LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Con muốn chú làm bố con

Mạc Thanh Yên nhanh chóng tìm tòi bóng dáng tiểu nha đầu, cho nên không chú ý có người từ trên lầu xuống.

"Cô là ai?"

Âm thanh lạnh nhạt truyền tới, cô bị dọa cho ngẩn người, nhìn thấy người đàn ông cuốn chiếc khăn tắm màu xám đi về phía mình. Phản ứng bản năng của cô chính là phản kháng, lại quên giải thích.

Có điều lén lút vào nhà người khác, có giải thích cũng vô dụng, vì thế cùng hắn đánh lên.

Năm năm rời khỏi đây, nghề nghiệp của cô khiến cô luyện được bản lĩnh tốt. Cho nên trong lúc nhất thời Lệ Đình Tuyệt không bắt được cô, khiến Lệ Đình Tuyệt hoàn toàn nổi giận, xông trộm vào nhà hắn, phải là cao thủ, tuyệt đối không phải đơn giản.

Cho nên cũng không bận tâm cô là con gái, vẫn dùng độc chiêu, vừa nhìn đã biết Lệ Đình Tuyệt là người đã tập luyện qua, một cô gái như Mạc Thanh Yên dù có lợi hại cũng không đánh nổi hắn ta.

Hắn nắm được áo trước ngực cô, thu lại, kéo bộ lễ phục nhỏ mà hắn túm được xuống, nhưng cô không cảm nhận được, hơn nữa còn liều mạng giãy giụa.

Còn không quên nhấc chân đá Lệ Đình Tuyệt, hai mắt Lệ Đình Tuyệt sắc bén, có thể thấy được sự tức giận trong đó.

Lực đánh của Mạc Thanh Yên không địch nổi hắn, bị hắn ấn xuống đất, cùng lúc cô ngã ra sau, đầu hắn vùi vào ngực cô, hơi thở nóng hổi khiến Mạc Thanh Yên nháy mắt hoàn hồn, phát hiện quần áo sớm đã bị kéo đến eo.

Mà đầu hắn vùi sâu vào ngực cô, hương thơm ngập tràn mũi, tựa hồ có chút quen thuộc, lại nhớ không ra. Hai tay còn không quên ấn cô, khiến cô không thể rung chuyển.

Giờ phút này Mạc Thanh Yên muốn giết người, cô bị lợi dụng, tên háo sắc này.

"Chú, chú đang ăn meo meo sao?"

Giọng nói ngọt ngào của cô gái nhỏ truyền đến, khiến cho hai người đều nhìn về phía đó, mà Lệ Đình Tuyệt cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh trước mắt, vội đứng thẳng người lên.

Rung chuyển, cô mắng. Mạc Thanh Yên còn bị hắn ấn xuống đất không thể rung chuyển, cô liền mắng.

"Đồ lưu manh, lại dám lợi dụng ta." Con ngươi Lệ Đình Tuyệt lãnh đạm quét lên người cô gái đang nằm trên mặt đất, lạnh giọng nói:

"Tên trộm xông vào nhà người khác, không có tư cách nói chuyện."

Mạc Thanh Yên chớp chớp mắt, cái gì? Nói cô là trộm, cô còn chưa nói hắn buôn bán trẻ con đâu đấy.

Mà tiểu tử kia ăn kẹo mút ở bên cạnh, ôm bụng cười lên.

"Chú ơi, đây là dì cháu, không phải là kẻ trộm."

Lông mày Lệ Đình Tuyệt hơi nhíu lại, buông lỏng tay, Mạc Thanh Yên nhanh chóng kéo lại quần áo, sau đó vung tay, "đồ lưu manh."

Tay lại bị hắn chụp lại, khuôn mặt quỷ quái, hai mắt híp lại.

"Huề nhau."
Hắn đứng dậy, xoa đầu đứa trẻ bên cạnh, "Angela, về nhà với dì, về sau không được tùy tiện đi với người lạ nữa."

Không biết tại sao, lại có niềm vui đặc biệt với tiểu nha đầu này. Cô hôn hắn một cái khiến hắn thiếu chút nữa nảy sinh tình cảm.

Angela gật gật đầu, nhưng cô vẫn chưa muốn trở về, nếu trở về, mẹ chắc chắn sẽ phạt cô, do đó mới đi theo.

"Chú ơi, cháu muốn ở lại một chút, mai cháu về có được không ạ?"

Mạc Thanh Yên thiếu chút nữa bị tức chết, vừa mới bị Lệ Đình Tuyệt lợi dụng, cô mãi mãi không quên. Nhanh chóng nắm lấy cô, nhỏ giọng nói.

"Tại sao gọi mẹ là dì? Mau theo cô về nhà."

Lôi cô đi, Angela không muốn, "Mẹ, chú này rất đẹp trai, An An muốn tặng cho người, con muốn chú ấy làm bố con."

Nha đầu kia, muốn bố đến phát điên rồi sao?

Cô nhấc Angela lên, kẹp tay cô lại, "Angela, cảnh cáo con, nếu con nghịch ngợm, sẽ thu hết mọi thứ của con."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Angela nhăn lại, "Mẹ hẹp hòi."

Lệ Đình Tuyệt thấy động tác cô ôm đứa trẻ có vẻ mạnh, liền quay người lại đón đứa nhỏ.

"Angela đêm nay ở đây, mai chú đưa con về."

Mạc Thanh Yên đuổi theo, "Tên háo sắc như anh, để nó ở đây tôi không yên tâm."

"Được, cô cũng ở đây." Âm thanh lãnh đạm, xa cách truyền tới.

Chương 7: Chú có thích cô ấy không?

Mạc Thanh Yên đứng tại chỗ, đá chân vài cái, tiểu nha đầu càng ngày càng khiến người khác lo lắng.

Mà vừa nãy sao mình lại đưa đứa nhỏ này cho hắn chứ, thật là, cô không muốn ở lại đây.

Không khỏi nhìn về phía Angela, một tay Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô đi lên lầu. Khuôn mặt tròn trĩnh nhỏ nhắn lộ ra ý cười ngọt ngào, rất đắc ý đối với Mạc Thanh Yên.

"Mẹ, không phải do con không đi nhé, là chú giữ con ở lại đây."

Cô nhìn một vòng, phát hiện biệt thự này, giống như chỉ có một mình Lệ Đình Tuyệt ở. Nếu cô nếu đi, sợ tiểu tử kia sẽ bị hắn bắt nạt.

Bộ dạng người đàn ông này tuy rằng rất đẹp trai, nhưng việc vừa mới làm với cô, thật sự là không biết xấu hổ.

Chỉ sợ có cái suy nghĩ ma quỷ vẫn lưu lại mới tốt.

Cô cởi giày cao gót, chân rốt cục thoải mái hơn, nhưng chưa tìm được dép lê của nữ.

Cô nghi hoặc, hôm nay không phải hắn cùng Mạc Thanh Tuyết kết hôn sao? Chẳng lẽ bình thường cô ấy không đến nhà hắn.

Nghĩ đến đây, trên mặt cô lộ ra một tia cười yếu ớt.

Xem ra, Mạc Thanh Tuyết căn bản không ở trong lòng hắn, cô xứng đáng.

Bước chân lên lầu, đẩy cửa thư phòng ra, nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt đang kể chuyện cho Angela, tiếng nói của hắn đầm ấm, cùng với câu chuyện, nghe thật sự là thoải mái. Tiểu tử kia tựa vào trong lòng hắn, chỉ vào nhân vật trong sách.

"Chú ơi, công chúa Bạch Tuyết và dì thật giống nhau, đều rất xinh đẹp, chú có thích dì không?"

Không nghĩ tới việc nha đầu kia lại hỏi vấn đề này, sắc mặt Mạc Thanh Yên khẽ thay đổi, ai thích hắn chứ. Năm năm trước nếu không phải vì hắn, cô đã sống không bằng chết?

Hừ! Lệ Đình Tuyệt cũng không nghĩ, tiểu nha đầu lại hỏi hắn vấn đề như vậy, không khỏi nghĩ tới cái ngực to của cô gái kia, là cô thích sao. Có điều khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia không xứng với tâm trạng hắn.

"Rất hung dữ."

"Phi, dù tôi có bị lợn thích, cũng không muốn anh thích."

Mạc Thanh Yên lạnh giọng, sau đó không mời mà tự ngồi bên cạnh Angela, thu sách lại và lật trang.

Hai mắt Lệ Đình Tuyệt thâm thúy nhìn cô, nhìn thấy bàn chân trần của cô, trắng ngọc ngà, trông rất đẹp. Chỗ nào cũng đẹp, chỉ là cái miệng rất độc.

Thế nhưng nói hắn không bằng lợn, đây là lần đầu tiên có người dám nói hắn như vậy

Cái miệng nhỏ nhắn của Angela chu lên, kéo theo đôi mắt cũng mở to. "Không cần đâu, con mới không cần lợn làm con..."

Chữ cha còn chưa kịp nói ra, cô nhanh chóng bịt miệng lại, không để chú biết dì chính là mẹ, bằng không chắc chắn sẽ ghét mẹ có ba con.
Đương nhiên, việc này đều là do anh Băng Khối nói, cô ghi nhớ trong lòng.

Mạc Thanh Yên thật sự bị nha đầu kia làm cho tức chết, túm lấy cô, "Ta cho con đi tắm rửa, có điều ở

đây không có quần áo ngủ của trẻ con, hay là chúng ta về nhà?"

Angela bị cô ôm lấy váy, muốn giãy dụa chạy tới bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, nhưng mẹ rất xấu, không cho cô chạy mất.

"Không cần, con không cần."

Lệ Đình Tuyệt đứng lên, "Trên đường về đã mua áo ngủ rồi."

Sau đó hắn đẩy cửa ra ngoài, lúc quay lại thì đưa cho cô một cái túi.

Sau khi xem xong biết giá bộ quần áo nhi đồng này không rẻ, liền nói.

"Bao nhiêu tiền, tôi trả anh." Cô cũng không muốn nợ nhân tình của người này..

Lệ Đình Tuyệt nghe thấy câu này vô cùng khó chịu, nâng hai mắt lên, dấu diếm sự hung dữ.

"Tôi mua cho Angela, không phải mua cho cô, cho dù trả tiền cũng để mẹ cô bé đến."

Nói đến mẹ Angela không phải là cô sao? Nhưng lúc này thật sự cô không muốn hắn ta biết, hắn

biết rồi, không phải sẽ biết cô đã phá hoại đám cưới của hắn và Mạc Thanh Tuyết sao?

Dù ngốc cũng không để tự bại lộ, nghĩ đến đây cô mới đột nhiên phát hiện, tại sao Lệ Đình Tuyệt không hỏi chuyện hôn lễ của hắn bị phá hoại?

Chương 8: Lệ Đình Tuyệt, buông tôi ra

Mạc Thanh Yên ném tiểu tử kia vào phòng, "con gọi cho các anh đi, họ đều rất lo lắng cho con đấy."

Tiểu tử kia cầm di động, lăn một vòng trên giường, sau đó bắt đầu nói chuyện với hai anh của cô.

Mạc Thanh Yên ra khỏi phòng, gõ nhẹ cửa thư phòng.

"Vào đi..."

Giọng nói Lệ Đình Tuyệt truyền đến, cô hít một hơi sâu, mặc kệ người đàn ông này có mục đích gì?

Cô nhất định sẽ không để hắn xúc phạm tới con gái mình.

"Lệ tổng tài, hôn lễ hôm nay của anh bị Angela phá hỏng, tại sao anh vẫn bình tĩnh như vậy, đưa con bé đi là có mục đích gì?"

Lúc cô bước vào, trực tiếp tới gần hắn, hai tay chống trên bàn, hai mắt mở to, khoá hắn lại.

Lệ Đình Tuyệt khép sách thương mại lại, cô gái này thật đáng yêu, rõ ràng là cô áy náy, giờ đến chất vấn hắn.

Khi ánh mắt đảo qua, hắn đã bị hấp dẫn, ngực cô gái này to như vậy, còn dám đứng tư thế này để nói chuyện với hắn. Nếu là bình thường, hắn nhất định cho rằng cô gái này đang khiêu gợi hắn.

Nhưng, hắn rất rõ ràng hơn, cô ta không có chút cảm giác với hắn, càng không thể khiêu gợi hắn, cô gái ngốc rõ ràng rất đáng yêu.

"Anh..." Cảm nhận được ánh mắt hắn, hai tay cô chắn lại, sau đó giơ tay lên định đánh.

"Tên lưu manh nhà anh." Nhưng cũng giống lần trước, tay cô bị bàn tay to lớn của người đàn ông này nắm chặt.

"Là cô cố ý để lộ cho tôi xem đấy chứ."

Hắn nhướn mày, lời nói ẩn chứa tà khí, nói xong không quên quét hai mắt. Không biết tại sao? Hắn luôn luôn vô cảm với con gái. Nhưng nhìn thấy cô gái này lại có chút cảm giác.

Luôn không nhịn được mà trêu đùa cô, muốn nặn một phen.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng rút tay về, tránh xa hắn.

"Lệ tổng tài, xin trả lời câu hỏi của tôi."

Cô phát hiện, Lệ Đình Tuyệt là một con quỷ háo sắc, theo tin đồn hắn là nam thần hệ cấm dục, không phải là nhìn có chút đẹp trai. Nếu người khác biết hắn là có tính này, có thể con gái của Lâm Thành đều muốn nhảy xuống biển.
Lệ Đình Tuyệt thấy cô rời xa mình lại càng có hứng thú với cô. Rốt cuộc cô là ai? Có mục đích gì? Tại sao lại phá hỏng hôn lễ của bọn họ, lại muốn như thế nào nữa?

"Nói mục đích của cô trước đi, phá hỏng cuộc hôn nhân thương mại của hai nhà Lệ, Mạc với các người mà nói có cái gì tốt?"

Hắn có thể liên tưởng thương trường như chiến trường, đơn giản chỉ vì làm ăn, vì chút lợi ích.

Mạc Thanh Yên lần này trở về, không muốn nghĩ quá nhiều, chính là muốn phá hỏng hôn lễ của Mạc Thanh Tuyết, khiến cô ta khó chịu. Không ngờ người đàn ông này lại nghĩ nhiều như vậy, con mắt cô khiến hắn ta nghĩ như vậy.

"Việc này tôi sẽ không cho anh biết, có điều trên mặt anh tôi không thấy anh có điểm gì không vui, chứng tỏ anh không yêu vị hôn phu của mình."

Hai mắt Lệ Đình Tuyệt sụp xuống, khóe miệng lộ ra ý cười xấu xa. Đột nhiên đứng dậy đi đến trước mặt cô và cúi người xuống.

Hai tay Mạc Thanh Yên nắm thành nắm đấm giơ lên trước, giống như chuẩn bị đánh nhau.

Ngón tay hắn xẹt qua mặt cô, sau đó ôm cô vào lòng, động tác rất nhanh khiến cô không kịp phản ứng lại. Điều này khiến Mạc Thanh Yên hoàn toàn mơ hồ, mặc dù thân thủ cô không coi là giỏi nhưng cũng không phải kém.

Với tốc độ cùng thân thủ nhanh như vậy của Lệ Đình Tuyệt, chứng tỏ người này từ bé tới lớn đã luyện võ, cô xem như được gặp người trong nghề. Thân thủ của cô trước mặt anh ta cũng không đáng xem.

Cô giãy dụa, "Lệ Đình Tuyệt, buông tôi ra."

Tên háo sắc này, nói chuyện bình thường không được hay sao mà cứ phải lợi dụng cô.

Lệ Đình Tuyệt giữ mặt cô, để cô nhìn hắn. Cặp mắt thâm thúy kia còn lấp lánh hơn ngôi sao trong đêm. Bộ dáng hắn ta quá yêu nghiệt, đẹp như nhân vật đi từ trong tranh châm biếm ra vậy.

Chương 9: Nhà người lạ

"Có hứng thú với cuộc sống riêng tư của tôi, lẽ nào thích tôi sao? Ừm?"

Âm điệu cuối trong giọng nói của hắn cao vút, nhẹ nhàng khiêu khích mà lại mê hoặc lòng người, khiến Mạc Thanh Yên càng cảm thấy, người đàn ông này rất nguy hiểm, dường như lúc nào cũng tản ra luồng khí mê lòng người.

Cô lắc lắc đầu, muốn gạt bỏ dung mạo của hắn trong đầu ra để lấy lại lý trí, khiến mình rõ ràng mục đích lần này tới đây.

"A, trực giác của con gái mà thôi, tôi không thích điều này ở cô."

Khi nói chuyện, cô liếc mắt hắn, đang tìm cơ hội để thoát khỏi sự giam cầm của hắn.

"Chú ơi, chú đang chơi trò hôn sao?"

Một giọng nói ngọt ngào truyền tới, hai người nhanh chóng ngồi thẳng dậy, hơn nữa mỗi người ngồi một kiểu. Trước mặt trẻ nhỏ, họ đều không muốn bị hiểu lầm, cũng không muốn làm hư trẻ nhỏ.

Mạc Thanh Yên kéo lại quần áo, ho nhẹ một tiếng. Cô thấy Lệ Đình Tuyệt ở bên cạnh còn giả tạo hơn, hắn cầm cuốn sách xem ngược, không khỏi cười lạnh một tiếng.

Sau đó lườm hắn một cái, người đàn ông này chỉ có Angela mới trị được hắn.

Trước mặt cô thì không chút nhượng bộ, đánh lộn cũng rất kiên quyết mà hiện tại lại hoạt bát như vậy.

Angela chen vào, rồi nâng tay dụi mắt, "Con buồn ngủ rồi, mọi người đều không để ý đến con."

Mạc Thanh Yên không so đo với Lệ Đình Tuyệt, mục tiêu hiện giờ chính là cho tiểu nha đầu đi ngủ, sáng sớm mai sẽ đưa con bé về nhà. Sau này đối với Lệ Đình Tuyệt, nước sông không phạm nước giếng.

Cô tắm cho Angela, nhưng khi tắm quần áo đều bị ướt hết, buổi tối không thể mặc như vậy mà ngủ.

Angela thay bộ váy công chúa màu hồng, dụi mắt.

"Mẹ ơi, quần áo của mẹ ướt rồi, sẽ bị bệnh đó, mau cởi ra đi." Mạc Thanh Yen xoa đầu cô bé, "Đây không phải do con quậy sao."

Đồ nhỏ này, khi tắm có thể làm ướt hết cả phòng tắm, chứ đừng nói đến quần áo của cô.Lúc này đột nhiên có tiếng gõ cửa, Angela lập tức lấy lại tinh thần.

"Chú ơi, chú vào đi."

Mạc Thanh Yên thật sự muốn bịt miệng tiểu nha đầu này lại. Bộ dạng cô hiện giờ có khác gì không mặc quần áo đâu. Váy đều dính trên người, toàn bộ cơ thể đều lộ ra.

Lệ Đình Tuyệt đẩy cửa vào, nhìn thấy cô gái đều ướt hết, cái miệng không nhịn được khêu gợi, cơ thể khá ổn.

"Chú ơi, Angela không ngoan, đã làm ướt hết quần áo của mẹ…...dì."

Cô bé quấn chăn lại, biết mình đã sai. Mạc Thanh yên quay đi, lưng hướng về phía hắn.

"Chúng tôi phải ngủ rồi, anh mau ra ngoài đi." Người đàn ông này thật sự đáng ghét. Nhìn thấy bộ dạng như vậy của cô, nếu là người đàng hoàng chắc chắn sẽ không đi vào.

Lệ Đình Tuyệt vào Angela nói lời chúc ngủ ngon, để chiếc áo sơ mi trắng trên giường.

"Ở đây không có quần áo con gái, đêm nay cô chỉ có thể mặc chiếc này."

Mạc Thanh Yên nhìn chiếc áo, tuy không tình nguyện mặc, nhưng lúc này, cô không có cách nào khác. Cô cầm chiếc áo đi vào phòng tắm, thoải mái tắm nước nóng.

Tắm xong, cô thấy thật thoải mái, nhưng tiểu nha đầu kia lại làm quần áo của cô ướt từ trong ra ngoài, nội y cũng không mặc được, cô giặt rồi vắt trong nhà tắm.

Khi ra khỏi phòng tắm, phát hiện tiểu nha đầu không ở trên giường, khuôn mặt bỗng trở nên kinh hoàng. Trên háo sắc đó chắc sẽ không có tình cảm với trẻ con chứ?

Cô vội vàng chạy tới phòng của Lệ Đình Tuyệt, lấy chân dập cửa.

Nhìn thấy một lớn một bé trên giường đều quay đầu nhìn cô.

Lệ Đình Tuyệt không giống như cô tưởng tượng là đang bắt nạt con gái cô. Mà là đang đọc chuyện trước khi ngủ.

"Dì ơi, trước khi vào phải gõ cửa chứ."

Angela hoàn toàn không ngờ mẹ mình lại không lịch sự như vậy. Hy vọng chú đẹp trai không để ý thì tốt.

"Ta..." Cô hơi xấu hổ, khiến người khách nghĩ xấu rồi "Angela, con theo ta đi ngủ."

Angela lăn lộn trên giường, "Dì ngủ ở giữa."

Chương 10: Leo lên giường hắn

Mạc Thanh Yên không nghĩ tiểu nha đầu này lại nói như vậy, cô kinh ngạc không thôi. Chỉ vào cô bé,

"MM, con không nghe lời sao?" Lời cảnh cáo sâu sắc.

Hai mắt Angela mở to, rất oan ức nhìn Lệ Đình Tuyệt mà lắc đầu.

"Dì ơi, dì trở về phòng đi, tối nay con ngủ cùng chú."

Vốn dĩ cô muốn ngủ với mẹ, nhưng nhìn bộ dạng tức giận của mẹ, cô không dám yêu cầu nữa.

Sắc mặt Mạc Thanh Yên khẽ thay đổi, tiểu nha đầu này, cô có thể yên tâm để ở bên cạnh người đàn ông này sao? Hắn háo sắc như vậy, nếu thích trẻ vị thành niên thì phải làm sao? Nhưng tính tình con gái cô cô biết.

Cứng rắn là không có cách nào, nếu để nó khóc, có thể khóc hai tiếng không ngừng. Nghĩ tới hình ảnh đó hay là quên đi.

Ngay sau đó liền thở dài, tự an ủi chính mình nói: "Con à...con à...theo mẹ...theo mẹ."

Cố dồn nén tức giận xuống, có điều vẻ mặt cô vẫn rất nghiêm túc mà chỉ vào Angela.

"Được rồi, ngủ, ngủ ở đây."

Khi cô cất bước, đột nhiên nhớ tới, phía dưới mình trống không. Không khỏi có chút căng thẳng, tuy rằng áo sơmi này rất dài nhưng cũng không quá bắp đùi.

Vì vậy cô liền tắt đèn đi, rồi leo lên giường, ngủ ở vị trí chính giữa.

Cô kề sát Angela, cách Lệ Đình Tuyệt khá xa. Cô vỗ vỗ Angela, "ngủ thôi."
Nghĩ tới cô con gái này, thật sự là muốn chết. Từ nhỏ sức khỏe đã yếu nhất trong số ba đứa con, rõ ràng đã tuổi nhưng nhìn lại giống như ba tuổi vậy. Trừ khuôn mặt có chút thịt ra, những chỗ khác đến một chút thịt cũng không nhiều.

Hơn nữa tính tình bướng bỉnh như con lừa, càng lớn càng giống mình như đúc. Quả thực chính là phiên bản của mình, cô cảm giác nha đầu kia chính là đến đây đòi nợ. Hiện tại ngủ trong nha Lệ Đình Tuyệt, hơn nữa còn trên cùng một chiếc giường, nghĩ tới mà thấy đau đầu.

"Dì ơi, con muốn sờ meo meo."

Thói quen từ nhỏ của nha đầu này là không sờ không ngủ được, nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô, Mạc Thanh Yên thật muốn ném cô ra ngoài.

Trước mặt người đàn ông háo sắc này lại nói như vậy, thật sự là quá nguy hiểm.

Hai tay Lệ Đình Tuyệt gối dưới đầu, việc vừa rồi hắn ta đều thấy hết. Cô gái này luôn một mực từ chối, nhưng cuối cùng lại leo lên giường hắn, hắn cảm giác tất cả mọi việc dường như.....

Cô gái này rốt cuộc có mục đích gì? Đưa một đứa trẻ vào tầm mắt của mình, rồi cô lại tiếp tục tiến vào, kỹ năng này thật sự không tồi.

Hắn cắn cắn môi, tầm mắt hướng xuống chỗ hở ra ở bên cạnh,,dưới ánh sáng mờ nhạt, bàn tay nhỏ bé đang sờ soạng. Thử cô sao.

Do đó liền xoay người, đưa tay kéo cô vào lòng, khi đưa tay vén áo cô thì phát hiện, bên dưới cô không mặc gì cả. Con mắt hắn lập tức thay đổi, lại khiến hắn ta sôi máu rồi.

"A... Lệ Đình Tuyệt, tên háo sắc này, bỏ tôi ra."

Cô sợ tới mức quát to một tiếng, rồi vội lấy tay che miệng lại, không muốn đánh thức con dậy.

Một tay Lệ Đình Tuyệt nắm chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, tay kia giữ chặt vai cô, mở miệng trêu tức.

"Cái gì cũng không mặc, còn lên giường của tôi, rõ ràng cô đang muốn khiêu gợi ta, như vậy thì, chúng ta... bắt đầu đi."

Môi chuyển tới tai cô, nhẹ nhàng thổi một luồng khí nóng. Mạc Thanh Yên sợ chết khiếp, hai chân đá đá.

" Lệ Đình Tuyệt, anh dám động vào tôi xem, tôi nhất định không tha cho anh."

Cô tuy rằng là mẹ của ba đứa nhỏ, nhưng với chuyện này một chút cũng không hiểu. Đêm hôm đó của năm năm về trước, cô không biết cái gì thì xảy ra chuyện như vậy. Cho nên cô hiện tại căn bản không hiểu cái gì.

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt sắc bén, "Nói nhỏ chút, nếu cô không để những lời này thể hiện trước mặt Angela."

Giọng nói quỷ quái, điên cuồng.

Mạc Thanh Yên bị hắn dọa cho im lặng, bộ dạng hiện tại của hai người, thật sự muốn tồi tệ hơn cũng sẽ tồi tệ hơn nhiều. Dính vào nhau chặt chẽ, hơn nữa còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn cũng thay đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau