LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Ghen tị

Lệ Đình Tuyệt híp mắt lại, "Dựa vào, không phải là không muốn vào Lệ thị sao, giờ như thế nào lại muốn khiến tôi bị thương?"

Tôi nói thật, dù sao cũng chỉ là lấy của cô bé kia một chút máu, làm một cái xét nghiệm đối với cô bé cũng không phải là thừa.

Sau đó liền nghe thấy âm thanh kêu rên của nam nhân, Lệ Đình Tuyệt đấm cho hắn một quyền thật mạnh, Ngôn Ngọc thở hắt ra một hơi, lui về sau vài bước. Hắn nâng tay lên lau vết máu bên khóe miệng, không nghĩ tới người này thật sự tức giận.

Tuyệt, kích động như vậy, câu đây là sợ rồi sao?

Lệ Đình Tuyệt sợ hắn khiến Mạc Thanh Yên thức giấc, vì vậy liền đem cậu ta vào nhà vệ sinh. Đem hắn áp lên bức tường lạnh băng, sau đó liền tung một cước tới. Chân hắn treo trên không trung chỉ cách bụng cậu ta mấy li.

Hắn cảnh cáo nói: "Vui đùa kiểu vậy, tôi không thích, đặc biệt là ở trước mặt cô ấy."

Nha đầu kia vồn đối với hắn không có ấn tượng tốt, tiểu tử này lại muốn hành động giống vừa nãy, có thể cô ấy sẽ không để ý đến hắn nữa.

Ngôn Ngọc nở nụ cười, biết tiểu tử này lần này là thật lòng, chưa bao giờ thấy hắn đối với một nữ nhân để ý như vậy. Vì vậy liền ôm lấy chân hắn, bắt đầu đánh trả.

Mạc Thanh yên tỉnh lại. muốn đi vệ sinh, không nghĩ đến mở cửa, liền thấy hai nam nhân ôm nhau, kinh hãi không thôi.

Xấu hổ quay người muốn đi. Lại bị một bàn tay to giữ lại, "Muốn đi vệ sinh sao?"

Là âm thanh tà khí của Lệ Đình Tuyệt.

Xin lỗi, hai người các người cứ tiếp tục.

Cô lập tức đi ra ngoài, đôi mắt Lệ Đình Tuyệt hơi híp lại, hắn biết nha đầu kia hiểu lầm. Vì vậy liền nghiêm mặt gầm nhẹ một tiếng, "Ngôn Ngọc, đi ra ngoài."Ngôn Ngọc nhìn hai người liền biết chính mình gặp rắc rối, vì thế chạy nhanh ra ngoài.

Mạc Thanh Yên muốn ra ngoài, nhưng hắn lại không cho, liền trừng hắn một cái.

Buông tay,

Lệ Đình Tuyệt nháy mắt liền biết không tốt, tiểu tính tình của nha đầu này thật đúng là nói đến liền đến. Bèn một phen kéo cô qua, tay còn lại giữ chặt thắt lưng mảnh khảnh của cô.

Đôi mắt to của cô mở lớn, cứ như vậy mắt đối mắt nhìn nhau.

Mạc Thanh yên, vừa rồi là tôi cùng hắn đánh nhau, cô đừng hiểu lầm.

Mạc Thanh Yên cười lạnh một tiếng, "A, tôi mặc kệ hai người đang làm gì? Này lf chuyện của hai người, không cần cùng tôi giải thích. Thỉnh anh buông tôi ra, tôi muốn đi xem Angela."
Ngữ khí cô nói chuyện mang theo nồng đậm vị chua. Thẳng đến khi nói xong, cô mới thấy hối hận, thật muốn cắn đứt lưỡi mình. Nói nhiều như vậy làm gì? Bắt hắn buông tay là được rồi.

Vì vậy liền không dám nhìn hắn, nghĩ muốn che dấu tâm tình lúc này.

Thế nhưng mỗ nam nhân mười phần tà khí này như thế nào sẽ bỏ qua biểu tình khi nãy của cô, toàn bộ đều thu hết dưới đáy mắt. Hơn nữa câu nói kia chua như vậy, hóa ra nữ nhân đều thích ăn giấm.

Hắn xấu xa cười, cúi đầu, cách khuôn mặt cô rất gần. Mạc Thanh Yên chịu không nổi đôi mắt của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt liền đỏ bừng. Hai tay đẩy đẩy hắn "Tránh ra, đừng đứng gần tôi như vậy."

Tiểu Yên, cô ghen đúng không?

Nói xong hắn liền cúi đầu chế trụ cái miệng nhỏ nhắn của cô, Mạc Thanh Yên ngẩn người, đẩy hắn. Thế nhưng kĩ thuật hôn của người nào đó quá tốt, làm cô chống đỡ không được.

Đại não trở nên trống rỗng, loại cảm giác này, thực vô lực.

Mà Lệ Đình Tuyệt lại thực thích bộ dáng không có chút kinh nghiệm của cô, chỉ có thể mặc hắn tùy tiện.

Vốn dĩ nữ nhân đã hoàn toàn mất đi lý trí, đột nhiên thanh tịnh, chế trụ tay hắn.

Ngô, ngươi......

Còn chưa nói hết câu, lời nói đã bị nuốt vào trong bụng. Cô bị đè ở trên tường, nụ hôn càng lúc càng cuồng dã. Cô liên tục nức nở, chính là đã bị hắn dẫn dắt đến không thể tự thoát ra được nữa.

Cánh tay dần dần buông lỏng, sau đó hướng lên trên, ôm lấy cổ hắn, chìm đắm trong nụ hôn của hắn. Cả người như bị chìm trong nước, mềm nhũn ngã vào lồng ngực hắn.

Chương 77: Mẫn cảm

Lệ Đình Tuyệt thích cô ngoan ngoãn như vậy, khoé môi không khỏi kéo lên một vòng cung hoàn hảo.

Hôn càng lúc càng sâu, bàn tay to cũng theo đó mà tiến vào trong quần áo của cô.

Cả hai đều không thoải mái, đều muốn tìm chỗ giải toả. Áo sơ mi của hắn bị bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt lấy rồi lại nới lỏng ra, làm xuất hiện vô số vết nhăn. Mà quần áo của cô bị hắn kéo xuống đến đầu vai, để lộ xương quai xanh gợi cảm.

Nụ hôn của hắn rơi xuống, để lại dấu ấn màu đỏ.

Một âm thanh non nớt vang lên.

Mạc Thanh Yên, đi ra, chúng ta cần nói chuyện.

Nghe được là âm thanh của Băng Khối, cô đột nhiên hoàn hồn, nhìn đến bộ dáng hai người lúc này, mặt đỏ bừng lên. Này yêu nghiệt, giống như bị mê hoặc, nàng thế nhưng….. Thế nhưng động tình.

Mà Lệ Đình Tuyệt nhìn đến động tác của nàng, nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú, dùng đầu ngón tay giữ lấy cằm cô.

Thật đúng là nhạy cảm, thế nhưng còn có cảm giác như vậy. Tôi ra ngoài trước, cô chậm rãi sửa sang lại đi.

Không đợi Mạc Thanh Yên lên tiếng, hắn liền lui từng bước, như vậy rõ ràng. Hắn thật muốn như vậy đi ra ngoài, Mạc Thanh Yên sợ hãi tới mức ôm chầm lấy hắn.

Như thế nào, luyến tiếc ta, vậy chúng ta tiếp tục.

Hắn tà khí mở miệng, khi nói chuyện càng giữ cứng cô lại trên tường, bộ dáng như muốn tiếp tục.

A, không phải, ta không cần. Bất quá ngươi nhìn xem mình đang ở đâu, như vậy đi ra ngoài, bọn nhỏ sẽ trông thấy.
Hắn cũng không thể đánh giá thấp hai anh chàng nhỏ bé Băng Khối cùng Dương Quang, khẳng định liếc mắt một cái là có thể nhìn đến. Lệ Đình Tuyệt cúi đầu nhìn thoáng qua, hắn nghĩ quần áo có thể che chắn được.

Hắn kéo tay cô, cười xấu xa.

Thích hắn ta?

Trong mắt hắn chứa toàn là ánh lửa, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Thanh Yên ngày càng đỏ. Mà cô không dám nhìn thẳng vào hắn, người đàn ông này dường như có khả năng mê hoặc lòng người.

Cô tự mình an ủi, " Bình tĩnh, bình tĩnh, đừng sợ hắn."

Vì thế cười lạnh,"ha"

Nói xong cô vội vã trở lại, cuối cùng không có khô nóng như vậy.

Mà Lệ Đình Tuyệt thật sự bị người phụ nữ này làm cho nổi điên, tức giận tiến lên từng bước, nói vào tai cô.Lần sau sẽ cho cô chút kiến thức, tôi đây không phải một cây tăm, đến lúc đó đừng khóc.

Nói xong hắn sửa sang lại quần áo rối dẫn đầu đi ra ngoài, Mạc Thanh Yên có chút choáng váng vì những lời nói của hắn ta. Người đàn ông này miệng lưỡi thật sự xấu xa, hơn nữa bọn họ khi nào có một thoả thuận như vậy.

Vừa nãy không phải là hắn quá xấu, cô mới không kiềm lòng được thôi.

Hừ!

Cô oán thầm, nhìn vào gương sửa sang lại quần áo. Quần áo bị hắn kéo thấp như vậy làm lộ ra vết đỏ rất rõ ràng, không khỏi mắng một câu.

Yêu nghiệt.

Sau khi hôn hắn cũng không buông cô ra, vì vậy cô chỉ có thể đưa tóc về phía trước, như vậy mới có thể che đi. Sau đó đi ra ngoài. Vừa đi ra ngoài, cô vô tình nghe được Băng Khối cùng Lệ Đình Tuyệt nói chuyện.

Tiểu di của bọn cháu phải kết hôn rồi

Lệ Đình Tuyệt hai chân bắt chéo nghiêm túc ngồi trên sofa, vì che giấu, máy tính được đặt trên chân. Nghe được lời nói của Băng Khối, hắn cười như không cười.

Cô ấy không nói với ta,bất quá, cho dù kết hôn, cũng có thể rời đi. Huống chi cô ấy chính là chuẩn bị kết hôn.

Hai mắt Băng Khối hơi tối sầm lại, nhìn đến mẹ mình đi ra, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy dấu hôn trên cổ cô. Biết cô bị người đàn ông này lợi dụng, biết mẹ mình có điểm khờ khạo, chỉ có thể giúp cô.

Cậu nhóc kéo tay Mặc Thanh Yên, "Nhẫn cầu hôn, thấy được không? Về sau tránh xa mẹ cháu ra một chút, bằng không chúng ta liền kiện người tội quấy rầy."

Chương 78: Bánh bao nhỏ thông minh

Mạc Thanh Yên không nghĩ rằng con trai mình sẽ nói đến chiếc nhẫn này, cô nhanh chóng rút tay lại, nhưng người đàn ông trông có vẻ khí thế muốn bức người kia lại nở nụ cười.

Ta đương nhiên là biết, bởi vì nó là do ta tặng.

Cả hai đứa nhỏ đều quay đầu lại, nhìn về phía Mạc Thanh Yên. Dương Quang nhíu nhíu mi, "Mẹ không phải nói là bị lừa sao, sau đó phải bất đắc dĩ mà phải mua nó sao?"

Khuôn mặt thanh tú của Mạc Thanh Yên nhăn lại, trong đầu cô muốn mang Lệ Đình Tuyệt ra mắng chửi hàng ngàn lần.

Yêu nghiệt, biến thái, oan gia, đồ nhỏ nhen ….

Nói, rốt cuộc sao lại thế này chứ?

Băng Khối khoanh hai tay trước ngực, bày ra bộ dạng xem xét.

Mạc Thanh Yên liếc mắt nhìn Lệ Đình Tuyệt, tên kia đang cực kỳ đắc ý. Nhìn bộ dáng cười như không cười, cô nghĩ hắn thực là cái đồ nhiều chuyện, có thể hay không để cho cô có chút mặt mũi trước mặt con trai chứ.

Thật ra chiếc nhẫn kia là mẹ cùng chú đi mua, mẹ đã trả cho chú tiền rồi.

Nghĩ đến bản thân đã đưa cho hắn hai trăm vạn chắc là cũng đủ rồi, đó là tất cả số tiền tiết kiệm nhiều năm của cô, dành để nuôi dưỡng bọn trẻ. Cô không muốn nợ ân tình người khác nên đã luôn tìm đủ mọi cách để chăm sóc cho tất cả ba đứa nhỏ.

Bất chợt cô được ôm vào một vòng tay ấm áp và rắn chắc, sau lưng vang lên âm thanh trầm thấp vô cùng mị hoặc.

Chú đã cầu hôn mẹ cháu, hơn nữa cô ấy cũng đã nhận nhẫn của chú rồi, hai đứa cũng không nên làm khó mẹ nữa. Muốn mắng, muốn đánh thì đều trách chú.

Hắn nhíu nhíu mi tâm, khi tức giận trông như lão đại, bảo vệ người phụ nữ yêu dấu của mình.

Không đúng, tôi đã đưa tiền cho anh rồi, nó là của tôi mua.Mạc Thanh Yên nghe hắn nói mà cô tức giận trừng mắt với hắn.

Lệ Đình Tuyệt đem thẻ ngân hàng đặt vào tay của cô," Cô muốn mua nó cũng được nhưng mà tôi đã bỏ ra một triệu để mua nó.Vậy Mạc tiểu thư dùng tiền mặt hay là thẻ?"

Một triệu? Một triệu ư?

Trong đầu Mạc Thanh Yên chỉ có hai từ này, sau đó nhìn vào tay đeo nhẫn của mình mà nghĩ biết vậy đã chẳng làm.

Cô gục đầu xuống nói " Liệu rằng có thể trả theo kì không?"

Băng Khối nhìn người mẹ ngốc nghếch của mình bị người đàn ông này lừa gạt, vì thế cậu nhóc hướng cô nhìn vào chiếc nhẫn trên tay, nghĩ đến cây bút kim cương trong túi. Cậu bé cười lạnh, gọi Mạc Thanh Yên một tiếng.

Mẹ mau lại đây.

Mạc Thanh Yên liền đi tới chỗ cậu nhóc, cậu bé kéo ngón tay đeo nhẫn của cô, cầm lấy đầu bút kim cương trượt lên trên chiếc nhẫn. Khoá trên chiếc nhẫn liền được mở ra, Băng Khối cầm ở trong tay.Xoay người cậu nhóc tiêu sái bước đến trước mặt Lệ Đình Tuyệt, bàn tay nhỏ bé vươn ra.

Của chú này trả lại cho chú, về sau chú đừng tới đây dây dưa với mẹ cháu nữa.

Tay Mạc Thanh Yên được tự do và cũng không cần phải trả cho hắn ta một triệu. Cô vui vẻ đến mức thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, cô trực tiếp hôn một cái trên mặt của con trai.

Bảo bối xinh đẹp của mẹ, con thật sự là quá thông minh.

Tuy nhiên, Lệ Đình Tuyệt nhìn xuống chiếc nhẫn trong tay, hai mắt tối sầm lại. Tâm tư của hắn toàn bộ là uổng phí sao, đưa trẻ này đầu óc cũng thật nhanh nhạy. Đáng tiếc nó lại chính là thiết kế riêng của hắn nên hắn hơi khó chịu.

Đi thôi, MM vẫn đang đợi chúng ta trong xe.

Băng Khối lạnh giọng nói, sau đó liền hướng tới trước cửa bước ra ngoài. Dương Quang đi đến trước mặt Lệ Đình Tuyệt cười âm hiểm.

Đừng nghĩ rằng chú trông đẹp trai thì chắc chắn rằng mẹ cháu sẽ thích chú, cháu cùng anh trai còn đẹp trai hơn chú nhiều nên chú tránh xa mẹ cháu ra.

Nói xong cậu làm động tác bắn súng, sau đó thật soái và rời đi.

Lệ Đình Tuyệt nhìn ba người vừa rời đi, lưng người phụ nữ kia vừa tinh tế vừa mảnh khảnh, mà hai tên nhóc kia thân ảnh thon dài. Thật sự rất giống người một nhà, cô gái này có hai tên nhóc đi theo, cũng là một chuyện tốt.

Bất quá bọn họ có vẻ mang thù địch với hắn, khiến hắn thấy hơi bị động. Vì vậy liền nảy ra nghĩ nếu có thể làm cho hai tên tiểu tử này đứng về phía hắn, như vậy hắn đã mạnh càng thêm mạnh, người phụ nữ này chắc chắn sẽ không thoát khỏi tay hắn.

Nhưng hai tiểu tử này lại đứng về phía cô, canh giữ không cho hắn tiếp cận gần cô, hắn nhắm mắt lại, định tâm suy nghĩ kế hoạch mới.

Chương 79: Lệ lão phu nhân trở về

Mạc Thanh Yên không nghĩ tới, bản thân chỉ mới ngủ một lúc mà trôi qua đã một ngày. Nhìn đến khuôn mặt nhỏ của tiểu nha đầu đã không còn sưng, có vẻ cũng đã hết ngứa. Cởi y phục của cô bé ra nhìn, đúng là không còn nốt mẩn đỏ.

MM, còn ngứa nữa không?

Cô bé gật gật đầu, "Vâng, thoa thuốc của chú Lãnh Nhiên đưa thật dễ chịu, một lúc sau đã không thấy ngứa nữa rồi."

Vú Trương ngồi ở ghế sau xe, bà không có hỏi cô. Sau đó quay qua vui vẻ ôm con bé. Băng Khối ngồi ở phía bên trái, Dương Quang ngồi phía bên phải nàng.

Tiểu Văn quay đầu ra hỏi, " Tiểu thư, người đàn ông lúc nãy là ai vậy ạ?"

Cảm thấy có chút không thích hợp, hắn có nên cùng Trần gia nói một chút về chuyện này, dù sao Trần gia đối với tiểu thư có tình ý bọn họ đều rõ ràng, chỉ có mình cô ấy là không rõ mà thôi.

Mạc Thanh Yên ôm Angela cùng chơi trò chơi, nghe tiểu Văn nói như vậy chỉ nhìn rồi ảm đạm cười cho qua.

Chỉ là một người quen thôi, cũng không thân lắm.

Sau đó cô lại cúi đầu xuống cùng Angela chơi trò chơi, tiểu nha đầu vui vẻ cười khanh khách không ngừng.

Mẹ, mẹ chơi xấu, không phải chơi như vậy mà.

Dương Quang lướt mắt nhìn bọn họ chơi trò chơi, khoé miệng ẩn hiện nét cười nhàn nhạt. Nhưng Băng Khối vẫn nghiêm mặt, đối với bà mẹ ngốc nghếch này cậu rất tức giận. Thế nhưng lại cùng người đàn ông kia ở trong phòng tắm hôn môi, hơn nữa còn không ý thức được nguy hiểm tới gần.

Lệ Đình Tuyệt gập máy tính lại, đưa tay ấn ấn thái dương, lúc này điện thoại vang lên.

Bà nội, người trở về rồi sao?Nhìn thấy là điện thoại của Lệ lão thái thái, anh liền nghe máy ngay lập tức.

Đúng vậy, ta đã trở lại thế nhưng đứa cháu ngươi lại không đến đón ta.

Lệ lão phu nhân lúc này đang ngồi trong xe, bà vừa mới đi du lịch từ Melbourne trở về, trên người bà mặc chiếc áo lông hồng, thần thái vô cùng sang trọng.

Lệ Đình Tuyệt cười cười, "Bà đã gặp đại thúc chưa?"

Bà nội hắn là người mê kịch, mấy ngày trước xem được một màn kịch sau đó lại chạy đến Melbourne. Hơn nữa là khóc mà đi, hình như là đã xem một màn bi kịch, bà còn thích cả chiếc áo lông màu hồng của nữ chính.

Giống như muốn đem chính mình trở thành nữ chính vậy. Dù sao lão thái thái tuổi càng lớn thì càng giống như một đứa trẻ.

Vẫn chưa gặp được nhưng bà nội đã đi qua mỗi một nơi bọn họ dừng chân. Cháu trai độc nhất của ta, bà nội nhớ ngươi rồi, về nhà cho lão bà ta nhìn ngươi nào.
Lệ Đình Tuyệt đứng dậy, bảo Phi Đao thu thập một chút chuẩn bị quay về công ty. Nghe thấy bà nói như vậy, hắn nhíu mi tâm cười cười khẽ một tiếng.

Cháu bận rộn nhiều việc, đợi cháu có thời gian sẽ đến thăm bà.

Nói xong hắn định ngắt điện thoại nhưng Lệ lão phu nhân dường như không thể đợi thêm được nữa, muốn gặp hắn ngay trong hôm nay. Vì thế bà nói, "Bà mặc kệ việc gì, hôm nay ta nhất định phải gặp được cháu, ta sẽ ở quán cà phê Trường Đảo đợi cháu, nếu cháu dám không đến ta sẽ ở đó đợi mãi."

Lệ Đình Tuyệt không còn cách nào khác, đành quay sang nói với tài xế, "Đến quán cà phê Trường Đảo."

Phi Đao khó hiểu, "Thiếu gia, cậu vẫn còn một cuộc họp nữa" cuộc họp kia thực sự rất gấp.

Bà nội đã trở về, lão nhân người lại muốn tôi đi gặp người. Phương án hội nghị tôi đã gửi cho Nguyên Thành rồi, bọn họ sẽ xử lí được thôi.

Phong cách làm việc của Lệ Đình Tuyệt là ở một nơi bí mật đưa ra mệnh lệnh. Tất cả đều do hắn âm thầm chi phối.

Cho nên muốn hợp tác cùng Lệ thị, có thể cùng hắn gặp mặt thực sự rất khó. Tất cả đều phải phụ thuộc vào sở thích của Lệ Đình Tuyệt, nếu là người hắn không thích, thân phận dù có to đến mấy cũng không thể gặp được hắn.

Trên mặt Phi Đao lộ ra vẻ hiểu rõ, Lệ lão phu nhân rất yêu thương đứa cháu này, nên lúc nào cũng muốn nói chuyện cùng hắn, là cấp dưới của Lệ Đình Tuyệt, hắn nhìn cảnh này cũng quen rồi.

Trong quán cà phê Trường Đảo, không gian ấm áp, tao nhã cùng tiếng dương cầm vang lên thập phần êm tai, Lệ lão phu nhân ngồi bên cửa sổ, nhìn cô gái đang thả hồn bên những phím đàn, mặt lộ một nụ cười tươi.

Lúc này, ngoài cửa xuất hiện một thân ảnh cực kỳ nổi bật. Đôi mắt sắc lạnh trên khuôn mặt đẹp trai lóe lên, thật hấp dẫn. Chỉ cần ai đó nhìn liền có cảm giác sẽ chết chìm trong đó.

Lệ lão phu nhân vẫy tay với hắn, "Cháu yêu, ta ở đây."

Chương 80: Giới thiệu bạn gái

Lệ Đình Tuyệt bước đến, ngồi xuống bên cạnh Lệ lão phu nhân, lão phu nhân người tóc đã bạc, mặc một bộ âu phục màu xanh ngọc. Dáng vẻ tao nhã, trên mặt nở nụ cười tươi như một thiếu nữ.

Như vậy đủ để chứng minh, vị lão phu nhân này sống rất hạnh phúc, tâm tính tốt đẹp.

Bà đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của Lệ Đình Tuyệt, "Cháu trai của ta càng ngày càng đẹp trai, cháu là niềm kiêu hãnh của ta."

Lệ Đình Tuyệt nheo mắt lại, "Bà nội, người ngồi mười mấy tiếng trên máy bay không cảm mệt mỏi sao?"

Thế nhưng vậy mà người còn có tinh thần hẹn hắn đến uống trà chiều, lão phu nhân nghe đến thế mới nhớ ra mục đích mà bà hẹn hắn ra hôm nay.

Vì thế bà liền chỉ chỉ về phía cô gái áo trắng đang ngồi đàn dương cầm ở phía trước, "Tiếng đàn này cháu nghe hay chứ?"

Lệ Đình Tuyệt lúc này mới thản nhiên lướt mắt nhìn qua, bộ dáng cô gái đang đánh đàn chắc chỉ tầm 20 tuổi, mái tóc màu vàng cuốn lên, vài sợi rủ xuống vai. Bộ dáng cô đánh đàn cực kỳ chuyên tâm, thật giống như đang biểu diễn.

Cũng được.Cái gì mà cũng được, người ta chính là tài nữ của Học viện âm nhạc đó, thế nào? Xinh đẹp không?

Lệ Đình Tuyệt nghi hoặc nheo nheo mắt, lão thái thái đây là có ý gì? Coi trọng cô gái kia sao? Nếu là như vậy hắn liền hiểu ý của lão nhân ngài.

Lúc này tiếng đàn dương cầm cũng kết thúc, còn có người vỗ tay. Sau đó một bộ quần áo màu trắng liền xuất hiện trước mặt Lệ Đình Tuyệt, "Bà nội, người xem ta đàn người có thấy thích không?"

Cô đem ánh mắt hướng đến trên người Lệ Đình Tuyệt, đôi mắt xanh mở to, nam nhân này thật là soái. So với những nam nhân bình thường có nhiều thêm vài phần khí thế, càng mê người.Lệ lão phu nhân đối với cháu trai của mình rất rất tự tin, biết hắn xuất sắc như vậy, bất kỳ cô gái nào nhìn cũng sẽ thích, vì thế cười giới thiệu.

Tuyệt nhi, đây là Uông Lạc Lạc, con gái út của Uông gia.

Sau đó lão thái thái lại hướng Uông Lạc Lạc giới thiệu, "Đây là cháu trai của ta, Lệ Đình Tuyệt."

Uông Lạc Lạc nở nụ cười rạng rỡ, vươn bàn tay với những ngón tay thon dài, "Lệ ca ca, xin chào!"

Thì ra hắn là lý do mà tất cả nữ nhân ở Lâm Thành này đều muốn gả cho hắn như vậy. Uông Lạc Lạc cực kỳ vui vẻ, không nghĩ tới khi ở Melbourne tình cờ gặp được một lão thái thái, lại là bà nội của hắn

Lệ Đình Tuyệt nhìn lướt qua tay cô, lãnh đạm nói.

Xin chào!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau