LÔI ÂM MA CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Lôi âm ma công - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cuồng sinh

Tứ Hải quán...

Tấm biển với hàng chữ thảo trau chuốt, lúc nào cũng tụ tập đông đảo khách giang hồ. Tứ Hải quán nổi tiếng nhất Trường An. Bất cứ ai đặt chân đến Trường An, nếu có một chút ý tưởng lập nghiệp phát tài, tất không thể không đến “Tứ Hải quán”. Tứ Hải quán không phải là kỹ viện, có các nàng kỹ nữ sắc nước hương trời, cũng chẳng hề có cao lương mỹ vị phục vụ những kẻ sành đạo âm thực, nhưng ở Trường An không một ai không biết đến Tứ Hải quán, bởi nó là một sòng bạc nổi tiếng nhất ở kinh thành.

Để có cái tiếng đó không phải là dễ, Tứ Hải quán được như vậy bởi quán chủ là Đỗ Hạo Thiên. Tất cả những người ngụ tại Trường An thành đoán chắc một điều chỉ có Đỗ Hạo Thiên mới đáng là Quán chủ Tứ Hải, và trong giang hồ cũng duy nhất chỉ có mỗi họ Đỗ mới xứng danh là “Thiên hạ đệ nhất cờ bạc”.

Danh tiếng ấy cùng với cơ ngơi của Tứ Hải quán, Đỗ Hạo Thiên đáng là bậc đại gia đệ nhất Trường An, có thể sánh ngang với Kim Lăng vương phủ. Mặc dù có danh tiếng là Thiên hạ đệ nhất cờ bạc, nhưng chưa một người nào thấy Đỗ Hạo Thiên trổ tài đổ bác. Bởi một lẽ duy nhất, dù người có tài đỗ bác hay đến mấy cũng chỉ sánh ngang với những tên đệ tử hạng hai của họ Đỗ mà thôi. Muốn đấu với Đỗ Hạo Thiên e rằng đó là chuyện trong mơ, vì khi Đỗ Hạo Thiên ra tay, ít nhất cao thủ kia phải qua được cái ải cuối cùng là năm gã đệ tử chân truyền cai quản Tứ Hải, mà đẳng cấp cờ bạc của những người đó cũng thuộc hàng cái thế vô song.

Tứ Hải sừng sững giữa thành Trường An như muốn khiêu khích, và cũng đón tiếp mọi người đến với khát vọng phát tài. Tất nhiên có người được chút kim ngân, nhưng cũng có người chẳng còn gì để mất, đến ngay cả cái mạng nhỏ cũng phải giao cho quán chủ Tứ Hải để y muốn giết thì giết, muốn tha thì tha, nhưng đại đa số đều gởi lại Tứ Hải quán đôi tay của họ. Con người sống chỉ dựa vào đôi tay, nay gởi hai cánh tay lại “Tứ Hải quán” chẳng khác nào người sống mà chờ chết. Nếu họ tham sống chỉ còn mỗi một con đường đầu nhập vào “Cái bang” để hy vọng kiếm bữa qua ngày.

Cùng với danh tiếng lẫy lừng của Đỗ Hạo Thiên, quán chủ Tứ Hải, đứng hàng thứ hai là Bang chủ Cái bang Lập Cư. Nhờ Tứ Hải quán mà Cái bang bỗng chốc trở thành bang phái lớn nhất của Trường An, nên thế lực của Cái bang cũng chẳng thua ai, ngoại trừ Quán chủ Đỗ Hạo Thiên.

Mặc dù biết rõ đến “Tứ Hải quán” đường phát tài thì mong manh, đường gia nhập Cái bang thì thênh thang rộng mở, nhưng mọi người vẫn cứ ùn ùn kéo đến, vì ai chẳng mơ được thế Đỗ Hạo Thiên cai quản cơ ngơi đại phú. Ngay cả những người cao trọng nhất, nhưng khi đi ngang qua Tứ Hải quán thấy tấm bảng tiêu đề khắc lưu bút của Đỗ Hạo Thiên :

“Ai đổ bác thắng Đỗ Hạo Thiên sẽ là Thiên hạ đệ nhất cờ bạc, và được thay quyền Đỗ gia cai quản Tứ Hải quán”.

Thấy câu biểu ngạo đời đó thì ai cũng mơ đến một ngày nào đó sẽ thay thế họ Đỗ kia là một lẽ, nhưng đã vào cuộc thì mới vỡ lẽ mình chỉ là con thiêu thân lao vào ánh đèn mà thôi. Nhưng đã mơ tất phải thử thời vận may mắn được đấu với Đỗ Hạo Thiên để có cơ may trở thành Thiên Hạ đệ nhất cờ bạc, và con đường tất phải đến là Cái bang, thêm một tên ăn mày mạt hạng với hai cánh tay tội nghiệp gởi lại Tứ Hải quán.

Tứ Hải quán đã trụ tại Trường An kinh thành suốt ba niên rồi, nhưng chưa một ai được may mắn thi thố với họ Đỗ, mặc dù thỉnh thoảng vẫn có một hai cao thủ, nhưng cũng chỉ chạm mặt với Ngũ tướng Tứ Hải đã thúc thủ rồi, và chấp nhận cái qui ước tàn nhẫn vô tâm.

Bất ngờ, tiết Đoạn ngọ năm nay, đúng vào ngày giỗ vị tể tướng liêm khiết của nước Sở - Khuất Nguyên, bỗng xuất hiện một nho sinh môi hồng, mắt phượng, phong thái đĩnh đạc. Dung diện và phong thái của y có thể được xếp vào hạng Mỹ nam tử thành Trường An.

Gã mỹ nam tử đó dù đẹp như tiên đồng chắc cũng chỉ được lời khen chứ chẳng ai quan tâm đến làm gì, nhưng sự xuất hiện của nho sinh kia khiến Trường An xáo động hẳn lên, bởi trên tay y lúc nào cũng có tấm vải trắng ghi rõ hàng chữ “Thiên hạ đệ nhất đổ bác”.

Chính tấm vải trắng với hàng chữ ngạo mạn kia mới khiến mọi người chú tâm vào y, và mọi người chú tâm hơn vào y bởi y đã tuyên thệ trước mấy mươi người, đúng ngày tiết Đoan ngọ sẽ thâu tóm “Tứ Hải quán”.

Ai cũng nghĩ rằng đó là một trò đùa vui để làm tăng thêm uy thế của Đỗ Hạo Thiên, nhưng không, đúng vào sáng tiết Đoan ngọ, gã thư sinh đã xuất hiện, thư thái thả bước về phía Tứ Hải quán.

Mọi người dân cư ngụ trong thành Trường An thấy gã đi ngang không thể không dõi mắt nhìn, cùng với tiếng chắc lưỡi tội nghiệp.

Thậm chí có người thở dài :

- Tội nghiệp.... Còn trẻ, khôi ngô tuấn tú như vậy mà sắp sửa cụt tay để đi ăn mày.

Gã nho sinh phớt lờ những lời đó, thản nhiên đi thẳng đến Tứ Hải quán. Sự kiện đó khiến mọi người dân trong kinh thành Trường An bất giác tò mò, muốn đến xem gã sẽ bị hành xử như thế nào, chỉ trong khoảnh khắc đã có trên trăm người đứng sau lưng gã nho sinh, háo hức chờ xem chuyện lạ.

Gã thư sinh gắn chiếc cờ trắng vào vách quán Tứ Hải, rút quạt xòe ra, thư thả như người nhàn du ghé thăm chốn lạ.

Gã đại hán đứng canh cửa nhìn gã nho sinh bằng cặp mắt cá chết, cất tiếng ngạo mạn :

- Thiếu công tử muốn thử vận may?

Gã thư sinh gật đầu :

- Thiếu gia muốn lấy trọn quán Tứ Hải này.

Gã đại hán gác cửa cười mỉm nói :

- Thiếu công tử có bao nhiêu kim ngân và bao nhiêu cái mạng để thực hiện tham vọng đó?

- Một nén vàng, và một mạng. Được chứ?

Dứt lời gã thản nhiên bước lên bậc tam cấp vào trong Tứ Hải quán.

Gã bước vào Tứ Hải quán thản nhiên trước những ánh mắt hau háu chiếu vào gã.

Bằng một động tác rất từ tốn, gã gấp quạt, xá tất cả mọi người :

- Các vị cứ tự nhiên....

Vừa lúc đó có một con bạc đã thua cháy túi, bị hai gã đại hán lực lưỡng lôi phắt đến cái góc có che rèm đỏ.

- A.... A.... A.... A

Sau tiếng la thất kinh, làm hoảng sợ cả những người đang tìm vận may thì con bạc đó đã bị hai gã đại hán lôi xềnh xệch ra ngoài Tứ Hải quán. Hai tay con bạc chỉ còn hai cục thịt đỏ ối, máu rưới vào hai cái chậu đeo lủng lẳng trước ngực.

Hai gã đại hán kéo con bạc ra khỏi Tứ Hải quán, quẳng xuống bậc tam cấp, chẳng cần biết con bạc kia sống chết ra sao.

Gã đại hán gác cửa khẽ điểm một nụ cười, liếc trộm về phía gã nho sinh.

Không khí trong Tứ Hải quán căng thẳng hẳn lên, nhưng rồi cũng nhanh chóng trôi qua mau, sau lời răn của thị nữ vận xiêm y trắng ngồi trên bệ cao :

- Các vị cứ tự nhiên chọn vận may của mình. Chỉ những ai đánh bạc bằng mạng sống của mình mới bị như tên vừa rồi mà thôi.

Những con bạc lại quên bẳng đi cảnh tượng thê thảm vừa rồi, tiếp tục lao vào cuộc sát phạt đỏ đen tìm cơ phát tài.

Gã nho sinh cầm quạt phe phẩy, tưởng chừng như bước vào Tứ Hải không phải để tìm vận may phát tài mà chỉ muốn mục kiến cho rõ Tứ Hải quán mà thôi.

Thiếu nữ vận bạch y chớp đôi thu nhãn chiếu vào gã nho sinh đó. Gã đáp lại nàng bằng một nụ cười thật tươi, nụ cười của những trang mỹ nam tử bắt nữ nhân không thể nào không nhớ.

Chiếc quạt trên tay y vẫn phe phẩy như muốn xua đi hơi nóng hầm hập từ những con bạc phát ra. Y thả bước đến một quầy đổ bác.

Quầy đổ bác mà gã nho sinh chọn tọa lạc ngay chính điện nhưng chẳng có con bạc nào đứng thử thời vận. Có lẽ những con bạc muốn tránh quầy đổ bác này.

Thấy gã thư sinh bước đến quầy mình, gã đại hán thu quầy hớn hở như bắt được kho tàng vô giá. Gã hí hững nói :

- Công tử muốn thử thời vận với tại hạ?

Gã nho sinh gật đầu :

- Thấy quầy của các hạ vắng vẻ quá, tại hạ mới đến thử vận may của mình.

Gã đại hán nhếch mép :

- Quầy của tôi vắng vẻ như thế này, bởi tôi đỏ vận quá nên chẳng có ai muốn đến thử nữa.

Gã thở dài nói :

- Vĩ Bảo Phục quả là vô phước nên mới vận đỏ như vậy, nhưng hôm nay biết đâu Vĩ mỗ lại gặp vận đen và công tử phát tài.

Vĩ Bảo Phục ngắm gã nho sinh từ đầu đến chân rồi nói :

- Công tử phải là bậc thế gia vọng tộc mới có phong thái như thế này. Hôm nay Đỗ quán chủ sẽ không còn trách Vĩ mỗ nữa.

Nho sinh mỉm cười nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Tại hạ sợ Vĩ các hạ đây sẽ bị Đỗ quán chủ đuổi ra khỏi Tứ Hải quán này mất.

Vĩ Bảo Phục ngửa mặt cười khanh khách :

- Nếu công tử đổ bác thắng Vĩ Bảo Phục thì chỉ có Ngũ tướng mới đủ bản lĩnh đối mặt công tử mà thôi.

- Vậy sao? Vĩ các hạ khẳng khái như vậy, tại hạ cũng không dấu các hạ làm gì. Tại hạ vốn là Thiên hạ đệ nhất cờ bạc, nghe tiếng Tứ Hải quán từ lâu, hôm nay nhã hứng muốn đến thâu tóm Tứ Hải quán đó.

Vĩ Bảo Phục tròn mắt nhìn gã nho sinh :

- Lần đầu tiên Vĩ mỗ mới nghe một lời nói khách khí, trưởng thượng như vậy. Qui lệ ở đây, công tử chắc đã biết?

- Tôi đã thấy rồi. Chúng ta bắt đầu vào cuộc chứ?

Quầy đổ bác sát bên nghe gã nho sinh nói, bất giác mấy con bạc đều quay lại nhìn gã.
Vĩ Bảo Phục nhìn gã nho sinh :

- Công tử đặt bao nhiêu?

- Ván đầu tiên à? Tại hạ đặt một nén vàng.

Vĩ Bảo Phục cười ruồi :

- Các hạ chỉ đánh một nén vàng thì có đánh đến răng long tóc bạc cũng không thể thâu tóm được Tứ Hải quán.

Vĩ Bảo Phục vừa dứt lời thì những con bạc đứng gần đó bật ra tràng cười khanh khách.

Có con bạc nói :

- Chỉ một nén vàng mà đòi thâu tóm Tứ Hải quán của Đỗ quán chủ, còn dám tự nhận là Thiên hạ đệ nhất đổ bác nữa.... Chắc hôm nay có thêm nhân mạng đầu nhập Cái bang quá.

Gã nho sinh phớt lờ câu nói của con bạc đó. Y nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Thỉnh các hạ đổ trước!

Vĩ Bảo Phục gật đầu :

- Thỉnh!

Gã hốt hai con xúc xắc, lắc lắc trên tay, tủm tỉm cười nhìn gã nho sinh :

- Vĩ Bảo Phục đổ xúc xắc có thể nói chỉ đứng sau Ngũ tướng và Đỗ quán chủ mà thôi.

- Tại hạ đang chờ thấy tài nghệ của Vĩ các hạ.

Vĩ Bảo Phục gật đầu, lắc lắc bàn tay rồi đổ hai con xúc xắc xuống chiếc chén sành.

Hai con xúc xắc quay tròn, một lúc mới chịu nằm yên.

Vĩ Bảo Phục cười ruồi nói :

- Hôm nay tại hạ vận đen rồi.... Chỉ đổ được có ba điểm mà thôi. Tới lượt công tử.

Nho sinh mỉm cười cầm hai con xúc xắc, lắc đều rồi đổ xuống chiếc chén sành. Gã đổ được ba điểm như Vĩ Bảo Phục.

Gã nho sinh lắc đầu :

- Tôi và Vĩ các hạ cùng vận mạng như nhau.

Vĩ Bảo Phục cười khành khạch :

- Vậy chúng ta thử đánh lớn xem ai là người có vận đỏ.

Gã nho sinh gật đầu :

- Tại hạ đặt cược mười ngàn nén vàng. Nếu không có số kim ngân đó xin gởi lại đôi tay này.

Vĩ Bảo Phục nhìn gã nho sinh :

- Tại hạ tiếc cho công tử quá.... Đôi tay của công tử chỉ đáng mười lượng mà thôi.

- Ít vậy sao?.... Tứ Hải quán keo kiệt quá đấy. Được rồi, tại hạ đặt thêm hộp Dạ minh châu này vậy.

Gã nho sinh vừa nói vừa lấy một chiếc tráp vàng trong ống tay áo đặt lên bàn.

- Vĩ các hạ kiểm qua coi đó đủ không?

Vĩ Bảo Phục mở nắp tráp. Những viên Dạ minh châu óng ánh dưới mắt, khiến cho nhãn lực của Vĩ Bảo Phục muốn tối sầm lại.

Vĩ Bảo Phụ đậy nắp hộp dạ minh châu :

- Số ngọc quí này đáng giá mười vạn lạng rồi.

- Vĩ các hạ phỏng chừng bao nhiêu?

- Mười ngàn lạng vàng.
Gã nho sinh gật đầu :

- Cũng được.... Tại hạ đánh thêm mười lạng nữa, trị giá bằng đôi tay của mình.

Bây giờ thì không còn ai có thể chú tâm vào cuộc đỏ đen nữa, mà đều quay mặt nhìn gã nho sinh. Dưới ánh mắt của mấy con bạc, gã nho sinh kia đúng là một gã điên không sao tưởng tượng được. Gã dám đem một số ngọc trị giá mười ngàn lạng vàng ra đánh cuộc đỏ đen lại còn muốn thí thêm đôi tay chỉ với giá mười lạng.

Những con bạc đang tìm vận may, bất giác đều tập trung vào gã nho sinh gàn bướng.

Vĩ Bảo Phục giờ không còn vẻ cao ngạo nữa, mà đã chuyển qua trạng thái cẩn trọng vô cùng.

Y thở hắt ra nói :

- Chúng ta đổ bác như thế nào?

Thư sinh nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Các hạ muốn đổ như thế nào?

Bảo Phục cười mỉm nói :

- Ở Tứ Hải quán, đối với những người đánh lớn như công tử thì được quyền chọn phương pháp ăn thua.

- Tại hạ không khách sáo. Vậy ai đổ nhỏ điểm nhất người đó thắng.

- A.... Đó chính là sở trường của Vĩ mỗ. Vĩ mỗ chưa vào cuộc đã được công tử tặng cho thế thượng phong rồi.

Y chồm tới trước :

- Công tử thua chắc rồi.... Hay công tử rút lại mười lạng thế đôi ngọc thủ đi.

Gã nho sinh lắc đầu :

- Tại hạ có cố tật, nói ra không bao giờ rút lời lại.

- Vĩ mỗ tiếc cho hai cánh tay của công tử thôi

- Không sao.... Đa tạ Vĩ các hạ đã lo lắng. Chúng ta bắt đầu chứ.

Vĩ Bảo Phục cười mỉm :

- Thỉnh công tử!

Gã nho sinh cười mỉm :

- Vĩ các hạ cứ tự nhiên đổ trước đi. Nếu tại hạ cảm thấy thua thì chẳng cần đổ làm gì nữa mà mọi người chê cười.

- Khí phách.... Vĩ mỗ xin công tử chỉ giáo.

Vĩ Bảo Phục cầm hai con xúc xắc lắc đều trên tay rồi nghiêm mặt thả xuống chén.

Y vừa thả xúc xắc thì hai cánh mũi phả ra một luồng chân hỏa nóng hực, chứng tỏ y đã dụng đến nội công để đổ bác.

Hai con xúc xắc quay tròn trong chiếc chén sành. Tất cả những con bạc đều bỏ cuộc chơi, tập trung nhìn vào chiếc chén sành. Có con bạc phi thân lên trần, đu vào cây xà ngang để mục kiến tận mắt Vĩ Bảo Phục trổ tài.

Hai con xúc xắc quay một lúc mới chịu dừng lại. Cả hai con xúc xắc đều lật mặt chữ Nhất.

Vĩ Bảo Phục bật cười khanh khách :

- Công tử đã thua Vĩ mỗ rồi. Hai con xúc xắc này có sáu mặt, tổng số điểm là mười hai, điểm nhỏ nhất là hai chữ nhất. Vĩ Bảo Phục lại đổ ra hai chữ nhất. Xem ra công tử đâu còn cửa nào thắng được Vĩ mỗ.

Gã nho sinh cười mỉm :

- Vận đỏ mau đến với Vĩ các hạ quá!

- Công tử chịu thua chứ?

Vĩ Bảo Phục hướng mắt nhìn về phía thiếu nữ vận bạch y. Y thở dài :

- Tại hạ tiếc cho đôi ngọc thủ của công tử.

Vĩ Bảo Phục vừa nói vừa lắc đầu, cùng lúc hai gã đại hán cầm đại đầu đao sồng sộc đẩy dạt mấy con bạc ra hai bên, bước lại đứng kè hai bên gã nho sinh.

Sự xuất hiện của hai gã đại hán cầm đại đầu đao khiến cho những con bạc đang vây quanh đều chú nhãn nhìn gã nho sinh tuấn tú.

Có người thở dài nói :

- Tội nghiệp quá!

Có người lắc đầu buông luôn một câu lạnh nhạt :

- Tại gã quá tự thị mà thôi. Cụt tay cũng đáng đời.

Vĩ Bảo Phục nhìn gã nho sinh :

- Vĩ mỗ không có cách gì giúp được công tử.

Gã nho sinh mỉm cười, cầm quạt chỉ vào chiếc bát sành :

- Trong bát còn những hai điểm vận đỏ của Vĩ các hạ chưa đến lúc tuyệt đỉnh đâu. Để tại hạ thử qua thời vận của mình coi.

Vĩ Bảo Phục cau mày :

- Còn điểm nào nhỏ nhất nữa mà công tử nghĩ sẽ thắng được tại hạ.

Nho sinh cầm quạt phe phẩy :

- Hai điểm, tất còn một điểm nhỏ hơn, thậm chí chẳng còn điểm nào nữa.

Gã vừa nói vừa cầm hai con xúc xắc, lắc đều cổ tay, miệng lẩm nhẩm nói :

- Vận đỏ hãy đến với thiếu gia.... Hãy đến với thiếu gia nghe.

Hơn mấy chục con bạc đang vây quanh nghe gã nho sinh nói, đồng loạt bật cười bởi nghĩ gã công tử đã phát cuồng nên mới nói nhảm như vậy.

Trong lúc mọi người đang chú nhãn vào đôi tay của gã nho sinh, thì ngoài cửa Tứ Hải quán bước vào một lão già chống trượng, lê bước. Hai chân của lão xem chừng quá yếu nên có vẻ như run rẫy mặc dù đã có cây trượng chống đỡ phần nào.

Lão chớp chớp đôi mắt, lim dim nhìn những con bạc đang vây quanh quầy đổ bác của Vĩ Bảo Phục, chắc lưỡi nói :

- Tứ Hải hôm nay đích thị có nhiệt náo đây. Lão phu thích cảnh nhiệt náo lắm. Thích lắm.

Lão vừa nói vừa chống trượng, và không biết bằng thuật pháp gì mà chỉ loáng một cái đã len qua những khe hở giữa mấy con bạc, chiếm chỗ thuận lợi nhất có thể nhìn rõ những con xúc xắc mà gã nho sinh sắp đổ vào chén sành.

Chương 2: Lão quái

Thấy gã nho sinh cứ lắc cổ tay chưa chịu buông hai con xúc xắc xuống chiếc chén sành, tên đại hán cầm đại đầu đao đứng bên phải hối thúc :

- Đổ bác nhanh lên đi, để chúng ta còn chặt tay ngươi.

Giọng của gã nghe thật là lạnh lùng chẳng một chút tính người. Mặc dù nghe gã đại hán hối thúc như vậy, gã thư sinh vẫn bình nhiên. Y còn nhìn gã đại hán đó, nói :

- Các hạ có muốn đánh cược thêm nữa không?

Gã đại hán nhếch mép, chề môi :

- Ngươi còn muốn đánh cược gì nữa?

- Đôi tay của các hạ.

- Ha... ha...! Được. Đôi tay của ta đánh cược đôi chân của ngươi chắc?

Gã nho sinh gật đầu :

- Tại hạ rất sẵn sàng.

Gã nho sinh nhìn lại mọi người đang vây quanh :

- Có ai muốn theo tại hạ ván đổ bác này không.

Tất cả mọi người nhìn gã bằng ánh mắt lạ lẫm. Trong mắt của những con bạc hàm chứa ý niệm, gã nho sinh kia là một tên loạn thần không biết sự lợi hại của Tứ Hải quán.

Có con bạc buông luôn một câu lạnh lùng :

- Chỉ có những người điên mới theo ngươi mà thôi.

Con bạc vừa dứt thì lão già dọng đầu trượng lè nhè nói :

- Ê... Công tử cho lão phu theo với được không?

Gã nho sinh nhìn lão :

- Mời!

Lão trượng thò tay vào ruột trượng, mò mẫm một lúc rồi lôi ra một ngọn trủy thủ, có chiếc chuôi nạm ngọc. Lão đặt ngọn trủy thủy xuống cạnh cái tráp của gã nho sinh.

- Lão đặt con dao này. Ngươi coi nó đáng bao nhiêu?

Vĩ Bảo Phục nhìn chằm chằm ngọn trủy thủ của lão trượng vừa đặt cược.

- Vĩ mỗ đoán không lầm, ngọn trủy thủ này chính là... chính là...

Lão trượng nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Xem chừng huynh đệ đây biết giá trị của ngọn trủy thủ này. Vậy nó đáng giá bao nhiêu?

Vĩ Bảo Phục lắp bắp, mãi một lúc mới nói :

- Ngọn đao này đáng giá liên thành... Vĩ Bảo Phục không có quyền đánh cược tới mức độ đó.

Lão già cười khảy, gật gù nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Nếu ngươi nhận ra giá trị của ngọn trủy thủ, lão phu chỉ tính ngươi một lạng vàng thôi, đủ số kim ngân để lão mua rượu ấy mà.

Vĩ Bảo Phục chớp mắt liên tục :

- Lão nói chỉ tính một lạng thôi à?

Lão già gật đầu :

- Ngươi đồng ý chứ?

- Dạ... dạ... Tất nhiên tôi đồng ý rồi.

Lão già bất ngờ quay sang tên đại hán thứ hai đứng bên cạnh gã nho sinh :

- Lão còn một món nữa muốn đánh cược với ngươi. Ngươi có muốn tham gia vào ván đổ bác này không?

Gã đại hán gằn giọng :

- Lão đặt cược đi!

Lão già lại lần tay vào ruột trượng, lấy ra một pho tượng ngọc, khắc hình một thiếu nữ khỏa thân. Lão đặt pho tượng xuống bàn.

Mọi người vừa thấy pho tượng mỹ nhân bạch ngọc, mắt đã mở trừng trừng tưởng chừng muốn dùng ánh mắt để thâu tóm pho tượng mỹ nhân bạch ngọc vào đáy con ngươi.

Có người buột miệng nói :

- Trăm bà xã cũng không bằng pho tượng này nữa.

Lão già nhăn mặt cười nói với Vĩ Bảo Phục :

- Giá trị pho tượng của lão đáng bao nhiêu?

Vĩ Bảo Phục chớp mắt :

- Dạ... dạ... Đáng bằng Tứ Hải quán này.

- Thấp như thế à?

- Vĩ Bảo Phục chỉ nói bừa mà thôi

- Ngươi làm lão phu hết hồn, tưởng pho tượng này là pho tượng giả chứ.Lão quay lại gã đại hán :

- Ê... Lão phu đánh cược với ngươi pho tượng này ngươi chịu không?

- Ta không có đủ kim ngân để đặt cược.

Lão già cười hề hề :

- Lão đâu có ép ngươi đánh bằng kim ngân. Nếu ngươi thích cứ đặt hai cánh tay của mình. Vị công tử đây thua, ngươi có pho tượng bạch ngọc mỹ nhân, còn nếu ngươi thua chỉ mất có hai cánh tay.

- Được... Ta đồng ý đánh cược với lão.

Từ lúc lão già xuất hiện tham gia vào ván đổ bác, thì không khí căng thẳng hẳn lên.

Mặc dù Vĩ Bảo Phục đổ hai con nhất, hai số điểm nhỏ nhất rồi, nhưng lão già lại theo gã nho sinh đánh cược hai món báu vật, thì ít ra lão phải thấy được cái gì đó mới làm như vậy.

Từ ý nghĩ đó, mọi người đều dồn mắt nhìn lão già. Lão vuốt râu, nhếch mép cười, ngước mắt nhìn gã nho sinh :

- Nào... Mời công tử thả xúc xắc!

Gã nho sinh công tử mím hai cánh môi, chúm chím như quả đào chín.

Tay y lắc nhẹ một lần nữa rồi thả hai con xúc xắc xuống chiếc chén sành.

Hai con xúc xắc cứ quay vun vút trong chiếc chén sành, hai gã đại hán cầm đại đầu đao mắt không rời hai con xúc xắc đang quay kia, ngỡ như bốn con ngươi của họ sắp lọt ra ngoài.

Hai con xúc xắc từ từ chậm lại. Hai chữ lục từ từ hiện rõ trong những vòng quay chầm chậm của đôi xúc xắc.

Hai tên đại hán cầm đại đầu đao quắc mắt. Tên đứng bên phải gã nho sinh trừng mắt, lẩm nhẩm nói :

- Hai chữ lục... Hai chữ lục... Ngươi tiêu tùng rồi

Tên đai hán đứng bên trái thộp tay pho mỹ nhân bạch ngọc :

- Hai chữ lục... Báu vật thuộc về ta rồi

Tay gã vừa chạm vào pho mỹ nhân bằng ngọc thì đầu trượng của lão già đã cản lại :

- Ê... đôi xúc xắc chưa ngừng hẳn mà.

Lão già vừa dứt lời thì trong chén, đôi xúc xắc đã ngừng hẳn.

Hai gã đại hán trợn trừng hai mắt :

- Ý.... Kỳ vậy?

Trong chén một hột xúc xắc hiện rõ chữ nhất, còn hột kia thì chẳng có chữ gì cả.

Vĩ Bảo Phục nhìn chằm chằm vào chén sành :

- Sao kỳ vậy? Mặt chữ này đâu rồi?

Nho sinh lắc đầu :

- Vận hên của tại hạ đến đúng lúc, xóa luôn chữ nhất trên hột xúc xắc. Bây giờ thì điểm số của tại hạ chỉ có một thôi, thắng Vĩ các hạ rồi chứ?Những con bạc ồ lên :

- Y thắng rồi... Y thắng rồi

Lão già chống trượng lọm khọm dòm lên :

- Hê... Lão phu thắng ngươi rồi đấy nhé!

Hai gã đại hán thất sắc, bất chợt cả hai cùng rút binh khí ra khỏi vỏ.

- Thắng cũng chết... Thua cũng chết.

Gã vừa dứt lời thì hai tên cùng rú lên thảm khốc. Hai cây đại đầu đao rơi xuống đất.

Keng...

Kèm theo hai thanh đại đầu đao là bốn cánh tay của hai gã đại hán.

Bốn vòi máu phun ra tưới khắp mặt đất và khi Vĩ Bảo Phục lôi hai gã ra được bên ngoài thì chúng đã ngất lịm rồi. Mọi con bạc đứng chung quanh quầy đổ bác đều bị đao máu của hai gã đại hán nhuộm đỏ, như lão trượng và gã nho sinh thì chẳng có chút máu nào bám được vào trang y. Điều đó đúng là một sự lạ lùng vô cùng. Và càng kỳ lạ hơn nữa là hai món báu vật, ngọn trủy thủ và pho tượng bạch ngọc mỹ nhân đã được lão già cho vào túi ruột tượng từ lúc nào.

Lão vươn vai một cái, nhướn mắt nhìn Vĩ Bảo Phục :

- Y da.. Ai mà nhanh tay như thế chứ? Chớp mắt đã chặt tay hai tên khỉ đột rồi.

Gã nho sinh mỉm cười :

- Tại hạ đã chặt tay chúng đó.

Lão trượng cau mày :

- Hả... Lẹ như vậy à... Công tử dùng thứ gì chặt tay hai người đó?

Lão thở ra một tiếng :

- Không tốt... Không nên chặt tay chúng làm gì.

- Họ đã chặt tay nhiều người quá, nên giờ mới bị tôi chặt tay lại..

Gã nho sinh vừa nói đến đây, thì Vĩ Bảo Phục và bốn gã đại hán thét lũ con bạc đang đứng vây quanh lão trượng và gã nho sinh :

- Tránh ra... Tránh ra.

Gã nho sinh cúi xuống nói vào tai lão trượng :

- Lão trượng đã cao niên nhưng còn nhanh tay hơn cả tại hạ nữa.

Lão trượng cười khì một tiếng :

- Ậy... Lão đâu muốn ngọc trủy thủ vấy máu chứ. Huống gì kiếm của công tử cũng sắc bén quá rồi.

Vĩ Bảo Phục đến trước hai người, ôm quyền xá một cái :

- Đỗ quán chủ thỉnh nhị vị lên chính lầu.

Lão già cau mày :

- Ê... Muốn lão đi thì chung trước chứ

- Lão trượng cứ lên chính lầu... Tứ Hải quán chưa bao giờ không chung kim ngân cho người thắng cuộc.

Lão trượng lắc đầu :

- Lão không tin đâu... Cá cược cờ bạc phải chung đủ rồi muốn thỉnh đi đâu cũng được.

Vĩ Bảo Phục quay qua gã nho sinh :

- Còn công tử có cần chung ngay bây giờ không?

Gã nho sinh khoát tay :

- Không... Tại hạ đã nói là muốn lấy hết Tứ Hải quán kia mà.

- Thế thì mời công tử lên chính lầu.

Vĩ Bảo Phục quay sang lão trượng, nhét vào tay lão một nén vàng.

Lão nhận nén vàng của Vĩ Bảo Phục nói với con bạc đứng gần lão nhất :

- Phiền tiểu huynh đệ mua cho lão năm cân rượu ngon, còn bao nhiêu ngươi giữ lấy. Một lúc sau khi công tử này xong Tứ Hải quán, lão phu sẽ xuống lấy rượu.

Con bạc mừng rỡ đón nén vàng của lão, lẩn luôn ra ngoài.

Vĩ Bảo Phục quay lại những con bạc :

- Đỗ quán chủ lệnh hôm nay đóng cửa Tứ Hải quán... Các vị ra về đi.

Những con bạc nhốn nháo hẳn lên, nhưng lệnh của Đỗ Hạo Thiên thì đâu có ai dám chống. Họ lần lượt rời Tứ Hải quán mà trong lòng cứ buồn bực, bởi không được chứng kiến tận mắt trận đấu cờ bạc giữa gã nho sinh công tử và Đỗ Hạo Thiên.

Chương 3: Nhất điểm nhị phân

Đỗ Hạo Thiên đón gã nho sinh và lão trượng ngay ngưỡng cửa. Gã vận trường y bằng lụa Hàn Châu, có thêu hoa văn, tướng mạo của họ Đỗ vừa kiêu hãnh, vừa trưởng thượng, và cũng chẳng thiếu nét tự mãn là bậc đại phú gia của Trường An.

Gã nho sinh mỉm cười nhìn gã. Y ôm quyền xá một cái :

- Các hạ đây chính là Thiên hạ đệ nhất đổ bác Đỗ Hạo Thiên?

Đỗ Hạo Thiên xá lại gã nho sinh :

- Đích danh Đỗ mỗ. Xin hỏi cao danh quí tánh của nhị vị?

- Tại hạ họ Đồng tên Mã Kỳ.

Đỗ Hạo Thiên nhìn lại lão trượng :

- Xin lão tiền bối cho biết cao danh quí tánh.

Lão nheo một mắt rồi thở ra :

- Ai da... Lão phu năm nay không biết bao nhiêu tuổi cũng không nhớ họ tên. Nhưng lão phu có thể cho Đỗ gia biết, người giàu nhất thiên hạ là lão phu, và người nghèo nhất thiên hạ cũng là lão phu. Vậy thì tên lão là gì thế?

Nho sinh Đồng Mã Kỳ nhìn lão.

Lão cười khẩy một tiếng rồi nói :

- À... Có Đồng công tử đây cũng là người học rộng, chắc có thể đặt được cho lão một cái tên.

Đồng Mã Kỳ mỉm cười nói :

- Giàu nhất thiên hạ và cũng nghèo nhất thiên hạ, vậy Đồng mỗ tặng cho lão tiền bối Vô Danh Kim Tài thượng nhân được không?

Lão gật đầu luôn :

- Được... Được... Cái tên đâu có đáng gì.

Đỗ Hạo Thiên cười khẩy :

- Lão tiền bối nói rất đúng, cái tên thì ai cũng có thể đặt được, nhưng giữ cái tên đó như thế nào mới khó.

Đỗ Hạo Thiên đứng nép qua một bên rồi nói :

- Nghe thuộc hạ của tại hạ nói dưới nhà, có hai vị cao nhân xuất hiện. Vĩ Bảo Phục không phải là đối thủ, nên tôi mới thỉnh hai vị lên chính phòng để được nhìn tận mắt và thỉnh giáo cao nhân.

Lão già cười khành khạch :

- Hay đấy... Mà thỉnh giáo cái gì?

- Nghề đổ bác

- A... đổ bác... lão phu rất cao hứng.

Đỗ Hạo Thiên chớp cặp mắt giảo hoạt :

- Mời nhị vị!

Đồng Mã Kỳ chấp tay sau lưng thản nhiên bước vào chính phòng. Lão trượng thì lom khom chống trượng uể oải bước. Khi hai người vừa qua cửa. Đỗ Hạo Thiên đã đóng sầm lại. Đồng Mã Kỳ phớt lờ, như một kẻ lười biếng chẳng buồn bã cất tiếng hỏi họ Đỗ sao lại đóng cửa.

Đỗ Hạo Thiên hướng dẫn Đồng Mã Kỳ và lão trượng đến chiếc tràng kỷ :

- Mời nhị vị an tọa!

Lão trượng gác gậy trượng, thản nhiên ngồi xuống. Đôi mày bạc phếch của lão bất ngờ cau lại, hai cánh mũi như muốn phồng lên :

- Có rượu ngon... Có rượu ngon... Nhất định đây chính là Bồ Đào Thổ Phồn tửu đã ủ mười hai năm.

Đỗ Hạo Thiên nhìn sững lão trượng :

- Lão tiền bối quả là cao minh... Đỗ Hạo Thiên này bội phục!

Nho sinh Đồng Mã Kỳ ngồi xuống cạnh bên.

Đỗ Hạo Thiên vỗ tay :

- Mang rượu ra đây Hai ả thị nữ khiêng ra một vò rượu được niêm kín.

Lão trượng liếc về phía chiếc rèm hai ả thị nữ vừa bước ra

- Ậy, trong cái rèm kia còn Nữ Nhi Hồng của Thiệu Hưng nữa.

Đỗ Hạo Thiên như người nằm mơ thấy bậc tiên thiên, nhìn lão chằm chằm :

- Lão tiền bối có thể ngửi được mùi rượu khi đã niêm kín à

Lão lắc đầu :

- Ậy... Chẳng qua lão là con sâu rượu đấy thôi. Phàm người biết uống rượu sành điệu, biết trữ rượu thì trữ hai thứ Bồ Đào Thổ Phồn tửu, và Nữ Nhi Hồng của Thiệu Hưng.

Đồng Mã Kỳ hỏi :

- Sao phải trữ hai thứ đó chung với nhau?

- Tại công tử không phải là sâu rượu nên không biết đó thôi. Bồ Đào Thổ Phồn tửu thuộc loại hàn còn Nữ Nhi Hồng của Thiệu Hưng thuộc thể hỏa. Hàn và Hỏa ở chung với nhau sẽ trung hòa, khiến rượu không bị mất mùi, và chua, và lại còn bổ ích cho nhau, tạo ra mùi thơm trung dùng, không có rượu nào sánh bằng.

Đỗ Hạo Thiên vỗ tay đôm đốp :

- Hay... Quá hay... Đỗ Hạo Thiên bái phục lão trượng.

Lão ra hiệu cho hai ả tỳ nữ lui gót, rồi tự tay rót rượu ra ba cái chén.

Lão già nhìn chén rượu chằm chằm, rồi như quá thèm, lão thè lưỡi ra liếm mép một vòng :

- Ái chà... Chưa uống mà lão phu đã chảy nước miếng rồi.

Đỗ Hạo Thiên bưng chén rượu của lão đưa đến trước :

- Mời lão trượng... Mời Đồng công tử.

Lão trượng ngửa cổ uống ừng ực rồi đặt chén xuống bàn, trong khi đó Đồng Mã Kỳ chỉ nhấp một ngụm nhỏ vừa đủ ướt môi.

Đỗ Hạo Thiên nhìn Đồng Mã Kỳ :

- Công tử không biết dùng rượu?

- Tại hạ chỉ biết uống chút chút thôi.

Y quay lại lão trượng.

- Lão tiền bối cho chút nhận xét về rượu của Tứ Hải quán.

- Trong thiên hạ có hai người biết uống rượu, thưởng thức được cái ngon cái thú của rượu là Tiểu Quân, người thứ hai là lão, và bây giờ có lẽ người thứ ba tạm gọi là kẻ mới biết uống rượu, đó là Đỗ gia đây.

Đỗ Hạo Thiên chau mày :

- Đỗ mỗ đã uống rượu từ năm mười tám tuổi, đến nay đã tròn bốn mươi, sao lão trượng lại nói Đỗ mỗ mới chỉ được xếp vào hạng mới biết uống rượu.

- Lão nói có lý của nó. Nói về rượu thì có nhiều rượu, rượu dành để cho bạn hiền gặp nhau, rượu để dùng trong đêm lễ cúng, rượu dùng để cưới hỏi, và rượu dùng để ma chay, người biết sành điệu tất phải biết dùng rượu gì trong hoàn cảnh nào. Chẳng lẽ đám ma mà đem Bồ Đào Thổ Phồn tửu và Thiếu Nữ Nhi Hồng ra dùng sao? Đâu có được.

- Lão trượng chí minh... Đỗ Hạo Thiên bội phục.

Lão khoát tay :

- Đỗ gia đừng khách sáo... Đối với lão phu, có rượu là tốt lắm rồi. Lão phu từng nói mình là kẻ nghèo nhất thiên hạ nay được Đỗ gia đãi hảo tửu thì còn gì bằng nữa.

- Lão tiền bối cứ tự nhiên uống rượu.

Đỗ Hạo Thiên nhìn lại Đồng Mã Kỳ :

- Công tử... Đỗ mỗ nghe Vĩ Bảo Phục bảo công tử có tài đổ bác, vậy chẳng hay có thể mở mắt cho Đỗ mỗ được không?

Đồng Mã Kỳ nhịp mấy ngón tay xuống mặt bàn :

- Tại hạ đến Trường An lần này cốt với mục đích thi thố với Đỗ gia mà thôi. Bây giờ tại hạ và Đỗ gia còn khách sáo nhưng khi vào cuộc... chắc tại hạ không cần thiết phải nói nhiều.

Mặc cho Đỗ Hạo Thiên và Đồng Mã Kỳ đối đáp với nhau, lão trượng cứ uống hết chén này đến chén khác.

Đỗ Hạo Thiên liếc trộm lão, tủm tỉm cười, rồi quay lại nho sinh Đồng Mã Kỳ :

- Đỗ mỗ có qui ước... Đỗ mỗ sẵn sàng thi thố khi nào Đồng các hạ đánh bại được năm vị ngũ tướng của Tứ Hải quán.

Đồng Mã Kỳ nhướng đôi mày vòng nguyệt nhìn Đỗ Hạo Thiên :

- Năm vị ngũ tướng của Đỗ gia chắc phải là những đại kỳ thủ đổ bác nên mới được Đỗ gia tin dùng như vậy.

- Trong trung nguyên ngoài Đỗ mỗ ra, không có ai sánh bằng họ.

Đồng Mãy Kỳ cười khẩy, rồi nói :

- Đấu với năm người tất phải đổ năm ván, mất thời gian lắm. Đồng Mã Kỳ này chỉ đấu một ván với năm người đó thôi. Năm vị Ngũ tướng của Tứ Hải quán chọn ra một người tài giỏi nhất đấu với tại hạ.

- Được

- Đánh cuộc bằng gì?

- Tùy Đồng công tử

- Đã vào cờ bạc rồi thì đâu còn tình nghĩa gì nữa.

Đồng Mã Kỳ nhìn thẳng vào mắt Đỗ Hạo Thiên. Y nói thật chậm, cốt cho họ Đỗ nghe từng tiếng một :

- Nếu Đồng mỗ thắng sẽ lấy cái mạng của năm vị ngũ tướng. Ngược lại....

Đỗ Hạo Thiên nheo mày :

- Các hạ thua sẽ gởi cái mạng lại đây?

Đồng Mã Kỳ gật đầu. Y tiếp :

- Ván sau cùng Đồng mỗ sẽ đấu với Đỗ gia.

- Cũng cách đánh cược đó.

Đồng Mã Kỳ gật đầu.

Đỗ Hạo Thiên cười khẩy, rồi nói :

- Xem chừng Đỗ gia hôm nay gặp kỳ phùng địch thủ.

Y liếc trộm về phía lão già.

Ngờ như lão trượng thấy được cái liếc mắt của họ Đỗ, nên hơi nghiêng đầu nhìn lại. Lão nhếch mép cười khinh khinh :

- Các người có cần lão phu làm chứng nhân phân định kẻ thắng người bại không?

Đồng Mã Kỳ nhìn lão :

- Nếu lão trượng có nhã hứng.

Lão đứng dậy luôn :

- Rất hứng... Nhưng hơi tiếc...

Đỗ Hạo Thiên hỏi :

- Lão tiếc điều gì?

- Không được theo thôi

Lão lắc đầu :

- Nhưng không sao... Bất cứ ai thắng lão cũng muốn thử một ván với người đó.

Lão đảo mắt một lượt nhìn khắp gian phòng chính sảnh của Đỗ Hạo Thiên rồi chắc lưỡi :

- Ái chà... Trường An mất Tứ Hải quán, chắc không còn tấp nập nữa.

Lão quay lại Đỗ Hạo Thiên :

- Đỗ gia... Bắt đầu chứ?

Đỗ Hạo Thiên gật đầu :

- Được... Mời!

Y hướng dẫn Đồng Mã Kỳ và lão trượng đi qua gian đổ bác sát bên.

Trong gian phòng đổ bác chỉ kê mỗi một chiếc bàn đá đặt chính giữa, ngoài cái bàn đó ra chẳng còn một vật dụng gì khác.
Năm gã ngũ tướng của Tứ Hải ngồi xếp hàng ngay bên bàn đổ bác. Ai nấy đều khoác một bộ mặt lạnh lùng, bất nhân. Trông vẻ mặt của họ, người yếu bóng vía chẳng còn đủ dũng khí để nghĩ đến chuyện đổ những con xúc xắc nữa.

Đỗ Hạo Thiên liếc trộm Đồng Mã Kỳ. Y muốn tìm một nét hốt hoảng nào đó trên khuôn mặt anh tuấn của họ Đồng, nhưng đôi mày của gã thoáng cau hẳn lại, bởi chẳng hề thấy một nét gì biểu hiện sự bấn loạn trên khuôn mặt anh tuấn khôi ngô kia.

Đỗ Hạo Thiên vẫn giữ nụ cười mỉm trên hai cánh môi mỏng dính.

Gã nói :

- Thỉnh Đồng huynh!

Đồng Mã Kỳ tiến đến chiếc bàn đổ bác. Y nhìn qua một lượt những khuôn mặt bất nhân kia, rồi cười khẩy nói :

- Đây là Ngũ tướng của Tứ Hải quán?

Đỗ Hạo Thiên gật đầu :

- Không sai.

Đồng Mã Kỳ nhìn vào chiếc bát ngọc, trong có hai con xúc xắc bằng ngọc lưu ly.

- Các vị thích chơi như thế nào?

Y quay lại Đỗ Hạo Thiên :

- Tại hạ chỉ đổ một ván thôi, để không mất thời gian của Đỗ gia.

Đỗ Hạo Thiên nhìn Ngũ tướng, trầm giọng trang trọng nói :

- Đồng công tử đây chỉ đổ một ván, đánh bằng sinh mạng của công tử. Huynh đệ nào là người đứng ra thi thố với công tử họ Đồng?

Năm gã thuộc hạ của Đỗ Hạo Thiên đều áp tay vào ngực trái, đồng loạt cất tiếng nói :

- Tôi xin thỉnh giáo!

Đỗ Hạo Thiên nhìn lại Đồng Mã Kỳ :

- Cả năm đều muốn thỉnh giáo tài nghệ đổ bác của Đồng công tử.

Đỗ Hạo Thiên lắc đầu, thở ra, khuôn mặt có phần ủ dột.

- Chọn người này thì người kia sẽ trách... Đỗ mỗ chẳng biết tính sao đây.

Đồng Mã Kỳ mỉm cười :

- Đỗ gia lo lắng làm gì... Đồng mỗ có cách giải quyết chu toàn.

Đồng Mã Kỳ vừa nói vừa đặt thanh nhuyễn kiếm, vốn là chiếc thắt lưng của gã lên bàn.

Gã nhìn vào cái chén ngọc :

- Trong chén chỉ có hai hột xúc xắc thôi, nếu có thêm bốn hột nữa thì hay quá.

Y quay lại Đỗ Hạo Thiên :

- Nhất định Đỗ gia không thiếu những hột xúc xắc.

- Tất nhiên phải có rồi... Phải có rồi.

Đỗ Hạo Thiên đi thẳng đến một cái hộc, kéo ra, lấy bốn con xúc xắc bằng ngọc lưu ly đem đến bàn.

Y nhìn Đồng Mã Kỳ :

- Một con xúc xắc của Đỗ mỗ cũng phải đáng giá hai mươi lạng vàng đấy.

Y vừa nói vừa khinh khinh cười.

Đồng Mã Kỳ nhún vai, nói :

- Đồng mỗ mua lại tất cả những con xúc này.

Y vừa nói vừa lấy sáu hạt dạ minh châu đặt lên bàn, nhìn sáu hạt dạ minh châu đó, Mã Kỳ nói :

- Mỗi hạt minh châu đáng giá trăm lượng vàng, có thể mua được những con xúc xắc của Đỗ gia chứ?

- Tất nhiên là được rồi. Đỗ mỗ rất thích những tay cờ bạc như Đồng công tử.

Y nhìn lại Đồng Mã Kỳ :

- Cách chơi của công tử như thế nào?

Đồng Mã Kỳ nhìn lão trượng lọm khọm :

- Ở đây chỉ có một cái bát ngọc này, thế lão tiền bối muốn đổ như thế nào?

- Lão phu có việc làm rồi... Có việc làm rồi. Các vị đây đều là những đại cao thủ đổ bác thì cần chi cái chén ngọc đó.

Lão lọm khọm đi đến vách tường, dùng cây trượng vẽ luôn sáu cái vòng tròn. Lão quay lại tằng hắng rồi nói với Đồng Mã Kỳ và Đỗ Hạc Thiên :

- Đồng công tử và Ngũ tướng Tứ Hải quán cứ coi sáu cái vòng của lão phu vừa vẽ là những chiếc chén đổ bác. Mỗi người một con xúc xắc đổ vào cái vòng này, ai lớn điểm người đó thắng.

Lão vuốt chòm râu bạc trắng tiến đến bên Đỗ Hạo Thiên từ tốn nói :

- Lão phu cho Ngũ tướng Tứ Hải quán được thuận lợi đấy nhé.

Đỗ Hạo Thiên cau mày :

- Đỗ gia chẳng thấy thuận lợi gì cả.

Lão vuốt chòm râu bạc nói :

- Ấy, sao lại không thuận lợi chứ? Khi nãy Đồng công tử đây vận đỏ khi chọn cách đổ nhỏ điểm thắng, nên lão mới lật ngược lại lớn điểm thắng. Thế có phải thuận lợi cho Đỗ gia không?

- À... thì ra là vậy...

Y quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Đồng công tử có đồng ý không?

- Chúng ta đã chọn lão trượng là chứng nhân phân định thì lão muốn xử sao cũng được.

- Thế thì tốt rồi.

Đỗ Hạo Thiên quay lại năm tên đại cờ thuộc nhân, nghiêm giọng nói :

- Các ngươi nên nhớ Đồng công tử đánh cược bằng cái mạng đấy nhé.

Cả năm người đồng nói :

- Chúng tôi biết.

Đỗ Hạo Thiên gật đầu, rồi nhặt những hạt xúc xắc chia mỗi người một hột.

Gã quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Thỉnh công tử!

- Đồng mỗ nhường cho các vị đại ca đây đổ trước.

Ngũ tướng Tứ Hải quán trừng mắt liếc Đồng Mã Kỳ, rồi cả năm người đồng loạt ngoạc chân, đồng một động tác rất thuần phục.

Hữu thủ từ từ giơ đến trước, con xúc xắc xoay tít trên đầu ngón tay của năm người cứ ngỡ như năm chiếc bông vụ.

Cả năm người đồng loạt thét lớn một tiếng, phủi tay. Năm con xúc xắc lưót về phía vách tường, đập vào giữa năm cái vòng tròn.Chát...

Đổ xúc xắc trên chén ngọc lấy mặt lục thì khó, nhưng năm gã Ngũ tướng phóng xúc xắc như phóng ám khí đúng vào tâm điểm năm cái vòng trên vách tường, mà mặt lục vẫn hiện lên lồ lộ.

Đỗ Hạo Thiên vỗ tay nhìn lão trượng :

- Lão trượng... Năm mặt lục, vị chi tất cả là ba mươi điểm, không biết Đồng công tử đây làm cách chi có thể thắng điểm Ngũ tướng của Đỗ gia.

Lão trượng nhướng mày, nhìn Đỗ Hạo Thiên :

- Ậy... sao Đỗ gia gấp thế? Lão phu chưa phân định mà.

Lão quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Đồng công tử coi xem bao nhiêu điểm.

Đồng Mã Kỳ nhún vai :

- Tiếc thật... Năm con xúc xắc của năm vị đại đổ bác Tứ Hải quán lại không có điểm nào.

Đồng Mã Kỳ vừa nói vừa vung tay phóng hột xúc xắc về phía vách tường :

- Thỉnh lão tiền bối đến phân định!

Đỗ Hạo Thiên giật mình quay ngoắt lại vách tường. Con xúc xắc của Đồng Mã Kỳ hiện mặt nhất đỏ au, nhưng trên năm cái vòng của Ngũ tướng Tứ Hải quán chẳng còn hột xúc xắc nào cả.

Đỗ Hạo Thiên cau mày :

- Cái gì vậy?

Lão trượng nhún vai :

- Tiếc thật... Năm người của Đỗ gia đổ bác còn kém quá, năm con xúc xắc mà chẳng có điểm nào. Trong khi Đồng công tử được một điểm. Tổng cộng số điểm, Đồng công tử hơn một điểm. Lão phu tuyên bố, Đồng công tử đây là người thắng cuộc.

Đỗ Hạo Thiên nhìn vào vách chằm chằm :

- Năm con xúc xắc kia đâu?

Lão trượng cười khẩy :

- Có thể chúng hóa thành bột hết rồi

Lão lắc đầu :

- Hay... Nội công của Ngũ tướng lợi hại thật, vừa dũng mãnh vừa ảo diệu, nhưng ảo dụng không đúng chỗ, dụng quá nên chúng mới hóa thành bột.

- Chính mắt Đỗ gia thấy năm mặt lục hiện lên mà

- Vậy thỉnh Đỗ gia kiểm tra.

Lão kéo tay Đỗ Hạo Thiên đến vách tường.

Đỗ Hạo Thiên trợn tròn hai mắt. Quả đúng như lão trượng nói. Năm con xúc xắc chỉ còn là mớ bột trắng tinh lấp lánh, khiến cho Đỗ Hạo Thiên không tin được.

Gã nghĩ thầm :

- “Chẳng lẽ nội lực của gã Đồng công tử này có thể dùng xúc xắc chuyển tiếp qua vách tường mà nghiền nát năm hột xúc xắc bằng ngọc lưu ly hay sao?”

Trong lúc Đỗ Hạo Thiên đang suy nghĩ, thì lão trượng chợt hét lên :

- Ý... còn một điểm.

Lão vừa nói vừa nhíu hai ngón tay như gắp một vật gì rất nhỏ dính trên vác tường.

- Đây rồi.

Lão quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Đồng công tử và Ngũ tướng Tứ Hải quán huề nhé.

Lão chìa bàn tay đến trước mặt Đồng Mã Kỳ :

- Đây là một điểm...

Đồng Mã Kỳ nheo mày, thở dài một tiếng khi thấy giữa lòng bàn tay của lão có một chấm son đỏ au.

Mã Kỳ mỉm cười :

- Lão tiền bối phân định rất công bằng.

Lão bật cười khanh khách :

- Lão phu lúc nào cũng công bằng cả.

Đỗ Hạo Thiên hứng khởi, nói với Đồng Mã Kỳ :

- Lão trượng đây đã quyết định Đồng công tử và Ngũ tướng của Đỗ gia bằng điểm nhau, xem như ván này huề.

Đỗ Hạo Thiên xoa tay :

- Tiếc cho Đồng công tử... Nếu không có lão trượng đây phát hiện ra còn một điểm trên vách tường thì Ngũ tướng của Đỗ gia mất mạng rồi.

Đồng Mã Kỳ nhìn Đỗ Hạo Thiên :

- Tại hạ còn một ván nữa với Đỗ gia

Lão trượng khoát tay :

- Đâu thể nào đấu được ván đó.

Đồng Mã Kỳ quay lại nhìn lão :

- Sao lại không đấu được?

- Kẻ muốn đấu với Đỗ gia đây phải thắng Ngũ tướng Tứ Hải quán, mà Đồng công tử thì chỉ huề thôi, đâu có tư cách thách đấu với Đỗ gia chứ.

Lão quay lại Đỗ Hạo Thiên :

- Lão phu phân định như vậy có đúng không?

Đỗ Hạo Thiên ôm quyền xá lão một cái :

- Đa tạ lão tiền bối!

Gã quay lại Đồng Mã Kỳ :

- Lão tiền bối đây rất anh minh, đã phân xử như vậy, tại hạ và Đồng công tử đã chọn lão tiền bối làm chứng nhân, tất không thể phản bác lại sự phân định thắng thua đó.

Đồng Mã Kỳ nhìn lại lão trượng, hừ nhạt một tiếng :

- Được lắm... Đồng mỗ không có ý phản bác sự phân định của lão trượng đây.

Y ôm quyền xá Đỗ Hạo Thiên nói :

- Kiếu từ!

Đồng Mã Kỳ dợm bước, thì Đỗ Hạo Thiên cản lại :

- Nếu Đồng công tử có nhã hứng đổ bác hãy lưu lại chốn cư ngụ, Đỗ gia nhất định sẽ đến thỉnh giáo Đồng công tử.

Đồng Mã Kỳ cười mỉm, nói :

- Đồng mỗ đang ngụ tại “Bách Đăng lầu”.

Y quay lại lão trượng :

- Hy vọng Đồng mỗ chẳng bao giờ gặp lại lão tiền bối.

Y dứt lời, chấp tay sau lưng thả bước ra cửa.

Đỗ Hạo Thiên tiễn Đồng Mã Kỳ ra cửa rồi quay lại. Đỗ Hạo Thiên kính cẩn xá lão trượng một xá :

- Đỗ mỗ đa tạ lão trượng đã giúp đỡ.

Lão khoát tay :

- Ậy... Đỗ gia đừng khách sáo, lão phu chỉ phán xử công bằng mà thôi. Lão phu kiếu.

Lão chống trượng lọm khọm bước ra ngoài. Đỗ Hạo Thiên theo sau lưng lão. Ánh mắt sáng ngời chằm chằm nhìn vào gáy lão trượng.

Ra đến ngoài hàng hiên, đột nhiên lão trượng quay ngoắt lại nhìn Đỗ Hạo Thiên :

- Nếu như Đỗ gia muốn bảo toàn cái mạng thì dẹp Tứ Hải quán đi.

Đỗ Hạo Thiên căng thẳng ra mặt, nhưng rồi y cũng lấy lại vẽ bình thản :

- Đỗ mỗ có cách riêng của mình.

Lão trượng lắc đầu :

- Tùy ngươi vậy. Lão phu chỉ giúp ngươi một lần này thôi.

Đỗ Hạo Thiên mỉm cười :

- Đỗ Hạo Thiên đa tạ lão tiền bối.

Y quay vào trong :

- Người đâu...

Hai ả thị nữ bưng hai chiếc mâm có phủ vải điều bước ra.

Đỗ Hạo Thiên nhìn lão trượng nói :

- Phần quà của Đỗ Hạo Thiên gởi tặng lão trượng.

Lão trượng nhún vai :

- Ngươi tặng thì lão không từ chối đâu.

Lão nhìn hai cái mâm vàng của Đỗ Hạo Thiên :

- Lão nhờ Đỗ gia cho người mang hai cái mâm vàng đến “Bách Đăng lầu” thuê toàn bộ gian lầu đó trong ba ngày.

Đỗ Hạo Thiên cau mày :

- Chỉ một mình lão tiền bối mà thuê chi cả Bách Đăng lầu trong ba ngày?

Lão cười khẩy :

- Lão phu đã từng nói lão là người giàu nhất thiên hạ kia mà.

Lão vuốt chòm râu bạc trắng :

- Kiếu từ!

- Đỗ mỗ sẽ cho người đưa kim ngân đến Bách Đăng lầu.

Lão cười khẽ một tiếng rồi chống trượng thả bước đi, chẳng màng quay đầu lại.

Đỗ Hạo Thiên chợt gọi giật hỏi :

- Lão tiền bối dám xin lão cho biết đại danh.

Lão nhún vai. Đỗ Hạo Thiên toan mở miệng hỏi tiếp thì chỉ trong chớp mắt, lão đã phi thân đi rồi. Không biết lão dùng khinh công bộ pháp gì mà chỉ chớp nhoáng thôi đã khuất dạng.

Chương 4: Tiểu quân, tiểu linh

Bách Đăng lầu.

Một sự kiện ở Trường An không một ai có thể tin được là đột nhiên “Bách Đăng lầu” lầu lại hoang vắng đến lạ lùng. Tất cả những khách thập phương đến Trường An quá vãng “Bách Đăng lầu” đều nhận được một cái lắc đầu từ chối của chủ nhân.

Tất nhiên mọi người phải thắc mắc, nhưng chỉ nhận được một lời lý giải là tòa lầu đã được thuê trọ hết rồi.

Và ai dám bỏ ra số kim ngân khổng lồ để thuê trọn tòa lầu nổi tiếng Trường An này?

Chủ nhân “Bách Đăng lầu” chỉ mỉm cười buông một câu rất tự thị :

- Còn ai nữa, ngoài Đỗ Hạo Thiên.

Đỗ Hạo Thiên bỏ kim ngân thuê tòa lầu đó, nhưng trong Bách Đăng lầu nguy nga rộng lớn chỉ có hai người cư ngụ. Một là lão trượng, hai là Đồng Mã Kỳ. Hai gian phòng sát vách nhau nhưng hai người chẳng ai nói với ai. Thậm chí lão trượng chạm mặt Đồng Mã Kỳ vẫn chẳng hề tỏ thái độ đã quen biết người này. Cả hai thật là lạnh nhạt, có lẽ bởi sau lần gặp mặt ở Tứ Hải quán, Mã Kỳ chẳng muốn nhìn lão già đã phân định một ván đổ bác mà gã gần như nắm chắc phần thắng trong tay.

Nhưng thà là ở xa, chứ ở chung một tòa lầu, lại sát vách nhau thì càng bực bội hơn.

Đồng Mã Kỳ quả là không muốn cái lão già gàn bướng, quái gở ở sát bên mình chút nào.

Đồng Mã Kỳ đứng bâng quơ nhìn dòng Hoàng giang mà suy tưởng mong lung. Ánh dương quang từ từ chìm xuống cuối chân trời, chỉ còn lại một nửa, từ chỗ đứng của Mã Kỳ trông vầng dương quang đó ngỡ một nấm mộ khổng lồ, phát quang sáng rực, sự liên tưởng đó khiến gã bất giác thở dài.

Đồng Mã Kỳ vừa thở dài thì sau lưng gã có tiếng ngân nga :

- “Nhật mộ hương quan hà xứ thị.

Yến Ba giang thượng xử nhân sầu”.

Đồng Mã Kỳ vừa nghe mấy câu thơ ngâm nga, liền quay ngoắt lại. Y nhận ra lão trượng đứng ngay sau lưng mình :

- Cũng là lão... Đồng mỗ không muốn thấy mặt lão.

Gã vừa nói vừa quay lưng bỏ đi.

Lão trượng bất ngờ gọi giật lại :

- Ê... Đồng công tử... Túi phấn thơm của ngươi bị rơi ra kìa.

Đồng Mã Kỳ quay ngoắt lại. Nhãn lực của y chạm phải nụ cười hóm hỉnh, đôi mày vòng nguyệt bất giác cau lại, cùng với sự chuyển sắc của hai gò má hây hây đó. Đúng là bộ mặt của nữ nhân cải nam trang.

Lão già nheo một mắt :

- Ý... Ngươi chặt tay người không gớm tay, thế mà cũng biết e thẹn như nữ nhân.

Lão vuốt chòm râu một cách giễu cợt :

- Lão phu đoán ngươi chắc chắn là nữ nhân cải dạng nam trang. Nếu không là nữ nhân thì ngươi là hạng người... Hạng người...

Lão bỏ lửng câu nói ở đó, ra vẻ suy tưởng trầm mặc.

Đồng Mã Kỳ gắt gỏng :

- Lão nói bổn thiếu gia là hạng người gì? Nói mau! Bổn thiếu gia là hạng người gì...

- Khó nói quá

- Tại sao khó nói?

Lão vuốt chòm râu bạc, thở dài một tiếng :

- Lão phu chỉ có thể khám người mới biết được thôi.

- Khám bổn thiếu gia?

Lão thản nhiên gật đầu :

- Vẻ ngoài thì nam nhân, nhưng chẳng có nam nhân nào lại dụng phấn thơm cả. Đích thị nếu ngươi không phải là nữ nhân thì cũng là hạng người biến thái ái nam ái nữ.

Lão vừa nói dứt lời, Đồng Mã Kỳ quát lớn :

- Bổn thiếu gia sẽ cắt lưỡi lão.

Cùng với câu nói đó, thanh nhuyễn kiếm trong tay Đồng Mã Kỳ đã lia ra ba chiêu nhanh thần tốc. Kẻ sử dụng nhuyễn kiếm tất biết được sự ảo diệu của binh khí mình sử dụng, nhuyễn kiếm là một trong những thứ binh khí đặc dị dành cho nữ nhân, kẻ sử dụng nó phải là một kiếm thủ tuyệt luân, đồng thời còn phải có nội công thâm hậu, lúc thì biến chuyển nội lực vào chiêu kiếm để khiến nó trở nên cứng rắn, khi thì sử dụng sự mềm dẻo vốn có của nhuyễn kiếm để phát những chiêu bất ngờ ngoài sự tiên liệu của đối phương.

Chỉ trong chớp mắt, Đồng Mã Kỳ công ra ba chiêu, chia thành ba đường thượng trung và hạ công vào lão.

Khi Đồng Mã Kỳ thu nhuyễn kiếm, lão già đứng trợn mắt nhìn họ Đồng. Hai tay lão ôm bụng, ngỡ như Đan điền sắp vỡ tung, hoặc lục phủ ngũ tạng sắp đổ ra ngoài.

Lão thều thào nói :

- Đồng công tử ác quá... Ác quá!

Đồng Mã Kỳ biến sắc, lắc đầu nói :

- Ba chiêu kiếm vừa rồi Đồng mỗ không có ý sát tử lão. Lão đừng trách ta!

Lão lắc đầu, nghẹn giọng nói từng tiếng :

- Đồng công tử không có ý giết lão phu... nhưng kiếm chiêu quá tàn độc nên lão mới chết bởi nhuyễn kiếm của công tử... Lão chết đã đành rồi... Nhưng cái chết của lão mà đến tai... Mà đến tai Tiểu Quân... lão... lão sợ... Tiểu Quân không tha... không tha...

Lão ngoẻo đầu qua một bên từ từ khụy xuống.

Đồng Mã Kỳ thất sắc, phi thân đến toan đỡ lấy lão. Bất ngờ y thốt lên một tiếng :

- Ý...

Đồng Mã Kỳ không ngạc nhiên sao được khi đại huyệt Kiên Tĩnh bị ai đó điểm rồi.

Tay cầm kiếm của Đồng Mã Kỳ buông thanh nhuyễn kiếm ngã xấp xuống đè lên mình lão trượng. Khuôn mặt anh tuấn khôi ngô của Đồng Mã Kỳ càng thẹn đến độ phủ một màu đỏ sậm khi nhận ra đôi mắt của lão trượng mở to chớp chớp nhìn y một cách hóm hỉnh.

Lão buông một câu lạnh nhạt khiến họ Đồng càng lúng túng hơn :

- Nam nữ, thọ thọ bất thân, thế mà giai nhân lại đè lão nhân.

- Lão... lão giả vờ...

Lão phớt lờ câu nói của Đồng Mã Kỳ, thản nhiên đưa tay gở chiếc nón thư sinh. Mái tóc dài, đen mượt, óng ả xõa ra phủ xuống mặt lão.

- Đích thị là nữ nhân. Lão phu đoán không lầm. Ui cha ơi... Đẹp... Đẹp lắm... Lão phu diễm phúc... Diễm phúc..

Nàng nghiến răng ken két, rồi rít giọng nói :

- Lão dâm tặc mau giải huyệt cho bổn cô nương.

Lão nhướng mày :

- Sao lão phu lại giải huyệt chứ... Lão năm nay đã ngoài trăm tuổi, gần đất xa trời, mới được một trang giai nhân ôm ấp, diễm phúc đó ví như thiên tử đang cùng ân ái với ái phi, cớ sao lại bỏ qua chứ.

Lão cười hì hì, nói tiếp :

- Tiểu Quân mà thấy cảnh này chắc chắn y sẽ trố mắt ra mà bái lão phu là sư phụ, đặng truyền cho cái nghề chinh phục nhi nữ.

- Lão giải huyệt cho bổn cô nương ngay!

Lão tròn mắt :

- Lão có điểm huyệt nàng đâu. Tại nàng thích ta nên cứ đè lão thôi. Bộ nàng tưởng đè lão như vậy lão thích lắm à.

Lão thở hắt ra một tiếng :

- Nàng thông cảm... Lão phu già rồi đâu còn sức đẩy nàng đứng lên.

Thà không nghe lão nói còn hơn, đằng này lại nghe lão bỡn cợt, Đồng Mã Kỳ càng thẹn đến tím mặt.

Nàng rít một luồng dưỡng khí, bật đứng dậy. Động tác vừa rồi của nàng chỉ vì quá bực tức chứ không nghĩ đến huyệt đạo đã được giải từ lúc nào.

Nàng vừa bật đứng lên thì lão trượng cũng nhỏm dậy theo nàng. Thuận tay lão vội thộp lấy thanh nhuyễn kiếm, dấu ra sau lưng.

Đồng Mã Kỳ trừng mắt nhìn lão.

Mặc cho Đồng Mã Kỳ trừng mắt nhìn, lão trượng còn ôm quyền xá nàng một cái :

- Đa tạ cô nương đã cho lão diễm phúc!

Lão dứt lời, lấn luôn vào trong phòng đóng sầm cửa lại.

Đồng Mã Kỳ phi thân tới, đập vào cánh cửa :

- Lão dâm tặc... Mở cửa ra ngay... Mở cửa ra ngay lập tức... Mở cửa ra... Bằng không đừng trách bổn cô nương.

Mặc cho nàng quát tháo, cánh cửa vẫn đóng im ỉm như khiêu khích, khiến cho nàng càng tức giận hơn.

Nàng thét lên đay nghiến :

- Lão tặc... lão tưởng cánh cửa này có thể giữ không cho bổn cô nương đòi nợ à?

Đồng Tiểu Linh không rửa cái nhục này thề không thèm sống làm gì nữa.

Tiểu Linh vừa nói vừa vận chuyển nguyên âm vào đôi ngọc thủ, tống thẳng vào cánh cửa phòng một đạo kình âm với mười thành chân âm.

Bình...

Cánh cửa bật tung ra, nàng nhảy thót vào trong gian thư phòng :

- Lão tặc...

Đồng Tiểu Linh sững sờ, bởi trong gian phòng chẳng có ai. Đôi mày vòng nguyệt của Tiểu Linh cau hẳn lại.

Nàng nghĩ thầm :

- “Lão già đó mới ở đây, sao không thấy lão đâu hết vậy.”

Đôi thu nhãn của nàng rọi thẳng vào chiếc bàn kê ngay cửa sổ. Trên bàn có một chiếc bát ngọc và thanh nhuyễn kiếm của nàng.

- Hừ...! Lão tặc, lão trốn ở đâu? Mau ra đây chịu tội với bổn cô nương đi!

Tiểu Linh bước lại bên chiếc bàn. Nàng nhìn vào chiếc chén ngọc.

- Ý...

Trong chiếc chén ngọc là hai hột xúc xắc. Hai hột xúc xắc đó trông chẳng khác gì những hột xúc xắc bình thường nhưng với Tiểu Linh thì khác, bởi nó là vật bất ly thân của Đồng Mã Kỳ.

Ngoài hai hột xúc xắc đó ra, thanh nhuyễn kiếm sắc bén của nàng đã bị mẻ ba chỗ ngay đầu mũi kiếm trông thật là dị hoặc.

Tiểu Linh còn đang sửng sốt, thì nghe tiếng ngáp dài phía sau bức rèm nhung.

- A... A...

Tiểu Linh rít lên bằng chất giọng cay độc :

- Lão tặc chạy đâu thoát khỏi tay Tiểu Linh chứ.

Tiểu Linh vừa quát vừa vươn trảo công thộp vào tấm rèm nhung, hữu thủ chuẩn bị phát tác một đạo kình âm nhu, quyết lấy mạng đối phương.

Rèm nhung bị nàng kéo giật xuống.

Tiểu Linh đứng thộn mặt. Gò má ửng sắc đỏ thẹn thùng, nàng muốn nhắm mắt lại nhưng không được, thậm chí còn mở to hơn nhìn tráng niên khôi ngô tuấn tú đang nằm ưỡn trên tràng kỹ. Trên người gã chỉ có mỗi chiếc quần.

Tráng niên nheo mày nhìn Tiểu Linh :

- Nam nữ thọ thọ bất thân, thế mà cô nương cứ nhìn Tiểu Quân như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

Y nhếch mép :

- Nhìn hoài vậy... bộ chưa bao giờ thấy nam nhân àol

Gã vừa nói vừa vươn vai, rồi thản nhiên thả chân xuống đất.
- Ái dà... Đang đến hồi gay cấn thì bị người ta phá đám.

Tiểu Linh quay mặt chỗ khác :

- Ngươi là ai?

Gã với tay lấy chiếc áo khoác vào người, vừa mặc áo, Tiểu Quân vừa nói :

- Cái câu hỏi đó đáng lẽ nàng phải cho ta mới đúng. Con gái gì mà kỳ cục, tự tiện vào phòng nam nhân trong lúc người ta chẳng mời. Nếu lỡ như Tiểu gia không vận trang y thì sao chứ.

Y cười khì một tiếng :

- Ê... Hồi nãy cô nương có thấy gì không?

- Bổn cô nương hỏi ngươi là ai?

- Ta à... Tiểu gia là Tiểu Quân. Nghe lại đây.. Tiểu gia là Tiểu Quân.

Gã bước vòng qua đối mặt với Tiểu Linh :

- Này cô nương... Nói chuyện với tại hạ cũng phải quay mặt lại chứ...

Y nghiên đầu nhìn nàng :

- Mặt hoa, da phấn, mày ngài, mắt phượng, đẹp lắm, đẹp lắm... Tiểu gia hôm nay gặp kỳ duyên nên mới có mỹ nhân viếng thăm.

Tiểu Linh nhướng mắt nhìn Tiểu Quân :

- Bổn cô nương không phải vào đây để phá bĩnh ngươi. Bổn cô nương vào đây để tìm lão tặc tử...

Tiểu Quân cau mày :

- Lão tặc tử... Lão tặc tử nào?.. Trong phòng này chỉ mỗi mình thiếu gia mà thôi.

- Mỗi mình ngươi?

- Không tin thì cô nương cứ xét. Ê... mà cô nương tìm lão tặc tử nào. Bộ lão đó là trượng phu của cô nương, đến Bách Đăng lầu ghẹo nguyệt trêu hoa nên...

- Im ngay... không đúng như vậy

- Không đúng thì thôi, cớ sao giận dữ vậy.

Tiểu Quân vươn vai bước đến ngồi bên chiếc bàn. Gã thở ra rồi cất giọng uể oải :

- Đang lúc gay cấn mà phá đám người ta... giờ còn hằn học nữa. Giai nhân mỹ nữ gì mà kỳ cục quá.

Tiểu Linh quay ngoắc lại :

- Ngươi vừa nói gì?

- Thì tại hạ nói cô nương đó. Người ta đang nằm mơ đến hồi quyết liệt thì bị cô phá bĩnh.

- Ta... ta phá bĩnh ngươi.

Tiểu Quân trợn mắt gật đầu :

- Đúng đó... Tại hạ đang mơ một giấc mơ đẹp. Một lão tiên ông từ trên thượng giới ghé bước trần gian, bất ngờ gặp một nàng tiên. Ai da... nàng tiên kia trong lúc tức giận gì không biết, thụi cho lão tiên một chưởng, nhưng lại yêu lão tiên. Thế có chết không chứ.

- Ngươi nói nhảm gì vậy?

- Ờ... không nghe thì thôi, sao lại nói tiểu gia nói nhảm.

Tiểu Linh chỉ tay vào mặt Tiểu Quân :

- Lão tặc lẩn vào gian phòng này, đích thị ngươi có quan hệ với lão.

Tiểu Quân khoát tay :

- Ê... Đừng nói bậy bạ nghe. Cô nương vào phòng của tiểu gia còn nói này nói nọ nữa.

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân chằm chằm nói :

- Ngươi không có quan hệ với lão tặc, sao lão vừa lẫn vào phòng ngươi thì đã mất dạng rồi. Trên bàn còn thanh nhuyễn kiếm của bổn cô nương.

Tiểu Quân nhìn thanh nhuyễn kiếm :

- Ờ mà ngộ thiệt... Chẳng lẽ giấc mơ của mình thành sự thật sao. Trong mơ Tiểu Quân thấy...

- Ngươi thấy gì...

- Vị tiên nữ thọc một kiếm vào đan điền lão tiên, chính vì vết thương nàng tạo ra mà nảy sinh tình cảm với lão trượng. Nghĩ cũng tức cười, lão tiên thì già lọm khọm, thế mà lại có một tiên nữ yêu gã... lão hoảng quá bỏ chạy, nhưng tiên nữ lỡ yêu rồi, đâu thể bỏ người tình, liền ba chân bốn cẳng rượt theo miệng la ơi ới... Giống... Giống...

Gã ngước mắt nhìn Tiểu Linh.

Tiểu Linh thẹn chín mặt :

- Ngươi nói giống gì?

- Thì giống cô nương đó... lúc tại hạ đang nằm mơ đến hồi gay cấn thì nghe tiếng cô nương la ơi ới, giống như nàng tiên nữ trong giấc mơ của tại hạ.

Gã cười hề hề :

- Mà giống thật đấy chứ

- Im ngay... Lão tặc kia đâu, ngươi mau kêu lão ra đây.

Tiểu Quân chỉ vào đầu mình :

- Lão ở trong đầu tại hạ nè... Lão tiên đó đó

- Bổn cô nương không xàm ngôn với ngươi đâu.

Tiểu Quân đứng lên :

- Ai da.. Bộ lão già đó đã làm gì cô nương rồi à?

- Ngươi... ngươi muốn chết à?

Tiểu Quân khoát tay, rồi khoanh lại trước ngực. Phong thái của gã như người bàng quan chẳng cần biết Tiểu Linh đang tức giận đến tím mặt.

Gã lảm nhảm nói :

- Nghĩ cũng lạ thật... Mơ mà thành thật không sao hiểu được!

Tiểu Quân quay lại :

- Cô nương nói thanh nhuyễn kiếm này của cô nương à?

- Đúng như vậy.

Tiểu Quân cau mày :
- Trong giang hồ sử dụng nhu thuật kiếm pháp chỉ có một người duy nhất, đó là Thiên hạ đệ nhất cờ bạc Đồng Mã Kỳ. Vậy cô nương có quan hệ gì với Đồng Mã Kỳ.

Tiểu Linh bước đến bên Tiểu Quân. Nàng nhìn gã chằm chằm :

- Ngươi biết Đồng huynh?

Tiểu Quân nhún vai :

- Biết... Mà con rất thân nữa...

Gã chiêm ngưỡng dung nhan của nàng :

- Cô nương có quan hệ với Đồng huynh?

- Tiểu Linh từ Quỷ sơn vào Trung Nguyên này cũng vì Đồng huynh mà thôi.

- Cô nương nói cho tại hạ biết được không?

Tiểu Linh chỉ hai hột xúc xắc :

- Sao các hạ có hai hột xúc xắc này?

- Của Đồng Mã Kỳ tặng cho tại hạ đó.

- Tiểu Linh và các hạ đổ một ván chứ?

Tiểu Quân nhướng mày :

- Hay lắm... Tại hạ đang rất cao hứng đấy... Đổ như thế nào?

- Tiểu Linh đổ hai con lục, còn các hạ thì đổ hai mặt nhất.

- Thế thì dễ quá!

Tiểu Quân vừa nói vừa hốt hai hột xúc xắc thảy luôn xuống chén. Y vừa thảy vừa nói :

- Long thiên phụng vũ!

Hai hột xúc xắc như đan chéo qua lại với nhau, rồi chạm thẳng vào nhau, quay tít như hai đóa đồng vị, một lúc sau thì dừng lại hiện rõ hai mặt nhất.

Tiểu Quân nhìn Tiểu Linh :

- Tại hạ đã đổ xuống rồi đấy.

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân chằm chằm :

- Đồng huynh đã truyền thụ nghệ thuật đổ bác cho các hạ?

Tiểu Quân gật đầu :

- Đúng như vậy.

Tiểu Linh hốt hai hột xúc xắc thảy xuống chén, miệng nói :

- Di hoa tiếp ngọc!

Hai hột xúc xắc quấn lấy nhau như đôi cánh hoa xoáy tròn trong một cơn lốc nhỏ, rồi chúng hiện lên hai mặt lục.

Tiểu Quân nhìn nàng :

- Cô nương cũng có bản lĩnh đấy. Cô nương quan hệ thế nào với Đồng Mã Kỳ?

- Sư muội của Đồng huynh.

- Sự muội. Thế thì tại hạ và cô nương là người nhà của nhau rồi.

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân :

- Các hạ biết Đồng Mã Kỳ đang ở đâu không?

- Hành tung Đồng huynh khó mà biết được, nhưng cô nương tìm Đồng huynh có chuyện gì không?

Tiểu Linh gật đầu :

- Có... Nhưng chuyện này Tiểu Linh không thể nói ra được.

Tiểu Quân nheo mắt :

- Cô nương không nói cũng được... Đồng Mã Kỳ là thiên hạ đệ nhất đổ bác, tìm y nhất định phải đến những nơi cờ bạc nổi tiếng Trung Nguyên. Trong Trung Nguyên có bốn chỗ nổi tiếng về đổ bác, trong bốn chỗ đó có Tứ Hải quán là lẫy lừng nhất.

Tiểu Linh gật đầu :

- Đúng như vậy. Đáng ra Tiểu Linh có thể dụng hai hột xúc xắc để ép Đỗ Hạo Thiên phải nói ra những gì gã biết về Đồng Mã Kỳ... Nhưng...

- Cô nương bị người phá bĩnh

- Đúng..

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân :

- Lão...

Tiểu Quân mỉm cười nói :

- Tiểu Linh cô nương bức ép Đỗ Hạo Thiên nói ra hành tung của Đồng Mã Kỳ... Chưa chắc gã đã chịu nói, mà có thể còn liên lụy đến Mã Kỳ nữa là đằng khác.

Gã vuốt mũi :

- Người xưa có câu “Rút dây động rừng”. Cô nương đi tìm Đồng Mã Kỳ sợ chỉ nhận được cái xác của Đồng huynh mà thôi.

Tiểu Linh chớp mắt :

- Nghe các hạ nói, Tiểu Linh có thể phỏng đoán các hạ cũng đang đi tìm Đồng huynh của Tiểu Linh.

- Đúng như vậy.

- Các hạ tìm Đồng huynh để làm gì?

- Đấu với Đồng Mã Kỳ một ván đổ bác.

- Chỉ có thế thôi sao?

Tiểu Quân nhìn nàng gật đầu :

- Chỉ có thế thôi.

- Nếu như Đồng Mã Kỳ không còn trên cõi đời này nữa thì sao?

- Tiểu Quân không còn đối thủ.

- Đỗ Hạo Thiên cũng không phải là đối thủ của các hạ?

- Tại hạ không nói như vậy, nhưng Đỗ Hạo Thiên không thể so sánh với Đồng Mã Kỳ.

Tiểu Quân nhìn Tiểu Linh :

- Nhưng Đỗ Hạo Thiên có thể lấy mạng bất cứ người nào giả danh Đồng Mã Kỳ.

Y vừa nói đến đây thì lão điếm chủ Bách Đăng lầu hối hả bước vào.

- Đồng công tử có đây không?

Lão sững sờ nhìn Tiểu Quân và Tiểu Linh không chớp mắt rồi cất tiếng hỏi :

- Hai vị là ai?

Tiểu Quân cười khẩy, đứng lên nhìn lão nói :

- Lão không nhận ra tại hạ à?

Y bước ra sau rèm, chưa đầy một tuần trà quay trở ra, đã biến thành lão trượng già lọm khọm.

Tiểu Linh nhìn Tiểu Quân không chớp mắt. Nàng lảm nhảm :

- Thì ra lão... chính là....

Tiểu Quân trong bộ lốt lão trượng nhìn lão điếm chủ.

- Có phải đến tìm Đồng công tử phải không?

Lão điếm chủ dụi mắt :

- Lão có... có nằm mơ không?

- Để lão phu gõ một trượng vào đầu lão thì lão sẽ hết nằm mơ thôi.

Lão điếm chủ khoát tay :

- Không... không... Đừng, đừng...

Lão nhìn Tiểu Linh :

- Vị cô nương này...

- Lão hỏi làm gì? Có chuyện gì hãy nói với ta.

Lão điếm nhị nhìn Tiểu Quân :

- Dưới nhà có người muốn gặp Đồng công tử.

Tiểu Quân vuốt chòm râu giả. Trông cách vuốt râu của y, ra vẻ một bậc trưởng thượng, đạo cốt. Y hỏi lão điếm chủ :

- Người đó như thế nào?

Lão điếm chủ lắc đầu :

- Lão phu không biết. Người đó vận trường y màu đỏ, mang theo thanh kiếm cũng màu đỏ luôn.

- Y chính là...

Tiểu Quân quay lại Tiểu Linh :

- Cô nương bây giờ có người thi thố rồi nhé. Được Tử Kiếm đến thăm, cô nương đúng là có phúc đấy.

Y quay lại lão điếm chủ Bách Đăng lầu :

- Lão trượng xuống dưới nói, Đồng công tử sẽ xuống ngay.

Chương 5: Tử kiếm thường nhẫn

Trên bàn ba bầu hồ lô rượu đã cạn, trên tay gã vẫn còn bầu rượu thứ tư đang nhâm nhi từng ngụm lớn. Bất cứ ai nhìn khuôn mặt của Tử Kiếm đều không khỏi sờn gai óc đầy người, bởi khuôn mặt của hắn được tạo ra bằng những nét khắc khổ, lạnh lùng, tưởng như một pho tượng trét sáp chẳng có thần sắc. Khuôn mặt của Tử kiếm có lẽ là biểu tượng cho những kẻ giết người, và lấy chuyện giết người làm thú tiêu khiển cho qua ngày tháng cô độc.

Nội ánh mắt lạnh lẽo của gã thôi, cũng đủ khiến người khác chẳng còn giữ được hồn vía khi đối nhãn. Ngoài khuôn mặt đó ra còn thanh Huyết kiếm. Kiếm vẫn nằm trong vỏ nhưng sát khí đã tỏa ra rồi. Thanh kiếm đó có lẽ đã giết quá nhiều người nên mới tiềm ẩn sát kiếm khủng bố như vậy. Người cùng với kiếm đều có sát khí, nên không một ai muốn gặp Tử kiếm, bởi vậy có lẽ y là người cô độc nhất trên trần gian này. Chắc có lẽ vì thế mà y phải dùng rượu để giải khuây trong lúc cô đơn buồn tẻ, hay dùng rượu để khỏa lấp đi phần nào sát khí vốn đã có trong từng ngóc ngách trên người y.

Tiểu Linh trong bộ lốt Đồng Mã Kỳ cùng với Tiểu Quân trong bộ lốt lão trượng từ trên cầu thang bước xuống. Tiểu Linh vừa đặt chân tới bậc thang cuối cùng thì thoáng chùng bước.

Nàng không chùng bước ngập ngừng sao được khi cảm nhận sát khí lạnh lẽo toát ra từ con người đang cầm bầu rượu kia. Ánh mắt của Tiểu Linh dừng lại trên thanh Huyết kiếm của gã. Nàng liếc nhìn trộm qua Tiểu Quân.

Tiểu Linh càng bất nhẫn hơn, bởi bộ mặt dửng dưng chẳng có chút biểu hiện gì của Tiểu Quân. Nàng nghĩ thầm :

- “Tiểu Quân biết mình sắp đối mặt với một sát thủ kiếm thuật lấy mạng người trong chớp mắt, lại dửng dưng như vậy sao”.

Ý niệm đó khiến nàng bất nhẫn vô cùng. Nàng có cảm tưởng, nếu gã sát thủ Tử Kiếm kia lạnh lùng băng giá với ánh mắt sát nhân thì Tiểu Quân là con người lãnh cảm bàng quang chẳng màng đến sinh mạng của người khác.

Ý tưởng ấy khiến Tiểu Linh bất giác thở dài một tiếng.

Ngỡ tiếng thở dài của mình sẽ lọt vào tai Tiểu Quân, nhưng không, Tiểu Quân chẳng một chút gì biểu lộ, hay nhìn nàng sau tiếng thở ra đó.

Tiểu Quân đến bàn Tử Kiếm ngồi đối mặt với gã sát thủ trong khi Tiểu Linh còn tần ngần.

Tử Kiếm vẫn bình nhiên nhấp từng ngụm rượu. Nhìn y uống rượu, Tiểu Quân cảm tưởng trước khi gã ra tay giết người phải uống rượu và uống đúng số rượu cần uống.

Cách uống rượu của Tử Kiếm càng khiến cho Tiểu Linh ớn lạnh cột sống bởi bình thời kẻ uống rượu thì phải say, nhưng gã uống rượu để giết người thì rõ ràng nếu y không giết được người muốn giết thì gã sẽ là người phải chết.

Tiểu Quân mặc nhiên cho Tử Kiếm uống rượu chẳng màng lên tiếng.

Gã điếm chủ bưng ra thêm hai cân rượu, Tiểu Quân ngước lên nhìn lão điếm chủ :

- Hai cân rượu này của tại hạ?

Gã điếm chủ gật đầu, rối rít nói :

- Vâng... vâng đây là hai cân rượu của tiểu... ê... của lão trượng.

Tiểu Quân vuốt rầu :

- Có thế chứ...

Tử Kiếm uống đến giọt rượu cuối cùng rồi đặt bầu rượu xuống trước mặt.

Y nhìn thanh Huyết kiếm rồi nói :

- Ngươi chịu giúp ta chứ?

Tiểu Quân mở nắp hai bầu rượu đẩy đến trước mặt Tử Kiếm một bầu.

Tiểu Quân im lặng. Tử Kiếm cũng im lặng, không khí trở nên nặng nề vô cùng. Tiểu Linh rùng mình một cái khi tay Tử Kiếm đặt vào chuôi kiếm.

Tử Kiếm buông một câu lạnh nhạt :

- Ai là Đồng công tử?

- Không có ai cả.

Đôi mày của y thoáng chau lại.

- Không thể không có.

- Không có là không có!

Y từ từ nhìn lên, chiếu ánh mắt sát nhân vào Tiểu Linh :

- Các hạ chính là Đồng công tử!

Tiểu Linh rùng mình một lần nữa khi chạm vào đôi mắt lạnh lẽo của Tử Kiếm. Bất giác nàng lắc đầu.

Tử Kiếm nói :

- Các hạ không phải là Đồng công tử?

Tiểu Linh gật đầu.

Tử Kiếm nhìn lại Tiểu Quân :

- Đồng công tử là lão?

Tiểu Quân lắc đầu, bất ngờ y chỉ tay vào Tiểu Linh :

- Y không phải là Đông công tử... Nhưng cũng là Đồng công tử.

Tiểu Linh trợn mắt nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân...

Tử Kiếm nhìn lại Tiểu Linh :

- Các hạ không dám nhận mình là Đồng công tử.

Tiểu Linh bặm môi, gằn giọng nói :

- Ta chính là Đồng công tử Đồng Mã Kỳ... Người đã đại náo Tứ Hải quán... Đỗ Hạo Thiên sai các hạ đến lấy mạng ta?

Tử Kiếm nhìn Tiểu Linh chằm chằm. Y chợt lắc đầu :

- Ngươi không phải là Đồng công tử...

Tiểu Linh nheo mày :

- Chính tại hạ là Đồng Mã Kỳ đây...

Tử Kiếm lắc đầu :

- Đồng công tử là nam nhân, ngươi lại là mỹ nhân.

Tiểu Linh giật thót trong bụng một cái. Nàng không ngờ Tử Kiếm có thể chỉ trong thời khắc ngắn ngủi thôi đã nhận ra chân mạo nữ nhân của nàng. Biết chẳng còn gì để dấu, Tiểu Linh lột bỏ chiếc mũ thư sinh :

- Đúng... ta là nữ nhân cải dạng Đồng Mã Kỳ. Và người Đỗ Hạo Thiên muốn các hạ giết là bổn cô nương.

Tử Kiếm nhìn lại thanh Huyết kiếm của mình.

Thấy gã nhìn thanh Huyết kiếm, Tiểu Linh đặt tay vào đốc chuôi nhuyễn kiếm, vận chuyển nguyên âm chuẩn bị đề phòng đối phương phát triển sát nhân.

Tử Kiếm thở dài :

- Thường Nhẫn chỉ nhận lời đi giết Đồng Mã Kỳ mà thôi. Cô nương không phải Đồng Mã Kỳ thì tránh xa ra đi. Thường mỗ không muốn ai đứng gần.

Tiểu Quân nheo mắt với Tiểu Linh. Y nói :

- Lão phu biết tính tình của Tử Kiếm Thường Nhẫn. Y không giết người bừa bãi.

Tử Kiếm nhìn Tiểu Quân :

- Lão biết Thường mỗ?

Tiểu Quân nhún vai :

- Lão phu đã đi khắp chốn giang hồ, đâu đâu cũng nghe thiên hạ nhắc đến một sát thủ vô tâm là Tử Kiếm Thường Nhẫn. Một khi Thường Nhẫn giết ai, người đó đừng hòng sống sót.

Tiểu Quân bưng bầu hồ lồ ngửa cổ uống ừng ực. Tiểu Quân so với Thường Nhẫn về tửu lượng xem chừng y còn hơn cả gã Tử Kiếm, mượn rượu để xua đuổi nỗi cô đơn.

Y đặt bầu rượu rỗng tuếch xuống bàn, rồi chỉ bầu rượu trước mặt Thường Nhẫn :

- Tử Kiếm các hạ uống rượu nữa không?

- Ta đã đủ số rượu cần uống trong ngày.

- Thế thì lão đành bất kính vậy.

Tiểu Quân với tay lấy bầu rượu, nhưng chưa kịp bưng lên thì Tử Kiếm Thường Nhẫn đã thộp trảo vào hổ khẩu của y.

Gã gằn giọng nói :

- Ai là Tiểu Quân?

Tiểu Linh chột dạ hỏi luôn :

- Thường các hạ cũng muốn giết Tiểu Quân?

Tử Kiếm gật đầu.

- Tiểu Quân cũng có trong danh sách những người Thường mỗ phải giết.

Tiểu Linh hỏi :

- Người nào thuê các hạ giết Tiểu Quân?

Tử Kiếm Thường Nhẫn ngước nhìn nàng :

- Ta không có quyền thổ lộ.

Y nhìn lại Tiểu Quân lạnh lùng nói từng chữ một :

- Tiểu Quân như con tiểu long, hàng tung xuất quỷ nhập thần, võ công thì lợi hại vô song, có thể nói là vô địch thiên hạ. Tiểu Quân chỉ nghe tiếng mà không bao giờ thấy hình, nhưng y có một yếu điểm để Thường mỗ nhận biết là cách uống rượu.

Tử Kiếm Thường Nhẫn chớp mắt nhìn Tiểu Quân :

- Tiểu Quân uống rượu như một con sâu rượu đói khát, bởi y uống rượu để tiêu sầu lãng quên một quá khứ nhiều đau khổ và xót xa. Tiểu Quân uống rượu mãi, uống nhiều, nên chẳng còn ai là kẻ đối ẩm với y vì trong giang hồ không có người đạt đến tửu lượng như y.

Tiểu Quân dùng hữu thủ vuốt mũi :

- Tử Kiếm các hạ nói đúng đó... Nhưng có cái sai.

- Sai thế nào?

- Tiểu Quân không phải uống rượu để quên mà dùng bảo tửu để đón tình bằng hữu.

Tiểu Quân nheo mắt với Tiểu Linh :

- Cô nương có thể nói dùm lão không?
Thường Nhẫn nhìn chằm chằm Tiểu Quân, gằn giọng nói :

- Tiểu Quân chính là ngươi!

- Tử Kiếm Thường Nhẫn quả là danh bất hư truyền. Ta chính là Tiểu Quân.

Tiểu Quân vừa nói vừa dùng hữu thủ lột chòm râu, và mái tóc bạc trắng hếu.

Y đặt mấy món hóa trang xuống bàn.

Tử Kiếm Thường Nhẫn buông hổ khẩu Tiểu Quân :

- Tiểu Quân... Thiên hạ đệ nhất Mỹ nam tử, Vô Địch thần kiếm, Đàn Chỉ thần công, Huyền Huyền tử, Tục Hóa Cốt, Di Hình biến tướng....

Tiểu Quân cười khảy một tiếng, rồi nói :

- Tại hạ còn nhiều môn nữa, chứ không phải bao nhiêu đó đâu.

Tiểu Quân cầm bầu rượu ngửa cổ uống ừng ực. Gã đặt bầu rượu rỗng xuống bàn, rồi nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn nói :

- Tên của Tiểu Quân có trong danh sách những kẻ cần giết của các hạ?

Tử Kiếm Thường Nhẫn gật đầu.

- Đúng như vậy.

- Các hạ có muốn giết Tiểu Quân không?

Thường Nhẫn gật đầu :

- Không giết không được.

- Thế thì bắt buộc phải sát tử rồi. Mà tại sao phải là tại hạ chứ. Có ích gì?

- Thường mỗ cũng chẳng biết, nhưng ta đã nhận sứ mạng phải giết Tiểu Quân.

- Nếu như Tử Kiếm không sát tử được Tiểu Quân?

- Huyết kiếm vĩnh viễn không xuất hiện trên giang hồ nữa.

- Nghĩa là sao?

- Thường mỗ không đáng sống.

Tiểu Quân cười khẩy một tiếng rồi nói :

- Nói như các hạ thì một người tìm giết một người, nếu không giết được thì tự kết liễu đời mình.

- Đó là tôn chỉ của Thường mỗ.

Tiểu Quân quay vào trong, gọi lớn :

- Điếm chủ...

Lão điếm chủ Bách Đăng lầu tất tả bước ra. Lão nhìn Tiểu Quân bằng cặp mắt lạ lẫm :

- Thiếu gia đây vừa rồi chính là lão... Lão trượng phải không?

Tiểu Quân gật đầu :

- Tất nhiên rồi.

Y chỉ mấy vật dụng hóa trang :

- Thiếu gia hóa trang cũng hay đấy chứ.

- Lão lấy cho Thiếu gia tám cân rượu Bồ Đào Thổ Phồn tửu, và hai cân Đan sa.

Lão điếm chủ Bách Đăng lầu trố mắt nhìn Tiểu Quân :

- Thiếu gia... Bách Đăng lầu chỉ có rượu thôi chứ làm gì có đặng “Đan sa”. Thiếu gia...

- Ồ... Tiểu gia quên đây không phải là phái Kim Sa, mà là Bách Đăng lầu. Được rồi... Lão hãy bưng ra đây tám cân rượu cho Tiểu gia.

- Vâng... Vâng...

Lão quay vào trong, một lúc sau bưng ra tám bầu hồ lô rượu Bồ Đào Thổ Phồn tửu đặt xuống bàn Tiểu Quân và Tử Kiếm Thường Nhẫn.

Tiểu Quân mở nắp một lúc tám bầu rượu. Y khoát tay nói với lão điếm chủ :

- Lão quay vào trong đi.

- Thưa vâng... Tiểu gia có cần gì cứ gọi lão.

- Tất nhiên rồi... Tiểu gia đã thuê trọn tòa Bách Đăng lầu này mà.

Lão quay lưng bỏ vào trong.

Tiểu Quân đẩy bốn bầu rượu về phía Tử Kiếm Thường Nhẫn :

- Mời!

- Sao ngươi lại mời Thường mỗ uống rượu?

Tiểu Quân nhún vai :

- Tử Kiếm thủ trước khi giết người phải uống bốn cân rượu. Uống rồi mới giết, để khi giết song thì cũng vừa say rượu khi tỉnh dậy chẳng còn nhớ gì nữa.

- Thường mỗ muốn như vậy. Thường mỗ uống rượu để tiễn đưa một người xuống Diêm phủ, có thế thôi.

- Tử Kiếm đang muốn tiễn đưa tại hạ thì phải uống bốn cân rượu chứ. Chẳng lẽ Tiểu Quân là một ngoại lệ.

- Đối với Thường mỗ chẳng một ai trên cõi đời này có ngoại lệ cả. Nhưng ta chỉ uống rượu của ta mà thôi.

Tiểu Quân khoát tay :
- Ê... Tử Kiếm cứ cho lần này là một ngoại lệ đi, bởi tại hạ biết chắc rằng trong Bách Đăng lầu chẳng còn cân rượu nào đâu.

- Thường mỗ uống rượu của người tất không thể giết được người. Vì Thường mỗ đã nợ người.

- Tại hạ thết Tử Kiếm Thường Nhẫn đấy mà. Tiểu Quân ngao du khắp chốn giang hồ thích kết bạn với tất cả mọi người không phân chánh tà, hắc bạch. Mặc dù Thường huynh đầy sát khí rừng rực nhưng lại là một hảo thủ quang minh chính đại, không dụng tiểu xảo để đắc dụng, Tiểu Quân rất bội phục, nên mới thết người bốn cân rượu.

- Thường mỗ uống bốn cân rượu của ngươi, rồi giết ngươi chết, thì Thường mỗ sẽ trả lại rượu cho ngươi bằng cách nào?

- Tiểu Quân chết rồi thì cứ lấy rượu đổ lên mộ Tiểu Quân coi như đã trả xong.

- Ngươi cho Thường mỗ đặc ân đó à?

Tiểu Linh ghé miệng vào tai Tiểu Quân :

- Ngươi có điên không mà thách thức Tử Kiếm chứ?

Tiểu Quân ngước nhìn nàng :

- Hừ... Tiểu Quân mà điên à? Đằng nào thì tiểu gia cũng có tên trong danh sách những người phải chết, nhân dịp đây giải quyết luôn cho rồi, cứ để dây dưa, Thường huynh hóa ra bận bịu với Tiểu gia.

Y quay lại Tử Kiếm Thường Nhẫn :

- Tại hạ tạo cơ hội cho Thường huynh. Thường huynh chắc không khách sáo?

- Ta không bao giờ khách sáo. Phàm bất cứ người nào chạm mặt Tử Kiếm Thường Nhẫn, tất biết mình sắp chết, nhưng lần này chỉ có mình ngươi là dửng dưng, xem ra ngươi chẳng màng gì đến chuyện sống chết, nên mới tạo thuận lợi cho Thường mỗ.

Trăm nghe không bằng mắt thấy, ngươi đúng là một đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất.

- Tại hạ không dám nhận những lời hảo ngôn đó.

Y se lỗ tai :

- Ngôn càng lớn cái chết càng đến gần.

Tiểu Quân cầm bầu rượu ngửa cổ tu một hơi hết nhẵn. Y nhìn bốn bầu rượu trước mặt Thường Nhẫn :

- Mời Thường huynh.

- Đa tạ!

Thường Nhẫn cầm bầu rượu, nhấp từng ngụm lớn, đến khi hết nhẵn mới đặt xuống bàn.

Y nhìn Tiểu Quân nói :

- Lần đầu tiên Thường mỗ uống rượu thấy ngon. Ngon thật đấy.

Tiểu Quân cười hăng hắc :

- Thế thì đừng để cho cái ngon tan biến mất. Mời Thường huynh.

Y cầm tiếp bầu rượu thứ hai cũng uống chỉ một hơi, rồi đặt xuống bàn.

Thường Nhẫn cầm bầu rượu, tiếp tục nhâm nhi từng ngụm lớn.

- Trong giang hồ có ai uống rượu bằng ngươi không?

Tiểu Quân mỉm cười :

- Không ai tự thị tửu cao bao giờ, nhưng có lẽ có một người uống hơn tại hạ.

- Ai?

- Thường Nhẫn..

Tử Kiếm Thường Nhẫn lắc đầu :

- Tửu lượng của Thường mỗ không thể so sánh với Tiểu Quân được.

- Sao không được?

- Tửu lượng của Thường mỗ chỉ đáng xách rượu cho ngươi uống mà thôi.

Tiểu Quân bật cười khanh khách. Y lại với bầu rượu thứ ba uống một hơi cạn hết số rượu, rồi đặt xuống bàn.

Thấy Tiểu Quân uống, Thường Nhẫn cũng cầm bầu rượu lên uống tiếp.

Tiểu Quân nhìn Tử Kiếm Thường Nhẫn nói :

- Tiểu Quân uống rượu xong chỉ biết lăn quay ra ngủ, còn Thường huynh có thể dụng đến sát chiêu kiếm thuật lấy mạng người trong chớp mắt, thế thì ai tửu lượng cao hơn ai.

Thường Nhẫn đặt bầu rượu xuống bàn :

- Ngươi biết như vậy sao vẫn uống rượu với Thường mỗ.

- Có gì mà không dám uống chứ. Mỗi người có một cái thú uống rượu kia mà. Thường huynh uống rượu để giết người còn Tiểu Quân uống để quên người.

- Ngươi cũng có tâm sự à?

Tiểu Quân mỉm cười :

- Sống trên đời này ai chẳng có tâm sự.

Y quay lại Tiểu Linh :

- Đúng vậy không, cô nương?

Tiểu Linh thoáng ngỡ ngàng, rồi gật đầu.

Thường Nhẫn nhếch mép. Hình như cái nhếch mép đó chính là nụ cười của gã, một nụ cười không bao giờ trọn vẹn, bởi gã giết quá nhiều người. Một kẻ giết quá nhiều người thì còn có đâu một nụ cười bình thường chứ.

Y thở ra nhìn Tiểu Quân nói :

- Đúng... ai cũng có tâm sự.

- Thường huynh cũng có tâm sự?

Thường Nhẫn gật đầu :

- Tâm sự của Thường mỗ gởi vào thanh kiếm này.

- Tội nghiệp cho thanh kiếm quá. Chính vì tâm sự của huynh mà nó trở thành Huyết kiếm.

Tử Kiếm Thường Nhẫn đứng bật dậy :

- Tiểu Quân... Ngươi...

- Cái thú của Thường huynh uống rượu xong giết người để khuây khỏa đặng vơi bớt tâm sự mang nặng trong lòng.

- Thường mỗ không thể nói với ngươi được.

- Tiểu Quân không ép Thường huynh nói.

Với bầu rượu, Tiểu Quân ngửa cổ tu tiếp một hơi dài, rồi đặt bầu rượu xuống bàn, cặp mắt lờ đờ hẳn đi. Y cất tiếng lè nhè :

- Mời... Mời Thường huynh.

Thường Nhẫn cầm bầu rượu cuối cùng nhấp từng ngụm lớn, khi gã đặt bầu rượu xuống bàn, tay đặt vào thanh Huyết kiếm thì Tiểu Quân đã gục đầu xuống ngáy o o.

Tiểu Linh biến sắc, lay vai gã :

- Tiểu Quân... Ngươi say thật rồi à... Ngươi muốn chết sao. Trời đất ơi... Người ta giết ngươi mà ngươi uống rượu đến độ say mèn như thế này.. Tiểu Quân... Tỉnh lại đi.

Thường Nhẫn nhìn Tiểu Quân chằm chằm. Tiếng ngáy o o của Tiểu Quân đập vào thính nhĩ của gã.

Thường Nhẫn gằn giọng :

- Tiểu Quân... Ngươi giả vờ đó sao?

Thường Nhẫn đặt ngang thanh Huyết kiếm, tay nắm vào đốc kiếm, lạnh lùng nói :

- Thường Nhẫn sắp lấy mạng ngươi đây.

Mặc cho Thường Nhẫn hăm dọa nhưng Tiểu Quân vẫn gục mặt ngủ chẳng màng đến hành động của gã.

Thanh Huyết kiếm từ từ kéo dần ra.

Tiểu Linh khẩn trương nói :

- Thường các hạ giết người trong lúc say rượu đâu phải là một kiếm thủ... Thiên hạ nghe được chuyện này, càng xem thường ngươi hơn.

Thường Nhẫn gằn giọng nói từng tiếng :

- Tiểu Quân hãy tỉnh dậy quyết một trận với Thường mỗ rồi ta sẽ cho ngươi biết vì sao ta phải giết ngươi.

Thanh Huyết kiếm được rút ra thêm một gang tay nữa.

Tiểu Linh biết nếu thanh kiếm đỏ kia rút ra khỏi vỏ nhất định nếu không có máu của Tiểu Quân sẽ không bao giờ tra vào. Chính vì thế nàng càng khẩn trương hơn.

- Tiểu Quân... Sao ngươi hồ đồ như vậy... Hãy mau tỉnh rượu đi.

Mặc cho Tiểu Linh khẩn trương hối thúc, tiếng ngáy của Tiểu Quân như một âm thanh giễu cợt, khiêu khích. Tiểu Linh liếc trộm qua Thường Nhẫn.

Thanh Huyết kiếm đã kéo quá nửa rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau