LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Xảy ra việc lớn

Và thế nàng liền đi theo vào, Thích Thẩm thấy nàng liền gọi một tiếng.

Nhị tiểu thư.

Nàng khó chịu liếc mắt một cái nói "Cút ra đừng chắn đường ta"

Nàng ở Mạc gia đối với người ở đó rất khó chịu, không bao giờ xem họ là người thân

Thích Thẩm yên lặng đi xuống phòng bếp, đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư đều không thể so sánh với nhau. Đại tiểu thư từ nhỏ rất thiện lương, đối với mọi người luôn luôn tốt. Chỉ là số mệnh không tốt.

Sinh ra đã không có cha mẹ, năm năm sau lại gặp phải sự cố như vậy. Thích Thẩm không khỏi cảm thán, hy vọng cuộc đời của nàng sau này sẽ tốt hơn một chút.

Mạc Thanh Yên đi vào thư phòng, lão gia tử đang ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không biết là đang suy nghĩ điều gì?

Ông đang hồi tưởng quá khứ của bản thân.

Ông nội…...

Cô đột nhiên xuất hiện giống như vậy khiến cho ông cụ có chút giật mình.

Trên khuôn mặt hiền lành của Mạc lão gia hiện lên ý cười nhàn nhạt nơi khóe môi của ông.

Tiểu Yên, đã lâu rồi ngươi không tới thăm ông nội, cũng quên mất ông nội rồi sao?

Mạc Thanh Uyên cung kính trả lời:"Gần đây cháu có hơi bận việc, về sau cháu sẽ thường xuyên về thăm người".

Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện lên nụ cười ngọt ngào. Nhìn vào đều khiến cho người người ta thực sự yêu thích.

Ngồi xuống nói chuyện với ông nội nào.Mạc Thanh Yên thấy lão gia tử như vậy cảm thấy hơi đau lòng. Một lão nhân gần đất xa trời lại cô độc một mình ngồi trên chiếc xe lăn. Nhớ lại đoạn thời gian oai hùng của bản thân.

Hiện tại chính mình đều tự đi không thể tự đi lại, có khó chịu cũng phải giấu trong lòng cũng không thể bộc phát ra ngoài.

Ông nội, hay con đưa người ra ngoài hít thở một chút nhé.

Nghĩ đến việc sẽ bất ngờ gặp Mạc Thanh Tuyết và Bạch Mạn Cầm ông cũng không muốn đi ra ngoài nữa. Ông nhất định sẽ ở trong này thưởng thức âm nhạc, nàng rất muốn đem ba bảo bối tới để tụi nhỏ có thể khiến cho ông nội mỗi ngày đều vui vẻ.

Chỉ là ba cục cưng kia không thể xuất hiện nàng sợ, sợ Mạc Thanh Tuyết đối với bọn chúng gây bất lợi. Hơn nữa nàng còn thù chưa báo, nàng muốn Mạc Thanh Tuyết phải sống không bằng chết.

Không cần phải từ chối nó ông nội không có gì cho ngươi cả, ta chỉ có thể đưa nó cho con

Mạc Thanh Tuyết nghe thấy được ông cho tiện nhân kia thứ gì đó, nàng đang căng tai lên để nghe ngóng, cũng vì thế mà sắc mặt của nàng ngày càng kém đi.

Mạc lão gia đưa cho nàng một túi tài liệu, Mạc Thanh Yên tiếp nhận lấy. Mở ra thì nhìn thấy thư chuyển nhượng cổ phần công ty. Con ngươi xinh đẹp chuyển động, không biết ông nội đang có ý gì?
Mạc lão gia biết nha đầu kia không thèm để ý đến vấn đề này. Nhưng ông là đang suy tính cho nửa đời sau của cô.

Ông nội, ta không muốn nhận cái này.

Quả thật cuộc sống hiện tại của nàng rất tốt. Chính bản thân cũng có thể tự kiếm tiền, không cần phải dựa vào cổ phần này mà sống qua ngày. Sau này Mạc thị suy sụp thì nàng cũng có thể tự mình mà sinh tồn.

Mạc lão gia ho nhẹ vài cái:" Tiểu Yên, ngươi với bà của ngươi rất giống nhau, nên ta thiên vị ngươi một chút. Cái này là của cha ngươi, ngươi có quyền sở hữu nó"

Mạc Thanh Tuyết không biết là đồ vật gì cả nên nàng ta đang căng tai lên để lắng nghe. Tự hỏi nó rốt cuộc là cái gì?

Cái này cũng lớn quá đi?

40% cổ phần ở Mạc thị chính là cổ đông lớn nhất của công ty.

Mạc lão gia cười nói: "Mạc thị vốn là của ba ngươi, nay nhị thúc ngồi vào chỗ đó. Nhưng nếu ngươi có 40% cổ phần trong tay, sau này chắc sẽ không ai có thể làm khó dễ ngươi, ngươi hiểu không?"

Mạc Thanh Tuyết nghe đến đó, liền kinh ngạc. 40% cổ phần, như vậy cô ta liền trở thành cổ đông lớn thứ hai của công ty về sau tất cả đều phải nghe theo Mạc Thanh Yên sao?

Không được, nhất định không được. Mạc thị không thể đổi chủ.

Nàng chạy đến phòng của Bạch Mạn Cầm. Bà ta ngồi trang điểm hiển nhiên là đang muốn đi dạo phố.

Mẹ, người con tâm tình để trang điểm sao?

Bạch Mạn Cầm đang tô son, quay sang liếc rồi nói: "Ta cùng các vị phu nhân đi dạo phố cùng nhau, tâm tình cũng sẽ trở nên tốt hơn".

Mạc Thanh Tuyết tức giận ngồi vào ghế:"Ông nội cho con tiện nhân Mạc Thanh Uyên kia 40% cổ phần của Mạc thị, so với ba nó còn nhiều hơn. Người nói đây không phải là việc lớn sao?"

Chương 92: Các nàng muốn làm gì?

Bạch Mạn Cầm bẻ gãy cây son đang cầm trên tay, trên mặt thập phần khó chịu.

Những gì ngươi nói là sự thật?

Nếu Mạc Thanh Yên nắm giữ nhiều cổ phần như vậy, chính là muốn đuổi chồng của bà xuống khỏi vị trí kia, nàng ta sẽ lên làm tổng tài. Như vậy sau này các nàng đều phải nghe theo nàng ta sao.

Chồng bà không dễ dàng gì mới có thể mới thể đi đến vị trí như bây giờ. Bà tuyệt đối sẽ không để nha đầu kia chiếm mất vị trí này.

Mẹ, nhìn mặt của người kìa.

Bạch Mạn Cầm nghiến chặt răng cầm khăn ướt lên nhìn gương lau đi lớp trang điểm bị lem kia.

Ngươi đừng quá lo lắng quá ta đã có biện pháp, bất quá chúng ta sẽ phải để cho nha đầu kia đắc ý quá lâu, chúng ta phải khiến cho lão nhân kia tin tưởng chúng ta.

Mạc Thanh Tuyết không cam tâm:"Mẹ, năm đó chuyện gì nàng ta cũng đều biết"

Năm đó có chuyện gì? Ta với ngươi cũng đã nói qua, tuyệt đối không được thừa nhận bất cứ việc gì.

Mạc Thanh Tuyết nhanh tay che miệng lại:"Con đã biết"

Đi, chúng ta đi đến thư phòng.

Bạch Mạn Cầm buông chiếc gương trong tay, hướng tới cửa mà đi. Mạc Thanh Tuyết đi theo sau "Người không phải đi dạo phố sao?"

Dạo phố cái gì chứ? Trước mắt phải giải quyết chuyện này trước đã.

Mạc Thanh Tuyết ôm lấy cánh tay Bạch Mạn Cầm cười đến đắc ý: "Hai người phải cảm ơn con, nếu không phải con đi nghe lén thì lý do nha đầu kia đánh bại hai người mãi mãi cũng không biết"
Bạch Mạn Cầm sủng nịnh vuốt đầu nàng, "Đã biết rồi, chúng ta nợ ngươi. Ngươi muốn gì cũng đều được"

Con chỉ muốn Lệ Đình Tuyệt, mẹ giúp con đi.

Nàng ta thấy được nụ cười của mẹ mình thì càng đắc ý. Thầm nghĩ bản thân chắc chắn phải có được hắn.

Bạch Mạn Cầm thở dài:"Con gái, ngươi yên tâm mẹ sẽ giúp con, chỉ cần con muốn ta đều sẽ giúp con đạt được"

Mạc Thanh Tuyết dựa đầu vào vai Bạch Mạn Cầm, trong lòng vui vẻ không ngừng.

Tới thư phòng, nàng liền gõ cửa: "Ba, con nghe nói tiểu yên đến đây"

Mạc lão gia ra hiệu Mạc Thanh Yên giấu đi tư liệu,"Đừng để ai biết về chuyện cổ phần"

Bằng không, nhất định họ sẽ nảy sinh dị tâm.
Mạc Thanh Uyên bỏ giấy tờ vào túi, lão nhân gia mới nói:"Vào đi"

Bạch Mạn Cầm cùng Mạc Thanh Tuyết cùng đẩy cửa bước vào, Bạch Mạn Cầm tươi cười nói: "Ba, vài ngày nữa là sinh nhật của Thanh Yên với Thanh Tuyết. Hai đứa sinh ra chỉ hơn kém một ngày, hay tổ chức cùng nhau đi. Ta sẽ ra làm chủ trì tổ chức buổi tiệc thế nào?"

Sau đó cười khanh khách hướng Mạc Thanh Yên:"Tiểu Yên, con cảm thấy thế nào? Dù sao con đi nhiều năm như vậy, bữa tiệc lần này làm cho tất cả mọi người biết con đã trở về".

Mạc Thanh Yên cảm thấy nàng ta nói như vậy khẳng định có ý đồ không tốt bên trong. Ở trước mặt ông nội, nàng không biểu hiện ra ngoài mặt. Chỉ có thể giả lả cười ngượng: "Tất cả đều nghe theo người".

Mạc lão gia gật đầu:"Mạn Cầm, người đối với đứa nhỏ này như vậy ta cũng yên tâm phần nào".

Tiểu Yên, ông nội quyết định vào ngày sinh nhật của con sẽ khiến cho mọi người đều biết tới con. Con nên chuẩn bị tốt một chút, đến đó biểu diễn một chút tài nghệ của bản thân cho mọi người xem.

Năm đó, ông nội vì muốn cho nàng một thân phận trong sạch. Cũng muốn khôi phục thân phận họ Mạc của nàng.

Mạc Thanh Tuyết cắn răng nhìn Mạc Thanh Yên thầm suy nghĩ. Ngươi đừng nên đắc ý quá sớm, đến lúc đó chắc chắn ngươi sẽ rất thảm hại.

Ông nội, mọi người cứ quyết định là được rồi. Con đi trước con còn việc cần phải làm.

Nói xong, nàng cầm túi tài liệu bước đi. Đi qua Mạc Thanh Tuyết, cố tình ngã vào người nàng ta. Nàng bí mật đặt thiết bị nghe trộm, nàng không muốn bản thân không biết điều gì mà bị tính kế trong buổi tiệc sinh nhật kia.

Mạc Thanh Tuyết nhìn nàng ngã trên người mình rất khó chịu nhưng vì trước mặt ông nên không dám tỏ ra khó chịu trước mặt ông. Mạc Thanh Yên đứng dậy cười ngọt ngào.

Thật ngại quá, em bước hơi vội nên nhất thời không đứng vững.

Sau đó hướng cửa mà bước ra ngoài. Nàng nâng tay xoa bóp gáy cổ. Chợt nghe trong thư phòng có tiếng nói của ba người.

Chương 93: Cô có nhiệm vụ rồi

Ba, chuyện này con nhất định sẽ làm thỏa đáng, để Tiểu Yên nở mày nở mặt xuất hiện trước mặt người khác.

Lúc nói lời này, ánh mắt của Bạch Mạn Cầm thơ thẩn hướng về một bên, trong lòng cô ta rõ ràng, sở dĩ phải tuyên truyền như vậy là vì cái gì?

Cô chính là muốn triệt để hủy hoại Mạc Thanh Yên, làm cho cụ từ nay về sau không gặp lại cô ta nữa, như vậy nhà họ Mạc mới có thể hoàn toàn thuộc về bọn họ.

Mạc Thanh Tuyết ngồi một bên, nhìn vẻ mặt của ông. Vì cái gì ông lại không thích mình, mà lại càng thích Mạc Thanh Yên. Vừa rồi vẻ mặt của ông rất hiền hòa, mà hiện tại, cả người đều trở nên uy nghiêm trở lại.

Làm cho người ta nhìn rồi đều không dám đến gần, vì thế mẹ đã kéo kéo cô, đánh mắt ra hiệu cho cô lui xuống.

Bạch Mạn Cầm mới đứng dậy: "Ba, người nghỉ ngơi đi, chúng con đi trước."

Mạc Thanh Tuyết kéo mẹ ra khỏi phòng sách. Sau đó Bạch Mạn Cầm bắt đầu mắng: "Cái lão già không chết này, chỉ cần là việc của con tiện nhân Mạc Thanh Yên kia, ông ta liền rất thoải mái đáp ứng. Khi nào để mẹ làm cho con bữa sinh nhật trang nhã một lần, lần này coi như là dính ánh sáng của con tiện nhân kia."

Mạc Thanh Tuyết kéo mẹ về phòng: "Mẹ, mẹ nói mau, có kế hoạch gì vậy?"

Cô rất hiếu kỳ, mẹ chắc chắn như vậy, có thể đem cổ đông trong tay Mạc Thanh Yên thu về tay sao?

Bạch Mạn Cầm cười một cách thần bí: "Tạm thời không nói cho con, đợi mẹ chuẩn bị xong rồi sẽ nói cho con biết."

Mạc Thanh Yên vừa lái xe vừa nghe, phát hiện Bạch Mạn Cầm không muốn nói ra. Vì thế tháo tai nghe xuống, bỏ vào bao. Không muốn nghe tiếng của Mạc Thanh Tuyết, có chức năng ghi âm, nên đợi tới trước tiệc sinh nhật một ngày lại nghe một thể.

Cô liếc mắt nhìn phần ghi chép cổ đông kia, ông nội thương cô như vậy, cô rất rõ ràng. Nhưng ông cũng đang thăm dò cô, xem cô có thể cướp được vị trí của chú Hai hay không. Không nhịn được thở ra giọng điệu thư thái, tạm thời không vội.
Chờ đến lúc cô thu thập tất cả bằng chứng, lại khiến cho vận rủi một nhà của Mạc Thanh Tuyết tới cũng chưa muộn.

Lúc này điện thoại của cô reo lên, là lão gia tự mình gọi cho cô, cô nhanh chóng bắt máy.

Cha nuôi, có chuyện gì vậy?

Từ trong tai nghe truyền đến giọng nam thuần hậu, vẫn như cũ bá khí mười phần. "Tiểu Yên, có nhiệm vụ cần con hoàn thành."

Mạc Thanh Yên lẳng lặng nghe máy, sau đó trả lời: Cha nuôi xin cứ yên tâm, Tiểu Yên nhất định hoàn thành nhiệm vụ."

Nhiệm vụ lần này không đơn giản, rất nhiều người muốn có được phần tài liệu này, cho nên con nhất định phải cẩn thận, hơn nữa nhất định phải giữ bí mật.

Con biết.Mạc Thanh Yên mắt nhìn phía trước, trên khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện một tia kiên định. Người đàn ông này là người đã cho cô cuộc đời thứ hai, cho nên cô rất cảm kích, cũng nguyện ý vì ông ta mà làm bất cứ chuyện gì.

Buổi tối, Mạc Thanh Yên dỗ An Kỳ Lạp ngủ rồi. Sau đó ôm con bé giao cho chị Trần "Hôm nay em có chuyện, các chị không cần đợi em."

Để Tiểu Văn đi với em đi.

Chị Trần biết, tiểu thư khẳng định có chuyện, thân thủ Tiểu Văn cũng không tệ, để hắn đi theo cô bọn họ càng yên tâm.

Mạc Thanh Yên lắc đầu "Một mình em là được rồi."

Lúc này cửa phòng bọn trẻ bị người đẩy ra, Băng Khoái và Dương Quang đi ra. Từ lúc cô về đến nhà bọn nó liền biết cô có tâm sự. Cho nên vẫn chưa ngủ, nghe thấy cô và thím Trần nói chuyện, hai đứa liền biết cô lại muốn đi làm nhiệm vụ rồi.

Mẹ, đừng quá liều mạng. Băng Khoái lạnh lùng nói.

Dương Quang lại cười tà khí "Nhớ dùng đầu óc, mẹ, mẹ là giỏi nhất."

Mạc Thanh Yên khom người ôm lấy hai đứa con "Mau ngủ đi, ngày mai còn phải đến trường."

Nhìn thấy bọn nó nghe lời hiểu chuyện quay vào phòng và đóng cửa cẩn thận, cô rất vui vẻ yên tâm.

Hai đứa nhỏ này thật sự không cần cô lo lắng.

Chương 94: Mục đích giống nhau

Mạc Thanh Yên trở về phòng của mình, mở mật thất ra. Bên trong có đầy đủ thiết bị, thiết bị nghe trộm, máy bay không người lái, các loại súng đủ hình dạng. Cô cầm cây Desert Eagle lên, nhẹ nhàng xinh xắn, một cây dao găm chém sắt như bùn.

Sau đó cô thay một thân đồ đen bằng da. Tóc buộc kiểu đuôi ngựa, đeo mắt kính hồng ngoại lên.

Đi xe mà cha nuôi đã chuẩn bị cho cô, rồi đến núi Ưng Đầu. Nơi này có một căn cứ bí mật, chính là nơi dùng để nghiên cứu vũ khí kiểu mới. Quân đội có người muốn, người trong nghề cũng muốn.

Nhưng giá bán ra quá cao, nói đơn giản chính là giá trên trời nên đều chọc giận mọi người. Cuối cùng không có người nào mua, nhưng lại có người đến trộm.

Cô dừng xe ở vị trí chỉ định, sau đó mở đồng hồ đeo tay của mình. Mặt trên có bản đồ, cô dựa vào chỉ thị bên trên, tìm kiếm hướng trung tâm căn cứ.

Cô khéo léo né tránh tất cả thiết bị kiểm tra, tiến vào trung tâm căn cứ. Trên đường đều có người đi tuần tra, hơn nữa số người rất nhiều, súng của những người đó đều là loại tiên tiến nhất.

Mạc Thanh Yên nấp ở chỗ tối. Lần lượt tránh khỏi, đi vào phòng trong sâu nhất.

Ông cụ để cô đến, chính là vì bản lĩnh giải khóa, mở khóa của cô là mạnh nhất. Ở sinh môn, năm người anh em bọn họ đều có sở trường riêng. Mà cô nhỏ tuổi nhất thì thành thạo cái này.

Hơn nữa cô tai thính mắt tinh, năng lực kiểm tra động rất lợi hại. Quan sát xung quanh, bất kỳ một đồ vật nhỏ nào cũng đều trốn không khỏi hai mắt của cô.

Cánh cửa cuối cùng, đã không có người tuần tra nữa. Cô biết, nơi này chắc chắn có hệ thống phòng trộm mạnh nhất. Nâng tay trái, mở hệ thống máy tính trên đồng hồ đeo tay lên bắt đầu liên tiếp.

Lúc cô sắp mở được lớp khóa khó khăn nhất, thì nghe thấy tiếng bước chân. Hơn nữa từ thanh âm nghe được, không phải là giầy của lính tuần tra mang. Hẳn là người có chung mục đích với cô, vẻ mặt của cô trầm một chút.

Nhìn thấy nhóm số liệu kia, chỉ còn lại vài giây là có thể mở ra, cô không muốn bỏ dở giữa chừng.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần. "Tích" một tiếng, cửa đã mở ra.Mạc Thanh Yên nhanh chóng lách người vào trong, tiếp theo một bóng đen xuất hiện. Dựa vào tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt lúc cửa đóng lại cũng lắc mạnh tiến vào.

Cô vừa cầm con chip đó lên, thì phát hiện có người đã tiến vào rồi. Tiếp đó hai người động thủ, Mạc Thanh Yên nắm chặt con chip trong tay, xuất đòn rất nhanh. Phản kích thật nhanh, nhưng đối phương lại là một người đàn ông có thân thủ cũng rất tốt.

Hai người không ai kém ai, người đàn ông mở miệng nói: "Đưa con chip cho tôi."

Mạc Thanh Yên nhìn con chip trong tay hừ lạnh một tiếng: "Anh đang nằm mơ à."

Vì thế hai người lại tiếp tục đánh nhau, đúng lúc này người trong căn cứ đã phát hiện có người lẻn vào liền kích hoạt các cạm bẫy đã thiết lập. Toàn bộ đất dưới mật thất đều bị nứt ra. Sau khi Mạc Thanh Yên bị người đàn ông đá một cước, liền trực tiếp bị rơi xuống.

Người đàn ông vừa thấy không ổn, rất nhanh liền rời khỏi, quay về thành phố. Hắn sợ hãi nhìn người đàn ông mang mặc nạ trước mặt, trên mặt hắn toàn là vẻ hoảng sợ.

Thiếu chủ, là tôi làm việc thất bại, xin người xử phạt.Người đàn ông khoác chiếc áo khoác ngoài màu đen, mang mặt nạ ác quỷ dữ tợn, toàn thân trên dưới phát ra hơi thở rét lạnh.

Con ngươi trong mắt hắn rất tối "Vì sao lại thất bại?"

Người đàn ông cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hẳn.

Có một cô gái đã đến trước tôi một bước, có điều cô ta đã rơi vào trong bẫy rồi.

Cô gái?

Người đàn ông mang mặt nạ lạnh lùng nhắc lại, thanh âm cũng trầm xuống rất nhiều.

Đúng, một người con gái rất xinh đẹp, hơn nữa thân thủ cũng rất tốt. Người đàn ông nhanh chóng bổ sung.

Người bên cạnh mở ra tấm hình mà hai người đánh nhau đưa cho người mang mặc nạ xem. Con mắt hắn híp lại.

Như thế nào lại là cô?

Thiếu chủ, người nhận ra cô ta sao?

Người đàn ông mang mặt nạ phất tay, "Ngươi đi xuống chịu phạt đi."

Chương 95: Suýt chết

Nam nhân mang mặt nạ hỏi người bên cạnh:"Ngươi biết lai lịch nữ nhân này không?"

Không nghĩ tới vấn đề nàng cũng để ý tới đồ vật này nọ. Bình thường thấy nàng ôn nhu, nhu nhược ai lại nghĩ nàng vó thân thủ tốt như vậy.

Thiếu chủ, không biết được lai lịch của nàng cũng như tổ chức phía sau

Nam nhân đeo mặt nạ im lặng một hồi, trong lòng thầm nghĩ:"Không cần ta ra tay thì nàng hẳn cũng phải chết"

Bởi Hoàng đế là một tên lòng mang dạ sói, một khi kẻ thù rơi vào tay anh ta, cái chết ắt sẽ còn đau khổ hơn gấp nhiều lần. Vì vậy người dám đến lấy con chip này hoàn toàn không sợ chết

Bằng không sẽ tuyệt đối không mạo hiểm như vậy

Mạc Thanh Yên ngã xuống đất, trước mắt là cả một mảng tối tắm và rồi cô ngất đi. Sau khi tỉnh lại, tay và chân cô đã bị trói chặt bằng dây thừng lơ lửng trên không trung, rất bức bối và khó chịu

Miệng cũng bị bịt chặt, hơn thế con chip nàng vừa cầm trên tay cũng biến mất

Lúc này,cánh cửa được mở ra và một người đàn ông mặc đồ đen bước vào. Cầm đầu thế nhưng lại là một nữ nhân với khuôn mặt ranh mãnh khiến mọi người đều cảm thấy sợ hãi.

Nàng ta bước lại gần Mạc Thanh Yên nhìn nàng với đôi mắt màu xanh hiện ra vài tia nguy hiểm.

Lá gan của ngươi quả thật không nhỏ

Nàng ta dừng bước, thì thầm vào tai Mạc Thanh Yên

Mạc Thanh Yên nhẹ nhếch môi, như thể đang muốn khiêu khích hay có ý cười nhạo.

Cái bóng xấu xí giơ tay lên và giáng cho nàng một bạt tai: "Ngươi đừng quá đắc ý. Người không biết một khi đã rơi vào tay Hoàng đế thì kết cục sẽ ra sao đâu"Hoàng đế bóng đêm? Mạc Thanh Yên nghĩ thầm, dường như nàng đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó.Nó chỉ là không quá quen thuộc với nàng,dù sao nàng cũng đã không tham gia tổ chức này trong một thời gian dài.Hôm nay cha đã tìm nàng khiến nàng vô cùng bất ngờ

Nữ nhân kia lấy một con dao đưa ra trước mặt nàng:"Ngươi thấy nó không?Chỉ cần tạo một vào lỗ nhỏ trên cơ thể ngươi,và sau đó những con dơi hút máu sẽ bay tới và hút máu ngươi không thương tiếc,và cuối cùng thịt của ngươi sẽ thành thực phẩm cho lũ chó sói.Vì vậy,tốt nhất ngươi nên hợp tác và thành thật khai khẩn,ai đã phái ngươi tới đây?"

Một người đàn ông với đôi mắt lạnh lùng lấy tấm vải trên miệng nàng.

Anh ta hỏi ngươi những gì? Nói mau

Mạc Thanh Yên bị hắn đá cho một phát. Nàng rên lên một tiếng đau đớn.Nhưng nàng không hề sợ mà chỉ nở một nụ cười.

Ta là ta.Chả phải của kẻ nào.

Nàng trả lời rõ ràng, với ánh mắt mắt kiên định nhìn về phía họ với sự khiêu khích không hề nhẹ. Muốn giết thì cứ giết, đừng tỏ thái độ vô nghĩa như vậy

Cái bóng xấu xí với vẻ mặt hằm hằm sát khí, cầm đao kề sát vào mặt nàng, định giáng cho nàng một đao.Chờ chút

Nàng nghe thấy một người đàn ông với giọng nói trầm ấm. Con dao bị kẹt lại kề sát vào mặt Mạc Thanh Yên không chút động đậy.

Lưỡi đao lạnh lẽo mang theo sự sắc bén. Mạc Thanh Yên nín thở vì chỉ cần cô cử động nhẹ thì con dao sẽ đâm thẳng vào da thịt nàng.

Vẻ mặt của cái bóng xấu xí biến đổi, nàng ta sợ tới mức phải lui lại một bước,trong ánh mắt lộ vẻ không hài lòng nhưng không thể không nghe theo mệnh lệnh.

Chúng ta đi.

Nàng ta ra lệnh và rồi sau đó tất cả mọi người đều đi theo.

Mạc Thanh Yên hoàn toàn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra?

Tất cả đã đi,và thậm chí ngay cả chuồng dơi và con sói cũng bị mang theo.Vốn tưởng rằng nàng đã chết chắc rồi,nàng sẽ chết dưới tay những con động vật gớm ghiếc này.

Nàng thở phào nhẹ nhõm,mọi chuyện vừa xảy ra giữa nàng với nữ nhân kia đột nhiên dừng lại,rồi nàng nhìn nàng ta như một con ác quỷ và cuối cùng nàng ta lại bỏ đi.

Chẳng lẽ,cha đã phái người tới cứu nàng? Nghĩ đến đây, ánh mắt của nàng lộ rõ vẻ băn khoăn,vắt óc suy nghĩ để tìm cách cắt đứt sợi dây thừng đang buộc chặt lấy hai tay.

Nàng liếc nhìn cái túi nhỏ trên cánh tay, nàng đã giấu lưỡi dao trong này, khi cắn môi nàng bị trầy xước bởi lưỡi dao sắc nhọn, nàng chịu đựng đau rát và cố gắng cắt đứt sợi dây nơi cổ tay.

Lưỡi dao vô cùng sắc bén, chỉ cần vài cái là sợi dây thừng đã bị đứt, cả người nàng ngã xuống nằm trọn trong một vòng tay ấm áp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau