LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tôi muốn làm dượng của bọn chúng

Hắn nằm trên ghế dài ở trên bờ, đeo kính râm, phần bụng bị thương đã khỏi rồi, chỉ có vết sẹo là rất rõ ràng.

Nửa giờ sau Mạc Thanh Yên đến, cô nổi giận đùng đùng tiến vào, thấy bên trong chỉ có ba đứa trẻ, còn có Lãnh Nhiên, những người khác đều là nhân viên làm việc. Biết được tên này đã bao hết ở đây, lại còn bên cạnh mấy đứa trẻ đều có người đi theo.

Cô nghe thấy nước là phát run, cảm giác bất lực trong nước năm đó, cả đời cô không muốn thử lại.

Lệ Đình Tuyệt thấy cô đến, ý cười ở khoé miệng càng sâu sắc.

" Mạc Thanh Yên, mau đi thay quần áo đi."

Hắn đã chuẩn bị bộ bikini gợi cảm cho cô, hắn rất muốn thấy nên mới dẫn bọn trẻ tới công viên nước chơi.

Mạc Thanh Yên đến chỗ hắn, "Tôi không thay, Lệ Đình Tuyệt, tôi cảnh cáo anh. Tôi với anh không thân thiết, sau này không được tuỳ tiện đưa những đứa trẻ của tôi đi."

Khuôn mặt xinh đẹp của cô lạnh băng, thật sự không vui, người đàn ông này luôn lấy những thứ quan trọng nhất của cô. Khiến cô muốn đánh trả cũng không đánh lại được, chỉ có thể bị hắn dắt mũi.

Nhìn thấy cô kích động như vậy, khuôn mặt đều đỏ lên, lại giống bộ dạng lần đầu gặp mặt. Kỳ thật hắn cảm thấy cô gái như cô nên được yêu chiều, cô chỉ cần vui vẻ là được.

"Tôi muốn làm dượng bọn nhỏ? Cô thấy như thế nào?"

Người nào đó cười rất xảo trá, thốt ra không biết xấu hổ.

Hắn đứng dậy, tư thế cao lớn, lộ người ra, bên dưới là chiếc quần bơi màu xanh, dáng người đẹp không nói nên lời. Đi từng bước tới gần Mạc Thanh Yên, hai mắt nhìn chằm chằm cô.

"Ừ? Sao nào?"Người đàn ông quái quỷ lại gần cô, cô chỉ có thể lùi lại từng bước. Đến khi một tiếng "phù" vang lên, Mạc Thanh Yên rơi xuống nước.

Lệ Đình Tuyệt nhếch miệng cười xấu xa, "Quần áo ướt rồi, xem cô có thay hay không."

Hắn nghĩ rằng cô cũng biết bơi, vì ba đứa trẻ đều biết bơi, cô chắc chắn cũng biết.

Nhưng sau khi Mạc Thanh Yên rơi xuống nước, lại không ngừng giãy dụa, cô sợ nhất là nước. Căn bản không biết bơi, cho nên cô lúc này vô cùng hoảng sợ.

Nước xộc vào mũi cô, rất khó chịu. Đập thình thịch mấy cái rồi lại chìm xuống, cô cảm giác mình sắp chết rồi.

Nụ cười trên miệng Lệ Đình Tuyệt cứng đờ, liền vứt bỏ kính râm, nhảy xuống nước. Ôm lấy cô, ngoi lên mặt nước. Cô mềm nhũn trên người hắn, Lệ Đình Tuyệt thầm mắng một tiếng.

"Ô, cô không biết bơi sao?"
Nhưng cô gái này đã mất đi cảm giác, hắn nhanh chóng ôm cô lên bờ, đặt thẳng người. Sau đó bắt đầu ấn ngực cô, ba đứa nhỏ chạy tới.

Lãnh Nhiên cũng chạy tới, "Tuyệt, hai người cãi lộn gì vậy?"

Nhìn thấy Mạc Thanh Yên trên mặt đất liền nhanh chóng nhắc nhở, "Mau hô hấp nhân tạo."

Lệ Đình Tuyệt liền hít một hơi, rồi thổi vào trong miệng cô. Liên tiếp vài lần, cô mới ho khan, sặc ra chút nước.

Tóc ướt sũng rủ xuống mặt, liền giơ tay tát Lệ Đình Tuyệt.

"Tên khốn nạn này, muốn tôi chết sao?"

Hại cô chết một lần rồi còn muốn hại cô thêm lần thứ hai sao, thật là hận hắn mà.

Cô tựa vào lòng hắn, khóc nhẹ. Bởi vì nước với cô mà nói, đúng là một ác mộng.

Băng Khối và Dương Quang đau lòng, "Dì không biết bơi, chú thật ngốc, sau này bọn con không đi chơi với chú nữa."

Trong mắt Angela đầy nước, chớp chớp mắt. Cô rất sợ mẹ chết, thật sự rất sợ. Lần này cô cũng không đứng về phía chú đẹp trai nữa, liền giúp các anh dìu Mạc Thanh Yên.

Lệ Đình Tuyệt thở nhẹ, vừa rồi hắn cũng rất sợ, sợ cô chết, cảm giác này thật không tốt.

Vì thế ánh mắt chuyển sang nhìn Lãnh Nhiên, để hắn đưa những đứa trẻ đi, hắn không muốn rời khỏi nha đầu này.

Chương 47: Nguyên nhân cô sợ nước

Lãnh Nhiên ôm lấy Angela, sau đó nói với hai cậu bé lạnh lùng.

"Chú Lệ đưa dì các con đi nghỉ ngơi, đợi dì khoẻ hơn sẽ đưa các con đi, bằng không bây giờ có thể dì còn không đi được."

Mặt của Băng Khối và Dương Quang đều hiện lên sự tức giận, nhưng cũng nghe hiểu những lời này.

Bây giờ nếu đi, mẹ cũng không chịu được. Do đó mới cảnh cáo: "Nếu chú lại dám bắt nạt dì, bọn con nhất định sẽ không tha cho chú."

Mạc Thanh Yên vẫn chưa hồi phục lại từ sau vụ hoảng sợ vừa rồi, vẫn vùi đầu vào người hắn, không ngừng khóc nức nở.

Lệ Đình Tuyệt ôm lấy cô đi về phòng. Là hắn sơ suất, sau này tuyệt đối sẽ không để cô chạm vào nước nữa.

Mạc Thanh Yên được đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, Lệ Đình Tuyệt cưng chiều vuốt khuôn mặt cô.

" Đừng sợ, sau này sẽ không để cô chạm vào nước nữa."

Nghe thấy giọng nói của hắn, cô gái nhỏ đang sợ hãi mới ngẩng lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, nghe thấy lời đó, trong lòng lại cảm thấy ấm áp. Hình như là lần đầu tiên có cảm giác được bảo vệ.

"Tôi ôm cô vào ngâm chút nước nóng nhé, ngâm như vậy sẽ thoải mái hơn rất nhiều."

Mạc Thanh Yên không từ chối, hắn ôm cô vào phòng tắm, rồi đặt vào trong nước ấm.

"Có vấn đề gì thì gọi tôi."

Hắn ra khỏi phòng tắm và cũng kéo cửa lại. Nhìn thấy ánh mắt sợ hãi đó của cô, tim hắn đau thắt lại.

Điều này khiến hắn liên tưởng đến tin đồn năm năm trước, nói rằng Mạc Thanh Yên đã nhảy xuống biển tự sát.
Lúc ấy hắn chỉ cảm thấy buồn cười, cảm thấy cô gái này thật là ngu xuẩn. Vì những dư luận bên ngoài đó lại không chịu nổi mà đi tìm cái chết.

Nhưng bây giờ hắn lại bắt đầu thấy thương cô, một cô bé 18 tuổi, lại là cô gái đơn thuần lương thiện, sao có thể chịu đựng nổi. Hắn đốt một điếu thuốc, nhíu mày hít một hơi.

Ngón tay dài kẹp điếu thuốc, con ngươi trong khói thuốc loé lên sự ngu muội.

——————————

Một tuần tiếp theo, Mạc Thanh Yên đều không gặp Lệ Đình Tuyệt, còn cô hàng ngày đều rất bận rộn.

Cô Lưu đẩy cửa văn phòng bước vào, trong tay bưng bữa trưa, còn có bữa canh không thay đổi. Mạc Thanh Yên ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt lại nhìn máy tính trên bàn.

" Ngũ tiểu thư, ăn cơm thôi."

Mạc Thanh Yên cảm thấy rất kỳ lạ, tuần này hàng ngày cô Lưu đều đưa cơm đến, hơn nữa luôn có một phần canh độc nhất vô nhị mà hôm đó Lệ Đình Tuyệt nói.
Cô Lưu đặt hộp thức ăn xuống, sau đó kéo cô đến.

" Ngũ tiểu thư, ăn rồi làm việc tiếp, thức ăn sắp nguội rồi, đồ nguội ăn sẽ không tốt cho sức khỏe."

Mạc Thanh Yên chỉ có thể ngồi xuống, nhìn thấy đồ ăn trong hộp, đều rất tinh xảo mà lại có chất dinh dưỡng, mùi vị cũng khá ngon. Nhưng đối với cô lại hơi nhạt một chút.

"Cô Lưu, không cần phải ngày ngày đều đem cơm đến đây đâu, quả thật cơm của công ty cũng khá ngon."

Tuy là dì Tiền và tiểu Văn đều đến đây, nhưng cô vẫn hy vọng cô Lưu giống như trước đây, giúp cô quản lý việc ở nhà là được rồi.

Cô Lưu ngồi ở bên cạnh, đổ canh ra cho cô, khóe miệng hơi cong lên. Tất cả những thứ này đều do Lệ Đình Tuyệt làm cho cô, hơn nữa hắn đối xử với Ngũ tiểu thư tốt như vậy, giúp hắn cũng là việc nên làm.

Hàng ngày Lệ Đình Tuyệt đều đợi cô ở trước cửa nhà, sau đó đưa đồ ăn và canh cho cô, rồi đưa cô đến công ty của Mạc Thanh Yên, quả thật cô căn bản không mất chút sức nào. Hơn nữa Lệ Đình Tuyệt vô cùng hoà phóng, cho cô khá nhiều tiền boa.

Cô cũng không phải tham lam gì, chủ yếu hy vọng Ngũ tiểu thư sẽ tốt hơn.

Đúng lúc này thư ký đẩy cửa chạy vào, vẻ mặt hưng phấn.

" Mạc tổng, Lý tổng của Việt Đạt tìm cô."

Đôi mắt Mạc Thanh Yên thay đổi, có vẻ không dám tin, không ngờ hắn lại chủ động tìm cô.

Vì thế liền nhận điện thoại, "Alo, Lý tổng."

Nghe được đối phương nói hôm nay muốn gặp, trong lòng Mạc Thanh Yên âm thầm thở ra, sau khi tắt điện thoại, liền gọi thư ký đi đặt phòng, người này không phải thích uống rượu sao, hôm nay bằng bất kỳ giá nào cũng sẽ uống cùng hắn.

Chương 48: Bất ngờ

Buổi chiều Mạc Thanh Yên thay bộ trang phục chuyên ngành màu lam, để ngăn những suy nghĩ không trong sáng của ai đó. Cô dẫn theo thư ký và trợ lý đến cửa khách sạn Hào Yến, thư ký Trần Ngư có chút lo lắng.

"Mạc tổng, tôi luôn thấy Lý tổng có cảm tình với cô, hay là chúng ta gọi thêm vài người nữa tới."

Bọn cô dù sao cũng là những cô gái còn thanh sắc, hơn nữa tửu lượng những người bên cạnh Lý tổng đều rất tốt, sợ đến lúc đó ba người bọn họ đều say hết, sợ rằng Lý tổng sẽ lợi dụng Mạc Thanh Yên.

Mạc Thanh Yên thản nhiên nói: "Đêm nay tôi uống, các cô tùy cơ hành sự, tôi giao bản thân mình cho các cô đấy."

Cô biết lần này có thể là cơ hội cuối cùng, dù sao đối với chi nhánh ở Lâm Thành mà nói, Việt Đạt cũng coi như một con cá lớn, cho nên cô không muốn mất đi cơ hội này.

Thuê một phòng to nhất, xa hoa nhất ở đây, lần trước đợi họ hơn một tiếng đồng hồ mới tới, cho nên ba người cũng cho rằng hôm nay cũng sẽ đợi rất lâu, bèn ngồi trên ghế sô - pha nghỉ ngơi.

Mạc Thanh Yên ngồi xem điện thoại, nhưng trong đám bạn lại nhìn thấy hình dáng của Lệ Đình Tuyệt. Là đỡ một sắc mây trong không trung, "bảy sắc cầu vồng."

Cô không nhịn được mà cong môi lên, không ngờ Lệ Đình Tuyệt lại có lúc ngây thơ như vậy, vì thế ngón tay dài liền cử động,viết lên một câu.

"Anh cho rằng mình là Tôn Ngô Không sao. Đừng có nằm mơ."

Vừa mới gửi xong liền nghe thấy tiếng bước chân của người Việt Đạt bước vào, ba người đều đứng lên. Không ngờ, thật sự không ngờ. Mạc Thanh Yên thu lại tất cả mọi suy nghĩ, nét mặt hơi mỉm cười.

" Lý tổng, rất vui được gặp lại!"

Cô đưa tay ra, lễ phép bắt tay hắn. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Lý tổng, trên mặt thì toàn vết thương, mắt trái đen xì, giống như gấu trúc vậy.Hắn, sao vậy nhỉ?

Hai cô gái phía sau Mạc Thanh Yên cũng thiếu chút nữa không nhịn được, bởi vì hắn bị đánh thành mặt lợn, nghĩ đến khó khăn mà hắn làm với bọn họ, nhất thời cảm thấy được trút giận.

Lý Trường Phát nhìn thấy cánh tay ngọc ngà, trắng nõn của cô thì rất muốn sờ, nhưng khi con mắt nhỏ của hắn mở to ra, cảm giác đau đó đã nhắc nhở hắn, cô gái này hắn không được phép động đến.

Vì thế vội rụt tay lại, "Mạc tổng, sớm biết cô là..."

Nói tới đây hắn lại nhanh chóng im bặt, rồi chỉ lên bàn, "Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé."

Ngữ khí so với lần trước không hề giống nhau, cung kính lại lễ phép, hơn nữa ngay cả ánh mắt cũng đã vụt mất. Chí ít cũng không nhìn chỗ không nên nhìn, mà người bên cạnh hắn cũng rất khách sáo.
Mạc Thanh Yên cảm thấy đây đúng là ông trời đã chiếu cố cô sao, người xấu cũng trở nên tốt hơn, lại còn muốn ký hợp đồng với cô. Vậy thì cô nhất định phải nắm bắt cơ hội này, bởi vì cô không cho phép mình thất bại.

Cô lấy bình rượu mao đài rót cho hắn, sau đó lại rót cho mình.

" Lý tổng, hôm nay để tôi hầu rượu ngài."

Cô cười nhạt, sau đó bưng chén rượu lên, "Tôi xin cạn ly trước."

Lý Trường Phát sợ hãi cướp ly rượu của cô, tự mình uống.

Bởi vì Lệ Đình Tuyệt đã nói, "Cô không thể uống rượu, cũng không thể về muộn, nếu ngươi để cô dính giọt rượu nào hay là về nhà quá muộn thì ngươi sẽ biết hậu quả như thế nào rồi đấy?"

Nghĩ đến người đàn ông đó với nụ cười ma mị, nhìn thì rất đẹp, giống như tính cách rất tốt vậy. Kỳ thật hắn rất dữ tợn, đơn giản có thể hù chết người. Nhìn thấy ngón tay của vệ sĩ, hắn cũng phát lạnh.

Cho nên làm sao dám để cô gái này uống rượu, quả thật muốn lấy mạng hắn sao?

Thấy hắn cướp ly rượu uống, không khí trên bàn ăn thật kỳ lạ. Đây rõ ràng là Đế Bang phải nịnh bọn họ, sao ông chủ lại nhún nhường như vậy?

Bàn tay xinh đẹp của Mạc Thanh Yên giơ trong không trung, còn vẫn trong trạng thái nắm lấy cái ly, động tác của hắn quá nhanh, khiến cô không biết phản ứng như thế nào.

"Ây, Lý tổng, tôi có thể uống, tôi sẽ tiếp rượu ngài."

Chương 49: Đến Lệ gia

Để bầu không khí không phải gượng gạo như vậy, Mạc Thanh Yên cầm lấy cái ly, trong lòng Lý Trường Phát âm thầm kêu lên, xem ra hôm nay phải uống đến chết luôn.

Cho nên rượu ở trên bàn chỉ cần Mạc Thanh Yên định uống liền bị hắn cướp đi uống hết.

Thư ký và trợ lý của Mạc Thanh Yên đều chớp mắt, bọn họ cảm thấy thể diện của Mạc tổng rất lớn, thấy Lý tổng đối với cô quả thật rất hèn mọn.

Không lâu sau, Lý Trường Phát liền cảm thấy chóng mặt, rồi nhanh chóng nói với trợ lý ở bên cạnh:

"Mau đưa hợp đồng cho tôi, tôi ký."

Bữa cơm này hắn cũng không thể nuốt trôi, không chỉ nói đến rượu không thể để bà cô này uống, thấy thời gian này cũng không thể trì hoãn, nếu như cô về nhà muộn, người đen đủi sẽ là hắn.

Ai bảo Lệ gia có tiền có thế, hắn không dám đắc tội, cho dù Lệ Đình Tuyệt không có tiền có thế, hắn cũng không dám đắc tội.

Mạc Thanh Yên nghe thấy ký hợp đồng liền nháy mắt với thư ký, thư ký lấy hợp đồng đưa cho hắn ký.

Sau khi ký xong, Lý Trường Phát liền chuẩn bị đi, "Mạc tổng, cơm ăn cũng no rồi, tôi có việc phải đi trước."

Mạc Thanh Yên: "Lý tổng, tôi còn bao cả phòng hát ở Trường Hận, đêm nay không thể tiếp ngài rượu, vậy để tôi hát cùng ngài."

Lý Trường Phát thiếu chút nữa ngất đi, liền nhanh chóng đứng dậy, bảo người của mình đi nhanh.

"Không cầm đâu, Mạc tổng, hợp tác vui vẻ! Tôi còn có việc, xin phép đi trước."

Thấy hắn chạy chậm đi, thư lý và trợ lý đều ngây người."Các cô có phát hiện ra, hôm nay Lý tổng như hoàn toàn biến thành người khác vậy." Trợ lý nhìn hợp đồng trong tay như đang nằm mơ, làm việc lâu như vậy rồi mà lần đầu tiên cảm thấy việc ký hợp đồng lớn như vậy lại là một chuyện rất đơn giản.

Mà thư ký Lưu Ngư là một người rất tinh, mở miệng nói: "Còn không phải Mạc tổng có năng lực, người khác đều tranh giành ký hợp đồng với chúng ta."

Mạc Thanh Yên cũng cảm thấy không phải mất sức gì, nhưng cũng không có manh mối gì cả. Nhưng ký được hợp đồng là chuyện tốt, không cần nghĩ nhiều.

Từ khi ký được với Việt Đạt, Mạc Thanh Yên xem như đã có được uy tín tại chi nhánh công ty ở Lâm Thành. Hơn nữa tất cả đều đi vào quỹ đạo, cô không còn bận như trước. Hàng ngày đều đón bọn nhỏ tan học, khiến Angela rất vui.

"Mẹ, ngày mai là cuối tuần, cho An An và các anh đến khu vui chơi được không ạ?"

Mạc Thanh Yên nhìn gai con trai ở ghế sau, trên mặt chúng thể hiện sự ghét bỏ, điều chúng không thích nhất chính là đến khu vui chơi. Nhưng mỗi lần thấy Angela vui vẻ thì chỉ có thể đi cùng con bé.

"Hai con muốn đến nhà thiên văn không?"
Nói đến đây hai đứa trẻ đều đồng thanh đáp: "Đi thôi."

Angela chu miệng lên, "Ở đó không có đồ ăn ngon, con không đi, cũng không có xe chọc trời."

Khi ba đứa trẻ đang thương lượng thì điện thoại Mạc Thanh Yên vang lên, là ông nội gọi tới, cô liền nghe máy.

"Ông nội."

Ông Mạc nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cô liền nở nụ cười, "Tiểu Yên, lâu rồi không đến thăm ông nội, mai con đến nhé."

"Vâng ông nội."

Sau đó chỉ có thể nhìn ba đứa trẻ nói xin lỗi, "Sorry, mai mẹ có việc, không thể đưa các con đi chơi được, lần sau, lần sau mẹ nhất định sẽ dành thời gian cho các con."

Ba bánh bao nhỏ tuy hơi thất vọng, nhưng bọn chúng rất hiểu chuyện, biết lần này mẹ về đây có rất nhiều việc quan trọng, cho nên đều lắc đầu, tỏ vẻ không sao.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Yên đến nhà họ Mạc, mới dừng xe đã thấy ông Mạc và người nhà họ Mạc đều ra ngoài.

"Ông nội, mọi người đi đâu vậy?"

Thấy ông Mạc mạc bộ quần áo Tôn Trung Sơn, trông bộ dạng như đi xuất hành. Còn mặt Mạc Thanh Tuyết không vui, hung hăng liếc nhìn cô.

"Chị, Lệ gia mời mọi người đến, chị đừng đi, chuyện năm đó đã khiến mọi người mất mặt rồi."

Chương 50: Thành bóng đèn

Trong lòng Mạc Thanh Yên có chút đau khổ, chuyện năm đó trong lòng cô vẫn còn để lại vết sẹo, hơn nữa người khiến cô bị thương lại nói một cách giả tạo như vậy. Lại còn đem theo chút châm biếm, cô tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn nữa.

Do đó liền mỉm cười, "Tai tiếng? Hình như không xấu như em, có con rồi còn muốn gả vào Lệ gia, người của Lệ gia sẽ thu nhận đống đô nát như vậy sao?"

"Chị..."

Mạc Thanh Tuyết tức giận giơ tay lên định đánh, liền bị ông Lệ hô mà lùi lại mấy bước.

"Tiểu Tuyết, việc năm đó ông đã điều tra kỹ rồi, chúng ta đã mắc nợ Tiểu Yên rất nhiều, nếu cháu dám nói con bé một câu, cháu hãy ra khỏi nhà họ Mạc đi."

Mạc Thanh Tuyết bị quát thiếu chút nữa thì khóc, cô cố nhẫn nại. Dù sao ông Mạc cũng là người quyết định, nếu thật sự đuổi cô ta đi. Sau này cô ta cũng sẽ không còn thân phận nhị tiểu thư của Mạc gia nữa, cô ta cũng sẽ không thể kiêu ngạo được nữa.

Vì thế liền ngậm miệng, Bạch Mạn Cầm kéo cô ta, nháy mắt ý bảo đừng nói lung tung nữa.

Ông Mạc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Thanh Yên, nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt hơn tiểu Tuyết. Hơn nữa cô lớn lên còn rất giống con trai lớn của ông, con trai lớn là người ông yêu thương nhất.

Tự nhiên đối tốt với Mạc Thanh Yên hơn.

"Tiểu Yên, cùng ông đến Lệ gia, huỷ bỏ hôn ước của tiểu Tuyết và Tuyệt."

Ông Mạc vẫn xem Mạc Thanh Yên là người nhà, cho nên tới nhà họ Lệ, cả nhà đều phải đi. Hơn nữa khúc mắc năm đó cũng phải tháo dỡ, để tiểu Yên có thể ngẩng cao đầu trước Lệ gia.

Nhà họ Lệ nằm ở bên hồ của Bắc Thành, lầu chính được xây dựng ở trên hồ, mỗi phòng đều có sân phơi, có thể nhìn thấy hồ nước xanh biếc.
Đây là lần đầu tiên Mạc Thanh Yên bước chân tới Lệ gia, bãi đỗ xe của Lệ gia cũng rất đẹp.

Trên mỗi chỗ dừng xe đều có cái giá cây tử đằng, cho nên xe đều rất râm mát. Bất luận khi nào dùng đến xe cũng sẽ không cảm thấy nhiệt độ cao ở bên trong.

Mạc Thanh Yên xuống xe, dìu ông Mạc xuống, đợi chú Uy đẩy xe lăn tới, ông Mạc mới ngồi xuống.

Ông Lệ dẫn mọi người tới đón tiếp, Mạc Thanh Yên liếc nhìn liền thấy Lệ Đình Tuyệt đi bên cạnh ông Lệ. Hắn mặc âu phục màu đen, nghiêm túc mà lạnh lùng.

Khi nhìn thấy Mạc Thanh Yên cũng vẫn không chút biểu tình, người rất lạnh nhạt. Mạc Thanh Yên không khỏi cười nhẹ, người đàn ông này còn giả bộ. Có điều cũng tốt, nói không gặp nữa mà.

Hiện tại gặp mặt, coi như là người lạ được rồi.

Mà khi Mạc Thanh Tuyết nhìn thấy Lệ Đình Tuyệt, hai mặt hiện lên hình quả đào, không nhìn thấy ai khác nữa.Cho đến khi ông Lệ nhìn thấy Mạc Thanh Yên và Mạc Thanh Tuyết đều đến đây, bèn nói với thanh niên nhà họ Lệ: "Các trưởng bối muốn nói chuyện với trưởng bối nhà họ Mạc, mấy anh em con dẫn hai chị em Mạc gia đi xung quanh chơi nhé. Nhưng không được bắt nạt họ nhớ chưa."

Mạc Thanh Yên chỉ có thể theo mấy thanh niên nhà họ Mạc đến phòng khách, Mạc Thanh Tuyết đi bên cạnh Lệ Đình Tuyệt, đôi mắt luôn nhìn hắn.

" Tuyệt, chuyện hôn lễ của chúng ta có sự hiểu lầm, anh hãy tin em đi, em thật sự rất yêu anh."

Cô ta đưa tay nắm lấy cánh tay của Lệ Đình Tuyệt, làm nũng.

Những người khác nhà họ Mạc vẫn chưa dừng lại, vẫn đi về phía trước, chuyện của Lệ Đình Tuyệt, bọn họ cũng không dám để ý nhiều.

Mạc Thanh Yên đi theo họ về phía trước, cũng không muốn làm bóng đèn. Nhưng không biết tại sao trong lòng rất không vui.

Lệ Đình Tuyệt gạt tay của Mạc Thanh Tuyết, "Điều này không quan trọng, quan trọng là chúng ta không thể."

" Mạc Thanh Yên, hai chúng ta nói chuyện."

Hắn bước nhanh tới, nắm lấy tay Mạc Thanh Yên, dẫn cô đi.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy tay mình bị hắn nắm rất chặt, liền giãy dụa.

"Không đi, không có gì để nói cả."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau