược lại đẹp là khác... Có thể nói nhan sắc của cô nương rất hiếm thấy trong giang hồ, một nhan sắc mà bất cứ nữ nhân nào cũng đều mơ ước.

- Vậy sao ngươi lại không muốn nhìn ta nữa?

Tiểu Quân thoáng liếc trộm nàng. Chàng tự nhủ :

- “Ả này như chẳng có chút cảm tính gì hay sao mà khi đối đáp với mình không một chút biểu lộ tình cảm nào cả.”

- Cô nương muốn biết lý do đó lắm hả?

Nàng buông một câu bằng chất giọng lạnh như băng khiến ngay cả Tiểu Quân khi nghe cũng sởn gai ốc :

- Rất muốn biết!

Nghe giọng nàng, Tiểu Quân muốn rùng mình. Chàng thở hắt ra một tiếng rồi nói :

- Tại hạ bắt buộc phải giải bày à?

- Ta muốn nghe... Rất muốn nghe!

- Thế thì tại hạ nói... Trên đời này bất cứ cái gì hoàn hảo quá tất chỉ cần một vết sướt thôi cũng đủ để phá vỡ sự hoàn hảo đó. Thế mới có câu, càng đẹp bao nhiêu, càng xấu bấy nhiêu.

Chàng gãi đầu :

- Thú thật với cô nương.. Thoạt đầu tại hạ nhìn thấy nhan sắc của cô nương cũng phải thừa nhận là tuyệt mỹ, nhưng khi phát hiện ra... Tại hạ chẳng muốn nhìn nữa.

Dung diện của nữ nhân thoáng biến đổi, nhưng rồi nàng nhanh chóng lấy lại sắc diện lạnh nhạt ban đầu. Mặc dù sự biến đổi đó chỉ thoáng qua thôi, nhưng Tiểu Quân vẫn thấy được. Chàng nhoẻn miệng cười, nghĩ thầm :

- “Nữ nhân vẫn là nữ nhân... Khi bị người ta chê xấu tất biểu lộ sự bất nhẫn. Ả sắp hỏi mình cái chỗ xấu đó đâu.”

Quả đúng như Tiểu Quân nghĩ thầm, nữ nhân nhìn chàng, hỏi :

- Ngươi có thể chỉ cho ta biết cái chỗ điểm khuyết không?

- Cô nương muốn biết lắm à?

Nàng thoáng bối rối, rồi gật đầu :

- Ta muốn biết...

- Tại sao muốn biết?

Nàng nạt ngang :

- Ta muốn biết là muốn biết... Sao ngươi cứ hỏi vòng vo để làm gì chứ?

- Tại hạ chỉ lo cho cô nương mà thôi.

Nàng chau mày :- Lo cho ta.. Ta tức cười quá... Xảo Quỷ Tiểu Quân mà lo cho Vương Túc Lệ này à... Nghe ngươi nói mà ta ngỡ mình đang nằm mơ.

Tiểu Quân tủm tỉm cười nói :

- Ậy... Vương cô nương đừng cho rằng Tiểu Quân là xảo quỷ rồi cứ khăng khăng lời của Tiểu Quân chỉ toàn là xảo ngôn quỷ kế.

- Ta không cần nói ra nhưng giang hồ cũng đã khẳng định.

- Đó là chuyện của giang hồ. Thiên hạ thì rất nhiều chuyện để nói. Chuyện ít nói nhiều, việc nhỏ thì xé ra to. Kẻ để tâm đến lời truyền tụng trên giang hồ chỉ rặt đám tiểu nhân mà thôi.

Vương Túc lệ biến sắc :

- Ngươi chửi ta à?

Tiểu Quân khoát tay :

- Ậy... Tại hạ đâu có khiếm nhã như vậy trước mặt một trang giai nhân tuyệt sắc như Vương cô nương. Tiểu Quân hay nói lời thiệt nên dễ xúc phạm người mà thôi.

- Ta không muốn nói quanh co nữa... Ngươi có thể cho ta biết điểm xấu của ta là chỗ nào?

- Tại Vương cô nương không nhìn kỹ mình trong gương mà thôi. À... Mà điểm đó cũng rất khó thấy... Ngay như nam nhân nếu không luyện được nhãn quang như tại hạ cũng khó mà thấy, bởi khiếm khuyết đó đã bị vẻ đẹp kiêu kỳ của cô nương khỏa lấp.

- Nói như vậy chỉ có mình ngươi thấy thôi sao?

- Tất nhiên rồi... Nhưng tại hạ không dám khẳng định chỉ có mình tại hạ mới thấy.

- Ngươi hãy nói đi!

Tiểu Quân gãi đầu :

- Nói ra Vương cô nương đừng bận tâm để lòng, mà nhan sắc sớm úa tàn. Tại hạ chỉ lo cho cô nương như vậy thôi.

- Ta không để tâm tới đâu.

- Nếu cô nương đã quyết như vậy, Tiểu Quân sẽ nói. Tất nhiên cái điểm xấu đó vẫn có cách sửa chữa.

- Sao ngươi nói nhiều quá vậy...

Tiểu Quân nheo mày, ngắm dung diện Vương Túc Lệ. Chàng nghĩ thầm :

- “Ả đang nôn nóng nghe mình nói đây. Hừ biết người ta là xảo quỷ mà cứ muốn nghe, nghĩ thiên hạ cũng ngộ thật, người ta ngoa ngôn chừng nào là càng muốn nghe chừng nấy.”

Tiểu Quân thở ra một tiếng.

Vương Túc Lệ thấy Tiểu Quân thở hắt ra như vậy, cau mày gằn từng tiếng :

- Ngươi chẳng có lời để nói à?

- Tại cô nương hấp tấp nôn nóng quá, càng khiến tại hạ lưỡng lự không biết nên dấu hay nên nói ra cho cô nương biết.

- Ta muốn biết.

- Vậy Tiểu Quân xin được mạn phép nói ra điều không muốn nói.

Tiểu Quân gõ tay vào trán mình :

- Nếu Tiểu Quân nhìn không lầm thì dưới chân mày bên phải của Vương cô nương có một nốt ruồi.

Vương Túc Lệ cau mày :

- Ngươi nhìn thấy được một nốt ruồi dưới chân mày của ta à?

Nàng bật cười khanh khách, rồi nói tiếp :

- Xảo quỷ ơi... Mắt của ngươi tinh tường quá, nên mới thấy được nốt ruồi ẩn dưới chân mày Vương Túc Lệ này. Nhưng lời của ngươi ai tin chứ... Ngay bản thân ta cũng không tin.

Tiểu Quân hỉnh mũi nói :

- Vương cô nương không tin thì để tại hạ cạo chân mày tất nốt ruồi kia sẽ lộ ra ngay...

Vương Túc Lệ biến sắc :

- Im đi... Ngươi tưởng ta là gã tri tân khách ngu đần dễ bị ngươi gạt lắm sao. Nếu như Vương Túc Lệ này có nốt ruồi đó dưới chân mày thì cũng chẳng có điểm nào phá vỡ sự hoàn mỹ trên dung diện của ta.

Tiểu Quân vỗ tay :

- Cô nương nói rất đúng... Rất đúng... Tất nhiên cái nốt ruồi kia chẳng thể nào phá vỡ được cái đẹp trên khuôn mặt của cô nương rồi... Bởi nó bị ẩn dưới chân mày mà... Nhưng... nhưng...

Túc Lệ nạt ngang :

- Nhưng cái gì?

- Tại hạ không dấu gì cô nương... Tiểu Quân có hàm thụ thuật tướng số của một vị cư tu sĩ trên đỉnh Phong Sơn. Chính vì đã thụ giáo thuật tướng pháp nên tại hạ mới thấy được nốt ruồi ẩn dưới chân mày cô nương. Mà nốt ruồi này rất tệ hại, nó ẩn trên mặt cô nương, nhưng lại lộ bên dưới.

Túc Lệ cau mày :- Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế, ẩn bên trên lộ bên dưới là sao chứ?

Tiểu Quân nhăn mặt :

- Phàm những ai, nhứt là nữ nhân có nốt ruồi ẩn dưới chân mày, thì nhất định nốt ruồi đó sẽ lộ trên phần ngực bên trái. Chính cái nốt ruồi đó sau này sẽ khiến cho tướng công của Vương cô nương nhận thấy điểm xấu trên những đường nét hoàn mỹ.

Tiểu Quân thở dài :

- Tại hạ thề không ngoa ngôn. Tướng công của cô nương khi thấy nốt ruồi chết tiệt kia nhất định sẽ hắt hủi cô nương. Nếu như y không hắt hủi cũng lạnh nhạt. Cô nương khổ lắm... Khổ lắm!

Vương Túc Lệ bặm môi.

Vương Túc Lệ suy nghĩ một lúc rồi mới hỏi Tiểu Quân :

- Có thật như lời ngươi nói không?

- Tại hạ nói theo thuật tướng pháp mà tại hạ đã hàm thụ tại đỉnh Phong Sơn. Cô nương tin lời tại hạ hay không là quyền của cô nương.

Tiểu Quân bước tới một bộ, theo quán tính tự nhiên chàng lại vuốt mũi :

- Cái nốt ruồi đó đúng là bất lợi cho cô nương, nhưng Tiểu Quân vẫn có cách sửa được.

- Ngươi có cách?

- Cách đó không khó lắm đối với Tiểu Quân... Nhưng trước khi tại hạ giúp cô nương, tại hạ muốn nhờ cô nương một chuyện.

Túc Lệ lườm Tiểu Quân :

- Ngươi muốn nhờ chuyện gì?

- Chuyện cũng rất dễ dàng làm thôi.

- Dễ thì ngươi nói đi.

Tiểu Quân chỉ Bang chủ Lập Cư :

- Tại hạ nhờ cô nương đục hai lỗ tai và móc con mắt còn lại của Lập bang chủ.

Lập Cư la toáng lên :

- Vương hộ tướng đừng nghe lời Xảo Quỷ Tiểu Quân, sao ngươi ác với ta như vậy... sao ngươi ác với ta như vậy... Mau giải huyệt cho Lập mỗ.

Tiểu Quân nhún vai :

- Tại hạ không phải ác với Lập bang chủ đâu, mà sự tình bắt buộc thôi.

- Ngươi còn nói sự tình bắt buộc nữa... Ở đây ai bắt buộc được Vương hộ tướng đục tai móc mắt Lập mỗ chứ.

- Ậy... Tiểu gia chỉ nói vì sự tình bắt buộc chứ có ai bức được Vương cô nương đâu.

Lập Cư nhăn nhó :

- Sự tình bắt buộc như thế nào... Ngươi nói đi!

Tiểu Quân quay lại Vương Túc Lệ :

- Vương cô nương cho tại hạ nói chứ?

Túc Lệ gật đầu :

- Nghe ngươi nói Túc Lệ rất tò mò... Ngươi thử giải thích xem.

- Vương cô nương đã cho phép, Tiểu Quân chẳng khách khí làm gì. Cô nương thử nghĩ coi, nếu như cô nương muốn Tiểu Quân tẩy xóa nốt ruồi kia tất sẽ phải thoát y để tại hạ dùng thuật kim châm phá nó.

Tiểu Quân chỉ Lập Cư :

- Bang chủ Lập Cư vốn có cái tật hay nhìn trộm, muốn giữ bí mật phần thượng đẳng của cô nương thì phải móc mắt gã là lẽ đương nhiên.

Vương Túc Lệ nheo mày :

- Ngươi nói đúng. Còn tại sao phải đục thính nhĩ Tri tân khách Đường chủ?

- Không dấu gì Vương cô nương, khi tại hạ dùng kim châm tẩy bỏ nốt ruồi của cô nương, sẽ rất đau đớn, tất phải rên la. Lập bang chủ mặc dù không thấy nhưng vẫn nghe tiếng rên rỉ của cô nương, tất gã sẽ tưởng tượng những hình ảnh sàm bậy, rồi sẽ bù lu bù loa, còn gì phẩm giá của Vương cô nương nữa.

Lập Cư trợn mắt, quát lớn :

- Vương hộ tướng đừng nghe gã nói.

Vương Túc Lệ lưỡng lự. Nàng nhìn Lập Cư, nói :

- Xảo Quỷ phân giải cũng rất đúng đấy chứ...

Lập Cư thất sắc liếc Tiểu Quân :

- Tiểu quỷ, sao ngươi ác với Lập mỗ như vậy.

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại hạ đâu có ác... Chẳng qua bởi sự tình bắt buộc, không còn cách nào khác. Còn diễn tiến như thế nào tùy vào Vương cô nương mà thôi.

- Ngươi dụng xảo ngôn để lừa gạt Vương hộ tướng mà thôi.

- Nếu như Lập bang chủ nói tại hạ dụng xảo ngôn thì cứ nài Vương cô nương minh chứng.

Lập Cư nghiêm giọng hỏi :

- Minh chứng như thế nào?

- Dễ như vậy mà Bang chủ cũng hỏi ta nữa à?

Vương Túc Lệ xen vào hỏi Tiểu Quân :

- Minh chứng như thế nào?

- Chỉ cần cô nương cho tại hạ và Lập bang chủ thấy phần ngực bên trái của cô nương thì đã có chứng lý để thẩm định lời nói của tại hạ.

Hai gò má Vương Túc Lệ thoáng vẻ thẹn thùng.

Tiểu Quân tủm tỉm cười :

- Vương cô nương chắc ngại...

- Ta không ngại.

Nàng quay lại Lập Cư :

- Tri tân khác Đường chủ nhắm mắt lại.

Lập Cư răm rắp nhắm nghiền hai mắt. Trông bộ mặt của gã thật là tội nghiệp.

Vương Túc Lệ khẽ xoay người đối mặt với Tiểu Quân. Nàng đặt tay phải lên gờ vai trái, từ từ kéo trễ xiêm y của mình.

Mặc dù Túc Lệ tự kéo trang y của mình, nhưng Tiểu Quân lại căng thẳng ra mặt.

Chàng nhủ thầm :

- “Ả này chẳng lẽ lại tin vào lời của mình. Không lẽ ông trời cho mình giọng nói bắt ai cũng phải nghe theo à.”

Vương Túc Lệ đã kéo trang y quá bờ vai. Nàng tỏ ra lưỡng lự một chút, nhìn Tiểu Quân nói :

- Xảo Quỷ nhìn cho kỹ nhé!

Chương 37: Giọt nước tràn ly

Thường Nhẫn ngồi bất động trên khoang thuyền, không biết y đang tâm niệm điều gì mà thần sắc ưu tư như một pho tượng trét sáp, trầm mặt và vô cảm.

Sương khuya đọng ướt cả lớp vải trang y mà tưởng như y chẳng hề cảm nhận được cái lạnh xé da cắt thịt, lẫn sự cô tịch nặng nề vây bọc xung quanh, mặc dù thỉnh thoảng y lại thở dài não nề. Tiểu Quân đã đi rồi nhưng Thường Nhẫn vẫn khoác vẻ trầm cảm chối bỏ mình.

Trong sự cô tịch bất động đó, bất chợt Thường Nhẫn đấm một thoi quyền bằng cánh tay còn lại xuống sàn thuyền. Y nghiến răng gằn từng tiếng :

- Tại sao ta phải cầm kiếm... Tại sao ta phải cầm kiếm? Tại sao... Tại sao...

Y bật lên tràng cười tợ những tiếng khóc thảm thê, u uất rồi lại rên rỉ như kẻ cuồng si :

- Tại sao... Ông trời... Tại sao ta muốn quên ta, mà ông trời cứ bắt ta phải trở thành một kiếm thủ... Tại sao chứ?

Có tiếng chân người khẽ vang lên sau lưng Thường Nhẫn. Bước chân này Thường Nhẫn đoán chắc là của Đồng Tiểu Linh.

Y rít lên bằng chất giọng cay độc, oán hờn :

- Hãy tránh xa ta ra... Hãy tránh xa ta ra... Thường Nhẫn này không muốn gặp ai... không muốn gặp ai.

Quả đúng như Thường Nhẫn nghĩ, tiếng Tiểu Linh cất lên bằng một chất giọng buồn cay vẻ hờn trách :

- Tiểu Quân đã đi rồi, và Tiểu Linh cũng muốn thông báo cho Thường các hạ biết, tất cả các tỷ tỷ cũng đã rời bỏ Lâu thuyền mà đi rồi. Bây giờ đến lượt Tiểu Linh rời thuyền để cho các hạ được ở lại trong sự cô đơn của các hạ. Ý này cũng là của Tiểu Quân muốn gởi lại cho tỷ muội chúng tôi.

Thường Nhẫn lắp bắp nói :

- Mọi người... Mọi người đi hết rồi sao?

- Đi hết rồi... Và Lâu thuyền từ nay chẳng còn chủ nhân. Nó sẽ trở thành con thuyền ma trên dòng Hoàng Giang.

Vẻ mặt Thường Nhẫn căng thẳng tột cùng :

- Tại sao mọi người lại bỏ đi?

- Tiểu Quân đã đi, nên chiếc Lâu thuyền này không một ai muốn ở lại nữa.

Tiểu Linh đặt xuống trước mặt Thường Nhẫn thanh huyết kiếm đã bọc lụa cẩn thận.

Nàng nhìn Thường Nhẫn nói :

- Thanh kiếm này của Thường kiếm khách, các hạ hãy giữ lại. Trước khi đi Tiểu Quân có nói, kiếm là thần của kiếm thủ, là vật bất ly thân. Thanh Huyết kiếm này của Thường Nhẫn kiếm khách, nên nó phải trở về với chủ nhân của nó.

Tiểu Linh thở dài một tiếng, toan quay lưng phi thân xuống chiếc thuyền nan, nàng chưa kịp thoát đi thì đột ngột bốn hắc y nhân che mặt phi thân lên khoang thuyền. Bốn người này chẳng hề nói nửa lời. Cả bốn đồng loạt rút trường kiếm công thẳng Tiểu Linh.

Tiểu Linh quát lớn :

- Các người là ai?

Mặc cho Tiểu Linh thét quát, bốn gã hắc y nhân không màng đến lời của nàng, vung kiếm xuất ra một lúc ba chiêu nhanh không thể tả.

Thường Nhẫn biến sắc, quát lớn :

- Dừng tay...

Tiếng quát của Thường Nhẫn còn đọng trên hai cánh môi thì Tiểu Linh đã bị thúc thủ rồi.

Ba gã hắc y nhân thộp trảo công vào thân ảnh nàng nhấc bổng lên.

Tiểu Ling cầu cứu Thường Nhẫn :

- Cứu tôi với!

Thường Nhẫn giờ đây làm gì có bản lĩnh để cứu được nàng, gã chỉ còn biết đưa cặp mắt bất lực nhìn Tiểu Linh bị ba gã hắc y nhân mang xuống thuyền nan.

Trên khoang thuyền còn lại một tên hắc y nhân. Gã đứng dạng chân đối mặt với Thường Nhẫn. Y cười khẩy một tiếng. Tiếng cười nghe thật dị kỳ. Sau tiếng cười đó, hắc y nhân phóng kiếm, cất thành một ánh chớp bạc cầu vòng, tiện ngọt búi tóc của họ Thường.

Thế kiếm của đối phương quá mãnh liệt, Thường Nhẫn chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết. Hắn chỉ hơi ngạc nhiên khi gã Hắc y nhân không lấy mạng y mà chỉ dụng kiếm cắt tiện búi tóc mà thôi.

Thần sắc Thường Nhẫn bây giờ trông chẳng khác một tên Cái bang thô kệch, với mái tóc nham nhở.

Hắc y nhân cười gằn một tiếng nữa, y lắc đầu nhìn Thường Nhẫn bằng cặp mắt khinh miệt. Y nheo mày, rồi quay nhìn khoang thuyền.

Thường Nhẫn nghẹn giọng nói :

- Ngươi là ai?

Hắc y nhân nhún vai, chẳng thốt lời nào. Gã thản nhiên lấy đá lửa trong thắt lưng đánh vào một nhúm mồi.

Thường Nhẫn hoảng kinh :

- Ngươi định đốt chiếc Lâu thuyền này?
Hắc y nhân quay lại đối nhãn với gã, rồi lạnh nhạt gật đầu. Sau cái gật đầu đó, Hắc y nhân quẳng mồi lửa vào trong khoang thuyền.

Y cất tràng cười khanh khách, rồi thản nhiên phi thân xuống chiếc thuyền nan mà đồng bọn của y đã chờ sẵn. Con thuyền tách khỏi Lâu thuyền, nhanh chóng lướt ra xa.

Thường Nhẫn lao vào trong khoang thuyền, nhưng lửa đã bén vào các vật dụng, bốc cháy lớn rồi. Thường Nhẫn như con rối nhưng chẳng biết làm cách gì khả dĩ có thể giữ được chiếc Lâu thuyền. Lửa bốc lên chẳng mấy chốc đã phủ trùm Lâu thuyền.

Thường Nhẫn chỉ kịp xuống chiếc nan thuyền còn lại để rời con thuyền đã hóa thành ngọn lửa khổng lồ trên dòng Hoàng Giang.

Trên con thuyền nan tợ chiếc lá khóm trôi giữa dòng lũ dữ, Thường Nhẫn thất thần nhìn chiếc Lâu thuyền của Tiểu Quân. Một lần nữa gã lại tự trách mình, trách người và trách cả ông tạo sao cứ mãi khoác lên số phận gã những điều cay nghiệt xót xa.

Xa xa trên chiếc thuyền nan ẩn hình trong màn sương nước, tiếng cười của bọn Hắc y nhân cất lên tưởng như muôn ngàn tiếng sét dội thẳng vào thính nhĩ của Thường Nhẫn.

Nghe tiếng cười đó, khuôn mặt của Thường Nhẫn đanh hẳn lại. Gã rít lên với tất cả nỗi phẫn uất của mình :

- Thường Nhẫn... Ngươi có còn là người không?

Y ôm thanh huyết kiếm ngồi bệt xuống khoang thuyền, ánh mắt ngầu đục, vời vợi nhìn lên bầu trời đầy sao. Y tơ tưởng ngày nào đó sẽ hóa thân thành một vì sao ẩn khuất trên bầu trời.

Thường Nhẫn nhìn lại thanh Huyết kiếm. Tay y đặt vào đốc kiếm :

- Ta đã trót là Tử Kiếm, dù có muốn chối bỏ mày, cuối cùng mày cũng không lìa xa ta.

Thường Nhẫn nghiến răng từ từ rút thanh kiếm máu ra khỏi vỏ. Y thở gấp :

- Thường Nhẫn đã là Tử Kiếm và sẽ vĩnh viễn là Tử Kiếm.

Trên chiếc thuyền nan kia, bốn gã Hắc y nhân đã trút bỏ vuông luạ đen che dung diện. Họ chẳng phải ai xa lạ mà chính là Ngân Đài, Cúc Cúc, Sư Sư và Trân Trân.

Tiểu Linh hỏi :

- Sư Sư tỷ tỷ... Thường Nhẫn như thế nào khi Lâu thuyền bốc cháy?

- Tỷ tỷ cũng không biết... Nếu như y trở lại với đời thường tất không chết trong ngọn lửa kia, bằng không gã cũng chẳng nên sống làm gì nữa.

Trân Trân nhìn ngọn lửa từ Lâu thuyền :

- Chúng ta đã đốt Lâu thuyền theo ý Tiểu Quân.

Cúc Cúc thở dài :

- Từ nay trên dòng Hoàng Giang chẳng còn Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc”. Tất cả đã lùi vào quá khứ rồi.

Tiểu Linh hỏi Cúc Cúc :

- Tại sao Tiểu Quân muốn đốt Lâu thuyền?

- Giọt nước sau cùng sẽ làm tràn ly uất hận trong con người gã Tử Kiếm.Ngân Đài nắm tay Tiểu Linh :

- Tiểu Quân muốn kéo Thường Nhẫn ra khỏi cuộc sống trầm mặc để trở về với đời thường.

Cúc Cúc thở ra :

- Sao Tiểu Quân muốn Thường Nhẫn phải là Tử Kiếm?

Sư Sư dõi mắt nhìn ngọn lửa xa xa, chiếc Lâu thuyền như miếng mồi ngon từ từ chui vào dòng Hoàng Giang. Khi ngọn lửa đỏ tắt ngúm chẳng để lại dấu tích gì, nàng mới quay lại nhìn mọi người, nói :

- Có lẽ Tiểu Quân nghĩ đến giang hồ nhiều hơn bản thân mình.

Tiểu Linh nói :

- Các vị tỷ tỷ... Bây giờ chúng ta đi đâu?

Ngân Đài nhướng mày :

- Chỉ có một nơi chúng ta phải đến.

Sư Sư nhìn Thúy Ngân Đài :

- Ý Ngân Đài muốn nói đến Kim cung?

Ngân Đài lắc đầu :

- Tiểu Quân không muốn chúng ta đến Kim cung.

- Lâu thuyền đã chìm rồi, chúng ta đi đâu bây giờ? Không đến Kim cung chẳng lẽ lại đến Thiếu Lâm tự sao?

- Cũng không đến Thiếu Lâm tự.

- Ngân Đài. Vậy chúng ta đi đâu?

- Tứ Hải quán.

Tiểu Linh cau mày :

- Tại sao chúng ta phải đến Tứ Hải quán.

Ngân Đài nhìn Tiểu Linh :

- Trước đây, Tiểu Linh không có ý thâu tóm Tứ Hải quán của họ Đỗ à?

- Tiểu Linh chỉ hành sự như vậy để tìm tung tích Đồng đại ca mà thôi.

- Vậy bây giờ Tiểu Linh còn giữ ý đó không?

- Tất nhiên vẫn còn chứ... Tiểu Linh chưa tìm được tung tích của Đồng đại ca mà.

- Nếu như Tiểu Linh còn giữ ý niệm đó thì chúng ta sẽ đến Tứ Hải quán.

Trân Trân mỉm cười nói :

- Ngân Đài nói rất có lý, chúng ta đã mất Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc” tất phải tìm một chỗ nào đó thế vào chứ.

Cúc Cúc nói :

- Chúng ta sẽ đến Tứ Hải quán.

Nàng nhìn Ngân Đài :

- Theo Ngân Đài... Nếu Tiểu Quân không... thì sẽ tìm chúng ta ở Tứ Hải quán chứ?

Ngân Đài gật đầu :

- Ngân Đài nghĩ như vậy.

Tiểu Linh mỉm cười :

- Thế thì không bàn gì nữa. Chúng ta đến Trường An.

Chương 38: Giai nhân trong tuyệt địa

Tiểu Quân dù có nằm mơ cũng không tin được Vương Túc Lệ lại có thể phô vùng nhủ hoa cho chàng ngắm, nên khi ngọc thủ nỏn nà của nàng từ từ kéo trễ trang y, khuôn mặt Tiểu Quân căng thẳng tột cùng.

Vương Túc Lệ mỉm cười.

Hữu thủ của nàng từ từ dịch xuống một chút nữa. Làn da trắng nõn như bông bưởi hiện ra trước mắt Tiểu Quân. Làn da của Vương Túc Lệ tợ bạch ngọc thâu tóm bất cứ con mắt nào của nam nhân. Ngay cả Tiểu Quân cũng hồi hộp sợ rằng nhãn quang của mình sẽ làm vẫn đục lớp da nõn nà kia.

Vương Túc Lệ nói :

- Tiểu Quân hãy phá dùm chỗ dị biệt của ta nhé.

Nàng dứt lời kéo trịch xiêm y xuống quá đôi gò bồng đảo.

Trước mắt Tiểu Quân là một tòa thiên nhiên tuyệt mỹ mà bất cứ một họa nhân nào cũng tơ tưởng. Những đường cong gợi lên cái đẹp của sự sống, một cái đẹp bắt người khác phải thèm thuồng, một vẻ đẹp chỉ có trong giai thoại liêu trai. Trước đôi gò bồng đảo của Vương Túc Lệ, Tiểu Quân như kẻ thất thần mặc dù chàng là một lãng tử không hề sa lụy vào sự trần tục.

Tiểu Quân đã chuẩn bị từ trước rồi. Dù chàng đã có chủ định nhưng tâm vẫn không thôi ngẩn ngơ.

Tiểu Quân rít một luồng chân ngươn thật sâu, rồi vụt phóng chỉ công điểm vào đại huyệt Thất Khiếu của Vương Túc Lệ.

Tiểu Quân đoán chắc Vương Túc Lệ không thể nào kịp phản ứng hay tránh né khỏi thế công đột ngột của chàng. Có giai nhân nào đang phô diễn cái đẹp trước mặt nam nhân mà kịp phản xạ đâu. Họ đâu muốn làm vẩn đục những đường cong tuyệt mỹ đang phô bày.

Tình huống như vậy thì đoán chắc Tiểu Quân đã chiếm hẳn được sự đắc thủ, huống chi chàng còn là một hảo thủ có một không hai trong chốn giang hồ.

Chát...

Tiểu Quân lùi lại một bộ. Chàng không thể nào tin được, chỉ một cái phủi tay của Vương Túc Lệ mà đã hóa giải dễ dàng chỉ công của chàng.

Vương Túc Lệ mặc nhiên chẳng hề bận tâm đến sự lõa thể phô trương của mình, đôi ngọc thủ nhanh như cắt thi triển những thế chộp quái dị vô cùng, mười ngón tay tợ mười chiếc vuốt vung ra vun vút chia làm muôn ngàn ảo thủ công vào các đại huyệt của Tiểu Quân.

Tiểu Quân lùi tiếp hai bộ nữa. Mặc dù chàng đã lùi nhưng tuyệt nhiên vẫn không thể thoát khỏi tầm khống chế trảo công của Vương Túc Lệ.

Chát.. Chát... Chát...

Chỉ loáng một cái Túc Lệ đã phóng ra ba chiêu trảo công nhất nhất đều tập trung công kích vào vùng hạ đẳng của Tiểu Quân.

Mặc dù bản lĩnh võ thuật của Tiểu Quân xuất thần nhập hóa nhưng những thế trảo của Vương Túc Lệ vẫn khiến chàng tuôn mồ hôi hột.

Thêm ba thế trảo liên hoàn nữa, bức Tiểu Quân lùi tiếp hai bộ.

Tiểu Quân cau mày, bởi những thế trảo công kỳ dị của Vương Túc Lệ không sao lường được, những ảo thủ mà nàng xuất ra tạo thành áp lực như những đợt sóng biển liên hoành công phá vào chàng, và nhứt nhứt đều nhằm vùng hạ đẳng tối kỵ của nam nhân.

Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Quân đã bị Vương Túc Lệ bức lùi sát đến cây cột đá. Lưng Tiểu Quân đã dựa vào cột, chẳng còn khoảng trống nào để chàng lùi tiếp.

Túc Lệ cười khẩy :

- Tiểu quỷ bản lĩnh chỉ bấy nhiêu đó thôi sao?

Túc Lệ vừa nói vừa thộp ngọc thủ vào Đan điền của Tiểu Quân.

- Ai da...

Tiểu Quân đạp chân vào cột đá, băng mình lên cao. Chàng tính dùng Lăng Ba Hư Bộ lướt qua đầu Vương Túc Lệ.

Hình như Túc Lệ đọc được ý niệm trong đầu Tiểu Quân, nên khi thân ảnh Tiểu Quân vừa cất lên thì đôi ngọc thủ của nàng tợ đôi mãng xà, ghịt lấy hai chân chàng.

Tiểu Quân thét lên :

- Sao nàng bám ta giữ vậy.

Tiểu Quân vừa dứt lời thì ngọc thủ của Vương Túc lệ đã thộp vào thắt lưng chàng.

Rét...

Tiểu Quân rơi xuống đất, hai tay giữ thắt lưng, trợn mắt quát :

- Nữ nhân hạ lưu, dám tuột quần tiểu gia giữa ban ngày ban mặt là sao chứ ?

Vương Túc Lệ khoác lại xiêm y :

- Ta tưởng đâu bản lĩnh của ngươi có thể chống chọi lại ảo thủ của bổn cô nương.

- Tất nhiên tiểu gia chống lại được nhưng tại... tại tiểu gia nhịn nàng thôi.

- Nhịn ta? Ha... ha... ha! Xảo Quỷ ơi... ngươi tưởng Vương Túc Lệ này là một cô bé lên hai lên ba à?

Vương Túc Lệ vừa nói vừa áp sát vào Tiểu Quân :

- Đánh tiếp chứ?

Tiểu Quân rùng mình, lõ mắt nhìn nàng, mặc nhiên để đôi ngọc thủ của Túc Lệ công vào mình.

Túc Lệ đang dụng trảo bất ngờ biến thế thành chưởng khi nhận ra Tiểu Quân đứng yên bất động. Chưởng ảnh của nàng vỗ vào đại huyệt Dũng Tuyền của Tiểu Quân.

Bốp...

Tiểu Quân chỉ hơi chao đảo, rồi trụ bộ lại :

- Ái da... Nàng đánh mạnh chút nữa thì tiểu gia tiêu mạng rồi.

Vương Túc Lệ thâu hồi chưởng thế :

- Sao ngươi lại không chống trả?

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Chống trả làm gì chứ...

- Ngươi muốn chết à?

- Tất nhiên Tiểu Quân đâu muốn chết.

- Sao ngươi lại không chống lại chưởng công của ta?

- Có chống lại nàng, tiểu gia cũng bị bại thôi. Đánh làm chi cho phí sức, huống gì Tiểu Quân là thượng khách mà.

Tiểu Quân cười hì hì :

- Nói thật với Vương cô nương, tiểu gia chỉ muốn kiểm chứng võ công của cô nương thôi. Tại hạ không ngờ võ công “ảo thủ” của Vương cô nương lại cao siêu, quán tuyệt như vậy.

- Nghe thiên hạ đồn đại Túc Lệ này ngỡ võ công của Xảo Quỷ cao siêu lắm, không ngờ...

- Dưới mắt Vương cô nương võ công của tại hạ quá xoàng chứ gì?

- Rất xoàng thì đúng hơn. Chỉ mới sáu thức trảo công “ảo thủ” của ta mà ngươi đã bị bức vào cửa tử rồi.

Tiểu Quân xoa tay :

- Đối với nữ nhân võ công của tiểu gia xoàng xĩnh lắm.

- Còn đối với nam nhân?

- Có nam nhân nào hơn được Ngại Tử Đột Quyết chứ?

- Ngươi muốn nói... ngươi nhường ta?

Tiểu Quân khoát tay :

- Không... Không... Tại võ công của tại hạ dở như vậy đó.

- Võ công của Xảo Quỷ không tiện sử dụng đối phó với nữ nhân?

- Đúng như vậy, và đối với mỹ nhân tuyệt sắc như Vương cô nương, bản lĩnh của tại hạ lại càng xoàng xĩnh hơn.

- Bởi bản lĩnh của ngươi quá xoàng xĩnh nên mới dụng xảo ngôn đặng bất ngờ khống thế ta?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Không có đâu... Không có đâu.

- Không có ý đó sao ngươi lại bất ngờ phóng chỉ điểm huyệt ta.

- Cô nương hiểu lầm rồi...

- Tiểu quỷ còn ngoa ngôn nữa à.

Nàng hừ nhạt một tiếng :
- Túc Lệ chẳng để tâm đâu, dù sao tiểu quỷ cũng là thượng khách của bí cung mà.

Tiểu Quân xoa tay :

- Vương cô nương nghĩ như vậy rất chí lý chí tình. Lúc này tại hạ thật lòng muốn được diện kiến với Thánh Cô.

- Tiểu quỷ mong mỏi được diện ngộ Thánh Cô lắm à?

- Tại hạ nôn nóng nữa là đằng khác.

Vương Túc Lệ rút từ thắt lưng ra một túi lụa đen. Nàng trao túi lụa qua tay Tiểu Quân :

- Tiểu Quân muốn gặp Thánh Cô, phiền người hãy đội vào đầu túi vải này.

Tiểu Quân trợn mắt :

- Đội túi vải này vào đầu, làm sao thấy đường đi?

- Ta sẽ hướng dẫn cho tiểu quỷ.

- Tại sao phải bắt tại hạ đội chiếc túi này?

- Đó là ý của Thánh Cô.

Tiểu Quân nhún vai thở ra :

- Thôi cũng được... Mỹ nhân trong thánh địa bí cung đều là những con người bí hiểm.

Tiểu Quân nói xong, tự trùm chiếc túi lụa màu đen vào đầu mình. Gã than vắn thở dài rồi nói :

- Chẳng đúng với tư thế thượng khách chút nào.

Tiểu Quân để mặc cho Vương Túc Lệ dẫn đi, chàng chỉ tâm niệm một điều :

- “Nếu không gặp được Thánh Cô thì không thể lấy được chìa khóa bí cung. Phải gặp được Thánh Cô rồi sẽ tùy cơ ứng biến.”

Tiểu Quân ngửi được mùi xạ hương, trong lòng mừng khấp khởi, buột miệng hỏi :

- Vương cô nương... Chúng ta tới bí phòng của Thánh Cô rồi hả?

Túc Lệ buông lời lạnh nhạt :

- Chưa tới.

- Chưa tới à? Sao lâu quá vậy? Tại hạ đã ngửi được mùi xạ hương, mà mùi này chỉ có thể có ở những bậc giai nhân sắc nước hương trời.

- Trên cõi đời này Thánh Cô là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

- Nếu Thánh Cô là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, Tiểu Quân thật tốt số quá.

- Ngươi đừng xàm ngôn nữa.

Tiểu Quân nghe Vương Túc Lệ nói, nghĩ thầm :

- “Mụ La Sát này mặc dù được ông tạo ban cho sắc đẹp kiêu sa kiều diễm nhưng khô khan như một cành củi mục.”

Ý niệm đó lóe lên trong đầu Tiểu Quân khiến chàng bật cười.

Vương Túc Lệ thấy Tiểu Quân cười, thắc mắc hỏi :

- Tại sao ngươi cười... Cười cái gì chứ?

- Tiểu Quân vừa nghĩ ra một điều hài hước nên bật cười thôi.

- Ngươi nghĩ sàm phải không?

- Chỉ nghĩ thôi mà.

- Xảo Quỷ nghĩ cái gì?

- Tại hạ không nói đâu.

Vương Túc Lệ ấn huyệt Mệnh Môn của Tiểu Quân :

- Ta cảnh báo ngươi không được nghĩ sàm quấy.

- Ái da... Vâng... Tiểu Quân không dám nghĩ bậy cho cô nương đâu. Chỉ sợ sau này cô nương khó lấy được một đấng lang quân.

- Ta không màng đến chuyện đó.

- Nữ nhân không nghĩ đến nam nhân... Cô nương thật lạ kỳ.

- Nam nhân là gì mà Vương Túc Lệ này phải nghĩ đến chứ?

Nàng nói xong ghịt tay Tiểu Quân :
- Tới nơi rồi.

Tiểu Quân toan lột chiếc túi trùm đầu thì Túc Lệ đã cản lại.

- Ngươi chưa được bỏ chiếc túi đó.

Nàng nhìn Tiểu Quân, nghiêm giọng nói :

- Từ bây giờ... Xảo Quỷ sẽ đi một mình.

- Tại hạ có thấy đường đâu mà đi.

- Ngươi cứ đi thẳng đến trước, tất sẽ gặp được Thánh Cô.

Tiểu Quân gật đầu :

- Gặp Thánh Cô rồi tại hạ có được mở cái túi trùm đầu không?

- Nếu Thánh Cô cho phép ngươi... ngươi cứ tự nhiên mở cái túi đó ra.

Nàng đặt tay lên vai Tiểu Quân :

- Chúc ngươi may mắn!

Tiểu Quân khịt mũi. Mùi phấn thơm của Túc Lệ chỉ còn thoang thoảng.

Chàng lắc đầu :

- Các vị cô nương trong thánh địa bí cung kỳ cục quá, vừa nói là bỏ đi ngay.

Tiểu Quân mò mẫm, ngoan ngoãn lần từng bước. Chàng vừa đi vừa nói :

- Thánh Cô ơi... Xảo Quỷ này rất hâm mộ Thánh Cô, nên vừa nhận được thiếp mời liền lặn lội đến ngay. Tiểu Quân mong Thánh Cô nghĩ chút tình mà cho Tiểu Quân được lột bỏ chiếc túi này ra khỏi đầu.

Tay Tiểu Quân chạm vào một gờ đá lạnh ngắt. Cái lạnh nhanh chóng thẩm thấu qua bản thủ khiến chàng rùng mình.

- Y.. Thánh Cô sao lạnh như vậy?

Tiểu Quân rụt tay lại, nhưng rồi vì sự tò mò lại đưa đến trước sự rờ rẫm.

Chàng cảm nhận tay mình đang rà soát lên một thân người với những đường cong của nữ nhân, nhưng sao thân người đó lạnh lẽo tợ băng hàn.

Tiểu Quân chột dạ nghĩ thầm :

- “Y da... Không lẽ Thánh Cô là một xác chết rèn luyện võ công biến thành quỷ sao?”

Chàng nghĩ như vậy, nên muốn lột chiếc túi lụa trùm đầu nhưng nghĩ sao lại thôi.

Một giọng nói trong như ngọc cất lên :

- Sao ngươi không mở túi gấm nhìn bổn nương?

Tiểu Quân xoa hai tay :

- Bổn nương lạnh quá à... Nên Tiểu Quân sực liên tưởng đến...

- Ngươi liên tưởng cái gì?

- Tiểu Quân liên tưởng đến cái chết.

- Ngươi liên tưởng đến cái chết à? Tại sao lại nghĩ đến cái chết?

- Tại hạ không dấu gì Thánh Cô, người chết phàm lạnh lẽo mà tại hạ thì vừa chạm vào nương nương thấy lạnh quá. Tiểu Quân hỏi thật nha... Nương nương là người sống hay người chết?

- Người chết đâu thể nói được.

- Đúng rồi... Đã là người chết thì không nói được. Vậy Tiểu Quân xin hỏi một điều nữa nha... Sao nương nương lạnh như vậy... Phải chăng huyết lưu của nương nương lạnh ngắt?

- Ngươi nói đúng đó... Máu trong kinh mạch ta rất lạnh, vì lạnh nên ta rất tàn nhẫn, muốn hành hạ kẻ khác, và kẻ ta muốn hành hạ nhất chính là Tiểu Quân.

- Tiểu Quân à? Sao lại là Tiểu Quân chứ? Tại hạ với nương nương không thù, không oán, cớ sao nương nương lại căm thù Tiểu Quân chứ?

Tiểu Quân vỗ vào đầu mình :

- Khó hiểu quá... Khó hiểu quá... Trên đời này sao lại có người thù Tiểu Quân như nương nương chứ.

- Ngươi biết vì sao ta thù ngươi không... Ngươi hãy mở chiếc túi lụa ra thì sẽ biết.

- Tuân lệnh nương nương!

Tiểu Quân lột bỏ túi lụa đen trùm đầu. Chàng lóa mắt bởi tám luồng ánh sáng chói loáng phát ra từ tám cánh cửa tò vò.

Tiểu Quân bắt buộc phải đưa tay che mắt, một lúc lâu mới buông xuống.

Chàng ngạc nhiên vô cùng khi thấy chung quanh mình là tám pho tượng bằng bạch ngọc mà bất cứ ai vừa mới nhìn đều ngỡ là người thật. Tám pho tượng kia được chạm khắc rất tinh xảo và đều thể hiện những tư thế phòng the kín đáo.

Tiểu Quân nheo mày khi nhận ra bộ mặt của mình được khắc tượng.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Ê... cái này là cái gì thế? Thế này là thế nào... Sao lại dùng chân diện mạo của tiểu gia mà khắc tượng trong khi Tiểu Quân chưa cho phép.

- Bổn nương can gì phải xin phép ngươi chứ. Sao ngươi không chiêm ngưỡng khuôn mặt của nữ nhân coi là ai.

Tiểu Quân xoa đầu mình :

- À... Tiểu gia sao không nhìn thử người nâng khăn sửa túi cho mình có đẹp không chứ.

Tiểu Quân vừa nói vừa tiến thẳng đến một cụm tượng. Tám cụm tượng này bố trí vô cùng tinh xảo và có chủ đích trước, tất cả đều được tám luồng ánh sáng chói chang từ tám ô cửa chiếu rọi, tôn tạo, khiến tượng ngỡ như người thật sống động, và không thiếu điều huyền bí rùng rợn.

Tiểu Quân quan sát dung diện pho tượng nữ nhân. Chàng chắc lưỡi :

- Ái chà... Đẹp quá... Đẹp quá... Đẹp không thể nào diễn tả được. Nếu Tiểu Quân mà có một người đẹp nâng khăn sửa túi như cô nương bằng đá này, thề mãi mãi làm nô lệ cho nàng.

- Ngươi chắc chứ?

- Tất nhiên chắc như vậy rồi, nhưng rất tiếc nàng bằng đá, mà tại hạ thì bằng xương bằng thịt. Một người bằng xương bằng thịt, một người bằng đá thì đâu thể sống với nhau được.

- Ta chỉ muốn hỏi ngươi có thích nàng không?

- Thích lắm... Thân tiểu quỷ lưu lạc rầy đây mai đó mà được một đấng giai nhân sắc nước hương trời ưu ái, tại sao không nhận chứ.

Tiểu Quân vừa dứt lời thì có tiếng động ngay sau lưng chàng.

Tiểu Quân quay ngoắt lại.

Đôi mày lưỡi kiếm của chàng thoáng cau lại, rồi giãn ra.

Đối mặt với chàng là mỹ nhân với sắc đẹp tuyệt trần, nếu mang sắc đẹp của nàng so sánh với Vương Túc Lệ, e rằng Vương Túc Lệ chỉ đáng là con đom đóm so với vầng nhật nguyệt.

Nàng nhoẻn miệng cười :

- Tiểu Quân thấy diện mạo của ta thế nào?

Tiểu Quân nhìn nàng không chớp mắt :

- Qúa đẹp... đẹp đến độ tại hạ phải ngẩn ngơ.

Chàng thoáng liếc trộm về phía một pho tượng nữ nhân. Dung diện của nàng đúng với khuôn mặt của pho tượng.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Đúng là nàng rồi.

Chương 39: Đối mặt anh thư

Tiểu Quân gãi đầu :

- Tại hạ hỏi thật nhé... Cô nương có phải là Thánh Cô Quốc trượng của Kim Sa phái?

Nàng gật đầu :

- Không sai.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Số Tiểu Quân đỏ rồi... Đỏ rồi...

Thánh Cô cau mày. Nàng trầm giọng nói :

- Sao ngươi lại mừng rỡ như vậy?

- Không mừng sao được chứ... Bởi tại hạ được Thánh Cô ưu ái tất sẽ được là trượng phu của Thánh Cô. Trượng phu của Thánh Cô thì đâu còn sợ ai nữa chứ. Vừa có tài, có quyền, có danh lại có cả giai nhân hầu hạ... Hỏi sao Tiểu Quân không mừng chứ.

- Trong giang hồ bất cứ ai cũng đều tơ tưởng đến bốn chữ quyền, tài, danh và sắc, nếu như Tiểu Quân là trượng phụ của bổn nương thì vừa được bốn chữ đó lại có thể giữ luôn cả chữ thọ nữa.

Tiểu Quân tròn mắt nhìn nàng :

- Vậy sao?

Chàng vỗ tay :

- Thích quá... Thích quá...

Tiểu Quân tiến thẳng đến trước mặt Thánh Cô :

- Thánh Cô... Chúng ta lạy trời lạy đất rồi thành thân luôn tại đây đi.

Thánh Cô mỉm cười :

- Sao Tiểu Quân hấp tấp như vậy?

- Có được thời cơ như vậy, đâu phải là dễ... Nếu Tiểu Quân bỏ qua cơ hội này thì đâu còn có cơ hội thứ hai.

Thánh Cô gật đầu :

- Tiểu Quân nói rất đúng... Mỗi người chỉ có một cơ hội mà thôi. Để mất cơ hội rồi không dễ gì có lần thứ hai.

Tiểu Quân toan nắm tay Thánh Cô, nhưng nàng lắc đầu tỏ thái độ không đồng tình.

Tiểu Quân tròn mắt :

- Ậy... Đã xem nhau như phu phụ rồi, nàng còn khách sáo với Tiểu Quân nữa sao.

Thánh Cô lắc đầu :

- Bổn nương không khách sáo với Tiểu Quân. Nhưng trên đời này cơ hội chiếm đặng năm chữ danh, quyền, tài, sắc và thọ không đến với ai bằng sự ngẫu nhiên bao giờ.

Tiểu Quân sa sầm mặt xuống :

- Tiểu Quân biết ngay, thể nào Thánh Cô cũng ra điều kiện.

Thánh Cô lắc đầu :

- Không phải điều kiện, mà là đòi hỏi sính lễ. Chẳng lẽ Tiểu Quân muốn thành thân với bổn nương mà chẳng tốn chút sính lễ gì sao. Nếu vậy ta buồn lắm...

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Ái da... Sao Tiểu Quân không nghĩ ra chứ... Đúng rồi, theo nghi thức thì Tiểu Quân phải có chút sính lễ cầu hôn chứ.

Tiểu Quân xoa tay :

- Nàng thích gì cứ nói. Tiểu Quân hứa sẽ làm đẹp lòng nàng.

- Sính lễ của bổn nương đòi rất tầm thường thôi.

- Thế thì tiện lợi cho Tiểu Quân quá.

Thánh Cô mỉm cười. Nàng rút từ trong ống tay áo ra một ống trúc khắc chạm đôi chim ưng :

- Trong ống trúc này là những gì bổn Thánh Cô đòi hỏi Tiểu Quân dâng sính lễ trước khi bổn nương tế trời tế đất thành thân với người.

Tiểu Quân đón ống trúc từ tay Thánh Cô. Chàng mở nắp, rút từ bên trong ra một tấm lụa hồng điều.

Tiểu Quân gãi đầu, nghĩ thầm :

- “Không biết nàng bắt mình dâng cái của khỉ gì đây. Nếu như nàng bắt mình dâng thủ cấp cho ả thì chưa đám cưới đã có đám ma.”

Tiểu Quân chỉ tấm lụa hồng điều :

- Nàng đã viết tất cả sính lễ mà Tiểu Quân phải dâng nạp ả.

Thánh Cô gật đầu :

- Tất cả đều ở trong đó.

Tiểu Quân mở tấm lụa hồng điều. Chàng liếc mắt đọc qua những dòng chữ ghi bằng nét chữ thảo rồng bay phụng múa, mặt đã biến sắc.

Tiểu Quân nhìn Thánh Cô :

- Nàng bắt ta phải... phải...

- Một trăm nhân mạng Thiếu Lâm, một trăm nhân mạng Võ Đang, và mỗi bang phái khác là năm mươi nhân mạng.

Tiểu Quân trừng mắt :

- Nàng cần chi tới chừng đó xác chết hả? Bộ Thánh Cô tính đưa một lũ xác chết về đây dự trữ làm lương thực ăn hết đời à?

- Đó là chuyện của ta, Tiểu Quân để tâm đến làm gì.

Tiểu Quân cuộn tấm lụa hồng điều nhét vào ống trúc, dung diện sa sầm xuống, rồi bất ngờ nhét trả lại ngọc thủ của Thánh Cô :

- Máu me nhiều quá... Thôi, Tiểu Quân không lấy nàng nữa. Chưa được gì hết mà tay Tiểu Quân đã nhuộm máu, trở thành sát nhân vương trong giang hồ, ai mà ham lấy vợ kiểu đó.

Thánh Cô lắc đầu :

- Đã hứa hẹn rồi đâu thể một sớm một chiều rút lời đặng, nếu chuyện này truyền ra ngoài giang hồ thì bổn nương còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ.

Tiểu Quân cười khì một tiếng, nhìn Thánh Cô nói :

- Tại hạ đâu có hồi hôn nhưng Thánh Cô đòi sính lễ kiểu đó thì Tiểu Quân đành chịu thôi. Chưa được động phòng đã biến thành sát nhân vương, giết bao nhiêu người.

Tiểu Quân e rằng trong cõi trời đất này chẳng còn một chốn nương thân cho Tiểu Quân.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Mặc dù có được năm chữ ước mơ mà ai cũng tơ tưởng nếu như lấy được Thánh Cô... Nhưng thôi... Tiểu Quân xin nhường cơ hội này cho người khác.

Tiểu Quân rùng mình :

- Tại hạ mới nghĩ đến chuyện giết người đã rùng mình rồi. Tiểu Quân hỏi thật nghe, có phải Thánh Cô cũng bắt Thường Nhẫn dâng sính lễ như vậy chăng?

- Thường Nhẫn chẳng đáng được cơ hội này. Người duy nhất chỉ có Tiểu Quân mà thôi.

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại hạ sức hèn, mệnh yếu, không dám nhận cơ hội của Thánh Cô ban tặng.

Thánh Cô cười khẩy nhìn Tiểu Quân :

- Ngoài cơ hội được trở thành phu phụ của bổn nương, Tiểu Quân còn được nhiều thứ khác nữa kìa. Nếu như Tiểu Quân nghĩ đến sinh mạng bá tánh tất không thể bỏ qua chiếc chìa khóa mở bí cung.

Vừa nghe Thánh Cô nhắc đến chìa khóa mở bí cung, Tiểu Quân thoáng khẩn trương ra mặt. Chàng giả lả cười rồi nói :

- Chắc chắn Thánh Cô biết chìa khóa đó quan trọng như thế nào.

Thánh Cô gật đầu :

- Ta biết chứ... Nếu như bổn nương không biết thì đâu phải lặn lội đưa Đồng Mã Kỳ về Kim cung này.

- Đồng Mã Kỳ đang có mặt tại đây?

- Y đang có mặt tại đây... Và Tiểu Quân không bao giờ ngờ được đâu. Có nhiều chuyện mà ngươi có nằm mơ cũng không tưởng tưởng được.

- Thánh Cô hãy giao chiếc chìa khóa đó cho tại hạ.

Thánh Cô trợn mắt :

- Bổn nương phải giao cho Tiểu Quân à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng rồi... Thánh Cô phải giao chiếc chìa khóa đó cho tại hạ. Phải như vậy thôi, bởi một lẽ, Tiểu Quân mất công mất sức lặn lội đến đây, thậm chí uống hết vò rượu hai cân tửu tình, và còn cất công cạo đầu Lập Cư bang chủ mục đích cũng vì chiếc chìa khóa đó mà thôi.

Thánh Cô cười khẩy một tiếng :

- Ngươi lấy quyền gì bắt bổn nương giao chìa khóa bí cung cho ngươi chứ?

Tiểu Quân chỉ vào ngực mình :

- Thị vào tại hạ.

Thánh Cô cau mày :

- Ngươi muốn nói đến võ công. Bản lĩnh của ngươi có thể bức ép bổn nương giao chìa khóa được à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng như vậy. Nếu Tiểu Quân không có bản lĩnh thì chui đầu vào Thánh địa này để làm gì?

Tiểu Quân vuốt mũi cười hì hì.

Thấy Tiểu Quân cười, Thánh Cô bất giác cũng cất tiếng lên tràng tiếu ngạo. Tiếng cười của nàng như ngọc va vào nhau, nhưng lại tiềm ẩn đó khiến cho đan điền Tiểu Quân như có bầy kiến nhung nhúc bò bên trong.

Chàng thoáng cau mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.

Tiểu Quân hỏi :

- Thánh Cô nghe Tiểu Quân đề nghị đúng ý nên thích thú cười chăng?

Thánh Cô trừng đôi thu nhãn lạnh lùng chiếu vào mặt Tiểu Quân, tưởng chừng như nàng muốn dùng thần nhãn của mình lấy hồn phách của chàng.

Nàng hừ nhạt một tiếng :

- Chỉ mỗi một Vương hộ tướng của bổn nương, Tiểu Quân còn chẳng làm gì được, thậm chí phải tuân theo mệnh lệnh của Vương thị, thế mà đòi thị vào võ công phát lệnh cho bổn nương.

- Thánh Cô chỉ nhìn bề ngoài mà phỏng xét, chứ Thánh Cô chắc thừa biết Tiểu Quân là Xảo Quỷ.

Thánh Cô cau mày.

- Nói thế, té ra ngươi chỉ giả vờ thủ bại mà thôi?

Tiểu Quân gãi đầu :

- Khó nói quá... Nếu nói tại hạ thủ bại cũng không đúng bởi Tiểu Quân đâu có dùng hết công phu của mình, huống chi tại hạ lại thấy tấm liễn kính nghinh thượng khách.

- Nói thật đi... Vương hộ tướng không phải là đối thủ của ngươi?

- Võ công của Túc Lệ quả là siêu phàm nhưng so với Tiểu Quân thì làm sao gọi là đối thủ của Xảo Quỷ.

Tiểu Quân xoa hai bàn tay :

- Tại hạ chỉ muốn gặp Thánh Cô mà thôi. Tất nhiên gặp Thánh Cô để lấy chiếc chìa khóa bí cung, nếu để cho Thánh Cô biết bản lĩnh võ công của Tiểu Quân thì Thánh Cô đâu cho tại hạ gặp mặt. Đúng không nào?

- Ngươi thật là xảo quỷ.
- Tại hạ chính là Xảo Quỷ kia mà... bây giờ Thánh Cô mới biết hả?

Tiểu Quân chìa tay tới trước mặt Thánh Cô :

- Tiểu Quân quả cũng có bất ngờ khi nghe Thánh Cô đề nghị kết thân phu phụ. Tiểu Quân nhân đó tương kế tựu kế tính thành thân với Thánh Cô mà lấy chiếc chìa khóa bí cung, khỏi phí sức lực, khốn nổi... Thánh Cô lại đòi sính lễ quái dị, khiến Tiểu Quân phải trở mặt.

Tiểu Quân gằn giọng :

- Nào... Thánh Cô đưa chìa khóa bí cung đây, nếu như không muốn Tiểu Quân mạnh tay mạnh chân mà đắc tội với đấng hồng nhan thiên kiều.

Thánh Cô quắc mắt :

- Ngươi thật là trơ trẽn, nhưng để bổn Thánh Cô coi bản lĩnh võ công của ngươi có thắng được “Càn Khôn kiếm khí” của bổn nương không.

Tiểu Quân khịt mũi một tiếng :

- Ôi... Càn khôn kiếm khí của Thánh Cô vốn xuất thân từ Thánh địa “Kinh Đinh tự”. Kiếm khí dù rất lợi hại, dụng khí như kiếm nhưng đâu phải không có chỗ nhược. Tại hạ đã nghiên cứu “Càn Khôn kiếm khí”, thấy cái nhược đó nên không thèm luyện thôi.

Tiểu Quân vừa dứt lời, mắt trợn ngược chỉ còn thấy tròng trắng. Tứ chi giừn giựt, miệng há hốc, té quỵ xuống sàn đá. Chàng giẫy giụa, rên la, hai tay bứt y phục. Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Quân đã tự bỏ hết trang y của mình. Chàng trần truồng quằn quại, xem chừng vô cùng đau đớn.

Tiểu Quân trừng mắt, rít lên the thé :

- Ông trời giết Tiểu Quân rồi... Ông trời giết Tiểu Quân rồi!

Mặc dù thấy Tiểu Quân trần như nhộng trước mắt mình, nhưng Thánh Cô không một chút biểu lộ sự thẹn thùng nào, thậm chí còn nhìn chàng như đóng đinh. Trong ánh mắt của Thánh Cô vả chăng chỉ có một chút ngạc nhiên thoáng ẩn hiện.

Thánh Cô nheo mày :

- Ngươi làm cái trò khỉ gì vậy?

- Ông trời hại Tiểu Quân.

Tiểu Quân dụng trảo công cào xuống mặt đá. Năm đường rãnh sâu hóm lồ lộ dưới mắt Thánh Cô.

Thánh Cô nhìn năm rãnh do trảo công của Tiểu Quân tạo thành, lảm nhảm nói :

- Đàn Chỉ thần công của Xảo Quỷ cũng đáng gờm đấy chứ. Nhưng chỉ biết dụng thần công đó cào xuống đá thôi à?

Tiểu Quân mắt trợn ngược, nhăn nhó nói :

- Võ công của ta có thể hạ nàng trong chớp mắt thôi... Nhưng chẳng may lúc ta sắp... sắp ra tay thì bị độc chất trong đan điền phác tác... Có phải ông trời hại ta không chứ?

Thánh Cô cười khẩy một tiếng :

- Bổn nương cũng tội nghiệp cho ngươi. Bổn nương muốn giải tỏa chất độc cho ngươi... Nhưng sợ ngươi đang giở trò quỷ.

Tiểu Quân nghiến răng ken két :

- Ta đành thúc thủ mà thôi... Võ công của nàng đâu thể sánh với Tiểu Quân này được. Ôi... Tiểu Quân chết bởi chất độc mà chưa kịp thỉnh giáo võ công “Càn Khôn kiếm khí”.

Tiểu Quân cong người lại :

- Ôi ta chết... Ta chết tức tưởi... Tiểu Quân chết tức tưởi ngay trong lúc chuẩn bị động phòng... Ta chết tức tưởi quá.

Tiểu Quân gượng chỉ tay vào mặt Thánh Cô :

- Nàng đúng là có số sát phu...

Chàng ôm Đan điền, rướn người một cách khốn khổ :

- Ôi...

Thánh Cô nghe Tiểu Quân than vãn, mặt thoáng thẹn thùng. Nàng thở hắt ra một tiếng rồi nói :

- Được... Ta sẽ cứu ngươi, xem ngươi còn nói bổn nương có tà khí sát phu hay không.

Thánh Cô dứt lời, vận hóa nội công, tạo thành một bức màn kiếm khí vây bọc toàn thân thể phòng bị Tiểu Quân thừa cơ chớp nhoáng bất ngờ tấn công mình.

Nàng nghiêm giọng nói :

- Bổn nương vận hóa kiếm khí phong tỏa toàn thân, ngươi có định giở trò quỷ cũng không làm gì được bổn nương đâu.

Nàng vừa nói vừa áp ngọc thủ vào đại huyệt Thiên linh cái của Tiểu Quân.

Tiểu Quân cau mày thét toáng lên :

- Đừng... Đừng truyền chân nguyên của nàng vào ta... Đan Điền của ta sẽ bị vỡ tung ra mà chết thôi.

- Ngươi đã trúng chất độc gì mà không thể dụng được chân âm của ta để trục ra ngoài?

Tiểu Quân thở gấp :

- Chất độc ta trúng phải không phải là độc bình thường mà nó là một loại bùa tình của chủ nhân đào hoa động, tận bên Kim quốc cơ.

- Thế có cách gì giải bùa không?

Tiểu Quân chớp mắt nhìn Thánh Cô :

- Bùa tình rất lợi hại... Nếu như Tiểu Quân không được gần nữ nhân, đan điền sẽ vỡ nát ngay lập tức... Chính vì vậy... Tiểu Quân mới kết bạn với nữ nhân mà thôi.

Thánh Cô cau mày :

- Nói như ngươi... ta... ta phải...

Tiểu Quân lắc đầu :

- Không cần Thánh Cô trao thân cho Tiểu Quân... Chỉ cần người ôm ta trong nửa khắc là bùa tình sẽ lắng dịu xuống ngay.

- Thế thì được... Bổn nương sẽ giúp ngươi. Nhưng trước khi ôm ngươi... Bổn nương phải điểm huyệt ngươi trước.

Tiểu Quân gật đầu :

- Thánh Cô cứ tự nhiên điểm huyệt Tiểu Quân.

Thánh Cô liền điểm vào ba đại huyệt kỳ môn của Tiểu Quân khiến tay chân chàng bất động, và không thể vận chuyển nội công.

Tiểu Quân thều thào :

- Thánh Cô hy sinh cho Tiểu Quân như vậy... Ta hứa sẽ lấy Thánh Cô làm phu nhân.

- Nếu ngươi chấp nhận thì phải giết đúng số nhân mạng đó.

- Được... Được... Tiểu Quân sẽ ráng.

Thánh Cô choàng đôi tay ngọc ngà ôm Tiểu Quân vào người nàng.

Tiểu Quân liếc trộm Thánh Cô, nghĩ thầm :

- “Không biết mụ Thánh Cô này là loại nhân hay loại người biến thái gì mà thấy mình trần như nhộng vẫn không tỏ một chút biểu cảm gì. Mình là nam nhân, ả là nữ nhân mà coi bộ chai sạn quá.”

Tiểu Quân rù rì nói :

- Bùa tình tại hạ trúng rất là lợi hại... Thánh Cô ôm như vậy chẳng giúp gì được đâu.
- Ngươi muốn ta ôm như thế nào nữa?

Tiểu Quân nheo mày :

- Thánh Cô còn vận y phục mà... Với lại còn cả vầng kiếm khí bao bọc toàn thân nữa... Phải giải tỏa hai thứ đó hỏa dục của Tiểu Quân mới có thể hạ xuống được.

Thánh Cô cau mày.

Tiểu Quân nhìn Thánh Cô rồi nói tiếp :

- Thánh Cô đã điểm huyệt Tiểu Quân rồi, còn sợ gì nữa.

- Một lần nữa... bổn nương chiều ngươi.

Thánh Cô giải tỏa màn kiếm khí che chắn toàn thân, rồi chút bỏ y phục, ôm ghịt Tiểu Quân. Nàng thủ thỉ nói :

- Như vậy được chứ?

Tiểu Quân gật đầu :

- Được... Được...

Gã nhắm mắt lim dim trông tợ một đứa bé được nằm trong vòng tay săn sóc chiều chuộng của người mẹ.

Tiểu Quân hé mắt nhìn Thánh Cô, rù rì nói :

- Nương nương ôm Tiểu Quân có cảm giác gì không?

Thánh Cô lắc đầu :

- Không!

Tiểu Quân chột dạ, nghĩ thầm :

- “Mụ này chẳng lẽ đã mắc bệnh biến thái lãnh cảm hay sao mà ôm mình trong tư thế này vẫn không chút cảm giác gì.”

Tiểu Quân lí nhí nói :

- Tiểu Quân thì khác... nếu như vào Thánh địa mà cứ được như thế này thì có chết cũng chui đầu vào.

Tiểu Quân vừa dứt lời liền hắt xì một tiếng thật lớn, rồi reo lên :

- Xong rồi... Bùa tình trong cơ thể Tiểu Quân đã hết hiệu nghiệm rồi.

Thánh Cô thả Tiểu Quân ra, vận lại trang y. Nàng nhìn Tiểu Quân bằng cặp mắt lạnh lẽo, vô cảm, tưởng chừng như chưa từng ôm Tiểu Quân bao giờ.

Vận xong trang y, Thánh Cô giải huyệt đạo cho Tiểu Quân.

Tiểu Quân thở dài một tiếng, rồi mới vận lại y phục của mình. Chàng chớp mắt, hóm hỉnh nhìn Thánh Cô :

- Đa tạ Thánh Cô đã giải tỏa bùa tình trong cơ thể Tiểu Quân. Cái ơn này Tiểu Quân sẽ ghi nhớ suốt đời.

Chàng chìa tay đến trước mặt Thánh Cô :

- Còn bây giờ.. Tiểu Quân mong mỏi Thánh Cô giao lại chìa khóa bí cung.

- Ngươi vừa mới được ta ra ơn lại giở mặt à? Nếu như ngươi muốn có chìa khóa bí cung cũng dễ thôi, trong mười hiệp ngươi trụ vững, bổn nương sẽ trao chìa khóa bí cung cho ngươi.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Tiểu Quân không thích thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nữ nhân, nhứt là với những nữ nhân có vẻ đẹp siêu phàm như Thánh Cô.

Nghe chàng nói, Thánh Cô cau mày :

- Thế ngươi sẽ làm cách gì để lấy được chìa khóa bí cung chứ?

Thánh Cô vừa nói vừa lấy chiếc chìa khóa mà Tôn Tử tiên sinh đã trao đặt ngay xuống gờ đá cạnh bên :

- Chìa khóa bí cung đây... Ngươi cứ việc lại lấy.

Nàng vừa nói vừa vận chuyển càn khôn kiếm khí, tạo thành một bức màn kiếm khí vây bọc cơ thể mình.

Thánh Cô thách thức Tiểu Quân :

- Bổn nương thỉnh giáo võ công của Xảo Quỷ.

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại hạ đã nói là không cần động thủ với Thánh Cô mà vẫn có thể lấy được chìa khóa bí cung.

- Vậy sao?

Tiểu Quân gật đầu.

Thánh Cô thoáng biến sắc.

Tiểu Quân mỉm cười :

- Nương nương nhận ra rồi chứ?

- Ngươi... ngươi...

Màn khí kiếm che chắn toàn thân Thánh Cô vút biến mất. Thánh Cô chỉ tay vào mặt Tiểu Quân :

- Ngươi đã giở trò gì với bổn nương?

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Tiểu Quân có giở trò gì đâu... Tại Thánh Cô tự nguyện mà.

Tiểu Quân cười hì hì bước đến bên cạnh Thánh Cô :

- Tiểu Quân đã chuẩn bị từ trước... Thật ra trên đời này làm gì có bùa tình. Chẳng qua Tiểu Quân chỉ giả vờ mà thôi. Thánh Cô ôm Tiểu Quân, vô hình chung bị lây nhiễm một thứ chất độc đặc dị của bản thân Tiểu Quân.

- Chất độc gì?

Tiểu Quân gãi đầu :

- Ái chà. Tiểu Quân cũng chưa biết đặt tên cho chất độc đó là gì. Đại thể thế này, trước đây ba năm, Tiểu Quân ngao du đến đầm Dạ Trạch, tìm một giống quái long theo lời đồn đãi trên giang hồ. Nếu dùng được mật quái long thì trị được chứng phong hàn mà Tiểu Quân mắc phải khi còn nhỏ. Ai dè dùng mật quái long rồi, chứng phong hàn đã không hết còn mang thêm chất độc của Quái long trong kinh mạch.

Chàng xoa tay :

- Trong lúc nương nương ôm Tiểu Quân đã bị độc chất mật quái long từ lỗ chân lông Tiểu Quân thâm nhập qua kinh mạch, dù Tiểu Quân bị điểm huyệt đâu thể ức chế độc chất.

Tiểu Quân lại vuốt mũi lần nữa :

- Cái lỗi này do Thánh Cô nương nương điểm huyệt Tiểu Quân mà ra. Phàm những ai trúng độc mật giao long, nếu không vận công điều hòa, hội nhập mật rồng với huyết lưu thì sẽ bị đứt đoạn kinh mạch mà chết ngay lập tức. Còn như biết tận dụng mật rồng, phối hợp với huyết lưu thì chỉ sau ba ngày vận công điều tức, nguyên khí sẽ tăng tiến vô cùng.

- Lúc này mà bổn nương có thể ngồi tịnh công ba ngày à?

- Chuyện gì đều có cái lợi và cái hại. Thánh Cô mất ba ngày luyện công mà được kỳ phúc, thời gian đó cũng đáng lắm chứ.

- Ngươi thật trơ trẽn và bỉ ổi... Con người chuyện dụng quỷ kế để đắc dụng.

Tiểu Quân cười hề hề, phớt lờ câu nói của Thánh Cô.

- Thánh Cô đừng nóng mà vẻ kiều diễm mất đi. Trong ba ngày Thánh Cô vận công hội nhập mật rồng và huyết lưu, Tiểu Quân không làm phiền Thánh Cô đâu. Tiểu Quân chỉ mượn chiếc chìa khóa bí cung mà thôi.

Tiểu Quân vừa nói vừa nhón lấy chiếc chìa khóa. Chàng nhìn Thánh Cô, hóm hỉnh nói :

- Tại hạ theo bút thiếp của Thánh Cô đến đây để lấy chiếc chìa khóa này, ngỡ rằng chắc khó đoạt lắm, không ngờ đối phó với Thánh Cô cũng dễ quá.

Tiểu Quân xá một xá :

- Tạm biệt... hẹn ngày tái ngộ! Tiểu Quân quay bước toan bỏ đi mới giật mình quay ngoắt lại :

- Ý quên... Tiểu Quân chưa hỏi Thánh Cô lối ra ở đâu. Thánh Cô có thể chỉ cho Tiểu Quân?

Thánh Cô cười mỉm, rồi nói :

- Bây giờ ngươi mới sực nghĩ đến điều đó hả... Chẳng lẽ bổn cô nương tốn bao nhiêu tâm sức lập ra tòa thất này rồi để Xảo Quỷ muốn vào thì vào, muốn đi thì đi à.

Tiểu Quân cau mày :

- Ậy... Tại hạ đâu muốn ở đây làm phiền Thánh Cô trong lúc Thánh Cô bận vận công hội nhập mật rồng vào huyết lưu.

- Dù cho bổn nương có chỉ lối ra cho ngươi, thì ngươi cũng không đi được đâu?

- Tại sao Tiểu Quân không đi được?

- Ngươi không nghĩ đến Thất Thất à?

Tiểu Quân chột dạ hỏi lại :

- Thất Thất... Thất Thất đang ở đâu?

- Sao ngươi tỏ ra lo lắng như vậy? Vẻ mặt lo lắng của ngươi không đúng với Xảo Quỷ chút nào.

Tiểu Quân cười khẩy một tiếng :

- Để cứu Thất Thất... Thánh Cô muốn Tiểu Quân phải làm gì?

- Xảo Quỷ cũng có tình quá đấy chứ.

- Tất nhiên Tiểu Quân phải nặng tình rồi. Tìm được một hồng nhan tri kỷ như Thất Thất tỷ tỷ đâu phải là dễ.

- Thế ngươi có dám hy sinh cái mạng ngươi cho Thất Thất không?

- Ai nói cũng dễ, nhưng khi gặp tình huống mới biết người mà thôi. Thánh Cô cứ nói đi.. Thất Thất đang ở đâu? Dù chỗ đó là chốn tử địa, Tiểu Quân cũng đến.

Thánh Cô mỉm cười, nhìn Tiểu Quân nói :

- Thất Thất đang nằm trong tay Xảo Quỷ đó.

- Thánh Cô muốn nói đến chiếc chìa khóa bí cung.

- Đúng như vậy... Nếu như ngươi lấy chiếc chìa khóa đó đi thì đấng hồng nhan tri kỷ của ngươi coi như mất mạng rồi.

- Tiểu Quân phải đến bí cung.

- Ngươi đi một mình không tới được đâu, mà phải đi với bổn nương mới tới được bí cung.

Tiểu Quân thở hắt ra, rồi nói :

- Bộ Thánh Cô thích đi chung với Tiểu Quân lắm sao?

- Bổn nương muốn cho ngươi thấy nhiều điều hay hơn.

Tiểu Quân gật đầu :

- Thế thì đi.

Chương 40: Kim cung uất hận

Tiểu Quân chỉ bốn nấm mộ nằm ngay bên hẻm núi :

- Đây có phải là bốn ngôi mộ của Tứ trưởng lão Võ Đang phái?

Thánh Cô gật đầu :

- Đúng... Họ chính là Tứ đại trưởng lão của Võ Đang.

- Họ chết chắc đã lâu rồi.

Thánh Cô lắc đầu :

- Chỉ vừa tròn năm thôi.

Tiểu Quân cau mày :

- Vừa tròn một năm?

- Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?

Tiểu Quân khoát tay :

- Tại hạ không suy nghĩ gì đây...

Hai người đi vào hẻm núi. Chắn ngang hẻm núi là một tòa cung bằng đá hoa cương.

Ánh sáng vầng nhật quang phủ xuống tòa cung đó, khoác lên một lớp nhũ vàng óng ánh.

Tiểu Quân ngắm tòa bí cung :

- Tòa bí cung này còn có tên là Kim cung?

Thánh Cô gật đầu :

- Dưới ánh sáng vầng nhật quang, nó là “Kim cung”.

- Thất Thất ở trong tòa bí cung này à?

Thánh Cô mỉm cười, gật đầu :

- Đúng như vậy!

Tiểu Quân liếc nàng :

- Tại hạ hơi nghi ngờ lời nói của Thánh Cô.

- Tại sao ngươi nghi ngờ?

- Tại hạ đã được nghe Nhất Phàm đại sư nói, trong tòa bí cung này chỉ nhốt Linh Địa Huyền Tôn mà thôi.

- Nếu bí cung chỉ để nhốt Linh Địa Huyền Tôn thì sao bổn nương có thể đưa Thất Thất vào trong này được.

Hai người đến trước một cánh cửa đá vô cùng kiên cố, Tiểu Quân lưỡng lự, không biết có nên tra chìa khóa vào lỗ khóa không.

Chàng nhìn Thánh Cô :

- Nếu trong này là Linh Địa Huyền Tôn...

Thánh Cô nhướng mày nhìn Tiểu Quân nói :

- Nếu là Linh Địa Huyền Tôn... Tiểu Quân bỏ mặc Thất Thất à? Ngươi đã từng nói với bổn nương, ai nói cũng dễ nhưng khi gặp tình huống mới biết người thủy chung.

- Trong tòa bí cung này có gì mà Tiểu Quân sợ chứ.

- Bổn nương không nghĩ ngươi sợ.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Dù cho trong tòa bí cung này có lão quỷ Linh Địa Huyền Tôn nhưng chưa hẳn lão đã làm gì được tại hạ.

Tiểu Quân vừa nói vừa tra chìa vào lỗ khóa, để khởi động cơ quan khai thông thạch môn.

Hú... hú... hú... hú...

Tiếng hú lồng lộng phát ra từ tòa Kim cung, tiếng hú đó tiềm ẩn một nội lực kinh hồn, ngay cả tòa Kim cung kiên cố tưởng chừng như phải lung lay bởi tiếng hú khủng khiếp đó.

Tiểu Quân vừa nghe tiếng hú, vô hình chung theo phản xạ thối luôn về sau một trượng.

Thánh Cô bật cười khanh khách, nhìn Tiểu Quân nói :

- Xảo Quỷ sợ à... Chỉ một tiếng hú mà ngươi sợ sao?

Tiểu Quân trừng mắt nhìn nàng :

- Bộ nàng không sợ à? Tại hạ thì sợ rồi đó.

- Nếu ngươi sợ thì để bổn nương mở thạch môn cho.

Tiểu Quân khoát tay :

- Khỏi mở... Khỏi mở... Tiểu Quân không muốn thấy mặt người trong Kim cung nữa đâu.

- Người đó rất quen với ngươi đó, có gì mà ngươi sợ chứ.

Tiểu Quân nheo mày, rồi phì cười :

- Linh Địa Huyền Tôn thì Tiểu Quân này không quen rồi.

- Ngươi có chắc là Linh Địa Huyền Tôn không?

- Nếu không phải là Linh Địa Huyền Tôn thì còn ai nữa. Chỉ có lão ma đó mới có nội lực thâm hậu khủng khiếp như vậy.

Thánh Cô lắc đầu :

- Y không phải là Linh Địa Huyền Tôn đâu.

Thánh Cô vừa nói vừa xoay chìa khóa khởi động cơ quan khai thông thạch môn.

Tiếng rè rè phát ra từ lỗ khóa, Tiểu Quân ngỡ như trong tòa Kim cung kia có bầy ong khổng lồ chực chờ xông ra. Chàng âm thầm vận công để đề phòng bất trắc.

Thạch môn mở toang, ánh sáng chói chang hắt ra ngoài Thạch môn, cùng với mùi xú khí hôi tanh nồng nặc. Tiểu Quân phải che mắt, và xém chút đã nôn ọe. Chàng đoán chắc trong tòa Kim cung này đích thị là lão ma Linh Địa Huyền Tôn, một quái nhân vương đã nhuộm máu giang hồ.

Thánh Cô lấy túi phấn vung vào trong bí cung. Mùi phấn thơm xua tan ngay mùi xú khí khó ngửi.

Tiểu Quân còn đang thắc mắc tự hỏi :

- “Chẳng lẽ ả Thánh Cô này lại vào bí cung nhốt Linh Địa Huyền Tôn à”.

Sự thắc mắc của Tiểu Quân còn đang trong đầu thì nghe giọng nam nhân trong bí cung cất lên :

- Ngũ Phương Đài... Nàng đến đó à.. Ngũ Phương Đài.

Tiểu Quân nghe giọng nam nhân đó, đôi mày lưỡi kiếm cau hẳn lại. Giọng nam nhân này chàng nghe rất quen, chẳng lẽ Linh Địa Huyền Tôn mà lại quen với chàng sao.

Thánh Cô nhìn lại Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ, chúng ta vào chứ?

Tiểu Quân vừa tò mò vừa thắc mắc vô cùng. Chàng bước đến bên cạnh Thánh Cô rù rì hỏi :

- Thánh Cô tên là Ngũ Phương Đài à?

Thánh Cô gật đầu :

- Đó là tên cúng cơm của bổn nương.

Tiểu Quân cười hì hì :

- Tại hạ xem ra người... Ý, Linh Địa Huyền Tôn rất quen biết với Thánh Cô. Lão ngửi mùi phấn hương đã gào lên the thé rồi, y như...

Thánh Cô quắc mắt nhìn trừng Tiểu Quân :

- Xảo Quỷ muốn nói y như gì?

Tiểu Quân gãi đầu :

- Tôi ngỡ lão Linh Địa Huyền Tôn rất nhớ Thánh Cô đó.

- Lão nhớ mặc lão.

Thánh Cô bước vào trong Kim cung, Tiểu Quân còn lưỡng lự đứng bên ngoài.

Thánh Cô quay lại :

- Thế nào Xảo quỷ... Không muốn vào diện kiến người thân à?

- Tất nhiên phải vào rồi!

Hai người bước vào tòa Kim cung, ngay lập tức Thánh Cô khởi động cơ quan đóng Thạch môn. Tiểu Quân la toáng lên :

- Thánh Cô sao lại đóng cửa bí cung chứ? Đóng cửa rồi thì làm sao có đường thoát ra khi bị lão ma kia...

- Nếu như có chết thì bổn nương và Xảo Quỷ cùng chết chung, có gì ngươi phải sợ chứ.

Nàng mỉm cười, dùng cách không chỉ điểm vào một gò đá. Tiếng rì rì lại cất lên, vách đá Kim cung chuyển động tách ra làm hai.

Khi cơ quan khởi động ngừng hẳn, Tiểu Quân mới nhận ra hán nhân tóc xỏa che dung diện, quần áo tả tơi, tay chân đều bị xích vào vách đá.

Hán nhân ngẩng mặt lên nhìn Thánh Cô, miệng lẩm nhẩm :

- Ngũ Phương Đài...

Vừa thấy khuôn mặt của hán nhân đó, Tiểu Quân tròn mắt buột miệng thốt :

- Đồng Mã Kỳ...

Chàng quay ngoắt lại Thánh Cô Ngũ Phương Đài :

- Thánh Cô... Người này chính là Đồng Mã Kỳ mà.

- Đúng như vậy.. Y chính là Đồng Mã Kỳ.

- Tại sao y lại bị giam trong Kim cung này?

Tiểu Quân rùng mình một cái khi thấy chung quanh Mã Kỳ là những khúc xương trắng hếu, chàng dời tinh nhãn vào đôi tay họ Đồng. Hai bàn tay thanh tú của gã hôm nào giờ đã biến đổi qua màu tím tái của xác chết. Tiểu Quân nghĩ thầm :

- “Chẳng lẽ Đồng Mã Kỳ luyện Lôi Âm ma công nên mới bị giam vào tòa Kim cung này”.

Tiểu Quân buột miệng gọi :

- Đồng huynh... Đồng Mã Kỳ huynh...

Nghe Tiểu Quân gọi đúng tên mình, Đồng Mã Kỳ ngước mắt nhìn chàng.

Tiểu Quân chỉ vào mặt mình :

- Đồng huynh nhận ra Tiểu Quân này không?

Đồng Mã Kỳ chớp mắt một cái :

- Tiểu Quân... Sao ngươi lại vào đây?

Thánh Cô nhìn Đồng Mã Kỳ nói :

- Y vào đây để thành thân với Ngũ Phương Đài.

Đồng Mã Kỳ nhăn nhó, rồi há hốc miệng có hai cánh môi thâm xì, và bốc mùi xú khí. Hắn gào lên :

- A... A... A... A

Nội lực bởi tiếng thét của Đồng Mã Kỳ khiến thính nhĩ Tiểu Quân lùng bùng, chàng lùi luôn hai bộ.

Tiểu Quân nghĩ :

- “Nếu như Đồng Mã Kỳ không bị xích thì khi gã phẫn nộ không một ai có thể là đối thủ của gã.”

Tiểu Quân khoát tay khi Đồng Mã Kỳ vừa dứt tiếng hú :

- Không có đâu... Đồng huynh đừng hiểu lầm... Đừng nghe Thánh Cô Ngũ Phương Đài nói. Tiểu Quân có phu nhân rồi.

Chàng quay ngoắt lại Thánh Cô :

- Ê.. Sao Thánh Cô lại nói năng bậy bạ như vậy chứ, để Đồng huynh đây hiểu lầm thì sao.

- Thế ngươi đã không từng nói sẽ trở thành tướng công của ta à?

- Không, không... Nhất định là không rồi.

Thánh Cô nheo mày.

Tiểu Quân quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Đồng huynh vào đây từ lúc này vậy?Đồng Mã Kỳ dời nhãn quang sáng ngời về phía Thánh Cô.

Tiểu Quân lí nhí nói với họ Đồng :

- Đồng huynh yêu Ngũ Phương Đài Thánh Cô à? Thấy ánh mắt của Đồng huynh là Tiểu Quân nhận ra ngay tâm tình bên trong của Đồng huynh với Thánh Cô rồi. Tiểu Quân không xen vào đâu, để Tiểu Quân ra ngoài cho hai người tâm sự.

Tiểu Quân vừa toan quay bước thì Thánh Cô đã cản lại :

- Xảo Quỷ đâu đi được...

- Tiểu Quân không đi được à... Ậy... Ta không muốn nghe tâm tình của hai vị đâu... Kỳ cục lắm.

Tiểu Quân phủi tay :

- Tại hạ ở đây chỉ bất tiện cho hai vị mà thôi.

Thánh Cô thộp trảo công vào hổ khẩu Tiểu Quân :

- Ta muốn ngươi ân ái với ta trước mặt Đồng Mã Kỳ.

Tiểu Quân lắc đầu nguầy nguậy :

- Đâu có được... Đâu có được... Thánh Cô là người yêu của Đồng huynh. Huống chi Tiểu Quân lại có độc quái long trong người Thánh Cô không nhớ à ?

Tiểu Quân rụt lại.

Thánh Cô trừng mắt nhìn Tiểu Quân :

- Nếu ngươi không tuân theo mệnh lệnh của ta, bổn nương sẽ đưa Thất Thất vào đây làm thức ăn cho gã họ Đồng này.

- Đồng Mã Kỳ... ăn thịt người hả... Thiệt không?

- Tiểu Xảo không nhìn cánh tay của y à?

- Đúng rồi... Đồng Mã Kỳ đã luyện Lôi âm ma công?

- Đúng vậy đó.

- Tại sao y lại ra nông nỗi này?

Tiểu Quân quay ngoắt lại Đồng Mã Kỳ :

- Đồng huynh sao lại...

Đồng Mã Kỳ trừng mắt nhìn Tiểu Quân. Y từ từ dời nhãn lực trở lại Ngũ Phương Đài.

Tiểu Quân thấy ánh mắt của Đồng Mã Kỳ, đoán thầm chắc chắn Đồng Mã Kỳ có uẩn khúc gì trong lòng. Chàng nhìn Thánh Cô Ngũ Phương Đài :

- “Chắc chắn Ngũ Phương Đài đã dùng sắc đẹp khuyến dụ Đồng Mã Kỳ thụ huấn võ công của Linh Địa Huyền Tôn, cho nên gã mới ra nông nỗi này.”

Thánh Cô bất ngờ chỉ tay vào mặt Đồng Mã Kỳ :

- Chính gã đã biến ta trở thành Thánh Cô Kim Sa phái.

Tiểu Quân buột miệng thốt :

- Thế thì tốt quá, đâu có gì?

Thánh Cô trừng mắt nhìn chàng. Tiểu Quân rùng mình khi nhận ra sát khi ngập tràn trong đáy mắt Thánh Cô Ngũ Phương Đài.

- Hai mươi năm trước nội tổ của Đồng Mã Kỳ làm cỏ Diên Hồng phái đoạt bí kíp “Lôi Âm ma công” đặng luyện thuật trường sinh bất tử. Hai mươi năm sau đến lượt Đồng Mã Kỳ tiếp tục theo vết xe của nội tổ hắn.

- Thánh Cô chính là người của Diên Hồng phái còn lại?

- Ta không nói ngươi cũng có thể đoán được.

- Linh Địa Huyền Tôn đã bị giam vào bí cung này rồi, Thánh Cô đâu còn hận thù nữa.

- Hai mươi năm chữ hận của bổn nương cao như Thái sơn, sâu như vực thẳm, làm sao ta không hận được.

Ngũ Phương Đài nhìn Tiểu Quân :

- Tòa Kim cung này của Diên Hồng phái tạo ra, nơi chế tác bí kíp “Lôi Âm ma công” để luyện thần đan hoàn dược. Rất tiếc chính vì bí kíp đó mà giang hồ hắc bạch không để yên cho Diên Hồng phái.

- Chẳng lẽ tà công mà thiên hạ lại ham muốn vậy sao?

- Đã là người trong võ lâm ai chẳng ham muốn bí kíp tuyệt công chứ. Thiên hạ chỉ biết một điều, luyện được “Lôi Âm ma công” thì có thể độc bá võ lâm chứ đâu có cần nghĩ đến hậu quả.

- Bây giờ thì cũng biết rồi.

- Tất cả mọi người đã biết, nhưng Diên Hồng phái có còn không?

- Cái lỗi đó thuộc về Linh Địa Huyền Tôn?

- Không phải... Cái lỗi đó thuộc về mọi người.

Tiểu Quân cau mày :

- Chính tại hạ nghe Nhất Phàm đại sư nói.

- Ai có thể nói được sự thật chứ.

- Sự thật như thế nào?

- Tất cả các môn phái đều kéo đến đây để đoạt bí kíp Lôi Âm ma công chứ không phải một mình Linh Địa Huyền Tôn. Chỉ còn ta là người duy nhất sống sót chờ đến ngày hôm nay.

Tiểu Quân liếc Đồng Mã Kỳ, rồi quay lại Thánh Cô Ngũ Phương Đài :

- Chẳng lẽ Nhất Phàm đại sư nói dối sao?

- Lão không dám nói sự thật. Hoặc lão sợ Thiếu Lâm mang tiếng thị phi với thiên hạ.

- Vậy sự thật như thế nào?

Ngũ Phương Đài nhìn Đồng Mã Kỳ, thở dài một tiếng rồi ôn tồn kể lại :

- Linh Địa Huyền Tôn cùng với Võ Đang tứ đại trưởng lão, và cao tăng Thiếu Lâm Tuệ Thông cùng tám vị Chưởng môn đại phái kéo đến Kim cung Diên Hồng phái để đoạt bí kíp Lôi Âm ma công. Họ đã làm cỏ tất cả người của phái Diên Hồng, rồi tranh giành nhau vào bí cung. Linh Địa Huyền Tôn là người võ công cao cường nhất chiếm được bí cung. Lão đã luyện Lôi Âm ma công và trở ra ngoài giang hồ với mục đích độc bá võ lâm.

Thánh Cô đảo mắt nhìn một lượt quanh bốn vách đá. Nàng dời mắt trở lại Tiểu Quân :

- Sau khi vẫy vùng trong thiên hạ với võ công tàn độc “Lôi Âm ma công”, lão mới phát hiện sự kỳ dị của môn công phu này. Nếu ở trong tòa bí cung này thì tâm thần minh mẫn, còn ra khỏi nơi đây thần trí như người tẩu hỏa nhập ma. Chính vì lẽ đó mà Linh Địa Huyền Tôn mới quay trở lại Kim cung để tìm phương thức hóa giải khỏi bị tẩu hỏa nhập ma. Lợi dụng điều đó, Võ Đang đã khóa kín Kim cung nhốt lão trong tòa cung này luôn để ép bức lão phải nói khẩu quyết Lôi Âm ma công.

Tiểu Quân nhìn Thánh Cô :

- Chắc chắn Linh Địa Huyền Tôn không nói.

- Đúng như vậy.

- Và Thánh Cô đã trở lại bí cung này để đoạt lại bí kíp kia.

Thánh Cô nhìn Đồng Mã Kỳ :

- Ta không quay lại một mình, mà đi chung với Đồng Mã Kỳ.

- Đi chung với Mã Kỳ, Thánh Cô có mục đích?

Nàng gật đầu :

- Đúng như vậy. Ta sợ rằng Linh Địa Huyền Tôn còn sống tất sẽ truyền thụ bí kíp kia cho Đồng Mã Kỳ, nhưng may mắn lão đã chết. Và bốn lão Tứ đại Kim cương của Võ Đang cũng được bổn nương đưa về chín suối.

- Đồng huynh đây không biết nương nương là người duy nhất còn lại của Diên Hồng phái?

- Dù gã có biết cũng không nỡ giết ta.

- Đồng huynh yêu Thánh Cô.

- Gã si mê ta thì đúng hơn.- Thánh Cô đưa Đồng Mã Kỳ vào đây để thụ giáo võ công?

- Ta muốn như vậy.

- Ý của Thánh Cô như thế nào?

Thánh Cô mỉm cười, rồi nói :

- Xảo Quỷ muốn biết ý của Ngũ Phưong Đài này lắm à?

- Tại hạ cảm nhận có điều gì đó Thánh Cô còn dấu Tiểu Quân.

- Bây giờ Tiểu Quân đã ở đây rồi, ta đâu muốn dấu nữa làm gì.

- Thánh Cô có thể nói cho Tiểu Quân biết được không?

- Tất nhiên ta sẽ nói chứ. Ý của ta là muốn biết tòa Kim cung này thành mồ chôn của thiên hạ.

Tiểu Quân thoáng biến sắc :

- Thánh Cô biết quần hùng sẽ kéo đến đây?

Nàng gật đầu :

- Tiểu Quân đã đến đây thì đương nhiên quần hùng sẽ kéo đến. Ngày xưa quần hùng võ lâm đến Diên Hồng bí cung để làm cỏ người phái Diên Hồng. Hôm nay quần hào kéo đến đây để biến thành những oan hồn vất vưởng.

Tiểu Quân gõ trán mình :

- Ui cha... Sao ta ngu quá không nghĩ ra nhỉ? Trước đây Thánh Cô cho người truy sát Tiểu Quân cốt để Tiểu Quân truy nguyên căn cơ mà tự thân mò đến bí cung này đặng làm mồi nhử quần hào.

- Bây giờ Tiểu Quân mới hiểu mục đích của ta à?

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Nàng hại Tiểu Quân rồi!

Chàng liếc Đồng Mã Kỳ :

- Khi quần hào kéo đến, chỉ cần Thánh Cô thả Đồng Mã Kỳ ra. Y sẽ trở thành sát nhân vương giết tất cả mọi người.

Thánh Cô gật đầu.

Tiểu Quân trừng mắt nhìn nàng :

- Sao Thánh Cô ác quá vậy?

- Nếu ngươi là Ngũ Phương Đài... Ngươi có ác không?

- Nhưng những người sắp đến đây đâu có đắc tội gì. Những người có tội đều chết rồi.

- Ta không nghĩ người có tội mà là môn phái có tội.

Tiểu Quân gãi đầu. Chàng chắp tay sau lưng bước đến bên cạnh Thánh Cô :

- Thánh Cô có lẽ phải thất vọng thôi.

Nàng nheo mày :

- Ta thất vọng sao?

Nàng cười khẩy rồi nói :

- Ta nghĩ mình không thất vọng đâu.

- Tại hạ nói Thánh Cô sẽ thất vọng mà. Bởi quần hào sẽ không bao giờ đến đây đâu.

Thánh Cô Ngũ Phương Đài cười khẩy, nhìn Tiểu Quân :

- Lời nói của Xảo Quỷ, giờ ta đâu có tin nữa. Ta cảm nhận quần hào đang lũ lượt kéo đến.

Tiểu Quân bất ngờ vươn trảo thủ áp vào yết hầu Thánh Cô Ngũ Phương Đài.

Thánh Cô trừng mắt nhìn chàng :

- Ngươi muốn giết ta à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Nếu như nàng không bỏ ý tưởng biến tòa bí cung này thành mồ chôn quần hào thì Tiểu Quân sẽ giết nàng trước khi thảm kịch xảy ra.

- Tiểu Quân chắc chắn giết ta chứ?

- Tại sao Tiểu Quân không dám giết Thánh Cô chứ?

Giọng của Tiểu Quân vừa nghiêm vừa lạnh.

Thánh Cô nhắm mắt lại :

- Nào, ngươi cứ ra tay đi!

- Nàng không quí cái mạng mình à?

- Ta đang chờ ngươi giết đây. Nếu ngươi giết ta thì coi như ngươi chôn thây trong tòa bí cung này.

Tiểu Quân thở hắt ra một tiếng :

- Được rồi... Ta không giết nàng, để ta lấy mạng Đồng Mã Kỳ vậy.

Tiểu Quân thả tay xuống, dời nhãn lực về phía Đồng Mã Kỳ.

Thánh Cô ôn nhu nói :

- Ngươi có bản lĩnh thì cứ giết Mã Kỳ. Ngươi nên nhớ một điều, chỉ cần tay của Mã Kỳ chạm vào ngươi thôi, mạng của ngươi sẽ mất ngay lập tức, thứ hai đừng để cho y chộp trúng, gã sẽ xé xác ngươi ra đó.

Thánh Cô cười khẩy.

Tiểu Quân quay lại đối nhãn với nàng.

Thánh Cô nói :

- Sao Xảo Quỷ lại lưỡng lự?

- Ta cũng không nỡ lấy mạng người này.

- Không lấy mạng Mã Kỳ thì thảm kịch sẽ xảy ra đó.

Thánh Cô đặt tay lên vai Tiểu Quân :

- Đừng nên lưỡng lự... Lưỡng lự chỉ chuốc lấy sự thất bại mà thôi.

- Ngũ Phương Đài... sao nàng bức ép Tiểu Quân đến đường cùng vậy?

- Ta đâu có bức ép Tiểu Quân.

Thánh Cô quay lưng thả bước ra ngoài gian thạch phòng giam Đồng Mã Kỳ. Tiểu Quân lẽo đẽo theo sau lưng nàng. Trong khi đó, Đồng Mã Kỳ thét gọi :

- Ngũ Phương Đài... Ngũ Phương Đài!

Thánh Cô thản nhiên như chẳng hề nghe lời gào thống thiết của Đồng Mã Kỳ, mà thản nhiên khởi động cơ quan bí mật khép vách tường về như cũ.

Ngũ Phương Đài nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Nếu lúc nãy ngươi cương quyết lấy mạng ta thì ngươi đã...

Nghe Thánh Cô nói, bất giác Tiểu Quân nhìn lại mình. Vẻ mặt chàng thất sắc khi thấy y phục đã bị đục năm lỗ nhỏ cỡ đầu cây đũa.

Thánh Cô lạnh lùng nói :

- Chỉ cần tay Xảo Quỷ chạm vào yết hầu ta, Đan điền ngươi cũng vỡ nát. Ta chết, ngươi chết, thảm họa còn thảm khốc hơn, bởi cái chết của ta mãi mãi tiềm ẩn trong thần trí của Đồng Mã Kỳ.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Ngũ Phương Đài... Tiểu Quân có một đề nghị.

- Xảo Quỷ muốn đề nghị gì?

- Nếu nàng từ bỏ ý định trả thù... Tiểu Quân sẽ cùng nàng rời bỏ giang hồ...

Thánh Cô Ngũ Phương Đài mỉm cười, nhìn Tiểu Quân nói :

- Xảo Quỷ vì chữ tình với ta hay vì sinh mạng của các cao thủ Võ Đang, Thiếu Lâm và tám đại phái?

Nghe Phương Đài nói, mặt Tiểu Quân sa sầm xuống.

Thánh Cô Ngũ Phương Đài tằng hắng rồi nói tiếp :

- Ta không thích một cái xác biết thở mà chẳng có hồn sống bên cạnh mình.

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Tiểu Quân không ép nàng không được.

Tiểu Quân vừa nói vừa hoành thân thi triển Di Hình Tướng áp sát vào Thánh Cô.

Tâm của Tiểu Quân là muốn khống chế nàng, rồi tìm cách phá vỡ kế hoạch giết người của Ngũ Phương Đài.

Tiểu Quân vỗ trảo công toan khống chế mệnh môn đối phương nhưng Phương Đài chỉ hơi đảo bộ đã thoát ra khỏi thế trảo của Tiểu Quân một cách dễ dàng.

Nàng mỉm cười với Tiểu Quân :

- Bây giờ Xảo Quỷ mới để lộ bản lĩnh của mình đấy.

Phương Đài vừa nói vừa di chuyển bộ pháp theo thế “Tập Bộ Đàng Không”, trông tợ một cánh bạc phiêu diêu khoáng đạt vô cùng. Cùng với bộ pháp “Tập Bộ Đàng Không”, thì hai mảnh lụa trắng phồng ra tạo thành một gọng kéo, quất ngược trở lại Tiểu Quân nhanh không thể tưởng.

Tiểu Quân chỉ kịp xoay mình dẫn chưởng, ngáng đỡ mảnh lụa đó.

Chát...

Hổ khẩu của chàng tê buốt như có bầy kiến bò trong kinh mạch. Tiểu Quân bất giác lùi lại hai bộ. Trong khi đó Thánh Cô cũng thâu hồi thế công, vẻ mặt vô cùng trang trọng, bởi cảm nhận toàn thân mình nóng ran.

Nàng đỏ mặt nhìn Tiểu Quân chằm chằm :

- Nam nhân như Xảo Quỷ thật là đê tiện.

Tiểu Quân vuốt mũi cười hề hề :

- Nàng bị độc chất quái long công phá rồi phải không? Tại nàng dụng đến chân ngươn mà chưa hội nhập độc chất quái long vào huyết lưu. Nàng cứ tự nhiên đi.

Thánh Cô quắc mắc. Bất thần nàng cách không điểm chỉ vào gò đá sau lưng mình.

Cả tòa bạch cung như chuyển động. Tiểu Quân chưa biết chuyện gì xảy ra thì một vách đá từ trên trần sập xuống ngăn chàng với Thánh Cô.

Tiểu Quân thét lớn :

- Ngũ Phương Đài... Nàng giam ta sao?

- Ngươi tạm thời ở trong đó đi. Nhưng ta cũng không quên cho ngươi thị nhãn cảnh thảm tử của quần hào trung nguyên đâu.

Tiểu Quân vỗ chưởng vào vách đá :

- Ngũ Phương Đài, thả ta ra đi... Tiểu Quân hứa sẽ lấy nàng làm vợ đó.

- Ha... ha... ha... ha! Ta đâu còn thích thú nữa. Ta không muốn một xác chết thở bên cạnh ta. Thất Thất sẽ đến với ngươi.

- Phương Đài Thánh Cô... Mở cửa cho Tiểu Quân đi. Ta có chuyện hệ trọng muốn nói với nàng.

- Ta không muốn nghe nữa. Ai cũng muốn giết Phương Đài này... Ngay cả ngươi, một người không bao giờ muốn tay dính máu cũng muốn giết ta.

Nàng rít lên bằng chất giọng cay đắng, hằn học :

- Không... Không... Ta không còn gì nữa. Ta muốn thấy máu của tất cả lũ các ngươi để tế oan hồn vất vưởng của Diên Hồng phái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau