LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Xảo ngôn quỷ kế

Mặc dù cho Tiểu Linh thét gào, Tiểu Quân mặc nhiên như chẳng hề có chuyện gì. Y nghĩ thầm :

- “Nàng càng gào lớn chừng nào Tiểu gia càng sớm thoát khỏi gian thạch phòng cầm cố này chứng nấy.”

Tiểu Quân vừa nghĩ vừa liếc mắt nhìn ô cửa tò vò. Tấm màn nhung chắn ngang phập phồng, chứng tỏ có người đang thở phà vào tấm màn đó.

Tiểu Quân ghé vào tai Tiểu Linh, truyền âm nhập mật nói :

- Tiểu gia còn những hơn chục con thạch sùng, con nào cũng mập ú, ta sẽ bỏ chúng vào miệng nàng.

Tiểu Linh há hốc miệng.

Tiểu Quân bất ngờ khều ngón trỏ áp lên hai cánh môi của nàng.

Tiểu Linh thét lớn :

- Cứu tôi với...

Có tiếng động ngay sau bệ thờ, Tiểu Quân nhanh như con chim cắt lướt băng lên trần phòng, trổ luôn bộ pháp Di Hình Tướng lướt về chỗ phát ra tiếng động.

Quả đúng như Tiểu Quân nghĩ, Tôn Tử không thể bàng quan tọa thị sau những tiếng hét hãi hùng của Tiểu Linh. Lão không còn cách nào khác, phải mở cơ quan bí mật để lẻn vào coi chừng Tiểu Linh.

Bệ thờ vừa trượt qua một bên, lộ một cái hốc vừa đủ một người chui qua.

Tôn Tử dáng người thấp bé, vận bạch y lú đầu qua. Không hiểu lão thi triển tuyệt pháp gì mà thân ảnh như một con lươn thoắt một cái đã chui tọt vào trong thạch phòng.

Tôn Tử vừa chui qua khỏi hốc đá, thì Tiểu Quân đã dùng Tục Hoàn Cốt lẻn ra ngoài.

Mặc dù Tiểu Quân chủ động dùng Tục Hoàn Cốt tránh mặt Tôn Tử nhưng lão vẫn phát hiện ra hành tung của Tiểu Quân.

Lão thốt lên :

- Y... Tiểu Quân... Ngươi tính kế tẩu đào vi thượng à?

Tôn Tử vừa nói vừa vươn cầm nã thủ. Thủ pháp của lão kỳ dị vô cùng, chỉ thoắt một cái, cánh tay như dài ra thêm hai bộ thộp vào cổ chân Tiểu Quân.

Tôn Tử vừa thộp vừa nói :

- Tiểu Quỷ chạy đâu thoát khỏi tay lão chứ.

Lão vừa dứt lời thì Tiểu Linh lại thét rú lên, cũng vừa lúc đó Tôn Tử cảm nhận cổ chân Tiểu Quân mềm nhũn ra như không có xương.

- Y...

Chỉ một chút phân tâm của lão thôi, Tiểu Quân đã rút chân kéo ra ngoài chỉ chừa lại cho lão Tôn Tử chiếc giày mà thôi.

Tiểu Quân cười khúc khích nói :

- Của sính lễ của Tiểu Quân gởi cho Đồng cô nương đấy.

Tiểu Quân lẻn ra ngoài, vừa mừng vừa tức cười. Y nghĩ thầm :

- “Không ngờ mình lặn lội từ Trường An đến Quỷ Đầu sơn chỉ vì việc cưới vợ mà thôi.”

Tiểu Quân vừa nghĩ vừa trổ khinh thuật theo hang động thứ hai thoát ra ngoài. Trong ý niệm quyết định ly khai khỏi Quỷ Đầu sơn này.

Tiểu Quân ra đến cửa hang thì sửng sốt khi thấy độ ba mươi hình nhân xếp theo các phương vị trận đồ án ngữ tám phương tứ hướng.

Gã gãi đầu :

- Lão Tôn Tử quả là cẩn thận.. Hình như lão biết trước những ý định của mình.

Tiểu Quân nhìn những hình nhân mà bối rối. Còn đang lưỡng lự chẳng biết có nên thâm nhập vào trận pháp để ly khai khỏi Quỷ Đầu sơn hay không. Tiểu Quân do dự bởi biết trận pháp này đâu phải tầm thường, vì nó được dựng ra do Bốc tú tài.

Gã nghĩ :

- “Những hình nhân kia có công năng như thế nào đây?”

Tiểu Quân thở dài một tiếng.

Gã vừa thở dứt thì Tôn Tử và Tiểu Linh từ trong thạch động lướt ra.

Tôn Tử tay cầm chiếc giày của Tiểu Quân, miệng cười hì hì, nhìn Tiểu Quân nói :

- Võ công thần trí xuất quỷ nhập thần của Xảo Quỷ Tiểu Quân mà không dám xông qua trận pháp đồ hình của lão à?

Tiểu Quân quay lại, đáp lời Tôn Tử bằng nụ cười ngạo mạn.

Tôn Tử thấy gã cười, sắc mặt sa sầm hẳn xuống :

- Tiểu Quỷ... Ngươi cười cái gì?

Tiểu Quân vuốt mũi, liếc Tiểu Linh rồi nói :

- Không dấu gì lão tiền bối, trận pháp đồ hình này đối với vãn bối đâu có đáng gì. Tiểu bối chỉ vỗ tay một cái thôi sẽ thoát đi dễ dàng, nhưng ra đến đây sực nghĩ đến thê thiếp và món sính lễ của vãn bối đã trót dâng nạp, đành phải đứng đợi mà thôi.

- Ngươi nói... Ngươi đứng đợi Tiểu Linh à?

- Người xưa có câu xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử.

Tiểu Linh quắc mắt nhìn Tiểu Quân, nói gằn từng tiếng :

- Ngươi nói vậy có ý gì?

Phớt lờ giọng cay độc của nàng, Tiểu Quân vẫn cợt nhả :

- Nàng không hiểu nữa à... Nếu như ta xông qua trận đồ hình, nhỡ bị thảm tử, theo lễ giáo luân thường, nàng cũng phải chết theo ta.

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Tiểu Quân không nỡ nhìn nàng tuổi còn son sắc mà lại chết yểu nên đành phải đứng đợi ở đây.

Y quay lại Tôn Tử :

- Nếu lão tiền bối không chấp nhận giao ước hôn phối nữa mong lão tiền bối gởi lại sính lễ của vãn bối.

Tôn Tử tròn mắt :

- Ngươi có mang gì đến đâu mà đòi lão phu giao lại sính lễ.

Tiểu Quân cười hì hì :

- Thì... Thì sính lễ của tiểu bối đơn giản lắm...

Tôn Tử gằn giọng :

- Được rồi... Sính lễ của ngươi là thứ gì ngươi nói đi. Lão phu trả lại cho ngươi rồi đưa ngươi về chín suối chầu Diêm chúa một lượt.

Tiểu Quân gãi đầu.

Y nghĩ thầm :

- “Nhân tiện lão Tôn Tử đang tức giận mình thì thoái thác luôn cuộc hôn nhân kỳ quặc này.”

Tiểu Quân vừa nghĩ vừa nheo mắt nhìn Tôn Tử :

- Sính lễ của tiểu bối chính là món tiền bối đang xách trên tay đó.

Tiểu Quân có ngờ đâu sau câu nói đó, sắc mặt của Tôn Tử thẹn như trái chín. Lão giơ chiếc giày của Tiểu Quân lên, nói :

- Ngươi nói chiếc giày thúi này là sính lễ cưới Tiểu Linh à?

Lão gằn giọng :

- Ngươi lặp lại đi... có phải vậy không?

Thấy sắc diện và giọng nói của Tôn Tử, Tiểu Quân thoáng chột dạ. Xem ra tình hình này dám lão Tôn Tử có thể bức ép Tiểu Quân đến cùng.

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Tiểu Quân vẫn chống chế :

- Không dấu gì Tôn Tử tiền bối, Tiểu Quân chỉ thuộc hạng hạ nhân trong giang hồ nên còn mỗi đôi giày đi cưới vợ mà thôi.

Tiểu Quân vừa dứt lời, Tôn Tử quẳng luôn chiếc giày về phía Tiểu Quân :

- Được... Lão phu trả cho ngươi nè.

Chiếc giày của Tiểu Quân thoát khỏi bàn tay khẳng khiu của Tôn Tử lướt về phía Tiểu Quân.

Tiểu Quân toan đưa tay chộp chiếc giày đó thì Tiểu Linh thét lớn :

- Coi chừng...

Tiếng thét của Tiểu Linh khiến Tiểu Quân thót một cái, cùng lúc đó kịp thấy hai tay Tôn Tử như một con rối lắc lư qua lại.

Tiểu Quân nghĩ thầm :

- “Lão làm trò gì thế nhỉ?”

Ý niệm còn đọng trong đầu thì chiếc giày đột nhiên linh hoạt hẳn lên như có linh cảm, đập thẳng vào mặt Tiểu Quân.

Mặc dù bất ngờ bị chiếc giày tấn công, nhưng Tiểu Quân kịp lướt về sau hai bộ tránh trong đường tơ kẽ tóc.

Chiếc giày nện luôn xuống đất.

Bình...

Tiểu Quân giật mình khi cường lực do chiếc giày tạo ra hình thành một cái hố to bằng miệng chiếc nia.

Chiếc giày đánh hụt Tiểu Quân, lại ngóc đầu lên chẳng khác nào con quái vật dị hình dị dạng. Trong khi đó Tiểu Quân cứ lõ mắt đứng nhìn.

Tiểu Quân sực thấy hai tay Tôn Tử khua nhẹ một cái, chiếc giày lại lao thẳng về phía Tiểu Quân tấn công tiếp. Bây giờ thì Tiểu Quân mới hiểu vì sao chiếc giày của gã lại có linh cảm biết tấn công, chẳng qua nó được điều khiển bởi nội kình chân ngươn nguyên khí của lão Tôn Tử.

Nghĩ được ra điều đó, Tiểu Quân mới hối tiếc lúc nãy không ly khai khỏi Quỷ Đầu sơn. Nếu không có Tôn Tử thì những hình nhân kia đâu thể cử động được mà phát huy trận pháp.

Tiểu Quân vừa nghĩ đến đó thì chiếc giày đã ập đến. Một lần nữa Tiểu Quân rất vất vả mới thoát khỏi cái đập thứ hai.

Tôn Tử thấy Tiểu Quân thoát tránh được hai lần công, phải buột miệng khen :

- Tiểu quỷ ngươi có bản lĩnh lắm mới tránh được hai thế Thiên Tàn cước của lão phu.

- Chỉ mỗi một chiếc giày thôi mà tiểu bối còn bở hơi tai, có gì gọi là bản lĩnh.

Miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng Tiểu Quân cũng phải nể phục nội gia nguyên khí của Tôn Tử.

Tiểu Quân bất thần dụng Di Hình Tướng lách thoát qua chiếc giày, vận chuyển “Đàn Chỉ thần công” cắt nội kình của đối phương.

Chỉ phong từ mười đầu ngón tay của Tiểu Quân tợ mười thanh bảo kiếm cắt ngang nội khí của Tôn Tử đang điều khiển chiếc giày.

Chát...

Nội khí của Tôn Tử bị “Đàn Chỉ thần công” làm cho gián đoạn trong chớp mắt, chiếc giày rơi xuống đất.

Tiểu Quân đắc được một thức cản phá Thiên Tàn cước của Tôn Tử, đắc ý vô cùng. Y nhặt chiếc giày lên. Tiểu Quân vỗ chiếc giày, nói :

- Mi theo ta bao nhiêu lâu, mòn cả đế thế mà còn phản bội đánh tiểu gia nhá.

Tiểu Quân vừa nói vừa xỏ giày vào chân. Gã nhảy lên dậm chiếc giày xuống đất :

- Từ nay ngươi chừa nhé!

Tiểu Linh thấy bộ tướng của Tiểu Quân không nén được tiếng cười, nên phải bụm miệng.

Tôn Tử sa sầm mặt xuống nhìn đối phương :

- Thiên hạ quả không ngoa chút nào... Xảo Quỷ Tiểu Quân danh bất hư truyền. Lão phu hứng khởi lắm, nhứt định hôm nay phải đấu với ngươi đến khi phân thắng bại mới thôi.

Tiểu Linh giật mình khi nghe lời nói của Tôn Tử. Nàng lắc đầu :

- Ngoại tổ... Đừng đánh nữa mà.

Tôn Tử không màng đến sự cản ngăn của Tiểu Linh, mà xem ra lão hứng chí vô cùng.

Lão tiến thẳng đến đối mặt với Tiểu Quân :

- Tiểu quỷ... Ngươi muốn đấu với lão phu?

- Vãn bối đã thử sức rồi... Tiền bối võ công xuất thần nhập hóa, có thể dùng nội lực sai khiến đồ vật tấn công đối phương thì Tiểu Quân này đâu thể sánh ngang với tiền bối chứ.

Tôn Tử nạt ngang :

- Tầm bậy... Đàn Chỉ thần công của tiểu quỷ cắt được nội lực “Vô Tướng Khiển Cân” của lão thì đâu phải tầm thường. Lão muốn đấu với ngươi trăm hiệp.

- Vãn bối không phải là đối thủ của tiền bối.

- Ngươi không phải là đối thủ của ta cũng phải đấu... Nếu ngươi không thi thố hết sở trường thì đừng hòng giữ được cái mạng nhỏ.

Tôn Tử vừa nói vừa vận công, đánh thẳng vào chấn tâm của Tiểu Quân một thoi quyền, miệng thì nói :

- Thất Thương quyền!

Quyền thuật của lão tung ra trông rất tầm thường, tưởng như không có chút dư lực gì, nhưng Tiểu Quân đã cảm nhận áp lực như núi Thái sơn đè nặng xuống tâm huyệt mình.

Tiểu Quân dựng đứng hữu thủ, tống thẳng một chưởng đỡ quyền công của Tôn Tử.

Ầm...

Hai mắt Tiểu Quân tối sầm, đầu vang lên những tiếng u u khó chịu vô cùng, còn hổ khẩu gần như tê dại. Tiểu Quân cũng không ngờ Tôn Tử lại có nội lực khủng khiếp như vậy. Vừa rồi đón một quyền của Tôn Tử, Tiểu Quân đã vận dụng đến tám thành công lực tu vi của mình mà vẫn bị lép vế bởi nội lực của lão. May mắn, Tiểu Quân đã phòng bị và không chủ quan mới tránh được lục phủ ngũ tạng khỏi bị nội thương trầm trọng.Mặc dù không bị nội thương, Tiểu Quân vẫn không thể trụ thân đứng yên một chỗ mà liên tục lùi luôn ba bộ.

Tiểu Quân ngã ngửa, nằm bệt dưới đất, tay chân giẫy giụa, hai tròng mắt trợn ngược.

Tiểu Linh thất sắc băng lại bên cạnh Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Ngươi... Ngươi...

Tiểu Quân thở thoi thóp, gượng nói :

- Tiểu Quân chết mất rồi... Ta không ngờ lại chết vì một lý do lãng nhách như vậy.

Tôn Tử phi thân đến bên gã.

- Ngươi... Lão phu chỉ mới vận dụng có năm thành nội lực chẳng lẽ ngươi chết sao?

- Tiểu bối... Chắc không sống được... Chắc không sống quá.

Tôn Tử nhìn gã chằm chằm :

- Ngươi dụng xảo ngôn với lão... lão phu đoán chắc ngươi dùng...

Tiểu Quân bặm môi, nước mắt trào hai bên khóe.

- Tiền bối vẫn chưa tin vãn bối nữa sao... Tiểu bối chỉ cần tiền bối tin lời là vãn bối chết nhắm mắt được rồi. Thiên hạ cho Tiểu Quân là xảo quỷ... Nên mới bị người nghi ngờ... nghi ngờ đến tận lúc gần chết.

Tiểu Linh thấy nước mắt Tiểu Quân trào ra nấc nghẹn, lay bờ vai gã :

- Tiểu Quân... Làm sao bây giờ?

Nàng ngẩng lên nhìn Tôn Tử :

- Ngoại tổ ơi... Đừng để Tiểu Quân chết.

Tôn Tử lắc đầu :

- Tại lão phu mà... Linh nhi tránh ra đi, để ngoại tổ vận công truyền nội lực cho gã xem sao?

Tôn Tử vừa nói vừa vận chuyển công lực toan áp đôi bản thủ vào Thiên Đỉnh và Bách Hội của Tiểu Quân, bất ngờ chỉ trong một cái chớp mắt đại huyệt Đan Điền, Vĩ Lư đã bị chỉ pháp của Tiểu Quân điểm rồi.

Tiểu Quân đứng bật dậy :

- Đa tạ lão tiền bối đã nương tay.

Đang vận công bất ngờ bị điểm huyệt, Tôn Tử hứng trọn ngọn chỉ pháp của Tiểu Quân, chân khí trong đan điền nhanh chóng tản mác, tứ chi cũng bải hoải không sao nhấc nổi.

Lão trừng mắt nhìn Tiểu Quân :

- Ngươi lại giở quỷ ngôn gạt lão?

- Đúng như vậy... Nếu không dụng đến xảo ngôn quỷ kế thì vãn bối sẽ chết bởi tay tiền bối quá.

- Thế sao khi nãy ngươi khóc?

Tiểu Quân nhìn Tôn Tử :

- Không khóc thì lão tiền bối đâu có tin... Ngày xưa Lưu Bị nhờ nước mắt nam nhi mà được nghiệp lớn, tiểu bối dụng kế của Lưu đại thúc thôi mà.

Tiểu Quân quay sang Tiểu Linh :

- Trong cửa tử mới biết đặng tấm chân tình. Tiểu Quân ghi tạc tấm lòng của nàng.

Tiểu Quân quay lại Tôn Tử :

- Tôn tiền bối... Nếu Tiểu Quân có điều chi khiếm nhã mong tiền bối miễn thứ... Một ngày nào đó vãn bối sẽ đến tạ lỗi với lão tiền bối.

Tiểu Quân xá Tôn Tử một xá, rồi quay lưng trổ khinh công băng đi.

Tiểu Linh gọi với theo :

- Tiểu Quân...

Tiểu Quân quay lại :

- Tiểu Linh... Nếu có duyên... Tiểu Quân sẽ tìm Tiểu Linh... Ở lại lo cho ngoại tổ... Linh muội... Tiểu ca kiếu từ.

Nói xong mấy lời từ biệt đó, Tiểu Quân quay lưng trổ khinh công thượng thặng băng mình xuống Quỷ Đầu sơn.

Mặt trời từ từ ló dạng tạo cảnh bình minh an lành. Trong ánh bình minh yên lành đó, Tiểu Quân mới cảm nhận được phong cảnh hữu tình, êm ả của Quỷ Đầu sơn.

Tiểu Quân rời Quỷ Đầu sơn xuống thị trấn Uông Bí. Chàng tráng niên anh tuấn Tiểu Quân đến ngay tửu quán của gã tiểu nhị.

Vừa thấy mặt Tiểu Quân, tiểu nhị trố mắt nhìn không chớp.

Y tất tả bước ra đón Tiểu Quân ngay ngưỡng cửa :

- Tiểu gia vẫn bình an chứ?

Y rùng mình :

- Tiểu nhân tưởng đâu Tiểu gia bị Quỷ vương lấy mạng rồi.

Tiểu Quân cười hề hề :

- Quỷ vương đáng ra đã lấy mạng Tiểu Quân này rồi, nhưng khi lão Quỷ vương cho tại hạ vào nồi thì mới phát hiện ra tại hạ cũng là quỷ...

Tiểu nhị nghe Tiểu Quân nói lùi luôn một bộ :

- Tiểu gia cũng là quỷ ha?

- Quỷ đội lột người... Nên Quỷ vương không ăn tươi nuốt sống mà còn đãi yến tiệc cho ta nữa...

Tiểu Quân chọn chiếc bàn ngay góc nói với tiểu nhị :

- Lúc này bụng của ta đói meo, lại thèm rượu nữa, phiền tiểu nhị dọn cho tiểu gia thức ăn và hảo tửu để giải quyết cái bao tử.

- Tiểu nhân đang có chuyện muốn nói với tiểu gia.

- Chuyện gì?

- Có hai vị cô nương tục danh là Đinh Đinh và Đang Mỹ Dung đến đây.

Tiểu Quân đứng bật dậy :

- Hai vị cô nương đó đâu rồi?

- Họ đi rồi...

- Hai người đó có nói gì không?

- Thấy mặt họ tiểu nhân đoán họ rất cần gặp tiểu gia.

- Sao quán chủ không nói cho họ biết tại hạ ở trên Quỷ Đầu sơn.

- Tiểu nhân muốn nói cho họ biết, nhưng chắc gì tiểu gia sống sót trở xuống Quỷ Đầu sơn, mà tôi... Tôi thì không thể rời khỏi thị trấn Uông Bí này.

Tiểu Quân thở hắt ra một tiếng :

- Hai vị cô nương có nói đi đâu không?

Tiểu nhị lắc đầu :

- Họ chỉ hỏi tôi về tiểu gia mà thôi. Khi biết tiểu gia không có ở đây thì họ lên đường ngay. Xem dáng cách của hai người đó khẩn trương dữ lắm.

Tiểu nhị xoa tay :

- Tiểu gia bận tâm làm gì... Họ cần tiểu gia chứ tiểu gia đâu có cần họ... Cứ ở đây uống hết mấy vò rượu của tiểu nhân.

- Tại hạ muốn uống rượu của quán chủ lắm, nhưng lúc này chắc hết uống được rồi.Gã tiểu nhị vỗ tay xuống mặt bàn :

- Tiểu nhân có nghe hai vị cô nương đó nói đến vị kiếm thủ nào đó.

Tiểu Quân cau mày :

- Họ nhắc đến Tử Kiếm?

- Tiểu nhân không nhớ nữa, nhưng kiếm thủ kia chỉ trong một đường chiêu giết được những bốn người trong Giang Nam thập tướng, và y đang truy sát hai vị cô nương.

Gã tiểu nhị vò đầu :

- Đích thị rồi... Hai vị cô nương đó muốn cầu cứu tiểu gia thì phải. Tiểu nhân nghe họ nói, nếu không có tiểu gia, giang hồ Trung Nguyên sẽ tuyệt diệt.

Tiểu Quân đứng bật dậy. Y lẩm nhẩm nói :

- Chẳng lẽ Tử Kiếm Thường Nhẫn?

Tiểu Quân lắc đầu, thở dài một tiếng :

- Thường Nhẫn chẳng lẽ vì tiểu tiết mà mở sát kiếm loạn giang hồ?

Tiểu Quân nhìn gã tiểu nhị :

- Quán chủ... Tại hạ cần một con tuấn mã.

- Tiểu gia cần ngay lúc này à?

- Cần ngay bây giờ!

- Tiểu gia tính rượt theo hai vị cô nương Đinh Đinh và Đang Mỹ Dung à?

- Tại hạ cần gặp họ càng sớm càng tốt.

- Tiểu nhân còn một con Hắc long câu... Nếu tiểu gia cần.

- Tại hạ rất cần... Quán chủ hãy để con Hắc long câu đó cho tại hạ.

Tiểu nhị thở dài một tiếng :

- Tiểu nhân sợ hai vị cô nương đó đã đi xa rồi.

Gã chợt chớp mắt như nhớ ra điều gì đó, hí hửng nói luôn :

- Tiểu nhân nhớ rồi, hình như hai vị cô nương kia đến chùa Thiếu Lâm... Họ nói hình như có người nào... À gã kiếm thủ sẽ giết mỗi ngày một người.

- Mỗi ngày giết một người?

Tiểu Quân đặt tay vào vai tiểu nhị :

- Đa tạ quán chủ đã nói cho tại hạ biết những tin tức đó, tại hạ cần phải đi ngay.

Tiểu Quân lấy một nén vàng nhét vào tay tiểu nhị. Chàng mỉm cười nói :

- Quán chủ giữ lấy nén vàng này mua rượu, thế nào cũng có ngày tại hạ ghé lại quán của quán chủ để bồi ẩm.

- Đa tạ tiểu gia... Tôi lúc nào cũng chờ đón tiểu gia. Để tôi đi lấy ngựa cho tiểu gia.

Gã tiểu nhị bỏ ra sau nhà. Trong lúc chờ đợi, Tiểu Quân rót rượu ra chén nhấp từng ngụm nhỏ. Tiểu Quân mới nhấp được hai hớp rượu thì gã tiểu nhị từ cửa sau tất tả chạy vào :

- Chết rồi... Tiểu gia ơi ra đây xem nè!

Thấy vẻ mặt của tiểu nhị thất thần thất sắc, Tiểu Quân cảm nhận đã có chuyện xảy ra. Hai người ra phía sau quán.

Trong tàu ngựa con Hắc long câu nằm duỗi dài, miệng sùi bọt, hai chân giẫy giụa nhưng không cất nổi tiếng hí. Hai con mắt của tuấn mã đã bị khoét thành hai hốc mắt sâu húm.

Khuôn mặt của Tiểu Quân trang trọng hẳn lên :

- Thúy Ngân Đài...

Tiểu Quân nghĩ thầm :

- “Chỉ có Thúy Ngân Đài mới có lối công đâm mắt như thế này thôi.”

Tiểu Quân gằn giọng :

- Thúy Ngân Đài... Cô nương đang ở đâu?

- Tôi ngỡ tiểu quỷ chẳng còn nhớ đến tôi nữa chứ.

Thúy Ngân Đài từ sau tàu ngựa bước ra.

Nàng mỉm cười nói :

- Con hắc mã này không xứng đáng để Xảo Quỷ cưỡi đâu, tôi có con Bạch long câu tốt hơn nhiều. Cưỡi con Hắc long câu, Tiểu Quân phải mất ba ngày mới đến đặng Thiếu Lâm tự, mà đến trễ như vậy thì Nhất Phàm đại sư đã nằm yên dưới ba thước đất rồi.

- Cô nương nói sao... Nhất Phàm đại sư...

- Tiểu Quân không nghe à... Khắp giang hồ đã dấy động rồi.

Thúy Ngân Đài bắt tay lên miệng, huýt sáo một tiếng thật lớn.

Sau tiếng huýt sáo của nàng, con Bạch long câu từ hướng đông tung bốn vó lướt như bay về phía tửu quán. Nó dựng hai vó trước hí vang dội.

Ngân Đài vuốt cổ tuấn mã :

- Bạch nhi...

Tuấn mã dụi mõm vào má nàng.

Thúy Ngân Đài nói với Tiểu Quân :

- Con Bạch long câu này một ngày có thể đi được năm trăm dặm, từ đây đến Thiếu Lâm cũng chỉ khoảng đó mà thôi. Nếu như Tiểu Quân cần, Ngân Đài có thể cho Tiểu Quân mượn.

Tiểu Quân nhún vai :

- Chắc chắn cô nương không thể cho mượn không rồi.

- Tiểu Quân đâu cần mang ơn Ngân Đài, chỉ cần mang ơn bạch nhi là được rồi.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Ái chà... Thế thì được... Tại hạ hứa sau khi đến Thiếu Lâm sẽ tặng cho bạch nhi một tàu cỏ khô ăn mười năm chưa hết.

- Sợ lúc đó bạch nhi không đòi cỏ khô mà đòi thứ khác không biết người ta có tặng không.

- Đối với ngựa thì đòi cái gì tại hạ cũng cho hết.

- Thế thì mời!

- Nhưng trước nhất tại hạ cũng phải cảm tạ chủ nhân của bạch nhi trước.

- Xảo Quỷ khách sáo như vậy làm gì, Ngân Đài cùng đi với Tiểu Quân mà.

Tiểu Quân tròn mắt :

- Nàng cùng đi với tại hạ?

Thúy Ngân Đài gật đầu :

- À, Ngân Đài chưa nói với Xảo Quỷ... bạch nhi không có Ngân Đài giữ dây cương, nhất định không đi đâu.

- Nhưng bạch nhi đâu thể nào đủ sức đưa ta và nàng đến Thiếu Lâm tự.

- Bạch nhi thừa sức đưa Ngân Đài và Xảo Quỷ đến Thiếu Lâm tự.

- Vậy thì chúng ta đi!

Ngân Đài vuốt ve cổ bạch nhi :

- Bạch nhi... Mình đi thôi!

Nàng phi thân lên mình ngựa, Tiểu Quân phi thân ngồi sau lưng Ngân Đài.

Ngân Đài giựt dây cương :

- Đi nào!

Bạch nhi hí vang một tiếng, nện bốn vó lao vút về phía trước. Bạch nhi phi nước đại nhanh như vũ bão, ngồi trên mình ngựa, Tiểu Quân phải khen thầm.

- “Bạch nhi đúng là thiên lý long câu có một không hai trong giang hồ.”

Họ vừa rời khỏi tửu quán chưa được bao lâu thì một chiếc kiệu trắng che rèm bằng lụa trắng do bốn gã đại lực khiêng xuất hiện.

Chiếc kiệu dừng ngay trước cửa tửu quán. Tiểu nhị tất tả chạy ra :

- Khách nhân dùng gì xin mời vào quán.

Tiếng nữ nhân trong chiếc kiệu cất lên hỏi tiểu nhị :

- Ta muốn hỏi đường lên Quỷ Đầu sơn.

Tiểu nhị lưỡng lự.

Nữ nhân nghiêm giọng nói gằn từng tiếng :

- Ta không có nhiều thời gian.

Tiểu nhị nhìn chiếc kiệu đó như muốn nhìn xuyên thấu qua bức rèm lụa để thấy chân diện mục người ngồi trong kiệu.

Y ôn nhu nói :

- Qúi nương nương muốn lên Quỷ sơn vậy không sợ lũ quỷ trên đó à?

- Ta đang đi tìm quỷ.

Tiểu nhị khúm núm nói luôn :

- Tửu quán của tiểu nhân vừa mới tiếp Xảo Quỷ Tiểu Quân.

- Tiểu Quân... Gã đâu rồi?

- Tiểu gia mới vừa lên đường đi Thiếu Lâm tự.

- Vậy là hắn không lên Quỷ Đầu sơn?

- Cái đó thì tôi không biết.

Tiểu nhị vừa dứt lời thì hai gã vận bạch y từ trong tửu quán của gã bước ra.

Tiểu nhị tròn mắt nhìn hai người đó. Y không biết được hai gã này vào quán từ lúc nào mà lại từ trong nhà đi ra.

Một bên bạch y nhân cất tiếng eo éo :

- Tránh ra...

Cùng với câu nói đó, y búng ra một đạo chỉ công vào yết hầu tiểu nhị.

Tiểu nhị thét lớn :

- A...

Gã tưởng mình đã chết bởi chỉ công sắc bén kia, nhưng một gã đại lực khiêng kiệu kịp thời dùng Lang Nha bổng ngán chỉ công của gã biến thái ái nam ái nữ.

Keng...

Gã phu kiệu đại lực vừa đỡ chỉ vừa đẩy gã tiểu nhị thối lui ba bộ.

Tiểu nhị thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, nếu không có ngọn Lang Nha bổng của phu kiệu đại lực, hồn đã lìa khỏi xác rồi.

Tiểu nhị bừng tỉnh, cắm đầu bỏ chạy như bị ma đuổi.

Gã bạch y có khuôn mặt diều hâu, đôi mắt cú vọ trổ hung quang nhìn chiếc kiệu và bốn gã đại lực gằn giọng nói :

- Các ngươi dám chống lại Sứ giả Kim cung?

Chương 27: Huyết kiếm náo quần hào

Thiếu Lâm tự...

Ngôi cổ tự nổi tiếng giang hồ bởi người sáng lập ra ngôi chùa là vị Đạt Ma tôn giả. Thiếu Lâm tự như ngôi sao Bắc Đẩu của võ lâm Trung Nguyên nên tất cả mọi môn phái đều hướng về tòa cổ tự này, và bất cứ một vị Chưởng môn nào cũng đều khát khao môn phái của mình một ngày nào đó cũng danh tiếng như tòa cổ tự Thiếu Lâm.

Thiếu Lâm tự trở thành cái nôi thánh địa của võ lâm, nên thiệp hiệu triệu của Phương trượng trụ trì chẳng khác nào thánh lệnh đối với mọi người. Thiếu Lâm hôm nay trang trọng hẳn lên, trước hàng hiên chánh điện hai tấm liễn treo với hàng chữ thảo.

“Võ lâm chánh khí. Vị nghĩa quên mình.”

Trong chánh điện, Nhất Phàm đại sư ngồi ghế chủ trì. Hai bên lão tăng là những vị Chưởng môn danh tiếng giang hồ, ngay cả lão tổ Võ Đang Trương Huyền Tổ chân nhân cũng có mặt. Ngồi bậc dưới là những cao thủ Trung Nguyên bạch đạo, đại diện cho võ lâm chính khí độ hơn năm mươi nhân mạng, sau những bậc trưởng thượng đó mới tới hàng hậu bối chưa thành danh.

Thế lực của võ lâm Trung Nguyên xem ra vô cùng hùng mạnh bởi tất cả những cao thủ bạch đạo đều tề tựu về chùa Thiếu Lâm. Với lực lượng này thì không một ai có thể tưởng tượng bọn ma đạo dám xuất hiện khuấy động chốn tôn nghiêm thánh địa.

Phía trước tòa chánh điện đặt chiếc lư đồng tỏa khói trầm nghi ngút, càng khiến cho không gian của Thiếu Lâm tự trang nghiêm, xứng danh là chốn thánh địa của võ lâm.

Tiếng khánh chuông vang lên liên hồi như báo hiệu cho mọi người biết thời khắc võ lâm đại hội đã đến. Hồi chuông lanh lảnh vừa dứt, Nhất Phàm đại sư tay lần chuỗi hạt, miệng niệm phật hiệu trang trọng ngỏ lời :

- A di đà Phật... Bần tăng hôm nay mạo muội phát thiếp võ lâm hiệu triệu quần hào chắc các vị cũng đã biết nguyên nhân. Võ lâm đã đến lúc không được thái bình, ma vương đã bắt đầu tái xuất giang hồ, gieo rắc chết chóc cho bá tánh. Võ lâm đại hội hôm nay cốt để quần hào chọn một người lãnh đạo võ lâm tiễu trừ ma đạo giải nạn cho bá tánh.

Nhất Phàm đại sư quay sang Trương Huyền Tổ chân nhân :

- A di đà Phật... Trong tất cả những vị chưởng bối, có lẽ Trương chân nhân là người đạo cốt nhất, bần tăng xin được đề cử người lãnh đạo quần hùng.

Trương Huyền Tổ chân nhân gác cây phất trần :

- Bần đạo đây tuổi tác đã cao nhưng không tiếc sức già vì võ lâm chánh khí. Nhưng các vị đại hiệp hãy cho bần đạo thoái thác trách nhiệm lãnh đạo võ lâm mà trao cho người trẻ tuổi tài đức hơn.

Trương Huyền Tổ nhìn Nhất Phàm đại sư :

- Thiếu Lâm tự từ lâu đã là ngôi sao bắc đẩu của võ lâm, cái nôi của tất cả các môn phái trong giang hồ, nên nhiệm vụ lãnh đạo quần hào tiễu trừ ma đạo có lẽ nên gởi trọng trách cho Thiếu Lâm, mà người đại diện là Nhất Phàm phương trượng.

Trương Huyền Tổ dứt lời thì quần hào đồng loạt hướng về Nhất Phàm đại sư ôm quyền xá đại lễ.

Quân Tử Kiếm Vương Bình đại diện quần hào nói :

- Tất cả mọi anh tài của Trung Nguyên có mặt ở đây đều vì thiếp hiệu triệu của đại sư, ai ai cũng dốc một lòng vì võ lâm chánh khí mà quên thân. Tại hạ cảm thấy chỉ có đại sư là người xứng đáng nhất để lãnh đạo quần hào.

- A di đà Phật... Bần tăng được các vị đại hiệp trọng vọng như vậy, tâm cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Bần tăng hổ thẹn vì tài hèn sức mọn không phải là đối thủ của sát nhân huyết kiếm.

Nhất Phàm đại sư thở dài :

- Bần tăng chỉ sợ gánh vác trọng trách này không trọn đạo nghĩa mà chỉ gây họa cho các vị đại hiệp đây mà thôi.

Kim Long tiêu cục Tri Ngộ Nam ôm quyền xá Nhất Phàm đại sư :

- Đại sư đừng lo, tất cả mọi người sẽ vì đại sư mà tiêu trừ ma đạo.

Giang Tự Thiên - Phó tổng tiêu đầu lớn tiếng nói :

- Chúng tôi nhất nhất nguyện theo đại sư tiêu trừ sát nhân huyết kiếm bảo vệ chánh khí võ lâm.

- A di đà Phật... Các vị đã một lòng như vậy, bần tăng xin nhận phần trách nhiệm mà các vị đã giao để cùng với quần hào lập lại những ngày thái bình cho võ lâm.

Nhất Phàm đại sư vừa nói đến đây thì Ngại Tử Đột Quyết trong bộ huyết y đỏ thẩm xuất hiện, đứng ngay trước ngọ môn tòa chánh điện Thiếu Lâm.

Gã lạnh lùng nói :

- Kẻ làm chủ võ lâm ngoài Xảo Quỷ Tiểu Quân và Ngại mỗ ra chẳng một ai xứng đáng.

Quần hào đồng loạt quay mặt lại nhìn gã. Bộ trường y màu huyết dụ của Ngại Tử Đột Quyết ngỡ như sắp tuôn máu khiến tất cả mọi người phải chột dạ.

Sự xuất hiện của gã thoáng chốc tạo một sát khí khủng bố tràn ngập khắp tòa đại điện.

Nhất Phàm đại sư nhìn Ngại Tử Đột Quyết chằm chằm. Lão đại sư nghiêm giọng nói :

- Kiếm khách đến lấy mạng quần hào?

Ngại Tử Đột Quyết thản nhiên gật đầu :

- Nếu không có Xảo Quỷ Tiểu Quân có mặt ở đây. Ngại mỗ sẽ lấy mạng những người đã rời khỏi Vương gia trang. Việc thứ hai là Ngại mỗ làm là sát nhập võ lâm Trung Nguyên vào giáo qui của Kim cung. Đặt trường hợp Ngại mỗ có gãy kiếm nằm xuống tại tòa chánh điện Thiếu Lâm này thì sẽ có đoàn kiếm nhân Kim Cung thay thế sứ mạng của Ngại mỗ thực hiện thánh lệnh.

Giang Nam tứ hiệp bước ra đứng trước mặt Ngại Tử Đột Quyết. Lục Phóng nhứt hiệp gằn giọng nói :

- Ngươi khẳng định ngươi là người của Kim cung?

- Các vị đây là Giang Nam tứ hiệp, một trong những dũng sĩ của đất Giang Nam?

Lục Phóng gật đầu :

- Đúng như vậy. Giang Nam tứ hiệp đã từng nghe tiếng Kim cung... Nhưng... Chưa từng thấy qua tòa cung đó. Giang Nam tứ hiệp đã có ý đến Kim cung.

Ngại Tử Đột Quyết lắc đầu :

- Giang Nam tứ hiệp chỉ là hạng tiểu nhân nên Kim cung không bao giờ tiếp các vị. Các vị chỉ có mỗi một con đường đến Kim cung là đi xuống Âm phủ rồi đầu thai trở lại với chức phận cao hơn... May ra Thánh Cô sẽ tiếp bốn vị.

Nghe Ngại Tử Đột Quyết nói lời khinh thị đó. Giang Nam tứ hiệp thẹn đến chín mặt.Lục Phi chỉ tay vào mặt Ngại Tử Đột Quyết :

- Kim cung là cái gì mà dám khinh thị Giang Nam tứ hiệp như vậy? Hừ...

Lục Võng xen vào :

- Ngươi chỉ là con ếch ngồi dưới đáy giếng coi trời bằng vung, nên ngươi chẳng khác nào con thiêu thân lao vào ánh đèn mà thôi. Chẳng lẽ một mình ngươi có thể qui nạp quần hào võ lâm về với Kim cung à?

- Đó là sứ mạng của Ngại mỗ. Và để chứng minh cho sứ mạng của mình. Ngại Tử Đột Quyết này sẽ cho tất cả mọi người thấy bằng cái chết của Giang Nam tứ hiệp.

Nhất Phàm đại sư khoát tay :

- A di đà Phật... Các hạ không được vấy máu chốn thiền môn.

Ngại Tử Đột Quyết lạnh lùng đáp lời Nhất Phàm đại sư :

- Thiếu Lâm tự cũng thuộc về Kim cung.

Lục Phóng ngắt lời Ngại Tử Đột Quyết :

- Ngươi thật quá đáng, bản lãnh của ngươi như thế nào mà đòi qui nạp quần hào chứ. Nếu ngươi có bản lĩnh thử so tài với Giang Nam tứ hiệp xem.

Ngại Tử Đột Quyết nheo mày.

Giang Nam tứ hiệp quay lại Nhất Phàm đại sư :

- Đại sư... Trận đầu cho huynh đệ chúng tôi lập công đầu diệt trừ sát nhân huyết kiếm.

- A di đà Phật... Các vị hãy cẩn trọng!

Ngại Tử Đột Quyết chớp mắt. Ánh mắt của gã toát ra tia nhìn lạnh lẽo băng giá, vô hồn vô cảm. Ánh mắt của gã đúng là ánh mắt thần chết dưới Diêm phủ.

- Giang Nam tứ hiệp cẩn trọng thì đã quá muộn rồi.

- Muộn hay không muộn, mời ngươi cứ ra tay!

Ngại Tử Đột Quyết nâng thanh Huyết kiếm ngang ngực. Y nghiêm giọng nói :

- Ngại mỗ chỉ có một chiêu kiếm mà thôi.

Lục Phóng cắt ngang lời Ngại Tử Đột Quyết :

- Một chiêu kiếm thì chẳng làm gì được Giang Nam tứ hiệp.

Lục Võng cất giọng hóm hỉnh :

- Thỉnh kiếm thủ xuất chiêu.
Ngại Tử Đột Quyết đã nâng thanh trường kiếm ngang ngực rồi, nhưng Giang Nam tứ hiệp vẫn tỏ ra dửng dưng vô cùng. Thái độ của họ như muốn cho mọi người biết Ngại Tử Đột Quyết chẳng là gì cả.

Vương Bình thấy vậy, khẩn trương hẳn lên :

- Bốn vị không được...

Lời Vương Bình còn chưa hết ý thì ánh chớp đỏ xuất hiện. Cả tòa chánh điện Thiếu Lâm như nhuộm máu trong một chớp mắt.

Ánh chớp đỏ vụt tắt, mọi người như bị lóa mắt bởi tử kiếm huyết quang, và khi định thần lại thì Ngại Tử Đột Quyết đã trở về tư thế cũ.

Giang Nam tứ hiệp vẫn đứng dửng dưng trước mặt Ngại Tử Đột Quyết, vẻ mặt của họ vẫn còn những nét khinh khỉnh, nhưng Nhất Phàm đại sư và Vương Bình thì biết chắc bốn người đó hồn đã lìa khỏi xác rồi.

Nhất Phàm đại sư bất giác niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... Phật tổ cứu độ chúng sinh.

Sau lời nguyện kinh của Nhất Phàm đại sư, quần hào mới chú nhãn nhìn Giang Nam tứ hiệp. Máu lúc này mới từ từ rịn ra thành sợi chỉ đỏ trên cần cổ họ.

Cái chết quá nhanh, quá thảm của Giang Nam tứ hiệp khiến mọi người rùng mình lạnh xương, da thịt nổi đầy gai ốc. Ai cũng đều một ý niệm, Giang Nam tứ hiệp chết mà chẳng hề biết đau, và cũng chẳng biết mình chết vào lúc nào, chết bởi cái gì.

Chính ý niệm đó khiến quần hào bất giác lùi lại một bộ, nhãn quang như đóng đinh vào Ngại Tử Đột Quyết.

Trương Huyền Tổ chân nhân đứng lên giũ phất trần, nói với bốn vị đạo trưởng tiểu bối :

- Các ngươi đưa xác Giang Nam tứ hiệp ra ngoài an táng.

Bốn người đó xá Trương Huyền Tổ :

- Vâng lệnh sư tổ!

Bốn gã đạo đồng khiêng xác Giang Nam tứ hiệp ra ngoài, tất nhiên khi đi ngang Ngại Tử Đột Quyết họ cảm nhận sát kiếm khủng bố tỏa ra thấm thấu len vào kinh mạch đến nổi phải rùng mình.

Khi bốn gã đạo đồng đi rồi, Trương Huyền Tổ mới nhìn Ngại Tử Đột Quyết, ôn nhu nói :

- Kiếm đạo của các hạ quả thật tàn nhẫn vô lương, và cũng tuyệt luân khó lường, bần đạo đây vừa phục vừa kinh.

Trường Huyền Tổ giũ phất trần :

- Chiêu kiếm tàn bạo và tuyệt luân đó không thể tồn tại trong giang hồ Trung Nguyên. Bần đạo đây dù tuổi đã xế chiều vẫn vì võ lâm chính khí mà giao thủ với Ngại các hạ.

Ngại Tử Đột Quyết chiếu nhãn quang chết chóc vào mặt Trương Huyền Tổ. Y cất giọng băng giá :

- Chỉ một mình Ngại mỗ thôi mà võ lâm bạch đạo còn đảo điên, thử hỏi sau này các người làm sao giữ được chánh khí khi đội Tử Kiếm Kim cung xuất hiện thực thi sứ mạng của Thánh Cô.

Lời khẳng định của Ngại Tử Đột Quyết khiến Nhất Phàm đại sư, Trương Huyền Tổ và tất cả mọi người có mặt tại tòa chánh điện Thiếu Lâm đều rúng động tận tâm can.

Đúng như Ngại Tử Đột Quyết nói, một mình gã sóng gió ba đào đã dấy lên gieo rắc sự kinh hoàng, đến lúc Kim cung thật sự đưa cao thủ phát động một trận huyết tẩy võ lâm thì còn ai có thể cản được khát vọng của họ chứ.

Nhất Phàm đại sư thở dài :

- A di đà Phật... Mặc dù võ lâm anh tài như sao buổi sớm như lá mùa thu nhưng chánh khí không bao giờ tuyệt diệt. Bần tăng tin tưởng Kim cung không bao giờ thực hiện được khát vọng của mình đâu.

Ngại Tử Đột Quyết nhìn Nhất Phàm buông một lời ngạo mạn :

- Hôm nay lão tăng có thể nói được như vậy, nhưng mai sau chưa chắc đã cất nổi lên lời.

Y đảo mắt nhìn qua một lượt quần hào bạch đạo :

- Các người đã tôn Nhất Phàm phương trượng làm võ lâm Minh chủ để tiễu trừ Ngại mỗ. Giờ Ngại mỗ đứng đây rồi, mời Nhất Phàm phương trượng ra tay.

Lời nói của Ngại Tử Đột Quyết bắt quần hào đồng loạt hướng mắt về phía Nhất Phàm đại sư.

Nhất Phàm đại sư tay lần chuỗi hạt, niệm Phật hiệu rồi nói.

- Nếu Ngại kiếm thủ thích đấu với bần tăng, bần tăng đành phạm giới qui Thiếu Lâm.

Đại sư quay lưng toan quì xuống bái lạy Phật tổ thì Tiểu Quân từ ngoài cửa xồng xộc chạy vào. Tiểu Quân vừa chạy vừa nói :

- Mệt quá... Mệt quá... Muốn đứt cả hơi còn đánh đấm gì nổi chứ.

Tiểu Quân dừng bước trước mặt các vị Chưởng môn hảo thủ, ôm quyền xá từng người :

- Các vị Chưởng môn đáng kính... Vì Tiểu Quân mà các vị phải lặn lội đến Thiếu Lâm tự... Tiểu Quân cảm kích vô cùng.

Tiểu Quân quay lại, nhãn lực đóng đinh ngay vào mặt Ngại Tử Đột Quyết :

- Ngươi là Sát nhân huyết kiếm?

Chương 28: Đổi kiếm chuẩn chiêu

Ngại Tử Đột Quyết nhìn Tiểu Quân :

- Ngươi là Xảo Quỷ Tiểu Quân?

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Ngươi cũng biết tiểu gia nữa à? À ta quên... Ngươi đang đi tìm Tiểu Quân để lấy mạng phải không?

Ngại Tử Đột Quyết gật đầu :

- Võ lâm Trung Nguyên ngày nào còn Xảo Quỷ, ngày đó Thánh Cô chưa yên tâm, nên sứ mạng của ta phải lấy mạng ngươi trước.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Chỉ có vậy thôi à?

- Chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng Tiểu Quân giữ được cái mạng đã là một kỳ tích.

Tiểu Quân quay lại bệ thờ xá tượng Phật tổ Như Lai :

- Phật tổ từ bi... Nếu Tiểu Quân có bị Ngại kiếm thủ lấy thủ cấp xin Phật tổ phò độ cho Tiểu Quân sớm vê Tây Thiên.

Tiểu Quân quay lại đối mặt với Ngại Tử Đột Quyết :

- Ngại các hạ... Tiểu Quân đã xin với Phật tổ rồi, chúng ta ra ngoài tỷ đấu thôi. Ở đây trước mặt Phật tổ Như Lai và trước mặt di tượng kim thân của Đạt Ma tổ sư, chắc chắn người cười vào mũi Tiểu Quân và Ngại các hạ quá.

Ngại tử bình thản gật đầu :

- Ngươi muốn chết ở đâu cũng được.

Ngại Tử Đột Quyết dứt lời thì Tiểu Quân chắp tay sau lưng thong dong thả bước ra ngoài tòa chính sảnh. Y đứng ngay ngoài hiên tòa chánh diện vươn vai như thể vừa mới thức giấc sau một giấc ngủ vùi.

Tiểu Quân chỉ bãi trống bên hông chánh điện :

- Chỗ này có thể tỷ võ được đây.

Tiểu Quân tiến đến bãi trống, thản nhiên bàng quan ngắm hoa cỏ dưới đất, tưởng chừng như chẳng hề biết sắp tới đây giữa y và Ngại tử phải đối đầu bằng một cuộc giao đấu kẻ mất người còn.

Thúy Ngân Đài xuất hiện, trên tay nàng là một bó nhang bốc khói nghi ngút. Ngân Đài cắm nhang chung quanh vuông đất rộng trên mười trượng đó. Nàng ghim xong những nén nhang thì Ngại Tử Đột Quyết cũng từ trong chánh điện đi ra tiến thẳng tới đối mặt với Tiểu Quân. Tất nhiên quần hào bạch đạo đâu thể bỏ qua trận đấu kỳ phùng địch thủ này, mọi người lũ lượt kéo ra đứng vây quanh vuông đất đã được Ngân Đài cắm nhang.

Ngại Tử Đột Quyết hỏi Tiểu Quân :

- Ngươi cho vị cô nương này cắm nhang để làm gì?

Tiểu Quân nhún vai :

- Chết khỏi lạnh lẽo.

Ngại Tử Đột Quyết cau mày :

- Ngươi biết chết mà vẫn tỷ thí với Ngại mỗ à?

- Đâu còn cách nào khác.

Gã nhoẻn miệng cười hóm hỉnh rồi cất giọng nhu mì nói :

- Tiểu gia nói thật với Ngại kiếm thủ. Tiểu Quân rất muốn được chết trong vòng tay của Thánh Cô Kim cung, nhưng khốn nỗi không biết Thánh Cô ở đâu để chui vào tay người, đành chịu chôn thây...

Ngại Tử Đột Quyết cắt ngang lời Tiểu Quân :

- Ngươi im miệng lại đi!

Tiểu Quân tròn mắt :

- Vậy cớ sao Ngại kiếm thủ nói Tiểu Quân muốn chết ở đâu cũng được?

Ngại Tử Đột Quyết trừng mắt nhìn Tiểu Quân :

- Ngại mỗ không muốn nghe lời của ngươi mà đắc tội với Thánh Cô.

- À... Vậy Tiểu Quân cáo lỗi... Thành thật cáo lỗi!

- Chúng ta bắt đầu tỷ thí.

- Được!

Tiểu Quân với tay nhón một cây nhang.

Ngại Tử Đột Quyết ngạc nhiên khi thấy Tiểu Quân thủ cây nhang đó. Gã hỏi :

- Vũ khí của ngươi đâu?

Tiểu Quân chỉ vào nén nhang :

- Đây... Vũ khí của tại hạ đây.

- Nén nhang mà có thể gọi là vũ khí à?

- Cái gì chẳng phải là vũ khí, thế kiếm của Ngại các hạ đâu?

Ngại Tử Đột Quyết nâng thanh Huyết kiếm ngang mặt :

- Kiếm của Ngại mỗ đây.

Tiểu Quân nheo mày, nói :

- Đó không phải là vũ khí của các hạ.

- Không phải vũ khí của ta, vậy thanh kiếm này là gì?

- Tất nhiên tại hạ không phủ nhận nó là một thanh kiếm, thậm chí còn biết đó là một thanh kiếm đã tẩm máu để có màu đỏ ngập sát kiếm. Nhưng thanh kiếm đó không phải của các hạ, mà của Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Tại hạ nhớ như in chính Tử Kiếm Thường Nhẫn đã dùng Huyết kiếm lấy mạng tại hạ, rất tiếc y đã không làm được điều đó, còn để cho Tiểu Quân đoạt kiếm.

Tiểu Quân lấy hơi nói thật lớn :

- Thường Nhẫn van xin Tiểu Quân trả kiếm cho y... Thấy y tội nghiệp quá, tại hạ mới trả lại :

Y gãi đầu, tủm tỉm cười, hỏi Ngại Tử Đột Quyết :

- Tại hạ hỏi thật nhé... Ngại kiếm thủ lấy cắp Huyết kiếm của Thường Nhẫn lúc nào vậy, có thể truyền cho Tiểu Quân được không?

Vẻ mặt của Ngại Tử Đột Quyết vốn lạnh lùng, nhưng nghe mấy lời của Tiểu Quân đã biến đổi. Sắc ma khủng bố hiện rõ trên hai con ngươi long lên sòng sọc :

- Ngươi nói Ngại mỗ lấy kiếm của Thường Nhẫn.

- Tại hạ chỉ đoán thôi... Mà sự thật thanh Huyết kiếm của các hạ đúng là của Thường Nhẫn, nếu tại hạ nói không sai.

Ngại Tử Đột Quyết gằn từng tiếng :

- Đúng thanh kiếm của Thường Nhẫn...

Ngại tử vừa thú nhận, Tiểu Quân cướp lời gã luôn :

- Thế thì tại hạ có chết cũng là chết bởi tay Thường Nhẫn..

Tiểu Quân than :

- Ôi... Trời cao có mắt sao không chứng cho Tiểu Quân... Tiểu Quân chỉ muốn chết bởi Ngại tử kiếm thủ nhưng không được mà lại phải chết bởi tay bằng hữu của mình.

Ngại tử cau mày :

- Ngươi chết tại đây là chết bởi tay ta chứ có chết vào tay Thường Nhẫn đâu.

- Chỉ có những kẻ hồ đồ mới nói Xảo Quỷ này chết bởi tay Ngại Tử Đột Quyết mà thôi.

- Ngươi nói kiếm thuật của Ngại mỗ không đủ giết ngươi à?

- Tiểu Quân không có nói như vậy. Dù các hạ có lấy mạng Tiểu Quân nhưng bằng thanh kiếm của Thường Nhẫn, thử hỏi nếu không có thanh Huyết kiếm, các hạ làm gì được tại hạ chứ?

Tiểu Quân lắc lắc cây nhang trước mặt Ngại Tử Đột Quyết :

- Tiểu Quân nói thật nghe, nếu như không có thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn thì chỉ với cây nhang này thôi Tiểu Quân cũng có thể thọc,... thọc... thọc...

Nghe Tiểu Quân nói cùng với hành động diễn tả của gã, quần hào bất giác không nhịn được cười. Một người bật cười kéo theo những người khác, tiếng cười vang dội của quần hào khiến Ngại Tử Đột Quyết thẹn mặt.

Y đặt tay vào đốc kiếm, quần hào bất chợt im phăng phắc. Mọi người đã thấy sát kiếm tử chiêu của Ngại Tử Đột Quyết đoán chắc Tiểu Quân cũng nhận một cái chết chẳng khác gì Giang Nam tứ hiệp nên mới không cười nổi.Tiểu Quân vừa thấy Ngại Tử Đột Quyết đặt tay vào đốc kiếm liền khoát tay nói :

- Khoan... Khoan... Tại hạ cần minh chứng.

Ngại Tử Đột Quyết nạt ngang :

- Minh chứng gì?

- Tại hạ muốn Ngại kiếm khách quang minh chính đại tự miệng nói ra, Tiểu Quân chết bởi thanh Huyết kiếm chẳng khác nào chết vào tay Thường Nhẫn.

- Chính tay Ngại mỗ lấy mạng ngươi mà.

- Nếu các hạ không sử dụng thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn.

- Té ra ngươi sợ thanh Huyết kiếm ngập máu này à?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Tất nhiên tại hạ không sợ rồi.

- Thế sao ngươi không cho Ngại mỗ dùng nó để lấy mạng ngươi?

- Tiểu Quân đã chạm với nó một lần rồi... Chẳng lẽ chạm trán lần thứ hai, còn gì hứng thú nữa.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Thiên hạ đồn đại Ngại Tử Đột Quyết là kiếm thủ vô địch trong thiên hạ thế mà phải dùng kiếm của người khác, thế thì đâu có đáng như lời đồn đại đó.

Tiểu Quân tiến lên một bộ :

- Tiểu Quân nói thật nghe, cái thần ở kiếm thủ chính là thanh kiếm, các hạ dụng cái thần của Thường Nhẫn tạo ra cái thần của mình chẳng khác hồn Trương Ba da hàng thịt.

Ngại Tử Đột Quyết thở hắt ra một tiếng. Y lẩm nhẩm nói :

- Kiếm của Thường Nhẫn, thần của Ngại mỗ.

Tiểu Quân khoát tay :

- Phải nói lại là thần của Thường Nhẫn thân của các hạ.

- Thần của Thường Nhẫn?

- Không sai...

Tiểu Quân giang rộng hai tay nói với quần hào :

- Các vị nghe đây... Nếu hôm nay tại hạ bị chết bởi Huyết kiếm trong tay Ngại Tử Đột Quyết thì nhớ khắc vào bia mộ tại hạ: Huyết kiếm Thường Nhẫn thủ sát, Tiểu Quân tâm phục, chết vẫn mỉm cười.

Y nheo mày quay lại Ngại Tử Đột Quyết :

- Tại hạ tính vậy có được không?

Ngại Tử Đột Quyết thở hắt ra một tiếng :

- Ngươi muốn ta giết ngươi bằng chính cái thần của ta?

- Thế thì tốt quá.

Tiểu Quân thổi nén nhang đang cầm trên tay :

- Tiểu Quân mà chết bởi cái thần của Ngại các hạ tâm phục khẩu phục vô cùng.

Ngại Tử Đột Quyết sa sầm mặt xuống :

- Chỉ vì một thanh kiếm mà Ngại mỗ đánh mất phong độ của mình sao?

Tiểu Quân vỗ tay :

- Các hạ có ý niệm như vậy mới đúng là một hảo thủ xứng với danh kiếm thủ vô địch.

- Ngại mỗ chìu ngươi!

Ngại Tử Đột Quyết vừa nói vừa khoát Huyết kiếm cột chặt vào sau lưng.

Ngại Tử Đột Quyết vừa cột kiếm xong, Tiểu Quân lắc đầu :

- Ái chà... Lại nảy sinh việc khác rồi.

- Ngại mỗ không dùng Huyết kiếm, ngươi còn muốn gì?

- Ậy... Ngại các hạ nóng nảy quá... Tiểu Quân đang vì chuyện đó đây... Ngại các hạ không dụng Huyết kiếm thì dùng vũ khí gì? Tiểu Quân không muốn chiếm phần tiện nghi đâu, và cũng đâu muốn mượn kiếm người khác để mất oai danh Ngại kiếm thủ.

Tiểu Quân lắc nén nhang :

- Thôi thì các hạ dùng tạm nén nhang thay thế kiếm nhé.

- Nén nhang mỏng manh kia đâu phải là một thanh kiếm.- Ai nói?

Tiểu Quân vừa nói vừa dụng nén nhang đang cầm trên tay mình thi triển một chiêu kiếm hướng về phía Vương Bình.

Vương Bình hoảng hốt thốt lên :

- Y.. sao ngươi lại tấn công lão chứ?

Tiểu Quân thu hồi kiếm chiêu, nhướng mắt hỏi Vương Bình :

- Vừa rồi lão tiền bối thấy thế nào?

- Lão chỉ thấy một chớp lửa đỏ au, rất là lợi hại.

Tiểu Quân quay lại Ngại Tử Đột Quyết.

- Các hạ thấy chưa... Quân Tử Kiếm Vương Bình cũng phải công nhận vừa rồi là một thức kiếm tuyệt luân.

Ngại Tử Đột Quyết nghiêm mặt :

- Được... Nếu ngươi dụng nhang làm kiếm... Ngại mỗ cũng dụng nhang thế kiếm.

- Thế thì hay quá.

Tiểu Quân rút luôn nén nhang phóng về phía Ngại Tử Đột Quyết :

- Nhận kiếm!

Gã phóng nén nhang mà lớn tiếng gọi Ngại Tử nhận kiếm khiến ai cũng muốn bật cười.

Ngại Tử Đột Quyết vừa chộp nén nhang chưa biết cười dở thế nào thì Tiểu Quân đã chớp thời cơ khi tay Ngại Tử Đột Quyết bận cầm nén nhang mỏng mảnh.

Tiểu Quân xuất thần phát chiêu nhanh hơn ánh chớp, dụng nhang làm kiếm hợp với Di Hình tướng pháp.

Không một lời báo trước, Tiểu Quân bất ngờ tấn công, khiến Ngại Tử Đột Quyết lúng túng, vô hình chung y theo quán tính thi triển chiêu chống chọi với gã.

Dụng nén nhang thi triển tử chiêu quả nhiên ngoài trí tưởng tượng của mọi người.

Ngại Tử Đột Quyết cũng tỏ ra vụng về vô cùng. Quần hào ngỡ Ngại Tử Đột Quyết là một con rối, với hai cánh tay nhanh không thể tưởng, khi gã trụ bộ thì trên bộ bạch y của Tiểu Quân ẩn tàn một vết nhang cháy xém.

Ngại Tử Đột Quyết trừng mắt, quẳng luôn nén nhang đang cầm trên tay. Gã gằn giọng nói :

- Nén nhang không phải là kiếm... Nếu trong tay Ngại mỗ là thanh Huyết kiếm, mạng của Xảo Quỷ đã tàn rồi.

Ngại Tử Đột Quyết vừa nói vừa toan rút thanh kiếm đeo sau lưng.

Thấy sắc mặt của Ngại Tử Đột Quyết tràn ngập sát khí chết chóc, bất giác quần hào lùi hẳn về sau ba bộ.

Tiểu Quân cười mỉm :

- Ngại kiếm thủ nóng nảy chi vậy. Chúng ta dù sao cũng phải quyết đấu một trận sống chết kia mà. Tại hạ thiết nghĩ hôm nay đến đây là đủ rồi, ngày mai chúng ta sẽ đấu tiếp.

Tiểu Quân vuốt mũi, nhìn Ngại Tử Đột Quyết :

- Đúng ngọ ngày mai, tại hạ và Ngại các hạ sẽ quyết đấu lại. Ngại các hạ được quyền dụng thanh Huyết kiếm để minh chứng cho bản lĩnh của các hạ. Nếu Tiểu Quân có tán mạng bởi Huyết kiếm của Ngại các hạ cũng không ân hận chút nào.

- Được lắm... Ngại mỗ chờ Tiểu Quân đúng ngọ ngày mai. Ngày mai nếu ngươi không chết, Ngại Tử Đột Quyết này sẽ chết.

Tiểu Quân nhún vai :

- Đao kiếm vô tình mà.

Ngại Tử Đột Quyết thở hắt ra một tiếng :

- Tất cả mọi người ở đây nghe Ngại mỗ nói, trong giang hồ ngoài Tiểu Quân có thể thông được tử chiêu của Ngại mỗ ra, nhất định không còn ai. Do đó, nếu đúng ngọ ngày mai, Tiểu Quân không phó hội tỷ kiếm với Ngại Tử Đột Quyết này, ta sẽ mở trận huyết tẩy giang hồ.

Ngại Tử Đột Quyết nói dứt lời quay lưng thả bước bỏ đi. Quần hào vô hình chung nhìn theo sau lưng gã, ai nấy đều mang tâm trạng nặng nề.

Trương Huyền Tổ chân nhân tiếng đến đối diện với Tiểu Quân.

- Tiểu Quân...

Tiểu Quân nhìn Huyền Tổ chân nhân :

- Đạo trưởng muốn hỏi về chiêu kiếm của Ngại Tử Đột Quyết?

Huyền Tố chân nhân gật đầu :

- Có đúng như hắn nói không?

- Đúng như lời Ngại tử nói, nếu như vừa rồi trên tay gã là thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn thì giờ đây Tiểu Quân chỉ còn là cái xác không hồn.

- Vậy ngày mai thì sao... Bần đạo lo cho tính mạng của ngươi. Nếu như ngày mai ngươi...

Tiểu Quân mỉm cười :

- Đạo trưởng đừng lo!

- Hay ngươi cứ ly khai khỏi Thiếu Lâm tự để Ngại Tử lại cho bần đạo đối phó.

Tiểu Quân nhún vai :

- Ậy... Đâu có được... Đạo trưởng không nghe Ngại Tử Đột Quyết nói à... y biết Tiểu Quân không chống lại tử chiêu sát kiếm nên mới thốt ra câu nói đó, nhằm mục đích buộc Tiểu Quân vào tử lộ không cho sinh lộ gì cả. Y dùng mạng mọi người thế chấp cho cuộc giao kiếm ngày mai.

- Tiểu Quân biết đối thủ của mình lợi hại như vậy rồi...

- Y lợi hại thật... Nhưng Tiểu Quân vẫn có cách.

Tiểu Quân thoáng cau mày suy nghĩ :

- Đạo trưởng... Ngày mai Tiểu Quân sẽ đối mặt với Ngại Tử Đột Quyết trong một cuộc đấu quyết định sống còn... Tại hạ chỉ xin đạo trưởng nói với Nhất Phàm đại sư sắp xếp cho Tiểu Quân một chỗ tịnh tâm, không ai lui tới.

- Việc đó thì được... Bần đạo sẽ nói với lão tăng Thiếu Lâm tự.

Tiểu Quân ôm quyền xá một cái :

- Đa tạ đạo trưởng!

- Tiểu Quân là cứu tinh của mọi người đừng khách sáo như vậy.

- Tiểu Quân cần giang phòng tịnh tâm ngay bây giờ chứ?

Tiểu Quân gật đầu :

- Tại hạ rất cần. Trong lúc Tiểu Quân nhập phòng để tập trung tinh thần, Tiểu Quân nhờ đạo trưởng một việc.

- Đây là đại sự của võ lâm... Tiểu Quân cần gì cứ nói...

- Tiểu Quân cần gặp một người..

- Người nào?

- Tử Kiếm Thường Nhẫn... Nếu như đạo trưởng và lão đại sư có thể bí mật cho người đi tìm Tử Kiếm Thường Nhẫn càng sớm càng tốt.

Tiểu Quân nghiêm giọng :

- Đối phó với Ngại Tử Đột Quyết, Tiểu Quân không ngại, nhưng đối phó với Kim cung mới là điều hệ trọng. Nhất định sau cuộc tỷ đấu ngày mai, Kim cung cũng phát động một cuộc huyết tẩy giang hồ, mà cao thủ của Kim cung qua Ngại Tử Đột Quyết, đạo trưởng đã hiểu rồi. Chỉ có một người duy nhất có thể giúp được chúng ta.

- Tiểu Quân muốn nói Tử Kiếm Thường Nhẫn?

- Chỉ có mình y mà thôi.

- Tiểu Quân yên tâm, nhất định bần đạo và Nhất Phàm đại sư sẽ chu toàn chuyện này.

- Như thế thì Tiểu Quân không còn lo lắng nữa.

Chương 29: Điểm tử chập chờn

Mặc dù Tiểu Quân đã nhập thạch phòng của Thiếu Lâm, một gian phòng vô cùng kiên cố được kiến tạo bằng đá hoa cương, và chỉ có thể mở thạch môn từ phía bên trong, nhưng Trương Huyền Tổ và Nhất Phàm đại sư vẫn cẩn trọng cho người đứng canh bên ngoài. Bấy nhiêu đó cũng đủ biết cuộc so tài ngày mai giữa Tiểu Quân và Ngại Tử Đột Quyết hệ trọng như thế nào.

Hai đạo sĩ Võ Đang, cùng với ba vị võ sư thuộc giảng võ đường đứng ngay trên thạch thất, người nào cũng cầm vũ khí hườm sẵn trong tay cứ tưởng như họ là những hộ pháp, canh chừng lối vào cấm cung.

Tiếng mõ canh vang lên báo hiệu đã quá nửa đêm. Khi tiếng mõ canh vừa dứt thì từ phía hậu liêu Thiếu Lâm, Lập Cư cùng với năm sáu môn hạ đi về phía thạch phòng.

Họ còn cách thạch phòng độ mươi trượng thì hai đạo sĩ Võ Đang lướt ra cản lại.

Lập Cư ôm quyền xá hai vị đạo đó :

- Tại hạ là Lập Cư, Bang chủ Cái bang.

Hai vị đạo sĩ xá Lập Cư :

- Chúng tôi đã nghe tiếng Bang chủ từ lâu, và rất là ngưỡng mộ.

Lập Cư khoát tay :

- Lập Cư không dám, không dám... Cái bang so với Võ Đang làm sao sánh bằng, sao sánh Lập Cư càng hổ thẹn mà thôi.

- Bang chủ khách sáo. Chẳng hay Bang chủ dẫn môn hạ Cái bang đi đâu vậy?

Lập Cư vuốt chòm râu cá chốt :

- Lập mỗ được lệnh của đạo trưởng chân nhân và Nhất Phàm đại sư mang thức ăn và đồ uống đến cho các vị.

Lập Cư quay lại năm tên thuộc nhân đứng phía sau :

- Hãy mau dọn thức ăn và đồ uống cho các vị đây!

- Tuân lệnh Bang chủ!

Lập Cư quay lại nói với hai vị đạo sĩ Võ Đang :

- Nhị vị đạo trưởng và các võ sư tính dùng bữa ở đây à?

- Lập bang chủ cứ sai thuộc nhân để trên chiếc bàn đá bên cạnh thạch môn.

Bọn thuộc nhân của Lập Cư liền dọn thức ăn và mấy vò rượu ra bàn.

Lập Cư thản nhiên chiếm luôn một chiếc ghế đôn kê ngay sát bên cạnh cửa đá. Hai vị đạo sĩ và ba võ sư Thiếu Lâm quây quần chung quanh chiếc thạch bàn.

Lập Cư nói :

- Bánh bao còn nóng... Mời các vị!

- Đa tạ Bang chủ!

Lập Cư nhìn năm người :

- Tại hạ đây kiến văn hạn hẹp không biết nhị vị đạo trưởng và ba vị sư huynh ngoại danh tên gì, xin cho biết để dễ bề xưng hô.

- Bần đạo là Trương Huỳnh Mẫn, ngoại danh thiên hạ đặt là Trương Lỗ. Còn đây là sư huynh Trương Tịnh.

Lập Cư ôm quyền xá hai người :

- Hạnh ngộ với nhị Trương đạo trưởng!

Gã quay qua ba vị võ sư Thiếu Lâm :

- Ba vị cao huynh đây cũng đều là cao thủ của Thiếu Lâm?

- Tại hạ là Ngô Đại Vệ, còn đây là hai sư đệ Ngụy Tử Vân và Hoàng Phúc.

- Hạnh ngộ... Hạnh ngộ!

Lập Cư rót rượu ra chén :

- Mời các vị!

Trương Huỳnh Mẫn mỉm cười lắc đầu :

- Lập bang chủ miễn thứ... Chúng tôi là những kẻ tu đạo không thể dùng rượu được... Huống chi chúng tôi còn đảm nhiệm trọng trách canh gác cho Xảo Quỷ Tiểu Quân.

Lập Cư cười giả lả :

- Các vị uống một chút thôi, có sao đâu. Đây là rượu của nhà Phật mà. Sương khuya lạnh thế này dùng một chút rượu cũng tốt.

Trương Tịnh thở dài một tiếng :

- Ậy... Không uống thì mất lòng Bang chủ, chúng tôi chỉ nhấp môi thôi nghe.

Trương Tịnh cầm chén đưa đến trước... bốn người cũng bắt chước chạm chén với Lập Cư.

Trương Huỳnh Mẫn, Trương Tịnh và ba vị võ sư Thiếu Lâm vừa nhấp ngụm rượu, đặt chén xuống thạch bàn, mặt đã biến sắc.

Trương Huỳnh Mẫn nhìn sững Lập Cư :

- Lập bang chủ... Trong rượu có gì?

Trương Huỳnh Mẫn nhác thấy nụ cười gian hiểm trên miệng Lập Cư.

- Lập mỗ không dấu các vị... Trong rượu và bánh bao đều có Đoạn Hồn độc của Cái bang chúng tôi.

Trương Tịnh ôm bụng, gượng nói :

- Sao Bang chủ lại hành động như vậy?

- Tại Lập mỗ cần thế chỗ của các vị.

Lập Cư vừa nói vừa khoát tay.

Năm gã thuộc nhân Cái bang đồng loạt rút trường kiếm như bầy cáo đói lao vào hai vị đạo sĩ Võ Đang và ba vị sư thuộc giảng võ đường Thiếu Lâm.

Năm người gác thạch phòng võ công đâu phải tầm thường nên mới được Trương Huyền Tổ và Nhất Phàm đại sư phân nhiệm gác cửa cho Tiểu Quân, nhưng nhất thời cả năm người đều bị trúng Đoạn Hồn độc, lục phủ ngũ tạng như bị ngàn đao xẻ dọc xẻ ngang, còn sức đâu mà đối chọi với những tên thuộc nhân Cái bang của Lập Cư.

Chỉ trong chớp mắt, bọn thuộc hạ Cái bang đã dùng kiếm đâm chết Trương Tịnh, và ba võ sư Thiếu Lâm chẳng một chút khó khăn gì, chỉ còn lại Trương Huỳnh Mẫn. Mặc dù lục phủ ngũ tạng đau quặn cũng cố chống trả lùi dần về phía hônh thạch phòng.

Trương Huỳnh Mẫn nghiến răng ken két, nhìn tưởng chừng muốn toét cả hai mí mắt :

- Lập Cư Bang chủ... Không ngờ ngươi đê tiện như vậy.

- Lập mỗ hành động vì mục đích mà thôi.

Lập Cư quay lại bọn thuộc nhân :

- Các ngươi lo hành sự đi, để gã đạo sĩ mũi trâu cho bổn Bang chủ.

- Tuân lệnh Bang chủ!

Lập Cư rút xoạt trường kiếm áp sát vào Trương Huỳnh Mẫn, thi triển luôn một lúc ba thức kiếm liên hoàn chế tác từ tuyệt kỹ “Đả Cẩu bổng”.

Thế công của Lập Cư vừa nhanh vừa tàn nhẫn, quyết không cho Trương Huỳnh Mẫm sinh lộ.

Rét.. Cánh tay của Huỳnh Mẫn rơi luôn xuống đất, tả thủ còn lại dụng trảo công thộp vào đỉnh đầu Lập Cư.

Bị độc tàn phá Đan điền, lại thêm vết thương chí mạng, sức của đạo sĩ họ Trương đâu còn nhiều nữa. Tả thủ của lão vừa đặt đến búi tóc Lập Cư thì mũi trường kiếm cũng kịp xuyên qua vùng hạ đẳng của lão rồi.

Phập...

Trương Huỳnh Mẫn trợn mắt ngã ra sau hồn lìa khỏi xác.

Trong lúc Lập Cư hạ thủ Huỳnh Mẫn thì lũ thuộc nhân Cái bang đã lấy hỏa pháo cài xung quanh thạch phòng rồi.

Lập Cư giết xong đạo sĩ họ Trương, vươn vai quay lại hỏi bọn thuộc nhân :

- Các ngươi làm xong chưa?

- Bẩm Bang chủ đã hoàn tất rồi.

- Châm lửa đi!

Tên thuộc nhân lấy đá lửa đánh vào cọng mồi. Lửa từ hai viên đá lửa nhoáng lên bắt vào dây mồi nổ ti tách.

Lập Cư khoát tay :

- Chúng ta rút lui thôi!

Lập Cư nhìn lại gian thạch phòng :

- Đây sẽ là mồ chôn của Xảo Quỷ Tiểu Quân.

Lập Cư vừa toan phi thân đi thì đột ngột một chiếc bóng trắng che mặt lướt đến.

- A..

Tên thuộc nhân châm lửa rú thảm một tiếng.

- A...

Hai tay gã bịt mắt lảo đảo ngồi bệt xuống đất miệng không ngớt lảm nhảm :

- Tôi đui mù rồi. Bang chủ... Tôi đui mù rồi.

Lập Cư chưa hết bàng hoàng thì bốn tên thuộc nhân còn lại rú thảm hãi hùng. Cả bốn gã đó ngã ngồi bệt xuống đất, cùng ôm yết hầu trợn mắt, há mồm rồi ngã vật ra sau hồn lìa khỏi xác.

Bóng trắng với thân pháp vô cùng huyền diệu đảo bộ, phóng ra một mũi kim châm cắt đứt dây mồi đang dẫn lửa.

Lập Cư hốt hoảng hoành kiếm thủ trùng đẳng.

- Lập bạng chủ nhận ra bổn cô nương chứ?

Nghe giọng nói của Thúy Ngân Đài, sắc mặt Lập Cư biến sắc :

- Thúy Ngân Đài...

Phát hiện ra Thúy Ngân Đài, Lập Cư phóng kiếm tấn công luôn ba thức liên hoàn.

Mặc dù tấn công Ngân Đài trước nhưng mắt Lập Cư không rời hai bàn tay thanh tú của nàng. Thế kiếm của Lập Cư mạnh như vũ bão, Ngân Đài bất giác phải lùi lại hai bộ.

Lợi dụng luôn tình huống vừa chiếm được chút thượng phong khai cuộc, Lập Cư đảo bộ, hữu thủ cầm kiếm quyết, tả thủ lòn ra sau lưng đốt pháo bắn lên trời.

Pháp hiệu lóe sáng soi rõ phạm vi hai mươi trượng vuông, thấy rõ cả từng vệt máu rơi vãi khắp trước cửa thạch môn.

Thúy Ngân Đài đảo mình tránh ba thức kiếm của Lập Cư, thân pháp của nàng tưởng như tiên nữ múa trong bầy đóm quang do trường kiếm của Lập Cư tạo thành.

Công ra ba thức chiêu liên hoàn không làm gì được Ngân Đài, ngoại trừ mỗi một sự đắc lợi là bắn được pháo hiệu lên bầu trời đêm.

Keng...

Mũi châm bên tả thủ của Ngân Đài chạm vào mũi kiếm của Lập Cư cắt ngang một chiêu công của họ Lập, cùng với chiêu cản phá thế kiếm của đối phương, hữu thủ của nàng như con chim sắt lướt thẳng vào mắt phải đối phương.

Phập...

A...

Lập Cư rú lên thảm thiết lùi luôn năm bộ, buông trường kiếm ôm con mắt bị thương.

Vừa lúc đó thì quần hào từ trong chánh điện và hậu liêu tuôn ra. Chẳng mấy chốc họ đã vây quanh Thúy Ngân Đài và Lập Cư.

Lập Cư vừa thấy quần hào xuất hiện, một tay ôm mắt, một tay chỉ Ngân Đài :

- Ma nữ... Ma nữ người của Kim cung muốn hại Tiểu Quân đại hiệp! Các vị hãy... vì võ lâm chánh khí tiêu trừ ả... còn, còn hỏa pháo nữa... Ả đã gài hỏa pháo xung quanh thạch phòng để... Ả tàn nhẫn...

Trương Huyền Tổ lướt đến đỡ Lập Cư :

- Lập bang chủ...

- Chân nhân... Lập tại hạ bất tài..

Lập Cư rên thảm thiết :

- Tôi bị tàn phế rồi.

Trương Huyền Tổ chân nhân an ủi gã :

- Lập bang chủ... hãy để bần đạo lo.

Trương Huyền Tổ lấy một gói bột rắc lên con mắt bị thương của Lập Cư :

- Lập bang chủ hãy tịnh dưỡng, để ma nữ cho bần đạo.

Hai tên đạo đồng liền xốc nách Lập Cư mang đi.

Trương Huyền Tổ nhìn Thúy Ngân Đài :

- Cô nương quá tàn nhẫn, dám ngang nhiên giết người võ lâm chánh nghĩa, bần đạo không thể tha cho cô nương được.
Thúy Ngân Đài nheo mày :

- Lão đạo trưởng cho tôi là người thủ ác à?

- Lập bang chủ đã nói ra điều đó rồi, cô nương còn chối nữa.

- Đạo trưởng tin Lập Cư hay tin Thúy Ngân Đài?

- Không phải cô nương, thế thì ai?... Trong Thiếu Lâm có ma quỷ sao?

- Chính Lập Cư là ma quỷ đó.

- Cô nương nói sao? Lập bang chủ gây ra chuyện này à?

- Còn ai nữa...

Trương Huyền Tổ cau mày :

- Lập Cư... Chẳng lẽ Lập Cư lại muốn hại võ lâm chính khí Trung Nguyên?

- Điều đó thì đạo trưởng nên đi hỏi gã họ Lập ắt biết thôi.

- Chuyện này bần đạo sẽ làm sáng tỏ, nhưng nhất thời nếu cô nương là người ngay hãy tự trói mình trước đã.

Thúy Ngân Đài tròn mắt :

- Ngân Đài mà lại tự trói mình dâng cho các người sao? Điều đó chỉ có trong mơ mà thôi.

- Thúy cô nương không tự giao nộp mình cho võ lâm chính khí trước khi sự thật minh bạch thì bần đạo đành phải thẳng tay.

Thúy Ngân Đài nhún vai :

- Ngân Đài đến đây vì ý tốt, nhưng lại bị các người coi thấp quá, vậy ai có bản lĩnh thử bước ra bắt Thúy Ngân Đài, còn như không thì bổn cô nương sẽ đi, ngày mai gặp lại cùng thị nhãn cuộc giao đấu sinh tử giữa Xảo Quỷ Tiểu Quân và Ngại Tử Đột Quyết.

Trương Huyền Tổ lắc đầu :

- Môn hạ của Võ Đang, Thiếu Lâm và Cái bang bị thảm tử, việc chưa minh bạch, cô nương muốn đi được sao?

Thúy Ngân Đài cảm nhận mặt mình nóng bừng lên. Qua giọng nói của Trương chân nhân, hình như lão đạo sĩ có ý nghi ngờ nàng chính là thủ phạm tạo ra cảnh thảm tử này.

Ngân Đài nghĩ thầm :

- “Nếu không vì Tiểu Quân đang ở trong thạch phòng này, bổn cô nương chẳng thèm màng đến võ lâm chính khí của lão đâu.”

Nghĩ như vậy nhưng nàng lại thốt lời khiêu khích :

- Đạo trưởng có gì cứ biểu lộ đặng bảo Thúy Ngân Đài.

Trương Huyền Tổ nhìn Thúy Ngân Đài khoát tay ra hiệu cho tám vị đạo trưởng đứng sau lưng lão :

- Bát Quái Thái Cực kiếm trận!

Tám vị đạo trưởng đồng loạt ôm quyền xá Trương Huyền Tổ rồi đồng loạt phi thân ra vây Ngân Đài vào giữa. Tám người đó át ngữ tám hướng theo đồ hình bát quái, trường kiếm lăm lăm chĩa thẳng vào Ngân Đài, cước pháp của tám đạo trưởng di chuyển theo đúng phương vị bát quái, kiếm chuyển dịch theo cước pháp nhưng nhất nhất đều điểm vào tám đại huyệt Kỳ Môn vùng thượng đẳng của Thúy Ngân Đài.

* * * * *

Trong khi bên ngoài thạch thất bao nhiêu chuyện xảy ra, bên trong Tiểu Quân vẫn tập trung vào bộ bạch y treo trước mặt. Đôi nhãn quang sáng ngời của Tiểu Quân không rời vết đen mờ nhạt trên bộ bạch y đã tỷ đấu với Ngại Tử Đột Quyết.

Tiểu Quân nhìn bộ bạch y, lẩm nhẩm nói :

- Đúng là tử chiêu.

Tiểu Quân bất giác rùng mình :

- Nếu trong tay Ngại Tử Đột Quyết là thanh Huyết kiếm của Thường Nhẫn, nhất định mình đã thảm tử rồi.

Tiểu Quân chắp tay sau lưng, đi tới đi lui, rồi dừng bước trước bộ bạch y đó. Nhãn lực lại đóng đinh vào vết thanh mờ in trên áo. Tiểu Quân cảm nhận đường kiếm kia biến hóa rất ảo diệu và không sao lường được. Nó có thể cắt đôi đối phương, cũng có thể tiện đứt thủ cấp.

Tiểu Quân thở dài một tiếng, nheo mày suy nghĩ :

- “Bất cứ chiêu thức nào cũng có cái lợi cái hại, và cũng có khiếm khuyết, nhưng sao mình không tìm ra được chỗ khiếm khuyết trong tử chiêu của Ngại Tử Đột Quyết?”

Tiểu Quân đứng bần thần nhìn bộ trường y :

- “Nếu như mình không tìm ra chỗ khiếm khuyết của tử chiêu này thì đúng ngọ ngày mai coi như tàn đời rồi.”

Nghĩ đến đó Tiểu Quân vò đầu bứt ai, than thầm :

- “Tiểu Quân ơi, chẳng lẽ mạng ngươi chỉ sống đến đây thôi sao?”

Thở dài một tiếng não nề, Tiểu Quân rút ngọn trủy thủ “Quang Minh”, từ từ kẻ mũi dao trủy thủ doọc theo vết than mờ.

- Thế này... Ngày mai nếu như Ngại Tử Đột Quyết sử dụng lại thức chiêu này thì mình sẽ bị xẻ từ vai trái xuống hông phải, nếu như mình cản đường chiêu thức đó nhất định tử chiêu sẽ biến hóa theo hướng ngược lại. Hướng vào mình cũng tiêu đời, và nếu như mình thối về sau hai bộ...

Tiểu Quân đưa tay sờ cần cổ :

- Nếu lùi lại thủ cấp của mình chắc ra đi mà bỏ thân ở lại.

Tiểu Quân ngồi xổm xuống đất :

- Làm sao bây giờ nhỉ? Không lẽ mình chịu bó tay sao? Chạy trốn...

Tiểu Quân lắc đầu :

- Chạy trốn cũng không được... Còn mặt mũi nào nhìn thiên hạ chứ. Huống chi là mạng của tất cả mọi người đều đặt vào mình, và mọi người đều lo lắng cho mình.

Tiểu Quân vỗ một chưởng vào bộ bạch y :

- Tiểu Quân ta là con khỉ gì mà ngươi lại mang tiểu gia ra làm mộc chứ.

Nói như vậy nhưng Tiểu Quân lại thở dài ngao ngán :

- Nếu lúc này có Thường Nhẫn, có thể y giúp mình được nhiều việc. Thường Nhẫn biết được khẩu quyết của chiêu kiếm này thì nhất định phải biết cái nhược của nó, nhưng chờ Thường Nhẫn đến chắc mình tiêu tùng quá.

Tiểu Quân cầm ngọn trủy thủ “Quang Minh” gõ vào trán, đi tới đi lui.

Tiếng trống canh lại vang lên.

Nghe tiếng trống đó, Tiểu Quân nhăn mặt. Nghĩ mãi không ra, bất giác Tiểu Quân cáu giận, xoạc chân phóng ngọn trủy thủ “Quang Minh” vào bộ bạch y.

Xẹt...

Ngọn trủy thủ Quang Minh lướt ngang chéo y, cắt luôn một mảnh vải, rồi ghim vào vách đá.

Tiểu Quân cau mày nhìn mảnh vải đó :

- Ngọn trủy thủ Quang Minh của mình bén quá đấy chứ, nhưng chắc nó không bằng thanh Huyết kiếm của Ngại Tử Đột Quyết.

Vừa nói đến đây, vẻ mặt Tiểu Quân thoáng sững sờ, nhìn như đóng đinh vào vết than mờ in trên vùng thượng đẳng bộ bạch y.

Tiểu Quân lẩm nhẩm nói :

- Đúng rồi... Đúng rồi... Chỉ có như vậy thôi.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Ta tìm ra được rồi... ta tìm ra được rồi... ta tìm ra được rồi.

Tiểu Quân lắc vai, vươn tay rút ngọn trủy thủ Quang Minh trở lại.

Chàng chằm chằm nhìn ngọn trủy thủ :

- Nếu không có ngươi Tiểu Quân chẳng tìm ra được đâu. Mà sao mình ngu như vậy nhỉ?
Tiểu Quân gõ vào trán :

- Nếu như đầu cây nhang không chạm vào trường y của mình thì đâu để lại vết than mờ này. Bấy nhiêu đó mà mình không nghĩ tới, chỗ đắc dụng nhất của tử chiêu chính là mũi kiếm. Cả một thanh kiếm nhưng chỗ phát tác tử chiêu triệt hạ đối phương chỉ là phần mũi mà thôi. Điểm sát tử đối phương quá nhỏ khiến cho đối phương không thể ngăn cản được.

Tiểu Quân vỗ đầu :

- Đúng rồi!

Tiểu Quân lấy bộ bạch y gói lại, rồi vươn vai thở ra một cách khoan khoái như vừa trút xong gánh nặng.

- Bây giờ thì mình có thể ăn no ngủ kỹ chờ đến giờ ngọ ngày mai, Ngại Tử Đột Quyết ơi... Ngươi sẽ phải ngạc nhiên lắm.

Tiểu Quân mở cửa thạch thất. Gió đêm phà vào mang theo mùi tanh của máu khiến Tiểu Quân rùng mình. Vừa lúc đó thì thế trận Bát Quái Thái Cực kiếm đã bắt đầu dịch chuyển phát tác.

Tám thanh trường kiếm của tám vị đạo sĩ như tám con giao long vây chặt lấy Thúy Ngân Đài.

Trong vòng kiếm trận, Thúy Ngân Đài khi tràn mình về bên trái, lúc phải cúi mọp sát đất, nhưng tuyệt nhiên vẫn bị kiếm phong bủa chặt, không chừa cho nàng một khoảng trống nào.

Có lúc ba thanh kiếm kết thành hình chữ phẩm công vào thượng đẳng của nàng, bắt Thúy Ngân Đài ưỡn mình ra sau để tránh, nhưng nàng chưa kịp trụ bộ thì hai thanh kiếm khác từ hai bên như một gọng kéo chém xả vào cước pháp.

Thúy Ngân Đài điểm mũi hài phi thân lên cao, lộn luôn ba vòng, ngọc thủ phóng kim châm công trả lại tám vị đạo sĩ công kết trận Thái Cực Bát Quái.

Những cây trâm bạc của nàng đồng loạt bị những thanh trường kiếm đánh bật trở lại.

Thúy Ngân Đài không ngờ Thái Cực Bát Quái trận lợi hại như vậy. Chỉ trong khoảng khắc nàng đã đánh đến hết bộ “Phi Trâm Xuyên Ngọc” nhưng vẫn chưa tìm được chỗ thoát ra khỏi trận pháp. Ngược lại tám thanh trường kiếm kia càng lúc càng bám chịt lấy nàng.

Thúy Ngân Đài nhác thấy thạch môn mở ra, liền thét gọi :

- Tiểu Quân cứu Ngân Đài với!

Ngân Đài vừa dứt lời thì thanh kiếm của vị đạo sĩ chiếm ngự cung tốn bất thần chỉ thẳng vào yết hầu nàng. Thế kiếm này đúng là một thức chiêu ác tử đối phương, trong lúc Ngân Đài hoàn toàn rơi vào cung tử. Nàng trợn mắt đoán chắc yết hầu mình bị xuyên thủng.

Keng...

Thanh trường kiếm bật ngược trở lại, và Tiểu Quân đã nhập vào Thái Cực Bát Quái kiếm trận đứng bên cạnh Ngân Đài.

Chàng quát lớn :

- Dừng tay...

Sự xuất hiện đúng lúc của Tiểu Quân cứu Ngân Đài khỏi tán mạng trong Bát Quái kiếm trận của Võ Đang.

Ngân Đài lau mồ hôi trán :

- Nếu không có Tiểu Quân, Ngân Đài chắc tiêu mạng rồi.

Trương Huyền Tổ khoát tay, tám vị đạo sĩ lui về chỗ cũ.

Tiểu Quân hướng về phía Trương chân nhân, vuốt mũi hỏi :

- Đạo trưởng... Chuyện gì xảy ra mà các vị đạo huynh đây bức ép Ngân Đài cô nương.

- Tiểu Quân cứ hỏi vị cô nương này thì biết.

Tiểu Quân quay lại Ngân Đài.

Chàng chưa kịp hỏi thì hai gã đạo đồng thoạt phi thân đến quì mọp dưới chân Trương Huyền Tổ :

- Lão tổ... Lập bang chủ bỏ đi rồi...

Trương Huyền Tổ cau mày :

- Bỏ đi? Lập bang chủ đang mang thương tích mà bỏ đi à?

- Dạ... sự thật như vậy... Lập bang chủ bỏ đi còn... còn...

- Còn gì nữa?

- Dạ... Lập bang chủ còn lấy toàn bộ thuốc trị thương của Võ Đang.

Ngân Đài bật cười khúc khích :

- Bây giờ thì đạo trưởng tin gã hay tin Ngân Đài. Lập Cư lấy hết thuốc trị thương của Võ Đang để chuẩn bị cho ngày mai đấy. Y lấy thuốc để chẳng còn đặc dược, khi Ngại Tử Đột Quyết lỡ có đánh Tiểu Quân trọng thương.

Nàng quay qua Tiểu Quân :

- Lập bang chủ muốn ngươi chẳng còn đường nào giữ được cái mạng nhỏ.

Trương Huyền Tổ thẹn mặt, nhìn Ngân Đài :

- Bần đạo không ngờ Lập bang chủ là kẻ tiểu nhân, nên mới xúc phạm đến nữ hiệp... Mong nữ hiệp đừng để tâm.

- Nếu không có Tiểu Quân, bây giờ Ngân Đài đã biến thành xác chết rồi, nhưng tôi không trách đạo trưởng đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một điều thôi.

Tiểu Quân nhìn nàng, mỉm miệng cười ruồi :

- Không để tâm là tốt rồi... Nàng cứ hỏi đi!

Thúy Ngân Đài tiến lên một bộ, nhìn Trương Huyền Tổ :

- Thái Cực kiếm pháp Bát Quái trận lợi hại như vậy, sao đạo trưởng không dùng để đối phó với Ngại Tử Đột Quyết?

Trương Huyền Tổ thở dài một tiếng :

- Thái Cực kiếm pháp mặc dù lợi hại nhưng không thể dùng để đối phó với tử chiêu của Ngại Tử Đột Quyết.

- Tại sao vậy?

Tiểu Quân trả lời thay cho Trương Huyền Tổ :

- Xác chết đâu thể nào khởi động được trận pháp. Khi Thái Cực kiếm trận khởi động thì tám vị đạo huynh đây đã mất mạng bởi chiêu kiếm của Ngại Tử Đột Quyết rồi. Tử chiêu sát kiếm của Ngại tử nhanh hơn Thái Cực kiếm trận gấp bội lần. Cái nhanh và cái chuẩn làm ra chiêu tử kiếm, còn Thái Cực kiếm trận thì dụng đến cái động hư hư thực thực mà bức ép đối phương, dụng Thái Cực kiếm trận chủ yếu để bắt người mà thôi chứ không có phần sát kiếm giết người.

Trương Huyền Tổ nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân am tường căn cơ kiếm pháp của Võ Đang.

- Đạo trưởng quá lời... Tiểu Quân đâu thể so sánh với đạo trưởng được.

Tiểu Quân quay sang Ngân Đài :

- Ngân Đài... Tại hạ và cô nương đi tìm một chiếc quan tài chứ?

Ngân Đài chớp mắt, sửng sốt nhìn Tiểu Quân :

- Tìm áo quan chi vậy?

- Tại hạ phải chuẩn bị trước cho mình. Nếu không chuẩn bị, thì ngày mai áo quan đâu chôn thây tại hạ, chẳng lẽ đắp chiếu để phơi mình cho lũ kên kên đói.

- Tiểu Quân biết sẽ chết à?

- Không còn đường sống đâu.

Tiểu Quân quay lại Trương Huyền Tổ :

- Đạo trưởng... Tại hạ đã suy nghĩ kỹ rồi, chắc ngày mai khó giữ mạng trong cuộc đấu sinh tử đó. Tại hạ đi tìm áo quan cho mình đây.

Trương Huyền Tổ trang trọng hẳn lên :

- Tiểu Quân... Thật vậy sao?

- Cái gì là thật cái gì là giả?

Tiểu Quân xá Trương Huyền Tổ một xá :

- Kiếu từ... hẹn đạo trưởng đúng ngọ ngày mai. Dù thế nào chăng nữa, đạo trưởng cũng nhớ ướp xác Tiểu Quân bằng trầm nhé.

Tiểu Quân nhìn Ngân Đài :

- Chúng ta đi chứ?

Tiểu Quân vừa dợm bước, Vương Bình cản lại :

- Tiểu Quân...

- Vương tiền bối có chuyện gì?

Vương Bình xoa tay, nghiêm giọng hỏi :

- Tiểu Quân biết chắc ngày mai sẽ chết bởi tử chiêu sát kiếm của Ngại tử à?

Tiểu Quân gật đầu.

Vương Bình thở dài :

- Nếu Tiểu Quân xác định như vậy thì các hạ không thể rời khỏi Thiếu Lâm tự được.

Tiểu Quân bật cười khanh khách. Cắt tràng cười đó Tiểu Quân nói :

- Ý của lão tiền bối là sợ Tiểu Quân chạy trốn sao?

Quân Tử Kiếm Vương Bình gật đầu :

- Ai mà không quí mạng của mình chứ.

- Thế đấy...

Tiểu Quân nhìn lại Trương Huyền Tổ :

- Đạo trưởng có cùng ý niệm như Vương Bình tiền bối không?

- Tiểu Quân muốn đi cũng đâu ai cản được, nhưng bần đạo đoán chắc Tiểu Quân không bao giờ bỏ cuộc phó hội ngày mai.

- Đa tạ đạo trưởng đã nghĩ tốt cho Tiểu Quân.

Tiểu Quân cười mỉm, nói với Quân Tử Kiếm Vương Bình :

- Tại hạ cốt chỉ đi tìm áo quan thôi, nhưng nếu Vương tiền bối sợ Tiểu Quân bỏ trốn thì nhờ người đi tìm dùm cho tại hạ. Được chứ?

- Chuyện đó để Vương lão phu lo cho Tiểu đại hiệp.

Tiểu Quân khoát tay :

- Ê... Tiểu Quân gần chết đến nơi rồi, không dám nhận hai chữ đại hiệp đâu.

Tiểu Quân nói với Thúy Ngân Đài :

- Có người lo áo quan cho tại hạ, giờ tại hạ thèm uống rượu, Ngân Đài cô nương thích đi cùng tại hạ không?

- Đi với Xảo Quỷ lúc nào Ngân Đài cũng thích.

- Thế thì chúng ta đi!

Tiểu Quân thong dong thả bước đi qua mặt Quân Tử Kiếm Vương Bình. Gã quay lại nhìn Vương Bình, vừa cười vừa nói :

- Lão tiền bối sợ Tiểu Quân bỏ trốn thì phải đi cùng với Tiểu Quân.

Vương Bình lưỡng lự :

- Lão phu chỉ nói ra sự thật mà thôi... Ngươi...

- Lão tiền bối có thích đi uống rượu với tại hạ không?

Tiểu Quân vừa hỏi vừa thộp trảo vào hổ khẩu Vương Bình :

- Chúng ta cùng đi...

Không cho Vương Bình nói lời nào, Tiểu Quân kéo lão rời cổ tự Thiếu Lâm.

Chương 30: Kỳ ngộ trên Quỷ Đầu sơn

Trở lại trấn Uông Bí...

Hai gã biến thái ái nam ái nữ sau câu nói tự thị đó, liền ập thẳng tới cỗ kiệu.

Bốn gã phu kiệu đại lực lập tức dàn thành hàng ngang, quát lớn :

- Hỗn láo...

Cùng với tiếng quát nghiêm lạnh, cả bốn người đồng loạt nối kết nhau, đồng thời tống thẳng về phía hai gã biến thái ái nam ái nữ bốn đạo chưởng kinh dị sơn đảo hải.

Mặc cho khí kình dũng mãnh đó bổ thẳng vào thân ảnh mình, hai gã ái nam ái nữ vẫn không hề nao núng. Chúng còn dựng bốn đôi trảo công trắng muốt vồ thẳng vào yết hầu bốn gã phu kiệu đại lực.

Ầm...

Bốn đạo khí kình đánh thẳng vào thân ảnh hai gã ái nam ái nữ, nhưng trảo công của hai gã đó cũng thộp được vào yết hầu đối phương.

Hai cái thân mỏng mảnh tợ những chiếc lá khô xoáy tròn trong cơn lốc hất ngược về phía sau non hai trượng. Cả hai nằm duỗi dài dưới đất bất động ngỡ chúng đã chết tốt rồi.

Bên đây, bốn gã phu kiệu đại lực đứng như trời trồng, cả bốn người đều bị bứt đứt yết hầu, máu xối xả tuôn ra một lúc xá mới đổ sụp xuống.

Một cảnh tượng thảm sát rùng rợn lần đầu tiên xảy ra ở trấn Uông Bí mà bất cứ cư dân nào chứng kiến cũng hồn phi phách lạc. Không biết trong kiệu là ai, nhưng tuyệt nhiên vẫn không động tịnh gì.

Hai gã biến thái nằm một lúc, bất chợt ngồi dậy. Chúng vươn vai như muốn giãn gân giãn cốt, rồi nhìn nhau cười hề hề chẳng một chút biểu lộ gì là bị nội thương bởi chưởng kình của bốn gã phu kiệu đại lực.

Hai gã đồng loạt phủi tay. Hành động của chúng tinh mắt mới nhận ra điều đặc dị.

Mặc dù chúng có hai thể xác nhưng hình như ý nghĩ và hành động chỉ của một người.

Nếu gã này chớp mắt phải, y rằng người kia chớp mắt phải, kể cả tay chân của họ cũng cùng một động tác trông lạ lùng vô cùng.

Cả hai đi đến trước chiếc kiệu.

Tiếng nữ nhân trong kiệu cất lên thánh thót như tiếng chim họa mi hót :

- Bổn nương không ngờ võ công của “Song tình” tăng tiến như vậy.

Song tình chớp mắt. Cả hai cùng nói :

- Thị nhận ra Song tình à?

- Sao bổn nương lại không nhận ra chứ.

Từ trong kiệu một bàn tay nhú ra, những ngón tay thon nhã và những chiếc móng cắt tỉa trau chuốt. Vừa nhìn thấy bàn tay ngọc đó, Song tình bất giác lùi lại :

- Y...

- Song tình nhận ra ta rồi chứ?

Chỉ với một bàn tay mà Song tình đã nhận ra người ngồi trong kiệu, mặc dù chúng chẳng hề thấy được chân diện mục. Chắc chắn trên bàn tay trắng muốt kia, có một đặc điểm gì rất dị biệt, thứ hai là Song tình đã từng biết qua người ngồi trong cỗ kiệu này.

Song tình bất giác quì mọp xuống đất, dập đầu ba cái :

- Nương nương tha tội... Nương nương tha tội!

- Đứng lên đi!

Bao nhiêu vẻ kiêu căng tự thị trên mặt Song tình bất giác biến mất, mà thay vào đó là vẻ khúm núm của những tên nô tài trong hậu cung.

Vị nương nương lại cất tiếng nói :

- Kiệu của bổn nương không còn ai khiêng nữa. Song tình có thể khiêng kiệu cho bổn nương nương chứ?

- Song tình xin được hầu hạ nương nương.

- Tốt lắm.. Hãy khiêng kiệu cho ta đi tìm Tướng Phụ Tôn Tử.

- Song tình đã biết được Tướng Phụ đang ở đâu. Hiện tại lão đang có mặt tại Quỷ Đầu sơn.

- Ngươi có chắc như vậy không?

- Nô tài đã điều tra kỹ rồi.

- Mau đưa bổn nương đến đó!

Song tình chia làm hai, kẻ trước người sau ghé vai vào khiêng kiệu. Chiếc kiệu to lớn, trang hoàng lộng lẫy, vốn do bốn gã phu đại lực khiêng, nhưng Song tình nhấc lên rất nhẹ nhàng, tưởng chừng như trên vai chúng chỉ là khối bông gòn nhẹ tênh. Cả hai khiêng cỗ kiệu băng đi vun vút, tưởng chừng như trên vai họ chẳng có gì cả. Quỷ Đầu sơn cao vun vút, đường lên đỉnh dốc dựng đứng, thế mà chúng vẫn chẳng hề giảm cước tốc hay tỏ ra khó khăn, mệt nhọc.

Chỉ trong khoảnh khắc, Song tình đã khiêng cỗ kiệu đến được đỉnh Quỷ Đầu sơn.

Đồng Tiểu Linh thấy cỗ kiệu lướt về phía mình, liền phi thân ra cản lại :

- Các vị là ai... hãy dừng bước!

Song tình vẫn khiêng kiệu, nhưng hữu thủ đồng loạt dựng lên vỗ về phía Tiểu Linh một đạo kình âm nhu dị hoặc vô cùng.

Bị Song tình tấn công đột ngột, Tiểu Linh tức giận chẳng thèm né tránh, dựng luôn ngọc thủ bổ ngược một chưởng đón thẳng vào đạo kình âm nhu của Song tình.
Ầm...

Tiểu Linh lùi một bộ, mắt nẩy đom đóm, phải nén lắm mới không phun ra ngoài một bụm máu.

Song tình khoát tay :

- Quỷ nữ tránh ra để chúng ta đưa nương nương gặp lão Tôn Tử.

Tiểu Linh nheo mày :

- Các người lên đây chủ yếu để gặp ngoại tổ Tiểu Linh à?

- Lão Tôn Tử ở đâu?

Tôn Tử từ trong nhà bước ra :

- Ai làm gì mà ồn ào thế?

Lão Tôn Tử sững sờ khi chạm nhãn vào chiếc kiệu và khuôn mặt ái nam, ái nữ của Song tình.

Lão ngoắc Tiểu Linh :

- Tiểu Linh, lại đây!

Tiểu Linh quay trở lại đứng bên Tôn Tử. Nàng nói :

- Ngoại tổ... Họ khuấy động Quỷ Đầu sơn của chúng ta.

- Ậy... Ngoại tổ biết... Nhưng con đừng có hỗn láo khi chưa biết người là ai.

Tiếng cười phát lên như ngọc pha lê từ trong kiệu dội ra.

Vừa nghe tiếng cười trong vắt đó, khuôn mặt của Tôn Tử thoạt biến sắc. Lão lẩm nhẩm :

- Nương nương...

Tiểu Linh nhìn Tôn Tử :

- Ngoại tổ biết người này à?

Bàn tay ngọc lại nhú ra rồi từ từ vén chiếc rèm lên. Ngón giữa của bàn tay thon nhã đó có đeo một chiếc nhẫn óng ánh ngũ sắc trông vô cùng đẹp mắt.

- Tôn Tử nhận ra ta chứ?

Tôn Tử lùi lại :

- Lão phu nghĩ nương nương chẳng bao giờ tìm được lão phu, thế mà người vẫn tìm được đến đây.

- Bổn nương đã tìm đến đây rồi, lão tính sao? Lão trao vật đó cho bổn nương chứ.

Tôn Tử lưỡng lự :- Nương nương vẫn nghĩ đến chiếc chìa khóa mở cửa bí cung à?

- Lão đã thấy bổn nương lặn lội đi tìm lão, tất chỉ vì chìa khóa mở bí cung mà thôi.

Tôn Tử vuốt râu, thở dài rồi nói :

- Lão phu sẵn sàng trao chiếc chìa khóa đó cho nương nương, nhưng nương nương phải hứa với lão phu một điều.

- Lão nói đi!

- Nương nương cho Tiểu Linh rời khỏi đây.

- Chỉ bấy nhiêu đó thôi à?

- Lão phu chỉ xin bấy nhiêu thôi.

- Bổn nương nương đồng ý.

Tiểu Linh nhìn Tôn Tử :

- Ngoại tổ... Thị là ai mà ngoại tổ lại tỏ ra cung kính như vậy?

Tôn Tử quay sang nhìn nàng :

- Tiểu Linh... Hãy nghe ngoại tổ nói, rồi nhớ mà hành sự. Con rời khỏi Quỷ Đầu sơn tìm bằng được Xảo Quỷ, báo cho y biết chìa khóa bí cung ngoại tổ đã trao cho Thánh Cô nương nương, bằng mọi giá y phải lấy cho được chiếc chìa khóa đó, không để Thánh Cô vào được bí cung. Bằng như để Thánh Cô vào được bí cung thì chỉ trong ba con trăng, Linh Địa Huyền Tôn sẽ lại tái xuất giang hồ, bá tánh sẽ không khỏi bị một phen máu đổ thịt rơi.

Tôn Tử nắm tay Tiểu Linh :

- Còn điều này nữa, ngoại tổ muốn nói với con. Thật ra chính ta đã thông báo cho sư huynh của con nơi ta ngụ ở đây. Ta cũng không phải là ngoại tổ ruột của con đâu mà chỉ muốn bảo vệ cho con và sư huynh con. Nếu con tìm được Đồng Mã Kỳ, ắt tìm được bí mật thân thế hệ trọng của con, chắc chắn có liên quan đến Kim Sa phái.

Tiểu Linh cau mày :

- Con ngỡ ngoại tổ đang nói...

Tôn Tử mỉm cười :

- Linh nhi đừng lo cho lão. Hãy đi đi... Lão chúc con thượng lộ bình an.

- Để ngoại tổ ở lại đây một mình con không yên tâm.

- Võ công của con đâu sánh bằng ta, nhưng võ công của ta lại chẳng thể so bì với Thánh Cô nương nương. Con hiểu ý của ta chứ. Tiểu Quân sẽ giúp đỡ con... Ta tin như vậy.

Tôn Tử trừng mắt nhìn Tiểu Linh :

- Con không rời Quỷ Đầu sơn không được... Đây là cơ hội duy nhất bảo tồn mạng sống của con đó.

Tiểu Linh bặm môi. Nàng suy nghĩ một lúc, rồi mới lí nhí nói :

- Linh nhi nghe lời ngoại tổ!

Tôn Tử mỉm cười gật đầu :

- Linh nhi bảo trọng... Ngoại tổ tin vào con.

Tiểu Linh xá Tôn Tử một cái, rồi nhìn chiếc kiệu và Song tình như muốn thâu tóm dung mạo của những người đó lần cuối rồi mới quay lưng trổ khinh công băng xuống Quỷ Đầu sơn.

Tôn Tử nhìn chiếc kiệu, từ từ tiến đến ba bộ đối mặt với chiếc rèm nhung che cửa kiệu. Lão đột ngột quì xuống :

- Lão nô vâng mệnh Thánh Cô nương nương!

- Tốt lắm... Hãy đi lấy chìa khóa bí cung cho bổn nương.

Tôn Tử dập đầu xuống đất ba cái :

- Tuân lệnh nương nương!

Tôn Tử quay lưng trổ khinh thuật hướng về phía hai chiếc hang mà Tiểu Quân và Tiểu Linh đã từng vào. Lão chỉ mất khoảng thời gian uống xong tuần trà thì quay trở ra.

Trên tay Tôn Tử là chiếc trát vàng. Lão đến bên cỗ kiệu, kính cẫn dâng bằng hai tay :

- Đây là chìa khóa bí cung... Nương nương thụ nhận.

Bàn tay ngọc lại nhú ra đón lấy chiếc trát có chiếc chìa khóa mở bí cung.

- Tốt lắm... kể từ bây giờ lão lúc nào cũng phải ở bên cạnh bổn nương.

- Lão phu sẽ phục vụ nương nương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau