LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Hâm mộ, ghen tị

Huống hồ chuyện năm đó, hắn không có khả năng tiếp nhận được. Cho dù tiểu Yên bị người hãm hại, có khả năng cô ấy quả thật đã đánh mất thân thể của mình, điều này hắn tuyệt đối không đồng ý.

"Vì thế, đừng có mà ép tôi."

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng nói câu đó, sau đó liền quay trở về bàn, bắt đầu làm việc. Hoàn toàn đem lão gia tử để sang một bên, nếu đổi thành những người khác, chỉ sợ cũng không dám làm vậy.

Có điều hắn dám, dám cùng lão gia tử đối nghịch.

Nhưng lão gia tử lại cố tình làm bộ dáng không quan tâm, ông rất thưởng thức tính cách quyết đoán của hắn, hắn rất giống ông lúc còn trẻ.

Mạc Thanh Yên vào sáng sớm liền thấy được tin tức của mình cùng Lệ Đình Tuyệt, thật may chỉ là bóng dáng của cô, nhưng lại mơ hồ không thấy rõ. Bằng không cô cùng Lệ Đình Tuyệt chắc chắn sẽ nhấc lên quan hệ, cô nhìn bên tay phải của chính mình.

Bất quá cô thấy chiếc nhẫn này rất đẹp nhưng vẫn là nên giấu đi.

Lúc này liền xuất mấy cô gái đang bàn tán chuyện bước vào, sau đó là âm thanh của một cô gái: "

Các ngươi có nhìn thấy tin tức ngày hôm nay không, người thừa kế của Lệ thị vậy mà lại cầu hôn người khác, thật là đáng tiếc."

"Vốn cảm thấy Mạc Thanh Tuyết mệnh tốt lắm, có thể gả cho anh ấy, lại không nghĩ tới Lệ Đình Tuyệt lại có người yêu, thật là muốn biết cô gái kia là ai? Là người như thế nào? Chắc kiếp trước đã cứu vớt cả trái đất."

"Nhìn dáng người của cô gái kia chắc chắn là rất đẹp?"

Mấy cô gái vừa mở đầu câu chuyện, đều có chút khó chịu. Một giọng nói có chút chọc ghẹo,mở miệng nói chuyện so với đường còn ngọt hơn: " Haizz, hôm nay tất cả chúng ta đều thất tình, hay đêm nay chúng ta cùng đi mua túi. Haizz, tôi rất thích Lệ Đình Tuyệt, chỉ là hắn đã có người mình thích. Ô ô ô......"

Mạc Thanh Yên đứng dậy khỏi WC, nhấn nút xả nước, từ trong phòng bước ra. Bên ngoài các cô gái đang ríu rít liền giật mình, gọi cô một tiếng.
" Chào buổi sáng Mạc tổng!"

Liền lè lưỡi nhanh chóng xoay người ra khỏi phòng vệ sinh.

Mạc Thanh Yên đứng cạnh bồn rửa bắt đầu rửa tay, đáy lòng âm thầm nghĩ.

" Lệ Đình Tuyệt vậy mà lại được hoan nghênh? Các cô gái đều bị bề ngoài của hắn mê hoặc, bên trong hắn chính là một tên lưu manh."

Chạm đến chiếc nhẫn bên tay phải, ánh mắt của cô lướt qua. Sau đó liền lấy giấy vệ sinh lau tay, thấp giọng nói: " Mạc Thanh Yên mày không được nghĩ đến tên đó nữa."

Cô quyết định sau khi tan làm sẽ đến gặp hắn, đem nhẫn trả lại cho hắn, coi như là tự mình mua.

Đúng, quyết định như vậy đi.

——————————Mạc Thanh Tuyết say rượu tỉnh lại, nhìn đến thân ảnh cao lớn đang ẩn nấp, sợ đến mức phải lui về sau vài bước. Tối hôm qua vì quá khổ sở, cô chạy đến quán bar uống rượu, thậm chí còn nghĩ đến cái chết.

Một đêm điên cuồng, không nghĩ tới lúc mình tỉnh lại lại chính là hình ảnh này. Ở trong bóng tối một người đàn ông đang hút xì gà, ánh sáng từ điếu thuốc phát ra, đây chính là ánh sáng duy nhất có ở trong căn phòng.

Cho nên cô rất sợ hãi, hơn nữa trên người hắn ta tỏa ra hơi thở của nguy hiểm, càng làm cho cô sợ hãi hơn.

"Ngươi là ai?"

Lệ đêm kiêu lạnh lùng cười, "Mạc tiểu thư không biết sao?"

Âm thanh kia cực kỳ nham hiểm, đây chính là loại âm thanh ma quái đến từ địa ngục, làm cho người ta nghe xong nhịn không được nổi da gà.

Mạc Thanh Tuyết nghĩ kĩ, "Nghe rất quen thuộc nhưng tôi không biết anh là ai? Vì sao anh lại ở trong phòng của tôi?"

Cô càng nghĩ càng không thấy thích hợp, chạy nhanh đến gối đầu bên dưới, nghĩ đến việc muốn báo nguy.

"Ba"

Đột nhiên trong phòng sáng lên, Mạc Thanh Tuyết lấy tay che ở phía trước mắt, đến khi cô thích ứng được ánh sáng, thì phát hiện người đàn ông tối hôm qua đang truồng như nhộng và bị trói trên mặt mặt đất cạnh giường.

Tiếp theo TV đối diện giường ngủ bị người khác ấn mở, liền xuất hiện hình ảnh cô cùng người đàn ông kia đang điên cuồng quấn lấy nhau, thấy vậy da đầu cô run lên. Tối hôm qua cô thèm khát đến mức vậy ư? Thế nhưng nhìn rất mãnh liệt, bộ dáng dưới thân người đàn ông kia rất dâm đãng chịu ngược.

"Mạc tiểu thư, một chính là nghe lời ta, hai là đoạn video này sẽ bị truyền ra ngoài, là do cô tự lựa chọn?"

Chương 62: Điều tra hắn

Mạc Thanh Tuyết nghe được lời hắn nói, không nghĩ ngợi liền trả lời:

"Tôi nghe lời anh, anh nói gì tôi cũng nghe theo, làm ơn đừng đem những thứ này tung ra ngoài."

Nếu để cho người khác thấy được hình ảnh tối hôm qua của cô, như vậy việc cô là một người dâm dục sẽ bị phát hiện. Lúc cô hơn mười tuổi, cô rất thích quan hệ cùng với đàn ông. Cho nên có rất nhiều đàn ông làm với cô, bọn họ là ai cô không nhớ rõ.

Nếu chuyện này để cho Lệ Đình Tuyệt biết được, cô lại càng không có cơ hội, bởi vì cô thật sự thích hắn.

Lệ Dạ Kiêu đem xì gà buông ra, phòng nội đích kia cổ hương vị cuối cùng bị hắn đích xì gà sở thay thế. Hắn âm lãnh đích câu thần, đối với dưới tay so đo, dưới tay đem cái kia nam nhân cấp mang đi.

Lệ Dạ Kiêu mở miệng, "Cô chưa xem tin tức ngày hôm nay sao?"

Mạc Thanh Tuyết nảy giờ chỉ ngủ, cô càng không biết có chuyện gì xảy ra, cho nên có chút mơ hồ.

Lệ Dạ kiêu nháy mắt với cô, "Nhìn trước rồi nói chuyện sau."

Cô tìm thấy điện thoại, liền nhanh chóng mở ra, cô lập tức thấy được tin tức Lệ Đình Tuyệt cầu hôn một cô gái thần bí, nhất thời hai mắt đều trừng lớn.

"A, tại sao lại như vậy?"

Tâm cô đau đớn, cô không hy vọng cô ta nhận lấy lời cầu hôn, cô càng không cho phép.

Lệ Dạ Kiêu tiếp tục nói, "Tin tức này là do ta tung ra, bằng không, cô ở trên hôn lễ càng dễ bị gièm pha hơn sự việc càng ngày càng lớn, cô cũng nên cảm tạ tôi đi chứ?"

Mạc Thanh Tuyết hướng ánh mắt đến ghế sofa nơi người đàn ông lãnh khốc kia đang ngồi, bộ dáng của hắn ta tốt lắm, cùng với Lệ Đình Tuyệt khác nhau, nhưng hắn ta lại đẹp hơn. Chỉ cần nhìn diện mạo của hắn, chắc chắn ở phương diện kia khẳng định rất mạnh.
Mà người đàn ông này cùng Lệ Đình Tuyệt lại chính là anh em họ, hơn nữa thực lực của hắn rất mạnh, nếu như được hắn trợ giúp, như vậy thì Mạc Thanh Yên chỉ có thể bại dưới tay mình.

Như vậy cô cùng Lệ Đình Tuyệt càng có hy vọng, chỉ cần nghĩ đến đây cô liền nở nụ cười đắc ý.

Ông trời luôn luôn đứng về phía cô, ở vào thời điểm mà cô tuyệt vọng nhất, thế mà lại xuất hiện vị đại thần này, mấu chốt là cô phải bắt lấy hắn.

Vì thế cô để chăn rơi ra, không ngại trên người mình có dấu vết, giống như một con mèo, bước thật chậm hướng về phía hắn, sau đó liền tiến vào trong lòng ngực của hắn.

"Anh hai, vậy thì em phải tạ ơn anh như thế nào vậy?"

Nói xong hắn liền hướng đến mặt của cô, Lệ Dạ Kiêu chán ghét nắm mặt của cô.

"Mạc Thanh Tuyết, cô quả thật tự tin quá mức."

Sau đó liền hất mặt của cô ra, cả người của cô vô tình bị văng ra ngoàiMạc Thanh Tuyết có chút chật vật nằm trên mặt đất, nhưng cô vẫn hướng về hắn ta cười.

"Anh hai vì sao lại không thích em?"

"Bẩn."

Hắn không một chút lưu tình nói những lời này, hắn đã điều tra cô ta, mới hơn mười tuổi, bên người đã có đàn ông, ở phương diện kia quả thực là rất ham muốn. Cho nên tất cả đàn ông bên người cô đều chạy đi hết.

Mà Lệ Dạ Kiêu căn bản rất ghét loại phụ nữ như vậy.

Mạc Thanh Tuyết mặc không đổi sắc, đối với những chuyện mình đã làm, phải làm cho Lệ Dạ Kiêu biết cô không sao cả, cô thầm nghĩ mình vẫn nên ở trước mặt Lệ Đình Tuyệt giả dạng sạch sẽ là được.

Cô ta kéo quần áo lên che lại thân thể, sau đó liền đứng ở một chỗ cách xa hắn.

"Anh hai, về sau tất cả mọi thứ anh nói tôi đều nghe theo. Đem Lệ Đình Tuyệt thu về tay tôi, anh chắc chắn sẽ vui vẻ lắm?"

Tất cả mọi người đều nói, mọi người ở Lệ gia đều mơ ước đến vị trí thừa kế của Lệ Đình Tuyệt, Lệ Dạ Kiêu cung vậy. Cho nên Mạc Thanh Tuyết biết hắn khẳng định rất hận Lệ Đình Tuyệt, chỉ cần mình nắm bắt được Lệ Đình Tuyệt trong tay, Lệ Dạ Kiêu nhất định sẽ rất thích.

Trên khuôn mặt nham hiểm hung ác của hắn nổi lên một mặt cười lạnh, "Đó là mục đích của cô, cũng không liên quan gì tới tôi. Bất quá, chỉ cần cô làm chuyện giúp tôi vừa ý, tôi dĩ nhiên sẽ giúp cô."

Mạc Thanh Tuyết thu hồi nụ cười, trên mặt trở nên nghiêm túc, "Toàn bộ tôi đều nghe anh, anh muốn tôi làm gì tôi sẽ làm tất cả."

Lệ Dạ Kiêu hé mắt ra nhìn, "Cô ở bên cạnh hắn ta giúp tôi điều tra Lệ Đình Tuyệt."

Chương 63: Muốn gặp cô ấy

Mạc Thanh Tuyết cầm lấy tờ giấy kia, nhìn thấy chữ viết ở mặt trên, vẻ mặt nóng vội trên mặt phai đi rất nhiều. Cô đương nhiên sẽ không bán đứng Lệ Đình Tuyệt, cho nên cô đáp ứng Lệ Dạ Kiêu việc phải ôm đùi hắn ta, làm cho cô thêm cơ hội ở bên cạnh Lệ Đình Tuyệt mà thôi.

Hiện tại nhìn những điều mà cô cần điều tra, cảm thấy được những cái này không gây hại đến Lệ Đình Tuyệt, cô thấy được đây chính là ông trời giúp mình.

1, Sinh nhật của Lệ Đình Tuyệt?

2, Loại cây mà Lệ Đình Tuyệt yêu thích?

3, Lệ Đình Tuyệt yêu thích loại nhan sắc và ham muốn thứ gì?

4, Trên người anh ta có cái bớt gì?.

Đây chỉ là những yêu thích cá nhân mà thôi, nhìn không ra được là có gì không thích hợp.

Cô đem tờ giấy, nắm chặt trong lòng bàn tay, "Anh hai, anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp anh điều tra rõ ràng."

Khuôn mặt Lệ Dạ Kiêu lạnh lùng mở mắt, quét mắt về phía Lệ Đình Tuyệt ánh mắt mang theo đao, cô cảm thấy thân mình run rẩy.

"Cái mà tôi cần cô tra không chỉ là những mặt đó, hắn không có thói quen gì đặc biệt, cô nghe hiểu được không?"

Hai mặt Mạc Thanh Tuyết mị mị, hắn những cái phải điều tra đều không đồng dạng với Lệ Đình Tuyệt. Đây cũng chính là sự chân thật của Lệ Đình Tuyệt. Cô thật sự rất muốn biết, trên mỗi liền nở nụ cười.

"Đã biết, anh hai, ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà anh giao."

Nói xong lại đến gần hắn một chút hai mắt hướng đến hắn phóng điện.

Lệ Dạ Kiêu giương mắt nhìn, hoàn toàn không cảm nhận được cô ta đang phóng điện đến, "Ngươi muốn yêu cầu cái gì, nói đi. Tôi hy vọng tôi có thể thỏa mãn được cô, cũng như cô cũng phải thỏa mãn được tôi."
Mạc Thanh Tuyết nhanh chân chạy đến bên chân hắn ta, cô lôi kéo y phục của hắn, "Anh hai, anh có thể giúp tôi diệt trừ Mạc Thanh Yên được không, cô ta bây giờ chỉ là một đứa bị gia đình ruồng bỏ.

Chuyện năm đó chắc anh cũng đã nghe qua đi, không ngờ tới cô ta bây giờ lại đi mơ tưởng người đàn ông của tôi."

"Hơn nữa cô ta muốn đem cả Lệ gia và Mạc gia đều hủy diệt."

Lệ Dạ Kiêu trong nháy mắt liền nhớ đến bộ dạng của nha đầu kia, bộ dáng quả thật là không tồi, bất quá, người Mạc gia đều là một dạng đi, Mạc Thanh Tuyết xấu xa như vậy, chắc là Mạc Thanh Yên cũng không tốt lành gì.

"Được, trong vòng ba ngày. Cô ta nhất định sẽ biến mất."

- ------

Mạc Thanh Yên sau khi tan tầm liền đến công ty của Lệ Đình Tuyệt, vừa bước vào cửa, đã bị bảo an ngăn lại.

"Tiểu thư, xin hãy đưa thẻ công tác của cô."
Hai mắt Mạ Thanh Yên có chút thay đổi, phải có thẻ công tác? Vì vậy cô liền cười ngọt ngào, "Tiểu ca ca, tôi đến đây chỉ để tìm người."

Bảo an nhìn thấy cô cười tươi như vậy, cũng không nhẫn tâm. Vì thế mang cô vào đại sảnh, nói tình huống của cô cho nhân viên.

Hai cô gái mặc quần áo lao động màu xám, mắt nhìn Mạc Thanh Yên, đối với cô gái so với chính mình càng đẹp hơn, tự nhiên liền mang theo địch ý ganh tị, vì thế lạnh lùng nói:

"Lệ thị là công ti lớn, không phải ai muốn vào là có thể vào. Cô muốn tìm ai liền điện thoại cho người đó, nói người đó xuống đón tiếp ngươi."

Nói xong các cô liền vội vàng đi, hoàn toàn xem nhẹ Mạc Thanh Yên đang đứng đấy.

Mạc Thanh Yên lấy di động ra, tìm được ghi chú: tôi là đàn ông, nhìn đến chữ này, cô rất không thích. Nhưng cô lại không làm gì được, chỉ có thể chướng mắt bỏ ra ngoài.

Lệ Đình Tuyệt bị sốt, đang nằm ở trong phòng nghỉ ngơi, nghe được âm thanh của điện thoại, hắn nhíu mày trả lời:

"Chuyện gì?"

Ngay cả tên của người điện hắn còn chưa xem, cho nên ngữ khí lạnh như băng, giọng nói rất khó chịu.

"Là tôi, Mạc Thanh Yên, tôi đang ở dưới lầu của công ty anh, anh mau chóng xuống dưới đón tôi."

Nói xong cô liền cúp máy, chân mày của Lệ Đình Tuyệt đang nhíu chặt liền buông lỏng ra, ngồi dậy.

Mạc Thanh Yên?

Còn tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác, hắn câu thần, ánh mắt hơi hồng. Giọng hát giống như hơi nước, nhưng hắn rất muốn gặp cô ấy. Vì vậy liền bỏ qua khó chịu, tính tình nha đầu kia thật bướng bỉnh.

Chương 64: Có em ở bên người thật là tốt

Chưa đến một lúc, Mạc Thanh Yên liền nhìn thấy thân ảnh từ thang máy đi ra. Áo sơmi đen, cùng với quần đen, cổ tay áo được cuốn lên, liền lộ rõ cánh tay trắng nõn rắn chắc.

Người bình thường mặc áo sơmi đen rất không phù hợp, quá mức lạnh lùng, cùng nghiêm túc.

Chính là hắn mặc trên người lại rất phù hợp. Tôn lên làn da trắng thanh lãnh của hắn, hơi thở yêu nghiệt càng ngày càng dày đặc.

Chỉ là trên mặt hắn có một vệt ửng đỏ, so với lúc hắn bình thường khác nhau hoàn toàn.

Hắn bước thật nhanh tới, cầm lấy tay cô,:" Đi. "

Đầu đau tới mức muốn nứt ra, thầm nghĩ nhanh chóng lên phòng nằm, bởi vì mỗi bước đi, như có gì đâm đầu hắn.

Mạc Thanh Yên quay người đến đại sảnh hỏi hai cô gái,:" Bây giờ tôi có thể đi lên được không? ".

Hai cô gái bây giờ bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, nếu các cô biết cô ta đi tìm tổng tài, cho các cô mười lá gan cũng không dám để tổng tài xuống đón tiếp. Vì vậy liền lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

Hai mắt Lệ Đình Tuyệt quét qua: " Hai người không cho cô ấy lên? "

Sắc mặt rõ ràng rất kém, tuy rằng có hai vệt đỏ ửng, chính là bộ dáng lạnh lùng vẫn rất dọa người.

"Tổng tài, thật xin lỗi, chúng tôi không biết cô ấy đến tìm ngài."

Lệ Đình Tuyệt đem Mạc Thanh Yên kéo vào trong lòng ngực, hướng về hai người kia nói: "Về sau cô ấy có thể tùy tiện ra vào."

Nói xong liền mang Mạc Thanh Yên hướng đến thang máy bước vào.

Hai cô gái có chút phát ngốc, lúc nảy tổng tài thế mà lại rất bá đạo, thật sự là đẹp đến ngây người.

Vị tiểu thư kia mệnh cũng tốt quá đi, vì cái gì mà người tổng tài thích không phải là mình?
Mạc Thanh Yên đã sớm quen thói bá đạo của hắn, thẳng đến khi vào thang máy, cô mới hướng sang một bên lùi lại, cũng không sinh khí:

"Anh bị bệnh?"

Có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của hắn rất cao, hơn nữa nhìn bộ dáng mỏi mệt như vậy, không phải bị bệnh thì là cái gì?

Lệ Đình Tuyệt chắp hai tay lại, hai mắt trướng đau, híp lại một chút. Sau đó liền tà khí nhìn cô, chống lại ánh mắt thâm thúy của cô:

"Đúng vậy, có chút phát sốt."

Mạc Thanh Yên nghĩ chính mình mang đồ đến, vốn là nên trả lại cho hắn. Cũng không nghĩ đến việc xen vào chuyện của người khác, nhưng lại có chút không đành lòng.

"Đi bệnh viện đi, nhiệt độ rất cao, cẩn thận cháy hỏng đầu óc."

Nhìn đến thần sắc trong mắt của cô, hai mắt hơi đổi. Thật muốn biết nàng đang nghĩ tới cái cái gì?

Vì thế nâng tay vây cô lại trong thang máy, xấu xa cười, ánh mắt hồng hồng.
"Em ở quan tâm tôi?"

Mạc Thanh Yên nhanh chóng tránh đi ánh mắt của hắn, nhìn sang bên kia.

"Không có, việc anh sống hay chết không liên quan gì đến tôi. Chính là tôi chỉ sợ càng nhiều tên ngốc quốc gia càng thêm gánh nặng."

"A......"

Nhìn thấy cô ngay cả bộ dáng cũng không hoảng chút nào, Lệ Đình Tuyệt khẽ cười, tay trái sờ nắm khuôn mặt nhỏ mềm mại của cô.

"Yên tâm, chỉ là một chút bệnh vặt, cũng không chết được. Tôi đã trải qua nhiều sóng gió, nên chết thì cũng đã chết rồi."

Không đầu không đuôi nói một câu, chính là từ trong miệng anh ta nói ra, nghe rất kỳ quái. Hắn là đại thiếu gia của Lệ gia, có thể trải qua sóng to gió lớn gì, đến mức phải chết đâu?

Mạc Thanh Yên nhìn bộ dáng nghiêm túc của hắn, đáy lòng nổi lên một tia tò mò, hắn thật sự đã phải trải qua những gì? Bộ dạng xấu xa lại bỉ ổi. Thân phận của hắn hiển hách đến như vậy, gia giáo của hắn hẳn là phải tốt lắm chứ.

Vào thời điểm cô đang thất thần, liền bắt lấy thân thể của cô, bên tai là tiếng hít thở đều:

"Mệt quá, cho ta dựa vào ngươi một lúc."

"Này, Lệ Đình Tuyệt...... anh cách xa tôi một chút, này......"

Chính là người nào đó mặc kệ, cánh tay đặt tại cổ của cô, cằm đặt trên vai của cô, ngực dán sát phía sau lưng, hai mắt nhắm lại.

Sau đó liền nghe được hắn thở nhẹ một hơi, "Có em ở bên người tốt lắm."

Cô gái này làm cho hắn thật thoải mái, có cô ở bên người, ngửi thấy mùi hương của cô, cũng thả lỏng đi nhiều, giống như cởi bỏ tất cả được gánh nặng.

Chương 65: Anh ta bị bệnh

Được một lúc thang máy liền mở ra, hắn đứng thẳng dậy, dẫn đầu bước ra ngoài. Mạc Thanh Yên liền phát hiện, vừa lúc nảy còn mệt mỏi đến không chịu nổi, nháy mắt liền thay đổi, bộ dạng nhìn có tinh thần hơn trước.

Nhìn đến những người trong ban giám đốc còn đang tăng ca, thì cũng đủ biết tổng tài như hắn có bao nhiêu khắc nghiệt. Vào trong văn phòng của hắn, phát hiện trong này không có người. Cô buông bao xuống tiến vào phòng nghỉ.

Lệ Đình Tuyệt nằm xuống giường, lấy gối đè lại đầu mình, bộ dáng rất khó chịu.

Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của cô hiện lên một chút khó hiểu, Lệ tiên sinh bị bệnh thế mà lại không có người chăm sóc, một người cũng không có, khó chịu cũng tự mình chịu đựng.

Vì thế liền đi qua, lấy gối đầu ra rồi matxa cho hắn.

Hắn trở mình, đầu gối lên đùi của cô, hai mắt nhắm chặt cả lông mày cũng không buông ra.

"Lệ Đình Tuyệt cứ như vậy cũng không được, anh nên đi bệnh viện thì hơn."

"Không đi."

"Vậy thì gọi người đi mua thuốc."

Lệ Đình Tuyệt mở mắt ngồi dậy ko để cho cô xoa bóp nữa.

"Không muốn làm cho người khác quan tâm, cũng không muốn để người khác biết."

Bởi vì vào thời điểm hắn bị bệnh, rất nhiều việc không tự giác sẽ bị lộ ra ngoài, càng không muốn cho người khác, sẽ bị bại lộ, cho nên hắn tình nguyện làm một người ngu ngốc.

Mạc Thanh Yên nhìn sắc mặt của hắn có chút kém, liềm sinh khí

"Lệ Đình Tuyệt, đi, tôi đi mua thuốc cho anh được không?"

Cô phẫn nộ kéo hắn đi ra khỏi phòng nghỉ, mang theo hắn trên lưng. Mà người đàn ông với vẻ mặt kém nhìn thấy cô đang nắm lấy mình, ý cười nơi khóe miệng bất giác tràn ra. Cô ấy đang ở trong tay mình, mình muốn làm gì cũng được.

Hắn vừa bước ra khỏi văn phòng, thì Nguyên Thành bước tới.

"Lệ tổng, có văn kiện cần ngài ký tên."

Mạc Thanh Tuyết liếc mắt một cái:" Ngày mai rồi ký, hôm nay hắn sinh bệnh, không làm việc được. "

Nguyên Thành ngơ ngác, Lệ tổng sinh bệnh, anh đã theo hắn hơn năm năm, chính là chưa bao giờ thấy hắn bị bệnh. Vẫn cứ nghĩ thân thể của hắn tốt lắm, không ngờ cũng có lúc phải bị bệnh

Ngay tại thời điểm hắn hồi thần lại, thì Mạc Thanh Yên đã đưa anh vào thang máy xuống tới bãi đỗ xe rồi. Cô đem Lệ Đình Tuyệt nhét vào trong chiếc xe màu đỏ, mình thì ngồi vào vị trí lái.

Nhìn đến hắn đang ngồi một mình trên xe, mi tâm nhăn lại thành một đoàn, không khỏi trừng mắt liếc hắn.

"Muốn chết cũng phải đem dây an toàn gài chắc cho tôi."Lệ đình tuyệt tà ác cười, "Khó chịu, không có khí lực."

Ở trước mặt của cô, hắn có thể giả dạng đáng thương, cũng có thể làm nũng. Cảm giác này cũng không tệ lắm, ít nhất nha đầu kia rất quan tâm hắn.

Mạc Thanh Yên chỉ có thể đưa tay qua, mang dây an toàn cho hắn, chính hắn còn không cảm ơn.

Hắn liền đem cô hôn một cái, hơn nữa là thần, nụ hôn lướt qua.

"Anh......"

Mạc Thanh Yên tức giận mang dây an toàn cho hắn sau đó liền quay đầu đi, nhanh chóng lấy xe.

Lệ Đình Tuyệt mở mắt một nửa, kỳ thật hắn cực kì muốn hôn cô, chỉ là sợ lây bệnh qua nên chỉ nhợt nhạt hôn. Chính là chỉ với một nụ hôn này làm hắn càng thêm nghiện.

Nhìn cái cổ thon dài của nàng, làn da trắng nõn, hắn khẽ liếm môi, thật tốt, cũng may là khát.

Mà Mạc Thanh Yên không muốn nhìn đến ánh mắt của hắn, cũng không có biện pháp. Bởi vì kia ánh mắt quá mức thâm thúy, cũng xấu xa đến bức người. Cô hoàn toàn không nhìn được, vì vậy liền xoay đầu đi.

"Anh khó chịu thì liền ngủ đi, đừng có nhìn chằm chằm tôi, trên mặt tôi cũng không có hoa?"

Lệ Đình Tuyệt nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, nở nụ cười, liền nhắm mắt lại.

"A, thật sự là mệt mỏi."

Thẳng đến khi hô hấp của hắn càng lúc càng đều, cô mới liếc mắt một cái. Đang ngủ, kỳ thật là bộ dáng hắn lúc ngủ càng đẹp mắt. Nhắm mắt lại, hai hàng lông mi dày đặc của hắn hiện rõ trên gò má trắng nõn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau