LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Dĩ nhiên là hắn

Mạc Thanh Yên ngửi thấy mùi hương thanh lạnh quen thuộc, quay đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú yêu nghiệt của Lệ Đình Tuyệt. Cô giật mình: "Sao anh lại ở đây?"

Người đàn ông này, cũng thật kỳ quái, vậy mà lại xuất hiện ở nơi như thế này.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy vệt máu trên môi cô, so sánh với hình tượng gương mặt nhỏ nhắn trắng nộn trong ánh sáng mờ ảo. Vẻ mị hoặc của cô lúc này giống như quỷ hút máu vừa hút xong máu huyết, mắt hắn lóe ra tia sáng nhỏ.

Hôn môi cô, đem máu trên môi cô đều nuốt vào trong miệng.

Mà Mạc Thanh Yên hoàn toàn không hiểu, người đàn ông này đang làm cái gì? Dùng sức đẩy hắn, nhưng môi lại bị hắn triền miên không dứt.

Mãi đến khi cảm thấy cô không chảy máu nữa, mới rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn của cô. Nửa cười mỉm, nửa liếc sâu cô một cách nguy hiểm.

Bởi vì tôi đặt hệ thống định vị trên người cô, phát hiện cô nửa đêm không ngủ lại đến đây, liền đến xem cô thế nào, rất hiếu kỳ, không được sao?

Định vị?

Cô kinh hô một tiếng, hắn thế này cũng quá đáng lắm rồi. Thế là đập hắn một hồi "Thả tôi xuống, đợi chút nữa người ta đến đây, chúng ta đều bị chơi chết rồi."

Lệ Đình Tuyệt ôm cô không buông tay: "Cô có thể sao?"

Nhìn xem cái bộ dạng này của cô, không biết có bị thương hay không?

Mạc Thanh Yên hừ lạnh một tiếng "Yên tâm, không chết được."

Sau khi buông cô ra, hắn giúp cô cắt đứt dây thừng trên chân. Nhìn thấy da bị siết đến hằn lên vết đỏ, sắc mặt từng chút từng chút một trầm xuống, dám đối xử với cô như vậy, hắn nhất định sẽ khiến bọn họ hối hận.
Lúc hắn thất thần, Mạc Thanh Yên đã chạy nhanh ra cửa, lén nhìn vài lần. Quay đầu lại "Lúc anh mới tiến vào, bọn họ có phát hiện ra chưa?"

Lệ Đình Tuyệt hôm nay ăn mặc rất tùy ý, đồ thể thao màu đen, mũ của áo khoác ngoài trùm lên đầu, tại nơi như thế này ăn mặc thành như vậy, trong vẻ đẹp trai lại lộ ra vài phần thần bí, thật mê người.

Mạc Thanh Yên quét mắt nhìn từ trên xuống dưới, như thế nào mà có cảm giác hắn dường như mới từ phòng tập gym lại.

Hắn bước chậm rãi lại gần, ôm lấy vai cô "Yên tâm, tôi có thể đến cứu cô, thì có thể đi ra ngoài. Đi phía sau tôi, nếu như gặp nguy hiểm, cô cứ chạy, mặc kệ tôi."

Nhiệt độ cơ thể hắn, cùng với lời hắn nói khiến Mạc Thanh Yên cảm thấy ấm áp. Cái tên đàn ông nhìn giống lưu manh này, không ngờ lại khiến cô cảm nhận được ấm áp. Thật kỳ lạ, thật sự là kỳ lạ.

Cô không trả lời hắn, trong ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Sau đó che dấu vào trong tất cả suy nghĩ của bản thân, đi theo hắn ra bên ngoài.

Cùng lúc đến giống nhau, mỗi khi đi mấy mét liền có một cánh cửa, mà còn đều là phân biệt mặt người. Nhìn thấy ngón tay hắn chỉ vào con số nhảy múa trên không, sau đó cửa liền mở.

Giống như, tựa hồ, hắn so với cô còn lợi hại hơn nhiều. Có điều lúc này, cô cũng không nghĩ nhiều, cũng không hỏi, trước rời khỏi rồi nói. Chỉ là nhiệm vụ của cô chưa hoàn thành, có chút không cam lòng. Nhưng con chip đó, lúc này nhất định đã dời đi rồi.

Lúc cánh cửa cuối cùng mở ra, có người đã phát hiện ra bọn họ.

Các người, các người là ai?

Lệ Đình Tuyệt nhanh tay, một mạch đẩy Mạc Thanh Yên ra ngoài cửa. Sau đó cửa "Phách" một tiếng liền đóng lại.

Một đám người cường tráng mặc đồ đen, lúc nhìn thấy là Lệ Đình Tuyệt liền ngây người, toàn bộ cúi đầu, cung kính gọi hắn một tiếng.

Dạ Đế….

Hắn cười như không cười, sau đó chỉ chỉ chính mình "Đánh ta."

Mọi người lui về phía sau một bước, sợ hãi mở miệng.

Không dám.

Vốn hắn cũng không nghĩ là phải diễn cái trò này, nhưng cuối cùng bị phát hiện rồi, hắn có nên bị thương một chút không, cô bé đó sẽ càng đau lòng thêm chút sao? Nghĩ đến đây, hắn liền quyết định, phải bị thương nặng một chút, càng nặng càng tốt.

Để cho các người đánh ta, dùng sức đánh, nếu không toàn bộ đều bị phạt.

Âm thanh của hắn từ thờ ơ đến lạnh lùng, từng từ, từng từ càng trở nên cứng nhắc.

Chương 97: Đây là cầu hôn hay là bức hôn

Tất cả mọi người đều liếc mắt nhìn, không biết phải làm thế nào? Bảo bọn họ đánh ma vương, bọn họ làm sao dám chứ?

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên, "Lệ Đình Tuyệt… Lệ Đình Tuyệt, anh thế nào? Hãy đợi tôi."

Biết nha đầu kia đang muốn đi vào, Lệ Đình Tuyệt giơ nắm đấm, đánh nào một người trong số đó.

Đánh tôi, nhanh lên, bằng không tất cả đều bị phạt, sói đen muốn ăn thịt rồi.

Nghe đến sói đen, liền nghĩ đến sự hung ác của nó. Nhất thời mặc kệ, tất cả bắt đầu đánh. Lệ Đình Tuyệt không hề đánh lại, mặt bị đánh đến lệch sang một bên, trong miệng một ngụm máu tanh. Hắn nở nụ cười tà ác, lạnh lùng ra lệnh: "Đánh vào trọng điểm."

Thuộc hạ của hắn đều nơm nớp lo sợ, hoàn toàn không hiểu ma vương đang muốn chơi trò gì.

Lúc này của mở cạch một tiếng, Mạc Thanh Yên nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt bị mười mấy người vây quanh ở giữa, bị bọn họ đánh đấm cực liệt. Cô hét to, "a...."

Cô xông đến, Lệ Đình Tuyệt nghe thấy tiếng của cô, nhíu mày lại, "Không được đánh cô ấy, để cô ấy đánh các người."

Mạc Thanh Yên xông đến trước mặt Lệ Đình Tuyệt, đá ngã vài người, hơn nữa bọn họ còn ngã trên mặt đất, không thể đứng dậy được. Lệ Đình Tuyệt nhìn từng người bọn họ giả chết trên mặt đất, diễn rất giống thật.

Thì ra bản thân nuôi không phải là một lũ tay chân, mà là một đám diễn viên.

Mạc Thanh Yên kéo tay Lệ Đình Tuyệt chạy, ra khỏi căn cứ lại chạy rất ra. Cô không dám quay lại đường ban đầu, mà đi theo hướng ngược lại, chạy vào trong rừng.

Đến lúc cảm thấy không còn ai đuổi theo nữa, Mạc Thanh Yên mới dừng lại, thở hổn hển.

Lệ Đình Tuyệt, anh có bị thương không?

Trời tối nên cô cũng không nhìn rõ hắn liệu có bị thương hay không.

Lệ Đình Tuyệt trong bóng tối, con ngươi sáng ngời, đưa tay kéo cô lại, làm cho mặt cô rất gần mặt hắn, âm thanh cực kì tà mị.Mạc Thanh Yên, cô vì sao vẫn chưa đi? Không phải bảo cô lúc nguy hiểm đừng quan tâm đến tôi mà cứ chạy đi sao?

Cảm nhận được hơi thở âm ấm của hắn ở trên mặt cô, bởi vì ở rất gần, có thể ngửi được mùi máu tươi ở trên người hắn, vì thế cô đưa tay lên sờ vào mặt hắn.

A….. Hắn đau đớn kêu lên.

Anh bị thương rồi, trên mặt đều là máu, nếu như khuôn mặt đẹp trai của anh bị hủy hoại thì sao đây?

Cô sốt ruột đến không quan tâm gì nữa, nói cái gì cũng lung tung.

Còn Lệ Đình Tuyệt thích thú nhìn bộ dạng căng thẳng của cô, xấu xa cười, tay ở thắt lưng cô càng ôm chặt, làm cô càng gần hắn hơn.

Nếu như mặt tôi bị hủy, cô có nguyện ý gả cho tôi không?

Lúc nói lời này, tay của hắn sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của cô, cặp mắt lóe sáng, rất muốn nhìn xem cô đang nghĩ cái gì?Mạc Thanh Yên biết hắn đau nên không dám sờ lung tung, nhưng bị động tác của hắn làm sợ lùi lại một bước.

Đừng loạn, chúng ta đang lẩn trốn.

Nghe được ra cô đang xấu hổ, còn cố ý lẩn tránh câu hỏi của hắn. Vì thế ôm cô càng chặt, không biết xấu hổ nói.

Cô nhất định phải chịu trách nhiệm, nếu không phải vì cứu cô, tôi cũng sẽ không bị hủy dung nhan, vì vậy cô nhất định phải gả cho tôi.

Bá đạo, không có đạo lí, cương quyết giao mệnh lệch cho cô.

Mạc Thanh Yên gần như bị tên đàn ông vô lại này làm cho phát điên rồi, lúc này rồi còn nói những cái đó thì có tác dụng gì?

Ai, buông ra, chặt quá!

Bị hắn ôm chặt vào lòng, không thể cử động được, cô khó chịu vặn vẹo cơ thể.

Trừ khi đồng ý gả cho tôi, nếu không tôi sẽ không buông.

A, người đàn ông này! Cầu hôn cũng không thể đơn giản như vậy được.

Được, đợi dung nhan của anh thật sự bị hủy rồi, chúng ta sẽ bàn lại chuyện này. Bây giờ, chúng ta mau đi thôi, tôi vẫn chưa muốn chết.

Cô gần như dùng hết sức mới có thể nói ra những lời đó, thật sự bị chọc tức đến cực điểm.

Lệ Đình Tuyệt buông cô ra, dắt tay cô đi, "Máy bay của tôi ở phía trước, bây giờ đi đến đó."

Chương 98: Đi cứu cô ấy

Máy bay?

Mạc Thanh Yên hoàn toàn không nghĩ đến hắn sẽ lái máy bay đến theo dõi cô, nhưng mà, như vậy bọn họ rất nhanh đã có thể rời khỏi nơi này.

Nhưng Lệ Đình Tuyệt nghĩ đến cuối tối mình còn ở tập thể thao ở nhà, sau đó nhận được tin xấu gọi đến, nói đã bắt được người, hỏi hắn trừng trị thế nào.

Cũng may cuối cùng hắn về thư phòng nhìn màn hình theo dõi, bằng không nha đầu kia đêm nay đến xương cốt cũng không còn.

Chỉ là, cô sao lại đến đây trộm đồ của hắn chứ?

Chưa đi được bao xa, thật sự có một chiếc trực thăng đậu ở đó. Mạc Thanh Yên quay đầu lại, không dám tin nhìn hắn.

Anh biết lái trực thăng?

Ừm…..

Sau đó hai người lên trực thăng, hắn ngồi vị trí lái, cô liền ngồi bên cạnh nhìn. Phi cơ chậm rãi nâng lên, sau đó vững vàng bay về phía trước.

Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng nhìn thấy vết thương của hắn. Mắt trái còn sưng lên, nhìn có chút không giống. Hình như xấu đi rồi.

Nghĩ đến đây cô liền cười, thì ra người đàn ông này trở nên xấu xí cũng không hẳn là quá xấu, nếu như phải chịu trách nhiệm với hắn cũng không tính là thiệt thòi.

Cảm giác được người con gái kia đang nhìn mình chằm chằm, hắn lạnh lùng thở nhẹ.

Lại đây, tôi dạy cô.Mạc Thanh Yên mở to mắt nhìn, nhìn vào vị trí của hắn, hai người ngồi cũng không quá trật, chỉ là, như vậy có chút không tốt.

Lúc cô đang do dự, Lệ Đình Tuyệt đưa tay qua, nắm lấy tay cô.

Lại đây, học được cũng là tốt cho cô.

Theo như hiện tại hắn thấy, cuộc sống của cô cần phải học thêm một vài kĩ năng. Mặc dù chỉ cần cô đi theo hắn thì không cần vất vả như vậy. Nhưng tạm thời hắn vẫn chưa có được trái tim của cô, cho nên trước tiên phải làm cho cô trở nên mạnh mẽ.

Mạc Thanh Yên nghĩ cũng thấy đúng, học được kĩ năng này, thật đúng là không tồi. Vì thế cảnh cáo nói: "Anh đừng nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của tôi.?

Trong lòng cô, người đàn ông này toàn là sắc khí. Lúc nào cũng ức hiếp cô, ăn đậu hũ của cô.

Lệ Đình Tuyệt đẩu môi, "ừm."
Cô mới không tình nguyện ngồi xuống, hắn dạy cô từng động tác, sau đó buông tay để cô lái. Nha đầu kia cũng không hẳn là ngốc, chỉ cần động tác hắn dạy qua, đô đều có thể làm được. Cuối cùng, hắn để mặc cô lái.

Mạc Thanh Yên nhìn vào bảng điều khiển trước mặt, tập trung lái. Cảm thấy một chút cũng không khó, còn thấy rất vui.

Cô đến đây là vì con chip kia?

Thứ bên trong con chip đều là do hắn thiết kế. Cho nên hơn bất cứ ai khác hắn biết rõ bên trong có thứ gì.

Rất nhiều người muốn mua, nhưng hắn không có ý định bán, vì vậy nâng giá lên thật sao, không ai mua được.

Hắn cũng cũng từng nghĩ sẽ có người đến trộm, cho nên mới để nhiều người canh gác như vậy, nhưng không ngờ trong số đó lại có nha đầu kia.

Mạc Thanh yên đang chuyên tâm lái, đối với câu hỏi của người đàn ông kia, cô nên trả lời thế nào? Đây là cơ mật, cha nuôi cũng chưa nói rõ với cô.

Tôi nói đến chơi, anh có tin không?

Tin, tôi đương nhiên tin.

Lệ Đình Tuyệt khẽ cười một tiếng, hai tay khoác lên vai cô, sau đó thuận theo hai cánh tay mảnh khảnh vuốt xuống.

Chuyển sang hướng này, năm phút nữa về đến nhà.

Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay cô, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt cô, thấy cô rất căng thẳng, khuôn mặt căng cứng lại.

Chương 99: Cô chính là thuốc giảm đau

Lúc hắn đang thất thần thì đã đến mái nhà, Mạc Thanh Yên vốn đã căng thẳng, chịu không nổi ánh mắt nóng rực kia. Vì thế nghiêng mặt qua hỏi hắn, "bây giờ làm thế nào?"

Hắn hoàn hồn, nhếch môi cười, hơi thở ấm ấm bên tai.

Như này, sau đó như này.

Trực thăng hạ cánh trên sân thượng biệt thự của hắn, tay vẫn nắm chặt tay cô, ôm cô rất chặt.

Phòng điều khiển giống như nhiệt độ quá cao, Mạc Thanh Yên toàn thân nóng lên, cuối cùng dùng tay đẩy đẩy hắn.

Đến rồi, buông tôi ra đi.

Lệ Đình Tuyệt mới đẩy cửa phòng điều khiển ra, Mạc Thanh Yên bước xuống. Lúc Lệ Đình Tuyệt đi xuống, từ phía sau ôm lấy cô, cằm đặt lên vai cô.

Đau quá, để cho tôi ôm một chút.

Giọng của hắn âm trầm mị hoặc, giống như tiếng đàn violin, du dương thư thái.

Hắn hạ mắt xuống, đầu chôn ở gáy cô, hơi thở chậm rãi trở nên dồn dập.

Còn Mạc Thanh Yên hoàn toàn nghe không hiểu hắn đang nói gì? Đau thì không phải nên đi tìm bác sĩ sao, ôm cô có tác dụng gì chứ?

Vì thế đưa tay vỗ vỗ tay hắn, "Chỉ tôi xem xem chỗ nào bị thương, ôm tôi vẫn sẽ đau, chúng ta đi bôi thuốc hoặc tìm bác sĩ trước."

Nghĩ đến hắn có một người bạn là bác sĩ, muộn như vậy tìm anh ta chắc cũng không sao.

Cô chính là thuốc giảm đau của tôi.

Hắn càng ôm cô chặt hơn, còn Mạc Thanh Yên cảm nhận rõ ràng được bắp thịt trên người hắn, vững chãi dán vào cô.Cô vặn vẹo thân thể, "A, anh đừng như vậy, tôi sắp không thở nổi rồi."

Giống như sắp bị hắn ôm đến hòa thành một vậy, thật khó chịu.

Lệ Đình Tuyệt mới buông cô ra, sau đó nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, "Đi, giúp tôi bôi thuốc."

Từ sân thượng đi thang máy xuống tầng hai, đi vào phòng hắn, vừa bước vào đã bị hắn ép lên cửa, cả thân hắn đè lên cô. Hai tay Mạc Thanh Yên đặt trên ngực hắn đẩy mạnh.

Lệ Đình Tuyệt, anh có thể đứng đắn một chút hay không?

Chỉ cần ở với hắn cùng một chỗ, tên này liền biến thành bộ dạng đó, lúc nào cũng ăn hiếp cô.

Lệ Đình Tuyệt hai mắt híp lại mang theo nguy hiểm. Ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ hồng của cô, môi hắn ngày càng tiến đến.

Mạc Thanh Yên nhíu mày, quay mặt sang một bên, không muốn để hắn được như ý.
Nhìn được ra cô rất xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ như máu. Hắn rất thích nhìn thấy cô như vậy, thật sự rất đáng yêu.

Anh còn như vậy là tôi đi đấy.

Cô đẩy hắn ra một chút, sau đó muốn mở cửa rời đi.

Lệ Đình Tuyệt đưa tay giữ cửa, con ngươi nhìn chằm chằm cô, sau đó ôm lấy bụng.

Đau, ở đâu cũng đau. những vết thương này của tôi đều là vì cô, cô định mặc kệ tôi như vậy sao?

Lúc hắn nói chuyện liền hạ mắt xuống, tất cả suy nghĩ ở đáy mắt đều bị che dấu.

Mạc Thanh Yên cắn môi, nhìn mặt hắn bây giờ biến thành mặt lợn, nhất thời có chút áy náy. Lúc đó hắn vì cứu cô, để cho cô có đủ thời gian để chạy, cho nên mới chắn ở trước mặt.

Vì thế đành dìu hắn ngồi lên giường, "Anh ngồi đây, tôi đi lấy hòm thuốc, vú Trương có ở đây không?"

Nếu như không tìm thấy hòm thuốc, cô còn có thể bảo vú Trương tìm giúp.

Lệ Đình Tuyệt nháy mắt, "Bà ấy không ở đây."

Thì ra mỗi tối hắn đều một mình ở trong ngôi biệt thự này, người này thật sự rất thích an tĩnh, thật sự là một người kì lạ.

Trải qua lần trước, cô biết được vị trí của hòm thuốc, hơn nữa đối với nhà của hắn còn rất thân thuộc, tìm cái gì cũng rất tiện.

Lúc cô cầm hòm thuốc trở lại, Lệ Đình Tuyệt tựa vào sopha, áo mở cúc, lộ ra cơ ngực cơ bụng, rõ ràng là đã đã tắm qua. Tốc độ của hắn thật sự rất nhanh, Mạc Thanh Yên nghĩ thầm.

Không tồi, quen thuộc nhà tôi như vậy, chính xác mục tiêu cô là người phụ nữ của tôi!

Chương 100: Cho cô biết tôi có phải là đàn ông hay không

Mặt Mạc Thanh Yên ngẩn ra, nghe thấy lời này, sao lại thoải mái như vậy. Không rõ nhìn thứ trong tay mình, nhìn lại chân đã đổi thành dép lê.

Thật sự có cảm giác đây như là người trong nhà, nhất thời sắc mặt tối sầm lại.

Buông mạnh hòm thuốc xuống, không nhìn hắn, tên yêu nghiệt này. Có đôi khi bị hắn làm cho đến một câu cũng không thể nói ra, giống như bây giờ, lại bị hắn ăn hiếp.

Cô bôi thuốc cho hắn, động tác rất mạnh, làm đến nỗi hắn phồng má trợn mắt lên.

A, Mạc Thanh Yên, cô như vậy là mưu sát chồng đó?

Hắn cầm tay cô, mắt nhíu lại, hẳn là rất đau.

Anh có phải đàn ông hay không, đến một chút đau cũng không chịu nổi.

Cô gái nhỏ này không một chút yếu thế, mạnh mẽ đáp lại.

Lệ Đình Tuyệt dùng một lực, ép cô dưới thân, "Bây giờ tôi sẽ cho cô biết tôi có phải đàn ông hay không."

Dứt lời, bàn tay to lớn xé mở quần áo của cô, hôn xuống, để lại những dấu hôn đỏ nhỏ.

Mạc Thanh Yên đưa hai tay chắn đằng trước, "Lệ Đình Tuyệt, anh đừng quá đáng."

Nếu không phải hắn vừa cứu cô, cô cũng không cần quan tâm đến hắn, mà hắn ầm ĩ rồi lại như thế này.

Hai tay Lệ Đình Tuyệt kìm chặt hai bên cô,nhìn kỹ cô từ trên xuống dưới.

Không muốn thử sao? Vậy sau này đừng nói tôi không phải đàn ông, bằng không tôi nhất định sẽ làm cô khóc.

Cái từ kia hắn thay đổi thành làm, ở trong lòng đàn ông, phẩm giá của người đàn ông là bất khả xâm phạm. Bằng không, liền để cô cảm nhận, để cô biết hắn có phải là đàn ông hay không.

Mạc Thanh Yên đau đầu, thật sự bị người đàn ông này làm cho tức chết. Còn hắn nhân lúc cô không để ý, cúi xuống miệng cô, mạnh mẽ hôn. Lưỡi bị hắn cắn, môi liền đau.

Bây giờ hình như càng đau, cô thở nhẹ một tiếng.Ngô…..

Nhưng người nào đó không nỡ buông ra, bàn tay to ở trên eo cô xoa nhẹ, giống như muốn cùng cô hòa làm một (????)

Tuyệt, các người?

Giọng nói của một người đàn ông vang lên, tiếp theo là một trận cười.

Mạc Thanh Yên cùng Lệ Đình Tuyệt đều hoảng hốt dừng lại, Lệ Đình Tuyệt buông cô ra sau, kéo quần áo của cô lại, một chút phong cảnh cũng không để lộ cho người khác nhìn.

Sau đó ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, "Sao cậu vẫn chưa đi?"

Người này gần đây không dám về nhà, mỗi ngày đều ở đây, vốn tưởng rằng anh ta về nhà rồi, lúc này xuất hiện, làm hắn thật khó chịu.

Mạc Thanh Yên chỉnh lại đầu tóc và quần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

Nếu như anh Lãnh cũng ở đây, vậy tôi đi trước.Nói xong cô đứng dậy, nhưng lại bị Lệ Đình Tuyệt kéo vào lòng, hơn nữa còn ngồi lên chân hắn.

Cô trừng mắt tức giận, "Lệ Đình Tuyệt, thứ tôi nợ anh tôi sẽ trả, nhưng anh đừng đùa giỡn lưu manh nữa."

Lãnh Nhiên dựa vào cửa, rõ ràng uống say rồi. Ánh mắt anh ta mê ly nhìn hai người, sau đó vươn tay chỉ chỉ hai người.

Các người vừa rồi không phải muốn biểu diễn sao? sao lại kết thúc rồi?

Lời nói cũng không quá rõ ràng, sau đó xấu xa cười.

Lệ Đình Tuyệt ôm chặt người phụ nữ trong lòng, không cho cô đi. Sau đó lạnh lùng nói: "Lãnh Nhiên, về phòng đi, nếu không đêm nay cậu chỉ có thể đến khách sạn ở."

Lúc nói chuyện ánh mắt rất sắc lạnh, mang theo ý cảnh cáo.

Lãnh Nhiên sau khi nhìn mặt hắn liền cười, "Ha ha, cậu lại đánh nhau rồi đúng không? Mạc Thanh Yên cô đánh hắn thành mặt lợn rồi, ha ha ha…."

Mạc Thanh Yên muốn đứng lên, hắn liền kéo cô lại. Ngồi xuống nơi nào đó, hơn nữa còn cảm nhận rõ ràng được sự biến hóa. Sợ tới mức lại muốn đứng lên, hắn cuối cùng vòng tay ôm chặt lấy eo cô, làm cô không chuyển động được.

Cút ra, nếu không anh liền biến thành đầu heo.

Lãnh Nhiên nháy mắt, "Được, Tuyệt, chú ý chút, nhìn cậu cường tráng như vậy, đừng bẻ gãy eo của Mạc Thanh Yên."

Trong đầu anh ta xuất hiện hình ảnh đó của hai người, không khỏi tấm tắc hít vài hơi.

Mạc Thanh Yên, Cô chịu được hắn sao? Nếu không cô kêu cứu mạng, tôi nhất định sẽ tới cứu cô.

Cút….

Lệ Đình Tuyệt cảm thấy tên này hôm nay quá nhiều lời rồi, quát lớn một tiếng, sau đó ôm cái gối ném qua, Lãnh Nhiên nhanh chóng mở cửa chạy mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau