LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Anh muốn cưới em

Nhưng cho dù cô không muốn vẫn bị hắn lôi về phía trước một quãng. Hình ảnh hai người dắt tay nhau khiến Mạc Thanh Tuyết tức giận không thôi.

Tuy rằng thiếu chút nữa cô ta đã thành vợ của hắn, nhưng người đàn ông đó chưa từng nói chuyện với cô ta một câu. Chứ đừng nói đến việc tiếp xúc thân mật với hắn, càng nghĩ càng tức, ánh mắt càng ngày càng nham hiểm.

Mạc Thanh Yên thấy người phía sau đã bị hắn bỏ xa rồi, cô cũng dừng lại không đi nữa.

"Bọn họ đều không ở đây, không cần đóng kịch nữa."

Cô bỏ tay hắn ra, sự tức giận trong lòng vẫn còn, trừng mắt nhìn hắn. Sau đó liền muốn đi, Lệ Đình Tuyệt nắm lấy tay cô kéo vào trong lòng. Hắn cười bỉ ổi, "Có cần tôi nói với ông nội, hôn ước không huỷ bỏ không?"

Nghe thấy vậy, cô càng tức giận: "Tuỳ anh, chỉ cần anh cưới, tôi lại đến phá đám."

"A, không nỡ rời tôi sao?"

Hắn khẽ cười một tiếng, con ngươi lộ ra tia sáng, càng ngày càng trêu ghẹo người khác.

Mạc Thanh Yên không muốn đùa giỡn với hắn, vì thế liền nắm hai tay lại đấm lên mặt hắn, sau khi hắn bị đánh liền lùi lại một bước. Hắn giơ tay lên xoa mặt mình, "Không đau, có điều, tôi thích hai quả này của cô."

Dứt lời nét mặt hắn trở nên nghiêm túc, "Tôi muốn nói là hôn ước với cô, tôi muốn cưới cô."

Lời này vừa nói ra Mạc Thanh Yên hoàn toàn lặng người, hôn ước, năm năm trước. Tuy nói trả thù này là trước đây cô muốn, nhưng giờ lại không muốn nữa.

"Lệ thiếu, anh thấy cái sừng trên đầu anh chưa đủ to sao? Vẫn muốn mọc sừng nữa sao?"

Ánh mắt Lệ Đình Tuyệt rất sắc bén, thò tay ra nắm lấy cổ tay cô." Mạc Thanh Yên, từ nay về sau, em chỉ có thể là của anh, nhớ kỹ là, nếu để người khác động vào em, anh nhất định sẽ khiến người đó sống không bằng chết."

Nói xong hắn buông tay cô, giữ khoảng cách nhất định với cô, hơn nửa vẻ mặt càng lạnh hơn, rồi giơ tay ho nhẹ vài tiếng.

"Tuyệt, mấy ngày hôm nay đều không về."

Một phụ nữ mặc đồ tây màu lam nhạt cười nói, đi cùng cô là một người đàn ông cao lớn như Lệ Đình Tuyệt, ánh mắt rất dữ tợn, khi nhìn người khác, khoé miệng có chút oán hận.

Tuy rằng nhìn cũng rất đẹp trai, nhưng vẫn kém hơn Lệ Đình Tuyệt.

"Nhị thẩm."

Hắn thản nhiên gọi một tiếng, mà người đàn ông bên cạnh cô ta lại nhìn về phía Mạc Thanh Yên.
"Cô chính là Mạc Thanh Yên năm đó lừa anh tôi sao?"

Sắc mặt Mạc Thanh Yên khẽ thay đổi, ngữ khí mà người đàn ông này nói rất không vui. Hơn nữa ánh mắt hắn khi nhìn người khác rất sắc bén, vừa nhìn đã thấy diễn.

Lệ Đình Tuyệt cười mà như không cười, "Lệ Dạ Kiêu, cho dù cô ấy là ai, hom nay cô ấy cũng là khách quý ông nội mời tới, ngữ khí thế này với khách, em cảm thấy ông nội sẽ nghĩ như thế nào?"

Giữa hai người cảm giác như không phải anh em, đến mười phần là chiến tranh.

Lệ Đình Tuyệt dắt tay Mạc Thanh Yên, "Mạc tiểu thư, ông nội bảo tôi đưa cô đi chèo thuyền, còn không mau đi."

Giọng nói trầm thấp lộ ra khi thế thu hút người khác, Mạc Thanh Yên nhanh chóng đi theo hắn.

Ánh mắt Lệ Dạ Kiêu vẫn nhìn theo hai người, lạnh nhạt hỏi mẹ mình Trương Thi Họa, "Hắn còn có thể kiêu ngạo bao lâu?"

Trương Thi Họa lắc đầu, bà ta cũng không biết, tại sao hắn vẫn luôn không sao. Thuốc đó uống mười năm so với hắn mà nói, dù thế nào cũng không sống nổi.

" Mẹ cũng không biết."

Lệ Dạ Kiêu mím môi, "Mẹ không thấy hắn đã thay đổi, không giống với Lệ Đình Tuyệt trước đây?"

Hắn luôn điều tra Lệ Đình Tuyệt, nhưng một chút manh mối cũng không có. Người kế thừa Lệ gia nhất định là cháu đích tôn, cho nên hắn luôn hận trong lòng.

Chỉ cần Lệ Đình Tuyệt biến mất, hắn sẽ danh chính ngôn thuận thành người thừa kế.

Chương 52: Cưỡi hắn

Mạc Thanh Yên cảm thấy từ sau khi gặp mẹ con kia thì Lệ Đình Tuyệt càng lạnh lùng hơn, hơn nữa còn nắm tay cô rất chặt.

"Ai, anh làm tôi đau."

Cô kêu lên, Lệ Đình Tuyệt mới thả lỏng tay cô ra. Bên hồ có mấy người giúp việc đang đi tới, "Đại thiếu gia, hai người muốn du thuyền sao?"

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, đỡ Mạc Thanh Yên ngồi xuống thuyền, sau đó nói với người giúp việc:

"Các ngươi không cần đi theo."

Hắn muốn từ mình chèo thuyền, quấn hoa sen trong đầm đặt xuống hồ. Ngồi ở trên thuyền mà Mạc Thanh Yên khá là căng thẳng, khuôn mặt đều bị kéo căng.

Hai tay nhỏ bé nắm vào mép thuyền, đang nhìn hắn mệt mỏi nằm trong chiếc thuyền nhỏ, cái miệng chu lên.

" Lệ Đình Tuyệt, mau chèo thuyền đi."

Cô nghĩ là đi hết một vòng thì có thể lên bờ, không ngờ tên này lại dừng ở giữa đầm sen để ngủ.

" Hư..."

Hắn chớp hai mắt làm động tác không lên tiếng với cô, Mạc Thanh Yên nghĩ hắn nghe thấy cái gì nên cũng vểnh tai lên nghe.

Thắc mắc nhìn ngược nhìn xuôi phát hiện căn bản không có người nào. Vì vậy liền dùng chân đá hắn, "Này, tôi sợ nước, cho tôi về."

Lệ Đình Tuyệt mới mở to mắt, khóe miệng xuất hiện nụ cười xảo quyệt đó, "Có anh ở đây, em sẽ không có chuyện gì đâu. Ở đây rất yên tĩnh, để tôi dừng ở đây một lúc."

Mạc Thanh Yên trải qua việc vừa rồi cũng hiểu được một hai phần, ở nhà họ Lệ, Lệ Đình Tuyệt có thân phận độc nhất vô nhị, cho nên người ghen ghét hắn rất nhiều.

Người muốn kéo hắn xuống nước cũng rất nhiều, cho nên cuộc sống trong đại gia tộc như vậy chắc chắn sẽ rất thận trọng, cho nên mới tự tìm nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi.

" Lệ Đình Tuyệt, anh mệt lắm sao?"

Miệng hắn ngậm một bông sen, nhướn mày, "Ừ, rất mệt.""Quan hệ giữa anh với hai người vừa nãy không tốt sao?"

Lệ Đình Tuyệt đột nhiên ngồi dậy, thuyền bắt đầu lắc lư, Mạc Thanh Yên hét lên một tiếng.

"A..."

Nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của cô, hắn kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giống như đang an ủi vậy.

" Nhớ kỹ, sau này có gặp hai người đó thì tránh càng xa càng tốt."

Trong giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn có chút tức giận, nhưng vẻ mặt lại không có sự thay đổi gì, chỉ là sự lạnh lùng có chút dọa người.

Cô gái hoảng hồn chưa hết bình tĩnh dựa người vào trong lồng ngực ấm áp, cũng không giãy giụa.

Cảm thấy khoảng cách với hắn trên chiếc thuyền này càng gần càng tốt, ít nhất ngã xuống cũng có thể nằm trên người hắn, cũng sẽ không sặc nước.

"Tôi sẽ không có cơ hội gặp họ nên điều đó sẽ không tồn tại."

Ánh mắt cô nhìn lên đài sen, cô đột nhiên ngẩng đầu, "Có hạt sen này, tôi sẽ đem về cho bọn nhỏ ăn."Nhất thời hưng phấn, ngay cả việc sợ nước cũng quên mất.

Lệ Đình Tuyệt nhướn mi, "Hái đi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."

Mạc Thanh Yên hái được vài cái cầm ở trong tay, sau đó nhắc nhở hắn.

"Anh chèo cẩn thận một chút, đừng để tôi rơi xuống nước."

Cô gái đang nói chuyện này mặc bộ váy trắng, nụ cười trên mặt rất xinh tươi, khiến hoa sen đều mất đi màu sắc của nó.

Lệ Đình Tuyệt vừa chèo thuyền vừa nhìn, ý cười trên khóe miệng càng sâu đậm. Cô gái này bình thường nhìn thì rất mạnh mẽ, bướng bỉnh. Kỳ thật có tính rất trẻ con, giống như bây giờ vậy.

Dáng vẻ hái sen cũng vui vẻ như vậy, lại rất hiếu kỳ, giống như bé con hiếu kỳ vậy.

"Đủ rồi, đủ rồi, chúng ta về đi."

Nhìn thấy mặt trời sắp lặn rồi, bọn họ đã du thuyền nửa ngày rồi, thời gian buồn tẻ cũng thay đổi rất hay.

Nhìn thấy đài sen đầy thuyền, Mạc Thanh Yên le lưỡi.

"Vui quá mà hái nhiều rồi, ông Lệ có mắng không?"

Dù sao đây cũng không phải là Mạc gia, mà là địa phận của Lệ gia.

Lệ Đình Tuyệt thò tay ra vén tóc trên trán vào sau tai cô, hắn thấy con ngươi trong trẻo của cô mà cười đầy tà ý.

"Không, chỉ cần em thích thì lấy cả hồ này cũng được."

Chỉ cần là cô thích, cho dù là sao trên trời hắn cũng đồng ý hái cho cô.

Chương 53: Anh đừng ép tôi

Thuyền về tới bờ, Lệ Đình Tuyệt giao lại cho người giúp việc, đem đài sen này giao cho Mạc Thanh Yên.

Hai người mới đi về lầu chính, tâm tình Mạc Thanh Yên rất tốt. Đã rất lâu rồi không được thư giãn như vậy, thật thoải mái.

" Đại thiếu gia, Mạc tiểu thư, lão gia bảo hai người đến phòng ăn, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ."

Mạc Thanh Yên cũng đói bụng, vì thế liền cười đáp,

"Được rồi, chúng tôi qua luôn đây."

"Tiểu Duyệt, ngươi đi đi."

Lệ Đình Tuyệt nói xong liền quay người lại, mặt đối mặt với Mạc Thanh Yên, bộ dạng rất trịnh trọng.

"Anh nói với ông nội hôn ước của hai chúng ta không huỷ bỏ, và sẽ nhanh chóng kết hôn, em có ý kiến gì không?"

Mạc Thanh Yên liên tục lắc đầu, "Có ý kiến, tôi vẫn chưa nói muốn cưới anh. Lệ Đình Tuyệt, anh đừng ép tôi có được không hả."

Nói xong khuôn mặt nhỏ nhắn liền tối sầm lại, có cảm giác nói không rõ ràng với hắn, dù sao không ghét là được rồi. Nhưng cũng không có cảm giác muốn ở cùng hắn.

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, "Hiểu rồi."

Sau đó vẻ mặt lạnh lùng đi về phía trước, bước chân rất mạnh, Mạc Thanh Yên xách cái túi, tự mình đi đến chỗ ban đầu bị lôi đi. Đợi hắn đi xa rồi mới đi.

Dù sao quan hệ giữa cô và hắn không thích hợp để khiến người khác nghĩ nhiều, nên tách ra đi thì tốt hơn.

Phòng ăn nhà Lệ gia được trang trí rất đẹp, được thiết kế theo phong cách cổ điển của Anh quốc hoàng thị. Mạc Thanh Yên bước vào liền ngửi thấy mùi thức ăn và mùi rượu. Đại gia tộc của Lệ gia khó tránh khỏi có nhiều người.
Ông Mạc thấy cô bước vào liền gọi cô.

"Tiểu Yên, ngồi bên cạnh ông nội."

Thanh Yên cười mỉm rồi đi tới. Sau khi ngồi xuống liền nói chuyện phiếm với ông một lúc.

Lệ Đình Tuyệt mới tiến vào, hắn đã thay quần áo, áo sơmi trắng và quần dài đen. Tuỳ ý mặc nhưng lại đem đến cảm giác rất thanh tú.

Trong phòng đột nhiên im lặng, mọi người đều nhìn về phía bên này.

Ông Lệ gọi hắn, "Tuyệt, ngồi bên này."

Hắn đi đến bàn đó, bên cạnh ông Lệ có hai vị trí trống, bên cạnh Mạc Thanh Yên và Mạc Thanh Tuyết cũng trống. Hắn lập tức ngồi bên cạnh Mạc Thanh Yên, đối diện một giây với Mạc Thanh Yên.

Sau đó liền dời đi không một tiếng động và nói chuyện với người bên cạnh.
"Kiêu, con cũng ngồi lại đây."

Lệ Dạ Kiêu cũng là một trong những đứa cháu nội ông yêu quý,cũng rất cưng chiều hắn.

Hai đứa cháu nội bên cạnh ông Lệ đều rất xuất sắc.

Mạc Thanh Yên nhìn thoáng qua Lệ Dạ Kiêu, hắn mặc một bộ màu lam tối, hai mắt đen như mực, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng. Nếu so sánh giữa hắn và Lệ Đình Tuyệt thì Lệ Đình Tuyệt giống như yêu quái tu hành ngàn năm, tà mị mà dày dặn.

Mà Lệ Dạ Kiêu lại giống như chúa tể tăm tối, khí phách mà hung tàn.

Hắn phát hiện Mạc Thanh Yên nhìn hắn, con mắt nhìn lại, ánh mắt quá mức hung ác, Mạc Thanh Yên nhanh chóng chuyển hướng.

Ông Lệ mở miệng nói: "Chúng ta lại không có hôn ước với Mạc gia, sau này chỉ là bạn tốt, hy vọng các con sau này sẽ đối xử tốt với người của Mạc gia."

Đây cũng là nỗi lo lắng của ông Mạc và ông Lệ. Rõ ràng hôn ước này là để hai nhà được thân mật hơn, nhưng hai cô cháu gái lại vì chuyện hôn sự mà chịu nhục. Cho nên đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ cần các cháu vẫn ổn là được rồi.

Lúc này có người mở miệng, là thím ba nhà Lệ Đình Tuyệt, "Bố, cháu gái con mới du học ở nước ngoài về, hay để con giới thiệu con bé cho Tuyệt."

Mặt cô ta hiện lên ý cười, nếu cưới chỉ có thể gả cho Tuyệt, như vậy thì sau này địa vị của cô ta càng ổn định hơn, sẽ không có ai dám bắt nạt cô ta nữa.

Mặt Lệ Đình Tuyệt cũng không thay đổi, cầm đũa ăn đồ ăn ở trên bàn, dường như đã quen thuộc với việc giới thiệu bạn gái như thế này rồi.

Ông Lệ liếc nhìn Lệ Đình Tuyệt, biết hắn không thích như vậy, vì vậy liền trực tiếp trả lời.

"Chuyện của Tuyệt tạm thời không nhắc tới nữa, nó vẫn còn trẻ, giờ lập nghiệp trước đã."

Chương 54: Anh ta là ai?

Trong nhà ăn thoáng chốc an tĩnh lại, từng người tập trung ăn phần của mình, ai cũng có tâm sự riêng.

Lúc này có người hầu bưng đồ ăn lên, Trương Thi Họa đứng lên: "Bố, con cố ý chuẩn bị cơm xoài cho mọi người này, món này tuyệt lắm đấy. "

Nụ cười của bà ta chân thành, giống như là đang quan tâm Lệ Đình Tuyệt.

Bà ta bưng một phần cơm xoài dặt tới trước mặt Lệ Đình Tuyệt, khóe môi anh hơi hơi mím lại.

"Mau nếm thử, món này là thím tự mình xuống bếp làm đấy. "

Cả bàn mọi người ghen ghét không thôi, thậm chí mỗi người đều muốn nịnh nọt Lệ Đình Tuyệt. Phải rồi, anh là tổng giám đốc của Lệ Thị cơ mà. Người trong nhà đều hy vọng có thể đạt được vài phần kính trọng từ anh, có thể có một vị trí trong Lệ thị.

Không nghĩ đến Trương Thi Họa lợi hại như thế, vậy mà tự xuống bếp làm đồ ăn để lấy lòng anh.

Mặc dù vậy, Mạc Thanh Yên lại nhận ra anh không vui, tuy thần sắc anh không thay đổi nhưng từ khi thấy đĩa cơm xoài kia hai mắt của anh có một tia chán ghét. Đôi tay dưới bàn của anh cũng nắm chặt lại, giống như sợ ăn món này.

Lúc đầu cô nghĩ chẳng lẽ món này có độc, nhưng mà không đúng, ai dám hạ độc anh, hơn nữa là trước mắt bao người.

Cả bàn mọi người đều nhìn anh, Lệ Dạ Kiêu đột nhiên nói: "Anh họ, lúc còn bé anh thích ăn món này nhất,chẳng lẽ bây giờ lại bị dị ứng? Dị ứng theo tuổi tăng lên cũng sẽ xuất hiện à? "

Trong lời có ý ám chỉ, chỉ là anh ta cũng không phải Lệ Đình Tuyệt lúc nhỏ.

Lệ Dạ Kiêu từng điều tra Lệ Đình Tuyệt, nhưng người bên cạnh anh đều cẩn thận chặt chẽ, cái gì cũng không moi ra được. Điều duy nhất tra được chính là nhà anh chưa bao giờ xuất hiện quả xoài, khiến cho anh ta hoài nghi, có phải Lệ Đình Tuyệt dị ứng với xoài hay không.
Mà Lệ Đình Tuyệt từ nhỏ đã thích ăn xoài, biến hóa này không thể không khiến người hoài nghi.

Mạc Thanh Yên coi như là đoán đúng, từ dưới bàn lén đưa cho anh một viên thuốc. Lệ Đình Tuyệt nhìn viên thuốc kia, lông mày hơi nhăn lại. Thấy là thuốc chống dị ứng anh không khỏi có chút ngoài ý muốn, người phụ nữ này thật sự là giúp anh một chuyện lớn.

"Tuyệt, đây là món thím hai cố ý làm cho con. "

Lệ lão gia tử cũng nhìn qua, thần sắc anh không đổi lén đem thuốc đút vào trong miệng, uống một hợp nước. Nuốt viên thuốc xuống anh mới chậm rãi cầm đũa nếm thử món cơm xoài.

Lệ Dạ Kiêu và Trương Thi Họa liếc mắt nhìn nhau, thấy anh dám ăn nghĩ rằng mình đã đoán sai.

Lệ lão gia tử cảm thấy bầu không khí trên bàn có chút ái ngại, vì vậy mở miệng.

"Kiêu, cháu đang tiếp quản công ty giải trí của Lệ thị, thích ứng được không, có cần để Tuyệt phái một trợ thủ sang hỗ trợ không? "Lời này chính là đang nói chuyện giúp Lệ Đình Tuyệt nói chuyện, trong lòng bọn họ có tính toán gì sao ông còn không biết, chỉ có điều ông cũng rất thích đứa cháu này. Thế nhưng tổ tông Lệ gia đã quy định, chỉ có cháu trai trưởng mới có thể thừa kế.

Vì vậy những người khác không nên có nhiều tâm tư, muốn trách chỉ có thể trách mạng của mình.

Đây cũng là một lời cảnh cáo dành cho hắn. Lệ Đình Tuyệt lập tức tiếp lời.

"Để anh chọn cho cậu một người, tuyệt đối có thể trở thành phụ tá đắc lực của cậu. "

Ánh mắt Lệ Dạ Kiêu lập tức sắc bén, cắn răng nói: "Ông nội, nếu ông không tin cháu có thể đến công ty xem, nếu như có chỗ nào làm không tốt ông lại để anh họ phái người đến. "

Ánh mắt anh ta đảo qua Lệ Đình Tuyệt, ánh mắt hai người yên lặng chém giết.

Lệ lão gia tử khẽ cười một tiếng: "Hôm nay có khách, không nói những chuyện này nữa. "

Ra oai phủ đầu thế là đủ rồi, ông cũng không nghĩ để Lệ Đình Tuyệt cử người qua.

Ăn cơm xong người của Mạc gia muốn rời đi. Bạch Mạn Cầm rất vui vẻ, tuy rằng hôn sự không thành nhưng Lệ gia dùng quyền quản lý sáu cửa hàng đền bù tổn thất cho Mạc Thanh Tuyết.

Bà kéo tay con gái cười rất vui vẻ: "Con gái, mình cũng không lỗ, Lệ gia đúng là rất hào phóng. "

Mạc Thanh Tuyết lạnh lùng nhìn bà: "Mẹ, bây giờ không phải lúc tham tiền tài, thứ con muốn là Lệ Đình Tuyệt, những cửa hàng kia có tác dụng gì chứ? "

Chương 55: Muốn lấy lòng tôi?

Bạch Mạn Cầm là người từng trải, biết rõ hôn nhân không phải trò đùa.

"Con gái, dưa hái xanh không ngọt, con có nhiều tiền như vậy còn sợ không tìm được người đàn ông tốt hay sao?"

Mạc Thanh Tuyết liếc bà: "Mẹ, mẹ không hiểu. "

Đi bên cạnh Mạc Thanh Yên là chú Thích, chú Thích đỡ lão gia tử, lạnh nhạt nói.

"Đại tiểu thư, Lệ gia cũng cho cô sáu cửa hàng, coi như là đền bù tổn thất. "

Mạc Thanh Yên cười lạnh một tiếng, chỉ có cô biết rõ, loại đền bù tổn thất này có hữu dụng không?

Năm đó cô sắp sống không nổi nữa, cảm giác mình giống như tiểu nhân, người khác căn bản sẽ không để ý,cũng không hiểu cô đã trải qua những gì.

"Ông nội, cháu không muốn những thứ này, đưa cho chú Thích và thím đi. "

Mạc lão gia tử cũng không bắt buộc, con nhóc này ông hiểu, không phải là người thích chiếm tiện nghi của người khác, vì vậy hiểu ý cười cười.

"Được, làm theo ý cháu. "

"Mạc Thanh Yên. "

Ngay lúc cô đang đỡ Mạc lão gia tử lên xe một giọng nam từ tính vang lên.

Lệ Đình Tuyệt đi đến bên cạnh xe: "Ông nội Mạc, cháu đưa Tiểu Yên về, vừa vặn tiện đường."

Mạc lão gia tử nhìn ra được tên tiểu tử này có ý từ với Tiểu Yên. Tuy hôn ước đã giải trừ nhưng chỉ cần bọn họ yêu thích nhau ông nhất định sẽ ủng hộ, chỉ cần Tiểu Yên sống tốt là được.

"Ừ, Tiểu Yên, đi đi. "
Mạc Thanh Yên rất muốn nói, tiện chỗ nào cơ chứ. Anh ở hướng Bắc, cô ở hướng Nam, hai người trái ngược nhau.

Mà Lệ Đình Tuyệt cũng không để cô nói chuyện liền nắm lấy tay cô đi về phía xe của anh.

"Lệ Đình Tuyệt, anh làm gì vậy. "

Lệ Đình Tuyệt nghiêng mặt nhìn cô, ánh mắt híp lại: "Nếu không nghe lời tôi sẽ hôn cô ngay nây giờ, khiến cho mọi người đều biết tôi thích cô. "

"Đi, đi, đi… "

Cô cuống quýt nói, chủ động đi đến xe của anh.

Lệ Đình Tuyệt thấy cô bộ dạng nghe lời lại ủy khuất của cô, nụ cười bên miệng càng xấu xa.

Trong xe Mạc Thanh Yên tự thắt dây an toàn xong chờ một hồi cũng không thấy anh lái xe,vì vậy quay đầu: "Không phải muốn đưa tôi về sao? Còn không mau lái xe. "

Cô lại nhớ ba cái bánh bao nhỏ rồi, không biết chúng đã ăn hạt sen trên bàn chưa.
"Tại sao cô biết tôi bị dị ứng,chẳng lẽ đã nghe ngóng những thứ tôi dị ứng, tùy thời chuẩn bị để lấy lòng tôi? "

Dứt lời ánh mắt anh càng sâu thẳm, như là một hồ nước lạnh không đáy muốn hút cô vào vậy.

Cô lắc lắc đầu, trong nội tâm thầm mắng. Đúng là tên yêu nghiệt, mười phần yêu nghiệt.

"Dừng dừng, anh nghĩ nhiều rồi, bởi vì Angela bị dị ứng với xoài cho nên tôi mới có thể chuẩn bị trước.

Nếu là anh, cô chẳng quan tâm đâu, cô cũng không phải mẹ anh.

Khó trách. Thì ra cô nhóc kia cũng dị ứng với xoài. Không như những gì anh nghĩ cho nên không khỏi có chút thất vọng. Người phụ nữ này vẫn không có cảm giác gì với anh, điều này khiến anh rất khó chịu.

Một chân đạp vào chân ga, chiếc xe nhanh chóng lao ra ngoài. Mạc Thanh Yên theo quán tính bị hất bay ra khỏi ghế rồi lại bị dây an toàn kéo lại,vì vậy cô đưa tay nắm lấy một bên tay vịn.

"Này, anh đi chậm một chút có được không. "

Thế nhưng mà người nào đó mặt mũi âm trầm,căn bản không quan tâm đến cô. Lúc này anh cần phải tìm chỗ trút giận.

Rất nhiều lần Mach Thanh Yên cho rằng bọn xe sẽ gặp tai nạn mà chết, thế nhưng mỗi lần tim cô như dâng lên đến tận cổ anh lại có thể hoàn mĩ tránh đi. Loại thể nghiệm cảm giác mạnh này cô thật sự không thích, rất không thích.

Đến khi xe ngừng lại, cô vội vàng đẩy cửa xe ra, vịn vào bên cạnh nôn ra.

Kết quả là cô đã nôn ra, cô bị kỹ thuật lái xe của hắn khiến cho nôn ra?! Cảm giác như dời sông lấp biển trong dạ dày cực kỳ khó chịu.

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày đứng ở một bên, đưa khăn tay cùng nước cho cô.

Mạc Thanh Yên súc miệng xong, vừa lau miệng vừa dùng sức lườm anh: "Lệ Đình Tuyệt, ngồi xe của người ta phải trả tiền, ngồi xe của anh phải trả cả mạng à? Lần sau cho bổn tiểu thư tiền, bổn tiểu thư cũng không ngồi. "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau