LỆ TIÊN SINH À, ĐƯỜNG TÌNH DUYÊN CỦA NGƯƠI THẮM RỒI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Lệ tiên sinh à, đường tình duyên của ngươi thắm rồi! - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Vận động kịch liệt

Lãnh Nhiên thấy tình cảnh này, tối qua hai người nên làm chuyện gì đều đã làm rồi. Trên mặt lộ ra ý cười xấu xa, xoay người đến cửa.

Mạc Thanh Yên nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, nhìn thấy mình đang ở trong lòng Lệ Đình Tuyệt, cô bị dọa đến mức lùi ra sau, "Anh?"

Đột nhiên nhớ tới chuyện tối qua, là cô cam chịu ngủ cùng hắn. May mắn là hắn thật sự không xâm chiếm cô.

Lệ Đình Tuyệt nheo mày, "Bảo bối, người đàn ông của em bây giờ có việc, em ngủ thêm đi."

Nói xong hắn hôn lên trán cô rồi xuống giường.

Vẻ mặt cô gái lơ mơ, bĩu môi, người đàn ông này vừa gọi cô là gì?

Bảo bối?

Ặc, thật buồn nôn.

Thấy hắn khoác áo tắm ra khỏi phòng để đồ, cô đột nhiên ngồi dậy.

" Lệ Đình Tuyệt, chúng ta không có quan hệ gì, tối qua anh cũng không chết, hai chúng ta coi như huề nhau, sau này nước sông không phạm nước giếng."

Miệng hắn nở ra nụ cười quỷ dị, mang theo vài tia suy nghĩ.

Mở cửa rồi nói với người bên ngoài: "Đem quần áo vào để cô ấy chọn."

Theo đó, Mạc Thanh Yên liền nhìn thấy năm người, ôm rất nhiều quần áo vào trong phòng, trực tiếp để vào phòng để quần áo. Cô

Trương chỉ đạo bọn họ đặt gọn gàng sau đó cung kính nói với Mạc Thanh Yên.

" Mạc tiểu thư, thiếu gia lấy rất nhiều quần áo cho cô để cô tự mình chọn, nếu không thích thì nói với tôi, tôi sẽ bỏ đi."

Mạc Thanh Yên hít một hơi thật sâu, người đàn ông này sau một đêm, đây được tính là chuyện vui mừng sao?

Nhưng đối với cô mà nói đó là kinh ngạc, đối tốt với cô chắc chắn là có ý xấu.Nhìn thấy cô Trương rời đi, cô trượt xuống giường, đi đến phòng để quần áo. Bọn họ để quần áo cao vọt, đặt trên quần áo cô, đột nhiên nhìn thấy giống như phòng để đồ của vợ chồng.

Nghĩ đến đây, cô hừ lên mấy tiếng.

" Mạc Thanh Yên, cô điên rồi, sao có thể cùng hắn chứ."

Cô hạ quyết tâm cả đời này chỉ sống với ba người con, có thể cũng không có người đàn ông nào có thể chấp nhận cô sinh ba đứa con cả.

Tay cô xẹt qua những bộ quần áo, liền chọn lấy một bộ váy liền màu xanh da trời.

Lệ Đình Tuyệt đến thư phòng, Lãnh Nhiên mới vào cửa liền dựa vào, bắt đầu cởi dây áo tắm của hắn.

"Cậu bị thương mà tối qua vẫn vận động kịch liệt, vết thương có bị rách ra không."

Lệ Đình Tuyệt chau mày, bẻ tay hắn, "Cậu ồn ào cái gì?"

Sau đó lạnh lùng đến sô pha, hai chân ngồi đan chéo, người đàn ông kiêu ngạo dễ nhìn, bất luận mặc cái gì cũng đẹp.Lãnh Nhiên để ý mái tóc trên trán hắn lộ ra đôi mắt.

"Nhưng tôi đã thăm dò được, cô ấy chính là Mạc Thanh Yên, vị hôn thê trước đây của cậu, không phải cậu lại muốn quay lại với tình cũ chứ?"

Việc này, cho dù là ai cũng không thể chấp nhận được. Hơn nữa việc ầm ĩ năm đó cũng không phải là nhỏ, người trẻ tuổi ngay cả cô gái mà người khác đã dùng rồi vẫn muốn sao? Hơn nữa lại là cô gái để hắn ta bị cắm sừng.

"Ừ, hừ!"

Người nào đó thản nhiên đáp lại một tiếng.

Lãnh Nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn, "Cô ấy ngủ cùng với người khác rồi, cậu vẫn muốn à?"

Lệ Đình Tuyệt nhướn mày, "Tôi cũng ngủ cùng người khác rồi, tôi và cô ấy đều giống nhau."

Lãnh Nhiên có chút hoảng sợ, đây là Lệ Đình Tuyệt mà mình vẫn biết sao? Hắn là người sạch sẽ, có chút tỉ mỉ, nhà này cũng rất ít khi cho người khác đến.

Nhưng hắn lại chấp nhận cô gái đã ngủ cùng người khác, thật sự khiến hắn mở rộng tầm mắt.

"Quá khứ của cô ấy tôi không quan tâm, điều tôi cần là hiện tại và tương lai của cô ấy."

Hắn nói xong liền đứng dậy. "Cậu có thể đi rồi, tôi sẽ bảo kế toán chuyển tiền vào tài khoản của họ."

Hắn đẩy cửa thư phòng, đúng lúc chạm phải bóng hình xinh đẹp màu xanh kia.

Cô ngẩng đầu, cười tươi,

"Cám ơn anh đã tặng quần áo cho tôi, tạm biệt!"

Cô muốn không gặp lại hắn nữa, nhưng Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy bóng dáng biến mất ở cầu thang liền lạnh giọng nói: "Mạc Thanh Yên, tôi nhất định sẽ khiến cô xin tôi yêu cô, cô nhớ lấy."

Chương 37: Kết quả của việc làm chuyện xấu

Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện, Lục Phong, Trương Lạc Trần, Mạc Thanh Tuyết đều ở đó. Lưu Nguyệt Nguyệt nằm trên giường bệnh, khóc rất thương tâm.

" Kỷ Vi chết thật đáng thương, hu hu hu..."

Cô ta không dám nghĩ lại, tất cả mọi chuyện tối qua đều như ác mộng. Sức lực đó thật to lớn, hơn nữa còn cực kỳ biến thái, thích dùng các loại dụng cụ để tàn bạo bọn cô. Kỷ Vi vì cô mà chắn phía trước.

Bị người đàn ông kia tra tấn điên cuồng, tuy sau khi Kỷ Vi chết, cô ta đã bị cưỡng bức hai lần, nhưng máu ở dưới đã chảy rồi.

Mạc Thanh Tuyết phá vỡ sự yên lặng, "Chuyện này, ngay cả cảnh sát cũng không dám quản, các ngươi hãy ngậm miệng lại, không ai được nói ra. Bằng không tự gánh lấy hậu quả."

Lục Phong gật đầu, còn Trương Lạc Trần lại tức giận nhìn cô ta.

"Cô không cảm thấy mình thật quá đáng sao, tiểu Yên nói gì cũng là chị gái cô, cô lại muốn hại cô ấy."

Hắn lại thấy may mắn vì tối qua đã trở mặt, bằng không người chết chính là Mạc Thanh Yên. Nghĩ đến cũng đã sợ rồi, Kỷ Vi và Lưu Nguyệt Nguyệt đều là gieo gió gặt bão thôi.

Lưu Nguyệt Nguyệt thấy người đàn ông mình thích lại nói đỡ lời cho cô gái khác, nên càng khóc to hơn.

"Lạc Trần, sao anh có thể như vậy, còn nói thay cho Mạc Thanh Yên, anh không thích em sao?"

Trương Lạc Trần cười lạnh một tiếng, ánh mắt miệt thị quét một vòng quanh cơ thể cô ta.

" Về sau chúng ta đừng gặp nhau nữa."

Nói xong hắn xoay người bước đi, Lưu Nguyệt Nguyệt càng khóc to hơn.

"A hu..."

Mạc Thanh Tuyết cũng nghe đủ tiếng khóc của cô ta rồi, liền lấy ra một cái thẻ, "Bên trong có một trăm vạn, cho cô dưỡng sức, sau này bản thân cẩn thận một chút."Lưu Nguyệt Nguyệt thấy tất cả mọi người đều tránh cô, trong lòng thấy rất tồi tệ.

"Tiểu Tuyết, chuyện ngày hôm qua nhất định là do Mạc Thanh Yên làm, là cô ta đã hại tôi và Kỷ Vi.

Tôi hận cô ta, tôi nhất định phải báo thù."

Mạc Thanh Tuyết nở nụ cười, chỉ cần là người muốn đối phó với Mạc Thanh Yên thì ai cũng được. Cô ta ngồi bên giường, kéo lấy cô.

"Giờ cô mới biết sự xấu xa của Mạc Thanh Yên à, tôi từ nhỏ đã biết rồi. Sau này tôi sẽ có kế hoạch, nhất định sẽ giúp cô rửa hận."

Tuần tiếp theo Mạc Thanh Yên bắt tay vào công việc sau khi tới Lâm Thành, anh cả có công ty ở bên này. Cho nên, trở về Lâm Thành cô bắt đầu quản lý công ty ở đây, cả tuần cô dường như đều đi sớm về muộn.

Thứ bảy, Mạc Thanh Yên về đến nhà thì trời cũng đã sáng, cả đêm đưa khách hàng đi hát, uống rất nhiều rượu. Nhưng người này thật khó thuyết phục, hạng mục này vẫn chưa có được.

Lúc cô xuống xe, trợ lý nhanh chóng đến dìu cô."Mạc tổng, cô không sao chứ?"

Mạc Thanh Yên dụi dụi lông mày, "Tôi không sao, ngươi về nhà nghỉ ngơi đi, thứ hai gặp."

Cô xiêu vẹo đi vào nhà, hai cậu con trai và cô Lưu đều ra đón.

"Ngũ tiểu thư, cô không sao chứ?"

Cô Lưu có chút đau lòng hỏi, năm năm này cô nhìn thấy Mạc Thanh Yên từ một cô gái nhỏ lột xác thành người trưởng thành tài giỏi như bây giờ. Không khỏi xoa đầu hai đứa nhỏ.

"Dìu mẹ con về phòng nghỉ đi."

Tuy rằng cô không biết Ngũ tiểu thư trước đây đã trải qua chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy cô, bộ dạng tuyệt vọng của cô khiến người khác đau lòng. Về sau cô biết mình mang thai, đã vài lần muốn nhảy lầu.

Nhưng thật may, cuối cùng đã sinh ra ba bé con, kể từ ngày lần đầu tiên thấy con, cô đã bắt đầu ăn cơm, không khóc không gây họa nữa. Về sau thì trưởng thành hơn và liều mạng làm việc.

Chính vì ba đứa nhỏ mới có cuộc sống tốt đẹp, cho nên không khỏi than nhẹ một tiếng.

Angela nửa mê nửa tỉnh, ngồi dậy, thấy Mạc Thanh Yên bên cạnh. Cái miệng nhỏ nhắn hơi chu lên,

"Mẹ, lại uống rượu rồi."

Băng Khối và Dương Quang làm động tác không được gây tiếng động, Băng Khối đắp chăn cho Mạc Thanh Yên.

" MM, em chăm mẹ nhé, các anh phải đi học võ rồi."

Chương 38: Chú ơi, có phải dì ngủ đông hay không

Tóc Angela rối tung, cả mặt vùi trong ngực Mạc Thanh Yên. Vừa mới nhắm mắt lại nghe thấy tiếng của các anh. Lại ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt.

"A a, em sẽ chăm mẹ, các anh cứ đi học đi, sau này hãy bảo vệ mẹ."

Bảo vệ mẹ là mục tiêu lớn nhất trong lòng ba đứa nhỏ, chúng rất yêu mẹ.

Angela rất muốn ngủ, đặc biệt là cả tuần trước ở nhà trẻ, hàng ngày 7 giờ đều phải dậy. Cho nên thứ bảy được cho là ngày bé thích nhất, lại có thể ôm mẹ ngủ, thật sự rất tốt.

Không lâu sau là ngủ say, hơn nữa còn rất say.

Hai giờ sau, Angela rốt cục cũng đã ngủ đủ, cô cảm thấy bụng mình rất đói. Nhưng mẹ Lưu và các anh đều đi ra ngoài, chỉ có thể gọi mẹ thôi.

Cô ngồi trên giường, bắt đầu lắc Mạc Thanh Yên.

" Mẹ... Mẹ...."

"An an đói rồi."

Nhưng dù có lắc mẹ như thế nào cũng không được, tiểu nha đầu đột nhiên nhớ tới Lệ Đình Tuyệt.

Đã rất lâu cô không gặp chú rồi, vì vậy đã gọi điện thoại cho chú.

Lệ Đình Tuyệt đang họp vẻ mặt rất lạnh lùng, những người liên quan trong cuộc họp đều có chút ưu phiền. Ngay cả ngày cuối tuần cũng không ai được nghỉ cả.

Mà giám đốc bộ phận xảy ra vấn đề, đang nơm nớp lo sợ đưa ra phương án giải quyết.Tay phải Lệ Đình Tuyệt xoay xoay chiếc nhẫn trên tay trái, lông mày như tranh vẽ, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống. Ngắt quãng lời nói của giám đốc, "Những điều này không phải là điều chúng tôi muốn nghe, phương án, phương án giải quyết."

Giám đốc đưa tay lên vuốt mồ hôi lạnh trên trán, đối với việc đối mặt với người đàn ông mạnh mẽ khí thế này, muốn bình tĩnh cũng rất khó. Đặc biệt là bộ dạng lạnh lùng của hắn cũng rất hù dọa người khác.

Nữ thư ký chạy vào, cúi người nói với Lệ Đình Tuyệt, hắn thì hừ lạnh một tiếng.

" Không thấy tôi đang bận sao?"

" Lệ tổng, cái đó..."

Còn chưa nói ra hai từ điện thoại đã bị hắn chặn lại, "Ra ngoài."

Khuôn mặt nữ thư ký trắng bệch, hoảng sợ. Nhưng bé gái đầu dây bên kia nói là cháu gái hắn, có việc rất quan trọng muốn tìm hắn. Dường như cả hai bên đều không dám đắc tội, nghe thấy lời của hắn.
Hai tay căng thẳng, không cẩn thận đã mở loa ngoài của điện thoại lên, âm thanh mềm mại của bé gái truyền đến.

"Chú ơi, dì nhỏ của con ngủ đông rồi, gọi thế nào cũng không dậy."

Angela đợi một hồi lâu, sau đó nghe thấy giọng của Lệ Đình Tuyệt, liền mở miệng nói chuyện.

Mà mọi người trong phòng họp đều kinh ngạc nhìn nhau, khoé miệng đều lộ ra ý cười. Ngủ đông?

Cô bé này thật là đáng yêu.

Mà Lệ Đình Tuyệt mới nghe thấy hai từ dì nhỏ, sắc mặt dịu đi rất nhiều, liền nhận điện thoại.

"Trước 12 giờ đêm nay phải đưa được phương án giải quyết cho tôi, bằng không hãy xéo hết đi."

Nói xong hắn cầm di động đặt lên tai, đi ra khỏi phòng họp. Vừa đi vừa nói: "Bảo bối, nói lại lần nữa đi, dì nhỏ của con làm sao?"

Giọng nam ôn hoà, gợi cảm, trầm thấp. Mọi người trong phòng họp lại kinh ngạc, tổng tài cũng có lúc lại ôn hoà như vậy, trời ơi? Tiểu nha đầu kia quả thực rất hạnh phúc.

Rất nhiều người bắt đầu nghe ngóng, bé gái này là ai? Muốn đi nịnh bợ một chút.

Lệ Đình Tuyệt quay về văn phòng, nghe thấy Angela nói bao nhiêu thói quen khi ngủ của Mạc Thanh Yên, hắn không khỏi nhếch miệng cười. Cô ấy thèm ngủ, có điều Angela nói véo má cô cũng không tỉnh, vành mắt cô cũng gọi không dậy, cảm giác có chút không thoải mái.

"Bảo bối, con đừng lo lắng, chú đến đó đây, con ở bên cạnh dì đợi chú."

Chương 39: Chưa hiểu hết cô ấy

Lệ Đình Tuyệt cầm lấy áo vest, rời khỏi công ty. Hắn không thích người khác đi theo, mà chỉ thích đi một mình. Khi đi một mình, hắn thường lái chiếc xe Maybach màu hương cau.

Mười phút sau, xe hắn dừng ở nhà Mạc Thanh Yên. Angela nghe thấy tiếng xe liền chạy xuống lầu.

"Chú..."

Thân hình nhỏ bé trực tiếp nhào vào trong người Lệ Đình Tuyệt, Lệ Đình Tuyệt một tay ôm lấy cô bé, nhìn thấy cái đầu tổ quạ của bé thì không khỏi nhíu mày. Nha đầu kia lúc ngủ nhất định không được hiền lành cho lắm, dường như rất giống cô gái nào đó.

"Các anh con đâu?"

Bàn tay nhỏ bé của Angela sờ sờ khuôn mặt tuấn tú của hắn, cảm thấy chú này rất đẹp trai, vì thế hôn một cái "bẹp" trên má hắn.

Lệ Đình Tuyệt được cô bé này làm cho vui vẻ hơn, khóe miệng lộ ra ý cười càng mê hoặc.

"Các anh con đi học võ rồi ạ."

Lệ Đình Tuyệt nhíu mày, đứa trẻ ba bốn tuổi mà đã bắt đầu học đánh nhau sao?

" Bởi vì các anh phải bảo vệ con với mẹ... À, bảo vệ con và dì nhỏ. Bọn con đều là con gái, các anh ấy là con trai."

Angela mới bốn tuổi tuy rất thông minh nhưng chỉ số thông minh vẫn không cao bằng hai anh. Cho nên khi giải thích vẫn có chút nói năng lộn xộn, mà Lệ Đình Tuyệt lại nghe hiểu.

"Bố mẹ các con đâu?"

Chỉ nghe thấy cô bé nói đến dì mà không thấy nhắc đến bố mẹ.

Angela từ nhỏ chỉ biết mẹ một mình nuôi ba anh em rất vất vả. Hơn nữa các anh cũng nói, trước mặt người ngoài nhất định không được gọi là mẹ, phải gọi là dì, bằng không người ta sẽ không thích mẹ.

Những đứa trẻ nhỏ như vậy dường như cái gì cũng biết, Angela cũng hiểu được một chút. Cho nên khi Lệ Đình Tuyệt hỏi chuyện này, cô bé chỉ biết lắc đầu.
Không biết nên nói với hắn như thế nào, Lệ Đình Tuyệt giơ tay sờ mặt cô. Rõ ràng ba đứa nhỏ này không có bố mẹ, Mạc Thanh Yên là người thân duy nhất của chúng.

Tới phòng, Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy cô gái ngủ trên giường không được tốt lắm, người cuộn tròn trong chăn. Đó là tư thế ngủ của trẻ sơ sinh, điều này khiến người khác có chút đau lòng.

Hắn dịu dàng đánh giá cô,

Angela ngồi ở trên giường, bò đến bên cạnh cô.

"Dì..."

Lệ Đình Tuyệt phát hiện mặt cô rất đỏ, liền bước nhanh đến, ngồi bên cạnh giường cô. Hắn ôm nửa người cô, rồi nhẹ nhàng vỗ lên mặt.

" Mạc Thanh Yên, tỉnh dậy..."

Ngửi thấy mùi rượu trên người cô, hắn không khỏi nhíu mày.

"Tối qua cô ấy uống rượu sao?"
Angela chớp chớp hai mắt to tròn, "Trời sáng dì mới về, chắc chắn tối qua đã làm việc cả đêm rồi."

Sắc mặt Lệ Đình Tuyệt tối sầm lại, thật là, hà tất gì phải bán mạng như vậy chứ?

Sau đó liền ôm cô lên, "Đi thôi, đưa cô ấy đến bệnh viện."

Angela nhanh chóng đeo giày, đi sau hắn.

Chiếc xe dừng lại tại cửa một bệnh viện tư nhân, bác sĩ nhanh chóng chạy ra đón.

" Lệ tổng, hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cứu vị tiểu thư này."

Trên đường đến, hắn đã gọi điện cho bệnh viện. Đây là bệnh viện tư của Lệ gia, chỉ có người nhà Lệ gia mới có thể khám bệnh, nơi này có đội ngũ chữa trị giỏi nhất, còn có thiết bị y học tiên tiến nhất.

Lệ Đình Tuyệt đặt cô trên trên giường bệnh để họ đẩy cô vào trong. Rồi hắn xoay người, bế tiểu nha đầu chân ngắn đang ở phía sau.

"Chú ơi, không phải dì ngủ đông đúng không ạ? Dì bệnh rồi?"

Bộ dạng tiểu nha đầu muốn khóc, Lệ Đình Tuyệt có chút dở khóc dở cười, tiểu nha đầu này cũng quá đáng yêu, sao con người lại có thể ngủ đông được chứ?

"Không sao, dì con sẽ nhanh khỏi thôi."

Lệ Đình Tuyệt ôm cô đến cửa phòng cấp cứu, hộ sĩ đến nói chuyện với hắn.

" Lệ tổng, tóc cô bé này bị rối rồi, để chúng tôi chải giúp bé."

Mọi người trong bệnh viện này đều biết Lệ Đình Tuyệt, hắn chính là ông chủ ở đây, cho nên đều rất cung kính trước hắn.

Chương 40: Chỉ cần tôi đồng ý chuyện gì cũng có thể làm

Lệ Đình Tuyệt nhìn thấy đầu của tiểu nha đầu, liền đưa cô bé cho cô ấy, "Ừ, làm chút gì đó cho con bé ăn, con bé vẫn chưa ăn sáng."

Angela nghe đến ăn, hai mắt cuộn tròn lên, lại còn có dì xinh đẹp nữa nên càng vui vẻ. Cô bé dang rộng hai tay ôm hộ sĩ.

Cô hộ sĩ nhìn thấy cô bé đáng yêu như vậy cũng rất thích.

Chưa đi được vài bước, cô bé quay mặt lại, "Chú ơi, chú phải giúp con chăm sóc dì đấy."

Lệ Đình Tuyệt khẽ gật đầu, ngồi vào chiếc ghế tựa, lúc này hắn rất muốn hút thuốc. Vừa lấy ra thì phát hiện đây là bệnh viện, liền cất đi.

Lúc này cửa mở ra, hắn đứng dậy đi đến.

"Cô ấy sao rồi?"

Bác sĩ bỏ khẩu trang xuống," Lệ tổng xin yên tâm, cô ấy không sao. Chỉ là uống quá nhiều, bị ngộ độc rượu một chút. Có điều, sức khỏe vị tiểu thư này không tốt lắm, đừng uống rượu nữa."

Trong phòng bệnh, Mạc Thanh Yên mở to mắt, đầu vẫn quay cuồng.

Ánh mắt chống lại con người đang bức người, hai mắt cô có chút hoảng loạn.

"Anh? Đây là đâu?"

Cô nhìn trái nhìn phải, tường trắng, giường trắng, cảm giác không chân thật, liền giơ tay ần lông mày.

Lệ Đình Tuyệt kéo tay cô vào lòng bàn tay, "Cô gái của tôi, sau này không được phép uống rượu."

Một câu không đầu không đuôi, khiến cho Mạc Thanh Yên càng không hiểu gì.

"Không cần anh quan tâm."

Cô thật sự rất mệt, vô cùng mệt mỏi." Hừ, uống đến bất tỉnh nhân sự, thiếu chút nữa thì chết, cô nói xem tôi có nên quản không?"

Vẻ mặt người nào đó trầm xuống, mới nghĩ đến việc vừa nãy nếu đến không kịp, nha đầu này cũng xong đời rồi. Hắn tức giận, vô cùng tức.

Mạc Thanh Yên tựa hồ như hiểu được chuyện gì đang xảy ra, tối qua uống cả đêm, hạng mục vẫn chưa ký được.

Không khỏi nhìn về phía người đàn ông đang ngồi vô cùng bỉ ổi kia, cố áo sơmi trắng tinh thẳng đứng kia càng tôn lên vẻ lạnh lùng của hắn.

Tay trái nắm lấy cô có đeo chiếc đồng hồ quý giá, ngón tay thon dài trắng tinh, thật sự rất đẹp.

" Cám ơn!"

Ngữ khí của cô chậm rãi, mềm mại, suy nghĩ cũng rất rõ ràng. Biết bản thân mình uống quá nhiều sau đó sẽ bị ngộ độc rượu, hắn đã đưa cô đến bệnh viện.

Nghe thấy cô gái ngang bướng kia cảm ơn hắn, những khó hiểu trong lòng hắn đều ổn hơn. Khóe miệng lộ ra ý cười mê hoặc, tay phải giơ lên xoa đầu cô.

" Về sau phải muốn uống, có thể tìm tôi, tôi sẽ uống thay cô."Mạc Thanh Yên lặng người, hắn thay cô uống rượu?

" Lệ Đình Tuyệt, anh đừng làm ầm, anh là đại tổng tài của Lệ thị lại uống rượu thay tôi, không sợ người khác cười anh sao?"

Khóe miệng Mạc Thanh Yên cũng có ý cười, cảm giác được người khác quan tâm thật khá tốt.

"Chỉ cần tôi đồng ý, chuyện gì cũng có thể làm." Hắn nhướn mày kiêu ngạo.

Mạc Thanh Yên không trêu đùa hắn nữa, lời nói của hắn khiến cô cảm thấy ấm áp. Người đàn ông này quả thật cũng không xấu xa như vậy, chỉ là bọn họ trước đây không quen biết mà thôi.

"Ha ha ha..."

Tiếng cười của một bé gái truyền đến, Angela đưa tay lên suy nghĩ.

"Chú ơi, chú thật tốt với dì. Hay là chú với dì kết hôn đi, như vậy chúng ta có thể ở bên nhau."

Bởi vì tiểu nha đầu vừa mới ăn rất nhiều đồ ăn vặt, mà bình thường mẹ không cho ăn. Nếu ở cùng chú, như vậy thì mỗi ngày cô đều có thể ăn đồ ăn vặt rồi.

Đây là một ảo tưởng ăn uống, mà Mạc Thanh Yên lại trầm mặt xuống.

" Angela, đừng nói lung tung."

Cô với hắn kết hôn là điều không thể, tuyệt đối không thể.

Không nói người khác, bọn họ chính là không có duyên phận. Năm năm trước, rõ ràng là một đôi kết hôn, nhưng lại bị chia ly. Đây không phải rõ ràng, ông trời không để họ ở bên nhau sao?

Hai mắt Lệ Đình Tuyệt nhìn chằm chằm vào cô, "Cô có thể suy nghĩ chút đi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau