LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Ruồi nhặng bên cạnh cô rất nhiều

Nhìn thấy cô vất vả như vậy, Lệ Đình Tuyệt muốn làm cánh chim để cô tốt hơn một chút.

Ít nhất về sau không cần bán mạng như vậy, hơn nữa hắn cũng rất thích giữ cô ở bên cạnh mình.

Mạc Thanh Yên trầm mặt, "Lệ Đình Tuyệt, đừng nói chuyện này trước mặt trẻ nhỏ."

Lệ Đình Tuyệt chau mày, "OK, đợi khi nào cô gả cho tôi thì nói với chúng."

"Anh..."

Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, hai bé nam đẹp trai đi vào, theo sau còn có một người phụ nữ.

"Ngũ tiểu thư, thật may là cô không sao. Tiên sinh đã đưa dì Tiền và tiểu Văn đến đây, là tôi không chăm sóc tốt cho cô."

Mạc Thanh Yên cười cười, "Không sao, thật sự không sao, cô Lưu cô đừng tự trách mình như vậy."

Cô Lưu chống cái bàn nhỏ lên, đặt bát canh xuống, để trước mặt cô.

Băng Khối và Dương Quang sau khi nói chuyện với Mạc Thanh Yên mới hướng ánh mắt về phía Lệ Đình Tuyệt.

" Cho dù chú cứu dì thì bọn con cũng không cảm kích đâu, chú tránh xa dì ra một chút."

Băng Khối lạnh lùng nói, bàn tay nhỏ bé khoanh trước ngực, không vui nhìn hắn.

Dương Quang cười đầy tà khí, "Chú ơi, dì con rất xinh, cho nên có rất nhiều người theo đuổi. Chú chỉ là một trong số đó, nhưng dì tuyệt đối sẽ không để ý chú. Dì có bọn con là đủ rồi, bọn con sẽ bảo vệ dì, chú đừng có chú ý gì đến."

Hai đứa nhỏ này vừa đến đã áp đảo tinh thần hắn, khiến hắn biết rằng, cô gái này không dễ theo đuổi, cũng không dễ bị bắt nạt.

Không khỏi cong môi, hắn giơ tay lên vuốt tóc trước trán hắn, "Chú biết, chú không hy vọng hão huyền, nhưng chú thích."Angela nghe không hiểu cuộc đối thoại của họ, nhưng nhìn vẻ mặt có thể thấy được các anh không thích chú, do đó liền đứng trước mặt hắn.

"Anh, chú đưa dì đến bệnh viện, chú là người tốt, không giống những người xấu đó."

Theo như bọn chúng nói chuyện Lệ Đình Tuyệt hiểu được, ruồi nhặng bên cạnh cô gái này rất nhiều, hơn nữa đã gặp không ít kẻ lợi dụng.

Những đứa trẻ này cẩn thận như vậy, đã biết bảo vệ cô rồi.

Cô Lưu thấy Mạc Thanh Yên ăn canh, trong lòng vui mừng. Sau đó mới đưa ánh mắt nhìn Lệ Đình Tuyệt, "Lệ thiếu gia, cám ơn cậu."

Lệ Đình Tuyệt quay lại, gật nhẹ đầu.

"Đừng khách sáo."

" Mạc Thanh Yên, cô hãy nghỉ ngơi đi, tối tôi đến thăm cô."
Nói xong hắn đứng dậy chào tạm biệt, sau khi ra khỏi phòng bệnh, hắn đến văn phòng của bác sĩ chữa trị chính.

Chủ nhiệm nhìn thấy hắn đến, nhanh chóng đứng lên đón tiếp.

Hắn ngồi trên ghế sô pha, cầm điếu thuốc rồi chậm rãi hít một hơi.

"Sức khoẻ của cô ấy phải điều trị như thế nào?"

Chủ nhiệm hiểu được người hắn nói là ai, người có thể khiến Lệ Đình Tuyệt căng thẳng như vậy rất hiếm gặp. Biết được vị trí của vị tiểu thư kia nên càng phải để ý.

" Lệ thiếu, Mạc tiểu thư không sao, ngày mai là có thể xuất viện. Chỉ là dạ dày của cô ấy không được tốt, cái này phải mất thời gian dài, phải từ từ điều trị. Ở đây tôi có mấy đơn thuốc, anh đưa cho giúp việc đi mua theo đơn này, một năm sau, hoàn toàn có thể chữa khỏi."

Lệ Đình Tuyệt nhìn đơn thuốc trong tay, bỏ vào túi. "Chủ nhiệm Lý, để cô ấy ở đây mấy hôm đi."

Hắn muốn cho cô biết, hậu quả của việc không quý trọng sức khoẻ. Khóe miệng hắn lộ ra ý cười xấu xa, nghĩ đến bộ dạng của cô, hắn lại vô cùng vui vẻ.

"A?"

Vẻ mặt chủ nhiệm Lý khó hiểu, còn có người thích nằm viện sao?

Lệ Đình Tuyệt dập tàn thuốc, con ngươi híp lại, "Chữa khỏi rồi mới cho cô ấy về."

"Được rồi."

Hắn kính cẩn đáp, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.

Buổi tối, trong tay Lệ Đình Tuyệt đem đến một cái bình ấm, đi vào phòng bệnh. Angela đã ngủ, còn hai cậu bé cũng buồn ngủ díu mắt rồi, không ngừng ngồi ngáp.

Chương 42: Bài thuốc gia truyền độc nhất vô nhị của Lệ Đình Tuyệt

Cô Lưu thấy Lệ Đình Tuyệt đến, ấn tượng với người đàn ông anh tuấn này cũng khá tốt, cũng rất tốt với Ngũ tiểu thư, nếu bọn họ có thể thành một đôi, thật sự không tồi.

" Lệ thiếu gia, cậu đến rồi sao? Thật may, bọn trẻ cũng rất mệt mỏi."

Băng Khối thấy hắn đến, trên mặt có chút căm thù.

"Chú tới làm gì? Cháu có thể chăm sóc dì, chú về đi."

Cô Lưu ôm ấy Angela, nói với Băng Khối: "Không phải con đã mệt rồi sao, chúng ta mau về đi, nhanh lên."

Cô đưa tay ra, nắm lấy tay Băng Khối, sau đó nháy mắt với Dương Quang.

Mà Mạc Thanh Yên thấy bọn trẻ đều mệt mỏi, muốn chúng về nhà, nên cũng không cố chấp. "Băng Khối, các con về nhà đi, nghỉ ngơi cho khoẻ."

Lúc này lại có người vào, là lái xe của Lệ Đình Tuyệt, hắn đón Angela trong tay cô Lưu, tất cả những việc này đều do người nào đó sắp đặt. Ấn tượng của cô Lưu với hắn lại càng tốt.

Lệ Đình Tuyệt quay lại nhìn Mạc Thanh Yên rồi lắc cái bình giữ nhiệt trong tay, "Đem chút canh cho cô, cô nhất định phải uống."

Không ai biết, đây là do hắn tự nấu, theo đơn thuốc của chủ nhiệm Lý, hầm thật lâu.

Có thể trong mắt tất cả mọi người, hắn là cháu đích tôn của Lệ gia, là người thừa kế. Chắc chắn không biết làm những việc này, nhưng hắn lại biết, chỉ là không có cơ hội làm mà thôi.

Mạc Thanh Yên đang xem tài liệu, nghe thấy tiếng hắn cũng không ngẩng đầu lên.

"Anh để đó đi, cảm ơn, tôi không cần anh chăm, một người cũng được."

Kỳ thật có thể nhờ hộ sĩ, nhưng ba đứa nhỏ không yên tâm, luôn túc trực bên cô. Quả thật cô không có việc gì, hôm nay ngủ cả một ngày, bệnh cũng khỏi rồi. Nhưng bệnh viện không cho cô xuất viện, cô chỉ có thể ngồi đần ở đây.
Lệ Đình Tuyệt cướp tài liệu trong tay cô, quét một vòng, "Đã bị bệnh còn làm việc."

Cô có tin tôi cho công ty này đóng cửa không, lời như vậy tất nhiên hắn không dám nói ra, nhưng trong lòng vẫn có suy nghĩ như vậy.

"Ai, trả cho tôi."

Lệ Đình Tuyệt vứt tài liệu lên bàn, sau đó đổ canh ra, đặt trước mặt cô.

"Uống đi, một giọt cũng không được để thừa."

Nhìn thấy bát canh, Mạc Thanh Yên lại thèm ăn, buổi tối ăn cháo trắng, không có vị gì cả. Do đó dùng thìa múc một thìa đưa lên miệng thấy rất ngon.

Sau đó trực tiếp bưng bát uống hết sạch, mùi vị thực sự rất ngon.

Người đàn ông ngồi bên cạnh thấy cô uống hết, sắc mặt rất ấm áp. Đúng là không bõ công hắn, chân hắn chồng lên nhau, con mắt chớp chớp. Ngón tay cầm lấy bản hợp đồng đó, nhìn thấy tên công ty, biết được tổng tài công ty này là người đàn ông trung niên, rất có tiếng.
Khó trách cô uống rượu đến mức ngộ độc rượu, ngón trỏ tay phải mơn trớn nhẹ nhàng cái mũi cao, con mắt hẹp dài liếc nhìn cô.

" Hợp đồng này rất quan trọng với cô sao?"

Mạc Thanh Yên buông bát, dùng khăn tay nhã nhặn lau miệng, con mắt xinh đẹp sáng lên, "Đúng vậy, đây là dự án đầu tiên khi trở về Lâm Thành."

Cô là phó tổng bên này, vừa đến đã có chức vụ này, công nhân ở đây rất khó để phục cô. Cho nên cô mới phải bán mạng như vậy, nhất định phải ký được đơn này mới có thể có uy được.

Ngón tay hắn kẹp lấy tài liệu, đặt sang một bên. Đứng dậy, đi đến bên giường kiểm tra một lần, xác định không còn thừa.

"Rất ngoan, sẽ có thưởng."

Mạc Thanh Yên liếc mắt, "Vị rất ngon, anh mua ở đâu vậy, sau này tôi sẽ bảo cô Lưu đi mua."

Đồ ngon như vậy, cô không muốn bỏ qua.

Mắt Lệ Đình Tuyệt sâu sắc, ánh mắt nhìn cô lạnh đi vài độ.

" Bài thuốc gia truyền độc nhất vô nhị của Lệ Đình Tuyệt, có tiền cũng không mua được."

Vẻ mặt Mạc Thanh Yên không tin, "Nói phét, đại thiếu gia của Lệ gia còn có thể xuống bếp sao, lời này ai sẽ tin đây?"

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt khẽ thay đổi, xung quanh có chút khí lạnh.

"Nếu vậy tôi không phải là Lệ Đình Tuyệt thật sao?"

Chương 43: Nha đầu nghịch ngợm

Mạc Thanh Yên cười lớn, "Đây là chuyện cười nực cười nhất mà tôi từng nghe."

Mà Lệ Đình Tuyệt nhếch mày, liếc nhìn cô. "Cô tin cũng được, không tin cũng được, sau này cô sẽ rõ."

Hắn lấy cái bình giữ nhiệt, sau đó nằm lên trên giường bệnh, hai tay gối dưới đầu, con mắt thâm thuý nhìn lên nóc nhà.

Mạc Thanh Yên nhìn thấy động tác của hắn, lấy chân đá đá hắn, "Này, canh tôi đã uống hết rồi, anh có thể đi rồi."

Lệ Đình Tuyệt mới thu hồi suy nghĩ, ánh mắt liếc nhìn cô. Cô mặc áo số bệnh nhân, đầu tóc rối tung. Tóc cô vừa đen vừa thẳng, lại rất bóng. Cánh tay dài duỗi ra kéo cô vào lòng.

Ngửi thấy mùi hoa nhài thoang thoảng trên người cô, hắn thoải mái nhắm mắt lại.

" Mệt rồi, để tôi ôm một chút."

Giọng hắn mang theo âm mũi nồng đậm, có thể thấy hắn rất mệt mỏi.

" Buông ra, Lệ Đình Tuyệt tôi đã nói rồi, chúng ta không được như vậy."

Lệ Đình Tuyệt khó chịu mở mắt ra, "Thử động đậy nữa xem, tôi sẽ muốn ở đây, cô có tin không?"

Mạc Thanh Yên biết nếu mình cứng rắn với hắn, chắc chắn sẽ đấu không lại. Vì vậy không giãy dụa nữa, liền nhắm mắt lại.

"Không tức, không tức, coi hắn là đầu heo là được."

Đêm nay, cô bị người đàn ông này ôm, gối lên ngực hắn ngủ một đêm. Như vậy lại ngủ ngon hơn so với khi ngủ một mình, cảm giác này khiến cô thấy sợ hãi.

Đối với một người đàn ông lại có cảm giác an toàn, nghĩ đến đây, cô đột nhiên mở mắt.

Phát hiện trên giường đã không có hình bóng của hắn, cô mới hít một hơi thật sâu.
" Mạc tiểu thư."

Đột nhiên một giọng nói phát ra, dọa cô nhảy dựng lên, cô liền nhìn lại. Phát hiện hộ sĩ đang đứng bên cạnh giường, trong tay có đem theo bữa sáng.

"Ừ, sớm vậy sao?"

Cô ngồi dậy, tỉnh dậy là ăn, cuộc sống này quả thật không khác biệt với lợn là mấy. Cô phải nghĩ cách hôm nay xuất viện mới được.

Sau khi đặt bữa sáng xuống xong, ánh mắt hộ sĩ băn khoăn nhìn cô, bị nhìn như vậy khiến Mạc Thanh Yên cảm thấy không được tự nhiên. Vì thế liền mỉm cười rồi giơ tay sờ mặt mình.

"Sao vậy? Tôi chưa rửa mặt, mặt dính gì sao?"

Hộ sĩ lắc đầu, hai tay đặt ở phía trước rất cung kính.

"Mạc tiểu thư, cô thật may mắn."

Lệ Đình Tuyệt chính là nam của phái nữ nước T, ngay cả các hộ sĩ trong bệnh viện ngày ngày cũng đều trông mong hắn đến. Chỉ muốn nhìn thấy mặt hắn, nhưng Mạc Thanh Yên lại may mắn như thế.
Được sự yêu mến của hắn, hơn nữa vừa rồi cô ta còn nhìn thấy trước khi Lệ Đình Tuyệt rời đi còn hôn cô nữa.

Hình ảnh đó quả thật rất đẹp, hộ sĩ này thiếu chút nữa phát điên. Nhưng đáng tiếc là người hắn hôn không phải là mình, nên có chút tiếc nuối.

Mạc Thanh Yên trượt xuống giường, đeo dép lê, chuẩn bị đi rửa mặt.

Thấy Mạc Thanh Yên không đáp, cô hộ sĩ giữ tay cô, "Mạc tiểu thư, cô có thể dạy tôi không? Tôi cũng muốn tìm một người bạn trai vừa đẹp trai lại vừa có tiền."

Khuôn mặt xúc động của cô hộ sĩ đều đỏ bừng lên, Mạc Thanh Yên nhìn tay mình bị cô ta nắm, cảm thấy con gái bây giờ đều như thế này sao?

"Quả thật tôi cũng không phải bạn gái của Lệ Đình Tuyệt, cô vẫn còn có cơ hội?"

Nói xong cô bỏ tay cô ta xuống, bước một bước, cô hộ sĩ lại nắm lấy cô.

" Mạc tiểu thư, vậy cô dạy tôi làm thế nào mới có thể khiến con trai thích tôi vậy?"

Mạc Thanh Yên đau đầu, việc này cô thật sự không biết dạy, cô cũng chưa từng yêu ai. Vì vậy liền chớp chớp đôi mắt đẫm nước, chỉ có thể nói liều.

" Chủ động một chút, để anh ta biết cô thích anh ta."

Cô hộ sĩ mới thả lỏng tay, "Nếu tôi chủ động lên giường với anh ấy, anh ấy có từ chối tôi hay không?"

Mạc Thanh Yên đột nhiên có chủ kiến, liền xoay người lại và liên tục gật đầu.

"Ừ, đợi lát nữa đến công ty anh ta, sau đó tặng cho anh ta."

Nếu nha đầu kia chạy đến công ty Lệ Đình Tuyệt làm loạn, hắn sẽ không có tâm trạng đến tìm cô, như vậy cô có thể xuất viện rồi.

Chương 44: Lấy thân báo đáp

Hộ sĩ nhận được sự chắc chắn của cô, khi rời đi rất vui vẻ.

Mạc Thanh Yên nhanh chóng đi rửa mặt, thay quần áo của mình, cầm túi lên đi. Cô Lưu vừa mới đẩy cửa vào, "Ngũ tiểu thư, cô muốn đi đâu?"

Hôm qua bác sĩ nói không cho cô xuất viện. Sao cô không nghe lời bác sĩ?

"Cô Lưu, cô về trông bọn trẻ đi, con còn phải đi công tác."

Tuy là cuối tuần nhưng Lệ Đình Tuyệt vẫn bận bịu ở công ty, Mạc Thanh Yên cũng không ngoại lệ.

"Ngũ tiểu thư, dì Tiền và tiểu Văn đều đến đây rồi, cho nên tôi có thể ở đây trông cô cả ngày."

Mạc Thanh Yên nghe nói dì Tiền và tiểu Văn đều đến đây, không khỏi thè lưỡi, "Các anh con đều biết sao?"

Cô Lưu gật đầu, "Tiên sinh nói, để cô giữ gìn sức khoẻ cho tốt, thời gian ngắn nữa sẽ đến đây để cô không phải bán mạng như vậy. Tiền nuôi con cậu ấy có."

Nghĩ đến anh cả Trần Bang Thạc, ý cười trên mặt Mạc Thanh Yên càng rõ hơn, anh ấy luôn rất tốt với cô. Nuôi ba đứa nhỏ như người thân bình thường, chỉ là cô chưa từng nghĩ muốn anh ấy giúp cô nuôi bọn nhỏ.

Cho nên, cô nhất định phải cố gắng, không muốn liên lụy đến ai cả.

"Cô Lưu, cô giúp con làm thủ tục xuất viện nhé."

Cô hôn một cái lên mặt cô Lưu, sau đó đi ra cửa.

Cô Lưu lặng người, nha đầu kia thật là liều, không có cách nào cả. Vì vậy chỉ có thể đi làm thủ tục xuất viện, chủ nhiệm Lý nghe được tin này, nhanh chóng chạy đến chỗ thu phí.

" Mạc tiểu thư vẫn chưa thể xuất viện được."

Nhìn dáng vẻ lo lắng của chủ nhiệm Lý, cô Lưu bắt đầu lo lắng, "Bác sĩ, có phải tiểu thư nhà chúng tôi mắc bệnh rất nặng không?"
Chủ nhiệm Lý lấy chiếc khăn tay lau mồ hôi trên trán, "Không đến mức như vậy."

Chủ yếu là Lệ Đình Tuyệt không để cô ấy xuất viện, nếu người đi rồi, hắn nhất định sẽ xong đời.

"Không sao là tốt rồi." Cô Lưu nhắc lại, sau đó liền chuẩn bị nộp tiền.

"Chi phí đã được trả rồi." Người thu phí nói.

Chủ nhiệm Lý không có cách nào, chỉ có thể gọi điện thoại cho Lệ Đình Tuyệt, ít nhất cũng để cho hắn biết mình đã cố gắng hết sức.

Mà trong văn phòng Lệ Đình Tuyệt, một bé gái đang ôm chân hắn, khóc lóc, hô hoán muốn dâng hiến cho hắn.

Hắn nhíu chặt lông mày, nhìn thấy thư ký và bảo vệ kéo cô gái kia đi, cô bé lại càng khóc hơn.

"Lệ thiếu, em rất thích anh, thật sự rất thích, em đồng ý làm người phụ nữ của anh."

Lãnh Nhiên ngồi ở bên cạnh cười ngả nghiêng, "Ha ha, Tuyệt ơi, cậu còn không đáp lại người ta."
Hắn vừa nói xong liền bị một chiếc máy bay đâm tới, hắn kêu lên một tiếng.

"Tuyệt, cậu thật độc ác."

Lệ Đình Tuyệt lạnh lùng liếc nhìn cô gái vẫn đang ôm chân mình, trong phòng toàn là mùi nước hoa trên người cô ta, giống như loại thuốc độc đậm đặc.

Lông mày của hắn nhăn lại, "Lôi cô ta ra ngoài."

Giọng nói lặng băng, cô gái cuối cùng cũng không thể chống lại nhiều người như vậy, nhẫn tâm chia cắt hắn, rồi bị lôi ra khỏi cửa văn phòng.

Nữ thư ký thở phào nhẹ nhõm, "Tổng tài, giờ tôi đi lấy bộ vest dự bị cho anh."

Ống quần hắn đều nhăn nhúm, quần áo Lệ Đình Tuyệt từ trước đều rất kỹ lưỡng, tuyệt đối không thể tuyệt đối không thể có nếp nhăn.

" Mạc tiểu thư nói thế nào cũng mặc kệ?"

Cô gái vừa khóc vừa nói thầm, lại bị Lệ Đình Tuyệt nghe thấy liền gọi lại: "Đưa cô ta tới đây."

Bảo vệ lại đưa cô gái này quay lại, Lệ Đình Tuyệt nhìn kỹ cô, nhíu mày.

"Hộ sĩ của bệnh viện Lệ gia?"

Hình như sáng sớm nay đã gặp, người hắn từng nhìn thấy đều nhớ rất rõ.

Cô hộ sĩ liên tục gật đầu, "Đúng vậy, Lệ tổng, anh nhớ em sao?"

Cô cười vui vẻ, tuy nhiên trên mặt vẫn còn những giọt nước mắt, nhưng chỉ cần có thể có được tình yêu của người đàn ông này thì thế nào cô cũng đồng ý.

Chương 45: Mạc Thanh Yên cô trốn không thoát đâu

Con mắt Lệ Đình Tuyệt híp lại, "Cô nói Mạc tiểu thư?"

Hắn hỏi dò.

Cô gái lập tức thú nhận, kể lại chuyện Mạc Thanh Yên đã dạy cô. Còn sắc mặt Lệ Đình Tuyệt càng ngày càng ảm đạm, cuối cùng ngón tay liền xoa xoa cái mũi.

"Đưa cô ta ra ngoài."

Xoay người đi lấy điện thoại thì phát hiện Lãnh Nhiên đã lấy điện thoại hắn chơi điện tử, do đó liền đánh một cái lên đầu hắn.

"Cầm đến đây, nha đầu kia có thể đã biến mất."

Để cô ấy ở viện thêm hai ngày, thế nhưng lại làm ra chuyện này, nhất định là cô muốn trốn đi.

Lãnh Nhiên đưa điện thoại cho hắn, "Chủ nhiệm Lý đã gọi mấy cuộc điện thoại đến, thấy cậu không rảnh nên tôi đã tắt mắt."

Lệ Đình Tuyệt gọi lại, mặt mũi đẹp đẽ trầm xuống, hoàn toàn giống như hắn suy đoán, nha đầu kia đã trốn khỏi bệnh viện. Ngắt điện thoại, khóe miệng hiện lên ý cười.

Cô thật sự thông minh, có điều hắn thích.

Mạc Thanh Yên ra khỏi bệnh viện liền đi thẳng tới công ty, sau đó bắt đầu liên lạc với Lý tổng của Việt Đạt.

Trợ lý đem tài liệu đến, "Mạc tổng, Việt Đạt vẫn đang kết nối với một công ty khác, sợ là họ không có thành ý với chúng ta."

Mạc Thanh Yên đương nhiên biết, tối hôm trước tên béo đó cứ quấn lấy cô, suy nghĩ của hắn cô đương nhiên biết.

Nhưng cô không thể đồng ý, cho nên hôm nay hắn mới không nghe điện thoại của cô. Khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên một tia u ám, đối với người như vậy, thật sự vô cùng chán ghét.

Trợ lý rốt cuộc cũng kết nối được điện thoại với thư ký Lý tổng của Việt Đạt, "Mạc tổng, gọi được rồi."
Mạc Thanh Yên nhận lấy, "Thư ký Vương, hôm nay tôi muốn gặp Lý tổng."

" Mạc tổng, Lý tổng đi công tác rồi, phải một tháng sau mới về, đến lúc đó sẽ liên lạc."

Nói xong liền tắt điện thoại, Mạc Thanh Yên ném điện thoại sang một bên, đây tuyệt đối là kiếm cớ mà, một tháng, sau một tháng đồ ăn hoa cúc đều lạnh rồi.

Trợ lý thấy cô như vậy, thấp giọng nói: "Mạc tổng, vậy hôm nay có phải tăng ca nữa không?"

Mạc Thanh Yên nhớ tới những người khác vẫn đang tăng ca, liền mở miệng nói, "Mọi người nghỉ ngơi đi."

Cô ngồi một mình trong văn phòng, cảm thấy con gái làm kinh doanh thật khó. Rõ ràng tất cả lợi nhuận đều có lợi với Việt Đạt, nhưng nhìn thấy cô là con gái liền muốn lợi dụng.

Cô thở dài để bản thân mình bĩnh tĩnh một chút.

Lúc này điện thoại của cô vang lên, thấy số của Angela gọi, cô liền nhận điện thoại.

"MM, sao vậy?"
"Dì ơi, bọn con đang chơi ở công viên nước, chú đã gọi người đến đón dì rồi, dì mau đến chơi với bọn con nhé."

Giọng nói mềm mại mang theo ý cười, nghe thấy rất vui vẻ.

"Lệ Đình Tuyệt?"

Lệ Đình Tuyệt khẽ cười một tiếng, "Không tồi, chứng tỏ cô nhớ tôi rồi."

Xí, ai nhớ anh chứ, tên thối tha này lại lôi kéo Angela.

"Tôi rất bận, chơi xong anh đưa Angela về nhà nha."

Tâm trạng lúc này của cô căn bản không muốn đến công viên nước chơi.

"Mạc Thanh Yên, cuối tuần phải chăm sóc những đứa trẻ, đây là trách nhiệm cơ bản của cô, đến hay không cô tự quyết định."

Nói xong hắn tắt điện thoại đồng hồ của Angela, Angela mặc áo bơi nhỏ màu vàng, vô cùng đáng yêu, đi lại lắc lư.

"Dì không đến ạ?"

Lệ Đình Tuyệt đưa tay vuốt mặt cô, "Cô ấy nhất định sẽ đến."

Tuy biết cô chưa lâu, nhưng lại rất hiểu cô.

Angela không khỏi vui mừng, liền nghịch nước. Có chuyên gia đi theo con bé, cho nên sự an toàn của bé không đáng lo ngại. Lãnh Nhiên thì đưa Băng Khối và Dương Quang đi chơi trò kích thích, gan hai cậu bé này rất lớn.

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy, cảm thấy hắn rất thích tính cách hai cậu bé này, từ từ bồi dưỡng thì lớn lên chắc chắn sẽ có triển vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau