LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Mẫn cảm

Nhìn đến nha đầu kia dường như không có việc gì, vẻ mặt tràn đầy ý cười, tâm tình cũng không tệ.

Chính là dưới mí mắt hiện lên một quầng thâm, chứng minh một đêm vừa rồi cô không ngủ.

Hắn một phen kéo cô qua, nhíu mi nhìn cô.

Tiểu Yên, hắn khi dễ em đúng không?

Mạc Thanh Yên nhịn không được nở nụ cười, nghĩ đến bộ dáng Lệ Dạ Kiêu vừa tức giận lại không thể làm gì mình lại thấy rất buồn cười. Cô lắc đầu cười một tiếng, tiến đến bên tai hắn khẽ nói.

Tôi nói hắn bị tôi khi dễ anh có tin không?

Lúc này người bên trong hét lớn một tiếng, "Ông chủ, nhanh lên, ông chủ bị thương rồi."

Lệ Đình Tuyệt hiện lên tia nghi hoặc, thân thut nha đầu kia cho dù không tồi, nhưng là không có khả năng đánh lại Lệ Dạ Kiêu, tiểu tử kia từ nhỏ đã luyện võ. Bất quá nghĩ đến nha đầu kia thông minh như vậy, hắn liền nở nụ cười.

nâng tay xoa nhẹ mái tóc mềm của cô, "làm tốt lắm, lần sau để tôi giúp em khi dễ dễ dàng hơn."

Mạc Thanh Yên nhẹ kéo áo hắn, "Nhanh lên, tôi phải nhanh ra khỏi đây, nếu không hắn sẽ xé xác tôi ra mất."

nhìn thấy cô cười như vậy, hắn cũng không so đo nữa, giơ tay ra kí hiệu với thủ hạ sau lưng, để bọn họ rời đi trước.

Mạc Thanh Yên ngồi vào xe, chỉ chỉ về vị trí ghế lái, "Tài xế, ta hơi mệt, phải đi ngủ."

Lệ Đình Tuyệt ngồi trên chiếc siêu xe màu đỏ của cô, khởi động xe, vững vàng lái ra ngoài. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, cô đã nhắm hai mắt lại, một bộ dáng mệt mỏi.

hắn thu lại tầm mắt của bản thân, tối hôm qua hắn cảm thấy thật ấm lòng. Cho dù ngay lúc này, cô ngồi bên cạnh hắn, hắn cảm thấy trong xe như ấm áp hẳn lên, loại cảm giác này thật tốt lắm.hắn lái xe thật chậm, đột nhiên nghĩ rằng kẹt xe cũng thật tốt, có thể để cô ngủ nhiều hơn chút nữa.

Điện thoại Mạc Thanh Yên chợt vang lên, cô giật mình ngồi dậy, trên người áo của Lệ Đình Tuyệt rơi xuống. cô nhặt lên, trên mặt hiện lên tia không được tự nhiên. Nhưng người nam nhân này đối tốt với cô, cô đều có thể thấy rõ ràng.

Cô xem di động, là giáo viên của Angela gọi tới. Chẳng lẽ tiêu nha đầu kia lại không an phận, tiểu nha đầu này rất không an phận, thường xuyên hại cô bị giáo viên lưu lại một mình nói chuyện.

Cô giáo Dương.

Cô dùng âm thanh nhỏ nhẹ, ôn nhu nói chuyện, giọng nói mang theo vài tia bất an.

Lệ Đình Tuyệt dư quang đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô không khỏi giật mình thất thần. Nha đầu kia có vẻ rất sợ giáo viên, trước đây học tập hẳn là rất kém cỏi?

A, cô giáo bảo sao, nha đầu kia ăn phải xoài sao, tôi không phải đã nói với các cô rằng con bé không thể ăn xoài sao?

Bộ dạng khẩn trương lúc trước hoàn toàn biến mất, chuyển thành sốt ruột, sau đó là ngữ khí tức giận.Được, Bệnh viện Nhân dân số 1, tôi lập tức đến ngay.

Lệ Đình Tuyệt đã thay đổi hướng lái, một đường hướng bệnh viện đi tới. Tắt điện thoại, Mạc Thanh Yên trở nên sốt ruột, bàn tay nắm di động trắng bệch.

Lệ Đình Tuyệt, mau tới Bệnh viện Nhân dân số 1, nhanh lên.

Làm sao bây giờ? Nha đầu kia chính là một miếng xoài cũng không thể ăn. Năm con bé được 1 tuổi, ăn một miếng xoài, lần đó cái cổ đỏ sưng đến mức không thở được, suýt nữa là không qua khỏi.

Cô vừa nói, vừa lau nước mắt.

Lệ Đình Tuyệt nghiêng thân qua cầm lấy tay cô, "trước đừng vội, tôi cũng bị dị ứng xoài, so với cô có hiểu biết hơn một chút, Angela nhất định không có việc gì."

Được bàn tay to lớn ấm áp của hắn nắm chặt, cô thế nhưng bình tĩnh lại, nâng lên ánh mắt tràn đầy nước.

Đúng, đúng, ta không thể suy nghĩ linh tinh được, Angela nhất định sẽ không có việc gì.

Xe tiến đến bệnh viện, vừa dừng lại, Mạc Thanh yên liền mở cửa lao ra. Lệ Đình Tuyệt vội vàng lái xe, có chút lo lắng cho cô. Vội tăng tốc, dọa cho người xung quanh khiếp sợ một hồi.

Hắn khóa xe, bước nhanh đến khu nội của bệnh viện, vừa đi vừa gọi điện thoại.

Viện trưởng Vương, phiền toái ông đến lầu 3 một chút.

Lệ thiếu, ngài đang ở bệnh viện của chúng tôi sao? Được được, tôi lập tức đến ngay.

Chương 72: Dị ứng do di truyền

Tầng ba, khoa da liễu. Mạc Thanh yên chạy đến phòng bệnh, liền nhìn thấy Angela đang nằm truyền nước biển, khuôn mặt nhỏ nhắn giờ bị sưng phù không nhận ra được.

Cô giáo Dương đang ở cùng Angela, thấy Mạc Thanh Yên đến liền đứng dậy.

Mẹ của An An, cô đến rồi.

Mạc Thanh yên nhìn Angela, "Cô giáo Dương, con bé như thế nào lại ăn phải xoài?

Cô giáo Dương nhìn tiểu nha đầu vừa mới ngủ, nhẹ giọng nói: "Con bé nói có một dì đưa cho nó, còn nói rằng ăn ngon lắm."

Rốt cuộc thì đây là người nào? Mấy người khối băng không phải vẫn luôn ở bên cạnh con bé sao? Cô nghi hoặc khó hiểu.

Mẹ của An An, cô xem, chính là người này.

Mạc Thanh Yên tiếp nhận điện thoại, vừa thấy, sắc mặt liền trắng bệch.Vậy mà là Mạc Thanh Tuyết, cô ta nghĩ đeo kính vào thì cô sẽ không nhận ra sao? càng làm cho cô lo sợ chính là, cô ta thế nhưng tra ra được trường học của Angela.

Không được, cô nhất định phải đổi trường học cho bọn nhỏ, bằng không nữ nhân kia nếu biết được cô có ba đứa nhỏ, nhất định sẽ xuống tay đối với bọn chúng.

Cô giáo Dương, hôm nay cảm ơn cô đã đưa An An đến bệnh viện, cô mau về trường học đi.

Mạc Thanh Yên nhẹ giống nói, nhưng vẻ mặt đã có chút không yên lòng.

Đều là việc nên làm mà, mẹ của An An, cô chăm sóc tốt cho An An, tôi xin phép đi trước.

Cô giáo Dương vừa mới ra khỏi cửa, liền thấy một đám bác sĩ vây quanh một nam nhân đang tức giận tiến vào phòng bệnh.

Viện trưởng cùng Lệ Đình Tuyệt tiến đến nhìn tiểu cô nương trên giường bệnh, rồi vươn tay lấy bệnh án từ bác sĩ chủ trì. Ông đưa mắt nhìn phòng bệnh, là loại ba người một phòng. Vì vậy liền phân phó cho y tá trưởng, "Mau đổi cô bé đến phòng bệnh VIP."Y tá trưởng nhanh chóng đi làm thủ tục.

Mạc Thanh Yên vội vàng đứng lên, "Bác sĩ, con bé thế nào rồi? nhìn mặt nó sưng lợi hại vậy, liệu có ảnh hưởng đến khí quản hay không, hô hấp có ổn định không?"

Cô quýnh lên, đem tất cả mọi thứ đều hỏi qua một lần.

Bác sĩ thấy cô phản ứng khẩn trương như vậy, không đáp ngay mà hỏi lại.

Mạc tiểu thư, vị tiểu bằng hữu này hẳn là bị dị ứng do di truyền, xin hỏi cha hoặc mẹ của bé có hay không tiền sử bị dị ứng?

Có di truyền hay không? Cô không biết. Đến bố của Angela là ai cô cũng không rõ. Lúc ấy đầu óc cô một mảnh mê man, ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không biết. Càng không nói đến diện mạo người kia ra sao. Tóm lại, là hoàn toàn không biết gì hết.

Lệ Đình Tuyệt liền đi tới, cầm lấy tay cô, "Ông hỏi chút chuyện này làm gì, chúng ta là muốn biết bệnh tình của con bé ra sao, nó bây giờ có còn nguy hiểm hay không?"

Vị bác sĩ chủ trì ngây ra một lúc, ngữ khí nam nhân này mang theo một tia chấn nhiếp, làm người khiếp sợ.Lệ thiếu, Mạc tiểu thư, xin yên tâm, vị tiểu bằng hữu này hết thảy đều bình thường.

Thúc thúc...... Tiểu di.

Âm thanh của Angela truyền đến, Mạc Thanh Yên nghe thấy, liền vui vẻ đi qua.

Lệ Đình Tuyệt cùng viện trưởng nói, "Vương viện trưởng, hôm nay cảm ơn ông!"

Vương viện trưởng cười nói: "Lệ thiếu khách khí rồi, nghiên cứu khoa học chỗ chúng tôi đều do ngài đầu tư, đừng nói là chất nữ ngài sinh bệnh, cho dù là người hầu nhà ngài sinh bệnh, tôi đều tự thân đến."

Lệ Đình Tuyệt hơi hơi vuốt cằm liền cùng ông cáo biệt, sau đó xoay người đến bên cạnh Mạc Thanh Yên, một hàng bác sĩ liền rời khỏi phòng bệnh.

Thúc thúc, cháu có phải hay không rất xấu?

Gương mặt Angela sưng phù giống một chiếc bánh bao, bĩu môi, nâng tay muốn đem khuôn mặt trở lại như ban đầu. Mạc Thanh yên nhanh tay chạy đến đè tay cô bé lại, "Đừng lộn xộn sờ linh tinh."

Nga...... Chính là bây giờ Angela trông rất xấu, cô bé mới không cần thúc thúc nhìn thấy bộ dạng này.

Lệ Đình Tuyệt giơ tay sợ vào khuôn mặt bánh bao của cô bé, "không xấu, An An xinh đẹp nhất."

Khuôn mặt hắn nâng lên chút ý cười, ánh mắt đảo qua phía Mạc Thanh Yên. Biết cô tức giận, muốn mắng Angela, nhưng lại không đành lòng, hắn liền cầm tay cô.

Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, việc này giao cho tôi, tôi nhất định làm con bé hiểu rõ ràng, phải tránh xa đồ vật kia.

Chương 73: Giống lời hứa của cha với con gái

Mạc Thanh Yên gật gật đầu, đi ra ngoài tìm bác sĩ.

Angela cười khanh khách, "Thúc thúc, tiểu di nghe lời thúc nói kìa. Trước kia tiểu di không bao giờ chịu nghe lời người khác, thúc nhất định phải cố gắng lên nha, cùng tiếu di kết hôn."

Bé nghĩ đến mẹ một mình chăm sóc cho ba đứa trẻ, có một lần, bọn Cát cát cùng bé đều bị bệnh, mẹ mấy ngày mấy đêm liền đều không ngủ. Sau đó liền gầy đi nhiều, cuối cùng mệt mỏi mà cũng sinh bệnh luôn.

Nghĩ đến cũng thấy mẹ thật khó khăn, nếu như bọn họ có một người cha, như vậy tốt biết bao. Lúc đấy mẹ cũng sẽ không vất vả nhiều thế này nữa, còn có người chăm sóc mẹ.

Cho nên bé cảm thấy thúc thúc tốt lắm, lại đẹp trai, cùng mẹ rất xứng đôi.

Lệ Đình Tuyệt khiêu khiêu mi, hai tròng mắt lóe lên sự tự tin. Nâng tay sờ sờ đầu tiểu nha đầu, "Được, ta nhất định sẽ thực cố gắng đem cô ấy trở thành vợ, bất quá, trước hất An An phải đáp ứng với ta một điều kiện."

Khuôn mặt bánh bao của Angela hiện lên một tia mơ hồ, đôi mắt to chớp chớp hai cái.

Được.

CÔ bé vươn bàn tay nhỏ bé, "Chúng ta cùng nhau ngoắc tay."

Lệ Đình Tuyệt nhìn bàn tay nhỏ bé đặt cùng bàn tay to của bản thân. Không biết vì cái gì? Cùng tiểu nha đầu này ở cùng một chỗ. Chính là muốn thỏa mãn bé một cách vô điều kiện, cho dù đó là những chuyện ngây thơ như nào đi chăng nữa hắn cùng theo bé

Lạp câu, thắt cổ, một trăm năm không được biến.

Âm thanh ngọt ngào của cô bé vang lên, trong mắt Lệ Đình Tuyệt hiện lên tia ấm áp.

Về sau khi nhìn thấy cây xoài, nhất định phải tránh xa, được không? Bởi vì nếu cháu ăn nó, thân thể sẽ không thoải mái, cháu thích bị tiêm sao?

Hắn ôn nhu nói, dùng ánh mắt từ ái như giữa cha với con gái mà nhìn bé. Angela lần đầu cảm nhận được ánh mắt giống như mang theo tình thương của cha, vì thế liên tục gật đầu, sau đó lại lắc đầu.

Chính là ăn rất ngon a, An An kìm không được.

Nha đầu này thích nhất cây xoài, bây giờ lại không thể đụng vào. Vì vậy khi được cho nếm thử, liền trúng chiêu của Mạc Thanh Tuyết.

Lệ Đình Tuyệt nở nụ cười, tiểu nha đầu này thật sự rất đáng yêu, luôn khiến người khác không kìm được mà thích bé.

Thúc thúc biết, nhưng ăn so với bị tiêm thì cháu sợ cái nào hơn?

Angela nhìn bàn tay nhỏ bé của bản thân, thời điểm bị tiêm rất đau, bé khóc rất nhiều. Giống như hiểu được, cô bé gật gật đầu.

Cháu hiểu rồi, lần sau sẽ không ăn nữa.

Lệ Đình Tuyệt nâng ngón tay út lên cho cô bé xem, "Chúng ta đã ngoắc tay, một trăm năm."Lúc này Mạc Thanh Yên cầm thuốc vào, "Angela, mau uống thuốc nào."

Cô đem thuốc đến bên miệng cô bé, Angela lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn.

Không muốn uống thuốc, không muốn.

Mạc Thanh Yên biết nha đầu này sợ nhất là uống thuốc, không thích vị cay đắng, thế nhưng giờ nó bị như vậy, không uống thuốc sao mà được. vì vậy ánh mắt cô liền hung hơn một chút, "Nhanh lên, bằng không mẹ sẽ ép con uống."

Đây là cách mà cô đã dùng từ khi con bé còn nhỏ, tiểu nha đầu không chịu uống liền ôm vào lòng rồi uy con bé uống.

Angela vẫn tiếp tục lắc đầu, "Không muốn, không muốn"

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy chỗ thuốc, "An An, nhắm mắt lại rồi nuốt xuống, ngày mai thúc sẽ mua thật nhiều Barbie cho cháu."

Bộ dáng hắn uy đứa nhỏ uống thuốc nhìn thật quen mắt. Giống như khi bản thân mình còn nhỏ, cha cũng là như vậy uy cô, ánh mắt liền vậy mà hơi mờ.

Angela vừa nghe đến Barbie liền đem mọi thứ quên hết, há miệng đem thuốc uống hết. Khuôn mặt nhỏ nhắn tuy nhíu mày nhăn nhó một chút, nhưng nghĩ đến sẽ có thật nhiruf Barbie liền vui vẻ trở lại.

Mạc Thanh Yên cũng không đồng ý phương pháp này, "Lệ Đình Tuyệt, có ai dạy trẻ nhỏ như ngươi không? Như vậy sẽ làm hư con bé đó."

Tôi nguyện ý đem con bé sủng cả đời.

Nghe được lời hắn nói, Mạc Thanh Yên thế nhưng thất thần. Lời này rất giống một lời hứa của cha đối với con gái, cha của Angela hiện đang ở đâu? Là ai?

Chương 74: Tuyệt, con gái của ngươi đều lớn như vậy?

Nghĩ đến đây tâm trạng của cô không tốt chút nào,tại sao cô lại đột nhiên nghĩ về cha của bọn trẻ. người đàn ông đã huỷ hoại cô, làm sao cô có thể nghĩ đến hắn ta trông như thế nào?

Cô thu lại suy nghĩ, vẻ mặt có chút u ám.

Y tá bước vào, giúp tiêm cho angel. Angel đột nhiên đứng dậy, ôm chầm lấy Lệ Đình Tuyệt cùng Mạc Thanh Yên, khiến cho hai người sát lại gần nhau.

khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng,mắng "An An, lại nghịch ngợm rồi."

Angel lại cười thật vui vẻ," hihihi, chú à, mẹ à, ta thật thích các người!"

Mạc Thanh Yên thấy cô bé thật vui vẻ, có vẻ như các triệu chứng dị ứng không nghiêm trọng. Nhưng khuôn mặt nhỏ thì sưng lên, làm cho người ta không đành lòng nhìn thẳng. Mà Lệ Đình Tuyệt nhân lúc Mạc Thanh Yên thất thần hôn lên môi cô, hai mắt chính là không nghiêm chỉnh chứa toàn ý cười.

Mạc Thanh Yên trừng mắt mình hắn, nhưng hắn càng cười vui vẻ hơn.

Bàn tay to lớn nắm lấy eo cô, Mạc Thanh Yên nghĩ muốn tránh né, nhưng lại không muốn angel biết. Chỉ có thể trừng hắn, trừng hắn. Mà tay của hắn vòng qua eo cô, gãi nhẹ khiến cô gần như bật cười.

Tuyệt, không nghĩ tới có người còn có thể khi dễ cô.

Một giọng nói nam nhân truyền đến, Lệ Đình Tuyệt nâng mắt, liền thấy người đến mặc áo khoác trắng, hai tay khoanh trước ngực.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng vỗ về Angel, làm cho nàng buông tay. Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn và buông tay hai người ra, nhìn về phía bác sĩ.

Chú là ai?

Mạc Thanh Yên lúc này mới chuyển ánh mắt về phía anh, một người đàn ông với bộ dạng dịu dàng, áo khoác trắng sạch sẽ. Đẹp trai mà dáng vẻ thư sinh mười phần, anh cười ảm đạm.

Ta là bác sĩ sẽ điều trị cho cháu, và ta chuẩn bị cho cháu thêm vài mũi tiêm nữa.Khuôn mặt nhỏ của Angel nhăn lại." Hừ, gạt người,mẹ đã nói là không cần tiêm nữa."

Khuôn mặt tròn của cô bé đầy biểu cảm giận giữ,nhưng ánh mắt nhỏ bé với hai tay đặt lên eo rất dễ thương, khiến ai cũng bật cười.

Vì thế trêu chọc nói: " Tuyệt, tôi như thế nào cảm thấy rằng tiểu nha đầu cùng cậu có mấy phần giống nhau, sẽ không phải tôi mới rời đi hai năm cậu liền có một cô con gái lớn như vậy? "

Mạc Thanh Yên nghĩ rằng bác sĩ này trông giống như một quý ông rất lịch sự, nhưng lời nói ra lại không nhã nhặn cho lắm. Cô như thế nào lại cùng Lệ Đình Tuyệt sinh đứa nhỏ, tuyệt đối không có khả năng.

Mà Lệ Đình Tuyệt lại nở nụ cười, ôm anh ta một cái.

Về nước, cũng không nói một tiếng.

Nụ cười ranh mãnh hiện rõ," Không nghĩ tới ngay ngày đầu tiên đi làm tôi sẽ gặp cậu, chúng ta thật là duyên phận sâu nha? "

Lệ Đình Tuyệt buông anh ta ra, vẻ mặt cứng lại mấy phần. " Không liên quan gì đến tôi, chính là không nghĩ sẽ đến bệnh viện Lệ thị?"Angel bị Mạc Thanh Yên ấn vào chăn, để bé nghỉ ngơi, nàng chớp chớp hai mắt.

Cháu là con gái của người sao?

Mạc thanh Yên nhanh chóng che miệng của nàng lại."Bảo bối, đừng nói lung tung, chú ấy là bác sĩ, không nói đùa được."

Cô bé dời ánh mắt, nhìn vào Lệ Đình Tuyệt. " Chính là, con hy vọng chú ấy là cha mình. "

Mạc Thanh Yên biết rằng nha đầu kia từ nhỏ đã muốn có cha, nhưng nàng cho tới bây giờ chưa hỏi qua, chính là vấn đề này không cho phép đề cập đến. Hôm nay, biểu hiện mong chờ từ lâu của cô bé khiến trái tim Mạc Thanh Yên không khỏi đau xót.

Kỳ thật trẻ nhỏ sẽ chỉ nghĩ muốn có cả cha và mẹ,nhưng cô lại không thể.

Vươn tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của nàng,"Bảo bối, thực xin lỗi! "

Chính mình không có cha mẹ, nhưng cũng làm cho ba đứa trẻ không có một gia đình trọn vẹn. Nếu có thể lựa chọn, cô nhất định sẽ không như vậy, trong mắt có vài tia mù mịt.

Lệ Đình Tuyệt đã đi tới,khoé miệng nhếch lên.

Ngôn Ngọc, một trong những người bạn thân nhất của tôi, Angel giao cho anh ta, cô có thể yên tâm

Ngôn Ngọc rất quan tâm đến da liễu, anh ta là thiên tài trong ngành y, hơn nữa đã đi du học được hai năm. Anh ấy là một bác sĩ rất có năng lực.

Hắn kéo tay nàng qua," Cô tối hôm qua đã một đêm không ngủ, đi đến phòng bên cạnh Angel để nghỉ đi."

Chương 75: Cho các người làm DNA

Mạc Thanh Yên lắc đầu, " Không mệt, tôi muốn mang con bé về nhà."

Mắt cô đều đỏ như mông khỉ, nghe lời đi. Angela đi cùng với Trương Mã,để Ngôn Ngọc làm xét nghiệm. Nếu kết quả OK, con bé có thể được xuất viện.

Hắn không phải bác sĩ, nhưng hắn có thể nói với giọng điệu như một bác sĩ.

Cô lại nhìn Angela lần nữa, con bé đã được Trương Mã ôm lấy, đi theo Ngôn Ngọc. Mạc Thanh Yên nhẹ gật đầu, đi theo hắn tới phòng bệnh VIP.

Phong cách trang trí trong phòng không giống với phong cách chung của phòng bệnh thường. Đây là bức tường màu hồng, rèm cửa màu xanh nhạt. Rất ấm áp và không có nồng mùi thuốc khử trùng.

Lệ Đình Tuyệt đưa qua một ly nước, "uống nước."

Giọng nói tà mị ra lệnh, cô tiếp lấy sau đó uống cạn. Uống xong liền cảm thấy đặc biệt mệt mỏi, tự giác dựa vào gối ngủ.

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt nhìn ly nước, cảm thấy yên tâm, bằng không cô ấy khẳng định không ngủ ngon. Anh đưa tay dịu dàng chạm vào khuôn mặt cô, lúc này là lúc cô ngoan ngoãn nhất.

Bình thường khi cũng một chỗ với hắn, cô luôn luôn tức giận.

Hắn lấy di động ra, lạnh lùng nói:" Đem máy tính cùng tư liệu đưa đến phòng bệnh."

Sau đó Nguyên Thành ôm một chồng tư liệu đến, đưa chủ đề kinh doanh cho nàng, sau đó báo cáo vớ hắn.

Lệ tổng, tất cả các báo cáo của thành phố giải trí đều ở đây, còn sách nội bộ của họ cũng được gửi đến hộp thư của ngài.

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, "Ân, trước tiên cậu phải giải quyết công việc của công ty, nhanh chóng đưa đến nơi này. Phi Đao bọn họ vẫn đang theo dõi, có việc thì tìm hắn.Vâng, Lệ tổng.

Khi Nguyên Thành rời khỏi phòng bệnh, trong lòng anh có chút sảng khoái. Cuối cùng anh cũng bắt đầu kiểm tra Lệ Đình Kiêu, có vẻ như trừng trị hắn là chuyện sớm hay muộn.

Lệ Đình Tuyệt ngồi vào sô pha, bắt đầu làm việc. Lệ Dạ Kiêu có cảm tình với Mạc Thanh Yên, như vậy hắn phải phòng ngừa.

Qua thời gian một giờ, anh đã đọc xong tất cả các báo cáo,cũng hiểu rõ ràng các rắc rối của thành phố giải trí. Quả nhiên Lệ Dạ Kiêu không đơn giản, nhưng người phía sau hỗ trợ hắn rốt cuộc là ai? Vẫn còn đợi điều tra.

Mạc Thanh Yên đã rất khó ngủ, đột nhiên nói lời vô nghĩa đứng lên.

Không….Có thể…..Lấy, không.

Sau đó một cước liền đá tung chăn ra, bàn chân trắng nõn như ngọc đè lên chăn, tiếp tục ngủ. Lệ Đình Tuyệt buông đồ vật trong tay ra, đứng dậy đi đến chỗ cô. biết cô vẫn còn lo lắng cho gương mặt của Angela nên ngủ không yên lòng.
Không khỏi tà khí cười, hắn thật lòng quan tâm nữ nhân này.

Đều nói để cô yên tâm rồi, có Ngôn Ngọc ở đây, nhất định sẽ không để tiểu nha đầu lưu lại sẹo.

Nhìn thấy bàn chân trắng như ngọc, cùng cặp đùi mảnh khảnh của cô, bộ dáng này, thật là mê người muốn chết. Hắn không tự giác được đem bàn tay vươn qua, nghĩ muốn tại nơi da thịt hoạt nộn kia sở thử một chút.

Nhìn đến hành động của chính mình, không khỏi thu tay về, nhẹ giọng nói: "Phải khi dễ ngay tại thời điểm cô tỉnh táo, như vậy mới có thể trở nên đặc biệt lưu manh."

Sau đó liền kéo chăn đắp lại cho cô, nha đầu này đến dáng ngủ cũng thực ngọt ngào, chính là dáng ngủ như này cũng thật khó khen tặng. Khó trách bộ dạng đầu tóc Angela lúc tỉnh dậy, nguyên lai đều từ cô mà ra.

Tuyệt, đã nhìn đủ chưa?

Phía sau truyền đến âm thanh của Ngôn Ngọc, hắn vừa tiến đến vừa không quên hỏi.

Tiểu tử cậu không phải vô cảm với nữ nhân sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đem cậu biến thành như vậy? Không phải hai chúng ta sẽ sống cùng nhau như vậy cả đời sao? Cậu cứ thế này liền vứt bỏ tôi?

Dứt lời hắn phi thân qua cầm tay của Lệ Đình Tuyệt, Lệ Đình Tuyệt "Ba" một cái hất ra.

Dựa vào, lão tử cho tới bậy giờ đều thích nữ nhân.

Nhìn hắn ghét bỏ như vậy, ngôn Ngọc nở nụ cười, "Nói đến chính sự, càng nhìn càng thấy

Angela có điểm giống con gái cậu, có muốn cho hai người khám nghiệm DNA, nói không chừng cô bé thực là con gái thất lạc của cậu đấy."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau