LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tình nhi nữ ngạo trượng phu

Gã tiểu nhị đã bất tỉnh nằm duỗi dài dưới đất, trong khi Tiểu Quân vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì.

Người vận bạch y xõa tóc tiến thẳng đến bên gã.

Tiểu Quân ngước mắt nhìn, y hơi liếc xuống bàn tay người đó, rồi nhoẻn miệng cười, hỏi :

- Không biết tại hạ diện kiến với oan hồn hay người trên dương thế đây.

- Ngươi không nhận ra ta hay giả đui giả điếc?

Tiểu Quân nhướng mắt :

- Tất nhiên Tiểu Quân không đui, không điếc rồi, nhưng Tiểu Quân không thích đối diện với hồn ma... Ghê lắm!

Tiểu Quân chống cằm :

- À mà cô nương chết hồi nào vậy, sao không chịu đi đầu thai mà cứ vất vưởng trên dương trần làm ma.

Người vận bạch y hừ lạnh một tiếng vén mái tóc xõa :

- Bây giờ ngươi nhận ra ta chưa?

- A... thì ra là Đồng cô nương. Tại hạ cứ ngỡ là hồn ma bóng quế nào chứ.

Tiểu Quân xoa tay :

- Đồng cô nương làm giai nhân không chịu sao mà lại làm ma đến nỗi nam nhân như quán chủ cũng thất hồn lạc phách. Bộ... Đồng cô nương không muốn...

Đồng Tiểu Linh chau đôi mày vòng nguyệt.

Tiểu Quân ngắm nhìn nàng :

- Cô nương chau mày cũng giống đấy... Mặt thì trắng bệch, tay thì nổi mụn đỏ, y như một con ma vất vưởng. Tiểu Quân hỏi thiệt nghe... Đồng cô nương chết hồi nào vậy? Nếu có oan ức gì cứ nói ra. Tiểu Quân sẽ mời thầy tướng về giải oan cho mà sớm đi đầu thai, kẻo dung nhan úa tàng thì chẳng có con ma nam tử nào kéo cô nương đâu.

- Ta có chết đâu mà biến thành hồn ma.

- Không chết sao vận đồ kỳ cục vậy, còn thọ nhận những vật dụng cúng tế cho Quỷ vương?

- Cư dân thị trấn Uông Bí cúng cho ta đó.

- Thì ra Đồng cô nương là Quỷ vương.

- Ta không phải là Quỷ vương, tại họ gán ghép mà thôi.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Đích thị là Quỷ vương hóa hình rồi.

Gã khúm núm :

- Quỷ vương tha tội cho Tiểu Quân... Tiểu Quân thành kính đã dâng nạp túi ngọc dạ minh châu rồi, mong Quỷ vương đừng lấy mạng tại hạ.

- Hừ... Không có túi ngọc của ngươi thì ta đâu có đến gặp ngươi làm gì.

- Quỷ vương chê ít à?

Đồng Tiểu Linh nghe Tiểu Quân nói giận đến biến hẳn sắc mặt. Nàng chìa tay đến trước mặt gã :

- Ngươi coi hai bàn tay của ta nè.

Tiểu Quân chắc lưỡi :

- Tay Quỷ vương ghê thật, đúng là có lực công lợi hại giết người.

- Ngươi còn nói nữa... Chính vì túi ngọc của ngươi mà tay ta bị như vậy đó.

Nàng đổi giọng :

- Tiểu Quân... Ngươi đến Quỷ Đầu sơn vì Thất Thất Băng Tâm Ngọc Nữ?

Tiểu Quân mỉm cười :

- Ngoài chuyện đó ra, Tiểu Quân chẳng thèm đến cái vùng ma quỷ này. Thà ngao du đến mấy tửu quán còn sướng thân hơn.

- Nếu ngươi vì Thất Thất thì đi theo ta.

- Ê.. Tất nhiên Tiểu Quân sẽ đi theo cô nương rồi, nhưng nếu cô nương còn giở trò ma quỷ thì đừng hòng có thuốc giải độc công của thiếu gia. Nói thật với cô nương chất độc Tiểu Quân rải trên bàn thờ là loại kịch độc có một không hai trong giang hồ, ngoại trừ ta ra tuyệt nhiên không một đại phu nào chữa được đâu.

Đồng Tiểu Linh gằn giọng :

- Chất độc đó tên là gì?

- Miêu Nhãn. Chất độc Miêu Nhãn này Tiểu Quân lấy tận bên xứ Tân Cương xa xôi, nghìn dặm, trong một hoang cốc điêu tàn. Một khi người đã bị trúng độc, chất độc sẽ nhanh chóng lan tỏa trong kinh mạch tạo ra cảm giác ngứa ngáy khó chịu vô cùng, khiến người bị trúng độc công phải gãi đến sứt da, chảy máu mà chết thảm.

- Có cách gì giải được chất độc đó không?

- Tất nhiên là có nhưng khi nào tại hạ gặp được Thất Thất sư tỷ sẽ giải độc cho cô nương.

- Hừ... Tiểu Quân, ngươi đi theo ta!

- Tất nhiên là phải đi theo rồi.

Hai người rời tửu quán, hướng về ngọn Quỷ Đầu sơn.

Ngọn “Đông phong” vẫn lồng lộng thổi trên đỉnh núi tạo ra những âm thanh ghê rợn.

Đến chân núi Quỷ Đầu sơn, những âm thanh nghe càng khủng khiếp hơn. Người yếu bóng vía tưởng chừng như có bầy quỷ đói đang kéo xuống thị trấn Uông Bí để tìm người hút máu.

Tiểu Quân dừng bước quay sang Đồng Tiểu Linh :

- Đồng cô nương có sợ không?

- Ta ở trên Quỷ Đầu sơn mà sợ gì chứ?

- Những âm thanh kia từ đâu phát ra vậy?

- Ngươi sợ à?

Tiểu Quân ưỡn ngực :

- Ta chỉ tò mò thôi, chứ làm gì mà sợ... Huống chi tiểu gia đi với Quỷ vương thì làm gì sợ lũ tiểu quỷ chứ. Nhưng Tiểu Quân thắc mắc tiếng hú đó từ đâu ra vậy.

Đồng Tiểu Linh bật cười khanh khách :

- Xem chừng ngươi sợ thật rồi.

- Nói sàm... Nếu Tiểu Quân mà sợ thì chả thèm đi với nàng.

- Để ta nói cho ngươi biết, đặng ngươi đừng sợ nữa.

- Nói đi...

- Trên Quỷ Đầu sơn có hai hang động, khi tiết trời đổi gió Đông, thổi thẳng vào hai cái hang đó. Chính ngọn Đông phong đã tạo ra tiếng hú từ trong hai hang động đó phát ra. Âm thanh nghe rất kỳ quái khiến cư dân Uông Bí mới đặt cho ngọn sơn này là Quỷ Đầu sơn.

- Chỉ có thế thôi à?

- Ta nói ngoa làm gì. Ngoài tiếng hú từ trong hai cái hang phát ra, phong cảnh Quỷ Đầu sơn đẹp vô cùng, có thể xếp vào hàng danh lam thắng cảnh.

- Thế thì Tiểu Quân may mắn lắm rồi.

Hai người tiếp tục đi lên đỉnh núi. Tiểu Quân thấy xa xa có hai chiếc đèn lồng lung lay trước một gian nhà cây khá khang trang.

Tiểu Quân chợt dừng bước khi còn cách căn nhà kia độ một dặm.

Tiểu Quân buột miệng thốt :

- Y...

Nghe Tiểu Quân thốt lên như vậy, Tiểu Linh quay sang nhìn gã :

- Bộ ngươi thấy nơi này đẹp nên mới đột nhiên thốt ra lời phải không?

- Đêm tối Tiểu Quân có nhận thấy cảnh đẹp gì đâu.

Gã nhìn Tiểu Linh :

- Ta vừa thấy một bóng trắng thoát ra từ gian nhà phía trước.Tiểu Linh nạt ngang :

- Mắt hoa hay ngươi sợ quá mà nói sàm vậy? Ở đây chỉ có mình Tiểu Linh mà thôi.

Tiểu Quân cau mày :

- Bộ Đồng cô nương tưởng mắt Tiểu Quân bị quáng hả? Tại hạ nói thật nghe, trong vòng một dặm ta có thể nhìn thấy mọi vật đấy.

Tiểu Linh xì một tiếng :

- Làm gì có thần nhãn như vậy... ta không tin... Mới vừa rồi ngươi đã quáng gà, nên mới nói có người trên Quỷ Đầu sơn đây.

- Hừ, ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung. Nếu như tại hạ không có thần nhãn thì làm sao đột ngột nhập vào cấm cung lấy trộm hảo tửu của Đức Kim Thượng. Ta dám chắc vừa mới thấy bóng người lướt qua phía trước hai chiếc đèn lồng mà.

- Nhà của bổn cô nương mà bổn cô nương không biết à? Quỷ Đầu sơn quanh năm suốt tháng không một dấu chân người, ngoài đại ca của ta.

- Cô nương muống nói đại ca của cô nương là Đồng Mã Kỳ?

- Chứ chẳng lẽ là ngươi?

Nàng xoa tay, nhìn Tiểu Quân :

- Hai bàn tay của ta bắt đầu ngứa rồi.

- Để khi nào Tiểu Quân gặp Thất Thất, ta mới giải độc cho cô nương. Tại cô nương ham lấy dụng cúng tế mới bị trúng độc Miêu Nhãn của Tiểu Quân.

Hai người đặt chân đến trước mái hiên của nhà cây khang trang.

Tiểu Quân nhìn Đồng Tiểu Linh hỏi :

- Tại hạ hỏi thật nhé. Tại sao cô nương biết Xảo Quỷ Tiểu Quân là chủ nhân Lâu thuyền “Nghê Thường vũ y khúc”.

Tiểu Linh ngượng ngùng nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân không đoán được à?

- Nếu như Thất Thất không nói thì nhất định nàng không bao giờ biết. Nhưng võ công của nàng đâu thể nào trong khoảnh khắc ngắn ngủi có thể hạ thủ được ba người trên Lâu thuyền.

- Thế Tiểu Quân biết ai điểm huyệt Sư Sư, Cúc Cúc, và Trân Trân không?

- Làm sao Tiểu Quân biết được?

- Ngoài Thất Thất ra còn ai nữa.

Tiểu Quân ngạc nhiên đến trợn tròn hai mắt :

- Thất Thất tỷ tỷ à? Chẳng lẽ tỷ tỷ muốn đùa giỡn với ta?

Tiểu Linh thoáng thẹn mặt.

Tiểu Quân nhìn nàng :

- Ê.. Tiểu Quân nói có gì đâu mà nàng thẹn thùng, nói thật đi, chuyện ấy là thế nào?

- Tiểu Quân vào nhà đi, Tiểu Linh sẽ nói cho biết.

- Được, tỷ tỷ đang ở trong nhà phải không?

- Nhất định tỷ tỷ có trong nhà rồi. Tiểu Linh cũng không ngờ Tiểu Quân lại đến Quỷ Đầu sơn nhanh như vậy.

Tiểu Linh mở cửa, Tiểu Quân tằng hắn, vừa bước vào nhà vừa nói :

- Tỷ tỷ... Lần này Tiểu Quân bị mắc mưu tỷ tỷ nhé.

Chân y đặt vào trong nhà thì ngay lập tức bị kéo chỏng ngược lên trời.

Tiểu Quân bị chúc ngược đầu xuống đất, kêu oai oái :

- Chuyện gì thế này? Tiểu gia đâu có muốn treo chỏng đầu đâu.

Tiểu Linh nhoẻn miệng cười, từ ngoài bước vào, thuận tay khép cửa lại :

- Giờ thì Tiểu Quân đã lọt vào tay Tiểu Linh rồi nhé.

Tiểu Quân chau mày :

- Đồng cô nương dụng bao tâm cơ chỉ treo Tiểu Quân lên trần nhà thôi à? Tại hạ nói cho cô nương biết, nếu như cô nương không hạ ta xuống, ta sẽ không giải độc cho cô nương, đến lúc chất độc phát tác thì đừng có than.

Tiểu Linh nhìn đôi tay của mình :

- Tiểu Quân mau nói cho ta biết giải độc Miêu Nhãn ngươi để ở đâu.

- Tất nhiên ta không nói rồi.

- Không nói không được.Tiểu Linh bặm môi, rút luôn ngọn dao máng trên vách nhà.

- Không nói, nếu ta tan da nát thịt, thì ngươi cũng tơi tả như một gã Cái bang.

Tiểu Quân khoát tay, miệng la oai oái :

- Ê, đừng có làm bậy. Tiểu gia sẽ nói, nhưng trước khi ta nói, ta cần thấy mặt Thất Thất tỷ tỷ trước.

Tiểu Linh lắc đầu :

- Tỷ tỷ Thất Thất đâu có ở đây.

- Tỷ tỷ không có ở đây? Đồng cô nương tưởng Tiểu Quân là đứa bé lên hai nói sao cũng tin à. Thất Thất bày kế cho cô nương dẫn dụ Tiểu Quân đến đây chỉ để treo Tiểu Quân lên thôi à?

Tiểu Linh thở hắt ra một tiếng :

- Tiểu Quân muốn ta nói thật phải hứa với ta một điều.

- Ừ, Tiểu Quân hứa rồi đó, nói đi.

- Tiểu Linh chưa nói ra mà ngươi hứa cái gì.

- Cái gì cô nương nói ra Tiểu Quân này cũng chịu cả.

- Vậy Tiểu Quân có dám hứa nhận ta làm... làm...

Tiểu Quân hối thúc :

- Nói đại đi, rồi thả dây cho tại hạ xuống...

- Ngươi hứa...

Vẻ mặt nàng thẹn như quả chín mọng :

- Ngươi hứa nhận ta làm phu thê của ngươi?

- Chỉ chuyện đó thôi mà Đồng cô nương cũng bày vẽ làm nhọc công Tiểu Quân.

Tiểu Quân đổi giọng hỏi Tiểu Linh :

- Thất Thất tỷ tỷ đâu?

- Tỷ tỷ đâu có ở đây. Sau khi ngươi nhờ Thất Thất tỷ tỷ chăm sóc cho Tiểu Linh, tỷ tỷ hiểu tâm trạng của ta nên người mới bày cho Tiểu Linh cái kế này. Bây giờ ngươi đã hứa rồi không được nuốt lời đấy. Dù sao ngươi cũng... cũng đã...

Tiểu Quân sa sầm mặt xuống :

- Cũng đã... Cũng đã cái gì...

Tiểu Linh chỉ mặt gã :

- Ngươi đã ôm ta.

Tiểu Linh vừa dứt lời, Tiểu Quân chỉ vặn mình cong người lên, ngọn trủy thủ Quang Minh từ trong tay áo, gã thò ra cắt lìa sợi dây thừng.

Dây đứt lìa, Tiểu Quân như một quả banh rơi xuống sàn nhà.

Huỵch...

Gã nằm duỗi dài bất động.

Tiểu Linh hoảng hốt toan áp chưởng vào hai đại huyệt Thần Khuyết và Bách Hội thì Tiểu Quân đã đứng bật dậy.

Gã chỉ tay vào mặt nàng :

- Không được đụng vào ta.

- Tiểu Linh chỉ sợ ngươi...

Tiểu Quân nhoẻn miệng cười :

- Tiểu gia chỉ hơi vẹo xương sống mà thôi.

Tiểu Quân vươn vai một cái :

- Giờ thì Tiểu Quân biết tất cả rồi, ở đây buồn quá, không thèm nữa... Ta đi đây.

Gã vừa dợm bước thì Tiểu Linh đã tràng bộ đứng chắn trước mặt :

- Tiểu Quân... Ngươi bỏ ta à?

Chính vào lúc đó chợt Tiểu Quân nhận ra đôi mắt sáng ngời như hai ngọn đèn lồng xuất hiện ngoài khe cửa. Rõ ràng đôi mắt kia đang theo dõi từng hành động của gã.

Tiểu Quân chợt ôm chầm lấy Tiểu Linh :

- Phu nhân ơi... Ta thương nàng lắm, làm sao bỏ đi được.

Tiểu Linh ngỡ ngàng đến thẹn mặt bởi hành động thô lỗ của Tiểu Quân. Nàng toan đẩy hắn ra thì Tiểu Quân đã thủ thỉ vào tai nàng :

- Đừng... Đừng nhúc nhích, cứ ôm ta đi... Ta không có ý gì với nàng đâu.

Tiểu Linh ngượng vô cùng.

Tiểu Quân thủ thỉ nói tiếp :

- Nàng nói trên Quỷ Đầu sơn này chỉ có mình nàng, thế mà có kẻ đang nhìn trộm ta và nàng. Đôi mắt của người đó sáng quắc, chứng tỏ nội lực của y rất cao thâm khó lường, để tiểu gia thộp y hỏi cho ra lẽ tại sao y lại có mặt ở đây trong lúc tiểu gia ôm nàng.

Tiểu Linh lí nhí nói :

- Ngươi nói xảo ngôn... Ta biết mà.

- Ta nói thật đấy. Nàng hãy đứng yên nhé.

Tiểu Quân nghiêm giọng nói gằn từng chữ :

- Chú ý khi ta xông ra thì nàng bám theo ta ngay. Nếu được nàng cứ dụng ngọn thủ quật đại vào mặt người đó..

Tiểu Quân ẹo người :

- Chưa đánh người ta mà lưng của Tiểu Quân đã ngứa rồi. Tại nàng ôm ta cứng quá đấy. Chất độc Miêu Nhãn truyền qua lưng ta rồi. Đúng là vô tích sự.

Tiểu Linh bặm môi :

- Ngươi chửi ta?

- Tướng công không chửi được thê nữ à? Thậm chí ta còn bẻ răng nàng nữa kìa.

Tiểu Quân nói đến đây, thoắt một cái vừa đẩy Tiểu Linh vừa thi triển Di Hình tướng pháp. Thân ảnh của y nhanh không thể tả, chỉ trong khoảnh khắc vừa đủ một cái chớp mắt đã lướt ra ngoài.

Cùng với động tác tuyệt luân đó, Tiểu Quân vận Hóa Nguyên khí từ Đan điền chuyển vào hữu thủ phóng ra một lúc năm đạo chỉ kình công thẳng vào bóng người lập lờ.

Năm đạo chỉ do chính tay Tiểu Quân thi triển oai lực đâu phải tầm thường, vả lại công đối phương vào lúc bất ngờ nhất, nhưng đối phương của Tiểu Quân như có thần cảm biết được năm đạo chỉ kia công vào năm đại huyệt nào. Y chẳng hề tránh né còn mặc nhiên để cho chỉ kình đánh thẳng vào mình, rồi quay lưng thoát phi thân đi.

Năm đạo kình phóng thẳng vào thân ảnh bạch y nhân thoát ra những âm thanh khô khốc.

Chát... Chát... Chát... Chát... Chát...

Bạch y nhân chẳng hề hấn gì bởi chỉ công của Tiểu Quân còn thoát ra ngoài năm trượng.

Vừa lúc đó thì Đồng Tiểu Linh cũng đã thoát ra ngoài. Nàng há hốc miệng thốt lên một tiếng :

- Y...

Nghe tiếng thốt của nàng, Tiểu Quân thoáng sững sờ. Sự sững sờ của Tiểu Quân chỉ trong khoảnh khắc thôi, mà Bạch y nhân như bóng ma nhập nhoạng băng về phía hẻm vực có hai cái hang đang phát ra tiếng hú lanh lảnh.

Chương 22: Gian ý nặng tình

Vừa thấy Bạch y nhân thoát chạy về phía hẻm vực có hai cái hang đang phát ra những âm thanh ghê rợn, Tiểu Quân liền trổ khinh công thượng thừa rượt theo. Khinh công của Xảo Quỷ vốn không phải tầm thường, thậm chí có thể nói trong giang hồ chưa có cao thủ nào chạy nhanh hơn y, nhưng vừa đến hẻm vực thì Bạch y nhân cũng đã mất hút rồi.

Tiểu Quân dừng bước trước hai cửa hang động độ mươi bộ, đảo mắt quan sát.

Tiểu Quân nghĩ thầm :

“Đây đúng là đường cùng, nếu Bạch y nhân không nhảy xuống vực thì ắt phải chui vào hang. Chẳng lẽ y cư ngụ trong hai cái hang này?”

Đồng Tiểu Linh phi thân đến đứng bên cạnh Tiểu Quân, nàng chìa đôi ngọc thủ, nói :

- Tiểu Linh cảm thấy ngứa lắm rồi.

Tiểu Quân lườm nàng :

- Nàng nói cho ta biết Bạch y nhân vừa rồi là ai?

Tiểu Linh lắc đầu :

- Tiểu Linh không biết.

Tiểu Quân nhăn mặt :

- Không biết là sao... Nàng ở chung một chỗ với y mà không biết y.

- Quả thật Tiểu Linh không biết mà... Nếu biết đã nói cho ngươi rồi.

- Nếu không biết Tiểu Quân không giải độc cho nàng.

Tiểu Linh giẫy nảy :

- Tiểu Linh nói thật đó.

Nàng chà hai bàn tay vào xiêm y :

- Ngứa lắm rồi...

Tiểu Linh vừa nói vừa bật khóc.

Tiểu Quân quan sát vẻ mặt nàng. Y cảm nhận Tiểu Linh nói thật lòng không ngoa ngôn chút nào :

- Được rồi, ta tin nàng.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Cô nương hãy cỡi áo khoác ngoài ra đi.

Tiểu Linh tròn mắt :

- Giải độc Miên Nhãn phải cởi áo khoác ngoài của... của Tiểu Linh à?

Tiểu Quân gật đầu.

Sắc diện Tiểu Linh biến đổi :

- Ngươi tính giải độc cách chi mà kỳ vậy. Chẳng lẽ ngươi... Ngươi...

Tiểu Quân khoát tay :

- Ê... Đừng có nghĩ sàm nghe... Mỗi chất độc có cách giải riêng, nếu như cô nương không muốn Tiểu Quân giải độc thì ráng mà chịu.

Không còn cách nào hơn, Tiểu Linh đành chiều theo ý của Tiểu Quân. Nàng cởi áo choàng chuyền qua tay Tiểu Quân.

- Lần đầu tiên Tiểu Linh mới thấy kiểu giải độc kỳ quái như thế này.

Tiểu Linh vừa dứt lời thì Tiểu Quân đã xé chiếc áo choàng ra thành năm mảnh.

Thấy hàng động kỳ lạ của Tiểu Quân, Tiểu Linh phải nheo mày :

- Ngươi làm bùa phép quỷ quái gì mà xé áo của Tiểu Linh chứ?

Tiểu Quân mỉm cười :

- Làm hai cây mồi lớn, có thế thôi.

- Trời đất ơi... Ngươi nỡ làm vậy sao, lấy áo choàng của Tiểu Linh để làm cây mồi.

- Đó là cách giải độc Miêu Nhãn. Nàng còn đứng đó làm gì nữa, đi tìm cho ta hai khúc củi.

- Tiểu Linh đi tìm cho Tiểu Quân à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Ta không muốn mỏi chân nữa nên nàng phải đi dùm ta.

- Nam nhân mà...

Tiểu Quân nghếch mặt, cắt ngang lời Tiểu Linh :

- Có đi không... Tiểu gia mà đổi ý thì nàng chỉ có nước chặt tay để giải độc Miêu Nhãn mà thôi.

Tiểu Quân chắc lưỡi :

- Ui cha... Mỹ nhân mà cụt tay thì tiêu đời.

Tiểu Linh bặm môi, một lúc sau mới thốt ra lời :

- Đối với nhi nữ, ngươi đúng là kẻ không có trái tim.

Tiểu Quân cười hề hề :

- Không có trái tim thì tiểu gia tiêu đời rồi.

Tiểu Linh hậm hực bỏ đi, một lúc sau quay trở lại cầm theo hai thanh củi trao qua tay Tiểu Quân.

Tiểu Quân nhìn nàng :

- Có đi tìm hai thanh củi thôi mà mặt nàng trông chẳng khác mấy bà lão bị chồng bỏ.

- Ngươi đừng miệt thị ta nữa được không?

- Tiểu gia chỉ muốn coi bản lĩnh của Quỷ chúa như thế nào thôi.

Tiểu Quân vừa nói vừa quấn vải, kết thành hai cây mồi. Hai cây mồi do Tiểu Quân quấn thành vừa gọn vừa đẹp. Tiểu Linh thầm khen

“Y đúng là người có bá nghệ”

Tiểu Quân nheo mày một chút rồi nhìn Tiểu Linh :

- Ai da... Tiểu gia quên một thứ rồi.

- Thứ gì nữa?

- Thiếu nhựa thông. Không có nhựa thông thì hai cây mồi cháy lém một chút thôi đâu có đủ thời gian để thiêu hai bàn tay của cô.

Tiểu Linh muốn té xỉu sau câu nói của Tiểu Quân. Nàng lắp bắp :

- Ngươi giải độc bằng cách thiêu hai tay của Tiểu Linh à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đó là cách giải độc duy nhất...

- Ta... ta không giải độc đâu... Như vậy còn hơn là chặt tay Tiểu Linh nữa... Tiểu Quân dùng cách khác đi.

- Không còn cách nào hết. Bây giờ nàng có chịu cho tiểu gia giải độc không, nếu không thì cứ việc bỏ đi.- Nhưng... Nhưng giải độc cách đó... Tiểu Linh...

Tiểu Quân cười hề hề :

- Bộ cô nương sợ cụt tay rồi không có đấng tu mi nam tử nào để mắt đến sao?

Tiểu Linh thẹn đỏ mặt.

Tiểu Quân nhìn nàng, hóm hỉnh nói :

- Nhìn mặt cô nương là biết ngay Quỷ chúa đang muốn chồng rồi, thôi đừng sợ, đi lấy cho tiểu gia một ít nhựa thông đi, tiểu gia có cách không để đôi tay ngọc ngà của nàng từ bỏ nàng đâu.

- Ngươi hứa đấy nhé.

- Tiểu gia đã nói thì không bao giờ ngoa ngôn. Đi nhanh lên đi, tiểu gia còn vào hai cái hang này.

Tiểu Linh gật đầu, lấy một túi da cá mập :

- Nhựa thông có sẵn đây nè.

- Thì ra nàng đã chuẩn bị hết.

- Tiểu Linh cũng biết chu đáo chứ.

Tiểu Quân rưới nhựa thông lên hai cây mồi, rồi đánh đá lửa. Hai cây mồi bùng lên ngọn lửa to, chiếu sáng phạm vi năm trượng vuông.

Tiểu Quân để mắt nhìn hai cái hang sâu hun hút, gió từ trong hang lùa ra tạo thành những âm thanh quái gở nghe ngỡ như tiếng ma tru quỷ khóc.

Tiểu Quân quay lại Tiểu Linh :

- Lại đây!

Tiểu Linh bước lại gần gã.

Tiểu Quân mỉm cười nói :

- Xòe hai bàn tay quý giá của nàng ra.

Tiểu Linh răm rắp làm theo mệnh lệnh của Tiểu Quân. Nàng xòe đôi ngọc thủ với mười ngón tay thon nhã trước mặt Tiểu Quân.

Tiểu Quân tằng hắng nghiêm giọng nói :

- Trước khi thiêu hai bàn tay của nàng, tiểu gia phải dùng đến “Băng công” để bảo vệ tay nàng khỏi bị cháy thành than. Băng công của tiểu gia vốn do linh chi ngàn năm kết thành trong nước miếng... Khi tiểu gia phun ra, nàng phải nhanh chóng thoa lên khắp hai bàn tay của nàng, để lâu linh chi sẽ mất tác dụng.

Tiểu Linh cau mày :

- Ngươi... Ngươi phun nước miếng lên tay Tiểu Linh?

- Ai nói với nàng đó là nước rãi của tiểu gia chứ... Đây là Băng công, hiểu chưa? Nếu nàng còn sàm tấu nữa thì tiểu gia bỏ đi liền đấy.

- Tiểu Linh không dám nữa.

- Thế thì tốt.

Tiểu Quân tằng hắng vài tiếng rồi phun một bãi nước miếng vào tay Tiểu Linh. Phun xong, gã hối thúc Tiểu Linh :

- Thoa lẹ lên, kẻo mất hiệu nghiệm.

Tiểu Linh bị Tiểu Quân hối thúc, liền thoa khắp hai bàn tay mình. Nàng vừa thoa vừa ngoảnh mặt chỗ khác không dám đối mặt với gã.

Tiểu Quân thấy Tiểu Linh thoa hai tay, miệng cứ tủm tỉm cười :

- Tiểu Linh thoa xong rồi.

- Chưa hết đâu.

- Còn gì nữa?...

- Muốn giữ cho đôi tay của nàng không cháy thành than, ngoài thì thoa rồi, nhưng trong phải uống để bảo vệ hai đại huyệt Mệnh Môn và Lao Cốc.

Tiểu Linh trợn tròn hai mắt, lắp bắp nói :

- Tiểu Linh... Tiểu Linh phải uống nước miếng của ngươi à?

Tiểu Quân gật đầu :

- Không còn cách gì khác.
Lúc đó đôi tay của nàng cũng bắt đầu ngứa ngáy khó chịu hơn.

Tiểu Linh gãi đầu :

- Ngươi có cách gì khác hơn không?

- Nếu nàng ngại uống Băng công linh chi ngàn năm của tiểu gia thì thôi vậy, ráng mà gãi khi nào lột da xé thịt thì hết.

- Không còn cách gì khác à?

Tiểu Quân lắc đầu :

- Không còn cách gì khác!

Tiểu Linh thở dài một tiếng quay mặt nhìn gã :

- Tiểu Linh nhắm mắt lại nghe.

- Nhắm mắt hay mở mắt đó là quyền của nàng. Tiểu gia đâu có bắt nàng nhắm mắt đâu.

Tiểu Linh đỏ mặt thẹn thùng. Nàng nhắm mắt, hai cánh môi đào hé ra chờ đợi.

Tiểu Linh nghĩ thầm :

“Giải độc Miêu Nhãn gì mà kỳ cục quá”

Tiểu Quân gằn giọng nói :

- Há miệng ra như chim non đòi ăn vậy đó.

Tiểu Linh há miệng, nhăn nhó.

Tiểu Quân cười khẩy, nói :

- Nhan sắc của nàng trông tức cười quá.

Mặc cho Tiểu Quân nói, Tiểu Linh ráng nén uất hận vào trong.

Tiểu Quân tằng hắng, áp môi gã vào hai cánh môi của nàng.

- Rồi xong rồi.

Tiểu Linh vừa thẹn vừa ngạc nhiên, hỏi :

- Tiểu Linh đâu có..

Tiểu Linh khoát tay :

- Băng công Linh chi của tiểu gia chỉ dùng hơi thôi.

Tiểu Quân nói xong, cầm tay nàng hơ lên hai cây đuốc. y chỉ hơ thoáng qua một chút, buông tay nàng xuống, hỏi :

- Nàng thấy thế nào?

- Bớt ngứa rồi.

- Hơ thêm một chút nữa...

Gã lại cầm hai tay Tiểu Linh hơ lên đầu hai ngọn đuốc, một lúc sau bỏ xuống :

- Hết ngứa rồi phải không?

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân chằm chằm, rồi gật đầu :

- Hết ngứa rồi.

- Nàng thấy chưa, cách giải độc Miêu Nhãn của tiểu gia linh diệu không?

- Chỉ hơ trên đầu ngọn đuốc thôi sao phải dụng đến Băng công?

- Ậy... Không có Băng công làm sao tống được chất độc ra ngoài để đốt nó chứ.

- Tiểu Linh...

- Nàng đừng có nghĩ sàm nghe.

Tiểu Linh ửng mặt, thẹn thùng :

- Xảo Quỷ... Ngươi...

- Ê... Tiểu gia đã nói rồi đó. Bây giờ đã giải được chất độc Miêu Nhãn rồi, chúng ta vào trong hang coi xem Bạch y nhân là ai.

Tiểu Quân trao qua tay Tiểu Linh một cây đuốc.

- Nàng đã vào trong hai cái hang này lần nào chưa?

Tiểu Linh lắc đầu :

- Chưa...

- Cái gì nàng cũng không biết hết.

Tiểu Quân quan sát sắc diện của Tiểu Linh.

Tiểu Linh hỏi :

- Mặt Tiểu Linh có gì lạ lắm hay sao mà ngươi nhìn dữ vậy?

- Cô nương chọn cái hang bên trái hay cái hang bên phải?

- Hang bên trái.

Tiểu Quân bật cười :

- Thế thì cô nương sẽ vào cái hang bên phải, tiểu gia vào cái hang bên trái.

Tiểu Linh bật cười khanh khách :

- Đúng ngươi là xảo quỷ... Người xảo quá nên lúc nào cũng nghi ngờ người ta.

- Tiểu gia chỉ phòng bị mà thôi.

Bất chợt Tiểu Quân thộp vào hổ khẩu của Tiểu Linh :

- Hay nhất là cùng chui vào một cái hang vậy.

Y vừa nói vừa kéo Tiểu Linh đến trước cửa hang bên trái. Gã tủm tỉm cười, nói :

- Đi chung với nàng, tiểu gia cảm thấy ấm cúng hơn, và lại có bạn nữa.

- Tiểu Linh cũng không muốn đi một mình.

Hai người vận công vào Đan điền đề phòng bất trắc, rồi lần từng bước vào trong hang động.

Chương 23: Rồng mắc cạn, tôm lờn mặt

Thường Nhẫn như một gã du mục Cái bang, lầm lũi bước đi. Y không còn dáng vẻ của một kiếm thủ vô địch, với những bước chân nặng nề, tưởng như không thể nhấc lên nổi, thấy bộ tướng đó, không ai tưởng được mới đây thôi Thường Nhẫn đã là sát tinh của bao nhiêu kiếm thủ trong giang hồ.

Đi dọc theo dòng Hoàng Giang, cho đến khi chẳng còn sức để nhấc chân nữa, Thường Nhẫn ghé vào một tửu quán ven đường. Trên con tiểu lộ hoang vắng này, có lẽ đây là nơi dừng chân duy nhất để khách lãng du nghỉ ngơi, do đó tửu quán rất đơn sơ.

Đúng ra nó chỉ là gian chòi lá nhỏ, ngoài bốn chiếc bàn kê ngay ngoài sân, chẳng còn một thứ vậ dụng gì khác. Thường Nhẫn ghé vào tửu quán.

Y nhìn vào trong quán, một sự trống vắng lạ thường. Thường Nhẫn cất tiếng gọi :

- Quán chủ...

Gã tiểu nhị để hàm râu cá chốt, khệ nệ bởi cái bụng quá khổ bước ra. Y nhìn Thường Nhẫn, nhãn quang dừng lại chiếu vào bả vai không còn cánh tay cầm kiếm :

- Khách quan dùng chi?

- Phiền quán chủ cho tại hạ một bầu rượu nóng.

Gã quán chủ nhìn Thường Nhẫn xoi mói.

Thường Nhẫn nhìn lên chạm vào ánh mắt của gã. Y thoáng cau mày, hỏi :

- Sao quán chủ nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. Tại hạ khác người thường lắm à, hay vì tại hạ không còn cánh tay.

Gã quán chủ lắc đầu :

- Tiểu nhân đoán không lầm. Các hạ đây chính là Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Thường Nhẫn gật đầu :

- Tại hạ chính là Thường Nhẫn...

- Hay quá... Hay quá... Từ lâu đã nghe danh kiếm khách nay mới được diện ngộ. Hân hạnh cho Lục Cầm này...

Lục Cầm xá Thường Nhẫn một xá xem thật là cung kính sùng bái :

- Kiếm khách quá vãng... Hạnh ngộ cho Lục Cầm tiểu nhân... Hạnh ngộ!

- Quán chủ đừng khách sáo... Thường mỗ không còn là một kiếm thủ nữa đâu.

Lục Cầm khoát tay :

- Kiếm khách đừng nói vậy... Lục Cầm ngưỡng mộ kiếm khách từ lâu lắm rồi. Bất cứ một khách giang hồ nào ghé vào tửu quán nghèo nàn của Lục tiểu nhân đều nhắc đến Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Y lùi lại một bộ ngắm Thường Nhẫn :

- Kiếm khách dung mạo lẫm liệt, oai phong tột đỉnh, đúng là rồng trên thế gian này. Lục tiểu nhân thỉnh kiếm khách vào trong tửu quán.

- Tại hạ không khách sáo.

Lục Cầm hướng dẫn Thường Nhẫn vào trong quán. Y săng sái kéo ghế cho Thường Nhẫn ngồi, rồi tất tả ra nhà sau ôm lên vò rượu năm cân.

Lục Cầm hí hửng nói :

- Đây là vò Bách Hoa tửu của Lục tiểu nhân chỉ dùng để thết đãi thượng khách. Hôm nay được hạnh ngộ cùng kiếm khách, Lục tiểu nhân khoản đãi.

Thường Nhẫn cảm thấy thư thả vô cùng. Y khách sáo nói :

- Quán chủ tốt với Thường mỗ như vậy, tại hạ ái ngại lắm.

Lục Cầm khoát tay :

- Ậy, kiếm khách đừng nghĩ vậy... Được một lần đối mặt với kiếm khách, Lục Cầm toại nguyện rồi.

Lục Cầm bước đến cửa đóng sập lại hết. Thường Nhẫn nheo mày bởi hành động của gã.

Lục Cầm quay lại :

- Hôm nay Tử kiếm khách quá vãng đến tửu quán đơn sơ của Lục tiểu nhân, tiểu nhân phải đóng cửa quán để hầu tiếp kiếm khách.

- Tại hạ sợ phiền quán chủ.

- Không có chi... Không có chi... Thường kiếm khách cứ ngồi đây uống rượu, tiểu nhân sẽ xuống thị trấn mua một ít thực phẩm tươi về đãi kiếm khách.

Thường Nhẫn khoát tay :

- Quán chủ... Xin người đừng nề hà như vậy!

Lục Cầm lắc đầu :

- Thường kiếm khách đừng từ chối mà Lục tiểu nhân sẽ ân hận sau này.

Nghe Lục Cầm nói, Thường Nhẫn không còn biết sao hơn, đành ngồi trở lại. Y thở dài một tiếng nói :

- Tại hạ không biết lấy gì để đáp tạ tấm lòng mến khách của quán chủ.

- Kiếm khách ăn ngon, uống say coi như đã đáp lại tấm lòng của tiểu nhân rồi.

Lục Cầm nhìn Thường Nhẫn mỉm cười rồi quay lưng bước ra ngoài.

Y đứng ngoài cửa nói vọng vào :

- Kiếm khách cứ tự nhiên dùng rượu. Lục tiểu nhân sẽ quay về ngay để bồi tiếp kiếm khách.

Thường Nhẫn bâng quơ nghĩ thầm :

- “Trong giang hồ vẫn có người nghe tiếng mình, ngoài chủ nhân Lâu thuyền Nghê Thường vũ y khúc và Băng Tâm Ngọc Nữ.”

Từ ý niệm đó, Thường Nhẫn cảm thấy hối tiếc thời gian là sát kiếm vô địch trong thiên hạ. Thường Nhẫn thở dài một tiếng, rót rượu ra chén, ngửa mặt uống ừng ực.

Y đặt chén xuống bàn :

- “Tử Kiếm Thường Nhẫn, ngươi hiểu ra một điều gì đó trong cuộc đời này chứ? Đáng lẽ ra ngươi không nên là Tử Kiếm Thường Nhẫn.”

Có tiếng động ngoài sân.

Thường Nhẫn dời mắt nhìn về phía cửa :

- Quán chủ đã về rồi đấy à? Sao nhanh như vậy?

Cửa quán bật mở ra, Lục Cầm xuất hiện, nhưng trên tay y chẳng có thứ thức ăn gì cả, mà thay vào đó là ngọn đại đầu đao sáng ngời.

Sau lưng Lục Cầm là một gã đại hán vận trường y, mặt chữ điền, dung mạo trông thần thái như những bậc đại hiệp trong giang hồ.

Lục Cầm chỉ đao về phía Thường Nhẫn :

- Thiên Kiếm Hồ Nam đại hiệp... Hắn chính là Tử Kiếm Thường Nhẫn.

- Mỗ đã nhận ra hắn.

Thường Nhẫn nhướng mày nhìn Thiên Kiếm Hồ Nam Ngô Ẩn Tung.

Ngô Ẩn Tung quắc mắt đáp lại cái nhìn của Thường Nhẫn :

- Tử Kiếm Thường Nhẫn... Ngươi nhận ra Ngô mỗ chứ?

Thường Nhẫn gật đầu :

- Tại hạ đã nhận ra các hạ... Một kiếm thủ mà trước đây tại hạ rất thất vọng.

Ngô Ẩn Tung nhếch mép, hừ nhạt một tiếng rồi nói :

- Hôm nay thì ngươi không thất vọng nữa đâu.

- Ngô các hạ dùng kiếm để lấy mạng Thường mỗ à?

Ngô Ẩn Tung lưỡng lự, liếc xéo về phía Lục Cầm.

Thường Nhẫn cười khẩy :

- Thường mỗ xem chừng Thiên Kiếm Hồ Nam đại hiệp chưa có đủ dũng khí để đối mặt với Thường mỗ.

- Ngươi đã bị cụt mất cánh tay cầm kiếm rồi thì Ngô mỗ này lấy mạng ngươi còn dễ hơn trở bàn tay.

Thường Nhẫn bất giác đập tả thủ xuống bàn :

- Rầm...

Sau cái đập tay đó, y nhận rõ Ngô Ẩn Tung giật mình toan lùi lại một bộ. Lục Cầm cũng chẳng khác gì họ Ngô. Thường Nhẫn lạnh lùng nói :

- Bất cứ ai cũng có thể lấy được mạng của Thường mỗ, riêng Ngô đại hiệp thì không.

Y lắc đầu gằn giọng nói tiếp :

- Thường mỗ chết dưới bất cứ tay kiếm nào cũng được, duy chỉ có Ngô Ẩn Tung là không thể được.

Thường Nhẫn rút một cây đũa :

- Chiếc đũa này cũng có thể là kiếm của ta... các ngươi không đáng cho Thường mỗ nhìn mặt, lui ra ngay.

Ngô Ẩn Tung chớp mắt :

- Lúc này mà ngươi còn ngoa ngôn à?

Lục Cầm thở hắt ra một tiếng :

- Ngô đại hiệp... Để Lục Cầm này chặt thủ cấp của gã dâng lên cho đại hiệp.

Thường Nhẫn nhìn Lục Cầm :

- Ngô Ẩn Tung là gì của Lục các hạ mà các hạ muốn thay y giết Thường Nhẫn?

Lục Cầm cười khẩy :

- Lục gia lấy mạng ngươi thì được Ngô đại hiệp thưởng hai trăm lạng. Có thế thôi.

- Ngô đại hiệp thưởng Lục các hạ hai trăm lạng để lấy cái mạng của Thường mỗ à?

Lục Cầm gật đầu :

- Đúng như vậy.

Thường Nhẫn quay lại nhìn Ngô Ẩn Tung :

- Thiên kiếm Hồ Nam Ngô Ẩn Tung các hạ có ra giá như vậy không?

Ngô Ẩn Tung nhún vai :

- Ta ra giá cái mạng của ngươi hai trăm lạng vì không muốn bẩn tay.

- Nếu như Thường mỗ chưa bị tiện mất một tay thì giá bao nhiêu?

Ngô Ẩn Tung lúng túng :

- Ngô mỗ không biết nữa.

Thường Nhẫn nheo một mắt. Cái nheo mắt lạnh lẽo của gã thôi đã khiến Ngô Ẩn Tung chột dạ.

Y ôn nhu nói :

- Thường mỗ thất vọng cho võ lâm Trung Nguyên, vì có một kiếm thủ tham sống sợ chết như Ngô đại hiệp. Mang danh đại hiệp mà vẫn có thể bán đứng thê phụ của mình để bảo toàn mạng sống riêng, thế mà thiên hạ vẫn cho là đại hiệp...

Thường Nhẫn bật cười khằng khặc. Y cắt tràng cười đó, cất tiếng ngân nga :

- Thế nhân giai trọc ngã độc thanh,

Thế nhân giai túy ngã độc tỉnh.

(Thiên hạ dơ, riêng ta sạch,

Thiên hạ say, riêng ta tỉnh)

Thường Nhẫn dứt câu ngân nga đó, bẻ cây đũa làm hai. Y dời mắt nhìn Lục Cầm chằm chằm :

- Ngươi vì hai trăm lạng kim lượng mà lấy mạng ta, xét cho cùng ngươi vẫn xứng đáng hơn Thiên Kiếm Hồ Nam đại hiệp. Thường mỗ sẵn sàng giao cái mạng cho ngươi, coi như ta trả tiền cho vò rượu Bách Hoa chi tửu này. Nhưng trước khi ngươi lấy thủ cấp của Thường mỗ, ta muốn khuyên ngươi một điều.

- Ngươi cứ nói.

- Đi với Phật vận áo cà sa, đi với ma vận áo giấy. Vị đại hiệp đang đứng cạnh ngươi chỉ đáng là một con ma quỷ quyệt mà thôi, do đó trước khi ngươi lấy thủ cấp của ta, thì cần nắm trước hai trăm lạng mà y treo giá.

Lục Cầm liếc trộm Thiên Kiếm Hồ Nam Ngô Ẩn Tung. Y lưỡng lự một lúc, rồi quay hẳn sang nhìn họ Ngô. Lục Cầm dùng hai ngón tay kéo dọc theo sóng ngọn đại đầu đao :

- Ngô đại hiệp. Chắc đại hiệp đã biết Lục mỗ vang danh thiên hạ là khoái đao.

- Ngô mỗ biết... Nhưng chẳng lẽ ngươi tin Tử Kiếm mà không tin ta.

- Tử Kiếm Thường Nhẫn coi như chết chắc bởi khoái đao của Lục Cầm rồi, nhưng trước khi lấy thủ cấp của gã, Lục Cầm cảm nhận gã nói cũng đúng.

Ngô Ẩn Tung chau mày :

- Hai trăm lạng kim lượng ta không tiện mang theo bên mình. Lục gia cứ lấy thủ cấp của Thường Nhẫn rồi đi theo ta. Ngô gia hứa sẽ giao cho ngươi đúng hai trăm lạng kim lượng.

Lục Cầm cau mày :

- Ngô đại hiệp không mang theo kim lượng?

- Đâu ai mang theo số kim ngân như thế trong người.

Lục Cầm thở hắt ra một tiếng.

Ngô Ẩn Tung nhìn Lục Cầm, mỉm cười nói :
- Ngươi cứ lấy thủ cấp Thường Nhẫn đi. Lục gia vừa được tiếng, vừa được kim ngân.

Lục Cầm nhìn Thường Nhẫn.

Thường Nhẫn rót rượu ra chén, bình thản uống.

Lục Cầm gằn giọng nói với Thường Nhẫn :

- Tử Kiếm... Ngươi có nghe Ngô đại hiệp nói không?

- Thường mỗ không điếc, không điếc tất phải nghe. Giết Thường mỗ rồi, sợ Lục các hạ tự giết mình luôn, mà Ngô Ẩn Tung lại chẳng mất lạng kim ngân nào.

Lục Cầm quay lại Ngô Ẩn Tung :

- Đại hiệp nghe y nói rồi chứ? Khoái Đao Lục Cầm này đã nhận lời thì không bao giờ thất ngôn bội ước. Thường Nhẫn đã ở trong tay Lục gia rồi. Hay Ngô đại hiệp về lấy kim ngân mang đến đây, rồi Lục Cầm sẽ lấy thủ cấp của Thường Nhẫn cho Ngô đại hiệp.

Ngô Ẩn Tung thở hắt ra một tiếng :

- Lục gia không muốn lấy mạng gã để ta lấy mạng gã cho.

Lục Cầm khịt mũi một cái :

- Đâu có được, Thường Nhẫn đang trong phần đất của Lục mỗ mà.

Lục Cầm lắc đầu nguầy nguậy :

- Chỉ khi nào Ngô đại hiệp về lấy kim lượng đúng hai trăm lạng mới có cái mạng của y. Còn như không thì Lục Cầm nhứt định không cho bất cứ ai đụng đến sợi tóc của Thường Nhẫn đâu.

Thường Nhẫn đặt chén rượu xuống bàn, mỉm cười nhìn Lục Cầm :

- Lục huynh đệ tính toán đúng đó.

- Không có lời khuyên của ngươi, Lục mỗ không nghĩ ra.

Lục Cầm mở cửa, nói với Ngô Ẩn Tung :

- Thỉnh Ngô đại hiệp!

Ngô Ẩn Tung lưỡng lự, không biết gã nghĩ gì. Nhưng xét thần sắc của gã rõ ý không muốn đối mặt với Khoái Đao Lục Cầm.

Thường Nhẫn nhìn họ Ngô cười mỉm, lắc đầu.

Ngô Ẩn Tung mím môi, rồi nói với Thường Nhẫn :

- Ngươi cười cái gì?

- Tại hạ thiết nghĩ Ngô đại hiệp nên về nhà lấy đủ hai trăm lạng kim lượng rồi hãy nghĩ đến cái mạng của tại hạ.

Ngô Ẩn Tung đặt tay vào đốc kiếm.

Lục Cầm tằng hắng :

- Cây đại đầu đao của Lục mỗ nặng non hai trăm cân và sắc bén vô cùng. Nói chắc Ngô đại hiệp không tin.

Lục Cầm vừa nói vừa múa thanh đại đầu đao. Ánh đao sáng ngời đến lóa cả mắt, âm thanh vi vu như tiếng sáo diều nghe buốt cả cột sống.

Rét...

Thanh đại đầu đao lướt sạt qua ngay sát Tử Kiếm Thường Nhẫn, bổ thẳng vào ống đũa.

Khi Lục Cầm thu hồi ngọn đại đầu đao thì ống đũa đã chia thành hai phần bằng nhau, kể cả số đũa bên trong, nhưng mặt bàn chẳng hề có vết sướt nào.

Thường Nhẫn buột miệng khen :

- Hảo đao pháp!

Y vừa nói vừa rút một chiếc đũa trong ống ra. Chiếc đũa đó bị chẻ làm hai từ đầu đến gốc.

Thường Nhẫn nhìn Ngô Ẩn Tung nói :

- Đao pháp của Lục Cầm các hạ quả là không thể nào lường được. Trong ống đũa này tổng cộng có mười ba chiếc, Lục các hạ đã chẻ chiếc đũa thứ mười ba để hai phần bị chẻ đôi đều bằng nhau, không biết kiếm pháp của Ngô đại hiệp có làm được như vậy không.

Ngô Ẩn Tung thở dài, thả tay khỏi đốc kiếm. Gã gằn giọng nói :

- Ngay cả kiếm pháp của ngươi cũng chưa chắc đã làm được như vậy.

- Thường mỗ bây giờ không còn sử dụng kiếm nữa.

Ngô Ẩn Tung nhìn Lục Cầm.

Lục Cầm vênh mặt, trịnh trọng cất tiếng :

- Ngô đại hiệp đã thấy đao pháp của Lục gia rồi tất không thể không tin Tử Kiếm phải chết bởi ngọn Khoái đao này.

- Ngô Ẩn Tung này tin chứ. Lục gia giữ gã, Ngô mỗ về mang kim lượng lại ngay.

- Được... Lục Cầm chờ Ngô đại hiệp.

Ngô Ẩn Tung lẫn ra ngoài.

Còn lại Lục Cầm và Thường Nhẫn.

Lục Cầm nhìn Thường Nhẫn, thấy Thường Nhẫn chẳng một chút biểu lộ tâm trạng sợ hãi gì, còn thản nhiên uống rượu như không hề biết sắp tới đây, ngọn khoái lạc đao của Lục Cầm sẽ lấy mạng gã.

Lục Cầm hỏi :

- Rượu của Lục gia có ngon không?

Thường Nhẫn gật đầu :

- Rất ngon... Nếu rượu không ngon thì Lục các hạ đâu bán được tới giá hai trăm lạng kim lượng mà chỉ có mỗi một vò năm cân.

Lục Cầm bước đến ngồi đối mặt với Thường Nhẫn :

- Trước khi chết kiếm khách có nghĩ gì không?

- Có!

- Nghĩ gì?

- Sinh mạng một con người với kim ngân, cái nào quí hơn?

Lục Cầm nheo mày :

- Tất nhiên sinh mạng quí hơn rồi. Dù là bậc đại gia hào phú trong thiên hạ, nhưng đánh mất sinh mạng thì kim ngân đâu có ý nghĩa gì.

- Lục các hạ nói rất đúng, nhưng tại hạ lại nghĩ khác.

- Khác làm sao?

- Kim ngân quí hơn một con người. Điển hình như Thường mỗ đây, Ngô Ẩn Tung chỉ cần bỏ ra hai trăm lượng, đã có người dầy công dựng quán cốt chỉ chờ Thường Nhẫn.

- Thường kiếm khách muốn ám chỉ Lục Cầm này?

Thường Nhẫn nhìn Lục Cầm :

- Tại hạ nói có đúng không?

Lục Cầm cau mày suy tư, rồi gật đầu :

- Thường kiếm khách nói rất đúng. Lục Cầm cho Thường kiếm khách một cơ hội sống còn.

Thường Nhẫn mỉm cười nói :

- Thường mỗ phải bỏ ra một số kim lượng nhiều hơn Thiên Kiếm Hồ Nam Ngô Ẩn Tung?

- Lục mỗ chưa nói Thường kiếm khách đã biết. Kiếm khách như đọc được ý niệm trong đầu Lục mỗ.

- Ý niệm của Lục các hạ lồ lộ nên tại hạ mới có thể đọc được. Mặc dù biết ý định của Lục các hạ, nhưng Thường mỗ đành thất vọng thôi. Thường mỗ không có cơ hội để cứu bản thân mà Lục các hạ cũng chỉ có được hai trăm lạng kim lượng.

Thường Nhẫn cười khẩy một tiếng :- Bao nhiêu đó cũng đủ cho Lục các hạ gọi là phát tài rồi.

- Nhưng Lục gia lại muốn nhiều hơn kìa.

- Đòi hỏi nhiều quá sợ Lục các hạ mất cả chì lẫn chài.

Thường Nhẫn vừa dứt lời thì cánh cửa lại mở ra. Thất Thất trong bộ dạ hành bạch y bước vào. Nàng chọn chiếc bàn ngay bên cạnh Thường Nhẫn.

Thấy nàng xuất hiện Thường Nhẫn thở dài một tiếng.

Thất Thất ngoắc Lục Cầm :

- Quán chủ dọn cho ta những thức ăn ngon nhất.

Lục Cầm nhìn Thất Thất. Y tạo ngay vẻ mặt ngây ngô của một tên tiểu nhị chỉ biết buôn bán.

Lục Cầm rời bàn Thường Nhẫn đến bên bàn Thất Thất :

- Phiền cô nương đi quán khác... quán của tiểu nhân hôm nay có thượng khách nên phải đóng cửa.

Thất Thất ngước nhìn Lục Cầm :

- Thượng khách của quán chủ là Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Lục Cầm nghe vậy gật đầu luôn :

- Đúng.. Đúng.. à.. Thượng khách của tiểu nhân là Tử Kiếm Thường Nhẫn, một kiếm thủ đã lừng danh thiên hạ, khắp Trung Nguyên đều biết đến.

- Đúng như quán chủ nói, trước đây y đúng là một sát nhân kiếm, bất cứ ai nghe đến tên đều hồn phi phách lạc, như bây giờ y đã mất cánh tay cầm kiếm rồi, đâu còn phong độ như xưa nữa, nên có người muốn giết y.

- Y... Cô nương nói vậy chứ Tử Kiếm Thường Nhẫn không phải tầm thường đâu.

- Y bây giờ chẳng có gì đáng sợ cả. Một kiếm thủ mất cánh tay cầm kiếm thì đâu còn là kiếm thủ. Ngay cả bổn cô nương đây vẫn được người thuê đi giết Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Lục Cầm tròn mắt nhìn Thất Thất :

- Cô nương cũng muốn giết Thường Nhẫn để lấy kim lượng?

Thất Thất gật đầu :

- Người ta thuê bổn cô nương lấy mạng Tử Kiếm với giá nửa lạng bạc...

- Nửa lạng bạc? Thuê giết người chỉ với giá nửa lạng bạc thôi à?

- Bổn cô nương thiết nghĩ nửa lạng bạc để đổi cái mạng của Thường Nhẫn, giá cũng cao lắm rồi.

- Cao lắm rồi?

Sau câu nói đó, Lục Cầm bật cười khằng khặc. y cắt tràng tiếu ngạo đó, nói :

- Cô nương khỏi cần động tay động chân, nhọc công nhọc sức làm gì... Cứ xuống chơi nhà châm trà cho Lục Cầm này đi, Lục gia sẽ trao cho cô nương mười nén vàng ròng ngay đây thôi.

Thất Thất nhướng mày nhìn Lục Cầm :

- Tại sao quán chủ muốn gởi cho tôi mười lạng vàng.

Lục Cầm xoe hàm râu cá chốt. y nhìn lại Thường Nhẫn :

- Cô nương biết người đó chứ?

Thất Thất gật đầu :

- Biết... Y chính là Tử Kiếm Thường Nhẫn.

- A... Cô nương biết Tử Kiếm Thường Nhẫn... Một chút nữa đây chính tay Lục gia sẽ cắt đầu gã đặng nhận hai trăm lạng. Có hai trăm lạng trong tay Lục gia sẽ gởi cho cô nương mười lạng.

- Thì ra là vậy. Bổn cô nương muốn hỏi quán chủ... Ai thuê quán chủ làm cái chuyện này?

- Thiên Kiếm Hồ Nam Ngô Ẩn Tung.

- Lão đại hiệp thường rụt cổ đó à?

- Hắn là đại hiệp gì cũng được, miễn có hai trăm lạng kim lượng Lục gia mới trao thủ cấp Thường Nhẫn cho gã.

Thất Thất thở dài một tiếng :

- Khó xử quá...

- Gì đâu mà khó xử?

- Người thuê tôi nửa nén bạc bắt tôi phải dẫn Thường Nhẫn đến để chính tay người đó lấy mạng.

- Nửa lạng bạc có đáng gì. Cô nương gặp người đó cứ nói Tử Kiếm Thường Nhẫn đã bị Khoái Đao Lục Cầm lấy mạng rồi.

Thất Thất nhìn Lục Cầm, đôi mày vòng nguyệt của nàng thoáng cau lại rồi giãn ra :

- Lục quán chủ chính là Khoái Đao họ Lục, nổi tiếng sáu tỉnh Giang Đông?

- Chính Lục gia.

- Tôi đã nghe danh Khoái Đao nhưng hôm nay mới được diện ngộ.

Nàng nói đến đây thì Ngô Ẩn Tung bước vào, vai vác theo một chiếc túi nải. Y đặt túi xuống bàn, đưa mắt nhìn Thất Thất. Đôi nhãn xảo quyệt của Ngô Ẩn Tung chớp liên tục. Y lùi lại một bộ.

- Cô nương giống một người...

Lục Cầm cướp lời Ẩn Tung :

- Ngô đại hiệp đem đủ số kim lượng đấy chứ?

Ngô Ẩn Tung giật mình quay lại nhìn Lục Cầm :

- Đủ... đủ...

Ngô Ẩn Tung nhìn Thất Thất :

- Cô nương...

Thường Nhẫn uống xong chén rượu cuối cùng, đặt chén xuống bàn. Y khệnh khạng đứng lên :

- Hôm nay Thường mỗ khó lòng để lại cái mạng cho Lục gia bởi vị cô nương kia.

Lục Cầm cầm chuôi đao dựng ngang ngực.

Thường Nhẫn vẫn thản nhiên nhìn Ngô Ẩn Tung :

- Ngô đại hiệp thấy người cũng chẳng dám nhận nữa à.

Ngô Ẩn Tung nghe Thường Nhẫn nói, lùi lại một bộ :

- Đích thị chính là Băng Tâm Ngọc Nữ.

Vừa nghe bốn từ Băng Tâm Ngọc Nữ thốt ra từ cửa miệng của Ngô Ẩn Tung. Lục Cầm quay ngoắt lại nhìn Thất Thất :

- Cô nương chính là Băng Tâm Ngọc Nữ?

- Cái danh đó do thiên hạ đặt cho tôi mà thôi.

- Băng Tâm Ngọc Nữ!

Thất Thất đứng lên, nắm tay Thường Nhẫn :

- Cái mạng của Thường các hạ chỉ đáng nửa nén bạc thôi, nhưng phải do chính tay người đó hành xử.

- Hai người cùng muốn lấy mạng Thường mỗ. Rất tiếc Thường Nhẫn chỉ có một cái mạng, biết dâng nạp cho ai bây giờ?

Lục Cầm nói với Thất Thất :

- Nửa nén bạc thì có đáng gì, Băng Tâm Ngọc Nữ cô nương cứ giao Tử kiếm khách cho Lục gia hành xử, Lục gia sẽ dâng cô nương trăm nén vàng ròng.

- Trăm nén vàng lớn đấy, nhưng không thể so với nửa lạng bạc mà bổn cô nương đã nhận của người. Nếu Khoái Đao Lục gia cảm thấy đủ bản lĩnh đoạt mạng Thường Nhẫn trong tay Băng Tâm Ngọc Nữ thì cứ ra tay. Bằng không, bổn cô nương sẽ dẫn gã đi gặp người hành xử.

Lục Cầm nheo mày, gằn giọng nói :

- Trăm nén vàng cô nương không nhận lại đi nhận nửa nén bạc vụn. Chuyện này là thế nào? Băng Tâm Ngọc Nữ cô nương bức ép Lục gia đấy a?

- Bổn cô nương không bức ép ai cả. Bổn cô nương dù chỉ được có nửa nén bạc vụn nhưng đặng chữ tín.

Nàng quay lại Thường Nhẫn :

- Ngươi đi theo ta chứ?

- Nếu trọn chữ tín cho cô nương. Tại hạ sẵn sàng đi.

Lục Cầm dạng chân đứng chắn ngang cửa :

- Khi nào Lục gia mất mạng, Thường Nhẫn mới có thể bước ra khỏi đất của Lục gia.

Thất Thất cười khẩy một tiếng rồi nói :

- Lục gia muốn chết cũng được...

Nàng cầm ống đũa.

Lục Cầm dựng chéo thanh đại đầu đao ngang ngực. Y quát một tiếng thật lớn thị oai. Cùng với tiếng quát đó, thanh đại đầu đao múa vùn vụt, tạo thành một bức màng bạch quang sáng ngời.

Thất Thất buông một câu lạnh lùng :

- Khoái đao đẹp thật.

Nàng vừa nói vừa rút từng chiếc đũa phóng thẳng vào vùng ảnh đao như vòng lưới chặn trước mặt nàng và Thường Nhẫn.

Chạt... Chạt... Chạt...

Chỉ ba chiếc đũa phóng thẳng vào vòng lưới bạch quang do đao pháp kết thành, nhưng vòng bạch quang đao pháp vụt biến mất mà trên thân thể Lục Cầm thì ghim tới sáu mảnh đũa.

Lục Cầm tròn mắt trừng trừng. Ba chiếc đũa do Thất Thất phóng ra công vào lưới đao, từng chiếc bị chẻ làm đôi và thi nhau ghim vào các vùng đại huyệt trọng yếu của Khoái Đao Lục Cầm.

Họ Lục rùng mình một cái, đổ sấp mặt xuống sàn nhà.

Thất Thất nhìn Ngô Ẩn Tung :

- Ngô đại hiệp còn muốn lấy mạng Tử Kiếm Thường Nhẫn không?

Ngô Ẩn Tung khoát tay :

- Không, không... Băng Tâm Ngọc Nữ cứ dẫn độ hắn đi. Nếu Băng Tâm Ngọc Nữ cần Ngô mỗ hợp sức thì Ngô mỗ sẵn sàng giúp Băng Tâm Ngọc Nữ một tay.

- Đa tạ Ngô đại hiệp!

Thường Nhẫn nhìn Ngô Ẩn Tung nói :

- Khi đũa tịnh thì khoái đao thật lợi hại, nhưng khi đũa động thì hỡi ôi mấy miếng khoái đao chỉ khiến người vui mắt mà thôi.

Y thở dài một tiếng :

- Mạng của Tử Kiếm Thường Nhẫn trong khoảnh khắc chỉ còn đáng giá nửa lạng bạc vụn. Thế mới là giang hồ, mới là cuộc đời.

Thất Thất cùng với Thường Nhẫn bước ra cửa. Lúc này Thường Nhẫn đã thấm men rượu, nên dựa hẳn vào vai Thất Thất rồi đi.

Hai người vừa đặt chân đến bên ngoài thì chạm trán với đoàn quần hào của Nhất Phàm đại sư đang hướng về Thiếu Lâm tự, để tránh tai kiếp của Ngại Tử Đột Quyết.

Vừa thấy Thất Thất và Thường Nhẫn, Nhất Phàm đại sư đã phi thân tới chặn trước mặt hai người :

- A di đà Phật... Băng Tâm tín nữ là gì của người này?

Thất Thất nhìn đại sư :

- Không là gì cả.

- Vậy thì tốt... Lão nạp cần người này để đối phó với Sát nhân huyết kiếm để y bảo vệ mọi người đến Thiếu Lâm tự.

Nhất Phàm đại sư vừa nói vừa thộp trảo công vào hổ khẩu của Thường Nhẫn, nhưng Thất Thất đã nhanh hơn một chớp mắt, kéo dạt Thường Nhẫn qua một bên tránh trảo công của lão đại sư.

Nhất Phàm đại sư tròn mắt nhìn nàng :

- Băng Tâm tín nữ...

Chương 24: Ép duyên chọn rể

Trở lại Tiểu Quân và Đồng Tiểu Linh.

Hai người lần theo vách đá đi dần vào trong. Gió càng lúc càng thổi mạng, lùa qua những khe đá tạo ra âm thanh u u nghe rợn cả cột sống.

Tiểu Linh cảm tưởng như chung quanh mình là những oan hồn đói khát đang kêu gào đặng có được miếng ăn, mà miếng ăn của những oan hồn lạc loài đó chính là hai người.

Nàng bất giác rùng mình, nắm tay Tiểu Quân.

- Nàng sợ à?

Tiểu Linh gật đầu :

- Sợ thật đó. Trong này rùng rợn quá.

Tiểu Quân nhún vai :

- Nàng sợ... Ta cũng sợ luôn.

- Ngươi là quỷ mà cũng sợ nữa à?

- Tiểu gia còn sống nhăn chứ có phải là quỷ đâu.

Tiểu Quân bất giác thét lên :

- Coi chừng!

Tiếng thét của Tiểu Quân quá đột ngột khiến Tiểu Linh càng sợ hãi hơn. Nàng ôm chầm lấy gã, Tiểu Quân cũng ôm ghịt lấy Tiểu Linh. Họ ôm chặt lấy nhau như một đôi sam chẳng bao giờ muốn chia lìa.

Tiểu Quân lí nhí nói :

- Nam nữ thọ thọ bất thân, mấy oan hồn đang nhìn ta và nàng chắc phải tức điên lên được vì không giữ đạo nghĩa luân thường. Chúng sẽ điên mà... mà...

- Mà... mà sao?

- Mà bẻ cổ nàng chứ sao.

Tiểu Linh bật khóc :

- Sao chỉ bẻ cổ một mình ta vậy?

- Tại vì nàng đã ôm tiểu gia như ôm phu tướng của nàng mà không hề cúng cho chúng vật dụng gì hết.

Tiểu Linh buông Tiểu Quân.

Tiểu Quân chớp mắt :

- Nàng không ôm tiểu gia, lũ oan hồn càng có cơ hội bẻ cổ nàng sớm hơn.

- Tiểu Quân, làm sao bây giờ?

Tiểu Linh chợt thấy trước mặt mình có bóng trắng lướt vụt qua.

Tiểu Quân buột miệng nói luôn :

- Oan hồn xuất hiện kia rồi!

Tiểu Linh không còn thần sắc nữa. Nàng lại ôm chầm lấy gã.

Tiểu Quân nói :

- Hồn ma bóng quế linh thiêng, cứ bẻ cổ Quỷ vương Đồng Tiểu Linh chứ tiểu gia chẳng có tội gì đâu.

- Tiểu Quân... Tiểu Linh van ngươi đừng nói như vậy.

- Nếu nàng không muốn tiểu gia khấn những oan hồn kia bẻ cổ nàng thì hãy phát đại nguyện, đời đời kiếp kiếp...

- Đời đời kiếp kiếp cái gì?

- Để tiểu gia suy nghĩ coi. Vậy nè... Đời đời kiếp kiếp làm nô tỳ cho tiểu gia... Tiểu gia hứa sẽ cưu mang cho nàng.

- Sao ngươi bắt Tiểu Linh khấn ác như vậy?

- Thế không khấn thì thôi.

Tiểu Quân đẩy nàng ra. Gã nghiêm mặt nói :

- Tiểu gia báo cho nàng biết... Thần cơ của tiểu gia lúc đầu thai làm người có thầy tướng đến xem nói rằng, tiểu gia vốn là Thập tam thái tử trên thượng giới, vì lầm lỗi mới đến trần gian nên lũ yêu quỷ không bao giờ dám đụng đến được. Nếu nãy giờ không có Tiểu Quân đi cạnh bên nàng, có lẽ..

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Khó nói quá... Ôi thôi thân nhi nữ mà bị lũ oan hồn kia bức nhục như những nàng kỹ nữ thì sống sao nổi đây.

- Tiểu Quân đừng nói nữa mà... Tiểu Linh nguyện làm nô tỳ cho ngươi.

- Thế thì tốt.

Hai người tiếp tục đi sâu vào trong hang.

Tiểu Linh thủ thỉ nói :

- Tiểu Quân vừa rồi ngươi...

Tiểu Quân quay ngoắt sang nàng :

- Ê... sao nàng dám vọng ngôn như vậy chứ. Kể từ giờ này nàng nhứt nhứt phải gọi ta là tiểu gia... nghe chưa?

Tiểu Linh thẹn đến chín mặt, đôi má ửng hồng, cúi mặt nhìn xuống đất.

Tiểu Quân càng chọc tức nàng :

- Tỳ nữ... Ngươi đã thấy gì?

Tiểu Linh lắc đầu :

- Không thấy gì hết.

Vừa lúc đó bóng trắng lại xuất hiện, chỉ cách Tiểu Quân không tới năm trượng.

- Bạch y nhân!

Tiểu Linh ngước mắt nhìn lên. Bóng trắng như lẩn qua vách đá mất hút.

Tiểu Quân cau mày :

- Úi chà... Đúng là oan hồn rồi. Không phải oan hồn sao có thể đi xuyên qua vách đá được chứ.

Tiểu Linh và Tiểu Quân phi thân tới trước. Dưới ánh sáng hai ngọn đuốc, họ phát hiện ra cánh cửa đá hình vòm.

Tiểu Quân nhún vai :

- Thế thì chẳng phải oan hồn gì hết, chính nhờ cánh cửa này mà Bạch y nhân mới có thể đi xuyên qua vách đá.

Tiểu Quân đặt tay lên cánh cửa rà chầm chậm. Tay Tiểu Quân chạm một gờ đá nhô ra ngay bên mép thạch môn.

- Đây rồi... Cơ quan khởi động mở cửa đây rồi.

Tiểu Quân nhấn vào gờ đá. Đúng như Tiểu Quân suy luận, cánh cửa thạch môn từ từ xoay tròn chẳng hề phát ra âm thanh nào, có lẽ âm thanh của cơ quan đã bị tiếng hú khỏa lấp mất rồi.

Trong cánh cửa là một gian phòng hàm ếch, với đầy đủ vật dụng, có cả bệ thờ.

Trên bệ thờ có bài vị. Tiểu Quân đứng ngoài cửa không thể đọc được hàng chữ trên bài vị đó.

Tiểu Quân quay lại Tiểu Linh :

- Tiểu Linh thật sự không biết có người ngụ trong hang này à?

Tiểu Linh gật đầu :

- Tiểu Linh chưa một lần đặt bước vào trong này.

- Vậy có bao giờ Bạch y nhân ghé qua nơi ở của nàng không?

- Tiểu Linh chưa từng biết qua người này.

- Thế thì chúng ta phải vào thôi. Chắc chắn Bạch y nhân đang chờ chúng ta.

Tiểu Quân và Tiểu Linh lẫn qua thạch môn bước vào gian phòng hàm ếch.

Hai người vừa bước qua thạch môn, còn bận quan sát mọi ngóc ngách thì bỗng cánh cửa đã đóng chịt lại. Tiểu Quân và Tiểu Linh không nghe tiếng ù ù ma quái nữa, giật mình quay lại mới phát hiện ra, cửa đã đóng lại rồi.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên :

- Chúng ta bị giam rồi.

Tiểu Quân băng đến bên cánh cửa vận hóa công lực áp tay đẩy vào cánh cửa thạch môn. Nội lực của Tiểu Quân đầu phải tầm thường và y cũng đã dụng đến mười phần thành công lực, thế mà cánh cửa đá vẫn trơ trơ chẳng hề lay chuyển.

Tiểu Quân thở hắt ra một tiếng, quay mặt nhìn Tiểu Linh :

- Chúng ta thật sự bị nhốt trong gian phòng này rồi.

- Vậy làm sao thoát ra bây giờ?

Tiểu Quân gãi đầu :

- Tiểu gia cũng chưa có cách gì thoát ra khỏi gian phòng này.

Tiểu Quân bước lại bệ thờ, nhìn vào tấm linh vị đặt trên bệ thờ.

Gã lẩm nhẩm nói :

- Coi đây là ai?

Tấm linh vị với hàng chữ triện chân phương, nét bút như rồng bay phụng múa. Nét bút này chỉ có thể có ở những bậc hiền gai đại thần.

Hàng chữ viết :

“Đại quốc công thần Tướng Phụ Tôn Tử.”

Tiểu Quân gãi đầu, nghĩ thầm :

- “Chẳng lẽ vị Bốc tú tài chính là Đại quốc công thần Tướng Phụ Tôn Tử.”

Tiểu Linh bước đến cạnh bên Tiểu Quân :

- Tiểu Quân đang suy nghĩ việc gì vậy?

- Nàng nhìn tấm bài vị khắc biết.

Tiểu Linh nhìn tấm bài vị.

Nàng lẩm nhẩm :

- Tướng Phụ Tôn Tử... Chẳng lẽ...

- Chẳng lẽ cái gì... Nàng biết Tôn Tử Tướng Phụ à?

Tiểu Linh gật đầu :

- Tiểu Linh có xem qua gia phả của mình.

- Tôn Tử có quan hệ với nàng?

- Đúng như vậy. Theo gia phả để lại Tống Phụ Tôn Tử chính là ngoại tổ của Tiểu Linh. Người được Quốc vương Đại Lý lệnh vào Trung Nguyên để học thuật luyện đan đặng chế tác thần dược.

Tiểu Quân xoa tay :

- Nàng khỏi nói nữa... Tiểu Quân có thể đoán ra được rồi. Sau khi Tôn Tử tiền bối vào đến Trung Nguyên mới phát hiện ra Quỷ sơn và ẩn cư để luyện đan luôn.

Tiểu Quân gõ đầu :

- Y da... Tiểu Linh, vậy theo nàng Tôn Tử năm nay được bao nhiên niên kỷ?

- Tính đến nay ngoại tổ chí ít cũng chín mươi ngoài. Lý do gì mà Tiểu Quân hỏi Tiểu Linh niên kỷ của ngoại tổ?

- Nàng không nhớ Bạch y nhân à?

- Bạch y nhân... Ý Tiểu Quân cho rằng, Bạch y nhân có thể là ngoại tổ.- Chín mươi vẫn chưa phải tuổi ông Bành Tổ. Tiểu gia hỏi thật nàng nhé... Sao nàng biết Quỷ Đầu sơn mà đến ngụ.

- Phát hiện ra Quỷ Đầu sơn chính là đại ca của Tiểu Linh. Đại ca đã đưa Tiểu Linh đến đây.

Tiểu Quân gật gù :

- Đồng Mã Kỳ đưa nàng đến đây.

Tiểu Quân nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Làm sao chúng ta ra khỏi chỗ này bây giờ?

Tiểu Quân ngồi xuống chiếc ghế đôn bằng đá :

- Ai lại muốn nhốt chúng ta ở đây chứ?

Tiểu Quân bắt tay lên miệng :

- Tôn Tử tiền bối... Tôn Tử tiền bối!

Tiểu Quân vừa dứt lời thì có âm thanh phát ra ngay bên cạnh bệ thờ linh vị :

- Ngươi gọi lão phu đó à?

Tiểu Quân mừng rỡ :

- Đúng rồi... Đúng rồi... Tiểu bối gọi tiền bối đó.

Tiểu Quân vuốt mũi :

- Tiền bối nay đã ngoài chín mươi, thân pháp xuất thần nhập hóa, tiểu bối bội phục vô cùng.

Tiểu Quân ngước mặt nhìn lên cửa tò vò :

- Tiểu Quân muốn diện kiến lão tiền bối.

- Ngươi muốn diện kiến lão hay muốn thoát ra khỏi căn phòng đá này?

Tiểu Quân gãi đầu :

- Tất nhiên tiểu bối không thích ở trong căn phòng này rồi. Với lại tiểu bối và tiền bối không thù không oán, tiền bối đâu muốn nhốt Tiểu Quân làm gì.

- Ngươi sai rồi đó... Lão phu muốn nhốt ngươi trong gian phòng này. Trong phòng lão đã chứa sẵn thực phẩm và nước uống ngươi ở trong này an toàn hơn ngoài giang hồ.

Tiểu Quân cười hì hì, rồi nói :

- Tiền bối nói vậy chứ thân cá chậu chim lồng thì có thích bao giờ.

- Ngươi ở trong thạch phòng, vừa có cái ăn, cái uống, lại được giai nhân kề cận, còn muốn gì nữa chứ? Thôi cứ ở đó đi, khi nào lão phu nghe tiếng trẻ thơ sẽ mở cửa cho ngươi.

Nghe Tôn Tử nói, Tiểu Quân muốn nhảy đỏng lên, gã nghĩ thầm :

- “Thật là hồ đồ... hồ đồ không còn lời gì diễn tả nữa. Mình bị nhốt cho đến lúc có tiếng trẻ thơ. Lão muốn gì chứ, chẳng lẽ muốn mình...”.

Tiểu Quân nghĩ đến đấy quay ngoắt qua Tiểu Linh :

- Nàng nghe ngoại tổ của nàng nói chứ?

Tiểu Linh thẹn đến chín mặt.

Tiểu Quân sa sầm mặt xuống :

- Khi nào có tiếng trẻ thơ cất lên, ngoại tổ của nàng mới chịu thả ta và nàng ra. Biết đến bao giờ chứ?

Tiểu Quân tiến đến đứng đối mặt với Tiểu Linh :

- Nàng tính sao bây giờ... Chẳng lẽ tiểu gia lại lấy nữ nô làm vợ à?

Cửa tò vò lại mở ra :

- Tiểu Linh không đáng làm vợ ngươi à? Xảo Quỷ có gì mà chê Tiểu Linh chứ?

Tiểu Quân cười hề hề...

Gã cắt ngang tràng cười hóm hỉnh đó, nghiêm giọng nói :

- Lão tiền bối nghĩ vậy oan cho tiểu bối lắm... Vị cô nương cháu ngoại của lão tiền bối nhan sắc tuyệt trần, cốt mạo như ngọc nữ, lấy Tiểu Quân thật phí cho đời nàng. Tiểu bối nghĩ vậy nên không dám xúc phạm đến nàng thôi.

- Nếu Tiểu Linh là ngọc nữ, thì người cũng đáng tiểu đồng... Xứng đôi vừa lứa lắm đó. Thôi hai người cứ bái lạy bệ thờ của lão mà nên duyên phu phụ.

Cửa tò vò lại đóng sập xuống.

Tiểu Quân quay lại Tiểu Linh :

- Nàng nghe hết rồi chứ... Tôn tiền bối cứ khư khư bắt nàng làm thê thiếp của ta, lại còn ép nàng phải có con với ta nữa... Hừ...

Tiểu Quân xuống giọng trầm trầm :

- Ê... Mà nàng có đồng ý làm phu nhân của tiểu gia không?

Tiểu Linh cúi mặt nhìn xuống mũi hài.

Tiểu Quân lắc đầu :

- Xem chừng nàng thích làm phu nhân của tiểu gia quá rồi.

- Tiểu Quân... ngươi...

- Tiểu Quân nói không đúng à... Mới vừa hỏi đã thẹn thùng rồi.

- Ngươi không được sỉ nhục Tiểu Linh.

- Tiểu gia sỉ nhục nàng hồi nào... Ta chỉ hỏi thôi, nếu như nàng không chịu thì cứ gào lớn lên. Ngoại tổ ơi, tên xảo quỷ hôi thối này không xứng đáng làm tướng công của con.

Tiểu Quân hối thúc Tiểu Linh :

- Nào thét lớn lên đi...

Tiểu Linh bặm môi.

Tiểu Quân gằn giọng :

- Sao... Nàng câm rồi hả?...

- Tiểu Linh không có câm.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Không câm mà không chịu thét thì rõ ràng nàng có tình có ý với tiểu gia rồi...

- Ngoại tổ bắt như vậy rồi Tiểu Linh đâu dám cãi lịnh người.

Tiểu Quân trợn mặt :

- Không dám cãi lịnh ngoại tổ của nàng, tất tiểu gia phải ở trong căn phòng này đến khi nào có con nít chào đời. Chết tiểu gia mất... Chết tiểu gia mất... Đâu có được.
- Dù muốn hay không muốn, Tiểu Linh và Tiểu Quân cũng đã mắc kẹt trong thạch phòng này rồi.

Tiểu Quân vuốt mũi. Đảo mắt nhìn lướt qua khắp gian thạch phòng. Tiểu Quân mở bức rèm nhung. Quả đúng như lão Bạch y nhân Tôn Tử nói. Phía sau bức rèm đó là thực phẩm khô, nước uống và cả hảo tửu.

Tiểu Quân gãi đầu :

- Xem chừng ngoại tổ của nàng chuẩn bị rất chu đáo cho tiểu gia và nàng động phòng.

Nghe Tiểu Quân nói, sắc diện Tiểu Linh thẹn tợ quả hồng chín.

Thấy sắc diện nàng thẹn đỏ, Tiểu Quân chớp mắt :

- Nàng trông cũng đẹp đấy chứ!

Tiểu Quân liếc mắt nhìn trộm lên ô cửa tò vò. Gã nghĩ thầm :

- “Nhứt định Tôn Tử đang lắng nghe những lời đồn đáp của ta và Tiểu Linh”.

Tiểu Quân mỉm cười :

- Được rồi... Tiểu gia đồng ý ở đây với nàng đến khi có tiếng trẻ thơ cất lên mới ra.

Y vuốt mũi :

- Nhưng tiểu gia động phòng mà có người nhìn... Ngại, ngại lắm.

Tiểu Quân vừa nói vừa giựt bứt rèm nhung, căng ngang ô cửa tò vò.

Làm xong việc đó, y tiến đến bên cạnh Tiểu Linh.

Tiểu Linh ngước lên nhìn Tiểu Quân :

- Chúng ta lạy trời lạy đất chứ? Sau này Tiểu Quân đừng ruồng rẫy Tiểu Linh nghe.

- Tất nhiên rồi, tiểu gia sẽ không ruồng rẫy nàng.

Tiểu Quân vừa nói dứt câu bất ngờ điểm huyệt nàng.

Trong lúc bất thần, Tiểu Linh không kịp tránh né, nên chỉ công của Tiểu Quân khống chế ngay đại huyệt Kỳ Môn của nàng.

Tiểu Linh tròn mắt :

- Tiểu Quân tính làm gì vậy?

Tiểu Quân thét lên :

- Cắt gân nàng chứ gì nữa.

Tiểu Linh biến sắc :

- Tại sao phải cắt gân Tiểu Linh?

- Nàng muốn hỏi tại sao à? Bây giờ tiểu gia cũng chẳng thèm dấu gì nàng, dù sao nàng cũng đã đồng ý nhận làm phu nhân của ta rồi.

- Chuyện đó đâu có liên can gì mà ngươi nỡ cắt gân Tiểu Linh... Tiểu Linh sẽ tàn phế suốt đời.

- Tiểu Quân biết nàng sẽ tàn phế nhưng tiểu gia muốn như vậy mà.

- Sao ngươi lại muốn vậy?

- Tiểu gia trước đây cũng đã yêu người, nhưng người phụ ta... Tiểu gia đã thề sẽ cắt gân phu nhân mình rồi mới lo lắng cho thê phụ.

Gã thộp tay vào chéo y của Tiểu Linh :

- Nàng đã đồng ý nhận làm phu nhân của ta, ngoại tổ nàng cũng tha thiết như vậy, thế thì tiểu gia đành lấy nàng làm vợ, nhưng đầu tiên Tiểu Quân phải thực hiện lời đại nguyện của mình trước, nếu không tiểu gia sống không thấy mặt trời, chết không chốn dung thây...

- Ngươi tính cắt gân ta thiệt à?

- Tất nhiên rồi!

Tiểu Quân vừa nói vừa bế xốc lấy Tiểu Linh. Gã đặt nàng nằm trên tràng kỷ :

- Tiểu Linh đừng buồn Tiểu Quân nghe... Tiểu Quân bị bắt buộc phải làm như vậy thôi.

Tiểu Quân lấy ngọn trủy thủ Quang Minh. Y ngắm cây trủy thủ đó, chắc lưỡi nói :

- Ui cha... Ngọn trủy thủ “Quang Minh” của Tiểu Quân lâu ngày không sử dụng đến, đã bị sét hết rồi, cắt gân nàng bằng lưỡi dao cùn này thì không đành... Để ta mài cho bén đã.

Tiểu Quân vừa nói vừa cà lưỡi đao trủy thủ xuống mặt tràng kỷ.

Tiếng mài dao nghe lạnh buốt cả cột sống, khiến ngay Tiểu Linh cũng phải rùng mình.

Tiểu Linh lí nhí nói :

- Tiểu Quân... Ngươi đừng cắt gân ta.

- Nàng sợ sao? Cắt gân nàng, mặc dù bị tàn phế, nàng vẫn luôn ở cạnh bên tiểu gia mà.

Tiểu Quân tiếp tục mài dao, mắt liếc trộm lên cửa tò vò thấy chẳng có dấu hiệu động tĩnh gì.

Tiểu Quân nghĩ thầm :

- “Lão không lo lắng cho điệt nữ của lão hay sao mà chẳng có phản ứng gì.”

Tiểu Quân chớp mắt, mỉm cười khi thấy màn lụa nhung căng ngang cửa tò vò thoáng lay động.

Tiểu Quân nhìn Tiểu Linh, nói :

- Phu nhân... Nàng hy sinh vì lời đại nguyện của ta nghe.

Tiểu Quân đặt ngọn trủy thủ vào gân chân Tiểu Linh.

- Cắt gân nàng tiểu gia đau lòng lắm... Nhưng đành phải làm vậy thôi.

Trên cửa tò vò bật lên tràng cười khanh khách.

Tiểu Quân trừng mắt, quát lớn :

- Ngoại tổ cười cái gì vậy... Bộ ngoại tổ muốn điệt nữ của lão tàn phế lắm hay sao mà cười.

- Ha... ha... Ngươi giở trò quỷ gì thế? Chẳng lẽ lại tự cắt gân phu nhân của mình. Tiểu Quân ơi... Cái trò hù dọa của ngươi, lão phu biết tỏng rồi... Đừng bày vẽ nữa... Thôi ta đi đây, khi nào nghe tiếng trẻ thơ lão sẽ quay lại.

Tiểu Quân nhảy đỏng lên, thét gọi :

- Lão quỷ dừng bước... dừng bước...

- Ngươi muốn nói gì?

- Lão tiền bối quả thật thấu hiểu tâm tư của tiểu bối.

Tiểu Quân thở dài một tiếng :

- Lão tiền bối cũng thông cảm cho... Tiểu bối mặt dù rất thương Tiểu Linh, nhưng tiểu bối vốn đã năm sáu mụ vợ ở nhà rồi, thêm Tiểu Linh nữa chỉ tội cho thân gái mà thôi.

- Xàm ngôn... Giang hồ có nghe Xảo Quỷ Tiểu Quân có thê thiếp bao giờ đâu.

- Lão tiền bối không tin chứ sự thật là như vậy đó. Vì tiểu bối cắt gân mấy mụ vợ nên họ mới chịu ở yên trong nhà, nên thiên hạ không biết mà thôi.

- Thế thì ngươi cứ cắt gân Tiểu Linh rồi sinh cho lão một đứa chắt giống ngươi là được rồi.

Tiểu Quân gãi đầu, nhìn lại Tiểu Linh :

- Lần này chắc nàng phải sinh một thằng tiểu quỷ quá.

- Lão phu đang chờ tiểu quỷ đó ra đời đấy.

- Được rồi... Được rồi, nhứt định lão tiền bối sẽ có một lũ tiểu quỷ để an ủi tuổi già xế bóng, nhưng tiền bối hãy thả tiểu bối và phu nhân Tiểu Linh ra ngoài trước đã.

- Lão đâu có thể tin Xảo Quỷ... Khi nào lão có đứa chắt thì mới thả ngươi và phu nhân ngươi ra.

Tiểu Quân quay ngoắt lại Tiểu Linh, gào lớn :

- Tại con mụ này mà tiểu gia mới bị giam cầm trong thạch phòng này.

Nghe Tiểu Quân quát, Tiểu Linh bật khóc, nhưng đã bị điểm huyệt bất động nên chỉ biết khóc thầm mà thôi.

Tiểu Quân thở hắt ra, bước đến chỗ để hảo tửu. Gã mở nắp mấy vò rượu, ghé mũi vào ngửi.

Tiểu Quân chắc lưỡi :

- Ai da... Rượu ngon... Được lắm...

Tiểu Quân nhìn Tiểu Linh, nói :

- Nàng cứ nằm đó mà chờ chết. Không chết đói cũng chết khát, tiểu gia sẽ uống rượu cho đến lúc thấy nàng chết thì thôi.

- Tiểu Quân hận Tiểu Linh à?

- Tại nàng mà tiểu gia bị giam ở trong thạch phòng này không hận sao được chứ?

Tiểu Quân bưng cả vò rượu tu ừng ực. Gã đặt vò rượu xuống bên cạnh, chép miệng nói :

- Tại sao ngoại tổ của nàng bắt nàng có tiểu quỷ với ta chứ. Bộ trên cõi đời này hết nam nhân rồi à?

- Làm sao Tiểu Linh biết được ý của ngoại tổ.

- Nàng không biết... Không biết như đã từng nói với tiểu gia là không có người ngụ trên Quỷ Đầu sơn này.

- Sự thật Tiểu Linh mới biết ngoại tổ lần đầu mà thôi.

- Tiểu gia không tin được lời của nàng nữa.

Tiểu Quân vừa nói đến đây, chợt bắt gặp con thạch sùng đang bò trên trần phòng.

Nhãn quang của y sáng rực lên như bắt được bí kíp võ công vô tiền khoáng hậu.

Tiểu Quân đứng bật dậy, phi thân vụt lên thộp con thạch sùng đó.

Gã cười mỉm :

- Thử coi lần này nữa có được không.

Tiểu Quân đến bên cạnh Tiểu Linh. Gã lắc lắc con thạch sùng trước mặt nàng.

Vừa thấy con thạch sùng, sắc mặt Tiểu Linh biến sắc như chàm :

- Tiểu Quân... Tiểu Linh sợ... Sợ lắm!

Tiểu Quân cúi xuống sát bên tai nàng, truyền âm nhập mật nói :

- Tiểu gia biết.

Dứt lời gã thả con thạch sùng lên người Tiểu Linh.

Tiểu Linh thất sắc, thét lớn :

- A... A... A... A... A...

Chương 25: Lụy tình

Thất Thất gằn giọng nhìn Nhất Phàm đại sư :

- Bổn cô nương không cho bất cứ ai đụng đến người này. Ai muốn sát hại Thường Nhẫn phải bước qua sinh mạng của Thất Thất.

Nhất Phàm đại sư lần chuỗi hạt :

- Băng Tâm cô nương... Lão nạp đây không muốn lấy mạng y, mà chỉ dùng y làm con tin đối phó với sát kiếm mà thôi.

- Đối phó với sát kiếm... Kiếm thủ đó là ai?

- A di đà Phật... Gã kiếm thủ đó có quan hệ với Thường Nhẫn. Lão nạp tin chắc như vậy.

Nhất Phàm đại sư nhìn Thường Nhẫn :

- Cô nương cứ hỏi y thì sẽ rõ.

Thường Nhẫn nhìn Nhất Phàm đại sư :

- Tại hạ không quen với một kiếm thủ nào hết.

- A di đà Phật.. Nếu không quan hệ với sát nhân huyết kiếm vậy sao thanh kiếm của Thường các hạ lại ở trong tay gã đó. Thường kiếm thủ giải thích coi.

Thường Nhẫn cau mày :

- Tại hạ biết người mà đại sư nói rồi. Y đúng là sát nhân huyết kiếm, nhưng nếu các vị dùng tại hạ làm con tin, chẳng ích gì đâu, thậm chí còn nguy hiểm hơn cho các vị mà thôi.

Trương Tam Lang nhìn Thường Nhẫn :

- Làm sao tin được lời của ngươi chứ.

- Tin hay không tin là quyền của các vị.

- Nếu như ngươi muốn minh chứng lời nói của ngươi thì hãy theo chúng ta.

- Tại sao Thường mỗ phải theo các vị chứ?

Thường Nhẫn quay sang Thất Thất :

- Thất Thất cô nương... Chúng ta đi thôi!

Trương Tam Lang dựng kiếm chắn ngang mặt Thường Nhẫn và Thất Thất.

- Không ai được rời khỏi đây hết. Sinh mạng của bao nhiêu người như chỉ mành treo chuông đâu thể cho ngươi đi dễ dàng vậy.

- Nếu như các vị đã gây thù chuốc oán với Ngại Tử Đột Quyết thì tại hạ có ở lại cùng các vị với cánh tay cụt này cũng chẳng giúp gì được.

Trương Tam Lang nheo mày :

- Muốn nói gì cũng được, ngươi phải theo chúng ta đến Thiếu Lâm tự.

Thất Thất nhìn Trương Tam Lang :

- Thường Kiếm thủ chưa thể đến Thiếu Lâm tự được, khi nào có thời khắc thuận lợi, nhứt định người sẽ đến.

Nhất Phàm đại sư đối mặt với Thất Thất, niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật... Băng Tâm cô nương nên nghĩ tới sinh mạng của bao nhiêu người đây mà đừng cản trở chúng tôi.

Thường Nhẫn lắc đầu :

- Tại hạ nói ra sự thật các vị không tin, tại hạ không biết lý giải sao bây giờ.

Thường Nhẫn vừa dứt lời thì Ngại Tử Đột Quyết xuất hiện. Sự xuất hiện của gã rất đột ngột chẳng một ai phát hiện được. Ngay cả những bật cao thủ thượng thặng như Nhất Phàm đại sư, Trương Tam Lang. Khi Ngại Tử Đột Quyết đến ngay trước mặt họ rồi mới giật mình.

Ngại Tử Đột Quyết cầm theo một túi nải bằng lụa đỏ.

Nhất Phàm đại sư lần chuỗi hạt :

- A di đà Phật...

Đại sư nhìn Ngại Tử Đột Quyết rồi dời mắt qua Thường Nhẫn.

Ngại Tử Đột Quyết lạnh lùng cất tiếng :

- Gã không làm gì được cho các người đâu.

Thất Thất chú ý nhìn khuôn mặt của Ngại Tử Đột Quyết. Nàng cảm nhận trong đáy mắt gã đột quyết kia chẳng có chút tình cảm gì. Đúng là ánh mắt của một xác chết biết thở mà thôi.

Thất Thất nhìn Ngại Tử Đột Quyết, cất tiếng nói :

- Ngươi là sát nhân huyết kiếm?

Ngại tử lắc đầu :

- Ngại Tử Đột Quyết, Sứ giả của Kim cung.

Y nhìn lại đại sư Nhất Phàm :

- Ngại mỗ đến đúng thời khắc sau một ngày.

Y vừa nói vừa dời mắt nhìn Trương Tam Lang.

Trương Tam Lang chạm vào cái nhìn của Ngại Tử Đột Quyết, thanh trường kiếm đang án ngữ trước mặt Thất Thất và Thường Nhẫn đã run lên.

Trường Tam Lang vô hình trung hạ thanh trường kiếm, xỉa mũi xuống đất.

Thấy bộ tạng của họ Trương, Thất Thất có thể đoán được thần trí, hồn phách của Trương đạo sĩ đã bị gã sát nhân huyết kiếm cướp mất rồi.

Trương Tam Lang lùi về sau một bộ.

Ngại Tử Đột Quyết nhìn Trương Tam lang không chớp mắt, hình như hai con ngươi của gã đứng tròng để chiếu tia sát nhân khủng bố.

Ngại Tử Đột Quyết nói :

- Trương đạo sĩ là người rút kiếm trước, do đó hôm nay Ngại mỗ sẽ lấy mạng ngươi.

- Ngươi... Ngươi chọn Trương Tam Lang này à?

Ngại Tử Đột Quyết gật đầu :

- Trương các hạ có một thanh kiếm. Ngại mỗ có một thanh kiếm. Mỗi người chỉ có một chiêu kiếm giữ mạng mà thôi.

Trương Tam Lang lắc đầu :

- Ta không phải là đối thủ của ngươi.

- Dù không phải là đối thủ của Ngại mỗ, Trương đạo sĩ cũng là một kiếm thủ.

Y gằn giọng nói từng tiếng :
- Thỉnh Trương đạo sĩ!

- Trương mỗ chưa muốn chết.

Trương Tam Lang dứt lời, thoắt quay lưng trổ khinh công thượng thặng thoát chạy đi.

Trương Tam Lang bỏ chạy nhưng có lẽ Ngại Tử Đột Quyết đọc được ý niệm của họ Trương.

Một ánh chớp đỏ nhoáng lên.

Tất cả mọi người đều nín thở.

Rét...

Thủ cấp của Trương Tam Lang rớt tại chỗ, còn thân hình theo quán tính thoát chạy được ba bộ mới đổ sầm xuống đất. Không ai có thể tưởng tượng được, Ngại Tử Đột Quyết có thể phát tác sát chiêu ngay cả khi đối phương tẩu vị để tìm sinh lộ.

Ngại Tử Đột Quyết tra kiếm vào vỏ, quay lại Nhất Phàm đại sư. Gã lạnh lùng nói :

- Hôm nay là Trương đạo sĩ, ngày mai đến lượt lão đại sư.

Ngại Tử Đột Quyết khoanh tay trước ngực :

- Các người đi nhanh đi. Trong ngày hôm sau các người sẽ đến Thiếu Lâm tự.

Vương Bình hối thúc Nhất Phàm đại sư :

- Đại sư... Chúng ta đi thôi!

Nhất Phàm đại sư gật đầu, tay lần chuỗi hạt, nói với Ngại Tử Đột Quyết :

- Lão nạp chờ ngươi tại Thiếu Lâm.

Quần hào theo chân Nhất Phàm lũ lượt bỏ đi. Còn lại Thất Thất và Thường Nhẫn đối mặt với Ngại Tử Đột Quyết.

Ngại Tử Đột Quyết nhìn Thường Nhẫn :

- Vết thương của ngươi đã lành rồi chứ?

- Đã lành rồi.

- Lần thứ hai chúng ta gặp nhau... Ngươi biết phải làm gì chứ?

Thường Nhẫn cười mỉm nói :

- Ngươi muốn chặt thêm cánh tay còn lại của Thường mỗ?

Ngại Tử Đột Quyết gật đầu :

- Ngươi chỉ còn một cánh tay, và cánh tay đó lìa khỏi thân xác của ngươi trong lần diện ngộ thứ hai này. Lần thứ ba Ngại mỗ tiếp tục chặt một chân của ngươi, và lần thứ tư...

Ngại Tử Đột Quyết cười khẩy :

- Ngại mỗ đã nói cho ngươi biết trước rồi.

Thất Thất cau mày :

- Ngại các hạ có thể chặt được một cánh tay của Thường Nhẫn kiếm khách trước mặt Băng Tâm Ngọc Nữ sao?

- Băng Tâm Ngọc Nữ là ai mà có thể cản được huyết kiếm sát chiêu của ta chứ?

- Bổn cô nương sợ Ngại các hạ không làm được chuyện đó.

- Thế thì Ngại mỗ thử coi Băng Tâm Ngọc Nữ có bản lĩnh như thế nào mà đòi cản trở ý định của Ngại mỗ.

Ngại Tử Đột Quyết từ từ nâng thanh Huyết kiếm ngang ngực, cặp mắt vô hồn của gã đóng đinh vào ngay yết hầu Thất Thất.

Thất Thất toan bước ra đối mặt với Ngại Tử Đột Quyết nhưng Thường Nhẫn đã can nàng lại.

Thường Nhẫn nhìn Ngại Tử Đột Quyết :
- Thất Thất cô nương không liên can tới chuyện này, và nàng cũng không phải là một kiếm thủ. Thường Nhẫn sẵn sàng giao cánh tay còn lại cho Kim cung.

Ngại Tử Đột Quyết cười khẩy một tiếng :

- Được... Ngại mỗ đồng ý.

Thất Thất lắc đầu :

- Bổn cô nương không đồng ý.

Thường Nhẫn quay ngoắt lại đối nhãn với nàng :

- Thường mỗ không màng Thất Thất cô nương chen vào chuyện này. Đây là việc tranh chấp giữa Thường mỗ và Ngại Tử Đột Quyết, cô nương không có quyền chen vào.

Thường Nhẫn khoát tay :

- Hãy đi đi... Thường mỗ không cần cô nương cứu mạng.

Thường Nhẫn giơ thẳng tả thủ còn lại :

- Ngại Tử Đột Quyết, cánh tay của ta đây, hãy lấy đi!

Thất Thất lách qua đứng trước cánh tay của Thường Nhẫn :

- Bổn cô nương không cho là không cho.

Nàng nhìn Ngại Tử Đột Quyết bằng ánh mắt sáng ngời sát khí :

- Có bản lĩnh hãy đối đầu với bổn cô nương. Một kiếm thủ tự nhận là xuất chúng vô địch, chỉ biết xuất chiêu sát thủ với một người tàn phế thôi sao?

Ngại Tử Đột Quyết xe bím tóc đuôi sam :

- Thường Nhẫn, ngươi nghe cô nương này nói chứ?

- Ta nghe, và ta khẳng định lại Thất Thất không liên can đến chuyện này. Ngại Tử Đột Quyết... Ngươi thừa biết đã nắm Huyết kiếm tất không giết người bừa bãi. Ngươi bị hạ thủ phải xứng với thanh kiếm chứ.

- Thế thì Ngại mỗ chỉ được chặt tay ngươi mà thôi.

Ngại Tử Đột Quyết vừa nói đến đây thì bất thần xuất hiện một chiếc kiệu che lụa trắng là đà lướt về phía ba người. Mới nhìn qua tưởng như chiếc kiệu bay, nhưng nhìn kỹ mới thấy hai gã nam nhân vận bạch y thêu hoa sặc sỡ, tiệp với rèm kiệu, khiêng lao đi vun vút.

Chiếc kiệu do hai gã nam nhân đó đặt xuống trước mặt Thường Nhẫn và Thất Thất.

Một gã cất tiếng bằng giọng eo éo đúng là loại người biến thái bán nam, bán nữ :

- Sứ giả Kim cung nghe lịnh!

Gã nam nhân thứ hai, rút trong thắt lưng ra một tấm Kim bài đưa đến phía trước cho Ngại Tử Đột Quyết thấy.

Vừa thấy tấm Kim bài đó, Ngại Tử Đột Quyết đã quì mọp xuống một cách thành kính.

- Sứ giả Kim cung chờ lịnh Thánh Cô!

Gã nam nhân ái nam, ái nữ cầm Kim bài, lạnh lùng nói :

- Tha cho Thường Nhẫn sứ giả, nhưng bắt Băng Tâm Ngọc Nữ.

Thất Thất cau mày, ngửa mặt cười khanh khách. Nàng nghĩ thầm :

- “Không biết Thánh Cô là ai mà kiêu căng như vậy, đòi bắt cả Băng Tâm Ngọc Nữ, họ không biết Băng Tâm Ngọc Nữ là ai à?”

Nàng cắt tràng cười đó nhìn bọn Ngại Tử Đột Quyết và hai gã biến thái bán nam bán nữ :

- Các ngươi có bản lĩnh gì mà đòi bắt Băng Tâm Ngọc Nữ chứ? Bổn cô nương đang chờ các ngươi đấy.

Thất Thất vừa nói vừa vận hóa chân âm. Ngay lập tức toàn thân bao phủ một màn sương trắng mờ mờ thấy bóng mà không thấy hình.

Ngại Tử Đột Quyết xá hai gã bán nam bán nữ, rồi đứng lên :

- Ngại mỗ được lịnh chỉ của Thánh Cô bắt ngươi.

Thanh Huyết kiếm lại được gã dâng ngang tầm ngực.

Hai gã bán nam bán nữ lập lại chỉ lịnh :

- Không được giết chỉ bắt mà thôi.

- Tuân lệnh Thánh Cô!

Ánh chớp quang đỏ rực lại nhoáng lên, đồng lúc với huyết quang tử kiếm thì Thất Thất cũng thi triễn Vân Vũ huyền công trả lại đối phương.

Không một âm thanh phát ra, nhưng màn sương trắng che chắn thân ảnh Thất Thất bị huyết kiếm xả làm hai, đường kiếm đó quả thật vô cùng dũng mãnh và chính xác, vừa cắt hai đạo kình “Vân Vũ huyền công” vừa công phá bức màn khí che chắn thân ảnh Thất Thất, tưởng chừng như Ngại Tử Đột Quyết chẳng hề tốn chút công lực gì.

Thường Nhẫn quát lớn :

- Dừng tay...

Lời còn đọng trên miệng Thường Nhẫn, thì hai gã bán nam bán nữ như hai con chim ưng lướt thăng đến Thất Thất. Chỉ trong chớp mắt, ngoài sự tưởng tượng, Băng Tâm Ngọc Nữ Công Tôn Thất Thất đã bị hai gã đó điểm huyệt nhấc bổng lên khỏi mặt đất, ép vào trong chiếc kiệu che lụa trắng.

Thường Nhẫn thét lớn, phi thân đến chặn ngang chiếc kiệu.

Hai gã ái nam ái nữ chỉ phủi tay một cái. Hai đạo kình cuốn ra, nhấc bổng Thường Nhẫn trông tợ chiếc lá khô bị lọt vào giữa tâm cơn xoáy kình.

Thường Nhẫn bị quẳng ra xa năm trượng.

Bình...

Thường Nhẫn gắng gượng bật ngồi dậy thì chiếc kiệu trắng đã được hai gã đó khiên đi xa rồi.

Thường Nhẫn gục đầu xuống đất.

Ngại Tử Đột Quyết bước đến cạnh bên gã :

- Vị cô nương kia thế mạng cho ngươi đó.

Y cất tràng cười hăng hắc, rồi phi thân thoát đi. Ngại Tử Đột Quyết mất hút cùng với tiếng cười còn vang dội bên tai Thường Nhẫn.

Thường Nhẫn như biết Thất Thất phải gặp chuyện gì trong những ngày tới, y ngửa mặt lên nhìn trời, rồi rú lên thảm thiết.

- A... A... A...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau