LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Cô là tình kiếp đời này của hắn

Ánh mắt sủng nịch cùng ý cười trên khóe miệng Lệ Đình Tuyệt, tất cả đều rơi vào trong mắt Tư Đồ Thiên. Trong lòng hắn rõ ràng nam nhân này là thực lòng thích tiểu Ngũ, hơn nữa dáng vẻ Tiểu Ngũ ỷ lại một người đến như vậy, cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

Một nha đầu quật cường như vậy, mà cũng có lúc nhu thuận nghe lời đến thế này.

Vì thế mở miệng nói: Tôi đi lấy xe, gặp mặt ở câu lạc bộ 0 giờ."

Lệ Đình Tuyệt gật đầu xác định địa điểm với hắn, sau đó cẩn thận đưa Mạc Thanh Yên lên xe. Cô ngồi trong xe, thấy hắn định đóng cửa lại, liền vươn bàn tay nhỏ bé lên vuốt mặt hắn.

Đừng..... Đi.

Lần đầu tiên cảm nhận được nha đầu này không muốn rời xa mình, nụ cười trên miệng hắn càng sâu khiến đôi mắt lóe sáng. Ánh mắt thâm tình nhìn cô, vỗ vỗ vai cô trấn an.

Yên tâm, tôi không đi đâu cả, tôi ngồi ngay bên cạnh em.

Lệ Đình Tuyệt cất bước lên xe, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của cô, trong lòng cảm thấy thật vui vẻ. Cô ngồi ngả người trên ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm hắn không rời.

Đô đô......

Bên ngoài vang lên tiếng còi ô tô, khiến hai người đang thâm tình nhìn nhau liền hồi thần lại.

Nhìn đến Tư Đồ Thiên ngồi trên một chiếc Lamborghini phóng qua, Mạc Thanh Yên cười nói.

Tam ca của tôi là một tuyển thủ đua xe, nếu anh cùng anh ấy đấu một trận, liệu anh có thua không nhỉ?

Nam nhân này ở trong lòng cô,hình như không có việc gì mà hắn không làm được. Nhưng Tam ca của cô cũng cực kỳ tài giỏi, hơn nữa còn đua xe vô cùng lợi hại. Lệ Đình Tuyệt dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không có cửa thắng được Tam ca nhỉ?

Lệ Đình Tuyệt khởi động xe, sau đó lái đi. Hắn ngả ngớn liếc cô một cái, "Muốn tôi cùng Tam ca em đấu với nhau sao?"Sau đó lập tức nhấn chân ga, Mạc Thanh Yên vốn đã thấy khó chịu trong người, giờ hắn lại đột nhiên tăng tốc, làm cô vội kêu lên.

Này, người ta đang khó chịu, anh mà lái như này tôi sẽ nôn ra xe của anh đấy.

Lệ Đình Tuyệt lúc này mới nhớ ra cô uống say, chuẩn bị kĩ lưỡng đề phòng cô nôn bất cứ lúc nào. Xong xuôi liền lái xe chậm lại, hơn nữa là tốc độ cực kì chậm.

Hắn kéo tay cô qua cầm lấy, Mạc Thanh Yên ngọt ngào cười mắng nhẹ, "Anh đùa giỡn tôi, lưu manh."

Lệ Đình Tuyệt đem tay cô đè lại, cầm thật chặt, "Tiểu yên, nhớ kỹ đêm hôm nay, tôi thích em đối với tôi như vậy."

Dáng vẻ che chở cho hắn, rồi cả ánh mắt thâm tình lưu luyến không cho hắn rời đi.

Mạc Thanh Yên nhẹ nhàng gật đầu, "Tôi đương nhiên sẽ không quên rồi."

Kỳ thật nếu như hôm nay tiểu nữ nhân này không uống rượu, sao có thể nhiệt tình với Lệ Đình Tuyệt thế này được.Đến câu lạc bộ 0 giờ, Lệ Đình Tuyệt xuống xe trước, sau đó quay ra mở cửa đỡ cô. Cô loạng choạng bước xuống xe, nhìn lên bầu trời đầy sao. Sau đó chỉ vào những ngôi sao lấp lánh: "Bầu trời sao đẹp quá, tôi thích nhất là được ngắm sao đó."

Lệ Đình Tuyệt nhẹ nhàng đỡ cô, sợ cô chẳng may bị ngã. Chợt cô xoay người lại, chủ động nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô muốn chạm tới ánh mắt của hắn, nhưng lại không với tới được. Vì vậy liền kiễng chân, bàn tay thon dài lướt qua đôi mắt của hắn.

Thật đẹp, mắt của anh còn sáng và đẹp hơn những ngôi sao kia nữa.

Hai cánh môi mấp máy, khuôn mặt nhỏ nhắn mang vẻ mặt âu yếm như đang nhìn một vật bình thường.

Lệ Đình Tuyệt lần này thấy rung động thực sự, lần đầu tiên chỉ vì một câu trêu chọc mà trong lòng thấy nhộn nhạo. Cô gái này chắc chắn là tình kiếp đời này của hắn, hắn bị cô giữ đến không còn lối thoát rồi.

Vì thế không nói gì mà cúi đầu hôn lên môi cô, ôn nhu, nhẹ nhàng đến cực điểm, giống như đối với một bảo vật trân quý.

Sau khi hôn xong, âm thanh hơi khàn của hắn vang lên.

Tiểu Yên, đừng bao giờ rời xa tôi.

Bàn tay hắn đặt trên mặt cô, thích một người, sẽ chỉ vì một câu nói vu vơ của người ấy mà cảm động. Cũng chỉ vì một ánh mắt mà có thể vui cũng có thể buồn.

Hắn nắm chặt tay cô, Mạc Thanh Yên sau khi bị hắn hôn, vẫn luôn cúi đầu. Trong lòng giống như vừa được ăn mật, vô cùng ngọt ngào. Đi chưa được mấy bước, liền có nhân viên đi tới.

Lệ tiên sinh, thiếu gia bảo tôi đến đón hai người.

Lúc này Lệ Đình Tuyệt mới chú ý tới nơi này, hắn trước kia chưa từng tới đây. Bên trong có thể đều là nhân viên chuyên nghiệp, rốt cuộc thì sau lưng Mạc Thanh Yên là những người như thế nào? Nhưng có thể chắc chắn rằng họ đều không phải là người bình thường.

Chương 87: Lần sau không được uống rượu nữa

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu với nhân viên, đưa cả Mạc Thanh Yên vào bên trong. Câu lạc bộ này cái gì cũng có, bắn cung, đua ngựa, bi-a.

Mạc Thanh Yên rất quen thuộc nơi này, vừa đi vừa chỉ chỉ về một hướng, "Ngựa của tôi cũng ở trong này, hôm nào chúng ta cùng nhau đến đây cưỡi ngựa đi?"

Cô tươi cười ngọt ngào, chợt thấy ánh mắt Lệ Đình Tuyệt khẽ biến.

Em thường xuyên đến nơi này sao?

Hắn từng nhìn thấy tài nghệ của cô, chỉ biết rằng cô bắn cung, cưỡi ngựa đều rất tốt. Nhưng không nghĩ tới cô lại thường xuyên tới nơi này luyện tập, điều này càng khiến hắn thêm hứng thú đối với cô.

Tuy rằng Mạc gia nói với người ngoài rằng, năm năm cô rời đi đều là ở nhà bà ngoại. Nhưng hắn vẫn cảm thấy những lời này không đúng, càng thêm tò mò về cô.

Mạc Thanh Yên nhẹ gật đầu, "Đến chứ, bằng không Đại ca lại nói tôi lười biếng, anh ấy rất nghiêm khắc với tôi."

Nghĩ đến Đại ca, ánh mắt cô hơi thay đổi, hình như đang nhớ về quá khứ.

Trước kia Đại ca luôn khắt khe với tôi, cho dù làm bất cứ việc gì anh ấy cũng yêu cầu tôi cao hơn so với những người khác, khiến tôi lúc nào cũng trốn đi khóc một mình. Với Đại ca tôi thực sự là vừa yêu vừa ghét, nhưng sau khi tôi đã giỏi hơn, anh ấy cũng không có khó xử tôi như trước nữa.

Nói đến khoảng thời gian đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn hết lại.

Lệ Đình Tuyệt nhìn sâu vào trong mắt cô, nha đầu nhỏ nhắn đáng yêu như này, lại từng trải qua những sự việc rất không tương xứng. Mà bản thân mình khi đó lại không biết đang ở tận nơi nào.

Hắn phát hiện hai người bọn họ thật đúng là đều làm người khác vô cùng kinh ngạc.

Họ Lệ kia, bây giờ chính thức bắt đầu khảo nghiệm.

Tư Đồ Thiên chỉ vào khu vực bắn súng ở bên cạnh, cùng những linh kiện súng ống xếp chồng lên nhau. Mạc Thanh Yên ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, thoải mái uống trà sữa. Còn giơ tay cổ vũ Lệ Đình Tuyệt.
Tư Đồ Thiên nhìn thấy cũng chỉ biết lắc đầu, nha đầu kia vẫn giống y như lúc trước, uống chút rượu vào người là thay đổi hết tính cách, đối với ai cũng trở nên đặc biệt tốt.

Sau đó lại nhìn về vẻ mặt đang hưởng thụ của Lệ Đình Tuyệt ở đằng kia, ai, Đại ca à, nếu huynh nhìn đến một màn vừa rồi, có thể sẽ tức giận đến rút súng ra bắn mất.

Lệ Đình Tuyệt ra đứng ở vị trí bắn rồi gật đầu ra hiệu đã sẵn sàng với Tư Đồ Thiên, sau đó hiệu lệnh súng liền vang lên. Hai người đều lấy tốc độ đáng kinh ngạc cầm lấy từng linh kiện bắt đầu lắp ráp khẩu súng.

Sau khi tiếng súng vang lên, Mạc Thanh Yên lảo đảo đi ra bên ngoài. Cô thấy khó chịu, còn rất buồn nôn nữa. Tới nhà vệ sinh, cô lao ngay tới bồn rửa mặt ói ra hết, sau đó mở nước rửa mặt.

Cuối cùng cũng thanh tỉnh đôi chút, lúc này từ nhà vệ sinh nam bên cạnh cũng có người đi ra. Lúc đứng đối diện nhau, hai người đều có chút kinh ngạc, sau đó Mạc Thanh Yên mở miệng nói.

Lệ Dạ Kiêu, anh cũng tới nơi này chơi à?

Lệ Dạ Kiêu sắc mặt khẽ đổi, không nghĩ tới sẽ gặp Mạc Thanh Yên ở đây. Thân phận của hắn, cùng nguyên nhân xuất hiện ở nơi này đều không thể để cho người khác biết được. Vì thế xoay người, nhanh chóng rời đi.

Mạc Thanh yên nhẹ giọng bật cười, "Anh đây là đang sợ tôi sao?"
Cô nghĩ đến bản thân đang giữ ảnh chụp của hắn, liền càng thêm tin rằng, hắn đang sợ cô.

Thời điểm cô quay về sân bắn, lại bị lạc đường, nên cứ mơ mơ hồ hồ đi loanh quanh. Bất chợt, một viên đạn bay về phía cô, Tư Đồ Thiên lúc này có muốn hối hận cũng không kịp, chỉ còn cách quát to một tiếng.

Tiểu Ngũ, mau tránh ra.

Thế nhưng cô lại không có nghe thấy, cứ đứng ở đó dáo dác nhìn xung quanh.

Lệ Đình Tuyệt ngay lập tức nâng súng, "Ba" một tiếng, viên đạn của Tư Đồ Thiên lập tức bay ra xa.

Mạc Thanh Yên nhìn viên đạn thiếu chút nữa đã bắn trúng mi tâm cô, sau đó lại bị bắn lệch hướng mà bay ra ngoài, liền bị dọa sợ tới mức lùi lại mấy bước.

Tam ca, anh vì sao lại muốn bắn em?

Giọng điệu rõ ràng mang theo nồng đậm bất mãn.

Hai người nhanh chóng chạy tới bên cạnh cô, chỗ này là Tư Đồ Thiên nhất thời làm ra để hai người thi đấu, cho nên không có chuẩn bị màn chắn, đinh ninh cho rằng sẽ không có người đến. Trải qua một màn vừa rồi, cả hai đều đã bị dọa sợ.

Tiểu Ngũ, không có bị thương chứ?

Tư Đồ Thiên thân thiết hỏi thăm, còn Lệ Đình Tuyệt thì kiểm tra thân thể cô trên dưới một lượt, chỉ sợ cô bị thương.

Em không sao, nhưng viên đạn kia tai sao lại đột ngột chuyển hướng vậy, lại theo bên này bay ra ngoài kia.

Chợt Lệ Đình Tuyệt gắt gao ôm cô trong ngực, mắng, "Lần sau không cho phép uống rượu nữa."

Chương 88: Nếu cứ mãi như vậy thì thật tốt

Mạc Thanh Yên cong môi cười, "Nhưng mà tôi rất thích uống rượu."

Tư Đồ Thiên đứng ở một bên thực sự là không nhìn nổi nữa, chỉ có thể ở trong lòng yên lặng chia buồn cùng Đại ca. Nhưng cũng không thể trơ mắt đứng đó nhìn Tiểu Ngũ bị người đưa đi mất, vì thế liền đi đến. Vỗ nhẹ vào vai Mạc Thanh Yên, kéo cô ra khỏi vòng ôm của Lệ Đình Tuyệt.

Đôi mắt khói to tròn của cô nhìn theo hắn, trên mặt còn vương ý cười.

Tiểu Ngũ, chúng ta về nhà thôi.

Mạc Thanh Yên lắc đầu, "Tam......Ca, có hắn ở đây là được rồi, là hắn đưa em đến đây, anh cứ về nghỉ ngơi trước đi."

Cô nói xong lại xoay người đi về phía nam nhân anh tuấn ở bên kia, quanh thân hắn tản ra khí thế cường đại, Tam ca của cô tuy rằng cũng rất có khí chất. Thế nhưng khi đứng cùng với hắn, lại có vẻ kém hơn nhiều.

Tư Đồ Thiên rất không khách khí nói, "Tam ca là sợ người ta đối với em có tâm tư không trong sáng."

Dù sao bây giờ cô đã say lắm rồi, đối xử với ai cũng cực kỳ tốt, mà bây giờ lại muốn ở cùng nam nhân này, sao hắn có thể yên tâm được chứ.

Lệ Đình Tuyệt bình thản nói: "Anh yên tâm, tôi không phải là kẻ thừa nước đục thả câu." hắn rõ ràng hôm nay bản thân mình đã có lợi thế, sau đó liền xoay người đi ra ngoài.

Tư Đồ Thiên gọi thuộc hạ đến, "Mấy người các ngươi đi theo hắn, xem xem hắn có đưa Tiểu Ngũ về nhà hay không, nhất định phải bảo vệ nó an toàn."

Vâng, Tam gia.

Lệ Đình Tuyệt nắm tay cô đi ra khỏi cửa câu lạc bộ, hắn nghiêng đầu nhìn cô, nha đầu này mặc một bộ quần áo ở nhà, trên chân đi đôi dép lê rồi cứ thế đến đây. Nhưng nhìn một chút cũng không mất tự nhiên, còn có vẻ cực kỳ đáng yêu.

Hắn nhéo nhéo cằm của cô, "Để tôi đưa em về, không sợ tôi ăn em luôn sao?"
Mạc Thanh Yên lắc lắc đầu, cô thấy hắn rất quen thuộc, cảm thấy hắn không phải là người xấu. Loại cảm giác này rất rõ ràng, cho dù cô uống rượu cái gì cũng mơ hồ không nhớ rõ. Thế nhưng lại cảm thấy hắn sẽ không làm hại cô, còn đối với cô thật tốt.

Vừa nãy dáng vẻ hắn sốt ruột lo lắng cho cô, cùng với hiện tại ôm cô trong lòng, cô đều thích.

Lệ Đình Tuyệt thật sự không thể so sánh cô của hiện tại với bộ dạng của cô lúc bình thường với nhau, lúc này cô ngoan ngoan nghe lời như một con cừu non vậy.

Tư Đồ Thiên cầm lấy hai khẩu súng, đây là hàng tư nhân đặt làm, người bình thường không có khả năng lắp ráp được. Trừ khi là được người của bộ đội đặc chủng huấn luyện qua. Hắn cũng là trong hoàn cảnh như vậy biết đến loại súng này, sau đó mới dùng thật nhiều tiền để mua về.

Bây giờ đối với Lệ Đình Tuyệt, hắn đã có vài phần xem trọng, là một người không đơn giản.

Tam gia, kĩ thuật bắn súng của người vừa rồi thật sự rất tốt, ở một nơi tối như vậy, mà vẫn có thể bách phát bách trúng.

Tư Đồ Thiên cố ý chọn hậu viện làm nơi đấu súng, mục đích chính là muốn khảo nghiệm một chút xem hắn có thực sự có bản lãnh hay không. Người kia so với bản thân hắn còn có kĩ thuật bắn súng tốt hơn,nếu không sao có thể đúng lúc bắn chệch hướng của viên đạn kia, cứu Tiểu ngũ một mạng được.

Ta biết.————————

Chiếc Maybach dừng trước cửa căn biệt thự, hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua cô gái đã ngủ say. Dáng vẻ cô khi ngủ đặc biệt đẹp, thu lại hết tất cả gai nhọn quanh người.

Cô bây giờ trở nên mềm mại, giống một đứa nhỏ bình thường.

Như này mới là mặt chân thật nhất của cô.

Lệ Đình Tuyệt cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, hắn biết qua đêm nay, khi cô tỉnh rượu, sẽ lại quay về giống cô của bình thường, luôn mâu thuẫn với hắn, ân oán của hai nhà Lệ Mạc từ hôn ước của hai người họ mà xuất hiện, giờ cũng từ hôn ước họ mà chấm dứt.

Đây là ông trời muốn trêu đùa hắn có phải không?

Lúc trước hắn căn bản là không muốn cùng cô kết hôn, lại cố tình nghe theo sự sắp xếp của ông nội. Bây giờ hắn rất muốn được cưới cô, ông nội chắc chắn sẽ là người đầu tiên phản đối.

Hắn ôm lấy cô, ấn chuông cửa, là Tiểu Văn ra mở cửa, mang theo ánh mắt rất không chào đón.

Giao tiểu thư lại cho tôi là được rồi.

Lệ Đình Tuyệt không đồng ý, sao hắn có thể để người phụ nữ của mình cho nam nhân khác bế được. Vì thế liền liếc Tiểu Văn một cái, "Không cần, để tôi ôm cô ấy lên lầu."

Hắn tránh qua người Tiểu văn, cứ thế đi vào. Trần Tả dẫn hắn lên lầu, "Angela vẫn đang đợi tiểu thư về."

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt ôm Mạc Thanh Yên vào phòng, Angela cuối cùng cũng ngừng khóc, tức giận nói: "Cháu muốn sờ meo meo."

Chương 89: Rất muốn ở lại

Lệ Đình Tuyệt vừa mới đem Mạc Thanh Yên đặt lên giường, hai tay Angela đã lao tới cởi quần áo của cô.

Lúc này mẹ Trần cùng dì Tiền đã đi ra ngoài.

Lệ Đình Tuyệt cứ như vậy trơ mắt đứng nhìn quần áo của cô bị đôi tay nhỏ bé kia cởi ra, lúc phát hiện cô có mặc nội y, cô bé cực kỳ mất mác, liền nâng lên đôi mắt to tròn ngân ngấn nước.

Chú ơi, chú có thể giúp cháu mở cái này ra được không?

Angela thường xuyên gặp ác mộng, ngủ không ngon giấc, chỉ có ngửi hương thơm quen thuộc của mẹ, ôm ngực mẹ cô bé mới dám đi ngủ.

Lệ Đình Tuyệt yết hầu căng thẳng, ánh mắt dừng trên chỗ quần áo kia. Cô nhóc này là cố ý thử thách hắn sao? Rõ ràng hắn đối với Mạc Thanh Yên là nửa điểm kiềm chế cũng không có, lại còn kêu hắn đến cởi quần áo của cô.

Lúc hắn còn đang do dự không biết làm thế nào, Angela đã "Oa" một tiếng khóc lên.

Muốn ôm ngực mẹ cơ.

Xem cô bé nếu không được sờ sẽ không chịu ngừng khóc, vì thế hắn nhanh tay làm động tác suỵt. Angela lắc lắc đầu, bĩu môi muốn khóc tiếp.

Chú cởi giúp cháu được không. Đừng khóc, khóc chút nữa sẽ đánh thức mẹ cháu dậy mất.

Khó trách cô để cho tiểu gia hỏa này sờ nơi đó, hóa ra tiểu nha đầu này khi khóc lên sẽ vang như vậy, thực sự là muốn mạng của hắn mà.

Hai mắt Angela đã không mở ra được nữa, thế nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ không nhắm lại. Lệ Đình Tuyệt hai mắt tối sầm lại, đây là không được sờ thì sẽ không chịu đi ngủ đúng không?

Bất quá, hắn quả thật cũng có chút mong đợi, hắn cũng nghiện nơi đó, cũng muốn sờ.

Hắn hơi khom người, lúc từng khớp xương rõ ràng của bàn tay chạm vào nơi đó, cả người liền trở nên không ổn.
Mà angela nằm bên cạnh mang theo âm thanh nức nở nói.

Cái này phải cởi từ phía sau mới được.

Lệ Đình Tuyệt nhẹ nhàng hôn lên môi cô, rồi nửa quỳ ở trên giường, tay theo vạt áo của cô tiến lên trên, chạm đến móc áo lót, sau đó cởi ra.

Mạc Thanh yên đột nhiên giật mình, nâng tay ôm lấy cổ Lệ Đình Tuyệt. Cô ôm thực sự rất nhanh, làm hắn bất ngờ không đề phòng, máu nóng trong người cứ thế sôi trào, hắn thầm mắng một câu.

Đáng chết.

Rõ ràng vừa rồi hắn đã cố hết sức ẩn nhẫn, nhưng nha đầu này lại đột nhiên ôm lấy hắn, bây giờ hắn có muôn bình tĩnh cũng không bình tĩnh nổi nữa.

Thở một hơi thật dài, đôi tay nhỏ bé của Angela đã ôm lên đó, hai mắt rốt cục cũng chịu nhắm lại, chìm vào giấc ngủ.

Mà tư thế này của hắn lại chật vật không chịu nổi, nếu có thể, hắn thật sự muốn ở lại đây.
Nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào của cô, cuối cùng kìm nén dục vọng, buông tha cho cho cô, đặt cô nằm lại trên giường, còn chu đáo đắp chăn cho cô. hắn đứng bên cửa sổ hồi lâu, để gió đêm làm bản thân mình bình tĩnh trở lại, mới rời đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mạc Thanh yên bị đau đầu buộc phải tỉnh dậy. Trợn mắt liền nhìn thấy con gái đang mở to mắt nhìn mình.

Mẹ, buổi sáng tốt lành!

Vừa nhìn liền biết hôm nay tâm trạng cô bé rất tốt, đã tự mình mặc xong quần áo rồi.

Cô ngồi dậy, nhìn đồng hồ, vừa mới 7 giờ. Thế nhưng khi nhìn thấy quần áo đã bị cởi ra, không khỏi nhìn về phía Angela, "Đây là con cởi quần áo của mẹ sao?"

Angela ngâm nga câu hát, "Cha nghe con nói, mẹ nghe con nói."

Sau đó quay ra chuẩn bị cặp sách, cười khach khách đi tới.

Không phải là con cởi, là chú làm, chú cũng như con thích sờ của mẹ.

Chỉ một câu nói, Mạc Thanh Yên nghe xong liền cực kì tức giận, "Con nói sao, là hắn cởi, hắn còn làm cái gì nữa?"

Lệ Đình Tuyệt kia là một lão sắc quỷ, dám trước mặt đứa nhỏ bày trò khi dễ cô, cô nhất định sẽ tìm cách, không thể tha cho hắn được.

Là mẹ chủ động ôm lấy người ta đó, mẹ có phải là thích chú rồi không, con cùng nhóm Cát Cát có phải là sẽ có bố không?

Mạc Thanh Yên ngây người choáng váng, tai sao trong lời nói của tiểu gia hỏa này trước sau lại không giống nhau đến vậy chứ. Tốt nhất là không nên nghe lời con bé nói nữa, cô vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo.

Không có khả năng, mẹ sao có thể thích hắn được chứ.

Chương 90: Bánh bao nhỏ dễ thương

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Angela nghe vậy liền ỉu xìu, cái miệng khẽ nhếch.

Kia, vậy con sẽ mau mau lớn lên để cưới mẹ.

Nhìn dáng vẻ vô cùng nghiêm túc của cô bé, Mạc Thanh Yên nở nụ cười, "Được, vậy con phải nhanh nhanh lớn lên, nhưng sau này không được sờ meo meo nữa, nếu không sẽ không lớn được đâu."

Bây giờ cô phải để con bé bỏ thói quen này thôi, nếu không lại xảy ra chuyện giống như hôm qua, cô thực sự sẽ tức chết mất. Cái đồ sắc quỷ Lệ Đình Tuyệt kia, dám lợi dụng lúc cô ngủ chiếm tiện nghi của cô, đồ không biết xấu hổ.

Lệ Đình Tuyệt đang ngồi ăn sáng, đột nhiên bị hắt xì một cái thật to, với tay lấy khăn tay xoa xoa mũi.

Rồi lạnh lùng nói: "Khẳng định là có người đang nói xấu."

Lệ Đình Tuyệt híp mắt liếc người bên cạnh một cái,"Cậu không về nhà, lại chạy đến chỗ của tôi làm gì?"

Người kia lạnh lùng bĩu môi, "Đồ keo kiệt, tôi không phải chỉ ở chỗ của cậu vài hôm thôi sao? Tôi chỉ là không muốn đến khách sạn thôi."

Lệ Đình Tuyệt không cần nghĩ cũng biết, người này khẳng định lại bị nữ nhân truy đuổi nên không dám về nhà.

Mạc Thanh Yên vừa mới buộc xong tóc cho Angela, thì điện thoại của cô liền vang lên. Cô chỉ chỉ vào bên trong, nói với Angela.

Con tự mình rửa mặt, đánh răng đi, mẹ đi nghe điện thoại đã nhé.

Angela là cô đích thân chăm sóc từ nhỏ đến lớn, mọi thứ đều là cô tự tay làm, còn hai cậu nhóc kia, lại hoàn toàn không cần cô phải lo lắng, có thể làm mọi thứ.

Băng Khối mặc bộ đồng phục, đeo cặp sách trên vai, đi vào trong phòng. Cậu bé nhìn Mạc Thanh Yên đang nghe điện thoại, hỏi cô." MM đâu rồi ạ?"

Đã sắp muộn học đến nơi rồi, mà Angela còn chưa có xuống, nên cậu nhóc chỉ có thể chạy lên lầu tìm cô bé.

Đại ca, em ở trong này.
Giọng nói của cô bé vang lên, Băng Khối liền bỏ túi xuống đi vào cùng cô bé.

Hai tay cầm khăn mặt, lau đôi mắt trước.

Angela vừa nói vừa lau mặt, thanh âm nhỏ nhẹ, cùng đôi bàn tay mũm mĩm thịt, thật sự là rất dễ thương. Trên khuôn mặt của Băng Khối xuất hiện một tia ấm áp. "MM, em dạo này tiến bộ hơn rồi đó."

Ít nhất khi ở trường học cô bé không chỉ biết mỗi chơi, mà còn có thể nhớ kỹ khuôn mặt của cô giáo, đây đã là không tệ rồi.

Băng Khối cùng Dương Quang có chỉ số IQ cao, so với bạn bè cùng tuổi thông minh hơn rất nhiều, trực tiếp nhảy lên lớp lớn. Còn Angela từ nhỏ sức khỏe đã yếu, so với bạn bè xung quanh còn bé hơn một chút, có phần ham chơi, cho nên vẫn đang học mẫu giáo.

Angela lau xong đem khăn mặt treo lên, sau đó đi lấy hương liệu xoa mặt, thế nhưng lại thấp quá, không với tới được, chỉ còn cách mở to đôi mắt nhỏ, nhìn Băng Khối cầu cứu.

Băng Khối vươn tay, lấy xuống giúp cô bé.

Angela đứng trước gương trang điểm, vừa xoa mặt vừa nói.

Cát Cát, hôm qua tiểu ngạo kiều nói em rất thơm, hôm nay em có thơm hay không?
Băng Khối khẽ gật đầu, "Nhanh lên một chút, sắp bị muộn rồi.

Hắn sủng nịnh xoa đầu của cô bé, hai cậu nhóc đều đặc biệt yêu thương cô em gái này. Có thể là lúc ở trong bụng mẹ lấy mất chất dinh dưỡng của cô bé, cảm thấy cô bé hơi thiệt thòi, nên bây giờ ra sức chăm sóc đền bù.

Angela và Băng Khối cùng nhau ra khỏi phòng tắm, đứng đợi Mạc Thanh Yên, cô treo điện thoại ở bên cạnh, quay ra nhìn hai đứa bé với vẻ mặt có lỗi.

Sorry, hôm nay mẹ có việc bận, không thể đưa mấy đứa đi học được, ngày mai mẹ nhất định sẽ đưa các con đến trường được không?

Angela có chút không vui, đổi mắt to tròn mở lớn, mà bên cạnh Băng Khối nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô nhóc.

MM, chúng ta mau đi thôi, em cũng đã lớn rồi, không thể mỗi ngày đều muốn dính bên cạnh mẹ, biết không? nếu không em chỉ có thể đi học lớp mẫu giáo thôi đó.

Angela khẽ đảo mắt, "Vậy có phải em sẽ sớm được lên lớp lớn học không? Em hiện tại đã lớn rồi.

Băng Khối gật gật đầu, cầm tay cô bé dời đi.

Mạc Thanh Yên nhìn hai đứa nhóc đang dắt tay nhau rời đi, bắt đầu thay quần áo. Cô bây giờ đi đến Mạc gia, ông nội nói muốn gặp cô, cô cũng đã lâu rồi cũng không cùng ông nội trò chuyện.

Cô ngồi lên chiếc xe đỏ lái tới Mạc gia, xe vừa mới dừng lại, Thích bá cùng Thích thẩm liền đi ra đón cô.

Đại tiểu thư, cô đã về rồi sao.

Hai người đều thực vui vẻ, Thích bá nói: "Lão thái gia đợi tiểu thư lâu rồi, cô mau đi vào thôi."

Lúc này Mạc Thanh Tuyết vừa vặn trở về, cô ta đi trắng đêm không về nhà, hiện tại đang rất mệt mỏi, nhìn thấy Mạc Thanh Yên thong thả đi vào trong nhà, liền hừ lạnh một tiếng.

Tiện nhân tới nơi này làm gì vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau