LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Lệ Đình Tuyệt, anh thật vô liêm sỉ

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Uông Lạc Lạc đỏ lên, nghĩ đến việc cùng Lệ Đình Tuyệt sinh con cái liền có chút xấu hổ, kỳ thực thì bọn họ đến bát tự còn chưa biết gì về nhau.

Bà nội đi nhanh lên. Anh trả lời một cách lạnh nhạt

Chỉ cần đem Mạc Thanh Yên cưới về nhà, vậy thì ba người kia sẽ không cần phải đi theo cô nữa, cho nên lão nhân người tự nhiên lại có hẳn ba đứa cháu đáng yêu. Lại qua một năm nữa anh sẽ cùng Mạc Thanh Yên sinh thêm 2 đứa nhỏ nữa, bà nội sẽ tuyệt đối vui vẻ mỗi ngày.

Nhìn đứa cháu trả lời dứt khoát như thế khiến cho lão nhân người cho rằng sẽ có chút hy vọng, ngay sau đó liền chớp mắt kéo tay Uông Lạc Lạc đấy cô đến đứng gần đứa cháu Lệ Đình Tuyệt của mình.

Tấm màn chắn vừa vặn hé ra trong nhà vệ sinh Mạc Thanh Yên nhìn thấy tất cả, ánh mắt cô lạnh nhạt nhìn đến cô gái bên cạnh hắn, trên người là một chiếc váy trắng, khuôn mặt nhỏ hồng phấn, cúi đầu cười nhẹ.

Vừa nhìn là biết ngay cô gái này thích hắn, chắc đây là cô gái nhỏ của hắn.

Cô lạnh lùng liếc anh một cái rồi lạnh nhạt đi về hướng nhà vệ sinh.

Lệ Đình Tuyệt híp mắt lại, ánh mắt của nữ nhân kia là đang có ý gì chứ?

Thì ra là cố tình.

Anh liền nói với bà nội: " Bà nội gọi món trước đi, cháu đi nhà vệ sinh một lát"

Sau đó đôi chân thon dài nhanh chóng bước về hướng nhà vệ sinh.

Mặc Thanh Yên vừa bước vào phòng vệ sinh bất ngờ nghe thấy hét bên ngoài sau đó liền im lặng, Cứ ngỡ rằng mọi người đã đi ra hết, cô đẩy cửa bước ra ngoài, ngoài ý muốn nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở trước bồn rửa tay với một dáng vẻ yêu nghiệt.

Mạc Thanh Yên nhíu mày, đi đến bồn rửa tay, người đàn ông đứng bên cạnh nhìn chằm chằm cô với ánh mắt vô cùng gian tà, cuối cùng cô không thể chịu nổi nữa liền nói

Vị tiên sinh này, đây là nhà vệ sinh dành cho nữ, sao ngài lại vào đây?Chạy đến nhà vệ sinh nữ nhìn chằm chằm vào cô, tên Lệ Đình Tuyệt này thật sự bị điên rồi

Lệ Đình Tuyệt cười gian xảo, bàn tay nhanh chóng chế trụ chiếc eo nhỏ của cô, lúc này cô đã thay đổi chiếc váy màu tím nhạt nhìn vô cảm thấy tràn đầy tiên khí.

Ngươi!!

Mạc Thanh Yên có chút luống cuống, tên này có lúc rất bá đạo, nghĩ đến chuyện xảy ra chiều nay ở nhà vệ sinh của bệnh viện, cô liền căng thẳng. Hắn ta thích ức hiếp người ta ở nhà vệ sinh như thế sao?

Lệ Đình Tuyệt cắn môi, ánh mắt thâm thúy nói: " Lúc nãy nhìn tôi như thế là có ý gì?"

Muốn đích thân nghe tiếng của cô, ngắm nhìn cô, bản thân không có cách nào không thể không chú ý đến cô, không giống như cô, tuyệt tình đến mức không thèm đếm xỉa đến hắn.

Dù sao thì hai người cũng đã từng tiếp xúc thân mật với nhau. Mặc dù chưa đi tới bước này, nhưng mà cũng phải có cảm giác chứ. Người trưởng thành nên dùng tư tưởng của người trưởng thành để đáp trả phần tình cảm này.

Không có, tôi không có nhìn anh.Cô tránh ánh mắt của anh, ra vẻ thoải mái nhất để trả lời.

Nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, trong lòng anh cảm thấy vô cùng sảng khoái, đối với anh việc bắt nạt tiểu nha đầu này là một chuyện rất thú vị. Nhìn cô ấy vì xấu hổ mà tai đỏ cả lên, thật sự rất là đáng yêu.

Cúi thấp đầu, thở nhè nhẹ bên tai khiến cho cô ngứa ngáy đến mức kéo căng cả cơ thể.

Thay đồ rồi sao?

Không ngờ rằng hắn sẽ hỏi câu này, Mạc Thanh Yên cảm thấy vô cùng xấu hổ liền giẫm lên chân của anh: " Lệ Đình Tuyệt, anh đừng có mà quá đáng".

Nhưng mà Lệ Đình Tuyết sau khi bị đau vẫn không nỡ buông tha cô, nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô, cười gian tà:" Chắc chắn đổi rồi, hơi buồn vì tôi quá hiểu cô".

Một cái tát vào mặt anh ta, Mạc Thanh Yên cuối cùng cũng trốn thoát khỏi sự giam cầm của anh ta, cô lùi vài bước:" Lệ Đình Tuyệt, anh thật là đê tiện".

Nhưng mà cái tát đó đối với anh rất sảng khoái, giống như việc bị cô đánh là một chuyện tốt.

Lần sau đừng có kìm nén, thân thể của cô so với cô còn thành thât hơn nhiều.

Mặc Thanh Yên bị làm cho tức chết, đá chân một cái, nhưng lại bị anh ta bắt lấy cổ chân, kéo cô nghiên hẳn về anh ta, cô rất lúng túng khi hai người dán vào nhau, cô tức giận giơ tay lên định tát một cái.

Lệ Đình Tuyệt chế trụ cô, nói với cô một câu.

Tôi thích màu đen.

Chương 82: Đỏ mặt

Mạc Thanh Yên cảm giác bản thân có lẽ phát điên rồi, mặc váy cùng hắn đánh nhau, thế nhưng bị hắn thấy được nội y phía dưới.

Lệ, Đình, Tuyệt, anh là cái đồ lưu manh, có thể đứng đắn một chút không?

Cô gầm nhẹ một tiếng, muốn thu chân lại, thế nhưng hắn lại không cho. Một bàn tay cứ thế chế trụ thắt lưng cô, đem cô áp vào trong ngực. Vậy mà hắn còn nở nụ cười âm hiểm, ở bên tai cô nói.

Được, tôi thực ra cũng có chuyện đứng đắn muốn nói với cô. Bà nội của tôi đang ở bên ngoài, tôi muốn cô cùng tôi đi ra gặp bà.

Đây là việc mà hắn muốn làm nhất lúc này, đem cô giới thiệu với người nhà của mình, cùng cô chính thức xác lập quan hệ.

Phi, bà nội của anh cùng tôi có quan hệ gì chứ? Buông ra.

Cô cuối cùng cũng không thể bình tĩnh được nữa, nam nhân này ngày càng yêu nghiệt, mỗi lần gặp đều bị hắn khi dễ. Thực sự là tức chết cô rồi, rất muốn ra sức đánh hắn một trận, thế nhưng cô lại đánh không lại hắn.

Vì vậy chỉ có thể tức giận ở trong lòng điên cuồng gào thét.

Lệ Đình Tuyệt bí hiểm nhìn cô, "Mạc Thanh Yên, không cần biết cô có nguyện ý hay không, tôi đã quyết định cô rồi."

Đúng lúc này cửa nhà vệ sinh bị mở ra, mấy cô gái đi vào, đều ngây người ra một lúc. Rõ ràng đây là nhà vệ sinh nữ mà? Như thế nào lại có nam nhân trong ở này?

Lệ Đình Tuyệt thấy có người vào liền buông lỏng chân cô ra, Mạc Thanh Yên sau khi đứng vững, liền chỉnh lại váy. Tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó xoay người rời đi. Bước chân nhẹ nhàng, tóc dài ngang hông, bóng dáng thập phần thanh lệ.

Mấy cô gái giật mình nhìn Lệ Đình Tuyệt, nam nhân này hẳn là có bệnh đi? Nhưng khi nhìn đến khuôn mặt của hắn, một đám đều là bộ dạng si mê.

Soái ca a~!

Lệ Đình Tuyệt nheo nheo mắt bước ra ngoài.Mạc Thanh Yên trở về phòng bao, trên mặt hồng nhạt chút không tự nhiên. Tư Đồ Thiên đang cùng ba đứa nhỏ giải thích chuyện tắc đường, thấy cô đi vào liền nghi hoặc hỏi.

Tiểu Ngũ, có phải là bị bệnh rồi không, mặt sao lại đỏ lên như vậy?

Tư Đồ Thiên đi công tác ở thành phố gần đây, liền thuận đường đi đến Lâm Thành xem mấy người. Ba đứa nhỏ thấy hắn đến rất vui vẻ, đặc biệt là Băng Khối và Dương Quang, hai cậu nhóc từ nhỏ đã thích chơi cùng Tư Đồ Thiên.

Hắn bởi vì một lần ra ngoài gặp tai nạn ngoài ý muốn, nhưng vẫn là một tuyển thủ đua xe. Hai tiểu tử này lại đặc biệt thích xe cộ, cho nên cùng hắn rất hợp.

Angela đang ngồi ăn điểm tâm, cái miệng nhỏ nhắn phình lên, ngẩng đầu nhìn mẹ.

Đúng vậy, thật hồng nha nhìn giống như đang thẹn thùng vậy.

Cô bé đang ăn nên nói chuyện không rõ ràng, lại càng phát ra vẻ đáng yêu.

Mạc Thanh Yên nhanh tay sờ lên mặt, vừa mới diễn ra chuyện như vậy, cô nếu không đỏ mặt mới là lạ, ngồi xuống. Uống một ngụm nước, áp xuống cỗ tức giận trong lòng.Không có gì, vừa rồi bị một người mắc bệnh thần kinh chọc phải, đường đường là một nam nhân, lại chạy vào nhà vệ sinh nữ, liền cùng hắn đánh một trận.

Ba nam nhân một lớn hai nhỏ nghe xong liền quay đầu nhìn cô, "Ngươi đánh nhau?"

Trăm miệng một lời đem câu hỏi nói ra, mang theo ý trách cứ.

Mạc Thanh Yên uống ngụm nước mà suýt nữa phun ra, ánh mắt của bọn họ đây là có ý gì?

Ngu ngốc, mẹ cùng một tên thần kinh đánh nhau, vậy mẹ cùng hắn đâu có khác gì?

Dương Quang tà khí cười, đem lời trong lòng nói thẳng ra. Băng Khối trừng mắt nhìn hắn, hắn lại bĩu môi, một bộ dáng sorry.

Mạc Thanh yên "Rầm" đem nước nuốt xuống. Cúi đầu không muốn đối diện cùng bọn họ, có chỉ số thông minh cao thật tốt. Nhưng đừng vì vậy mà coi thường người khác chứ, mấy đứa còn không phải do lão nương sinh ra.

Có ghét bỏ cũng không trốn thoát sự thật này nha.

Mà Tư Đồ Thiên lại nở nụ cười, "Ha ha, Tiểu Ngũ, em vẫn là bộ dạng đáng yêu này. Đến cho Tam ca ôm một cái nào, lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau."

Vì thế hai người liền đứng dây, cho nhau cái ôm thật chặt. Mạc Thanh Yên cọ cọ trong ngực hắn, "Tam ca, nếu ca có thể ở đây mỗi ngày thì thật tốt, hai cái tiểu tử kia cũng không dám khi dễ em."

Băng Khối cùng Dương Quang đầu đầy hắc tuyến, ai dám khi dễ cô, thương cô, yêu cô, bọn họ còn chưa kịp nữa là?

Một màn này vừa vặn bị Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy, gương mặt hắn liền tối sầm, có một loại cảm giác mưa gió bão bùng sắp đến.

Chương 83: Tình địch

Lúc hắn trở lại phòng bao cũng là lúc đồ ăn đã được mang lên. Lão thái thái đang cùng Uông Lạc Lạc tán gẫu đến vui vẻ, nhìn thấy hắn tiến vào. Cả hai đều dừng lại, lão thái thái gọi hắn.

Tuyệt, đến ngồi cạnh Lạc Lạc này.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Uông Lạc Lạc đỏ lên, vì sao cô chỉ vừa nhìn thấy nam nhân này thì tim liền đập nhanh hơn. Tất cả sự tự tin như biến mất, không khỏi nhéo vào lòng bàn tay mấy cái, khiến cho bản thân trấn định hơn một chút.

Khuôn mặt Lệ Đình Tuyệt lạnh băng, ngồi vào vị trí bên cạnh lão thái thái, vị trí này của hắn vừa vặn có thể nhìn đến gian phòng cách vách. Đúng là chỗ của mấy người Mạc Thanh Yên, cô đang cùng nam nhân kia cười nói đến vui vẻ.

Trên gương mặt nụ cười chưa từng biến mất. Hơn nữa nam nhân kia còn luôn tay gắp đồ ăn cho cô.

Sắc mặt hắn càng lúc càng tối sầm lại, làm cho Uông Lạc Lạc bên cạnh càng thêm mất bình tĩnh. Bởi vì bộ dạng băng lãnh của nam nhân này xác thực rất dọa người, cô có chút khẩn trương, lại suy nghĩ có phải bản thân đã làm sai gì rồi không.

Lệ lão thái thái gắp đồ ăn cho hắn, "Tuyệt nhi, con đang nhìn đi đâu vậy?"

Lúc này Lệ Đình Tuyệt mới rút tầm mắt về, vì mấy người Mạc Thanh Yên đã ăn xong và chuẩn bị rời đi. Mà hắn lại một miếng cũng chưa ăn, vẻ mặt càng phát ra khí lạnh.

Lệ thái thái nhìn thấy hắn như vậy, biết tiểu tử này tính tình cổ quái, bộ dáng này chính là thể hiện hắn đang không vui. Chỉ có thể không ngừng gắp đồ ăn cho Uông Lạc Lạc, an ủi cô.

Đừng quan tâm đến nó, nó có thể trong lòng đang suy nghĩ đến công việc, chúng ta lo ăn của chúng ta thôi.

Tư Đồ Thiên ôm lấy Angela, sau đó nhẹ nắm tay của Mạc Thanh Yên. Cùng vú Trương nói: "Như này trông có giống người một nhà không?"

Sau đó tất cả mọi người nở nụ cười, " Tam thiếu gia, ngài cũng mau chóng kết hôn đi. Lão tiên sinh khẳng định sẽ thực vui vẻ."

Trần Tả nói xong, dắt tay của Dương Quang cùng Băng Khối, sợ bọn nhỏ đi lạc.Mạc Thanh Yên nghiêng đầu …, một bộ dáng như một chú chim nhỏ nép vào người, sau đó còn nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.

Tam ca, huynh cùng cô ấy thế nào rồi?

Nhắc tới cô ấy, nụ cười của Tư Đồ Thiên nhạt đi vài phần, "Chúng ta không nhắc tới cái này nữa, hai ngày này Tam ca có thể thoải mái chơi cùng các ngươi."

Sau đó lòng bàn tay to lớn liền bao phủ khuôn mặt của cô, không cho cô tiếp tục nhắc đến nữ nhân kia.

Lệ Đình Tuyệt nắm chặt chén rượu trong tay, thiếu chút nữa đem cái chén bóp nát, Mạc Thanh Yên thế nhưng còn có một mặt như vậy. Ngoan ngoãn nghe lời, lúc ở cùng hắn cũng chưa từng xuất hiện.

Vì thế liền đứng lên, đi ra ngoài.

Tuyệt nhi, con đi đâu vậy?
Lệ ca ca, huynh còn chưa ăn gì mà.

Lệ lão thái thái nóng nảy, mà Uông Lạc Lạc cũng vội vã mở miệng, một chút cũng không muốn hắn rời đi. Cô rất thích nhìn trộm hắn, nhưng càng thích được ngồi bên cạnh hắn hơn.

Bà nội, cháu có việc gấp phải rời đi trước, lát nữa để tài xế đưa hai người trở về.

Sau đó liền nhanh chân rời đi, làm cho hai nữ nhân một già một trẻ đều có chút mất mát.

Lão thái thái cầm tay Uông Lạc Lạc, "Tính tình nó là như thế, từ nhỏ đã có chủ kiến của riêng mình, cho nên giờ trưởng thành rồi cũng không nghe ta nói. Nhưng loại tính cách này của nam nhân cũng là bình thường, Lạc Lạc, cháu phải cố lên, ta còn chờ để ôm chắt trai đấy."

Uông Lạc Lạc gật đầu, "Bà nội, cháu đã biết, anh ấy là kiểu cao lãnh nam thần, cháu thực sự thích, cháu sẽ cố gắng."

Cô cũng không có rụt rè gì, một nam nhân tuyệt vời như vậy, cô không nghĩ sẽ bỏ qua. Tuy rằng cô là tam tiểu thư của Uông gia, cũng rất cao ngạo. Đối với nam nhân căn bảo là coi thường, tuy nhiên gặp được Lệ Đình Tuyêt, cô rốt cuộc không kiêu ngạo nổi.

Lệ Đình Tuyệt dừng xe trước cửa nhà Mạc Thanh Yên, nhìn thấy bên trong có ánh đèn, con ngươi mờ khói híp lại. Tay trái đặt lên cửa sổ xe, tay phải cầm di động nhắn tin cho cô.

Ra ngoài đi, chúng ta cần phải nói chuyện.

Ngữ khí lạnh lẽo, điện thoại của Mạc Thanh Yên rung vài cái, Từ Đồ Thiên cầm lấy nhìn thấy nhìn thoáng qua.

Là đàn ông......

Ánh mắt thâm trầm, Đại ca ca có tình địch, có cần đem việc này nói cho huynh ấy không?

Chương 84: Bình dấm chua

Lúc hắn đang thất thần, Mạc Thanh Yên liền đi đến, thấy điện thoại của cô trong tay hắn thì hỏi.

Em có điện thoại à?

Tư Đồ Thiên cầm lấy tay cô, "Có nam nhân nhắn tin cho em, em có bạn trai rồi à?"

Hắn thử dò hỏi, ánh mắt dừng trên gương mặt nhỏ nhắn của cô. Quan sát phản ứng của cô, tiểu nha đầu này ngày đó đến sinh môn, tất cả mọi người đều thích cô. Đặc biệt là đại ca, đối với cô là thật lòng.

Năm năm này tấm lòng của đại ca đối với cô mọi người đều biết, mà nha đầu này lại cái gì cũng không rõ.

Nếu cô thực sự có bạn trai, đáng thương nhất vẫn là đại ca.

Mạc Thanh Yên nhìn thoáng qua tin nhắn, thấy câu nói kia, như thế nào lại cảm thấy người gửi đang rất không vui?

Khuôn mặt cô hơi đổi màu, có phần lúng túng khó hiểu, Tất cả đều rơi vào trong mắt Tư Đồ Thiên, khóe miệng hơi cong lên.

Thực sự là bạn trai sao?

Mạc Thanh Yên lúc này mới nâng mắt, ánh mắt vụt qua tia sáng không rõ, sau đó bật cười khúc khích.

Tam ca, hắn chỉ là một người mà em quen thôi, thực sự không phải là bạn trai.

Mạc Thanh Yên nói xong liền ngồi xuống, đưa cho hắn một ly rượu, "Chúng ta thật lâu chưa ngồi cùng nhau, đến đây uống một ly."

Tư Đồ Thiên cầm lấy ly rượu cùng cô chạm cốc, sau đó cả hai người cùng uống cạn. Trò chuyện đến cuộc sống gần đây, nói nhiều nhất vẫn là về ba đứa nhỏ. Đúng lúc này, vú Trương đến gõ cửa.

Ngũ tiểu thư......

Mạc thanh Yên đem chiếc gối trong lòng đưa cho hắn, "Em đi mở cửa."Khuôn mặt đỏ hồng, rượu cũng đã uống không ít, có phần không thanh tỉnh. Cô ra mở cửa, "Vú Trương, như thế nào còn chưa có ngủ?"

Vú Trương hai tay nắm vạt áo, vốn dĩ việc này bà cũng không nên can thiệp. Thế nhưng Lệ tiên sinh đối với Ngũ tiểu thư rất tốt, ngay cả đối với người làm như bọn họ cũng không coi thường. Lúc nào cũng dặn bọn họ, phải chăm sóc tốt cho Mạc Thanh Yên.

Vì thế hắn liền gọi điện cho bà, bảo bà nói với Mạc Thanh Yên rằng, hắn ở dưới lầu đợi cô. Nếu cô không ra gặp hắn, hắn sẽ đợi cô cả đêm.

Ngũ tiểu thư, Lệ tiên sinh đang ở dưới lầu, nếu cô không ra ngài ấy cũng sẽ không về.

Mạc Thanh Yên nở nụ cười,"Hắn thật sự đang ở dưới đó sao?"

Đầu vai cô chợt nóng lên, Tư Đồ Thiên nắm vai cô, "Ai đang đợi tiểu Ngũ?

Vú Trương xấu hổ cười, không nghĩ tới Tam thiếu gia lại ở trong này, vì thế lại nhìn Mạc Thanh Yên.

Lại không thể không cùng hắn nói, "Lệ tiên sinh đang đợi tiểu thư."Tư Đồ Thiên đảo mắt về phía cô, ánh mắt hiện lên ý cười.

Tam ca cùng em đi xuống.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên vẫn mang theo ý cười, đôi môi hồng hơi mím lại.

Tam ca, tình tình hắn ta không tốt lắm, Vẫn là để em tự đi xuống đi.

Cái tên kia,suốt ngày khi dễ cô. Nếu như để Tam ca biết được, còn không cùng hắn đánh nhau một trận. Cô đi ra ngoài cửa, mà Tư Đồ Thiên thì nhìn theo hướng cô rời đi. Quyết định đi xuống nhìn xem, tiểu tử kia rốt cuộc là ai?

Vì thế mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của vú Trương, đi theo cô xuống lầu. Nhìn thấy chiếc Maybach ngoài cửa, Mạc Thanh Yên đi đến gõ nhẹ vào cửa sổ xe. Cửa kính xe mở xuống hoàn toàn, hiện ra toàn bộ gương mặt yêu nghiệt của Lệ Đình Tuyệt.

Tìm tôi có việc gì? Cô nháy mắt mấy cái rồi hỏi.

Nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng của cô, giọng nói có chút khàn, ánh mắt mơ màng, hương rượu thoảng qua trong không gian.

Cô uống rượu, hơn nữa còn uống không ít.

Ánh mắt tối đi một chút, vừa muốn mở miệng nói chuyện, liền nhìn thấy Tư Đồ Thiên đến bên cạnh cô, sau đó đưa mắt sang nhìn hắn.

Tôi muốn nhìn xem là tiểu tử nào buổi tối còn không sợ chết đến tìm em?

Thời điểm ánh mắt hai nam nhân chạm nhau, liền như phát ra tia lửa điện.

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt âm trầm dọa người, cô thế nhưng lưu lại hắn ở nhà mình qua đêm. Hơn thế nữa hai người còn cùng nhau uống rượu, chẳng lẽ vừa rồi hai người ở trong phòng cùng nhau. Sau khi uống rượu còn muốn làm gì nữa? Hai tay hắn chậm rãi nắm lại thật chặt.

Chương 85: Công khai thể hiện chủ quyền

Mạc Thanh Yên Lại nở nụ cười, "Anh muốn nói chuyện gì thế? Mau nói...... Đi."

Nụ cười vẫn tươi rói bên môi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng đặc biệt khiến người yêu thương, cô lúc uống rượu không giống với những người khác hết khóc lại nháo. Cô chỉ là đứng ở đó không ngừng cười, dáng vẻ đặc biệt vui vẻ.

Cô như vậy vào trong mắt Lệ Đình Tuyệt lại càng chói mắt, ánh mắt càng toát ra vẻ thâm trầm, dáng vẻ tức giận đến người ngoài cũng có thể thấy rõ.

Tư Đồ Thiên lại không chút khách khí, "Tiểu tử cậu muốn nói gì vậy?"

Cửa xe bị hắn đẩy ra, dáng người thon dài của Lệ Đình Tuyệt xuất hiện trước mặt hai người. Mạc Thanh Yên lúc này đang mặc quần áo ở nhà, còn có vài cục bông nhỏ gắn trên đó, cùng hai người đàn ông cao lớn như bọn họ đứng cùng một chỗ, trông bé đi rất nhiều.

Hắn một phen liền kéo Mạc Thanh Yên đến bên cạnh mình, "Tôi chỉ muốn nói chuyện với một mình cô ấy thôi."

Sau đó đem cô vào trong xe, Tư Đồ Thiên liền kéo hắn lại, hai người cứ như vậy mà đánh tới. Mạc Thanh Yên thấy tình hình không ổn, bước xuống xe. Ngăn ở giữa hai người, "Tam...... Ca, em đã nói rồi, không muốn...... Hai ngươi đánh nhau."

Cô chu chu đôi môi đỏ mọng, cũng chắn trước người Lệ Đình Tuyệt, dáng vẻ này rõ ràng là muốn giúp hắn.

Tư Đồ Thiên nhíu nhíu mày, nha đầu này thế nhưng lại đối đầu với hắn. Đây tuyệt đối không phải là việc mà cô có thể làm ra, năm năm này, cô cùng bọn họ đã ở cùng một chỗ.

Thậm chí nói cô có thể dùng mạng của mình đổi mạng của hắn cũng không phải quá lời, thế nhưng không nghĩ tới vì nam nhân này, cô thế nhưng bảo vệ ở trước hắn ta, đây là sợ hắn đánh hắn ta bị thương sao?

Vì vậy không khỏi nâng mắt đánh giá kĩ Lệ Đình Tuyệt một lần nữa, dáng vẻ cao lớn suất khí,trên mặt có thêm một phần tà mị, càng khiến người xung quanh kinh diễm. Loại nam nhân như vậy, thực sự rất thu hút nữ nhân, cũng khó trách tại sao tiểu Ngũ lại để ý hắn như vậy.

Xem tình hình như này, có vẻ như Đại ca gặp phải cường địch rồi.
Tam......Ca, không được đánh nhau.

Nói xong lại xoay người lại, Lệ Đình Tuyệt nhanh tay giữ chặt thắt lưng cô, "Anh cũng..... Không được phép đánh nhau."

Nhìn thấy cô đứng chắn trước mặt mình, Lệ Đình Tuyệt trên mặt tràn đầy ý cười, hơn nữa cô gọi nam nhân này là Tam ca. Vậy đây không phải là bạn trai cô, vì thế liền nhanh tay, ôm cô vào lòng.

Sau đó liền vươn tay ra, "Tôi là Lệ Đình Tuyệt, là bạn trai của tiểu Yên, chào anh!"

Hắn trực tiếp đem Mạc Thanh Yên thành bạn gái mình, còn ôm vào trong ngực. Đây rõ ràng là muốn công khai chủ quyền, muốn cho Tư Đồ Thiên hiểu được, nữ nhân này là của hắn, không được phép động vào.

Mà Tư Đồ Thiên cũng không phải là kẻ ngốc, mọi hành động, ý tứ của Lệ Đình Tuyệt hắn đều xem ở trong mắt, sau đó nghiêng người, cùng Lệ Đình Tuyệt bắt tay.

Tôi là Tam ca của Tiểu Yên, tuy rằng chỉ là huynh muội bái sư, nhưng thân như huynh muội ruột. Mạc Thanh Yên rời khỏi ôm ấp của hắn, nhìn đến hai người đàn ông đang bắt tay nhau, vỗ vỗ tay bọn họ.

Cái này..... Như vậy mới đúng, không thể..... Lại tiếp tục đánh nhau.

Sau khi buông tay, hai khuôn mặt tức khắc liền lạnh xuống. Tư Đồ Thiên nói trước: "Muốn cưới Tiểu Ngũ nhà tôi về, bọn tôi cũng có những quy củ và yêu cầu. Đêm hôm nay cậu lấy tư cách là bạn trai của Tiểu ngũ, có dám đấu một trận với tôi không?

Hắn trước sẽ giúp Đại ca kiểm tra xem nam nhân này có năng lực hay không. Nếu chỉ là một chiếc gối thêu hoa không có tài cán gì, Đại ca cũng không cần đến chào hỏi.

Lão gia tử chắc chắn sẽ không đồng ý cho nam nhân này với Tiểu Ngũ ở cùng một chỗ, nhưng nếu hắn có chút năng lực, còn có khả năng vượt qua khảo nghiệm của lão gia tử, vậy hắn sẽ nói cho Đại ca biết trước một tiếng.

Mạc Thanh Yên lắc lắc đầu, "Quy......củ? Tam ca, đây là cái gì thế?"

Biểu tình nghi hoặc của cô nhìn cực kỳ đáng yêu, Lệ Đình Tuyệt phát hiện, nha đầu này uống rượu vào là hệt như đứa trẻ. Càng nhìn càng thấy giống Angela, vì vậy liền nâng tay xoa đầu cô.

Em trước ngoan ngoãn về nhà ngủ, tôi cùng Tam ca em có chút việc cần nói chuyện.

Mạc Thanh Yên lắc đầu, "Anh không phải muốn tìm..... Tôi nói chuyện sao? Không được, tôi phải đi với anh."

Đôi mắt to của cô phát ra ánh sáng, giống như ánh sáng lóa mắt của một bầu trời đầy sao.

Hắn không nhẫn tâm cự tuyệt cô, vì thế khẽ gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau