LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tặng quà cho cô

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, đôi mắt của Lệ Đình Tuyệt hơi có chút độ ấm.

"Lần sau không thể nói như vậy nữa. "

Sau đó ôm lấy cô đi về phía trước. Mạc Thanh Yên lúc này mới nhìn xung quanh, phát hiện đã đi đến cửa hàng, chỗ này là tầng hầm gửi xe.

"Này, anh không đưa tôi về nhà, đến chỗ này làm gì? "

Đôi mắt tà khí của Lệ Đình Tuyệt híp lại, liếc nhìn cô: "Tặng cô một món quà. "

Quà? Trong đầu cô hiện lên từ này, cô lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

"Tôi không cần quà. "

Sau đó muốn giãy ra khỏi vòng tay anh, nhưng người đàn ông nào đó vẻ mặt tà khí sao có thể để cô như mong muốn.

"Nghe lời, nếu không tôi hôn em bây giờ. "

Anh ghé vào quá gần, hô hấp nóng ẩm phun phả vào mặt cô mang theo mùi hương chỉ thuộc về anh.

Mạc Thanh Yên đưa tay đẩy anh. "Sau này không được hôn tôi, nếu không tôi sẽ thiến anh. "

Ánh mắt cô liếc về phía chỗ nào đó của người đàn ông, trên đỉnh đầu lập tức truyền đến tiếng cười trầm thấp.

"Có phải là rất muốn nhìn thử? Nếu muốn chúng ta bây giờ lập tức đi thuê phòng, cho cô xem đủ."

Mạc Thanh Yên vội vàng thu tầm mắt, cái tên này ánh mắt tật lợi hại, cô nhìn chỗ nào anh cũng biết.

"Hù, không thèm."

Mà Lệ Đình Tuyệt càng buồn cười hơn: "Có lẽ về sau cô lại yêu thích không buông tay ấy chứ. "Mạc Thanh Yên lườm anh, người đàn ông này cũng quá tự tin rồi, hơn nữa, cùng phụ nữ thảo luận vấn đề này, đúng là một tên lưu manh. "

Mình tốt nhất không nên nói nữa, không thì không biết anh còn có thể nói ra được những gì nữa.

Thang máy ngừng lại, Lệ Đình Tuyệt nắm tay cô đi ra ngoài, hai người vào một cửa hàng trang sức.

Mạc Thanh Yên nhìn nhìn những thứ trong quầy, lông mày nhướn lên: "Anh muốn mua kim cương cho tôi? "

Quản lý cửa hàng ra đón: "Tổng giám đốc Lệ, mời ngài đến phòng nghỉ của khách quý. "

Lệ Đình Tuyệt một mực không buông tay Mạc Thanh Yên, hình ảnh này bị một cái máy ảnh cách đó không xa chụp lại được.

Người kia nhìn hình ảnh chụp được trong máy, vừa lấy điện thoại ra gọi cho ai đó vừa đi ra ngoài.

"Tiên sinh, chụp được ảnh Lệ Đình Tuyệt cùng một người phụ nữ vào cửa hàng trang sức, giống như đang mua nhẫn cầu hôn."

Chuyện này tất nhiên là do hắn dựng lên để có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Bởi vì theo dõi Lệ Đình Tuyệt rất khó, mấy năm nay hắn theo dõi sát sao mà cũng không thu được manh mối hữu dụng nào. Bắt được cơ hội lần này hắn nhất định phải vét một khoản lớn.

Khuôn mặt Lệ Dạ Kiêu ẩn trong bóng tối, anh ta lãnh khốc cười: "Lâu như vậy cuối cùng cũng chụp được chút hữu dụng. Gửi cho phía truyền thông, ngày mai phải đưa tin này lên trang đầu cho tôi."

Hôm nay Lệ gia vừa cùng Mạc gia giải trừ hôn ước, buổi tối Lệ Đình Tuyệt đã dẫn người phụ nữ khác đi mua nhẫn, tin này vừa lộ thanh danh của Lệ Đình Tuyệt chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Cho dù không bị ảnh hưởng anh cũng sẽ bị người ta mắng là vô tình.

Hừ.

Lệ Dạ Kiêu hút xì gà, đôi mắt càng ngày càng âm trầm.

Lệ Đình Tuyệt và Mạc Thanh Yên được quản lý mời đến khu vực dành cho khách quý. Mạc Thanh Yên bưng trà sữa uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn người đàn ông có vẻ lười biếng nghiêng người dựa vào ghế sô pha kia.

Anh uống cà phê đen, quay người lại nhìn thẳng Mạc Thanh Yên.

"Hôm nay cô đã giúp tôi, món quà này coi như là quà cảm ơn, cô phải nhận. "

Ngữ điệu mệnh lệnh cùng khí chất như vương giả trên người anh khiến cho không một ai có thể kháng cự.

Mạc Thanh Yên buông ly trà, lông mày nhướn lên: "Được rồi, tôi cũng không muốn cùng anh dây dưa nữa. Tôi giúp anh coi như là vì quà tặng."

Có thể xem đây là sự thỏa hiệp của cô, vốn dĩ trong trường hợp như hôm nay cô không nên giúp đỡ Lệ Đình Tuyệt.

Tình cảnh lúc đó càng nguy hiểm cô phải càng vui mừng mới đúng.

Vậy mà trong lúc đó, ma xui quỷ khiến cô lại lấy thuốc đưa cho anh.

Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu anh đã muốn cảm ơn như vậy, vậy tùy ý anh đi.

Chương 57: Tiểu Yên, tôi yêu em!

Không lâu sau, quản lý dẫn theo nhân viên cửa hàng bưng một chiếc hộp tiến vào, đặt lên trên bàn:

"Tống giám đốc Lệ, đây là đồ ngài đã đặt."

Lệ Đình Tuyệt phẩy tay: "Các người đều ra ngoài đi. "

Quản lý cùng nhân viên cửa hàng nhanh chóng ra ngoài, nữ nhân viên trộm nói:

"BOSS thật đúng là lạnh lùng tàn khốc, nhưng mà cũng đẹp trai quá đi."

Lệ gia cũng kinh doanh trong lĩnh vực trang sức, vì thế các cửa hàng lớn đều có chi nhánh, anh chính là người đứng đầu.

Trong phòng nghỉ chỉ còn hai người bọn họ, Lệ Đình Tuyệt nhìn cô chằm chằm: "Mở ra nhìn xem có thích không."

Mạc Thanh Yên nhìn chiếc hộp nhỏ tinh xảo trên bàn, đưa tay cầm lấy.

Cô mở ra, thấy bên trong là một chiếc nhẫn thì đôi mi thanh tú của cô hơi nhíu lại. Đó là một chiếc nhẫn kim cương hồng nhạt, chắc là được đặc biệt đặt hàng chế tạo. Bởi vì loại kim cương màu hồng này rất ít gặp trên thị trường.

Hơn nữa còn làm thành hình trái tim, trái tim thiếu nữ của cô sắp đổ gục.

Cô không khỏi mỉm cười: "Lệ thiếu, loài đồ vật này tặng cho Angela có vẻ thích hợp hơn."

Tay Lệ Đình Tuyệt duỗi qua cầm lấy chiếc nhẫn,sau đó đeo lên tay cô: "Tặng cho cô, đây chính là vật đánh dấu chủ quyền, sau này ai cũng đừng mong ngấp nghé cô."

Anh bá đạo nói, tay mắt lanh lẹ đã đeo chiếc nhẫn vào. Mạc Thanh Yên hoàn toàn không kịp phản ứng. Nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh của mình, cô trừng mắt nhìn anh.

"Tôi không đồng ý."

Tặng nhẫn kim cương là có ý gì? Người ngu cũng biết. Cô muốn tháo chiếc nhẫn ra, thế nhưng vô luận cô dùng bao nhiêu lực cũng không tháo ra được. Vì vậy chỉ có thể gọi nhân viên cửa hàng.

Một lúc sau quản lý và nhân viên vào trong.

Nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt bắt chéo chân ngồi trên sô pha, khóe miệng vui vẻ nhếch lên.

"Mạc tiểu thư, xin hỏi có chuyện gì không? "

Mạc Thanh Yên giơ tay lên: "Giúp tôi tháo chiếc nhẫn này ra. "

Cửa hàng chắc chắn có biện pháp, cô không tin không gỡ ra được.

Hai người kinh ngạc, đây là chiếc nhẫn Lệ Đình Tuyệt đặc biệt đính chế. Loại kim cương này trên thế độc nhất vô nhị, chỉ có một khối. Anh phải tốn rất nhiều công sức mới mua được. Nếu là những phụ nữ khác, chắc chắn đã vui vẻ chết mất.

Vì sao vị tiểu thư này lại muốn tháo ra? Vì vậy hai người đưa mắt nhìn Lệ Đình Tuyệt, anh vẫn giữ nguyên nụ cười tà, không có ý muốn xen vào.

Quản lý lúc này mới nói: "Mạc tiểu thư, chiếc nhẫn này vô cùng đắt đỏ, hơn nữa nó còn có một cái tên đặc biệt, đó là nhẫn Khóa Tâm. Chỉ cần đeo vào sẽ không tháo ra được, trừ phi chặt đứt ngón tay."

Mạc Thanh Yên nghe xong lạnh lùng nhìn chiếc nhẫn trên tay.

"Lệ Đình Tuyệt, anh quá đáng rồi đấy, mau tháo ra cho tôi. "

Lệ Đình Tuyệt liếc mắt ra hiệu cho quản lý và nhân viên cửa hàng, để cho bọn họ ra ngoài. Thấy cửa đóng lại, thân hình cao lớn của anh mới đứng dậy.

Sau đó cũng kéo cô đứng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô.

"Mạc Thanh Yên người phụ nữ Lệ Đình Tuyệt này muốn, cô trốn không thoát đâu. An phận làm phu nhân của tôi, được chứ?"

Mạc Thanh Yên hoàn toàn bị chọc giận, lấy tay đánh hắn: "Đồ xấu xa, anh là đồ xấu xa. "

Lúc này Lệ Đình Tuyệt lại nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, mềm giọng nói: "Tiểu Yên, tôi yêu em! "

Nghe được câu này, lòng cô run rẩy, sau đó cái miệng nhỏ nhắn đã bị môi anh lấp kín. Hôn đến mức đầu óc cô trống rỗng người đàn ông nào đó mới chịu buông ra,khàn khàn nói.

"Người phụ nữ đáng chết này, vì sao mỗi lần em đều có thể khiến tôi chật vật như thế. "

Bởi vì rung động, chỗ nào đó cũng bắt đầu không khống chế được mà… Chỗ đó của anh vốn khác với người thường, do ăn mặc nên giờ phút này phản ứng đặc biệt rõ ràng. Hô hấp của anh dồn dập, thật muốn nuốt cô vào bụng.

Lần đầu tiên anh có suy nghĩ này đối với phụ nữ, hơn nữa suy nghĩ này càng ngày càng lớn.

Chương 58: Tiêu chí của anh

Mạc Thanh Yên cuối cùng có thể hít thở tự do, đại não cũng thanh tỉnh, cô cầm lấy túi xách của mình liền chạy ra ngoài.

Lệ Đình Tuyệt muốn đuổi theo cô, nhưng mà lúc này nếu đi ra ngoài người khác liếc mắt sẽ thấy được phản ứng của anh. Vì thế chỉ có thể đen mặt ngồi vào ghế sô pha để mình bình tĩnh một lát.

Mạc Thanh Yên vừa ra khỏi cửa liền thuê xe về nhà, trên đường về tim cô đập nhanh vô cùng, mặt cũng đỏ. Cô không hiểu đây là cảm giác gì, dù sao thì bốn phía xung quanh đều tràn ngập trái tim màu phần hồng.

Bản thân giống như bị màu hồng bao vây, cô hít sâu một hơi.

Muốn để cho mình bình tĩnh lại nhưng trong đầu vẫn vang lên câu nói của anh: "Tiểu Yên, tôi yêu em! Tiểu Yên, tôi yêu em! "

Cô dùng sức lắc đầu, tài xế ngồi phía trước mở miệng nói: "Cô gái,nhìn cô thế này, có phải vừa được bạn trai cầu hôn không hả? "

Bởi vì nhìn chiếc nhẫn trên tay cùng với khuôn mặt đỏ bừng của cô, bác tài xế đã gặp nhiều trường hợp như thế này.

Mạc Thanh Yên nghiêm nghị trả lời: "Bác tài, bác đoán sai rồi, tôi đã làm mẹ của ba đưa bé. "

Thấy cô như thế bác tài cũng chỉ cười cười, chuyên tâm lái xe.

Mà Mạc Thanh Yên lại cảm thấy không được tự nhiên. Tại sao mình lại giống một thiếu nữ hoài xuân rồi, ngay cả người ngoài cũng nhìn ra tâm sự của cô. Cô và Lệ Đình Tuyệt tuyệt đối không thể có kết quả.

Cho nên nhất định phải đem ngọn lửa vừa mới nhen nhóm này dập tắt.

Về đến nhà, dì Lưu mở cửa cho cô, cô thay giày,có chút mệt mỏi hỏi.

"Bọn nhỏ đã ngủ chưa ạ? "
Dì Lưu chỉ chỉ trên tầng: " Băng Khối và Dương Quang vẫn đang chờ con. "

Mạc Thanh Yên nhìn lên tầng hai, hai tên nhóc mặc áo ngủ giống hệt nhau, ngồi ở bên cạnh lan can nhìn cô.

Biết rõ hai đứa con trai tinh quái, chuyện gì cũng không thể giấu nổi bọn nhóc, vì vậy cô chào dì Lưu rồi lên tầng.

"Hai đứa con sao muộn như vậy còn chưa đi ngủ? "

Băng Khối đi về phòng mình, vừa đi vừa nói: "Chờ mẹ, chúng ta phải nói chuyên. "

Dương Quang thì cười vui vẻ chạy tới ôm lấy cô: "Mummy, hôm nay Dương Quang rất nhớ mummy."

Tên nhóc này tinh quái nhất, bé nói như thế nhất định là có chuyện gì muốn yêu cầu.

Mạc Thanh Yên vỗ vỗ đầu bé: "Đi thôi, về phòng của các con. "Trang trí trong phòng dùng màu lam làm chủ đạo, trên giá sách bày đầy mô hình ô tô, vừa nhìn liền biết hai đứa nhỏ này rất thích đua xe.

Dương Quang mím môi cười: "Mummy, nghỉ hè con muốn đi xem đua xe, mẹ có thể đi cùng tụi con không?"

Đây chính là yêu cầu của nhóc này? Mạc Thanh Yên nhướn lông mày: "Có thể. "

Băng Khối ôm một xấp ảnh chụp đi tới, để ở trước mặt Mạc Thanh Yên. Cô cầm lấy xem từng cái một. Đều là hình Lệ Đình Tuyệt hôn cô, không khỏi nhíu mày.

"Những thứ này ai đưa cho con? "

Hình ảnh của cô và Lệ Đình Tuyệt vậy mà dễ dàng bị người khác chụp được, quả thực nghĩ mà sợ.

Khuôn mặt tuấn tú của Băng Khối hiện lên một nụ cười lạnh: "Mummy, chú trần nói mẹ và Lệ Đình Tuyệt là kẻ địch, vì sao có thể cùng hắn hôn môi? Mummy, chúng con không muốn mẹ bị tổn thuơng, cho nên tốt nhất vẫn là cách xa hắn một chút. "

Những thứ này là do Trần Bang Thạc, anh họ của Mạc Thanh Yên, sai người điều tra. Hơn nữa còn nói chuyện này cho hai đứa trẻ, để chúng khuyên Mạc Thanh Yên thấy rõ sự thật, cô và Lệ Đình Tuyệt sẽ không có kết quả nào.

Mạc Thanh Yên sắc mặt thay đổi, ảnh chụp của cô và Lệ Đình Tuyệt bị bày ra trước mặt hai đứa con trai như vậy khiến cô có chút không thoải mái.

Cô cười nhạt nói: "Mẹ biết rồi, hai đứa yên tâm, giữa mẹ và Lệ Đình Tuyệt không có chuyện gì. "

Dương Quang lại mỉm cười đầy tà khí: "Mummy, chiếc nhẫn này thì sao? "

Mạc Thanh Yên vội vàng đưa tay ra sau lưng: "Ha ha, chiếc nhẫn này mẹ mới mua. "

Chương 59: Anh biến thành kẻ phụ tình

Băng Khối cũng chú ý đến chiếc nhẫn, bé kéo lấy tay cô nhìn chăm chú, cuối cùng cũng không nói gì, nhưng khuôn mặt càng trở nên lạnh lẽo. Điều này khiến cho Mạc Thanh Yên cảm thấy áp lực.

Lúc này Dương Quang lại nói: "Đây là nhẫn kim cương, chẳng phải chỉ có lúc cầu hôn mới cần dùng đến hay sao? "

Đôi mắt tà khí của bé rất giống người nào đó, mỗi lần ánh mắt đó quét về phía cô đều khiến lòng cô run rẩy.

"Mẹ đi ngang qua cửa hàng trang sức, thấy đẹp nên muốn thử, vậy mà đeo vào lại không thể tháo ra được. "

Cô nói dối vì không muốn hai đứa con trai suy nghĩ nhiều.

Dương Quang cầm lấy chiếc nhẫn thử tháo nó ra ngoài, thấy thật sự là không tháo ra được. Cậu cười vui vẻ: "Ha ha, mẹ, mẹ chắc chắn là bị người bán hàng lừa rồi, có phải đắt lắm không? "

Mạc Thanh Yên chỉ có thể nhún vai: "Được rồi, chuyện các con nói mẹ nhớ rồi, hai đứa mau đi ngủ đi. "

Thấy hai đứa con trai mau chóng nằm xuống, tự kéo chăn đắp cô mới tắt đèn rời khỏi phòng. Hai đứa bé này từ nhỏ đã không để cô phải lo lắng nhiều, rất ít khóc, hơn nữa đặc biệt tự lập.

Chuyện gì cũng có thể tự làm, có đôi khi còn giúp cô nữa. Nghĩ đến đây, trái tim của cô ấm áp.

Trở lại phòng mình cô tắm rửa thoải mái. Ra khỏi phòng tắm đã thấy một cô nhóc ngồi trên giường. Cô bé buộc tóc đuôi gà, cái đầu nhỏ giống con gà mổ thóc gật lên gật xuống thật đáng yêu.

Mạc Thanh Yên nở nụ cười:"MM, sao con không ngủ lại chạy đến phòng mẹ? "

Angela lúc này mới miễn cưởng mở đôi mắt sắp díp lại vì buồn ngủ ra: "Con muốn sờ Miêu Miêu. "

Mạc Thanh Yên bất đắc dĩ cười, cái thói quen từ hồi nhỏ của cô nhóc vẫn không sửa được:"Con đã lớn rồi, thói quen xấu này phải bỏ đi thôi. "
Angela buồn ngủ đến không mở được mắt được nhưng đầu vẫn lắc như trống bỏi:

"Không cần, con thích mẹ cơ. "

Thỏa mãn yêu cầu của cô nhóc, cô nhóc mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.

Ngày thứ hai Lệ Đình Tuyệt xuống lầu, phát hiện không thấy báo buổi sáng. Anh hỏi dì Trương:

"Dì Trương, báo sáng nay của tôi đâu? "

Anh muốn đọc tin tức Lệ gia và Mạc gia giải trừ hôn ước, từ nay về sau anh chính là người người đàn ông độc thân, có thể ở cùng với người phụ nữ mình thích.

Dì Trương ấp úng, hôm nay tin tức lớn nhất không phải là tin Lệ gia và Mạc gia giải trừ hôm ước, mà là Lệ Đình Tuyệt là kẻ bạc tình, vừa giải trừ hôn ước đã cầu hôn người phụ nữ khác ngay.

"Thiếu gia, bao hôm nay vẫn chưa đưa đến. "Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, bắt đầu dùng bữa sáng. Đang ăn bỗng nhiên chuông điện thoại vang, anh lấy qua nhìn, người gọi là Lệ lão gia tử.

"Lãi gia tử, sớm như vậy sao ông đã gọi? "

"Tuyệt, ông chờ cháu ở văn phòng, cháu đọc tin tức hôm nay rồi nói sau. "

Sau đó điện thoại bị cúp, có vẻ như lão gia tử đang rất tức giận, anh nhíu mi. Cầm lấy di động xem, thì ra hôm nay anh là diễn viên chính.

Vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng như trước, vì kỹ thuật chụp hình của người chụp rất kém cỏi cho nên trong tấm ảnh bộ dáng của Mạc Thanh Yên chỉ mơ mơ hồ hồ. Bài báo chỉ viết anh cầu hôn một người phụ nữ thần bí,là một người đàn ông bạc tình.

Chỉ cần cô không bị dính vào chuyện này là được.

Lệ Đình Tuyệt đến công ty, trợ lý Nguyên Thành đã chờ anh ở bãi đỗ xe. Nhìn thấy anh xuống xe trợ lý vội vàng bước tới.

"Tổng giám đốc Lệ, tin tức hôm nay của anh còn nóng hơn tin Lệ gia và Mạc gia giải trừ hôn ước. Hơn nữa anh còn bị bôi đen, mới hai giờ trôi qua mà giá cổ phiếu của Lệ thị đã giảm 2%."

Một tay Lệ Đình Tuyệt cho vào túi quần:"Còn gì nữa? "

"Lão gia tử rất tức giận, ngài ấy cảm thấy thể diện của Lệ gia bị hao tổn, cho nên lát nữa anh phải cẩn thận một chút."

Vừa mới nói xong một ánh mắt lạnh lẽo đã quét về phía Nguyên Thành, anh ta lập tức cúi đầu.

Lệ Đình Tuyệt mặt không đổi sắc nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ lo lắng. Kết quả của việc bị bôi đen anh không phải là không biết. Ra khỏi thang máy,thân thể thẳng táp của anh đi đến văn phòng tổng giám đốc, đẩy cửa ra cất bước đi vào.

Chương 60: Lão tử không sợ anh

Không ngoài dự đoán của Lệ Đình Tuyệt, những người nên đến đều đến đầy đủ, không chỉ có Lệ lão gia tử, còn có hai người chú cùng mấy đứa em họ. Lệ Dạ Kiêu cũng ở đây, khuôn mặt anh tuấn của anh ta có chút dữ tợn.

"Anh họ, cuối cùng anh cũng đã đến, công ty giải trí của em sắp không trụ nổi nữa rồi. "

Bởi vì giá cổ phiếu tụt thảm hại, anh ta vội chạy đến diễn trò mèo khóc chuột.

Lệ Đình Tuyệt cười lạnh: "Ông nội, ông xem, chú cùng các em nhanh như vậy đã chạy đến phòng làm việc của cháu hưng sư vấn tội, có phải là muốn đến lấy vị trí người thừa kế này của cháu hay không? "

Anh từng bước,từng bước đi qua, người Lệ gia anh đã sớm hiểu rõ. Người nào người nấy đều một dạng.

Hạ độc một đứa bé, muốn hắn phải chết. Loại người ác độc này, anh nhất định sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu. Vì đứa nhỏ (??? Mất chương 59 nên chẳng biết nói đến ai nữa), cũng là vì chính bản thân mình.

Anh nghiến răng, khuôn mặt lạnh lẽo đến nỗi khiến cho người ta có loại cảm giác giống như mưa gió sắp đến.

Những người đối diện nghe anh nói, từng người đều hết sức kích động, cho rằng Lệ lão gia tử thật sự sẽ tước đi vị trí người thừa kế của Lệ Đình Tuyệt. Nói không chừng một trong số bọn họ sẽ là trở thành người thừa kế tiếp theo.

"Nói linh tinh, cháu là trưởng tôn, đây là gia quy của Lệ gia hàng trăm năm nay, ai dám thay đổi? "

Lệ lão gia tử gầm nhẹ một tiếng, khí thế quyết đoán như ngày xưa vẫn còn khiến cho mọi người run rẩy. Ai cũng âm thầm e ngại, muốn lật đổ Lệ Đình Tuyệt đúng là không phải một chuyện dễ dàng.

Ngữ khí của Lệ lão gia tử mềm hơn, nói: "Tuyệt, chuyện ngày hôm nay, ông nội đã có phương án giải quyết, ông đến đây là để nói với cháu chuyện này, không phải hưng sư vấn tội. "Những người khác nghe vậy cũng biết lần này đến muốn xem chuyện vui là không thể được rồi. Lệ Dạ Kiêu cũng tính sai, cứ tưởng chuyện Lệ Dạ Đình làm lần này sẽ khiến ông nội mất hứng, không nghĩ tới…

Ánh mắt anh ta nhìn Lệ Đình Tuyệt càng thêm âm trầm, mà khi Lệ Đình Tuyệt quay lại nhìn anh ta, ánh mắt anh ta lại tràn đầy ngả ngớn, giống như đang nói "Lão tử không sợ anh. "

"Ông nội, cháu còn có chút việc, cháu đi trước. "

Lệ Dạ Kiêu đứng lên nói với lão gia tử, sau đó rời đi.

Những người khác cũng theo chân Lệ Dạ Kiêu, cũng nhao nhao chào lão gia tử, cắp đuôi trở về.

Cuối cùng, trong văn phòng chỉ còn lại Lệ Đình Tuyệt, Lệ lão gia tử cùng với chú Trần - thân tín của Lệ lão gia tử.
Anh ngồi vào ghế đối diện Lệ lão gia tử, thần sắc tự nhiên: "Ông nội, loại tin tức này đều là do bọn paparazi tung ra, ông không cần để trong lòng. "

Ông biết rõ Lệ Đình Tuyệt ngồi vào cái ghế người thừa kế này cũng không dễ dàng, bao nhiêu người ngóng trông anh xảy ra vấn đề để xem trò hay.

"Tuyệt, chuyện lần này không đơn giản như vậy, hai nhà Lệ - Mạc vừa giải trừ hôn ước đã xảy ra việc như thế này. Người khác nghĩ về con thế nào không quan trọng, nhưng mặt mũi của Lệ gia không thể hủy. "

Lệ Đình Tuyệ cười khẽ một tiếng, khuôn mặt tà khí của anh có một tia khó hiểu.

"Hai ngày nữa chuyện này sẽ phai nhạt, tất cả mọi người rồi sẽ quên chuyện này, hay là cháu cho người rút tất cả tin tức hôm nay xuống,như vậy được rồi chứ. "

Lệ lão gia đưa tay ra hiệu cho chú Trần: "Đưa ảnh chụp cho nó nhìn, đây là tiểu thư nhà họ Uông, cháu mau chóng sắp xếp đính hôn với nó. Uông - Lệ hai nhà cường cường liên thủ, không ai dám có ý kiến, đây là biện pháp tốt nhất. "

Thực lực của Uông gia mạnh hơn Mạc gia, vì vậy mọi người sẽ cảm thấy Uông gia xứng với Lệ gia mà sẽ không cảm thấy Lệ Đình Tuyệt quá bạc tình.

Lệ Đình Tuyệt ngay cả liếc mắt cùng không thèm nhìn tấm ảnh chụp kia, thanh âm lạnh lùng nói:

"Lão gia tử, cháu không muốn đính hôn một lần nữa, cũng không muốn kết hôn sớm như vậy. Nếu như ngài cứ tiếp tục epa châu, cháu chỉ lấy một người phụ nữ duy nhất, đó chính là Mạc Thanh Yên."

Lệ lão gia tử nghe được câu này suýt chút nữa nổi giận: "Vừa cùng Mạc gia giải trừ hôn ước, cháu lại muốn lấy Mạc Thanh Yên, đây không phải là tự vả vào mặt mình hay sao? "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau